mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7155
mod_vvisit_counterHôm Qua9190
mod_vvisit_counterTuần Này55282
mod_vvisit_counterTuần Trước62721
mod_vvisit_counterTháng Này185991
mod_vvisit_counterTháng Trước193615
mod_vvisit_counterTất cả12779914

We have: 87 guests online
Your IP: 34.229.175.129
 , 
Today: Feb 23, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 100 = LEN DUONG PDF Print E-mail

CN.II.MC.A
Lên đường... (Mt 17, 1-19)

Nhắc tới đạo là mường tượng đến bao câu truyện thần thoại được viết lên trên nền tảng của Lão giáo với khát vọng trường tồn. Đạo, con đường tu thành tiên, đạt tới cảnh sống trường sinh bất lão với bao nhiêu phép thần thông. Để đạt được đạo không phải chỉ là cả quá trình tu luyện của bản thân, nhưng còn cần có duyên mới thành công. Những tìm tòi, ước mơ tu tiên đó đã nuôi dưỡng bao người ngàn năm trước, thêu dệt bao khung cảnh đẹp của thiên giới. Ảo ảnh, nhưng diễn tả khát vọng tìm bất tử trường tồn của con người.
Đạo cũng mang ý nghĩa là đường, đã có bao người dùng mọi khả năng tìm hiểu con đường hướng thượng, nhưng chỉ đạt được mức độ nào đó rồi đều rơi vào cõi mơ hồ vì giới hạn của chữ người. Tuy nhiên, có một con đường tuyệt vời từng bước được hình thành trong sự chuẩn bị và an bài của Đấng Tạo Hóa : con đường Abraham (St 12, 1-4a). Một con đường khởi đầu từ tối tăm mở dần đến ánh sáng, từ trong cái chết của yếu đuối kiếp người đến ánh sáng Phục Sinh.
Tuy là con đường được mở ra, nhưng không đồng nghĩa không có sự chuẩn bị của bản thân : "Hãy đi khỏi xứ sở ngươi, khỏi quê quán ngươi, đến đất ta sẽ chỉ cho ngươi" (St 12,1). Muốn bước vào con đường này phải học từ bỏ để hành trang mang theo càng nhẹ, bước hành trình tiến về phía trước càng nhanh. Tổ phụ Abraham đã làm điều đó : đang sống trong an cư lạc nghiệp với bao người thân, với bao tài sản, ngài lắng nghe tiếng gọi, từ bỏ tất cả bước vào con đường phiêu lưu. Một con đường tưởng chừng như rất mơ hồ với lời chúc lành : "Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn, sẽ chúc phúc cho ngươi [...] và ngươi sẽ là một mối chúc lành [...]. Nhờ ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc" (St 12, 2.3). Hành trang của Abraham là thế, một lời chúc lành bước vào hành trình phiêu lưu hướng về tương lai với trọn vẹn lòng tin và phó thác vào Thiên Chúa.
Và, điểm đến của con đường đó được Phêrô, Giacôbê và Gioan nếm thử. Mang mệnh danh Đá tảng, con của Thiên lôi và Tông đồ được thương mến, ba người môn đệ trong tương lai sẽ mang lửa ánh sáng Chân lý soi chiếu xé tan đêm đen để xây dựng nền tảng Đức tin và thấm nhuần Tình yêu cứu độ cho muôn người. Từng bước cùng thầy Giêsu lên núi cao, để lại sau lưng gánh nặng trần tục, ba tông đồ đặt chân đến vùng đất Thiên Chúa hứa ban cho Abraham : Thầy Giêsu bày tỏ vinh quang Phục Sinh của mình trước khi bước vào con đường thập giá.
Để an ủi, để củng cố và xây dựng các môn đệ, nhất là Phêrô không thể chấp nhận được cuộc tử nạn đó (Mt 16, 21-23), thầy Giêsu đã cho học trò đặt chân đến miền đất hứa, nếm thử ân sủng tuôn trào, rung cảm ánh vinh quang phúc trường sinh bất tử (2 Tm 1, 8b-10). Phêrô trong say sưa ánh vinh quang Thiên Chúa muốn "xây dựng ba lều", muốn xây dựng lều tao phùng Nhà Tạm đời đời vì cho rằng đã đến lúc thiết lập Nước Trời trên trái đất...
"Trỗi dậy đi, đừng sợ !", đừng sợ để xuống núi đi trọn con đường thập giá... Sợ hãi linh thánh trước cuộc thần hiện, sợ hãi trước cuộc khổ nạn Giêsu, sợ hãi trước đau khổ... sợ hãi trước mọi biến cố đã làm con người từng bước thu bản thân vào vỏ ốc của mình. Một câu nói chữa lành, một câu nói cổ vũ cùng với cảm nếm hạnh phúc vinh quang tiếp thêm can đảm cho các môn đệ tiếp tục bước đi trên hành trình cuộc đời. Tiến bước về phía trước với hành trang Tin-Cậy-Mến, can đảm để lại sau lưng vỏ ốc an toàn của thực tại trần gian đi trọn hành trình "đồng lao cộng khổ để loan báo Tin Mừng" (2 Tm 1, 8b)
Hãy chuẩn bị hành trang nhẹ nhàng và lên đường........

