mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1329
mod_vvisit_counterHôm Qua7179
mod_vvisit_counterTuần Này42077
mod_vvisit_counterTuần Trước45009
mod_vvisit_counterTháng Này121328
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10262641

We have: 115 guests online
Your IP: 54.242.94.204
 , 
Today: Feb 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hạnh Phúc Hôn Nhân
HANH PHUC HON NHAN # 46 = NGUYEN NHAN DO VO PDF Print E-mail

ANH KHIẾN TÔI QUÁ THẤT VỌNG!

Ý tưởng manh nha đưa đến đổ vỡ trong hôn nhân.

Trần Mỹ Duyệt

"Tôi rất hối hận vì đã lấy nhầm người chồng vô tích sự. Một người chồng có cũng như không. Sự hiện diện của anh trong nhà như một bóng ma!".

Hoặc:

"Lắm lúc tôi như phát điên lên, đầu tôi như nổ tung ra vì không biết làm sao cho vừa lòng vợ tôi. Có quá nhiều bất đồng, xung khắc và khác biệt. Vợ tôi lúc nào cũng kêu ca, phàn nàn, và hình như không bao giờ hài lòng về bất cứ điều gì".

Nếu những câu nói trên xẩy ra trong các cặp vợ chồng trẻ mới cưới thì có thể cho rằng tuổi trẻ có những phán đoán bất đồng, có những cái tôi to lớn nên muốn được đề cao, được chú ý.

Nhưng trái lại, những phàn nàn như vậy lại thường xẩy ra cho những đôi vợ chồng đã sống với nhau 10, 15, 20 năm, hoặc lâu hơn nữa.

Tệ hại nhất là sau một thời gian bất hòa, đổi lỗi hoặc cãi vã nhau họ đã mang nhau ra tòa ly dị.

Ly dị có gì mà phải nghĩ ngợi. Người ta ly dị đầy cả ra có sao đâu. Không ở được với nhau thì buông tha nhau, cái đó còn làm ích cho người mình không ưa không thích, vì như vậy sẽ dễ dàng, sẽ giải thoát cho cả hai.

Những lập luận như vậy thường được nghe thấy trong các cuộc cãi vã, bất hòa giữa vợ chồng. Người ta cứ tưởng nói ra như vậy để cho thỏa cái miệng, cho đỡ tức, hoặc để hù dọa đối phương.

Nhưng dưới cái nhìn tâm lý, thì chính những câu nói ấy phát xuất từ những ý tưởng bị dồn nén mà những ý tưởng này nếu không được giải tỏa, không được hỏa giải sẽ là mầm mống ly dị sau này.

Và để có vẻ văn minh, hiểu luật lệ hơn,

họ viện dẫn đến những cái mà trong những đơn xin ly dị thường ghi:

"Irreconcilable Differences"- Những khác biệt không thể hàn gắn.

Đây là một trong những lý do mạnh nhất dẫn đến những cuộc ly dị, và cũng được cho là hợp tình, hợp lý và hợp pháp nhất. Vì Irreconcilable Differences được định nghĩa là "The existence of significant differences between a married couple that are so great and beyond resolution as to make the marriage unworkable, and for which the law permits a Divorce."

Nhưng thế nào là một cuộc hôn nhân có những khác biệt không thể hàn gắn?

Hai người đã bước vào đời sống hôn nhân với những lý do nào.

Chẳng phải là họ đã bị thu hút lại với nhau bởi tình yêu ???

tìm được từ nhau sự hiểu biết, thông cảm,

và những quan tâm yêu thương, săn sóc đó sao?

Khi làm việc với các đôi vợ chồng trong thời gian tranh cãi và có tư tưởng "hối hận" hoặc "phát điên" lên vì nhau như vậy, một nhà tâm lý kinh nghiệm thường để ý lắng nghe những lời chê trách và những khuyết điểm mà người vợ phê phán, đổ lỗi cho người chồng, hoặc người chồng chê trách, phàn nàn người vợ.

Ngoài những trường hợp quá đặc biệt như ngoại tình, có con riêng với người này, người khác, hoặc liên quan đến nghiện ngập, cờ bạc, tù tội...

Riêng tôi, câu hỏi mà tôi thường hỏi những người vợ "phàn nàn", hoặc "hối hận" vì lấy nhầm chồng một số câu hỏi rất căn bản và đơn giản:

-Anh ấy có cờ bạc, nợ nần vì cờ bạc không?

-Anh ấy có rượu chè be bét không?

-Anh ấy có trai gái, bồ bịch không?

-Anh ấy hút sách cần sa, ma túy không?

Hoặc những người chồng lúc nào cũng "phát điên lên" với vợ:

-Chị ấy có bỏ bê việc nhà, không lo cơm nước cho chồng con, không quét dọn, giữ gìn nhà cửa ngăn nắp, sạch sẽ không?

-Chị ấy có se xua, chưng diện, sửa sang trong ngoài, trên dưới không?

-Chị ấy có chua ngoa, mồm loa mép giải, nói hành, nói xấu người khác không?

-Chị ấy có coi thường tôn ty trật tự, bất kính với cha mẹ, ông bà, cô chú bác và coi thường mọi người thân trong gia đình không?

Nếu người vợ hoặc người chồng trả lời KHÔNG cho cả 4 câu hỏi trên tôi cho là họ đã trúng độc đắc. Và lựa chọn của họ rất đúng.

