mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay10729
mod_vvisit_counterHôm Qua11369
mod_vvisit_counterTuần Này42718
mod_vvisit_counterTuần Trước40695
mod_vvisit_counterTháng Này140642
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9403736

We have: 158 guests, 1 members online
Your IP: 54.225.47.94
 , 
Today: Oct 19, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 358 = SUC MANH CUA SO HAI PDF Print E-mail

> SỨC MẠNH CỦA SỢ HÃI
>
> Sợ hãi là nhịp tim của sự bất lực. Đây là lời của Cor de Jonghe. Đúng là thế. Chúng ta có thể giải quyết hầu như mọi chuyện, ngoại trừ nỗi sợ.
>
> Ngòi bút thiêng liêng người Bỉ, Bieke Vandekerkehove, trong quyển Vị của Thinh lặng, đã chia sẻ rất chân thành về những con quái vật quấy rối cô lúc cô mắc một chứng bệnh nan y ở tuổi 19. Cô đưa ra ba con quái vật đã giày vò mình khi cô đối diện với cái chết, buồn sầu, giận dữ, và sợ hãi. Và cô cho rằng chúng ta có thể dễ dàng đối diện với hai con quái vật buồn sầu và giận dữ, hơn là con thứ ba, con sợ hãi. Và đây là suy nghĩ của cô:
>
> Buồn sầu có thể giải quyết bằng những giọt nước mắt, bằng u phiền. Buồn sầu có thể đổ đầy chúng ta như một cốc nước, nhưng cái cốc đó có thể đổ hết đi. Nước mắt có thể xói mòn sự cay đắng của buồn sầu. Chắc chắn, chúng ta đã từng cảm nghiệm được sự giải thoát, sự xoa dịu nhờ những giọt nước mắt. Nước mắt có thể làm mềm đi trái tim và tẩy đi chua cay của buồn sầu, cho dù sự nặng nề vẫn còn đó. Buồn sầu dù có nặng nề đến đâu, vẫn có một cái van để xả ra. Giận dữ cũng thế. Giận dữ có thể được bộc lộ và những bộc phát này giúp giải phóng giận dữ để nó không cuồng phá chúng ta. Chắc chắn, chúng ta cũng từng trải qua chuyện này rồi. Tất nhiên, là khi giải phóng cơn giận, chúng ta cần cẩn trọng đừng để làm tổn thương người khác, và đây là mối nguy luôn tồn tại khi xử lý cơn giận dữ. Với giận dữ, chúng ta có nhiều cách: Có thể hét lên, đánh trống, đấm đạp, cuồng ngôn, vận động cơ thể đến khi mệt lử, đập đồ đạc, thốt ra những lời đe dọa, và xả thịnh nộ vào đủ thứ có thể. Những chuyện này không hẳn là có lý có lẽ, và nhiều thứ cũng bất bình thường, nhưng chúng cho chúng ta một lối thoát. Chúng ta có các công cụ để giải quyết giận dữ.
>
> Nhưng sợ hãi, thì không có một cái van nào để xả. Thường thì chúng ta không có cách nào để làm giảm bớt hay bỏ đi nỗi sợ hãi. Nỗi sợ làm tê liệt chúng ta, và sự tê liệt này cướp đi sức mạnh chúng ta cần có để đương đầu với nó. Chúng ta có thể đánh trống, cuồng ngôn, khóc lóc, nhưng nỗi sợ vẫn còn. Hơn nữa, không như giận dữ, nỗi sợ không thể trút lên một sự vật hay một con người khác, dù cho chúng ta có cố đến đâu chăng nữa. Đến tận cùng, chẳng có cách nào. Cái mà chúng ta sợ, không biến mất theo ý muốn của chúng ta. Chỉ có thể chịu đựng nỗi sợ hãi. Chúng ta phải sống với nỗi sợ cho đến khi nó tự tan biến dần. Có khi, như trong sách Ai Ca, tất cả những gì chúng ta có thể làm, là vùi miệng trong đất cát và chờ đợi. Với nỗi sợ, có lúc tất cả những gì chúng ta có thể làm là chịu đựng.
>
> Chúng ta có học được bài học nào qua điều này?
>
> Nhà thơ người Nga, Anna Akhmatova, đã kể lại lần bà gặp một bà, khi cả hai chờ bên ngoài nhà tù. Chồng của hai người đều đang bị tù dưới chế độ Stalin, và cả hai đều đến để đưa thư và các gói đồ cho chồng mình, giống như nhiều phụ nữ khác. Nhưng khung cảnh khá là vô lý. Tình thế lúc đó thật kỳ quái. Trước hết, các bà không chắc chồng mình có còn sống hay không, và nếu còn sống, thì cũng chẳng biết là các lá thư và gói đồ của mình có được lính gác gởi đến được tay chồng mình hay không. Hơn nữa, lính gác, chẳng vì lý do cả, lại bắt họ phải đợi hàng giờ dưới tuyết lạnh trước khi đến lấy thư và các gói đồ, và có lúc lại còn chẳng thèm tiếp. Vậy mà mỗi tuần, bất chấp sự vô lý này, các bà vẫn đến, vẫn chờ dưới tuyết, chấp nhận sự bất công này, chấp nhận trải qua thời gian chờ đằng đẵng, và cố gắng đưa các lá thư các gói đồ đến cho người thân yêu của mình. Một sáng nọ, khi họ đang chờ đợi, mà chẳng biết phải chờ đến lúc nào, thì một bà nhận ra Akhmatova, và hỏi: "À, chị là nhà thơ. Chị có thể cho em biết chuyện gì đang xảy ra ở đây không?" Akhmatova nhìn bà này và trả lời: "Vâng, em có thể!" Và rồi giữa hai người hé một nụ cười.
>
> Tại sao lại cười? Chỉ là vì, khi có thể định danh chuyện gì đó, thì cho dù có vô lý hay bất công, có bất lực để thay đổi nó, vẫn là chúng ta đang tự do, đang đứng trên nó, biến đổi nó theo cách nào đó. Định danh điều gì đó cho đúng, phần nào giải thoát chúng ta khỏi sự thống trị của nó. Đây là lý do vì sao các chế độ chuyên chế sợ hãi các nghệ sĩ, nhà văn, nhà phê bình tôn giáo, nhà báo, và ngôn sứ. Họ định danh mọi sự. Đây chính là chức năng tận cùng của ngôn sứ. Các ngôn sứ không báo trước tương lai, nhưng là định danh hiện tại cho đúng. Richard Rohr thích nói rằng: Không phải mọi sự đều có thể được sửa chữa và chữa lành, nhưng mọi sự cần được định danh cho đúng. James Hillman thì có cách của mình để thể hiện điều này. Ông đề xuất rằng một triệu chứng đau đớn nhất khi nó không biết mình thuộc về sự gì.
>
> Và điều này có thể hữu ích cho chúng ta để giải quyết nỗi sợ hãi trong đời mình. Nỗi sợ có thể khiến chúng ta vô lực. Nhưng, định danh nó cho đúng, nhận ra triệu chứng này do đâu, và nhìn nhận sự bất lực của chúng ta trong hoàn cảnh đó, có thể giúp chúng ta sống với nỗi sợ đó, sống mà không buồn sầu hay giận dữ.

