mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay855
mod_vvisit_counterHôm Qua9174
mod_vvisit_counterTuần Này48046
mod_vvisit_counterTuần Trước47282
mod_vvisit_counterTháng Này195045
mod_vvisit_counterTháng Trước231247
mod_vvisit_counterTất cả8232189

We have: 48 guests online
Your IP: 54.161.44.176
 , 
Today: Apr 30, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đời Sống Mới Trong Thần Khí
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 248 =DIEN TU... PDF Print E-mail

Diễn từ của Đức Phanxicô với Thượng Phụ Chính Thống Coptic, Giáo Hoàng Tawadros II
Vũ Văn An4/29/2017

Buổi chiều ngày 28 tháng Tư, trong chuyến viếng thăm Ai Cập của ngài, Đức Phanxicô đã hội kiến với Thượng Phụ Tawadros II của Tòa Thượng Phụ Chính Thống Coptic, người mà ngài từng tiếp kiến ngay sau khi lên ngôi giáo hoàng năm 2013. Nhân dịp này, ngài đã đọc một diễn từ và sau đây là bản dịch nguyên văn bài diễn từ của ngài, dựa vào bản tiếng Anh của Tòa Thánh:

"Chúa đã sống lại, Người thật sự đã sống lại! [Al Massih kam, bilhakika kam!]"

Thưa Đức Thượng Phụ,

Người anh em thân mến,

Đại lễ Phục Sinh long trọng, trung tâm của đời sống Kitô hữu, mà năm nay chúng ta được diễm phúc cử hành trong cùng một ngày, vừa mới chỉ qua đi. Do đó, chúng ta đã cùng nhau loan báo sứ điệp Phục sinh và, theo một nghĩa nào đó, đã làm sống lại kinh nghiệm của các môn đệ đầu tiên, những người đã cùng nhau "vui mừng khi thấy Chúa" ngày đó (Ga 20:20). Ngày nay, niềm vui vượt qua này càng trở nên quý giá hơn nhờ hồng ân chúng ta được cùng nhau thờ phượng Đấng Phục Sinh trong cầu nguyện và trao đổi một lần nữa, nhân danh Người, nụ hôn và vòng ôm bình an thánh thiện. Vì điều này, tôi rất biết ơn: khi đến đây như một người hành hương, tôi chắc chắn nhận được sự chúc phúc của một người anh em đang chờ đợi tôi. Tôi háo hức chờ mong cuộc gặp mặt mới mẻ này, vì tôi nhớ lại một cách sống động chuyến viếng thăm mà Đức Thượng Phụ thực hiện tại Rôma không lâu sau cuộc bầu cử của tôi, vào ngày 10 tháng 5 năm 2013. Ngày đó đã hạnh phúc trở thành một dịp để cử hành Ngày Hữu Nghị hàng năm giữa người Copts và người Công Giáo.

Khi chúng ta vui mừng tiến bước trên cuộc hành trình đại kết của chúng ta, tôi muốn đặc biệt nhớ lại cột mốc quan trọng trong mối liên hệ giữa Tòa Phêrô và Tòa Máccô là Tuyên ngôn chung mà những vị tiền nhiệm của chúng ta đã ký hơn 40 năm trước, vào ngày 10 tháng 5 năm 1973. Sau "nhiều thế kỷ của một lịch sử khó khăn" được đánh dấu bởi sự gia tăng "các khác biệt thần học, được nuôi dưỡng và mở rộng bởi các nhân tố phi thần học", và sự mất tin tưởng nhau ngày càng gia tăng, ngày hôm đó, với sự trợ giúp của Chúa, chúng ta đã có thể cùng nhau nhìn nhận rằng Chúa Kitô là "Thiên Chúa hoàn toàn về phương diện thần tính của Người và hoàn toàn về phương diện nhân tính của Người "(Tuyên bố chung của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI và Đức Giáo Hoàng Shenouda III, 10/5/1973). Tuy nhiên, cũng quan trọng và kịp thời không kém là những lời ngay trước tuyên bố này, trong đó, chúng ta nhìn nhận Chúa Giêsu Ky Tô là "Chúa, là Thiên Chúa, là Cứu Chúa và là Vua của chúng ta". Với những lời này, Tòa Máccô và Tòa Phêrô đã tuyên bố quyền chúa tể của Chúa Giêsu: chúng ta cùng nhau tuyên xưng rằng chúng ta thuộc về Chúa Giêsu và Người là của chúng ta tất cả.

