mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1409
mod_vvisit_counterHôm Qua7317
mod_vvisit_counterTuần Này8726
mod_vvisit_counterTuần Trước52817
mod_vvisit_counterTháng Này127979
mod_vvisit_counterTháng Trước182520
mod_vvisit_counterTất cả11990620

We have: 269 guests online
Your IP: 54.198.212.30
 , 
Today: Oct 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hạnh Phúc Hôn Nhân
HANH PHUC HON NHAN # 48 = THA THU PDF Print E-mail

THA THỨ: YẾU TỐ ÐEM LẠI HẠNH PHÚC
Một ứng dụng của tâm lý đạo đức
"Như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con" (Mt 6:12). Bạn đã đọc và suy niệm những lời này bao giờ chưa? Và nhất là bạn đã thực hành theo lời dậy này của Chúa chưa? Kinh nghiệm tha cho người khác là một kinh nghiệm không chỉ mang tính chất tâm linh, đạo đức, mà còn ảnh hưởng đến cả tâm lý của con người nữa.

Ðể phần nào cảm nghiệm được tại sao Chúa Cứu Thế đã dậy phải cầu xin ơn tha thứ này, ta cần đi sâu vào kinh nghiệm của cá nhân mỗi người khi được tha thứ. Khi ta được tha thứ về một lỗi lầm nào đó, thì ngoài sự bình an của tâm linh (lương tâm), nó còn mang đến sự nhẹ nhàng và thoải mái về mặt tâm lý nữa.

Chúa Giêsu khi dậy tha thứ cho nhau, Ngài không dừng lại ở khía cạnh tâm linh hay tâm lý nhưng còn đi xa hơn nữa khi dẫn ta đến cốt lõi của ý nghĩa hành động tha thứ, đó là tình yêu. Một hình thức tâm lý đạo đức ứng dụng. Ý nghĩa này được Thánh Luca ghi lại qua trường hợp của người thiếu nữ trong Tin Mừng với một kết luận rất rõ ràng, "được tha nhiều vì yêu mến nhiều" (Luca 7:47). Yêu nhiều thì được tha nhiều. Ðược tha nhiều vì yêu nhiều. Tình yêu và tha thứ là một liên hệ nhân quả.

Tâm lý khi được tha:
Khi làm một điều lầm lỗi mà lại cố tình che đậy, giấu giếm, thì hậu quả trực tiếp là sự bất an của tâm hồn (lương tâm). Nó được diễn tả qua thái độ phập phồng sợ hãi, và ngờ vực. Ảnh hưởng này trực tiếp tác động đến tâm lý sống. Sợ hãi và ngờ cực chính mình. Mình có thể che đậy lỗi lầm ấy được đến bao giờ? Liệu có một lúc nào đó, sơ ý mình tiết lộ lỗi ấy cho ai không? Hoặc có ai nhận ra hay phát giác ra được lỗi của mình không? Nếu lỗi mình bị phát hiện thì hậu quả sẽ ra sao? Và từ sự sợ hãi dẫn đến ngờ vực.

Ngờ vực khả năng che đậy của mình, và ngờ vực những người chung quanh mình. Càng cố tình lẫn tránh, che đậy, thì sự bất an càng theo sát ta như bóng với hình. Theo khảo cứu của các trường hợp tội phạm cho biết, đa số các thủ phạm giết người sau một thời gian lẩn trốn đã tự mình ra đầu thú. Ðiều này có thể giải thích được bằng sự cắn rứt của lương tâm. Trong lãnh vực siêu hình, nó cũng có thể được giải thích như do oan hồn người chết ám ảnh và thúc đẩy. Nhưng khi có lỗi mà được tha thì cảm giác ấy mới thật tuyệt vời. Kinh nghiệm này là một kinh nghiệm mà mỗi người, qua cảm nghiệm cá nhân đều đã trải qua, kể cả bản thân người viết.

