mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay717
mod_vvisit_counterHôm Qua8355
mod_vvisit_counterTuần Này56369
mod_vvisit_counterTuần Trước61384
mod_vvisit_counterTháng Này190361
mod_vvisit_counterTháng Trước278668
mod_vvisit_counterTất cả13294192

We have: 56 guests online
Your IP: 54.90.86.231
 , 
Today: Apr 21, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONGTAM LINH # 59 = BINH AN CHO HIEN TAI PDF Print E-mail

 

Kính chuyển
Hồng

Tìm bình an cho hiện tại

Dù giàu có và quyền lực bao nhiêu đi nữa, nhưng nếu không sống hôm nay, thì bạn không cảm nhận được giá trị của cuộc đời.

Mint
(Dịch từ Ellentrousdale)

Chuyện xưa kể rằng, có một vị vua ngày đêm lo lắng về sự an nguy cho vương quốc của mình, về kho báu và đặc biệt về ngai vàng của mình. Ông không tìm thấy bình an trong cuộc sống; các vị quan trở thành mối nghi ngờ, và tương lai trở thành nỗi ám ảnh sợ hãi cho ông.

Từ chốn cung điện nhìn xuống đám dân nghèo, ông cảm thấy như thèm muốn được như họ, vì ở họ toát lên nỗi đơn sơ, chất phác và không một chút lo lắng cho tương lai. Quá tò mò lối sống của dân nghèo, vị vua quyết định hóa trang thành người ăn mày để tìm hiểu nguyên nhân nào đã làm cho những dân nghèo được bình an như vậy.

Ngày kia, vua giả dạng người ăn mày gõ cửa một người nghèo để xin ăn. Người nghèo mời người ăn mày vào và cùng chia sẻ một ổ bánh mì với thái độ hạnh phúc và yêu đời. Vị vua giả dạng hỏi: "Điều gì đã làm ông hạnh phúc như vậy?". Người nghèo đáp: "Tôi có một ngày rất tốt. Tôi sửa giày và kiếm đủ tiền để mua ổ bánh cho buổi tối nay". Vị vua giả dạng hỏi tiếp: "Chuyện gì sẽ xảy ra, nếu ngày mai ông không kiếm đủ tiền mua bánh mì?". "Tôi có niềm tin vào mỗi ngày. Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp", người thợ đáp.

Sau khi ra về, vị vua muốn thử niềm tin của người thợ giày. Vua ra lệnh cấm những người sửa giày dép hành nghề. Khi biết bộ luật mới ban, người thợ giày nhủ thầm: "Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp". Ngay lập tức ông thấy một vài phụ nữ đang gánh nước ra chợ bán rau, ông xin được gánh nước thuê cho họ. Và hôm đó, ông kiếm đủ tiền để mua bánh mì cho buổi tối.

Trời tối, vị vua dưới dạng người ăn mày lại tới thăm người nghèo. Người thợ sửa giày vẫn giữ thái độ ung dung, hạnh phúc với ổ bánh mì của mình. Hôm sau, vua cho ra lệnh cấm không cho phép hành nghề gánh nước thuê. Và cứ như thế, người nghèo đã thay đổi nhiều nghề khác nhau, nhưng nơi ông vẫn luôn có sự bình an và tin tưởng vào triết lý sống từng ngày của mình. Còn vị vua vẫn không thể nào hiểu nổi sự bình an và niềm tin của người nghèo kia. Mỗi lần bị cấm hành nghề, người nghèo vẫn thản nhiên tin rằng, "Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp".

Vì quá tò mò trước triết lý sống của người nghèo này, đức vua ra lệnh và dàn xếp để người nghèo làm lính cho cung điện. Thật đáng thương, người nghèo không được phát lương hằng ngày, mà phải hết tháng ông mới nhận được thù lao. Mặc dù vậy, ông đã bán lưỡi gươm và có đủ tiền để mua bánh mì cho một tháng. Tối đến, ông vẫn có bánh mì và vẫn hạnh phúc.

