mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5313
mod_vvisit_counterHôm Qua6286
mod_vvisit_counterTuần Này11599
mod_vvisit_counterTuần Trước42127
mod_vvisit_counterTháng Này66241
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9846000

We have: 147 guests online
Your IP: 54.163.210.170
 , 
Today: Dec 11, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LIN # 17 = NIEM VUI MUA VONG PDF Print E-mail

Đời Sống Tâm Linh # 17
NIỀM VUI MÙA VỌNG

Mùa Vọng là Mùa Vui Mừng, Hy Vọng, Đợi Chờ Chúa : "Reo vui lên hỡi thiếu nữ Xi-on, hò vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem hãy nức lòng phấn khởi. (Xô-phô-ni-a 3, 14)
Vì thế, tôi cảm thấy Chúa đang hiện diện: "Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi. Người là vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ." (Xophonia 3, 17)
Trong thư gởi Phi-lip-phê, thánh Phaolô còn vui mừng phấn khởi kêu lên: "Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: "Vui lên anh em ! Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã đến gần. " (Philip 4, 4-5)
* Chuyện kể: Trong cuốn Pollyanna viết về một cô gái lạc quan, luôn thấy cô có chuyện để vui mừng, ngay cả lúc điều không tốt xảy như sau: Gần đây tôi nhớ một nhân vật văn chương này, khi cô bạn thật của tôi ngoài đời bị té gẫy tay trong lúc chạy xe đạp. Marianna kể với tôi rằng cô rất vui mừng cảm tạ Chúa, vì vẫn có thể chạy xe về nhà và thật biết ơn Chúa là cô không cần phải phẫu thuật. Cô nói: tay trái bị gẫy(cô thuận tay phải) nên vẫn có thể làm việc được. Và chẳng tuyệt sao, cô lấy làm lạ xương mình thật tốt, nên tay gẫy chóng lành! Và chẳng may mắn sao, vết thương không có gì tồi tệ.!
* Suy tư : Marianna đúng là mẫu người biết vui mừng trong hoạn nạn. Chị tin rằng Chúa sẽ chăm sóc mình—dù có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng thì ai cũng được chịu khổ, và khi gặp khó khăn phản ứng đầu tiên của chúng ta là không vui mừng cảm tạ. Nhưng tôi nghĩ rằng Chúa sẽ vui khi thấy khi thấy bạn tìm ra lý do để biết ơn Ngài: "Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh...(x. 1Thê-sa-lo-ni-ca 5,16-18).
Hãy vui lên vì bạn đã bỏ lối sống cũ! Hãy mừng lên vì Chúa đang đến với bạn! Hãy reo vui vì mọi người thấy bạn hiền hoà, rộng rãi!
* Chính khi bạn tin cậy vào sự tốt đẹp của Chúa mà bạn tìm được niềm vui và bình an, vì lòng tin sẽ nhìn thấy Chúa trong mọi hoàn cảnh: "Bình an của Thiên Chúa là bình an vượt trên mọi hiểu biết sẽ giữ lòng trí anh em được hết hợp với Đức Kitô Giêsu. (Philip 4, 7)
* Lời hay ý đẹp: Niềm vui mừng là nhìn thấy Chúa đến trong mọi lúc.

Phó tế: GB. Định Nguyễn * Mời thăm : www.ChiaseLoiChua.com

 
DOI SONG TAM LINH # 68 = KHI MINH SAP CHET PDF Print E-mail

Nên làm gì khi biết mình sắp chết ?

