mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3092
mod_vvisit_counterHôm Qua5739
mod_vvisit_counterTuần Này14462
mod_vvisit_counterTuần Trước51888
mod_vvisit_counterTháng Này238106
mod_vvisit_counterTháng Trước192249
mod_vvisit_counterTất cả8474657

We have: 117 guests online
Your IP: 54.159.90.0
 , 
Today: May 30, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đời Sống Mới Trong Thần Khí
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI - CHUA NHAT 20TN-C PDF Print E-mail

Chúa nhật XX Thường Niên C
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ : LỬA BỪNG CHÁY
Gr 38,4-6.8-10; Dt 12,1-4; Lc 12,49-53

(Bài cần ngắn gọn-xuc tich và trong sáng - GM Vũ Thiên)
Perpetua thuộc gia đình quí tộc, bị bắt vì đạo. Cha của nàng vẫn là dân ngọai, thuyết phục
nàng bỏ đạo. Chỉ vào chiếc bình, nàng lễ phép nói với cha: "Thưa cha, người ta có thể gọi vật
này bằng một cái tên nào khác hơn là cái bình không ? Đối với con cũng thế, con không thể cho
mình một cái tên nào khác ngoài danh hiệu là Kitô hữu". Tức quá, ông đánh đập nàng tàn nhẫn,
rồi bỏ đi nhiều ngày không tới. Perpetua có một đứa con đang bú, rất khổ vì phải xa con. Đứa bé
kiệt sức nên người ta đưa lại cho mẹ nó, và nàng quên hết đau khổ vì có con bên cạnh.
Vì biết con gái mình sắp bị án tử, người cha lại đến với những lời thảm thiết: "Con ơi,
hãy thương đến mái tóc bạc của cha, hãy nhớ đến đôi tay cha đã dưỡng nuôi con. Hãy nhớ tới
mẹ con, anh em con và đến con nhỏ của con nữa, nó sống làm sao nếu không có con. Con hãy
bỏ đạo, bỏ đi điều đã làm cho chúng ta mất tất cả".
Tuy rất cảm động và đau khổ, Perpetua chỉ nghẹn ngào trả lời: "Thưa cha, tại tòa án sẽ
xẩy ra điều Chúa muốn, bởi vì chúng ta không thuộc về mình". Người cha còn cho đem đứa trẻ
đến năn nỉ :"Con hãy thương đến đứa con nhỏ của con".
Tuy nhiên trước tòa án, cùng với các bạn khác, Perpetua đã công khai tuyên bố trung
thành với Chúa và bằng lòng hy sinh tất cả.
Perpetua đi trên đường thập giá của thầy chí thánh tiến về Giêrusalem thiên quốc
Đức Giêsu đang tiến về Giêrusalem để đi vào cuộc Thương Khó và phục sinh, để lửa tình
yêu được đốt lên bùng cháy giữa lòng nhân thế, Đức Giêsu đã phải đi qua một đoạn đường dài
của sự tranh đấu, đoạn đường Chúa phải đối diện với biết bao lo âu, xung đột nội tâm, ly biệt
thầy trò... Chỉ qua cuộc Khổ Nạn–Phục Sinh, ơn cứu độ mới được ban cho loài người. Ngài đã
nói đến ước muốn lửa được bùng cháy nhưng Ngài cũng thổ lộ sự thao thức gian nan để lửa được
đốt lên: "Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc
này hoàn tất!" (Lc 12, 50). Khắc khoải vì Ngài phải bước trên con đường tiến về núi Calvaire và
phép rửa bằng chính máu Ngài đổ ra để cho bừng sáng lửa Phục sinh được cháy trong thế giới
luôn mãi.
Trong Tin Mừng Luca 12, 49-53, ba hình ảnh rất mạnh và ấn tượng được Chúa Giêsu nói
đến: Lửa, Phép rửa bằng máu và sự xung đột - chia rẽ. Ba hình ảnh đó như tuyên bố về thân phận
của người tin phải trải qua, từ các ngôn sứ, với tiêu biểu thân phận của Giêrêmia xuyên qua Chúa
Giêsu và đến mỗi chúng ta - những người đón nhận lửa tình yêu, lửa niềm tin từ trời. Giêrêmia
được chọn làm ngôn sứ, đem lửa Lời Chúa đến cho dân: "Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng
cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt" (Gr 20, 9), ông nói lời Thiên Chúa, lời Chân lý đối kháng
