mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1055
mod_vvisit_counterHôm Qua9027
mod_vvisit_counterTuần Này52649
mod_vvisit_counterTuần Trước55459
mod_vvisit_counterTháng Này183153
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7983551

We have: 91 guests online
Your IP: 54.163.117.182
 , 
Today: Mar 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH# 210 = BAC TRIEU KHONG MUA DUOC PDF Print E-mail

 BẠC TRIỆU KHÔNG MUA ĐƯỢC

​QUÁ HAY, QUÁ ĐÚNG NHƯNG ĐÃ CÓ MẤY AI THỰC HÀNH ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU NÀY, CHO DÙ CÓ NHẬN THỨC RA LÀ ĐAU THƯƠNG NHƯ THẾ ĐẤY, NHƯ NHỮNG CON THIÊU THÂN CỨ LAO ĐẦU VÀO BÓNG ĐÈN​
​ SÁNG NÓNG BỎNG, ĐỂ RỒI THÂN XÁC RƠI TRÊN MẶT ĐẤT​
​ BẤT ĐỘNG, KHÔNG AI THÈM ĐỂ Ý THƯƠNG TIẾC.​

> MƯỜI THỨ DÙ CÓ GIA TÀI BẠC TRIỆU CŨNG KHÔNG MUA ĐƯỢC
>
> Jordi Al Emany là người sáng lập một công ty tư nhân. Vừa qua, ông đã đăng một bài trên mạng xã hội, nói rằng tiền tài không phải vạn năng, có 10 thứ cho dù có gia tài bạc triệu cũng không mua được. Bài viết đã nhanh chóng nhận được sự hoan nghênh trên cộng đồng mạng, mọi người đều tán thành.
>
> Chúng ta hãy cùng xem, rốt cuộc là những điều gì mà cho dù là tỉ phú thế giới cũng không thể mua được?
>
> 1. Khỏe mạnh
> Đạt Lai Lạt ma:
> Nhân loại, vì kiếm tiền mà hy sinh sức khỏe. Vì chữa bệnh mà hy sinh tiền tài. Sau đó, vì lo lắng tương lai nên không cách nào hưởng thụ hiện tại. Cứ như vậy mà không cách nào sống cho hiện tại. Khi còn sống, họ quên rằng cuộc đời là ngắn ngủi. Đến khi chết, mới phát hiện mình chưa từng một lần sống thật tốt.
>
> 2. Tình thương
> Tagore:
> Lúc thoát khỏi cảnh nghèo khó, chúng ta sẽ có được tiền tài của mình nhưng để có được khoản tiền này, chúng ta đã mất đi bao nhiêu thiện tâm, bao nhiêu cái đẹp và bao nhiêu sức lực chứ!
>
> 3. Niềm vui
> Nhà chính trị, nhà khoa học về vật lý, điện từ, nhà phát minh Mỹ Franklin:
> Tiền tài không thể khiến người ta vui vẻ, vĩnh viễn sẽ không vì trong bản chất của nó không hề tồn tại cái gọi là vui vẻ. Người có được càng nhiều, lại càng muốn nhiều hơn.
>
> 4. Chính trực
> Nhà tiểu thuyết người Anh – Douglas Adams:
> Lúc thật sự phục vụ người khác, điều cần thiết mà tiền tài không thể nào mua sắm hay đong đếm, đó chính là sự chân thành và chính trực.
>
> 5. Tôn trọng
> Nhà triết học người Mỹ – Ayn Rand:
> Tiền tài là công cụ để tồn tại, thái độ của bạn đối với công việc cũng chính là thái độ của bạn đối với cuộc đời của chính mình. Nếu công việc kiếm sống là sa đọa, bạn đã hủy diệt ý nghĩa tồn tại của chính mình. Bạn đã từng cầm qua đồng tiền bất nghĩa chưa? Đã từng vì giành thêm chút lợi nhuận mà giễu cợt người khác chưa? Hoặc là hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức của mình? Vì để có thể sống qua ngày bạn đã làm những việc không nên làm? Nếu là như vậy, tiền tài cũng không mang đến dù
