mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1133
mod_vvisit_counterHôm Qua9027
mod_vvisit_counterTuần Này52727
mod_vvisit_counterTuần Trước55459
mod_vvisit_counterTháng Này183231
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7983629

We have: 125 guests online
Your IP: 54.163.117.182
 , 
Today: Mar 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONGTAM LINH # 212 =TRAI TIM CHUA PDF Print E-mail

Trái Tim Thiên Chúa – Trái Tim con người
14-06-2016 Gm. Giuse Vũ Văn Thiên

Mạc khải của Cựu ước nói với chúng ta: Thiên Chúa có một trái tim! Ngôn sứ Hôsê đã quả quyết điều ấy. Thực ra, Thiên Chúa là Đấng vô hình, không có thể xác như chúng ta. Nói Ngài có một trái tim là cách diễn tả Thiên Chúa luôn quan tâm tới đời sống con người. Sự quan tâm ấy được thể hiện qua công trình sáng tạo và sự quan phòng của Ngài. Với thể loại văn chương "nhân cách hóa", ngôn sứ Hôsê giới thiệu với chúng ta quả tim của Thiên Chúa cũng rung cảm, bồi hồi thổn thức, cũng đau buồn và ghen tỵ trước sự phản bội của con người.

Khi nói với chúng ta: Thiên Chúa có một trái tim, Kinh Thánh muốn diễn tả tình yêu thương vô bờ của Thiên Chúa. Cũng giống như khi gặp một người ngoại quốc nào đó rất yêu mến và tâm huyết với đất nước và con người Việt Nam, chúng ta nói: người này có trái tim Việt Nam. Trái tim là biểu tượng của tình yêu và lòng bao dung tha thứ. Trong suốt bề dày của lịch sử, lòng yêu thương của Chúa luôn thể hiện qua sự can thiệp của Ngài trong đời sống của Dân Chúa và đời sống cá nhân mỗi người. Con người đã nhiều lần phạm tội phản nghịch và bất tuân, nhưng Chúa không chấp tội lỗi của con người. Ngài sẵn lòng tha thứ nếu họ chân thành sám hối ăn năn. Bao dung nhân hậu là một trong những phẩm tính đặc biệt của Thiên Chúa.

Thánh Gioan là nhân chứng mắt thấy tai nghe về sự việc quân lính lấy đòng đâm thủng trái tim Chúa. Đối với tác giả Tin Mừng thứ bốn, mỗi chi tiết, mỗi sự việc đều có ý nghĩa giáo huấn và mang chiều kích thiêng liêng. Trái tim Chúa Giêsu đã mở ra, như một thế giới mới đã khởi đầu. Từ trái tim bị đâm thâu, nguồn ơn cứu độ tuôn trào như suối nguồn phong phú vô tận. Vương quốc tình yêu đã khai mở nhờ ơn Cứu độ của Chúa Giêsu. Từ trái tim rộng mở của Đấng Cứu thế, con người được tiến sâu vào đời sống huyền nhiệm của Thiên Chúa tình yêu. Chính vì thế mà chúng ta tôn vinh Thánh Tâm là "kho tàng tình yêu." Nơi đây, con người có thể được thần hóa, được đón nhận sự sống mới, trở nên tạo vật mới tinh tuyền trong ân sủng của Đấng Cứu độ trần gian. Với việc trái tim bị đâm thâu, Thiên Chúa không còn ngoảnh mặt đi trước nỗi đau chồng chất của con người. Ngài như người cha luôn che chở dạy dỗ, như người mẹ luôn bao dung vỗ về, làm cho cuộc đời này ấm áp, hạnh phúc và bình an. Con người được đi sâu vào Trái Tim của Chúa, như một chỗ náu ẩn chắc chắn an toàn.