>
> Rev. Ron Rolheiser, OMI
>
> ******************************
>

TÂM SỰ VỚI CHÚA NHƯ NGƯỜI BẠN :

Lạy Chúa,
> hôm nay con bỗng sợ nhiều thứ
> sợ thời gian, sợ chặng đường phía trước...
> Con sống trong tâm trạng hoang mang
> thấy bóng tối cứ bao phủ lấy con.
> Con vùng vẫy và muốn tìm lối thoát
> thực sự là con rất sợ!
>
> Xin dạy con sống Thánh, bằng việc sống tốt giây phút hiện tại
> và vượt qua sợ hãi, bằng việc không quá bận lòng về tương lai.
> Xin cho con có sức mạnh của Chúa
> để không khó khăn nào có thể khuất phục được con
> Xin cho con luôn vững tin vào Chúa
> rằng trong Chúa mọi sự đều có thể.
> Và xin cho mỗi bước con đi, mỗi việc con làm
> đều in đậm Tình Yêu nhưng không của Chúa.


> Quỳnh Trâm
>-----------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 356 = SUY TU GIAU NGHEO PDF Print E-mail

MẢNH VỤN SUY TƯ 30
GIÀU NGHÈO

Có người nói "tôi giàu, tiền tôi xài ra sao là việc riêng tư của tôi, tôi không cướp giật, tôi làm việc với mồ hôi nước mắt của tôi... Như thế thì đâu có tội gì"
Vừa đọc tin tức, nói một nhân vật trong giới nghệ thuật rất nổi tiếng bên Tàu, đã tiêu 31 triệu đôla Mỹ một ngày cho đám cưới của cô ta.
Cô ta có thể không phạm điều răn thứ 7 và thứ 10, và cho dù cô ta có làm việc bác ái đi nữa thì tôi nghĩ rằng cô ta cũng phạm tội. Tội gì? xin thưa tội xài phung phí.
Chẳng phải những người giàu mới xài phung phí, nhưng tôi suy gẫm thấy rằng tôi cũng xài phung phí nếu tôi mua sắm những gì mà tôi đã có, mà không cần có thêm. Khi tôi ăn uống đến dư thừa đồ ăn, rồi đỗ đi vì bất cứ lý do gì.


Chúa ban cho CAC BẠN những gì thì không phải để hưởng thụ riêng cho mình, nhưng mà để chia sẻ. Sự chia sẻ không chỉ nói về vật chất nhưng còn nói về mọi phương diện, và không được "phung phí" nó.
Nếu Chúa cho tôi có phương tiện học hỏi, trao dồi kiến thức, thì tôi phải dùng nó để chia sẻ với tha nhân. Nếu Chúa cho tôi sức khỏe, thì tôi phải dùng sức khỏe mà phục vụ. Tôi phung phí sức khỏe của mình nếu tôi nhậu nhẹt, nếu tôi hút thuốc, nếu tôi xì ke ma túy... Nếu Chúa cho tôi thời gian rãnh rỗi, tôi cũng không lợi dụng nó mà dùng trong những chuyện vô ích quá độ.
CAC BẠN được dựng nên để làm thành một thế giới, nhưng là một thế giới gồm những người biết yêu thương và chia sẻ, chẳng phải là một thế giới bất công, lấy quyền lực đàn áp người cô thế, cướp đất cướp của tha nhân.


Trong Sách Các Vua có thuật lại chuyện vua Akhap. Ông đã giầu sang, phú quí nhưng vẫn còn tham lam muốn chiếm hữu vườn nho của Navốt (Naboth). Vì Navốt không chịu chiều ý vua, nên vua buồn rầu quên ăn quên ngủ, khiến vợ ông là hoàng hậu I-de-ven (Jezebel) đã thâm độc vu cáo Navốt là kể đã "nguyền rủa Thiên Chúa và đức vua" khiến cho Navốt bị ném đá chết, và do đó nhà vua đã chiếm được vườn nho của Navốt.


* SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Thời đại HÔM NAY cũng có hằng hà sa số những "vua Akhap", giàu có, thay vì chia sẻ, không phung phí, mà lại còn cướp đất dân. Thế giới này là thế giới gì đây! Họ sẽ phải trả lẽ với Chúa, cho đến đồng xu cuối cùng.


* TÔI NÓI VỚI CHÚA VÀ SỐNG LỜI MÌNH XIN: Lạy Chúa Giêsu, xin mở rộng lòng chúng con cho tha nhân, biết chia sẻ tất cả những gì chúng con được Chúa ban nhưng không, để cùng dìu mọi người thăng tiến về Nước Trời.


* BẠN CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG LỜI CHÚA NHƯ MẸ MARIA : Lạy Mẹ Maria, xin ban cho chúng con tinh thần nghèo khó, biết cho đi, san sẻ và phục vụ mọi người thiếu thốn vật chất hay tinh thần. Xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho chúng con. Amen
Lucia Tri Ân ( Thảo Nhi)

-----------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 355 = TU CAI MIENG LA TU ROI PDF Print E-mail