> chỉ một chút niềm vui. Đồ vật bạn mua sẽ trở thành một loại sỉ nhục mà không phải là kính trọng; là một loại căm hận mà không phải thành tựu. Như vậy, bạn sẽ cho rằng tiền tài là một loại tội ác bởi vì bạn không thể nào có được sự tự tôn từ nó.
>
> 6. Nội tâm thanh tĩnh
> Doanh nhân nổi tiếng tại Mỹ – Richard M. DeVos:
> Tiền tài không thể nào mua được sự thanh bình trong nội tâm, nó không thể chữa trị mối quan hệ bị xé rách, hoặc làm cho cuộc sống không ý nghĩa trở nên ý nghĩa.
>
> 7. Đạo đức
> Ký giả kiêm tác giả người Mỹ – George Lorimer:
> Thứ có thể mua được bằng tiền dĩ nhiên là tốt nhưng không nên quên rằng điều không thể mua được bằng tiền sẽ càng tốt hơn.
>
> 8. Giáo dục
> Phóng viên kiêm tác giả người Mỹ – Neil de Grasse Tyson:
> Con người không dùng sự cảm thông và chia sẻ để cảm nhận tình cảm và ý nghĩ của người khác hay những sinh vật khác trên trái đất, có lẽ giáo dục chính quy của chúng ta nên thêm vào giáo dục sự cảm thông và chia sẻ. Thử tưởng tượng, nếu giáo dục gồm có đọc, viết, toán học, cảm thông và chia sẻ, thì thế giới này sẽ không còn như cũ nữa.
>
> 9. Trí tuệ
> Steve Jobs nhà sáng lập Apple:
> Tôi không phải vì kiếm tiền mà quay về Apple. Thần may mắn vẫn luôn quan tâm đến tôi; năm 25 tuổi, tôi đã kiếm được tài sản 100 triệu đô-la. Lúc ấy rất rõ ràng rằng tôi sẽ không bị tiền tài nô dịch. Bởi vì tôi chắc chắn không có khả năng tiêu hết số tiền kia, hơn nữa, tôi cũng không dùng tiền tài để kiểm chứng trí tuệ của mình.
>
> 10. Giác ngộ tâm linh
> Người vô danh:
> Tiền tài có thể mua phòng ốc để ở nhưng không thể mua được một mái nhà ôn hòa; nó có thể mua một chiếc giường nhưng không mua được một giấc ngủ thoải mái dễ chịu; nó có thể mua một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian; nó có thể mua được quyển sách nhưng không mua được tri thức; nó có thể mua máu huyết nhưng không mua được sức khỏe.
> Vì vậy, tiền tài không phải là vạn năng.

-----------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 265 = HAI THAI DO SONG PDF Print E-mail

Hai mảnh đời – Hai thái độ sống

Cơn gió chiều mùa Thu Sài Gòn nhảy nhót trên những ngọn cây cao vun vút ngoài sân. Rồi chợt thấy tôi, nó lại cà tưng cà tưng từng bước theo tôi vào căn phòng của bệnh nhân suy thận. Vừa mở cửa, gió liền luồn qua khe tràn đầy cả căn phòng, đuổi hết những hơi cồn sát trùng ra ngoài... Tôi bước vào.

Trong phòng chỉ có hai người đang ở trong hai trạng thái hoàn toàn trái ngược. Chú Dương thì đang bình thản lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ; còn cô Tuyết thì đang nằm co ro, khóc thút thít. Cả hai cô chú đều bị suy thận nặng. Mỗi tuần, chú Dương và cô Tuyết phải chạy thận hai, có khi đến ba lần. Tôi tò mò tiến về phía giường của cô Tuyết.

