mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4748
mod_vvisit_counterHôm Qua4827
mod_vvisit_counterTuần Này19413
mod_vvisit_counterTuần Trước36065
mod_vvisit_counterTháng Này78588
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8973668

We have: 66 guests online
Your IP: 54.159.71.232
 , 
Today: Aug 16, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Gặp Gỡ Chúa Kitô Trong Thánh Thần
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 16 =TIM Y CHUA(LANG NGHE CHUA) PDF Print E-mail

 

> TÌM Ý CHÚA - (Lắng nghe Tiếng Chúa)

Hồng Nguyễn chuyển

> Tĩnh tâm là những ngày nhìn lại linh hồn mình, xét xem tôi đang đi về đâu, ý nghĩa cuộc đời, để rồi chìm sâu hơn nữa trong đời sống tìm kiếm ơn thánh. Trong những ngày này, người tĩnh tâm thường đặt câu hỏi làm sao tôi có thể nghe tiếng Chúa nói.

>

> Trong cuộc sống, người ta rất thường phân vân, đâu là tiếng Chúa, đâu là tiếng của chính mình. Khi phải quyết định một vấn đề gì đó hệ trọng, họ tới nhà cầu nguyện, mong nghe được tiếng Chúa dạy. Họ cầu nguyện nhưng phân vân, rồi vẫn không biết làm sao quyết định.

>

> Nghe là một nghệ thuật không dễ. Học một ngôn ngữ bao giờ cũng cần có thời gian. Phải nghe nhiều lần mới quen. Nghe trong định nghĩa bình thường là âm thanh vật lý vang lên, rồi truyền qua những làn sóng mà đến các thần kinh của tai. Thần kinh ghi những ký hiệu này, cất trong ngăn kéo của máy tính não bộ. Khi gặp lại âm thanh ấy thì não bộ cho nó một nhận định và một giá trị. Việc nhận định càng dễ nếu bão bộ càng quen âm thanh này. Nghĩa là âm thanh ấy được lập đi lập lại nhiều lần.

>

> Tập nghe để phân biệt âm thanh này với âm thanh khác cũng đã khó. Nhưng nghe âm thanh là tiếng nói của lòng thì bước sang một chiều sâu hơn nữa rồi. Vì tiếng nói của lòng không là âm thanh vật lý, nó thiêng liêng, vô hình. Cũng tiếng cười, nhưng ý của nó có thể không làm vui, mà là mỉa mai, riễu cợt. Hiểu tâm hồn nhau là một tiếng nghe đòi nghệ thuật trong đó có yêu, có hy sinh, có tế nhị, có mình muốn thuộc về người đó. Vì thế mà có khi sống bên nhau chẳng hiểu ngôn ngữ của nhau.

>

> Mẩu đối thoại giữa ba người, Đức Kitô, ông Tôma và Philipphê cho thấy sự lúng túng về loại ngôn ngữ này. Chúa nói: "Thầy đi đâu thì anh em biết đường rồi" Ông Tôma thưa: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu làm sao chúng con biết được đường?" Đức Kitô đáp: "Thầy là đường, là sự thật, là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy." Ông Philipphê đáp: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chũng con mãn nguyện." Đức Kitô đáp: "Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Philipphê, anh chưa biết Thầy ư?" (Yn 14:1-9).

>

> Chúa nói là Chúa đi đâu thì các ông ấy biết đường rồi. Nhưng tôma lại thưa các ông ấy không biết Chúa đi đâu. Các ông muốn biết Chúa Cha, Chúa Yêsu lại bảo ở với nhau lâu vậy rồi mà chưa biết được ư. Cuộc đối thoại cứ như mỗi người nói một nẻo. Đọc lại mẩu chuyện đối thoại ấy để thấy nghe là một công trình phải luyện tập, phải có thời gian, phải quen nhau nhiều. Nghe người nói với người đã không dễ, bây giờ nghe Chúa nói là tiếng nói vô âm thanh thì làm sao nghe.

>

> Khó, nhưng không có nghĩa là không nghe được. Tiếng nói tình yêu thường là tiếng nói bằng con tim hơn bằng ngôn ngữ. Khi hai người thương nhau, họ nói một thứ ngôn ngữ riêng, không theo định nghĩa của tự điển nữa. Họ nói bằng ánh mắt. Họ hiểu bằng tâm tư. Họ ngỏ ý bằng một chút hờn. Họ muốn người khác bắt ý bằng một chút giận. Đó cũng là một thứ ngôn ngữ không có âm thanh. Như vậy, ngôn ngữ của Chua cũng có thể nghe, cũng có thể hiểu. Một biến cố đau khổ xẩy đến có thể như cái trách của Chúa gởi cho ta một nhắc nhở. Một chút cắn rứt lương tâm có thể so sánh như một sự dỗi hờn của hai người đang thương nhau.