lại những gì xa rời sự thật, xa rời Giavê, vì thế Giêrêmia đã trở thành tường đồng chống lại cả
dân tộc quốc gia, cự lại các vua Giuđa và hàng khanh tướng. Hàng tư tế cũng tuyên chiến với
ông (x. Gr 1). Ông đã bị bách hại bởi chính dân tộc ông và cuộc sống bị đầy ải đến chết.
Giêrêmia đã trở thành ngôn sứ đặc biệt của Ðức Giêsu Kitô chịu đóng đinh. Cuộc đời của ông
báo trước cuộc tử nạn, phép rửa máu của Đức Kitô.
Trong ngữ cảnh của đoạn Tin Mừng, tất cả những xung đột, chia rẽ mà Chúa Giêsu nói
đến, đó là hình ảnh biểu tượng những sự việc xảy ra trong quá trình đốt lửa phục sinh để đưa tới
hiệp nhất và bình an mà ngài thực hiện trong hành trình tiến về Giêrusalem. Các ngôn sứ cũng
nói về hình ảnh biểu tượng chia rẽ của ngày sau hết, thời kỳ Mêssia: "Quả thật, con trai khinh
thường cha, con gái đứng lên chống lại mẹ, nàng dâu chống mẹ chồng, người trong nhà hóa ra
thù địch" (Mk 7, 6; x. Ml 3, 24).
Thật thế, trong thời kỳ Mêssia, Đức Kitô thắp lửa bùng cháy trong đêm phục sinh cũng
đã phải trải qua sự xung đột nội tâm, chia rẽ ý chí và thánh ý của Thiên Chúa Cha nơi Đức Giêsu
trong Vườn Cây Dầu. Ngài khủng hoảng trước con đường sắp phải đi, thao thức lo sợ trước chén
đắng sắp phải uống và phép rửa máu sắp lãnh nhận (x. Mt 26, 36-46; Lc 22, 39-45), đến nỗi Ngài
muốn từ bỏ: "Xin cất chén này khỏi con" (Lc 22, 42) nhưng vì muốn lửa tình yêu Thiên Chúa
bùng lên và tỏa sáng, đốt cháy mọi vết nhơ nhân loại, như ông Dacaria đã được linh hứng trước
về sứ mạng của Đức Kitô: "Soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tối tử thần, dẫn ta
bước vào đường nẻo bình an" (Lc 1, 79), giữa những giằng co xung đột, Ngài đã đặt quyết tâm
mạnh: "xin theo ý Cha đừng xin theo ý con" (Lc 22, 43).
Trong cuộc sống hằng ngày, ngay ở giữa chúng ta thấy, có biết bao gương của những con
người theo gương thầy Giêsu mang lửa tình yêu và lòng nhiệt tình can đảm trong tim để làm
chứng cho sự thật Phúc âm. Họ cũng đã phải chịu "một phép rửa" của đau khổ như Đức Giêsu đã
chịu. Chúng ta thấy rõ nơi các nhân vật:
 Cựu Tổng thống Nam phi Nelson Mendela, người được giải thưởng Nobel về Hòa bình,
đã bị cầm tù 27 năm vì đấu tranh chống lại nạn kỳ thị chủng tộc đem lại tự do công bình
ở Nam phi.
 Yitzak Rabin, cựu thủ tướng Do thái, vì những cố gắng không mệt mỏi mang hòa bình
cho dân tộc Do Thái và Palestina đã bị ám sát...
 Đức Tổng Giám mục Oscar Rômêrô vì bảo vệ người nghèo, người bị bóc lột, chống lại
quyền lực quân phiệt ở El Salvado, Ngài đã bị đe dọa và bị bắn chết ngay lúc đang dâng
Thánh lễ.
Từ kinh nghiệm của Chúa Kitô, của các vị anh hùng mà chúng ta vừa nói trên, gợi lên
cho chúng ta - người Kitô hữu khi đối diện trước xung đột nội tâm, chia rẽ, những cảnh tang
thương... trong cuộc sống hắng ngày. Chúng ta hãy chiêm ngưỡng nội tâm bị chia rẽ và đang
tranh đấu hiệp nhất trong thánh ý Cha của Đức Kitô nơi vườn Cây Dầu để tiếp tục chiến đấu,
vượt qua xung đột hầu lửa tình yêu và bình an được đốt lên trong tâm hồn. Mặc lấy tâm tình của
tác giả thư Do Thái: "Chúng ta hãy cương quyết xông pha chiến trận đang chờ đợi ta. Chúng ta
hãy nhìn thẳng vào Đức Giêsu -Đấng khơi nguồn đức tin và làm cho nó nên hoàn tất; vì trông
mong niềm vui đang chờ đón mình, Người đã chịu khổ giá, bất chấp sự hổ thẹn" (Dt 12,2).
Thật thế, lửa ấy đã bùng lên....
Lm. Vinh Sơn, Sài gòn 13/08/2016.