– "Cô ơi! Sao cô khóc vậy?" Tôi hỏi một cách ngây thơ như đứa con nít lần đầu tiên nhìn thấy một đứa bạn bị bố phạt cho vài roi.

– Cô trả lời tôi bằng những đợt khóc nức không thành lời. Lúc này, chú Dương bỏ chuỗi tràng hạt đang cầm trên tay xuống góc chiếu phía đầu giường rồi nói: "Ở đây toàn người bệnh nặng; khóc thì có gì lạ đâu anh. Mà anh là ai, ở đâu tới đây?"

– Tôi mỉm cười rồi đáp, "dạ, con tới thăm cô chú nè! Con ở gần đây thôi! Cuối tuần con vô thăm các cô chú chút xíu ạ!"

– Dường như bắt được sự tò mò của tôi, chú Dương nói: "Cô Tuyết mới tới, chưa chấp nhận nổi thực tế. Cũng tội nghiệp!"

Nghe chú Dương nói đến hai chữ "tội nghiệp", cô Tuyết quay phắt lại, ném vào mặt hai chú cháu tôi một ánh mắt bực bội mà tôi nghĩ, suốt đời này tôi chẳng có thể nào quên được. Ánh mắt ấy như con dao cắm phập vào sâu trong trái tim tôi khiến lòng tôi rỉ máu. Tôi chắc rằng cô đang nghĩ hai chữ "tội nghiệp" kia cũng chẳng khác gì so với hai chữ "thương hại".

– Tôi vờ như chưa nhìn thấy ánh mắt của cô. Tôi quay sang hỏi chú Dương: "Chú bị bệnh này lâu chưa? Giờ chú thấy người thế nào ạ?"

– "Tôi bị bệnh này lâu rồi. Giờ nó nặng hơn. Nhưng mà tôi là người Công Giáo, nếu tôi chết thì tôi về với Chúa. Tôi tin Chúa chẳng nỡ bỏ rơi tôi." Chú nói với vẻ mặt đầy xác tín.

– Cô Tuyết bất chợt gào lên, tiếng nói của cô xen lẫn tiếng nấc: "Còn tui... thì sao đây? ...Tui ...chưa ...muốn... chết!"

Tôi nắm lấy một tay cô như thể tôi đang cố truyền một nội công gì đó, giống hệt trong các bộ phim võ thuật Kim Dung thường hay mô tả. Tôi chỉ thốt ra một chữ: "Dạ!"

Có vẻ như phương thế này có tác dụng. Cô Tuyết thôi không khóc nữa. Lúc này cơn gió khẽ khàng lau khô dần hai dòng nước mắt đang lăn tròn trên gò má của cô như thể nó không muốn cô biết đến sự có mặt của nó vậy.

– Cô Tuyết bắt đầu kể: "Tui không có đi chùa, cũng chẳng có đi nhà thờ. Nhà tui chỉ có thờ ông bà thui. Mà tui thiệt tình cũng chẳng biết chết rồi sao nữa. Tui thấy sợ lắm! Tui chưa muốn chết!"
...

Trước hoàn cảnh của cô Tuyết và chú Dương, tôi cảm nhận sự bất lực của con người khi đối diện với sự đe dọa của thần chết. Tôi không biết nói gì, chỉ ngồi lặng im ở đó với cô chú thật lâu...

♦♦♦

Những làn gió nhẹ nhàng thổi vào từng ngóc ngách của căn phòng. Tôi thấy sống mũi mình cay cay và mắt tôi bắt đầu rưng rưng những giọt lệ; nhưng tôi biết đó không phải làtại cơn gió...

Về đến nhà, tôi tiếp tục miên man nghĩ tới hai cô chú; hai mảnh đời, hai thái độ đón nhận cuộc sống. Tôi cảm tạ Chúa vì ơn sự sống, ơn được làm người, được làm con Chúa. Tôi cảm nhận rằng khi cuộc sống đẩy một người xuống đáy vực thẳm, chỉ có đức tin mới có thể giúp người ấy vươn lên. Tôi cầu nguyện cho hai cô chú. Tôi tin Chúa sẽ không quên lòng tín thác của chú Dương; và tôi cũng tin Chúa sẽ có cách nâng đỡ cô Tuyết trong những ngày này.../.