Nếu Thiên Chúa đối xử với chúng ta bằng trái tim, thì mỗi người chúng ta cũng cần đặt đời sống mình trên cái tâm. Trong xã hội Việt Nam hôm nay, tội ác gia tăng, bạo lực hoành hành, người ta lo sợ khi ra đường, mất niềm hy vọng trong tương lai. Vợ chồng, anh em bạn bè phản bội lừa lọc nhau. Lý do vì con người không sống với nhau bằng trái tim thực sự mà chỉ hời hợt bên ngoài. Con người ngày càng trở nên vô cảm trước nỗi đau của tha nhân. Nếu biết lắng nghe lời mách bảo của trái tim, mọi hành động trong cuộc sống của chúng ta sẽ được định hướng để đạt được những điều tốt đẹp. Chuyên tâm cầu nguyện và thực thi Lời Chúa sẽ làm cho trái tim của chúng ta giống như trái tim của Chúa, hiền hậu, bao dung và quảng đại. Nếu Thiên Chúa đã mang lấy trái tim nhân loại, thì nhờ nỗ lực cố gắng dấn thân trong đời sống thiêng liêng, con người sẽ được ban tặng một trái tim của Chúa. Đây là sự trao đổi kỳ diệu được thực hiện trong ơn cứu độ của Chúa Giêsu.

Tình yêu đền đáp tình yêu. Nếu Chúa Giêsu đã chấp nhận thập giá đau thương, là vì Người muốn tỏ cho chúng ta thấy tình yêu của Thiên Chúa lớn lao dường nào, vượt trên khả năng suy luận của con người. "Anh em hãy yêu thương nhau như Thày đã yêu thương anh em" (Ga 15,12). Điều Chúa mong muốn nơi chúng ta, đó là chúng ta hãy thực thi tình yêu thương với đồng loại, hãy sống với nhau bằng trái tim. Trái tim của người da đen và người da trắng đều giống nhau. Trái tim của người giàu cũng như của người nghèo, của người đạo đức cũng như người khô khan. Mọi trái tim đều khao khát được yêu thương và được tôn trọng. Mọi cá nhân đều ao ước sống trong an bình. Khi lấy trái tim làm nền tảng và tiêu chuẩn cho cuộc sống, chắc chắn chúng ta sẽ hạnh phúc và những chia rẽ hận thù sẽ bị loại trừ.

GM Giuse Vũ Văn Thiên

ĐẠO BINH ĐỨC MẸ
------------------------------

 
DOI SONGTAM LINH # 211= AI XIN HAY CHO PDF Print E-mail

Hãy Mai Táng Chính Mình

Một vị linh mục nọ đã có một sáng kiến rất ngộ nghĩnh để đánh động giáo dân trong giáo xứ. Một buổi sáng Chúa Nhật nọ, dân chúng bỗng nghe một lời rao báo như sau: "Một nhân vật trong giáo xứ vừa qua đời. Tang lễ sẽ được cử hành vào sáng thứ Tư tới". Nghe lời loan báo ấy, cả giáo xứ nhốn nháo lên. Người nào cũng muốn biết con người quan trọng ấy là ai.

Ðúng ngày tang lễ, mọi người trong giáo xứ nườm nượp kéo nhau đến nhà thờ. Từ cung thánh cho đến cuối nhà thờ, không còn một chỗ trống. Người ta đến không phải để cầu nguyện cho người quá cố cho bằng để nhìn mặt lần cuối cùng con người mà ai cũng muốn biết.

Sau thánh lễ, vị linh mục đến mở nắp quan tài để cho mọi người đến chào từ biệt lần cuối cùng người quá cố. Ai ai cũng sắp hàng để nhìn cho kỳ được người chết. Nhưng ai cũng đều ngạc nhiên, bởi vì thay cho thi hài của người chết, mỗi người chỉ nhìn thấy trong quan tài một tấm gương và dĩ nhiên, khi cúi nhìn vào quan tài, mỗi người chỉ nhìn thấy dung nhan của mình mà thôi.

Chờ cho mọi người làm xong nghi thức từ biệt ấy, vị linh mục mới giải thích: "Như anh chị em đã có thể nhận thấy, tôi đã cho đặt vào trong quan tài một tấm kính. Con người mà anh chị em nhìn thấy trong quan tài không ai khác hơn là chính mỗi người trong chúng ta. Vâng, đúng thế, thưa anh chị em, mỗi người chúng ta cần phải mai táng chính mình... Thánh lễ vừa rồi đã được cử hành cho tất cả chúng ta".

