mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5528
mod_vvisit_counterHôm Qua2804
mod_vvisit_counterTuần Này11179
mod_vvisit_counterTuần Trước36531
mod_vvisit_counterTháng Này106885
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả9001965

We have: 83 guests online
Your IP: 54.146.59.51
 , 
Today: Aug 22, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH # 313 = GIỮ LINH HON PDF Print E-mail

GIỮ LINH HỒN
"Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con."

Vào khoảng năm 538 trước Công nguyên, sau khi được Hoàng đế Ba tư là Kyrô ban sắc chỉ ân xá, con cái Israen rời đất lưu đày Balylon, tiến về thánh điện, khởi công tái thiết quê hương xứ sở giữa muôn vàn gian nan khốn khó.

Đứng trước cảnh đổ nát hoang tàn của đền thờ, đất đai bị ngoại bang lấn chiếm, tinh thần của dân Do thái hồi hương không khỏi lao đao. May nhờ có sự hổ trợ của Ezra và Nêhêmia là hai người giàu có, thế lực dưới triều vua Artaxerxes, dân Israen đã xây lại được một phần nhỏ đền thờ Giêrusalem và thánh hiến nó vào koảng năm 516 trước Công nguyên (BC).

Thế nhưng, chưa hưởng trọn niềm vui tự trị và tự do, người Do thái lại bị các quốc gia hùng mạnh như Ai cập và Hy lạp quấy phá. Đến năm 169 BC, người Xyria do vua Anticô II dẫn đầu, đã tiến vào đánh chiếm cướp phá đền thờ. Một lần nữa đền thánh Giêrusalem lại rơi vào cảnh hoang tàn đổ nát.
Mãi đến năm 63 trước Công nguyên, sau khi người Rôma chiếm đóng Palestine và đặt Hêrôđê làm quan tổng trấn cai trị vùng đất Giuđê, đền thờ mới được tái thiết nguy nga và được thánh hiến vào năm 19 BC.
Biết bao cẩm thạch, vàng bạc, gỗ quí, và công sức được đổ ra cho việc xây cất một đền thờ lộng lẫy, làm nên niềm tự hào và sức sống của cả dân tộc Israen. Trong cuốn sách "Những Cuộc Chiến của Người Do Thái", sử gia Josephus đã mô tả về "niềm tự hào" đó như sau: "Mặt tiền của Đền thờ đủ làm choáng ngợp tâm trí và đôi mắt người ta. Nó được bộc bằng những miếng vàng lớn. Khi ánh thiều dương vừa tỏa sáng ở chân trời, thì cả đền thờ rực lên bởi những tia sáng phản chiếu, khiến những ai muốn nhìn thẳng vào đó cũng bị lóa mắt, đến nỗi họ phải quay đi. Đối với khách lạ, thì từ đàng xa, Đền thờ nổi bật lên như một núi tuyết trắng xóa. Không có phần nào mà không được chạm trổ hay bọc vàng."
Đứng trên núi Cây Dầu nhìn xuống đền thờ rực rỡ trong ánh nắng huy hoàng, các môn đệ không khỏi buông lời trầm trồ khen ngợi. Nhưng, thay vì hòa điệu với những rung cảm trước vẻ hoa lệ của Đền thờ, Đức Giêsu lại tiên báo về một sự sụp đổ không tránh khỏi. Những gì thế gian cho là vững chắc và xinh đẹp chỉ là những thứ mỏng dòn và tạm bợ. Tất cả sẽ bị tàn phá. Ngay như công trình và "niềm tự hào" của Israen đây cũng sẽ bị sụp đổ, "không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào" (Lc 21:6). Đức Giêsu đã tiên báo như thế.

Và sự gì đã xảy ra?
Năm 70 sau khi Chúa Giêsu sinh ra, tướng Titô đem đại quân Rôma đến vây hãm thành Giêrusalem. Dân chúng bị đói khát đến nỗi phải ăn thịt lẫn nhau. Kẻ nào tìm cách trốn khỏi vòng vây đều bị giết chết. Tính ra số người bỏ mạng lên đến 1.100.000, và số người bị bắt sau khi thành thất thủ là 97.000. Đền thờ bị lính Rôma phóng hỏa tan tành. Tướng Titô chỉ cho chừa lại một mảng tường thành để sau này con cháu Israen đến đó mà than khóc. Như thế, lời tiên báo của Chúa Giêsu đã ứng nghiệm.

