mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay243
mod_vvisit_counterHôm Qua5412
mod_vvisit_counterTuần Này11548
mod_vvisit_counterTuần Trước42988
mod_vvisit_counterTháng Này72476
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9852235

We have: 48 guests online
Your IP: 54.234.247.118
 , 
Today: Dec 13, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU BA TUAN 20TN-A PDF Print E-mail

Thứ Ba sau Chúa Nhật Thứ XX

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Matthêu 19:23-30.
"Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời".

Suy Niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Qua đoạn tin mừng Matthêu hôm nay cho phép mỗi người lượng giá rồi tự hỏi: tại sao "Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời"? Câu nói ấy cho phép ta hiểu: người giàu có vẫn có thể vào được Nước Trời", nhưng vào sẽ khó và thật rất khó, khó tựa hồ không thể vào được theo cái ví mà Thày Yêsu đã đưa ra qua việc ví Con Lạc Đà chui qua lỗ kim hay qua cửa cổng đền thờ Yêrusalem còn dễ hơn người giàu có vào được nước trời.

Vâng, khi nói như vậy là để giúp ta nhìn lại hành trình truyền giáo qua ba năm truyền giảng chân lý về Nước Trời Của chính Thày Yêsu. Này nhá, Chúa Yêsu thường ví cửa vào Nước Trời là một "CỬA HẸP", có khi là rất hẹp, mà người giàu có luôn là người chất vào mình quá nhiều thứ quảng trên vai nên mới có quyển sách bán chạy với nhan đề: Quảng gánh lo đi và vui sống. Cái lo đủ thứ nhất là lo làm giàu, lo địa vị cao, lo công thành danh toại, lo làm minh tinh Star... họ bị phình to bởi cái bao bố tời vì bao của cải chất chồng, tiền bạc họ đang có họ phải tìm tìm con khủng long thay cho việc đang cưỡi một con Lạc Đà to mà cứ ngỡ nó sao nhỏ bé quá. Như vậy, chỉ là con Lạc Đà bụng phình to vì trữ nước cộng thêm của cải thặng dư rủng rỉnh thì họ khó mà lách được qua cánh cửa hẹp này là cái chắc.

Hình ảnh con lạc đà mà Chúa Yêsu đưa ra mô hình này còn được nhiều học giả suy diễn đến tính tham quyền cố vị, tính thâm lạm tài chính từ việc đạo đến việc đời thu mà không báo cáo, tiêu xài xả láng, khất nợ rồi dũ sổ không ai hay và được cấp trên bao che trót lọt. Cái dí dỏm của câu nói ví này cho phép ta nội soi vào cõi lòng sâu kín đen tối cho thời đại và cho từng nhân vật điều hành tôn giáo lẫn trật tự công bằng xã hội hệ tại ở chỗ như là câu chuyện mà ai cũng biết. Đó là ở xã hội Việt Nam đã xảy ra có đăng trên mạng xã hội về Sự kiện 2 em thiếu niên ăn cắp 2 ổ bánh mì vì đói với gói đậu phụng, trị giá tổng cộng 45.000 Việt Nam mới đây, thế mà bị cả Ngành Tư Pháp ùa vào đánh cho tơi tả rồi bêu xấu trong làng xã làm gương bằng cách quyết không tha cái tội ăn cắp dù lớn hay nhỏ giữa bàn dân thiên hạ mà không châm chế được bởi lòng xót thương kẻ cơ hàn đói lả.

Thế mà hàng ngàn quan chức lớn nhỏ tham nhũng, lũng đoạn tài chánh đến có cả ngàn tỷ lại bỏ qua cho xong dễ như trở bàn tay. Họ là những người trong bộ chính trị của đảng thì được bao che, và bất cứ ai hành nghề báo chí cũng phải lặng câm thì đủ hiểu. Họ không bị truy án và được làm lơ để chạy tội dễ dàng vì rút giây thì động rừng, chỉ vì họ có nhân thân tốt trong guồng máy cai trị. Nhưng chắc có tốt không? Và thế nào là tốt? Như vậy, con lạc đà đã chui qua được lỗ kim rồi đó, và ngược lại thì lũ trẻ hai đứa miệng còn hôi sữa kia chính là những con kiến lại không lọt thế mới lạ. Đúng là trò hề cho quyết tâm chống tham nhũng, mà nếu Thày Yêsu sinh ra và lớn lên trong nước Việt Nam ta lúc này Ngài sẽ phải dùng một lời ví von khác may ra xã hội này mới hiểu.