Lm. Joseph PHẠM, SCJ

 
DOI SONG TAM LINH # 99= CÂN SONG MUA CHAY PDF Print E-mail

Để Mùa Chay có ích lợi - Trâm Thiên Thu
Mar 12 at 7:58 PM

Để Mùa Chay có ích lợi

Thời gian không chờ đợi ai. Cũng như các mùa của thiên nhiên cứ đến rồi đi, Mùa Chay cũng vậy. Càng sống lâu càng trải qua nhiều Mùa Chay, nhưng rồi vẫn bình thường, vẫn chưa hoàn thiện theo đúng Ý Chúa. Làm sao đây? Hãy sống Mùa Chay này như MÙA CHAY CUỐI CÙNG CỦA CUỘC ĐỜI MÌNH. Lá xanh hay lá vàng cũng có thể rụng bất cứ lúc nào, dù chỉ gặp một làn gió nhẹ thôi!

Mỗi năm chúng ta có 40 ngày để tích cực noi gương Chúa Giêsu cầu nguyện và ăn chay (Lc 4:1-2). Đây là thời gian tốt để cố gắng thực hiện hy sinh và làm phong phú đời sống cầu nguyện.

ĂN CHAY THỨ SÁU. Mỗi năm, Giáo hội chỉ đòi buộc chúng ta ăn chay hai ngày (Thứ Tư Lễ Tro và Thứ Sáu Tuần Thánh), nhưng chúng ta có thể ăn chay nhiều hơn và thường xuyên hơn nếu chúng ta cảm thấy mình vẫn thường phạm tội. Ít nhất là hãy nên ăn chay các ngày Thứ Sáu trong Mùa Chay, chí ít cũng là "kiêng thịt".

ĐI ĐÀNG THÁNH GIÁ. Đa số các giáo xứ đều có những buổi đi đàng Thánh Giá trong Mùa Chay. Nếu không thể tham dự chung, hãy dành thời gian thuận tiện để thinh lặng suy niệm 14 chặng đàng Thánh Giá mà Chúa Giêsu đã trải qua.

LÀM GIỜ THÁNH. Hãy dành một giờ cầu nguyện trước Thánh Thể để tâm sự với Chúa Giêsu: "Thế ra anh em không thể canh thức nổi với Thầy một giờ sao?41 Anh em hãy canh thức và cầu nguyện, để khỏi lâm vào cơn cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng say, nhưng thể xác lại yếu hèn" (Mt 26:40-41). Nếu chưa quen vì đây là cách thực hành mới đối với bạn, hãy dùng những sách đạo đức giúp bạn cầu nguyện.