Hơn nữa, chúng ta nhận ra rằng, vì chúng ta thuộc về Người, chúng ta không thể còn nghĩ rằng mỗi người có thể đi theo con đường riêng của mình, vì điều này sẽ phản bội thánh ý của Người là các môn đồ của Người "tất cả nên một. .. để thế giới có thể tin" (Ga 17: 21). Trước mặt Thiên Chúa, Đấng muốn chúng ta trở nên "một hoàn toàn" (câu 23), chúng ta không còn có thể núp đằng sau, viện cớ các diễn giải khác nhau, càng không phải là lịch sử và truyền thống hàng thế kỷ vốn làm chúng ta ra xa cách lẫn nhau. Theo các lời lẽ của Đức Gioan Phaolô II, "không nên để mất thời gian về vấn đề này! Sự hiệp thông của chúng ta trong một Chúa Giêsu Kitô duy nhất, trong một Chúa Thánh Thần duy nhất và trong một phép rửa duy nhất đã nói lên một thực tế sâu sắc và nền tảng "(Diễn Văn tại Cuộc Gặp Gỡ Đại Kết, 25 tháng 2 năm 2000).

Do đó, không những có một đại kết bằng cử chỉ, lời nói và dấn thân, mà còn có sự hiệp thông hữu hiệu phát triển hàng ngày trong mối liên hệ sống động với Chúa Giêsu, bắt nguồn từ đức tin mà chúng ta tuyên xưng và thực sự đặt căn bản trên phép rửa của chúng ta và việc chúng ta được biến thành "Sáng thế mới" (xem 2Cr 5:17) ở trong Người. Tóm một lời, có "một Chúa duy nhất, một đức tin duy nhất, một phép rửa duy nhất"(Êphêsô 4: 5). Do đó, chúng ta không ngừng lên đường một lần nữa, để đẩy nhanh cái ngày từng chờ đợi từ lâu này khi chúng ta sẽ được hiệp thông trọn vẹn và hữu hình chung quanh bàn thờ của Chúa.

Trong cuộc hành trình hào hứng này, một cuộc hành trình, giống như chính cuộc sống, không luôn luôn dễ dàng và thẳng tuột, nhưng trên đó Chúa khuyên chúng ta kiên trì, chúng ta không cô đơn. Chúng ta được đồng hành cùng muôn vàn các thánh và các vị tử đạo, những vị nhờ đã hoàn toàn là một, đang thúc đẩy chúng ta dưới đây trở thành hình ảnh sống động của "Giêrusalem trên trời" (Gl 4:26). Trong số các vị, chắc chắn Thánh Phêrô và Thánh Máccô đặc biệt vui mừng khi chúng ta gặp nhau hôm nay. Tuyệt vời thay là dây nối kết các vị. Chúng ta chỉ cần nghĩ tới sự kiện Thánh Máccô đặt ở giữa Sách Tin Mừng của ngài lời tuyên xưng đức tin của Thánh Phêrô "Thầy là Đấng Kitô". Đó là câu trả lời cho câu hỏi cấp bách hơn bao giờ hết của Chúa Giêsu: "Nhưng các con nói Thầy là ai?" (Mc 8:29). Cả ngày nay nữa, nhiều người không thể trả lời được câu hỏi này; thậm chí rất ít người có thể nêu nó ra, và nhất là, rất ít người có thể trả lời nó với niềm vui được biết Chúa Giêsu, với cùng niềm vui này chúng ta được ân sủng cùng nhau tuyên xưng Người.

Cùng nhau, chúng ta được mời gọi làm chứng cho Người, mang đức tin của chúng ta đến với thế giới, nhất là trong cách nó được dự tính mang đi: bằng cách sống nó, để sự hiện diện của Chúa Giêsu có thể được truyền đạt bằng cuộc sống và nói thứ ngôn ngữ của tình yêu nhưng không và cụ thể. Là những người Chính Thống Coptic và Công Giáo, chúng ta luôn có thể cùng tham dự vào việc nói thứ ngôn ngữ chung này của đức ái: trước khi đảm nhiệm một công việc bác ái nào, tốt nhất chúng ta nên tự hỏi xem liệu chúng ta có thể làm việc này cùng với các anh chị em của chúng ta đang chia sẻ đức tin của chúng ta vào Chúa Giêsu hay không. Như vậy, bằng cách xây dựng sự hiệp thông trong tính cụ thể của việc làm chứng tá sống hàng ngày, Thánh Thần chắc chắn sẽ mở ra các con đường đầy quan phòng và bất ngờ dẫn tới sự hợp nhất.

