mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay762
mod_vvisit_counterHôm Qua5693
mod_vvisit_counterTuần Này21483
mod_vvisit_counterTuần Trước36123
mod_vvisit_counterTháng Này85598
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8980678

We have: 100 guests online
Your IP: 54.225.16.58
 , 
Today: Aug 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Gặp Gỡ Chúa Kitô Trong Thánh Thần
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 149= PDF Print E-mail

Đức-Phanxicô-tiếp-anh-Zhang-Agostino-Jianqing"Lòng thương xót Chúa đã thay đổi đời tôi"

Câu chuyện của một tù nhân Trung Quốc bị giam ở Ý trong lần ra mắt sách của Đức Giáo hoàng

Đức Phanxicô tiếp anh Zhang Agostino Jianqing, diễn viên Roberto Benigni, ký giả Andrea Tornielli, các nhân vật trong nhà xuất bản Ý và các nhân vật khác tại Nhà trọ Thánh Mácta ngày 11 tháng 1-2016

"Một hồng y người Venise, một tù nhân Trung Quốc, một diễn viên hài người Toscan": Hồng y Quốc vụ khanh Pietro Parolin, thanh niên Trung Quốc Zhang Agostino Jianqing và diễn viên Roberto Benigni ra mắt sách phỏng vấn của Đức Phanxicô và ký giả Ý Andrea Tornielli, với sự hiện diện của ký giả Tornielli, linh mục Giuseppe Costa (Nhà xuất bản Vatican), linh mục Federico Lombardi ở trụ sở Augustinianum, trung tâm nghiên cứu Các Tổ phụ Giáo hội vào ngày thứ ba 12 tháng 1-2016.

Thánh Âugutinô và các giọt nước mắt của mẹ Mônica

Sự trùng hợp thật đúng, vì Zhang Agostino Jianqing, một thanh niên Trung Quốc trẻ 30 tuổi, bị tù trong nhà tù Ý đã chọn tên thánh rửa tội của mình là Âugutinô. Những giọt nước mắt của mẹ anh đã len lỏi vào tâm hồn anh khi anh ở trong tù. Anh chỉ xin rửa tội sau khi đã tâm sự với mẹ tình yêu của mình cho Chúa Kitô, dù mẹ anh là phật tử nhưng bà khuyến khích anh đi theo con đường anh đã chọn. Anh thấy nơi Thánh Mônica hình ảnh của mẹ anh, Thánh Mônica đã khóc và đã cầu nguyện trong vòng 15 năm trời để con mình được hoán cải, sau đó Thánh Âugutinô trở lại và là vị thánh lớn của Giáo hội. Một chứng tá của niềm vui sau nhiều năm sống trong bóng tối. Và niềm vui được nhân gấp bội khi, ngày thứ hai 11 tháng 1, anh được gặp Đức Phanxicô trong dịp ra mắt sách của ngài ở Vatican.

Anh Zhang Agostino kể câu chuyện của mình. Vào đầu câu chuyện, anh cho biết chính anh cũng ngạc nhiên khi một người Trung Quốc như anh lại có tên Ý là 'Âugutinô'.

Anh vinh danh cha mẹ mình là những người tốt, luôn hành xử tốt ở Trung Quốc và ở Ý. Cùng với cha, anh đến Ý lúc anh 12 tuổi, mẹ anh đã đến đây hai năm trước. Anh cho biết, anh rất chán khi đi học và tìm mọi cách để trốn học. Càng ngày anh càng trở nên "dữ", dữ là chữ anh tự dùng cho mình. Anh gây với cha mẹ để đòi tiền đi chơi. Năm 16 tuổi, anh đi làm việc xa gia đình, suốt đêm anh ở trong các quán bar, anh chỉ "biết chơi, muốn có tiền, muốn có các cô", và anh trở nên "hung bạo, sống hời hợt". Năm anh 19 tuổi, một "lầm lỗi" làm cho anh bị kết án 20 năm tù.

Người Trung Quốc duy nhất

Ở trong tù, anh đau khổ vì không hiểu tiếng Ý, anh là người "Trung Hoa duy nhất" ở đây. Anh gặp rất nhiều khó khăn và không biết tìm sự giúp đỡ ở đâu. Anh tuyệt vọng, anh viết thư cho gia đình xin gia đình tha thứ, anh rất tiếc đã làm cho gia đình buồn, đã làm cho mẹ anh phải đi 700 cây số để thăm con, để khóc. Anh thú nhận, chính những giọt nước mắt của mẹ giúp cho anh nhận ra sự dữ anh đã làm cho gia đình: "Tâm hồn tôi run rẩy, tôi cảm thấy mình bị gãy đổ, và một khao khát dấy lên trong lòng tôi, tôi không được làm cho mẹ tôi khổ nữa".

Sau đó anh kể tình thương xót anh đã được nhận. Trước khi chuyển qua nhà tù Padoue, anh gặp một thiện nguyện viên, người mà năm 2015 là cha đỡ đầu rửa tội của anh: "Người này là món quà đầu tiên Chúa gởi đến cho tôi, cho tôi biết thế nào là lòng thương xót Chúa mà khi đó tôi chưa biết. Quan trọng đối với ông là quyển sách đầu tiên của Đức Phanxicô: 'quyển sách này giúp tôi hiểu!'"

Sau khi biết câu chuyện của Thánh Mônica đã khóc cho con mình là Thánh Âugutinô, anh chọn Thánh Âugutinô làm thánh bổn mạng. Anh thấy mình cũng giống như Thánh Aâugutinô, với bao nhiêu dòng nước mắt người mẹ đã tuôn ra vì mình.

