mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay645
mod_vvisit_counterHôm Qua10757
mod_vvisit_counterTuần Này44845
mod_vvisit_counterTuần Trước45104
mod_vvisit_counterTháng Này135901
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10640157

We have: 110 guests online
Your IP: 54.162.173.119
 , 
Today: Apr 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH -CHUA CHUA NGƯỜI BENH TAT PDF Print E-mail

CHÚA GIÊSU GIẢI ĐÁP VỀ ĐAU KHỔ

TIN MỪNG MC 1, 29-39 : Chúa chữa nhiều người ốm đau, bệnh tật.

Bệnh tật luôn là nỗi đau khổ của con người. Người đời thường nói: "Có sinh ắt có tử." Đó là quy luật của kiếp người. Nhưng khi đối diện với ốm đau, bệnh tật thì người ta rơi vào trạng thái đau buồn, chán nản, thất vọng, và có khi họ không còn tin vào quyền năng Thiên Chúa. Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy, Chúa Giêsu là một bác sĩ tuyệt vời, Ngài giải phóng bệnh tật và đau khổ cho con người.

Trong bài đọc một, chúng ta bắt gặp hình ảnh ông Gióp. Một người tốt lành, hiền đức, giàu có, nhưng rồi ông ta gặp phải nhiều nỗi gian truân và thử thách, khi ông gặp trận cuồng phong kéo đến, cướp đi đàn gia xúc, tài sản, và con cái. Ông Gióp thưa với Chúa: "Lạy Chúa, xin Ngài nhớ cho, cuộc đời con chỉ là hơi thở, mắt con sẽ chẳng thấy hạnh phúc bao giờ." Một sự thử thách quá lớn đã xẩy ra cho gia đình ông Gióp. Trong lúc đau khổ tột cùng ấy, ông Gióp đã trỗi dậy, xé áo mình ra, cạo đầu, rồi sấp mình xuống đất thờ lạy, ông nói: "Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: Xin chúc tụng thánh danh Đức Chúa!" (Gióp 1, 20-21). Dù gặp đau khổ và thử thách, ông Gióp vẫn tín thác và tin vào Thiên Chúa.

Trong khi đó, quan niệm của người Dothái lúc bấy giờ, họ cho rằng, sự thử thách, bệnh tật,và cái chết đó là hình phạt của Thiên Chúa. Ngày nay, chúng ta cũng rơi vào não trạng này khi gặp điều không may xẩy ra cho người anh chị em mình, thì ta lại bảo Chúa phạt, chết không nhắm mắt. Khi ta đi thăm viếng một người bệnh nhân bị ung thư không thể qua khỏi, chúng ta lại khuyên bảo họ rằng, Chúa trao thánh giá cho anh chị thì cố gắng vác lấy. Lời nói vô tình này đã làm cho bệnh nhân bị tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác. Họ nghĩ đó là hình phạt của Chúa. Phải chăng Chúa làm những điều ác cho con cái của Ngài! Những lời lẽ này, chúng ta thường bị vấp phải, và đã xẩy ra trong cuộc sống hàng ngày.

Trong khi đó, chúng ta vẫn ca ngợi Thiên Chúa là tình yêu. Chúng ta có những mâu thuẩn về quan niệm giữa tình yêu và đau khổ. Đối với ông Gióp, khổ đau là một mầu nhiệm khôn dò, chứ không phải là một hình phạt. Ốm đau bệnh tật là quy luật tất yếu của con người. Từ bệnh tật, ốm đau đến cái chết, con người thấy sự yếu đuối mỏng dòn của mình, và đồng thời chúng ta nhận ra quyền năng của Thiên Chúa trên sự chết. Đó là điều Ông Gióp đã chấp nhận và tin vào Thiên Chúa tuyệt đối.