Tôi nhớ hôm đó, vô tình đã làm vỡ một chiếc bát cổ trong bộ sưu tập đồ cổ của thầy tôi. Với truyền thống giáo dục và sửa phạt thời ấy, tôi tin chắc mình sẽ bị một trận đòn có cái tội - dù rất vô tình - này. Sợ hãi, tôi đã nhặt mấy mảnh vỡ ghép lại thành nguyên hình chiếc bát, và để nó vào trong tủ như không hề cho chuyện gì xảy ra. Không may cho tôi, ít hôm sau đó có người khách quí đến chơi nên phải dùng đến bộ bát cổ. Thay vì bảo tôi đi lấy bát, đích thân thầy tôi mở tủ lấy bát. Khi vừa đưa tay cầm chiếc bát lên, thầy tôi như khựng lại, vì thấy chiếc bát tự nhiên rơi ra từng mảnh. Tôi nghĩ rằng thầy tôi biết rõ ai là thủ phạm, nhưng ông không nói gì. Ðợi cho đến khi khách về, ông mới gọi tôi lại và hỏi:

- Ai làm vỡ chiếc bát vậy?
Biết mình không thể che giấu được tội lỗi, và sợ rằng mình rất có thể bị phạt nặng hơn nếu nói dối, tôi đã mếu máo trả lời:
-- Con! Con vô ý làm vỡ nó mấy hôm trước.
- Lần sau cẩn thận. Mà nếu đã làm lỗi thì phải cho thầy mẹ biết không được giấu đút như vậy nghe chưa. Lần này tha cho tội vô ý làm vỡ bát, nhưng tội che giấu thì phải phạt. Ra quì ở góc tường kia đến khi nào cho đứng lên mới được.

Trong suốt thời gian quì ở góc tường, tuy đầu gối có bị mỏi nhưng lòng tôi nhẹ nhàng như trút được một tâm sự nặng nề. Loại bỏ được mặc cảm tội lỗi đã theo tôi trong suốt mấy ngày trước. Nào là không biết bao giờ thì tội tôi sẽ bị phát giác? Phải bào chữa như thế nào khi bị hỏi tới? Và hình phạt nào sẽ xẩy ra? Sức ép tâm lý còn kinh khủng hơn khi tôi biết rằng thầy tôi đã phát giác ra cái bát đã bị vỡ, vậy mà ông vẫn giữ im lặng. Từng giây, từng phút yên lặng ấy là một cực hình đối với tôi. Kinh nghiệm nhẹ nhàng, thoải mái khi được tha thứ này hơn 50 năm sau bây giờ nhớ lại, nó vẫn là một kinh nghiệm quí giá giúp tôi hiểu thế nào là có lỗi và được tha lỗi.

"Yêu nhiều thì được tha nhiều". Thánh sử Luca tuy không ghi lại bất cứ một câu nói nào của người thiếu nữ với Chúa Giêsu, ngay cả một lời xin lỗi ngắn gọn, thí dụ: "Lạy Thầy, con là người tội lỗi!" Hoặc: "Lạy Thầy, con yêu mến Thầy"... Nhưng ai cũng hiểu được tình yêu mà thiếu nữ này dành cho Chúa Giêsu, qua hành động thống hối của nàng. Ðó là một bình dầu thơm quí giá đã khiến Giuđa phải tiếc rẻ. Là những giọt nước mắt ăn năn. Là mái tóc gợi tình gợi cảm nàng đã từng làm mê hoặc nhiều người nay được dùng để lau chân cho Ngài.

Tiến sĩ tâm lý Trần Mỹ Duyệt

---------------------

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - THU BA-CN16TN-C PDF Print E-mail

MỖI NGÀY SỐNG MỘT CÃU KINH THÁNH - NGÀY 19-7-2016

*Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ  và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi". (Mt 12,49-50)


- Bạn và tôi vui mừng vì thuộc về gia đình Chúa, lại còn hơn nữa là được là mẹ và anh của Chúa, khi tôi thực hành Lời Ngài. Nhưng rất tiếc, bấy lâu nay tôi chỉ đi lễ và giữ luật hình thức, mà quên áp dụng Lời Chúa vào đời sống trong gia đình, giáo xứ và xã hội. Từ nay, bạn và tôi quyết sống Lời Chúa ở mọi nơi.

Đầy tớ Vô duyên

------------------------

 
HANH PHUC HON NHAN # 47= TINH NGHIA VO CHONG PDF Print E-mail

Jul 9 at 4:26 PM

"ĐÔI DÉP"- MỘT BÀI THƠ CHÂN THẬT, CẢM ĐỘNG VỀ TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG.

