mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1126
mod_vvisit_counterHôm Qua3757
mod_vvisit_counterTuần Này5981
mod_vvisit_counterTuần Trước2
mod_vvisit_counterTháng Này118013
mod_vvisit_counterTháng Trước353437
mod_vvisit_counterTất cả16607805

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - DƯỜNG GIÊU SU, DƯỜNG CON ĐI PDF Print E-mail

Kim Vu
> ĐƯỜNG GIÊSU, ĐƯỜNG CON ĐI
>
>
>
> Trong những ngày đầu tháng 02 năm 1990, có một con đường ở huyện ngoại thành đã được báo chí làm cho nổi tiếng. Con đường ấy một đầu là giăng ngang biểu ngữ khai trương phòng vật lý trị liệu trá hình, còn đầu kia là sừng sững một khách sạn mini sang trọng làm nhà riêng của người biển thủ, chức danh là giám đốc. Con đường ấy chợt nổi tiếng vì những vụ tai tiếng.
>
>
> Từ hai mươi thế kỷ nay, trong Giáo Hội, người ta biết có một con đường thật danh tiếng và luôn luôn nổi tiếng. Con đường ấy mở ra bằng một tình thương và kết thúc bằng một hạnh phúc. Con đường ấy trải dài tin yêu để lâng lâng vươn lên sự sống. Con đường ấy thấp sáng hy vọng để dẫn tới Nhà Cha trên trời. Đường mở về miên viễn, Đường dẫn đến vĩnh hằng. Đó là đường mang tên Chúa Giêsu.
>
>
>
> 1. Đường hy vọng tin yêu.
>
>
>
> Nếu có một câu hỏi được các Tông đồ đặt ra nhiều nhất thì đó phải là câu hỏi thuộc về nơi chốn. "Thầy ở đâu?" là câu hỏi của Gioan đặt ra trong lần đầu gặp gỡ, để được gọi đến xem và bước vào ơn gọi; "Thầy muốn chúng con dọn lễ Vượt Qua ở đâu?" là câu hỏi của các Tông đồ đặt ra để có được địa chỉ chính xác cho Bữa Tiệc Ly; và hôm nay lại là Tôma nôn nóng bật ra câu hỏi "Thầy đi đâu?" trước một tương lai vẫn còn ẩn khuất.
>
>
>
> Bận tâm về nơi chốn là bởi vì trong đời theo Chúa, các ông luôn được dẫn vào những cuộc hành trình, mà cuộc hành trình cuối cùng là tiến về Giêrusalem để chứng kiến Thầy mình chịu chết. Có khối ông đã coi đây là con đường thất bại của Chúa để trở thành con đường thất vọng của mình. Mấy năm dài miệt mài theo Chúa những mong có ngày tả hữu vinh quang, nào ngờ Người lại bị đóng đinh như tên tử tội. Công dã tràng! Khi mọi vốn liếng hy vọng đặt cả vào canh bạc cuộc đời, rồi bỗng dưng lật ngửa trắng tay, người ta như rớt từ trên cao quay cuồng chao đảo. Thế mới hay ước vọng thì rộng lớn nhưng khung đời lại chật hẹp mà thực tế lại phũ phàng!
>
>
>
> "Thầy đi đâu?" Ẩn sâu dưới câu hỏi ấy là một tâm trạng hoang mang trước một quá khứ vừa mới khép lại mà tương lai chưa kịp mở ra. Tương lai ấy mới mẻ hay chỉ là quá khứ đươc lặp lại ở thì sẽ đến? Đã một lần vỡ mộng, các Tông đồ băn khoăn là chuyện thường tình. Giống như đứa trẻ lỡ một lần phải bỏng, hễ thấy lửa là tự nhiên rụt tay lại. Vì thế, nghe trong câu hỏi "Thầy đi đâu?" có âm hưởng lo âu tự hỏi "mình đi đâu?"
