mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay911
mod_vvisit_counterHôm Qua5687
mod_vvisit_counterTuần Này911
mod_vvisit_counterTuần Trước50576
mod_vvisit_counterTháng Này183373
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8672416

We have: 47 guests online
Your IP: 54.225.37.159
 , 
Today: Jun 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Gặp Gỡ Chúa Kitô Trong Thánh Thần
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 146 = PDF Print E-mail

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong nghi thức thống hối tại Đền Thờ Thánh Phêrô
J.B. Đặng Minh An dịch NGÀY 6/3/2016

Trong khuôn khổ Năm Thánh Lòng Thương Xót, chiều thứ Sáu 4 tháng Ba, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự nghi thức thống hối tại Đền Thờ Thánh Phêrô với sự tham dự của 5 Hồng Y, và đông đảo các linh mục, tu sĩ và 6 ngàn giáo dân. Sau bài đọc trích từ sách ngôn sứ Isaia, và bài Tin Mừng về phép lạ Chúa Giêsu chữa lành người mù bẩm sinh Bácthôlômêô, Đức Thánh Cha đã giảng như sau:

"Tôi muốn lại được nhìn thấy một lần nữa" (Mc 10:51). Đây là những gì chúng ta khẩn cầu cùng Chúa hôm nay. Chúng ta xin được nhìn thấy một lần nữa, vì tội lỗi của chúng ta đã làm cho chúng ta hết còn thấy tất cả những gì là tốt lành, và đã cướp đi khỏi chúng ta vẻ đẹp trong ơn gọi của chúng ta, và dẫn dắt chúng ta xa dần đích điểm cuộc hành trình của mình.

Đoạn Tin Mừng này có giá trị biểu tượng tuyệt vời cho cuộc sống của chúng ta, bởi vì tất cả chúng ta đều thấy mình trong tình trạng tương tự như người mù Bácthôlômêô. Sự mù lòa đã dẫn ông đến cảnh nghèo đói và phải sống ở ngoại ô thành phố, phụ thuộc vào người khác trong tất cả mọi thứ anh cần. Tội lỗi cũng có tác dụng này: nó bần cùng hóa chúng ta và cô lập chúng ta. Chính sự mù lòa về tinh thần ngăn cản chúng ta nhìn thấy những gì là quan trọng nhất, và khiến chúng ta không còn dán cái nhìn của chúng ta vào tình yêu mang lại cho chúng ta sự sống. Sự mù lòa này dẫn chúng ta từng bước một bám víu vào những gì là hời hợt, cho đến khi chúng ta lạnh nhạt với tha nhân và hờ hững với những điều lương hảo. Biết bao những cám dỗ có sức mạnh che mờ tầm nhìn của con tim và khiến nó ra thiển cận! Chúng ta thật dễ dàng bị lừa đảo để tin rằng cuộc sống chúng ta phụ thuộc vào những gì chúng ta có, vào những thành công của chúng ta và những khen tặng chúng ta nhận được. Chúng ta cũng thật dễ dàng bị lừa đảo để tin rằng để tin rằng nền kinh tế chỉ là vì lợi nhuận và tiêu dùng; và ham muốn cá nhân quan trọng hơn so với trách nhiệm xã hội! Khi chúng ta chỉ nhìn vào chính chúng ta, chúng ta trở nên mù quáng, thiếu sức sống và tự coi mình là trung tâm, để rồi không còn những niềm vui và sự tự do đích thực.

