mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6512
mod_vvisit_counterHôm Qua8212
mod_vvisit_counterTuần Này35901
mod_vvisit_counterTuần Trước84740
mod_vvisit_counterTháng Này236000
mod_vvisit_counterTháng Trước339361
mod_vvisit_counterTất cả17795153

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐỨC TIN LÀ TÍN THÁC PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tue, Sep 22 at 1:56 AM

ĐỨC TIN LÀ MỘT SỰ TÍN THÁC

Có một gia đình nọ sống giữa đồng không mông quạnh. Vào đêm kia, nhà bốc cháy dữ dội. Cha mẹ, con cái vội vã chạy ra ngoài sân và đứng bất lực nhìn ngọn lừa thiêu rụi tổ ấm gia đình họ. Bỗng mọi người chợt nhận ra thiếu đứa con bé nhất.

Thì ra cậu bé cũng chạy với mọi người, nhưng chưa ra tới cửa, thấy lửa cháy dữ quá, cậu sợ hãi chạy trở lên lầu. Trong lúc cả gia đình hốt hoảng không biết phải làm sao để cứu cậu bé năm tuổi, vì lửa cao ngút tứ phía, bỗng cửa sổ trên lầu mở toang, và cậu bé kêu khóc inh ỏi. Cha cậu bé gọi lớn tên con, rồi nói:

-Con nhảy xuống đây? Cậu bé nhìn xuống dưới chỉ thấy khói mù và lửa, nhưng nghe tiếng cha kêu mình, liền trả lời:

-Ba ơi, con không trông thấy ba đâu hết!

Người cha trả lời giọng cương quyết:

-Cứ nhảy đi, có ba trông thấy con là đủ rồi?

Và cậu bé leo lên cửa sổ, rồi nhảy xuống, rơi vào vòng tay yêu thương vạm vỡ của cha mình cách an toàn.

-------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CHỚ VỘI XET ĐOÁN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Mon, Sep 21 at 12:19 AM

CHỚ VỘI XÉT ĐOÁN NGHIÊM KHẮC

Vào thời vua Henry VIII của Anh, ở Luân Đôn nạn trộm cắp thật nhiều. Thomas More nhận thấy vị thẩm phán già hay khiển trách những người đến khiếu nại vì bị móc túi, ông quan tòa già quả quyết rằng nếu mấy nạn nhân đó cẩn thận giữ túi tiền của mình thì làm sao mà mất được?

Nhân một cuộc họp các thẩm phán, Thomas More bí mật cho gọi một tên móc túi chuyên nghiệp dang ở tù và dặn rằng:

-Ta sẽ thưởng nhà ngươi, nếu ngươi móc được túi tiền của ông quan tòa già kia.

Chàng ta xin phép được tới nói chuyện với vi quan tòa già và đưa tay khéo léo cắt được túi tiền của ông ta rồi hiên ngang về chỗ ngồi.

Thomas More bây giờ mới lên tiếng xin các vị thẩm phán làm phúc bố thí cho một người nghèo ở đó. Vị nào cũng rờ túi tiền của mình. Vị quan tòa già kia giật mình vì không thấy túi tiền mình đâu nên la lớn:

-Bớ ăn cắp! Có tên nào ăn cắp túi tiền của tôi rồi!

Thomas nói:

-Sao? Ông nói chúng tôi ở đây đã ăn cắp túi tiền của ông sao?

