mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay648
mod_vvisit_counterHôm Qua10757
mod_vvisit_counterTuần Này44848
mod_vvisit_counterTuần Trước45104
mod_vvisit_counterTháng Này135904
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10640160

We have: 111 guests online
Your IP: 54.162.173.119
 , 
Today: Apr 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH - DU NGON HAI NGUOI CON PDF Print E-mail

"Cây bút chì nhỏ mọn hèn" mỗi tuần được Thầy Bạn Tri Kỷ, James Ngô Tường, SDD, mời viết suy niệm Tin Mừng CN bằng Anh ngữ (tầm 500 từ) cho Cộng đoàn CGVN tại Pensacola, Florida. Đây không phải là việc dễ, nhưng "đầy tớ vô dụng, kể cả vô duyên" chỉ biết "vâng lời Thầy (Tường), em... thả lưới!"
----------------------------------------------------------------------------------

* 26th Sunday in Ordinary Time – A' Reflection

The Parable of the Two Sons
"Son, go and work in the vineyard today."
(Matthew 21:28)

Jesus told this parable to invite all of us to work in the vineyard which is the Kingdom of God. But not everybody wants to work! In the parable, the older son finally changed his mind and did what his father wanted.
Happy to those who work for God, not for men on earth, and believe His Only and Beloved Son who was sent by Him to save men and women, the sinners. However, God's chosen people did not believe Jesus, the Savior. Therefore, Jesus said to them, "I tell you: the tax collectors and prostitutes are going into the Kingdom of God ahead you. For John the Baptist came to you showing you the right path to take, and you would not believe Him, but the tax collectors and the prostitutes believed Him. Even when you saw this, you did not later change your minds and believed Him" (vv. 31-32).
Today, my young Vietnamese friends, do you believe Jesus? If you do not believe Him, that means you do not have the faith yet, then I am happily to invite you to pray God for this big gift of faith. Having faith, you will be saved and will enter in the Heaven where God The Trinity, our Mother and all saints reign.
May God bless you and specially give you the faith in His Son, Jesus.
 Joseph Son Thanh Nguyen,
(San Jose, The valley of yellow flowers, CA, Sep. 28, 2017)

--------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - CAM NGHIEM CN25TN-A PDF Print E-mail

'van nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH
To:Van Nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH
Sep 24 at 8:56 PM
Cám ơn bạn dấu tên (Anonymous) đã mở lòng cho Chúa Thánh Thần có cơ hội đáng động bạn qua tách cafe hôm nay. Va cũng xin thay mặt cho các bác, cô chú và anh chị trong chương trình Ánh Sáng Tin Mừng (ASTM) cám ơn những lời khen về việc chọn lựa bài hát. Tôi nghĩ là những người phục vu trong chương trình ASTM rất vui khi biết những việc bé nhỏ họ làm giúp bạn cảm được tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc sống của mỗi người chúng mình.

Xin gởi bản viết của bài chia sẻ PA hôm nay như sự yêu cần của bạn.
=====================================

Suy niệm Chúa Nhật 25 mùa TN September 24, 2017 – Ông chủ vườn nho. MT 20:1-16A

Không như những lần so sánh trước về nước Thiên Chúa (TC) với những hình ảnh trìu tượng như: hạt cải, đấu bột, v.v.. Trong bài Phúc Âm (PA) hôm nay, Chúa Giêsu liên kết nước Thiên Chúa với một con người sống động trong hơi thở và trong những quyết định của mình. Đó là ông chủ vườn nho. Đương nhiên, chúng ta điều hiểu ông chủ vườn nho trong câu chuyện PA chính là TC.