Nhưng Chúa Giêsu đi ngang qua; Ngài đi ngang qua, và Ngài dừng lại: Tin Mừng nói với chúng ta rằng "Ngài dừng lại" (câu 49). Con tim chúng ta bồi hồi, bởi vì chúng ta nhận ra rằng Ánh Sáng đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, chính Ánh Sáng dịu dàng ấy mời gọi chúng ta bước ra khỏi sự mù tối của mình. Sự gần gũi của Chúa Giêsu khiến cho chúng ta thấy rằng khi chúng ta đang ở xa Ngài thì có một cái gì đó quan trọng còn thiếu vắng trong đời sống của chúng ta. Sự hiện diện của Ngài làm cho chúng ta cảm thấy cần đến ơn cứu độ, và điều này bắt đầu chữa lành con tim chúng ta. Sau đó, khi mong muốn được chữa lành của chúng ta trở nên mãnh liệt hơn, nó dẫn chúng ta đến sự cầu nguyện, để gào lên xin được giúp đỡ một cách thống thiết và kiên trì như người mù Bácthôlômêô: "Lạy Chúa Giêsu, Con vua David, xin thương xót tôi!" (Câu 47).

Thật không may, như "nhiều" nhân vật trong Tin Mừng, luôn luôn có những kẻ không muốn dừng lại, luôn luôn có những kẻ không muốn bị phiền hà bởi người khác đang kêu gào vì đau đớn, luôn luôn có những kẻ thích sự im lặng và quở trách người cần đến sự giúp đỡ, xem họ chẳng qua chỉ là một mối phiền toái (x v. 48). Có một cám dỗ để làm lơ và đi tiếp như thể không có gì, nhưng khi đó chúng ta sẽ xa dần Chúa và chúng ta cũng sẽ ngăn những người khác không cho đến gần Chúa Giêsu. Cầu xin cho chúng ta có thể nhận ra rằng tất cả chúng ta đang van xin tình yêu của Thiên Chúa, và không cho phép mình bỏ lỡ cơ hội khi Chúa đi qua như Thánh Augustinô nói "Timeo transeuntem Dominum". Chúng ta hãy bày tỏ mong muốn chân thật nhất của chúng ta: "Lạy Chúa Giêsu, xin cho con được sáng mắt!" (Câu 51). Năm Thánh Lòng Thương Xót này là thời điểm thuận lợi để chào đón sự hiện diện của Thiên Chúa, để trải nghiệm tình yêu của Ngài và trở về với Ngài với tất cả con tim chúng ta. Giống như người mù Bácthôlômêô, chúng ta hãy cởi bỏ chiếc áo choàng của chúng ta và trỗi dậy trên đôi chân của mình (câu 50): Nghĩa là, chúng ta hãy gạt sang một bên tất cả những gì ngăn cản chúng ta chạy nhanh về phía Ngài, và đừng sợ phải bỏ lại đằng sau những gì đang cho chúng ta cảm giác an toàn, và khiến chúng ta bo thiết với chúng. Chúng ta đừng ngồi một chỗ nữa, nhưng chúng ta hãy đứng dậy và tìm lại giá trị tinh thần của chúng ta một lần nữa, tìm lại phẩm giá của chúng ta như những con trai, con gái đáng yêu trước mặt Chúa để chúng ta có thể nhìn thấy Ngài, được thứ tha và tái sinh.

Ngày nay, hơn bao giờ hết, chúng ta, những mục tử đặc biệt được mời gọi để nghe tiếng kêu xin, có lẽ trong âm thầm, của tất cả những người muốn gặp gỡ Chúa. Chúng ta cần phải xem xét lại những hành vi của chúng ta mà từng nơi từng lúc không giúp đỡ người khác đến gần Chúa Giêsu; xét lại những kế hoạch và chương trình không đáp ứng được nhu cầu thực sự của những người có thể chỉ đến với bí tích giải tội như những quy định của con người, nếu họ xem mình quan trọng hơn so với ước muốn được tha thứ. Sự thiếu linh hoạt của chúng ta có thể khiến cho nhiều người không đến được sự dịu dàng của Thiên Chúa. Chúng ta phải chắc chắn là không được bỏ qua các đòi buộc của Tin Mừng, nhưng chúng ta không thể gây ra nguy cơ làm nản lòng nơi những người phạm tội muốn được hòa giải với Cha. Điều Cha đang chờ đợi nhiều hơn bất cứ điều gì chính là những con trai và con gái của mình quay trở về nhà (xem Lc 15: 20-32).