Anh nhắc đến ông Belluno, thiện nguyện viên người Venise: "Tôi cảm thấy quen thuộc ngay lập tức với khuôn mặt, với ánh nhìn của ông, tôi cảm thấy mình được an ủi, mình có được bình an dù lúc đó tôi không hiểu, cũng không nói được tiếng Ý."

Anh bức bách cảm nhận mình phải thoát ra khỏi sự dữ, nhờ "cái nhìn nhân hậu của ông": anh cảm thấy mình được "nâng đỡ, được khuyến khích".

Cùng hợp tác và Chặng đường Thánh giá

Năm 2007, anh được chuyển qua Padoue nhờ sự giúp đỡ của anh Andrea, một người đồng hương làm việc trong một tổ chức hợp tác. Anh nhận ra những người làm việc trong tổ chức này "thương anh như một cá nhân, chứ không như một con số, một hồ sơ". Và anh mong được rửa tội để cũng được hạnh phúc giống họ.

Anh thố lộ, các lời Phúc Âm đã cho anh một "niềm vui chưa bao giờ tôi có trước đây, giống như những lời này được soạn ra riêng" cho tôi. "Tôi sốt ruột chờ đến ngày chúa nhật! Và cùng với các bạn tù, các người trong tổ chức hợp tác, mỗi tuần tôi tham dự một cuộc họp. Tôi mong được là kitô hữu nhưng tôi không muốn làm cho mẹ tôi buồn thêm một lần nữa, vì mẹ tôi là một phật tử rất sốt sắng. Tôi xin Chúa, tôi xin các bạn để tôi thấy rõ ý của Chúa đối với tôi và với gia đình tôi."

Anh kể tiếp: "Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh năm 2014, khi đi Đàng Thánh giá xong, các bạn tôi đến ôm hôn thánh giá; tôi cũng muốn đến hôn, nhưng nghĩ đến mẹ tôi, tôi không làm sao đến hôn được. Tôi có cảm tưởng như tôi phản mẹ tôi thêm một lần nữa. Tôi đi ra khỏi nhà nguyện và tôi khóc như chưa từng khóc. Tôi hiểu, tôi đã yêu Chúa Giêsu và không thể nào xa Ngài được, tôi gọi cho mẹ tôi và xin mẹ tôi đến gặp tôi. Mẹ tôi đến và tôi kể hết cho bà nghe, tôi không thể nào giấu bà là tôi đã yêu Chúa Giêsu. Sau khi nghe tôi kể, mẹ tôi ngồi bất động năm phút, năm phút này là những giây phút dài nhất đời tôi. Rồi mẹ tôi nói: "Nếu con thấy cái gì đúng cho con thì con phải làm, nếu không mẹ sẽ khổ thêm nữa." Và cả hai mẹ con tôi ôm nhau khóc. Tôi khóc như một đứa con nít. Tôi cảm nhận tình yêu của Chúa trong tình yêu của mẹ tôi. Chúa Giêsu đã gởi các bạn của Ngài đến tìm tôi: tất cả các bạn tôi đã gặp khi tôi đi học giáo lý. Ngày 17 tháng 4-2015, tôi được rửa tội, thêm sức, rước lễ lần đầu trong tù, không phải nơi khác nhưng là nơi Chúa Giêsu đến tìm gặp tôi và nơi tôi gặp được Chúa Giêsu."

Anh cũng nói lên "lòng biết ơn của mình đối với Đức Phanxicô" vì anh không bao giờ tưởng tượng mình "được dự buổi ra mắt sách của Đức Giáo hoàng, cũng như được bắt tay ngài hôm qua": "Rất nhiều người, anh nói, có quyền hơn, cần ở đây hơn tôi." Rồi anh nói thêm: "Lòng thương xót Chúa đã thay đổi đời tôi, nhưng điều này sẽ không thực hiện được nếu không có các anh em, các bạn trong nhà tù Padoue ở đây, tất cả đều ở trong quả tim tôi, họ có mặt ở đây và những người tù trên thế giới, họ không có may mắn được ở đây. Tôi xin cám ơn lòng yêu mến và dịu dàng mà lúc nào Đức Giáo hoàng cũng đối xử với chúng tôi như thế, tôi xin cám ơn những lời trong quyển sách, những lời đi tự đáy lòng của vị chủ chăn đầy lòng thương xót. Chúng tôi luôn nhớ ngài mãi trong lời cầu nguyện của chúng tôi."

Một chứng từ chỉ mong muốn được đem ra thực hiện những gì Đức Phanxicô yêu cầu: có một Cửa Thánh trong các nhà tù trong suốt Năm Thánh Lòng thương xót và đi thăm tù nhân để thực hiện lòng thương xót.

zenit.org, Anita Bourdin

https://fr.zenit.org/articles/la-misericorde-de-dieu-a-change-ma-vie/

Marta An Nguyễn chuyển dịch

-----------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 148= CHUA LANH PDF Print E-mail

Mar 15 at 9:26 PM
Chúa chữa lành ung thư xương thời kỳ cuối
và cứu gia đình bên bờ vực tan vỡ
Vào khoảng tháng 8-2014, gia đình tôi xào xáo nặng nề. Chồng tôi bỏ nhà cửa, vợ con quay về sống với Bố Mẹ của anh. Một hai tuần sau, tôi phôn cho Anh và nhỏ nhẹ, xuống nước, khuyên xin anh nghĩ lại và quay về với "bốn Mẹ con chúng em", thì Anh tuyên bố:
"Một là ly dị, hai là cô phải bỏ job, bán nhà, quay về Dallas sống với Bố Mẹ tôi. Tôi phải báo hiếu và lo cho Bố Mẹ tôi".