Mỗi khi đọc hoặc nghe bài PA về dụ ngôn "ông chủ vườn nho" thì hầu như ai trong chúng ta cũng nghĩ ngày đến "công bằng và bất công" Người làm việc cả ngày mà cũng lãnh tiền công bằng người chỉ làm 1 vài tiếng. Thế thì "công bằng ở đâu" qua việc làm của ông chủ vường nho, hay nói thẳng ra là của TC? Và đâu mới là ý nghĩa thật sự mà Chúa Giêsu muốn nói và dậy dỗ trong câu chuyện PA hôm nay. Bài PA nhắc nhở cho chúng ta rằng mặc dù TC không mắc nợ chúng ta chút nào, nhưng Ngài luôn cung cấp đồi dào và bình đẳng cho tất cả mọi người. Đôi khi mỗi người chúng ta bị cám dỗ để nghĩ rằng hành động của "tôi" xứng đáng nhận được nhiều phần thưởng từ TC hơn là những hành động của người khác. Nhưng sự quảng đại của TC không thể được định lượng hoặc phân phối thành những phần lớn nhỏ khác nhau cho những người khác nhau.

Một việc làm nữa cũng "kỳ cục và lạ đời" và đáng chú ý của ông chủ vườn nho là: Nếu ông ta đã có ý định trả công đồng đều cho tất cả, thì tại sao lại không trả cho những người làm tứ sáng sớm trước để họ đi về, vì họ làm cả ngày đã mệt rồi, chỉ mong lãnh tiền lương và về nhà nghĩ ngơi cho khỏe. Như vậy thì họ sẽ không biết là những người làm sau sẽ lãnh bao nhiêu tiền và sẽ không có chuyện "phàn nàn" rằng ông chủ đối xử không công bằng xẩy ra. Nhưng ông chủ vườn nho đã không làm như thế mà bắt họ phải đứng chời đợi xếp hàng ở mãi tận đằng sau. Những người thợ này hy vọng là sẽ được lãnh nhiều tiền hơn những ngươi làm ít giờ hơn họ. Nhưng rốt cuộc họ hoàn toàn thất vọng và bất mãn khi biết phần lương của tất cả mọi người đều bằng nhau. Bất cứ ai trong chúng ta nếu là những người làm từ "sáng sớm" thì cũng có thể sẽ cầu nhầu, lẫm bẩm trong miệng "đồ ông chủ cà chớn, bất công đối sử không công bằng" chút nào" phải không???

Trước tiên, chúng ta hãy nhớ lại lời tiên tri I-sa-i-a trong bài đọc một nói về những suy nghĩ và hành động của TC "Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối của các ngươi không phải là đường lối của Ta." (Isaia 55:8) Khi nói đến "công bằng" thì con người chúng ta thường nghĩ ngay đến "thưởng và phạt" trong xã hội. Nếu tôi chăm chỉ làm việc vất vả thì tôi sẽ được thưởng với tiền công xứng đáng. Nếu tôi lười biếng, hoặc vi phạm lỗi nào đó thì tôi sẽ được hưởng ít đi hoặc bị phạt. Đây là luật tự nhiên về "công bằng' của con người. Trong khi đó TC lại đi xa hơn nữa về điều này Công bằng của TC không chỉ là những "thưởng & phạt" nhưng còn bao gồm bác ái, tinh yêu, lòng thương xót và lòng cảm thông đồng cảm nữa. TC đã chứng minh điều này với việc "hy sinh" đứa cho duy nhất của mình để cứu nhân loạikhỏi tội lỗi của sự chết đời đời. Ngoài ra, công bằng trong con mắt TC là những gì mỗi cá nhân cần phải có để có thể tạo dựng một đời sống sung mẫn về thể xác lẫn tâm linh cho chính họ và gia đình của họ, chứ không phải chỉ là là những "thưởng & phạt" khác nhau.

