mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6288
mod_vvisit_counterHôm Qua12284
mod_vvisit_counterTuần Này48264
mod_vvisit_counterTuần Trước53544
mod_vvisit_counterTháng Này169481
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7969879

We have: 299 guests online
Your IP: 54.204.129.35
 , 
Today: Mar 24, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONGTAM LINH # 215 = XIN DUOC DANH GIAY PDF Print E-mail

Xin Ðược Ðánh Giày

Một linh mục thuộc giáo phận New York bên Hoa Kỳ chuyên lo mục vụ cho các tù nhân đã kể lại kinh nghiệm như sau:

Một hôm, người được mời đến thăm một thanh niên da đen sắp sửa bị đưa lên ghế điện vì đã giết người bạn gái của mình. Như thường lệ, mỗi khi gặp một tử tội sắp bị hành quyết, vị linh mục thường khuyên nhủ, giải tội và trao ban Mình Thánh Chúa.

Sau khi đã nhận lãnh các bí tích cuối cùng, người thanh niên da đen bỗng trầm ngâm suy nghĩ như muốn nói một điều gì rất quan trọng. Cuối cùng, với tất cả cố gắng của một người biết mình sắp sửa lìa cõi đời này, anh ta mới thốt lên với tất cả chân thành:

"Thưa cha, con đã làm hư hỏng cả cuộc đời. Con chưa hề học được một điều gì hữu ích ngoài một điều duy nhất: đó là đánh giày.. Xin cha cho con được phép đánh bóng đôi giày của cha. Như thế, con hài lòng vì nhận được sự tha thứ của Chúa, bởi vì con không biết làm gì để tạ ơn Chúa trước khi con gặp lại người bạn gái của con trên Thiên Ðàng".

Và không đợi cho vị linh mục trả lời, người thanh niên đã cúi gập người xuống và bắt đầu đánh bóng đôi giày của vị linh mục... Cử chỉ ấy khiến cho vị linh mục nhớ lại hình ảnh của người đàn bà đã quỳ gối bên chân Chúa Giêsu, đổ dầu trên đầu, trên chân của Ngài và dùng tóc của bà để lau chân Ngài. "Tội của con dù có nhiều đến đâu cũng được tha thứ, bởi vì con đã yêu nhiều".

Theo quan niệm công bình và thưởng phạt của chúng ta, kẻ có tội ắt phải đền tội. Tòa án của loài người thường cân lường tội trạng của người có tội để tìm ra một hình phạt cân xứng.

Chúng ta không thể áp dụng một thứ cán cân như thế vào trong mối tương quan giữa tội lỗi của chúng ta với sự công thẳng của Thiên Chúa. Nơi Thiên Chúa chỉ có một trái cân duy nhất: đó là lòng nhân từ. Thiên Chúa yêu thương chúng ta và muốn phủ lấp tất cả tội lỗi của chúng ta bằng lòng nhân từ vô biên của Ngài.

Do đó, khi nói đến ăn chay đền tội, chúng ta không thể cân lường tội lỗi của chúng ta để rồi tìm ra một lượng đền tội cho cân xứng. Có hy sinh nào tương xứng được với tội trạng của chúng ta? Có án phạt nào cân xứng với sự xúc phạm của chúng ta?

Thiên Chúa không chờ đợi nơi chúng ta điều gì khác hơn bằng chính Tình Yêu của chúng ta. Với tình yêu, thì dù một cử chỉ nhỏ mọn cũng trở thành một lễ dâng đẹp lòng Chúa. Những gì chúng ta dâng lên Chúa, không phải là của cải chúng ta có, những bố thí chúng ta làm cho người khác, những khổ chế chúng ta tự áp đặt cho bản thân... mà chính là lòng yêu mến của chúng ta.

Trích sách Lẽ Sống.

---------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 299 = NHUNG DIEU THIEU SOT PDF Print E-mail

Những điều thiếu sót
27-09-2013 Lm. Vũ Xuân Hạnh

Mỗi khi bắt đầu thánh lễ, ta vẫn thường cử hành nghi thức sám hối với kinh Cáo mình: "...Tôi thú nhận... Tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm và NHỮNG ĐIỀU THIẾU SÓT. Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng...".