Chương trình của Anh là chúng tôi sẽ bán căn nhà mà hai vợ chồng dành dụm mua được dù còn thiếu nợ nhà băng một phần, Anh định là sau khi trừ mọi chi phí thì đưa cho Bố Mẹ Anh giữ hết để các Ngài sắp xếp mọi sự theo ý, đại gia đình sẽ quây quần trong một mái nhà. Anh thực là một người con chí hiếu.

Thực tế này là một nan giải cho tôi, biết làm sao mà chọn lựa bây giờ đây, vì cũng giống như Anh, tôi đang có Job tốt ở Houston, nay về Dallas thì làm sao mà sống ? Đồng lương của Anh đang từ 25 dollar một giờ đã bị giảm đi còn có 15 đô vì công việc mới ở Dallas, là công việc thường không đòi kỹ năng của nghề tiện máy như là công việc cũ ở Houston. Phần tôi thì đang làm Nail được gần một ngàn một tuần, bỏ sang Dallas lần trước, lương bị giảm còn có chưa tới 400 dollars một tuần. Nhà cửa thì ở trong nhà Bố Mẹ của Anh, hai vợ chồng, ba đứa con thơ sẽ phải chui ra chui vào cái garage sửa lại làm phòng ở. Cả nhà sẽ không còn được tiện nghi như khi ở nhà riêng tại Houston, nhất là sự bất tiện ăn ở, học hành cho cả ba cháu bé mới có từ sáu đến tám tuổi rất tội nghiệp. Đó là chưa kể, sống chung trong một mái nhà với Ba Mẹ và Các Em thì rất e dè tinh thần tôi căng thẳng và dễ bị mệt nhọc.

Giải pháp sống chung trong đại gia đình ở Dallas đã được thử một lần và không có kết quả, nay chúng tôi đã ổn định ở Houston mà lại quay về con đường xưa thì thật là rủi ro nhiều...

Họa vô đơn chí, trong lúc tôi đang bấn loạn vì cuộc chia tay và ly dị sắp xẩy đến, nhìn các con thơ dại, tôi không biết làm sao để lo cho chúng, trong lúc hốt hoảng, tôi lái xe loạng quạng và bị tai nạn, đụng xe phải đi nhà thương và tại đó, Bác sĩ đã khám phá ra một chuyện động trời khác, đó là ... bác sĩ trong khi chụp hình chẩn đoán tai nạn đã khám phá và cho biết rằng tôi bị ung thư xương, ...tệ hại hơn nữa, Ung thư đã phát tác đến thời kỳ cuối. Thông thường thì một khi ung thư xương đã lan sang các bộ phận khác của cơ thể, tỉ lệ sống sót trong vòng 5 năm là dưới 25 phần trăm, huống hồ chi sự nghiêm trọng của bệnh trong thân thể tôi còn nặng hơn mức độ của thống kê y khoa này nhiều! Bác sĩ khuyên tôi nên lo liệu gấp bảo hiểm và các loại an sinh khác, để có thể yên tâm vào giờ phút chót của hành trình Đời. Tôi không còn hồn vía và tâm trí nào, tôi chỉ biết xin Chúa cho tôi được một cơ hội thứ hai để tôi có sức khỏe hầu có thể lo liệu cho các cháu, mấy mẹ con quây quần với nhau sống qua ngày tháng.
Tiền nong, chồng tôi đã lấy và quản lý hết, tôi chỉ còn vỏn vẹn tiền lương tháng trước gần hai ngàn đô thì phải dùng để trả nợ nhà hàng tháng và các sở hụi khác, hoàn cảnh gần như trắng tay trong khi tôi phải nuôi ba đứa con thơ. Tôi đã không biết phải trả lời ra sao khi chúng ngước mắt ngây thơ và hỏi mẹ "sao Ba đi thăm Ông Bà Nội lâu quá chừng mà không thấy về nhà?"

Túng thiếu, tôi định đi ra FoodBank xin thực phẩm tạm thời cầm cự qua ngày, chỉ cần Chúa cho tôi khỏi đau nhức, có sức khỏe thì tôi có thể đi làm và có tiền ngay, nhưng mà lực bất tòng tâm, trong tình trạng cạn kiệt cả về tinh thần lẫn thể xác. Tôi ngơ ngẩn như người đang trong cơn mơ, không còn sức để phấn đấu làm việc nuôi con tôi.

Trong khi đó, Chồng tôi liên tục hối thúc tôi xúc tiến đơn ly dị, anh hằn học, lạnh lùng làm tim tôi đau nhói và tâm trí bấn loạn, thêm vào đó, người thân, bạn bè khuyên tôi thế này thế khác, phần tôi không biết phải nói sao với Anh vì chồng tôi vốn đã hơn mười năm bỏ Chúa, bỏ các quan hệ tốt lành với Cộng Đoàn và không đi nhà thờ, không xưng tội;
Bí thế và quá tuyệt vọng, sợ mất hết và không còn gì để nuôi các con thơ dại, tôi đã đi gặp luật sư để xúc tiến thủ tục ly dị. Điều kỳ diệu Chúa đã quan phòng, mặc dù nhìn từ bên ngoài, nó giống như là sự tình cờ. Khi ấy, do bạn bè giới thiệu, tôi đã tìm đến gặp một luật sư Công Giáo, vị luật sư này, thay vì xúi xiểm kiện tụng và làm giấy tờ ly dị cho tôi với các thủ thuật tình tiết éo le để kiếm chác được nhiều tiền, thì lại khuyên tôi nên nghĩ đến tương lai của các con tôi và tìm kiếm giải pháp tốt nhất cho toàn gia đình, Luật sư nói "ly dị tức là tan vỡ hết, mất mát hầu hết, nhất là làm trái ý muốn của Chúa, Ngài chỉ muốn chúng ta tha thứ cho nhau và cứu vãn, tạo cơ hội cho con cái lớn lên trong mái ấm gia đình theo đúng như tinh thần trách nhiệm của bậc Cha Mẹ " rồi cô mời tôi cầu nguyện với Chúa Giê Su, vị luật sư cho tôi biết là Chúa rất yêu thương tôi và muốn cứu gia đình tôi khỏi tan vỡ, chúng tôi cùng nhau thưa chuyện với Chúa kính yêu. Khi vị luật sư cầu nguyện thì tinh thần tôi thấy phấn khởi và nhất là chấn thương vốn đau buốt ở nơi vai phải tôi, đã có từ hai mươi năm trước, cũng như phần xương cốt bị ung thư của tôi, chúng có cảm giác nóng rần, rất nóng như là có luồng điện mạnh đang chạy vào đó, còn nói theo siêu linh thì giống như là một sự đụng chạm của Chúa, tôi mang máng cảm thấy và tự nhủ rằng có phải chăng, là Chúa đang chạnh lòng thương và chữa lành cho tôi đây ?