Thế thì, Đức Giêsu nghĩ thế nào về đau khổ và bệnh tật của con người.? Ngài không thuyết giảng về đau khổ, nhưng Ngài quan tâm, lo lắng và chữa lành kẻ ốm đau, bệnh tật, và chữa lành những người bị quỷ ám. Khi nghe tin mẹ vợ ông Simon đang bị sốt nằm trên giường, Đức Giêsu lại gần, cầm lấy tay bà và đỡ dậy. Ngài chữa lành cho bà. Khi tin lành đồn xa, chiều đến nhiều người kéo đến xin Ngài chữa bệnh, và họ đã được chữa lành.

Ngày nay, bệnh tật, đau khổ và sự chết luôn là vấn đề mà con người vẫn chưa tìm được câu giải đáp thỏa đáng. Chẳng hạn, khi đứng trước một đứa bé bị mù khi mới sinh, thì có người lại bảo nó bị mù là do cha mẹ làm chuyện thất đức, nên Chúa phạt. Đứa bé có làm gì nên tội, mà chịu hình phạt như thế. Vậy chúng ta tự hỏi mình, Chúa Giêsu bị chết treo trên cây thập giá do tội của ai? Đối với Chúa Giêsu,Ngài không kết tội ai, nhưng Ngài giải phóng trước đau khổ con người, đó là đến an ủi chia sẻ và chữa lành vết thương cả thể xác và linh hồn. Ngài chữa lành bệnh tật, để đau khổ được vơi đi.

Khi chúng ta suy niệm vào mầu nhiệm thương khó của Chúa Giêsu, Ngài cũng chịu nỗi đớn đau thân xác như chúng ta. Nhưng Ngài đã chiến thắng đau khổ và sự chết bằng cuộc vượt qua nơi thân xác con người. Chúa Giêsu dẫn chúng ta từ đau khổ, cái chết đến vinh quang phục sinh của Ngài. Chính nhờ mầu nhiệm thập giá và đau khổ của Đức Kitô, chúng ta hiểu được ý nghĩa tích cực về đau khổ. Đau khổ không phải là một hình phạt mà là một sự thay đổi và trưởng thành tâm linh. Chính Chúa Giêsu chấp nhận đau khổ để đi vào vinh quang Nước Chúa.

Chính đức tin và tình yêu là sức mạnh giúp cho chúng ta can đảm chấp nhận đau khổ với những nghịch cảnh đắng cay đen tối của cuộc đời. Kiếp người cũng giống như hạt lúa, nó phải chết đi, thối đi để trổ sinh ra những bông hạt khác. Đó là quy luật sinh tồn. Mỗi người chúng đều phải đón nhận quy luật đó. Có đau khổ ta mới nhận ra đâu là hạnh phúc, đâu là ân ban của Thiên Chúa. Chỉ có Thiên Chúa mới là hạnh phúc vĩnh cửu. Amen.
Lm. John Nguyễn.

------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - DANH THI GIO PDF Print E-mail

