mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1124
mod_vvisit_counterHôm Qua11227
mod_vvisit_counterTuần Này34186
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này123395
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17343187

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đời Sống Mới Trong Thần Khí
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 83 = BA GOA NGHEO PDF Print E-mail

Feb 27 at 11:55 AM
Ðồng Xu Nhỏ của Bà Góa Nghèo
Linh Mục Nguyễn Công Ðoan, SJ, Việt Nam
Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan

Bà góa nghèo chỉ có một xu
Ðem mua bánh thòm thèm một bữa
nhưng nhịn bụng để dành tất cả
cúng đền thờ hết cả một xu

Bạn ơi, tình yêu không đo bằng độ lớn con tim,
vì chẳng lẽ người bịnh to tim là yêu nhiều hơn cả?
Tình yêu không đo bằng những món quà đắt giá
vì chẳng lẽ người nghèo không thể nào yêu?

Nhưng tình yêu được đo bằng tất cả
cả tấm lòng và cả chút của riêng:
một cây đàn của người nghệ sĩ
một tiếng hát của chàng Trương Chi
một cái khố của cha con họ Chử (Chử Ðồng Tử)
cũng đều là tất cả bạn ơi!

Mỗi ngày bạn tiến dâng Người
Nhớ dâng tất cả chân trời tình yêu

Lm Nguyễn Công Đoan, SJ

Kính chuyển

Hồng

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 82 = QUYEN BINH AN PDF Print E-mail

QUYỀN BÌNH AN - Lm Jos Tuấn Việt, O. Cam
Hong Nguyen
Feb 13 at 8:35 PM
QUYỀN BÌNH AN

Tên em là Ngọc.

Ngọc tự bản chất rất quý giá. Đó là sự thật. Nhưng Ngọc nhiều lúc rơi vào trạng thái ê chề thất vọng, cứ tự trách: "Mình tệ quá. Dở quá. Tội lỗi quá. Chẳng ra cái quái gì. Thôi, đừng cố gắng gì nữa cho mất công. Rồi cũng lại tệ, lại dở, lại tội, lại chẳng ra cái quái gì. Bỏ cuộc đi cho xong!"...

Bình an nội tâm là điều vô giá mà ai cũng cần. Ngọc cần bình an giữa dòng đời này. Nhưng bình an ư? Làm sao để bình an trong khi cuộc sống có muôn vàn đảo điên? Làm sao an bình trong cái thân phận đầy yếu đuối mỏng manh và lỗi tội này? Một cảm giác bất lực và chán nản muốn buông xuôi vẫn nổi lên....

Người hướng dẫn thấy Ngọc đến trễ, sau khi chào đón Ngọc, muốn Ngọc cảm thấy được trân trọng nên tế nhị mời Ngọc đọc một đoạn Tin Mừng để mọi người cùng suy niệm trước khi chia tay nhau trở về cuộc sống. Tuy ngại một chút nhưng Ngọc nhận lời. Ngọc bắt đầu đọc:

Rồi Ðức Giêsu nói tiếp: "Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng". Và người cha đã chia của cải cho hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy". Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha."

Nghe đến đây, mọi người trong phòng tĩnh tâm nhận thấy một sự thay đổi trong giọng nói của Ngọc. Có một nét gì đó xúc động. Ngọc thấy mình thổn thức. Tay bỗng rung lên. Ngọc phải cầm chặt cuốn Kinh Thánh trên tay để lấy lại bình tĩnh, hắng giọng nhẹ và cố gắng đọc tiếp.

Anh ta còn ở đàng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm chầm anh ta và hôn lấy hôn để. Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa..." Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy". (Luca 15:11-24)

Ngọc đã nghe đoạn Tin Mừng này bao nhiêu lần rồi, nhưng lần này thì Ngọc tìm thấy mình và câu chuyện đời mình trong đó. Ngọc thấy mình giống như người con hoang đàng này. Anh ta bị Satan tấn công hai lần. Ngọc cũng vậy. Cuộc tấn công lần thứ nhất là cám dỗ phạm tội phung phí hết gia sản mồ hôi nước mắt bao năm của cha anh. Vì vậy khi hồi tâm, anh đã tự nhủ: "Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha."" Ngọc cũng có những lỗi phạm trong đời và cũng có những lần thú nhận, xin lỗi Cha....

