mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4225
mod_vvisit_counterHôm Qua9230
mod_vvisit_counterTuần Này4225
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này181000
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8670043

We have: 85 guests online
Your IP: 54.92.178.105
 , 
Today: Jun 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 318 = SONG MUA VONG PDF Print E-mail

SỐNG MÙA VỌNG

Ngôn sứ Isaia nói: "Có tiếng hô: Trong sa mạc, hãy mở một con đường cho ĐỨC CHÚA, giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta. Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống, nơi lồi lõm sẽ hoá thành đồng bằng, chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu. Bấy giờ vinh quang ĐỨC CHÚA sẽ tỏ hiện, và mọi người phàm sẽ cùng được thấy rằng miệng ĐỨC CHÚA đã tuyên phán" (Is 40:3-5).

Sống trong Mùa Vọng, hãy chuẩn bị tâm hồn và tích cực tham gia các hoạt động yêu thương. Bề ngoài có thể là chuẩn bị những gì cần thiết cho Lễ Giáng Sinh (làm hang đá, trang trí nhà thờ, cây thông,...), đồng thời cũng phải sốt sắng chuẩn bị đón Chúa đến trong tâm hồn – chuẩn bị tâm hồn mới là điều quan trọng nhất, vì đó mới là "hang đá" đích thực để Chúa ngự vào.

Chúng ta chuẩn bị bằng cách nào? Chân phước Jacobus de Voragine, giám mục tu sĩ Dòng Đa-minh hồi thế kỷ XIII, đã viết về Mùa Vọng thế này:

"Mùa Vọng kéo dài bốn tuần, điều đó nhấn mạnh rằng khát khao mong Chúa đến phải gấp bốn: Ngài hóa thành nhục thể, Ngài đến trong tâm hồn chúng ta, Ngài đến ở với chúng ta cho đến chết, và Ngài đến xét xử chúng ta. Tuần thứ tư ít khi trọn vẹn... Khi Chúa đến bốn lần, Giáo hội kính nhớ hai lần, lần một là khi Ngài mặc xác phàm làm người và lần hai là Ngài đến phán xét. Vì thế, ăn chay trong Mùa Vọng là một phần vui mừng khi Chúa đến trong xác phàm, và một phần lo lắng khi Chúa đến xét xử".

ĂN CHAY và BÁC ÁI

Ăn chay (hoặc giữ chay) cũng là một phần hoạt động trong Mùa Vọng, chứ không chỉ trong Mùa Chay. Vì thế, trước đây Giáo hội nghiêm khắc về việc giữ chay trước khi rước lễ: Giữ chay ba giờ trước khi rước lễ, thậm chí còn từ nửa đêm cho tới Thánh lễ ban sáng, nhưng ngày nay chỉ còn phải giữ chay trong vòng 60 phút. Chúng ta phải giữ chay theo NGHĨA ĐEN (tức là đồ ăn) hoặc theo nghĩa bóng là từ bỏ thói hư tật xấu nào đó trong Mùa Vọng (cũng như trong Mùa Chay). Nếu chúng ta kiêng cữ một loại nào đó quen dùng (chẳng hạn là cà-phê) để bớt chi phí, tiền đó dùng để cho người nghèo chứ không để "tích lũy". Nhiều giáo xứ có thùng bác ái để mọi người chia sẻ trong Mùa Chay nhưng lại không áp dụng trong Mùa Vọng, đó là sự thiếu sót! Chia sẻ là yêu thương, mà mùa nào cũng cần yêu thương, nhất là trong Mùa Chay và Mùa Vọng. Ăn chay là để làm bác ái.

CẦU NGUYỆN

Các lời cầu nguyện này rõ ràng là chuẩn bị cho chúng ta gặp Chúa là Vị Thẩm Phán và Đấng Cứu Độ. Hoặc, trong nghi thức sám hối, chúng ta xin Chúa thương xót và tha thứ tội lỗi, đồng thời cũng xin những người khác cũng cầu nguyện và tha thứ cho chúng ta. Kinh Vinh Danh và Kinh Thánh Thánh Thánh được rút ra từ sách Khải Huyền, được kết hợp với Đức Kitô trên trời và lần quang lâm của Ngài.

