mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4924
mod_vvisit_counterHôm Qua6821
mod_vvisit_counterTuần Này28543
mod_vvisit_counterTuần Trước42721
mod_vvisit_counterTháng Này119356
mod_vvisit_counterTháng Trước198908
mod_vvisit_counterTất cả8818541

We have: 65 guests online
Your IP: 54.162.139.217
 , 
Today: Jul 20, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 16 = TOI KHONG SO UNG THU PDF Print E-mail

 

                     Đời Sống Tâm Linh # 16

                                   TÔI KHÔNG SỢ BỆNH UNG THƯ

 

   * Chuyện kể: Một trong những câu nói khủng khiếp nhất mà bệnh nhân không bao giờ muốn nghe: “Anh ta bị ung thư”.

   Những từ ngữ đó làm cho tinh thần suy sập ngay lập tức, khủng hoảng, phiền muộn và lo lắng. Dù y học rất tiến bộ; nhưng ung thư vẫn là một điều khủng khiếp. Một Tín hữu Kitô tên Dan Richardson rất nhiệt thành đã mắc phải chứng bệnh nan y này. Dù cơ thể bị ung thư hành hạ; nhưng tinh thần anh vẫn luôn vững vàng. Tuy anh không thể sống được bao lâu; nhưng những ngày cuối đời của anh là một bằng chứng rằng: Ung thư chỉ có thể lấy đi sinh mạng, ngoài ra nó không thể làm gì khác, nếu con người có một đời sống Tâm Linh vững vàng. Bài thơ này đọc trong tang lễ của anh:

            Ung thư tàn phá cơ thể; nhưng :

            Nó không thể làm vơi đi tình yêu Thiên Chúa,

            Không thể làm vỡ tan niềm hy vọng và lòng mến,

            Không thể bào mòn được đức tin, đức cậy,

            Cũng không thể cướp mất sự an bình của tâm hồn..,

                        Hoặc cướp đi sự sống đời đời.

 

* Suy tư: Nhưng tôi sợ nhất là ung thư tâm hồn như: Tỏ vẻ hơn người khác - Phục vụ để trình diễn – Phô trương của cải, địa vị - Tham tiền bạc, chức quyền - Tự cao tự đại – Mê quyền hành, địa vị - Lòng tham ăn uống, nhục dục - Che mắt người khác - Hưởng đặc quyền, đặc lợi…Nhất là bất hoà, ganh tị, ghen tương, nóng giận, tranh chấp, bè phái, chia rẽ, chè chén, dâm bôn. (Gal 5, 19-21)

   Nếu bạn đang phải đối diện với ung thư thể xác, đừng để nó qúa ảnh hưởng đến tinh thần, có thể thân xác bạn bị đau đớn; nhưng Lời Chúa sẽ gìn giữ bạn vượt qua một cách mạnh mẽ. Nhưng nếu bạn bị ung thư tâm thần thì cũng khó thấy và cũng khó sửa, nếu không biết hạ mình, khiêm tốn, lắng nghe… và quyết tâm sửa đổi.!

   Lời Chúa: “Những ai sống theo tính xác thịt thì huớng về những gì thuộc tính xác thịt, còn những ai sống theo Thần Khí thì hướng về những gì thuộc Thần Khí. Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an.” (Rom 8,5-6)

 

Phó tế: GB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

                                   

 
DOI SONG TAM LINH # 15 = DUNG DE RI SET AN MON PDF Print E-mail

 

                        Đời Sống Tâm Linh # 15

                                    ĐỪNG ĐỂ RỈ SÉT ĂN MÒN

Cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc.(1Tm 6, 10)

 

* Chuyện kể: Ngày 15-06-1957, một chiếc xe hơi mới toanh bị chôn trong hầm bê tông dưới sân cỏ cơ quan hành chánh tại Tulsa.

Tháng 6-2007, chiếc xe được quật lên khi thành phố kỷ niệm 100 năm của bang Oklahoma. Viết trong tờ Tulsa World, Randy Krehbiel nói: “Bây giờ chúng ta biết điều mà 50 năm trong hố đã làm cho chiếc xe Plymouth Belvedere, bị nước ngấm xuống hầm đã biến chiếc xe một thời bóng loáng, thành đống sắt rỉ sét thật vô dụng.

Một chuyên gia về xe động cơ cải tiến, được thuê để khơi động máy tuyên bố: “chiếc xe hết hy vọng cứu vãn.”

 

* Cảm nghiệm Sống: Sự bất động tâm linh cũng ăn mòn linh hồn bạn giống như sự ẩm ướt hành động trên kim loại.