Vị vua giả dạng tới thăm ông và hỏi, "Hôm nay ông làm nghề gì mà kiếm tiến mua bánh mì?". "Tôi được làm lính cho vua", người nghèo đáp. Ông cũng đơn sơ kể rằng: "Làm lính nhưng nhận lương vào cuối tháng, nên tôi đã bán lưỡi gươm thật và đủ tiền để mua bánh mì cho một tháng. Sau khi có lương, tôi sẽ chuộc lại lưỡi gươm thật và như thế tôi sẽ có cuộc sống tốt hơn. Hiện nay tôi đang dùng lưỡi gươm bằng gỗ." Nhà vua giả dạng hỏi tiếp, "Nhưng nếu ông phải sử dụng tới gươm vào ngày mai thì sao?". Người thợ sửa giày đợt trước vần thản nhiên: "Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp".

Quả thật, hôm sau người ta bắt được một tên trộm và bị kết án xử chém. Vua yêu cầu người nghèo trong trang phục lính thực hiện việc này. Vì nhà vua biết rằng, với lưỡi kiếm gỗ, người đàn ông này sẽ không thể thực hiện được nhiệm vụ. Và như vậy để xem niềm tin vào triết lý sống từng ngày của ông có thể giúp được hay không?

Tên tử tội quỳ xuống chân anh lính và van xin được tha mạng vì còn vợ và con nhỏ. Người đàn ông nhà nghèo trong trang phục lính nhìn đám đông xung quanh và hô lớn: "Lạy Đấng tối cao, nếu người sắp bị hành quyết này là người có tội, thì xin cho con được phép thi hành lệnh của vua. Còn nếu anh ta vô tội, xin hãy biến lưỡi gươm này thành gươm gỗ". Ngay tức khắc, ông rút lưỡi gươm ra và quả thực thanh gươm bằng sắt đã biến thành gươm gỗ. Đám đông đồng thanh la lên: "Đây là phép lạ". Vị vua truyền lệnh tha tên ăn trộm đồng thời tiến đến người lính nghèo thú nhận rằng: "Trẫm chính là người ăn mày mỗi tối tại nhà ngươi. Từ nay trở đi, trẫm muốn ngươi là bạn và là quân sư cho trẫm. Ngươi hãy dạy cho ta cách sống lạc quan và bình an".

Bạn thân mến, "Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp". Thế đó, cuộc sống chỉ thực sự tồn tại trong hiện tại, chứ không ở trong quá khứ hay trong tương lai. Cái triết lý của người đàn ông nghèo thực sự có giá hơn cả vàng bạc, địa vị, nhan sắc hay quyền lực.

Dù giàu có và quyền lực bao nhiêu đi nữa, nhưng nếu bạn không sống hôm nay, thì bạn không cảm nhận được giá trị của cuộc đời. Nếu bạn không sống cho giây phút hiện tại, thì cuộc đời của bạn vẫn như là những chuỗi ngày kiếm tìm, rượt bắt cái bóng "an toàn, hạnh phúc" một cách vô vọng. Thật hữu ý và hợp tình khi danh từ tiếng Anh "present" mang nghĩa "quà tặng" và cũng có nghĩa "hiện tại." Như vậy, hiện tại là quà tặng. Ai không sống trong hiện tại là tự mình khước từ quà tặng của cuộc sống. Đó chính là niềm vui, hạnh phúc sự bình an và tự chủ trong mọi giây phút của cuộc đời mỗi người.

--

 

 
DOI SONGTAM LINH # 58 = DUI MU TAM HON PDF Print E-mail


ĐUI MÙ - L.m Giuse Hoàng Kim Toan
Oct 22 at 7:00 PM
ĐUI MÙ

Điều ngạc nhiên nhất khi Chúa Giêsu nói: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù! " (Ga 9, 39). Đui mù, như vậy hiểu theo nghĩa rộng. Có mắt mà như không có mắt, nhìn mà không thấy.

