mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1929
mod_vvisit_counterHôm Qua9844
mod_vvisit_counterTuần Này44835
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này134044
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17353836

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐƯỜNG ĐỜI PDF Print E-mail

ÐƯỜNG ÐỜI

Tôi sống trong cuộc đời nhưng tôi có riêng đường đời của tôi. Mới hôm nào bố mẹ nhìn bầy con chung quanh mâm cơm chiều. Chỗ nào cũng là gần gũi yêu thương, từ nhà ra sân, từ ngõ đi vào.

Dòng sông lớn lên âm thầm rẽ nhánh. Tôi đi theo tiếng gọi của đời tôi. Lũ em lần lượt bước vào ngõ quanh của mỗi đứa. Bây giờ đã là xa cách. Trong cuộc đời, nhưng mỗi đứa có riêng đường đời của mình.

Kinh Thánh kể, sau khi dâng lễ ở Jerusalem về, Mẹ Maria lạc mất Chúa. Mẹ hối hả đi tìm: "Cha con và mẹ phải đau khổ đi tìm con." Chúa thưa lại: "Mẹ tìm con làm chi, vì con phải ở nơi nhà Cha con" (Lc 2, 48-49). Trong cuộc đời, Chúa có đường Chúa phải đi. Mẹ Maria có lối của Mẹ.

Mỗi người có một cuộc sống riêng nên không đường của ai giống đường của ai. Tuy vậy, chỉ có một người gọi, đó là Chúa. Và cũng chỉ có một tiếng gọi, đó là tiếng gọi về Nhà Cha. Chỉ có một thứ tiếng gọi và do một người gọi, thì đường đi có khác, vẫn ở trong toàn thể. Ở trong toàn thể thì có liên hệ và ảnh hưởng. Với ý nghĩa đó, cuộc sống đức tin của người này liên quan đến cuộc sống của người kia. Lối về Nhà Cha phải đi riêng đường của mình. Ðiều ấy có nghĩa là đi một mình. Ði một mình trong hàm ý là tự mình đi chứ không phải là đi lẻ loi.

Chúa Giêsu lên đường về Jerusalem để chịu tử nạn. Theo tiếng gọi, Phêrô cũng lên đường với Ngài. Nhưng trên đường đi, Phêrô gợi ý cho Chúa bỏ cuộc (Mc 8,31-33). Làm gì có Phục Sinh nếu Chúa Giêsu nghe lời Phêrô chối từ Thập Giá. Từ bỏ con đường của mình phải đi là đánh mất bản tính của mình. Nếu Chúa cũng chỉ là Chúa khi Chúa đi con đường của Chúa thì đấy phải là định luật không thể thay thế cho tôi. Tôi sẽ chẳng còn là tôi nếu chối từ con đường của mình.

**************************************

Mỗi người có một con đường, vì sao họ lại không đi được đường của họ?

Trên đường đời, cả hai: đau khổ và hạnh phúc, đều là những tiếng gọi dỗ dành làm tôi lạc lối. Ðau khổ dẫn tới lẩn tránh đường đi.

Phêrô đã âm thầm cảm nghiệm được một khúc đời khốn khó nếu để Chúa về Jerusalem tử nạn. Ðau đớn thường dẫn đến chạy trốn. Trên đường đi, có những quãng đời rộn rã tiếng cười như ngày Chúa long trọng vào thánh thánh: "Dân chúng rất đông đảo, trải áo choàng trên đường, nhóm khác chặt cây mà lót lối đi. Kẻ trước, người theo sau tung hô rằng: Hosanna, con vua David. Vạn tuế Ðấng nhân danh Chúa mà đến. Hosanna trên chốn trời cao" (Mt 21,8-9). Tưng bừng là thế đó, nhưng lại không hiểu những ngày hắt hiu: “Hồn Ta buồn quá đỗi, muốn chết được. Các ngươi hãy ở lại mà thức với Ta.” Ðã chẳng ai thức với Chúa trong giờ phút lẻ loi nhất ấy: “Simon, ngươi ngủ sao? Ngươi không thể thức với Ta được một giờ ư?" (Mc 14,34-37). Có những ngã tư đông đúc, cũng có những ngõ vắng dẫn vào cô tịch đìu hiu. Ngõ vắng ấy là ngại ngùng. Cô tịch đìu hiu kia là đau khổ. "Ai bỏ tất cả mà theo Ta sẽ được gấp trăm" (Mc 10,28-30). "Ai muốn theo Ta hãy vác thập giá mà theo Ta" (Mc 8,34). Lời ban đầu là quãng đường đẹp hứa hẹn đầy mộng ước. Lời kế tiếp là khúc vắng dẫn vào đìu hiu, cô tịch.

Chúa không về Jerusalem để chết vĩnh viễn trên thập giá, mà là để đón nhận phục sinh vì hoàn tất thánh ý của Chúa Cha. Bởi đó, đường về Nhà Cha thì Nhà Cha mới là cùng đích. Nhưng cô tịch đìu hiu, những ngõ vắng nếu có trên đường đi, tôi phải chấp nhận. Chối từ phương tiện là chối từ cùng đích. Ðường của Gioan Tẩy Giả là "mọi thác ghềnh sẽ được lấp đầy, đồi cao sẽ hạ thấp, nơi cong queo nên ngay thẳng" (Lc 3,4-6), để dọn đường cho Ðấng Cứu Thế đến. Chấp nhận đường của mình. Gioan đã phải đi những quãng đường rất vắng vẻ, rất đìu hiu trong ngục tối vì dám làm chứng cho sự thật. (Mc 6,17-28).