Ông quan tòa mặt đỏ bừng vì giận. Bấy giờ Thomas More mời gọi tên lưu manh kia và bảo trả lại túi tiền cho đương sự. Thomas nói với vị thẩm phán già:

-Tôi khuyên ông bớt nghiêm khắc với những người bị móc túi, vì chính ông đã để cho người ta cuỗm mất túi tiền ngay giữa đại hội như thế! (MV)

muumocuocsong

------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - GANH TỴ - GHEN TỨC PDF Print E-mail

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA CN25TN-A
Suy niệm Tin mừng Mát-thêu (Mt 20,1-16) : GANH TỴ LÀ BỆNH TRẦM KHA

Bài Tin mừng hôm nay thuật lại rằng: Khi những người thợ làm việc từ sáng sớm thấy những người khác làm muộn hơn cũng được lãnh tiền công bằng mình thì đâm ra ganh tị, tức tối...
Ganh tị là căn bệnh trầm kha phát sinh từ thời kỳ đồ đá và sẽ tồn tại mãi cho tới ngày tận thế.
Khi loài người có mặt trên địa cầu là bắt đầu có ganh tị. Sau khi hai anh em Ca-in, A-ben dâng lễ vật cho Thiên Chúa, Ca-in nổi cơn ganh tị vì lễ vật của A-ben được Chúa vui nhận còn lễ vật của mình thì không. Lòng ganh tị bùng lên mãnh liệt trong lòng đã xui khiến Ca-in giết chết người em vô tội của mình.
Trong xã hội hôm nay, lòng ganh tị cũng đang nhen nhúm trong tâm hồn khi người ta thấy người khác đẹp hơn, giàu có hơn, sang trọng hơn, thành công hơn, nổi bật hơn mình... Ganh tị sinh ra ganh ghét, ganh ghét sinh ra chia rẽ, hận thù, bất hòa, bất thuận.

Phương thức diệt trừ lòng ganh tị
Ganh tị là căn bệnh trầm kha, rất khó diệt trừ. Tuy nhiên, bệnh nào cũng có thuốc chữa. Vậy chúng ta thử xem có phương thế nào có thể hạn chế hoặc ngăn ngừa chứng bệnh này không.
Nguyên nhân sinh ra ganh tị là vì người ta so sánh phận mình với thân phận người khác và thấy mình thua kém. Vậy thì cách tốt nhất để diệt trừ ganh tị là đừng so sánh phận mình với bất cứ ai.
Mỗi người được sinh ra trên đời là một nhân vật độc đáo, mỗi người một vẻ, không ai giống ai, mỗi người đều có tính cách riêng, một sứ mạng riêng, một trách nhiệm riêng...
Trong lĩnh vực âm nhạc, có nhiều nhạc cụ khác nhau với những tính cách khác nhau: đàn guitar điện (ghi-ta) và guitar bass (ghi-ta bass) na ná giống nhau nhưng tấu lên những âm thanh có cung bậc trầm bổng khác nhau; đàn organ và piano có hình thù gần giống nhau nhưng phát ra tiếng nhạc khác nhau...
Mỗi thứ nhạc cụ đều có cái hay riêng của mình; vì thế, guitar bass đừng "buồn" vì âm thanh của mình trầm đục, không sôi nổi như âm thanh guitar điện. Dù sao, những âm trầm, đục của guitar bass là một hỗ trợ rất cần thiết, làm cho ban nhạc sinh động hơn.
Tương tự như thế, piano cũng không nên "ganh tị" vì âm thanh của mình không đa dạng, nhiều sắc màu như organ, vì piano cũng là một nhạc khí cần thiết cho nhiều ban nhạc khi trình diễn.
Vậy thì đừng đem tiếng đàn guitar điện so với tiếng đàn guitar bass hay so tiếng đàn piano với tiếng đàn organ để phân định hơn thua... So sánh như thế là hoàn toàn khập khiễng.
Giữa con người với nhau cũng vậy. Mỗi người có một số khả năng riêng, cũng như các nhạc cụ có những âm sắc riêng... Đem tiếng đàn guitar điện so với tiếng đàn guitar bass để xác định hơn thua là khập khiễng như thế nào, thì đem khả năng của người này so với khả năng người kia cũng khập khiễng như vậy.

Vậy thì ta đừng so sánh hơn thua với người khác. Tốt nhất là so sánh bản thân ta hôm nay với bản thân ta năm ngoái, xem hơn thua thế nào. Nếu thua thì nên lấy làm tiếc và cố gắng để tiến lên; nếu cái tôi trong hiện tại tốt hơn cái tôi quá khứ thì hãy vui mừng và tiếp tục cố gắng để vượt lên chính mình. Đây là cuộc ganh đua lành mạnh và bổ ích; còn ganh đua với người khác thì chỉ sinh ra ganh tị, ganh ghét mà thôi.