Trong lần trình bày này tôi không muốn đề cập đến những câu trả lời CÓ.

Vì chủ đích đề tài hôm nay, người viết muốn gửi một thông điệp đến những người chồng hoặc người vợ mà tôi cho là ngớ ngẩn, sống trong ảo tưởng, ảo giác.

Những người vợ, người chồng mà "vợ mình không khen, khen vợ hàng xóm", hoặc "cỏ nhà hàng xóm xanh hơn cỏ nhà mình".

Đối với những người này dù chồng hoặc vợ của họ không vướng mắc vào bất cứ những cái mà văn hóa, đạo đức Việt Nam đã kể đến trong "Tứ đổ tường" của nam giới hoặc "Tứ đức" của nữ giới, thì họ vẫn không hài lòng và hạnh phúc với chồng hoặc vợ của họ.

Nhưng họ quên rằng khi bước vào đời sống hôn nhân là họ buộc phải chấp nhận sự khác biệt và những giới hạn về thể lý, tâm lý, cá tính của nhau.
"Không ai tốt 100% và cũng không ai xấu 100%".
Robert Baden-Powell đã thành công trong việc đào tạo và huấn luyện những thế hệ hướng đạo nhờ vào nguyên tắc này.
Thực vậy, sự thành công và hạnh phúc hôn nhân phải đến từ việc đón nhận những bất đồng của nhau và giúp nhau mỗi ngày một nên tốt hơn.
"Nếu đời cho ta một trái chanh, hãy dùng nó để pha một ly chanh đường".
Chanh chua, nhưng rất nhiều món ăn lại không thể thiếu chanh. Một tô phở mà không có múi canh thì mất ngon.

Có những người sau một thời gian chung sống, kịp khi có những bất đồng xuất hiện là họ tìm cách trốn chạy. Họ cho rằng mình đã chọn lựa nhầm, và quyết định sai lầm.

Nhưng thực tế không phải là vậy

Họ lầm tưởng rằng họ có quyền sửa sai, bắt bẻ, và đòi hỏi người khác.

Trong khi họ cho rằng mình chẳng cần phải sửa sai điều gì.

Mình luôn đúng.... người khác sai..

Nghĩ đến những người này, tôi bất chợt nhớ lại một người bạn đã kể lại câu chuyện xẩy ra có liên quan đến lựa chọn mà thông thường ta coi như định mệnh:

"Tôi có sở thích mua những túi xách tay, và một lần tôi đã mua được một cái rất ưng ý. Nhưng tuổi thọ của nó cũng chẳng được bao lâu, vì nó chưa kịp cắt đi giá tiền, nhãn hiệu thì đã được đưa vào trong tủ quần áo. Một hôm thu dọn nhà cửa, tôi đem cho hội từ thiện một số đồ dùng mà tôi không cần dùng đến trong đó có cái túi xách tay này.

Thoáng đi khoảng chừng 5 tháng, giáo xứ tôi tổ chức bán garage sale để gây quĩ cho giáo xứ. Tôi đã rảo quanh một vòng trong khuôn viên nhà thờ và dừng lại ở gian hàng bán những túi xách tay của phụ nữ. Tôi thấy một chiếc túi xách tay đẹp quá, xinh xắn và hợp với nhãn quan của tôi, và tôi đã mua ngay vì sợ có người nhanh tay lấy mất. Giá cả cũng vừa phải chỉ có 50$ trong khi đó giá chính thức của loại túi xách tay này ở thị trường ít nhất cũng là 500$. Tôi rất mừng vì mua được cái túi mình thích mà giá cả lại vừa phải. Tôi cám ơn Chúa rối rít và hí hửng mang về.

Về đến nhà cầm cái túi lên ngắm nghía một lần cho thoải thích, bất giác tôi cảm thấy như quen quen, và hình như giống cái túi mà mình đã cho tổ chức từ thiện trước đây. Nghĩ vậy, tôi mở ra xem bên trong và đúng như mình nghĩ, cái bảng giá tiền và nhãn hiệu mà tôi đã mua nhưng chưa kịp cắt trước đó vẫn còn nguyên bên trong mà người phụ trách từ thiện nào đó cũng chẳng thèm cắt đi khi đem nó ra bán lại để gây quĩ cho nhà thờ.

Rồi chị kết luận: "Cái gì là của mình nó sẽ thuộc về mình. Cái không thuộc về mình thì dù mình có tìm cách chiếm đoạt nó, mãi mãi nó vẫn không là của mình".

Cái túi xách tay có thể về lại với chủ sau thời gian vuột khỏi tầm tay của chủ, nhưng một người chồng hay một người vợ mà mình đã phũ phàng "vứt bỏ", sẽ không dễ tìm về với khổ chủ của nó. Và nếu như có trường hợp tìm lại nhau, thì việc này sẽ vô cùng khó khăn, đòi hỏi rất nhiều cố gắng, hy sinh.

Áp dụng thực hành, qua cái nhìn tâm lý trị liệu,

mỗi khi ta gặp bất đồng, khó chịu và bực bội với chồng hoặc vợ, xin đừng đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu nhau, cũng đừng nghĩ rằng những khuyết điểm kia là những "bất đồng không thể giải quyết".

Nhưng hãy hỏi mình một câu mà cố Tổng Thống John F. Kennedy đã hỏi nhân dân ông:

"Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn, nhưng hãy hỏi bạn đã đóng góp gì cho tổ quốc".