Nội dung của trang tin mừng gợi lên cho ta một câu hỏi khác nữa là: "VẬY THÌ AI CÓ THỂ ĐƯỢC CỨU ĐỘ?", còn những người nghèo thì sao, không lẽ cũng bị liệt kê chung số phận: Không được cứu độ. Chúa Yêsu đã trực tiếp trả lời các đồ đệ của Ngài rồi, đó là: ĐỐI VỚI THIÊN CHÚA THÌ MỌI SỰ ĐỀU CÓ THỂ ĐƯỢC". Theo nghĩa này cho ta một khai phóng mới để hiểu rằng: Thiên Chúa có thể biến dữ thành lành, Ngài không chọn giải pháp dùng năng quyền để biến lỗ kim lớn rộng ra cho Lạc Đà đi qua, nhưng Ngài mở toang cổng chính ở Thành Yêrusalem tức là cửa tâm hồn đang khép chặt của từng người ra mà lãnh nhận ơn đoàn sủng. Nghĩa là để lạc đà có thể chui qua lỗ kim. Thiên Chúa sẽ tác động và biến đổi người giàu có thành người thành tâm đầy thiện chí, để họ trở thành người sống theo tinh thần nghèo khó, biến đổi họ trở thành những con người bé mọn như trẻ thơ để được vào Nước Trời, vì Nước Trời chỉ dành cho những ai có tinh thần bé mọn. Việc này hoàn toàn nằm trong khả năng của Thiên Chúa, vì đối với Ngài: "Không gì là không có thể", miễn là họ thuận theo lời đề nghị như Ngài đã từng góp ý cho chàng trẻ bán của cải phân phối cho người nghèo rồi bước đi làm môn đệ Chúa.

* TÔI  CẦU NGUYỆN VÀ QUYẾT SỐNG LỜI TÔI CẦU XIN: Mong sao bạn và tôi biết chọn lựa sự sống đời đời hơn là của cải mau qua đời nay. Hãy xin Chúa Yêsu Đấng giàu có mà vì hào phóng với con cái loài người, Ngài đã trở nên nghèo hơn mọi người nghèo dạy cho ta biết gìn giữ trân trọng tình người: nhiễu điều phủ lấy giá gương, hơn là có tiền có chức mà đánh mất bạn bè rồi mất chức, lang thang lo chức khác miệt mài không thôi. NHỜ THÁNH THẦN DẪN DẮT chúng con biết tìm kiếm Nước Thiên Chúa hơn là những vinh hoa phú quý trần gian. Amen.

--------------------------------

 
DOI SONGTAM LINH - TU BEN TRONG PDF Print E-mail

Từ bên trong
15-08-2017 Gm. JB. Bùi Tuần

Nơi con người, nội tâm là điều quan trọng. Nếu nội tâm giữ địa vị quan trọng trong mọi lĩnh vực, thì riêng trong lĩnh vực đạo đức, nội tâm càng phải được quan tâm một cách đặc biệt. Bởi vì đạo đức là chuyện làm lành tránh tội. Mà thiện ác xét về phương diện nào đó là tự nội tâm.

Chúa Giêsu phán: "Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, gạnh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế" (Mc 7,20-23).

Tất cả những thứ kể trên đây đều dễ nhận ra là tội. Chỉ nghe tên cũng biết là xấu. Tất cả đều từ bên trong mà thành tội.

Ở đây, tôi xin nêu lên mấy sự kiện như thế, đã được kể trong Phúc Âm.
1/ Tưởng là nhiệt tình tốt

Phúc Âm thánh Matthêu viết: "Từ lúc đó, Đức Giêsu Kitô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại. Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: 'Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy'. Nhưng Đức Giêsu quay lại bảo ông Phêrô: 'Satan, hãy lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy. Tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người'" (Mt 16,21-23).

Tư tưởng của thánh Phêrô xem ra diễn tả một nhiệt tình chân thực đối với Thầy mình. Nhưng Chúa Giêsu đã cho ngài rõ nhiệt tình ấy không do Thiên Chúa, hơn nữa phải xếp nó vào loại xấu thuộc Satan và thế tục.