> DÀNH THÌ GIỜ
>
> Lần kia, có một người đàn ông đang cưỡi một con ngựa. Khi con ngựa và người cưỡi ngựa ầm ầm phóng qua, một người nông dân già đang đứng ở cổng cất tiếng hỏi: "Anh đang đi đâu đấy?"
>
> Người đàn ông la lớn trong khi phóng vụt qua "Đừng hỏi tôi, hãy hỏi con ngựa ấy".
>
> Người đàn ông cưỡi ngựa tiêu biểu cho người có cuộc sống với cách sinh hoạt hối hả không ngừng. Người đó không hề có tự do; anh bị nô lệ cho công việc của mình. Nhưng vấn đề của anh ta còn sâu xa hơn. Anh ta không kiểm soát được cuộc sống của mình. Dường như có một sức mạnh nào đó đã nhập vào anh ta, đang dẫn dắt anh đi. Đây không phải là một lối sống hay ho gì.
>
> Người ta có thể quá muộn để bắt kịp công việc, đến nỗi họ không dành ra được lấy một phút nào cho bản thân mình. Hoạt động có thể trở thành một thứ bệnh tật. Đây là một tình trạng nguy hiểm. Có thể người ta phải chịu đựng sự hủy hoại và suy sụp. So với những kẻ ích kỷ, thì những người quảng đại dễ gặp rủi ro này hơn. Chúng ta phải biết chăm sóc bản thân mình. Đây không thể là cung cấp, và cũng không phải là thu nạp vào tất cả. Chỉ bằng cách chú tâm cẩn thận đến những nhu cầu thể lý, tình cảm, tâm trí, và tinh thần của bản thân, thì chúng ta vẫn có thể tiếp tục luôn là những người vui vẻ cống hiến.
>
> Như chúng ta nhận thấy trong đoạn Tin Mừng hôm nay, ngay cả Đức Giêsu cũng cần dành thì giờ cho bản thân mình. Những kẻ đau yếu về thể xác và tâm trí luôn vây quanh Người. Tất cả mọi người đều đang kêu la với Đức Giêsu. Người đang có nguy cơ bị hao mòn. Tuy nhiên, giữa bối cảnh cuồng nhiệt đó, chúng ta vẫn đọc được rằng "Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã thức dậy, đi ra một nơi hoang vắng, và cầu nguyện ở đó." Đức Giêsu cầu nguyện không chỉ vì bổn phận, mà còn vì nhu cầu nữa.
>
> Nơi hoang vắng làm được gì cho Người? Nơi đó tạo cho Người khả năng để phục hồi lại năng lực đã bị mất đi, giúp cho Người tiếp tục tập trung. Nhưng nhất là trong suốt những giây phút cô tịch này, Người duy trì và củng cố được một điều quan trọng nhất trong cuộc đời của Người – mối tương quan với Chúa Cha. Đây là bí quyết cho sự thành công trong sứ vụ của Người.
>
> Lời cầu nguyện hữu ích nhất, chính là có được sự hiện diện của Thiên Chúa mà không cần phải nói hoặc làm bất cứ việc gì. Chỉ khi được ngồi với sự hiện diện của Thiên Chúa, là người ta có thể được ngồi bên cạnh lò lửa nồng ấm. Điều này nghe có vẻ dễ dàng, nhưng trong thực hành, quả thật rất khó khăn. Bởi vì ngay khi dừng chân lại, thì chúng ta liền cảm thấy trống rỗng, thậm chí có lẽ còn cho rằng đó là giây phút vô dụng nữa. Hầu hết người ta đều cho rằng bản thân mình có giá trị qua công việc. Họ cho rằng giá trị của con người tùy thuộc vào ích lợi của người đó. Họ không biết cách đương đầu với sự nhàn rỗi và tĩnh mịch. Hậu quả là cuộc sống của họ có thể bị nông cạn và hời hợt. Mặt khác, khi nhận chìm mình vào sự thinh lặng và tĩnh mịch với sự hiện diện của Thiên Chúa, thì những kế hoạch của chúng ta mất đi sức mạnh nơi bản thân mình, và chúng ta cảm nhận được giá trị đích thực của mình, không hệ tại ở sự làm việc, mà ở sự hiện diện.
>
> Cách thế quan trọng nhất để yêu mến Thiên Chúa, chỉ đơn giản là sống với sự hiện diện của Người, để chỉ quan tâm đến Thiên Chúa mà thôi. Rất nhiều người có khuynh hướng cho là lòng yêu mến Thiên Chúa ngang hàng với công tác xã hội. Tất nhiên, lời cầu nguyện có thể trở thành một điều ích kỷ, tránh né và trốn tránh. Nhưng lời cầu nguyện cũng có thể có tác dụng. Công việc có thể là một cách tránh né khỏi phải cầu nguyện, khỏi phải tìm kiếm Thiên Chúa. Và nếu không có lời cầu nguyện, thì người ta có thể dễ dàng trở thành người hoàn toàn qui hướng về bản thân mình, tự mình hành động, hơn là trông cậy vào Thiên Chúa.
>
> CAC BẠN có thể đánh mất chính mình trong khi làm việc. Nhưng chúng ta cũng có thể tìm thấy chính mình trong công việc. Đây là lý do tại sao trong cuộc sống, chúng ta cần có một nơi yên tĩnh. Chúng ta cần phải học hỏi từ gương mẫu của Đức Giêsu, về cách kết hợp giữa hoạt động và chiêm niệm. Ra đi cầu nguyện không phải là cách thế trốn thoát, nhưng điều này đưa đến sự tái cam kết. Cần có thời gian để cống hiến, và cần có thời gian để tiếp nhận. Để có được một cuộc sống lành mạnh, chúng ta cần phải quan tâm đến cả hai lối sống trên.
>
> Sưu tầm
>
> ******************************

