mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay451
mod_vvisit_counterHôm Qua14515
mod_vvisit_counterTuần Này36619
mod_vvisit_counterTuần Trước45900
mod_vvisit_counterTháng Này214098
mod_vvisit_counterTháng Trước192249
mod_vvisit_counterTất cả8450649

We have: 135 guests online
Your IP: 54.161.96.152
 , 
Today: May 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đời Sống Mới Trong Thần Khí
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 245 =LE TRUYEN DAU PDF Print E-mail

Thánh lễ Truyền Dầu đầu tiên với một số người Công giáo Việt Nam
Sau chiến tranh và hàng thập niên bị đàn áp, hoạt động của Giáo hội dần dần được phục hồi
Giáo phận Hưng Hóa, Thánh lễ Truyền Dầu

April 14, 2017 - Tin từ VN

Thánh lễ Truyền Dầu đầu tiên với một số người Công giáo Việt Nam
Hàng ngàn người Công giáo tham dự Thánh lễ Truyền Dầu đầu tiên tại nhà thờ Yên Bái hôm 11-4.

Thánh lễ Truyền Dầu tại giáo phận lớn nhất Việt Nam đã truyền cảm hứng cho hàng ngàn người Công giáo, trong đó có nhiều người lần đầu tiên tham dự nghi lễ đặc biệt này của các linh mục.

Khoảng 120 linh mục đồng tế Thánh lễ Truyền Dầu do Đức cha Gioan Maria Vũ Tất chủ tế tại nhà thờ Yên Bái thuộc giáo phận Hưng Hóa. Khoảng 4.000 người Công giáo tham dự nghi lễ và nhiều người khác theo dõi Thánh lễ trên truyền hình.

"Tôi mời anh em hãy làm mới lại lòng nhiệt thành, loan báo Tin Mừng, tha thứ cho tội nhân, thăm viếng những người ở vùng ngoại vi và củng cố đức tin", Đức cha phụ tá Anphong Nguyễn Hữu Long của Hưng Hóa nói với các linh mục.

Cha Giuse Nguyễn Đình Tuyến, chánh xứ giáo xứ Yên Bái, được thành lập cách đây 119 năm, cho biết đây là lần đầu tiên người Công giáo địa phương tham dự Thánh lễ Truyền Dầu từ khi theo đạo vào thế kỷ 19. Khoảng 19 giáo xứ trong tỉnh Yên Bái phục vụ 40.000 người Công giáo.

Cha Tuyến cho biết cơ sở của Giáo hội địa phương bị phá hủy trong chiến tranh, đất đai của Giáo hội bị chiếm dụng và nhiều tín hữu phải bỏ trốn khi hoạt động tôn giáo bị cấm. Hoạt động của Giáo hội dần dần được phục hồi từ cuối thập niên 1990 khi chính quyền bắt đầu nới lỏng chính sách tôn giáo.

"Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi được tham dự Thánh lễ Truyền Dầu có đông linh mục đồng tế như thế này. Thánh lễ giúp chúng tôi củng cố đức tin vì trước đây chúng tôi không có linh mục trong một thời gian dài", ông Giuse Lê Toản, giáo dân 77 tuổi, chia sẻ.

Giáo phận Hưng Hóa có khoảng 240.000 người Công giáo được phục vụ bởi 114 linh mục.

UCAN VN

-------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO # 361 =GIAO LY 18 NIEM TIN PDF Print E-mail

- Giáo Lý # 18 / Phêrô chối Thày vì muốn theo Thày (2)

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ NIỀM TIN TƯỞNG CẬY TRÔNG

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 12-4-2017

Bài 18

"Chúa Giêsu đã mang đến cho thế giới một niềm hy vọng mới... nơi tận cùng của việc Người hạ mình - cũng là tột đỉnh của tình yêu thương - niềm hy vọng đã bừng phát...."

"Tất cả chúng ta cần phải dừng lại trước Tượng Chuộc Tội ... và hãy nhìn lên Người mà nói cùng Người rằng: 'Với Chúa chẳng có gì mất mát. Với Chúa con luôn có thể hy vọng. Chúa là niềm hy vọng của con'"

Xin chào anh chị em thân mến!