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI# 202 PDF Print E-mail

Aug 10 at 5:49 PM

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ - BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG HẰNG TUẦN

THỨ TƯ NGÀY 10-8-2016

Giáo Lý về Lòng Thương Xót Chúa trong Năm Thánh Thương Xót 2016

Bài 21

"Lòng thương xót là con đường bắt đầu từ con tim đến bàn tay,

tức là đến các công việc của lòng thương xót".

Xin chào Anh Chị Em thân mến!

Đoạn Phúc Âm của Thánh ký Luca chúng ta vừa nghe (7:11-17) cho chúng ta thất một phép lạ thực sự là lớn lao của Chúa Giêsu, đó là phép lạ hồi sinh một nam nhân trẻ trung. Tuy nhiên, tâm điểm của trình thuật này không phải là phép lạ mà là lòng êm ái dịu dàng của Chúa Giêsu giành cho mẹ của nam nhân trẻ ấy. Ở đây lòng thương xót mang danh nghĩa là một tấm lòng cảm thương cao cả đối với một người phụ nữ đã mất chồng và bấy giờ lại đang mang đứa con trai duy nhất của mình ra nghĩa địa. Chính nỗi sầu thương lớn lao này của bà mẹ đã tác động Chúa Giêsu và thúc đẩy Người làm phép lạ hồi sinh ấy.

Khi dẫn nhập vào trình thuật này, vị Thánh ký đã kể đến nhiều điều đặc biệt. Gặp nhau ở cửa ngõ của một tỉnh lỵ nhỏ bé, một thôn làng là hai đám đông qua lại ngược chiều nhau chẳng có gì là chung đụng nhau. Chúa Giêsu, theo sau là các môn đệ và một đám rất đông dân chúng, đang sắp vào thôn tỉnh ấy, trong khi đó thì một đoàn rước buồn thảm đang tiến ra khỏi cổng, một đoàn rước đang đưa đám kẻ chết, bao gồm người đàn bà góa ấy cùng với nhiều người khác. Gần cổng có hai nhóm người vừa băng ngang qua nhau, một nhóm theo chiều hướng của mình, nhưng vào chính lúc bấy giờ Thánh Luca ghi nhận cái cảm xúc của Chúa Giêsu: Nhìn thấy thế (thấy người phụ nữ góa) Chúa cảm thấy hết sức xót xa cho bà "mà nói cùng ba rằng: 'Đừng khóc nữa'. Và Người đến gần chạm tới quan tài, khiến những ai khiêng quan tài đứng nguyên tại chỗ" (câu 13-14). Lòng cảm thương sâu xa đã hướng dẫn tác hành của Chúa Giêsu: Người đã chặn đám tang lại và chạm đến quan tài, để rồi được tác động bởi một lòng xót thương sâu xa đối với người mẹ, Người đã quyết định ra tay trực tiếp đối mặt với tử thần. Và Người đã trực diện đương đầu với nó một cách vĩnh viễn ở trên Thánh Giá.