Bệnh đui mù:

Nhìn mà không thấy, căn bệnh vô cảm ngày nay ảnh hưởng từ những thái độ sống thực dụng của con người. Khoe mẽ, khoe xe, khoe của, khoe đám cưới giữa một làng quê nghèo đói. Nhìn mà không thấy, chỉ thấy núi tiền của mình và lối sống hưởng thụ với triết lý "tiền tôi, tôi xài" làm thỏa mãn. Bệnh vô cảm phản ảnh một thực tế của xã hội: "tham lam và ích kỷ". Bao nhiêu người mất đất, mất nhà, mất cả công việc đồng áng, sống bơ vơ, lạc lõng giữa làng quê mới lên đô thị. Bao con người đang thiếu đói trong nhiều tỉnh thành ba hoa, khoa trương "thoát đói, giảm nghèo". Con người với nhau, ác còn hơn dã thú, cũng chỉ vô cảm. Các giá trị sống: lòng bao dung, hy sinh, nhân ái, quảng đại... chỉ là xa xỉ giữa những lợi nhuận, lợi ích nhóm, cá nhân, khoái lạc, tôn thờ siêu sang, siêu xe, siêu giàu...

Một số người bị đui mù vì những quảng cáo, khoa trương, thành tích, tâng bốc, đánh bóng, lừa dối, đua chen bằng cấp, chỗ đứng chỗ ngồi... Đui mù bởi không gian mờ ảo, những khoảng tối, những dự định đen tối... Đui mù của những tình trạng "nhắm mắt làm liều", "điếc không sợ súng", "quay mặt làm ngơ", "giả câm, giả điếc", "cùng hội cùng thuyền", "đồng tiền làm mờ con mắt".

Nếu nói về nhìn.

Cũng một cái nhìn, có người vật lộn với cuộc sống "vàng cả con mắt" để kiếm sống qua ngày, có người nhìn đâu cũng ra tiền: Dự án, hội thảo, sự kiện, lễ hội, sân gold, quy hoạch... Người thì sáng mắt ra vui mừng vì của chiếm đoạt, người thì trắng mắt ra vì đau buồn mất mát.

Tầm nhìn theo cơ học, có thể cận hay viễn hoặc loạn. Tầm nhìn theo lý học thuộc về trí tuệ, sự hiểu biết, nên cũng có cái nhìn xa trông rộng, có những cái nhìn thiển cận, và cũng có cả những cái nhìn thèm muốn không cần hiểu biết...

Cái nhìn thương tật có rất nhiều thứ loại khác nhau: cái nhìn dục vọng, cái nhìn gian ác, cái nhìn theo dõi, cái nhìn nháy mắt, cái nhìn tham lam...

Những đôi mắt nhìn ghen tỵ, thù hận, kiêu căng, tự mãn, khoái lạc, tà dâm. Những con mắt mang hình viên đạn, mang kính hình sự, mang màu đỏ đen, đê tiện, bỉ ổi.

Chữa lành đôi mắt

Đôi mắt nhân bản: Giá trị của con người không phải là bề ngoài của thời trang hàng hiệu, của cải, trang sức. Giá trị của con người hệ tại ở đời sống nhân bản, sống có lòng tự trọng để người khác tôn trọng; sống có trách nhiệm để được tín nhiệm; sống công chính để tạo đời sống công bằng; sống khoan dung để tạo môi trường thương yêu; sống liêm khiết để tạo môi trường minh bạch. Có đôi mắt tình người mới có đôi mắt để thấy rõ nhu cầu của người anh chị em. Không tự dưng mà có đôi mắt nhân bản để sống với nhau thân thiện, cần nỗ lực từ mỗi bản thân trau luyện nhân cách, xây dựng cốt cách của con người cao thượng, thanh khiết.

Cửa sổ tâm hồn: Đôi mắt biểu thị tâm hồn của con người, cho nên chữa lành đôi mắt cũng là chữa trị đời sống nội tâm của mỗi con người.

Chữa trị những đam mê, hưởng lạc, ưa tìm khoái cảm. Đôi mắt không vẩn đục dục vọng sẽ nhìn xem những gì thanh sạch, không ưa tìm kiếm những gì thuộc đen tối. Thấy những khoảng sáng của con người và những giá trị thật của đời sống.

Chữa trị tâm hồn u mê, ghen tuông, giận hờn, để có đôi mắt nhìn thấy người khác đều dễ thương dễ mến, có tấm lòng quảng đại lo cho hạnh phúc của anh chị em mình. Có đôi mắt nhân từ để rộng lượng thứ tha, khoan dung, kiên nhẫn dẫn đưa người khác về lối đường tươi sáng.