Điều này sẽ nhắc nhở bạn là đừng đòi hỏi chồng hoặc vợ sẽ làm gì cho bạn,

nhưng hãy hỏi mình,

đã làm gì để nâng đỡ, để chia sẻ,

và để cùng sánh bước bên nhau trên con đường hôn nhân hạnh phúc.

-------------------------

 

 
HANH PHUC HON NHAN # 45= TINH YEU ME VA VO PDF Print E-mail

> Tình yêu Mẹ và Vợ..


> Ngày hôm nay anh vô tình đọc được.
> Câu chuyện xưa cô gái hỏi một lời.
> Giữa mẹ và em nếu phải chọn một người.
> Vậy anh sẽ vì ai mà rơi lệ ?
> Em biết không dù cho anh mạnh mẽ....
> Trước cuộc đời sóng gió chẳng chùn chân.
> Sẽ vì em mà cố gắng bội phần
> Nhưng anh lại thương mẹ hơn em ạ.
> Lời thật tâm anh không hề dối trá
> Bởi anh yêu tha thiết cả hai người.
> Mẹ và em điều quan trọng trên đời.
> Nên không thể đem ra mà so sánh.
> Anh nói thật và chưa từng chốn tránh.
> Bởi cả đời anh chỉ một mẹ thôi
> Cũng như em anh yêu chỉ một người.
> Nên em nhé đừng bắt anh phải chọn.
> Mẹ và em không phải là những món.
> Mà tiền bạc mua được phải không em ?
> Cuộc đời anh dẫu gia cảnh sang hèn.
> Vẫn hạnh phúc vì có em và mẹ
> Tình yêu ấy anh chưa từng xem nhẹ.
> Ước mong sao hai cá tính hòa đồng.
> Mẹ thương anh tình thương ấy mênh mông.
> Còn em lại yêu anh hơn tất cả
> Ơn sinh thành chưa một ngày đáp trả.
> Em hãy cùng chăm sóc mẹ với anh.
> Khi cho đi sẽ nhận lại chân thành.
> Một mái ấm rộn tiếng cười em ạ !
> Rồi một ngày em sẽ thành người mẹ.
> Là tấm gương cho dâu trẻ nhìn vào !
> Con dâu mẹ không muốn chồng phải chọn.
> Bởi trên đời chỉ có một mẹ mà thôi
> Anh yêu vợ xin đừng làm mẹ khóc
> Vợ yêu anh không nên để mẹ buồn
> Em muốn mẹ cười vui khi có đàn cháu nhỏ.
> Thương con dâu suốt đời vì giống mẹ ngày xưa !
>
> Mẹ bảo :
>
> 1. Hạnh phúc của người phụ nữ đơn giản lắm ! Đừng nên tham lam và đòi hỏi ở người đàn ông mình yêu tròn vẹn và tuyệt đối. Một người đàn ông tốt và yêu thương con, không phải là người đàn ông sẽ mở toang cánh cửa trái tim mình để con có thể nhòm vào đó, nhìn thấu rõ tâm can.Đàn ông chỉ cho con thấy tình yêu bằng miệng, là đàn ông vứt đi. Miệng nói thì gió bay, những kẻ rơi nước mắt vì tìn...h yêu, những kẻ luôn mồm sống chết vì tình yêu, sẵn sàng vứt bỏ cả mạng sống mình vì tình yêu là những kẻ không thể và sẽ không bao giờ là chỗ dựa tin cậy và bền vững. Một người có thể tự giết bản thân mình, cũng sẽ có ngày cầm được dao đâm người khác.
> CON HÃY NHỚ NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÁNG ĐỂ CON DỰA VÀO - LÀ NGƯỜI CÓ THỂ ĐI TRĂM NGÀN NẺO ĐƯỜNG VẪN QUAY VỀ BÊN GIA ĐÌNH, BÊN VỢ CON
>
> 2. Còn con, hãy luôn khắc ghi: Một người vợ tốt là gì? Là không nên và tuyệt đối không bao giờ được mở miệng ra đòi hỏi bình đẳng ngang hàng ngang vế với chồng. Hạnh phúc của người phụ nữ là giữ lửa cho gia đình, cho dù có lúc con thấy trăm bề thiệt thòi, trăm bề vất vả, con phải luôn nhắn nhủ mình rằng - người phụ nữ sinh ra vốn không phải để tranh đấu quyền lực. Thượng đế cho phụ nữ một trái tim nóng là để sưởi ấm gia đình. Chỉ có gia đình mới là hạnh phúc suốt đời của người phụ nữ
> MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG THÀNH CÔNG LUÔN CÓ MỘT NƯỜI PHỤ NỮ ÂM THẦM Ở ĐẰNG SAU. MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ HẠNH PHÚC LÀ NGƯỜI NỮ LUÔN CÓ NGƯỜI ĐÀN ÔNG TIN CẬY
>
> 3. Không có vợ chồng nào đi đến trọn vẹn cuối đời mà không trải qua sóng gió. Những khi bát đũa xô lệch, con hãy đặt tay lên trái tim mình mà nhớ lại tháng ngày con và chồng đã yêu thương nhau. Tình yêu không phải là tất cả để người ta đồng hành với nhau đến hết đời, có những thứ lớn hơn cả tình yêu đó là khi hai con đủ tin cậy và hiểu nhau để giữ cho mình một chữ Nghĩa.
> Để đi hết con đường, thì người ta phải có đủ niềm tin, có đủ kiên nhẫn, có đủ vị tha, có đủ cảm thông, yêu thương thôi thì không đủ!
> Vì thế, đừng bao giờ - cố gắng bước vào tận sâu trong trái tim người đàn ông để cân đo đong đếm tình yêu người ấy dành cho con.
> GIỮ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG GIỐNG NHƯ GIỮ MỘT SỢI DÂY, KÉO CĂNG THÌ ĐỨT, CHÙN TAY THÌ RƠI - CON CÓ ĐỦ THĂNG BẰNG - CON SẼ LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC !
>
>
>
> Sưu tầm.
> Nguồn Ad Linh Lâm
>
> P/S : Cảm ơn bạn đã đọc bài này ,nếu thấy hay và ý nghĩa thì chia sẻ cho mọi người cùng đọc nhé !
>---------------------------