Quý Vân chuyển

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi, cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục, không đi cùng người khác
Số phận chiếc nầy phụ thuộc ở chiếc kia.

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.

Cũng như mình trong những phút vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.

Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.

Không thể thiếu nhau trên mọi bước đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải, trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau một bước đi chung.

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.

Nguyễn Trung Kiên

----------------------------------

 
HANH PHUC HON NHAN # 46 = NGUYEN NHAN DO VO PDF Print E-mail

ANH KHIẾN TÔI QUÁ THẤT VỌNG!

Ý tưởng manh nha đưa đến đổ vỡ trong hôn nhân.

Trần Mỹ Duyệt

"Tôi rất hối hận vì đã lấy nhầm người chồng vô tích sự. Một người chồng có cũng như không. Sự hiện diện của anh trong nhà như một bóng ma!".

Hoặc:

"Lắm lúc tôi như phát điên lên, đầu tôi như nổ tung ra vì không biết làm sao cho vừa lòng vợ tôi. Có quá nhiều bất đồng, xung khắc và khác biệt. Vợ tôi lúc nào cũng kêu ca, phàn nàn, và hình như không bao giờ hài lòng về bất cứ điều gì".

Nếu những câu nói trên xẩy ra trong các cặp vợ chồng trẻ mới cưới thì có thể cho rằng tuổi trẻ có những phán đoán bất đồng, có những cái tôi to lớn nên muốn được đề cao, được chú ý.

Nhưng trái lại, những phàn nàn như vậy lại thường xẩy ra cho những đôi vợ chồng đã sống với nhau 10, 15, 20 năm, hoặc lâu hơn nữa.

Tệ hại nhất là sau một thời gian bất hòa, đổi lỗi hoặc cãi vã nhau họ đã mang nhau ra tòa ly dị.

Ly dị có gì mà phải nghĩ ngợi. Người ta ly dị đầy cả ra có sao đâu. Không ở được với nhau thì buông tha nhau, cái đó còn làm ích cho người mình không ưa không thích, vì như vậy sẽ dễ dàng, sẽ giải thoát cho cả hai.

Những lập luận như vậy thường được nghe thấy trong các cuộc cãi vã, bất hòa giữa vợ chồng. Người ta cứ tưởng nói ra như vậy để cho thỏa cái miệng, cho đỡ tức, hoặc để hù dọa đối phương.

Nhưng dưới cái nhìn tâm lý, thì chính những câu nói ấy phát xuất từ những ý tưởng bị dồn nén mà những ý tưởng này nếu không được giải tỏa, không được hỏa giải sẽ là mầm mống ly dị sau này.

Và để có vẻ văn minh, hiểu luật lệ hơn,

họ viện dẫn đến những cái mà trong những đơn xin ly dị thường ghi:

"Irreconcilable Differences"- Những khác biệt không thể hàn gắn.

Đây là một trong những lý do mạnh nhất dẫn đến những cuộc ly dị, và cũng được cho là hợp tình, hợp lý và hợp pháp nhất. Vì Irreconcilable Differences được định nghĩa là "The existence of significant differences between a married couple that are so great and beyond resolution as to make the marriage unworkable, and for which the law permits a Divorce."

Nhưng thế nào là một cuộc hôn nhân có những khác biệt không thể hàn gắn?

Hai người đã bước vào đời sống hôn nhân với những lý do nào.

Chẳng phải là họ đã bị thu hút lại với nhau bởi tình yêu ???

tìm được từ nhau sự hiểu biết, thông cảm,

và những quan tâm yêu thương, săn sóc đó sao?

Khi làm việc với các đôi vợ chồng trong thời gian tranh cãi và có tư tưởng "hối hận" hoặc "phát điên" lên vì nhau như vậy, một nhà tâm lý kinh nghiệm thường để ý lắng nghe những lời chê trách và những khuyết điểm mà người vợ phê phán, đổ lỗi cho người chồng, hoặc người chồng chê trách, phàn nàn người vợ.

Ngoài những trường hợp quá đặc biệt như ngoại tình, có con riêng với người này, người khác, hoặc liên quan đến nghiện ngập, cờ bạc, tù tội...

Riêng tôi, câu hỏi mà tôi thường hỏi những người vợ "phàn nàn", hoặc "hối hận" vì lấy nhầm chồng một số câu hỏi rất căn bản và đơn giản:

-Anh ấy có cờ bạc, nợ nần vì cờ bạc không?