Vì thế, thánh Anphong từng nhắc đi nhắc lại: "Chỉ có một việc ta phải lo là việc rỗi linh hồn, vì mỗi người chỉ có một linh hồn mà thôi." Thánh Phanxicô Saviê cũng nói: "Mỗi người chỉ có một linh hồn. Nếu được rỗi thì được hưởng thiên đàng, nếu bị mất thì phải sa hỏa ngục." Xưa Vua Đavít suy về điều này mà thốt lên lời nguyện cầu:
"Tôi chỉ ước trông một điều, đêm ngày tôi khấn xin, là cho tôi được vui sống trong nhà Chúa trọn đời" (Tv 26:4)

Nhưng để được ở trong nhà Chúa, tức là để chiếm được Nước Trời, người ta phải nỗ lực chiến đấu. Chính Đức Giêsu đã nói: "Nước Trời ở dưới sức cường bạo, và những kẻ cường bạo chiếm đoạt lấy" (Mt 11:12). Không gắng công chống trả ba thù, thiếu quyết tâm đi vào cửa hẹp, làm sao có thể tìm được thiên đàng đích thực.( BA THÙ CHÍNH LÀ THAM-SÂN-SI)

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa, xin trợ lực chúng con chống trả ba thù, kiên vững niềm tin, hầu mai kia được hưởng niềm vui trường sinh trong Nước Chúa. Amen.

Lm. Bùi quang Tuấn

----------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - # 311 = PDF Print E-mail

11 Tháng Mười Một

Xẻ Áo

Trong một ngày đông giá lạnh, Martinô, lúc ấy đang còn phục vụ trong quân ngũ và chưa lãnh nhận niềm tin Kitô, gặp một ông ăn mày nghèo khổ đến độ không có lấy một mảnh vải che thân, đang ngồi tựa lưng vào bức tường giơ bàn tay khẳng khiu van xin từng đồng xu nhỏ của những người qua lại. Không sẵn tiền trong túi và cũng không có lương thực để cho, Martinô nhanh nhẹn leo xuống ngựa, tuốt gươm cắt phân nửa áo choàng của mình và quàng lên tấm thân gầy guộc của người ăn xin đang run rẩy vì cái lạnh buốt xương. Kẻ qua đường đồng thanh cười nhạo cử chỉ khác lạ của người thanh niên.

Ðêm hôm đó, Martinô nằm mơ thấy chính Chua Giêsu bận nửa áo choàng mà chàng đã trao tặng cho người ăn mày và Chúa nói: "Martinô, tuy chưa lãnh nhận Phép Rửa Tội, đã đắp lên tôi chiếc áo này".

Ai trong chúng ta cũng biết câu chuyện truyền khẩu trên về hành động bác ái của thánh Martinô, vị thánh Giáo Hội mừng kính hôm nay.

Chào đời vào khoảng thế kỷ thứ 4 tại Sabaria, nay thuộc nước Hungari, năm 20 tuổi, Martinô được gửi theo học tại Italia. Tuy là người không theo đạo Kitô, nhưng vì sống giữa các sinh viên Công Giáo, nên chàng đã suy nghĩ nhiều khi nghe bạn bè nói đến Ðức Giêsu. Chàng nhất định tìm hiểu xem Giêsu là ai?

Nhưng chẳng bao lâu chàng bị động viên. Khoảng năm 350, rời khỏi quân ngũ, Martinô xin làm đồ đệ thánh Hilariô, giám mục thành Potiers. Nhận thấy Martinô là người đầy nhân đức và có học thức, giám mục Hilariô đã phong cho chàng các chức thánh.

Năm 350, bè rối Ariô bắt thánh Hilariô đem đi đày vì ngài chống lại họ. Martinô cũng bị giám mục thành Milan là người bệnh vực bè rối trục xuất khỏi giáo phận và sống trên một hòn đảo cùng với một linh mục khác. Sau khi thánh Hilariô được tha, Martinô trở lại Poachi và lập một dòng tu tại Luguygé. Năm 370, khi đến Cadet để hòa giải một bất bình giữa một số linh mục và tu sĩ, ngài đã ngã bệnh và từ trần tại đó.

Mỗi năm gần đến ngày lễ thánh Martinô thành Tôrinô, các trẻ em vùng nói tiếng Ðức cũng náo nức như các trẻ em Việt Nam nôn nao đếm từng ngày trước lễ Trung Thu. Vì đây cũng là ngày các em rước đèn đi đến khoảng sân rộng để xem diễn tuồng thánh Martinô, với những bài hát ca ngợi tình yêu thương cụ thể của chàng sĩ quan trẻ tuổi, với vở tuồng được trình diễn bằng người ngựa thật và nhất là với những quà bánh thơm ngon được trình bày bán chung quanh chỗ diễn tuồng.

