mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay922
mod_vvisit_counterHôm Qua9925
mod_vvisit_counterTuần Này38939
mod_vvisit_counterTuần Trước47282
mod_vvisit_counterTháng Này185938
mod_vvisit_counterTháng Trước231247
mod_vvisit_counterTất cả8223082

We have: 89 guests online
Your IP: 54.162.4.139
 , 
Today: Apr 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Gặp Gỡ Chúa Kitô Trong Thánh Thần
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 57 PDF Print E-mail


Đức Giáo Hoàng \ Hoạt động
Chúa Giêsu không sợ hãi người tội lỗi, Ngài đến cứu vớt họ

ĐTC Phanxicô bắt tay một em bé trong buổi tiếp kiến sáng thứ tư 13-4-2016 - ANSA
13/04/2016 15:26

Chúa Giêsu không sợ hãi người tội lỗi, Ngài đến cứu vớt họ

Giáo Hội không phải là một cộng đoàn gồm những người toàn thiện, nhưng gồm các môn đệ đang bước theo Chúa, vì họ nhận biết mình là kẻ tội lỗi cần tới ơn tha thứ của Ngài. Chúa Giêsu là một bác sĩ tài ba chữa lành và dưỡng nuôi tín hữu bằng hai loại thuốc là Lời Ngài và Thánh Thể.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên với 70.000 tín hữu và du khách hành hương tham dự buổi gặp gỡ chung sáng thứ tư hàng tuần hôm qua. Trong bài huấn dụ ĐTC đã khai triển đề tài giáo lý: "Ta muốn lòng thương xót chứ không cần lễ tế" (Mt 9,13). Giải thích trình thuật ơn gọi của thánh sử Mátthêu là một người thu thuế cho đế quốc Roma, và vì thế bị coi là kẻ tội lỗi công khai, ĐTC nói: Thế mà Chúa Giêsu lại gọi ông theo Ngài và trở thành môn đệ của Ngài. Họ nói: "Ông không đuợc đến nhà của loại người như thế!". Thật ra, Chúa Giêsu không xa lánh các kẻ tội lỗi, nhưng giao du lui tới nhà họ và ngồi bên cạnh họ. Điều này có nghĩa là cả họ cũng có thể trở thành các môn đệ của Ngài. Sự kiện là kitô hữu không khiến cho chúng ra trở thành những người không thể chê trách vào đâu được. Giống như thánh Mátthêu từng người trong chúng ta tín thác nơi ơn thánh của Chúa, mặc dù các tội lỗi của chúng ta. Chúng ta tất cả đều là những người tội lỗi, tất cả chúng ta đều có tội..................

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người.

Linh Tiến Khải

------------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 156= PDF Print E-mail

 

Ra Ði Là Chết Trong Lòng Một Ít

Phật giáo Trung Hoa rất nhớ ơn và hãnh diện vì có thiền sư là Ðường Tam Tạng. Ông là người đã có công vượt núi trèo non để đi Tây Trúc thỉnh Kinh đem về phổ biến cho dân gian.

Truyện Tây Du Ký đã ghi lại cuộc ra đi đầy gian nan của thầy Tam Tạng. Nhưng những gian nan thử thách xảy đến cho thiền sư họ Ðường không phải chỉ là gai góc hiểm trở của đoạn đường dài, mà chính là những tật xấu mà ba người môn đệ thân tín nhất của thầy là hiện thân. Tôn ngộ Không, Trư Bát Giới và Sa Tăng, ba cái tên này chính là ba nết xấu mà thiền sư họ Ðường cũng như bao người khác phải vượt qua để đạt chính quả. Ba nết xấu đó là: lòng kiêu căng, lòng ham vật dục và tính lười biếng.

Ra đi là chết trong lòng một ít... Thiền sư họ Ðường có lẽ đã phải chiến đấu và hao mòn vì những tham sân si trong lòng thầy.

Tin Mừng cũng nhắc đến một cuộc ra đi: đó là cuộc ra đi của Chúa Giêsu. Ngài rời bỏ quê hương để đi Galilêa. Galilêa chỉ cách Nagiarét vài chục cây số... Nhưng với Chúa Giêsu cuộc trẩy đi này bao hàm một cuộc lột xác và từ bỏ trọn vẹn. Ngài từ bỏ tất cả để vào sa mạc.

