mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay8228
mod_vvisit_counterHôm Qua8413
mod_vvisit_counterTuần Này21715
mod_vvisit_counterTuần Trước67889
mod_vvisit_counterTháng Này173810
mod_vvisit_counterTháng Trước217699
mod_vvisit_counterTất cả12992950

We have: 114 guests online
Your IP: 52.91.221.160
 , 
Today: Mar 19, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 69 = NHUNG CAU NOI BAT HU PDF Print E-mail


Thứ sáu, 6/12/2013 09:44 GMT+7
Những câu nói bất hủ của Nelson Mandela
"Khi tôi bước đến với tự do, tôi biết rằng nếu không bỏ lại nỗi đau và sự căm thù lại phía sau, tôi sẽ vẫn ở trong tù" là một trong những câu nói nổi tiếng của cựu tổng thống Nam Phi Nelson Mandela.
Thế giới tiếc thương Mandela - tín đồ vĩ đại của tự do
Nelson Mandela qua đời
Mandela và vợ Winnie hôm 19/2/1990 tay trong tay, giơ nắm đấm lên cao khi ông được thả khỏi nhà tù Victor ở Cape Town, Nam Phi. Ảnh: AP

Mandela và vợ Winnie hôm 19/2/1990 tay trong tay, giơ nắm đấm lên cao khi ông được thả khỏi nhà tù Victor ở Cape Town, Nam Phi. Ảnh: AP

"Tôi đã chiến đấu chống lại sự thống trị của người da trắng, và tôi đã chiến đấu chống lại sự thống trị của người da đen. Tôi yêu mến lý tưởng về một xã hội dân chủ và tự do, trong đó mọi người dân sống với nhau hòa thuận, có những cơ hội bình đẳng. Đó là lý tưởng mà tôi hy vọng sẽ sống vì nó và đạt được nó. Nhưng nếu cần, tôi cũng sẵn sàng chết vì lý tưởng đó", Mandela nói tại tòa án Rivonia năm 1964, khi ông đối mặt với một án tử hình vì âm mưu lật đổ chính quyền.

"Khi tôi bước đến với tự do, tôi biết rằng nếu không bỏ lại nỗi đau và sự căm thù lại phía sau, tôi vẫn sẽ ở trong tù", Mandela nói sau khi được ra tù năm 1990.

"Những nhà lãnh đạo thực sự phải sẵn sàng hy sinh tất cả vì sự tự do của dân tộc họ".

"Không phải vua và tướng tạo ra lịch sử mà chính là đám đông quần chúng, những công nhân, nông dân, bác sĩ, luật sư".

"Nếu có bất cứ điều gì tôi nhận thức được, thì đó là không sợ thiểu số, đặc biệt là thiểu số da trắng. Chúng ta sẽ không sống như những con mèo béo", ông nói trước cuộc bầu cử tổng thống năm 1994.

"Chúng ta đạt được hiệp ước rằng chúng ta sẽ xây dựng một xã hội trong đó tất cả người Nam Phi, da màu lẫn da trắng, sẽ có thể bước ngẩng cao đầu, với trái tim không run sợ, được đảm bảo về quyền bất khả xâm phạm đối với nhân phẩm - một quốc gia cầu vồng hòa bình trong nội tại và trên thế giới", Mandela phát biểu trong lễ nhậm chức tổng thống.

"Tôi bước xuống với một nhận thức, một cảm giác rõ ràng rằng bằng một cách nhỏ nhoi, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ với dân tộc tôi và đất nước tôi", ông nói khi thôi làm tổng thống.

"Sự việc đều tưởng như bất khả thi cho tới khi nó được hoàn thành".

"Nghèo không phải là một tai ương. Giống nạn nô lệ và phân biệt chủng tộc, nó do con người tạo ra và có thể được xóa bỏ bằng hành động của nhân loại".

"Đừng đánh giá tôi dựa trên những thành công của tôi, hãy đánh giá tôi dựa trên số lần tôi gục ngã và đứng dậy trở lại".

"Điều nuối tiếc lớn nhất trong cuộc đời tôi là tôi chưa bao giờ trở thành vô địch giải đấm bốc hạng nặng thế giới".

