mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay312
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này10907
mod_vvisit_counterTuần Trước56369
mod_vvisit_counterTháng Này197780
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7998178

We have: 94 guests online
Your IP: 54.147.232.40
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 282 = CHUA GIE-SU KI-TÔ PDF Print E-mail

Chúa Giêsu Kitô​

Chi Trần chuyển
1. Chúa Giêsu Kitô: "Ta là đường đi, là chân lý, là sự sống."
Đến với Chúa Giêsu Kitô là đi đúng đường, không sợ lạc;
Đến với Chúa Giêsu Kitô là có chân lý, không bị lừa gạt;
Đến với Chúa Giêsu Kitô là có sự sống, không phải chết đời đời.

Jesus Christ: "I am the way, the truth and the life."
Come to Jesus Christ is go to the right way, do not fear to get lost.
Come to Jesus Christ is to have the truth, do not fear to be duped.
Come to Jesus Christ is to have life, do not fear to die forever.

2. Kẻ chối bỏ Chúa Giêsu Kitô, thì mù hơn người không có mắt.
A person, who refuses Jesus Christ, is blinder than a person who does not have eyes.

NguyễnHyVọng

---------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 280=CAU NGUYEN VA SONG CAU NGUYEN PDF Print E-mail

CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG LỜI TÔI CẦU XIN


Cầu nguyện là một điều cần thiết cho đời sống nguời Ki-tô hữu. Chính các tông đồ xin Chúa Giê-su dạy họ cách cầu nguyện. Mỗi ngày, chúng ta dành thời giờ cầu nguyện với Chúa; xin gì với Chúa; và THỰC HÀNH được gì khi cầu xin. Lời Chúa Giê-su nói: " Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho." Tuy nhiên, có những điều CÁC BẠN cầu xin nhưng không được Chúa nhận lời, và có những ước muốn mà không thực hiện được, BẠN cảm thấy thất vọng, chán nản và buông xuôi. Vậy, đâu là lời cầu nguyện chân thành theo thánh ý Chúa.
Theo đoạn Tin Mừng của thánh Luca thuật lại, Chúa Giê-su dạy, khi cầu nguyện anh em hãy nói:" Lạy Cha, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, Triều Đại Cha mau đến, xin Cha cho chúng con ngày nào có lương thực của ngày ấy; xin tha tội cho chúng con, vì chính chúng con cũng tha cho mọi người mắc lỗi với chúng con, và xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ." Đó là những điều Chúa dạy cho các tông đồ cầu nguyện. Còn chúng ta thì sao? Mỗi người chúng ta có lời cầu nguyện khác nhau.Cầu nguyện là thưa chuyện với Chúa qua lời nói, cử chỉ và ước muốn của chúng ta. Nhưng trong thực tế, khi cầu nguyện chúng ta thường xin theo ý riêng, ước muốn của mình hơn là vâng theo thánh ý của Thiên Chúa. Lời cầu nguyện không được đáp trả vì nó chưa đủ thánh thiện và tốt lành.
Chúng ta có thể minh họa dụ ngôn sau đây: Có hai người lên Đền Thờ cầu nguyện. Một người Pharisiêu và một người thu thuế. Người Pharisiêu đứng cầu nguyện thầm: "Lạy Thiên Chúa, tôi tạ ơn Ngài, vì tôi không phải như người khác, tham lam, bất nghĩa, gian dâm, cũng không phải như người thu thuế kia. Tôi ăn chay một tuần lễ hai lần và nộp một phần mười về lợi nhuận của tôi. Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, không dám ngước mắt lên trời, anh ta đấm ngực mà rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót lấy tôi, vì tôi là kẻ có tội." Ta nói cho các ngươi, người này trở về nhà mình, anh ta sạch tội, và sống công bình hơn người kia; vì ai tự nhắc mình lên sẽ phải hạ xuống, ai tự hạ mình xuống sẽ được nhắc lên.
Trong dụ ngôn này, CÁC BẠN thấy được một sự phán xét lạ lùng và hoàn toàn đi ngược lại sự khôn ngoan và lý trí của con người. Người Pharisiêu hiên ngang bước vào đền thánh, đứng thẳng cầu nguyện bằng cách liệt kê những đức hạnh của mình, ông ta tự phân biệt mình với những người còn lại, với niềm tin rằng, Thiên Chúa không thể làm gì khác hơn là phải chấp nhận một người có đời sống đạo đức hoàn hảo như ông. Trong khi đó, người thu thuế nhận thức về tội lỗi của mình, khiêm nhường nài xin ơn thương xót từ Thiên Chúa. Chúa Giêsu bảo các môn đệ, trong mắt Thiên Chúa, người xưng nhận tội lỗi và cầu xin tha thứ được tôn trọng hơn người không hề chịu xét mình, nhưng lại tự đặt mình cao hơn người khác, và Chúa quở trách họ, "Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em ngươi, mà chẳng thấy cái đà trong mắt mình?" ( Matthew 7:3). Có lẽ, nhiều người trong chúng ta dễ mắc phải não trạng của người Pha-ri-siêu hơn là chấp nhận mình là tội nhân trước mặt Chúa. Chúng ta thường cầu xin có điều kiện và muốn Chúa thực hiện ý muốn cái tôi của mình, cho nên ân phúc không được thực hiện.
Lời cầu nguyện của người thu thuế có thể cho chúng ta thấy được giá trị của sự thành thật, khiêm tốn, và anh ta biết nhìn nhận chính mình khi ta cầu nguyện với Chúa. Anh ta ý thức điều anh ta cầu xin. Lời nguyện xin được thực hiện với điều kiện cần là ý ngay lành. Cho nên, khi chúng ta cầu xin điều gì, chúng ta ý thức rằng, điều đó có đẹp lòng Thiên Chúa không? Nó có mang lại lợi ích cho mình và cho người tha nhân không?.Nếu chúng ta làm đúng điều Chúa Giêsu dạy, chúng sẽ nhận được ơn phúc từ Thiên Chúa ban cho. Như lời Chúa nói:" Anh em cứ xin thì sẽ được". Hơn nữa, khi cầu nguyện chúng phải đặt niềm tin thật sự vào Thiên Chúa, và chúng ta cần có tính kiên nhẫn để Chúa nhìn thấy, đoái thương và chúc phúc. Như Áp-ra-ham cầu xin Chúa tha thứ cho hai thành phố tội lỗi Xơ-đơm và Gô-mô-ra.
Lời Nguyện chân thành: Lạy Chúa, xin cho con biết những gì con cầu xin hôm nay, VÀ SỐNG NHỮNG LỜI CON CẦU NGUYỆN đó là:
- cho con biết làm danh thánh Chúa vinh hiển bằng đời sống con.
- cho con biết tạ ơn Chúa mỗi ngày.
- cho con lương thực hằng ngày.
- cho con biết tha nợ cho anh em con.
- cho con biết tha thứ cho nhau.
- và cho con biết tránh sa chước những cám dỗ. Amen.
Lm. John Nguyễn.