Ra đi có nghĩa là ra khỏi chính mình và không quay nhìn lại phía sau. Ra đi tức là chấp nhận chết đi trong lòng một ít.

Thánh nữ Têrêxa Hài Ðồng, mặc dù chưa một lần ra khỏi bốn bức tường của tu viện, đã được Giáo Hội chọn làm quan thầy các xứ truyền giáo.

Một lúc nào đó, có lẽ chúng ta cũng khao khát được mang Tin Mừng của Chúa đến một nơi xa lạ... Ước mơ ấy có thể làm cho chúng ta quên đi thựck tại của không biết bao nhiêu người thiếu thốn lương thực cho thể xác cũng như tinh thần.

Ra đi loan báo Tin Mừng, trước tiên chính là ra lhỏi con người của chúng ta. Ra khỏi con người của thiển cận, ích kỷ của chúng ta để mặc lấy một cái nhìn nhậy cảm hơn trước sự hiện diện của tha nhân.

Trích sách Lẽ Sống.

-----------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 155= CN2PS-C PDF Print E-mail

 

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật Thứ Hai Phục Sinh năm C

GAP GO ĐỨC KITO TRONG THANH THẦN

Lời Chúa : Ga 20, 19-31

Tám ngày sau khi Thầy sống lại, các tông đồ vẫn còn rét sợ, đóng cửa nhà, im thinh thít. Vì họ chưa hoàn toàn chắc chắn về sự sống lại của Thầy, họ mới thấy được ngôi mộ trống và các băng vải quấn xác Thầy thôi. Mấy người phụ nữ trong nhóm họ đã kể lại những gì họ nghe thấy, nhưng vẫn chưa có gì chính xác. Họ sợ là phải, vì họ là môn đệ của một tử tội đã bị treo trên thập giá. Giết Thầy rồi có thể họ truy nã các môn đệ.

Các môn đệ đang họp nhau trong nhà . Họ vẫn còn mang tâm trạng hoài nghi thì, Chúa Giêsu đứng giữa các ông và chúc bình an. Ngài cho các ông xem chân tay và cạnh sườn Ngài. Thánh Gioan không nói đến những phản ứng của các môn đệ mà chỉ nói các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Nhưng Ngài làm thế nào để đứng giữa các ông khi các cửa nhà đều đóng kín ? Ở đây thánh sử không nói gì về điều đó mà chỉ xem như ai cũng hiểu được rằng, sau khi sống lại, Chúa Giêsu đã không còn như trước. Ngài đã trở nên một con người mới, Ngài không lệ thuộc vào vật chất nữa. Ngài hiện diện bất cứ ở đâu nhưng Ngài vẫn còn là con người, vì các môn đệ có thể sờ vào Ngài được. Thánh Gioan không cần chứng minh sự sống lại của Chúa mà chỉ chú trọng đến những việc Ngài làm. Chúng ta nhớ rằng, thánh Gioan viết quyển Tin Mừng của Ngài sau các sách Tin Mừng nhất lãm hơn 30 năm, vì thế ngài xem như người ta đã biết Chúa sống lại như thế nào rồi. Ngài phóng tầm nhìn về tương lai.

Thế rồi Chúa tiếp tục nói : " Bình an cho anh em ! Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em". Đây là mệnh lệnh lên đường. Nhưng lên đường để làm gì, với những điều kiện như thế nào ?

Nói xong Chúa thôi hơi vào các ông và bảo : " Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai người ấy được tha..." Từ nay các ông sẽ hoạt động dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần, và Thánh thần đó chính là nguồn ơn tha thứ. Nguồn ơn tha thứ ! Chúng ta có biết là gì không ? Là sự sống mới. Nếu chúng ta không được tha thứ, chúng ta sẽ như thế nào ? Và ơn đó đến từ một suối nguồn vô tận là Chúa Giêsu chịu đóng đinh thập giá, chết và sống lại vinh hiển. Đó là dấu hiệu rõ rệt nhất của lòng thương xót của Chúa Cha. Người đã thương chúng ta đến nỗi xót xa và đã ban Con Một của Người cho chúng ta. Chúng ta còn đòi hỏi gì nữa để vui mừng ? Chúng ta không thấy rằng chúng ta hạnh phúc lắm sao ?