Điều thứ hai là cách thức của ông chủ vườn nho đi tìm người vể làm vườn cho ông ta. Nếu để ý chúng ta sẽ thấy việc ông ta ra "chợ", ra các góc đường tìm người làm có 1 cái gì đó khác lạ hơn những "ông chủ" bình thường. Thường thì những "ông chủ" chỉ ra các góc chợ, góc phố, góc đường vào mỗi buổi sáng sớm một lần để tìm người làm, chứ có ai như ông chủ trong bài PA ra "chợ' tìm người những ba, bốn lần trong 1 ngày. Tại sao ông ta lại ra "chợ' tìm người nhiều lần và làm mất thời giờ của mình như vậy? Xin thưa là vì những "ông chủ" khác chỉ nghĩ đến những việc làm cần phải giải quyết của họ mà thôi, cho nên họ đi tìm thợ làm việc chỉ 1 lần từ sáng "tinh mơ" để thợ có nhiều giờ làm việc cho họ. Còn ông chủ vườn nho trong bài PA lại rất khác. Ông ta ra chợ, ra góc phố tìm người nhiều lần và mướn tất cả những ai đang đứng tìm việc làm. Ông ta làm như vậy là vì ông ta đặt con người lên trên những việc làm. Ông ta cảm thông và đồng cảm được nỗi lo âu của những người không có việc làm ổn định. Họ đang cần việc làm để có thể mua thức ăn, quần áo và nơi ăn chốn ở cho gia đình của họ. Như thế thì làm sao mà ông chủ vườn nho có thể làm ngơ và chỉ nghĩ đến những việc cần làm của mình được chứ? Đó là lý do tại sao ông chủ vườn nho ra "chợ" nhiều lần trong ngày và mướn bất cứ ai thất nghiệp đang tìm việc làm. Việc làm này chứng tỏ cho chúng ta thấy là con người quan trọng hơn là những việc làm trong con mắt TC, vì TC luôn luôn rộng lượng và yêu thương từng người chúng ta.

Quý ông bà và anh chị em thân mến trong Chúa Kitô, chúng ta học được điều gì với những điều vừa được trình bày ở trên? Đâu là bài học mà Giáo Hội mời gọi chúng ta áp dụng trong đời sống của người Công Giáo qua PA "ông chủ vườn nho" này.

Có vài bài học mà chúng ta có thể áp dụng cho đới sống "Đạo và đời" của mỗi người. Điều thứ nhất trong sách tiên tri I-sa-í-s-a nhắc nhở rằng chúng ta luôn được mời gọi tìm kiếm con đường của TC hơn là dựa vào sự hiểu biết và đường lối của CT. "Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi" (isaia 55:8) TC không cần phải theo chương trình, đường lối, giáo điều và những giới hạn của con người chúng ta. "Trời cao hơn đất chừng nào thì đường lối của Ta cao hơn đường lối các người và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngưởi chừng ấy." (Isaia 55:9) Câu nói này không có ý là hạ bệ sự hiểu biết của con người, nhưng là để nói lên một điều đơn giản mà đôi khi khó chấp nhận được đó là: "Chúng ta không phải là Thiên Chúa." Vi không phải là TC cho nên chúng ta đừng vội phân bì hoặc xét đoán ai như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói: "tôi là ai mà dám xét đoán" khi ngài trả lời câu hỏi của một phóng viên nhà báo.

Điều thứ hai mà chúng ta học được là lòng quan tâm, từ bì, nhân hậu và độ lương của TC được diễn tả qua ông chủ vườn nho trong bài PA. TC luôn coi con người quan trọng hơn tất cả. Đây là điều mà nhiều người trong chúng ta cần chú ý học hỏi. Đôi khi chúng ta đã có những hành động lo cho "sự vật" nhiều hơn là "con người" khi một sự việc nào đó xẩy ra. Thí dụ như khi lái xe bị tai nạn, câu đầu tiên được nghe là "cái xe có bi sao không? Có bị hư nặng không?" Rồi sau đó là phán đoán, đổ lỗi "tại bà, tại ông, v.v..." thay vì là những cầu hỏi quan tâm lo lắng về sự an toàn và yêu thương như: 'bà xã hay ông xã hoặc các con có ai bị thương tích gì không? Thôi đừng lo âu nữa mọi người an toàn là tốt rồi. Tạ ơn Chúa cho mọi người đều được bình an."