---------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 279 = TAM TU CUA 1 LINH MUC PDF Print E-mail

TÂM TƯ CỦA MỘT LINH MỤC TRƯỚC THỜI SỰ CỦA GIÁO HỘI

vp cttthngđ chuyển

Lời người dịch: Đọc trong tập san S.J.M. tôi thấy bài của một linh mục viết về thời sự Giáo hội rất thiết thực và sâu sắc, rất đáng cho các Kitô hữu dù là giáo sĩ, tu sĩ, giáo dân cùng suy tư. Xin chia sẻ với độc giả.

Linh mục Antôn Nguyễn Mạnh Đồng

Nhà Hưu Dưỡng linh mục Cần Thơ

1. Người ta thích dán nhãn hiệu.

1.1 Cho Chúa Kitô.

Ôi Chúa Kitô, Chúa đẹp nhất trong con cái loài người, con yêu Chúa!

Ôi Chúa Kitô, Chúa là nạn nhân đến nỗi không còn hình tượng là người nữa và mình đầy thương tích, con yêu Chúa, ôi, con càng yêu hơn biết bao!

1.2 Cho Giáo hội.

Ôi Giáo hội trong sạch và vô nhiễm tội, Giáo hội là Hiền thê của Con chiên không tì vết, con yêu Giáo hội.

Ôi Giáo hội bị chia rẽ và bệnh tật, Giáo hội là Hiền thê của Đấng vô tội bị xé xác, con yêu Giáo hội, ôi, con càng yêu hơn biết bao!