LÀM VIỆC BÁC ÁI. Hãy bớt chi tiêu để giúp người nghèo. Hãy chia sẻ với họ về đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng,... Bạn có thể trực tiếp trao cho họ hoặc gởi cho các đoàn từ thiện. Hãy thăm viếng các bệnh nhân, những người neo đơn, những người tù đày,... Hãy cố gắng bỏ một thói quen xa xỉ trong Mùa Chay này và dùng chính những đồng tiền đó để chia sẻ với người khác...

ĐỌC KINH THÁNH. Hãy cầu xin Chúa Thánh Thần soi sáng để hiểu và sống Lời Chúa khi cầu nguyện bằng cách đọc Kinh thánh, đăc biệt là Phúc Âm. Hãy dành thêm thời gian để cầu nguyện và suy niệm khi đọc 4 trình thuật về Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu qua cách mô tả khác nhau của 4 Thánh sử.

NOI GƯƠNG CÁC THÁNH. Các thánh là những anh hùng về đức tin. Họ cũng là những người bình thường nhưng sống nhân đức khác thường, các ngài có thể giúp chúng ta sống như vậy. Trong Mùa Chay, hãy cố gắng noi gương một nhân đức của một thánh nào đó mà chúng ta thích. Hãy xin các thánh cầu giúp nguyện thay!

Nếu có điều kiện, bạn có thể tải về "Đàng Thánh Giá Gia Đình" tại http://thanhlinh.net/node/66660, và "Bảy Lá Thư Tình Của Chúa Giêsu" tại http://thanhlinh.net/node/41973 để vừa nghe vừa suy niệm trong Mùa Chay này...

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)

kính chuyển Hồng

* ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT : Nếu tôi chỉ giữ chay theo thói quen hình thức từ xưa tới nay, mà không khiêm tốn, nhã nhặn, tha thứ, nhịn nhục..v..v... cho anh em, thì việc giữ chay của tôi không có giá trị gì trước mặt Chúa.

 
DOI SONG TAM LINH # 98 = TA LÀ ANH SANG PDF Print E-mail

"Ta Là Ánh Sáng..."
(Ga 8,12)
Linh Mục Nguyễn Công Ðoan, SJ, Việt Nam
Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan

Bạn ơi, chỉ có Ngài dám nói câu đó, thế mà bạn có biết Ngài đã phải trả giá như thế nào để nói được câu đó không? Ngài đã bị thiêu đốt như thế nào để có thể là "ánh sáng soi cho thế gian"?

Lửa nào đốt Ngài và đã đốt những gì trong Ngài, bạn biết chăng? "Trái Tim Ngài là lò lửa mến hằng cháy".

Khi Ngài ra tay xua đuổi bọn con buôn làm ô uế nhà Cha Ngài, thì các môn đồ chợt nhớ lời Thánh Vịnh:

"Lòng nhiệt thành vì Nhà Cha thiêu đốt tôi"

Và khi bước vào cuộc đấu tay đôi quyết liệt với Satan, Ngài đã tuyên bố: "Nó không chống nổi Ta đâu, nhưng phải cho thế gian biết là Ta yêu mến Cha và hành động theo lệnh Cha" (Ga 14,30-31).

Ngọn lửa ấy không chỉ đốt một khoảnh khắc thôi mà là suốt từ đầu đến cuối. Từ khi bước vào thế giới loài người như một bào thai trong bụng mẹ, Ngài đã thưa với Cha: "Này đây con xin đến để làm theo ý Cha", - và tiếng thưa của Mẹ: "Xin hãy cứ xảy ra cho tôi theo lời thần sứ" là tiếng vọng rõ nhất, hòa hợp nhất giữa Mẹ và con, giữa Thiên Chúa và con người. Cho tới lúc ngọn lửa sắp thiêu hết cuộc đời Ngài thì Ngài phải kêu lên: "Ta khát", để rồi sau đó Ngài có thể thỏa mãn và hãnh diện kêu lên: "Xong hết rồi", để gục đầu trao lại ngọn lửa ấy cho tất cả những ai muốn theo Ngài mà hiến thân cho lửa đốt để được chiếu sáng...