Rồi vị luật sư này giới thiêu tôi dến với Nhóm Thánh Linh Houston.
Các Anh Chị Em Thánh Linh ân cần lo lắng cho tôi giống như là người thân trong một đại gia đình đầm ấm, cả Nhóm Thánh Linh đã đặt tay cầu nguyện cho tôi và gia đình tôi. Về vật chất, dù không có nhiều nhưng các Anh Chị Em cũng chia sẻ phần vật chất cho mấy mẹ con chúng tôi. Đang trong hoàn cảnh tứ cố cô đơn, nay có cả một gia đình ôm ấp, thăm hỏi và chia sẻ. Có các Anh, Chị đã đến thì thầm với tôi, "Chị ơi, Chúa yêu thương Chị và các cháu lắm, Ngài không khi nào bỏ rơi chị đâu!"
Một vài Anh, Chị trong Nhóm Thánh Linh ngay lập tức khuyến khích tôi hãy tham gia " đường giây cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa và Mẹ Medju " qua số phone 605-562-3140, (bấm mật mã, 460922#).

Ngay lập tức tôi được Các Anh Chị khác và nhất là Cha Lê Thanh Quang cầu nguyện ngày đêm cho bệnh tật hiểm nghèo của tôi và xin Chúa một giải pháp tốt đẹp cho gia đình tôi. Trong các buổi cầu nguyện như thế này, các bệnh nhân suy yếu về phần hồn, phần xác đều được dâng lên cho Lòng Thương Xót Chúa, mọi người tin tưởng và căn cứ vào lời Chúa hứa với thánh nữ Fostina:
"Vào lúc 3 giờ chiều con hãy khẩn cầu Lòng Thương Xót của Ta cho các tội nhân cách riêng, và nếu có thể trong giây lát, con hãy trầm mình vào cuộc khổ nạn của Ta, đặc biệt lúc Ta bị bỏ rơi trong cơn hấp hối. Đây là giờ cao điểm của Lòng Thương Xót vĩ đại tuôn đổ xuống trên thế giới... Trong giờ này, Ta sẽ chẳng từ chối bất cứ điều gì với các linh hồn kêu van Ta nhân danh cuộc tử nạn của Ta" (Hồi ký đoạn số 1320).

Kể từ lúc gặp luật sư và được dẫn tới sự cầu nguyện với Lòng Thương Xót Chúa qua phôn, cho đến lúc tôi tái khám để trị liệu, do quá bối rối và bận rộn, thời gian đã kéo dài đến 1 tháng rưỡi. Tôi được gặp một Bác sĩ chuyên môn khác để xúc tiến việc điều trị bệnh ung thư, sau khi trải qua các đợt xét nghiệm, chẩn đoán mới, Bác sĩ đi đến kết luận rằng các tế bào ung thư đã không còn tìm thấy, chúng đã hoàn toàn biến mất trong các mô xương của tôi. Thật là kỳ diệu và tuyệt vời, sự chữa lành của Chúa khi ta kêu cầu danh cực trọng của Đức Chúa Giê Su kết hợp với việc kính nhớ Lòng Thương Xót Chúa.

Điều còn khó khăn hơn, và có lẽ khó khăn hơn nhiều, đó là làm sao thay đổi quyết định rất cứng rắn của Chồng tôi, điều này là khó khăn vì Chúa cần sự cộng tác của người trong cuộc qua tâm tình ăn năn, sám hối, họ phải chịu để cho Chúa chữa lành vì Ngài vốn rất tôn trọng sự tự do chọn lựa của con người. Nếu ta quyết đinh không đi theo hướng dẫn của Chúa thì rất khó. Nhưng rồi, với sự hiệp lại cầu nguyện mạnh mẽ của mọi người trong cả hai nhóm, "Thánh LInh" và "Lòng Thương Xót" thì Chúa đã ra tay. "Ở đâu có hai, ba người họp lại vì danh Ta, thì có Ta ở đó, giữa họ" (Matthêu18:19-20)

Vài tuần sau cuộc nói chuyện qua phôn, thì Anh đòi giấy ly dị có chữ ký ưng thuận của tôi, tôi tìm cách mời Anh đến văn phòng luật sư của tôi để ký giấy, đang khi Vị Luật Sư e dè nhìn khuôn mặt rất lạnh lùng của Anh và ngại ngần khuyên giải về lợi ích cho con cái trong một gia đình có Bố có Mẹ ruột, khi vị Luật sư mời Anh cầu nguyện, thì Chúa làm cho lòng Anh mềm dịu lại và chấp nhận cùng cầu nguyện, rồi Chúa làm cho Anh chạnh thương vợ con và cảm thấy lòng phân vân khi nghe lời khuyên... Sau đó, anh đã hứa với vợ sẽ quay về "mái nhà xưa" nơi chúng tôi, Bốn Mẹ con ngày đêm mong ngóng chờ Anh. Thật là một niềm vui lớn lao cho mấy mẹ con chúng tôi!