Xin cho những lời của chúng ta là những lời của các môn đệ, là những người vang vọng lời Chúa Giêsu nói với Người mù Bácthôlômêô: " Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!"(Mc 10:49). Chúng ta đã được gửi đến để kích thích lòng can đảm, để hỗ trợ và dẫn dắt người khác đến với Chúa Giêsu. Sứ vụ của chúng ta là một sứ vụ hỗ trợ để các cuộc gặp gỡ với Chúa có thể xảy ra cá vị và thân mật, và con tim có thể tự mở ra cho Đấng Cứu Thế trong sự thành thật và không sợ hãi. Cầu xin cho chúng ta đừng quên: chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng hoạt động trong mọi người. Trong Tin Mừng chính Ngài là người dừng lại và nói với người mù; chính Ngài là người ra lệnh đem người đàn ông tới cho Ngài, và chính Ngài là người lắng nghe và chữa lành anh ta. Chúng ta đã được chọn để đánh thức ước muốn hoán cải, để là công cụ tạo điều kiện cho cuộc gặp gỡ này, để giang tay ra và xá giải, và như thế làm cho lòng thương xót của Ngài được tỏ tường và có hiệu quả.

Kết luận của câu chuyện Tin Mừng rất có ý nghĩa: Người mù Bácthôlômêô "ngay lập tức thấy được và đi theo Người" (câu 52). Khi chúng ta đến gần Chúa Giêsu, chúng ta cũng thấy lại một lần nữa ánh sáng cho phép chúng ta nhìn về tương lai với sự tự tin. Chúng ta thấy một lần nữa sức mạnh và lòng can đảm để cất bước lên đường. "Những ai tin, thì được nhìn thấy" (Lumen Fidei, 1) và họ ra đi trong niềm hy vọng, bởi vì họ biết rằng Chúa đang hiện diện, rằng Ngài đang dưỡng nuôi và hướng dẫn họ. Chúng ta hãy đi theo Ngài, như những môn đệ trung thành, để chúng ta có thể dẫn tất cả những người chúng ta gặp gỡ đến chỗ trải nghiệm được niềm vui của tình yêu thương xót của Ngài.
----------------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 145 = TRO LAI PDF Print E-mail

Mar 4 at 6:52 PM

TRỞ LẠI

Không một Tín Hữu Kitô nào mà không biết đến dụ ngôn "Người cha nhân hậu và đứa con hoang đàng" trong Tin Mừng theo Thánh Luca. Không cần bày tỏ nhiều, có lẽ không ai là không hiểu tình yêu quảng đại bao la mà người cha đã dành cho người con tội lỗi biết ăn năn trở lại của mình. Thế nhưng có lẽ còn cần phải kể thêm đến tình thương người cha dành cho người con trai cả của mình.

Thực ra đây không chỉ là một dụ ngôn đơn thuần, nhưng chứa đựng cả một huyền thoại về tình yêu mà người cha nhân hậu dành cho hai con trai mình. Có làm cha mẹ mới hiểu được lòng cha, mới hiểu được tình mẹ. Ai chưa một lần trải nghiệm điều đó, thì ắt hẳn sự am hiểu chỉ dựa trên lý trí và lý thuyết mà thôi, nhưng nếu đã từng làm cha làm mẹ mới hiểu tình yêu cha mẹ dành cho những đứa con là vô vị lợi và hoàn toàn không thiên vị.

Là con cả trong gia đình, người anh chu toàn trách nhiệm của mình, không một sai sót nào để cha phải khiến trách. Những tưởng anh đã hoàn hảo trong mắt mọi người, vậy mà anh lại trở thành kẻ bất hạnh vì ghen tương với chính đứa em tội lỗi đáng thương của mình. Có lẽ anh chỉ chu toàn bổn phận trong trách nhiệm và lòng tự trọng, anh đã chưa sống thật với chính mình, anh đã không sống và làm việc bằng chính tình yêu.