Vũ Chí Thành, SJ

Nguồn :http://dongten.net

----------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 264 =HAY LOI DUNG THI GIO PDF Print E-mail

May 6 at 2:17 PM
"Hãy lợi dụng thì giờ, vì những ngày là xấu."
(Ê-phê-sô 5:16)

Sa-tan mở một hội nghị thế giới. Nó khai mạc bằng cách ngỏ lời với đám ác thần đang vây xúm xít đông đảo. Nó bảo: "Chúng ta không thể nào ngăn cản bọn Kito Hữu đi Nhà Thờ.

Chúng ta không thể ngăn cản bọn họ đọc Kinh Thánh và biết được chân lý. Chúng ta cũng không thể ngăn cản chúng tạo ra một mối tương quan thân mật với Chúa Giê-xu... Nhưng! Nếu họ liên lạc được với Chúa Giê-xu và thực hành những lời Kinh Thánh dạy, thì quyền lực của chúng ta đối với họ sẽ không có hiệu lực!

Vì vậy, hãy cứ để cho bọn họ đi Nhà Thờ, để cho bọn họ giữ nếp sống riêng, nhưng chúng ta nhất quyết phải cướp lấy hết thì giờ của chúng, để chúng không thể có được mối tương quan thân mật với Chúa Giê-xu và thực hành đời sống Kito Hữu.

Đấy là điều ta muốn các ngươi làm, hỡi các ác thần đáng kinh tởm của ta! Hãy làm cho bọn họ xao nhãng việc tiếp xúc với Chúa Giê-xu chúng và không tài nào giữ được mối liên lạc ấy suốt cả ngày!".

Đám ác thần nhao nháo lên: "Vậy chúng tôi phải hành động thế nào để làm được như thế?" Sa-tan liền trả lời một cách thâm hiểm: "Hãy làm cho bọn họ bận rộn với những điều không thiết yếu trong cuộc đời và tạo ra thật nhiều chương trình để cho đầu óc họ không rảnh rỗi. Hãy xúi dục họ tiêu xài, tiêu xài, tiêu xài rồi kiếm tiền, kiếm tiền, kiếm tiền... Hãy thuyết phục các bà vợ đi làm nhiều giờ và các ông chồng đi làm 6, 7 ngày mỗi tuần, từ 10 đến 12 giờ mỗi ngày, để họ có thể thoải mái sống cái cuộc sống trống rỗng của họ. Hãy ngăn cản họ dành thì giờ cho con cái..."

"Khi vợ chồng con cái có sự xung đột thì chẳng bao lâu gia đình sẽ bị công việc gây áp lực ! Hãy kích thích tâm trí họ tối đa, để họ không còn có thể nghe ra tiếng nói êm dịu, nhỏ nhẹ kia..."

"Hãy khuyến khích họ tham gia các trang mạng xã hội và cập nhật thường xuyên, mở máy radio hoặc nhạc khi họ lái xe đi làm. Hãy để cho ti-vi, đĩa hình, đĩa nhạc và máy vi tính chạy suốt cả ngày trong nhà. Và làm sao cho các cửa tiệm và nhà hàng liên tục trổi lên những bản nhạc xa rời Kinh Thánh. Điều này sẽ làm cho đầu óc họ bận rộn và cắt đứt được hoàn toàn mối liên lạc với Chúa Giê-xu...

"Hãy đặt trên bàn ăn sáng, tất cả các tạp chí và nhật báo. Hãy chất đầy đầu họ với tin tức 24 giờ một ngày. Hãy làm ngập những giờ phút lái xe của họ với các bản quảng cáo. Hãy đổ tràn vào hộp thư họ những bức thư tào lao, những giấy đặt hàng, bản cá cược, và mọi loại thư khuyến mãi tiếp thị các loại sản phẩm và các dịch vụ miễn phí, cùng với những niềm hy vọng hão...