Bắt đầu sứ mệnh công khai của Ngài bằng cử chỉ dìm mình xuống dòng nước sông Giodan, Chúa Giêsu muốn loan báo cho mọi người thấy rằng Ngài đã vâng phục Ý Chúa Cha để đi vào Cái Chết và nhờ đó cứu rỗi nhân loại. Một cách nào đó, mầu nhiệm của Sự Chết và Sống lại đã được diễn tả qua việc Chúa Giêsu dìm mình trong dòng nước.

Thiết lập Phép Rửa như cửa ngõ để đưa chúng ta vào cuộc sống trường sinh, Chúa Giêsu cung muốn chúng ta tham dự vào mầu nhiệm chết và sống lại của Ngài. Dìm mình trong nước của Phép Rửa, chúng ta khởi đầu cuộc sống Kitô hữu bằng chính cái chết. Sống đối với chung ta có nghĩa là chết: chết cho những khuynh hướng xấu, chết cho những đam mê xấu, chết cho tội lỗi, chết cho ích kỷ, chết cho hận thù. Cuộc sống do đó đối với chúng ta cũng là một cuộc mai táng liên lỉ. Cũng như hạt lúa rơi xuống đất phải thối đi, cũng thế chúng ta phải chấp nhận chôn vùi con người cũ tội lỗi của chúng ta.

Trích sách Lẽ Sống.

---------------------
Ai xin, hãy cho
Lời Chúa: Mt 5, 38-42
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: "Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái nữa. Nếu ai muốn kiện anh để lấy áo trong của anh, thì hãy để cho nó lấy cả áo ngoài. Nếu có người bắt anh đi một dặm, thì hãy đi với người ấy hai dặm. Ai xin, thì anh hãy cho; ai muốn vay mượn, thì anh đừng ngoảnh mặt đi."
Suy niệm:
Đoạn Tin Mừng hôm nay dễ bị đem ra nhạo cười,
vì có vẻ nó dung túng sự ác và biểu lộ một tinh thần yếu hèn bạc nhược.
Người ta hay nghĩ rằng nếu cứ sống theo tinh thần của Chúa Kitô
thì hẳn kẻ ác sẽ tha hồ tác oai tác quái trong thế giới này.
Tuy nhiên, chính vì con người muốn sống theo khuynh hướng tự nhiên,
nên thế giới hôm nay mới không ngớt chiến tranh và đau khổ.
Đánh phủ đầu là đánh trước khi người kia kịp đánh mình.
Trên thế giới mỗi ngày có biết bao vụ sát nhân chỉ vì một chút hờn oán.
"Mắt đền mắt, răng đền răng"
câu này thường được dùng để cho thấy sự tàn nhẫn của Cựu Ước.
Thật ra, Cựu Ước chẳng bắt người ta phải móc mắt, nhổ răng kẻ thù.
Câu này chỉ nhằm giới hạn việc báo thù trong mức độ cân xứng.
Trong xã hội mang tính bộ tộc của Ítraen thuở ban đầu,
"mắt đền mắt" đã là một tiến bộ đáng kể.
Đức Giêsu đi xa hơn khi đòi hỏi đừng chống cự lại người ác,
nghĩa là đừng lấy ác báo ác, đừng sống theo luật báo phục (lex talionis).
"Nếu bị ai vả má bên phải, hãy đưa cả má kia ra nữa" (c. 39).
Bị vả má bên phải nghĩa là bị tát bằng mu bàn tay phải.
Không phải là đau hơn, nhưng là nhục nhã hơn nhiều.
Đức Giêsu đã từng có kinh nghiệm này trong cuộc Khổ Nạn (Mt 26, 67).
"Đưa má kia" đơn giản chỉ có nghĩa là tránh trả thù, chịu mình ở thế yếu,
vì báo oán là chuyện của Thiên Chúa (Rm 12, 19-20).
"Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác" (Rm 12,21).
"Nếu ai muốn kiện anh để lấy áo trong, hãy để cho hắn lấy cả áo ngoài nữa" (c. 40).
Ở Đông phương, áo ngoài là quan trọng để chống cái lạnh ban đêm,
nên nếu bị cầm cố, thì cũng phải trả lại cho người ta có cái mà đắp (Đnl 24, 13).
Đưa cả áo trong lẫn áo ngoài cho kẻ kiện cáo mình
là chấp nhận bị trần trụi và xấu hổ, nếu ai đó chỉ có một bộ thôi.
Trong xã hội Paléttin bị đô hộ bởi đế quốc Rôma,
chuyện bị ép vác đồ dùm cho lính tráng vẫn hay xảy ra (x. Mt 27, 32).
"Người bắt anh đi một dặm, hãy đi với người ấy hai dặm" (c. 41).
Môn đệ Đức Giêsu, trước những ép buộc không mấy chính đáng,
chẳng những được mời ưng thuận, mà còn làm hơn cả điều bị ép buộc.
Câu cuối của bài Tin mừng cho thấy thái độ bác ái của Kitô hữu
trước những yêu cầu của có thật của tha nhân (c. 42).
Mở lòng ra trước người xin, người muốn vay mượn,
dù kẻ ấy là kẻ thù hay người không có khả năng hoàn trả.
Lời của Đức Giêsu hôm nay làm chúng ta choáng váng.
Lời này không đòi dẹp bỏ hệ thống pháp luật, cảnh sát hay nhà tù.
Nhưng nếu các Kitô hữu cứ để cho Lời này thấm vào lòng từ từ,
đời sống của họ sẽ được thay đổi một cách kỳ diệu,
và bộ mặt thế giới sẽ đổi khác.
Hiền hậu, bao dung, quảng đại, đó là điều thế giới hôm nay thiếu trầm trọng.
Gandhi, người say mê những câu Lời Chúa hôm nay, đã than phiền:
"Tôi thích Đức Kitô của các anh, nhưng tôi không thích các Kitô hữu.
Vì các Kitô hữu thì chẳng giống Đức Kitô mấy."
Chỉ mong chúng ta có trái tim hiền hậu giống Đức Kitô hơn.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa,
xin cho con quả tim của Chúa.
Xin cho con đừng khép lại trên chính mình,
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