Đây không chỉ là lỗi của riêng anh nhưng có lẽ là tội chung của cả nhân loại. Con người thì thường dùng lý trí, công bằng theo nhãn quan nhân loại để phán đoán mọi sự việc, nhưng đối với Thiên Chúa thì khác hẳn. Ngài gửi đến chúng ta dụ ngôn trên với một thông điệp hết sức thiêng liêng: hãy biết sống và làm việc với chính trái tim là Lòng Mến của mình. Nếu có thể sống được như thế thì thế giới này thật hạnh phúc, không còn ghét ghen, tranh chấp, không còn chiến tranh, giành giật quyền lực, chức vị...

Nhưng làm thế nào đây, vì chính anh em con một nhà còn ganh tỵ, tranh chấp hơn thua với nhau, lấy chi người ngoài, không máu mủ, ruột rà. Chỉ vì quá coi trọng các giá trị vật chất mà con người đánh mất giá trị cao quý của mình chính là tình thương mến thương. Khổ nỗi, cái vật chất ấy quá gắn với nhu cầu cơm ăn áo mặc hàng ngày của họ khiến con người đâm ra nô lệ cho chúng lúc nào không biết.

Tình yêu Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta bao la mênh mông như người cha nhân hậu. Ngài giàu có vô cùng, trong Ngài có toàn thể vũ trụ tạo thành. Và cả hoàn vũ ấy của Ngài cũng là dành cho chúng ta. Con người đâu có nghèo đói nhưng lại giàu có vô cùng, vì con người có cả Thiên Chúa làm gia nghiệp. Thế nhưng chính vì không nhận định rõ điều ấy và không can đảm sống điều mình nhận biết, cho nên bất hạnh xảy đến.

Nếu như người anh cả hiểu được điều cha dành cho mình: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con" ( Lc 15, 31 ) thì có lẽ anh đã là người hạnh phúc nhất trên thế giới này và không còn cảm thấy phải hơn thiệt với em nữa: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng" ( Lc 15, 30 ).

Sai lầm của anh cả chính là ở đây, anh đã để cho giá trị vật chất làm lu mờ hết trái tim biết yêu thương, hủy hoại cả một lý trí khi đặt giá trị vật chất lên trên tình cảm gia đình, huyết thống. Thay vì phải vui mừng vì "Em con đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy" ( Lc 15, 32 ) thì anh lại đi đố kỵ ganh ghét. Con người chúng ta cũng vậy, cứ hỏi sao mà thấy bất an, cuộc đời sao mà nhiều sóng gió, đơn giản chỉ vì chúng ta không coi trọng giá trị tinh thần mà thôi.

Nếu ý thức được rằng Thiên Chúa yêu chúng ta nhiều như vậy, trước, đang và cả khi chúng ta đang phạm tội Ngài vẫn yêu thương tha thứ và chờ đợi chúng ta trở về. Đối với Ngài, sự trở lại là quan trọng hơn cả. Mọi quá khứ, mọi lỗi lầm, mọi sai sót đều vô nghĩa với một Thiên Chúa chỉ và chỉ có tình yêu thương.

Lạy Chúa,

Đời con  không biết đã trải qua bao cuộc đi hoang và bao cuộc trở về... nhưng con vẫn chưa thể là người hạnh phúc vì trên vai còn nặng gánh lo toan bộn bề của cuộc sống. Giả như con biết được rằng "mọi sự của cha là của con" ( Lc 15, 31 ) thì con đã hạnh phúc lắm rồi.

Xin giúp con, hãy trở về, đừng lăn tăn điều gì nữa. Hãy về lại ngôi nhà xưa, nơi đóng dấu tình yêu Thiên Chúa luôn dành cho con và chờ đợi con.