Chúa Giê Su vị bác sĩ đại tài, chữa bệnh phần hồn, phần xác. Trong trường hợp của tôi và gia đình tôi, Ngài không dừng lại ở đó, Ngài còn muốn cho tôi nhiều hơn nữa khi Ngài đã chữa thêm cho tôi được khỏi bệnh đau khớp vai phải, đã hành hạ tôi trong suốt hơn hai mươi năm qua, mỗi khi tôi nâng đỡ vật gì dù nặng hay nhẹ nó rất buốt nhức. Nay vai tôi không còn đau nữa cho dù tôi thử nâng vác vật nặng. Cám đội ơn Vị Bác Sĩ đại tài, Đức Chúa Giê Su Ki tô. Cám ơn các con chiên của Ngài đã hiệp lại và cầu khấn Ngài cùng với tôi và cho tôi.

Tôn vinh Chúa của Lòng chạnh xót thương vì Ngài luôn trung thành giữ lời hứa với loài người chúng ta.
Chính thánh nữ Fostina đã ghi rõ lời Chúa hứa, như sau:
"Này con, Ta nhắc cho con nhớ, cứ mỗi lần nghe đồng hồ điểm 3 tiếng, con hãy gieo mình ngụp lặn vào Lòng Thương Xót của Ta. Hãy bái thờ và tôn dương Lòng Thương Xót. Hãy khẩn cầu quyền năng vô hạn của Lòng Thương Xót cho các tội nhân khốn nạn cách riêng. Bởi chính vào giờ điểm này, Lòng Thương Xót được mở rộng cho hết mọi linh hồn. Vào giờ này, con có thể nhận được bất cứ ân huệ nào cho chính mình và cho người khác qua lời cầu xin của con. Đây là giờ ân sủng của toàn thế giới. Lòng Thương Xót vượt thắng cả công lý."

Bạn biết không, tôi tin rằng cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa không chỉ có thể cứu gia đình tôi đâu, mà còn có thể cứu gia đình của chính Bạn nữa, Lòng Thương Xót Chúa có thể cứu Gia Đình của mọi người toàn Thế Giới bất kể họ tội lỗi nặng nề đến đâu.

Trong một thế giới bên bờ vực thẳm của sự tan vỡ vì bạo lực giết chóc, tra tấn tàn ác kinh hoàng xảy ra khắp nơi dù là ở Âu Mỹ, Á hay Phi Châu, vì gian dối, tham lam, bất công đầy dẫy, vì đam mê ngút ngàn trong nhục thú và nghiện ngập, vì thù hận thăm thẳm thì chúng ta càng cần đến ơn tuôn trào dạt dào của Lòng Thương Xót Chúa Giê Su đến mức độ nào. Hơn bao giờ hết, Giáo hội, Nhân Loại vô cùng cần đến thần dược của sự Cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa và sự chuyển cầu của Mẹ Maria.

Tôi xin mạn phép chia sẻ rằng mình hãy để giờ báo thức trên phôn vào lúc 15 giờ chiều và mỗi ngày nghe tiếng chuông báo thì ta cầu nguyện Lòng Thương xót Chúa, càng tuyệt vời hơn nếu ta có thể cầu nguyện với các Anh Chị Em khác qua phôn mỗi khi thuận tiện, Bạn có thể tham khảo chi tiết ở trang Web sau đây: http://thanhlinh.net/node/83833

Hẹn gặp và hiệp thông với quý Bác, quý Bạn trong giờ cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa.

Lời chứng của chị Ann, Houston, TX.

Kính chuyển:
Hồng
--------------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 147 = PHUC SINH PDF Print E-mail

Phục Sinh

Chi Tran chuyển

Một linh mục Brazil thuật lại một kinh nghiệm Phục Sinh của mình như sau: "Mỗi ngày, khi đi ngang qua một con đường ở Rio de Janeiro, tôi đều thấy một người đàn ông còn trẻ ngồi dựa lưng vào tường, chìa tay xin ăn. Ông ta không đi được vì đôi chân bị tật. Vì qua lại khá thường, nên sự hiện diện và số phận của người ăn xin què quặt không làm tôi bận tâm suy nghĩ: thế nào là không đi được".

Nhưng một ngày kia, số phận của ông ta bỗng đánh động tâm hồn tôi mãnh liệt. Nhất là khi dừng lại đằng xa quan sát tôi thấy có bao nhiêu người đi ngang qua mà hình như không trông thấy ông. Tôi quyết định đến nói chuyện và hỏi ông: "Ông có thể đứng dậy được không? Ông có muốn đi không?". Ông ta đưa cặp mắt mệt mỏi nhìn tôi dò xét và khi đọc được sự thành thật trên khuôn mặt của tôi, ông ta nói: "Tôi luôn luôn hy vọng là một ngày nào đó cuộc đời tôi sẽ đổi mới. Dĩ nhiên tôi sẽ đi được nhưng chi phí mua sắm những dụng cụ quá đắt làm sao tôi với tới. Vì thế không còn cách nào hơn là đành quên giấc mơ có thể đi được".

Nghe xong tâm sự của ông, tôi xiết chặt tay ông giã từ và hứa: "Một ngày gần đây, giấc mơ của ông sẽ thành sự thật".