Chữa trị tâm hồn khỏi ích kỷ để có đôi mắt độ lượng, sống có trách nhiệm, biết quan tâm đến người khác. Khi có chức quyền biết hy sinh cho đồng bào, dốc tâm lo cho tổ quốc được thái bình, thịnh vượng. Khi lãnh trách nhiệm biết làm hết mình, khi không chu toàn biết nhận trách nhiệm, biết từ chức để nhường chỗ cho người khác.

Chữa đôi mắt khỏi ty tiện để có tầm nhìn xa trong sáng, hiểu biết và ích lợi cho cộng đồng. Khỏi những ty tiện nhỏ nhen để sống điều cao đẹp. Khi hoàn tất sứ vụ của mình không cố đeo bám để rút tỉa...

Những ước mong có được đôi mắt trong, tâm hồn sáng vẫn là những ước mong khẩn cầu xin Chúa chữa lành những đôi mắt thương tật và đui mù TÂM HỒN, của chính con và của anh chị em con.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan

Hồng chuyển

 

 
DOI SONG TAM LINH # 57= KHIEM NHUONG DE THANH CONG PDF Print E-mail

KHIÊM NHƯỜNG ĐỂ THÀNH CÔNG - L.m Giuse Hoàng Kim Toan
Hồng chuyển
KHIÊM NHƯỜNG ĐỂ THÀNH CÔNG

Khiêm nhường là thái độ sẵn sàng tiếp nhận, hòa mình để sống với mọi người. Trong văn hóa ứng xử, khiêm nhường là sẵn sàng rộng mở, cộng tác với người khác để hoàn thành sứ vụ chung của toàn thể. Khiêm nhường biểu lộ lòng tự trọng, không phải là mặc cảm mà là thái độ can đảm, tự biết mình và đón nhận trách nhiệm để chu toàn. Đức Maria là mẫu gương của khiêm nhường trong tiếng "xin vâng" để ta cùng chiêm ngắm.

"Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới" (Lc 1, 48). Đức Maria chân nhận mình chỉ là một người phụ nữ phận nhỏ như bao nhiêu người phụ nữ phận nhỏ khác, là một sợi chỉ trong nhiều sợi chỉ dệt nên tấm vải, là một hạt cát giữa những hạt cát. Nhận ra vị trí của mình ở đó giữa mọi người, không là con số vô nghĩa, cũng không phải là con số quan trọng, một con số như bao con số khác. Điều kỳ diệu không thuộc về mình chỉ vì Thiên chúa đoái thương.

Khiêm nhường, Đức Maria cho thấy rằng, mỗi cá nhân không là tất cả, chỉ là một cá nhân mang lấy trọng trách cần được chu toàn trong bổn phận "xin vâng". Với lòng chân thành, tín thác, đảm nhận trách nhiệm một cách trung tín, dù có bất toàn nhưng nỗ lực với lòng son ấy, những yếu đuối bất toàn sẽ được khắc phục. Đức Maria sống giữa những người phụ nữ đồng thời với người, chắc chắn cũng có tầm ảnh hưởng đến những phẩm chất tốt đẹp nơi người nữ, khích lệ nơi họ trên con đường thánh.

Khiêm nhường là một hàng rào ngăn cản không để rơi vào kiêu căng, tự mãn. Đối với người khiêm nhường, quyết định lúc nào cũng chín chắn, không bốc đồng vì ngạo mạn, cũng không từ chối vì tự ty. Biết mình là ai, đảm nhận được điều gì, có nhiều khả năng chuyển hóa từ những bất lợi thành lợi thế. Khi nhận lời truyền tin Đức Maria đưa ra một câu hỏi thông minh: "điều ấy xảy ra thế nào được vì tôi không biết đến người nam?" (Lc 1, 34). Câu trả lời của sứ thần: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa" (Lc 1, 35). Cần có sự can thiệp của Thiên Chúa khi sứ vụ vượt tầm khả năng, đó là khiêm nhường.

