mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4600
mod_vvisit_counterHôm Qua9655
mod_vvisit_counterTuần Này4600
mod_vvisit_counterTuần Trước58891
mod_vvisit_counterTháng Này149511
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10653767

We have: 72 guests online
Your IP: 54.224.234.8
 , 
Today: Apr 22, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONGTAM LINH - CHUA HIEN LINH O DAU ? PDF Print E-mail

HIỂN LINH: CHÚA TRONG ĐỜI, CHÚA TRONG TÔI

Hiển linh là gì? Hiển linh có nghĩa là Hài nhi Giêsu tỏ lộ bản tính thần linh cho nhân loại. Hài nhi bé nhỏ đang nằm trong máng cỏ không chỉ là một trẻ thơ bình thường, nhưng là chính Thiên Chúa linh thánh làm người.

1/ Những cach Chúa tõ mình ra: Phúc Âm kể chuyện ba vua lại đến cúi mình thờ lạy và dâng những lễ vật quí giá nhất cho Hài nhi bé nhỏ nằm nơi máng cỏ. Phúc Âm cho chúng ta thấy 3 cách căn bản Chúa dùng để tỏ mình ra. Cách thứ nhất Chúa tỏ mình qua vũ trụ thiên nhiên như ánh sao dẫn đường cho 3 vua. Cách thứ hai Chúa tỏ mình qua Kinh Thánh giúp cho các kinh sư biết được Chúa Giêsu sinh ra ở Belem. Và cách thứ ba Chúa tỏ mình qua chính Đức Giêsu Kitô làm người. Chính nơi Hài nhi Giêsu bé nhỏ mà 3 vua đã nhận ra Vua Trời giáng thế để rồi quì gối xuống thờ lạy.

2/Chúng ta có thể thấy Chúa trong mọi sự: đặc biệt trong những người bé nhỏ, những người ngay trong chính gia đình mình. Chiêm ngắm bản tính thần linh nơi Hài nhi Giêsu cũng nhắc nhở chúng ta hãy nhìn ngắm hình ảnh thần linh nơi chính bản thân mình. Đừng quên rằng: mỗi người chúng ta thực sự được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa. Thế nên, mừng Lễ Hiển Linh là dịp để chúng ta không chỉ nhận ra Chúa đang hiện diện trong cuộc đời này, mà mỗi người còn được mời gọi hãy sống làm sao để người khác có thể nhận ra Chúa đang hiển linh nơi chính mỗi người chúng ta.

Và như thế khi chiêm ngắm mình, chiêm ngắm người, ta đều có thể thốt lên: Ôi, Chúa đây rồi! Amen.

( LM . Trường , Đang Du Học Tại Hoa Kỳ Thuộc Giáo Phận Bắc Ninh )

--------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - CAI OM TRUOC GIANG SINH PDF Print E-mail

CÁI ÔM TRƯỚC LỄ GIÁNG SINH

Trần Mỹ Duyệt

Còn đúng một ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh. Tôi đang lo chuẩn bị một vài việc cuối trước khi về nhà nghỉ để chờ đi lễ Nửa Đêm. Từ ngày qua Mỹ đến giờ tính ra đã hơn 40 Lễ Giáng Sinh, nhưng tôi thực sự tham dự lễ Giáng Sinh vào nửa đêm chỉ khoảng mấy lần.

Trên con đường về nhà, xe tôi dừng lại ở đèn đỏ góc Brookhurst và Hazzard. Đứng ở đó là một người ăn xin trên tay cầm tấm bảng viết nguệch ngoạc dòng chữ "I'm hungry" (Tôi đói, hay tôi đói bụng). Anh ta trông còn trẻ, dáng người cao cao. Anh đội trên đầu một chiếc mũ len, khoác trên người tấm áo mong manh mà tôi nghĩ là không đủ để che ấm tấm thân vào một buổi chiều Đông, lại đứng ngoài đường gió như thế này.

Trên tay tôi đã sẵn một chút quà nhỏ cho anh, nhưng chợt tôi nhìn thấy từ bên kia đường một em nhỏ trạc khoảng 10 hay 12 tuổi đang tiến về phía anh. Em đưa cho anh một đồng tiền mà tôi không biết đó là tấm giấy 1, 2, 5, 10 hay 20 dollar. Nhưng điều làm tôi suy nghĩ mãi là sau khi đưa quà cho anh, em đó còn ôm anh một cách rất thắm thiết và trìu mến!