Đức thánh Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II đã chọn ngày lễ hôm nay để tôn kính lòng Thương xót Chúa là một điều hết sức hợp lý. Chúa Giêsu là Con Chiên vẹn sạch đã xóa tội trần gian, mang lại sự sống mới. Chúng ta, trong Chúa Kitô, đã trở thành những con người mới, những tạo vật mới. Cái cũ đã qua, chúng ta đang sống trong thời của lòng thương xót.

Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa các môn đệ. Ngài không nhắc đến sự chối từ của Phêrô, sự hèn nhát của các môn đệ, Ngài chú ý đến một con người cứng tin là Tôma. Tôma hành động như một đứa con cưng đòi hỏi theo ý mình : " Nếu tôi không xỏ ngón tay tôi vào lỗ đinh..." Chúa Giêsu chiều ý ông : " Tôma, hãy xỏ ngón tay anh vào đây..." Tất cả hành động, tiếng nói của Ngài tỏa ra một sự nhân từ khôn tả. Chúng ta nhớ ngày nào Ngài cũng nói một câu với một người nào đó : "Tôi cũng không lên án chị. Hãy về và đừng phạm tội nữa". Chúng ta có mong được nghe tiếng nói ấy không, tiếng nói giải thoát, tiếng nói của tình yêu chân thành ? Chúng ta đầy tội lỗi, chúng ta yếu đuối, chúng ta kém tin. Chúa không trách mắng ai cả, Ngài chỉ biết tha thứ, và không mõi mệt tha thứ.

Đức tin đòi hỏi một quyết tâm mạnh mẽ chứ không chỉ là những ước mơ. Chúa Giêsu không yêu chúng ta một phần nào đó. Ngài yêu đến tận cùng, nghĩa là đến hết mọi khả năng của Ngài, yêu đến liều mạng. Khi chúng ta kiểm điểm những dấu chứng của tình yêu Ngài đối với chúng ta, chúng ta mới có thể nói như Tôma : "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con". Đó không chỉ là một lời tuyên xưng mà là một tiếng nói yêu thương thốt ra từ tận đáy lòng vì đã nhìn nhận tình yêu của Chúa. Chúa Giêsu cũng nói với Tôma : " Phúc cho ai không thấy mà tin". Như thế có thể hiểu rằng thời gian thấy được đã cáo chung. Chúng ta không cần Chúa đến đứng giữa chúng ta nữa, không cần xem thấy những vết thương nơi chân tay Ngài nữa, thời nầy là thời của nhân chứng. ....

Tuyên xưng đức tin không chỉ là bằng lời, mà bằng cuộc sống trọn lành như Cha trên trời là Đấng trọn lành. Tuyên xưng đức tin như các kitô hữu đầu tiên, là yêu thương nhau đến nỗi mọi người chung quanh đều bỡ ngỡ : " Kìa xem họ thương nhau biết bao !"

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

---------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 154 = PDF Print E-mail

Mar 31 at 5:26 PM

Thứ Sáu Tuần Thứ Nhất Mùa Phục Sinh Jn 21:1-14

Thả Lưới - Bắt Cá : 153 con cá to

Thuyết Giảng Phó tế Vũ Quang Minh Canada

Thuật trình trang tin mừng hôm nay thánh sử Yoan tường trình về việc Chúa Yêsu sống lại gặp các tông đồ lần này là lần thứ ba. Cũng giống như lần đầu, lần nay cũng chẳng có ai trong họ ngoại trừ Yoan cũng là tác gỉa bài này nhận ra Sau cái gieo chài mà bắt được tới 153 con cá to.