Một hôm, Phật đang đi thiền hành đến cổng tinh xá Pubbaràma (Đông
Viên) thì thấy xa giá của vua Pasenadi cũng vừa dừng lại trước cổng.
Hai người còn đang đứng trò chuyện thì có bảy vị du sĩ phái Nigantha
đi ngang qua. Họ là những người tu khổ hạnh, lõa thể, tóc và râu không
cạo, móng tay móng chân để dài. Trong thấy họ, vua Pasenadi xin lỗi
Phật, rồi bước đến chào đón các vị du sĩ. Vua Pasenadi lạy xuống rất
cung kính trước bảy vị du sĩ, vừa nói :
– Thưa các vị hiền đức, trẫm là Pasenadi, vua nước Kosala, xin đảnh lễ chư vị.
Vua lạy và nói ba lần như thế, rồi mới từ giã họ và trở lại với Phật.
Đợi họ đi khuất, vua hỏi :
– Bạch Thế Tôn, theo Thế Tôn thì trong bảy vị du sĩ đó có vị nào chứng
quả A-la-hán chưa ? Hoặc có vị nào sắp chứng được quả vị ấy ?
– Thưa Đại vương, Phật đáp, ngài sống cuộc đời vương giả, thân cận với
giới chính trị nhiều hơn với giới tu sĩ nên ngài khó biết được ai là
người đã tu chứng và được giải thoát. Chỉ khi nào ta sống bên họ lâu
ngày, có thì giờ nhận xét họ trong mọi cử chỉ, hành động, lời nói, ta
mới biết được họ đã có thực chứng hay chưa. Đối với người đã quen sống
với giới tu sĩ thì việc nhận xét có phần dễ dàng hơn. Nhưng thực ra
việc tu chứng là việc riêng của từng người. Mỗi người nên tự cố gắng
học hỏi Giáo Pháp cao thượng rồi mang ra thực hành trong đời sống hằng
ngày. Tu chứng tới đâu liền tự biết lấy, đâu cần phải được ai ấn
chứng. Việc quan trọng là khi mới được chút ít đừng vội vui mừng tự
cho là đủ, là hơn người, vì như thế sẽ bị lạc vào tà đạo. Phải luôn
luôn tinh tấn, tự giác, giác tha, cho đến khi giác hạnh được viên mãn,
không còn chấp pháp, chấp ngã, mới thật sự được giải thoát.
– Bạch Thế Tôn, trẫm nay đã 60 tuổi. Trẫm nghĩ là trẫm phải để nhiều
thì giờ hơn vào việc tu học, quán tưởng, thiền tọa và thiền hành.
Nhưng công việc triều chính quá bận rộn. Sau bữa ăn trưa và bữa ăn tối
thì trẫm cảm thấy mỏi mệt và buồn ngủ. Do đó việc tu tập không được
mấy tiến bộ. Thế Tôn có phương pháp nào hay chỉ cho trẫm không ?
– Thưa Đại vương, việc triều chính Đại vương nên giao bớt lại cho các
quan đại thần trông coi theo đường lối chính trị ích nước lợi dân của
Đại vương và triều thần đã vạch ra. Về các bữa ăn, Đại vương nên chú
trọng về phẩm chất dinh dưỡng và bớt số lượng thức ăn. Vì ăn nhiều làm
cho cơ thể mỏi mệt và sanh ra buồn ngủ.
"Thưa Đại vương, Đại vương nay đã 60 tuổi rồi. Đại vương thử nghĩ nếu
bây giờ có một người hộ vệ thân tín của Đại vương từ phương đông trở
về báo cáo với Đại vương là có một hòn núi vĩ đại đang tiến dần từ
phương đông tới, và trên đường đi trái núi ấy nghiền nát tất cả mọi
chướng ngại vật, không có gì ngăn cản được nó. Đại vương đang lo lắng
thì lại có một người thân tín khác về báo cáo là có một hòn núi vĩ đại
khác đang từ phương tây tiến tới. Rồi lại có những người thân tín khác
báo cáo là có một hòn núi vĩ đại đang từ phương nam tiến tới, và một
hòn núi vĩ đại đang từ phương bắc tiến tới. Không có đường nào tránh
được bốn ngọn núi oan nghiệt đó. Vậy Đại vương sẽ làm gì trong tình
trạng ấy ?
Vua Pasenadi ngẫm nghĩ giây lát rồi nhìn Phật, đáp :
– Bạch Thế Tôn, trẫm nghĩ trong trường hợp ấy thì chỉ còn một việc
đáng làm mà thôi. Đó là sống những ngày còn lại thật xứng đáng, thật
trầm tĩnh, đúng theo Chánh Pháp.
– Lành thay ! Đại vương. Bốn ngọn núi oan nghiệt đó là bốn ngọn núi
Sanh, Già, Bệnh, Chết. Chúng nó tiến tới từ từ, từng giây, từng phút,
một cách chắc chắn. Không có gì ngăn cản chúng được. Không ai ở thế
gian này có thể tránh khỏi. Chỉ có Chánh Pháp giác ngộ giải thoát mới
có thể giúp ta vượt khỏi bốn hòn núi ấy khi ta đã có đầy đủ nguyện
lực, định lực, trí tuệ và giác hạnh.
– Bạch Thế Tôn, trẫm đã hiểu. Đứng trước vấn đề sinh tử không có gì
khác quan trọng và đáng làm hơn là tinh tấn tu tập giác ngộ và giải
thoát.
– Đúng vậy ! Đại vương cứ theo đó mà hành trì.