Trong Năm Thánh Thương Xót này, thật là tốt đẹp, khi bước qua Cửa Thánh, Cửa Thương Xót, những ai hành hương hãy nhớ đến trình thuật Phúc Âm này, một câu chuyện xẩy ra ở cổng thành Naim. Khi Chúa Giêsu thấy người mẹ này khóc lóc thì bà đã động chạm đến lòng của Người! Mỗi người đi đến Cửa Thánh đều mang theo đời sống của mình, kèm theo những niềm vui của nó cùng với các nỗi đau của nó, những dự tính cùng với những thất bại, những nghi ngờ cùng với những sợ hãi, để dâng chúng lên cho lòng thương xót Chúa. Chúng ta tin rằng, ở tại Cửa Thánh, Chúa đến gần để gặp gỡ từng người chúng ta, để mang đến cho chúng ta và cống hiến cho chúng ta lời an ủi mãnh liệt của Người: "Đừng khóc nữa!" (câu 13). Đó là Cửa hội ngộ giữa nỗi đau đớn của nhân loại và lòng cảm thương của Thiên Chúa. Chúng ta hãy luôn nghĩ đến điều này: một cuộc hội ngộ giữa nỗi đau đớn của nhân loại và lòng cảm thương của Thiên Chúa. Bằng việc bước qua ngưỡng cửa này chúng ta hoàn trọn cuộc hành hương của chúng ta trong lòng thương xót Chúa là Đấng lập lại cùng tất cả chúng ta, như Người đã phán cùng nam nhân trẻ trung: "Ta truyền cho anh hãy chỗi dạy!" (câu 14). Hãy chỗi dậy! Thiên Chúa muốn chúng ta đứng. Ngài đã tạo dựng nên chúng ta để đứng: bởi thế, lòng cảm thương của Chúa Giêsu mới tiến đến cử chỉ chữa lành, để chữa lành chúng ta, nên chữ chốt yếu ở đây là: "Hãy chỗi dậy! Hãy đứng lên, như Thiên Chúa đã tạo dựng nên anh chị em!" - Đứng. "Thế nhưng thưa cha chúng con thường hay sa ngã lắm" - "Cứ chỗi dậy!" Đó là những gì Chúa Giêsu luôn nói. Khi bước qua Cửa Thánh, chúng ta hãy tìm cách nghe lại lời này trong lòng của chúng ta: "Hãy chỗi dậy!" Lời nói quyền lực này có thể làm cho chúng ta chỗi dậy và thực hiện nơi chúng ta cuộc vượt qua sự chết mà vào sự sống. Lời của Người làm cho chúng ta hồi sinh, cống hiến cho chúng ta niềm hy vọng, phấn khởi những tấm lòng mệt mỏi, mở rộng nhân sinh quan vượt lên trên đau khổ và chết chóc. Đối với mỗi người chúng ta thì kho tàng khôn dò của lòng thương xót Chúa được ghi khắc ở trên Cửa Thánh!

Nghe thấy lời Chúa Giêsu, "người chết đã ngồi lên và bắt đầu nói. Và Người đã trao anh ta cho mẹ của anh ta" (câu 15). Câu này thật là tuyệt vời: nó cho thấy nỗi êm ái dịu dàng của Chúa Giêsu: "Người đã trao anh ta cho mẹ của anh ta". Người mẹ này được lại con của mình một lần nữa. Lãnh nhận con từ bàn tay của Chúa Giêsu, bà trở thành mẹ một lần nữa, nhưng người con trai bấy giờ được hồi sinh đã không nhận lãnh sự sống từ bà. Như thế bà mẹ và đứa con nhận được cái căn tính tương xứng của mình nhờ lời nói quyền năng của Chúa Giêsu cùng với cử chỉ yêu thương của Người. Bởi vậy, nhất là trong Năm Thánh, Mẹ Giáo Hội nhận lãnh con cái của mình, nhìn nhận nơi chúng sự sống được ban cho chúng xuất phát từ ân sủng của Thiên Chúa. Do bởi ân sủng này, ân sủng Phép Rửa, mà Giáo Hội trở thành Mẹ và từng người chúng ta trở thành con cái của Giáo Hội.