Trời sa mạc rộng quá. Gioan cất tiếng kêu. Tiếng kêu trong sa mạc thì thấm vào đâu. Nhưng lối đi của Gioan là thế. Sứ mạng của sứ ngôn là lên tiếng. Không thể để cái hoang vu của sa mạc làm nản lòng. Dù không có ai nghe, người sứ ngôn vẫn phải cất tiếng. Chối từ lên tiếng là đánh mất bản tính làm sứ ngôn của mình. Bản tính đó hệ tại là người sứ ngôn có lên tiếng hay không chứ không hệ tại người nghe chối từ hay chấp nhận.

Gian nan làm người ta muốn chối từ con đường của mình thế nào thì hạnh phúc giả cũng làm người ta lạc lối như thế.

Ảo ảnh hạnh phúc dễ đưa lầm đường.

Vì đường đời đi trong cuộc đời, nên có lúc người khác đi cùng với tôi. Ði cùng không có nghĩa là đi con đường của nhau. Ðường tôi đi vẫn là của riêng tôi, nên dù không ai đi cùng, tôi vẫn phải đi. Những lúc trên đường vắng ấy, một quán hạnh phúc bên ngã rẽ dễ mời tôi tắt lối quẹo ngang. Sau những ngày ăn chay trong sa mạc, Chúa đói. Ma quỷ đã đến cám dỗ Ngài: "Nếu ngươi là con Thiên Chúa, thì hãy truyền cho viên đá này thành bánh" (Mc 4,3). Luôn luôn có lời ngọt ngào bảo tôi chối bỏ con đường của tôi.

Trong hôn nhân, biết bao đổ vỡ đã đến từ những bóng mát hạnh phúc ở bên cạnh. Trong đời tu, biết bao trống trải đã ủ xuống hồn vì những lời gọi không chính đáng. Mỗi người có một lối đi. Vì cùng đi trong cuộc đời, nên sẽ thấy có người bước tới, có người quay về, có người tắt ngang. Ðiều ấy dễ gây xôn xao. Có người lấy bóng hạnh phúc của kẻ khác làm của mình, vì thế họ chẳng bao giờ tìm được hạnh phúc thật. Có người lại lôi kéo kẻ khác vào con đường của họ. Làm như thế, ngỡ là yêu thương, nhưng thật ra, họ đã tàn tật hóa con đường của nhau phải đi. Nâng đỡ nhau trên đường đi không bao giờ có nghĩa là đi con đường của kẻ khác. Yêu thương là để kẻ khác đi trên con đường của họ.

Nguy hiểm trên đường đi là sự lừa dối lương tâm của chính mình. Khi người ta gian lận nhiều lần, thì dần dà sẽ thành thói quen, nhưng thành thói quen không có nghĩa là được phép.

Cứ đi lại nhiều lần trên bãi hoang, thì tự nhiên sẽ thành đường đi, nhưng thành đường đi không có nghĩa đấy là chính lộ.

**************************************

Lạy Chúa, hôm nay con muốn nói với Chúa về nỗi lòng của con đã thấy gì trên đường con đi. Trên đường đi, con thấy có nhiều quán trọ. Có quán cho con bóng mát. Có quán bảo con đừng đi. Mệt nhọc làm con muốn dừng nghỉ. Chống đối, hiểu lầm, ghen tỵ, kết án làm con muốn bỏ cuộc. Và dường như, nếu con càng dừng nghỉ thì con càng ngại đi. Nếu con càng làm quen với lười biếng thì con càng ngại ngùng trở về con đường Chúa muốn con sống. Rồi, đường đi cứ thế mà chậm thêm. Và, cũng trên đường đi, sao có nhiều quãng đường thật xấu, gồ ghề như quãng đường Chúa đi xưa. Hình ảnh đồi sọ làm con tính toán lưỡng lự. Có những quãng đường sao mà tối tăm làm con hồ nghi không biết có phải là đường thật không. Ðây là lúc con phân vân không biết thánh ý Chúa ở đâu. Và cũng là những lúc con bị cám dỗ nghi ngờ ơn gọi Chúa đã ban. Ði trọn tiếng gọi của mình theo Phúc Âm không dễ vì có nhiều hình ảnh đánh lừa con. Có phải vì thế mà Chúa đã dặn: "Ðường dễ dãi sẽ dẫn đến hư đi" (Mt 7,13-14).

Hôm nay, có điều con cũng muốn thưa với Chúa là dù được an ủi hay chịu đựng âm u của những ngày nặng nề, con vẫn nghe thấy tiếng Chúa khuyến khích con đi con đường của riêng con. Tuy có khó khăn nhưng con vẫn tin ở trước mặt là một bình minh rất đẹp. Ðiều ấy làm con vững tâm.

**************************************

Trong lịch sử lầm đường, chối bỏ lối đi của mình bao giờ cũng có mặt của Satan. Khi Phêrô ngăn cản Chúa đừng chịu chết. Chúa mắng: "Satan hãy cút khỏi sau Ta vì đây không phải là đường lối của Thiên Chúa" (Mt 8,31-33).

Phúc Âm thánh Luca nói về Giuđa như sau: "Satan nhập vào hắn, và y đi thương lượng với các thượng tế để làm sao nộp Ngài cho họ" (Lc 22,3-4).