 
DOI SONG TAM LINH # 67 = TINH YEU MANH HON THOI GIAN PDF Print E-mail

Lẽ Sống

(Những Bài Suy Niệm và Cầu Nguyện Hằng Ngày

của Ðài Phát Thanh Chân Lý Á Châu

Radio Veritas Asia)

Tình Yêu Mạnh Hơn Thời Gian

Một hôm, vua Ai Cập đang đứng chiêm ngưỡng những bia tháp mà ông đã cho dựng lên tại thành phố Eliopolis. Bỗng nhiên có một cụ già râu tóc bạc phơ không biết từ đâu đến, đã cười ngạo nghễ và thách thức với nhà vua như sau: Hãy bỏ tất cả và cút đi...

Nhà vua giận tím gan, thế nhưng ông ta đã tự chủ và trả lời: "Hỡi người già, ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta một cách hỗn láo như thế... Không lẽ ngươi có nhiều quyền thế hơn ta?".

Lão ông tự giới thiệu: "Ðúng thế, bởi vì ta là Thời Gian...".

Nghe đến tên Thời Gian, vua Ai Cập tái mặt và té khỏi ngai vàng... Cùng với ông, cả đế quốc Ai Cập cũng sụp đổ.

Lão già Thời Gian cũng rảo qua khắp các đế quốc trên thế giới. Lão đi đến đâu, thì các đế quốc rơi rụng như sung: Hôm nay tại Babylone, ngày mai tại Athène, ngày mốt tại Ninive, tại Carthage...

Nhưng ngày kia, người ta bỗng thấy xuất hiện tại đồi Vatican một cụ già khác. Cụ tuyên bố nghênh chiến với lão già Thời Gian. Lão già Thời Gian tưởng mình có thể phá vỡ tất cả mọi công trình của con người trên trần gian này. Cũng một giọng điệu vô cùng hách dịch, lão ta cũng đến trước cửa Vatican và dõng dạc tuyên bố: "Ta là Thời Gian đây". Tiếng gầm thét đó đã làm rung chuyển trái đất, thế nhưng đã không làm cho bô lão trên ngọn đồi Vatican mảy may lo sợ. Cụ bình tĩnh đáp lại: "Còn ta, ta chính là Vĩnh Cửu!... Xuyên qua các thế hệ, ta phải đại diện cho lòng chung thủy của Thiên Chúa đối với loài người...".

Thời gian là liều thuốc chữa được mọi khổ đau... Thời gian giúp chúng ta quên được dĩ vãng u buồn... Ðó là những câu nói mà chúng ta thường dùng để tự an ủi mình hoặc người khác khi đứng trước thất bại, hay bất cứ một nỗi bất hạnh nào...

Mà quả thật, thời gian không những giúp chúng ta chữa lành được nhiều vết thương trong cuộc sống, thời gian còn là một kẻ phá hoại tàn nhẫn. Cái chết xảy ra hằng ngày xung quanh chúng ta là một chiến thắng của thời gian. Sự sụp đổ của không biết bao nhiêu đế quốc trên cõi trần này cũng là một chiến thắng của thời gian...

Chỉ có một sức mạnh thời gian phải nhượng bộ: đó là sức mạnh của Tình Yêu. Chúng ta thường nói: Tình Yêu mạnh hơn sự chết. Ðúng hơn, chúng ta phải nói: Tình Yêu mạnh hơn Thời Gian, bởi lẽ thời gian không bao giờ có thể xóa mờ được tình yêu.

Bất cứ một nghĩa cử yêu thương nào mà con người làm cho tha nhân, đều trở thành bất diệt. Những nghĩa cử yêu thương trở thành bất diệt là bởi vì nó tham dự vào tình yêu của Thiên Chúa. Người sống cho kẻ khác là người sống cho Chúa. Và ai sống cho Chúa tức là sống mãi trong Tình Yêu.