Chính với tinh thần tông truyền có tính xây dựng này mà Đức Thượng Phụ tiếp tục cho thấy sự lưu tâm chân chính và huynh đệ đối với Giáo Hội Công Giáo Coptic. Tôi rất biết ơn về sự gần gũi này, một sự gần gũi đã tìm được biểu thức đáng khen nơi Hội Đồng Toàn Quốc Các Giáo Hội Kitô Giáo, mà ngài đã thiết lập để các người tin vào Chúa Giêsu có thể làm việc với nhau một cách chặt chẽ hơn nữa vì lợi ích của toàn thể xã hội Ai Cập. Tôi cũng đánh giá cao lòng hiếu khách hào phóng dành cho cuộc họp thứ mười ba của Ủy ban Liên Hợp Thần Học Quốc Tế giữa Giáo Hội Công Giáo và các Giáo Hội Chính Thống Phương Đông, diễn ra ở đây vào năm ngoái theo lời mời của ngài. Sẽ là một dấu hiệu hứa hẹn khi cuộc họp tiếp theo diễn ra ở Rôma năm nay, như thể muốn nói lên tính liên tục đặc biệt giữa Tòa Máccô và Tòa Phêrô.

Trong Thánh Kinh, Thánh Phêrô, cách nào đó, dường như để đáp lại tình âu yếm của Thánh Máccô nên đã gọi ngài là "con trai tôi" (1Pr 5:13). Nhưng hoạt động soạn tác Tin Mừng và hoạt động tông đồ của ngài cũng liên kết trong tình huynh đệ với Thánh Phaolô, vị mà trước khi chết vì đạo ở Rôma, đã nhắc đến tính hữu dụng của Thánh Máccô trong thừa tác vụ của ngài (xem 2Tm 2:11) và thường nói về ngài luôn (xem Plm 24, Cl 4:10). Tình bác ái huynh đệ và tình hiệp thông trong sứ mệnh: đó là những sứ điệp mà Lời của Thiên Chúa và nguồn gốc riêng của chúng ta đã để lại cho chúng ta. Chúng là những hạt giống Tin Mừng mà chúng ta hân hoan cùng nhau tưới tắm và, với sự giúp đỡ của Thiên Chúa, cùng nhau làm cho lớn lên (xem 1 Cr 3: 6-7).

Sự tiến bộ có tính sâu sắc hóa trong cuộc hành trình đại kết của chúng ta cũng được nâng đỡ, một cách huyền nhiệm và khá có liên quan, bởi một đại kết chân chính bằng máu. Thánh Gioan nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu đến "bằng nước và máu" (I Ga 5: 6); Như thế, bất cứ ai tin vào Người đều đã "thắng thế giới" (1Ga 5: 5). Với nước và máu: bằng cách sống một cuộc sống mới trong phép rửa chung của chúng ta, một cuộc sống yêu thương, luôn luôn và cho mọi người, thậm chí đến cả hy sinh mạng sống mình. Biết bao vị tử đạo ở vùng đất này, từ những thế kỷ đầu tiên của Kitô giáo, đã sống đức tin của họ một cách anh hùng cho đến cùng, đổ máu mình hơn là chối bỏ Chúa và đầu hàng các rù quyến của sự ác, hoặc đầu hàng cơn cám dỗ muốn lấy ác trả ác! Sách Tử Đạo của Giáo Hội Coptic mang nhiều chứng tá hùng hồn cho điều này. Ngay trong những ngày gần đây, bi thảm thay, máu vô tội của các Kitô hữu không ai bảo vệ đã bị tàn nhẫn đổ ra: máu vô tội của họ kết hợp chúng ta. Người anh em rất yêu dấu, Giê-ru-sa-lem ở trên trời là một như thế nào, thì sách tử đạo của chúng ta cũng là một như thế; Những đau khổ của ngài cũng là những đau khổ của chúng tôi. Được củng cố bởi chứng tá này, chúng ta hãy cố gắng chống lại bạo lực bằng cách rao giảng và gieo rắc lòng tốt, cổ vũ và duy trì sự hợp nhất, cầu xin sao cho mọi hy sinh này có thể mở đường cho một tương lai hiệp thông trọn vẹn giữa chúng ta và bình an cho mọi người.