 , Chữ Yêu mà Chúa dành cho ông trong suốt ba năm, mà buổi tiệc ly bưỡa ăn cuối cùng, ông được diễm phúc tựa đầu vào ngực Thày Yêsu của mình> Wow! Thế ra Chỉ vì được Yêu, và chính cái thiết thân ấy, luôn làm cho người mà mình Yêu và được Yêu nhận ra nhau ngay. Cho nên Chúa Yêsu thường nhấn mạnh và nói về đặc tính của nó mà nhận ra được Đạo Tình Yêu là thứ đạo gì. Thảo nào trong bữa tiệc mà qua nghi thức rửa chân, Yoan tả từng chi tiết rõ, và rõ lắm, ông nhấn mạnh hết sức về việc làm cho nhau này, mà lời dặn dò là: Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ của thày; là các cvon Thương Yêu Nhau. Ý nghĩa này cũng rất ư rõ nét trong phúc âm thánh sưp̉ Matthêo khi ông làm nổi bật ý nghĩa mà các tông đồ nhận ra ngài chẳng những không hồ nghi, mà còn không dám hỏi tại biển hồ Tiberas này. Các tông đồ đã hoàn thành cái mà ngài giao, cái mà ngài đã hỏi để trở về gặp ngài ờ Galilêa (Matthew 28:10).

Chúa Yêsu hôm ấy bảo họ quăng sâu lưới và họ tin là thật, nên có được thật 153 con cá to, phải chăng đó là dấu chỉ trong sứ vụ sắp tới dành cho giáo hội phổ quát, một giaó hội không còn co cụm trong giải đất Phalệtinh? Tất cả những mảnh cá đã được nhận thứ trong việc nhận lấy từ chính Thày Yêsu nướng cho họ ăn vào thời gian đó, mà tổng số đã là trội vượt, nhưng lưới không hề bị rách trong phúc âm Yoan câu 1 đến17. Để rồi khi Yoan xác minh rằng: Chúa Đấy, người đang đứng trên bờ! Từ bờ nơi con thuyền neo đến bờ biển chỉ có 100 sải. Gần thế mà có cá mới lạ lùng chứ? Đó cũng là bài học cho các Đấng làm Thầy, Cứ lo Đi tìm Chiên Lạc đâu đâu ấy, đến nỗi lo tổ chức linh đình, nhưng hằng năm đánh đượ́c bao nhiêu cá con, chứ đừng nói tới cá to, cá lớn, cá mẹ cá cha...

Thánh Phêrô thật sung sướng ra mặt bèn nhảy thùm vào bờ gặp Thày. Phêrô quả thực ngày hôm đó là người duy nhất thấy được một cái ơn sâu thẳm mà nhờ hành động nóng cháy từ ngồn yêu thày vô bờ, sau cái khóc mòn cả đôi má, nên hôm nay được nhào luyện từ Nước của Biển khơ mà tắm rửa trong giòng nước rộng thênh thang. ông được Chúa Yêsu rửa tội cho ông ngay sáng hôm đo khi trời chưa toà ánh bình minh. Hành động nhảy xuống giòng nước Thuỷ triều, và ngụp lặn trong đó là phần thưởng mà chyúa chuyển giaio sứ vụ mới cho ông. Sự khám phá ra Chúa yêsu thày của mình đang Nướng những con cá, cho ta thấy ngài còn lo cả cái bao tử cho tông đồ của ngài. Đó là phần của chúa, chứng tỏ là ngài hứa sao làm vậy. Ngài luôn ở bên các ông trong mọi hoàn cảnh, và tuịnh huống của cuộc đời. Ngài Nướng sẵn Bánh và Cá và chúc tụng, và bảo các ông đến bên ngài mà ăn, bí Tích Thánh Thể ở ngay chỗ đó, chứ không phải chỉ là tưởng nhớ chiều tiệc ly ngư phái Tin Lành suy diễn.