Trong sa mạc, kẻ cám dỗ Chúa đừng đi con đường của Chúa cũng là Satan (Mt 4,1-11).

Ngày xưa trong vườn địa đàng, Adong, Evà đã không đi được con đường của mình cũng vì lời ma quỷ lừa gạt. Lịch sử lầm đường là lịch sử có mặt của Satan. Ðiều ấy cho tôi tin chắc rằng khi tôi không muốn đi con đường của mình, tôi phải cẩn thận vì tiếng nói của thần dữ rất tinh vi.

Nói về hành động Giuđa đi lạc lối, Phúc Âm thánh Gioan kết luận: "Lập tức hắn đi ra và trời đã tối" (Gn 13, 30). Khi nói trời đã tối, Gioan không có ý viết một bài văn chương tả cảnh hoàng hôn. Bằng ngôn ngữ thần học, rất sâu sắc, Gioan muốn nói khi con người chối bỏ ơn gọi của mình để Satan đổi hướng đời mình phải đi, đấy là lúc "người ta yêu mến bóng tối hơn sự sáng" (Ga 3,19).

Không đi đường mình phải đi, chìm vào bóng tối thì tôi tìm thấy gì trong vùng đất ấy?

Trời đã tối, tiếng than ngắn ngủi mà thăm thẳm như nỗi tuyệt vọng mịt mù, buông xuống che kín một đời người. Lời thánh Gioan nhắn nhủ nghe buồn như tiếng thở dài, nhẹ mà rất sâu: "Ai đi trong tối tăm thì chẳng biết mình đi đâu" (Ga 12,35).

**************************************

Lạy Chúa, con đường đời của riêng con. Chối bỏ con đường của mình là lừa dối chính mình và tránh mặt Chúa, kẻ đang đợi chờ con ở đầu đường bên kia.

Lm. Nguyễn Tầm Thường, S.J

------------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - THIỀN TRONG VIỆC CHỮA BỆNH PDF Print E-mail

THIỀN TRONG VIỆC CHỮA TRỊ BỆNH

BS. Hồ Ngọc Minh

thien

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility.