Sau khi em rời anh, anh tiến lại xe tôi, đưa đồng 10 dollar cho tôi xem như khoe, và nói: "I just got 10 bugs. It is enough food for me tomorrow." (Tôi vừa nhận được 10 đồng. Đủ để mua thức ăn cho ngày mai). Anh nói với nét mặt rất vui vẻ, như hài lòng mà không còn cần thêm bớt gì cho một ngày mai đang chờ anh. Sau khi nhận món quà nhỏ của tôi, anh nhỏ nhẹ nói với tôi: "Thank you very much. God bless you, and Merry Christmas". (Cám ơn rất nhiều. Xin Chúa chúc lành cho ông, và chúc một Giáng Sinh vui vẻ.)

Suốt từ đó, trên quãng đường về nhà tôi miên man suy nghĩ. Tôi suy nghĩ về thái độ tử tế và biết ơn của anh. Nhưng nhất là tôi suy nghĩ về cử chỉ của em nhỏ khi ôm chặt người ăn xin mà tôi nghĩ là có thể đã mấy ngày không tắm, trên người dính đầy bụi bậm, và dơ bẩn.

Với anh ăn xin, tôi tự nhận ra điều này là tôi là chi, tôi có gì xứng đáng để ngồi trong một chiếc xe tương đối sang trọng, và có được một chút dư giả để rộng tay với một người kém may mắn hơn mình. Thật sự, tôi chẳng là chi. Nghĩ cho cùng, tôi cũng chỉ là một kẻ ăn xin tình thương của Thiên Chúa. Ngài đã rộng rãi với tôi không phải vì tôi xứng đáng. Và niềm vui len lén đi vào tâm hồn tôi với một suy nghĩ khác, đó là cho thì có ích hơn nhận. Người đời có lẽ ai cũng biết chân lý này, nhưng than ôi kẻ thực hành không biết được bao nhiêu? Nhưng ít ra, phần tôi, tôi vẫn tự nhủ là mình cần phải sống với chân lý ấy mặc dù đôi lúc bản năng hà tiện, tham lam, hoặc ích kỷ cũng muốn gìm tôi lại.

Nhưng suy nghĩ về em nhỏ qua hành động ôm người ăn xin đã chiếm nhiều ý nghĩ trong đầu tôi. Nó không ngừng thôi thúc tôi liên tưởng đến một cử chỉ thân ái, một cử chỉ của yêu thương, của hòa bình mà toàn nhân loại đang mong chờ đón mừng ngày kỷ niệm của Đấng đã đến với con người, và đã trở thành Emmanuel - Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Thì ra bao sách vở, bao suy nghĩ vẫn thua một hành động bác ái nhỏ. Và tôi nghĩ là nụ cười rạng rỡ của người ăn xin đó sẽ không lịm tắt cho đến khi và rất có thể anh sẽ tìm đến một hang đá Belem của các thánh đường quanh vùng để như các mục đồng trên đồng quê Belem năm xưa đến thờ lậy và khoe với Chúa 10 đồng mà anh đã có chiều hôm.

Dĩ nhiên, anh cũng sẽ cầu cho người bạn trẻ đã đem lại cho anh niềm vui đơn sơ. Niềm vui được người khác nhận thức, tôn trọng và quí mến mặc dù anh chỉ là một người ăn xin. Niềm vui vì biết rằng trên đời này giữa những tấm lòng băng giá vì tiền bạc, vì danh giá, vì lạc thú, vì quyền bính vẫn có những tấm lòng đơn sơ biết quan tâm và biết đến những nhu cầu của người khác.