Trong bốn điều đưa tới phạm tội, có lẽ chưa bao giờ ta ý thức đầy đủ cả bốn. Phạm tội trong tư tưởng, lời nói và việc làm, ít hay nhiều, lúc này, lúc khác có thể xuất hiện trong ý thức của mình.

Nhưng điều thứ bốn: những điều thiếu sót, vẫn thường xuyên bị bỏ quên. Bởi thế, từ nay về sau, bạn và tôi hãy ý thức hơn nữa những "điều thiếu sót" của bản thân đối với Thiên Chúa, đốu với chính mình, đối với tha nhân. Vì chính những điều thiều sót, có khi lại làm thành tội, khiến ta mất ơn cứu rỗi đời đời.

Dụ ngôn người giàu có – giàu đến mức Chúa Giêsu đã không gọi tên anh ta, thay cho tên gọi, Chúa gọi anh là "nhà phú hộ" – và người nghèo tên là Lazarô nhắc mỗi người ý thức về TỘI THIẾU SÓT TRONG BỔN PHẬN sống bác ái, chia sẻ những gì có thể chia sẻ cho anh chị em, nhất là giúp đỡ những người túng cực, nghèo đói...

Càng cụ thể hơn, khi đưa ra hai hình ảnh đối lập giữa người phú hộ và người nghèo Lazarô, Chúa Giêsu như muốn nhấn mạnh đến sự chia sẻ của cải, tiền bạc, lương thực. Nếu không làm như thế, đồng nghĩa với việc, ta tự mình chuốc lấy hỏa ngục.

Người ta kể câu chuyện về một chú chim khờ dại như sau: Ngày nọ, khi đang dừng chân nghỉ cánh trên một mái nhà trong một nông trại, tình cờ chú chim hoang nhìn thấy một lũ chim rất đông sống trong một cái chuồng lớn. Con nào cũng mập mạp, mượt mà.

Lũ chim xem ra quá sung sướng: máng ăn đầy ắp thức ăn. Suốt ngày chúng chỉ có mấy việc phải làm: đói, đáp xuống ăn; no, lại bay lên rỉa lông, rỉa cánh. Nhìn lại mình, qua khổ sở: bay rong suốt ngày chỉ để kiếm ăn còn không đủ thời gian, nói chi đến việc chăm chút bộ lông. Có hôm bay đến lả cả người, mỏi cả đôi cánh, nhiều lúc như muốn quỵ vì đói, vậy mà vẫn không tìm thấy bất cứ cái gì bỏ vào bụng.

Nghĩ như vậy, chú càng tủi thân, khóc cho phận mình. Chú tự nhủ: "Chẳng thà có những bữa ăn được dọn sẵn trong căn nhà ấm áp còn hơn tự do mà phải vất vả quá sức thế này". Thế là chú quyết tâm tìm cách vào chuồng chim cho bằng được.

Tìm mãi rồi cũng có chỗ. Nhìn quanh không thấy ai để ý, chú chim hoang dã gắng sức lách mình vào khe hở phía trên mái chuồng chim. Đúng là ngu dại! Chú chỉ nhìn thấy cái trước mắt, đó là sống thoải mái, sống dễ dãi, lương thực dư đầy, mà không hiểu rằng, đàng sau sự sống có vẻ sung sướng ấy chính là những kẻ tử tù. Đến một ngày, tất cả chúng sẽ bị giết làm thức ăn cho con người.

Khi tự mình bước vào chuồng chim, cũng như tất cả những chú chim trong chuồng, chú không biết rằng, mình tự nộp mình cho cái chết thê thảm nhất. Vì người chủ nông trại vừa bàn với vợ: cuối tháng này, ông sẽ gọi người của nhà hàng đến bán sạch chuồng chim, lo cho mấy đứa con đi học đầu năm mới...

Nhà phú hộ trong Tin Mừng hôm nay được diễn tả là người có một đời sống chẳng những thoải mái, dễ dãi mà còn sang trọng, bình yên, thừa thải. Ông "vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình".