>
>
>
> Thất vọng về quá khứ và hoang mang trước tương lai, đó là những con đường các Tông đồ đã nếm trải. Nhưng mở đầu Tin Mừng hôm nay lại là lời của Chúa Giêsu: "Các con đừng xao xuyến." Đó là lời an ủi vỗ về, đồng thời cũng là lời cắt băng khai mở một con đường mới trong hy vọng tin yêu.
>
>
>
> 2. Đường mang tên Giêsu.
>
>
>
> "Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống." Trả lời cho Tôma, cùng lúc Chúa Giêsu để lộ cho biết từ nay chỉ có một con đường duy nhất được mở ra trong ơn cứu độ, và tên gọi con đường ấy lại chính là Người.
>
>
>
> Người là Đường Sự Thật bởi Người là Chân Lý, một chân lý sống động khả tín làm nền tảng và hướng đi cho mọi cuộc đời, một thực tại năng động đầy Thần Khí làm sức mạnh giải thoát cho mọi kẻ tin. Đường Sự Thật không phải là một hệ thống tín điều do Chúa Giêsu thiết định, nhưng là toàn thể cuộc sống lời nói việc làm của Người trong ý nghĩa cứu độ. Nhưng đâu phải ai cũng nhận ra? Giữa phiên tòa dịp lễ Vượt Qua, trước mặt Chúa Giêsu, Philatô đã hỏi một câu ngớ ngẩn: "Sự Thật là chi? - Quid est Veritas?" Chúa Giêsu không trả lời, vì Sự Thật hiện thân chính là Người đứng đó. Có biết đâu hỏi là đã trả lời, chỉ cần sắp xếp lại thứ tự các mẫu tự sẽ thành hàng chữ: "Est Vir qui adest" (x. Tihamet Toth, Chúa Cứu Thế Với Thanh Niên, p. 95).
>
>
>
> Người là Đường Sự Sống bởi Người là Sự Sống thượng nguồn phát sinh các sự sống khác trong công trình sáng tạo, và là Sự Sống cội nguồn mà mọi sự sống khác phải tìm về trong công cuộc tái tạo của ơn cứu độ. Người thông ban sự sống cho mọi sinh linh, và luôn đi bước trước để lôi kéo mọi người về với Sự Sống của Thiên Chúa. Người chịu chết để nhân loại được sống, và Người sống lại để mãi mãi mở ra nẻo đường dẫn vào cõi sống. Mọi sự sống trần gian có thể đổi thay tan biến, nhưng Sự Sống Người là vĩnh cữu trường tồn. Người hằng sống hằng trị muôn đời.
>
>
>
> Người là Đường dẫn tới Nhà Cha bởi Người và Cha không thể tách lìa: Chúa Con ẩn mình trong Chúa Cha, và Chúa Cha tỏ hiện trong Chúa Con. Vẫn là Một từ ngàn xưa và mãi là Một tới ngàn sau. Thế nên Đường mang tên Giêsu tất yếu cũng là địa chỉ Nhà Cha, và ngược lại tìm đến Nhà Cha cũng là hành trình vào Đường Sự Thật và Sự Sống.
>
>
>
> 3. Đường con đi.
>
>
>
> Dẹp bỏ con đường cũ của thất vọng hoang mang để khai mở con đường mới bằng toàn diện con người mình, Chúa Giêsu muốn truyền lại cho các Tông đồ cái kinh nghiệm hiện sinh phong phú liên kết với Cha qua Chân Lý và Sự Sống; đồng thời đó cũng chính là lời mời gọi Giáo Hội cất bước lên đường với những hành trang đi về hạnh phúc.