 
HANH PHUC HON NHAN # 44 = LOI CHUNG CUA NGUOI VO PDF Print E-mail

 Lời chứng của một người vợ

Chúa cứu vãn tình yêu của chàng và tôi
Tôi là Maria Miranda, tôi xin được làm chứng cho Chúa về ơn lạ lớn lao mà Ngài đã cứu gia đình tôi.
Chồng tôi là một Thanh Niên đi Mỹ theo diện con lai. Chúng tôi lấy nhau có mấy năm thôi, thì sự chì chiết của Anh, chồng tôi ngày càng gay gắt và nặng nề.
Khi mới lấy nhau thì Anh nói xa xa, "mình không hợp mắt nhau, không duyên nợ mà lấy nhau ", dần dà, anh nặng nề hơn, "mặt cô trông nặng nề, dày bì bì không hợp với tui chút nào", "tui chưa hề có ý định cưới cô"... Rồi sự chì chiết ngày càng nặng nề hơn, cho dù tôi hết sức chăm sóc, ân cần với anh theo gương mẹ Maria, trong khi đó Anh càng cảm thấy bức bội, anh nói: "Trông bản mặt cô là tui thấy xui rồi. Tôi không cần cô chăm sóc cho tui."

Mỗi khi Anh đi ra ngoài chơi bời, ăn nhậu về đến nhà là anh la lối, chửi rủa: "Ra đường thì thấy người ta nhẹ nhõm, lả lơi, về nhà thấy cô thu lu, không biết mở miệng"..;
"Thấy cô là tui bực mình, tránh xa ra, đừng có lại gần tôi."

Mỗi lần Anh như vậy, lòng tôi càng thêm tê tái giống như có ai đó dội cho tôi cả xô nước đá lạnh.
Khi thấy tôi trang điểm chuẩn bị đi lễ hay đi thăm ai thì Anh phê phán:
"Con gái gì mà vô duyên, không có dáng nét gì, xuôi xị thấy mà phát chán. Càng tô vẽ càng xấu thêm."

Tôi cảm thấy bối rối và không biết làm sao cho Anh vừa lòng. Quá chán nản tôi dường như không còn thiết tha làm đẹp nữa. Vẫn biết rằng, trong thời đại này, giữa đời thường, tiêu chuẩn của một người con gái đẹp đã có sự thay đổi, đại loại bao gồm các yếu tố nặng hình thức hơn nội dung. Chúng ta thường hay nghe các anh thanh niên nói, "chân dài, mình thon nhìn không biết chán", "chết mê chết mệt vì cái eo thon", thậm chí có những người tôn thờ các yếu tố không lành mạnh khác. Vẫn biết điều đó là bình thường ở đời, tôi cũng thông cảm cho Anh và muốn dùng tình yêu của tôi bù đắp cho Anh. Nhưng mà, áp lực dồn dập từ chồng tôi mỗi ngày một gia tăng, đến mức tôi giống như con giun, bị đạp, bị chà nghiến mãi thì nó cũng phải quằn quại. Sau nhiều ngày, nhiều tuần anh bỏ nhà sống ở bên ngoài, chỉ về nhà để tăm rửa, lấy các đồ dùng mang theo, và không ngớt lời thóa mạ, khinh chê tôi và quát nạt các con thơ. Nhiều lần Anh đe dọa sẽ ra tòa ly dị. Lần cuối, tôi bật khóc và nói:
"Tui chịu hết nổi rồi, Anh muốn li dị thì lo tiến hành đi."