Ngọn lửa ấy không chỉ đốt một phần thân thể Ngài, mà là đốt cả con người, cả mạng sống của Ngài:

Bởi vì Cha muốn thế. "Sở dĩ Cha yêu mến Thầy, là vì Thầy hiến mạng sống để rồi nhận lại: không ai đoạt lấy mạng sống của Thầy được, Thầy tự hiến mạng sống đấy. Thầy có quyền hiến và có quyền lấy lại, đó là lệnh mà Thầy đã nhận tự Cha Thầy".

Và ngọn lửa ấy đã đốt đến hơi thở cuối cùng của Ngài trên thập giá...

Trong ánh sáng của Ngài tỏ rõ Ngài hướng về Cha như thế nào thì đồng thời cũng phản chiếu cho chúng ta thấy Cha ở ngay trong Ngài: "Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha rồi", Ngài đã trả lời cho Philip như thế khi ông chẳng xin gì hơn là được Ngài tỏ cho biết Cha của Ngài.

Bởi vì lời Ngài nói không phải của Ngài mà là của Cha.

Việc Ngài làm không phải Ngài mà là Cha ở trong Ngài hành động: "Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy".

Ngài thao thức mong chờ giờ ấy đến, vì đó là giờ Ngài sẽ kéo theo tất cả lên với Ngài, giờ Ngài hiến mạng sống để cho đoàn chiên được sống và sống dồi dào hơn. Chính vì thế mà khi thấy giờ ấy đến gần, Ngài vừa rùng mình sợ hãi mà vừa reo vui mừng rỡ: "Giờ đã đến..." (Ga 12,23-28). Ðó là giờ ngọn lửa trong tim Ngài bừng sáng nhất, bởi vì là giờ Ngài bộc lộ đến cùng lòng yêu mến Cha: "Không có tình yêu nào lớn hơn bằng hiến mạng sống mình vì những người mình yêu mến". "Ngài đã yêu thương họ đến cùng...".

Thế là ngọn lửa từ trái tim Thiên Chúa đã phóng Ngài xuống chia sẻ thân phận con người với chúng ta, đã thiêu đốt Ngài suốt đời, và khi kéo Ngài lên với Cha thì kéo theo tất cả chúng ta lên và cho chúng ta được chung phần với Ngài trong lòng Cha: "để tình Cha yêu con ở trong họ và con ở trong họ".

"Con đã cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con".

Lm Nguyễn Công Đoan, SJ.

Kính chuyển

Hồng

 
DOI SONG TAM LINH # 97 = NHUNG CAU HOI KHO NHAT PDF Print E-mail

>> From: "Huong Nguyen"
>> Date: March 6, 2014 at 9:09:09 PM EST
>
>> Những câu hỏi khó nhất !
>>
>> Một trí giả thích ngụy biện đến gặp Socrates - nhà hiền triết xứ Hi Lạp và đặt nhiều câu hỏi khó với mục đích làm cho Ngài bối rối. Nhưng nhà hiền triết xứ Milet có thừa khả năng để trả lời. Sau đây là các câu hỏi:
>>
>> 1. Trong các vật hiện hữu, cái gì xưa nhất?
>>
>> - Thượng Đế, vì ở thời đại nào, Ngài cũng hiện hữu.
>>
>> 2. Trong các vật, vật nào đẹp nhất?
>>
>> - V ũ trụ, vì vũ trụ là công trình của Thượng Đế.
>>
>> 3. Trong các vật, vật nào lớn nhất?
>>
>> - Không gian, vì nó chứa tất cả những gì sáng tạo.
>>
>> 4. Trong các vật, vật gì vững bền nhất?
>>
>> - Hy vọng, vì khi con người mất hết, nó vẫn còn.
>>
>> 5. Trong các vật, vật nào tốt nhất?
>>
>> - Đức hạnh, vì thiếu nó không có một việc gì tốt đẹp.
>>
>> 6. Trong các vật, vật chi di chuyển mau nhất?
>>
>> - Tư tưởng, vì trong một giây nó có thể đến tận bên kia vũ trụ.
>>
>> 7. Trong các vật, vật chi mạnh nhất?
>>
>> - Nhu cầu, vì nó giúp ta san bằng các khó khăn to lớn nhất.
>>
>> 8. Trong các việc, việc chi dễ làm nhất?
>>
>> - Khuyên bảo.
>>
>> 9. Trong các việc, việc nào khó nhất?
>>
>> - Tự biết mình.
>>
>> (Lượm lặt)
>>
>