> Trở lại vấn đề nghe là một nghệ thuật phải luyện tập, ta thấy yếu tố quan trọng nhất là phải quen với ngôn ngữ ấy. Vì thế, cứ đợi khi có một vấn đề gì đó rồi mới hỏi Chúa thì e rằng khó hiểu được ngôn ngữ của Ngài. Dụ ngôn người chăn chiên và đàn chiên cho ta hình ảnh khá rõ về nghệ thuật nghe này. Ta có thể chia đàn chiên làm ba loại: Một loại không quen ngôn ngữ của chủ, một loại chỉ nghi ngờ tiếng nói của chủ, một loại nhận ra tiếng chủ ngay.

>

> Không Quen Ngôn Ngữ

>

> Tiếng gọi trong đêm là tiếng gọi gian nan. Không biết ai gọi. Không biết từ đâu đến. Một lúc nào đó bất ngờ có tiếng gọi tên mình. Trong đêm tối, con chiên này bừng dậy. Kẻ cắp giấu mặt cho khỏi bị nhìn. Tên trộm nào cũng ưa bóng tối. Bầy chiên đang ngủ ngon, bỗng có tiếng gọi. Hạng chiên không quen ngôn ngữ của người chăn là loại không khi nào gần chủ, không nói chuyện với chủ. Trong đàn chiên, chúng là những con chạy ở cuối đàn. Đúng ra, nó không phải là những con chiên theo chủ mà là chỉ dựa vào đàn chiên để sống nhờ. Bởi đó, trong đêm, khi kẻ trộm giả vờ tiếng người chăn mà gọi thì chúng không thể phân biệt được.

>

> Một người không có đời sống cầu nguyện nhiều cũng giống như vậy. Trong đêm tối của xã hội, họ không phân biệt được đâu là tiếng nói của sự thật, đâu là ngôn ngữ nguỵ biện đánh lừa lương tâm. Hạng chiên không bao giờ gần chủ thì khi gặp thử thách trong tiếng gọi giữa đêm khuya chúng sẽ bị kẻ cắp đánh lừa. Một linh hồn thiếu đời sống nội tâm kết hiệp qua cầu nguyện, họ cũng dễ bị lừa như thế trong những phán quyết của tiếng nói lương tâm. Loại lương tâm này khi thấy một lời mời quyến rũ, say mê là hành động ngay, không phân biệt được phải trái.

>

> Nghi Ngờ Tiếng Người Chăn

>

> Loại thứ hai này khá hơn. Những con chiên này phân vân nhiều khi nghe tiếng gọi. Chúng sẽ suy nghĩ chứ không vội chạy theo, nhưng rất khó mà quyết định. Loại chiên này đôi khi gần chủ nên cũng nghe tiếng chủ, nhưng vì không gần chủ nhiều, nên lúc nghe, lúc không. Có nói chuyện với chủ, nhưng ít thôi. Không quen tiếng chủ lắm nên trong đêm khuya chúng phân vân, lưỡng lự, khó phân biệt nổi. Giống người mới bắt đầu học một ngôn ngữ, hiểu lầm, hiểu không hết ý của người nói là chuyện thường. Nếu con chiên này nghe tiếng gọi trong đêm mà vẫn ở lại trong đàn cũng là cầu may, chứ không có một thái độ tri thức dứt khoát.

>

> Người lâu lâu mới cầu nguyện, có việc mới chạy tới Chúa cũng giống như vậy. Có nghe tiếng Chúa mà không rõ lắm. Họ phân vân không biết có phải tiếng Chúa hay là mình nói mà thôi. Vì thế, những quyết định của họ rất nửa chừng. Tâm hồn họ không hẳn là muốn ở lại trong tội, nhưng cũng chẳng hân hoan lên đường. Một khi không dứt khoát thì không đủ năng lực hành động, nên đời sống thiêng liêng mệt mỏi.

>

> Nhận Ra Tiếng Chủ

>

> Không tên trộm nào lừa được loại chiên sau cùng này. Tiếng gọi bất chợt vang lên trong đêm. Nó giật mình dậy, nghe xong, nó nhận định rồi tiếp tục giấc ngủ bình an. Nó biết ngay tiếng giả đó là của bóng tối. Loại chiên này ngày nào cũng nói chuyện với chủ, ngày nào cũng nghe âm thanh người dẫn mình đi, nên chúng quá quen rồi. Không tiếng nói nào bắt chước tiếng chủ được. Một tiếng gọi vang lên, nó phân biệt ngay đấy là tiếng chủ hay tiếng người lạ.