"Hãy đặt các người mẫu mảnh mai và xinh đẹp trên bìa những tạp chí để cho các ông chồng tin rằng sắc đẹp ngoại hình là điều quan trọng, và họ sẽ chán ngấy bà vợ của mình. A ha ! Điều này sẽ làm cho các gia đình tan vỡ thật nhanh chóng !

"Hãy rỉ vào tai những Nam-Nữ Thanh niên Cơ-đốc làm theo điều lòng mình muốn và tạo ra những viễn cảnh Hôn Nhân muôn màu mà mắt họ thích, để khi hạnh phúc đến ngỏ cụt họ sẽ quay sang oán trách Chuá....

"Ngay cả trong các cuộc giải trí của họ, hãy biến chúng thành quá đà. Hãy làm cho họ đi nghỉ cuối tuần về mà mệt nhừ, bất an, và không sẵn sàng bắt đầu một tuần làm việc mới...

"Đừng để họ đến với thiên nhiên để nhìn ngắm các kỳ quan của Chúa. Hãy đưa họ đến các công viên giải trí, các sòng bạc, các hoạt động thể thao, các nơi hòa nhạc và chiếu phim. Hãy làm cho họ bận rộn, bận rộn thật bận rộn!

"Và khi họ gặp nhau để chia sẻ tâm linh, hãy chuyền vào những lời nói xấu và tiếng to tiếng nhỏ để họ ra về với lương tâm bất ổn và tình cảm bất an... "Tiến lên đi, hãy để cho họ dấn thân vào việc cứu vớt các linh hồn. Nhưng hãy đổ vào cuộc đời họ thật nhiều thiện ý đến độ họ không còn thì giờ tìm kiếm sức mạnh nơi Chúa Giê-xu. Chẳng bao lâu, họ sẽ hoạt động bằng sức lực của chính mình, và rồi họ hy sinh sức khỏe và gia đình để phục vụ mục đích ấy. Biện pháp này hiệu quả đấy, hiệu quả lắm !"

Đấy chỉ là một cuộc hội nghị. Và bọn ác thần hăng say chia tay ra về với nhiệm vụ là làm cho các Cơ- đốc nhân khắp nơi bận rộn, thật là bận rộn, quá đỗi bận rộn, phải chạy từ nơi này đến nơi khác...

Tôi nghỉ sẽ có bạn đặt câu hỏi: liệu ma quỷ có thành công trong chương trình ấy không?

Nếu bạn là một cơ đốc nhân mà bạn ít có thì giờ với lời Chúa và tương giao với Ngài, thì thuộc linh bạn đang đi xuống. Tôi không nói tiên tri , nhưng cũng biết chắc bạn thế nào cũng gặp nan đề, đó là vì Chúa vẫn yêu bạn và đang tỉnh thức bạn.

Bạn hãy tự xét lấy nhé!
VICKY VU CHUYỂN

--------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 263 = PDF Print E-mail

Khác Biệt Giữa Ngày Và Ðêm

Một vị đạo sĩ Ấn Giáo nọ hỏi các đệ tử của ông như sau: "Làm thế nào để biết được đêm đã tàn và ngày bắt đầu?"

Một người đệ tử trả lời như sau: "Khi ta trông thấy một con thú từ đằng xa và ta có thể nói: đó là con bò hay con ngựa".

Câu trả lời trên đây đã không làm cho nhà đạo sĩ ưng ý chút nào...

Người đệ tử thứ hai mới lên tiếng nói: "Khi ta thấy một cây lớn từ đằng xa vàta có thể nói nó là cây xoài hay cây mít".