1.3 Cho linh mục.

· Người ta thấy tôi mặc áo dòng vải thô và họ thường hỏi tôi: Cha là người bảo thủ (toàn vẹn) phải không? Hoặc đơn giản họ nghĩ như thế.

· Người ta biết tôi có viết trong tập san "Lửa và ánh sáng" và họ hỏi tôi: Cha là người nhóm đặc sủng phải không? Hoặc đơn giản họ nghĩ như thế.

· Người ta biết tôi làm việc trong các khu ổ chuột ở Mỹ Latinh và ở đó họ hỏi tôi: cha là nhà thần học giải phóng phải không? Hoặc đơn giản họ nghĩ như thế. Còn tôi chỉ có một câu đáp: "Tôi cố gắng là người công giáo!" Và đó là tham vọng duy nhất của tôi.

· Người ta tìm cách dán nhãn hiệu cho tôi, đó là họ giới hạn tôi, nhốt tôi lại, xếp loại tôi. Và dán cho cả nhiều người khác nữa với tôi.

· Người ta đặt tôi vào một cái hộp, điều này làm đau lòng Chúa, và khi họ đặt tôi vào một cái hộp là họ đặt Thiên Chúa vào một cái hộp và họ xếp cái hộp trong tủ nếu gặp nguy khó, gặp chiến tranh, hoặc phải đói kém.

· Thiên Chúa của tôi không phải để được bỏ vào các hộp, không phải để được dán cho các nhãn hiệu, không phải để được xây những bức tường, không phải để được xếp loại, không phải để được giới hạn!

· Thiên Chúa của Phúc Âm mà tôi yêu là Thiên Chúa không nhãn hiệu, không tường, không giới hạn.

· Thiên Chúa của Phúc Âm mà tôi yêu, là Thiên Chúa của tự do, Thiên Chúa sai truyền tôi luôn đi xa hơn, nâng tôi luôn lên cao hơn, yêu tôi luôn nhiều hơn.

· Người ta mất biết bao thời giờ để nghi kị, để xét đoán, để loại trừ.

Ôi đúng vậy! đã mất đi bao thời giờ, lạy Chúa!

2. "Những điều trông thấy ..."

2.1 Ngoài kia có bao nhiều kẻ trần truồng....

· Những bức tường của Giáo hội chúng ta có phải là những bức tường sẽ sụp xuống sau cùng không? (tường Bá Linh đã sụp năm 1989)

"Lạy cha, Con van xin Cha để chúng nên một, như Cha và Con là một ..."

· Cái áo đỏ của Chúa tôi ở đâu? Người ta đã làm cho nó thành cái áo vá chằng vá đụp!

· Cái áo dệt liền từ trên xuống dưới của Chúa tôi ở đâu? Đó là một cái áo rách bươm, đầy những miếng vá chằng chịt!

· Với cái tên của tôi, người ta nói với tôi: "Cha sẽ là linh mục của giới không muốn lệ thuộc!" Không đâu! Tôi muốn là linh mục của tất cả những ai muốn lệ thuộc vào Chúa Kitô.

· Với cấp bằng của tôi, người ta nói với tôi: "Cha sẽ là linh mục của giới trí thức!" Không đâu! Tôi muốn là linh mục của Chúa Giêsu Kitô, muốn hiến thân cho mọi người!

2.2 Ngoài kia mọi người đang đói!

Tất cả anh em hãy cầm lấy mà ăn!

Tất cả anh em hãy cầm lấy mà uống!

· Lúc bình minh, Tôi là Giêsu thích đến lối vào các công xưởng và nói với các bạn thợ: "Các bạn có biết Cha tôi luôn luôn làm việc không? Có biết Cha tôi đang làm việc với các bạn không?"

· Buổi sáng, Tôi thích ra chợ và nói với các phụ nữ: "Các chị có biết một thứ lương thực không hư nát, một thứ lương thực ban sự sống và sự sống đời đời không?"

· Buổi chiều, Tôi thích đến các nhà tù và nói với các tù nhân: "Các bạn có biết rằng các bạn có tự do không? Tình yêu của tôi đã đến đem các bạn ra khỏi tù đấy!"