Có rất nhiều lợi ích của thiền định ảnh hưởng đến tình trạng sức khoẻ cả về thể xác lẫn tâm thần. Một số ảnh hưởng có thể bị xem là huyền hoặc hay phóng đại, tuy nhiên hầu hết những lợi ích thực tiển, đa số phải mặc nhiên công nhận, không thể phủ nhận được.
Một nghiên cứu mới đây đăng trên tờ báo y khoa Frontiers in Immunology cho thấy các phương pháp tập luyện như thiền tập, Yoga, Tai Chi, Khí Công, không những có ảnh hưởng tốt đến sức khỏe tâm thần và thể xác, mà còn thay đổi sự biểu hiện của một số gene trong cấu trúc DNA. Hầu hết những gene nầy đều liên hệ đến vấn đề stress và viêm kinh niên (inflammation) trong cơ thể. Thí dụ như, chất NF-κB, là một chất được sản xuất khi bị stress, tác động đến mức độ bị viêm sưng, ảnh hưởng đến mọi tế bào trong cơ thể. Bằng cách luyện tập một trong các phương pháp trên đây, sau một thời gian, chất NF-κB sẽ giảm xuống. Như ta đã biết, stress và viêm kinh niên cũng như là một sự rỉ sét, làm hao mòn các tế bào, dễ sanh ra bệnh tật, tiêu biểu là các bệnh về tim mạch.
Một nghiên cứu khác đăng trên tờ báo BMC Pregnancy and Childbirth, cho thấy những bà mẹ khi mang thai, thực tập hít thở theo phương hướng thiền tập và chánh niệm trong thời gian mang thai, sẽ ít bị đau đớn hơn, bình an hơn về tâm trí trong khi sanh, và ít bị nguy cơ phiền muộn hơn sau khi sanh.
Đi đôi với thiền định là quan niệm về chánh niệm (mindfulness), “là sự biết rõ (tuệ tri) được những gì đang có mặt, đang xảy ra. Trong Phật giáo Nguyên Thủy, chánh niệm là trái tim của thiền tập, là nguồn năng lượng quán chiếu không thể thiếu của một thiền giả; là cột trụ, là cốt tủy trong đạo Phật” (theo wiki).
Tôi không phải là một thiền sư. Nói thật, tôi đã cố gắng ngồi thiền định mỗi tối, nhưng không thể nào ngồi yên một chỗ trên 10 phút. Và, không riêng gì tôi, đa số mọi người chúng ta, khi nghe nói đến thiền định, là một điều gì tương đối xa lạ và cao siêu lắm lắm.
Trong mỗi ngày bận rộn với công việc chữa trị bệnh nhân, tôi luôn luôn tìm cách có được những giây phút “tĩnh lặng” trong cái “động”, quay cuồng của cuộc sống. Qua sự tìm hiểu một số sách vở về thiền định, tôi nghiệm ra rằng mình có thể thực tập chánh niệm không riêng gì trong khi ngồi hay nằm mà còn trong khi đi đứng và làm việc.
Bác sĩ Ronald M. Epstein, M.D., một giáo sư y khoa tại trường Đại Học University of Rochester in New York, qua cuốn sánh viết cho các đồng nghiệp y khoa, “Attending: Medicine, Mindfulness, and Humanity”, có những lời khuyên hữu ích không riêng gì cho bác sĩ, cho bệnh nhân, mà còn cho mọi người đại chúng.
Theo Bác Sĩ Epstein, chánh niệm, để ý đến những gì đang làm, là một công cụ rất mãnh liệt giúp đỡ cho bác sĩ chống lại stress, hiểu biết, thông cảm cho bệnh nhân hơn, và tránh những lỗi lầm, bất cẩn về y tế. Cũng theo tác giả nầy, những người hành nghề y tế, để giúp đỡ bệnh nhân hữu hiệu hơn, cần phải hiểu biết chính mình trước đã, vì lẽ, khi mà tâm không ổn định thì sẽ dễ làm nên các lỗi lầm tai hại đến bệnh nhân, hay chạm phải lệch lạc trong tương quan giữa bác sĩ và bệnh nhân.
Riêng đối với bệnh nhân, chính sự bình an trong tâm thần là một trong những vị thuốc làm giảm bớt sự nghiêm trọng của cơn bệnh. Nghiên cứu cho thấy, một khi bệnh nhân nói lên được, cảm thông được với bác sĩ, sẽ có niềm tin vào bác sĩ, và chính niềm tin ấy giúp đỡ cho việc chữa trị được hữu hiệu hơn.
Bất kỳ một căn bệnh nào, dù nặng hay nhẹ đều đưa đến stress cho cả bệnh nhân lẫn người thầy thuốc. Một khi stress chồng chất lên nhau, sẽ gây ra tình trạng viêm kinh niên, lại làm cho cơn bệnh nặng thêm. Thực tập chánh niệm sẽ giảm stress, giảm viêm, và giảm nguy cơ của căn bệnh.
Một lần nữa, tôi chỉ là một học sinh vỡ lòng, cố gắng thực tập chánh niệm. Sau đây là một số kinh nghiệm:
1. Dừng lại và để ý đến hơi thở, để ý đến một điểm nào đó, thí dụ như bước chân của mình, hay nước lạnh chạy qua tay khi tắm, khi rửa chén chẳng hạn.
2. Tập trung tư tưởng, để ý đến những gì mình muốn suy nghĩ, thay vì suy nghĩ lung tung..
3. Sống trong hiện tại. Về bản năng tự nhiên, con người ta thường sống trong quá khứ và hay lo xa cho tương lai. Nghiên cứu cho biết, trung bình mỗi ngày chúng ta có khoảng 60,000 ý tưởng, nhưng 90% những ý tưởng đó lại liên quan đến những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Bằng cách thực tập chánh niệm, tập trung tư tưởng vào hiện tại nhiều hơn, ta sẽ tìm được sự bình an.
4. Tránh phán đoán. Hãy để những cảm nhận của chúng ta về sự việc, tự nhiên như hơi thở, không nên phán đoán rằng đúng hay sai, xấu hay tốt.
5. Biến những chuyện đơn giản thành chuyện quan trọng. Có khi chúng ta cần phải xé nhỏ chuyện lớn ra thành chuyện nhỏ để giải quyết, nhưng ngược lại nên chú trọng đến những chuyện thường ngày mà chúng ta xem như chuyện tự nhiên. Thí dụ như tập cầm đủa, chải đầu bằng tay không thuận để hiểu sự quan trọng đến dường nào của phía tay thuận. Tương tự, để ý những động tác khi chải răng, khi rửa chén, khi bàn chân chạm đất. Hoặc, khi đi bộ nên để ý quan sát ngoại cảnh, khi lái xe nên tránh dùng “autopilot, cruise control” mà để ý đến chân đạp gas và đồng hồ tốc độ...
Ở đây, tôi xin chia sẻ một số kinh nghiệm thực tiễn, tiêu biểu cho một ngày sống của tôi.
Buổi tối trước khi đi ngủ, và sau khi đọc báo y khoa, tôi hay dành khoảng 10 phút để... ngồi thở. Buổi sáng, tôi có thói quen ra ngoài vườn, uống trà hay cà phê nóng để chờ mặt trời mọc trước khi đi làm.
Mỗi ngày, trong suốt 22 năm hành nghề, tôi phải lái xe trên 100 dặm (miles) đi và về. Để giết thời giờ, tôi đã từng trải qua đủ thứ, từ nghe nhạc (và viết nhạc trong khi lái xe!), nghe truyện đọc, nghe tin tức, hay nghe những bài bình luận, nghiên cứu về y khoa... Dần dà, thú thật, những thứ ấy trở thành những tiếng ồn làm mệt não! Trong những năm gần đây, tôi “không nghe” gì cả, chỉ để ý đến tiếng bánh xe lăn trên mặt đường, tiếng gió lùa qua khung cửa, tiếng hơi thở của chính mình, và cảm nhận nhịp đập của con tim trong lồng ngực... Dĩ nhiên là tôi cũng để ý tới những xe cộ đầy màu sắc chung quanh, cảnh mây bay trên đỉnh núi, màu xanh của trời và biển, cũng như màu xanh của những hàng cây ven đường... để cảm nhận được sự sống của tôi, và của vạn vật.
Đến phòng mạch, trước khi mở cửa vào phòng khám của từng bệnh nhân, tôi thường đứng dừng lại khoảng 5 giây để...thở và suy nghĩ về những gì sẽ nói với bệnh nhân. Tôi không chối cãi là mình có suy nghĩ lung tung, nhưng tôi cố tập trung những suy nghĩ ấy chỉ liên quan đến bệnh nhân mà thôi.
Buổi chiều về, tôi lại ra vườn, ngồi cho cá koi ăn và để... thở.
Ngoài ra, một tuần ba lần, vợ chồng tôi thường hay đi bộ chung buổi sáng hay buổi chiều, nhìn trời nhìn đất, nhìn cảnh thiên nhiên, và... nhìn nhau.