Hôm nay, trong khi nghe lại bối cảnh này, ước gì chúng ta liên kết với các tông đồ, các môn đệ khác là các tín hữu làm lại cử chỉ bẻ bánh cho nhau, chứ không phải là chờ chỉ biết nhận bánh. Nhưng là đem 153 con cá mà Chúa dạy cách đánh được, rồi dâng lên chúa, xin hoà với Cá Bánh đã có của chúa mà cùng ăn, cùng hưởng, cùng sống, cùng ở, cùng làm, cùng hành động vượt khỏi con thuyền chỉ neo lại gần bờ. Nhưng là cho thuyền ra khơi. Có sóng to gió lớn đó, và đôi lúc xem ra có thể bị chìm, và rồi chìm thật, thì đại dương của lòng thương xót vẫn chơ con thuyền giáo hội rẽ và vượt sóng đi qua. Hãy Tin phép lạ chúa làm. Sự dữ sẽ nên sự lành, hơn là co cụm chết chung.

Các thánh Tiến Sĩ của Giáo hội thường sống mầu nhiệm theo cái nghĩa là cho con tàu giáo hội ra khơi thả cá. Chỉ những ai hiệp nhất trong dấu chỉ và biểu tượng về ý nghĩa của Chiếc Lưới, cái Chài, và mẻ cá, mới hiểu được tính huiyền nhiệm của con tàu làm nên giáo hội chúa.

Con thuyền là giáo hội do chúa Yêsu thiết lập. Biển là Thế giới dân ngoại mà lưới là Lời Chúa. Thánh Phêrô không thể đứng mãi trong tàu, nhưng nhảy vào biển thả Lời chúa mà bắt cá, mà cá là dấu hiệu của sự lưạ chọn, 153 con cá lớn do CÁC NGÀI LỰA CHỌN. Chỗ đứng trong vị thế nơi con thuyền được chỉ rõ là Phêrô và nay là đức Phanxicô người đóng vai điều hành hội thánh, và dĩ nhiên ngài có đủ hoạt động trong phạm vi lái con thuyền ấy đến bến của lòng chúa xót thương như các thánh tiến sĩ dạy mà phải kể tên đó là ThánhThomas Aquinas

Nếu tuần thánh chúng ta nghe tường thuật Thánh Phêrô chối Thày Yêsu ba lần một cách khiếp đảm chỉ trước một đầy tớ gái hỏi chơi khơi khơi, thì hôm nay chúa Yêsu hỏi ông cho ba lần cùng một câu hỏi, mà tuần tới nữa trong bài thuyết giảng cho chủ nhật thứ ba trong mùa Phục Sinh tôi sẽ thuyết giảng sâu hơn trên youtube để chúng ta cùng suy niệm.

Hôm nay trở lại nhà chầu trong cái nhà mà Chúa Yêsu trở nên tù nhân cho chúng ta trong tabernacle tức nhà tạm. Chúa luôn trở lại với chúng ta và sống giam mình trong nhà tạm ấy, nhưng huyền nhiện này luôn là màu nhiệm y như ngày mà Chúa Yêsu hiện diện trên bờ biển Tiberia miền Galilê để nuôi Bánh Thánh Thể như là Bánh Và Cá cho họ, thì cũng là Bánh và rượu trên bàn thờ mỗi ngày. lời của Chúa Yêsu la lời nhập thể vì ngài hoàn thành toàn bộ ý định cuả Thiên Chúa Cha. Sứ vụ ngài toàn đầy, thì bây giờ đến lượt chúng ta phải hợp tác. ơn cứu rỗi không thể đến khơi khơi theo nghĩa chỉ có tin như người Tin Lành, nhưng là theo lệnh thày chúng con thả lưới, và nhận biết công việc là vẻ đẹp của huyền nhiệm trong Bánh Thánh Thể, nguồn lương thực bất tận mà không hề ung thối hay vô nghĩa.