Cuộc tấn công thứ hai còn nguy hiểm hơn, thể hiện trong câu nói tiếp theo của anh: "con chẳng còn đáng được gọi là con cha nữa." Đây là một chiêu cám dỗ rất hiểm độc. Đó là một lời nói dối trắng trợn của Satan mà người con này bắt đầu tin vào. Lời nói dối ấy trắng trợn vì nó hoàn toàn ngược lại với sự thật rành rành này: anh ta luôn luôn là con của Cha và Cha luôn luôn đối xử với anh như con, cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa. Sự làm con và được Cha yêu thương của anh không đến từ công trạng hay thành tích của anh mà đến từ trái tim tràn ngập tình yêu của Cha. Cha yêu anh vì Cha là Cha chứ không phải vì anh đã làm điều gì có lợi cho Cha. (Tv 27:10). Đây là chân lý không thể đổi thay, cho dù đất trời có qua đi.

Ngọc chợt nhận ra mình cũng nhiều lần bị rơi vào cuộc cám dỗ thứ hai này. Đã bao lần tiếng nói ấy vang lên trong tâm trí Ngọc, xúi giục Ngọc coi thường bản thân. Từ việc cay đắng trách móc bản thân đã dẫn đến suy nghĩ mình không xứng đáng làm con Cha, tức là phủ nhận một sự thật không thể phủ nhận được. Cho rằng mình không xứng đáng với tình yêu của Cha cũng đồng nghĩa với việc cho rằng tình yêu của Cha không lớn hơn lỗi tội của mình, rằng lòng bao dung của Cha không đủ rộng để đón nhận tất cả con người mình. Dĩ nhiên đây là điều hoàn toàn sai. Vì nghĩ sai nên Ngọc tự nhủ mình chẳng xứng với sự tha thứ và tự cho phép mình tránh xa vòng tay yêu dấu của Cha. Nói cách khác, Ngọc bị cám dỗ nghi ngờ tình yêu vô điều kiện của Cha. Rất dại. Chính điều này phá hoại sự bình an của một tâm hồn vốn đã tổn thương trong lần bị rơi vào cám dỗ đầu tiên....

Đọc xong đoạn Tin Mừng, Ngọc ngồi xuống. Dòng thác cảm nghiệm tuôn trào. Hai dòng lệ lăn trên gò má. Nước mắt rơi nhưng lại có nụ cười. Mọi người thấy thế thầm mừng cho Ngọc.

Kể từ ngày ấy, mỗi khi đổ vỡ vấp ngã, Ngọc không hốt hoảng hay thất vọng nữa nhưng lập tức đứng thẳng dậy. Đứng thẳng dậy vì Cha nhân hậu muốn như thế. Đứng vững trong lòng tin vào tình Cha thì giữ được bình an. Bình an thì Satan không thể khuấy động. Là con Cha, Ngọc có quyền bình an. Ngọc đang khôn ngoan và vững tâm sử dụng nó.
Tác giả: Lm. Jos.Tuấn Việt,O.Carm

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 81 = BI TICH THANH THE PDF Print E-mail

Feb 5 at 4:04 PM

Đức Thánh Cha Phanxicô: Loạt Bài Giáo Lý về Các Phép Bí Tích
Thứ Tư 5/2/2014: Bài 4- Bí Tích Thánh Thể

Anh Chị Em thân mến, chào anh chị em buổi sáng, thế nhưng hôm nay lại không đẹp trời, khí hậu hơi khó chịu làm sao ấy...

Cùng với Bí Tích Rửa Tội và Thêm Sức, Bí Tích Thánh Thể là tâm điểm của "việc gia nhập Kitô giáo", và bí tích này tạo nên nguồn mạch của chính sự sống của Giáo Hội. Thật vậy, từ Bí Tích Tình Yêu này tuôn trào ra hết mọi đường nẻo chân thực của đức tin, của mối hiệp thông và của việc chứng từ.

