mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay39
mod_vvisit_counterHôm Qua7006
mod_vvisit_counterTuần Này39
mod_vvisit_counterTuần Trước77221
mod_vvisit_counterTháng Này174920
mod_vvisit_counterTháng Trước196840
mod_vvisit_counterTất cả14995195

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
ĐỜI SỐNG TÂM LINH/TBTVUI # 201 - ĐIỀU LÀM VUI THỎA PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 201 - Website ChiaseLoiChua.com

           *ĐIỀU LÀM VUI THỎA CON NGƯỜI*

I. Thú vui trần thế chăng ?

Những gì là thú vui trần thế không thể làm thỏa-mãn con người được, chỉ một mình Chúa vui thỏa lòng con người mà thôi: "Người sẽ cho như lòng ngươi mong ước. Hãy yên vui trong Yavê." (Thánh Vịnh 37:4).

Con người thường tìm thú vui nơi sự giàu-sang, phú-quý, ăn chơi, nhưng không sao thỏa-mãn được, chỉ có Chúa mới đem an vui cho con người mà thôi.

Không thể tìm được an vui trong quãng đời chạy theo lạc thú trần gian như Thánh Augustinô đã thú nhận: "Lòng tôi hằng bối-rối, lo âu cho tới khi tôi tìm gặp và an nghỉ trong Chúa".

Lạy Chúa, chỉ một mình Chúa là niềm an-vui tâm-hồn. Trên ngôi báu, Vua thánh Đavit đã hưởng các thú vui trần thế, nhưng vua đã than thở: "Nước mắt chan hoà là bánh ngày đêm." (Thánh Vịnh 42:4)

II. Được vui thoả khi làm tôi thờ phượng Chúa.

Trong khi những người chạy theo trần thế, chuốc lầy phiền-m uộn, thì những người lành thánh sống an vui. Thánh Phanxicô thành Assisi bỏ mọi sự vì Chúa, mình mặc vải thô, mệt lã vì khí lạnh và bụng đói, nhưng lòng đầy cảnh vui sướng thiên-đàng, đã reo lên: "Lạy Chúa, Chúa là tất cả gia-nghiệp đời con."

Sau khi trở thành tu-sĩ, Thánh Phanxicô Borgia đầy tràn niềm an-vui, đến nỗi nhiều đêm Ngài trằn-trọc mãi không ngủ được. Bỏ mọi sự để theo Chúa, Thánh Philippê Nêri được Chúa cho hưởng niềm vui sướng đến nỗi mỗi lần đi ngủ, Ngài kêu lên: "Lạy Chúa Giêsu, con vui sướng quá không ngủ được, xin Chúa đem giấc ngủ đến cho con với."

Cha Sác-lờ (Charles), một tu-sĩ dòng Tên và là ông hoàng thành Lô-ren (Lorraine), nhiều lần đã nhảy mầng, mặc dầu đang sống trong một túp lều xiêu vẹo.

Thánh Phan-xi-cô Xa-vi-ê, lúc ngọn lửa yêu mến bùng cháy trong tâm hồn vừa mở cúc áo vừa kêu lên: "Lạy Chúa, đủ rồi, nguồn an vui quá đủ cho con rồi, con không thể chịu đựng nhiều hơn nữa!"

Thánh nữ Têrêxa cho rằng một chút an-ủi từ trời làm cho ta vui sướng hơn tất cả các thú vui trần gian. Và xưa Chúa đã hứa: "Ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con ruộng vườn vì danh Ta, sẽ được thưởng gấp trăm và sẽ được sống đời đời." (Mát-thêu 19:29)

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm: Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

 

-----------------------------

 

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - PHÁP NHẪN BA LA MẬT PDF Print E-mail

 

Chào Mừng Quí Vị đến với Trang Chia Sẻ Lời Chúa. Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành và ban bình an cho Quí Vị!
SỐNG TỈNH THỨC - PHÁP NHẪN BA LA MẬT