Tóm lại,
Đừng so sánh mình với người khác để phân định hơn thua mà hãy so sánh bản thân mình hôm nay với chính bản thân mình hôm qua.
Đừng mong thắng người khác. Hãy mong tự thắng mình. Nhờ đó, ta mới có thể vượt qua chính mình.

Lạy Chúa Giê-su,
Ganh tị là căn bệnh trầm kha đã có từ thửa ban đầu và tồn tại mãi cho đến ngày tận cùng của nhân loại. Căn bệnh này như một cơn lốc xoáy cuốn hút muôn người vào vòng ganh đua, ganh ghét, chia rẽ bất hòa.
Xin Chúa ban ơn giúp chúng con không để mình bị cuốn hút vào cơn lốc quái ác này nhưng được thoát ra khỏi vòng oan nghiệt đó, để vượt thắng mình mỗi ngày, để càng ngày càng trở nên hoàn thiện và giống Chúa hơn.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tin mừng Mát-thêu (20, 1-16): GANH TỴ - GHEN GHÉT - GHEN TỨC.
1 "Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng." 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: "Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết?" 7 Họ đáp: "Vì không ai mướn chúng tôi." Ông bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !" 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: "Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất." 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ: 12 "Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt." 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: "Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?" 16 Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.

-------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CẨN THẬN COI CHỪNG,,,! PDF Print E-mail

Cẩn Thận Coi Chừng Giống Như Nước Đổ Lá Khoai - Lm. Huệ Minh

Thứ Bảy Tuần XXIV Mùa Thường Niên

Lc 8, 4-15 :HẠT GIỐNG LÀ LỜI THIÊN CHÚA

CẨN THẬN COI CHỪNG GIỐNG NHƯ NƯỚC ĐỔ LÁ KHOAI

Trong quan niệm về nghề nông, ông bà ta đã đưa ra một chỉ dẫn "nhất nước nhì phân, tam cần, tứ giống". Đức Giêsu đề cập đến một vấn đề sâu xa hơn, nó không chỉ là nước, là phân, là giống, nhưng quan trọng hơn cả là đất đai. Không có đất, hoặc đất đai cằn cỗi sỏi đá, thì cho dù có lắm nước, nhiều phân, giống tốt, cũng khó lòng mà thu hoạch được vụ mùa bội thu.

Giống tốt, đất khô cằn sỏi đá, cũng sẽ chẳng đem lại kết quả gì. Hạt giống rơi trên vệ đường, tựa như những người nghe Lời Chúa lọt vào tai này ra tai kia. Hạt rơi trên sỏi đá, những người nghe lời Chúa cách hời hợt, mau mắn đón nhận, những cũng nhất thời bỏ mất tất cả. Hạt rơi vào bụi gai, nhìn bề ngoài họ rất đạo đức, làm nhiều việc thiện, nhưng cũng dễ dàng chạy theo dục vọng, tiền bạc lợi lộc. Cuối cùng, hạt rơi vào đất tốt, là những người chăm chú đón nhận Lời Chúa, ghi nhớ, suy niệm và thực hành, dễ dàng tuân phục với tất cả lòng hăng hái quảng đại.

Hôm nay Đức Giêsu đã kể dụ ngôn người gieo giống và mặc khải cho biết: người gieo giống là Thiên Chúa. Hạt giống là Lời của Người qua các tổ phụ, tiên tri và sau hết là chính Đức Giêsu. Tuy nhiên, thân phận hạt giống thì khác nhau, vì thế, có hạt bị quên lãng, bỏ ngoài tai hay vô tâm, chỉ ¼ là được đón nhận. Lý do thân phận của hạt giống bị hư hoại nhiều là vì sự chai cứng trên lối mòn hay bởi gai góc, đá sỏi cằn khô. Chỉ một ¼ số hạt gieo vãi được may mắn rơi vào đất tốt, đủ điều kiện để hạt giống nảy mầm, đơm bông kết trái.