Vị đạo sĩ cũng lắc đầu không đồng ý. Khi các đệ tử nhao nhao muốn biết câu giải đáp, ông mới ôn tồn nói như sau: "Khi ta nhìn vào gương mặt của bất cứ người nào và nhận ra người anh em của ta trong người đó thì đó là lúc đêm tàn và ngày mới bắt đầu. Nếu ta không phân biệt được như thế, thì cho dù đêm có tàn, ngày có bắt đầu, tất cả mọi sự không có gì thay đổi".

Ngày 25 tháng 12, lễ Thần Mặt Trời của dân ngoại đã được Giáo Hội chọn làm ngày sinh của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu quả thực là Mặt Trời Công Chính. Ngài xuất hiện để báo hiệu Ðêm đã tàn và Ngày Mới bắt đầu.

Nhân loại đã chìm ngập trong đêm tối của tội lỗi, đêm tối của trốn chạy khỏi Thiên Chúa và chối bỏ lẫn nhau giữa người với người. Chúa Giêsu đã đến để xóa tan đêm tối ấy và khai mở ngày mới trong đó người nhận ra người, người trở về với Thiên Chúa.

Quả thực, chỉ trong Ðức Giêsu Kitô, mầu nhiệm con người mới được sáng tỏ. Trong đêm tối âm u của khước từ Thiên Chúa và chóii bỏ lẫn nhau, con người đã không biết mình là ai, mình sẽ đi về đâu. Trong ánh sáng của Chúa Giêsu Kitô, con người nhận dạng được chính mình cũng như nhìn thấy người anh em của mình.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó chính là nhìn thấy hình ảnh của Thiên Chúa nơi mọi người cũng như phẩm giá vô cùng cao quý của người đó.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó là nhìn thấy niềm vui, nỗi khổ, sự bất hạnh và ngay cả lỗi lầm của người đso như của chính mình.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó chính là sẵn sàng tha thứ cho người đó ngay cả khi người đó xúc phạm đến ta và không muốn nhìn mặt ta.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó cũng có nghĩa là không thất vọng về khả năng hướng thiện của người đó.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó cũng có nghĩa là muốn nói với người đó rằng, cách này hay cách khác, ta cần người đó để được sống xứng với ơn gọi làm người hơn.

Trích sách Lẽ Sống.