Lời Chúa mạc khải trên đây cũng có thể áp dụng cho chúng ta. Biết bao lời nói việc làm của ta, tưởng là nhiệt tình đối với Chúa, với Giáo Hội, với người khác. Nhưng Chúa lại thấy trong đó có vết nhơ. Vết nhơ ấy cũng phát xuất từ bên trong. Đó là sự tự tin quá đáng, không dựa vào ánh sáng của thánh ý Chúa.
2/ Tưởng là vững vàng

Cũng Phúc Âm thánh Matthêu cho thấy: Sau khi Chúa Giêsu báo trước cho các môn đệ biết là họ sẽ vấp ngã vì Thầy, thì thánh Phêrô cương quyết trả lời: "Dầu tất cả có vấp ngã vì Thầy đi nữa, thì con đây cũng chẳng bao giờ vấp ngã" (Mt 26,33). Lời nói trên đây của thánh Phêrô chứng tỏ tấm lòng trung tín bền vững. Nhưng kết quả ra sao, chúng ta đã biết. Vì thế, Chúa đâu có khen thánh Phêrô. Vì trong cái tưởng là cương quyết trung thành đó có pha chút tự đắc, coi mình hơn người.

Xét mình, chúng ta thấy chuyện của thánh Phêrô vẫn thường xảy ra nơi chúng ta. Chúng ta có những tuyên ngôn và nghi thức nói lên lòng trung thành vững bền. Nhưng thực sự trước mặt Chúa những lời hứa đó chỉ để khẳng định mình. Cái tự hào nào đó cũng phát xuất từ bên trong, mà ta không hay biết.
3/ Tưởng là đạo đức

Trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán: "Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! lạy Chúa! là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng nhân danh Thầy mà nói tiên tri, nhân danh Thầy mà trừ quỷ, nhân danh Thầy mà làm phép lạ đó sao? Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ rằng: Ta không hề biết các ngươi. Xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác" (Mt 7,21-23).

Những lời Chúa phán trên đây cho thấy nhiều việc coi như rất đạo đức, nhưng thực sự lại rất xấu trước mặt Chúa. Mạc khải đó làm ta phải sợ. Bởi vì không thiếu việc bề ngoài coi như đạo đức, nhưng bên trong lại do động lực xấu, như kiêu căng, phô trương, lợi dụng đạo để xây dựng uy tín và tìm tư lợi.
4/ Tưởng là truyền giáo

Cũng trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán: "Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và Pharisêu giả hình! Các ngươi rao khắp biển cả đất liền, để rủ cho được một người theo đạo. Nhưng khi họ theo đạo rồi, các ngươi lại làm cho họ đáng xuống hoả ngục gấp đôi các ngươi" (Mt 23,15).

Thực tế cho thấy: Không phải tất cả mọi bước chân truyền giáo đều như vậy. Nhưng có những trường hợp đúng là như thế. Nhiều người sau khi theo đạo đã cảm thấy nặng nề, hoặc trở nên xấu hơn trước, do những gương xấu và những luật lệ tuỳ tiện mà họ gặp trong đạo.

Tiện nói về truyền giáo, cũng nên nhắc tới một số nơi có đạo đã làm những việc tưởng là truyền giáo, nhưng thực sự lại gây ác cảm đối với người ngoài công giáo.
5/ Tưởng là Chúa không ở đó

Khi nói về cuộc Phán xét chung, Chúa Giêsu nói rõ là: "Mỗi lần các ngươi làm như thế (bác ái) cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy... Mỗi lần các ngươi không làm như thế (từ thiện) cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy" (Mt 25,40-45). Họ thưa là họ đâu có thấy Chúa.

SUY TƯ VÀ QUYẾT ĐỔI MỚI: Chúng ta thường tìm Chúa trong thánh đường, trong các nghi thức thánh. Còn tìm Chúa ở nơi người nghèo khổ bé mọn, thì không mấy khi. Đó cũng do một sai lầm phát xuất từ bên trong.

ĐBĐM CHUYỂN

------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - THU BA TUAN 19TN-A PDF Print E-mail

Tông Đồ không thể qua mặt trẻ nhỏ: MT 18, 1-5

Bài Phúc Âm cho Thứ Ba Tuần XIX hôm nay chất chứa câu trả lời của Chúa Giêsu được các môn đệ đặt ra về vấn đề "ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời"

Câu trả lời của Người như thế này: "Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: 'Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời'".(CÂU 2)

Hành động "gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông" của Chúa Giêsu cho thấy Người rất quí yêu con trẻ, và con trẻ là mô phạm cho cả thành phần môn đệ của Người, thành phần chứng nhân tiên khởi của Người và là nền tảng của Giáo Hội được Người thiết lập. Tuy nhiên, trẻ nhỏ là mô phạm cho các vị về tinh thần mà thôi, chứ không phải về thể lý. Bởi thế, Người không bảo các vị rằng "nếu các con không hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ này...", mà là bảo các vị: "ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này...", nghĩa là việc "hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ" chính là việc "hạ mình xuống".

