mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1818
mod_vvisit_counterHôm Qua7560
mod_vvisit_counterTuần Này25793
mod_vvisit_counterTuần Trước48347
mod_vvisit_counterTháng Này110016
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11562102

We have: 110 guests online
Your IP: 54.156.85.167
 , 
Today: Aug 16, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 98 = TA LÀ ANH SANG PDF Print E-mail

"Ta Là Ánh Sáng..."
(Ga 8,12)
Linh Mục Nguyễn Công Ðoan, SJ, Việt Nam
Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan

Bạn ơi, chỉ có Ngài dám nói câu đó, thế mà bạn có biết Ngài đã phải trả giá như thế nào để nói được câu đó không? Ngài đã bị thiêu đốt như thế nào để có thể là "ánh sáng soi cho thế gian"?

Lửa nào đốt Ngài và đã đốt những gì trong Ngài, bạn biết chăng? "Trái Tim Ngài là lò lửa mến hằng cháy".

Khi Ngài ra tay xua đuổi bọn con buôn làm ô uế nhà Cha Ngài, thì các môn đồ chợt nhớ lời Thánh Vịnh:

"Lòng nhiệt thành vì Nhà Cha thiêu đốt tôi"

Và khi bước vào cuộc đấu tay đôi quyết liệt với Satan, Ngài đã tuyên bố: "Nó không chống nổi Ta đâu, nhưng phải cho thế gian biết là Ta yêu mến Cha và hành động theo lệnh Cha" (Ga 14,30-31).

Ngọn lửa ấy không chỉ đốt một khoảnh khắc thôi mà là suốt từ đầu đến cuối. Từ khi bước vào thế giới loài người như một bào thai trong bụng mẹ, Ngài đã thưa với Cha: "Này đây con xin đến để làm theo ý Cha", - và tiếng thưa của Mẹ: "Xin hãy cứ xảy ra cho tôi theo lời thần sứ" là tiếng vọng rõ nhất, hòa hợp nhất giữa Mẹ và con, giữa Thiên Chúa và con người. Cho tới lúc ngọn lửa sắp thiêu hết cuộc đời Ngài thì Ngài phải kêu lên: "Ta khát", để rồi sau đó Ngài có thể thỏa mãn và hãnh diện kêu lên: "Xong hết rồi", để gục đầu trao lại ngọn lửa ấy cho tất cả những ai muốn theo Ngài mà hiến thân cho lửa đốt để được chiếu sáng...

Ngọn lửa ấy không chỉ đốt một phần thân thể Ngài, mà là đốt cả con người, cả mạng sống của Ngài:

Bởi vì Cha muốn thế. "Sở dĩ Cha yêu mến Thầy, là vì Thầy hiến mạng sống để rồi nhận lại: không ai đoạt lấy mạng sống của Thầy được, Thầy tự hiến mạng sống đấy. Thầy có quyền hiến và có quyền lấy lại, đó là lệnh mà Thầy đã nhận tự Cha Thầy".

Và ngọn lửa ấy đã đốt đến hơi thở cuối cùng của Ngài trên thập giá...

Trong ánh sáng của Ngài tỏ rõ Ngài hướng về Cha như thế nào thì đồng thời cũng phản chiếu cho chúng ta thấy Cha ở ngay trong Ngài: "Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha rồi", Ngài đã trả lời cho Philip như thế khi ông chẳng xin gì hơn là được Ngài tỏ cho biết Cha của Ngài.

Bởi vì lời Ngài nói không phải của Ngài mà là của Cha.

Việc Ngài làm không phải Ngài mà là Cha ở trong Ngài hành động: "Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy".

Ngài thao thức mong chờ giờ ấy đến, vì đó là giờ Ngài sẽ kéo theo tất cả lên với Ngài, giờ Ngài hiến mạng sống để cho đoàn chiên được sống và sống dồi dào hơn. Chính vì thế mà khi thấy giờ ấy đến gần, Ngài vừa rùng mình sợ hãi mà vừa reo vui mừng rỡ: "Giờ đã đến..." (Ga 12,23-28). Ðó là giờ ngọn lửa trong tim Ngài bừng sáng nhất, bởi vì là giờ Ngài bộc lộ đến cùng lòng yêu mến Cha: "Không có tình yêu nào lớn hơn bằng hiến mạng sống mình vì những người mình yêu mến". "Ngài đã yêu thương họ đến cùng...".