Cái chúng ta thấy, khi chúng ta cùng nhau cử hành Thánh Thể - Thánh Lễ, làm cho chúng ta nhận ra những gì chúng ta sắp sửa sống. Ở tâm điểm của nơi được chỉ định cho việc cử hành này là bàn thờ, là một cái bàn, được phủ khăn, và điều này khiến chúng ta nghĩ đến một bữa tiệc. Trên bàn này có một cây thánh giá, ám chỉ là trên bàn thờ đó là nơi hiến dâng hy tế của Chúa Kitô: Người là lương thực thần linh được lãnh nhận từ đó, dưới hình bánh và rượu. Gần bàn thờ là bục giảng, tức là nơi công bố Lời Chúa: điều này cho thấy rằng chúng ta qui tụ lại đó để nghe Chúa là Đấng nói năng qua Thánh kinh, và vì thế thứ lương thực chúng ta lãnh nhận cũng là Lời của Người nữa.

Lời và Bánh trở thành duy nhất trong Thánh Lễ, như trong Bữa Tiệc Ly, khi tất cả lời nói của Chúa Giêsu, tất cả dấu hiệu Người làm, đều được cô đọng lại nơi cử chỉ bẻ bánh và dâng chén, hướng về hy tế thập giá, cũng như nơi những lời này: "Các con hãy nhận lấy mà ăn, này là Mình Thày... Các con hãy nhận lấy mà uống, này là Máu Thày".

Cử chỉ Chúa Giêsu thực hiện trong Bữa Tiệc Ly là việc Người tối hậu tạ ơn Chúa Cha về tình yêu của Cha, về lòng thương xót của Cha. "Tạ ơn - thanksgiving" theo tiếng Hy Lạp là "thánh thể - eucharist". Vì thế mà Bí Tích này được gọi là Thánh Thể: Bí tích này là việc tạ ơn tối hậu dâng lên Cha là Đấng đã yêu thương chúng ta đến độ đã vì yêu thương ban cho chúng ta Con của Ngài. Đó là lý do tại sao chữ "Thánh Thể" gồm tóm lại tất cả mọi cử chỉ, cử chỉ của Thiên Chúa và cử chỉ của con người, cử chỉ của Chúa Giêsu Kitô, Thiên Chúa thật và là người thật.

Bởi vậy, việc cử hành Thánh Thể vượt trên một bữa tiệc thuần túy: việc cử hành này thật sự là việc tưởng niệm đến Cuộc Vượt Qua của Chúa Giêsu, mầu nhiệm chính yếu của ơn cứu độ. "Tưởng niệm - memorial" không chỉ là nhớ - memory, một thứ nhớ xuông nhưng có nghĩa là mỗi khi chúng ta cử hành Bí Tích này là chúng ta tham dự vào cuộc Thương Khó, Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Kitô. Thánh Thể là tột đỉnh của tác động cứu độ của thiên Chúa: Chúa Giêsu, khi biến mình thành bánh bẻ ra cho chúng ta, thật sự là tuôn xuống trên chúng ta tất cả lòng xót thương của Người và tình yêu thương của Người, để canh tân đổi mới lòng của chúng ta, đời sống của chúng ta và cách thức chúng ta liên hệ với Người cũng như với anh chị em của chúng ta. Chính vì thế mà bình thường khi chúng ta tiến đến với Bí Tích này, chúng ta nói rằng chúng ta "Hiệp Lễ - receive Communion", chúng ta thực hiện "việc Hiệp Lễ của chúng ta - our Communion", tức là, nhờ quyền phép của Thánh Linh, việc tham dự vào bàn tiệc Thánh Thể làm cho chúng ta nên giống Chúa Kitô một cách đặc thù và sâu xa, cống hiến cho chúng ta một tiên hưởng ngay hiện tại này mối hiệp thông trọn vẹn với Chúa Cha là những gì biểu hiệu cho bữa tiệc thiên quốc, nơi mà cùng với tất cả mọi Thánh Nhân chúng ta sẽ hoan hưởng niềm vui khôn lường của việc chiêm ngưỡng Thiên Chúa nhãn tiền.