Sáng hôm ấy ngài bảo các môn đệ tức là chúng ta; Hãy thả lưới, và rồi ngài nướng cá và Bánh mà bảo: hãy đến mà ăn sáng đi các con! "Come, have breakfast." Câu chuyện Phúc Âm không hề bày đặt, nhưng là lời mời gọi các tông đồ đã ba năm đi theo ngài. Còn chúng ta theo chúa bao nhiêu năm? Hãy cầu xin và đột ơn Chúa Thánh Thể, nguồn suối ân tình mà ca tụng rằng; Chúa đã sống lại thật rồi Alleluyah. Xin Chúa Thánh Thần nguồn mạch của Lửa tình yêu hãy đến, và ở lại với chúng ta. Xin Chúa Yêsu thánh thể ban thần lực của tình yêu vô bờ và ở cùng chúng con. Ôi Chúa Yêsu Con Tín Thác Nơi Ngài.Amen

---------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 153 = ON BINH AN PDF Print E-mail

Mar 29 at 10:23 PM

ƠN BÌNH AN của LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT

(Chúa Nhật II Phục Sinh – Đại lễ LCTX)

Sự bình an luôn là điều cần thiết ở mọi nơi và mọi lúc. Tại sao người ta luôn cần ơn bình an? Vì xã hội bất ổn, vì thế giới chiến tranh, vì tâm hồn bất an, vì gia đình xáo trộn, vì cộng đoàn rắc rối, vì các mối quan hệ rạn nứt, vì con người thiếu tình yêu thương, thiếu lòng thương xót,...

Được bình an hay không là có liên quan sự chọn lựa, mà sự chọn lựa lại có liên quan sự tự do. Thế nào là tự do? Phải chăng tự do là muốn làm gì thì làm?

Thánh GH Gioan Phaolô II có định nghĩa rất thú vị: "Tự do KHÔNG có nghĩa là LÀM điều chúng ta THÍCH, mà là CÓ QUYỀN LÀM điều chúng ta PHẢI LÀM". Còn Thánh LM Gioan Kim Khẩu nhận định: "Sau khi đặt sự thiện và sự dữ trong khả năng của chúng ta, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta QUYỀN TỰ DO để lựa chọn. Người KHÔNG CHẤP NHẬN những gì MIỄN CƯỠNG, nhưng ĐÓN NHẬN những gì TỰ NGUYỆN". Tự do cũng có giới hạn trong phạm vi hợp lý, tự do phải được hiểu chính xác theo ý Chúa.

Cuộc khổ nạn, sự chết và sự phục sinh của Đức Kitô Giêsu liên quan sự tự do và Lòng Chúa Thương Xót (LCTX). Về nhân tính, Chúa Giêsu cũng sợ uống chén đắng nên Ngài xin Chúa Cha bỏ qua, nhưng Ngài không muốn theo ý Ngài mà muốn tuân phục.

Trên Thánh Giá, Chúa Giêsu là Đấng vô tội nhưng đã bị vu cáo, là Đấng Công chính nhưng đã bị kết án, là Đấng chí thánh nhưng đã bị đày ải, là Vua trời đất nhưng đã bị hành hạ nhục nhã và bị đóng đinh chết tất tưởi, là Con Thiên Chúa toàn năng nhưng đã bị thóa mạ, bị chà đạp và bị từ chối, là Ánh Sáng nhưng đã bị tối tăm vây phủ, là Đấng vô cùng cao sang nhưng đã bị trần truồng tủi hổ, chịu chết treo trên hai miếng gỗ, là Sự Sống nhưng đã phải trút hơi thở cuối cùng, là Sự Chết nhưng cũng chính là Sự Sống Lại.

Trình thuật Cv 5:12-16 cho chúng ta biết về phép lạ do quyền năng Thiên Chúa thực hiện qua các Tông Đồ: "Nhiều dấu lạ điềm thiêng được thực hiện trong dân nhờ bàn tay các Tông Đồ. Không một ai khác dám nhập đoàn với họ. Nhưng dân thì lại ca tụng họ. Càng ngày càng có thêm nhiều người tin theo Chúa: cả đàn ông, đàn bà rất đông. Người ta còn khiêng cả những kẻ đau ốm ra tận đường phố đặt trên giường trên chõng, để khi ông Phêrô đi qua, ít ra cái bóng của ông cũng phủ lên được một bệnh nhân nào đó. Nhiều người từ các thành chung quanh Giêrusalem cũng lũ lượt kéo đến, đem theo những kẻ ốm đau cùng những người bị thần ô uế ám, và tất cả đều được chữa lành".