 
DOI SONG TAM LINH # 95 = HÃY XÉ LÒNG PDF Print E-mail

Fwd: HAY XE' LONG
San Nguyen
Mar 5 at 10:10 PM

HÃY XÉ LÒNG

Một vị ẩn tu sống đơn độc trên ngọn núi cao. Ngày đêm ông ăn chay cầu nguyện. Ông ăn chay rất nghiêm ngặt và cầu nguyện rất tha thiết. Để thưởng công, Chúa cho xuất hiện một ngôi sao trên đầu núi. Khi ông ăn chay và cầu nguyện ít, ngôi sao mờ đi. Khi ông ăn chay nhiều và cầu nguyện nhiều thì ngôi sao càng sáng lên. Một hôm ông muốn leo lên đỉnh cao nhất của ngọn núi. Khi ông chuẩn bị lên đường thì một bé gái trong làng đến thăm và ngỏ ý muốn đi cùng ông. Thày trò hăng hái lên đường. Đường càng lên càng dốc dác khó đi. Mặt trời càng lúc càng nóng gắt. Cả hai thày trò ướt đẫm mồ hôi và cảm thấy khát nước. Nhưng không ai dám uống. Em bé không dám uống trước khi thày uống. Vị ẩn tu không dám uống vì sợ mất công phúc trước mặt Chúa. Nhưng nhìn thấy bé gái mỗi lúc mệt thêm, thày ẩn tu thấy thương, nên mở nước ra uống. Lúc ấy cô bé mới dám uống. Uống nước xong, cô bé mỉm cười rất tươi và cám ơn thày. Thày ẩn tu len lén nhìn lên đầu núi. Thầy sợ ngôi sao biến mất vì thày đã không biết hãm mình. Nhưng lạ chưa, trên đầu núi thày thấy không phải một mà có đến hai ngôi sao xuất hiện. Thì ra, để thưởng công vì thày biết nghĩ đến người khác, Chúa đã cho xuất hiện một ngôi sao nữa, sáng không kém gì ngôi sao kia.

Mùa chay được mở đầu bằng nghi thức xức tro và một ngày ăn chay kiêng thịt. Có lẽ có nhiều người thắc mắc tại sao ngày xưa người Do Thái rắc đầy tro trên đầu, ngồi cả trên đống tro, mà ngày nay ta chỉ xức một chút ít tro, và tại sao ngày xưa ăn chay trong bốn mươi ngày, mà ngày nay chỉ còn ăn chay có 2 ngày Thứ Tư lễ Tro và Thứ Sáu tuần thánh? Thưa vì Giáo hội muốn ta càng ngày càng đi vào tinh thần hơn là chỉ giữ hình thức bên ngoài.

Mục đích của Mùa Chay là giúp ta trở về với Chúa và với anh em bằng sám hối nhìn nhận tội lỗi của chính mình. Việc xức tro, ăn chay, cầu nguyện, làm việc thiện, chỉ là những phương tiện.