>
>
>
> Đi trên Đường Giêsu là đi bằng cả niềm tin gắn bó hiệp thông của những con người biết mình có một lý tưởng để theo đuổi, và sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được lý tưởng ấy. Trút bỏ những hành trang cồng kềnh của danh lợi thú, đoạn tuyệt với những ngõ cụt lối mòn sao gợn sỏi đá của cuộc sống khô khan, chấp nhận canh tân để có được bước đi vừa thanh thót vừa thanh thản của đời nhân đức chính là hát lên khúc ca mới trên con đường mới. Vì lý tưởng ấy chính là lẽ sống, cũng chính là vinh dự một đời: "Anh em là dòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là chủng tộc thánh thiện, Dân riêng của Chúa..." (bài đọc thứ hai).
>
>
>
> Đi trên Đường Giêsu cũng là đi bằng niềm hy vọng bền vững. "Thầy đi dọn chổ cho các con." Vận mệnh tương lai đã mở ra. Không còn xa xôi tít tắp, nhưng đã châm rễ từ cuộc đời này. Sống hôm nay là chuẩn bị sống ngày mai, và ngày mai tại Nhà Cha đã được định hình ngay từ bây giờ trong bước đường lữ thứ của Hội Thánh ở giữa lòng đời. Đi trong hy vọng là nhận ra rằng con người được tạo dựng để hướng về một cứu cánh, được tái sinh trong giới hạn nhưng không ngừng hướng về vô hạn. Thiết tưởng lời kinh của Thánh Augustinô có thể là tóm kết của bước đi hy vọng đã biến thành khát vọng: "Lạy Chúa, Chúa dựng nên con để cho Chúa, nên con mãi khắc khoải cho tới khi được nghỉ ngơi trong Ngài."
>
>
>
> Đi trên Đường Giêsu còn là đi bằng cả tình yêu chan hòa phục vụ. Bài đọc thứ nhất là hình ảnh đẹp về một Giáo Hội trẻ đang cựa mình vươn vai tiến tới. Có những phân công khác biệt: kẻ phục vụ bàn thánh, người phục vụ bàn ăn; kẻ chuyên chăm rao giảng Lời Chúa, người chuyên lo hạnh phúc anh em. Nhưng vẫn là nhịp bước đồng hành. Có thể nói được rằng tình yêu và phục vụ là đôi chân của Giáo Hội lữ hành đặt bước chân mình trong dấu chân Chúa. Và cũng có thể hiểu được rằng cách nhìn "con người là con đường của Giáo Hội" (Gioan Phaolô II) chính là tốc độ mới của tình yêu chan hòa phục vụ trên Đường Giêsu hôm nay.
>
>
>
> Và lời cuối cùng sẽ là một lời kinh, dệt nên khúc hát hy vọng cho những ai đang băn khoăn tìm kiếm một con đường sống, và biến nên hành khúc tin yêu cho những ai đã một lần cất bước hành trình: "Chúa muốn nhận con đường con đi, nên Ngài đã sinh xuống dương gian. Chúa đã nhận đôi bàn tay con, dìu từng bước, bước đi trên đường. Chúa ôi, khi nhìn đời con, con không hiểu từng giọt lệ sầu. Chúa ôi, khi nhìn đời Ngài, con đã gặp đường hướng con đi."
>
>
>
> ĐGM. Giuse Vũ Duy Thống (trích trong "Với Cả Tâm Tình")
>
>-----------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐỜI LÀ MỘT CHUYẾN ĐI PDF Print E-mail