Lịch sử đầy ấn tượng về sự thánh thiêng của mảnh đất này được nổi bật không những nhờ sự hy sinh của các vị tử đạo. Không bao lâu sau cuộc bách hại thuở xưa kết thúc, một hình thức sống mới và vô vị kỷ đã nảy sinh như một hồng phúc của Chúa: phong trào đơn tu bắt nguồn từ sa mạc. Nhờ thế, các dấu hiệu vĩ đại mà Thiên Chúa đã từng làm ở Ai Cập và ở Biển Đỏ (xem Tv 106: 21-22) đã được tiếp nối bằng phép lạ của cuộc sống mới biến sa mạc bừng nở ơn thánh thiện. Với lòng tôn kính gia sản chung này, tôi tới đây như một người hành hương đến mảnh đất mà chính Chúa đã thích tới thăm. Vì ở đây, trong vinh quang của Người, Người đã ngự xuống trên núi Sinai (xem Ga 24:16), và ở đây, trong sự khiêm tốn của Người, Người đã tìm được nơi trú ẩn như một đứa trẻ (xem Mt 2:14).

Thưa Đức Thượng Phụ, người anh em rất thân mến, hôm nay, xin cùng một Chúa ban cho chúng ta ơn cùng nhau lên đường như những người hành hương của hiệp thông và sứ giả của hòa bình. Trong hành trình này, xin Đức Trinh Nữ Maria cầm tay chúng ta, người là đấng đã mang Chúa Giêsu đến đây, và là đấng mà truyền thống thần học Ai Cập vĩ đại ngày xưa đã tung hô là Theotokos, Mẹ Thiên Chúa. Trong tước hiệu này, nhân tính và thần tính được kết hợp, vì trong Mẹ của Người, Thiên Chúa mãi mãi trở thành người. Xin Đức Trinh Nữ Diễm Phúc, đấng luôn dẫn dắt chúng ta đến với Chúa Giêsu, bản giao hưởng hoàn hảo của thần linh và nhân linh, một lần nữa đem một chút thiên đàng xuống trần gian.

------------------------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 247 = MO CUA LTX PDF Print E-mail

Mở cửa lòng thương xót để hiểu sự huyền diệu của Thiên Chúa
Hãy tha thứ, Kitô hữu có trách nhiệm phải tha thứ cho người khác, Đức Thánh cha nói

------------------------------------

 THÔNG BAO TIN VUI # 78- Website ChiaseLoiChua.com

                 *MỞ CỬA LÒNG THƯƠNG XÓT"

April 26, 2017 - Tin từ Vatican

Mở cửa lòng thương xót để hiểu sự huyền diệu của Thiên Chúa
Đức Thánh cha Phanxicô chào mừng mọi người khi ngài đến Đại Giáo đường Thánh Bartholomew ở đảo Tiber hôm 22-4.

1- Lòng thương xót là sự thông hiểu thật sự cho phép nam và nữ giới biết được tình yêu huyền điệu của Thiên Chúa dành cho loài người, Đức Thánh cha Phaxicô nói.

2- Hãy tha thứ, Kitô hữu có trách nhiệm phải tha thứ cho người khác, "cho đi lòng thương xót vô hình của Thiên Chúa, điều đó sẽ mang đến sự hòa ái trong tim và niềm vui trông cậy vào Thiên Chúa", trang mạng Catholic News Service trích lời Đức Thánh cha nói với khách viếng thăm hôm 23-4 ở Quảng trường Thánh Peter.

3- "Lòng thương xót giúp chúng ta hiểu rằng bạo lực, oán giận và hận thù là vô nghĩa, nạn nhân trước hết là những người sống trong các cảm giác đó bởi vì sự thiếu vắng phẩm giá", ngài nói.

4- Lòng thương xót của Chúa, ngài nói, không chỉ là mở cánh cửa tâm trí mà còn cả cánh cửa tâm hồn và mở đường cho lòng trắc ẩn đến với người khác, những người cô đơn và bên lề xã hội bởi vì điều đó sẽ làm họ cảm thấy họ là anh chị em và là con của một Cha chún.

5- "Lòng thương xót, ngắn gọn, làm chúng ta trở nên khí cụ của công lý, hòa giải và bình an. Hãy đừng để chúng ta quên đi rằng lòng thương xót là chìa khóa của đời sống đức tin và là nền tảng chúng ta cho thấy sự phục sinh của Chúa Giêsu", Đức Thánh cha Phanxicô nói.