Chủ đích của cuộc lễ này vẫn là khắc ghi đậm nét vào lòng các trẻ em mẫu gương "xẻ áo" của thánh Martinô để giúp các em hiểu rõ lời Chúa Giêsu tuyên bố trong ngày phán xét: "Ta bảo thật: mỗi lần anh chị em làm những điều ấy cho một kẻ hèn mọn trong anh em Ta, thì là làm cho chính Ta vậy".

Trích sách Lẽ Sống.

---------------------------

Được đem đi, bị bỏ lại (11.11.2016 – Thứ sáu Tuần 32 Thường niên)
Được đem đi, bị bỏ lại
Lời Chúa: Lc 17, 26-37

-------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 312=DUC TIN DA CUU TOI PDF Print E-mail

Chia se cua Dc Bui Tuan ...

Vp CTTTHNGĐ
To This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
CC Vp CTTTHNGĐ
Nov 6 at 4:15 PM

ĐỨC TIN ĐÃ CỨU TÔI

1. Chúa Giêsu đã cảnh báo: "Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người"(Lc 21,36).

Trước đây, tôi đọc lời Chúa cảnh báo đó rất nhiều lần, mà không quan tâm đủ. Nhưng thời gian này, Chúa dạy tôi hãy nhờ đức tin mà đón nhận lời cảnh báo đó của Chúa. Tôi xin Chúa thêm đức tin cho tôi. Nhờ vậy, tôi nhận ra lời Chúa cảnh báo trên đây là rất nghiêm trọng.

Tôi xin chia sẻ vắn tắt.

2. Trước hết, tôi thoáng nhìn thấy những điều sắp xảy đến là rất đáng sợ. Những điều đáng sợ đó đã bắt đầu rồi. Tôi thấy ba hình ảnh sau đây:

3. Hình ảnh thứ nhất là một thác máu đang đổ trên trần gian.

Chúa cho tôi hiểu đó là máu của hàng trăm ngàn thai nhi đổ ra hằng ngày do nạn phá thai. Đó là máu của bao người chết trên đường do nạn giao thông. Đó là máu của bao người bị bọn xấu chém giết mỗi ngày.

4. Hình ảnh thứ hai là một thác những chất dơ bẩn hôi thối đang tràn trên lịch sử.

Chúa cho tôi hiểu đó là những gian dối, những bất trung, bất tín đủ loại, những ích kỷ cá nhân và tập thể, những phản bội đủ thú, những hưởng thụ sa đà vào rượu chè, cờ bạc, dâm ô.

5. Hình ảnh thứ ba là một thác bùn đang chảy sâu vào cuộc sống.

Chúa cho tôi hiểu đó là những thứ bận rộn vô bổ, những luật lệ chỉ cốt phô trương, những thói quen vô cảm. Tất cả những thứ đó như bùn, làm cho người ta lún vào mà không bước đi được.

Khi nhìn thấy ba dòng thác trên đây, tôi rất sợ. Chúa bảo tôi: Đây mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi dài những điều sẽ xảy đến.

6. Tôi phải làm gì đây?

Chúa trả lời: "Hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn".

Để tỉnh thức và cầu nguyện, tôi nhờ đức tin. Tôi tin vào Lời Chúa. Tôi dần dần nhận ra một điều hết sức quan trọng: Chúa Giêsu là Đấng cứu thế. Người đang cứu tôi. Người sẽ cứu tôi. Người sẽ cứu tất cả những ai tin ở Người.

Nếu không tin vào Chúa Giêsu là Đấng cứu độ, tôi sẽ nhìn mà không thấy. Nếu có thấy mà cũng chẳng biết sợ.

7. Nhiều sự việc quá nguy mà không thấy sự nguy hiểm, đó là điều chính tôi đã từng có kinhnghiệm. Mới rồi, tôi đang bước đi rất chậm. Tay chống gậy. Mắt nhìn xuống đất chăm chú. Nhưng trong tích tắc, tôi té ngã, đập đầu xuống sân ximăng, máu đầu chảy ra. Đúng là tôi có nhìn, mà không thấy chỗ đó quá rong rêu, dễ trượt, đầy nguy hiểm cho người già yếu. Bài học đó dạy tôi là trên con đường đời, có những chỗ nguy hiểm, nếu không tỉnh thức và cầu nguyện, thì tôi sẽ nhìn mà không thấy.

8. Tỉnh thức và cầu nguyện là phải hết sức tin vào Chúa. Tin vào Chúa là Đấng quyền năng và giàu thương xót. Chính Người cứu tôi.