Khi Đức thắng Nam Phi trong giải bóng đá World Cup 2006, Mandela nói: "Ít nhất chúng ta có quyền uống say... lần tới chúng ta sẽ thắng".

"Cái chết là điều không thể tránh khỏi. Khi một người đã hoàn thành điều người đó coi là trách nhiệm với dân tộc của ông ta, với đất nước của ông ta, ông ta có thể yên nghỉ. Tôi tin rằng tôi đã hoàn thành nỗ lực đó, và vì vậy, đó là lý do tôi sẽ ngủ yên trong vĩnh hằng", Mandela trả lời phỏng vấn trong bộ phim tài liệu "Mandela".

 

 
DOI SONG TAM LINH # 63 = NGUOI LEO NUI PDF Print E-mail

Fwd: NGƯỜI LEO NÚI_►
thanhly
To This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
> NGƯỜI LEO NÚI
>
>
> Có một nhà leo núi, sau nhiều năm chuẩn bị đã bắt đầu thực hiện ước mơ là chinh phục một ngọn núi thật cao. Và vì muốn dành trọn vinh quang, ông đã ra đi một mình. Đêm xuống, ông quyết định tiếp tục leo lên... trong khi trời tối như mực, mây che cả trăng sao, đường đi thì khó thấy.
>
> Gần tới đỉnh, bị trượt chân, ông chỉ còn mơ hồ thấy vài chấm đen, rồi bị khoảng không nuốt lấy. Khi cái chết gần kề, bỗng một cái gì giật mạnh làm ông suýt rách bụng : Hóa ra đoạn dây quấn trên mình ông vướng vào mỏm đá, ông bị treo lơ lững trong đêm đen và im lặng.
>
> Tuyệt vọng, ông nắm chặt sợi dây và kêu:
>
> "Lạy Chúa! Xin tới giúp con''.
>
> Một giọng trầm mạnh mẽ xé tan im lặng:
>
> "Con muốn Ta làm gì cho con?''
>
> "Xin Chúa cứu con"
>
> "Con tin Cha có thể cứu con được ư?"
>
> "Lạy Chúa, con tin chứ"
>
> "Nếu con tin, thì hãy cắt sợi dây tay con đang nắm đi".
>
> Ông hơi do dự nắm chặt hơn nữa.
>
> Hôm sau, người ta thấy nhà leo núi đã chết cóng mà tay vẫn nắm chặt sợi dây. Ông chỉ cách mặt đất vỏn vẹn... nữa thước !
>
> ♦♦♦
> Còn bạn!
>
> Trong đời, những lúc Đức tin bị thử thách, bạn nắm vào "sợi dây nào" của mình? Nếu tin tưởng có Chúa ở cùng, bạn có sẵn sàng chấp nhận "cắt dây" không? Hãy hâm nóng lại Đức tin qua việc tâm niệm lời tiên tri Isaia:
>
> "Thiên Chúa, Chúa chúng ta, nắm tay chúng ta mà bảo: Đừng sợ, Ta đang ở cùng con".
>
> (Sưu tầm)
>