>

> Ma quỷ cũng như những tên trộm chiên, chúng đợi đêm tối là lúc lương tâm phải lựa chọn những hướng đi mà đến xúi giục ta. Bóng tối có những luận cứ tinh vi, những lý do xem ra rất chính đáng. Người có đời sống kết hiệp với Chúa thì nhận ra ngay đâu là con đường phải đi. Họ có những quyết định chính xác, đúng. Bóng tối khó mà lừa được những tâm hồn này.

>

> Để nghe tiếng Chúa, yếu tố đầu tiên phải lưu tâm là một trái tim sạch tội. Điều này ta cảm nghiệm rõ là sau mỗi lần nhận bí tích hoà giải, ta thấy tâm hồn thanh thản, vui tươi. Vì thế, nếu một tâm hồn muốn hỏi Chúa, muốn nghe tiếng Ngài, linh hồn đó cần phải thanh tẩy linh hồn, đến gặp gỡ Chúa trong bí tích hoà giải trước đã. Giữ một trái tim sạch tội, rồi sau đó mới hy vọng dễ nhận định tiếng Chúa nói qua lương tâm.

>

> Trước một quyết định quan trong trong đời sống, như ngày truyền chức, ngày nhận một sứ vụ quan trọng, Giáo Hội khuyên những người này phải tĩnh tâm. Các tu sĩ theo luật, hàng năm phải tĩnh tâm. Tĩnh tâm là những ngày cầu nguyện đặc biệt hơn, nhiều hơn. Cứ hàng tháng, hàng năm lập đi lập lại nhiều lần tĩnh tâm như thế để tâm hồn ấy quen cách nói chuyện. Khi quen rồi, lúc phải quyết định một điều gì trong đời sống, tâm hồn này dễ vững tâm, bình an. Khi cuộc sống đi sai đường sẽ dễ nhận ra.

>

> Tĩnh tâm là phương pháp sư phạm học nghe ngôn ngữ thiêng liêng, vì thế ai cũng cần. Nhiều người không nhận định rõ nên đếm xem mình đã tĩnh tâm bao nhiêu lần để so sánh với người khác, và tự cho mình một thứ "tốt nghiệp" qua những lần tĩnh tâm ấy.

>

> Có người đi tĩnh tâm để cho biết là gì rồi sau đó thôi không tĩnh tâm nữa.

>

> Tĩnh tâm không phải chỉ để giải quyết một vấn đề mà là hành trình tập nghe. Tiếng Chúa có sức mạnh. Chẳng ai nghe đủ và nghe hết, bởi đó, không thể có vấn đề tĩnh tâm như một thứ "tốt nghiệp", một thứ chứng chỉ là tôi đã đi tĩnh tâm rồi, tôi biết rồi, tôi không cần đi nữa.

>

> Chúa dành một thời gian rất dài, 40 ngày trong sa mạc để cầu nguyện. Trong đời sống hoạt động, Chúa tiếp tục tìm nơi thinh lặng để cẩu nguyện. "Sau khi giải tán đám đông, Người đi riêng lên núi mà cầu nguyện" (Mt 14:23). "Trong những ngày ấy, Đức Yêsu đi ra núi cầu nguyện, Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa" (Lc 6:12). Chúa cũng bảo các tông đồ phải cầu nguyện. "Anh em phải tỉnh thức và cầu nguyện, hầu đủ sức thoát khỏi điều sắp xẩy đến và đứng vững trước mặt Con Người" (Lc 21:36)

>

> Nghe là một nghệ thuật không thể qua một buổi sớm, đến một buổi chiều mà quen. Vấn nạn con không cầu nguyện, chỉ khi cần đến Chúa, con mới đên hỏi Chúa đôi câu. Không quen ngôn ngữ của Chúa nên con cho rằng Chúa không nói.

>

> Lạy Chúa, vấn đề là con phải học nghe, chứ không phải là Chúa có nói hay không?

>

> LM Nguyễn Tầm Thường

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # TU BO DE GAP GO PDF Print E-mail

 

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Số 116. CN Thường Niên 11 - năm C. = TIN MỪNG LUCA 7, 36-50 VÀ 8,1-3

Ngày 16 . 06 . 2013

Từ bỏ... để gặp gỡ

Hay gặp gỡ... rồi từ bỏ???