M. HOÀNG THỊ THÙY TRANG
Kính chuyển:
Hồng
-----------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 144= PDF Print E-mail

UCAN Vietnam Catholic Church News
ENRICH YOUR SPIRITUAL LIFE

Hãy tôn trọng quyền của người di cư
Đức cha Auza kêu gọi xem xét kỹ vấn đề di cư
Tags: chiến tranh, quyền người di cư, xung đột

February 23, 2016

Tin từ Vatican

Hãy tôn trọng quyền của người di cư thumbnail
Hoàn cảnh khốn khổ của hàng ngàn người di cư Myanmar.

Một viên chức cấp cao Vatican nhắc nhớ các lãnh đạo thế giới rằng di dân, bất kể tình trạng pháp lý, vẫn là con người vốn có quyền và phẩm giá cần được tôn trọng trên tất cả các biên giới lãnh thổ.

Ngay cả trước chuyến viếng thăm Mexico của Đức Thánh cha Phanxicô gần đây và cuộc tranh luận về những lời Đức Thánh cha nhận xét về vấn đề di cư toàn cầu, Đức Tổng Giám mục Philippines Bernardito Auza, Quan sát viên Thường trực Tòa Thánh tại Liên Hiệp Quốc, nhắc lại giáo hội sẽ không ngừng kêu gọi cộng đồng quốc tế đối xử nhân đạo hơn với người di cư.

Đức cha Auza, đến từ Talibon, Bohol, chỉ ra rằng "di cư không còn là sự lựa chọn đối với người dân, và rất nhiều người di cư buộc phải rời bỏ nhà cửa do quá thiếu thốn và nghèo đói, thiên tai và sự xuống cấp của môi trường, chiến tranh và xung đột".

"Di cư đã trở nên gần như đồng nghĩa với bất hạnh, bạo lực, và mất thu nhập kinh tế. Những lời tường thuật tiêu cực về tình trạng di cư làm cho cảnh ngộ của di dân thêm trầm trọng, khiến họ phải đối mặt với tình trạng phân biệt chủng tộc, bài ngoại, rập khuôn và thậm chí trở thành kẻ bung xung của khủng bố và tình hình kinh tế khó khăn", đức cha nói.

---------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 143 = PDF Print E-mail

XIN ĐỪNG KHÓC THƯƠNG TÔI SUDAN
(DON'T CRY FOR ME SUDAN)

*GẶP GỠ ĐỨC KITO TRONG THÁNH THẦN"

Phim tài liệu về linh mục Gioan Lee Tae Suk
do Hội truyền giáo Phanxicô Xaviê thực hiện

Trong năm Đức Tin, Giáo Hội mời gọi mỗi người chúng ta hãy tham gia vào công cuộc tái truyền giảng Tin Mừng của Chúa Giêsu cho mọi người qua chính đời sống chứng nhân của mình. Đó là một lời mời gọi đầy ý nghĩa và thiết thực nhất đểLời Chúa được rao truyền đến cho tất cả mọi người trên tòan thế giới. Trong tâm tình đó, chúng tôi muốn chia sẻ về đời sống chứng nhân Tin Mừng qua công việc truyền giáo của linh mục Gioan Lee Tae Suk tại Nam Sudan - Phi Châu (1962-2010). Tìm hiểu về cuộc đời truyền giáo của cha và những việc làm nhỏ bé nhưng chứa đựng tình yêu phi thường của cha để hiểu rõ hơn rằng: Chính Thiên Chúa- Nguồn sức mạnh của Đức Tin và Tình Yêu đã giúp cha sống trọn vẹn một cuộcđời chan chứa thương yêu, chia sẻ cho đến tận cùng và sẵn sàng từ bỏ tất cả để theo Chúa. Và cũng chính Đức Tin đã ban nguồn sức mạnh phi thường cho cha để cha đến và sống giữa những người dân nghèo, đau khổ tại Nam Sudan và trở thành một nguồn hy vọng, một ngọn lửa bừng sáng trong lòng những người dân tại Nam Sudan- Phi Châu. Cuộc đời của cha đẹp như những lòai hoa biết nói để tỏa hương sắc của Tình yêu đến cho tất cả mọi người chung quanh.