---------------------------

Lòng anh em sẽ vui
Lời Chúa: Ga 16, 20-23a
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: "Thầy bảo thật anh em: anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui. Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ của mình; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian. Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được. Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa. Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy."
Suy niệm:
Hiếm khi một đoạn Tin Mừng ngắn
mà lại có nhiều từ nói đến niềm vui, nỗi buồn như vậy.
Khi sắp bước vào cuộc Khổ nạn,
Đức Giêsu không giấu các môn đệ về những thử thách đang chờ họ.
Khóc lóc, lo buồn, than van là những điều họ sẽ phải trải qua (c. 20).
Nhưng tâm trạng đó chỉ là tạm thời.
Niềm vui khi thấy Thầy phục sinh mới là điều còn mãi (c. 22).
Không có một Kitô giáo buồn.
Niềm vui là một trong những nét đặc trưng của Kitô giáo,
bởi lẽ Kitô giáo phát sinh từ Tin Mừng rộn rã, từ tiếng reo Halleluia :
Đức Kitô đã sống lại rồi và đang ở giữa cộng đoàn tín hữu.
Niềm vui ấy vẫn được diễn tả qua nhiều hình thức,
qua tiếng chuông chiều cao vút của nhà thờ,
qua các bài thánh ca dìu dặt đưa hồn bay lên gặp Đấng Tuyệt đối,
qua những nụ cười tươi và tà áo muôn màu của giáo dân đi lễ mỗi Chúa nhật.
Nhưng niềm vui không chỉ có ở nơi nhà thờ, mà còn ở mọi nơi.
Niềm vui trên khuôn mặt một nữ tu cúi xuống vết thương của người phong.
Niềm vui háo hức của một thanh niên bỏ tất cả để xin vào nhà Tập.
Niềm vui bình an của những vị tử đạo Việt Nam trên đường ra pháp trường.
Không thể hình dung một Kitô giáo mà không có niềm vui.
Kitô giáo buồn thì chẳng phải là Kitô giáo nữa.
Thế giới hôm nay có quá nhiều cách để làm cho người ta vui.
Niềm vui dường như có thể mua được bằng tiền.
Người ta tưởng càng sở hữu nhiều, càng hưởng thụ nhiều thì càng vui.
Nhưng chính lúc đó người ta lại rơi vào sự buồn chán.
Thế giới hôm nay là một thế giới buồn.
Ba mươi ngàn người Nhật tự tử trong một năm.
Hiện nay ở Hàn Quốc đang lan rộng tình trạng tự tử tập thể.
Khi đời sống vật chất quá đầy đủ, thừa mứa,
người ta lại không biết mình sống để làm gì.
Kitô giáo phải có khả năng đem lại niềm vui cho thế giới,
không phải thứ niềm vui rẻ tiền, vì mua được một trận cười thâu đêm,
nhưng là thứ niềm vui của người tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.
Người mẹ phải chịu buồn phiền, đau đớn khi sinh con,
nhưng sinh rồi thì vui sướng, chẳng còn nhớ đến chuyện vượt cạn (c. 21).
Kitô giáo không né tránh đau khổ, cũng không tìm con đường diệt khổ,
nhưng đón lấy đau khổ và tìm thấy ý nghĩa của nó trong tình yêu.
Như người mẹ chịu đau để đứa con chào đời,
người Kitô hữu vui sướng vì thấy hoa trái của những gian truân thử thách.


Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,
các sách Tin Mừng chẳng khi nào nói Chúa cười,
nhưng chúng con tin Chúa vẫn cười
khi thấy các trẻ em quấn quýt bên Chúa.
Chúa vẫn cười khi hồn nhiên ăn uống với các tội nhân.
Chúa đã cố giấu nụ cười trước hai môn đệ Emmau
khi Chúa giả vờ muốn đi xa hơn nữa.
Nụ cười của Chúa đi đôi với Tin Mừng Chúa giảng.
Nụ cười ấy hòa với niềm vui
của người được lành bệnh.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