Lung Linh

Tôi là một cô gái điếm nổi tiếng trong vùng với nhan sắc trời cho duyên dáng mặn mà.

Khách hàng của tôi khá đa dạng trong đó có cả những ngài biệt phái đạo mạo, nhà luật sĩ nghiêm trang, thậm chí một vài tư tế có vẻ cao siêu thánh thiện nữa đấy...

Ban ngày, họ lên mặt đạo đức xa lánh, khinh rẻ những người hè hạ như tôi...Nhưng ban đêm, với bóng tối đồng lõa, họ tìm tới tôi như con hổ đói mồi... ngấu nghiến ăn một món fast food cho thỏa 'con lợn lòng'...rồi mau chóng lẻn đi vào ngõ hẻm tối hù... nơm nớp lo sợ bị người khác bắt gặp...

Thỉnh thoảng, lúc nửa đêm về sáng, tôi trằn trọc.. không tài nào ngủ được. Những câu hỏi liên tục tra tấn tâm trí tôi:

- Tại sao cũng là con người mà tôi lại phải mang thân phận nhơ nhớp như thế này?

- Tại sao cũng là con người mà tôi lại bị coi như một món đồ chơi cho những kẻ thừa tiền rửng mỡ??

- Tại sao cũng là con người mà tôi không thể ngẩng mặt lên với đời. mọi người khinh bỉ tôi, tìm cách xa lánh tôi???

Và tôi không thể nào tìm ra câu giải đáp cho cuộc đời khốn khổ của mình.

Bất ngờ một hôm, tôi nghe người ta kháo láo với nhau về một chàng Giêsu nào đó. Kẻ khen, người chê...khiến cho tôi càng thêm tò mò. Tôi ăn mặc thật kín đáo, trộn lẫn vào đám đông để tìm hiểu xem chàng Giêsu này thế nào.

Quả thực, tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Chàng rất khác người.

Những lời chàng nói thực mãnh liệt và tràn đầy tình thương:

"Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa.

Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.

Thực thế sao??? bấy lâu nay tôi cứ tưởng đã làm thân gái điếm bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa.. thì chỉ có một con đường duy nhất đó là ngưỡng cữa hỏa ngục đang mở rộng để một ngày nào đó lũ quỷ dữ hè nhau lôi tôi vào đó.

Nay lại nghe chàng nói như thế lòng tôi bừng lên một niềm hy vọng sáng ngời.

Cụ thể hơn, một hôm tôi nghe chàng tuyên bố:

"Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần.

Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn."

Tôi có cảm tưởng không phải chàng nói cho các môn đệ của chàng...mà dường như chàng nói với chính tôi đây. Chàng đang kêu gọi tôi sám hối ăn năn.

Khi chữa bệnh cho người bị bệnh phong, chàng giơ tay đụng vào anh ta và bảo:

"Tôi muốn, anh sạch đi."

Thế là tôi bắt đầu xây mộng... hy vọng một ngày nào đó chàng cũng chạm vào tôi và nói: Tôi muốn, cô sạch đi."

Mới tuần trước đây, tôi âm thầm theo chàng và chứng kiến một cảnh tượng đầy cảm động trong đám con con trai bà góa thành Naim. Chàng lại gần, sờ vào quan tài và nói:

Này người thanh niên, tôi bảo anh : hãy trỗi dậy !

Lại một lần nữa ước mộng của tôi rực sáng hơn.

Đúng rồi. tôi cũng phải chỗi dậy thôi.

Và thời cơ đã đến. tôi nghe nói chàng sẽ dự tiệc tại nhà ông Simon, một người Pha ri sêu. Thế là tôi chuẩn bị một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.

Thấy tôi vừa bước vào, nhà mấy tay Pharisêu tính ra chận lại..không ngờ trong đó có hai 'khách hàng' của tôi, tôi khẽ kín đáo liếc mắt. Họ dội lại, nhường lối cho tôi bước vào.

Thấy chàng, nước mắt tôi trào ra...người ta cứ tướng đó là những giọt lệ ăn năn. Không phải vậy.. mà đó là niềm vui gặp gỡ người mà tôi âm thầm quý mến từ lâu.

Rồi tôi lấy dầu thơm mà đổ lên chân chàng.

Tay Giuđa, một môn đệ của Thầy, có vẻ tiếc cho bình bạch ngọc dầu thơm. Nhưng tôi, lúc đó được ở bên Thầy, tôi sung sướng quá, chẳng còn thiết bất cứ sự gì nữa.