--------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 273= TOI LOI VA THUONG XOT PDF Print E-mail

Jun 11 at 4:49 PM

TỘI LỖI và LÒNG THƯƠNG XÓT
(Chúa nhật XI TN, năm C)

Tiếng Việt thường nói "tội tình". Rất hay, rất thú vị, và rất... "lạ". Vì có TỘI nên cần TÌNH, và nhờ TÌNH mà sạch TỘI (được THA). Mẫu tự T luôn có cái gì đó rất đặc biệt hơn so với các mẫu tự khác. Ví dụ, khi nhận lỗi, người ta nói: "Tại tôi hết", hoặc "tại tôi cả". Nói theo phong cách người Bắc, có thể là: "Tại tôi tất tần tật, tôi thật tồi tệ" (9 chữ T).

Tác giả Thánh Vịnh nói: "Lúc chào đời con đã vương lầm lỗi, đã mang tội khi mẹ mới hoài thai" (Tv 51:7). Phải chăng vì vậy mà ai sinh ra cũng khóc? Nhà cải cách John Calvin (thế kỷ 16) nhận định trong cuốn Institutes of the Christian Religion (Tóm lược về Kitô giáo): "Tất cả chúng ta đều xuất thân từ hạt giống không thuần khiết, sinh ra đã nhiễm tội lỗi rồi".

VÌ LÀ TỘI NHÂN....