Và điều này cũng nhắc tôi nhớ lại vào một mùa Đông năm xưa, mỗi lần tôi lái xe đến sở, ngang qua một cây xăng thì đúng vào thời điểm ấy từ trong cái thùng rác bên cây xăng trèo ra một người đàn ông. Ông mặc một chiếc áo mà những chất do bẩn đã bám vào khiến nó trở nên bóng láng, dầy cộm. Tôi không biết ông đã mặc nó từ bao lâu, và có phần chắc chắn là nó không bao giờ được giặt. Ngày nào cũng vậy, ông đứng đó một cách im lặng chờ lòng thương xót của mỗi người qua lại. Ông đứng một cách nhẫn nại, chịu đựng như chấp nhận số kiếp nghèo hèn của mình.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: *Thật ra Chúa đã giáng trần từ rất xa rồi, hơn 2000 năm, Ngài đã đến và đã ở giữa con người. Là Emmanuel của nhân loại tội tình, nhưng cho đến hôm nay vẫn còn có những kẻ tội tình, những tấm thân và cõi lòng tan nát. Họ đang mong chờ Chúa đến, hay đang mong chờ những chứng nhân của Chúa đến với họ bằng một chút quà nhỏ, bằng nụ cười, và bằng cái ôm bình an.

*TÔI CẦU NGUYỆN TICH CỰC VÀ THỰC HÀNH LỜI TÔI CẦU XIN: "Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến trong xác phàm:

Tình yêu Thiên Chúa đã được tỏ lộ.

1/ CON QUYÊT TÂM: (Xin cho con) mang tình yêu đó trong ngày lễ Giáng Sinh này.

2/ Chúng con QUYẾT TÂM quan tâm những người không được chúc mừng Giáng Sinh,

những người không nhận được quà tặng, những người không có quần áo mới,

những người không có gì để ăn.

3/ CON QUYẾT TÂM (Xin cho chúng con) biết yêu thương những người không nhà cửa,

những người xa nhà vì miếng cơm manh áo.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa chính là quà tặng tình yêu của chúng con.

....

Nếu chúng con chia sẻ Chúa với người khác,

Đó là quà tặng tuyệt vời nhất cho họ

Vì Giáng Sinh không chỉ là việc tưởng nhớ mà còn là dịp để đón nhận phúc lành của Chúa.

Vì giờ đây, Chúa sinh ra trong lòng chúng con và chia sẻ trọn đời sống với chúng con.

Amen.

GM. Ruperto Santor

(Nguồn: internet posted by Lê John Mừng. Lời Nguyện: Lễ Giáng Sinh. Xin cho lòng chúng con là máng cỏ của Chúa.)

-----------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH- MOT CHO TRONG YEU THUONG PDF Print E-mail

Một chỗ trống để điền yêu thương
20-12-2017 Bồ Câu Trắng


Cha tôi thường nói đùa với tôi rằng: – Sau khi cha qua đời nhớ giữ cho cha một chỗ ở bàn nhé!
Và tôi trả lời: – Chỉ những người tốt mới thường chết sớm! Con sẽ đi trước cả cha cho xem! Có khi cha phải giữ chỗ cho con ấy chứ!

Và cuối cùng cha tôi mất. Tôi đã giữ lời hứa qua rất nhiều năm. Mỗi ngày tôi vẫn giữ một ghế trống, chỗ mà cha tôi trước đây thường ngồi bên bàn. Nhiều người lấy làm lạ:

- Một chỗ trống như thế, sẽ làm mọi người trong nhà nhớ ông cụ và buồn hơn đấy!

Trong thời gian đầu, đúng là như vậy. Nhưng thời gian luôn có cách làm cho những nỗi đau cũng có ích. Tôi đọc trong một cuốn sách rằng theo tục lệ cổ xưa, vào ngày lễ Giáng Sinh, hãy để một chỗ trống ở bàn ăn, để gia đình có thể mời một người khách nghèo không có gì để ăn. Việc giữ một chỗ trống ở bàn, sẽ làm cho người khách lạ cảm thấy thân mật và tự nhiên hơn.

Chỗ trống bên bàn ăn không phải là để tưởng nhớ. Chỗ đó để trống để được làm đầy. Nếu bạn không có người khách nào vào ngày lễ Giáng Sinh, hãy cảm ơn vì kỷ niệm vẫn còn đang ở chỗ trống đó. Và tuyệt làm sao nếu có ai đó đến để điền vào chỗ trống. Khi ấy nó được lấp đầy bằng sự cởi mở và thân tình của bạn.

Hãy ước rằng bạn luôn có một chỗ trống như thế trong cuộc sống, và trong trái tim ,để dành cho những kỷ niệm, và sau đó là những yêu thương sẽ có chỗ để hạ cánh và vĩnh viễn ngự trị.