Chúa Nhật vừa rồi chúng ta đã nhắc lại việc Chúa Giêsu vào Thành Giêrusalem, giữa những tiếng hân hoan tung hô của môn đệ và của một đám rất đông dân chúng. Những người này đã đặt rất nhiều hy vọng vào Chúa Giêsu: rất nhiều người đã mong thấy Người làm các phép lạ và những dấu lạ cả thể, những biểu lộ của quyền lực và thậm chí của việc giải phóng khỏi thành phần kẻ thù đang chiếm đóng. Có ai trong họ lại nghĩ rằng, trái lại, từ lúc ấy Chúa Giêsu sẽ sớm bị hạ nhục, lên án và giết chết trên một cây thập tự giá? Những niềm hy vọng trần gian này của những con người đó đã bị sụp đổ trước cây thập tự giá ấy. Thế nhưng, chúng ta tin rằng chính ở nơi Đấng Tử Giá mà niềm hy vọng của chúng ta được tái sinh. Các niềm hy vọng trần thế tan bay trước cây thập giá ấy nhưng những niềm hy vọng của chúng ta lại được tái sinh, những niềm hy vọng mãi mãi tồn tại. Đó là một niềm hy vọng khác với những niềm hy vọng sụp đổ, khác với những niềm hy vọng của thế giới. Tuy nhiên, thứ hy vọng này là gì vậy? Niềm hy vọng gì mà lại xuất phát từ cây thập tự giá ấy chứ?

Thật vậy, những gì Chúa Giêsu đã nói, sau khi tiến vào Thành Giêrusalem, có thể giúp chúng ta hiểu được điều ấy: "Một hạt lúa miến gieo xuống đất mà không chết đi nó sẽ cứ trơ trơ như thế; nhưng có chết đi nó mới sinh nhiều hoa trái" (Gioan 12:24). Chúng ta hãy cố gắng nghĩ về một hạt lúa hay một hạt giống nho nhỏ rơi xuống đất. Nếu nó giữ nguyên hình trạng thì chẳng có gì xẩy ra hết; trái lại, nếu nó bị tách ra, mở ra thì sau đó nó mới đơm bông kết nụ rồi thành cây, một cây sẽ sinh trái.

Chúa Giêsu đã mang đến cho thế giới một niềm hy vọng mới, và Người đã thực hiện điều này bằng đường lối của một hạt giống: Người đã biến Bản Thân Mình thành nhỏ bé - bé nhỏ, như một hạt miến; Người đã từ bỏ vinh quang thiên đình của mình để đến ở giữa chúng ta: Người "đã rơi xuống đất". Thế nhưng, làm như thế vẫn chưa đủ. Để sinh hoa trái, Chúa Giêsu đã sống tình yêu cho tới cùng, để mình bị tan nát bởi cái chết như một hạt giống để mình tan rữa dưới lòng đất. Thật thế, ở đó, nơi tận cùng của việc Người hạ mình - cũng là tột đỉnh của tình yêu thương - niềm hy vọng đã bừng phát. Nếu ai trong anh chị em đặt vấn đề rằng; "niềm hy vọng được xuất phát như thế nào?" "Từ cây thập tự giá này. Hãy nhìn cây thập tự giá ấy, hãy nhìn vào Chúa Kitô Tử Giá thì từ đó sẽ xuất hiện một niềm hy vọng không còn biến mất nữa, một niềm hy vọng kéo dài tới sự sống đời đời". Niềm hy vọng này bừng lên thực sự bởi sức mạnh của tình yêu thương: vì đó là một tình yêu thương "hy vọng mọi sự, chịu đựng mọi sự" (1Corintô 13:7), một tình yêu thương là sự sống của Thiên Chúa, đã canh tân đổi mới hết mọi sự được nó vươn tới. Bởi vậy mà khi Phục Sinh, Chúa Giêsu, Đấng đã gánh tội của chúng ta, đã biến đổi nó thành ơn tha thứ, biến đổi cái chết của chúng ta thành phục sinh, biến đổi nỗi lo sợ của chúng ta thành niềm tin tưởng. Anh chị em có thấy không, đó là lý do tại sao ở trên cây thập giá ấy niềm hy vọng của chúng ta được xuất phát và hằng được tái sinh; có thấy được với Chúa Giêsu thì hết mọi tối tăm của chúng ta có thể được biến thành ánh sáng ra sao không, hết mọi thảm bại thành chiến thắng thế nào, hết mọi thất vọng thành hy vọng - hết mọi, đúng, hết mọi. Niềm hy vọng vượt trên tất cả mọi sự, vì nó được xuất phát từ tình yêu thương của Chúa Giêsu, Đấng đã biến mình như một hạt miến trong trái đất và là Đấng đã chết đi để hiến ban sự sống, từ sự sống tràn đầy yêu thương đó đã xuất hiện niềm hy vọng.