Các bạn thân mến, chúng ta không bao giờ cám ơn Chúa cho đủ về tặng ân Ngài ban cho chúng ta nơi Thánh Thể! Đó là một tặng ân cao cả vĩ đại và vì thế rất cần phải đi Lễ Chúa Nhật. Đi Lễ không phải chỉ để cầu nguyện mà là để Hiệp Lễ, để rước lấy tấm bánh là mình Chúa Kitô cứu độ chúng ta, thứ tha chúng ta, nối kết chúng ta với Cha. Thật là tuyệt vời để làm điều ấy! Và chúng ta đi Lễ mọi ngày Chúa Nhật, vì đó là cính ngày Phục Sinh của Chúa. Bởi vậy Chúa Nhật là ngày rất quan trọng đối với chúng ta. Với Thánh Thể, chúng ta cảm thấy chúng ta thuộc về Giáo Hội, thuộc về Dân Chúa, thuộc về Thân Mình Chúa, thuộc về Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta sẽ không bao giờ gom góp đưoọc tất cả mọi giá trị và kho tàng phong phú của Thánh Thể. Vậy chúng ta hãy xin Người để Bí Tích này tiếp tục bảo tồn việc hiện diện của Người sống động trong Giáo Hội và khuôn đúc các cộng đồng chúng ta bằng đức bác ái và mối hiệp thông, theo tâm can của Chúa Cha. Và điều này được thực hiện trong suốt cuộc sống của các bạn, thế nhưng nó bắt đầu được thực hiện vào ngày Hiệp Lễ Lần Đầu - First Communion. Trẻ em cần phải được sửa soạn đàng hoàng kỹ lưỡng cho việc Hiệp Lễ Lần Đầu này và mỗi em cần phải làm như thế, vì nó là bước đầu tiên trong việc mạnh mẽ thuộc về Chúa Giêsu Kitô, sau Phép Rửa và Thêm Sức. Xin cám ơn các bạn!

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

http://www.zenit.org/en/articles/on-the-eucharist--4
Reply, Reply All or Forward | More

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 80 = TET VA PHUC AM HOA PDF Print E-mail

NGAY TET VA PHUC AM HOAply
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
To This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Jan 30 at 8:21 AM
Ngày Tết và Phúc Âm hoá

ttDù có những đề nghị mừng Tết Nguyên Đán vào ngày đầu năm dương lịch cho phù hợp với thời hiện đại, cho đến nay, xã hội Việt Nam vẫn giữ truyền thống cử hành Tết nguyên đán vào những ngày đầu năm âm lịch. Với người Việt Nam, ngày Tết không chỉ đơn thuần là ngày nghỉ lễ nhưng còn mang ý nghĩa nhân văn và giá trị thiêng liêng hết sức đặc biệt. Dù ở trong nước hay đang sinh sống làm việc ở nước ngoài, người Việt vẫn cử hành Tết Nguyên Đán cách long trọng hết sức có thể.

Hội thánh Công giáo Việt Nam hiện diện giữa lòng dân tộc và hít thở bầu khí văn hoá truyền thống đáng kính ấy, cho nên đã tìm cách hội nhập và Phúc Âm hoá nền văn hoá dân tộc. Nỗ lực này được thể hiện rõ nét trong cách người Công giáo Việt Nam cử hành Thánh lễ trong những ngày Tết. Theo đó, ba ngày Tết tập trung vào ba tương quan căn bản trong cuộc sống con người.

Ngày Mồng Một Tết là ngày hướng lòng lên Thiên Chúa, "Đấng vô thuỷ vô chung, là căn nguyên và cùng đích của vạn vật", để tạ ơn Chúa đã ban cho một năm mới, và cầu xin Chúa ban cho mọi người "được bình an mạnh khỏe, càng thêm tuổi càng thêm nhân đức, hăng hái làm việc lành để tôn vinh Danh thánh" (Lời nguyện Nhập lễ - Thánh lễ Giao Thừa, Tân Niên).