Hàng ngày bạn đừng làm việc như một cái máy theo công việc phải làm cho xong, để hưởng địa vị, lợi lộc mà không biến đổi, trưởng thành bên trong lẫn ngoài thì cũng giống như vậy. Lời Chúa đã thúc giục qua thánh Phaolô để ông khuyên nhủ người bảo trợ của ông là Ti-mô-thê như sau: “Phần anh, hỡi người của Thiên Chúa..hãy gắng trở nên người công chính, đạo đức, giầu lòng tin và lòng mến, hãy gắng sống nhẫn nại và hiền hoà. (1Tm 6, 11) - Phaolô muốn Ti-mô-thê và tôi đang có trách nhiệm điều khiển trong gia đình, cộng đoàn đã được Chúa trao phó phải sống trung thành với giáo lý mình đã được học hỏi, bằng cách sống mỗi ngày đổi mới và thánh thiện. Chỉ thị này không có ngày hết hạn. Kỷ luật đời sống tâm linh đòi hỏi bạn sự cải tiến không ngừng suốt đời. Nếu mục tiêu của tôi là nghỉ ngơi, hưởng thụ, thì rỉ sét sẽ kề cận ngay sau lưng tôi. – Oswarld Chambers nói: “Người trí thức làm việc với cường cộ cao nhất, khi cường độ được liên tục, càng làm việc, bạn càng có sức để làm. Bạn hãy làm việc chăm chỉ cho Chúa và hãy chùi sạch rỉ sét để đưa vào xử dụng với mức độ sáng bóng.” Đừng rỉ mòn !!

Năng lực của bạn có thể thay đổi theo tuổi tác; nhưng theo đuổi sống công bình như Chúa kêu gọi thì không bao giờ chấm dứt !

* Lời hay ý đẹp: Sự bất động Tâm Linh làm ăn mòn linh hồn.

 

Phó tế: GB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 

 

 

 

 

 
DOI SONG TAM LINH # 14 = MU LOA THE XAC VA TAM LINH PDF Print E-mail

 

                                 Đời Sống Tâm Linh # 14

                        MÙ LOÀ THỂ XÁC – MÙ LOÀ TÂM LINH

          “Lạy Thầy ! Xin cho tôi nhìn thấy được ! “ (Mc 10, 51)

 

   * Chuyện kể: Ông bà Richart Even đều bị mù từ thở bé; nhưng sau nhiều năm cố gắng học hỏi, ông đã trở thành một nhà chuyên môn quốc tế về hệ thống chữ Braile là chữ dành riêng cho người mù.

Ông là trưởng ban phát triển chữ Braile của thư viện Quốc hội Hoa Kỳ ở Washington, là bộ chuyên dịch các sách Anh ngữ ra chữ Braile cho các độc giả mù ở tiểu bang Maryland. Theo bạn bè cho biết thì họ chỉ xem sự khiếm thị là một bất tiện nhỏ trong sinh hoạt thôi!

Thế nhưng vào lúc 8 giờ 30 tối 13-01-1887, khi ông bà vừa từ bến xe điện ngầm lên đại lộ Georgia ở Wheaton, tiểu bang Maryland, phiá trước có con chó dẫn đường để băng qua đại lộ, thì họ bị xe đụng chết tại chỗ. Theo cảnh sát cho biết, nơi họ băng qua đường không có đèn đỏ, cũng không có vạch sơn trắng, dành riêng cho người đi bộ, còn con chó thì không biết hai dấu hiệu đó.!!

 

* Cảm nghiệm Sống: Câu chuyện đáng thương trên đã xảy ra chỉ vì người ta không còn nhìn thấy những gì chung quanh. Nếu sự mù loà thể xác mang lại kết quả bi thảm như thế, thì sự mù loà tâm linh chắc chắn còn bi thảm hơn!!

Con người trải qua cuộc đời này như một kẻ khiếm thị, dò dẫm từng bước, phiá trước chỉ toàn là bóng tối, bởi vì ai sẽ biết được chuyện gì trong tương lai? Những bước đi mà không có sự dẫn dắt của Lời Chúa, bạn sẽ dễ dàng rơi vào những cạm bẫy của điều ác. Nếu bạn đang có trách nhiệm dẫn dắt người khác, cũng cần điều chỉnh nhãn quan tâm linh của mình luôn, là suy gẫm Kinh Thánh hàng ngày, bằng không bạn đang bước những bước sai lầm thảm bại mà cứ tưởng là đúng, còn kéo theo những tâm hồn vô tội khác nữa!!!

* Chúa Giêsu nghiêm răn: “Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt người mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố” (Mt 15, 14), thật là lời cảnh giác bạn trong sứ vụ hàng ngày!!

* Câu Kinh thánh tôi ghi vào lòng: “Lời Chúa là đèn soi cho con bước và là ánh sáng chỉ đường con đi.” (TV 119,105)

 

Phó tế: GB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 
DOI SONG TAM LINH # 13= DUNG CHI TAY NAM NGON PDF Print E-mail

 

                               Đời Sống Tâm Linh # 13

ĐỪNG CHỈ TAY NĂM NGÓN - ĐỪNG MONG AI PHỤC DỊCH

 

   Ai muốn làm đầu anh em phải làm đầy tớ mọi người. (Mc 10,44)

 

* Chuyện kể: Trong quyển “Cuộc đời của Washington”, khi còn là nguyện soái của quân đội, ngày nọ ông bận thường phục cưỡi ngựa đi qua các trại quân. Bỗng thấy một viên sĩ quan đang chỉ huy trung đội của mình, di chuyển một khẩu đại bác hạng nặng.