Tóm lại, thực tập thiền định và chánh niệm không những giúp ích cho sức khoẻ chung trong cuộc sống cá nhân mà còn giúp cho cả bác sĩ và bệnh nhân trong việc chữa trị bệnh được hiệu quả hơn. Mỗi căn bệnh là một sự xáo trộn, gây ra stress, và sự tĩnh lặng, bình an tìm thấy qua thiền tập sẽ giúp ta tìm lại sự cân bằng, ổn định.

Hồ Ngọc Minh
(www.bacsihongocminh.com)
__._,_.___

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - NỘI TÂM YÊN TĨNH PDF Print E-mail

Thế sự bể dâu chìm nổi: Nội tâm càng yên tĩnh thì cuộc đời càng rực rỡ nắng vàng

Thời gian dịu dàng như thế đó, nhẹ nhàng đi qua mà chúng ta không hề hay biết. Thời gian cũng vô tình như thế đó, có lúc dồn dập ập tới khiến chúng ta không kịp trở tay...

Cùng với thời gian trôi đi là những đắng cay ngọt bùi trong cuộc sống. Con người đến với thế gian không dễ, có niềm vui nhưng phần lớn là đau thương. Nhưng nếu chúng ta vẫn giữ được thiện lương như thuở ban đầu, lạc quan thoáng đạt, thì trên con đường đời gió gió mưa mưa này sẽ xuất hiện vầng dương rực rỡ.

Năm tháng có lúc rất náo nhiệt, cũng có lúc lại rất thanh đạm. Nơi phồn hoa thì nên đạm bạc, nơi yên tĩnh là để dưỡng tâm.

Thêm một phần thanh đạm là thêm một phần năm tháng yên tĩnh tốt lành

Trên hành trình cuộc đời có những giấc mơ, giấc mơ đẹp rồi cũng đến lúc tỉnh.

Trên đường đời có những con người, cùng tiến bước rồi cũng đến lúc rời xa.

Trên đường đời có những tình cảm, mới mặn nồng sau cũng nhạt phai.

Có những ly biệt hợp tan không cách nào níu kéo. Có những gập ghềnh chìm nổi trở ngại bước chân.

Có ai là không khóc không cười, trong mưa gió vẫn chăm chăm đi về phía trước, suốt dọc đường vẫn cứ nhặt rồi lại bỏ rơi?

Có những việc càng nắm chặt thì lại càng tuột khỏi tầm tay, càng cố níu kéo lại càng rời xa. Thế nên đối với cuộc sống không nên dùng quá sức, cần học được cách buông tay thích hợp, cái gì nên đi thì sẽ rời đi, cái gì nên đến thì nhất định sẽ đến.

Thời gian tặng cho chúng ta trải nghiệm và lịch lãm, nhưng cũng đem lại cho chúng ta thế sự bể dâu.

Đời người, đến thì ngẫu nhiên, đi thì tất nhiên, làm việc là đương nhiên và thuận theo tự nhiên. Thế nên cần học được cách đối xử dịu dàng với thế giới này.

Thực ra đời người chỉ có 3 ngày: ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai.

Ngày hôm qua còn chưa kịp xem rõ thì nó đã rời xa. Ngày hôm nay chưa kịp trân quý thì nó đã trôi mất. Ngày mai còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng thì nó đã ập đến.

Khó khăn gập ghềnh là để thành tựu vinh quang cho sinh mệnh

Cuộc đời có lúc hoang mang, cũng có rất nhiều việc không như ý, nhưng những tháng ngày vùn vụt trôi qua thì không thể nào quay trở lại.

Cuộc sống là cánh buồm giong gió, sẽ có gió và có cả sóng to, còn có đá ngầm và nước xoáy, nhưng dẫu con đường trước mắt gian khổ thế nào thì cũng vẫn phải dũng cảm vượt qua. Cho dù có lắc lư dao động thì vẫn phải có phương hướng tiến lên.

Chỉ có nội tâm an định bình hòa thì mới không bị cuộc đời chèo lái. Thế nên cần an định thong dong, muốn có được thì trước tiên phải nỗ lực, không phải của mình thì chớ nhọc sức tranh giành. Chớ chăm chăm công danh lợi lộc trước mắt, cũng chớ tự ti coi nhẹ bản thân.

Có niềm vui sở thích riêng thì hãy kiên trì theo đuổi. Cuộc đời tốt đẹp là ở những trải nghiệm, là dùng nhiệt tình báo đáp cuộc sống.

Con người phải trải nghiệm qua thì mới không sống uổng phí một đời. Chúng ta luôn mong ngóng những tháng ngày yên tĩnh tốt đẹp, nhưng những tháng ngày nào có thể đều là yên tĩnh tốt đẹp đây?

Đằng sau những người có thể xử thế không kinh hãi đều là những trải nghiệm bảy nổi ba chìm.