> Tu cái Miệng là Tu hơn nửa đời người
>
> QUÝ VỊ muốn tu hành được tinh tấn và thành tựu thì phải tránh những chuyện thị phi, vì thị phi mất rất nhiều thời gian một cách vô ích, mà lại gây tạo rất nhiều nghiệp khẩu, oan trái.
>
> Nghiệp là hành động tạo tác nhiều lần có chủ ý, cùa Thân, Miệng và Ý, nguyên nhân đưa tới quả báo, cả hai "nghiệp" và "quả báo" tạo thành" luật nhân quả", tuần hoàn không dứt, đưa con người luân hồi khắp sáu cõi. Nếu gieo nghiệp thiện thì sẽ sanh ở cõi Trời, Người, Atula, còn nếu tạo nghiệp ác thì sẽ bị đọa vào Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sanh. Trong đó phần Miệng là gieo tạo nghiệp nhiều nhất. Nhưng đối với đạo Phật Tu là chuyển được nghiệp.
>
>
> Cố kinh vân: "phù sĩ xử thế, phủ tại khẩu trung, sở dĩ trạm thân, do kỳ ác ngôn". nghĩa là, xét người ở đời, búa để trong miệng, sở dĩ giết người, do lời nói ác. Cổ nhân cũng có dạy: "Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu xuất" nghĩa là: bệnh từ cái miệng do ăn uống mà đem vào, họa cũng từ cái miệng do nói chuyện thị phi mà tạo ra. Phật dạy trong mười ( 10 ) cái nghiệp của con người thì trong đó cái miệng đã chiếm bốn ( 4 ) gần một nửa:
> 1- chuyện không nói có, chuyện có nói không,
>
> 2- nói lời hung ác,
>
> 3- nói lưởi đôi chiều,
>
> 4- nói lời thêu dệt. Nhưng trong cuộc sống hằng ngày ngoài bốn điều trên, cái miệng còn tạo thêm nhiều nghiệp nữa như:
>
> 5- ăn uống cầu kỳ,
> 6- phê bình, khen chê,
>
> 7- rêu rao lỗi của mọi người, (tứ chúng) toàn là những điều tổn phước và tội phải đoạ vào địa ngục, cũng như làm mích lòng, gây mâu thuẩn, hận thù giết hại lẫn nhau mà thôi. Do vậy kinh cũng dạy, trong sinh hoạt hằng ngày có 4 hạng người chúng ta nên tránh:
>
> 1- Hay nói lỗi kẻ khác,
> 2- hay nói chuyện mê tín, tà kiến,
>
> 3- miệng tốt, bụng xấu (khẩu Phật, tâm xà),
>
> 4- làm ít kể nhiều.
> Từ cái miệng mà ta có thể biết tâm ý và đánh giá được người khác, để có cách ứng xữ thích nghi.
> Của cải dù to lớn như núi, nhưng cái miệng ăn lâu ngày cũng hết. Phước đức dù cực khổ gieo tạo nhiều đời, nhưng do cái miệng tạo nghiệp, phê bình, chỉ trích, nói lời ác... thì trong giây phút cũng có thể tiêu tan. Làm ơn hay bị măc oán, cũng do cái miệng nầy hay kể công, mắng nhiếc, nói sỉ nhục người. "Thần khẩu nó hại xác phàm, Người nào nói quá họa làm khổ thân. Lỡ chân gượng được đỡ lên. Lỡ miệng gây họa phải đền trả thôi" Cái miệng nầy rất tai hại, ăn uống thì cầu kỳ muốn nuốt vào những món ngon vật lạ cho khóai khẩu, vừa hao tốn tiền của, vừa đem bệnh vào thân, vì động thực vật bây giờ sản xuất chạy theo lợi nhuận nên xử dụng hóa chất rất nhiều, nếu không biết kiêng cữ thì bệnh nan y mang vào thân, để tự làm khổ mình và làm khổ bao người, phải lo chạy chữa, là chuyện đương nhiên.