Tuy Phúc âm không không nói rõ, nhưng từ đó tôi bỏ hẳn nghề ăn sương tệ hại này và quyết tâm âm thầm làm môn đệ Thầy....

Những lời Thầy nói quả thực là khó hiểu... thậm chí khó có thể chấp nhận nổi.

- Có ngươi báo tin rằng có Mẹ thầy và anh em thầy ở ngoài kia. Thầy liền chỉ ngay những người ngồi chung quanh

Ai là mẹ tôi ai là anh em tôi?

Trời!!! nghe có vẻ bất hiếu thế không biết?

- Khi nói về Áp-ra-ham, Thầy dám tuyên bố:

"Thật, tôi bảo thật các ông: trước khi có ông Áp-ra-ham,

thì tôi, Tôi Hằng Hữu!"

Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giê-su lánh đi và ra khỏi Đền Thờ

Xin lỗi... không biết Thầy có Nổ quá không?? Bị ném đá cũng phải thôi!!!

- Kinh khủng hơn nữa thầy dám sánh mình ngang bằng Thiên Chúa

"Tôi và Chúa Cha là một."

Người Do-thái lại lấy đá để ném Đức Giê-su.

Bị ném đá cũng phải thôi!!!

Bởi vì ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa.

Nhưng trước khi chịu khổ hình, Thầy đã để lại cho các môn đệ những lời thật tuyệt vời, êm ái và ngọt ngào...

Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em.

Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy.

Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con,

Sau khi Thầy về trời, tôi thường lui vào góc vườn khuất kín để vừa nhớ Thầy vừa nghiền ngẫm những lời cuối cùng cực kỳ thân thương này.

Thật kỳ diệu thay!!! sau nhiều năm tháng, tôi dần dần nhận ra rằng: quả thực mình đang ở lại trong tình thương của Thầy. Tôi ở trong Thầy và Thầy ở trong tôi.

Thì ra... nhờ được gặp gỡ Thầy rồi...tôi mới từ bỏ.

Trước hết là từ bỏ nghề ăn sương..

Rồi từ bỏ những tư tưởng tiêu cực: tự ti mặc cảm tội lỗi, hỏa ngục, hình phạt,

Bắt đầu đón nhận tư tưởng tích cực: tập vui sống với Chúa trong lòng mình....

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # SU HOAN LAC CUA KITO HUU PDF Print E-mail

 

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 Anthony Dinh

Pope Francis: Joy is a sign of Christian freedom

by vatican

Christianity is the religion of freedom and joy. This is what Pope Francis said in the homily of this morning's mass, in which he spoke about Elizabeth and Mary and of Jesus in the Temple. He said: "It is actually the Spirit who guides us. He is the author of joy, the Creator of joy. And this joy in the Spirit gives us true Christian freedom. Without joy, we Christians cannot become free; we become slaves of our sadness. The great Paul VI would say that the Gospel cannot be advanced with sad, distrustful, discouraged Christians. It is not possible. This attitude is a little funerary, eh? Many times, Christians seem to look more like they are going to a funeral procession than going to worship God, no? ... And from this joy , come worship, The worship of Mary, the worship of Jeremiah, the worship of Simeon.... and Anna, the worship of God What is the worshiping God It is this step out of oneself and worshiping Him freely and the grace of keeping us this free ...to worship God, I can ask one question you who hear this Mass do you worship God and only ask God and thank God or do you worship God this is a new thing ..Waiting time Worshiping , this Mass . How long it becomes. If you do not worship God you do not know the opportunity of waiting time of worshiping God. Mass is long .But if you go with this attitude of joy of praise to God that is beautiful , This is what eternity will be giving praise to God! And that will not be boring it will be ." beautiful this joy makes us free.

Đức Thánh Cha Phanxicô : Sự hoan lạc là dấu hiệu tự do của người Kitô

Kitô giáo là một tôn giáo tự do và hoan lạc. Đây là điều Đức Thánh Cha Phanxicô đã trình bày trong bài giảng Thánh lễ sang hôm nay. Đức Thánh Cha đã nói về Bà Thánh I-sa-ve và Đức Maria và về Đức Giêsu ở trong Đền thờ. Đức Thánh Cha nói : Quả thật, chính Đức Chúa Thánh Thần là Đấng hướng dẫn chúng ta. Người là Đấng sang tạo sự hoan hỷ.Đấng Tạo dựng sự hoan lạc. Và sự hoan lạc này Thần Khí ban ban cho chúng ta người Kitô tự do thật. Không co hoan lạc,chúng ta, những kitô hữu không có thể trở nên tự do, chúng ta trở nên nô lệ của sự buồn rầu. Đức Phao-lô IV vĩ đại đã nói rằng Phúc Âm không thể tiến tới với những người Kitô hữu buồn rầu, ngờ vực, nhút nhát. Điều đó không thể hiểu được. Thái độ này hơi phiền toái, có phải không? Nhiều lần, dường như những người Kitô hữu này tương tự như họ đang đi đưa đám tang, đám ma hơn là đang đi để thờ phượng Thiên Chúa. Có phải Không ? và từ sự vui vẻ này, Hãy đến thờ phượng, tôn kính, tôn kính Đức Maria, tiên tri Giêrêmia, ông Si-mê-on, bà thánh Anna, thờ phượng Thiên Chúa.