 
DOI SONG TAM LINH - GỢI Ý CHIA SẺ CN4TN-B PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật 4 Thường Niên năm B

Lời Chúa : Mc 1,21-28

Bước vào đời sống công khai, Chúa Giêsu bắt đầu hoạt động rao giảng tại Caphacnaum, một thành phố lớn thứ nhì sau Giêrusalem. Ngày sabat, Ngài vào giảng trong Hội đường, vì mọi người đều giữ ngày sabat. Trước một cử tọa rất đông, vì là một hội đường lớn, Chúa Giêsu lên tiếng rao giảng Nước Trời. Thánh Maccô không nói đến nội dung Chúa giảng những gì, chỉ nói phản ứng của tính giả thôi : " Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của ngài, vì Ngài giảng như một Đấng có uy quyền."

Theo tục lệ Do thái nơi Hội đường ngày sabat, những người có thế giá trong dân được quyền bước lên đọc sách Thánh và giảng lời Chúa, giải thích đoạn Kinh Thánh mình đã đọc. Chúa Giêsu làm cho mọi người sửng sốt. Ngài giảng như Đấng có uy quyền. Uy quyền ở đây là gì ? Uy quyền ở đây không là uy quyền của một vị có chức quyền mà là lời nói mang ý nghĩa chính xác, rõ ràng, thấm nhập vào tâm trí người nghe khiến họ kinh ngạc và hiểu rõ những điều họ nghe đọc. Chúng ta cũng thế, khi nghe ai tuyên bố những gì chính xác, hợp lý, chúng ta cũng thán phục và thích thú.

Và trong Hội đường một sự kiện bất thường xảy ra : một người bị quỷ ám la lên : " Ông Giêsu Nadaret, chuyện chúng tôi có can dự gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Chúng tôi biết ông là ai ; là Đấng Thánh của Thiên Chúa !" Chúng ta có thể hình dung cảnh tượng trong Hội đường lúc đó. Mọi người nhốn nháo, lao xao... chưa biết xử trí ra sao thì Chúa Giêsu can thiệp, vì chính tên quỷ ám đã nói đến tên Ngài và chỉ cho mọi người thấy vai trò của Ngài là tiêu diệt ma quỷ. Và Ngài chứng minh điều đó trước mặt mọi người. Chỉ cần một lời nói, ma quỷ phải vâng phục khiến mọi người sững sờ đến nỗi họ bàn tán với nhau : "Thế nghĩa là gì ?Lời giảng thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền, các thần ô uế phải vâng phục !"