Khi chúng ta chọn niềm hy vọng của Chúa Giêsu, từ từ chúng ta khám phá ra rằng đường lối sống thắng cuộc là đường lối của hạt giống, của tình yêu khiêm hạ. Không còn cách nào khác để thẳng vượt sự dữ và để cống hiến cho thế gian niềm hy vọng. Nhưng anh chị em có thể nói cùng tôi rằng: "Không, đó là một thứ lý lẽ thất sách!" Dường như thế đó, nó là một thứ lý lẽ thất sách, vì kẻ nào yêu thương thì mất đi quyền lực. Anh chị em có bao giờ nghĩ đến điều này hay chăng? Người nào yêu thương thì bị mất quyền lực, kẻ nào cho đi thì tước bỏ bản thân mình khỏi một cái gì đó và yêu thương là một quà tặng. Thực ra cái lý lẽ của hạt giống mục nát, cái lý lẽ của tình yêu thương khiêm hạ, là đường lối của Thiên Chúa, và chỉ có thể mới sinh hoa trái. Chúng ta thấy nó nơi cả chúng ta nữa, ở chỗ việc chiếm hữu bao giờ cũng đẩy chúng ta đến chỗ muốn một điều gì khác: tôi đã có được điều này cho bản thân mình, tôi liền muốn một điều khác khá hơn nữa, cứ thế, và tôi chẳng bao giờ được thỏa đáng. Đó là một cơn khát ghê gớm! Anh chị em càng có thì anh chị em càng muốn. Kẻ nào tham lam thì chẳng bao giờ thỏa. Chúa Giêsu đã rõ ràng nói đến điều này: "ai yêu sự sống mình thì đánh mất nó" (Gioan 12:25). Anh chị em tham lam thì anh chị em muốn có rất nhiều thứ, nhưng... anh chị em sẽ mất hết mọi sự, kể cả sự sống của anh chị em, tức là ai yêu bản thân mìnhvà sống cho các thứ lợi lộc của mình thì phồng lên rồi xẹp xuống. Trái lại, ai chấp nhận thì sẵn sàng sống đường lối của Thiên Chúa: bởi vậy họ sẽ là kẻ chiến thắng, cứu được mình và người khác; trở thành hạt giống hy vọng cho thế giới. Nhưng cần phải giúp đỡ người khác, phục vụ người khác... có lẽ chúng ta sẽ bị mệt mỏi! Tuy nhiên sự sống là như thế và tâm can thì được tràn đầy niềm vui và hy vọng. Tình yêu thương và niềm hy vọng đi với nhau, ở chỗ phục vụ và trao tặng.

Tình yêu đích thực này thật sự phải trải qua thập giá, hy sinh, như với Chúa Giêsu. Cây thập tự giá này là một cuộc vượt qua không thể bỏ qua nhưng nó không phải là đích nhắm, nó là một cuộc vượt qua: đích nhắm là vinh quang, như Phục Sinh cho chúng ta thấy. Đến đây một hình ảnh rất đẹp khác giúp chúng ta hiểu hơn, được Chúa Giêsu lưu lại cho các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly. Người nói rằng: "Khi người đàn bà chuyển bụng thì sầu thương đau đớn vì giờ của mình đã đến; thế nhưng khi bà đã sinh ra một đứa con thì không còn nhớ đến cái đau thương nữa, vì bà cảm thấy vui bởi một con trẻ đã vào đời" (Gioan 16:21). Anh chị em thấy không: cống hiến sự sống chứ không phải là sở hữu sự sống. Đó là điều các người mẹ thực hiện: họ cống hiến một sự sống khác, họ chịu khổ, thế nhưng họ hân hoan, hạnh phúc vì họ đã hạ sinh một sự sống khác. Nó mang lại niềm vui; tình yêu sinh sản sự sống và thậm chí còn cống hiến ý nghĩa cho nỗi sầu thương nữa. Tình yêu là cái máy làm cho niềm hy vọng của chúng ta tiến phát. Tôi xin lập lại: tình yêu là cái máy làm cho niềm hy vọng của chúng ta tiến phát. Mỗi người trong chúng ta có thể tự vấn xem: "Tôi có yêu thương hay chăng? Tôi đã biết yêu thương hay chăng? Tôi có biết hằng ngày yêu thương hơn nữa hay chăng?" - vì tình yêu là cái máy làm cho niềm hy vọng của chúng ta tiến phát.