Tracy NGUYEN

Ðời Là Một Chuyến Ði

Một tác giả nọ đã nói lên tính cách bí ẩn của cuộc sống con người bằng một câu chuyện như sau:

Tại một vùng quê nọ bên Tây phương, một "ông Từ" nhà thờ có thói quen mà không ai có thể lay chuyển được. Mỗi ngày, cứ 15 phút trước giờ ngọ, ông gọi điện thoại đến cho người tổng đài trong vùng và hỏi giờ.

Ngạc nhiên về thói quen lạ lùng ấy, người tổng đài đã đặt câu hỏi: "Thưa ông, nếu không có gì làm phiền ông, xin cho ông biết lý do hỏi giờ như thế mỗi ngày?".

Ông Từ nhà thờ mới giải thích: "Ồ, có gì đâu. Tôi là người phải kéo gác chuông mỗi ngày vào giờ ngọ. Tôi cần biết giờ chính xác".

Người tổng đài điện thoại mới vỡ lẽ ra. Ông nói với ông từ nhà thờ như sau: "Thật là buồn cười. Trong khi ông hỏi giờ nơi tôi, thì chính tôi lại điều chỉnh đồng hồ theo tiếng chuông của ông."

Tác giả của câu chuyện trên đây kết luận rằng:

Cuộc sống quả là một bí ẩn mà những người trong cuộc không thể nào tự mình tìm ra được câu trả lời. Chúng ta cần một câu giải đáp từ bên ngoài về ý nghĩa và mục đích của cuộc sống. Và người có thể nói với chúng ta về ý nghĩa và mục đích của cuộc sống chính là Thiên Chúa, Chủ tế của sự sống.

Kinh thánh, Lời của Chúa, thường ví cuộc sống như một cuộc hành trình. Từ lúc Noe xuống tàu, qua Abraham cất bước ra đi vào vùng đất xa lạ, đến ngày vội vã ra đi của Ðức Maria và cả cuộc đời không ngừng di động của Ðức Kitô: tất cả đều là những hình ảnh diễn tả cuộc hành trình Ðức Tin của người Kitô chúng ta.

Ðời là một cuộc hành trình...

Ra khỏi lòng mẹ là nhập cuộc và ra đi không ngừng. Tuổi thơ và thanh niên được dệt bằng những năng động để không ngừng dự phóng và tiến tới. Ở tuổi trung niên, thành công tràn ngập nhưng thất bại cũng giăng đầy lối đi: có những người bạn chợt đến rồi đi; vui tươi hớn hở chớm nở, nhưng thất vọng cũng bao trùm... Rồi tuổi già chợt đến, chúng ta mới nhận ra rằng tất cả trên đời này chỉ là tạm bợ...

Ðời là một cuộc hành trình.

Ðức Kitô đã trải qua cuộc đời trần thế bằng không biết bao nhiêu cuộc hành trình. Sinh ra trong một cuộc hành trình, vừa mở mắt chào đời đã phải vội vã ra đi như một người tị nạn. Năm 12 tuổi lạc mất trong một cuộc hành trình... Ra đời, Ngài không ngừng đi lại khắp nẻo đường Palestina. Và cuối cùng, Giêrusalem, đồi Calvê là điểm đến của cuộc hành trình.

Qua cuộc hành trình không nghỉ ngơi ấy, Ðức Kitô đã tuyên bố với chúng ta: "Ta là Ðường, là Sự Thật và là Sự Sống". Chỉ trong Ngài, qua dấu chân của Ngài, chúng ta mới thật sự tìm được hướng đi cho cuộc hành trình của chúng ta... Ngài là Con Ðường dẫn chúng ta về cõi phúc vinh quang. Nhưng Con Ðường của Ngài chính là Con Ðường của yêu thương và phục vụ...

Hãy tin tưởng rằng khi chúng ta sống yêu thương, sống phục vụ là lúc chúng ta đang đi trên Con Ðường của Ngài.

Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài

--------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - LỜI TÂM TÌNH CN PHỤC SINH PDF Print E-mail

QUANG VŨ
Sat, Apr 11 at 3:48 PM

TÂM TÌNH CHÚA NHẬT PHỤC SINH.

Xin Chúa ban Thánh Thần Chúa giúp cho chúng con hiểu rằng Chúa là Tình Yêu và Sự Chữa Lành và luôn đồng hành với dân Chúa để giúp chúng con vượt thắng tất cả những đau khổ của đại dịch do con người là Trung Cộng gây ra theo cách thức yêu thương và thời điểm của Chúa chứ không phải theo cách thức và thời điểm của con người.

Một lần nữa, xin chào thân ái và bình trong Chúa Phục Sinh.

I would like to cordially greet all, my family members and friends in peace of our Lord Jesus Christ Who, because of His love for all of us, has been going through His passion and death in order to conqueur evils by His love. Now, we are having alive God Who is living among us and within us.

May God give us His Spirit to continue to live in peace, in patience and trust in God Who always loves us, heal us and journeys with us to help us to overcome this Chinese pendamic according to God's love, plan and time.

Sincerely in love and peace in resurrected Jesus.