---------------------------

 
DOI SONG TAM LINH # 262- KHOA HOC VÀ NIEM TIN PDF Print E-mail

KHOA HỌC VÀ NIỀM TIN
vicky vu chuyển

Một nhà khoa học nổi danh, Bác sĩ Jerome Stowell, người theo chủ nghĩa vô thần, đã tìm thấy bằng chứng về quyền năng của Thiên Chúa trong một cuộc thí nghiệm khoa học để tìm độ dài làn sóng của bộ óc con người. Bác sĩ viết như sau:
"Trước kia tôi cho rằng Thiên Chúa chẳng qua chỉ là một sản phẩm từ óc tưởng tượng của con người. Thế rồi một hôm, trong phòng thí nghiệm, một số khoa học gia muốn tìm hiểu xem điều gì xảy ra trong bộ óc con người trong giờ hấp hối, nghĩa là trong giai đoạn chuyển tiếp từ sự sống qua sự chết. Một người phụ nữ sắp chết vì bệnh ung thư óc nhưng trí não vẫn còn tỉnh và sáng suốt được đưa đến để thử nghiệm. Chúng tôi dùng một bộ máy có đính theo một điện kế gọi là Watt kế để đo cường độ dòng điện, máy ghi âm, và các máy móc rất tinh vi. Đây là những bộ máy đã được dùng để đo điện lực của một đài phát thanh mạnh 50 ngàn watts phát tin tức truyền đi khắp thế giới. Và chúng tôi đã khám phá tất cả những gì đang diễn biến trong bộ óc của người này.
Vào những giây phút chót của cuộc đời, người phụ nữ ấy an nhiên cầu nguyện và ca tụng Chúa Cứu Thế Giê-xu. Bà xác nhận niềm tin vững chắc trong Chúa và giao thác mình trong cánh tay bảo vệ của Chúa. Bà thưa với Chúa rằng, chỉ có Chúa là Ðấng Toàn Năng duy nhất, từái tuyệt đối, và bà biết Chúa đang sống. Trước cảnh đó, chúng tôi chỉ biết đứng nhìn nhau, trong lúc bà vẫn tiếp tục cầu nguyện. Tôi thấy những giọt lệ rơi ra từ khoé mắt của các nhà khoa học. Thình lình, chúng tôi nghe một tiếng "tách" trong máy điện kế. Kim của máy chỉ con số 500, tức 500 ngàn watts về phía dương cực và còn cố vượt qua mức ấy với một sức mạnh kinh khủng.
Chúng tôi cũng thí nghiệm một người đàn ông bị mắc một bệnh xã hội trầm. Trong giờ hấp hối, giữa cuộc thí nghiệm, ông bắt đầu chưởi rủa và trách móc Thiên Chúa. Ông cho rằng Thiên Chúa đã khiến ông đau khổ. Trong khi ông tiếp tục chưởi rủa phạm thượng, thì cây kim trên máy điện kế đó chạy về phía âm cực, chỉ đúng con số 500, tức 500 ngàn watts âm và còn muốn hạ thấp xuống nữa.
Nhờ các máy móc tinh vi của khoa học thực nghiệm, chúng tôi đã chứng nghiệm về năng lực dương, tức là năng lực tích cực của người tin nhận Chúa Cứu Thế và năng lực âm, tức là năng lực tiêu cực của người chống đối Chúa. Bộ óc của một phụ nữ cô đơn, giữa giờ hấp hối, nhờ liên lạc tương giao với Chúa Cứu Thế đã phát ra một luồng điện dương mạnh hơn 50 lần luồng điện của đài phát thanh có khả năng truyền tin tức cho cả thế giới. Và bộ óc của người chống đối Chúa phát ra một luồng điện cũng mạnh gấp 50 lần điện lực đài phát thanh ấy, nhưng là luồng điện âm, luồng điện tiêu cực.
Nếu chúng tôi còn có thể ghi nhận được các sự kiện ấy, thì tôi tin chắc rằng Thiên Chúa, là Ðấng Tạo Hóa quyền năng tuyệt đối có thừa khả năng ghi lại tất cả tư tưởng của mỗi người trong chúng ta."
Sau cuộc khám phá khoa học ấy, Bác sĩ Jerome Stowell đã cầu xin Chúa cho ông biết Chúa rõ ràng hơn. Giữa lúc vị bác sĩ đang quỳ gối cầu nguyện với một tấm lòng tôn kính, ông đã được Chúa Cứu Thế truyền cho một sức sống mới mẻ, thánh thiện. Sau khi đặt lòng tin nơi Chúa, bác sĩ đã dành rất nhiều thì giờ đi khắp nơi, giới thiệu Chúa Cứu Thế cho đồng bào, đồng loại, giải thích sự hy sinh và phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu. Thử nghiệm của hai người được các nhà khoa học ghi nhận cho chúng ta thấy kết cuộc khác nhau một trời, một vực giữa người có Chúa và người khước từ, chống đối Chúa.

Trải qua kinh nghiệm thực tế tôi thấy giá trị vô cùng lớn lao của đức tin nơi Chúa Cứu Thế Giê-su khi đối diện với những khó khăn, thử thách và nan đề. ''Lửa thử vàng, gian nan thử sức'' thế nào, thì ''khó khăn thử đức tin thể ấy''. Nhờ đức tin nơi Chúa mà chúng ta có thể đứng vững và vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Mời Bạn tin Chúa để linh hồn được cứu và có sức mạnh khi đối diện với những khó khăn, thử thách.
----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 42