Vua Đa-vít mê vợ của Urigia, nhà vua đã tìm cách sát hại "tình địch" để thỏa mãn nhục dục. Tội lỗi! Ông Nathan gặp vua Đa-vít và kể chuyện nhà giàu, nhà nghèo. Vua Đa-vít bừng bừng nổi giận: "Đức Chúa hằng sống! Kẻ nào làm điều ấy, thật đáng chết! Nó phải đền gấp bốn con chiên cái, bởi vì nó đã làm chuyện ấy và đã không có lòng thương xót" (1 Sm 12:5-6). Nhưng ông Nathan nói thẳng với vua Đa-vít: "Kẻ đó chính là ngài! Đức Chúa, Thiên Chúa của Ítraen, phán thế này: Chính Ta đã xức dầu phong ngươi làm vua cai trị Ítraen, chính Ta đã giải thoát ngươi khỏi tay vua Sa-un. Ta đã ban cho ngươi nhà của chúa thượng ngươi, và đã đặt các người vợ của chúa thượng ngươi vào vòng tay ngươi. Ta đã cho ngươi nhà Ítraen và Giuđa. Nếu bấy nhiêu mà còn quá ít, thì Ta sẽ ban thêm cho ngươi gấp mấy lần như thế nữa" (2 Sm 12:7-8).

Rồi ông Nathan tiếp tục hạch tội vua Đa-vít: "Vậy tại sao ngươi lại khinh dể lời Đức Chúa mà làm điều dữ trái mắt Ngài? Ngươi đã dùng gươm đâm Urigia, người Khết; vợ y, ngươi đã cướp làm vợ ngươi; còn chính y, ngươi đã dùng gươm của con cái Ammon mà giết. Ấy vậy, gươm sẽ không bao giờ ngừng chém người nhà của ngươi, bởi vì ngươi đã khinh dể Ta và cướp vợ của Urigia, người Khết, làm vợ ngươi" (2 Sm 12:9-10). Sự thật phơi bày, vua Đa-vít "ngậm tăm", hết đường chối cãi!

Bấy giờ vua Đa-vít nói với ông Nathan: "Tôi đắc tội với Đức Chúa" (2 Sm 12:13a). Thiên Chúa đã dùng ông Nathan làm cho vua Đa-vít tỉnh ngộ. Thật là Hồng Ân tuyệt vời! Ông Nathan nói với vua Đa-vít: "Về phía Đức Chúa, Ngài đã bỏ qua tội của ngươii; ngươi sẽ không phải chết" (2 Sm 12:13b). Ôi, Lòng Chúa Thương Xót bao la và hải hà quá đỗi! Vua Đa-vít cũng là chính mỗi chúng ta ngày nay, đã phạm tội tày trời và đáng chết, nhưng lại được tẩy sạch trong dòng Nước và Máu chảy ra từ Thánh Tâm Chúa Giêsu. Đó là Hồng Phúc!

Thánh Phaolô nói: "Vì biết rằng con người được nên công chính không phải nhờ làm những gì Luật dạy, nhưng nhờ tin vào Đức Giêsu Kitô, nên chúng ta cũng tin vào Đức Kitô Giêsu, để được nên công chính, nhờ tin vào Đức Kitô, chứ không phải nhờ làm những gì Luật dạy. Quả thế, không phàm nhân nào sẽ được nên công chính vì làm những gì Luật dạy" (Gl 2:16). Điều đó chứng tỏ Đức Tin rất quan trọng. Chỉ cần chân thành tin tưởng và phó thác cho Đức Kitô thì sẽ được tha thứ tội lỗi, được công chính hóa, và được cứu độ. Luật cũng cần, nhưng chỉ là phụ. Luật có sau con người, nhằm phục vụ con người. Như người ta nói: "Luật vị nhân sinh, nhân sinh bất vị luật".

Thánh Phaolô chứng minh: "Vì Lề Luật mà tôi đã chết đối với Lề Luật, để sống cho Thiên Chúa. Tôi cùng chịu đóng đinh với Đức Kitô vào thập giá" (Gl 2:19). Thánh nhân xác nhận một điều tuyệt vời, điều được coi là danh ngôn Kinh Thánh mà ngày nay thường được trích dẫn: "Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi" (Gl 2:20a). Thánh Phaolô diễn giải thêm: "Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi. Tôi không làm cho ân huệ của Thiên Chúa ra vô hiệu, vì nếu người ta được nên công chính do Lề Luật, thì hoá ra Đức Kitô đã chết vô ích" (Gl 2:20b-21). Chắc chắn rằng mỗi Kitô hữu cũng phải sống như vậy!