· Buổi chiều, Tôi còn thích đến các trường học, ở đó có các cháu gái đi dép hài và mặc áo dễ thương và Tôi nói với chúng: "Ôi, các bé gái mà Thiên Chúa yêu thương, các con có biết hạnh phúc thật là cho đi tất cả và cho đi chính bản thân không?"

· Đêm đến, Tôi thích đi đó đây trong các điểm khiêu vũ và nói với người đến ngồi bàn với Tôi: "Bạn có biết, có gì còn hay hơn nhạc rock không? Bạn có biết rằng trái tim và thân xác được tạo dựng cho một cuộc khiêu vũ khác không?"

2.3 Ngoài kia có những trái tim đang chết.

A! Tôi yêu Giáo hội có muôn ngàn gương mặt biết chừng nào, Giáo hội là mẹ tôi có muôn mặt! Tôi yêu Giáo hội được xây móng trên Phêrô và nghiêng mình trên Gioan. Tôi yêu Giáo hội chú mắt vào Đức Maria như ánh sao và nhận ra mình rất đúng nơi Tôma.

· Tôi nghe nói rằng giám mục của tôi theo truyền thống và giám mục giáo phận bên cạnh thuộc loại tiên tiến. Thật là kỳ cục: Tôi tưởng rằng cả hai đều là những đấng kế vị các tông đồ! Mọi điều khác còn lại chỉ có lợi cho chia rẽ.

· Tôi nghe nói rằng báo chí Kitô giáo kích động những căng thẳng và những chia cắt. Thật là kỳ cục: tôi tin rằng một tờ báo Kitô giáo là để làm cho hiệp nhất, giống như cây thánh giá hợp nhất chiều đứng với chiều ngang.

· Tôi nghe nói rằng có những chồi còn rất non bị đè bẹp vì nó mọc nghiêng. Thật là kỳ cục: Phải chăng chỉ cần một cọc đỡ thẳng cũng đủ? Nếu không, từ lâu vườn của tôi sẽ là sa mạc. Không còn một cây liễu, không còn một cây cẩm chướng, không còn một cây hoa hồng. Dường như các cây già cảm thấy bị đe dọa bởi các cây mới được trồng. Trong Phúc Âm của tôi, người ta gọi là sự tàn sát các trẻ con vô tội.

"Chúa sẽ không bẻ gẫy cây sậy bị giập, Chúa sẽ không dập tắt tim đèn còn leo lét, mà sẽ xét xử trong tất cả sự trung trực".

· Tôi nghe nói rằng các cộng đoàn tu dòng lấy trộm ơn gọi ở các giáo phận. Tôi nghe nói rằng có các giáo phận quay hướng các ơn gọi tu dòng cho lợi ích giáo phận. Tôi nghe nói rằng có những cộng đoàn lấy trộm ơn gọi của nhau và các giáo phận cũng lấy trộm ơn gọi của nhau. Thật là kỳ cục: Tôi tưởng rằng tất cả mọi người đều làm cho cùng một vườn nho!

· Tôi nghe nói về Giáo hội của người nghèo và Giáo hội của người giàu, Giáo hội của thợ thuyền và Giáo hội của chủ nhân. Thật là kỳ cục: tôi tưởng rằng Giáo hội là cái gì khác với một nghiệp đoàn. Tôi tưởng rằng Giáo hội là nơi duy nhất mà tiền bạc không phải là một tiêu chuẩn để đánh giá, Giáo hội là nơi mà mọi người có thể nhận ra mình là anh em.

· A! Người ta dán vào mình những nhãn hiệu....

Đó là trò chơi độc ác đối với những ai khám phá rằng cuộc sống không phải là một trò chơi! Tốt hơn là người ta xóa bỏ những cách gọi tên không được kiểm tra. Và ban đêm, người ta xây tường – Ô, đúng vậy, đúng là việc làm của ban đêm! – Đáng lẽ là khắp nơi người ta phải xây các cây cầu.

2.4 Ngoài kia có những người đang chết đuối.

· Người ta bảo tôi: "Giáo hội phải lo cho người nghèo!" Trúng lắm: tôi khám phá rằng mọi người đều nghèo – mà tôi là người nghèo nhất.

· Người ta bảo tôi: "Ưu tiên cho những ai khóc!" Trúng lắm: Tôi khám phá ra rằng mọi trái tim đều khóc!