KINH THÁNH

Trong Thánh lễ luôn có những đoạn Kinh Thánh. Tuy nhiên, cách dùng Kinh Thánh hiển nhiên nhất là phần Phụng vụ Lời Chúa. Mỗi Chúa nhật, chúng ta được nghe một đoạn Cựu ước, một đoạn Tân ước, một đoạn Phúc Âm, và một đoạn Thánh Vịnh [1]. Phần này của Thánh lễ liên quan ý nghĩa thứ hai: Đức Kitô đến trong linh hồn chúng ta.

Kinh Thánh gồm Lời Chúa, và không chỉ Lời Chúa. Khi nghe Lời Chúa, chúng ta được mời gọi không chỉ đọc hoặc tìm hiểu Lời Chúa, mà còn chấp nhận Lời Chúa, suy niệm Lời Chúa, cầu nguyện bằng Lời Chúa, và cuối cùng là thực hành Lời Chúa. Lời Chúa thấm vào chúng ta qua việc đọc, suy niệm và cầu nguyện, nhờ đó mà chúng ta sống Lời Chúa – để "mở đường, sửa lối, bạt đồi, lấp hố" chuẩn bị cho Chúa đến ngự vào hang-đá-tâm-hồn của chúng ta – không chỉ trong đêm giáng sinh mà suốt cả cuộc đời chúng ta.

TRẦM THIÊN THU

------------------------------

 

 
DOI SONG TAM LINH # 316 = DUNG AO TUONG PDF Print E-mail

>> ĐỪNG ẢO TƯỞNG
>> Vào dịp cuối năm, Lu-xi-phe triệu tập đại hội đồng quỷ sứ để kiểm điểm tình hình hoạt động suốt năm qua. Quỷ già, quỷ cái, quỷ con đều họp mặt đông đủ và báo cáo cho Quỷ Vương Lu-xi-phe biết tình hình cám dỗ của toàn bầy quỷ sứ. Nói chung, hoạt động cám dỗ không đạt kết quả như chỉ tiêu đã đề ra và tỉ số người phải xuống hoả ngục xem ra không gia tăng đáng kể. Vì thế, khi bước qua phần hai của chương trình thảo luận, Quỷ Vương Lu-xi-phe kêu gọi hội đồng quỷ hãy đề ra những chiêu thức cám dỗ hữu hiệu hơn, liệu sao để lôi kéo được nhiều linh hồn sa hoả ngục hơn.


>> Các quỷ tham gia tranh luận sôi nổi, bày ra nhiều mưu chước nhằm làm cho loài người sa vòng tội lỗi. Ý kiến thì nhiều, nhưng chỉ nêu ra đây một số ý kiến tiêu biểu. Có quỷ đề nghị hãy cám dỗ các bạn trẻ rằng: "Không có Thiên Chúa, không có thiên đàng hoả ngục. Thiên đàng là ảo tưởng do Giáo Hội bày ra để dụ khị loài người; hoả ngục chỉ là sản phẩm do Cha Cố thêu dệt để hù dọa những người yếu bóng vía. Đừng dại dột tin vào Thiên Chúa, vào sự sống đời sau mà phí cả cuộc đời!" Mưu chước nầy cũng chưa thuyết phục nên không được đa số chấp nhận. Có quỷ thì hiến kế nên thuyết phục người ta biết rằng "Đức Giê-su chỉ là hạng phàm phu tục tử, Phúc Âm của Ngài gồm toàn những chuyện bịa đặt viễn vông..." nhưng rồi ý kiến nầy cũng không được hưởng ứng.
>> Cuối cùng có lão quỷ già có tiếng là đa mưu túc kế lên tiếng: "Theo tôi, chúng ta nên cám dỗ thế nầy: 'Có Thiên Chúa, có thiên đàng hoả ngục, có linh hồn, có sự sống đời sau... (mình phải nói như vậy để người ta tin mình đã, rồi ta sẽ thêm) nhưng bạn hãy nhớ rằng: Đời bạn còn dài mà, bạn chưa chết đâu! Vậy hãy vui hưởng lạc thú đời nầy đi! Đợi đến khi già yếu rồi ăn năn sám hối cũng chưa muộn.'"
>> Một tràng pháo tay giòn tan tán thưởng diệu kế của lão quỷ già thâm độc. Thế là hội nghị nhất trí với phương thức cám dỗ được xem là sẽ rất kiến hiệu của lão quỷ già đa mưu.
>> Hiện nay, hầu như mọi người đều tin theo lời cám dỗ độc hại ấy. Ai cũng tin rằng đời mình còn dài, chưa đến lúc phải ăn năn hối cải. Ngày mai, ngày mốt, ngày kia, ta sẽ sám hối, sẽ cải thiện cuộc đời, còn hôm nay, thì...
>> Qua bài trích thư gởi tín hữu Rô-ma trích đọc hôm nay (Rm 13, 11-14) thánh Phao-lô kêu gọi chúng ta hãy mau quay về với Chúa, hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, đừng mơ tưởng đời còn dài rồi cứ đắm mình trong lạc thú:

>> "Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng."
>> Và Lời Chúa trong Tin Mừng cũng kêu gọi chúng ta hãy tỉnh thức vì giờ Chúa đến thật bất ngờ; vì như "Thời ông Nô-ê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Vì trong những ngày trước nạn hồng thuỷ, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu. Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thuỷ ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy."
>> "Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến."
>> Nếu hôm nay, lúc còn an bình khoẻ mạnh, ta không tưởng gì đến Chúa; đợi đến lúc lâm nguy rồi mới chạy đến với Ngài thì chúng ta xem Chúa có khác gì chiếc phao. Bình thường khi trời quang mây tạnh, mọi sự an lành thì không ai thèm ngó lại chiếc phao, xem nó như cái gì thừa thãi vô tích sự, có thấy nó nằm giữa lối đi thì người ta cũng đá nó sang một bên, không ai thèm đoái hoài. Nhưng khi gặp phong ba bão táp, nguy khốn đến nơi thì tranh nhau giành lấy phao cho bằng được!


>>TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN :  Lạy Chúa, Chúa là Chúa Tể quyền năng, là Thiên Chúa tối cao mà chúng con phải phụng thờ suốt đời, ngay cả bây giờ, chứ không phải là chiếc phao cứu mạng chỉ cần dùng lúc gặp gian nguy khốn khó.
>> Xin cho chúng con đừng khờ khạo tin rằng đời còn dài, hãy tận hưởng đời và mê đắm trong tội mà lãng quên phần rỗi đời đời của chúng con.
>> LM Ignatiô Trần Ngà

---------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 316 = MANH VUN SUY TU 23 PDF Print E-mail

Lucia Tri Ân
November 24 at 5:35am

MÃNH VỤN SUY TƯ 23

DÒNG NƯỚC ...

Suy gẫm Thánh Kinh, mỗi ngày tôi càng thấy Lời Chúa thật sự bất biến. Trong thời đại nào cũng có thể áp dụng được.

Ngày xưa vào thời Chúa Giêsu và ngày nay con người ta cũng thế, chẳng gì khá hơn, tội lỗi thì nhiều hơn, đủ mọi thứ tội, có thể nói là thế gian đang sống trên bờ vực thẳm của hỏa ngục mà chẳng biết.
Một khi con người đã dùng dùng danh từ "bác ái" để làm bộ áo che đậy sự tội, thì còn ai đâu mà thấy nó xấu xa đến dường nào!

Trợ tử là hành vi giết người mà người ta bảo là vì đức ái mà phải làm thế để giảm đi đau khổ cho người bệnh. Phá thai thì họ bảo rằng vì nghèo khó, vì thà không giữ bào thai còn hơn là cho đứa bé sinh ra trong khó nghèo thiếu thốn... Và mới hôm qua thì người ta cũng lại đem đức ái để ra một lề luật mới, thay vào luật Chúa, bằng sự hợp thức hóa hôn nhân đồng tính.