Vũ Duy Quang

-------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - NGÀI MUỐN RỬA CHÂN CHO ANH PDF Print E-mail

DM Tran

Sat, Apr 11 at 10:11 AM

NGƯỜI CHỈ XIN ANH EM HÃY ĐỂ NGƯỜI RỬA CHÂN CHO ANH EM

Bài giảng Thứ Năm Tuần Thánh của ĐTC Phanxicô VỀ CHỨC LINH MỤC

Trần Mỹ Duyệt chuyển ngữ

Thánh Thể. Phục vụ. Xức dầu. Sự thật phụng vụ chúng ta sống hôm nay là Chúa muốn được ở lại với chúng ta trong Thánh Thể. Và TÔI luôn luôn trở thành những nhà tạm của Chúa, mang Chúa đến cho mọi người. Nếu chúng ta không ăn thịt Người và uống máu Người, chúng ta sẽ không được vào Vương Quốc Nước Trời. Đây là một mầu nhiệm của bánh và rượu của Chúa đối với chúng ta, trong chúng ta, và giữa chúng ta. (ĐỂ BẠN VÀ TÔI LÀ TẤM BÁNH BẺ RA CHO NGƯỜI NGHÈO THEO Ý CHÚA: Tông huấn Phaolo VI)

Phục vụ. Dấu hiệu này chính là một điều kiện để bước vào Vương Quốc Nước Trời. Phục vụ. Đúng vậy, phục vụ mọi người, nhưng Chúa - trong những lời trao đổi Người nói với Phêrô - khiến cho ông hiểu rằng để vào Vương Quốc Nước Trời, chúng ta phải để Chúa phục vụ chúng ta, rằng Người Đầy Tớ của Thiên Chúa là người hầu hạ chúng ta. Và đây là điều khó hiểu. Nếu tôi không để Chúa làm người đầy tớ của tôi, cho phép Chúa rửa chân tôi, để giúp tôi lớn lên, để tha thứ cho tôi, tôi sẽ không vào được Vương Quốc Nước Trời.

Và chức linh mục. Hôm nay cha muốn được gần gũi với các linh mục. Tất cả các linh mục – vừa mới đây được thụ phong cho tới giáo hoàng, tất cả chúng ta đều là những linh mục. Các giám mục, tất cả... chúng ta đã được xức dầu, được xức dầu bởi Thiên Chúa; được xức dầu để cửa hành Thánh Thể, được xức dầu để phục vụ.

Hôm nay chúng ta không có Thánh Lễ Truyền Dầu. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có thể cử hành vào dịp trước lễ Hiện Xuống, nếu không chúng ta sẽ hoãn đến năm tới. Nhưng tôi không thể để Lễ này đi qua mà không lưu ý với các linh mục. Các linh mục, những người đã tận hiến đời mình cho Chúa. Các linh mục, là những người đầy tớ. Trong những ngày gần đây, hơn 60 linh mục đã qua đời tại Ý trong khi săn sóc bệnh nhân tại những nhà thương, và cùng với các bác sỹ và y tá... Họ là "những vị thánh hàng xóm", những linh mục đã hiến mạng mình để phục vụ.

Và cha nghĩ tới những linh mục ở xa xôi kia. Hôm nay, cha nhận được một lá thư từ một linh mục tuyên úy của một nhà tù biệt giam, trong thư đó, ngài kể cho cha mình đã sống thế nào trong Tuần Thánh này với các tù nhân. Ngài là một linh mục Phanxicô,

Các linh mục, những người ra đi để mang Tin Mừng và chết tại đó. Một vị giám mục đã nói rằng, việc đầu tiên ngài làm khi tới những địa điểm truyền giáo, là đi thăm nghĩa trang, đến những ngôi mộ của các linh mục, những vị đã hiến mạng sống mình ở đó, trẻ trung, vì chứng bệnh dịch địa phương. Họ đã không được chuẩn bị, họ đã không có thuốc trụ sinh. Không ai đã biết tên của họ. Họ là những linh mục vô danh.

Những vị linh mục của miền quê, họ là các linh mục giáo xứ với bốn, năm, hoặc bảy làng mạc trên rừng núi, đi từ nơi này qua nới khác, biết các người trong từng thôn xóm... Có một lần, một vị đã kể cho cha rằng, mình biết tên của tất cả mọi người trong những ngôi làng. "Thật vậy sao?" cha hỏi vị này. Và linh mục này đã trả lời: "Ngay cả tên của những con chó" nữa. Họ biết tất cả. Những sự gần gũi của người linh mục.