Hình ảnh này cho thấy thực trạng của xã hội chúng ta hôm nay cũng đang bị đủ thứ gai góc, sỏi đá và lối mòn đe dọa đến hạt giống của Lời Chúa.

Những thứ đó là: lối sống sa đọa, nhu nhược, vô luân, không có tự trọng... tham nhũng, bóc lột, lừa gạt, dẫn đến tình trạng: "Ai làm sao, tôi làm vậy. Ai làm bậy, tôi cũng làm theo", nên Lời Chúa không sinh ích cho người đón nhận.

Thực vậy, biết bao con người hôm nay cứ trố mắt và lao mình vào những con đường tội lỗi mà không hề có chút ưu tư. Họ sống như không có gì xảy ra vậy.

Nơi giới trẻ ngày nay, tình trạng thượng tôn tình dục, văn hóa đồi trụy đang là mốt rất "hót", dẫu vẫn biết rằng văn hóa phẩm đồi trụy là nguyên nhân nguy hiểm, tác hại khôn lường đến đời sống đạo đức gia đình, xã hội và làm băng hoại Lương Tâm, dẫn đến tình trạng mù quáng và đi vào con đường chết! Nhưng vì đồng tiền và bản năng "hạ đẳng" của con người, họ vẫn ngang nhiên cung cấp và thỏa sức sử dụng... như loài không có lương tri, không có linh hồn...!

Khi trình bày dụ ngôn, Chúa nhấn mạnh đến sự hiệu nghiệm của hạt giống, dù có hạt rơi bên vệ đường, có hạt rơi trên đá, có hạt rơi vào bụi gai, nhưng cũng có hạt rơi trên đất tốt và sinh hoa kết quả gấp trăm. Thiên Chúa là người gieo hạt giống đã làm tất cả để hạt Lời Ngài giảng dạy nảy sinh mầm.

Khi giải thích dụ ngôn cho các môn đệ, Chúa Giêsu như muốn nhấn mạnh đến sự cộng tác của con người để làm cho Lời Chúa được sinh hoa kết quả. Hạt giống Lời Chúa sinh hoa trái, nhưng còn phụ thuộc vào mảnh đất có được canh tác tốt. Mảnh đất phải được dọn cỏ, phải được nhặt những viên đá để hạt giống Chúa được tự do tăng trưởng, được sinh hoa kết trái mang lại lợi ích thiêng liêng cho cuộc sống.

Dẫu biết rằng tâm hồn mình còn nhiều sỏi đá, cỏ lùng, đừng thất vọng mà để hoang tàn, nhưng xin vẫn cứ chăm chỉ: Chăm chỉ nhặt sỏi, chăm chỉ nhổ cỏ, vun trồng chuẩn bị tốt cho mảnh đất của đời mình để sẵn sàng đón nhận hạt giống được gieo trong mùa màng hồng ân. Khi mùa gặt tới, mong rằng, mảnh đất đời tôi, đời bạn nuôi dưỡng giống, ít nhất cho những hạt sinh được ba mươi...

Quả thật, những người đó, và đôi khi có cả chúng ta, là những người có tai mà không nghe, có mắt mà không thấy. Lời Chúa đến với họ chẳng khác gì "đàn gảy tai trâu" hay như "nước đổ đầu vịt, lá khoai".

Hình ảnh người gieo giống nhắc nhở cho chúng ta những người có nhiệm vụ rao giảng về Mầu Nhiệm Nước Trời rằng : trước thực tại cao siêu về Nước Trời, không phải tất cả các nỗ lực tông đồ của chúng ta đều được phát triển và đem lại kết quả mỹ mãn ; không phải mọi điều tốt đẹp chúng ta làm đều được đánh giá cao và được đền đáp như lòng mong muốn ; không phải mọi ý định tốt đẹp của chúng ta đều được thừa nhận.