6- Sự tha thứ và Lòng Thương Xót và sự tha thứ của Chúa Giê-su luôn đi sát với nhau, để tôi noi gương Người: "Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tôi lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người". (Thư Corinto đoạn 5, câu 21)

* Lời Chúa  đánh động tội Sống: "VÌ CHÚA TOÀN NĂNG ĐÃ LÀM CHO TÔI NHỮNG ĐIỀU CAO TRỌNG, VÀ DANH NGƯỜI LÀ ĐẤNG THÁNH, LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA TRẢI QUA ĐỜI NỌ ĐẾN ĐỜI KIA, HĂNG BAO BỌC NHỮNG NGƯỜI KÍNH SỢ CHÚA".  (Luca đoạn 1 , 49-50)

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm : Website ChiaseLoiChua.com

-----------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 246 = DAN VIEN BIEN DUC PDF Print E-mail

April 21, 2017 - Tin từ Hàn quốc

Đan viện Biển Đức ở Hàn Quốc phái thừa sai sang Cuba
Cha Aaron Jang Gyeong-uk học tiếng Tây Ban Nha để sau này làm thừa sai tại Cuba

Một linh mục Hàn Quốc đến nước cộng sản Cuba trợ giúp công tác thừa sai và chú tâm thúc đẩy ơn gọi nơi người trẻ trong quốc gia này.

Đan viện Biển Đức Waegwan phái cha Aaron Jang Gyeong-uk đến Tu viện Chúa Hiển Linh ở Havana. Để chuẩn bị cho công tác này, cha Jang đã học tiếng Tây Ban Nha tại Tu viện El Rosal ở Bogota, Colombia từ năm 2015, 3 năm sau khi ngài chịu chức. Ngài đến Havana hôm 30-3.

"Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ các đan sĩ can đảm tiên phong làm việc tại các xứ lạ", Viện phụ Blasio Park Hyun-dong phát biểu.

Tu viện Chúa Hiển Linh được thành lập năm 2008. Đây là tu viện đầu tiên tại Cuba từ khi quốc gia này theo cộng sản năm 1959.

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II viếng thăm Cuba năm 1998 và đề nghị thành lập tu viện tại đây. 10 năm sau đề nghị này được đáp ứng nhưng công trình xây dựng bị hoãn lại do thiếu sự ủng hộ của chính quyền và vật liệu xây dựng trong nước này.

Hiện nay Tu viện Chúa Hiển Linh đang thuê của chính quyền một ngôi nhà thờ trước đây thuộc dòng Cát Minh để làm nơi ở cho cộng đoàn có 3 tu sĩ.

Tu viện Chúa Hiển Linh dự định xây một nhà thờ, nhà tĩnh tâm và trang trại. Tu viện sẽ chú tâm thúc đẩy ơn gọi nơi người trẻ Cuba.

Các viện phụ của Dòng Biển Đức Thánh Ottilien viếng thăm tu viện và dựng một thánh giá cao 3 mét trên khu đất dự kiến xây nhà thờ. Ngoài ra Đức Thánh cha Phanxicô cũng đã làm phép viên đá móng xây tu viện trong chuyến viếng thăm Cuba năm 2015.

UCAN VN

------------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 245 =LE TRUYEN DAU PDF Print E-mail

Thánh lễ Truyền Dầu đầu tiên với một số người Công giáo Việt Nam
Sau chiến tranh và hàng thập niên bị đàn áp, hoạt động của Giáo hội dần dần được phục hồi
Giáo phận Hưng Hóa, Thánh lễ Truyền Dầu

April 14, 2017 - Tin từ VN

Thánh lễ Truyền Dầu đầu tiên với một số người Công giáo Việt Nam
Hàng ngàn người Công giáo tham dự Thánh lễ Truyền Dầu đầu tiên tại nhà thờ Yên Bái hôm 11-4.

Thánh lễ Truyền Dầu tại giáo phận lớn nhất Việt Nam đã truyền cảm hứng cho hàng ngàn người Công giáo, trong đó có nhiều người lần đầu tiên tham dự nghi lễ đặc biệt này của các linh mục.

Khoảng 120 linh mục đồng tế Thánh lễ Truyền Dầu do Đức cha Gioan Maria Vũ Tất chủ tế tại nhà thờ Yên Bái thuộc giáo phận Hưng Hóa. Khoảng 4.000 người Công giáo tham dự nghi lễ và nhiều người khác theo dõi Thánh lễ trên truyền hình.