Thế là ngọn lửa từ trái tim Thiên Chúa đã phóng Ngài xuống chia sẻ thân phận con người với chúng ta, đã thiêu đốt Ngài suốt đời, và khi kéo Ngài lên với Cha thì kéo theo tất cả chúng ta lên và cho chúng ta được chung phần với Ngài trong lòng Cha: "để tình Cha yêu con ở trong họ và con ở trong họ".

"Con đã cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con".

Lm Nguyễn Công Đoan, SJ.

Kính chuyển

Hồng

 
DOI SONG TAM LINH # 97 = NHUNG CAU HOI KHO NHAT PDF Print E-mail

>> From: "Huong Nguyen"
>> Date: March 6, 2014 at 9:09:09 PM EST
>
>> Những câu hỏi khó nhất !
>>
>> Một trí giả thích ngụy biện đến gặp Socrates - nhà hiền triết xứ Hi Lạp và đặt nhiều câu hỏi khó với mục đích làm cho Ngài bối rối. Nhưng nhà hiền triết xứ Milet có thừa khả năng để trả lời. Sau đây là các câu hỏi:
>>
>> 1. Trong các vật hiện hữu, cái gì xưa nhất?
>>
>> - Thượng Đế, vì ở thời đại nào, Ngài cũng hiện hữu.
>>
>> 2. Trong các vật, vật nào đẹp nhất?
>>
>> - V ũ trụ, vì vũ trụ là công trình của Thượng Đế.
>>
>> 3. Trong các vật, vật nào lớn nhất?
>>
>> - Không gian, vì nó chứa tất cả những gì sáng tạo.
>>
>> 4. Trong các vật, vật gì vững bền nhất?
>>
>> - Hy vọng, vì khi con người mất hết, nó vẫn còn.
>>
>> 5. Trong các vật, vật nào tốt nhất?
>>
>> - Đức hạnh, vì thiếu nó không có một việc gì tốt đẹp.
>>
>> 6. Trong các vật, vật chi di chuyển mau nhất?
>>
>> - Tư tưởng, vì trong một giây nó có thể đến tận bên kia vũ trụ.
>>
>> 7. Trong các vật, vật chi mạnh nhất?
>>
>> - Nhu cầu, vì nó giúp ta san bằng các khó khăn to lớn nhất.
>>
>> 8. Trong các việc, việc chi dễ làm nhất?
>>
>> - Khuyên bảo.
>>
>> 9. Trong các việc, việc nào khó nhất?
>>
>> - Tự biết mình.
>>
>> (Lượm lặt)
>>
>

 
DOI SONG TAM LINH # 95 = HÃY XÉ LÒNG PDF Print E-mail

Fwd: HAY XE' LONG
San Nguyen
Mar 5 at 10:10 PM

HÃY XÉ LÒNG

Một vị ẩn tu sống đơn độc trên ngọn núi cao. Ngày đêm ông ăn chay cầu nguyện. Ông ăn chay rất nghiêm ngặt và cầu nguyện rất tha thiết. Để thưởng công, Chúa cho xuất hiện một ngôi sao trên đầu núi. Khi ông ăn chay và cầu nguyện ít, ngôi sao mờ đi. Khi ông ăn chay nhiều và cầu nguyện nhiều thì ngôi sao càng sáng lên. Một hôm ông muốn leo lên đỉnh cao nhất của ngọn núi. Khi ông chuẩn bị lên đường thì một bé gái trong làng đến thăm và ngỏ ý muốn đi cùng ông. Thày trò hăng hái lên đường. Đường càng lên càng dốc dác khó đi. Mặt trời càng lúc càng nóng gắt. Cả hai thày trò ướt đẫm mồ hôi và cảm thấy khát nước. Nhưng không ai dám uống. Em bé không dám uống trước khi thày uống. Vị ẩn tu không dám uống vì sợ mất công phúc trước mặt Chúa. Nhưng nhìn thấy bé gái mỗi lúc mệt thêm, thày ẩn tu thấy thương, nên mở nước ra uống. Lúc ấy cô bé mới dám uống. Uống nước xong, cô bé mỉm cười rất tươi và cám ơn thày. Thày ẩn tu len lén nhìn lên đầu núi. Thầy sợ ngôi sao biến mất vì thày đã không biết hãm mình. Nhưng lạ chưa, trên đầu núi thày thấy không phải một mà có đến hai ngôi sao xuất hiện. Thì ra, để thưởng công vì thày biết nghĩ đến người khác, Chúa đã cho xuất hiện một ngôi sao nữa, sáng không kém gì ngôi sao kia.