Họ không biết rằng Ngài là Ngôi Lời của Thiên Chúa và là Thiên Chúa. Đó là tiếng nói của Ngôi Lời trong ngôn ngữ của loài người. Lời đó có sức tiêu diệt ma quỷ. Ngài đến trong trần gian là để sáng tạo một thế giới mới, thế giới của Sự Thật và Sự Sống. Thánh Gioan đã nói : "Ngôi Lời là ánh sáng và là sự sống". Lời đó được ghi vào một quyển sách, nhưng ai đón nhận Lời thì Lời sẽ mang lại sự sống cho tâm hồn. Giáo Hội tôn kính Lời Chúa như tôn kính chính Thánh Thể. Công Đồng Vatican II đã xác quyết như thế. Chính Chúa Giêsu cũng nói : " Thế gian nầy qua đi, nhưng một chấm một phết trong Lời Ta sẽ không qua đi".

Chúng ta có tin vào sức mạnh của Lời Chúa không ? Các thánh đã tin và đã nhờ lời Chúa mà sống thánh. Các ngài đã nghiền ngẫm Lời Chúa và sống Lời Chúa hết mình. "Giáo Hội không ngừng lấy bánh ban sự sống từ bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Mình Chúa Kitô để trao ban cho các tín hữu", và luôn khuyến khích giáo dân đọc Lời Chúa, sống Lời Chúa. Chúng ta có tin vào sức mạnh của Lời Chúa không ? Chúng ta có yêu mến Lời Chúa như Giáo Hội mong ước không ?

Lời Chúa vẫn nguyên vẹn là Lời Chúa, là Ngôi Lời trong ngôn ngữ của loài người, vẫn có sức tẩy trừ ma quỷ và mang lại sự sống cho tâm hồn. Chúng ta hãy xác tín điều đó. Các thánh đã yêu mến Lời Chúa và sống Lời Chúa và đã nên thánh nhờ Lời Chúa. Nhiều người mất thì giờ rất nhiều để xem những chuyện phù phiếm trên màn hình và không có thì giờ để đọc hay lắng nghe Lời Chúa. Làm sao chúng ta có thể yêu mến Chúa nếu chúng ta không yêu mến và sống Lời Chúa?

Con người không sống chỉ bằng cơm bánh hay hình ảnh trên màn hình mà bằng chính Lời Chúa. Cha Peyriguère, một linh mục sống ở sa mạc Phi Châu đã nói : " Ôi Chúa mong ước biết bao có những người không chỉ nói Lời Chúa mà sống Lời Chúa !"

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Đừng để Lời Chúa chìm trong quên lãng mà phải để cho Lời Chúa trở nên lương thực hằng ngày cho chúng ta. Tại sao thế giới hôm nay trở nên một bãi chiến trường và con người trở nên kẻ thù của nhau, tranh giành những quyền lợi vật chất đến nỗi giết nhau không thương tiếc ? Chỉ vì chúng ta, những người đã lãnh nhận đức tin, mà không sống Lời Chúa. Lời Chúa chính là Lời Yêu Thương của Chúa ngỏ với loài người, kêu gọi mọi người yêu thương nhau. Và chính Thiên Chúa đã yêu chúng ta trước, và đã làm bất cứ điều gì để chúng ta hạnh phúc. Ngài đến trong trần gian để tiêu diệt ma quỷ và mang lại hạnh phúc cho chúng ta, nhưng chúng ta không đáp lại.Và những ai đón nhận Ngài thì Ngài cho họ được làm con Thiên Chúa.

Vì là con Thiên Chúa, TÔI được nuôi dưỡng bằng chính Bánh bởi trời. TÔI QUYẾT TÂM ăn lấy Chúa để trở nên như Chúa, trở nên tình yêu như Ngài, sống với Ngài trong thực tại của chúng ta, trở nên lời của Ngài cho những ai chưa biết Ngài.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển: Hồng

------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 47- NGHI DEN NGUOI KHAC PDF Print E-mail

Bánh Sự Sống # 47:
-------------
THÔNG BÁO TIN VUI # 118 - Website ChiaseLoiChua.com
               *HÃY NGHĨ ĐẾN NGƯỜI KHÁC*
Tôi Ăn, nhai và nuốt Lời Chúa: Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình; nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác. (Philliphê  đoạn 2, câu 4)