Một vài trường hợp khác nữa là có một vài bố mẹ vì quá lo lắng cho vấn đề tiền bạc, tài chánh chi tiêu trong gia đình nên đã đi làm qúa nhiều giờ một ngày, đôi khi làm cả thứ bảy và Chúa Nhật nữa, cho nên đã không có thời giờ để cả nhà có những giây phút quay quần, kết thân trò chuyện, vui chơi với nhau. Các con em là những người bị thiệt thòi nhất trong những trường hợp này vì các em còn nhỏ nên rất cần sự yêu thương chăn sóc của bố mẹ, hơn là lủi thủi cả ngày chơi một mình với cái TV, choi Internet game, v.v... Khi các con còn nhỏ thì bố mẹ chỉ lo đi làm kiếm tiền bỏ mặc các em. Đến khi gia đình khá giả rồi, lúc đó các bố mẹ muốn có thì giờ với các con thì chúng không muốn nữa vì lúc đó các con đã bước vào tuổi vị thành niên, và chỉ thích chơi với các bạn cùng trang lứa mà thôi. Đây là bài học đắt giá mà các bậc làm bố mẹ được mời gọi nên chú ý. Đó là làm sao để giống như Thiên Chúa, biết cái nào là cần thiết hơn để luôn đặt con người lên trên vật chất và công việc; và cũng nên biết như thế nào là đủ cho việc đi làm kiếm tài chánh để xây dựng gia đình.

Điều thứ ba có lẽ là điểm quan trọng nhất trong bài PA tuần này đối với tôi. Bài PA cho chúng ta thấy rằng TC là ông chủ vườn nho liên lĩ ngày đêm đi ra các chợ các gốc phố, xó đường kiếm tìm từng người chúng ta vào làm thợ vườn nho cho Ngài. Ngay cả khi chúng ta thụ động thì TC luôn luôn là người chủ động tìm kiếm từng người thợ thất nghiệp, từng con chiên lạc về với Ngài vì tình yêu đã thúc đẩy TC làm như vậy. Chúa mời gọi mỗi người chúng ta vào làm vườn nho cho Ngài ở một thời điểm khác nhau; vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau. Nhưng cho dù ở thời điểm nào đi chăng nữa, thì mỗi người chúng ta được mời gọi suy tư và tự hỏi "tôi đã và đang làm vườn nho cho Chúa với một tâm tình như thế nào? Làm vì mong được "lãnh lương" nhiều hơn người khác hay làm với tâm tình cha con và quan niệm mọi người thợ đều là and em cùng một Cha, nên không có lòng so sánh phàn nàn "hơn thua"?

*TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG LỜI MÌNH XIN: Lạy Chúa Giêsu, qua các bài đọc của Chúa Nhật hôm nay, nhờ THÁNH THẦN cho mỗi người chúng con biết bắt chước lòng quảng đại của Chúa và luôn ghi nhớ rằng đường lối của Chúa thì rất ư là khác xa với đường lối của chúng con, cho dù đôi khi đường lối của Chúa có trái ngược với những sinh hoạt bình thường của xã hội loài người. CHÚNG CON QUYẾT TÂM ôm ấp và trân quý đường lối của Chúa trong Giáo Hội và trong đời sống của mỗi người chúng con, ĐỂ làm vườn nho, phục vụ Ngài với một tâm tình 'Cha và con" và tuyệt đối sẽ không phân bì, ghanh tị vì tất cả chúng con đều là anh em cùng một Cha trên Trời. AMEM.