Trong bài giảng thánh lễ Chúa Nhật sau đó, tôi thuật về số phận của ông ăn mày và đề nghị cô?g đoàn hãy làm một cái gì để giúp ông ta. Một cuộc lạc quyên được tổ chức và tôi vui mừng khi thấy số tiền quyên góp được vượt quá chi phí của cặp nạn và đôi chân nhân tạo. Người hành khất càng hân hoan hơn khi tôi báo tin mừng: ông được chuyên chở ngay đến một bệnh viện đặc biệt và trong những tuần lễ kế tiếp, ông cố gắng tập đi đứng một mình.

Lễ Phục Sinh đến. Tôi đi mời ông dự lễ và dành cho ông một chỗ đặc biệt gần bàn thờ. Trong bài giảng hôm ấy, tôi lại đề cập về ông đại ý như sau: "Chúa Giêsu đã Phục Sinh để sống một cuộc sống mới. Ngài sẵn sàng ban cho chúng ta thông phần vào khả năng trao tặng nhau những cuộc sống mới. Nhờ lòng hảo tâm của anh chị em, ông bạn của chúng ta đã được ban cho một cuộc sống mới". Nói đến đây, tôi mời ông đứng dậy để giới thiệu ông với cộng đoàn mà kể từ nay ông đã trở nên một phần tử. Ông đứng dậy và chống nạng đi trước mặt mọi người. Tôi cảm thấy bầu khí nhà thờ lúc ấy tràn đầy sức sống".

Tin mừng thuật lại như sau: sau mẻ lưới đầy cá, Chúa Giêsu mời các môn đệ cùng điểm tâm với Ngài và Ngài đã cầm lấy bánh và cá trao cho các ông ăn. Phần các môn đệ, tuy không giám hỏi, nhưng họ biết rõ đó là Ngài. Ðây là phương thế Chúa Giêsu tiếp tục hiện diện giữa những kẻ tin vào Ngài trải qua mọi thời đại: tự nhiên như trong một bữa ăn thân mật, nhưng muốn cảm nghiệm sự hiện diện của Ngài, chúng ta phải noi gương Ngài chia sẻ cho nhau tất cả những gì mình có.

Trích sách Lẽ Sống.

------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 146 = PDF Print E-mail

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong nghi thức thống hối tại Đền Thờ Thánh Phêrô
J.B. Đặng Minh An dịch NGÀY 6/3/2016

Trong khuôn khổ Năm Thánh Lòng Thương Xót, chiều thứ Sáu 4 tháng Ba, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự nghi thức thống hối tại Đền Thờ Thánh Phêrô với sự tham dự của 5 Hồng Y, và đông đảo các linh mục, tu sĩ và 6 ngàn giáo dân. Sau bài đọc trích từ sách ngôn sứ Isaia, và bài Tin Mừng về phép lạ Chúa Giêsu chữa lành người mù bẩm sinh Bácthôlômêô, Đức Thánh Cha đã giảng như sau:

"Tôi muốn lại được nhìn thấy một lần nữa" (Mc 10:51). Đây là những gì chúng ta khẩn cầu cùng Chúa hôm nay. Chúng ta xin được nhìn thấy một lần nữa, vì tội lỗi của chúng ta đã làm cho chúng ta hết còn thấy tất cả những gì là tốt lành, và đã cướp đi khỏi chúng ta vẻ đẹp trong ơn gọi của chúng ta, và dẫn dắt chúng ta xa dần đích điểm cuộc hành trình của mình.

Đoạn Tin Mừng này có giá trị biểu tượng tuyệt vời cho cuộc sống của chúng ta, bởi vì tất cả chúng ta đều thấy mình trong tình trạng tương tự như người mù Bácthôlômêô. Sự mù lòa đã dẫn ông đến cảnh nghèo đói và phải sống ở ngoại ô thành phố, phụ thuộc vào người khác trong tất cả mọi thứ anh cần. Tội lỗi cũng có tác dụng này: nó bần cùng hóa chúng ta và cô lập chúng ta. Chính sự mù lòa về tinh thần ngăn cản chúng ta nhìn thấy những gì là quan trọng nhất, và khiến chúng ta không còn dán cái nhìn của chúng ta vào tình yêu mang lại cho chúng ta sự sống. Sự mù lòa này dẫn chúng ta từng bước một bám víu vào những gì là hời hợt, cho đến khi chúng ta lạnh nhạt với tha nhân và hờ hững với những điều lương hảo. Biết bao những cám dỗ có sức mạnh che mờ tầm nhìn của con tim và khiến nó ra thiển cận! Chúng ta thật dễ dàng bị lừa đảo để tin rằng cuộc sống chúng ta phụ thuộc vào những gì chúng ta có, vào những thành công của chúng ta và những khen tặng chúng ta nhận được. Chúng ta cũng thật dễ dàng bị lừa đảo để tin rằng để tin rằng nền kinh tế chỉ là vì lợi nhuận và tiêu dùng; và ham muốn cá nhân quan trọng hơn so với trách nhiệm xã hội! Khi chúng ta chỉ nhìn vào chính chúng ta, chúng ta trở nên mù quáng, thiếu sức sống và tự coi mình là trung tâm, để rồi không còn những niềm vui và sự tự do đích thực.

Nhưng Chúa Giêsu đi ngang qua; Ngài đi ngang qua, và Ngài dừng lại: Tin Mừng nói với chúng ta rằng "Ngài dừng lại" (câu 49). Con tim chúng ta bồi hồi, bởi vì chúng ta nhận ra rằng Ánh Sáng đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, chính Ánh Sáng dịu dàng ấy mời gọi chúng ta bước ra khỏi sự mù tối của mình. Sự gần gũi của Chúa Giêsu khiến cho chúng ta thấy rằng khi chúng ta đang ở xa Ngài thì có một cái gì đó quan trọng còn thiếu vắng trong đời sống của chúng ta. Sự hiện diện của Ngài làm cho chúng ta cảm thấy cần đến ơn cứu độ, và điều này bắt đầu chữa lành con tim chúng ta. Sau đó, khi mong muốn được chữa lành của chúng ta trở nên mãnh liệt hơn, nó dẫn chúng ta đến sự cầu nguyện, để gào lên xin được giúp đỡ một cách thống thiết và kiên trì như người mù Bácthôlômêô: "Lạy Chúa Giêsu, Con vua David, xin thương xót tôi!" (Câu 47).