Hung Dao

Oct 16 at 7:00 PM

Subject: [diendan_songvui] Thế nào là "pháp nhẫn ba la mật"? Câu trả lời đó là: "Người muốn thực hành được pháp nhẫn ba la mật, phải đạt được trạng thái vô ngã".
Wednesday, October 16, 2019
*** PHÁP NHẪN BA LA MẬT

TK Thích Chân Tuệ

Thế nào là "pháp nhẫn ba la mật"?
Đó là phương pháp nhẫn nhịn, kham nhẫn, chịu đựng mọi chuyện trên đời, mọi cơn sóng gió của thế gian. Đó là phương pháp "nhẫn nhịn mà không thấy nhục nhã" như người đời thường nghĩ. Bởi vì, nếu nhẫn nhịn mà còn thấy là nhục nhã, thì chúng ta chỉ có thể nén giận để nhịn, chắc là không lâu, không quá ba lần.

Chúng ta nên nhận định một cách sáng suốt rằng những lời thị phi "không có nghĩa" gì cả, cho nên chúng ta "không cần chấp" làm gì. Chúng ta không chấp vào những lời nói, phê bình, chỉ trích, mạ lị, miệt thị, vu khống, vu cáo, thay trắng đổi đen, lộng giả thành chơn, thì chắc chắn chúng ta sẽ an ổn, bình yên, không ai xâm phạm được.

Thí dụ như khi người ta đưa lửa tới đốt, chúng ta đưa bổi ra đón, lửa có điều kiện cháy lớn hơn. Nếu chúng ta không đón ngọn lửa do người ta đem tới, thì ngọn lửa đó chỉ đốt hư không mà thôi, hư không không có gì để đốt cháy được, lúc nào đó lửa cũng sẽ tắt queo, không gây thiệt hại gì! Cũng vậy, khi bị người khác công kích, chỉ trích, mạ lị, miệt thị, chúng ta không chấp vào đó, coi chuyện đó là những chuyện "đương nhiên phải có" ở thế gian đầy tranh chấp, ganh tị, đố kỵ, chúng ta sẽ an ổn, bình yên, không ai xâm phạm được.

Trong Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, gọi tắt là Kinh Pháp Hoa, Đức Phật dạy: đó là "thập như thị", tức là mười thứ như thị, gồm có: như thị tánh, như thị tướng, như thị thể, như thị lực, như thị tác, như thị nhơn, như thị duyên, như thị quả, như thị báo, như thị bản mạt cứu cánh.

Nghĩa là: do tâm tánh của con người như vậy cho nên hình tướng của con người là như vậy; do bản thể của con người như vậy cho nên nghiệp lực của con người là như vậy; do tạo tác của con người như vậy gây ra nghiệp nhơn như vậy cộng thêm nghiệp duyên như vậy cho nên nghiệp quả của con người là như vậy; vì nghiệp báo của con người như vậy cho nên từ xưa đến giờ cứu cánh của con người cũng là như vậy.

Hiểu được mười điều đương nhiên như thị, như thế, như vậy, tức là chúng ta đã thấy tột chơn tướng của mọi pháp trên thế gian này. Được như vậy, được như thế, được như thị, chúng ta sẽ sống đời an lạc và hạnh phúc, bởi vì chúng ta đã giác ngộ và giải thoát. Nhưng làm thế nào thực hành được pháp nhẫn ba la mật?

Câu trả lời đó là: "Người muốn thực hành được pháp nhẫn ba la mật, phải đạt được trạng thái vô ngã".