Tôi định bụng sẽ đến luật sư để nhờ làm giấy tờ, thủ tục. Sau đó, mấy mẹ con sẽ đùm bọc lấy nhau, sống qua ngày, đoạn tháng.
Tính thì như vậy nhưng mà sự đau đớn, cô đơn và bất lực như núi đá muốn đè bẹp dí tôi. Tôi khóc hoài, sống trong nước mắt, trong buồn chán, buông trôi. Rồi ra, tôi phải ráng gượng dậy tiếp tục làm nghề móng tay nuôi con.
May mắn, tôi được người bạn giới thiệu cho một cô luật sư Công Giáo còn trẻ. Luật sư an ủi, cầu nguyện với tôi, làm cho tôi nguôi ngoai phần nào. Chị còn mời tôi tới với nhóm Thánh Linh ở một Giáo Xứ cách xa nhà tôi hơn một tiếng lái xe, để được ca ngợi Chúa và quên đi nỗi buồn đeo đẳng. Mỗi tuần, vào Chúa Nhật sau giờ lễ sáng, chúng tôi quây quần như một gia đình nhỏ, trong một tiếng rưỡi đồng hồ. Chúng tôi cùng nhau hát cỡ bốn hoặc năm bài để ca khen tình thương xót của Chúa, lắng nghe Lời Chúa qua sự chia sẻ của một Anh hay Chị trong ban phục vụ. Rồi sau đó, chúng tôi nắm tay nhau, cầu nguyện lớn tiếng cho các nhu cầu của Giáo Xứ, Giáo Hội và của mỗi người chúng tôi. Sau đó, chúng tôi cùng ăn uống một chút với nhau. Mọi người thật là tận tình với nhau trong tình cảm đơn sơ dễ thương. Càng ca ngợi Chúa thì lòng tôi càng được thanh thản hơn.
Tuy nhiên, cứ mỗi lần Anh về, chửi mắng, chê bai và lấy đi món này, món khác trong nhà, hoặc dọa nạt, ly dị, thì sự nặng nề, buồn đau và khổ sở lại đè nặng trên tâm hồn tôi và các con. Chúng cứ hỏi tại sao như này, như nọ làm tôi không tài nào chịu thấu. Tôi chỉ biết thưa với Chúa, "Con khổ quá, xin cho con ráng sức chịu đựng". Nhiều khi quá tuyệt vọng tôi bỏ không đi Nhóm, làm cho sự cùng quẩn càng gia tăng bội phần. May mắn thay, tôi đã vài lần gượng dậy đi tham dự "Nhóm Cầu Nguyện" trở lại, khi đó, cả Nhóm, mọi người chạy đến, ân cần với tôi và cùng nhau đặt tay cầu nguyện xin Chúa cho tôi bằng an, dám tha thứ cho Anh và kiên nhẫn chịu đựng thử thách.

Có một Anh gọi tôi ra một góc và mấy lần thủ thỉ: "Chị yên tâm cầu nguyện. Tôi chỉ cần chị bền tâm tin tưởng Chúa thì chuyện của gia đình Chị sẽ có Chúa lo."; "Những chuyện Chúa từng cứu chữa cho các Anh Chị khác còn mãnh liệt hơn, hoàn cảnh của họ còn khó giải quyết hơn Chị nhiều mà Chúa cũng đã nhận lời cầu nguyện. Chúa chưa bao giờ thua cuộc, chuyện nhỏ này cứ bắt đền Chúa nếu Anh ấy không quay lại."

Vẫn biết là Chúa có thể làm được mọi sự, nhưng mà ở trong thế gian, trong một xã hội tôn thờ vật chất, thì người đời thường cho rằng thật là khôi hài khi tin vào vẻ đẹp đơn sơ của người vợ sẽ lấn át và chiến thắng được các quyến rũ của dục tình, phóng đãng, của sắc đẹp khiêu gợi hay là các mánh lới tình tứ, sự nhỏng nhảnh lả lơi của người con gái khác... Tôi chắc là các bạn muốn biết xem sự khích lệ của đoạn Kinh Thánh sau đây có hữu dụng trong trường hợp của tôi hay không?

"Cũng vậy chị em là vợ, hãy phục tùng chồng mình, ngõ hầu giả như có ai không có lòng tín phục đối với Lời, thì, lẳng lặng không lời, nhờ đức hạnh của vợ mà bị chinh phục, bởi được chứng kiến đức hạnh tinh tuyền của chị em, sống trong sự kính sợ (Thiên Chúa). Ðồ trang sức của chị em đừng là vỏ ngoài, những là gióc bím tóc tai, la liệt vòng vàng hay trưng diện áo quí, nhưng là con người trầm ẩn, nơi tấm lòng, mà (đồ trang điểm) bất hoại là thần khí hiền từ và an tĩnh; đó là điều quí hóa trước mặt Thiên Chúa. Quả vậy, họ đã trang điểm mình như vậy, các phụ nữ lành thánh xưa, những người hằng đặt cả hi vọng nơi Thiên Chúa, và tùng phục chồng họ: như Sara đã vâng phục Abraham, gọi ông là Chúa. Ðối với bà, chị em hẳn là con cái, nếu biết làm lành, và (như vậy) hãy đừng để điều gì làm mình phải sợ hãi." (1Phêrô 3: 1-6)

Tình trường của tôi đã thua lỗ đến 99.99 phần trăm rồi. Chồng tôi đã quá chán ngán vẻ dáng của tôi. Tôi thưa với Chúa, "Chúa sẽ làm sao để thay đổi cuộc diện này của con đây?" . Cuộc diện đã kéo dài đến hơn hai năm, có lúc các Anh nhiệt thành trong Nhóm như cảm thấy thời gian thử thách hơi dài. Tuy nhiên họ nói với tôi, chị đừng nản lòng, hãy tiếp tục đi ca ngợi Chúa để Ngài ban cho chị sự bình an dám chấp nhận.