-Anh ấy có rượu chè be bét không?

-Anh ấy có trai gái, bồ bịch không?

-Anh ấy hút sách cần sa, ma túy không?

Hoặc những người chồng lúc nào cũng "phát điên lên" với vợ:

-Chị ấy có bỏ bê việc nhà, không lo cơm nước cho chồng con, không quét dọn, giữ gìn nhà cửa ngăn nắp, sạch sẽ không?

-Chị ấy có se xua, chưng diện, sửa sang trong ngoài, trên dưới không?

-Chị ấy có chua ngoa, mồm loa mép giải, nói hành, nói xấu người khác không?

-Chị ấy có coi thường tôn ty trật tự, bất kính với cha mẹ, ông bà, cô chú bác và coi thường mọi người thân trong gia đình không?

Nếu người vợ hoặc người chồng trả lời KHÔNG cho cả 4 câu hỏi trên tôi cho là họ đã trúng độc đắc. Và lựa chọn của họ rất đúng.

Trong lần trình bày này tôi không muốn đề cập đến những câu trả lời CÓ.

Vì chủ đích đề tài hôm nay, người viết muốn gửi một thông điệp đến những người chồng hoặc người vợ mà tôi cho là ngớ ngẩn, sống trong ảo tưởng, ảo giác.

Những người vợ, người chồng mà "vợ mình không khen, khen vợ hàng xóm", hoặc "cỏ nhà hàng xóm xanh hơn cỏ nhà mình".

Đối với những người này dù chồng hoặc vợ của họ không vướng mắc vào bất cứ những cái mà văn hóa, đạo đức Việt Nam đã kể đến trong "Tứ đổ tường" của nam giới hoặc "Tứ đức" của nữ giới, thì họ vẫn không hài lòng và hạnh phúc với chồng hoặc vợ của họ.

Nhưng họ quên rằng khi bước vào đời sống hôn nhân là họ buộc phải chấp nhận sự khác biệt và những giới hạn về thể lý, tâm lý, cá tính của nhau.
"Không ai tốt 100% và cũng không ai xấu 100%".
Robert Baden-Powell đã thành công trong việc đào tạo và huấn luyện những thế hệ hướng đạo nhờ vào nguyên tắc này.
Thực vậy, sự thành công và hạnh phúc hôn nhân phải đến từ việc đón nhận những bất đồng của nhau và giúp nhau mỗi ngày một nên tốt hơn.
"Nếu đời cho ta một trái chanh, hãy dùng nó để pha một ly chanh đường".
Chanh chua, nhưng rất nhiều món ăn lại không thể thiếu chanh. Một tô phở mà không có múi canh thì mất ngon.

Có những người sau một thời gian chung sống, kịp khi có những bất đồng xuất hiện là họ tìm cách trốn chạy. Họ cho rằng mình đã chọn lựa nhầm, và quyết định sai lầm.

Nhưng thực tế không phải là vậy

Họ lầm tưởng rằng họ có quyền sửa sai, bắt bẻ, và đòi hỏi người khác.

Trong khi họ cho rằng mình chẳng cần phải sửa sai điều gì.

Mình luôn đúng.... người khác sai..

Nghĩ đến những người này, tôi bất chợt nhớ lại một người bạn đã kể lại câu chuyện xẩy ra có liên quan đến lựa chọn mà thông thường ta coi như định mệnh:

"Tôi có sở thích mua những túi xách tay, và một lần tôi đã mua được một cái rất ưng ý. Nhưng tuổi thọ của nó cũng chẳng được bao lâu, vì nó chưa kịp cắt đi giá tiền, nhãn hiệu thì đã được đưa vào trong tủ quần áo. Một hôm thu dọn nhà cửa, tôi đem cho hội từ thiện một số đồ dùng mà tôi không cần dùng đến trong đó có cái túi xách tay này.