· Người ta bảo tôi: "Đừng quên những kẻ làm điều xấu!" Trúng lắm: mọi người đều là tội nhân – mà tôi là tội nhân số một.

Chúa chẳng cho mưa xuống trên người lành và trên cả người dữ sao?

3. Tâm tư của tôi đối với Giáo hội.

3.1 Tôi yêu Giáo hội không có các giai cấp và không có các nhãn hiệu. Nhưng tôi cũng yêu Giáo hội như Giáo hội hiện đang là: có các bức tường và các nhãn hiệu. Phải chăng đó là cách tốt nhất để chữa lành Giáo hội?

3.2 Tôi yêu Giáo hội cởi mở toàn vẹn, không đe dọa, không ngờ vực, không lãnh đạm. Nhưng tôi yêu Giáo hội như Giáo hội hiện đang là: với những mánh lới và loại bỏ những sợ hãi và những chuyện gây hiếu kỳ. Phải chăng đó là cách tốt nhất để làm cho Giáo hội đẹp hơn?

3.3 Tôi yêu Giáo hội biết cảm thương đang đứng dưới chân mọi người bị đóng đinh vào thập giá. Nhưng tôi cũng yêu Giáo hội còn cứng cỏi, Giáo hội loại trừ mà không lắng nghe và không còn biết khóc với kẻ khóc nữa. Phải chăng đó là cách tốt nhất để làm cho Giáo hội mềm mỏng hơn?

Tóm lại, tôi không yêu một người mẹ mà tôi mơ, tôi mơ một người mẹ mà tôi yêu.

-------

 

 
DOI SONG TAM LINH # 278=THANH LE HUONG VE PHIA DONG PDF Print E-mail

Chúa đang ở ngoài Hồng Y Robert Sarah

Đức Hồng Y Robert Sarah khích lệ các linh mục cử hành thánh lễ hướng mặt về phiá Đông

Đức Hồng Y Robert Sarah, tổng trưởng Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích, đã khuyến khích các linh mục cử hành Thánh Lễ trong tư thế "ad orientem", bắt đầu từ Mùa Vọng này.
Trong phụng vụ Kitô giáo, thuật ngữ "ad orientem" là tiếng Latin có nghĩa là "hướng về phía Đông", dùng để mô tả một tư thế đặc biệt của một linh mục khi cử hành Thánh Lễ.
Trong tư thế "ad orientem", vị linh mục dâng thánh lễ hướng về bàn thờ, và quay mặt về hướng Đông. Như thế, vị linh mục và cộng đoàn cùng nhìn về một hướng thay cho tư thế linh mục quay xuống đối mặt với cộng đoàn.
"Tôi xin anh em thực hiện thực hành này bất cứ nơi nào có thể," Đức Hồng Y Sarah nói như trên trong hội nghị Phụng Vụ Thánh tại London vào ngày 5 tháng Bẩy. Ngài khuyến khích các linh mục chuẩn bị cho sự thay đổi này bằng cách giải thích ý nghĩa của tư thế "ad orientem" cho anh chị em giáo dân.
Điều rất quan trọng là chúng ta trở lại càng sớm càng tốt với định hướng chung trong đó các linh mục và anh chị em giáo dân cùng quay về một phía là phía đông hoặc ít nhất là hướng về cung thánh, hướng về Chúa, là Đấng sẽ ngự đến. Đức Hồng Y nói:

"Thật là thích hợp để bắt đầu sử dụng tư thế này khi Giáo Hội bước vào mùa Vọng,

là mùa chúng ta mong đợi Chúa đến."
Tuy nhiên, sáng thứ Hai 11 tháng Bẩy, Cha Federico Lombardi, giám đốc Phòng Báo Chí Tòa Thánh, đã ra một tuyên bố nhấn mạnh rằng Đức Hồng Y Sarah chỉ phát biểu một ý kiến của riêng ngài, chứ không phải là đưa ra một chỉ thị của Vatican, và đến nay "chưa có chỉ thị mới nào về phụng vụ bắt đầu từ Mùa Vọng sắp đến."