Đằng sau những người dũng cảm đều ẩn chứa trái tim không khuất phục trước thất bại.

Đằng sau những người thành công đều là sự nỗ lực không mệt mỏi và kiên cường.

Đằng sau những vẻ vang rực rỡ đều là sự chịu đựng và rèn giũa tôi luyện lâu dài.

Có những đoạn đường là lữ khách độc hành. Có những đoạn đường gập ghềnh là đơn độc kiên cường vượt qua.

Tương lai tươi đẹp là phải không ngừng hướng ánh triều dương mà tiến bước. Nơi tháng ngày mù mịt khói sương, cơn gió lớn thổi qua đi sẽ là phong cảnh đẹp.

Ngày ngày, hãy viết cảm ân giữa vườn hoa, đem những phong cảnh đẹp dọc đường dán vào dòng lưu niệm. Trạng thái tốt đẹp nhất của sinh mệnh không phải bay nhảy vội vàng mà là ‘không cô phụ’. Không cô phụ mỗi mùa hoa khai nở, đối xử tốt với mỗi nhành hoa rơi, thu gom mỗi giờ khắc gió mát trăng thanh. Thái độ đúng đắn nhất của sinh mệnh là hãy đem chính mình trả lại cho chính mình.

Cuộc sống không chỉ là tạm bợ, còn có cả thơ và phương xa. Mỗi ngày hãy mỉm cười với mình thì sẽ phát hiện ra thế giới này tươi đẹp. Đời người lúc tiến lúc dừng, chẳng thể nào biết được sẽ gặp phải những gì. Báo đáp cuộc sống tốt nhất là trải qua nỗ lực bản thân, sống cuộc đời mà mình mong muốn.

Hãy yêu mỗi một ngày hôm nay tươi mới tốt đẹp bằng trái tim an nhiên, nghênh đón mỗi một ngày mai theo cách mình mong muốn, dẫu vận mệnh trao cho ta những gì thì nội tâm thiện lương mới là tốt đẹp.

Tâm hồn gieo thiện ý thì gặt hái hương thơm

Tháng ngày là một vốc hạt giống. Tâm hồn gieo ánh nắng sẽ nở những đóa hoa tươi sáng, gieo thiện ý sẽ gặt hái hương thơm, gieo ấm áp sẽ được nội tâm dịu dàng.

Cuộc sống thường tầm thường và vặt vãnh, những đôi lúc lại có vẻ đẹp tươi mới bất ngờ, khiến chúng ta lòng tràn ngập ý thơ. Cuộc sống có những tình cảm, sưởi ấm những ngày đã qua, có những hồi ức, dịu dàng theo cùng năm tháng.

Giống như cơn gió nhớ mùi hương của hoa, tháng năm cũng lưu lại những gì tốt đẹp của chúng ta.

Mong rằng trong từng góc nhỏ cuộc sống của bạn đều có cái đẹp tinh tế yên tĩnh.

Hy vọng bạn xem nhẹ sự đời chìm nổi, thế sự bể dâu, nội tâm an nhiên không vướng ngại.

Chúc bạn gột sạch phồn hoa phù phiếm, dịu dàng chung sống với ngày rộng tháng dài.

Những phong cảnh bên đường kia như rừng hoa muôn sắc rung rinh, rơi vào trong lòng chúng ta, tỏa hương thơm cho cuộc đời.

Nếu trái tim hướng đến mặt trời thì sẽ ấm áp. Chúng ta yêu liễu biếc với đào hồng trong những tháng ngày qua, trân quý mỗi khoảng thời gian và mỗi tình cảm ấm áp.

Trên con đường phía trước, có lẽ cũng đôi lúc thiếu ánh nắng vàng, nhưng chắc chắn sẽ không phải là đêm đen mãi mãi. Tấm lòng thiện lương trong sáng thuở ban đầu tựa như đóa hoa nở dưới nắng sớm mùa xuân.

Nam Phương biên dịch

-------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - THỨ BẢY CN4PS-C PDF Print E-mail

Thứ Bảy sau Chúa Nhật IV Phục Sinh

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ

Bài Ðọc I: Cv 13, 44-52

"Ðây chúng tôi quay về phía các dân ngoại".

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Ðến ngày Sabbat sau, hầu hết cả thành đều đến nghe lời Thiên Chúa. Các người Do-thái thấy đám đông dân chúng, thì đâm ghen tương, nói lộng ngôn, chống lại các điều Phaolô giảng dạy. Phaolô và Barnaba can đảm nói rằng: "Phải giảng lời Thiên Chúa cho các ngươi trước tiên, nhưng vì các ngươi từ chối lời Thiên Chúa và tự cho mình không xứng đáng sống đời đời, thì đây chúng tôi quay về phía các dân ngoại; vả lại Chúa đã truyền lệnh cho chúng tôi rằng: Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi nên ơn cứu độ cho đến tận cùng trái đất". Nghe vậy, các dân ngoại hân hoan ca tụng lời Chúa; những ai được Chúa tiền định hưởng sự sống đời đời, thì tin theo, nên lời Chúa được rao giảng khắp cả vùng.

Những người Do-thái xúi giục các phụ nữ khá giả đã tòng giáo, các thân hào trong thành, bắt bớ Phaolô và Barnaba, rồi trục xuất hai ngài ra khỏi ranh giới xứ họ. Còn hai ngài, sau khi phủi bụi chân lại cho họ, hai ngài đi đến Icôniô. Còn các môn đồ thì đầy hân hoan và Thánh Thần.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4

Ðáp: Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta (c. 3c).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. - Ðáp.

2) Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. - Ðáp.

3) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca. - Ðáp.

Alleluia: Cl 3, 1

Alleluia, alleluia! - Nếu anh em sống lại làm một với Ðức Kitô, thì anh em hãy tìm kiếm những sự cao siêu trên trời, nơi Ðức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Ga 14, 7-14

"Ai thấy Thầy là xem thấy Cha".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, các con biết và đã xem thấy Người".

Philipphê thưa: "Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con". Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: "Philipphê, Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin, vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm; người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho".

Ðó là lời Chúa.

SỐNG VÀ CHIA SẺ:

Vai trò "Mục Tử Thần Linh" của Chúa Kitô là vai trò của một Đấng Thiên Sai, đến để làm theo ý Đấng đã sai chứ không phải theo ý của mình, đến độ làm cho thế gian nhờ mình mà nhận biết Cha, và đến độ bất cứ ai tin vào Người thì được sự sống, đúng như Người đã khẳng định trong bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Bảy Tuần IV Phục Sinh về chủ đề "Thày là sự sống".

"Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: 'Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha'? Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm".

Trong câu khẳng định trên đây của mình, Chúa Giêsu đã ngầm tái xác nhận lời tuyên xưng của Tông Đồ Phêrô “Thày là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mathêu 16:16) là chính xác.Vì là “Đức Kitô” Thiên Sai mà Người đến chỉ “nói” và “làm” những gì Cha là Đấng đã sai Người muốn mà thôi, chứ không phải những gì Người muốn, và chính vì thế, Người cho thấy “Thày ở trong Cha và Cha ở trong Thày”, và cho thấy Người là “Con Thiên Chúa hằng sống”, “đồng bản thể với Cha” (Kinh Tin Kính), đến độ, “ai thấy Thày là thấy Cha”, nơi nhân tính của Người, qua những gì Người nói và làm trong bản tính của con người, một bản tính loài người được Người mặc lấy để “tỏ Cha ra” (Gioan 1:18), hay để Cha tỏ mình ra nơi Người và qua Người.

Nếu Chúa Giêsu tỏ mình ra là hiện thân của Cha như thế, thì thành quả hay tác dụng của niềm tin vào Vị Mục Tử Thần Linh Thiên Sai là ở chỗ làm cho kẻ tin vào Người được hiệp nhất nên một với Người, được Người biến đổi, thậm chí đến độ còn làm được những việc hơn Người làm nữa, như cành nho dính liền với thân nho thì sinh muôn vàn hoa trái nhờ nhựa sống từ thân cây, trong khi chính thân nho lại chẳng sinh hoa trái gì:

"Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha. Và bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh nơi người Con. Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó".

“Ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha” nghĩa là gì? Nếu không phải nghĩa là một khi Người Thăng Thiên "về cùng Cha" thì nhân tính của Người, một bản tính Người mặc lấy khi nhập thể vốn được Ngôi Hiệp với thần tính của Người trên thế gian, nhờ phục sinh đã trở thành linh thiêng, bấy giờ được hoàn toàn hoan hưởng Thực Tại Thần Linh là Thánh Thần với Cha và như Cha. Bởi thế, ai tin vào Người thì được hiệp nhất nên một với Người là Đấng từ Cha sẽ sai Thánh Thần đến (xem Gioan 15:26) để nhờ đó họ có thể làm chứng về Người cho đến tận cùng trái đất (xem Tông Vụ 1:8).

"Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa" là vì thế - vì Chúa Kitô Phục Sinh và Thăng Thiên ở trong họ bằng Thánh Thần của Người, và "Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa" là như thế - ở chỗ nhờ Thánh Thần và cùng với Thánh Thần của Người họ có thể làm chứng về Người, nhờ đó Người được nhận biết và yêu mến khắp thế giới chứ không phải chỉ ở nơi dân Do Thái là thành phần vốn không tin Người cho dù Người đã tỏ hết mình ra cho họ, và nhờ đó Người là hạt lúa miến mục nát đi nơi mầu nhiệm khổ giá trổ sinh muôn vàn hoa trái là phần rỗi các linh hồn (xem Gioan 12:24).

Bài Đọc I (Tông Vụ ):

Vai trò Mục Tử Thần Linh của Chúa Kitô Thiên Sai tiếp tục sinh hoa trái nơi thành phần môn đệ được Người sai đi làm chứng về Người, như bài đọc một hôm nay cho thấy, đến độ, càng bị chống đối và thử thách, các vị càng sinh nhiều hoa trái như cành nho đã sinh trái thì cần được cắt tỉa đi cho càng sai trái hơn (xem Gioan 15:2):

"Tại I-cô-ni-ô cũng xảy ra như vậy: hai ông vào hội đường người Do-thái và giảng dạy, khiến rất đông người Do-thái và Hy-lạp tin theo. Nhưng những người Do-thái không tin theo thì xúi giục những người ngoại và làm cho họ có ác cảm với các anh em. Vậy hai ông ở lại một thời gian khá lâu, mạnh dạn vì dựa vào Chúa, là Đấng chứng nhận lời giảng về ân sủng của Người, khi cho tay các ông thực hiện những dấu lạ điềm thiêng".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

PS.IV-7.mp3

--------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - TRÁNH THAM-SÂN-SI PDF Print E-mail