Khiêm nhường là xuất phát từ lòng tự trọng. Khiêm nhường đích thực không sợ bị tổn thương hay mất mát, can đảm đón nhận tất cả những bất lợi mà không than khóc, trách móc. Hình ảnh của Đức Maria dưới chân thập giá nói lên con người tự trọng đó. Không có điều gì có thể làm xáo động một tâm hồn bình an khi biết đó là "xin vâng" theo Thánh Ý Thiên Chúa. Một sức mạnh nội tâm, để sẵn sàng hợp tác, hy sinh, vì ích lợi của nhiều người, cống hiến cuộc đời mình. Tự trọng để sống xứng đáng phẩm vị của một con người biết đón nhận, hy sinh, trách nhiệm.

Có khiêm nhường mới có thể tự chủ, thắng được "cái tôi" và tư tưởng chiếm hữu. Những thứ nguy cơ dẫn con người vào vòng quay quyền lực. Đức Maria nhận ra mình có là gì thì vẫn là "Chúa đã làm cho tôi" (Lc 1, 49), không chiếm hữu vinh quang nào cả, ý thức mình là dụng cụ, đây không phải là môi miệng mà là thực chất của đời sống. Đức Maria chẳng bao giờ đặt "cái tôi" của mình lên trên cả, "cái tôi" của Đức Maria là "nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi" (Lc 1, 38). Cũng chẳng bao giờ chiếm hữu bởi Đức Maria đón nhận đời sống của người nghèo. Con người đã không muốn chiếm hữu gì cho mình thì chẳng bao giờ có tranh chấp, hay bất hòa trong các tương quan. Lúc nào làm việc chung cũng với bầu khi vui tươi, hăng hái, làm tròn trọng trách, hỗ trợ, đồng hành với người khác.

Để giữ đời sống khiêm nhường, Đức Maria luôn sống đời sống cầu nguyện sau những giờ làm việc bổn phận. Cách thức dành thời gian cho nội tâm là cách luyện tập cần thiết để con người ý thức rằng, ngoài nỗ lực của con người còn có một năng lực siêu nhiên tác động và đặc biệt nhận ra mình nhỏ bé trước Đấng Toàn Năng. Không bao giờ thiếu đời sống cầu nguyện, đó là yếu tố cần thiết để có khiêm nhường.

Khiêm nhường là kết quả của đời sống tùy thuộc vào Thiên Chúa. Chính trong tâm niệm này, người khiêm nhường sống hòa hợp với nhiều người, tôn trọng người khác vì họ cũng là hình ảnh của Thiên Chúa. Đón nhận người khác như Chúa cũng đón nhận họ, "Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt (Mt 5, 45). Sống cuộc sống hòa với mọi người thi hành điều thiện, khuyến khích người khác làm điều lành đó là con người năng động, con người kiến tạo hòa bình.

Học với Đức Maria trong đời sống khiêm nhường "xin vâng" cũng là lối tư duy tích cực cần thiết cho người trẻ hôm nay. Thành công hệ tại ở khiêm nhường để tự học hỏi, trau giồi và học nơi người khác. Khiêm nhường để cộng tác, hòa hợp với nhiều người vì thiện ích. Khiêm nhường được hấp thụ từ đời sống cầu nguyện để biết: "làm việc như tất cả thuộc về trách nhiệm con người, trông cậy như hết mọi sự tùy thuộc vào Thiên Chúa. Khiêm nhường để đứng vững trong thử thách, vượt qua những trở ngại và đi đến thành công mà không rơi vào tự mãn.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan

 
DOI SONG TAM LINH # 57 = CANH GIAC MA QUY PDF Print E-mail

 

Anthony Quang Dinh

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

DT C Phanxicô : Kitô hữu phải cảnh giác phản lại sự sảo trá của ma quỷ

Theo Elise Harris
Rome. Italy, ngày 11-10-2013 / 11:15am (EWTN News/CAN)

Bài Phúc Âm ngày thú sáu , tuan 27 – Luca 11:15-26
Trong bài giảng Thánh lễ ngày 11-10 ĐTC đã lưu ý đến sự hịên dịên kín đáo của ma quỷ, khuyên nhủ mọi người tỏ ra nắm vững để sống khôn ngoan trong đời sống thiêng liêng của họ

"Chúng ta phải luôn luôn cảnh giác," Đức thánh Cha khuyên nhủ những người tham dự Thánh Lễ tại nhà khách Thanh Marta trong thành Vatican, "Nói về sự canh giữ chống cự lại sự lương gạt, chống cự lại sự cám dỗ phạm tội."