> Người xưa cũng có dạy: "Khẩu khai thần khí tán. Thiệt động thị phi sanh" tức là mở miệng nhiều lời sẽ hao tỗn thần khí, lưỡi động thường nói chuyện phải trái, hơn thua, đẹp xấu, khen chê...để rồi phải tranh đấu, mạ lị lẫn nhau khiến sanh ra lắm chuyện thương tâm.
> Đấy là chỉ nói sơ qua những điều tai hại thường xảy ra hằng ngày của cái miệng, còn lại suốt trong một đời người, do thoả thích cho cái miệng mà chúng ta đã tạo không biết bao tội lỗi. Do vậy mà Tây phương cũng có dạy:" trước khi nói phải uống lưỡi bảy lần" là vậy.
> Cũng có kệ rằng:
> "Trăm năm vật đổi sao dời. Một câu quý giá muôn đời con ghi.
> Mở lời trước phải xét suy. Rằng ta cất tiếng ích chi chăng là".
> Lại có thơ:
> "Lời nói đổi trắng thay đen,
> Thiên đàng, điạ ngục bon chen lối vào?
> Trực ngôn tâm chẳng lao xao.
> Giữ tâm thiền định biết bao an lành"
> Cái miệng cũng có nhiều cái lợi: dùng để ăn uống tốt, nuôi dưỡng cơ thể, dùng để nói năng giao tiếp trong hằng ngày, tạo mối thâm tình, giao hảo hài hòa, thông hiểu lẫn nhau, dùng để thuyết giảng, tụng niệm, dạy học, truyền kiến thức và những điều lợi ích đến được nhiều người. Đọc câu chuyện trong quốc văn giáo khoa thư sau đây sẽ thấy được sự lợi hại về cái miệng, lưỡi: "Một hôm ông phú hộ ra lệnh cho người làm giết heo và chọn phần quí nhất của con heo làm cho ông một món ăn. Người làm vâng lời và sau đó dâng cho ông một món ăn mà phần quí nhất là cái lưỡi heo. Ông phú hộ hỏi tại sao thì người làm trả lời rằng cái lưỡi là bộ phận quí nhất, vì nhờ cái lưỡi mà con người có thể diễn đạt những tình cảm chân thành, những ý tưởng cao siêu, ích nước lợi dân và có ích cho nhân loại. Ít lâu sau, ông phú hộ lại ra lệnh cho người làm giết heo và chọn một bộ phận xấu xa nhất làm cho ông một món ăn. Người làm vâng lời và sau đó dâng cho ông phú hộ một dĩa đồ ăn mà bộ phận xấu xa nhất lại cũng là cái lưỡi heo. Ông phú hộ hỏi tại sao, người làm bèn trả lời rằng vì cái lưỡi có thể nói lên những lời nói xấu xa nhất tàn ác nhất làm tan nát gia đình xã hội và có thể khuynh đảo nước nhà ngay cả làm hại cho nhân loại. Ông phú hộ vô cùng ngợi khen sự thông minh của người làm". Thật là cái lưỡi không xương nhiều đường lắc léo. Người xưa cũng có nói "nhứt ngôn khả dĩ hưng bang, nhứt ngôn khả dĩ tán bang" nghĩa là một lời nói có thể xây dựng nước nhà, mà cũng có thể làm tan nát nước nhà.
> Lược sơ qua những điều lợi hại, thì chúng ta đã thầy cái miệng, lưỡi của người thế gian điều hại sẽ nhiều hơn điều lợi rồi, Tạo hóa sinh ra con người có hai lỗ tai, nhưng chỉ có một cái miệng, cho nên phải nghe nhiều hơn nói, mới đúng với tự nhiên, được thân người là khó, có đầy đủ lục căn và miệng lưỡi trọn vẹn là phước đức quá rồi, hãy nhân vốn phước báu nầy mà gieo trồng thêm phước đức ra nữa, thì mới là người khôn.