Phó tế Giuse Nguyễn Xuân Văn
=========================================

Anonymous has left a new comment on your post "[CAFE_TAMLINH] Tách cafe tâm linh ngày 24 tháng 9...":

Cám ơn bài chia sẻ PA của thầy Văn. Vâng những thí dụ thầy nói trong bài chia sẻ rất đúng. Hai vợ chồng con bây giờ rất hối hận vì đã "coi việc làm quan trọng hơn con người" như thấy đã nói khi các còn nhỏ. Chúng con ước gì mình có thể vặn cái đồng hồ thởi gian lại để có thể áp dụng bài học trong bài PA hôm nay. (thầy Văn ơi, nếu được xin gởi bài viết nha. con thích được đọc lại khi cần)

Cũng xin tạ ơn Chúa cho bài "bóng nhỏ giáo đường" của Nguyễn Thảo Nam. Thật rất cảm phục việc hy sinh phục vụ của Sour"vo danh' trong cấu chuyện, và cũng thấy xót xa thương cho những người bị cùi. Nước mắt tự nhiên cứ chảy ra theo tường lời của câu chuyện. Vâng đời sống mỗi người là một thánh lễ.

Sau cùng thì xin cám ơn các cô chú, anh chi trong chương trình Ánh Sáng Tin Mừng, đã chọn những bài hát rất hay liên quan rất gần gủi với những bài chia sẻ. Đôi khi những bài hát làm nỗi cảm xúc tằng lên đâm sâu hơn. Và có lúc nghe bài chia sẻ suy niệm xong vẫn chủa cảm được, thi Chúa lại dùng những lời trong bài hát để đánh động con.

Xin Chúa chúc lành cho cộng của chương trình Áng Sáng Tim Mừng

Posted by Anonymous to Reflection/Sharing's Corner - GĐTT at September 24, 2017 at 4:57 PM
--
==================================

 
DOI SONG TAM LINH - DUOC CHET NHU CHUA PDF Print E-mail

Chết Như Chúa

PTE NGUYỄN MANH SAN

Một linh mục, cảm thấy gần chết trong bệnh viện, yêu cầu bác sĩ gọi cho một chủ ngân hàng và một chính trị gia.
Trong vài phút, hai người xuất hiện.
Vị linh mục yêu cầu họ ngồi ở hai bên giường.
Vị linh mục cầm tay và giữ im lặng.
Nhà ngân hàng và chính trị gia rất xúc động và đồng thời cảm thấy rất quan trọng để được triệu hồi bởi một linh mục trong giây phút ông qua đời.
Trong nỗi thống khổ, chính trị gia hỏi: "Nhưng tại sao bạn yêu cầu chúng tôi đến bên bạn ở đây?
Linh mục đã tập hợp hết sức mình và nói:
"Chúa Jêsus đã chết giữa hai tên trộm. . . . . Tôi muốn chết cùng một cách! "

Sưu tầm

----------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - GIAO HOI NHAT BAN PDF Print E-mail

Đức Thánh cha kêu gọi đừng quên các vị tử đạo tiên khởi
Ngài nói những thách thức hiện nay khiến cho việc truyền giáo của Giáo hội Nhật Bản cấp bách hơn bao giờ hết

September 22, 2017

Nhiều thách thức ở Nhật Bản làm cho hoạt động truyền giáo của Giáo hội ở nước này trở thành lời kêu gọi làm "muối và ánh sáng" hy vọng và mang tính cấp bách hơn bao giờ hết, Đức Thánh cha Phanxicô nói với các giám mục Nhật Bản.

Thực ra lịch sử anh dũng tử đạo lâu dài của quốc gia này thể hiện "sức mạnh truyền giáo thực sự của Giáo hội Nhật Bản", và đó là kho báu khổng lồ cần luôn ghi nhớ, ấp ủ và trông cậy, ngài nói.

Đức Thánh cha bình luận trong thư gửi tất cả các giám mục ở Nhật Bản, thông qua Đức Hồng y Fernando Filoni, Tổng trưởng Thánh bộ Truyền giáo đang viếng thăm Nhật Bản từ ngày 17-26/9.