Anh chị em thân mến, trong những ngày này, những ngày của tình yêu thương, chúng ta hãy để cho mình được bao bọc bởi mầu nhiệm của Chúa Giêsu, mầu nhiệm chết đi như hạt miến, chết đi để cống hiến sự sống cho chúng ta. Người là hạt giống cho niềm hy vọng của chúng ta. Chúng ta hãy chiêm ngắm Đấng Tử Giá là nguồn hy vọng. Dần dần chúng ta sẽ hiểu rằng hy vọng với Chúa Giêsu là học nhìn thấy cái cây đã có ở nơi hạt giống, Phục Sinh nơi thập giá, sự sống nơi sự chết. Giờ đây tôi muốn cho anh chị em bài làm ở nhà.

Tất cả chúng ta cần phải dừng lại trước Tượng Chuộc Tội - tất cả anh chị em đều có một tượng này ở nhà - và hãy nhìn lên Người mà nói cùng Người rằng: "Với Chúa chẳng có gì mất mát. Với Chúa con luôn có thể hy vọng. Chúa là niềm hy vọng của con". Giờ đây chúng ta hãy nghĩ đến Tượng Chuộc Tội và tất cả chúng ta cùng nhau nói với Chúa Giêsu Tử Giá ba lần rằng: "Chúa là niềm hy vọng của con". Tất cả: "Chúa là niềm hy vọng của con". Lớn hơn: "Chúa là niềm hy vọng của con". Xin cám ơn anh chị em.

https://zenit.org/articles/gen eral-audience-on-unfailing-hop e-born-from-the-cross/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

----------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 244 = CONG GIAO -TIN LANH PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha kêu gọi bỏ thành kiến giữa Công Giáo - Tin Lành
LM. Trần Đức Anh OP3/31/2017

VATICAN. ĐTC chào mừng Hội nghị về đề tài "Luther 500 năm sau" và gọi đây là một sự kiện không thể có được cách đây ít lâu.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 31-3-2017, dành cho 150 học giả quốc tế tham dự Hội nghị do Ủy ban Tòa Thánh về khoa sử học tổ chức từ ngày 29-3-2017 về đề tài "Luther 500 năm sau. Đọc lại cuộc cải cách của Luther trong bối cảnh lịch sử Giáo Hội".

Lên tiếng trong dịp này, ĐTC nói: "Các tín hữu Tin Lành và Công Giáo cùng nói về Luther do sáng kiến của một cơ quan Tòa Thánh, một Hội nghị như vậy là điều không thể tưởng tượng được cách đây ít lâu: ở đây chúng ta động chạm một cách cụ thể những thành quả hoạt động của Chúa Thánh Linh, Đấng vượt lên trên mọi biên giới và biến những xung đột thành cơ hội để tăng trưởng trong tình hiệp thông".

ĐTC vui mừng vì Hội nghị kỷ niệm này mang lại cơ hội cho các học giả đến từ nhiều tổ chức cùng nhìn các biến cố lịch sử, đào sâu về con người của Luther và sự phê bình của ông chống lại Giáo Hội thời ấy, cũng như chức vụ Giáo Hoàng, những điều ấy chắc chắn sẽ góp phần vượt thắng bầu không khí nghi kỵ và cạnh tranh nhau, đã kéo dài quá lâu trong tương quan giữa hai bên. Theo ĐTC, "sự nghiên cứu kỹ lưỡng và nghiêm túc, không vướng thành kiến và bút chiến ý thức hệ, giúp các Giáo Hội đang đối thoại ngày nay, phân định và đón nhận những gì là tích cực và hợp pháp trong cuộc cải tổ, và xa tránh những sai lầm, phóng đại, thất bại, nhìn nhận những tội lỗi đã đưa tới chia rẽ".