Ngày qua tháng lại, đây là cách Chúa đã làm cho tôi,
1. Khi tôi càng ca ngợi Chúa và được Chúa thăm viếng, thì tôi đã có thể tha thứ cho chồng tôi. Trong sự cầu nguyện, Chúa làm cho lòng tôi mềm mại, tôi chấp nhận làm người thua cuộc. Chúa còn cho tôi nhìn ra các khía cạnh khác như là thói hay đối đáp tay đôi với chồng. Lúc về sau này khi tôi quá chán nản, Chúa cũng mở mắt cho tôi thấy sự chểnh mảng bỏ lơ bổn phận làm vợ, do tôi muốn "ăn miếng, trả miếng" với chồng. Nhận ra khuyết điểm này tôi cố sửa mình bằng sự ân cần dành cho chồng và các con.

2. Trong các kỳ tĩnh tâm Thánh Linh, khi được Cha đặt tay cầu nguyện thì tôi được ơn bình an và cũng giống như mọi người tham dự tĩnh tâm, tôi được ơn yêu Chúa, yêu Anh Em mình. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho chồng và cho những người còn chưa nhận biết về tình yêu của Chúa, và sự thánh khiết của một đời sống được Chúa thăm viếng.

3. Chúa cho tâm hồn tôi tươi mới thì sự kiện tâm lý này ảnh hưởng đến mạo dạng bên ngoài của tôi, tôi càng vui vẻ, dịu dàng với chồng và mọi người thì tôi càng nhanh nhẹn, trẻ trung và duyên dáng hơn. Đến mức chồng tôi phải ngạc nhiên vì từ chỗ tôi chỉ biết quỵ lụy sợ hãi và ướt sũng trong nước mắt, trong nhăn nhó mếu máo, thì nay, tôi đơn sơ, tế nhị và ân cần với mọi người kể cả với nhân vật vốn là chồng "cũ", là Anh đó. Nếu nói như các nhà phân tâm học thì bắt đầu từ ấn tượng của sự ngạc nhiên, dần dà cái kiêu căng tự mãn coi thường vợ của Anh đã bị tan rã thay vào đó là một cảm giác như sợ bị vuột mất cái phần mà mình vốn đang có trong tay. Chính các Anh Chị trong Nhóm cầu nguyện cũng nói rằng dạo này tôi trẻ lại và tươi tắn ra, cảm ơn Chúa đang ban ơn thay đổi từ trong tâm hồn cho đến mạo dạng bên ngoài cho tôi. Một Anh trong nhóm nói đùa với tôi rằng, hãy làm cho "Chàng" bị thu phục vì nết đẹp của Chúa trong tôi. Thực ra, điều này có gì đáng ngạc nhiên đâu, ai thực sự gần Chúa mà không trẻ ra, đẹp ra giống như cái đẹp của em bé, của Thiên Thần, cứ nhìn Đức Thánh Cha, Các Linh Mục, Các Sơ, Các Anh Chị Em Thánh Linh thì biết ngay, họ đều trông trẻ hơn tuổi đến mươi năm, thậm chí hai mươi năm như anh Tr, nguyên trưởng Nhóm của chúng tôi.

4. Điều kỳ diệu nhất, vĩ đại nhất có lẽ là sự biến cải của Chúa về nhân sinh quan cho Anh. Chúa thay cho "Chàng" của tôi điều quí giá này: thay vì thích cái đẹp lộ liễu, ỏng ẹo, "ngây thơ cụ" của các cô gái mà Anh ngày đêm theo đuổi và chít chat trên mạng internet, thì vào lúc này, Anh cảm nhận được cái đẹp đằm thắm đơn sơ, chân thành của người con gái thuộc về Chúa. Ngài cho Anh trải qua kinh nghiệm chua chát của tình đời bên ngoài gia đình, của tình trường đầy vật chất và lừa dối, rồi Chúa cho Anh thấy vẻ đẹp của Thánh Gia, nơi mà vợ con ngày đêm mong mỏi với cả tấm chân tình. Chúa dần dần dẫn Anh đến kết luận rằng, các cuộc tán tỉnh ngày đêm trên mạng, rồi gặp gỡ, chung đụng, sống thử với nhiều cô gái đã không mang lại kết quả theo cách thế Anh ước muốn. Lối nẻo thế gian xem ra đã đủ mỏi mệt, phiền phức sau bao nhiêu năm trong tình trường, như không thể so sánh với cái đẹp của một người vợ tuy chưa hiền thục, lý tưởng nhưng cố gắng sống theo. Thế là câu Lời Chúa qua thư của Thánh Phê rô dẫn trên đây đã thành hiện thực và đang tiếp tục hoàn thiên cho chúng tôi, trong gia đình bé nhỏ của chúng tôi:
"Cũng vậy chị em là vợ, hãy phục tùng chồng mình, ngõ hầu giả như có ai không có lòng tín phục đối với Lời, thì, lẳng lặng không lời, nhờ đức hạnh của vợ mà bị chinh phục, bởi được chứng kiến đức hạnh tinh tuyền của chị em, sống trong sự kính sợ Thiên Chúa."

5. Chúa Thánh Thần luôn chữa trị bằng cách dí dỏm của Ngài, không những Ngài cho Anh biết yêu quí giá trị của một gia đình thánh, Ngài còn làm cho Anh say sưa nó. Trước đây hất hủi, bây giờ Anh lại hay "ghen ngược". Khi thấy tôi bước ra cửa thì anh bồn chồn: ... đi đâu đó, bao giờ về. Tôi lại có dịp nhũn nhặn "Em đi tĩnh tâm, hay là Anh cùng đi với em được không?"
Khi thấy tôi chưng diện áo dài đi lễ, hay mặc áo đầm đi thăm bạn thì Anh căn dặn "ăn mặc kín đáo, nhớ về sớm"... Thực sự, Chúa đã cho hơn cả điều mà tôi mong ước, Ngài làm một cuộc giải phẫu thay tim cho Anh tôi.