ĐẠO BINH ĐỨC MẸ CHUYỂN.

---------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH- TAM TINH TRONG HOANG DIA PDF Print E-mail

Chúa Nhật III Mùa Vọng B

TÂM TÌNH TRONG HOANG ĐỊA
Is 61,1-2a.10-11; 1Tx 5,16-24; Ga 1,6-8.19-28

CHUYỆN KỂ: Cách đây ít năm, một người làm nghề hốt rác tại thành phố Dallas, thuộc bang Texas tên là George Cummings, đã được dân chúng tuyên dương. Mười bảy cư dân đã viết thư cho ông giám đốc sở vệ sinh công cộng để ca ngợi người phu đổ rác này -một người hiền lành với nụ cười đầm ấm, thân hữu và lịch thiệp:
"Chúng tôi sống trên con đường này công nhận bác là một Kitô hữu trung kiên, một công dân yêu nước và một người bạn chân tình. Bác đã giúp họ mua hàng, Bác nhặt được một chiếc đồng hồ, rồi cố tìm ra chủ nhân để trao trả lại, bác cũng tìm hết cách để trả lại cho cư dân những vật họ đánh rơi ngoài đường thay vì lầm lẫn mà vứt đi".
Ông giám đốc sở vệ sinh Davis đã gởi cho bác Cummings một bức thư với những lời lẽ như sau:
... Mọi người đều mến chuộng bác, vì cách làm việc của bác thật đặc biệt". Chúng tôi tin rằng người ta có thể hoàn thành những công việc phi thường trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc sống, không kể gì đến địa vị hay trách nhiệm. Việc làm của bác đã cho thấy ý nghĩa thực sự của niềm tin ấy...
Bác Cummings đã hoàn thành xuất xắc nhiệm vụ người phu hốt rác: làm sạch đẹp đường phố, hơn cả một người làm công, bác trở nên người bạn thân thiện niềm nở lịch thiệp với dân cư khiến họ luôn cảm thấy bình an và vui tươi... vì có một người bạn làm sạch đẹp cho khu phố của họ. Hình ảnh của bác Commings cần mẫn làm việc và hoàn thành xuất xắc gợi cho chúng ta trong Mùa Vọng nhớ tới Gioan Tẩy Giả, con người được sai đi dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Ông khiêm tốn chỉ nhận là tiếng kêu trong sa mạc kêu gọi mọi người dọn đường cho Đức Chúa
Chính vì sứ mạng tiền hô Gioan luôn tôn cao Đấng Cứu Thế, ông chỉ tự nhận thân phận là người được sai đến để dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Bằng lời rao giảng chân thành, đi đôi với cuộc sống khổ hạnh và khiêm nhu, làm cho mọi người khâm phục và tin theo. Cho nên từng đoàn lũ đông đảo, thuộc mọi thành phần xã hội, từ khắp nơi tuôn đến, say mê nghe lời ông giảng: sám hối cải thiện và cúi đầu thú tội chịu Phép Rửa Sám Hối do tay ông tại sông Jordan.
Nếp sống đặc biệt với lời rao giảng và được dân chúng mến mộ, phái đoàn các tư tế, kinh sư thắc mắc, họ từ Giêrusalem đến, hỏi Gioan: "Ông là ai?". Gioan biết trong tâm trí họ nghĩ gì, nên ông khẳng định ngay: "Tôi không phải là Đấng Cứu Thế ". Các tư tế hỏi: "nếu ông không phải là Đấng Cứu Thế, vậy ông là ai? Ông có phải là Êlia không?". Nhiều người Do Thái tin rằng Êlia sẽ trở lại vào thời Đấng Cứu Thế đến, Nếu ông không phải là Elia thì ông có phải là một vị tiên tri không ? Gioan trả lới không phải.
Gioan chỉ nhận mình chỉ là một tiếng hô trong hoang địa: Tiêng hô mời gọi con người sửa đường cho Đấng Messia. Nếu so với Đấng sẽ phải đến ông không đáng cúi cởi quai dép (Ga 1,26-27). Cởi quai dép là công việc của một nô lệ: Khi chủ nhà đi thăm bạn, người nô lệ đi theo. Trước khi chủ bước vào nhà bạn, người nô lệ cúi xuống cởi quai dép cho chủ, và đứng cầm hai chiếc dép chờ chủ, tư thế của Gioan so với Đấng Cứu Thế còn thấp kém hơn tương quan chủ và đầy tớ. Thật thế, Gioan rao giảng dọn đường Đấng Cao Trọng, Đấng đang ở giữa họ, nhưng họ không nhận biết Người; Người cao trọng đến mức chính Gioan cũng không xứng đáng phục vụ Người theo cách thức của một nô lệ.