Bởi vậy phải lo Tu cái miệng là điều cần thiết nhất và xem như Tu hơn nửa đời người rồi.
>
> Viên Thành - Những ngày tịnh dưỡng
>--------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 354 = LOI CHA CHUNG PDF Print E-mail

Lời Cha Chung (Thứ Bảy 29 tháng 4, năm 17)

May 3 at 9:02 PM
Ðức Giáo Hoàng Phanxicô I nói với những người Công Giáo Ai Cập rằng, sống đức tin cách chân thật nghĩa là chúng ta phải từ bỏ mọi thái độ giả dối và phải chú tâm vào chỉ một điều đáng quan tâm có giá trị là: Yêu thương người khác, dù có khó khăn tới đâu.

Vào ngày 29 tháng 4 vừa qua (Bên Ai Cập) ngài nói: "Thiên Chúa chỉ hài lòng với một đức tin được rao truyền bằng đời sống của chúng ta, vì chưng một cuồng say duy nhất mà người có đức tin cần phải có là lòng bác ái! Mọi say mê khác đều không do Thiên Chúa mà ra và không hài lòng Người!"

Rồi ngài nói thêm: "Ðức tin thật là đức tin làm cho chúng ta yêu mến hơn, xót thương hơn, thành thật hơn và nhân ái hơn. Ðức tin thật cho ta biết yêu thương mọi người mà không toan tính thua thiệt, không phân biệt gì mà cũng không thiên vị ai."

On Saturday Pope Francis told Egyptian Catholics that truly living the faith means ridding ourselves of hypocritical attitudes and focusing on the only obsession that counts: loving others, no matter how hard it is.

"God is pleased only by a faith that is proclaimed by our lives, for the only fanaticism believers can have is that of charity! Any other fanaticism does not come from God and is not pleasing to him!" the Pope said April 29.