KÍNH MỜI THAM KHẢO:

http://lotus-lantern-canada.blogspot..com/2019/10/phap-nhan-ba-la-mat.html

-------------------------------

 

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - REFLECTION 28TH SUNDAY-C PDF Print E-mail

Living the Spirit of Thanksgiving
"Ten were cleansed, were they not?
Where are the other nine?
Has none but this foreigner returned to give thanks to God?" (Luke 17:18)


.Jesus wonders in this Sunday Gospel that all ten were healed yet only one of ten who is a gentile, a Samaritan, came back to express his gratitude to God. The return of a Samaritan to give thanks to God in Jesus for being cleansed from his leper is telling me that he was not only cleansed physically from his leper

More than that, his heart was also healed. Other nine were also cleansed from their lepers. However, their hearts might not be healed; thus, they did not return to Jesus to give thanks to God.
Giving thanks to God or to anyone for giving us any good is the matter of the heart. Thanksgiving expressed to God by the Samaritan leper after being cleansed is telling that his heart was moved by God's mercy. He realized the fact that he was cleansed and healed was because of God's mercy on him, not because of his being deserved based on who he was or what he did have or accomplish. He knew that he was not Jewish and did not accomplish anything to deserve him for being cleansed or healed. He realized there is only God's mercy that made him cleansed and healed and that divine mercy moved his heart to come back to give thanks to God in Jesus.
How about the other nine? They did not come back to give thanks to God in Jesus after being cleansed because their hearts were not moved by God's mercy. They believed that God used Jesus just as any other Jewish to cleanse them from their lepers because of their being deserved as Jewish,descendants of Abraham, Isaac and Jacob, who had God as the God of Israel and who possessed and observed Mosaic laws.Thus, their hearts were not moved by God's mercy after being cleansed in order to come back to give thanks to God in Jesus.
Many Catholics today have stopped going to Sunday mass to celebrate the Eucharist because their hearts have not moved them to go because they have not felt a sense of belonging to the community or a sense of spiritual relationship they should have with God in the community. In Greek, Eucharist means "thanksgiving." Thus, going to Sunday mass to celebrate the Eucharist means to give thanks to God through the community. If people have not felt that they are loved by God and welcome by the community, they are more likely not going to Sunday mass to give thanks to God through the community.
However, I also have seen many Catholics, particularly in my Vietnamese community, who still go to Sunday mass, said to me that although they do not feel they want to go to mass, they try to go because they have been taught that they have to go to Sunday mass for their salvation. In other words, they go to Sunday mass out of their fear that they might be condemned in hell if they miss Sunday mass.
There is also a group of people who might or might not believe in God. However, they are sincere in searching meaning of their lives such as the beauty, goodness and truth. Then, they will finally find God in their searching. In addition, their hearts are moved by God and His love in order to motivate them to go to celebrate the Eucharist on Sundays to give thanks to God. Their experience with God Himself and His love is not limited in the church. Such experience in relationship with God inspires them to live an on-going Eucharist to express their gratitude to God in their daily life. This group of people is pretty much enthusiastic in living their life in God's presence and doing anything they can for the love of God and his people.
In relationship among people or between two people, especially in marriage couple, an act of appreciation can strengthen and deepen the relationship between couple. As mentioned above, appreciation is the matter of a heart of a person whose heart is moved by the good done or given to him or her by another person. He or she realizes and acknowledges that person's kindness and love toward him or her. When one believes that one deserves to receive the good thing from another person, one turns his or her back on that person's kindness and goodness. That kind of attitude makes oneself become unlovable person and discourages others from being kind and good to him or her. Thus, if we want to continually receive kindness and goodness from another person, especially in our marriage relationship, we should be kind and good first by our words of appreciation and act of kindness toward them.
At certain age of our lives, especially when we face with our midlife time, we will be happy with who we are and attract more what we are. For instance, if our hearts are filled with kindness, goodness and appreciation, we will attract more kindness, goodness and appreciation. In the opposite,if our hearts are filled with our own ego such as pride, greed and power, we will more likely end up with disappointment, discouragement, resentment and jealousy.

Thus, we will not get what we want or deserve; yet we will get more what we are. This is the law of attraction applied in spiritual level with God as well as with other human kind. So live it and you will see it!