Tác giả Marchadour giải thích mối tương quan của Gioan và Đấng Cứu Thế: "Đối với Gioan Tẩy Giả, Đức Giêsu phải được tiếp nhận như một ân huệ nhiệm mầu của Thiên Chúa, đấng mà không ai biết nguồn gốc. Chính ông cũng không xứng đáng cởi quai dép cho Ngài", một việc chỉ do hàng tôi tớ làm mà thôi. Điều đó nói lên sự cách biệt giữa Đức Giêsu và Gioan Tẩy Giả" ("Tin Mừng thánh Gioan", Centurion, tr. 43).
X. Léon Dufour dẫn giải thêm: "Tự giới thiệu mình là "tiếng kêu", Gioan đảm nhận phẩm cách cao trọng của Kinh Thánh. Nếu tự Gioan không có gì cả cho riêng mình, ông nhận lấy Lời Hứa trong chính bản thân ông. Nếu thánh sử không diễn tả những nét đặc biệt của Gioan Tẩy giả, là vì muốn mặc cho Gioan khuôn mặt của Cựu ước để qua nhân chứng này, chính Thánh Kinh của Israel nhận ra và chỉ rõ Đức Kitô là Đấng Mêsia. Từ lúc mở đầu cuốn sách cái nhìn này là chủ yếu trong suốt cuốn Tin Mừng của Gioan". (Sđd., Tr. 161).
Gioan không làm chứng về mình và cho mình, bởi lẽ ông không phải là Ánh Sáng. Ông chỉ là ngọn đèn (x. Ga 5,35) ngọn đèn báo hiệu giúp mọi người tin vào nguồn Ánh Sáng thật là Đức Kitô.
Chỉ là tiếng kêu trong sa mạc, dù chỉ mang sứ vụ tiền hô dọn đường, làm chứng cho Đấng Cứu Thế, Chúa Kitô khen thưởng trước mặt mọi người về tư cách chính danh của Đấng tiền hô mà ông đã hoàn thành xuất xắc: "Trong các nam nhân do phụ nữ sinh ra không một ai cao trọng hơn Gioan Tiền Hô" (Lc 7, 28).
Hôm nay Chúa nhật thứ III Mùa Vọng được gọi là "Gaudete Sundae". "Gaudete" tiếng La tinh có nghĩa là "vui mừng" tức là Chúa Nhật của Mừng Vui lên vì Giáo Hội sống trong hoan ca chào mừng Đấng Cứu Thế, Giáo Hội muợn lời thánh Phaolô viết cho giáo đoàn Thessalônikê công bố với chúng ta trong ngày Chúa nhật thứ III mùa Vọng: "Hãy vui lên, hỡi anh em, hãy vui lên! Hãy cảm tạ Thiên Chúa trong mọi sự, vì đó là thánh ý Người về tất cả anh em trong Đức Kitô. Anh em đứng dập tắt tác động của Thánh Thần" (1Th 5,16-17). Chúa Nhật của Mừng Vui lên trước đây trong nhà thờ, đốt lên cây nến hồng ở Vòng Lá Mùa Vọng – Advent Wreath. Mầu hồng biểu tượng cho sự vui tươi, yêu đời và hy vọng, vì Thiên Chúa đã gần đến rồi!. Ngày nay Giáo Hội dùng phụng vụ màu hồng: phụng vụ của niềm vui để nói lên niềm vui chào đón Chúa Cứu Thế, như Gioan Tẩy giả đã từng biểu lộ: "Niềm vui của tôi là được nghe tiếng Ngài. Niềm vui của tôi đã sung mãn. Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ dần đi" (Ga 3,29-30).
Nghe lời Gioan chúng ta sống sám hối dọn đường cho Đấng Cứu Thế, và sau khi đã sám hối thì đợi chờ Ngài đến như Gioan với niềm vui chờ đón.
Sống niềm vui với đời sống khiêm nhu thánh thiện của Gioan chứa đựng tất cả ý nghĩa trong lời mà ông đã tuyên bố trước mặt mọi người về Chúa Cứu Thế: " Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ dần đi" (Ga 3,30).
Nhỏ bé trước Đấng Cứu Thế và nhỏ bé trong Chúa,
Vâng,
"Chỉ mong tôi chẳng còn gì, nhờ thế Người là tất cả của tôi.
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì, nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi, đến với Người trong mọi sự, và dâng Người tình yêu trong mọi lúc.
Chỉ mong tôi chẳng còn gì, nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người.
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì, nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi" (R. Tagore).
Thật thế, niềm vui được gắn bó với Chúa và sống tâm tình của ngày Chúa nhật III Mùa Vọng: Lắng nghe tâm tình của hoang địa vang lên, cũng là lúc:
"Vui lên anh em!, Chúa đã gần đến" (Pl 4,5)