Đúng thế, nếu "Nước Trời" đây là chính bản thân Người, mà Người đã "hóa ra như không, mặc lấy thân phận tôi đòi v.v." (Philiphê 2:6), thì chỉ có "ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này..." mới có thể nhận ra Người, chấp nhận Người và đáp ứng Người mà thôi, nghĩa là mới có thể "vào Nước Trời". Ý nghĩa sâu xa của cụm từ "vào Nước Trời" là như vậy, là đến được với Chúa Giêsu, bằng không, không thể nào, như trường hợp của thành phần luật sĩ và biệt phái vừa kiêu kỳ vừa giả hình không đơn sơ chân thật như trẻ nhỏ trong dân Do Thái.

Chưa hết, việc "hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ" là "hạ mình xuống" này chẳng những giúp cho con người "vào Nước Trời" là nhận biết Chúa Kitô, mà còn trở thành "kẻ lớn nhất trong Nước Trời" nữa. Ở chỗ được Chúa Kitô yêu thích nhất, được hiệp nhất nên một với Người nhất, như một Con Trẻ Maria "đầy ân phúc" (Luca 1:28), vì Con Trẻ Maria này liên lỉ sống "đức tin tuân phục" (Roma 1:5) ở mọi nơi, trong mọi lúc và hết mọi sự - quả thực Con Trẻ Maria "có phúc vì đã tin" (Luca 1:45).

Tuy nhiên, trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu dường như nói đến "trẻ nhỏ" ở hai ý nghĩa trái nghịch nhau. Ý nghĩa thứ nhất là tính cách bé nhỏ "khiêm nhượng" của "trẻ nhỏ" để có thể chẳng những "vào Nước Trời" là gặp gỡ Chúa Kitô mà còn trở nên cao trọng nhất trong Nước Trời là được hiệp nhất nên một với Người. Ý nghĩa thứ hai về "trẻ nhỏ" đó là tính chất "dại dột" vụng về của chúng.

Phải chăng đó là lý do ở phần sau của bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Kitô đã cảnh giác các môn đệ là đừng khinh dể "trẻ nhỏ" ở tính chất dại khờ vụng dại của chúng: "Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này"? Bởi vì, ngay sau đó Người nói đến tình trạng con chiên lạc: "Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao?"

Sở dĩ các môn đệ không được khinh dể thành phần "trẻ nhỏ" dại khờ hèn yếu này là vì 2 lý do: Lý do thứ nhất đó là
"kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy", và lý do thứ hai đó là: "vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời".

Thật vậy, trước nhan Thiên Chúa hằng được các thiên thần chiêm ngưỡng trên trời, biết đâu những kẻ tầm thường trên thế gian này, thậm chí những con người tội lỗi đáng khinh bỉ lại được Thiên Chúa tuyển chọn để làm những việc cả thể cho Ngài, như đã từng xẩy ra trong giòng lịch sử loài người nói chung và Giáo Hội nói riêng. Biết đâu thành phần bé mọn yếu hèn này lại biết nhận lỗi và hối lỗi trước nhan Chúa, như người thu thuế trong đền thờ mà lại nên công chính hơn người Pharisiêu cũng cầu nguyện với họ bấy giờ (xem Luca 18:13-14).

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG :Nếu thành phần "trẻ nhỏ" dại khờ hèn yếu chẳng khác gì như "một con chiên lạc" (chứ không phải con dê), được Thiên Chúa chú ý và tìm kiếm cho đến cùng và cho bằng được như thế thì quả thực từng "con chiên lạc" là những gì rất quí báu trước nhan Thiên Chúa, đến độ "kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy" - Nếu yêu mến Thiên Chúa thật, chúng ta không thể nào lại khinh thường những gì được Thiên Chúa yêu thương quí chuộng, nhất là thành phần tội nhân vô cùng đáng thương của Ngài.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-------------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - REFLECTION -SOUND OF SILENCE PDF Print E-mail

SOUND OF SILENCE

Relection 19th Sunday

Fr Linh

Jennifer decided to go on her first retreat. She was exhausted from looking after three young children and her ailing mother-in-law; at the very least she would get some rest! The first few hours were spent unpacking, settling in, and getting acquainted.

The retreat leader announced that after dinner and prayers, silence would begin and would be kept for the rest of the weekend. Jennifer happily complied and slept soundly until the morning bell.