Thật không may, như "nhiều" nhân vật trong Tin Mừng, luôn luôn có những kẻ không muốn dừng lại, luôn luôn có những kẻ không muốn bị phiền hà bởi người khác đang kêu gào vì đau đớn, luôn luôn có những kẻ thích sự im lặng và quở trách người cần đến sự giúp đỡ, xem họ chẳng qua chỉ là một mối phiền toái (x v. 48). Có một cám dỗ để làm lơ và đi tiếp như thể không có gì, nhưng khi đó chúng ta sẽ xa dần Chúa và chúng ta cũng sẽ ngăn những người khác không cho đến gần Chúa Giêsu. Cầu xin cho chúng ta có thể nhận ra rằng tất cả chúng ta đang van xin tình yêu của Thiên Chúa, và không cho phép mình bỏ lỡ cơ hội khi Chúa đi qua như Thánh Augustinô nói "Timeo transeuntem Dominum". Chúng ta hãy bày tỏ mong muốn chân thật nhất của chúng ta: "Lạy Chúa Giêsu, xin cho con được sáng mắt!" (Câu 51). Năm Thánh Lòng Thương Xót này là thời điểm thuận lợi để chào đón sự hiện diện của Thiên Chúa, để trải nghiệm tình yêu của Ngài và trở về với Ngài với tất cả con tim chúng ta. Giống như người mù Bácthôlômêô, chúng ta hãy cởi bỏ chiếc áo choàng của chúng ta và trỗi dậy trên đôi chân của mình (câu 50): Nghĩa là, chúng ta hãy gạt sang một bên tất cả những gì ngăn cản chúng ta chạy nhanh về phía Ngài, và đừng sợ phải bỏ lại đằng sau những gì đang cho chúng ta cảm giác an toàn, và khiến chúng ta bo thiết với chúng. Chúng ta đừng ngồi một chỗ nữa, nhưng chúng ta hãy đứng dậy và tìm lại giá trị tinh thần của chúng ta một lần nữa, tìm lại phẩm giá của chúng ta như những con trai, con gái đáng yêu trước mặt Chúa để chúng ta có thể nhìn thấy Ngài, được thứ tha và tái sinh.

Ngày nay, hơn bao giờ hết, chúng ta, những mục tử đặc biệt được mời gọi để nghe tiếng kêu xin, có lẽ trong âm thầm, của tất cả những người muốn gặp gỡ Chúa. Chúng ta cần phải xem xét lại những hành vi của chúng ta mà từng nơi từng lúc không giúp đỡ người khác đến gần Chúa Giêsu; xét lại những kế hoạch và chương trình không đáp ứng được nhu cầu thực sự của những người có thể chỉ đến với bí tích giải tội như những quy định của con người, nếu họ xem mình quan trọng hơn so với ước muốn được tha thứ. Sự thiếu linh hoạt của chúng ta có thể khiến cho nhiều người không đến được sự dịu dàng của Thiên Chúa. Chúng ta phải chắc chắn là không được bỏ qua các đòi buộc của Tin Mừng, nhưng chúng ta không thể gây ra nguy cơ làm nản lòng nơi những người phạm tội muốn được hòa giải với Cha. Điều Cha đang chờ đợi nhiều hơn bất cứ điều gì chính là những con trai và con gái của mình quay trở về nhà (xem Lc 15: 20-32).

Xin cho những lời của chúng ta là những lời của các môn đệ, là những người vang vọng lời Chúa Giêsu nói với Người mù Bácthôlômêô: " Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!"(Mc 10:49). Chúng ta đã được gửi đến để kích thích lòng can đảm, để hỗ trợ và dẫn dắt người khác đến với Chúa Giêsu. Sứ vụ của chúng ta là một sứ vụ hỗ trợ để các cuộc gặp gỡ với Chúa có thể xảy ra cá vị và thân mật, và con tim có thể tự mở ra cho Đấng Cứu Thế trong sự thành thật và không sợ hãi. Cầu xin cho chúng ta đừng quên: chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng hoạt động trong mọi người. Trong Tin Mừng chính Ngài là người dừng lại và nói với người mù; chính Ngài là người ra lệnh đem người đàn ông tới cho Ngài, và chính Ngài là người lắng nghe và chữa lành anh ta. Chúng ta đã được chọn để đánh thức ước muốn hoán cải, để là công cụ tạo điều kiện cho cuộc gặp gỡ này, để giang tay ra và xá giải, và như thế làm cho lòng thương xót của Ngài được tỏ tường và có hiệu quả.

Kết luận của câu chuyện Tin Mừng rất có ý nghĩa: Người mù Bácthôlômêô "ngay lập tức thấy được và đi theo Người" (câu 52). Khi chúng ta đến gần Chúa Giêsu, chúng ta cũng thấy lại một lần nữa ánh sáng cho phép chúng ta nhìn về tương lai với sự tự tin. Chúng ta thấy một lần nữa sức mạnh và lòng can đảm để cất bước lên đường. "Những ai tin, thì được nhìn thấy" (Lumen Fidei, 1) và họ ra đi trong niềm hy vọng, bởi vì họ biết rằng Chúa đang hiện diện, rằng Ngài đang dưỡng nuôi và hướng dẫn họ. Chúng ta hãy đi theo Ngài, như những môn đệ trung thành, để chúng ta có thể dẫn tất cả những người chúng ta gặp gỡ đến chỗ trải nghiệm được niềm vui của tình yêu thương xót của Ngài.
----------------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 145 = TRO LAI PDF Print E-mail

Mar 4 at 6:52 PM

TRỞ LẠI

Không một Tín Hữu Kitô nào mà không biết đến dụ ngôn "Người cha nhân hậu và đứa con hoang đàng" trong Tin Mừng theo Thánh Luca. Không cần bày tỏ nhiều, có lẽ không ai là không hiểu tình yêu quảng đại bao la mà người cha đã dành cho người con tội lỗi biết ăn năn trở lại của mình. Thế nhưng có lẽ còn cần phải kể thêm đến tình thương người cha dành cho người con trai cả của mình.