Trước nam nhân trẻ trung được hồi sinh và được trao trả về cho mẹ của anh ta như thế, "tất cả mọi người đều kinh sợ; và họ đã tôn vinh Thiên Chúa mà rằng: 'Một vị đại tiên tri đã sống lại giữa chúng ta' và 'Thiên Chúa đã viếng thăm dân Ngài!'" Bởi thế, những gì Chúa Giêsu đã làm không phải chỉ là một hành động cứu độ nhắm đến người mẹ góa và người con trai của bà mà thôi, hay là một cử chỉ nhân lành chỉ hạn hẹp cho thôn tỉnh này thôi. Trong việc phục hồi thương xót của Chúa Giêsu, Thiên Chúa đến để gặp gỡ dân của Ngài; nơi Người tất cả ân sủng của Thiên Chúa tỏ hiện và sẽ tiếp tục tỏ hiện cho nhân loại. Khi cử hành Năm Thánh này, một năm thánh tôi muốn được sống động nơi tất cả mọi Giáo Hội riêng, tức là nơi tất cả mọi Giáo Hội trên thế giới, chứ không phải chỉ ở Roma, toàn thể Giáo Hội khắp nơi trên thế giới liên kết với nhau trong cùng một bài hát duy nhất chúc tụng Chúa. Cả hôm nay đây, Giáo Hội nhìn nhận bản thân mình được Thiên Chúa viếng thăm. Bởi thế, khi đến Cửa Thương Xót, mỗi người nên biết rằng họ tiến đến với tấm lòng nhân hậu của Chúa Giêsu: thật vậy, Người là Cửa đích thực dẫn chúng ta tới ơn cứu độ và phục hồi sự sống mới cho chúng ta. Lòng thương xót, nơi Chúa Giêsu ở nơi chúng ta, là con đường khởi đi từ con tim tới đôi tay. Nghĩa là gì? Chúa Giêsu nhìn anh chị em, Người chữa lành anh chị em bằng lòng thương xót của Người, Người nói cùng anh chị em rằng; "Hãy chỗi dậy!" - và tâm can của anh chị em được đổi mới. Đâu là ý nghĩa của việc theo con đường từ con tim đến đôi tay? Nghĩa là với một con tim mới mẻ, một con tim được Chúa Giêsu chữa lành, tôi có thể thi hành các công việc của lòng thương xót nhờ đôi bàn tay của tôi, cố gắng giúp đỡ, chăm sóc cho tất cả những ai đang cần đến tôi. Lòng thương xót là con đường bắt đầu từ con tim đến bàn tay, tức là đến các công việc của lòng thương xót.

(Trước khi chào các phái đoàn hành hương trong ngày đang tham dự buổi triều kiến chung hằng tuần này, ĐTC đã dẫn giải thêm về mối liên hệ giữa con tim và đôi tay vừa được ngài đề cập tới ở phần kết bài giáo lý hôm nay, như sau:)

Tôi nói rằng lòng thương xót là con đường đi từ con tim đến đôi tay. Chúng ta lãnh nhận được trong con tim của chúng ta lòng thương xót của Chúa Giêsu, Đấng tha thứ cho chúng ta hết mọi sự, vì Thiên Chúa tha thứ hết mọi sự và hồi sinh chúng ta; Ngài ban cho chúng ta một sự sống mới và làm cho chúng ta nhiễm lây lòng cảm thương của Ngài. Từ con tim được tha thứ ấy và với lòng cảm thương của Chúa Giêsu, con đường này bắt đầu đến đôi tay, tức là đến các hoạt động thương xót. Một ngày kia có một vị Giám Mục nói với tôi rằng ngài đã thực hiện việc vào qua và đi ra các cửa thương xót ở Vương Cung Thánh Đường của ngài cũng như ở các nhà thờ khác. Tôi đã hỏi ngài: "Tại sao huynh làm như thế?" - "Vì một cửa để đi vào, để xin ơn tha thứ và lãnh nhận lòng thương xót của Chúa Giêsu; cửa kia là cửa lòng thương xót đi ra, để mang lòng thương xót cho người khác, bằng các công việc thương xót". À thì ra vị Giám Mục này tinh khôn! Chúng ta cũng cần phải làm như thế bằng con đường đi từ con tim đến đôi tay, ở chỗ chúng ta tiến vào nhà thờ qua cửa thương xót, để lãnh nhận ơn tha thứ của Chúa Giêsu, Đấng nói với chúng ta rằng: "Hãy chỗi dậy! Hãy đi, đi!" - và với cái "đi" này - cái đứng - chúng ta đi ra qua ngõ thoát. Đó là Giáo Hội ra đi, là con đường thương xót đi từ con tim đến đôi tay. Hãy thực hiện đường lối này!

https://zenit.org/articles/gen eral-audience-text-on-crossing -the-holy-door-like-the-widow- of-nain/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

(BÀI NGẮN GỌN-XUC TICH VÀ TRONG SÁNG -  GM VŨ THIÊN)

----------------------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI #201 =CHÚA THANH THẦN PDF Print E-mail

Tìm Hiểu Để Biết Và Yêu Mến
Chúa Thánh Thần

(Bài ngắn gọn- xúc tích và trong sáng - GM Vũ Thiên)