Cha Gioan Lee là linh mục dòng Salêriêng Don Bosco. Tốt nghiệp bác sĩ y khoa nhưng cha đã bỏ tất cả công danh sự nghiệp sau lưng, và cha đã đáp lại tiếng gọi mãnh liệt của Thiên Chúa để trở thành một linh mục truyền giáo trong dòng Salêriêng Don Bosco. Ngay sau khi được truyền chức linh mục tại Roma, cha đã tình nguyện đến truyền giáo tại miền Nam Sudan thuộc Phi Châu. Cha đã từ bỏ tất cả công danh, sự nghiệp của người bác sĩ để trở thành linh mục. Và hơn thế nữa, cha còn muốn trở thành người mục tử nhân lành sống giữa đoàn chiên nghèo khổ để chăn dắt họ. Vì thế nên cha đã tình nguyện đến sống tại một xứ sở nghèo đói nhất thế giới, giữa những người đói khổ và bệnh tật trong làng Tonj thuộc miền Nam Sudan- Phi Châu trong suốt 8 năm trước khi cha qua đời vị căn bệnh ung thư đại tràng.

Cuốn phim tài liệu: "Don't Cry for Me Sudan" năm 2010 ("Đừng Khóc Thương Tôi - Sudan") đã chia sẻ về cuộc đời truyền giáo của linh mục Gioan Lee Tae Suk.

Tags: Xin dung khoc thuong toi Sudan, Don't cry for me Sudan, Lm. John Lee Tae Suk, truyen giao, loan bao tin mung

-------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 142= BIEN DOI GIONG CHUA PDF Print E-mail

Chúa Nhật II Mùa Chay C
BIẾN HÌNH CÙNG VỚI CHÚA KITÔ
St 15,5-12.17-18; Pl 3,17–4,1; Lc 9,28b-36