"Tôi mời anh em hãy làm mới lại lòng nhiệt thành, loan báo Tin Mừng, tha thứ cho tội nhân, thăm viếng những người ở vùng ngoại vi và củng cố đức tin", Đức cha phụ tá Anphong Nguyễn Hữu Long của Hưng Hóa nói với các linh mục.

Cha Giuse Nguyễn Đình Tuyến, chánh xứ giáo xứ Yên Bái, được thành lập cách đây 119 năm, cho biết đây là lần đầu tiên người Công giáo địa phương tham dự Thánh lễ Truyền Dầu từ khi theo đạo vào thế kỷ 19. Khoảng 19 giáo xứ trong tỉnh Yên Bái phục vụ 40.000 người Công giáo.

Cha Tuyến cho biết cơ sở của Giáo hội địa phương bị phá hủy trong chiến tranh, đất đai của Giáo hội bị chiếm dụng và nhiều tín hữu phải bỏ trốn khi hoạt động tôn giáo bị cấm. Hoạt động của Giáo hội dần dần được phục hồi từ cuối thập niên 1990 khi chính quyền bắt đầu nới lỏng chính sách tôn giáo.

"Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi được tham dự Thánh lễ Truyền Dầu có đông linh mục đồng tế như thế này. Thánh lễ giúp chúng tôi củng cố đức tin vì trước đây chúng tôi không có linh mục trong một thời gian dài", ông Giuse Lê Toản, giáo dân 77 tuổi, chia sẻ.

Giáo phận Hưng Hóa có khoảng 240.000 người Công giáo được phục vụ bởi 114 linh mục.

UCAN VN

-------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO # 361 =GIAO LY 18 NIEM TIN PDF Print E-mail

- Giáo Lý # 18 / Phêrô chối Thày vì muốn theo Thày (2)

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ NIỀM TIN TƯỞNG CẬY TRÔNG

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 12-4-2017

Bài 18

"Chúa Giêsu đã mang đến cho thế giới một niềm hy vọng mới... nơi tận cùng của việc Người hạ mình - cũng là tột đỉnh của tình yêu thương - niềm hy vọng đã bừng phát...."

"Tất cả chúng ta cần phải dừng lại trước Tượng Chuộc Tội ... và hãy nhìn lên Người mà nói cùng Người rằng: 'Với Chúa chẳng có gì mất mát. Với Chúa con luôn có thể hy vọng. Chúa là niềm hy vọng của con'"

Xin chào anh chị em thân mến!

Chúa Nhật vừa rồi chúng ta đã nhắc lại việc Chúa Giêsu vào Thành Giêrusalem, giữa những tiếng hân hoan tung hô của môn đệ và của một đám rất đông dân chúng. Những người này đã đặt rất nhiều hy vọng vào Chúa Giêsu: rất nhiều người đã mong thấy Người làm các phép lạ và những dấu lạ cả thể, những biểu lộ của quyền lực và thậm chí của việc giải phóng khỏi thành phần kẻ thù đang chiếm đóng. Có ai trong họ lại nghĩ rằng, trái lại, từ lúc ấy Chúa Giêsu sẽ sớm bị hạ nhục, lên án và giết chết trên một cây thập tự giá? Những niềm hy vọng trần gian này của những con người đó đã bị sụp đổ trước cây thập tự giá ấy. Thế nhưng, chúng ta tin rằng chính ở nơi Đấng Tử Giá mà niềm hy vọng của chúng ta được tái sinh. Các niềm hy vọng trần thế tan bay trước cây thập giá ấy nhưng những niềm hy vọng của chúng ta lại được tái sinh, những niềm hy vọng mãi mãi tồn tại. Đó là một niềm hy vọng khác với những niềm hy vọng sụp đổ, khác với những niềm hy vọng của thế giới. Tuy nhiên, thứ hy vọng này là gì vậy? Niềm hy vọng gì mà lại xuất phát từ cây thập tự giá ấy chứ?

Thật vậy, những gì Chúa Giêsu đã nói, sau khi tiến vào Thành Giêrusalem, có thể giúp chúng ta hiểu được điều ấy: "Một hạt lúa miến gieo xuống đất mà không chết đi nó sẽ cứ trơ trơ như thế; nhưng có chết đi nó mới sinh nhiều hoa trái" (Gioan 12:24). Chúng ta hãy cố gắng nghĩ về một hạt lúa hay một hạt giống nho nhỏ rơi xuống đất. Nếu nó giữ nguyên hình trạng thì chẳng có gì xẩy ra hết; trái lại, nếu nó bị tách ra, mở ra thì sau đó nó mới đơm bông kết nụ rồi thành cây, một cây sẽ sinh trái.