Suy tư của Tamlinhvaodoi

Hồng Y Robert Sarah tổng trưởng Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích chắc hẳn là ngầm nhắc nhở tòan thể thành viên trong trong hội nghị Phụng Vụ Thánh tại London rằng:

Dù chúng ta rước Chúa đã 20.000 lần nhưng Chúa vẫn ở ngoài mình..

vì vậy chúng ta phải quay về cung thánh, hướng về Chúa,

và thành khẩn nài xin Chúa đến...

đặc biệt là trong mùa vọng 2017 sắp tới đây !!!!

Cũng có nghĩa là Hồng y đang thực sự mong đợi Chúa đến

Cho dù Hồng Y đã rước Chúa vào lòng ít là 20.000 lần !!!!
nhưng trong đền thờ tâm hồn của Hồng Y không có sự hiện diện thực sự của Chúa...

Chứng tỏ là Chúa đang ở ngoài Hồng Y...

Lời Chúa hứa: Ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy,

thì có Thầy ở đấy, giữa họ. (Mt 18:20)

Được Hồng y sửa lại : Ở đâu có hai ba trăm người họp lại nhân danh Thầy,

thì có Thầy nơi cung thánh uy nghi...tách hẳn khỏi mọi người...

----------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 296 = CHO NAN LONG PDF Print E-mail

> CHỚ NÃN LÒNG -
> ĐỪNG BỎ CUỘC
> Trước khi con ra đời, Ta đã biệt riêng con. (Gieremi 1:5)
>
> Năm 1986, ông John Piper gần như muốn từ bỏ chức vụ mục sư của một hội thánh lớn. Lúc đó, ông đã thừa nhận trong nhật kí của mình: "Tôi thật chán nản. Tôi thật trống vắng. Tôi cảm giác như lĩnh vực nào trong cuộc sống cũng có người chống lại mình." Nhưng Piper đã không rời bỏ, và Chúa đã sử dụng ông để dẫn dắt một mục vụ lớn mạnh mà sau này nó còn vượt ra khỏi biên giới chi hội của ông.
>
> Mặc dù thành công là một từ dễ bị hiểu sai nghĩa, nhưng chúng ta có thể nói rằng John Piper đã thành công. Nhưng nếu mục vụ của ông ấy không bao giờ phát triển thì sao?
>
> Đức Chúa Trời đã trực tiếp kêu gọi tiên tri Giê-rê-mi. Chúa phán: "Trước khi tạo nên con trong lòng mẹ, Ta đã biết con, trước khi con ra đời, Ta đã biệt riêng con" (Giê-rê-mi 1:5). Đức Chúa Trời đã động viên ông không nên sợ kẻ thù của mình, "vì Ta ở với con để giải cứu con" (c.8).
>
> Giê-rê-mi sau đó đã than khóc về sứ mạng của mình bằng những lời lẽ châm biếm một người đàn ông được kêu gọi từ trước khi sinh ra. "Mẹ ơi, khốn khổ cho con, vì mẹ đã sinh con ra, để làm người đương đầu với tranh cãi và biện luận khắp cả xứ" (15:10).
>
> Đức Chúa Trời thực sự đã bảo vệ tiên tri Giê-rê-mi, nhưng chức vụ của ông không hề hưng thịnh. Dân sự của ông không hề ăn năn, ông chứng kiến họ bị tàn sát, bị bắt làm nô lệ và tản lạc. Dù cho cả cuộc đời ông là sự chán nản và khước từ, ông vẫn không lìa bỏ chức vụ. Ông nhận biết Chúa kêu gọi ông không phải cho sự thành công, mà cho sự trung tín. Ông tin tưởng Đấng đã gọi mình. Lòng thương cảm một cách kiên trì của Giê-rê-mi bày tỏ cho chúng ta thấy tấm lòng của Cha Thiên Thượng, Đấng luôn khao khát tất cả nhân loại quay về với Ngài.
>
> Bạn có cảm nhận được sự kêu gọi của Chúa không? Nơi nào trong chức vụ bạn gặp phải sự nản lòng? Bạn định nghĩa thế nàovề sự thành công, và bạn sẽ phản ứng ra sao khi trải nghiệm nó?
> Hãy cẩn thận đừng bỏ cuộc quá sớm. Cảm xúc không phải là người dẫn đường đáng tin cậy. John Piper

QUÝ VÂN CHUYỂN

-----------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 42