Năm 1982, các nữ tu Dòng Con Đức Bà Phù Hộ (Dòng nữ Salêsiên) ở Cáp bên Haiti, muốn thuê nhà điêu khắc nổi tiếng Pêrikhêt làm một cây thánh giá lớn để đặt trong nhà thờ mới. Nhưng lúc đó, ông Pêrikhêt đã bị ung thư nặng.
Các chị nhờ một nữ tu cùng dòng đến gặp nhà điêu khắc để nói về ý định này. Hôm đó viên bác sĩ của ông cũng có mặt, ông nói với chị nữ tu:Lẽ ra chị phải đến đây sớm hơn. Rất tiếc là bây giờ căn bệnh ung thư của ông Pêrikhêt đã quá nặng rồi.
Im một lát, bác sĩ quay sang nói với nhà điêu khắc:Ông là người có đức tin, vậy ông cứ tiếp tục hy vọng dù có điều gì xảy ra đi nữa.
Từ ngày đó, trong tâm trạng tuyệt vọng nhà điêu khắc Pêrikhêt chẳng muốn cầm bút, cầm búa, hay các dụng cụ để rèn tác phẩm nghệ thuật nào nữa vì ông đang đi vào sự chết.
Vài ngày sau, một nữ tu lại đến gặp ông và năn nỉ:Ông Giovani Pêrikhêt à, các nữ tu ở nhà thờ mới tại Cáp mong muốn ông làm cho các chị ấy một cây thánh giá thật đẹp, dài hai mét. Họ biết tài năng của ông. Trước khi trả lời dứt khoát cho họ, tôi muốn hỏi ý kiến ông một lần nữa.Nhà điêu khắc trầm ngâm suy nghĩ và cầu nguyện, rồi ông bình thản nói với chị nữ tu:Tôi xin nhận lời. Cây thánh giá này sẽ là tác phẩm cuối cùng, tôi sẽ làm cây thánh giá này để chuẩn bị chết, và xin Chúa thương xót tôi.
Thế là nhà điêu khắc bắt tay vào công việc với tất cả tâm hồn của một người mong gặp được Chúa Giêsu. Đây thật là một công việc nặng nhọc vì bệnh tình của ông. Nhưng ông cảm thấy một điều thật lạ lùng, mỗi nhát búa đập trên thanh sắt nóng đỏ, thay vì làm cho ông mệt mỏi thêm, thì lại làm cho ông cảm thấy như được bồi dưỡng sinh lực trở lại. Ông tiếp tục làm việc ngày qua ngày, và khi ông hoàn thành cây thánh giá thật đẹp, ông cảm thấy như khoẻ hẳn. Chúa Giêsu đã giải thoát ông khỏi căn bệnh quái ác.
Cả con người của nhà điêu khắc đã biến đổi, từ thể xác đến tinh thần...Ngày nay, cây thánh giá do ông thực hiện vẫn còn được treo ở nhà thờ thành phố Cáp và tiếp tục thu hút nhiều tín hữu: người lành mạnh cũng như kẻ yếu đau đến kính viếng thường xuyên.
Tin mừng Luca trình bày đường Thập giá và phục sinh của Đức Kitô trong hành trình tiến về Giêrusalem, để chuẩn bị cho các môn đệ và đặc biệt cho ba môn đệ Phêrô, Giacôbê và Gioan bước vào hành trình Thập giá:Ba ông là những người cùng Chúa vào vườn Cây Dầu khi Chúa cầu nguyện (Mc 14, 33). Cả ba môn đệ này đã chứng kiến cảnh Chúa hấp hối trong vườn Giêtsimani, bị bắt (x. Mt 26, 56. 69-75 ; Mc 15, 50. 66-72 ; Lc 22, 55-62 ; Ga 18, 15-27). Ba ông mang trong trách trong Giáo Hội sau nay: Phêrô – Tông đồ trưởng – lãnh đạo Giáo Hội, Gioan – môn đệ yêu dấu viết Tin mừng Tình yêu, Giacôbê là vị Tông đồ tử đạo tiên khới.
Đức Giêsu đưa riêng ba môn đệ lên một ngọn núi cao và biến hình trước mắt các ông. Cả Ba Tin Mừng Nhất Lãm trình thuật Chúa Giêsu biến hình trên núi cao (x. Mt 17, 1-8 ; Mc 9, 2-8; Lc 9, 28 -36)cũng như được Phêrô đề cập trong thư thứ 2 (2 P 1, 16-18). Tuy nhiên cả ba Tin Mừng không nói rõ Chúa Hiển dung trên ngọn núi nào và chúng ta không thể xác định là ngọn núi nào. Nhiều tác giả chú giải Thánh Kinh cho là núi Hermon nhưng truyền thống Giáo Hội ngay từ thời giáo phụ, thời đại rất gần với thời các môn đệ lại xác nhận núi Tabor là nơi chúa Giêsu biến hình: văn sĩ Origen ở thế kỷ thứ III đã nhắc đến và được hai thánh Giáo phụ Cyril thành Jerusalem và Thánh Jerome, vị Giáo phụ chuyên về Kinh Thánh trong thời cổ đại và là người đầu tiên dịch Kinh Thánh từ tiếng Hy Lạp sang tiếng Latinh, được gọi là bản dịch Vulgate – bản dịch phổ thông, vào thế kỷ thứ IV. Sau này ở thế kỷ thứ V, núi Taborb nơi Chúa Biến hình cũng được nói tới trong tác phẩm thần học Transitus Beatae Mariae Virginis(Về Sự Ra Đi của Đức Maria Nữ Trinh Rất Thánh).