Mùa chay được mở đầu bằng nghi thức xức tro và một ngày ăn chay kiêng thịt. Có lẽ có nhiều người thắc mắc tại sao ngày xưa người Do Thái rắc đầy tro trên đầu, ngồi cả trên đống tro, mà ngày nay ta chỉ xức một chút ít tro, và tại sao ngày xưa ăn chay trong bốn mươi ngày, mà ngày nay chỉ còn ăn chay có 2 ngày Thứ Tư lễ Tro và Thứ Sáu tuần thánh? Thưa vì Giáo hội muốn ta càng ngày càng đi vào tinh thần hơn là chỉ giữ hình thức bên ngoài.

Mục đích của Mùa Chay là giúp ta trở về với Chúa và với anh em bằng sám hối nhìn nhận tội lỗi của chính mình. Việc xức tro, ăn chay, cầu nguyện, làm việc thiện, chỉ là những phương tiện.

Xức tro là để tỏ lòng sám hối. Xức nhiều tro mà trong lòng không thật tình sám hối thì có ích gì. Ngày nay, Giáo hội chỉ dùng một chút tro tượng trưng để nhắc nhớ ta. Xức tro trên đầu không quan trọng bằng xức tro trong tâm hồn. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy tâm hồn mình đã ra hoen ố vì tội lỗi. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã bôi tro trát trấu vào khuôn mặt Thiên chúa, làm lem luốc khuôn mặt Giáo hội, làm ô danh cho đạo thánh của Chúa. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã làm cho mối quan hệ với tha nhân bị vẩn đục vì những tham vọng, những ích kỷ, những nhỏ nhen của ta. Hãy xức tro vào tâm hồn để lòng ta xót xa, đau đớn, hối hận vì những tội lỗi đã phạm.

Ăn chay không phải là một hình thức làm cho qua lần, chiếu lệ. Ăn chay không phải chỉ là nhịn ăn một hai bữa cơm. Ăn chay có mục đích nhắc nhớ ta hãy biết hãm dẹp thân xác, hãm dẹp những tính mê tật xấu, hãm dẹp những gì làm mất lòng Chúa và làm phiền lòng anh em. Giáo hội giản lược việc ăn chay vào 2 ngày trong một năm, không phải vì coi nhẹ việc ăn chay, nhưng vì Giáo hội muốn tránh thái độ ăn chay hình thức, để tập trung vào việc ăn chay trong tâm hồn. Nhịn ăn một bát cơm không bằng nhịn nói một lời có thể làm buồn lòng người khác. Nhịn ăn một miếng thịt không bằng nhịn đi một cử chỉ xúc phạm đến anh em. Nhịn một bữa cơm ngon không bằng nhường nhịn, tha thứ, làm hoà với nhau. Kềm chế cơn đói không bằng kềm chế cơn nghiện rượu, nghiện ma tuý, nghiện cờ bạc. Kềm chế cơn khát không bằng kềm chế dục vọng, tính tham lam, thói kiêu ngạo.

Chính vì thế mà tiên tri Joel đã kêu gọi dân chúng: "Hãy xé lòng chứ đừng xé áo". Người Do thái có tục lệ khi ăn chay, thống hối thì xé áo ra. Đó là một hình thức biểu lộ sự thống hối. Điều quan trọng là có tâm hồn thực sự sám hối. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những tham lam, bất công. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói lười biếng, khô khan, nguội lạnh. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những dính bén trần tục. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói gian dối, giả hình. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới gạt bỏ được những chướng ngại ngăn cản ta đến với Chúa. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới đến gần Chúa, sống tình thân mật với Chúa, hưởng được tình yêu thương của Chúa.