Chúa Giêsu đã mang đến cho thế giới một niềm hy vọng mới, và Người đã thực hiện điều này bằng đường lối của một hạt giống: Người đã biến Bản Thân Mình thành nhỏ bé - bé nhỏ, như một hạt miến; Người đã từ bỏ vinh quang thiên đình của mình để đến ở giữa chúng ta: Người "đã rơi xuống đất". Thế nhưng, làm như thế vẫn chưa đủ. Để sinh hoa trái, Chúa Giêsu đã sống tình yêu cho tới cùng, để mình bị tan nát bởi cái chết như một hạt giống để mình tan rữa dưới lòng đất. Thật thế, ở đó, nơi tận cùng của việc Người hạ mình - cũng là tột đỉnh của tình yêu thương - niềm hy vọng đã bừng phát. Nếu ai trong anh chị em đặt vấn đề rằng; "niềm hy vọng được xuất phát như thế nào?" "Từ cây thập tự giá này. Hãy nhìn cây thập tự giá ấy, hãy nhìn vào Chúa Kitô Tử Giá thì từ đó sẽ xuất hiện một niềm hy vọng không còn biến mất nữa, một niềm hy vọng kéo dài tới sự sống đời đời". Niềm hy vọng này bừng lên thực sự bởi sức mạnh của tình yêu thương: vì đó là một tình yêu thương "hy vọng mọi sự, chịu đựng mọi sự" (1Corintô 13:7), một tình yêu thương là sự sống của Thiên Chúa, đã canh tân đổi mới hết mọi sự được nó vươn tới. Bởi vậy mà khi Phục Sinh, Chúa Giêsu, Đấng đã gánh tội của chúng ta, đã biến đổi nó thành ơn tha thứ, biến đổi cái chết của chúng ta thành phục sinh, biến đổi nỗi lo sợ của chúng ta thành niềm tin tưởng. Anh chị em có thấy không, đó là lý do tại sao ở trên cây thập giá ấy niềm hy vọng của chúng ta được xuất phát và hằng được tái sinh; có thấy được với Chúa Giêsu thì hết mọi tối tăm của chúng ta có thể được biến thành ánh sáng ra sao không, hết mọi thảm bại thành chiến thắng thế nào, hết mọi thất vọng thành hy vọng - hết mọi, đúng, hết mọi. Niềm hy vọng vượt trên tất cả mọi sự, vì nó được xuất phát từ tình yêu thương của Chúa Giêsu, Đấng đã biến mình như một hạt miến trong trái đất và là Đấng đã chết đi để hiến ban sự sống, từ sự sống tràn đầy yêu thương đó đã xuất hiện niềm hy vọng.

Khi chúng ta chọn niềm hy vọng của Chúa Giêsu, từ từ chúng ta khám phá ra rằng đường lối sống thắng cuộc là đường lối của hạt giống, của tình yêu khiêm hạ. Không còn cách nào khác để thẳng vượt sự dữ và để cống hiến cho thế gian niềm hy vọng. Nhưng anh chị em có thể nói cùng tôi rằng: "Không, đó là một thứ lý lẽ thất sách!" Dường như thế đó, nó là một thứ lý lẽ thất sách, vì kẻ nào yêu thương thì mất đi quyền lực. Anh chị em có bao giờ nghĩ đến điều này hay chăng? Người nào yêu thương thì bị mất quyền lực, kẻ nào cho đi thì tước bỏ bản thân mình khỏi một cái gì đó và yêu thương là một quà tặng. Thực ra cái lý lẽ của hạt giống mục nát, cái lý lẽ của tình yêu thương khiêm hạ, là đường lối của Thiên Chúa, và chỉ có thể mới sinh hoa trái. Chúng ta thấy nó nơi cả chúng ta nữa, ở chỗ việc chiếm hữu bao giờ cũng đẩy chúng ta đến chỗ muốn một điều gì khác: tôi đã có được điều này cho bản thân mình, tôi liền muốn một điều khác khá hơn nữa, cứ thế, và tôi chẳng bao giờ được thỏa đáng. Đó là một cơn khát ghê gớm! Anh chị em càng có thì anh chị em càng muốn. Kẻ nào tham lam thì chẳng bao giờ thỏa. Chúa Giêsu đã rõ ràng nói đến điều này: "ai yêu sự sống mình thì đánh mất nó" (Gioan 12:25). Anh chị em tham lam thì anh chị em muốn có rất nhiều thứ, nhưng... anh chị em sẽ mất hết mọi sự, kể cả sự sống của anh chị em, tức là ai yêu bản thân mìnhvà sống cho các thứ lợi lộc của mình thì phồng lên rồi xẹp xuống. Trái lại, ai chấp nhận thì sẵn sàng sống đường lối của Thiên Chúa: bởi vậy họ sẽ là kẻ chiến thắng, cứu được mình và người khác; trở thành hạt giống hy vọng cho thế giới. Nhưng cần phải giúp đỡ người khác, phục vụ người khác... có lẽ chúng ta sẽ bị mệt mỏi! Tuy nhiên sự sống là như thế và tâm can thì được tràn đầy niềm vui và hy vọng. Tình yêu thương và niềm hy vọng đi với nhau, ở chỗ phục vụ và trao tặng.