Bị trói buộc bởi tiền của và hưởng thụ, ông chẳng còn đủ ánh mắt sáng suốt để nhìn thấy người nghèo Lazarô ở sát cạnh ông. Tự giam mình trong chiếc lồng sơn son thếp vàng của sự sung sướng nơi bản thân, đích cuối cùng mà ông phải đi tới là hỏa ngục!

Thậm chí khi từ bỏ cuộc đời, kết thúc tất cả sự giàu sang trong cái chết, ông chỉ xin có một giọt nước mà thôi, nhằm làm dịu đi trong khoảnh khắc ngọn lửa tàn nhẫn của hỏa ngục, cũng không thể được. Chọn cho mình cuộc sống thoải mái, ông đã nhận lấy sự đau đớn còn lớn hơn gấp bội lần sự nghèo khổ của Lazarô khi còn sống.

Thực ra, nếu xét về mặt tội lỗi để buộc người phú hộ phải mất linh hồn đời đời nơi hỏa ngục, ta thấy ông chẳng có tội nào để phải chuốc lấy án phạt lớn như thế.

Chúa Giêsu không hề kể bất cứ tội nào của ông: Ông không chiếm đoạt tài sản của ai. Ông cũng không phải chịu trách nhiệm trên sự nghèo nàn và thống khổ của Lazarô. Còn chuyện ông dư dật và ăn xài cũng không hẳn đã thành tội, vì đó là của cải của ông. Chúa không kê khai bất cứ tội nào của ông. Người cũng không cho biết người nghèo Lazarô có xin nhà phú hộ giúp đỡ hay không, hay người phú hộ đã từ chối giúp đỡ Lazarô. Vậy tại sao ông phải sa hỏa ngục, hay Chúa quá ghét người giàu?

Nếu xét theo kinh Cáo mình thì: Tội trong tư tưởng, ông không có. Tội trong lời nói, ông không phạm. Tội do việc làm, cũng không. Nhưng tội thứ bốn, "những điều thiếu sót" thì không thể chối được. Vì nhà phú hộ đã không làm gì để cải thiện đời sống của người anh em nghèo khó ở sát cạnh mình. Đó là "người hành khất tên là Lazarô, nằm bên cổng nhà ông, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn rơi xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy". "Những điều thiếu sót" mà nhà phú hộ đã không nhận thấy, đã đưa ông đến chỗ trầm luân đời đời.

Không có mức án nào lớn bằng mức án hỏa ngục. Nhưng bất cứ mức án nào, dù lớn hay nhỏ, đều không phải do Thiên Chúa thù nghịch với con người rồi dành cho họ theo tình cảm thương hay ghét của mình.

Tất cả đều do con người lựa chọn bằng bất cứ thái độ sống nào mà mình đã từng thể hiện trên cõi đời này. Bịt tai, bịt mắt để khỏi phải nghe, khỏi phải nhìn thấy cảnh khốn cùng của anh chị em là một thái độ trọng tội mà nhiều người đã chọn. Bạn và tôi đã chọn cho mình thái độ sống nào? Đó cũng có nghĩa là mình đã chọn phần thưởng hay phần phạt?

Sồng trong đời, bạn và tôi hãy tập nhìn xuống để có thể nhìn thấy biết bao nhiêu anh chị em đói khổ. Có như thế, ta mới mở lòng ra, chứ không biến lòng mình thành pháo đài ích kỷ, tham lam, hà tiện, khép kín, tự mãn, hưởng thụ, tích trữ, bị ám ảnh bởi vật chất, bị mê hoặc bởi lợi nhuận... Mở lòng ra và không xây pháo đài như thế, mới mong phần thưởng đời đời thuộc về bản thân ta.

Từ nay về sau, mỗi khi đọc kinh cáo mình, trước khi đấm ngực thú nhận rằng: "Lỗi tại tôi. Lỗi tại tôi... mọi đàng", chúng ta hãy ăn năn tội thật, hãy khiêm nhường nhìn nhận thân phận tội lỗi thật, chứ đừng đọc như một công thức cho qua lần chiếu lệ mà thôi.

Hãy xét mình về mọi phương diện: từ tư tưởng, lời nói, việc làm, đến những điều thiếu sót, không bỏ sót một phương diện nào.