Trong khi mọi người đang nỗ lực, vì dường như công việc quá sức của họ, thì viên sĩ quan lạnh lùng đứng nhìn, không hề chạm tay vào. Cả viên sĩ quan và binh lính đều không nhận ra nguyên soái Washington. Ông liền nhẩy xuống ngựa, ghé vai vào một bánh xe của khẩu đại pháo, cùng hô hào để chuyển nó lên được vị trí mới. Sau ông quay lại viên sĩ quan hỏi vì sao không cùng binh lính của mình làm một việc nặng nhọc như thế? Viên sĩ quan trả lời gay gắt: “Ủa, tôi là sĩ quan mà!”. Lúc ấy, Washington nhấc nhẹ chiếc nón lên để viên sĩ quan nhận ra ông, rồi ông nghiêm giọng nói: “Vậy thì thưa sĩ quan, lần sau nếu ông có việc gì nặng, thì hãy cho gọi Tổng Tư lệnh Washington đến giúp ông!”

Vị nguyên soái bỏ đi, để lại viên sĩ quan tâm trạng vô cùng hổ thẹn và một bài học quí cho đời binh nghiệp của ông.

 

* Cảm nghiệm Sống: Thói thường, khi đã làm lớn thì người ta chỉ muốn ra lệnh và muốn được phục dịch. Giai cấp thống trị thì hưởng thụ, còn giai cấp bị trị thì phục vụ!

Đức Giêsu đã đảo lộn trật tự ấy khi dạy về cương vị của một người Tín hữu mục tử trong Chúa. Đối với mọi Tín hữu Kitô các cấp, kẻ lớn hơn hết cần là người khiêm nhường hơn hết, cần tận tụy hơn hết, và phải sống như một tôi tớ. Những người mục tử dù ở trong gia đình, giáo hội hay xã hội đáng được kính trọng không phải vì chức vụ người ấy mang; nhưng vì người ấy đã sống và làm theo gương Chúa Giêsu là quên thân mình và phục vụ người khác.

* Lời Chúa nhắn nhủ:Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu, thì phải làm đầy tớ anh em.” (Mt 20, 26-27)

 

Phó tế: GB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 

 
DOI SONG TAM LINH # 12= 15 GIAY CUA SU KHON NGOAN PDF Print E-mail

 

                     Đời Sống Tâm Linh # 12

                                    15 GIÂY CỦA SỰ KHÔN NGOAN

 

   * Cuộc sống thật bận rộn, mỗi sáng tôi phải vội đến sở làm. Ăn uống trong xe hơi là chuyện thường. Ổ, ở đây chỉ 3 lần đi làm trễ mà không có lý do là bạn sẽ mất việc, đó là chuyện thường đấy!.

Phải đến sở làm sớm hơn một chút…. Hôm đó cũng tất bật như mọi ngày, tôi qua cổng Công ty để đi về phía phân xưởng. Một người cũng hối hả không kém, đang đi ngược về phía tôi, đó là Thompson người bạn cũ làm ở phân xưởng khác. Anh hỏi nhanh: “Vội lắm phải không? Cho mình xin một phút được chứ?” Tôi cười: “Ồ, dĩ nhiên, vội thì vội, nhưng một phút có là bao!” Thompson rút trong túi một quyển sách nhỏ rồi nói: Chúng ta cùng nghe Lời Chúa nhé: “Lời Thiên Chúa là Lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi; xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tủy; Lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người. Vì không có loài thọ tạo nào mà không hiện rõ trước Lời Chúa..(Dt 4,12-13)

Nói xong anh bắt tay tôi: “Chúc một ngày tốt lành” rồi vội vã đi.

Tôi ngẩn ngơ với một cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu. Nhìn đồng hồ tôi nhẩm đọc lại câu Kinh Thánh mà Thompson vừa đọc: 15 giây! Vâng đúng 15 giây cho 2 câu Kinh Thánh !!!

* Cảm nghĩ: Bạn hãy thử xem, chỉ có 15 giây ! Trong khi anh ấy xin tôi một phút và tôi đã hào phóng cho anh thời gian quý báu của mình. Ngày hôm ấy tôi đã dùng 86,400 giây như mọi ngày khác; nhưng 15 giây với Thompson thật là giá trị. Tôi nghĩ lại, mình đã có bao nhiêu giờ để nói chuyện phiếm và tán gẫu, giải trí bâng quơ. Thompson đã cho tôi 15 giây và bài học vô cùng quí báu.

Nói tới đây, tôi buồn thay cho anh thanh niên giầu có thiếu khôn ngoan, bị Chúa bảo: “Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi. Nghe lời đó, anh ta sầm nét mặt rồi buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. (Mc 10,21-22)

Tôi đã ham chuộng Đức Khôn Ngoan hơn sức khoẻ và sắc đẹp, đã qúy Đức Khôn Ngoan hơn ánh sáng, vì vẻ đẹp rực rỡ của Đức Khôn Ngoan chẳng bao giờ tàn lụi. (Khôn Ngoan 7, 10)

 

Phó tế: GB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 

 

 
<< Start < Prev 41 42 43 44 45 Next > End >>

Page 43 of 45