Cũng như người gieo giống chấp nhận mọi rủi ro, chấp nhận mọi thất bại sau khi đã nỗ lực. Người tông đồ khi rao giảng về Mầu Nhiệm Nước Trời cũng phải chấp nhận những bấp bênh và những thất bại đến ngoài dự tính.

Kiên tâm, tín thác và cậy trông vào Chúa. Không bao giờ được thất vọng hay bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Không bao giờ nhìn người khác, nhìn chính mình và nhìn các sự kiện cách bế tắc. Hạt giống Lời Chúa có khi chẳng thu lại kết quả bao nhiêu, nhưng người gieo giống vẫn tràn đầy niềm hy vọng vào một ngày mai.

Hạt giống Lời Chúa hôm nay có khi đang còn ẩn mình, chịu sự mục nát hư hoại nhưng ngày mai sẽ mang về một mùa lúa bội thu. Tin tưởng và hy vọng vào điều ấy, người gieo giống mạnh mẽ cất bước lên đường theo gót chân của vị Thầy Giêsu.

Lm. Huệ Minh
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐỪNG QUÊN CÁI CHÍNH PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 240 = Website ChiaseLoiChua.com

MÙA ĐẠI DỊCH ĐỪNG QUÊN CÁI CHÍNH

Một người đàn bà nghèo khổ bế đứa trẻ đi ăn xin, một lần bà ta đi ngang qua một cái hang, bỗng nghe văng vẳng bên tai:

"Ngươi có thể vào trong và lấy bất cứ thứ gì mình muốn, nhưng đừng quên cái chính và hãy nhớ một điều: sau khi ngươi trở ra thì cửa hang sẽ đóng lại vĩnh viễn, tuy vậy hãy lợi dụng cơ hội hiếm có này và nhớ đừng quên cái chính".

-Nghe lời bà ta đi vào trong hang. Bà bị lóa mắt bởi vô số những thứ quý giá: vàng bạc, châu báu, kim cương. Bà ta đặt đứa con xuống và bắt đầu nhặt mọi thứ có thể và nhét hết vào mọi nơi trên người. Bên tai văng vẳng lời nhắc nhở: "ngươi chỉ có 8 phút thôi và đừng quên cái chính !".

-Sau khi đã nhét đầy người vàng bạc châu báu cũng là lúc hết giờ. Bà ta vội vã rời khỏi hang, cũng là lúc cửa hang đóng sập lại. Chợt bà ta sực nhớ đến đứa trẻ còn ở trong hang. Bà ta vứt tất cả vàng bạc châu báu đã lấy được và lăn ra khóc lóc vật vã. Nhưng chẳng ích gì vì cửa hang đã vĩnh viễn đóng lại.

*Trong cuộc đời chúng ta cũng có khoảng 80 năm để sống ở đời và từ trong sâu thẳm đáy lòng luôn có một âm thanh nhắc nhở chúng ta: ' Đừng Quên Cái Chính '.

-Nhiều khi con người vì ham kiếm thật nhiều tiền, nhiều khi ăn chơi vô độ, hoặc chạy theo danh vọng, sắc đẹp mà quên đi cái chính của cuộc đời: đó là chăm chút đời sống tâm linh, cho gia đình, cho những người thân yêu là cha mẹ con cái chồng vợ... là giá trị của đạo đức làm người.

*KINH THÁNH NHẮN NHỦ BẠN VÀ TÔI: "KHÔNG AI CÓ THỂ LÀM TÔI HAI CHỦ, VÌ HOẶC SẼ GHÉT CHỦ NÀY MÀ YÊU CHỦ KIA...ANH EM CŨNG VẬY, ANH EM KHÔNG THỂ VỪA LÀM TÔI THIÊN CHÚA VỪA LÀM TÔI TIỀN CỦA ĐƯỢC!" MAT-THÊU 6, 24)

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm Websitw ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ LC.

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 73