Và ĐTC cũng khẳng định rằng "Tất cả chúng ta đều biết là không thể thay đổi quá khứ, nhưng 50 năm sau cuộc đối thoại đại kết giữa Công Giáo và Tin lành, chúng ta có thể thực hiện một sự thanh tẩy ký ức, để có thể "kể lại lịch sự một cách khác", không mang vết tích oán hận vì những vết thương đã phải chịu, làm cho sự nhận xét về nhau bị lệch lạc".

Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài Vatican, Cha Bernard Ardura, Chủ tịch Ủy ban Tòa Thánh về khoa sử học, cho biết điều quan trọng nhất của Hội nghị này là xem xét coi khi đọc lại cuộc cải cách người ta có thể khám phá những điều hiểu lầm hay không. Ví dụ đạo lý về ơn công chính hóa mà Công Giáo và Tin Lành Luther đã đạt tới một sự đồng thuận, qua đó người ta hiểu rằng tuy có những ngôn từ khác, chúng ta có cùng một sự hiệp thông trong đức tin. Ngoài ra có những khía cạnh khác như sự cấu thành chính Giáo Hội, vai trò của thừa tác vụ trong Giáo Hội, sự kế truyền tông đồ, chỗ đứng của các bí tích. Đó là những vấn đề còn bỏ ngỏ. (SD 31-3-2017)
-------------------------------------

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 243 = NGUOI TU KY PDF Print E-mail

Tổng giáo phận đồng hành đức tin với người tự kỷ
Tổng giáo phận Sài Gòn đề ra những chương trình đặc biệt nhằm giúp người tự kỷ gặp gỡ Chúa
--------------------------------

THÔNG BÁO TIN VUI # 75 - Website ChiseLoiChua.com

April 5, 2017 -Tin từ Saigon Việt Nam

Tổng giáo phận Sài Gòn đang giúp đỡ người tự kỷ tham gia học giáo lý và hiệp thông với giáo hội để rước lễ lần đầu, khởi đầu bằng một Thánh lễ đặc biệt nhân Ngày Thế giới nhận thức chứng tự kỷ.

- Khoảng 80 người, trong đó có chừng 30 người tự kỷ, tham dự sự kiện "Gặp gỡ đức tin với người tự kỷ" do Caritas tổ chức tại Trung tâm mục vụ của tổng giáo phận Sài Gòn hôm 1-4.

"Hãy để các em đến với Chúa, nhất là các em có hoàn cảnh đặc biệt vì Chúa muốn gặp các em. Hãy để cho các em bày tỏ cảm xúc của mình đối với Chúa một cách tự nhiên vì Chúa muốn các em cảm thấy một thế giới tự do mà Thiên Chúa đã ban cho con người" – linh mục dòng Tên Giuse Đào Nguyên Vũ nói trong Thánh lễ đặc biệt.

- Ngài cho biết Ban giáo lý của giáo phận sẽ dạy giáo lý cho những người tự kỷ muốn xưng tội và rước lễ lần đầu. Sau thánh lễ, có chừng 20 người tự kỷ đăng ký theo học giáo lý.

- Bà Anna Nguyễn Thị Xuân Hồng rất hài lòng về điều này. "Nay tôi tin một ngày không xa con tôi sẽ được xưng tội và rước Chúa" – bà vui cười nói sau khi con trai đăng ký học giáo lý.

- Bà cho biết con trai bà chơi được đàn piano và đi xe đạp được. Bà kiên nhẫn chăm sóc con và dạy con biết các kỹ năng trong suốt 23 năm trời. "Nếu trẻ tự kỷ được chăm sóc, đời sống chúng sẽ phat triển rất nhiều", bà nói.

Chị Maria Tiêu Mỹ Linh, có con gái 17 tuổi bị tự kỷ, cho biết khi con chị còn nhỏ, nó thường gào thét trong Thánh lễ và bị những người dự lễ đuổi ra khỏi nhà thờ vì gây ồn ào. Chị và con gái đã bỏ đi nhà thờ trong nhiều năm.