Thoáng đi khoảng chừng 5 tháng, giáo xứ tôi tổ chức bán garage sale để gây quĩ cho giáo xứ. Tôi đã rảo quanh một vòng trong khuôn viên nhà thờ và dừng lại ở gian hàng bán những túi xách tay của phụ nữ. Tôi thấy một chiếc túi xách tay đẹp quá, xinh xắn và hợp với nhãn quan của tôi, và tôi đã mua ngay vì sợ có người nhanh tay lấy mất. Giá cả cũng vừa phải chỉ có 50$ trong khi đó giá chính thức của loại túi xách tay này ở thị trường ít nhất cũng là 500$. Tôi rất mừng vì mua được cái túi mình thích mà giá cả lại vừa phải. Tôi cám ơn Chúa rối rít và hí hửng mang về.

Về đến nhà cầm cái túi lên ngắm nghía một lần cho thoải thích, bất giác tôi cảm thấy như quen quen, và hình như giống cái túi mà mình đã cho tổ chức từ thiện trước đây. Nghĩ vậy, tôi mở ra xem bên trong và đúng như mình nghĩ, cái bảng giá tiền và nhãn hiệu mà tôi đã mua nhưng chưa kịp cắt trước đó vẫn còn nguyên bên trong mà người phụ trách từ thiện nào đó cũng chẳng thèm cắt đi khi đem nó ra bán lại để gây quĩ cho nhà thờ.

Rồi chị kết luận: "Cái gì là của mình nó sẽ thuộc về mình. Cái không thuộc về mình thì dù mình có tìm cách chiếm đoạt nó, mãi mãi nó vẫn không là của mình".

Cái túi xách tay có thể về lại với chủ sau thời gian vuột khỏi tầm tay của chủ, nhưng một người chồng hay một người vợ mà mình đã phũ phàng "vứt bỏ", sẽ không dễ tìm về với khổ chủ của nó. Và nếu như có trường hợp tìm lại nhau, thì việc này sẽ vô cùng khó khăn, đòi hỏi rất nhiều cố gắng, hy sinh.

Áp dụng thực hành, qua cái nhìn tâm lý trị liệu,

mỗi khi ta gặp bất đồng, khó chịu và bực bội với chồng hoặc vợ, xin đừng đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu nhau, cũng đừng nghĩ rằng những khuyết điểm kia là những "bất đồng không thể giải quyết".

Nhưng hãy hỏi mình một câu mà cố Tổng Thống John F. Kennedy đã hỏi nhân dân ông:

"Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn, nhưng hãy hỏi bạn đã đóng góp gì cho tổ quốc".

Điều này sẽ nhắc nhở bạn là đừng đòi hỏi chồng hoặc vợ sẽ làm gì cho bạn,

nhưng hãy hỏi mình,

đã làm gì để nâng đỡ, để chia sẻ,

và để cùng sánh bước bên nhau trên con đường hôn nhân hạnh phúc.

-------------------------

 

 
HANH PHUC HON NHAN # 45= TINH YEU ME VA VO PDF Print E-mail

> Tình yêu Mẹ và Vợ..