...NÊN CẦN LÒNG THƯƠNG XÓT

Một hôm, có người thuộc nhóm Pharisêu mời Đức Giêsu dùng bữa với mình tại tư gia. Bỗng dưng xuất hiện một phụ-nữ-vốn-là-người-tội-lỗi trong thành, gái làng chơi hạng sang "nổi tiếng" cả thành phố lớn. Ả giang hồ này biết được Chúa Giêsu đang dùng bữa tại nhà ông Pharisêu liền xách theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm hảo hạng. Sự xuất hiện của nữ-khách-không mời-mà-tới này thật chướng tai và gai mắt! Nếu chúng ta gặp tình huống này, hẳn chúng ta nguyền rủa không tiếc lời và xua đuổi hơn là xua tà đuổi ma.

Và quả thật, ông Pharisêu đã mời Chúa Giêsu liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!" (Lc 7:39). Nhưng Đức Giêsu lên tiếng bảo ông: "Này ông Simôn, tôi có điều muốn nói với ông!". Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói". Ngài điềm đạm: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?" (Lc 7:41-42). Ông Simôn thản nhiên đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn" (Lc 7:43a). Câu trả lời hoàn toàn chính xác, 100 điểm! Đức Giêsu gật gù và bảo: "Ông xét đúng lắm" (Lc 7:43b).

Rồi Chúa Giêsu quay lại phía người phụ nữ, nhưng lại nói với ông Simôn bằng lối tỷ giảo cấp: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi" (Lc 7:44-46). Chí lý quá, nhưng thấm thía quá, và đau quá, Chúa ơi!

Lời Chúa nói với ông Pharisêu kia cũng là nói riêng với mỗi chúng ta, vì chúng ta cũng thường có động thái như ông ta, tự cho mình là hơn người về một lĩnh vực nhỏ nào đó (chứ chưa lớn). Ngay cả trong việc đạo đức và bác ái, chúng ta cũng vẫn không chừa – thậm chí còn ích kỷ, kiêu ngạo, và ra lệnh cho Chúa ngay khi chúng ta cầu nguyện. Phải cảnh giác cao độ: Ma quỷ có thể cám dỗ bằng cách làm cho chúng ta cảm thấy đạo đức. Lạy Chúa tôi!

Cả ông Pharisêu và mọi thực khách đều im thin thít, chả dám hé môi nói nửa lời! Trúng phóoc tim đen rồi còn đâu mà phân bua hoặc biện hộ!

Chúa Giêsu kết luận: "Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít" (Lc 7:47). Sau đó, Ngài nói với người-phụ-nữ-tội-lỗi: "Tội của chị đã được tha rồi" (Lc 7:48). Chuyện tưởng chừng chỉ có trong cổ tích, thế mà lại hoàn toàn có thật, thật hơn cả sự thật. Lòng Chúa Thương Xót kỳ diệu quá, không ai khả dĩ hiểu thấu!

Vẫn chưa xong. Nghe Ngài nói vậy, những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội?" (Lc 7:49). Nhãn tiền mà vẫn cứng lòng, chưa chịu tin. Nhưng Đức Giêsu xác định với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an!" (Lc 7:50). Nhờ Đức Tin mà được tha thứ và được cứu độ. Một lần nữa, Chúa Giêsu lại chứng tỏ cho chúng ta thấy tầm quan trọng của Đức Tin chân chính!

Lạy Thiên Chúa, xin thánh hóa chúng con, làm cho lòng đạo đức nơi chúng con đừng là giả tạo vì sự tác động của ma quỷ, để chúng con biết dành cho tha nhân những ánh mắt thiện cảm và chuyển tải lòng thương xót của Ngài. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

--------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 270 = GHEN GHET PDF Print E-mail

GHÉT

Chúa Giêsu bị người ta ghen ghét

Bởi vì Ngài không thuộc về thế gian

Chúng ta cũng bị ghét, chẳng bình an

Nếu chúng ta ngay thẳng, thuộc về Chúa (1)