__._,_.___

 
DOI SONG TAM LIN # 17 = NIEM VUI MUA VONG PDF Print E-mail

Đời Sống Tâm Linh # 17
NIỀM VUI MÙA VỌNG

Mùa Vọng là Mùa Vui Mừng, Hy Vọng, Đợi Chờ Chúa : "Reo vui lên hỡi thiếu nữ Xi-on, hò vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem hãy nức lòng phấn khởi. (Xô-phô-ni-a 3, 14)
Vì thế, tôi cảm thấy Chúa đang hiện diện: "Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi. Người là vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ." (Xophonia 3, 17)
Trong thư gởi Phi-lip-phê, thánh Phaolô còn vui mừng phấn khởi kêu lên: "Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: "Vui lên anh em ! Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã đến gần. " (Philip 4, 4-5)
* Chuyện kể: Trong cuốn Pollyanna viết về một cô gái lạc quan, luôn thấy cô có chuyện để vui mừng, ngay cả lúc điều không tốt xảy như sau: Gần đây tôi nhớ một nhân vật văn chương này, khi cô bạn thật của tôi ngoài đời bị té gẫy tay trong lúc chạy xe đạp. Marianna kể với tôi rằng cô rất vui mừng cảm tạ Chúa, vì vẫn có thể chạy xe về nhà và thật biết ơn Chúa là cô không cần phải phẫu thuật. Cô nói: tay trái bị gẫy(cô thuận tay phải) nên vẫn có thể làm việc được. Và chẳng tuyệt sao, cô lấy làm lạ xương mình thật tốt, nên tay gẫy chóng lành! Và chẳng may mắn sao, vết thương không có gì tồi tệ.!
* Suy tư : Marianna đúng là mẫu người biết vui mừng trong hoạn nạn. Chị tin rằng Chúa sẽ chăm sóc mình—dù có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng thì ai cũng được chịu khổ, và khi gặp khó khăn phản ứng đầu tiên của chúng ta là không vui mừng cảm tạ. Nhưng tôi nghĩ rằng Chúa sẽ vui khi thấy khi thấy bạn tìm ra lý do để biết ơn Ngài: "Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh...(x. 1Thê-sa-lo-ni-ca 5,16-18).
Hãy vui lên vì bạn đã bỏ lối sống cũ! Hãy mừng lên vì Chúa đang đến với bạn! Hãy reo vui vì mọi người thấy bạn hiền hoà, rộng rãi!
* Chính khi bạn tin cậy vào sự tốt đẹp của Chúa mà bạn tìm được niềm vui và bình an, vì lòng tin sẽ nhìn thấy Chúa trong mọi hoàn cảnh: "Bình an của Thiên Chúa là bình an vượt trên mọi hiểu biết sẽ giữ lòng trí anh em được hết hợp với Đức Kitô Giêsu. (Philip 4, 7)
* Lời hay ý đẹp: Niềm vui mừng là nhìn thấy Chúa đến trong mọi lúc.

Phó tế: GB. Định Nguyễn * Mời thăm : www.ChiaseLoiChua.com

 
DOI SONG TAM LINH # 68 = KHI MINH SAP CHET PDF Print E-mail

Nên làm gì khi biết mình sắp chết ?