Để ăn chay trong tinh thần và để thực sự hướng về tha nhân, nhiều nước trên thế giới đã biến việc ăn chay thành những hành động bác ái cụ thể. Mỗi ngày trong mùa chay, họ bớt chi tiêu một chút, gửi tiền tiết kiệm giúp những nơi nghèo khổ, bị thiên tai. Nhờ thế, việc ăn chay của họ không còn là hình thức, nhưng là những hi sinh thực sự và trở nên những việc làm đầy tình bác ái huynh đệ.

Bây giờ thì chúng ta đã hiểu thế nào là ăn chay và sám hối đẹp lòng Chúa. Mỗi người hãy tự đặt ra cho mình, cho gia đình mình một chương trình sống Mùa Chay. Ước gì mùa Chay năm nay sẽ là khởi điểm của một đời sống mới, giúp mỗi người chúng ta thực sự thay đổi đời sống, mến Chúa hơn, yêu người hơn.

Lạy Chúa, xin thương xót con, vì con là kẻ tội lỗi. Amen.

TGM Ngô Quang Kiệt

 
DOI SONG TAM LINH # 94 = NGUOI AN MAY PDF Print E-mail

NGUOI AN MAY
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Bắt đầu vào Mùa Chay 2014, mời đọc bài NGƯỜI ĂN MÀY này
Jb nhân

Người Ăn Mày:

Tấm gương nghị lực

Một người ăn mày đến trước một trang viên, gặp nữ chủ nhân để ăn xin. Người ăn mày này rất tội nghiệp, cánh tay bị cụt, tay áo trống trải đung đưa, người nào trông thấy cũng đều khẳng khái bố thí cho. Tuy nhiên, vị chủ nhân này lại không hề khách khí, chỉ ra đống gạch trước cửa nói với người ăn mày: "Ngươi giúp ta chuyển đống gạch này ra nhà sau đi".
Người ăn mày giận dữ nói: "Tôi chỉ có một tay, bà còn nhẫn tâm bảo vác gạch. Không muốn cho thì thôi vậy, cần chi phải trêu ghẹo người khác?"
Vị chủ nhân không chút nổi giận, cúi người xuống bắt đầu dọn gạch. Bà ta cố ý chỉ dùng một tay để chuyển, sau đó bà nói: "Ngươi thấy đấy, không phải chỉ dùng hai tay mới có thể sống được. Ngươi có thể làm, vậy tại sao lại không làm chứ?"
Người ăn mày lặng người đi, hắn ta nhìn vị nữ chủ nhân với ánh mắt kỳ dị, trái cổ nhô nhọn giống như một quả trám chuyển động lên xuống 2 lượt. Cuối cùng, hắn cúi người xuống, dùng cánh tay còn lại bắt đầu chuyển gạch. Một lần chỉ có thể chuyển đi hai viên gạch. Hắn chuyển như thế đúng hai tiếng đồng hồ thì hết đống gạch. Mệt, hắn thở như bò kéo xe, trên mặt dính đầy bụi, mấy chòm tóc rối bị mồ hôi ướt dính xéo trên góc trán.
Nữ chủ nhân đưa cho người ăn mày một cái khăn lông trắng như tuyết. Người ăn mày đón lấy lau mặt và cổ một lượt rất kỹ; chiếc khăn lông trắng đã biến thành chiếc khăn lông đen. Người phụ nữ lại đưa cho hắn 20 đô-la, người ăn mày cảm kích nói: "Cảm ơn bà" - "Ngươi không cần cảm ơn ta, đây là tiền công ngươi kiếm được dựa vào sức lực của mình".
Người ăn mày nói: "Tôi sẽ không quên bà, để cho tôi giữ làm kỷ niệm vậy".
Nói xong, hắn cúi người chào thật thấp và sau đó lên đường.

Qua nhiều ngày sau lại có một người ăn mày khác đến trang viên này. Người phụ nữ đó lại dẫn người ăn mày vào nhà sau, chỉ đống gạch, và nói: "Chuyển đống gạch này ra trước nhà, ta sẽ trả cho ngươi hai mươi đô-la".
Người ăn mày với hai tay còn nguyên vẹn này bỏ đi, không biết là do không thèm 20 đô-la hay do điều gì khác.