QUANG VU

-------------------------

 
DỜI SỐNG TÂM LINH - ĐÓN NHẬN ƠN CỨU ĐỘ PDF Print E-mail

Kim Vu

> ĐÓN NHẬN ƠN CỨU ĐỘ
>
> Chúa Giêsu đang trên đường lên Giêrusalem để chịu khổ hình, hoàn thành việc cứu độ. Chính lúc đi ngang qua Samaria, nhất là qua việc cứu chữa mười bệnh nhân phong, Chúa cho thấy một vài đặc điểm của ơn cứu độ.
>
> Ơn cứu độ là phổ quát
>
> Chúa muốn cứu độ hết mọi người không loại trừ ai. Nên Chúa đi qua Samaria. Samaria là vùng đất cấm kỵ đối với người Do Thái. Đó là vùng đất ngoại đạo. Đó là vùng đất ô uế. Người Do Thái và người Samaria không giao thiệp với nhau. Nhưng Chúa đã vượt qua ranh giới cấm kỵ đó. Chúa muốn đem ơn cứu độ đến cho mọi người. Tại Samaria Chúa còn gặp gỡ mười người phong cùi. Lại một cấm kỵ nữa. Người phong cùi vốn bị coi là hạng người tội lỗi, ô uế. Ai gặp họ đều trở nên ô uế. Họ bị loại trừ ra khỏi đời sống xã hội. Tại Samaria, những người phong cùi là những người ở tầng lớp cuối cùng của xã hội. Chúa đem ơn cứu độ cho mọi người, kể cả những người bị khinh miệt nhất, bị quên lãng nhất, bị hất hủi nhất. Ơn cứu độ Chúa ban cho tất cả mọi người. Trước mặt Chúa mọi người đều bình đẳng.
>
> Ơn cứu độ là nhưng không
>
> Không ai dám nghĩ đến việc mời Chúa xuống trần gian. Không ai có công trạng gì khiến Chúa phải xuống trần gian để tưởng thưởng hay để đền đáp. Chúa xuống trần gian hoàn toàn do lòng nhân từ yêu thương của Chúa. Cũng thế, người Samaria hoàn toàn bất ngờ khi Chúa đến miền đất của họ. Những người phong cùi lại càng không bao giờ dám mơ tưởng tới. Bản thân họ đã bị lên án, bị loại trừ rồi. Ngay việc gặp một người bình thường đã không được phép, huống chi là gặp gỡ Chúa. Nhưng Chúa đã đến gặp gỡ họ, ban ơn cứu chữa họ. Hoàn toàn nhưng không. Họ chẳng có công gì. Họ chẳng có quyền đòi hỏi gì. Họ chỉ có nỗi đau khổ tột cùng. Chính nỗi đau khổ đó đã khơi dậy lòng yêu thương của Chúa. Vì Chúa là tình yêu thương.
>
> Ơn cứu độ phải được đón nhận với niềm tin
>
> Tuy ơn cứu độ được ban rộng rãi và nhưng không, nhưng để đón nhận đòi phải có niềm tin. Những người phong cùi hôm nay đã bày tỏ niềm tin qua hai thái độ. Thái độ thứ nhất là đồng thanh lớn tiếng kêu cầu danh Chúa Giêsu: "Lạy Thày Giêsu, xin cứu chúng tôi." Danh Thánh Giêsu có nghĩa là Thiên Chúa cứu. Từ cùng tận nỗi đau khổ, những người phong cùi đã kêu van bằng tất cả tấm lòng tha thiết và với niềm tin vững chắc. Chỉ có Chúa mới thương xót họ. Chỉ có Chúa mới đủ quyền năng cứu chữa họ. Thái độ thứ hai là đi trình diện với thày tư tế. Chúa không chữa họ ngay nhưng bảo họ đi trình diện với thày tư tế. Dù chưa được khỏi, nhưng họ vẫn tin tưởng lên đường. Đang khi đi đường thì họ được khỏi. Đức tin đã chữa họ.
>
> Ơn cứu độ phải được đón nhận với niềm vui
>
> Đây là niềm vui trong mối tương giao giữa Thiên Chúa với con người. Cốt lõi của ơn cứu độ là thiết lập mối tương giao, cho con người được trở nên con cái Thiên Chúa, đồng hưởng hạnh phúc với Chúa. Đó là cội rễ của niềm vui, niềm hạnh phúc. Chín người bệnh không trở lại chỉ có niềm vui được khỏi bệnh, nhưng không có niềm vui trong mối tương giao với Thiên Chúa. Họ có đức tin cầu xin nhưng thiếu đức tin gặp gỡ với Thiên Chúa.