True faith, he said, "is one that makes us more charitable, more merciful, more honest and more humane. It moves our hearts to love everyone without counting the cost, without distinction and without preference."

Giuse Phạm Văn Tuyến
Dịch từ EWTN News và kính chuyển
------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 353 = TAM TINH LANG - SONG AN NHIEN PDF Print E-mail

Tâm tĩnh lặng...Những câu nói giúp bạn sống an nhiên hơn

VUI SỐNG TRÊN ĐỜI
Cuộc sống này quá ngắn để yêu thương. Hãy sống cho thật an nhiên bạn nhé, để những bão giông của cuộc đời không thể nào chạm đến được tâm hồn của bạn. Hãy cùng Ohay điểm qua những câu nói cho phút giây tĩnh lặng...
Cuộc sống này luôn chuyển động từng giây, từng phút, chưa lúc nào và cũng sẽ không bao giờ ngừng lại. Và mỗi con người đều bị cuốn xoáy vào dòng chảy đầy cạm bẫy, chông gai, khó khăn và thử thách này. Có lúc bạn tưởng mình gục ngã, có lúc bạn thấy mình mệt mỏi, muốn buông xuôi tất cả nhưng lại không thể nào buông. Hãy nghỉ ngơi, hãy để tâm hồn mình được tĩnh lặng, lắng đọng mà suy ngẫm về cuộc đời, bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhõm và thanh thản hơn nhiều.


Cuộc sống này quá ngắn để yêu thương. Nên hãy luôn yêu thương nhau khi còn có thể.
Khi bạn thức dậy vào buổi sáng, hãy nghĩ rằng mình còn sống là một đặc ân lớn lao được hít thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được yêu thương.
Nếu đã là con đường của bạn, bạn phải tự bước đi. Người khác có thể đi cùng, nhưng không ai có thể bước hộ bạn.
Trong cuộc đời này, có một số chuyện nhất nhất phải tự mình giải quyết. Dù đêm tối đến đâu, đường xa đến mấy thì vẫn cứ phải một mình kiên cường tiến lên phía trước.
Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua và học hỏi từ những thất bại, sai lầm và đau buồn trong quá khứ.
Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, đơm hoa kết trái bằng nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt...
Dù đó là giọt lệ buồn hay vui thì tình yêu ấy đã cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và đánh dấu bước trưởng thành của bạn.
Hãy ngước lên cao để thấy mình còn thấp và hãy nhìn xuống thấp để thấy mình chưa cao.
Sao phải lo lắng về những thứ bạn không thể thay đổi? Hãy buông bỏ và tiếp tục tiến lên vì cuộc sống không chờ đợi ai.
Tầm nhìn của bạn sẽ trở nên rõ ràng chỉ khi bạn biết nhìn vào trái tim bạn.
Ai nhìn ra ngoài, Mơ.
Ai nhìn vào trong, Thức Tỉnh.
Cuộc sống rất ngắn. Đừng lãng phí nó bởi nỗi buồn. Hãy là chính mình, luôn vui vẻ, tự do, và trở thành bất cứ gì bạn muốn.
Đừng nghĩ mãi về quá khứ. Nó chỉ mang tới những giọt nước mắt.
Đừng nghĩ nhiều về tương lai. Nó chỉ mang lại lo sợ.
SỐNG Ở HIỆN TẠI VỚI NỤ CƯỜI TRÊN MÔI NHƯ TRẺ THƠ. Nó sẽ mang lại niềm vui cho bạn.
Đừng nhìn dáng vẻ bề ngoài, vì đó là lừa dối.
Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi.
Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì nụ cười mới có thể làm ngày âm u trở nên tươi sáng.
Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp đúng người, để rồi chúng ta mới biết cảm ơn món quà của cuộc sống.
Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì người khác cũng sẽ cảm nhận như vậy.
Người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi thứ tốt nhất, mà là người biết tận hưởng và chuyển những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.
Đừng sợ khi bị chỉ trích,
Nếu nó không đúng sự thật, bỏ qua nó.
Nếu nó không công bằng, tránh bị tổn thương vì nó.
Nếu nó khờ khạo, mỉm cười với nó.
Còn nếu nó đúng, học từ nó...
Học cách sống tức là học cách tự do, và tự do tức là chấp nhận việc gì phải đến sẽ đến.

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 48