"Chúng tôi mong giáo hội thương tình tổ chức thánh lễ Chúa Nhật thường xuyên cho người tự kỷ và tập luyện cho các bé biết giúp lễ hoặc đọc sách thánh, qua đó hình thành nề nếp trong đời sống đức tin của chúng", chị nói.

200,000 người tự kỷ ở Việt Nam khó có thể hội nhập xã hội được và sống tự lập bởi vì có ít trường dạy nghề cho họ. Để giảm thiểu tình trạng này, tổng giáo phận hy vọng giúp họ chút gì đó độc lập trong đời sống đức tin.-

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm : Website ChiaseLoiChua.com

-----------------------------

 

 
DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 242 =CONG GIAO-TIN LANH PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha kêu gọi bỏ thành kiến giữa Công Giáo - Tin Lành
LM. Trần Đức Anh OP3/31/2017

VATICAN. ĐTC chào mừng Hội nghị về đề tài "Luther 500 năm sau" và gọi đây là một sự kiện không thể có được cách đây ít lâu.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 31-3-2017, dành cho 150 học giả quốc tế tham dự Hội nghị do Ủy ban Tòa Thánh về khoa sử học tổ chức từ ngày 29-3-2017 về đề tài "Luther 500 năm sau. Đọc lại cuộc cải cách của Luther trong bối cảnh lịch sử Giáo Hội".

Lên tiếng trong dịp này, ĐTC nói: "Các tín hữu Tin Lành và Công Giáo cùng nói về Luther do sáng kiến của một cơ quan Tòa Thánh, một Hội nghị như vậy là điều không thể tưởng tượng được cách đây ít lâu: ở đây chúng ta động chạm một cách cụ thể những thành quả hoạt động của Chúa Thánh Linh, Đấng vượt lên trên mọi biên giới và biến những xung đột thành cơ hội để tăng trưởng trong tình hiệp thông".

ĐTC vui mừng vì Hội nghị kỷ niệm này mang lại cơ hội cho các học giả đến từ nhiều tổ chức cùng nhìn các biến cố lịch sử, đào sâu về con người của Luther và sự phê bình của ông chống lại Giáo Hội thời ấy, cũng như chức vụ Giáo Hoàng, những điều ấy chắc chắn sẽ góp phần vượt thắng bầu không khí nghi kỵ và cạnh tranh nhau, đã kéo dài quá lâu trong tương quan giữa hai bên. Theo ĐTC, "sự nghiên cứu kỹ lưỡng và nghiêm túc, không vướng thành kiến và bút chiến ý thức hệ, giúp các Giáo Hội đang đối thoại ngày nay, phân định và đón nhận những gì là tích cực và hợp pháp trong cuộc cải tổ, và xa tránh những sai lầm, phóng đại, thất bại, nhìn nhận những tội lỗi đã đưa tới chia rẽ".

Và ĐTC cũng khẳng định rằng "Tất cả chúng ta đều biết là không thể thay đổi quá khứ, nhưng 50 năm sau cuộc đối thoại đại kết giữa Công Giáo và Tin lành, chúng ta có thể thực hiện một sự thanh tẩy ký ức, để có thể "kể lại lịch sự một cách khác", không mang vết tích oán hận vì những vết thương đã phải chịu, làm cho sự nhận xét về nhau bị lệch lạc".

Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài Vatican, Cha Bernard Ardura, Chủ tịch Ủy ban Tòa Thánh về khoa sử học, cho biết điều quan trọng nhất của Hội nghị này là xem xét coi khi đọc lại cuộc cải cách người ta có thể khám phá những điều hiểu lầm hay không. Ví dụ đạo lý về ơn công chính hóa mà Công Giáo và Tin Lành Luther đã đạt tới một sự đồng thuận, qua đó người ta hiểu rằng tuy có những ngôn từ khác, chúng ta có cùng một sự hiệp thông trong đức tin. Ngoài ra có những khía cạnh khác như sự cấu thành chính Giáo Hội, vai trò của thừa tác vụ trong Giáo Hội, sự kế truyền tông đồ, chỗ đứng của các bí tích. Đó là những vấn đề còn bỏ ngỏ. (SD 31-3-2017)
-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 28