Một hôm, Phật đang đi thiền hành đến cổng tinh xá Pubbaràma (Đông
Viên) thì thấy xa giá của vua Pasenadi cũng vừa dừng lại trước cổng.
Hai người còn đang đứng trò chuyện thì có bảy vị du sĩ phái Nigantha
đi ngang qua. Họ là những người tu khổ hạnh, lõa thể, tóc và râu không
cạo, móng tay móng chân để dài. Trong thấy họ, vua Pasenadi xin lỗi
Phật, rồi bước đến chào đón các vị du sĩ. Vua Pasenadi lạy xuống rất
cung kính trước bảy vị du sĩ, vừa nói :
– Thưa các vị hiền đức, trẫm là Pasenadi, vua nước Kosala, xin đảnh lễ chư vị.
Vua lạy và nói ba lần như thế, rồi mới từ giã họ và trở lại với Phật.
Đợi họ đi khuất, vua hỏi :
– Bạch Thế Tôn, theo Thế Tôn thì trong bảy vị du sĩ đó có vị nào chứng
quả A-la-hán chưa ? Hoặc có vị nào sắp chứng được quả vị ấy ?
– Thưa Đại vương, Phật đáp, ngài sống cuộc đời vương giả, thân cận với
giới chính trị nhiều hơn với giới tu sĩ nên ngài khó biết được ai là
người đã tu chứng và được giải thoát. Chỉ khi nào ta sống bên họ lâu
ngày, có thì giờ nhận xét họ trong mọi cử chỉ, hành động, lời nói, ta
mới biết được họ đã có thực chứng hay chưa. Đối với người đã quen sống
với giới tu sĩ thì việc nhận xét có phần dễ dàng hơn. Nhưng thực ra
việc tu chứng là việc riêng của từng người. Mỗi người nên tự cố gắng
học hỏi Giáo Pháp cao thượng rồi mang ra thực hành trong đời sống hằng
ngày. Tu chứng tới đâu liền tự biết lấy, đâu cần phải được ai ấn
chứng. Việc quan trọng là khi mới được chút ít đừng vội vui mừng tự
cho là đủ, là hơn người, vì như thế sẽ bị lạc vào tà đạo. Phải luôn
luôn tinh tấn, tự giác, giác tha, cho đến khi giác hạnh được viên mãn,
không còn chấp pháp, chấp ngã, mới thật sự được giải thoát.
– Bạch Thế Tôn, trẫm nay đã 60 tuổi. Trẫm nghĩ là trẫm phải để nhiều
thì giờ hơn vào việc tu học, quán tưởng, thiền tọa và thiền hành.
Nhưng công việc triều chính quá bận rộn. Sau bữa ăn trưa và bữa ăn tối
thì trẫm cảm thấy mỏi mệt và buồn ngủ. Do đó việc tu tập không được
mấy tiến bộ. Thế Tôn có phương pháp nào hay chỉ cho trẫm không ?
– Thưa Đại vương, việc triều chính Đại vương nên giao bớt lại cho các
quan đại thần trông coi theo đường lối chính trị ích nước lợi dân của
Đại vương và triều thần đã vạch ra. Về các bữa ăn, Đại vương nên chú
trọng về phẩm chất dinh dưỡng và bớt số lượng thức ăn. Vì ăn nhiều làm
cho cơ thể mỏi mệt và sanh ra buồn ngủ.
"Thưa Đại vương, Đại vương nay đã 60 tuổi rồi. Đại vương thử nghĩ nếu
bây giờ có một người hộ vệ thân tín của Đại vương từ phương đông trở
về báo cáo với Đại vương là có một hòn núi vĩ đại đang tiến dần từ
phương đông tới, và trên đường đi trái núi ấy nghiền nát tất cả mọi
chướng ngại vật, không có gì ngăn cản được nó. Đại vương đang lo lắng
thì lại có một người thân tín khác về báo cáo là có một hòn núi vĩ đại
khác đang từ phương tây tiến tới. Rồi lại có những người thân tín khác
báo cáo là có một hòn núi vĩ đại đang từ phương nam tiến tới, và một
hòn núi vĩ đại đang từ phương bắc tiến tới. Không có đường nào tránh
được bốn ngọn núi oan nghiệt đó. Vậy Đại vương sẽ làm gì trong tình
trạng ấy ?
Vua Pasenadi ngẫm nghĩ giây lát rồi nhìn Phật, đáp :
– Bạch Thế Tôn, trẫm nghĩ trong trường hợp ấy thì chỉ còn một việc
đáng làm mà thôi. Đó là sống những ngày còn lại thật xứng đáng, thật
trầm tĩnh, đúng theo Chánh Pháp.
– Lành thay ! Đại vương. Bốn ngọn núi oan nghiệt đó là bốn ngọn núi
Sanh, Già, Bệnh, Chết. Chúng nó tiến tới từ từ, từng giây, từng phút,
một cách chắc chắn. Không có gì ngăn cản chúng được. Không ai ở thế
gian này có thể tránh khỏi. Chỉ có Chánh Pháp giác ngộ giải thoát mới
có thể giúp ta vượt khỏi bốn hòn núi ấy khi ta đã có đầy đủ nguyện
lực, định lực, trí tuệ và giác hạnh.
– Bạch Thế Tôn, trẫm đã hiểu. Đứng trước vấn đề sinh tử không có gì
khác quan trọng và đáng làm hơn là tinh tấn tu tập giác ngộ và giải
thoát.
– Đúng vậy ! Đại vương cứ theo đó mà hành trì.

 
DOI SONG TAM LINH # 67 = TINH YEU MANH HON THOI GIAN PDF Print E-mail

Lẽ Sống

(Những Bài Suy Niệm và Cầu Nguyện Hằng Ngày

của Ðài Phát Thanh Chân Lý Á Châu

Radio Veritas Asia)

Tình Yêu Mạnh Hơn Thời Gian

Một hôm, vua Ai Cập đang đứng chiêm ngưỡng những bia tháp mà ông đã cho dựng lên tại thành phố Eliopolis. Bỗng nhiên có một cụ già râu tóc bạc phơ không biết từ đâu đến, đã cười ngạo nghễ và thách thức với nhà vua như sau: Hãy bỏ tất cả và cút đi...