Tôi đọc nhiều bình luận rất đúng nói về thực trạng tội lỗi ngày nay, nhưng cũng có nhiều lời nói gắt gao lên án. Tôi cảm thấy hình như có bàn tay của Satan xen vào, để chà đạp và làm biến mất đi đức ái
khi người ta quơ đủa cả nắm những người đồng tính.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô dạy rằng chúng ta sống ở thời đại này thì phải lội ngược dòng nước. Một khi chúng ta giữ giới răn Chúa, là chúng ta lội ngược dòng, dòng nước của tội lỗi, của đồi trụy, của đam mê, của dục vọng, của bạo lực, của ích kỷ ...

Kinh Lạy Cha được Chúa dạy dành cho tất cả chúng ta, khi gọi "Cha chúng con" là tôi xác tín rằng Chúa là Cha của mọi người, cả những người đồng tính. Vậy, thay vì chỉ trích anh em tôi, tôi phải cầu nguyện nhiều để họ vượt qua khó khăn và cùng "lội ngược dòng" cùng với tôi.

Có những người bẩm sinh mắc phải "con bệnh" này, tôi không hiểu ý Chúa ra sao, nhưng tôi cho rằng đó là "mầu nhiệm của đau khổ". Cũng có những người học đòi theo phong trào, những người này đã bị ma quỷ xúi giục dìm xuống ngọn sóng tội lỗi. Còn những anh chị em sinh ra đã bị như thế, thì tôi rất cảm thông, và mong rằng lời cầu nguyện của tôi sẽ giúp ích phần nào cho họ.

Tuy rằng các anh chị em có xu hướng cảm tình với người cùng phái thì xin hãy đi ngược dòng, đừng chiều theo và để dòng nước cuốn theo. Những người anh em này, có khi còn yêu Chúa hơn tôi nữa đấy; và biết đâu họ chống trả kịch liệt với tội lỗi hơn tôi? Biết đâu họ biết kết hiệp đau khổ của họ với Cuộc Khổ Nạn của Chúa hơn tôi? Biết đâu họ chịu nhục nhã và bị người đời khinh rẽ hơn tôi? Biết đâu họ hy sinh hãm mình đền tội hơn tôi? ... Và biết đâu họ cầu nguyện và kết hiệp cùng Chúa hơn tôi?...

Vậy thì, những đau khổ mà họ phải chịu để "lội ngược dòng" này đã cứu rất nhiều người tội lỗi được trở về cùng Chúa. Các thánh đã chịu đau khổ, cực nhọc, hãm mình phạt xác để xin Chúa cứu những kẻ tội lỗi, thì những anh chị em đồng tính nào đã "lội ngược dòng" là những người cứu vớt chúng ta.

Biết bao nhiêu người Công Giáo không phải là đồng tính, nhưng đang sống trong tội trọng đây? Vậy tôi xét mình và phát hiện rằng mình không nên quơ đủa cả nắm. Tôi phải cầu nguyện nhiều để họ vượt qua và cùng với nhiều người "lội ngược dòng nước tội lỗi" cùng nắm tay nhau đừng để một ai phải chìm sâu, để rồi tất cả chúng ta đều đến bến bờ bình an. Bình an vĩnh cửu trên Quê Trời, nơi Cha chúng ta đang giang tay chờ đợi.

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa hãy thức dậy, đừng ngủ nữa Chúa ơi, chúng con đang bị sóng gió vập vùi, có những anh em đang bị sóng cuốn trôi đi thật xa "con thuyền Hội Thánh" rồi Chúa ơi. Thật sự, chúng con đang hoảng sợ vô cùng. Xin Chúa hãy phán một lời để sóng biển lặng thinh và giơ tay kéo chúng con ra khỏi dòng nước tội lỗi của thế giới ngày nay. Amen.