9. Tới đây, tôi nhớ lại đoạn Phúc Âm kể lại phép lạ Chúa Giêsu chữa người mù tại Giêrikhô.

"Khi Đức Giêsu gần đến Giêrikhô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường, nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ bảo cho anh biết là Đức Giêsu Nazarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: 'Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương xót tôi'. Những người đi qua quát nạt, bảo anh ta im đi. Nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi. Đức Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh ta đã đến gần, Người hỏi: 'Anh muốn tôi làm gì cho anh?' Anh ta đáp: Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy. Đức Giêsu nói: 'Anh hãy thấy đi. Lòng tin của anh đã cứu anh'. Lập tức, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người" (Lc 18,35-43).

10. Đọc đoạn Phúc Âm vừa rồi, tôi có cảm tưởng tôi cũng là một thứ người mù. Chúa Giêsu đã mở mắt tôi ra, để tôi thấy bao nguy hiểm quanh tôi, nhưng tôi được chính Người cứu tôi. Được như vậy, là nhờ đức tin. Đức tin là một món quà quý Chúa trao ban cho những ai khiêm nhường.

11. Sau khi đã mở mắt tôi ra, để tôi thấy ba thác nguy hiểm trên đây, đồng thời nhận thấy Đức Kitô là Đấng cứu độ, thì Chúa lại mở mắt thêm cho tôi, để tôi thấy thêm sự thực về tôi.

Tôi thấy tôi nghèo đói về mọi mặt:

- Về sức khoẻ.

- Về nhân cách.

- Về trí thức.

- Về đạo đức.

- Về khôn ngoan.

- Về đức tin.

12. Nghèo đói nào của tôi cũng rất nghiêm trọng. Từ tình trạng nghèo đói nghiêm trọng đó, tôi nhìn lên Chúa Giêsu. Người hiện lên trước mặt tôi như một tình yêu cứu độ. Người hứa cứu tôi, không để cho những nghèo đói đó thành cớ đưa tôi vào thảm hoạ tội lỗi, để sau cùng là thảm hoạ hoả ngục đời đời. Trái lại, Người hứa sẽ làm cho những nghèo đói đó của tôi thành cơ hội để gặp được Chúa.

Chúa đã thực hiện điều hứa đó. Từ vực sâu nghèo đói thiêng liêng, tôi giơ tay lên, và Chúa đã nắm lấy tay tôi. Chúa đã cứu tôi thực sự.

13. Giờ đây, tôi hiểu được phần nào lời Chúa phán: "Hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người".

Điều sẽ xảy đến thực rất khủng khiếp. Ngay một sự mình mù, mà lại không nhận biết mình mù, mình trong vực thẳm hư vong mà lại cứ cho là mình ở trong cõi bình an hạnh phúc. Ngay chỉ thế cũng đã là khủng khiếp lắm rồi. Nếu, hơn nữa, người mù lại dắt người mù, từng đoàn như vậy, thì khủng khiếp biết bao.

Để thoát khỏi cảnh khủng khiếp hãi hùng đó, Chúa dạy tôi là hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn.

14. Tôi thấy mình chưa tỉnh thức đủ, chưa cầu nguyện đủ. Tôi xin Đức Mẹ, các thánh trên trời và trong luyện tội thương giúp tôi.

Dần dần, trong tôi bừng lên niềm vui và hy vọng. Tôi thấy mình được đỡ nâng, an ủi. Tôi cảm thấy Chúa Giêsu là Đấng cứu độ luôn ở bên tôi. Tôi đi về phía trước, với hy vọng chắc chắn mình sẽ được vào cõi sống đời đời đầy bình an hạnh phúc. Hy vọng đó là niềm vui lớn lao. Chia sẻ niềm vui và hy vọng đó cũng sẽ là bài ca tạ ơn Chúa giàu lòng thương xót đã ban đức tin cho tôi.

Hy vọng chia sẻ này cũng sẽ giúp tôi và nhiều người biết sống lời cảnh báo của Chúa một cách nghiêm túc, nhất là trong tình hình hiện nay có nhiều bất ngờ đáng sợ.

Long Xuyên, ngày 5.11.2016.

+ Gm. GB BÙI TUẦN

---------------------------------

 
DOI SONGTAM LINH # 217 = TU AL DE HOAN DOI PDF Print E-mail

Tu là để hoán đổi.