Thực ra đây không chỉ là một dụ ngôn đơn thuần, nhưng chứa đựng cả một huyền thoại về tình yêu mà người cha nhân hậu dành cho hai con trai mình. Có làm cha mẹ mới hiểu được lòng cha, mới hiểu được tình mẹ. Ai chưa một lần trải nghiệm điều đó, thì ắt hẳn sự am hiểu chỉ dựa trên lý trí và lý thuyết mà thôi, nhưng nếu đã từng làm cha làm mẹ mới hiểu tình yêu cha mẹ dành cho những đứa con là vô vị lợi và hoàn toàn không thiên vị.

Là con cả trong gia đình, người anh chu toàn trách nhiệm của mình, không một sai sót nào để cha phải khiến trách. Những tưởng anh đã hoàn hảo trong mắt mọi người, vậy mà anh lại trở thành kẻ bất hạnh vì ghen tương với chính đứa em tội lỗi đáng thương của mình. Có lẽ anh chỉ chu toàn bổn phận trong trách nhiệm và lòng tự trọng, anh đã chưa sống thật với chính mình, anh đã không sống và làm việc bằng chính tình yêu.

Đây không chỉ là lỗi của riêng anh nhưng có lẽ là tội chung của cả nhân loại. Con người thì thường dùng lý trí, công bằng theo nhãn quan nhân loại để phán đoán mọi sự việc, nhưng đối với Thiên Chúa thì khác hẳn. Ngài gửi đến chúng ta dụ ngôn trên với một thông điệp hết sức thiêng liêng: hãy biết sống và làm việc với chính trái tim là Lòng Mến của mình. Nếu có thể sống được như thế thì thế giới này thật hạnh phúc, không còn ghét ghen, tranh chấp, không còn chiến tranh, giành giật quyền lực, chức vị...

Nhưng làm thế nào đây, vì chính anh em con một nhà còn ganh tỵ, tranh chấp hơn thua với nhau, lấy chi người ngoài, không máu mủ, ruột rà. Chỉ vì quá coi trọng các giá trị vật chất mà con người đánh mất giá trị cao quý của mình chính là tình thương mến thương. Khổ nỗi, cái vật chất ấy quá gắn với nhu cầu cơm ăn áo mặc hàng ngày của họ khiến con người đâm ra nô lệ cho chúng lúc nào không biết.

Tình yêu Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta bao la mênh mông như người cha nhân hậu. Ngài giàu có vô cùng, trong Ngài có toàn thể vũ trụ tạo thành. Và cả hoàn vũ ấy của Ngài cũng là dành cho chúng ta. Con người đâu có nghèo đói nhưng lại giàu có vô cùng, vì con người có cả Thiên Chúa làm gia nghiệp. Thế nhưng chính vì không nhận định rõ điều ấy và không can đảm sống điều mình nhận biết, cho nên bất hạnh xảy đến.

Nếu như người anh cả hiểu được điều cha dành cho mình: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con" ( Lc 15, 31 ) thì có lẽ anh đã là người hạnh phúc nhất trên thế giới này và không còn cảm thấy phải hơn thiệt với em nữa: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng" ( Lc 15, 30 ).

Sai lầm của anh cả chính là ở đây, anh đã để cho giá trị vật chất làm lu mờ hết trái tim biết yêu thương, hủy hoại cả một lý trí khi đặt giá trị vật chất lên trên tình cảm gia đình, huyết thống. Thay vì phải vui mừng vì "Em con đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy" ( Lc 15, 32 ) thì anh lại đi đố kỵ ganh ghét. Con người chúng ta cũng vậy, cứ hỏi sao mà thấy bất an, cuộc đời sao mà nhiều sóng gió, đơn giản chỉ vì chúng ta không coi trọng giá trị tinh thần mà thôi.

Nếu ý thức được rằng Thiên Chúa yêu chúng ta nhiều như vậy, trước, đang và cả khi chúng ta đang phạm tội Ngài vẫn yêu thương tha thứ và chờ đợi chúng ta trở về. Đối với Ngài, sự trở lại là quan trọng hơn cả. Mọi quá khứ, mọi lỗi lầm, mọi sai sót đều vô nghĩa với một Thiên Chúa chỉ và chỉ có tình yêu thương.

Lạy Chúa,

Đời con  không biết đã trải qua bao cuộc đi hoang và bao cuộc trở về... nhưng con vẫn chưa thể là người hạnh phúc vì trên vai còn nặng gánh lo toan bộn bề của cuộc sống. Giả như con biết được rằng "mọi sự của cha là của con" ( Lc 15, 31 ) thì con đã hạnh phúc lắm rồi.

Xin giúp con, hãy trở về, đừng lăn tăn điều gì nữa. Hãy về lại ngôi nhà xưa, nơi đóng dấu tình yêu Thiên Chúa luôn dành cho con và chờ đợi con.

M. HOÀNG THỊ THÙY TRANG
Kính chuyển:
Hồng
-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 31