Suy nịêm bài đọc Phúc âm theo ngày, trong Phúc âm Đức Giêsu đã chữa người bị qủy ám và bị bụôc tội trừ qủy bằng quỳên lực của ma quỷ, DTC lưu ý rằng thường trong lịch sử đã từng có những người ước mong "làm giảm bớt quỳên lực Thiên Chúa" bằng những dẫn giải khác nhau vì những hành động của nó, khuýên khích vịêc làm của nó cám dỗ đã thấu tới ngày nay ."

"Có một số giáo sĩ, khi đọc đến đọan Kinh thánh này, kẻ này người nọ, nói "Nhưng mà, Đức Giêsu đã chữa lành một người bệnh mất trí."

"Đìêu ấy là đúng." Người xác nhận, "đìêu ấy vào thời đỉêm ấy, họ có thể lẫn lộn bệnh động kinh với bị quỷ ám, nhưng đìêu ấy cũng đúng có ma quỷ. Và chúng ta không có quỳên đơn giản hóa vấn đề, không!"

Sự hịên dịên của ma qủy ở ngay trang đầu của Kinh Thánh, va cúôi cùng Kinh Thánh cũng với sự hịên dịên của ma qủy, với sự chíên thắng ma qủy của Thiên Chúa."

Nhận xét rằng Đức Chúa đã đưa ra nhìêu "tiêu chủân" thay vì "phân bịêt" sự hịên dịên của ma quỷ trong dời sống chúng ta, DTC nhân mạnh rằng "chúng ta không nên ngây thơ," và đấy là một tiêu chủân người đã từng đưa ra là "đừng đi theo chíên thắng của Chúa Giêsu" chỉ có "nửa vời"

Chúa phán "Hoặc là các anh em đi với tôi, họac là các anh em chống lại tôi" người nói, để ý Đức Giêsu đã đến để thắng lướt sự dữ và "ban cho chúng ta sự tự do" khỏi " bị nô dịch hóa để ma quỷ sai khíên chúng ta," mà DTC đã khuyên răn, chứ không "thêu dệt quá sự thật."

"Ở đỉêm này, không có những sắc thái đạc bịêt. Có cụôc vật lộn và trong cụôc vật lộn nơi mà sự cứu độ như là một cụôc tiêu khỉên, cứu rỗi linh hồn đời dời, cứu rỗi linh hồn đời đời."

Người khuyên những tham dự viên hãy tự vấn lương tâm minh, hỏi "Tôi có tự bảo vệ chính tôi, trái tim tôi, cảm giác tôi, những ý nghĩ của tôi không? Tôi có bảo vệ kho tàng ân sủng của tôi không? Tôi có bảo vệ sự hịên dịên của Chúa Thánh Linh trong tôi không? Hay là tôi cứ tíên bước, cảm giác an tòan, tin tưởng rằng mọi sụ tíên hành xuông sẻ. không?"

"Nếu anh em không tự bảo vệ chính minh', ai mà mạnh hơn anh em sẽ đến." DTC cảnh báo , "Nhưng nếu có người mạnh mẽ hơn đến và khúât phục, nó lấy mất những vũ khí người ta tin tưởng, và nó se phân chia chíên lợi phẩm."

"Tỉnh táo... Đừng có lầm lẫn chân lý! Đức Giáo Hòang nhấn mạnh, đưa ra ba tiêu chủân của riêng người để áp dụng khi chíên đấu thiêng liêng.

"Đức Giêsu chíên đấu với ma qủy, tiêu chủân thứ nhất, tiêu chủân thứ hai: "kẻ nào không theo Giêsu là chốnglại Giêsu.. Không có những thái độ nửa chừng (ở giữa), Tiêu chủân thứ ba: cảnh giác tâm hồn ta bởi vì ma quỷ là đứa khôn ngoan. Nó không bao giờ bi đủôi ra vĩnh vĩên. Nó sẽ chỉ bị như vậy vào ngày sau hết." (tận thế)

DTC Phanxicô đã thụât lại suy lụân trong Kinh thánh về trục xúât thần dơ bẩn ra khỏi một người đàn ông, để ý rằng khi ma quỷ bị đủôi ra rồi "nó đi lang thang những nơi hoang vu, và tìm nơi nghỉ ngơi và không tìm được, nó nói: "Tôi sẽ trở về nhà tôi, nơi tôi đã ra di."