Có nhìn thấy mình trong tư thế trần trụi, xấu xa và tội lỗi, ta mới hy vọng nhìn thấy anh chị em quanh mình, nhìn thấy cả sự thiếu thốn, oán thương, muộn phiền mà họ phải chịu.

Vậy chúng ta hãy mềm lòng khi cất cao lời tạ tội: "...Tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm và những điều thiếu sót. Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng...".

ĐẠO BINH ĐỨC MẸ

-----------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 298 = LM VA GM SỐNG THE NAO? PDF Print E-mail

Đức Phanxicô: Thế giới quá mệt mỏi với các linh mục và các giám mục sống theo "thời thượng"
Posted Sun, 18/09/2016 - 11:00 by athu

"Thế giới quá mệt mỏi với những người bỏ bùa mê thuốc chú dối trá. Và tôi có thể nói như thế với các 'linh mục theo thời' hay 'các giám mục theo thời', Đức Phanxicô đã ứng khẩu nói trước khoảng 150 tân giám mục trên khắp thế giới về Vatican ngày 16 tháng 9-2016.

Ngài mời gọi các tân giám mục "làm mục vụ của lòng thương xót", ngài cũng xin họ dè chừng đừng là các "linh mục cứng ngắt", vì "điều này luôn che giấu một cái gì xấu đàng sau". Đức Phanxicô khuyến khích nên chú ý đến "chất lượng" ơn gọi hơn là "số lượng."

Cẩn thận các "linh mục cứng ngắc"

Đức Phanxicô đã tiếp 154 tân giám mục ở sảnh phòng Clementine của Dinh Tông Tòa, các tân giám mục này đã được thụ phong trong 12 tháng gần đây, trong đó có giám mục Giuse Nguyễn Thế Phương, thuộc giáo phận Kamloop, ở miền Tây Canada. Họ tham dự khóa đào tạo thường niên được Bộ Giám mục và Bộ Giáo hội Đông phương tổ chức. Năm nay, Đức Phanxicô đặc biệt đưa ra ba yêu cầu để "làm mục vụ của lòng thương xót".

Yêu cầu thứ nhất của Đức Giám mục Rôma: làm giám mục là "có khả năng vui thích và lôi cuốn" để làm cho sứ vụ của mình là "biểu tượng của lòng thương xót". Nhưng cẩn thận đừng "lôi cuốn về mình" nhưng về với một Thiên Chúa gần gũi và giàu lòng thương xót.

"Giáo dân 'đánh hơi' và bỏ đi khi họ thấy những người tự yêu mình, những người mưu mô, những người bảo vệ cho lợi ích riêng của mình, những người trục lợi cho các cuộc vận động huyênh hoang", ngài cảnh báo.

Yêu cầu thứ nhì là các giám mục phải có "khả năng khơi tâm cho những người được giao phó cho mình". Ngài lấy làm tiếc: "Ngày nay, người ta đòi có thật nhiều hoa quả mà không vun trồng cho đủ. Chúng ta mất ý nghĩa của sự khơi mào." Ngài giải thích suy tư của mình như sau: "Anh em hãy nghĩ (...) đến việc trao truyền bao nhiêu là nội dung cũng như giá trị, từ nạn thiếu tình thương, từ quá trình ơn gọi, từ nhận định trong gia đình", bao nhiêu là chuyện cần phải kiên nhẫn và kiên trì theo đuổi, đó là các "dấu hiệu phân biệt người mục tử nhân lành với người làm thuê".

"Chạm đến da thịt bị thương tổn"

Đức Phanxicô nhấn mạnh: giai đoạn khơi mào này cần chú ý đến hai điểm đặc biệt: không để bị cám dỗ bởi số lượng ơn gọi mà phải đi tìm "chất lượng". Và "phải để ý khi có một chủng sinh núp sau những chuyện cứng ngắt. Điều này luôn ẩn giấu một cái gì không tốt".