Chuyện kể: Xe lửa bắt đầu chuyển bánh, Gandhi chạy vội lên tàu, một chiếc giầy của ông rớt xuống. Gandhi không thể nào nhẩy xuống nhặt trong khi tàu chạy. Trong trường hợp như vậy bạn sẽ làm gi?
Trước sự sững sờ của mọi người, Gandhi tháo luôn chiếc giầy còn lại ném về phía chiếc giày kia. Những hành khách trên tàu lấy làm lạ về hành động kỳ quặc của ông. Gandhi mỉm cười và giải thích: "Nếu có người nghèo nào lượm được chiếc giầy thứ nhất, họ có thể tìm được chiếc thứ hai và sẽ mang được đôi giầy của tôi !"

* Một phút suy tư: Bạn thường ít nghĩ đến người khác, mà thường nghĩ đến mình nhiều hơn. Khi gặp sự mất mát, đầu tiên bạn nghĩ đến là những thiệt thòi và bất hạnh của bản thân.
Bạn đã phí qúa nhiều thì giờ cho sự tiếc nuối, than thở và chán nản, thậm chí trở nên cáu gắt và bực bội vì những sự việc đang xảy ra. Khi bị bất trắc, tư tưởng của bạn chỉ xoay quanh mình mà không có sáng kiến lạc quan, cầu nguyện để Lời Chúa dẫn dăt những phản ứng, hành động, nói năng của mình.

Quanh quẩn với những thiệt hơn, mà quên tiếng Chúa Thánh Linh nhắc bảo để mình làm tốt cho người khác, nên xảy ra những điều đáng tiếc cho mình và đạo Chúa như bạn đang thấy hôm nay.
Gandhi đã có một hành động thật cao quý, khi bị mất chiếc giầy, ông đã lập tức có hành động tốt là "nghĩ tới người khác" trở thành tư tưởng và nguyên tắc sống của ông: "Tháo luôn chiếc giầy còn lại, ném về phía chiếc giầy kia".

Nếu lúc bình an và thành công mà bạn không quan tâm lo lắng cho người khác, bất hạnh hơn mình, thì gặp khó khăn, tổn thất, bạn có thể làm được điều đó hay không?
* Châm ngôn Sống: Mỗi người đừng tìm lợi ích cho mình; nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác". (Philliphê đoạn 2, câu 4)

Đầy tớ Định Nguyễn – Mời thăm: Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - CAU NGUYEN RAT CAN PDF Print E-mail

Cầu Nguyện là tiết kiệm thời gian

Cầu nguyện là một phương cách để tiết kiệm thời gian tốt nhất.

Một khi chúng ta hiểu được nguyên tắc này thì sẽ học cách để nói rằng "Tôi quá bận để không thể không cầu nguyện."

Charles Spurgeon là một Mục Tử người Anh rất thành công và bận rộn. Khi rao giảng về chủ đề cầu nguyện, ông đã nhận xét rằng:

Đôi khi cac bạn nghĩ rằng chúng ta quá bận để có thì giờ cầu nguyện.

Đó là một sai lầm lớn, vì cầu nguyện tiết kiệm thời gian ..."Gánh ta nhẹ nhàng" Matheu 11:30

Đức Chúa Trời có thể nhân lên gấp bội khả năng của chúng ta để tận dụng thời gian.

Nếu cac bạn để Chúa làm việc của Ngài, sẽ có đủ thời gian cho mọi mục đích cần thiết. Trong vấn đề này,

"Trước tiên hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời, sự công bình của Ngài và tất cả những điều này sẽ thêm vào cho bạn." Matheu 6:33

Những công việc khác của bạn sẽ trôi chảy nếu như bạn không quên đi lời hứa với Đức Chúa Trời.

"Cầu nguyện là một phương cách tiết kiệm thời gian." Bạn có suy nghĩ như vậy không?

QUÝ VÂN

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 4 of 55