Một bữa nọ, vị tu sĩ cao niên ngồi thân mật nói chuyện với các học trò. Một đệ tử hỏi:
- Thưa thầy, đạo Phật khuyên người ta buông bỏ mọi thứ có đúng không thầy? Sư phụ trả lởi:
- Không đúng!
Đệ tử:
- Trong sách rõ ràng có câu "Buông bỏ tất cả" đấy?
Sư phụ:
- Buông bỏ tất cả để làm gì?
Đệ tử:
- Đúng thế, đệ tử cũng thấy rất nghi ngờ! Đệ tử thấy Phật giáo luôn nhìn vấn đề tiêu cực, nhiều người hỏi đệ tử:
- Nếu mọi sự đều buông bỏ thì lấy đâu ra tiền, cơm, quần áo...? Mọi người đều không làm việc thì thế giới này sao có thể tồn tại?
Sư phụ:
- Mọi sự buông bỏ thì dẫn đến sụp đổ? Cái gì cũng không buông bỏ thì cũng dẫn đến sụp đổ? Đệ tử:
- Như vậy phải làm thế nào sư phụ?
- Thay thế và hoán đổi! Đệ tử:
- Nhờ thầy chỉ rõ cho chúng con! Sư phụ:
- Con có thể kêu một người ăn mày cam tâm cho con số tiền đang nắm chặt trong tay họ không? Đệ tử:
- Không thể được. Sư phụ:
- Con có thể dùng hòn sỏi đổi lấy số tiền trong tay người ăn mày không? Đệ tử:
- Con nghĩ không được. Sư phụ:
- Tại sao? Đệ tử:
- Vì tiền đáng giá hơn. Sư phụ:
- Vậy nếu dùng vàng để đổi thì sao? Đệ tử: - Vậy thì được. Sư phụ:
- Tại sao? Đệ tử:
- Vì vàng đáng giá hơn. Sư phụ:
- Vì thế, cách buông bỏ đơn giản nhất chính là hoán đổi. Nguyên nhân khiến con người không buông bỏ là vì không giành được thứ tốt hơn.
- Dùng thức ăn chay thay cho thức ăn mặn, chúng con sẽ buông bỏ được dao mổ;
- Dùng bố thí thay cho giành giật, con sẽ buông bỏ được lòng tham;
- Dùng tín ngưỡng thay cho hư vô, con sẽ buông bỏ được nỗi trống rỗng;
- Dùng trí tuệ thay cho ngu dốt, con sẽ buông bỏ được cố chấp;
- Dùng chính niệm thay cho tạp niệm, con sẽ buông bỏ được ngông cuồng;
- Dùng nhẫn nại thay cho tranh chấp, con sẽ buông bỏ được giận dữ;
- Dùng yêu thương thay cho thù hận, con sẽ buông bỏ được nổi đau trong lòng.
�� Tu hành không phải là buông bỏ mà là để hiểu lẽ hoán đổi.

ĐINH QUẢNG CHUYỂN
�� �� ��

 

 
DOI SONG TAM LINH # 311 = HÃY BÌNH TĨNH PDF Print E-mail

> HÃY BÌNH TĨNH !
Thanh Nguyễn chuyển


> Một cô sinh viên đang ngồi trên xe buýt thì một bà già mang đủ thứ lỉnh kỉnh leo lên xe, miệng lẩm bẩm xô mạnh cô ra, ngồi chen vào ghế bên cạnh. Bất bình, anh thanh niên kế bên hỏi tại sao cô không phản kháng và bảo vệ quyền lợi của mình?!
> Cô mỉm cười và trả lời:...
> - Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế, có đi chung với nhau lâu đâu!
> Trạm tới, tôi xuống rồi.
>
> Đây là một câu trả lời mà chúng ta nên xem như một "hướng dẫn bằng vàng" về cách cư xử hằng ngày ở khắp mọi nơi:
> "ĐÂU CẦN PHẢI CÃI CỌ VÌ CHUYỆN NHỎ NHƯ THẾ!
> CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!"
> Nếu ai cũng ý thức rằng cõi đời tạm nơi trần thế thật NGẮN NGỦI, cãi cọ tầm phào vừa mất vui, vừa mất thời gian và sức lực, thì ai cũng có thể dừng lại như cô gái trên.
> Có ai làm mình tổn thương?
> Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
> Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?
> Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
> Dù người ta có gây ra cho chúng ta buồn phiền gì chăng nữa, hãy nhớ rằng:
> CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!
> Quý bạn nên ăn ở hiền lành.
> Hiền lành là một đức tính không bao giờ đồng nghĩa với hèn nhát, nhu nhược, không có cá tính.
>
> Smiling Face with Halo Hiền lành đồng nghĩa với CAO THƯỢNG.
> Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời tạm này NGẮN NGỦI lắm và không đi trở ngược lại được.
> Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu!
> Không ai biết mình có phải xuống ở trạm tới hay không!
> Smiling Face with Halo HÃY BÌNH TĨNH, CHUYẾN ĐI NGẮN LẮM!
>----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 46