Lm. Vinh Sơn, Sài Gòn...

------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - LAM CHUNG CHO ANH SÁNG PDF Print E-mail

Gioan Làm Chứng Cho Ánh Sáng
Ánh sáng mặt trời mang lại hơi ấm cho con người khi mùa đông lạnh giá. Ánh sáng xua tan bóng đêm tối tăm, để mở ra không gian tốt lành cho muôn loài. Ánh sáng làm lên những điều kỳ diệu trong vũ trụ này, mà con người không thể sống thiếu ánh sáng.

Tuy có nhiều loại ánh sáng trong thế giới này, nhưng ánh sáng chân lý là điều rất cần thiết cho chúng ta để mở ra chân trời mới, mà thánh Gioan nói với chúng ta hãy: "Làm chứng về ánh sáng".
Khi nói về ánh sáng, thì tôi lại nghĩ ngay đến những người mù. Họ đáng thương vô cùng, họ không phân biệt được ngày hay đêm, đẹp hay xấu, và không thưởng thức được cảnh đẹp của thiên nhiên, họ phải sống trong bóng tối của kiếp mù lòa. Nhạc sỹ Từ Duyên viết: "Khi tôi mù lòa, tôi mới hiểu bóng đêm bao sợ hãi". Đó là mù về thể lý.
Nhưng cũng có những người bị mù về tâm linh thì càng đáng thương hơn, họ nghĩ mình sáng mắt, nhưng hóa ra đang bị mù. Họ nghĩ mình biết nhiều thứ, hóa ra là dốt nát.Thánh Gioan đã phải thốt lên rằng: "Có Người đang ở giữa các ông mà các ông không biết". Chúa Giêsu đến với họ, nhưng họ vẫn không nhận ra. Gioan giới thiệu cho họ, và chứng minh rằng: "Người đến sau tôi, nhưng tôi không xứng đáng cởi quai dép cho Ngài." Cuối cùng lời chứng của Gioan đã trả giá bằng cái chết cho chân lý và sự thật.
Trong khi đó, nhân loại đang sống trong thế giới có quá nhiều bóng đen của Satan, nó đang lôi kéo chúng ta vào trò chơi thế gian bằng những thứ ánh màu rực rỡ. Dưới ánh đèn màu, nhiều khi chúng ta không thể nhận ra đâu là ánh sáng thật, và đâu là ánh sáng giả. Bóng tối thế gian đang vây kín bởi những thú vui giả trá, bởi đồng tiền dơ bẩn, bởi danh vọng hảo huyền. Tất cả trò chơi ấy đang sai khiến chúng ta lạc vào bóng đêm sự dữ và tội ác.
Nhìn vào cuộc sống thực tế hôm nay, nhiều người trong chúng ta đang bị lạc mất niềm tin vì chạy theo thói đời. Chúng ta đánh giá hạnh phúc bởi đồng tiền và vật chất. Tôi cần một ngôi nhà lớn, một chiếc xe hơi, một tài khoản ngân hàng triệu đô thì tôi sẽ hạnh phúc hơn chăng! Những ý nghĩ đó đang tàn ẩn nơi hố sâu tham vọng con người không thể thoát ra được. Nếu chúng ta cứ cố gắng đi tìm hạnh phúc bởi của cải thế gian, thì chúng ta sẽ không gặp tìm gặp Thiên Chúa, nhưng sẽ gặp phải những điều bất hạnh trong cuộc đời này. Hạnh phúc không chỉ là của cải vật chất mà còn là giá trị cao quý của tinh thần. Vật chất chỉ là phương tiện mang lại hạnh phúc. Tất cả chỉ là phù vân, chỉ sau một đêm dài không thức dậy nữa.