Nhiều vấn đề đáng lo lắng mà quốc gia này đối mặt bao gồm tỷ lệ ly dị cao, tự tử, thái độ lạnh nhạt với tôn giáo và "nỗi ám ảnh về việc làm và thu nhập", Đức Thánh cha nói trong thư đề ngày 14-9, lễ Suy Tôn Thánh Giá.

Một quốc gia phát triển cao có thể tạo ra của cải vật chất, nhưng cũng tạo ra sự loại trừ và nghèo nàn về vật chất, tinh thần và đạo đức, ngài viết.

Đó là lý do Giáo hội Nhật Bản cần tiếp tục "trở thành muối và ánh sáng" trên thế giới, ngài nói.

Giống như muối thật, Giáo hội phải ngăn ngừa "sự thối rữa và tạo hương vị" và như ánh sáng "xua tan bóng tối", ngài kêu gọi.

Giống như hạt cải bé xíu, Giáo hội Công giáo thiểu số ở Nhật Bản được giao phó sứ mạng trọng đại, và tình trạng thiếu linh mục và tu sĩ ở đó không bao giờ có thể cản trở tiếng gọi truyền giáo, ngài nói. Đúng hơn là nó truyền cảm hứng cho họ không ngừng tìm kiếm người làm mới cho vườn nho của Chúa.

UCAN VN

---------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - THA THU CHO NGUOI LA COI TROI PDF Print E-mail

Cựu Tổng Thống Nam Phi: Tha Thứ Cho Người Khác Là Cởi Trói Cho Chính Mình
Đăng trong Tháng Chín 18, 2017 bởi
‎Kimtrong Lam‎ to Lương Văn Can 75.