Người con của người phụ nữ không hiểu, liền hỏi mẹ: "Lần trước mẹ kêu ăn mày chuyển đống gạch này từ trước nhà ra sau nhà. Lần này mẹ lại kêu ăn mày chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà. Rốt cuộc mẹ muốn đống gạch ở sau nhà hay là ở trước nhà?".
Người mẹ nói với con rằng: "Gạch đặt trước nhà hay sau nhà đều như nhau, nhưng chuyển hay không chuyển, đối với người ăn mày mà nói, thì lại không giống nhau".
Sau này cũng có mấy người ăn mày đến xin ăn, đống gạch đó được chuyển đi mấy lượt.

Nhiều năm sau, có một người rất chỉnh tề đến trang viện này. Ông ta mặc veston, mang giày da, trông chững chạc hiên ngang như những người thành công với sự tự tin và tự trọng, chỉ có điều là người này chỉ có một cánh tay trái. Ông ta cúi người xuống, nói với vị nữ chủ nhân nay đã có phần già đi: "Nếu không có bà, tôi vẫn chỉ là một kẻ ăn mày. Thế nhưng bây giờ tôi là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một công ty".
Người phụ nữ đã không còn nhớ ra ông là ai, bà hờ hững nói: "Đấy là do chính bản thân ông làm ra mà thôi".
Người Chủ tịch Hội đồng Quản trị một tay mời người phụ nữ cùng cả nhà bà dọn đến thành phố để sống những ngày thoải mái. Người phụ nữ nói: "Chúng tôi không thể nhận sự chăm sóc của ông được" - "Tại sao?" - "Bởi vì cả nhà chúng tôi ai cũng có hai tay".
Người chủ tịch tuy đau lòng nhưng vẫn kiên trì: "Thưa bà, bà giúp tôi hiểu được thế nào là Nhân, thế nào là Cách. Căn nhà đó là tiền công mà bà đã dạy cho tôi".
Người phụ nữ nói: "Vậy thì ông đem căn nhà ấy tặng cho người nào không còn cánh tay nào cả !".

 
DOI SONG TAM LINH # 93= NGHICH LY CUA HANH HPUC PDF Print E-mail

Điều nghịch lý của hạnh phúc

Có câu truyện về một người cưỡi một con ngựa đang phi như bay trên đường. Khi anh và con ngựa chạy ngang qua một khu phố, có vài người đứng bên đường thấy vậy gọi với theo, "Anh kia có việc gì phải đi đâu mà vội vã thế?" Anh ta ngoái đầu lại và nói lớn, "Tôi cũng không biết nữa, hỏi con ngựa kìa!" Sự tiến bộ trong xả hội của chúng ta ngày nay cũng được ví giống như con ngựa trong câu truyện ấy, chúng ta đang phi như bay nhưng có biết mình đang đi về đâu chăng?

Theo tôi nghĩ thì những phát minh, sáng tạo mới của khoa học giúp cho cuộc đời bớt đi những tật bệnh, làm vơi bớt khổ đau là một điều rất tuyệt vời và vô cùng quý báu cho nhân loại. Nhưng chúng ta cũng đừng quên đi những nguyên nhân sâu xa của khổ đau.

Nếu như những "tiến bộ" ấy lại vô tình khiến ta tách rời xa sự tốt lành tự nhiên, thì ta cũng cần nên phải thận trọng. Ông Bob Moorehead, một tiến sĩ về thần học ở Hoa kỳ có những nhận xét như sau, về những điều nghịch lý của thời đại ngày nay,

"Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là chúng ta có những toà nhà cao hơn nhưng sự kiên nhẫn lại ngắn hơn, ta có những xa lộ rộng lớn hơn nhưng cái nhìn lại nhỏ hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn nhưng có được ít hơn, mua sắm nhiều hơn nhưng thưởng thức lại kém hơn. Ta có căn nhà to rộng hơn nhưng gia đình nhỏ bé hơn; có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi, ta dư thừa kiến thức nhưng lại thiếu sự xét suy; ta có thêm nhiều nhà chuyên môn nhưng cũng thêm biết bao nhiêu là vấn đề, có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm.
Thời đại ngày nay chúng ta uống rượu và hút thuốc quá nhiều, tiêu pha không tiếc nuối, thiếu vắng tiếng cười, lái xe quá nhanh, nóng giận rất dễ, thức rất khuya, dậy mệt mỏi, đọc sách rất ít, xem ti vi quá nhiều, và hiếm khi ta biết ngồi lại trong tĩnh lặng! Tài sản của ta tăng lên gấp bội phần, nhưng giá trị chúng ta cũng sụt giảm đi. Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít, và thù ghét thì lại quá thường.