TÌM HIỂU ĐỂ BIẾT VÀ YÊU MẾN CHÚA THÁNH THẦN
XIN CHO ĐƯỢC 7 ƠN CỦA CHÚA THÁNH THẦN:
1. Ơn Khôn Ngoan - Giúp ta phân biết điều phải, điều trái.
2. Ơn Hiểu Biết - Giúp ta hiểu biết sâu xa hơn những điều Chúa và Giáo Hội dạy.
3. Ơn Biết Lo Liệu - Giúp ta phải giải quyết mọi khó khăn trong đời sống.
4. Ơn Sức Mạnh - Giúp ta chu toàn việc bổn phận và vượt qua mọi khó khăn.
5. Ơn Thông Minh - Giúp ta nhận ra thánh ý Chúa.
6. Ơn Ðạo Ðức - Giúp ta tin yêu Chúa và giúp đỡ anh em.
7. Ơn Kính Sợ Thiên Chúa - Giúp ta tôn kính sự công bằng và quyền phép Chúa và sợ làm phiền lòng Ngài

SỐNG TRONG THẦN KHÍ CỦA CHÚA THÁNH THẦN
ĐỂ SINH 12 HOA QUẢ GÍUP ÍCH CHO BẢN THÂN
VÀ NGƯỜI CHUNG QUANH
1. Bác Ái: Giúp ta làm mọi việc vì mến Chúa.
2. Vui Vẻ: Giúp ta nhận biết lòng nhân từ của Chúa.
3. Bình An: Kết quả của niềm vui, làm cho ta được thư thái.
4. Kiên Nhẫn: Giúp ta chịu đựng những nghịch cảnh ở đời và những đau khổ do sự chết gây nên.
5. Nhân Từ: Thôi thúc ta làm sự lành cho mọi người.
6. Hòa Nhã: Phát sinh do lòng nhân từ trong lời nói và trong việc làm.
7. Nhẫn Nại: Làm ta kiên nhẫn chịu đựng lâu dài dù không có những khích lệ bên ngoài.
8. Hiền Lành: Kìm hãm nóng giận.
9. Tin Tưởng: Giúp ta trung thành, thẳng thắn trong những giao tế với mọi người.
10. Nhã Nhặn: Làm phát sinh điều độ, chừng mực trong hành động bền ngoài.
11. Tiết Ðộ: Chế ngự những dục vọng.
12. Trong Sạch: Giúp canh phòng ngũ quan để chúng không trở nên dịp tội cho ta; giúp ta coi thân xác mình và thân xác người khác như đền thờ Chúa Thánh Thần.

Kristie phan chuyển

----------------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 200=CONG DOAN HIEP NHAT PDF Print E-mail

Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 38
----------------
THÔNG BÁO TIN VUI # 42 - Website ChiaseLoiChua.com
                      * CỘNG ĐOÀN HIỆP NHẤT *
  Lời Chúa: Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha, mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta" (Gioan 17, 11)


Thầy Roger ở làng Taizé nghèo nàn, đã thành lập một Cộng đoàn: "Tìm về Hiệp Nhất". Được biết qua các cha Dòng Tên thì Thầy là gốc Tin Lành, con thiêng liêng của cố Giáo Hoàng Gioan XXIII. Thầy đã gìa, đi xe lăn và đã bị giết bởi một kẻ mất trí.
1- Trước khi thành lập Cộng đoàn này, Thầy Roger có ưu tư là tại sao cũng là Thiên Chúa giáo mà lại có nhiều "Giáo Phái" khác nhau. Qua những khác biệt đó, con người vẫn có thể sống Hiệp Nhất với nhau trong Chúa Kitô không?
2- Cộng Đoàn Hiệp Nhất của Thầy vẫn có nhiều người gốc Công giáo, Tin lành, Chính thống...Nói chung không phân biệt Tôn giáo. Cộng Đoàn của Thầy rất lớn mạnh và hoạt động tại khắp các lục địa. Cũng như các Tu hội khác, các Thầy sống chiêm niệm, tu thân tích đức và sau đó mới dấn thân vào đời sống hoạt động.
3- Những ai muốn có hành trang cho cuộc sống tâm linh của mình, muốn có cơ hội trở về với chính mình, qua đời sống Cộng đoàn thì họ tìm đến Taizé. Các Thầy ở đây cũng sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm sống nếu mình muốn, vì các Thầy biết nhiều ngôn ngữ.
4- Sống ở Taizé người ta cảm thấy được tôn trọng, được đối xử thật tình nghĩa, có được bầu khí linh thiêng, và đặc biệt, người ta học hỏi đuợc sự quên mình. Vì là Cộng Đoàn Hiệp Nhất, nên mọi Tôn giáo đều được tôn trọng. Ở đây luôn có ba nghi lễ chính là: Tin Lành, Công Giáo và Chính Thống. Ai muốn theo nghi lễ nào tùy ý.