Ngày Mồng Hai Tết là ngày kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ, xin Chúa trả công bội hậu cho "những bậc đã sinh thành dưỡng dục chúng con, và giúp chúng con sống cho phải đạo với các ngài" (Lời nguyện Nhập lễ). Đồng thời, khi kính nhớ tổ tiên ông bà, người Công giáo cũng hiểu rằng chính Thiên Chúa đã ban sự sống cho tổ tiên ông bà, để các ngài truyền lại cho con cháu. Vì thế, truyền thống tôn kính ông bà tổ tiên được đặt vào đúng vị trí của nó trong trật tự tạo dựng.

Ngày Mồng Ba Tết là ngày nhìn ra thế giới và vạn vật chung quanh, ý thức trách nhiệm phải lao động để làm chủ thiên nhiên, cho nên xin Chúa ban ơn trợ giúp để "công ăn việc làm trong năm mới nêu cao tình tương thân tương ái, góp phần vào sự nghiệp chung là hoàn thành chương trình sáng tạo của Chúa" (Lời nguyện Nhập lễ).

Khi tập trung vào ba tương quan căn bản trong cuộc sống làm người (Thiên-Địa-Nhân), Hội Thánh cũng mời gọi con cái mình sống ý nghĩa của thời gian với 3 chiều kích: nhìn về quá khứ trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa và cảm tạ các bậc sinh thành, hướng đến tương lai trong tâm tình phó thác cậy trông nơi Thiên Chúa là Đấng làm chủ lịch sử, nhìn vào hiện tại để dấn thân xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

Phải nói rằng đây là một nỗ lực tuyệt vời trong công cuộc Phúc Âm hoá: (1) Khám phá những vẻ đẹp và giá trị tích cực trong truyền thống văn hoá dân tộc; (2) làm nổi bật mối quan hệ mật thiết giữa văn hoá dân tộc và những giá trị Phúc Âm; (3) nâng những giá trị văn hoá truyền thống lên một tầm cao mới của đức tin Kitô giáo, khi đặt việc tôn kính tổ tiên trong trật tự tạo dựng, hoặc khi liên kết việc xây dựng thế giới với việc xây dựng Nước Trời.

Ước mong mẫu gương Phúc Âm hoá này còn được ứng dụng vào nhiều lĩnh vực khác trong đời sống Hội Thánh, từ ngôn ngữ diễn tả đức tin đến cách thể hiện đức tin Kitô giáo, để Phúc Âm ngày càng gần gũi với người dân và xã hội Việt Nam hơn.

Nhan cu chuyển

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 79 = XUAN MEN CHUA YEU NGUOI PDF Print E-mail

Jan 30 at 11:35 AM
Mừng Xuân: Nói về mến Chúa yêu người

§ Lm Fx Nguyễn Hùng Oánh

Trời đất và con người tạo nên ngày Xuân. Ghét trời, ghét người chằng có ngày Xuân bao giờ. Đúng ra phải nói luật mến Chúa Trời và yêu người ta làm ra ngày Xuân. Cụ thể năm nay mừng Xuân Giáp Ngọ. Năm nay Giáo Hội kêu gọi "Tân Phúc Âm hóa" "Nova Evangelizatio, New Evangelization", xin ghi câu đối:

Phúc âm truyền giảng theo cách mới nhanh như ngựa
Ky-Tô hữu sống Lời phải canh tân mạnh chính mình

Luật mến Chúa có đối tượng là Chúa, là Ông Trời và phải yêu mến Chúa hết lòng hết sức trên hết mọi sự (xem Mt 22,36-38)

Luật yêu người có đối tượng là con người ta, bất cứ họ là ai và phải yên thương con người như Chúa yêu thương ta (x Mt 22, 39 và Ga 13,34).

Xin nghe Lời Chúa dạy: (Mt 22 34-40) "Nghe biết Ngài đã khóa miệng bè Sa đốc thì biệt phái tụ họp lại một chỗ. Đoạn một luật sỹ trong nhóm họ hỏi thử Ngài. Thưa Thầy, giới răn nào lớn nhất trong Lề luật? Ngài nói với người ấy: 'Ngươi hãy yên mến Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng ngươi, hết linh hồn ngươi,và hết trí khôn ngươi. Đó là giới răn lớn, giới răn đệ nhất. Thứ đến cũng giống như điều ầy:" Ngươi hãy yêu mến đồng loại như chính mình ngươi. Toàn thể Lể luật cùng các tiên tri đều quy vào hai giới răn ấy (cha Nguyễn thế Thuấn dịch).