..."Ai là người muốn được trường sinh và thấy những ngày hạnh phúc!
Hãy giữ lưỡi xa điều ác, và môi miếng cho khỏi nói lời điêu ngoa.
Hãy lánh dữ, hãy làm lành. Hãy tìm kiếm bình an, hãy đeo đuổi nó.
Bởi chưng mắt Chúa trên hạng người công chính, và tai Người nơi lời họ kêu xin." (1 Phêrô: 3:10-12)

Chúa cho tôi hơn cả điều mà gia đình tôi cầu xin, thậm chí Ngài dí dỏm tác thành một thực tế mà chính tôi cũng không tưởng tượng và dám ước mơ, cái ngày chồng tôi yêu quí vợ con như đã kể trên. Do vậy tôi chỉ còn một ước nguyện cuối, xin Chúa kính yêu cho một ngày đẹp trời nào đó, Anh sẽ cùng đi sinh hoạt Nhóm Ca Ngợi với tôi và làm cho gia đình mình gần giống Thánh Gia hơn một chút.

Tôi xin được chia sẻ cảm nghĩ này, Thiên Chúa của chúng ta sống động và hiệu lực vô song. Ta cần làm chứng cho Anh Em Lương Dân được biết về một Thiên Chúa vốn đầy lòng thương xót, để họ được cùng chia sẻ gia tài thiêng liêng vô cùng quí giá không những cho đời sau trường cửu mà còn được cứu vớt và hưởng hạnh phúc ngay trong đời thường trên đất này. Lời Chúa cần được rao truyền thành ánh sáng soi cho muôn dân biết đường ăn ở và gặt hái thành quả.

Maria Miranda Nguyễn.

------------------------------

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - THU HAI-CN6PS-C PDF Print E-mail

MỖI NGÀY SỐNG MỘT CÂU KINH THÁNH - TH HAI -CN6PS- C

"Cả anh em nữa, anh em cũng làm chứng, vì anh em ở với Thầy ngay từ đâu". (Ga 15, 27)

- Chúa muôn bạn và tôi cần làm chứng cho Chúa về lời nói và việc làm trong sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần, là tiếng lương tâm Người nói trong tôi, bằng những việc bác ái và tha thứ cụ thể cho anh em.

Đầy tớ Vô dụng

----------------

 
HANH PHUC HON NHAN # 43 = NOI GUONG THANH GIUSE PDF Print E-mail

Mar 17 at 6:27 PM

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA - SỐNG HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH

*** Noi gương Thánh Cả Giuse - GƯƠNG MẪU GIA ĐÌNH

Lời Chúa : Mt 1,16.18-21.24a

Rất nhiều người tôn kính thánh Giuse một cách rất đặc biệt. Và hôm nay chắc vui mừng nhìn về Đấng thánh mình yêu thích. Và thực sự, thánh Giuse đáng yêu vô cùng. Ngài chiếm một chỗ rất nhỏ trong Tin Mừng, các thánh sử không nói nhiều về ngài. Nhưng khi nhìn về khuôn mặt của ngài, chúng ta thấy có một cái gì đó rất dễ mến. Ngài hoàn toàn âm thầm, kín đáo, chỉ biết lo cho Mẹ Maria và Chúa Giêsu trong thời tuổi nhỏ rồi biến mất, cũng âm thầm. Chính cái ân thầm đó là sự cao cả của ngài.

Ngài thuộc dòng tộc vua Đavít, nhưng chỉ là một anh thợ mộc vườn. Ngài được đính hôn với Maria và chuẩn bị đám cưới. Theo thông lệ thì từ ngày đính hôn đến thành hôn là một năm. Maria đi thăm người chị họ là bà Êlisabet và giúp chị mình suốt thời gian ba tháng. Khi trở về, Giuse đến thăm người vợ tương lai của mình và không biết sao, anh khám phá ra nàng đã mang thai. Chúng ta nghĩ thế nào khi một người thanh niên biết người vợ tương lai của mình có bầu trước khi về chung sống với nhau ? Thế nhưng Giuse đã phản ứng như thế nào ? Chàng lẳng lặng chọn một giải pháp tốt đẹp nhất là âm thầm biến đi. Hèn nhát ư ? Không, đó là can đảm và anh hùng. Chàng phải đau khổ lắm chứ, nhưng chàng chấp nhận thiệt thòi mà không đòi hỏi gì.

Thiên Chúa phải trực tiếp can thiệp và Giuse vâng phục. Chàng chỉ biết theo ý Chúa thôi. Thế là xong ! Chàng đã biết sứ mệnh của chàng, chàng biết phải làm gì. Chàng rước Maria về nhà.

Chuẩn bị cho đứa bé ra đời. Mọi sự đã sẵn sàng, nhưng một biến cố mới xảy ra. Phải đưa Maria về Bêlem để khai sổ kiểm tra. Phải về Bêlem vì chàng thuộc dòng tộc Đavít. Quê quán của vua Đavít là Bêlem. Maria lại gần ngày. Giuse phải đưa Maria về Bêlem. Con đường dài hơn một trăm cây số và phương tiện chỉ có một con lừa. Giuse phải đi bộ dắt con lừa băng đồi vượt núi suốt một thời gian dài... Giuse không lo cho bản thân mình vì chàng còn khỏe, nhưng Maria thì sao ? Ngồi trên lưng lừa suốt bao nhiêu ngày không phải là một việc nhỏ đối với một phụ nữ gần ngày. Maria chấp nhận mọi khó nhọc không than phiền.