Nhà vua giận tím gan, thế nhưng ông ta đã tự chủ và trả lời: "Hỡi người già, ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta một cách hỗn láo như thế... Không lẽ ngươi có nhiều quyền thế hơn ta?".

Lão ông tự giới thiệu: "Ðúng thế, bởi vì ta là Thời Gian...".

Nghe đến tên Thời Gian, vua Ai Cập tái mặt và té khỏi ngai vàng... Cùng với ông, cả đế quốc Ai Cập cũng sụp đổ.

Lão già Thời Gian cũng rảo qua khắp các đế quốc trên thế giới. Lão đi đến đâu, thì các đế quốc rơi rụng như sung: Hôm nay tại Babylone, ngày mai tại Athène, ngày mốt tại Ninive, tại Carthage...

Nhưng ngày kia, người ta bỗng thấy xuất hiện tại đồi Vatican một cụ già khác. Cụ tuyên bố nghênh chiến với lão già Thời Gian. Lão già Thời Gian tưởng mình có thể phá vỡ tất cả mọi công trình của con người trên trần gian này. Cũng một giọng điệu vô cùng hách dịch, lão ta cũng đến trước cửa Vatican và dõng dạc tuyên bố: "Ta là Thời Gian đây". Tiếng gầm thét đó đã làm rung chuyển trái đất, thế nhưng đã không làm cho bô lão trên ngọn đồi Vatican mảy may lo sợ. Cụ bình tĩnh đáp lại: "Còn ta, ta chính là Vĩnh Cửu!... Xuyên qua các thế hệ, ta phải đại diện cho lòng chung thủy của Thiên Chúa đối với loài người...".

Thời gian là liều thuốc chữa được mọi khổ đau... Thời gian giúp chúng ta quên được dĩ vãng u buồn... Ðó là những câu nói mà chúng ta thường dùng để tự an ủi mình hoặc người khác khi đứng trước thất bại, hay bất cứ một nỗi bất hạnh nào...

Mà quả thật, thời gian không những giúp chúng ta chữa lành được nhiều vết thương trong cuộc sống, thời gian còn là một kẻ phá hoại tàn nhẫn. Cái chết xảy ra hằng ngày xung quanh chúng ta là một chiến thắng của thời gian. Sự sụp đổ của không biết bao nhiêu đế quốc trên cõi trần này cũng là một chiến thắng của thời gian...

Chỉ có một sức mạnh thời gian phải nhượng bộ: đó là sức mạnh của Tình Yêu. Chúng ta thường nói: Tình Yêu mạnh hơn sự chết. Ðúng hơn, chúng ta phải nói: Tình Yêu mạnh hơn Thời Gian, bởi lẽ thời gian không bao giờ có thể xóa mờ được tình yêu.

Bất cứ một nghĩa cử yêu thương nào mà con người làm cho tha nhân, đều trở thành bất diệt. Những nghĩa cử yêu thương trở thành bất diệt là bởi vì nó tham dự vào tình yêu của Thiên Chúa. Người sống cho kẻ khác là người sống cho Chúa. Và ai sống cho Chúa tức là sống mãi trong Tình Yêu.

Chúng ta đang cầu nguyện cho các đẳng linh hồn trong tháng 11 này. Chúng ta cầu nguyện vì chúng ta tin rằng thời gian đã không đưa họ đi vào quên lãng. Trong tình yêu của Chúa mà chúng ta đang san sẻ cho những người xung quanh, những người quá cố cũng sẽ được sống mãi. Còn lời kinh nào hữu hiệu hơn cho những người quá cố cho bằng những nghĩa cử yêu thương của chúng ta...

Kính chuyển

Hồng

 
<< Start < Prev 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 Next > End >>

Page 56 of 64