Thờ phượng Thiên Chúa là gì ? Là một người tự đi mình đi đến chỗ hẹn, và thờ phượng Thiên Chúa một cách tự do và một ân huệ gìn giữ cho chúng ta tư do này. Sự thờ phượng Thiên Chúa. Tôi có thể đặt một câu hỏi. Anh chị em là những người dự Thánh lễ này, anh chị em có thờ phượng Thiên Chúa hay là chỉ cầu xin và cảm tạ Thiên Chúa, hay anh chị em coi Thờ phượng Thiên Chúa là một vấn đề mới. Trong thời gian chờ giờ cử hành Thánh lễ này, bao lâu nữa mới tới giờ? Nếu anh chị em không thờ phượng Thiên Chúa

Anh chị em không có cảm nghiệm cơ hội chờ đợi giờ cử hành phụng vụ Thiên Chúa. Thánh lễ lâu giờ, nhưng nếu anh chị em tham dự với thái độ hoan hỷ, ngợi ca Thiên Chúa, đó là một cái đẹp . Đây là thời gian vô tận sẽ dâng lời ca ngợi Thiên Chúa, việc ấy không phải là một việc buồn chán, nó sẽ trở nên tốt đẹp , sự hoan lạc này khiến cho chúng ta có tự do.


__,_._,___

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # VIEC THANH THAN HIEN XUONG PDF Print E-mail

 

VINH QUANG BA NGÔI NƠI VIỆC THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

1- Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống của Kitô Giáo, một cử hành việc tuôn đổ Thánh Linh xuống, cho thấy một số phương diện khác nhau nơi các bản văn Tân Ước. Chúng ta sẽ bắt đầu với phương diện chúng ta vừa nghe được diễn tả trong đoạn Sách Tông Vụ. Phương diện này rõ ràng nhất nơi tâm trí của mọi người, trong lịch sử nghệ thuật cũng như trong chính phụng vụ.

Trong tác phẩm thứ hai của mình, Thánh Luca đặt tặng ân Thần Linh vào trong một cuộc thần hiển, tức là, trong một cuộc mạc khải thần linh long trọng, với những biểu hiệu liên quan đến cảm nghiệm của dân Yến Duyên ở núi Sinai (xem Ex 19). Tiếng động mạnh, luồng gió thổi và ngọn lửa sáng làm nổi bật siêu việt tính thần linh. Thực tại ở chỗ, chính Chúa Cha là Đấng đã ban Thần Linh qua việc can thiệp của Chúa Kitô vinh hiển. Thánh Phêrô đã nói như thế trong bài diễn từ của ngài: Chúa Giêsu, "được đem lên ngự bên hữu Chúa Cha, và lãnh nhận lời Chúa Cha hứa sai Thánh Linh, đã tuôn đổ lời hứa này mà anh em được chứng kiến thấy và nghe thấy đây" (Acts 2:33). Như Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo dạy, vào Ngày Lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần "được tỏ hiện, ban phát và thông đạt như là một Ngôi Vị thần linh... Vào ngày đó, Ba Ngôi Thiên Chúa hoàn toàn được mạc khải" (các số 731-732).

2- Thật vậy, cả Ba Ngôi Thiên Chúa đều liên quan đến việc tỏ hiện của Thần Linh, Đấng được tuôn đổ xuống trên cộng đồng Kitô hữu tiên khởi cũng như trên Giáo Hội ở mọi thời như là một ấn tín của Tân Ước theo lời báo trước của các vị tiên tri (xem Jer 31:31-34; Ez 36:24-27), để nâng đỡ việc làm chứng của Giáo Hội và để trở thành nguồn hiệp nhất trong đa điện. Bằng quyền lực của Chúa Thánh Thần, các Tông Đồ loan báo Đấng Phục Sinh, và tất cả mọi tín hữu, với các thứ ngôn ngữ khác nhau và bởi đó với các nền văn hóa và biến cố lịch sử khác nhau, đều tuyên xưng cùng một đức tin vào Chúa Kitô, "nói lên... các công việc quyền năng của Thiên Chúa" (Acts 2:11).