Xin Mẹ Maria, là Mẹ Hội Thánh hãy che chở Hội Thánh, và ban ơn cho chúng con thêm đức ái để mọi người đều thương yêu nhau, đừng để chúng con loạiu bỏ một ai cả, vì nhận thức rằng chúng con cũng là người tội lỗi. Amen

Lucia Tri Ân

MẸ MARIA LÀ CỬA THIÊN ĐÀNG
https://www.facebook.com/group s/MEMARIALACUATHIENDANG/.

--------------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 315 = NOI CHAO TUYET VỜI PDF Print E-mail

22 Tháng Mười Một

Nồi Cháo Tuyệt Vời

Một hôm, có một người lạ mặt đến gõ cửa nhà của một bà góa nghèo để xin ăn. Nhưng người đàn bà cho biết trong nhà bà không còn gì để ăn cả. Người lạ mặt mới nói: "Bà đừng lo, tôi có mang theo một hòn đá có thể biến nước thành một thứ cháo tuyệt vời nhất trần gian. Nhưng trước tiên bà hãy cho tôi mượn một cái nồi lớn".

Thấy người lạ mặt đề nghị một cách nghiêm chỉnh, cho nên người đàn bà mới cho nước vào cái nồi lớn nhất và đặt lên bếp. Khi nước vừa sôi, thì người đàn bà chạy đến các nhà láng giềng để mời sang chứng kiến điều lạ lùng sắp xảy ra. Trước đôi mắt mở to của mọi người, người khách lạ mới cho viên đá vào nồi, rồi dùng muỗng lấy nước đưa lên miệng nếm, ông vừa hít hà: "Thật là tuyệt diệu! Nhưng giá có thêm một ít khoai thì tốt hơn". Nghe thế, một người đàn bà có mặt bèn sốt sắng đề nghị: "Trong bếp tôi còn một ít khoai". Nói xong, bà đon đả chạy về nhà mang khoai sang. Người khách lạ cho những miếng khoai tây được thái nhỏ vào trong nồi. Một lát sau, ông nếm thử và nói: "Tuyệt! Nhưng giá có thêm chút thịt thì chắc chắn phải ngon hơn".

Nghe thế , một người đàn bà khác chạy về mang thịt đến. Người lạ mặt cũng cho thịt vào nồi, đảo lên trộn xuống một hồi rồi nếm thử và nói: "Bây giờ thì quý vị thưởng thức nồi cháo của tôi, nhưng nếu có thêm một chút rau cỏ cho vào thì là hoàn hảo". Dĩ nhiên, ai cũng muốn nếm thử nồi cháo, cho nên ai cũng hăm hở đi tìm rau. Có người mang đến nguyên một giỏ củ cà rốt và hành. Người lạ mặt cho các thứ rau vào nồi rồi ra lệnh cho người đàn bà chủ nhà: "Bây giờ tôi cần một ít muối và tiêu nữa là có được một nồi cháo ngon nhất trần gian". Khi nồi cháo đã sẵn sàng, ông hối thúc mọi người đi tìm chén bát đến. Có người mang cả bánh mì và trái cây.

Mọi người vui vẻ ngồi vào một bàn tiệc bất ngờ. Trong khi mọi người nói cười rộn rã, thì người khách lạ lẻn đi. Ông vẫn để lại hòn đá mà mỗi khi cần đến, những người hàng xóm có thể sử dụng để cùng nấu chung với nhau một nồi cháo ngon nhất thế giới.

Một hòn đá, cộng với một ít thực liệu và gia vị sẽ tạo nên một nồi cháo ngon nhất trần gian: đó là hình ảnh của sự đóng góp vào phép lạ mà Thiên Chúa không ngừng thực thi cho con người.

Bà góa thành Sarepta đã dâng cúng một ít bột mì cho tiên tri Êlia để từ đó được lương thực hằng ngày trong suốt mùa hạn hán. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã nhân bánh và cá cho hơn năm ngàn người ăn từ năm chiếc bánh và hai con cá của một cậu bé...