Các môn đệ thấy được Y phục sáng ngời của Chúa Giêsu vàVinh quang Người tỏ hiện, theo nhà chú giải Kinh Thánh Hugues Cousin xác định: "Mặc lấy vinh quang" có nghĩa là tham dự vào ánh sáng huy hoàng của Thiên Chúa hằng sống, được nâng lên địa vị siêu tôn; y phục trắng ánh chớp, có nghĩa Đức Giêsu đã tiến vào khung cảnh thiên đường. Như thế, Đức Giêsu như được tạm thời mặc trước nguồn vinh quang Phục sinh mà Người sẽ được thừa hưởng khi sống lại. Tuy nhiên Luca nghĩ rằng có lẽ nguồn vinh quang này đã tiềm ẩn trong Đức Giêsu từ trước Phục sinh và do kết quả của việc cầu nguyện, Đức Giêsu không thể ngăn chặn luồng vinh quang ấy chiếu toả từ thân thể Người ( "Tin Mừng theo thánh Luca" Centurion, trg 137).
Sự hiện diện của hai khuôn mặt lớn trong Cựu ước: Môsê tóm tắt tất cả Lề Luật và Êlia, đại diện cho các tiên tri, hai nhân vật loan báo rằng: "Đức Kitô phải chịu đau khổ rồi mới bước vào vinh quang" (Lc 24,26-27), đườngThập giá, đường lên Giêrusalem để chết, xuyên qua cái chết đến phục sinh huy hoàng.
Thấy sự vinh quang cùng tiếng phán của Chúa Cha về Chúa Giêsu, Cả ba Phúc âm đều nhấn mạnh đến thái độ hoảng sợ của các môn đệ. "Thực ra, ông không biết phải nói gì, vì các ông hoảng sợ" (Mc 9,6); "Khi thấy mình vào trong đám mây, các ông hoảng sợ" (Lc 9,34); "Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng ngã sấp mặt xuống đất" (Mt 17,6). Sự kinh hoàng (hoảng sợ) tương tự sự kinh hoàng của các phụ nữ khi sứ thần hiện ra tại mộ loan báo sự phục sinh của Chúa Giêsu (x. Mc 16,5-8), cả ba hoảng sợ vì chuyện bất thình lình và chưa hiểu việc gì xảy ra. Cho nên các ông hoảng sợ, chứng tỏ các ông khó mà hiểu, thậm chí không thể hiểu, tầm mức thiên sai của những lời nói và hành vi của Đức Giêsu.
Chúa biến hình nhắc ba môn đệ và qua đó cho chúng ta một sứ điệp phải thay hình đổi dạng con người. Sự thay đổi mà Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta phải cởi bỏ con người cũ, tội lỗi để mặc lấy con người mới tốt lành thánh thiện hơn:"Hãy lột bỏ con người cũ mặc lấy con người mới. Hãy để Thần Khí Thiên Chúa canh tân tận tâm linh anh em"(Ep 4,22). Ngài còn khuyên nhủ chúng ta hãy làm một cuộc canh tân toàn diện để cho con người nội tâm của chúng ta biết nghe theo luật của Chúa mà bỏ đường lối của xác thịt như Ngài viết trong thư gửi tín hữu Êphêsô :"Anh em hãy cởi bỏ kiểu sống xa xưa, con người cũ đã ra hư hốt buông theo những đam mê lầm lạc. Hãy để Thần Khí canh tân đổi mới thấu tận trí khôn. Hãy mặc lấy người mới đã được tạo dựng nên theo Thiên Chúa, trong công chính và thánh thiện bắt nguồn trong sự thật"(Ep 4,22-24).
Sự thay đổi trong tinh thần Tabor:Dù những gian nan thử thách, nhưngvới niềm tin Thập giá nhưNhàđiêu khắc thay đổi tâm tư theo niềm tin và sự cố gắng của bản thân mỗi ngày, từ con người thất vọng chán nản trong bệnh tật đang đi dần vào cõi chết, ông đãđược chữa lành trong niềm tin sống động vào Thiên Chúa. Thật thế, sống mầu nhiệm thập giá: là đi từ Thabor đến đỉnh đồi Canvê là sống sự thay đổi chính con người:
Cùng Chúa, con lên núi cao
Chiêm ngắm Chúa toả sáng ngời vinh quang
Bước vào tình Chúa tuyệt vời
Chữ yêu rạng rỡ - đường thập tự dâng.

Lm. Vinh Sơn, Sài Gòn 20/02/2015

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 30