"Thầy ban cho anh em một điềừ răn mới: là hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em". (Mandatum novum do nobis, ut diligatis invicem ; sicut dilexis vos. ut et vos diligatis invicem (Ga 13,34)

Các thánh dạy:

"Lý do Chúa sai từng nhóm gồm hai môn đệ đi rao giảng vì các giới răn bác ái dồn lại chỉ có hai giới răn: mến Chúa và yêu tha nhân" (Homé1ie de St Grégorien le grand. Le Seigneur envoie ses disciples {les Traductions et la Liturgie,Commission Internationale Franco phone Edts Cerf- Déclée de Brouwer – Mame, tome 1)

"Anh em thân mến, xin anh em cùng tôi nhắc lại hai điều đó là gì? Rõ ràng cần phải biết tường tận chứ không phải biết thoáng qua trong trí chốc lát thôi, để không bao giờ hai đều luật đó xóa mất trong lòng anh em. Hãy luôn nghĩ rằng: phải tuyệt đối yêu mến Thiên Chúa và yên mến tha nhân nghĩa là yêu mến Chúa hết lòng hết linh hồn và hết trí khôn và thương yêu tha nhân như là tôi thương tôi" (Bài giảng thánh Augustinô về Tin Mừng theo Gioan, Homélie de saint Augustin sur l' Évangile de Jean, La liturgie des heures, Le cerf- Déclée dew Brouwer)

Lời nguyện trong Sách Lễ (Chúa Nhật 25 Mùa Thường niên)

Bản Latinh: Deus, qui sacrae legis omnia constituta in tua et proximi dilectione posuisti. da nobis, ut, tua praecépta servantes, ad vitam mereamur pervenire perpetuam. Per Dominum.

Bản tiếng Pháp: Seigneur, tu as voulu que toute loi consiste à t 'aimer et à aimer son prochain: donnez-nous de garder tes commandements et de parvenir ainsi à la vie éternelle. Par Jésus. (Missel de l' assemblée dominicale, Publications de Saint-André Éditions Brepols 1997)

Lời nguyện nầy Ủy Ban Phụng Tự Hội Đồng Giám Mục Việt Nam dịch năm 1992 và Các Phụng Vụ Giờ kinh dịch trước đó: Lạy Chúa, Chúa đã thu gọn toàn thể lề luật thánh vào giới răn độc nhất là mến Chúa yêu người ; xin giúp chúng con hằng vâng giữ điều Chúa truyền dạy, sau nầy đạt tới phúc trường sinh. Chúng con cầu xin .......

Chúng tôi nghĩ rằng dịch hai giời răn mến Chúa và yêu người thành một giới răn độc nhất trong khi hai giới răn nầy có đối tượng khác nhau thì không ổn. Không thể nghĩ rằng tôi mến Chúa là yêu người rổi hoặc tôi yêu người là tôi mến Chúa rồi nên không phải đi lễ, chịu các Bí tich v.v. Chúng tôi dịch: Lay Chúa, Chúa muốn tất cả lề luật cốt tại mến Chúa và yêu người: xin cho chúng con tuân giữ các điều răn Chúa như vậy chúng con được đạt tới đời sống vĩnh cửu. Chúng con cầu xin......

Trước năm 1975 có một linh mục ngoại quốc làm việc bác ái ở Sg, ngài chủ trương bác ái giúp người nghèo, tàn tật là quan trọng nhất, đọc kinh, lần hạt v.v là việc không cần thiết. Một thời gian sau, ngài hồi tục ! Thật sự cần ơn Chúa trước bằng Phụng vụ, bẳng đạo đức bình dân, mới có thể giúp người vững bền được.

Lm Fx Nguyễn Hùng Oánh

Kính chuyển

Hồng

 
<< Start < Prev 31 32 33 34 35 36 37 Next > End >>

Page 32 of 37