Với một chút đóng góp từ lòng quảng đại của con người, Thiên Chúa có thể làm những phép lạ cả thể. Tất cả những công trình bác ái và giáo dục trong Giáo Hội đều bắt nguồn một cách khiêm tốn: Chúng ta hãy nhìn vào công trình của Mẹ Têrêxa thành Calcutta, của cha Pierre, sáng lập cộng đồng Emmaus, của cha Van Straatten, sáng lập Hội trợ giúp các Giáo Hội đau khổ: một căn nhà nhỏ, một miếng thịt mỡ, một công việc vô danh... Phép lạ của Thiên Chúa thường bắt đầu bằng những đóng góp nhỏ và âm thầm của con người.

Thiên Chúa luôn ban cho mỗi người  cơ may để đón nhận phép lạ của Ngài. Ngài chỉ cần một chút lòng quảng đại của ta. Nếu BẠN sẵn sàng dâng tặng cho Ngài một chút những gì MÌNH có thì có biết bao nhiêu người chung quanh sẽ được chung hưởng phép lạ của Thiên Chúa.

Trích sách Lẽ Sống.

----------------------------

Anh em làm chứng cho Thầy
Lời Chúa: Lc 21, 5-11
Nhân có mấy người nói về Ðền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Ðức Giêsu bảo: "Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào." Họ hỏi Người: "Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước?" Ðức Giêsu đáp: "Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: "Chính ta đây", và "Thời kỳ đã đến gần"; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục đâu."
Rồi Người nói tiếp: "Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện."

-----------------------

 
DOI SONGTAM LINH # 218 = BIEN DOI CANH TAN PDF Print E-mail

Một cánh chung biến đổi canh tân

Hôm nay, Thứ Bảy, cuối Tuần XXXIII Thường Niên, Bài Phúc Âm được Giáo Hội chọn đọc vẫn tiếp tục bài Phúc Âm hôm qua là bài Phúc Âm cho biết cuộc hành trình Giêrusalem của Người đã tới đích điểm của nó là chung thành thành Giêrusalem và riêng đền thánh Giêrusalem, nơi Người sau khi thanh tẩy thì Người tiếp tục giảng dạy cho dân chúng.

Và giáo huấn cuối cùng trong cuộc hành trình Giêrusalem của Người ở chính giáo đô Giêrusalem là đích điểm tỏ mình ra của Người này, đặc biệt liên quan đến mầu nhiệm cánh chung và lai thời hậu thế, như bài Phúc Âm hôm nay cho thấy, qua lời vấn đáp của Chúa Giêsu với "mấy người thuộc phái Sađốc, là những người chối không tin có sự sống lại", nên đã "đến gần Chúa Giêsu hỏi Người rằng:

"Thưa Thầy, Môsê đã viết cho chúng tôi: nếu ai có một người anh cưới vợ, rồi chết đi mà không có con, thì người em phải cưới người vợ đó để anh mình có kẻ nối dòng. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ, rồi chết mà không có con. Người kế tiếp cưới vợ goá đó, rồi cũng chết không con. Người thứ ba cũng cưới người vợ góa đó. Và tất cả bảy người đều cưới như vậy và đều chết mà không để lại người con nào. Sau cùng người thiếu phụ đó cũng chết. Vậy đến ngày sống lại, người đàn bà đó sẽ là vợ ai trong các người ấy, vì tất cả bảy người đều lấy người ấy làm vợ?"

Quả thực đây là một câu hỏi của những người không tin có vấn đề sống lại, nghĩa là không tin có đời sau, hay có đời sau thì cũng không thể nào xẩy ra chuyện bao gồm cả thân xác hữu hình và hữu hạn này, nghĩa là thân xác con người không thể nào trở thành vô hình và vô hạn bất biến với thời gian sau thời gian ở đời này được.