Cả thân nhân, bạn bè và cha mẹ

Cũng ghét ghen, chẳng để chúng ta yên

Họ tìm kiếm đủ cách để làm phiền

Rồi tố cáo, bắt bớ, và hành hạ (2)

Chuyện thế gian thấy lạ mà chẳng lạ

Vì sự đời là thế thái nhân tình

Thương và ghét, hòa hợp và bất bình

Là cảm xúc con người luôn trái ngược

Chúa Giêsu là nguồn gốc Sự Thật

Thế mà vẫn bị người ta ghét ghen

Là Ánh Sáng mà bị dập tắt liền

Đấng Công Chính mà bị kết án tử

Còn chúng ta là những người rất dở

Có lẽ nào lại không bị ghét ghen?

Chắc chắn rằng không thoát khỏi ác nhân

Đó là phúc, vì làm vinh danh Chúa

TRẦM THIÊN THU

Chiều 21-5-2016

(1) Ga 17:14. (2) Lc 21:16.

Kính chuyển:

Hồng
-----------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 269 = HIEP THONG CHIA SE PDF Print E-mail

> SỐng hiỆp thông chia sẺ

> Có người nông dân dạy con trai mới lớn: muốn cho mướp ra nhiều trái phải bấm ngọn. Cậu bé hỏi: tại sao? Người cha trả lời: vì nó tức nên nó đâm trái. Có thể cậu bé không bằng lòng với câu trả lời của cha, nhưng sau này khi vào đại học nông nghiệp, cậu sẽ biết rõ lý do.
> Một em bé đứng trước thi hài ông nội, hỏi mẹ: Mẹ ơi sao ông nội chết vậy hả mẹ? Mẹ đáp: vì ông nội già rồi. Bé lại hỏi: thế bà nội già rồi sao không chết? Chú Tư trẻ vậy sao lại chết. Người mẹ vui mừng vì thấy con thông minh lý sự nhưng lúng túng không tìm ra câu trả lời thoả đáng. Khi lớn lên bé sẽ hiểu lý do.

> Trong cuộc sống, có nhiều điều lạ lùng mà trí khôn con người vẫn không bao giờ hiểu thấu nổi. Để diễn tả các điều khó hiểu của cuộc sống, cha ông ngày xưa mới đố nhau:
>
> Đố ai biết lúa mấy cây,
>
> biết sông mấy khúc,
>
> biết mây mấy tầng.

> Đố ai quét sạch lá rừng,
>
> để ta khuyên gió,
>
> gió đừng rung cây.

> Có lẽ trong tất cả mọi điều khó hiểu của cuộc sống con người thì tình yêu là khó hiểu nhất. Chỉ nguyên định nghĩa tình yêu thôi cũng đủ để hao tổn bao công sức và giấy mực, qua các thời đại mà vẫn không có được một định nghĩa diễn tả trọn vẹn ý nghĩa. Và vì không có được một định nghĩa như vậy nên người ta mới coi tình yêu như là mầu nhiệm vậy.

> Thế nhưng, tình yêu ấy có đáng là gì so với các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Trong các mầu nhiệm của Thiên Chúa thì mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi là cao cả nhất, khó hiểu nhất. Như sách giáo lý Giáo Hội Công Giáo khẳng định: "Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi là mầu nhiệm trọng tâm của đức tin và đời sống Kitô hữu. Bởi vì đây là mầu nhiệm về đời sống nội tại của Thiên Chúa mà cũng là mầu nhiệm của Thiên Chúa cho chúng ta".

> Trước mầu nhiệm Ba Ngôi, một mầu nhiệm cao sâu, trí khôn nhỏ bé của con người không thể hiểu nổi. Tại sao Một Chúa mà Ba Ngôi? 1 là 3 và 3 là 1?
>

> Vậy phải hiểu và đón nhận mầu nhiệm quá cao siêu này như thế nào?
>
> Ba Ngôi là một mầu nhiệm thuộc đời sống nội tại của Thiên Chúa, vượt qúa mọi khả năng hiểu biết và suy luận của trí khôn hữu hạn con người. Qua bao thời đại, trí khôn con người dựa vào mạc khải để tìm hiểu huyền nhiệm sâu thẳm này.