Chúng ta biết cách kiếm sống, nhưng không mấy ai biết sống. Chúng ta cộng thêm năm tháng vào đời mình, nhưng chỉ là năm tháng mà thôi. Chúng ta đã lên đến mặt trăng và trở về trái đất, nhưng rất khó bước qua bên kia đường để chào người hàng xóm mới. Ta chinh phục được thế giới bên ngoài nhưng không biết gì về thế giới bên trong. Chúng ta đã làm được rất nhiều việc lớn lao, nhưng rất ít việc tốt lành.

Không khí chung quanh ta trong sạch hơn, nhưng tâm hồn ta lại càng ô nhiễm hơn. Chúng ta chia cắt được một hạt nguyên tử, nhưng chưa phá được thành kiến của chính mình. Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng học được ít hơn. Chúng ta có nhiều dự án hơn, nhưng hoàn tất ít hơn. Chúng ta biết cách làm việc nhanh chóng, nhưng không biết cách đợi chờ; có nhiều người quen, nhưng ít đi bè bạn. Chúng ta thiết kế thêm nhiều máy điện toán, chứa thêm nhiều dữ kiện, in ra thật nhiều tài liệu, nhưng sự truyền thông giữa con người mỗi ngày lại càng ít đi.

Ngày nay là thời đại của mì ăn liền, tiêu hoá chậm, con người to lớn nhưng chí khí rất nhỏ, lợi nhuận thì rất sâu mà tình người thì rất cạn. Thời đại của hòa bình thế giới, mà nội chiến trong gia đình.

Đây là thời đại của gia đình với hai đầu lương nhưng trăm ngàn ly dị, nhà cửa khang trang nhưng hạnh phúc đổ vỡ. Đây là thời đại của những chuyến đi ngắn vội vàng, đồ xài chỉ một lần, đạo đức vứt bỏ, vợ chồng một đêm, và những viên thuốc giải quyết cho mọi vấn đề, từ hưng phấn, đến lắng dịu, đến cái chết.

Đây là thời đại của những mặt hàng trưng bày ngoài cửa tiệm thì rất nhiều, nhưng trong nhà kho lại trống không. Đây là thời đại mà công nghệ có thể mang lá thư này đến thẳng với bạn và bạn cũng hoàn toàn tự do để chọn đọc nó hay xoá bỏ đi...

Nhưng xin bạn hãy nhớ bỏ thì giờ ra với người thương, vì họ sẽ không có mặt với ta mãi mãi. Hãy nhớ chọn những lời dễ thương với những ai đang ngước nhìn bạn nhiều ngưỡng phục, vì cô hay cậu bé đó rồi cũng sẽ lớn lên và rời xa ta.

Hãy nhớ ôm chặt người gần bên, vì đó là một món quà vô giá mà ta có thể ban tặng cho người khác, khi nó được xuất phát từ đáy tim mình, mà không tốn một xu nào.

Hãy nhớ nói lời thương yêu với những người thân yêu, và phải hết sức thật lòng mình. Một nụ hôn, một vòng tay ôm, sẽ chữa lành hết mọi vết thương khi nó phát xuất từ chính con tim.

Hãy nhớ nắm tay nhau và trân quý phút giây này, vì biết rằng tất cả sẽ không ở với ta mãi mãi. Hãy có thì giờ để thương nhau, để lắng nghe nhau, và nhất là hãy chia sẻ với nhau những ý tưởng đẹp nhất trong tâm mình.

Và nhất là bạn hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống không phải được đo lường bằng con số hơi thở của mình, mà bằng những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao."

​Không thấy ghi tên tác giả.​

 
<< Start < Prev 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 Next > End >>

Page 48 of 60