Yêu cầu thứ ba và là yêu cầu cuối cùng của Đức Phanxicô với các tân giám mục: là có khả năng tháp tùng, "chạm đến da thịt bị thương tổn". Trước hết là tháp tùng các tu sĩ của mình, phải rất cẩn thận và có tinh thần trách nhiệm trong việc đón nhận các ứng sinh hay trong việc nhận các linh mục vào trong nhà thờ địa phương của họ. Cuối cùng, các gia đình và "nhất là những gia đình bị thương tổn" cần một sự tháp tùng đặc biệt. Ngài nhấn mạnh: "Anh em hãy đặt trước mắt mình niềm vui của một tình yêu đích thực. (...) Rất nhiều người đã chịu một gánh nặng không cách nào chữa được. Tôi xin anh em cùng đồng hành với họ với nhận định và với thông cảm.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm chuyển dịch
Nguồn:
phanxico.vn

------------------------------------

 
DOI SONGTAM LINH # 214 = MONG MANH VA NGAN NGUI PDF Print E-mail

Thanh Nguyen  CHUYỂN

Mong manh và ngắn ngủi

Hãy thử tưởng tượng đi chỉ 5 phút thôi thân thể này sẽ biến thành tro ngay
lập tức trong lò thiêu, hoặc da thịt này sẽ sình thối, nứt nẽ chảy nước rồi rã
ra với mùi hôi thối nực nồng,

Chỉ vài phút thôi khi hơi thở không còn trong thân xác này thì một dấu chấm
hết, không còn gì cả, mất tất cả , không còn 1 dấu vết gì của 1 con người này
trên thế gian cả ! biến mất như 1 cơn gió thổi qua ! chỉ còn là hư không .
Vậy mà ta đã tốn không biết bao nhiêu công sức nuôi dưỡng cái thân này,
bao nhiêu công sức xây dựng cơ ngơi, hoạch định tương lai lâu dài, dùng
hết cả sức lực của mình đấu tranh giành giựt, tính toán thâu đêm để rồi chỉ
5 phút thôi tất cả thành tro bụi ngay lập tức, ta có giống con Dã Tràng không?
xây dựng lâu đài cát cho sóng biển cuốn đi .

Ngắn ngủi làm sao 1 kiếp người, mong manh làm sao 1 cuộc đời, ta bất lực
với sự chấm dứt của nó, không thể kéo dài, không thể van xin mà thật ra
keó dài để làm chi nếu sự tồn tại của con người chỉ là 1 chuổi những phiền
muộn, lo toan, tranh giành, tính toán, hồi hộp, giận hờn, đau đớn bệnh hoạn,
chứ có phải là cuộc sống thiên đàng đâu.

Thế mà chúng ta không nhận ra giá trị của sự tồn tại cái thân này để tận
hưởng và sử dụng cho xứng đáng những tháng ngày nó còn tồn tại, để khi
nó hoại ta không thấy tiếc nuối mà sẽ hài lòng vì mình đã sử dụng, sống đầy
ý nghĩa 1 cuộc đời .

Nhận thức sâu sắc về thực tế này là 1 sự chánh niệm, tỉnh thức đầy trí tuệ,
nó giúp ta sống đúng nghĩa, cư xử hợp lý, hành động không nông nổi bởi ta
biết được hạnh phúc trong thực tại mới có ý nghĩa, còn những gì mong đợi
cho tương lai, kiếp sau thật hư vọng.

Tin sâu nhân quả, sống thuận theo nhân quả, tức biết những gì xấu nên
tránh, những gì thiện nên làm là ta đã tiên đoán được 1 cuộc đời tiếp theo
của thân này rồi vậy có cần thiết phải quá lo lắng " ta sẽ về đâu sau khi bỏ
thân này không ? "

Hãy sống thật sự, hãy cảm nhận từng phút giây trong hiện tại, ta còn đây,
hiện hữu ngay giờ phút này, hãy hạnh phúc với những gì mình đang có,
trân trọng nó.

Hãy tự nhủ mình sẽ là cơn gió mát cho những tâm hồn nóng nảy, là bóng
râm cho những người bạn lử hành, là ánh đèn cho người đi trong đêm đen.

Lợi lạc thay 1 cuộc đời.

Chỉ thế thôi, tôi không cần đến đâu cả thiên đàng hay tây phương, ngay đây,
ở chốn này đã đủ cho tôi rồi.