Cần phải chú ý là có một bản dẫn giải của Do Thái về Cuộc Xuất Hành, khi nhắc lại đoạn 10 trong Sách Khởi Nguyên, đoạn phác tả bản đồ của 70 dân tộc bấy giờ được cho là bao gồm toàn thể loài người, đã dẫn họ trở về lại với núi Sinai để nghe lời Thiên Chúa: "Tại Sinai, tiếng của Chúa đã được chia thành 70 ngôn ngữ, để tất cả mọi dân tộc có thể hiểu được" (Exodus Rabba' 5, 9). Lễ Hiện Xuống theo Thánh Luca cũng thế, Lời của Thiên Chúa nói với loài người, qua các Tông Đồ, để loan báo "các công việc quyền năng của Thiên Chúa" (Acts 2:11) cho tất cả mọi dân nước khác biệt nhau.

3- Tuy nhiên, trong Tân Ước, còn có một trình thuật khác mà chúng ta có thể gọi là Lễ Hiện Xuống theo Thánh Gioan. Theo Phúc Âm thứ bốn, việc tuôn đổ Thánh Linh thực sự xẩy ra vào ngay tối Phục Sinh và liên hệ chặt chẽ với việc Phục Sinh. Nơi Thánh Gioan chúng ta đọc thấy rằng: "Vào buổi tối ngày hôm đó, ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà nơi các môn đệ đều đóng kín vì sợ người Do Thái, Chúa Giêsu đến đứng giữa họ mà nói 'Bình an cho các con!'. Khi nói điều này Người tỏ cho họ thấy hai bàn tay và cạnh sườn của Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Chúa Giêsu lại nói với các vị: 'Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thày thế nào Thày cũng sai các con như vậy. Khi nói như thế, Người thở hơi trên họ mà phán: 'Các con hãy lãnh nhận Thánh Linh. Nếu các con tha tội cho ai thì họ được tha; bằng các con cầm tội ai thì họ bị cầm lại'" (Jn 20:19-23).

Vinh quang của Ba Ngôi cũng chiếu tỏa nơi trình thuật của Thánh Gioan nữa: vinh quang của Chúa Kitô phục sinh, Đấng hiện ra bằng thân xác vinh hiển của mình, do bởi Chúa Cha, Đấng là nguồn mạch sứ vụ tông đồ, và do bởi Thần Linh được tuôn đổ như tặng ân bình an. Điều này làm trọn lời Chúa Kitô đã hứa cũng trong những bức tường này ở bài Người từ biệt các môn đệ: "Thế nhưng, Đấng Dẫn Dụ là Thánh Linh, Đấng Chúa Cha sẽ nhân danh Thày sai đến, Ngài sẽ dạy các con mọi sự và gợi cho các con nhớ lại tất cả những gì Thày đã nói với các con" (Jn 14:26). Việc Thần Linh hiện diện trong Giáo Hội có mục đích là để tha thứ tội lỗi, để gợi nhớ và thực thi Phúc Âm trong đời sống, để đạt tới mức độ sâu xa hơn trong việc hiệp nhất yêu thương. Tác động tiêu biểu thở hơi là để gợi lại tác động của Đấng Tạo Hóa, Đấng mà sau khi làm nên thân xác của con người từ bụi đất, "đã thở hơi vào lỗ mũi con người" để ban cho con người "hơi thở sự sống" (Gn 2:7). Chúa Kitô phục sinh thông truyền một hơi thở sự sống khác là "Chúa Thánh Thần". Cứu chuộc là một công việc tân tạo, là một việc thần linh mà Giáo Hội được kêu gọi cộng tác bằng thừa tác vụ hòa giải của mình.