Tình yêu đích thực này thật sự phải trải qua thập giá, hy sinh, như với Chúa Giêsu. Cây thập tự giá này là một cuộc vượt qua không thể bỏ qua nhưng nó không phải là đích nhắm, nó là một cuộc vượt qua: đích nhắm là vinh quang, như Phục Sinh cho chúng ta thấy. Đến đây một hình ảnh rất đẹp khác giúp chúng ta hiểu hơn, được Chúa Giêsu lưu lại cho các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly. Người nói rằng: "Khi người đàn bà chuyển bụng thì sầu thương đau đớn vì giờ của mình đã đến; thế nhưng khi bà đã sinh ra một đứa con thì không còn nhớ đến cái đau thương nữa, vì bà cảm thấy vui bởi một con trẻ đã vào đời" (Gioan 16:21). Anh chị em thấy không: cống hiến sự sống chứ không phải là sở hữu sự sống. Đó là điều các người mẹ thực hiện: họ cống hiến một sự sống khác, họ chịu khổ, thế nhưng họ hân hoan, hạnh phúc vì họ đã hạ sinh một sự sống khác. Nó mang lại niềm vui; tình yêu sinh sản sự sống và thậm chí còn cống hiến ý nghĩa cho nỗi sầu thương nữa. Tình yêu là cái máy làm cho niềm hy vọng của chúng ta tiến phát. Tôi xin lập lại: tình yêu là cái máy làm cho niềm hy vọng của chúng ta tiến phát. Mỗi người trong chúng ta có thể tự vấn xem: "Tôi có yêu thương hay chăng? Tôi đã biết yêu thương hay chăng? Tôi có biết hằng ngày yêu thương hơn nữa hay chăng?" - vì tình yêu là cái máy làm cho niềm hy vọng của chúng ta tiến phát.

Anh chị em thân mến, trong những ngày này, những ngày của tình yêu thương, chúng ta hãy để cho mình được bao bọc bởi mầu nhiệm của Chúa Giêsu, mầu nhiệm chết đi như hạt miến, chết đi để cống hiến sự sống cho chúng ta. Người là hạt giống cho niềm hy vọng của chúng ta. Chúng ta hãy chiêm ngắm Đấng Tử Giá là nguồn hy vọng. Dần dần chúng ta sẽ hiểu rằng hy vọng với Chúa Giêsu là học nhìn thấy cái cây đã có ở nơi hạt giống, Phục Sinh nơi thập giá, sự sống nơi sự chết. Giờ đây tôi muốn cho anh chị em bài làm ở nhà.

Tất cả chúng ta cần phải dừng lại trước Tượng Chuộc Tội - tất cả anh chị em đều có một tượng này ở nhà - và hãy nhìn lên Người mà nói cùng Người rằng: "Với Chúa chẳng có gì mất mát. Với Chúa con luôn có thể hy vọng. Chúa là niềm hy vọng của con". Giờ đây chúng ta hãy nghĩ đến Tượng Chuộc Tội và tất cả chúng ta cùng nhau nói với Chúa Giêsu Tử Giá ba lần rằng: "Chúa là niềm hy vọng của con". Tất cả: "Chúa là niềm hy vọng của con". Lớn hơn: "Chúa là niềm hy vọng của con". Xin cám ơn anh chị em.

https://zenit.org/articles/gen eral-audience-on-unfailing-hop e-born-from-the-cross/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 27