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Niềm vui được khỏi bệnh rồi cũng sẽ nhạt phai. Chỉ có một người trở lại tạ ơn. Anh trở lại vì mối tương giao. Anh nhận biết nguồn gốc niềm vui của mình. Anh sụp lạy Chúa vì biết nguồn gốc hiện hữu của mình. Anh đã tìm thấy nguồn cội ý nghĩa đời mình. Niềm vui của anh sẽ còn mãi mãi. Đời anh sẽ là một đời tạ ơn không ngừng.
>
> Lạy Chúa, xin cho con biết tìm đến gặp gỡ Chúa. Chính niềm vui tạ ơn này đem đến cho con hạnh phúc suốt đời. Amen.
>
> GM Giuse Ngô Quang Kiệt
>
--------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CON RÁI CÁ BỊ LỘT DA PDF Print E-mail

Hung Dao
Oct 9 at 1:34 PM

Subject: Re: CON RÁI CÁ BỊ LỘT DA KHIẾN THỢ SĂN XUẤT GIA

CON RÁI CÁ BỊ LỘT DA KHIẾN THỢ SĂN XUẤT GIA

Đây là một câu chuyện có thật, do một vị hòa thượng đích thân kể lại. Ông nói rằng khi chưa xuất gia, ông từng là một người chuyên đi săn rái cá.

Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được một con rái cá cái. Sau khi đã lột bộ da quý của nó, ông đặt con rái cá còn thoi thóp lên một bãi cỏ. Sẩm tối, ông quay về chỗ cũ, nhưng không thấy con rái cá đâu cả. Ông quan sát kĩ, phát hiện trong đám cỏ có dính một chút máu, vết máu dẫn đến một cái hang nhỏ gần đó.

Khi đến hang, nhìn vào trong, ông ngỡ ngàng giật mình: Thì ra con rái cá chịu nỗi đau đớn bị lột da, cố lết về hang của mình. Tại sao nó lại phải làm như thế?
Khi ông ta lôi con rái cá đã tắt thở ra, liền phát hiện có hai con rái cá con vẫn còn chưa mở mắt, chúng đang ngậm chặt đầu vú khô của rái cá mẹ đã chết.

Nhìn cảnh tượng ấy, ông bàng hoàng sửng sốt, ớn lạnh cả sống lưng. Từ xưa đến nay, ông chưa từng nghĩ đến việc động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến mức ngay cả con người cũng không thể làm được. Trước lúc chết vẫn còn nghĩ đến cho đứa con sơ sinh bú sữa, vì sợ con mình đói. Nghĩ tới đó, bất giác người thợ săn thấy cay cay cánh mũi, nước mắt tuôn rơi, cảm thấy tội lỗi, xấu hổ vô cùng vì hành động không thể dung thứ của mình. Thế là, ông gác bỏ đồ đao, giã từ nghề săn rái cá, xuất gia tu hành.

Mỗi lần vị hòa thượng ấy nghĩ lại chuyện quá khứ của mình, trong mắt lại ngấn lệ, chỉ trực trào ra...

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Mục đích thấp nhất của ăn uống là để chống đói bụng, nhằm đảm bảo sinh mệnh, mục đích cao nhất là vì khoái khẩu. Mà giữa chống đói và khoái khẩu, khoảng cách của chúng đâu chỉ có trăm ngàn dặm, nhưng vị giác của chúng ta từ miệng cho đến yết hầu chỉ có hơn 10 cen-ti-mét, nuốt qua họng là chẳng còn cảm nhận được gì nữa. Chúng ta vì sao không nhịn đi cảm giác kéo dài 10 cen-ti-mét mà lại đi tàn sát biết bao nhiêu sinh linh vô tội?

ST

-----------------------------

>>

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 67