> Ngày hôm nay anh vô tình đọc được.
> Câu chuyện xưa cô gái hỏi một lời.
> Giữa mẹ và em nếu phải chọn một người.
> Vậy anh sẽ vì ai mà rơi lệ ?
> Em biết không dù cho anh mạnh mẽ....
> Trước cuộc đời sóng gió chẳng chùn chân.
> Sẽ vì em mà cố gắng bội phần
> Nhưng anh lại thương mẹ hơn em ạ.
> Lời thật tâm anh không hề dối trá
> Bởi anh yêu tha thiết cả hai người.
> Mẹ và em điều quan trọng trên đời.
> Nên không thể đem ra mà so sánh.
> Anh nói thật và chưa từng chốn tránh.
> Bởi cả đời anh chỉ một mẹ thôi
> Cũng như em anh yêu chỉ một người.
> Nên em nhé đừng bắt anh phải chọn.
> Mẹ và em không phải là những món.
> Mà tiền bạc mua được phải không em ?
> Cuộc đời anh dẫu gia cảnh sang hèn.
> Vẫn hạnh phúc vì có em và mẹ
> Tình yêu ấy anh chưa từng xem nhẹ.
> Ước mong sao hai cá tính hòa đồng.
> Mẹ thương anh tình thương ấy mênh mông.
> Còn em lại yêu anh hơn tất cả
> Ơn sinh thành chưa một ngày đáp trả.
> Em hãy cùng chăm sóc mẹ với anh.
> Khi cho đi sẽ nhận lại chân thành.
> Một mái ấm rộn tiếng cười em ạ !
> Rồi một ngày em sẽ thành người mẹ.
> Là tấm gương cho dâu trẻ nhìn vào !
> Con dâu mẹ không muốn chồng phải chọn.
> Bởi trên đời chỉ có một mẹ mà thôi
> Anh yêu vợ xin đừng làm mẹ khóc
> Vợ yêu anh không nên để mẹ buồn
> Em muốn mẹ cười vui khi có đàn cháu nhỏ.
> Thương con dâu suốt đời vì giống mẹ ngày xưa !
>
> Mẹ bảo :
>
> 1. Hạnh phúc của người phụ nữ đơn giản lắm ! Đừng nên tham lam và đòi hỏi ở người đàn ông mình yêu tròn vẹn và tuyệt đối. Một người đàn ông tốt và yêu thương con, không phải là người đàn ông sẽ mở toang cánh cửa trái tim mình để con có thể nhòm vào đó, nhìn thấu rõ tâm can.Đàn ông chỉ cho con thấy tình yêu bằng miệng, là đàn ông vứt đi. Miệng nói thì gió bay, những kẻ rơi nước mắt vì tìn...h yêu, những kẻ luôn mồm sống chết vì tình yêu, sẵn sàng vứt bỏ cả mạng sống mình vì tình yêu là những kẻ không thể và sẽ không bao giờ là chỗ dựa tin cậy và bền vững. Một người có thể tự giết bản thân mình, cũng sẽ có ngày cầm được dao đâm người khác.
> CON HÃY NHỚ NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÁNG ĐỂ CON DỰA VÀO - LÀ NGƯỜI CÓ THỂ ĐI TRĂM NGÀN NẺO ĐƯỜNG VẪN QUAY VỀ BÊN GIA ĐÌNH, BÊN VỢ CON
>
> 2. Còn con, hãy luôn khắc ghi: Một người vợ tốt là gì? Là không nên và tuyệt đối không bao giờ được mở miệng ra đòi hỏi bình đẳng ngang hàng ngang vế với chồng. Hạnh phúc của người phụ nữ là giữ lửa cho gia đình, cho dù có lúc con thấy trăm bề thiệt thòi, trăm bề vất vả, con phải luôn nhắn nhủ mình rằng - người phụ nữ sinh ra vốn không phải để tranh đấu quyền lực. Thượng đế cho phụ nữ một trái tim nóng là để sưởi ấm gia đình. Chỉ có gia đình mới là hạnh phúc suốt đời của người phụ nữ
> MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG THÀNH CÔNG LUÔN CÓ MỘT NƯỜI PHỤ NỮ ÂM THẦM Ở ĐẰNG SAU. MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ HẠNH PHÚC LÀ NGƯỜI NỮ LUÔN CÓ NGƯỜI ĐÀN ÔNG TIN CẬY
>
> 3. Không có vợ chồng nào đi đến trọn vẹn cuối đời mà không trải qua sóng gió. Những khi bát đũa xô lệch, con hãy đặt tay lên trái tim mình mà nhớ lại tháng ngày con và chồng đã yêu thương nhau. Tình yêu không phải là tất cả để người ta đồng hành với nhau đến hết đời, có những thứ lớn hơn cả tình yêu đó là khi hai con đủ tin cậy và hiểu nhau để giữ cho mình một chữ Nghĩa.
> Để đi hết con đường, thì người ta phải có đủ niềm tin, có đủ kiên nhẫn, có đủ vị tha, có đủ cảm thông, yêu thương thôi thì không đủ!
> Vì thế, đừng bao giờ - cố gắng bước vào tận sâu trong trái tim người đàn ông để cân đo đong đếm tình yêu người ấy dành cho con.
> GIỮ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG GIỐNG NHƯ GIỮ MỘT SỢI DÂY, KÉO CĂNG THÌ ĐỨT, CHÙN TAY THÌ RƠI - CON CÓ ĐỦ THĂNG BẰNG - CON SẼ LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC !
>
>
>
> Sưu tầm.
> Nguồn Ad Linh Lâm
>
> P/S : Cảm ơn bạn đã đọc bài này ,nếu thấy hay và ý nghĩa thì chia sẻ cho mọi người cùng đọc nhé !
>---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 Next > End >>

Page 2 of 8