Pháp Đăng

Có đó rồi mất theo năm tháng
Chỉ còn tình thương ở lại đời

Tạ ơn đời

T ạ ơn đời hôm nay Tôi còn sống
Mắt còn nhìn, còn đọc được Emails
Đời còn vui, đâu đến nỗi cô liêu.
Thêm kiến thức, thêm từ tâm hỷ xả !
Tạ ơn các bạn gần xa
Hằng ngày chia sẻ cùng ta đủ điều.
Emails nhận được bao nhiêu
Là bao tình cảm thương yêu nồng nàn.

"To wake at dawn with a winged heart
and give thanks for another day of loving"
Kahlil Gibran

__,_._,___

 

 
DOI SONG TAM LINH # 297 = LOI VO ICH PDF Print E-mail

Lời Vô Ích
Nói ít
Bạn hãy hết sức lánh xa những đám đông người. Vì dù con không có ý xấu, nhưng bàn soạn việc đời bao giờ cũng tai hại lắm.
Nó làm cho linh hồn ta chóng dơ nhớp và nô lệ tính phô trương.
Thà nín lặng những khi phải gặp người đời và đừng xen vào giữa đám đông là hơn.
Đã biết rằng chả mấy khi từ đám chuyện gẫu ra về mà lương tâm không cắn rứt, thế sao còn cứ ngứa ngáy muốn nói, muốn bàn ?
Thường ta thích nói là vì nhờ trao đổi cảm tình, ta có thể yên ủi lẫn nhau và trút cho lòng trí khỏi những tư tưởng bực dọc.
Những lúc đó ta thường hay nói về mình, về những cái ta ưa thích và ước ao, hoặc những điều làm ta khó chịu.

Nói cho khôn
Nhưng thường ta không được toại ý ! Vì chính những cái bên ngoài ấy, làm cho ta mất rất nhiều ơn Chúa yên ủi bên trong.
Vì thế ta phải tỉnh táo và cầu nguyện đừng để thì giờ qua đi vô ích.
Nếu được phép nói hay nói có lợi, bạn cũng chỉ nên nói những cái có thể giúp bạn tiến đức hơn.
Tập quán xấu, tính ươn hèn trong đường tiến đức ngăn trở ta rất nhiều trong việc giữ miệng lưỡi.
Lời nói đạo đức về những vấn đề thiêng liêng bao giờ cũng giúp ta tiến bộ rất nhiều trong đường đạo đức, nhất là giữa những người đồng tâm nhất trí đoàn kết trong Chúa.

SUY NIỆM
Nói ít với tạo vật để nói nhiều với Chúa. Tránh những lời vô ích, chỉ dùng miệng lưỡi để nói những điều tốt, điều cần : đó là phương pháp tối hảo để nên người trọn lành, để giữ tâm hồn trong sạch và nên thân tình với Chúa.
Một người chỉ để lòng trí ở tạo vật, ưa thích những thứ phù phiếm : người đó không thể mến Chúa được, không thể chuyên lo cầu nguyện và hồi tâm được.
Lời thánh Augustin: "Hỡi người đãng trí và lêu lổng, ngươi làm gì trong khi ngươi tìm thỏa mãn nhục dục, vui sướng ? Hãy hồi tâm tìm điều thật, điều thiện hảo từ lòng ngươi, chỉ như thế mới có thể thỏa lòng ngươi".
Lạy Chúa ! Xin ban cho con tinh thần hướng nội và hồi tâm để con chỉ tìm thánh ý Chúa và trung thành với ơn Chúa. Xin hãy làm cho con chỉ luôn nhớ đến Chúa, nói về Chúa : Nhớ mà khuất phục, nói mà kính ái, và đừng để cho tạo vật nào có thể làm cho con xa Chúa.
Con sợ sống xa nhan Chúa, sống mà ít cảm thấy Chúa, con ngán vì con chưa làm được gì để đẹp lòng Chúa !
Xin cho lòng con vui sống trước nhan Chúa, và trước nhan Chúa, xin cho lòng con chỉ thở ra hạnh phúc là đẹp lòng Chúa đời này, để Chúa nên kỷ phần muôn đời cho lòng con.

----------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 42