Xức tro là để tỏ lòng sám hối. Xức nhiều tro mà trong lòng không thật tình sám hối thì có ích gì. Ngày nay, Giáo hội chỉ dùng một chút tro tượng trưng để nhắc nhớ ta. Xức tro trên đầu không quan trọng bằng xức tro trong tâm hồn. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy tâm hồn mình đã ra hoen ố vì tội lỗi. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã bôi tro trát trấu vào khuôn mặt Thiên chúa, làm lem luốc khuôn mặt Giáo hội, làm ô danh cho đạo thánh của Chúa. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã làm cho mối quan hệ với tha nhân bị vẩn đục vì những tham vọng, những ích kỷ, những nhỏ nhen của ta. Hãy xức tro vào tâm hồn để lòng ta xót xa, đau đớn, hối hận vì những tội lỗi đã phạm.

Ăn chay không phải là một hình thức làm cho qua lần, chiếu lệ. Ăn chay không phải chỉ là nhịn ăn một hai bữa cơm. Ăn chay có mục đích nhắc nhớ ta hãy biết hãm dẹp thân xác, hãm dẹp những tính mê tật xấu, hãm dẹp những gì làm mất lòng Chúa và làm phiền lòng anh em. Giáo hội giản lược việc ăn chay vào 2 ngày trong một năm, không phải vì coi nhẹ việc ăn chay, nhưng vì Giáo hội muốn tránh thái độ ăn chay hình thức, để tập trung vào việc ăn chay trong tâm hồn. Nhịn ăn một bát cơm không bằng nhịn nói một lời có thể làm buồn lòng người khác. Nhịn ăn một miếng thịt không bằng nhịn đi một cử chỉ xúc phạm đến anh em. Nhịn một bữa cơm ngon không bằng nhường nhịn, tha thứ, làm hoà với nhau. Kềm chế cơn đói không bằng kềm chế cơn nghiện rượu, nghiện ma tuý, nghiện cờ bạc. Kềm chế cơn khát không bằng kềm chế dục vọng, tính tham lam, thói kiêu ngạo.

Chính vì thế mà tiên tri Joel đã kêu gọi dân chúng: "Hãy xé lòng chứ đừng xé áo". Người Do thái có tục lệ khi ăn chay, thống hối thì xé áo ra. Đó là một hình thức biểu lộ sự thống hối. Điều quan trọng là có tâm hồn thực sự sám hối. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những tham lam, bất công. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói lười biếng, khô khan, nguội lạnh. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những dính bén trần tục. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói gian dối, giả hình. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới gạt bỏ được những chướng ngại ngăn cản ta đến với Chúa. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới đến gần Chúa, sống tình thân mật với Chúa, hưởng được tình yêu thương của Chúa.

Để ăn chay trong tinh thần và để thực sự hướng về tha nhân, nhiều nước trên thế giới đã biến việc ăn chay thành những hành động bác ái cụ thể. Mỗi ngày trong mùa chay, họ bớt chi tiêu một chút, gửi tiền tiết kiệm giúp những nơi nghèo khổ, bị thiên tai. Nhờ thế, việc ăn chay của họ không còn là hình thức, nhưng là những hi sinh thực sự và trở nên những việc làm đầy tình bác ái huynh đệ.

Bây giờ thì chúng ta đã hiểu thế nào là ăn chay và sám hối đẹp lòng Chúa. Mỗi người hãy tự đặt ra cho mình, cho gia đình mình một chương trình sống Mùa Chay. Ước gì mùa Chay năm nay sẽ là khởi điểm của một đời sống mới, giúp mỗi người chúng ta thực sự thay đổi đời sống, mến Chúa hơn, yêu người hơn.

Lạy Chúa, xin thương xót con, vì con là kẻ tội lỗi. Amen.

TGM Ngô Quang Kiệt

 
<< Start < Prev 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 Next > End >>

Page 52 of 64