THAM - SÂN - SI
Tránh Tham lam, Giận hờn, Si-mê

1- Tham là không tham muốn: (Đọc Kinh Mười điều răn )
Ở đời có 5 món dục lạc mà người ta thường tham muốn nhất là: Tiền của- Sắc đẹp- Danh vọng- Ăn uống- Ngủ nghỉ. Ngũ trần dục lạc ấy thật ra vui ít mà khổ nhiều.
Dục lạc chính là những nguyên nhân chính ràng buộc kiếp người vào vòng sanh tử, luân hồi, sa đọa. Người không ham muốn những thứ ấy là người biết tu hành Thiểu dục= muốn ít, và Tri túc=biết đủ. Người có hai điều trên thì có một đời sống dản dị và an nhàn.
Nến bạn thực hành được thì xã hội không có thảm trạng kẻ mạnh ức hiếp người yếu, kẻ giầu đàn áp kẻ nghèo., người nghèo oán giận kẻ giầu. Cuộc sống sẽ thanh bình an lạc.
Người không tham muốn được những lợi ích sau đây:
a/ Ba nghiệp: Thân-Khẩu-Ý được tự tại, vì nhân các căn đầy đủ.
b/ Của cải không mất mát hay bị cướp giật.
c/ Phúc Đức tự tại.
d/ Những sự tốt đẹp sẽ đến với mình, dù không mong ước.

2- Sân là không giận hờn: (Đọc Kinh Bẩy mối tội đầu )
Không giận hờn là vẫn giữ sự bình tĩnh, điềm đạm, nhu hòa trước những cảnh trái ý nghịch lòng.
Giận hờn là một tính xấu rất tai hại, nó như một ngọn lửa dữ, đốt cháy cả mình lẫn người chung quanh. Kinh Phật có câu:
“Một niệm giận hờn nổi lên, thì trăm nghìn nghiệp chướng đều mở. Lửa tức giận một phen phát ra, liền đốt tất cả rừng công đức.”
Khổng giáo cũng nói :
“Dằn tâm giận xuống một lúc thì khỏi lo sợ (hối hận) cả ngàn ngày. Nên chỉ việc đáng nhịn thì nhịn, chuyện đáng răn thì răn. Nếu chẳng nhịn, chẳng răn thì, thì việc nhỏ hóa ra to. Bao nhiêu điều phiền não đều do chẳng nhịn mà ra.”
Theo kinh Thập-Thiện-Nghiệp đaọ thì người nào không tức giận sẽ được tám món tâm pháp vui mừng như sau:
a/ Không tâm khổ não. b/ Không tâm giận hờn.
c/ Không tâm tranh giành. d/ Tâm nhu hòa ngay thẳng.
e/ Tâm từ bi Chúa, Phật. g/Thường làm yên ổn cho chúng sinh.
ê/ Thân tướng trang nghiêm, chúng sinh đều tôn kính.
g/ Có đức nhẫn nhục, được mau sanh lên cõi Phạm-Thiên.

3- Si là không si-mê: (Đọc bẩy ơn Chúa Thánh Thần)
Không si-mê là biết phán đoán rành rẽ, nhận định rõ ràng, đúng đắn, không cố chấp theo sự hiểu biết của mình, không tin những thuyết không hợp chân lý, nhất là không mê tín dị đoan. Họ có trí huệ, không tạo tội, luôn làm việc phước, diệt trừ vô minh để tiến mãi trên con đường giải thoát.
Theo kinh Thập-Thiện-Nghiệp đạo, người không si-mê tạo được 10 pháp công đức sau:
a/ Được ý vui chân thiện và bạn chân thiện.
b/Thà bỏ thân mạng chứ không làm ác, tin sâu nhân quả.
c/ Chuyên hướng về điều chân thiên mỹ.
d/ Tâm được ngay thẳng và chánh kiến
e/ Sanh lên cõi trời, khỏi bị đọa vào ba đường ác.
ê/ Phúc huệ không lường, thường tăng lên mãi.
g/ Dứt hẳn đường tà, chăm tu đạo chánh.
h/ Yên ở vào nơi chánh kiến. i/ Khỏi bị nạn dữ.
k/ Khỏi lòng chấp ngã, bỏ hết ác nghiệp.

Trên đây là 3 Nghiệp dữ về Ý là: Tham lam-Giận hờn-Si –mê.
Vậy Nghiệp = Tạo tác, Hành động . Gồm: Lành, Dữ hoặc không.
Còn các Nghiệp dữ về thân có 3 là: Sát sinh-Trộm cắp-Dâm dật.


Những Nghiệp dữ về khẩu có 4 là: Nói dối- Nói thêu dệt-Nói lưỡi hai chiều-Nói lời hung ác.
Nêú làm ngược lại các Nghiệp trên hay Không là 10 Nghiệp lành hay còn gọi là THẬP THIỆN NGHIỆP là cội rễ của tất cả pháp lành thế gian và xuất thế gian; như là nấc thang quan trọng cần phải vượt qua, là căn bản hạ tầng vững chắc để xây dựng lâu đài cao lớn.
Nhân quả và Nhân hồi là hễ chúng ta gieo nhân gì thì chúng ta gặt qủa ấy, hoặc ngay trong đời hiện tại hay đời sau. Nhỏ lớn tùy theo.

Ptế:JB Nguyễn văn Định
22-05-05

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 72