"Một khi ma qủy trở về và nhận thấy nơi đó "quét dọn sách sẽ và đã trang hòang," DTC giải thích, sau đó nó đi tìm bẩy quỷ khác xấu xa hơn nó, đên và làm nhà của chúng," và bằng cách ấy "tình trạng sau cùng của người đàn ông trở nên tồi tệ hơn lúc ban đầu."

Tỉnh táo" DTC nhân mạnh, "bởi vì kế họach của nó là đây:'Khi anh em trở thành Kitô hữu, tíên bộ bằng đức tin, Tôi sẽ rời bỏ anh em. Tôi sẽ để anh em bình lặng. Nhưng rồi một khi anh em lơ là thíêu cảnh giác và cảm thấy an tòan, tôi sẽ trở lại."

Bài Phúc âm hôm nay bắt đầu bằng vịêc ma quỷ bị tống ra ngòai và sau cùng bằng vịêc ma quỷ trở lại.! Những đìêu này không có dối trá" Người khuýên cáo "Đạy là Lời của Chúa!"

"Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban ân sủng để cảm nhận những vấn đề này một cách nghiêm túc. Người đến để chíên đấu vì sự cứu rỗi linh hồn của ta. Người chíên thắng ma quỷ! Làm ơn, đừng để chúng con làm ăn giao dich với ma quỷ! Nó tìm cách trở về nhà, tìm cách ám chúng con. Đừng lien hệ hóa; hãy cảnh giác! Và luôn luôn có Chúa Giêsu!"

QQ. gõ bản văn 10122013/ 12:45am.

 

Đức Thánh Cha Phanxicô: Hãy cảnh giác và ở lại với Đức Giêsu.

Đức Chúa Giêsu đã chíên đấu chống lại ma quỷ. Chúng ta cũng phải chíên đấu. Đây là thông đỉêp của đúc Thánh Cha trong bài giảng Thánh lễ sáng thứ sáu. "Và chúng ta có thể tự hỏi chính minh' một câu hỏi: Tôi có tự giữ chính minh tôi, tâm hồn tôi, cảm giác của tôi, tư tưởng của tôi không? Tôi có bảo vệ kho tang ân sủng không? Tôi có bảo vệ sự hịên dịên của Chúa Thánh Thần ỡ trong tôi không? Hay là tôi có để mất di sự an tòan cảm giác, tin rằng mọi sự sẽ tốt cả không? Nhưng nếu như anh chị em không tự cảnh giác, có người mạnh hơn anh hay chị sẽ đến. Nhưng nếu có ai đó mạnh hơn đến và chế ng. ự anh em, lấy mất vũ khí mà anh em tin tưởng, và người ấy sẽ phân chia của cải cướp được. Sự cảnh giác, ba tiêu chủân!