4- Thánh Tông Đồ Phaolô không hiến cho chúng ta một trình thuật trực tiếp về việc tuôn đổ Thần Linh nhưng lại diễn tả các hoa trái của việc tuôn đổ này rõ ràng đến nỗi người ta có thể nói về một Lễ Hiện Xuống mới theo Thánh Phaolô. Thực vậy, theo lưỡng đoạn ở các Thư gửi Giáo Đoàn Galata và Rôma, Thần Linh là tặng ân của Chúa Cha, Đấng làm cho chúng ta nên những dưỡng tử của Ngài, khi Ngài ban cho chúng ta được thông phần vào chính sự sống của gia đình thần linh. Bởi thế, Thánh Phaolô viết: "Vì anh em không lãnh nhận thần trí nô lệ khiến phải sợ hãi, mà là lãnh nhận thần trí làm con cái. Khi chúng ta kêu lên 'Abba! Lạy Cha!' thì chính là Thần Linh chứng tỏ cho tâm trí chúng ta thấy rằng chúng ta là con cái của Thiên Chúa, mà nếu là con, tức là những người thừa kế, thừa kế của Thiên Chúa cũng là những người thừa kế cùng với Chúa Kitô" (Rm 8:15-17; xem Gal 4:6-7).

Được Thánh Thần ngự trong lòng, chúng ta có thể thân thưa với Thiên Chúa bằng một danh xưng cha ơi quen thuộc, danh xưng được chính Chúa Giêsu thường thân thưa với Cha trên trời của mình (xem Mk 14:36). Như Người, chúng ta phải đi theo Thần Linh bằng một niềm tự do nội tâm sâu xa: "Hoa trái của Thần Linh là yêu thương, hoan lạc, bình an, nhẫn nại, nhân từ, lành thánh, trung thành, hiền hòa, tự chủ" (Gal 5:22). Chúng ta hãy kết thúc việc chúng ta chiêm ngưỡng Ba Ngôi Thiên Chúa nơi việc Hiện Xuống bằng lời nguyện cầu phụng vụ của Lễ Phục Sinh: "Hãy đến, hỡi các dân nước, chúng ta hãy tôn thờ Thiên Chúa trong Ba Ngôi là Chúa Cha nơi Chúa Con cùng với Chúa Thánh Thần. Vì Chúa Cha từ đời đời sinh ra Người Con đồng hằng hữu, Đấng hiện hữu và hiển trị với Ngài, cùng với Thánh Thần ở trong Chúa Cha, được tôn vinh với Chúa Con, là một quyền năng duy nhất, một bản thể duy nhất, một thần tính duy nhất ... Tôn vinh Chúa, lạy Chúa Ba Ngôi!" (Kinh Tối Áp Lễ Hiện Xuống).

(Tuần san L'Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, 7/6/2000)

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL chuyển dịch

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # THOI DIEM CỦA THANH THAN PDF Print E-mail

 

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

To: Anthony Dinh

Pope Francis: the time of the Holy Spirit

by vatican

The current Easter season is the time of the Holy Spirit. Pope Francis' general audience in St Peter's square, was devoted to examining the importance of the Holy Spirit in the life of the Church and of every believer. Man is like a traveler who, crossing the deserts of life, thirsts for living water, gushing and fresh, that can quench his deep desire for light, love, beauty and peace. And Jesus gives us this living water: it is the Holy Spirit, who proceeds from the Father and which Jesus pours into our hearts. When we say that a Christian is a spiritual being, we mean just that: a Christian is a person who thinks and acts according to God, in the Holy Spirit. The Holy Spirit teaches us to look with ...

Đức Giáo Hoàng Phanxicô : Thời điểm của Đức Chúa Thánh Thần.

Mùa Phục sinh hiện nay là thời điểm của Đức Chúa Thánh Thần. Toần thể khan thính giả trong quảng trường Thánh Phêrô của Đức Giáo hoàng đã sốt sắng thẩm xét sự quan trong của Đức Chúa Thánh thần trong đời sống của Hội Thánh và của mỗi người tín hữu. Con người cũng giống như một người đi du lịch, họ đang vượt qua những hoang mạc của cuộc đời, họ khát nước sinh hoạt, nước vọt ra và tươi mát, điều ấy có thể làm hết them muốm xâu xa ánh sang, tình yêu,nhan sắc và bình an. Và Đức Chúa Giesu thứ nước sinh hoạt này, đó chính là Đức Chúa Thánh Thần, Đấng xuất phát từ Đức Chúa Cha và Đấng mà Đức Chúa Giêsu trút đổ vào tâm hồn của chúng ta. Khi chúng ta nói rằng một người Kitô hữu là một con người thiêng liêng, chúng ta muốn nói rằng : một người Kitô hữu là một người suy nghĩ và hành động tsùy theo Thiên Chúa, , trong Đức Chúa Thánh Thần, Đức Chúa Thánh Thần dậy chúng ta nhìn với con mắt để sống một đời sống hoàn toàn hiểu biết cuộc sống làm con cái Thiên Chúa như Đức Giêsu đã nói.

 
<< Start < Prev 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Next > End >>

Page 29 of 31