LCTX vẫn trải qua từ đời nọ đến đời kia, như lời xác nhận của Đức Maria trong "Bài Ca Ngợi Khen" (Magnificat – Lc 1:50). Tác giả Thánh Vịnh cũng đã minh định: "Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương" (Tv 118:2-4). LCTX bao la và không hề thay đổi. Mỗi người trong chúng ta cũng đã, đang và sẽ đón nhận LCTX. Đó là điều không thể chối cãi hoặc phủ nhận, đơn giản nhất là không khí. Thiếu không khí thì chúng ta không thể sống, không khí loãng hoặc đặc lại một chút thì chúng ta cũng chết chắc!

Đấng Thương Xót bị khước từ nhưng người ta vẫn phải công nhận, người ta hả hê nhạo cười và coi Ngài là thua cuộc nhưng Ngài đã vinh thắng, Ngài bị giết chết nhưng Ngài đã sống lại: "Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta. Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ" (Tv 118:22-24).

Trình thuật Kh 1:9-13. 17-19 nói về thị kiến đầu tiên của Thánh Gioan, người-được-Chúa-yêu. Thánh Gioan đã xuất thần vào ngày của Chúa và nghe đằng sau có một tiếng lớn như thể tiếng kèn, nói rằng hãy ghi điều đã thấy vào sách và gửi cho bảy Hội Thánh: Ê-phê-xô, Xi-miếc-na, Péc-ga-mô, Thy-a-ti-ra, Xác-đê, Phi-la-đen-phi-a và Lao-đi-ki-a. Ông quay lại để xem tiếng ai nói thì thấy bảy cây đèn vàng, ở giữa các cây đèn có ai giống như Con Người mặc áo chùng và ngang ngực có thắt đai bằng vàng.

Tin Mừng hôm nay cho biết về việc Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ (Ga 20:19-31 – tương đương Mt 28:16-20; Mc 16:14-18; Lc 24:36-49).

Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, tức là chiều ngày phục sinh, nơi các môn đệ ở đều đóng kín các cửa, vì các ông sợ người Do Thái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và chúc bình an cho họ. Nói xong, Ngài cho các ông xem tay và cạnh sườn. Họ rất vui mừng vì được thấy Ngài nhãn tiền. Rồi Ngài nói với họ: "Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy thì Thầy cũng sai anh em". Nói xong, Ngài thổi hơi vào họ và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm giữ". Họ đầy ơn Chúa Thánh Thần và có thể làm những gì Thầy Giêsu cho phép – tức là cử hành các bí tích nhân danh Ngài.

Lúc đó chỉ có mười môn đệ, không có mặt Tôma, cũng gọi là Điđymô. Các môn đệ khác nói với ông Tôma về việc được diện kiến Thầy-Giêsu-phục-sinh, nhưng ông Tôma không tin: "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin".

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta biết rõ là trong hai lần hiện ra với các môn đệ, Chúa Giêsu đã chúc bình an ba lần. Điều đó cho thấy tầm quan trọng của sự bình an. Và hàng ngày, khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta cũng được mời gọi chúc bình an cho nhau.

Thánh Gioan kết luận: "Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em TIN mà được SỰ SỐNG nhờ danh Người". Như vậy, tin là bí quyết để được thương xót và được cứu độ.

Thương xót là một trong Bát Phúc: "Phúc thay ai xót thương người – Bởi vì sẽ được Chúa Trời xót thương" (Mt 5:7). Đây là "bộ tứ" (4T) để sống LCTX: Tín Thác, Thỉnh Cầu, Thương Xót, và Tha Thứ. Hôm nay, ngày Đại lễ LCTX, chúng ta cùng nhau chân thành cầu nguyện: "Jezu ufam Tobie – Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài". Nguyện xin Máu và Nước chảy ra từ Thánh Tâm Chúa Giêsu tẩy rửa linh hồn của mọi người nên tinh tuyền theo lượng từ bi của Ngài!

Lạy Thiên Chúa giàu lòng thương xót, xin giúp con biết tin nhận Chúa Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa, biết ẩn náu nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu, biết thương xót tha nhân và luôn sẵn sàng tha thứ. Xin ban cho con Ơn Bình An đích thực của LCTX. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Phục Sinh, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 30