Tuyệt vời, những linh mục tốt lành. Hôm nay cha mang chúng con trong trái tim cha, và cha dâng anh em trên bàn thờ.

Những linh mục bị vu oan. Ngày nay xảy ra rất nhiều. Họ không thể ra ngoài bởi vì bị nói xấu, những chuyện liên quan tới bi kịch mà chúng ta đã kinh nghiệm về sự khám phá các linh mục đã làm những điều xấu xa. Một số đã kể cho cha rằng họ không thể rời nhà với bộ áo linh mục vì họ bị khinh bỉ, và họ tiếp tục phải ở trong nhà.

Những linh mục tội lỗi, họ cùng với các giám mục và giáo hoàng, một tội nhân, đừng quên xin ơn tha thứ. Và học để thứ tha vì biết rằng họ cần xin được tha thứ và để thứ tha. Chúng ta tất cả đều là những tội nhân. Các linh mục đau khổ vì những khủng hoảng, những linh mục không biết mình phải làm gì, những linh mục đang trong sự tối tăm... Ngày hôm nay, tất cả chúng con, những anh em linh mục, ở với cha trên bàn thờ.

Các con là những người đã được thánh hiến, Cha chỉ cần nói với các con một điều: Đừng cứng lòng như Phêrô. Hãy để chân các con được rửa. Chúa là người đầy tớ của các con. Người đang gần gũi với các con để ban sức mạnh cho các con, để rửa chân cho các con.

Và vì thế, với sự nhận thức về nhu cầu cần được rửa này, trở nên những người tha thứ rộng lượng. Tha thứ. Một trái tim nhân từ có sự rộng rãi trong việc tha thứ. Nó là thước đo bởi những gì chúng ta được cân đo. Khi các con tha thứ, các con sẽ được thứ tha: cùng một cán cân. Đừng sợ để tha thứ. Một đôi khi có những nghi ngờ... Hãy nhìn lên Chúa Kitô [nhìn lên Thánh Giá]. Ở đó có sự tha thứ của mọi người.

Hãy can đảm, và cũng hãy chấp nhận những may rủi, trong việc tha thứ để an ủi. Và nếu chúng con không thể ban phát bí tích hòa giải tại thời điểm này, ít nhất cũng đem sự an ủi của một người anh em cùng đồng hành, và để cánh cửa mở cho [người đó] để trở về.

Cha cảm ơn Thiên Chúa về hồng ân chức linh mục. Chúng ta tất cả [cảm ơn]. Cha cảm ơn Thiên Chúa cho các con, những linh mục. Chúa Giêsu yêu các con. Người chỉ hỏi các con rằng, các con có để cho Người rửa chân cho các con không.

https://www.catholicnewsagency.com/news/full-text-pope-francis-holy-thursday-homily-77243

Vatican City, Apr 9, 2020 / 02:00 pm (CNA).- Here is the full text of Pope Francis' Holy Thursday homily, delivered April 9 at the Basilica of St. Peter.

The Eucharist. Service. Anointing. The reality we live today in this liturgy is the Lord who wants to remain with us in the Eucharist. And we always become tabernacles of the Lord. We bear the Lord with us to the point that he himself tells us that if we do not eat his body and drink his blood, we will not enter the Kingdom of Heaven. This is the mystery of the bread and wine of the Lord with us, in us, within us.

The service. That gesture that is a condition for entering the Kingdom of Heaven. Serve, yes, everyone, but the Lord -- in that exchange of words he had with Peter -- makes him understand that to enter the Kingdom of Heaven, we must let the Lord serve us, that the Servant of God is the servant of us. And this is difficult to understand. If I do not let the Lord be my servant, allow the Lord to wash me, to help me grow, to forgive me, I will not enter the Kingdom of Heaven.

And the priesthood. Today I would like to be close to priests. All of them -- from the most recently ordained to the pope, we are all priests. The bishops, all ... We are anointed, anointed by the Lord; anointed to offer the Eucharist, anointed to serve.

Today we did not have the Chrism Mass. I hope we will be able to have it before Pentecost, otherwise we will have to postpone it until next year. But I cannot let this Mass pass without mentioning the priests. Priests who offer their lives for the Lord, priests who are servants. In recent days, more than 60 have died here in Italy, in the care of the sick in hospitals, and also with doctors, nurses ... They are "the saints next door," priests who gave their lives by serving.