Theo lý lẽ tự nhiên thì không phải là họ không có lý. Và chính vì thế, họ mới phủ nhận sự kiện thân xác phục sinh, hay ngược lại, vì có ý nghĩ không thể nào có vấn đề phục sinh của thân xác mà họ mới đặt ra một trường hợp không bao giờ có thể xẩy ra, hoàn toàn không thực tế, hợp với tầm mức hiểu biết thiển cận theo tự nhiên của họ trên đây.

Tuy nhiên, họ đã lầm. Nhưng cũng may, họ vẫn còn thiện chí để nói ra, để hỏi han, lại hỏi ngay chính vị mà họ tin rằng, (hơn là cố ý thử Người như thường thấy nơi thành phần luật sĩ và biệt phái tin có sự sống lại), có thể giải đáp vấn đề then chốt nhất của họ, nhưng cũng là vấn đề hóc búa đến độ như thể bất khả nan giải của họ.

Câu trả lời của Chúa Giêsu là Đấng tự thân sẽ sống lại đầu tiên từ trong kẻ chết như thế này, một câu trả lời đã được chính thành phần luật sĩ cũng có mặt ở đó bấy giờ hết sức khâm phục: "Lạy thầy, Thầy dậy đúng lắm", đến độ "họ không dám hỏi Người điều gì nữa". Và câu trả lời của Chúa Giêsu về chuyện xác loài người ta sẽ sống lại như sau:

"Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, song những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết, thì sẽ không cưới vợ lấy chồng; họ sẽ không thể chết nữa, vì họ giống như thiên thần, họ là con cái Thiên Chúa: vì họ là con cái của sự sống lại. Về vấn đề kẻ chết sống lại, thì Môsê trong đoạn nói về Bụi gai, khi ông gọi Chúa là Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, và Thiên Chúa Giacóp. Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống, vì mọi người đều sống cho Chúa".

Trong câu trả lời này của Chúa Giêsu, chúng ta thấy Đấng "là sự sống lại và là sự sống" (Gioan 11:25) bao gồm cả sự sống lại của thân xác và sự sống bất diệt đời sau của cả toàn thân con người cả hồn lẫn xác.

Trước hết, về sự sống lại, lần đầu tiên Chúa Giêsu được dịp chính thức mạc khải cho biết rằng con người ta sẽ sống lại, mà sống lại là sự kiện trước hết liên quan đến thân xác đã chết đi của họ, nên vấn đề sống lại là vấn đề của thân xác, và một khi thân xác sống lại thì "sẽ không thể chết nữa, vì họ giống như thiên thần, họ là con cái Thiên Chúa".

Nghĩa là thân xác hữu hình và hữu hạn của con người khi còn tại thế, còn sống trong không gian và thời gian, khi sống lại sẽ trở thành thiêng liêng vô hình, trở thành bất tử và bất diệt, như thân xác phục sinh của Ngưòi sau này, có thể xuyên qua cả căn phòng khóa kín của các tông đồ đang sợ sệt trốn lánh bấy giờ.

Thế nhưng, tự mình thân xác hữu hình và hữu hạn của con người không thể nào sống nếu thiếu linh hồn vẫn được gọi là hồn sống của nó, thì cũng thế nó sẽ không tự mình sống lại và sống đời sau vô cùng nếu không có hồn thiêng bất tử của nó.

Mà linh hồn của con người chỉ thực sự sống, sống sự sống thần linh, sống sự sống siêu nhiên, sống sự sống đời đời, sống sự sống trường sinh bất tử, dù ở đời này hay ở đời sau, ở chỗ nhận biết "Thiên Chúa chân thật duy nhất" được tỏ hiện nơi Chúa Giêsu Kitô (xem Gioan 17:3), tức là nhận biết vị Thiên Chúa bất biến trước sau như một: "Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, và Thiên Chúa của Giacóp", vị Thiên Chúa hằng hữu và tồn tại dù con người có qua đi ba đời Abraham, Isaac và Giacóp, một khoảng thời gian không ai còn tồn tại trên trần gian thế mà Thiên Chúa hằng sống vẫn hiện hữu.

"Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống" là như thế, "vì mọi người đều sống cho Chúa", ở chỗ nhận biết Ngài như Ngài là, như Ngài đã tỏ ra nơi Chúa Giêsu Kitô là Người Con nhập thể và vượt qua của Ngài, nhờ đó "họ sẽ không thể chết nữa" cùng với thân xác của họ, với tư cách "là con cái Thiên Chúa" như Chúa Kitô, nhờ Thánh Linh là Đấng chứng tỏ họ là con cái Thiên Chúa (xem Roma 8:16; 1Gioan 4:13): "Nếu Thần Linh của Đấng đã làm cho Chúa Kitô từ trong kẻ chết sống lại thì cũng sẽ mang lại sự sống cho thân xác chết chóc của anh em, nhờ Thần Linh của Người ở trong anh em" (Rôma 8:11).

Vậy vấn đề được đặt ra ở đây là nếu thân xác con người sống lại là nhờ linh hồn nhận biết Thiên Chúa hằng sống thì những linh hồn nào không nhận biết Thiên Chúa hằng sống có sống lại nơi thân xác của họ và với thân xác của họ hay chăng?

Theo tín lý dạy thì tất cả mọi người đều sống lại, dù là "kẻ sống" hay "kẻ chết", kẻ lành hay kẻ dữ, kẻ được rỗi hay kẻ hư đi. Bởi vì, dù là thành phần kẻ dữ bị hư đi vì khi còn sống trên thế gian này họ không nhận biết Thiên Chúa chân thật duy nhất để hội đủ điều kiện được cứu rỗi chăng nữa, khi qua khỏi trần gian này, khi không còn thời gian nữa thì trong cõi đời đời họ lại càng không thể chối cãi sự thật mà họ chối bỏ là chính Vị Thiên Chúa hằng sống của họ.

Và vì các linh hồn hư đi sau khi qua khỏi đời này không thể không nhận biết Thiên Chúa hằng sống như Ngài đã tỏ tất cả mình ra là nơi Chúa Giêsu Kitô, một cách bất đắc dĩ không chân nhận không được, mà linh hồn hư đi ấy vẫn tồn tại với cả thân xác của họ, vô cùng ở đời sau, trong cõi đời đời. Nhưng tình trạng hư đi của họ hoàn toàn khác với tình trạng của các linh hồn được cứu rỗi là thành phần, nhận biết Thiên Chúa chân thật duy nhất nhờ Thánh Thần, như lời Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay, "xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết", một cách rạng ngời "giống như thân xác vinh hiển của Người (Chúa Kitô)" (Philiphê 3:21).

Sách Tiên Tri Daniên trong Bài Đọc 1 Chúa Nhật XXXII Chu Kỳ Năm B cũng chứng thực như vậy, chứng thực rằng cả kẻ dữ người lành đều sống lại, nhưng kẻ lành thì hiển vinh sáng láng: "Nhiều kẻ an giấc trong bụi đất sẽ chỗi dậy; có người sẽ được hưởng phúc trường sinh, có kẻ phải tủi nhục muôn đời.Những người thông minh sẽ sáng chói như ánh sáng vòm trời, và những kẻ khuyên dạy sự công chính cho nhiều người, sẽ nên như các vì tinh tú tồn tại muôn ngàn đời".

Kinh nghiệm nhân sinh cho thấy con người ta khi còn sống trên đời này, vì bản tính đã bị nhiễm lây nguyên tội, nên luôn hướng hạ theo trần tục hơn là hướng thượng sống siêu nhiên, cho dù linh hồn họ được Thiên Chúa dựng nên để được hạnh phúc trường sinh ở đời sau. Và chính vì linh hồn con người vô hình thiêng liêng tự bản chất bất tử "như các thiên thần" mà họ rất sợ chết, và cho dù cả đời có tìm kiếm đủ mọi thứ thỏa mãn trên trần gian này họ vẫn không no thỏa, vẫn không thể nào thỏa đáng được ước vọng bất tử của chính cõi lòng luôn hướng về vô biên viên mãn của con người.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 44