Chúng ta đang cầu nguyện cho các đẳng linh hồn trong tháng 11 này. Chúng ta cầu nguyện vì chúng ta tin rằng thời gian đã không đưa họ đi vào quên lãng. Trong tình yêu của Chúa mà chúng ta đang san sẻ cho những người xung quanh, những người quá cố cũng sẽ được sống mãi. Còn lời kinh nào hữu hiệu hơn cho những người quá cố cho bằng những nghĩa cử yêu thương của chúng ta...

Kính chuyển

Hồng

 
DOI SONG TAM LINH # 66 = DAM CHET CHO DUC KITO PDF Print E-mail

 

 

 

Dám Chết Cho Ðức Kitô - Nụ Cười Trong Cung Lòng Thiên Chúa (100 Câu Chuy

Dám Chết Cho Ðức Kitô

Ngày quân đội Liên Xô tràn vào chiếm thủ đô Hungary, một viên sĩ quan trẻ đã đến gắp một vị mục sư.

Viên sĩ quan chỉ cây thánh giá treo trên tường và nói:

- Ông biết không? Cái đó là sự dối trá do các mục sư bày ra để làm mê hoặc đám dân nghèo, giúp cho những kẻ giàu dễ dàng kìm hãm họ trong cảnh ngu dốt. Bây giờ chỉ có ông với tôi. Ông hãy thú nhận với tôi rằng ông không bao giờ tin ông Giêsu là con Thiên Chúa.

Vị mục sư cười và trả lời:

- Ông bạn ơi, tôi tin thật đấy, vì đó là sự thật.

Viên sĩ quan quát lớn:

- Ông đừng có lừa dối tôi, cũng đừng diễu cợt tôi!

Nói thế rồi anh ta rút súng ra chĩa vào vị mục sư và hăm dọa:

- Nếu ông không nhận rằng đó chỉ là sự dối trá, thì tôi bắn ông.

Vị mục sư điềm tĩnh trả lời:

- Tôi không thể nói như vậy, vì đúng, Ðức Kitô thật là Con Thiên Chúa.

Nghe thế, viên sĩ quan liền vất khẩu súng xuống sàn nhà, chạy lại ôm chầm lấy vị mục sư. Anh ta vừa khóc vừa nói:

- Ðúng thế, đúng thế! Tôi cũng tin như vậy. Nhưng tôi không thể tin rằng có người dám chết vì đức tin, cho tới khi chính tôi khám phá ra điều này. Tôi xin cám ơn ngài. Ngài đã củng cố lòng tin của tôi. Ngài đã chứng minh cho tôi thấy rằng vẫn có người dám chết cho Ðức Kitô.

*

* *

Dám chết cho Ðức Kitô. Ðó là điều mà qua hai ngàn năm lịch sử của Giáo Hội biết bao nhiêu Kitô hữu ở khắp nơi đã thực hiện. Ngày nay cũng không thiếu những Kitô hữu dám chết cho niềm tin của mình. Không thiếu những người hiểu được lời Chúa:

"Ai dám mất mạng sống vì Ta thì sẽ tìm lại được" (Mt 10,39).

Theo Chúa Kitô là chúng ta chấp nhận đòi hỏi gắt gao của Ngài. Theo Ngài là phải từ bỏ hết, cả đến mạng sống mình nữa.

Ai trong chúng ta dám mất mạng vì thầy mình?

Ai trong chúng ta dám chết để tuyên xưng niềm tin vào Chúa Kitô?

Chết cho Ngài đâu luôn luôn phải là máu chảy, đầu rơi.

Chết cho Ngài thường chỉ là chối từ gian trá, để sống chân thật; thắng vượt đam mê ích kỷ để có tấm lòng thanh thoát, vị tha; dẹp bỏ hận thù để yêu thương, chia sẻ; diệt tính ươn lười để chu toàn bổn phận làm người, làm con Chúa.

Chết như thế, mấy ai đã chết được?