Một cô gái sống trong một gia đình giàu có, cô ta không còn thiếu sự gì, cha mẹ luôn yêu thương và lo cho cô gái cưng của họ, một nhà cao cửa rộng, sống trong tòa nhà nguy nga tráng lệ. Nhiều người chung quanh phải ganh tỵ với cô ta với những gì cô ta đang có. Một mái ấm gia đình, một người chồng hiền lành và trí thức. Mọi người nghĩ rằng, cô ta thì rất hạnh phúc. Nhưng đâu ai có ngờ rằng, chính cô ta lại thắt cổ tự tử. Đám tang cô ta diễn ra trong nỗi đau thương tột, và thương tiếc của người chồng và cha mẹ. Trong khi cô ta đang mang đứa con trong lòng, người chồng và cha mẹ cô không thể chịu đựng được nỗi mất mác quá lớn này. Không ai ngờ! Mọi người đặt câu hỏi tại sao, và tại sao làm như thế.? Vấn đề ở chỗ là khi con người mất đi định hướng sống, mất lý tưởng sống, thì cuộc đời sẽ bị rơi vào bế tắt, chán nản, bóng tối sự dữ dẫn họ đến con đường tuyệt vọng.
Cho nên, lời kêu gọi của thánh Gioan hôm nay càng trở nên cần thiết hơn là: "Hãy làm chứng về ánh sáng." Ánh sáng đó là không chỉ cho người Do Thái ngày xưa, họ đang phải sống trong hoàn cảnh nộ lệ, bị lưu đày trong sa mạc. Họ khao khát trông chờ Đấng Cứu Thế, để giải thoát họ ra khỏi kiếp lưu đày, sự nghèo đói, chiến tranh mà còn mang lại cho họ sự bình an, thịnh vượng và hạnh phúc. Gioan Tẩy Giả bảo họ dọn đường cho Chúa đến, chính là dọn lại cõi lòng bởi hố sâu của sự kiêu căng, dục vọng và tội lỗi, thì hôm nay, ngài cũng tha thiết mời gọi chúng ta hãy làm chứng về ánh sáng bằng chính đời sống của mình.

Nơi thánh Gioan Tẩy Giả, ngài bỏ đi cuộc sống vinh hoa, phú quý, của cải trần gian để đi vào sa mạc. Ngài ăn uống đạm bạc, mặc đơn giản, cách sống đơn sơ, giản dị, khiêm tốn. Như lời ngài nói: "Tôi chỉ là tiếng hô trong hoang địa". Ngài không tự xưng mình là ông này, bà nọ chức tước cao sang, ngài giới thiệu cho mọi người biết Đức Giêsu là ai. Thánh Gioan Tẩy giả là chứng nhân cho ánh sáng tuyệt vời nhất trong thời đại này. Ngài chỉ cho chúng ta con đường tìm kiếm Chúa không phải nơi chốn xa hoa, vì ở đó không có chỗ cho Chúa Giêsu ngự, Ngài hạ sinh ra trong máng cỏ nơi thấp hèn, khiêm hạ.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:
Giáo Hội hôm nay cần có thêm những chứng nhân sống động, có những con người dám hy sinh quên mình cho Nước Trời và cho Ánh Sáng Tin Mừng. Chính là Chúa Giêsu là Đường, là sự Thật và là Sự Sáng để dẫn lối cho chúng ta. TÍN HỮU hãy vui mừng vì Con Thiên Chúa đến thế gian để giải thoát và cứu chuộc chúng ta qua lời loan báo của Gioan Tẩy Giả, CAC BẠN hãy dọn lại tâm hồn để đón mừng lễ Chúa Giáng Sinh. Amen.
Lm. John Nguyễn.

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 55