And I think of those who are far away. Today I received a letter from a priest, chaplain from a distant prison, in which he tells of how he lives this Holy Week with the prisoners. A Franciscan.

Priests who go far to bring the Gospel and die there. A bishop said that the first thing he did, when he arrived in these mission posts, was to go to the cemetery, to the grave of the priests who lost their lives there, young, by the local plague [local diseases]. They were not prepared, they had no antibodies. No one knows their names. Anonymous priests.

The country parish priests, who are parish priests of four, five, or seven villages in the mountains and go from one to the other, who know the people ... Once, one told me that he knew the name of all the people of the villages. "Really?" I said to him. And he said to me: "Even the name of the dogs." They know all. Priestly closeness.
Well done, good priests. Today I carry you in my heart and I bring you to the altar.

Slandered priests. Many times it happens today. They cannot go out on the street because bad things are said of them, in reference to the drama we have experienced with the discovery of priests who did ugly things. Some told me that they cannot leave the house with the clergyman because they are insulted, and they continue.

Sinful priests, who together with the bishops and the pope, a sinner, do not forget to ask for forgiveness. And learn to forgive because they know that they need to ask for forgiveness and to forgive. We are all sinners. Priests who suffer from crises, who do not know what to do, who are in the dark ... Today all of you, brother priests, are with me on the altar.

You who are consecrated, I only tell you one thing: Do not be stubborn, like Peter. Allow your feet to be washed. The Lord is your servant. He is close to you to give you strength, to wash your feet.

And so, with this awareness of the need to be washed, to be great forgivers. Forgive. A great heart has generosity in forgiveness. It is the measure by which we will be measured. As you have forgiven, you will be forgiven: the same measure. Do not be afraid to forgive. Sometimes there are doubts ... Look at Christ [look at the Crucifix]. There is everyone's forgiveness.

Be brave, also in taking risks, in forgiving in order to console. And if you cannot give sacramental forgiveness at that moment, at least give the consolation of a brother who accompanies and leaves the door open for [that person] to return.

I thank God for the grace of the priesthood. We all [thank you]. I thank God for you, priests. Jesus loves you! He only asks that you allow him to wash your feet.

 

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH : SỐ 177 THỨC ĂN NHANH TÂM HỒN PDF Print E-mail

Quang Tran
Fri, Apr 10 at 9:02 AM

Số 177: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on the Good Friday of April 10, 2020

YÊU THƯƠNG ĐẾN CÙNG

"Chúa Giêsu vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian,

và Người yêu thương họ đến cùng" (Gioan 13: 1)

Thứ Năm Tuần Thánh trước khi Chúa Giêsu đi chịu chết để cứu chuộc nhân loại, Người thiết lập bí tích Thánh Thể và bí tích Truyền Chức Linh Mục để diễn tả TÌNH YÊU của Người vẫn tiếp tục ở lại với nhân loại cho đến tận thế. Mặc dầu Chúa Giêsu biết trong những môn đệ có kẻ bán Người vì ham lợi, có kẻ chối Người vì lo sợ, và bỏ trốn khi Người bị bắt bớ..., nhưng "Người vẫn yêu thương họ đến cùng" (Ga 13: 1). Yêu thương đến cùng có nghĩa là gì?

Yêu vốn đã khó định nghĩa thì yêu đến cùng cũng khó không kém. Ở đây chỉ xin đưa ra hai ví dụ tương phản để diễn tả phần nào ý nghĩa "vẫn yêu đến cùng".

Trường hợp I, chuyện bên Mỹ: Có cặp vợ chồng anh Tối và chị Hôm, họ đã kết hôn sau nhiều năm yêu thương nhau. Sau khi kết hôn được 18 năm và họ có với nhau hai người con. Rồi gần nhà anh chị có sòng bạc (casino) mới khai trương và anh Tối đã sa vào chốn tối tăm này. Chị Hôm và mọi người cản ngăn không được. Anh Tối như con thiêu thân không sao thoát ra khỏi bài bạc. Chị Hôm đành quyết định ly dị để bảo toàn đời sống cho hai con thơ và mình.