__._,_.___

 
DOI SONG TAM LINH # 56 = CAU NGUYEN KHONG ON AO PDF Print E-mail

"Người cầu nguỵên không phải chỉ tụng kinh ồn ào như những con vẹt"
Đức Thanh Cha Phanxicô
Theo :Elise Harris
Vatican City, ngay 8 tháng 10 năm 2013 /10:34am (EWTN News/CAN)
Trong thánh lễ hàng ngày, DTC Phanxicô đã chạm đến sự quan trọng về cầu nguỵên và sự tha tội trong đời sống của người Kitô hữu, cảnh báo chống lại những thói quen chung chung là "khép cửa ra vào"đối với Chúa.
"Chúa nói với chúng ta: 'bổn phận đầu tiên trong đời sống là cầu nguỵên.' Mà không phải là một kinh cầu nguỵên bằng chữ, giống như một con vẹt: mà một người cầu nguỵên, trái tim, (mắt) đăm đăm nhìn Chúa, nghe Chúa, hỏi han Chúa." DTC giảng trong Thánh lễ ngày 8/10.
---
DTC đã cô đọng những suy nịêm về tiên tri Giôna trong bài đọc thứ nhất theo ngày và Martha theo tường thụât trong Phúc Âm phát bỉêu rằng cả hai sắc thái riêng bịêt được kết hịêp bởi một vấn đề tương tự, không một ai bíêt cầu nguỵên thế nào.
Tường thụât lại sự tích chị em bà Maria và Martha trong bài đọc Phúc âm, DTC nói rằng Khi Martha xin Chúa để Maria đứng lên và phục vụ. Maria đã chọn "phần tốt hơn" nghĩa là "cầu nguỵên, là thưởng ngọan, là suy ngắm Chúa Giêsu."
"Đối với con mắt của người chị, đây là thời gian mất đi, nó đã xem như, có lẽ một chút kỳ quái," người nói "Nhưng mà ai múôn đìêu ấy? Đức Chúa. 'Đây là phần tốt hơn.'bởi vì Maria đã nghe Chúa nói và đã cầu nguỵên với tâm hồn minh'."
Trong khi đến từ tâm hồn, "chúng ta hỉêu ra rằng sự cầu nguỵên làm những phép lạ," người nhấn mạnh, suy nịêm về vịêc Chúa giải thóat dân Ninivê thế nào sau khi ông Gio na rao giảng cho họ về sự tàn phá sắp xẩy ra cho thành phố.
Mọi người đã được cứu, người chú thích, bởi vì họ tin vào những lời của tiên tri và trở lại, và từ người cao trọng nhất cho đến người nhỏ bé nhất kêu cầu hết sức lên đấng thiêng liêng xin sự tha thứ."
Mặc dù dân thành Ninivê đã được cứu độ. DTC Phanxicô chú thích thái độ sai lầm của ông Gio-na, một người đã múôn xét xử hà khắc với mọi người, đúng hơn là lòng thương xót.
"Có những người khác tương tự như sự ương ngạnh của ông Gio-na", người phản chíêu thái độ này, người nói. "Ông ra đi, nói tiên tri, còn trong lòng ông, người nói. "nhưng họ xứng đáng đìêu ấy, Họ xứng đáng đìêu ấy. Họ đã cầu xin vì đìêu ấy."
"Ông Giona đã nói tiên tri, nhưng ông không cầu nguỵên. Ông không xin Đức Chúa tha tội... chỉ có đánh đập họ. Họ là những người bị hành hạ, những người tự tín chính họ sẽ trở nên cống chính."
DTC tóm tắt những sự chú ý của người bằng cách cảnh báo những người hịên dịên phản đối cho cầu nguỵên là rườm rà, vô ích, tiêu cực và không tha thứ, nói rằng Những Kitô hữu phải luôn luôn cảnh giác chống lại sự cám dỗ, xúi dục để rơi vào những thái độ này, và luôn luôn phải chọn "phần tốt hơn."
DTC kích thích những tham dự viên, tuyên bố rằng "Chúng ta hãy tự nghĩ xem. Khi nào ta không cầu nguỵên, đìêu chúng ta đang thực hịên là như thể đóng cửa lại đối với Chúa. Và không cầu nguỵên là đóng cửa đối với Chúa, vì vậy nên Chúa không thể làm được đìêu gì."
Nói cách khác, cầu nguỵên, đối mặt với vấn đề, với tình húông kho khăn, với tai họa, (tai nạn, tai ương), thiên tai... là mở cửa cho Chúa để Người sẽ đến.."
"Đây là đìêu cầu nguỵên," người nhấn mạnh là "mở rộng cửa cho Chúa, để người có thể làm một vài vấn đề (giúp đỡ ta) Nếu như dóng cửa lại, Chúa không làm gì được! Chúng ta hãy nghĩ đến bà Maria bà đã chọn phần tốt hơn, và và làm cho chúng ta nhận thấy một phương pháp. Như cánh cửa đã mỡ sẵn chờ Chúa."
QQ đánh máy xong 10082013 / 09:55pm
(đóng cửa có thể hỉêu là không thân thịên, xa cách)

 
<< Start < Prev 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 Next > End >>

Page 58 of 65