Nelson Mandela, cha già dân tộc Nam Phi, không chỉ là chính khách nổi tiếng vì sự đấu tranh không mệt mỏi để loại bỏ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, mà còn là một người có tấm lòng khoan dung, có thể tha thứ cho cả "kẻ thù" của mình.
Có thể nói, ông Nelson Mandela là nhân vật quan trọng trong giới chính trị quốc tế. Cả đời ông đều tận sức phản đối chính sách kỳ thị, phân biệt chủng tộc, đẩy mạnh đấu tranh vì dân chủ ở Nam Phi. Cũng bởi vì thế mà ông bị bắt giữ và bị cầm tù suốt 27 năm. Ngày 10/2/1990, ông Nelson Mandela được chính phủ Nam Phi phóng thích vô điều kiện.
72 tuổi với mái tóc hoa râm, ông Mandela bước ra khỏi nhà tù. Ngay ngày hôm sau, ông Mandela lại bước vào con đường mà ông đã chọn – đấu tranh giải phóng dân tộc. Tháng 12-1993, ông Mandela và Tổng thống Willem de Klerk được trao giải Nobel Hòa bình "vì những nỗ lực để chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc trong hòa bình, đồng thời đặt nền móng cho nền dân chủ Nam Phi mới".
Năm tháng sau đó, lần đầu tiên trong lịch sử Nam Phi, cử tri mọi chủng tộc nô nức đi bỏ phiếu trong một cuộc bầu cử dân chủ. Kết quả, ông Mandela được bầu làm Tổng thống với số phiếu áp đảo, trở thành vị Tổng thống da đen đầu tiên của Nam Phi sau hơn ba thập kỉ do người da trắng thống trị.
Trong lễ nhậm chức của ông Nelson Mandela có 50.000 người đã tham gia. Sau lễ nhậm chức, ông Mandela cũng tổ chức yến tiệc chiêu đãi đặc phái viên các nước và khách mời. Mandela đã mời cả các cai ngục ở đảo Robben và công tố viên đã đòi ông phải bị kết án tù chung thân tham dự lễ nhậm chức tổng thống của ông.
Trong yến tiệc, đầu tiên, ông hoan nghênh các vị quan khách đã dành thời gian tới tham dự. Ông nói, ông cảm thấy vô cùng vinh hạnh vì được tiếp đãi nhiều vị khách tôn quý như vậy. Nhưng điều khiến ông hài lòng nhất là sự xuất hiện của ba người quản ngục ở nhà tù Đảo Robben, nơi ông từng bị giam giữ.
Sau đó ông mời ba người quản ngục cũ này đứng lên và giới thiệu từng người một với tất cả mọi người. Khi Mandela đứng dậy cung kính chào 3 người này thì tất cả những người có mặt ở đó, thậm chí cả thế giới đều phải tĩnh lặng.
Những người có mặt tại buổi lễ đều vô cùng cảm động. Trong số những người tham dự này, có một người là thành viên phái đoàn đặc phái viên Mỹ, thân là đệ nhất phu nhân tổng thống – bà Hillary Clinton.
Bởi vì đang phải chịu tiếp nhận điều tra vụ Whitewater và thường xuyên bị báo giới công kích, bà Hillary đã hỏi ông Mandela rằng vì sao trong dòng chảy nguy hiểm, trong cuộc đấu tranh biến động liên tục như vậy mà ông vẫn bảo trì được một tấm lòng quảng đại, khoan dung và tha thứ?
Ông Mandela nhìn bà Hillary, rồi dùng tâm thái mà mình thu hoạch được trong ngày ra tù trả lời bà. Ông nói: "Khi tôi bước ra khỏi phòng giam của mình, đi qua cánh cổng nhà tù để được tự do, tôi đã hiểu rõ ràng rằng, nếu tôi không thể để nỗi đau và sự oán hận của mình ở lại đằng sau, thì thực sự chính là tôi vẫn còn đang ở trong tù".
Ông Mandela cũng nói với bà Hillary rằng: "Lòng biết ơn và khoan dung thường có nguồn gốc từ sự đau khổ và hoạn nạn, chúng ta phải dùng nghị lực thật to lớn để huấn luyện. Bản thân tôi lúc còn trẻ tính tình rất nóng nảy, ở trong tù phải học cách kiểm soát, kiềm chế cảm xúc mới tồn tại được đến hôm nay.
Những năm tháng ở trong tù đã cho tôi thời gian và sự khích lệ, có thể thâm nhập được vào nội tâm của chính mình, học được cách xử lý những đau khổ mà bản thân gặp phải".
Sự khoan dung, độ lượng của ông Mandela và tinh thần lạc quan hướng về phía trước của ông đã làm cảm động sâu sắc đến tất cả mọi người.
Trong cuộc sống, vui vẻ và thống khổ thường thường luân phiên xuất hiện và hoán đổi tác dụng. Cho nên, khi thống khổ đến, hãy làm giống như Mandela, bỏ lại thống khổ và oán hận ở đằng sau, vui vẻ bước về phía trước. Chúng ta làm điều đó, không phải vì người khác mà là vì chính bản thân mình.
Bởi vì, tâm con người, trái tim con người cũng được ví là một nhà tù, nếu như để oán hận chôn sâu trong đó, thì chúng ta sẽ trở thành tù nhân của chính mình. Lúc ấy, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng, như thế mới là thống khổ nhất!
Học trò của Khổng Tử là Tử Cống từng hỏi ông rằng: "Thưa thầy! Có hay không có một chữ mà có thể làm nguyên tắc khiến con người cả đời làm theo?"
Khổng Tử nói: "Chính là chữ "Thứ". Chữ "Thứ" này chính là mang ý nghĩa khoan dung, độ lượng"
Một vị học trò khác của Khổng Tử là Nhan Hồi cũng từng nói: "Người đối tốt với ta, ta cũng đối tốt với người. Người không đối tốt với ta, ta vẫn đối tốt với người".
Cho nên, tha thứ cho người khác chính là giải thoát cho chính mình, cũng là cách yêu thương chính mình!

KRISTIE PHAN CHUYỂN

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 55