Đại hội Taizé tổ chức mỗi năm một lần tại một Quốc gia nào đó. Trên đây là vài nét sơ lược. Mời các bạn vào thăm điạ chỉ sẽ biết nhiều hơn, rồi phổ biến cho anh em biết thêm.
www.taize.fr/en.index.htm
www.icl.net.org/pub/resources/taize-home.htm
Sau khi được biết về Taizé, bạn và tôi tạm rút ra một bài học sau đây là "Hãy Hiệp Nhất với nhau trong Chúa Kitô", làm tôi nhớ bài hát: "Xin hiệp nhất chúng con nên một trong tình yêu Chúa..." Không nhất thiết là bạn phải giống tôi; nhưng là tôn trọng dự khác biết của nhau, và cùng nhau xây dựng một con người mới, một Gia đình mới và một Xã hội mới theo tinh thần Phúc Âm.

Đầy tớ : Đinh Nguyễn – Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

---------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 199-PHO TE PHU NU PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha lập Ủy ban nghiên cứu về chức phó tế phụ nữ
Lm. Trần Đức Anh OP8/2/2016

VATICAN. Hôm 2-8-2016, ĐTC Phanxicô đã thành lập Ủy ban nghiên cứu về chức phó tế phụ nữ và bổ nhiệm 1 vị chủ tịch và 12 thành viên.

Ngày 12-5 năm nay, trong cuộc gặp gỡ và đối thoại với các tham dự viên khóa họp toàn thể của các nữ Bề trên Tổng quyền, ĐTC đã bày tỏ ý định thành lập một Ủy ban chính thức để có thể nghiên cứu về chức phó tế phụ nữ, nhất là trong thời kỳ đầu của Giáo Hội. Sau khi suy nghĩ và cầu nguyện chín chắn, ĐTC đã quyết định thành lập Ủy ban này và bổ nhiệm Đức TGM Luis Francisco Ladaria Ferrer S.J, Tổng thư ký Bộ giáo lý đức tin, làm chủ tịch Ủy ban này.

Đồng thời ngài cũng bổ nhiệm 12 thành viên trong đó có 6 nữ thần học gia là nữ tu và giáo sư. Phần còn lại là các LM giáo sư. Trong số các thành viên này có nữ tu Mary Melone S.F.A (dòng Phan Sinh chân phước Angela thành Foligno), là Viện trưởng Giáo Hoàng Đại học Antonianum của dòng Phanxicô ở Roma. Nhiều thành viên là giáo sư lịch sử Giáo Hội hoặc về Giáo Phụ học.

Vấn đề các nữ phó tế đã được bàn đến từ lâu trong Giáo Hội. Sau cuộc gặp gỡ của ĐTC với các nữ Bề trên Tổng Quyền ngày 12-5-2016 nói trên, dư luận các phía bàn tán mạnh mẽ. Cha Lombardi, Giám đốc Phòng Báo Chí Tòa Thánh, nói rằng: "Trong quá khứ người ta cũng đã nói nhiều về các nữ phó tế, do sự kiện trong Giáo Hội thời cổ có những phụ nữ được gọi là "Diaconesse", thi hành một số công tác phục vụ trong cộng đoàn. Nhiều nghiên cứu đã được thực hiện - và ĐTC cũng nhắc đến -. Ngoài ra, có một văn kiện quan trọng do Ủy ban thần học quốc tế công bố năm 2002 sau nhiều năm nghiên cứu. ĐGH nói là ngài nghĩ đến việc thành lập một ủy ban tái bàn về vấn đề này để nhìn rõ hơn. Nhưng cần phải nói thẳng: ĐGH không nói là ngài có ý du nhập việc truyền chức phó tế cho phụ nữ, và càng không nói về việc truyền chức linh mục cho phụ nữ". (SD 2-8-2016)
----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 28