Đất khách quê người: Họ đến được Bêlem sau bao nhiêu vất vả nhọc mệt, tưởng rằng đó là quê hương của mình, sẽ tìm được một nơi nương nhờ vì đa số là bà con họ hàng. Nhưng khốn thay, không ai chấp nhận. Giuse đành đem Maria ra một hang đá. Chúng ta nghĩ Giuse phải đau khổ như thế nào không ? Chàng vẫn âm thầm chịu đựng.

Lo lắng, săn sóc Maria sinh con trong hang đá. Cảnh bần cùng không thể nói được. Giuse dọn cho con một máng rơm. Nhìn con, tuy không phải là con đẻ của mình, Giuse ngậm ngùi. Ông là người cha mà không tìm được một nơi tươm tất cho con ra đời ! Thật đau đớn ! Người cha nào thấy con mình nằm trong rơm cỏ mà không xót xa ! Giuse vẫn âm thầm chịu đựng.

Không được mấy ngày, chàng phải vội vả đưa con đi lánh nạn. Chàng không buồn cho thân phận mình mà đau xót cho Maria và con trẻ. Chàng sống gần như trong vô định, không biết ngày mai sẽ ra sao. Chàng đem hết sức mình phục vụ, kiếm sống cho gia đình.

Sau những ngày truân chuyên nơi đất khách, chàng đưa gia đình về Nadaret. Cuộc sống êm đềm trôi. Giuse vẫn là con người âm thầm tin tưởng, chàng chỉ biết vâng nghe theo lệnh Chúa, không thắc mắc. Và sau cùng, âm thầm biến mất.

Nhìn về thánh Giuse, chúng ta nhìn thấy một con người như chúng ta, nhưng rất khác. Chúng ta lao chao lo sợ, sợ cho ngày mai, sợ thiếu thốn, sợ cực khổ. Chúng ta không nhìn thấy bàn tay Chúa đang dìu dẫn chúng ta đi, chúng ta không dám tin vào lòng thương của Chúa. Gặp khó khăn, chúng ta rên siết, có người kêu trách Chúa. Hãy tin tưởng như Giuse, hãy âm thầm làm những gì Chúa muốn, bàn tay Chúa không bao giờ bỏ rơi những ai tin cậy vào Ngài, dù đôi khi Ngài để chúng ta gặp những thử thách cam go.

Thánh Matthêu gọi Giuse là người công chính. Người công chính theo tiếng Do thái là người thánh thiện. Ngài không làm gì lớn lao, Ngài không đi rao giảng như Phaolô, không ai biết đến, Ngài chỉ là một ông thợ mộc nghèo ở Nadaret, nhưng Ngài chính là con người đã mang một sứ mệnh lớn lao chưa từng thấy là nuôi dưỡng Đấng Cứu Thế. Cùng với Mẹ Maria, Ngài chỉ biết chăm sóc Chúa Giêsu thôi. Đó phải chăng là một vinh dự lớn lao, không ai hay, không ai biết. Chúng ta cũng được kêu gọi chăm sóc Chúa Giêsu, nhưng chúng ta có biết không ? Ngài muốn lớn lên trong chúng ta, lớn lên trong thế giới nhờ bàn tay miệt mài của chúng ta, chúng ta có biết không ? Chúng ta có chăm chú lo nuôi dưỡng Ngài trong chúng ta không ? Làm bất cứ việc gì miễn là Chúa Giêsu được yêu thương hơn. Đó là điều Chúa đang mong mỏi nơi chúng ta.

Chúng ta không nuôi dưỡng Chúa, nhưng Chúa vẫn nuôi dưỡng bạn và tôi bằng chính Lời Chúa và thịt máu Ngài. Hằng ngày, được hạnh phúc ăn nuốt Lời Chúa và mình máu Chúa, hạnh phúc hơn cả thánh Giuse, thế nhưng tôi đã làm gì để chăm sóc, nuôi dưỡng Đấng đã muốn nhờ đến chúng ta để lớn lên trong tâm hồn mọi người ?

Thánh Giuse chỉ được hạnh phúc bồng ẳm Chúa Giêsu khi Ngài còn nhỏ, lớn lên dạy nghề cho Chúa, chúng ta được Chúa sống trong chúng ta, làm một với chúng ta qua bí tích Thánh Thể, chúng ta có cảm thấy liên kết với Ngài suốt cuộc sống trần gian của chúng ta, chúng ta có yêu mến Chúa như thánh Giuse không ? Chúng ta có thân mật với Chúa từng lúc không ? Đó là con đường nên thánh của mọi người. Chúa không đòi buộc chúng ta làm những việc lớn lao, chỉ cần làm những việc nhỏ bé hằng ngày với lòng yêu mến chân thành. Hãy tiến bước âm thầm nhưng luôn gắn bó với Chúa, vững tin vào tình thương của Ngài. Con đường của thánh Giuse là con đường của mọi người. Nên thánh trong âm thầm và tin cậy.

Lm Trầm Phúc.

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 Next > End >>

Page 2 of 8