During breakfast, Jennifer felt uneasiness begin to rise in her. She was used to the noise of her children, her mother-in-law's endless conversations, her friends' cell phone calls, and the constant sound of the TV in the background. This silence was unnerving.

By mid-afternoon Jennifer was almost panicking. She couldn't stand all the quietness; she would have to leave. Seeking out the retreat director, she blurted out her distress. He took her aside into a small sitting room and closed the door. "What are you running from, Jennifer?" he asked quietly. Without thinking about her reply, Jennifer said, "God."

Her own answer startled her and she realized that she had let noise fill her days. There was no quiet for God's voice in her life. Jennifer began to relax and allowed the silence to envelop her for the rest of the weekend. As the retreat came to an end, she listened carefully to the stories of Elijah and Peter.

Elijah heard God not in windstorm or earthquake, but in a tiny breeze. Peter heard Jesus invite him to walk on the sea, but wind and waves distracted Peter and he began to sink. Jennifer made two changes in her life. The TV was turned off except for certain programs, and she made time simply to be alone with God in weekly Eucharistic Adoration.

Living Stewardship Now

Make room for a silent time and place in your life for God to speak to your heart. Start slowly—say fifteen minutes twice a week, then increase to fifteen minutes once a day. Let nothing else intrude on this special time.

------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - TUYEN XUNG DANH THANH GIESU PDF Print E-mail

Mục sự Franklin Graham nói rằng việc cấm dùng Danh Thánh Giêsu ở các trường công lập là một sự ngu dại
Giuse Thẩm Nguyễn8/8/2017

--------------------------------

THÔNG BÁO TIN VUI # 94 -Website ChiaseLoiChua.com

                *CẦN TÔN DANH THÁNH GIÊ-SU*

*Bài này được đọc trên Đài TV 55.4 thứ Bảy và Chúa nhật 10 lần lúc:

          *  6 giờ sáng- 9 giờ 30 sáng - 12 giờ 45 trưa - 4 giờ 30 chiều và 9 giờ 45 tối *

(Cnsnews.com ) Bình luận về một đề nghị ở tiểu bang Queensland, nướu Úc là cấm dùng Danh Thánh Giêsu ở tất cả các trường công lập ở tiểu bang này, ngay cả trên thiệp mừng Giáng Sinh, mục sự Franklin Graham, Chủ Tịch của hội Người Samari Hoa Kỳ nói rằng quả là xấu hổ và điều này sẽ không thể xóa bỏ đi sự thật là Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa và chung cuộc là mọi gối phải bái quỳ để tôn vinh Danh Người.

Trên trang mạng xã hội vào ngày 4 tháng Tám, Mục sư Graham nói "Cấm dùng một tên cao trọng trên hết mọi tên ư? Tiểu bang Queensland, nước Úc đang đề nghị một biện pháp ngăn cấm việc dùng danh thánh Giêsu, gồm cả thiệp chúc Giáng sinh, tại các trường công lập. Đề nghị này quả là điên rồi, đáng xấu hổ biết bao."

Mục sư cho biết Bộ Giáo Dục Tiểu Bang nại lý do rằng " họ sợ những em học sinh không tôn giáo sẽ cảm thấy bị buộc phải quan tâm đến niềm tin của những em theo Kitô giáo."

"Chủ nghĩa vô thần dường như đang dành ưu thế ở nhiều nơi trên thế giới, nhưng việc ngăn cấm danh thánh Giêsu sẽ không thay đổi được sự thật rằng Ngài là Con Thiên Chúa và tới một ngày mọi người sẽ phải chấp nhận sự thật đó. Kinh Thánh nói rằng "Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu". (Phi-lip-phê đoạn  2, 9)

"Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: "Đức Giêsu Kitô là Chúa". (Phi-lip phê 2, 10-11)

Mục sư Graham kêu gọi mọi người tiếp tục cầu nguyện cho Giáo Hội ở Úc Châu và cùng mạnh mẽ đứng lên để làm cho biện phát cấm cản này sẽ bị thất bại.

* LỜI CHÚA TÔI GHI NHỚ : "CHÍNH ANH EM LÀ MUỐI CHO ĐỜI, NHƯNG MUỐI MÀ NHẠT ĐI THÌ LẤY GÌ MUỐI NÓ CHO MẶN LẠI? NÓ ĐÀ THÀNH VÔ DỤNG, THÌ CHỈ CÒNG VIỆC QUĂNG RA NGOÀI CHO NGƯỜI TA CHÀ ĐẠP THÔI !" (MAT-THÊU 5, 13)

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm : Website ChiaseLoiChua.com

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 50