Kính chuyển

Hồng

 
DOI SONG TAM LINH # 63 = BI QUYET CUA BINH AN PDF Print E-mail

Bí Quyết Của Sự Bình An - Chiếc Áo Từ Nhân (Những Bài Suy Niệm và Cầ

Bí Quyết Của Sự Bình An

"Adam là một người đàn ông đã hai mươi lăm tuổi nhưng không thể nói, không thể tự mình thay quần áo. Anh cũng không thể đi đứng một mình, ăn uống một mình. Anh cũng chẳng biết khóc hay biết cười. Thỉnh thoảng, anh mới dùng ánh mắt để liên lạc với người khác. Cuộc sống của anh bị câm, tay chân anh co quắp, người anh co giật liên hồi và dù phải uống thuốc rất nhiều, những cơn động kinh vẫn không thuyên giảm. Ðôi khi anh tru tréo, một vài lần rồi thấy những gịot nước mắt lăn trên gò má anh.

Hằng ngày, phải mất một tiếng rưỡi đồng hồ, để đánh thức Adam dậy, cho anh uống thuốc, dìu anh vào phòng vệ sinh, tắm rửa cho anh, đánh răng cho anh, mặc quần áo cho anh, đưa anh vào nhà ăn, cho anh ăn sáng, đặt anh vào xe lăn và đẩy anh đến nơi anh sẽ ở lại suốt ngày để tập cử động theo phương pháp trị liệu".

* * *

Tác giả của những dòng tường thuật trên đây là cha Henri Nouwen, một linh mục người Hòa Lan, người đã để lại rất nhiều tác phẩm nổi tiếng về tu đức học. Ở tuyệt đỉnh của sự nghiệp, cha đã rời bỏ chân giáo sư tại đại học Harvard, Hoa Kỳ, để tìm đến một cộng đồng có tên là Bình Minh tại Toronto, Canada. Ðây là một trung tâm dành cho những người khuyết tật. Trong những người được cha Nouwen săn sóc có một người thanh niên tên là Adam. Theo mô tả trên đây, Adam quả là một người đàn ông mà nhiều người xem như đang sống kiếp cỏ cây, một con người hoàn toàn vô dụng cho xã hội, một con người lẽ ra đừng sinh ra thì hơn. Nhưng cho tới lúc qua đời, cha Nouwen vẫn luôn luôn xác tín và khẳng định rằng chính cha chứ không phải Adam là người được may mắn nhất trong mối quan hệ này.

Cha Nouwen nói rằng trong những tháng ngày ở bên cạnh Adam, cha đã có được sự bình an sung mãn đến độ tất cả những công việc khác đều trở nên nhàm chán. Ngồi bên cạnh người thanh niên tật nguyền, bất lực như một thơ nhi cha bỗng nhận thấy rằng đoạn đường đi trước kia của cha, trong đó cha phấn đấu để tìm kiếm danh vọng, đầy dẫy những giành giật và bạo động; nhưng từ Adam cha đã học được rằng: "điều làm chúng ta là người không phải không phải là lý trí mà là trái tim của chúng ta, điều làm cho chúng ta là người không phải là khả năng suy tư mà chính là khả năng yêu thương". Ai nghĩ rằng Adam là một tạo vật sống như cỏ cây hay thú vật, người đó không nắm bắt được mầu nhiệm thâm sâu theo đó Adam cũng có thể trao ban và đón nhận tình yêu.

Tất cả những vị đại thánh trong xã hội đều đã khám phá và sống theo bí quyết của sự bình an trên đây. Các ngài thấy được điều mà mắt thường không muốn thấy; các ngài thấy được điều cao cả trong cái tầm thường nhỏ bé; các ngài thấy được lợi lộc trong mất mát, vinh quang trong đau khổ, sự sống trong cái chết. Tựu trung, điều mà các thánh thấy được đã được Chúa Giêsu công bố trong bài giảng trên núi: "Phúc cho những kẻ khó nghèo, những ai hiền lành, những kẻ khóc lóc, những người khao khát điều công chính, những ai có lòng xót thương, những ai ăn ở thuận hòa và những ai bị bách hại vì lẽ công chính". Các thánh là những người đã thực thi châm ngôn của thánh Phaolô: "Vui với người vui, khóc với người khóc, nghèo với người nghèo, yếu đuối với người yếu", đó chính là bí quyết của sự bình an đích thực.

Lạy Chúa,
Chúa biết chúng con đang khao khát sự bình an đích thực. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng chúng con chỉ thực sự có được bình an trong tâm hồn khi nào chúng con biết sống thuận hòa và yêu thương mọi người, nhất là những kẻ bé mọn trong xã hội

Kính chuyển
Hồng

 
<< Start < Prev 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 Next > End >>

Page 42 of 50