> Thánh kinh có bàn nhiều về mầu nhiệm Ba Ngôi
>
> - Mạc khải Cựu ước chủ yếu là mầu nhiệm Thiên Chúa duy nhất nhưng cũng có mầm móng về mầu nhiệm Ba Ngôi. Niềm tin độc thần là tín điều lớn nhất của Cựu ước ( Đnl 6, 4-5). Điều này cần thiết cho bối cảnh đa thần giáo ở Trung đông thời bấy giờ.
>
> - Mạc khải Tân ước dạy rõ ràng hơn về Thiên Chúa Ba Ngôi. Sứ thần Gabriel đến báo tin cho Đức Maria: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ che chở bà, vì thế Hài Nhi bà sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa." Những lời đó cho biết: Đấng Tối Cao là Chúa Cha cùng với Chúa Thánh Thần sẽ lo cho Hài Nhi sắp sinh ra là Đức Giêsu, Con Thiên Chúa. Hình ảnh đặc trưng nhất là khi Chúa Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan. Chim bồ câu ngự xuống đậu trên Ngài (Ga 1, 32-34). Tiếng Chúa Cha tuyên phán: Con là con Ta yêu dấu (Mt 1, 11). Tiếng nói, chim câu, Chúa Giêsu, ba hình ảnh này tạo nên chân dung sống động về Ba Ngôi. Trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu hứa với các tông đồ: "Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bào Chữa khác, đó là Thần Khí sự thật..." Chúa Giêsu xin Chúa Cha ban Đấng Bào Chữa là Thần Khí sự thật, nghĩa là Chúa Thánh Thần cho các môn đệ.

> Trong phúc âm Matthêu có câu nói nổi tiếng về Ba Ngôi "Các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần" (Mt 28, 19). Thánh Phaolô luôn cầu chúc: Ân sủng của Đức Kitô, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần ở cùng anh chị em.

> Chỉ có một Thiên Chúa nhưng Thiên Chúa có Ba Ngôi và là Ba Ngôi: Chúa Cha, Chúa con và Chúa Thánh Thần. Mỗi ngôi vị đều là Thiên Chúa, dù vậy vẫn chỉ có một Thiên Chúa mà thôi. Mỗi ngôi vị đều bằng nhau về về thần tính và ưu phẩm, nhưng không có ba Thiên Chúa ngang nhau mà chỉ có một Thiên Chúa. Mỗi ngôi vị đều có trọn vẹn sự sống thần linh trong mình dù chỉ có một sự sống thần linh duy nhất.

> Nói theo từ ngữ của Công đồng Vatican II: Sáng kiến cứu độ là của Chúa Cha, Chúa Cha chia sẻ và bàn bạc sáng kiến ấy với Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Việc thực hiện sáng kiến ấy giống như một bản trường ca gồm hai phần chính. Đức Kitô thực hiện phần đầu. Ngài nhập thể, mạc khải về Chúa Cha dâng lên Cha hy lễ thập giá để cứu độ. Phần hai dựa vào công trình ấy mà nâng con người lên, đưa con người về cùng Cha, đó là phần vụ của Chúa Thánh Thần.

> Thánh Ignatio Loyola trong một lần cầu nguyện, bỗng nhiên nhận ra Ba Ngôi dưới hình dạng ba nốt nhạc tạo nên một hợp âm duy nhất. Thiên Chúa duy nhất nhưng không phải là Thiên Chúa đơn độc mà là cộng đồng Ba Ngôi thương yêu nhau hướng về nhau. Ba Ngôi là một gia đình. Giáo hội là một gia đình của Thiên Chúa. Thiên Chúa là Cha, Đức Giêsu là Trưởng Tử, mọi người là anh chị em của nhau. Đạo lý Đông phương vốn trọng chữ trung, chữ hiếu và chữ nhân, rất gần gũi với tinh thần Kitô giáo. Trung với Chúa, hiếu thảo với tổ tiên ông bà cha mẹ, nhân ái với mọi người.......

LM NGUYEN HUU AN

>-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 42