Từ ngày ly dị, anh không hề phụ với chị một chút tiền bạc, vật chất để nuôi hai đứa con. Chị chấp nhận. Chị cắn răng, gồng mình đi làm thêm đủ thứ công việc để có tiền trang trải cho cuộc sống của ba mẹ con.

Sau ly dị, chị Hôm và hai đứa con chuyển đi mướn nhà chỗ khác để ở, anh Tối vẫn ở chỗ mướn cũ. Vì mới chuyển đi, chị Hôm chưa kịp khai báo địa chỉ mới nên thư từ, những check (tấm séc như cheque) của chính phủ, hay tiền được lấy lại sau thuế... vẫn về chỗ của anh Hôm.

Câu hỏi: Nếu bạn là anh Tối thì bạn sẽ làm gì với những thư từ... của chị Hôm và hai con?

Anh Tối đã bóc tất cả những thư từ... của chị Hôm, và thứ gì anh Tối nghĩ sẽ gây khó khăn, làm cho chị Hôm phải oằn mình thì anh để vào chỗ quy định cho chị đến lấy. Còn những thứ nào anh nghĩ mang lại hữu ích cho chị thì anh xé, đem đi đốt để chị khốn đốn.

Trường hợp II, chuyện nghe được: Trong một giáo xứ nọ, có anh Sáng và chị Mai cùng: sinh hoạt giáo lý, huynh trưởng và đi học cùng trường, cùng lớp với nhau từ nhỏ cho đến lớn. Lớn lên anh Sáng và chị Mai yêu nhau. Mọi người ai cũng cho họ là xứng đôi vừa lứa.

Tuy nhiên, sau nhiều năm yêu nhau, bỗng một ngày chị Mai nói lời chia tay với anh Sáng. Chia tay nhau sau một thời gian, chị Mai có một người yêu mới. Anh Sáng thì buồn đời!

Sài Gòn mùa mưa! Mưa hay đến bất ngờ, không bao giờ báo trước. Mà, mỗi khi mưa thì đường hay lầy lội và ngập úng. Chị Mai trên đường đi làm về vì nước ngập cao, xe gắn máy của chị bị chết máy. Chị Mai đành phải cố dắt xe, cố gắng đi về. Về đến con đường hẻm dẫn vào nhà chị thì trời đã tối và trời vẫn mưa như trút nước. Bỗng dưng có mấy anh chàng nghiện xì ke ma tuý "thần hiện" chấn lột, cướp... Chị sợ hãi vừa chạy, vừa chống trả, vừa kêu la dưới mưa mong có ai thân quen trong hẻm ra cứu giúp.

Câu hỏi: Nếu bạn là anh Sáng và thấy chị Mai đang lâm nạn lúc này, bạn sẽ phản ứng ra sao? Có ra cứu giúp chị Mai không?

Anh Sáng đã lao ra, mặc cho trời mưa, và nguy hiểm bị bọn nghiện kia làm bị thương tật..., để giải thoát chị Mai.

Sau nay người ta hỏi anh: Tại sao chị Mai bỏ không yêu anh nữa, anh vẫn cứu chị ấy?

Anh Sáng trả lời: Mình vẫn còn yêu Mai.

BÌNH: "Yêu đến cùng" như Chúa Giêsu nghĩa là dù bị phản bội, dù bị bán đứng, dù bị hại... thì vẫn luôn luôn làm điều tốt nhất, cho những người mình yêu thương. Tình yêu đích thật là: luôn luôn muốn điều tốt nhất cho người mình yêu, thậm chí ngay cả khi bạn bị loại trừ (That's what true love is. Always wanting what's best for someone, even if that doesn't include you).

*Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Nếu tôi rơi vào hoàn cảnh như anh Tối và anh Sáng, đâu là cách phản ứng, hành xử của tôi? Tôi có kinh nghiệm gì khi "yêu đến cùng" đối với những người thân trong gia đình khi tôi luôn luôn cố gắng làm tốt mà họ không nhận ra những điều tốt tôi đang vun đắp?

----------------------------------

---

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 70