mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5832
mod_vvisit_counterHôm Qua8107
mod_vvisit_counterTuần Này13939
mod_vvisit_counterTuần Trước55320
mod_vvisit_counterTháng Này167183
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9430277

We have: 197 guests online
Your IP: 54.158.55.5
 , 
Today: Oct 23, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH - DUOC CHET NHU CHUA PDF Print E-mail

Chết Như Chúa

PTE NGUYỄN MANH SAN

Một linh mục, cảm thấy gần chết trong bệnh viện, yêu cầu bác sĩ gọi cho một chủ ngân hàng và một chính trị gia.
Trong vài phút, hai người xuất hiện.
Vị linh mục yêu cầu họ ngồi ở hai bên giường.
Vị linh mục cầm tay và giữ im lặng.
Nhà ngân hàng và chính trị gia rất xúc động và đồng thời cảm thấy rất quan trọng để được triệu hồi bởi một linh mục trong giây phút ông qua đời.
Trong nỗi thống khổ, chính trị gia hỏi: "Nhưng tại sao bạn yêu cầu chúng tôi đến bên bạn ở đây?
Linh mục đã tập hợp hết sức mình và nói:
"Chúa Jêsus đã chết giữa hai tên trộm. . . . . Tôi muốn chết cùng một cách! "

Sưu tầm

----------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - GIAO HOI NHAT BAN PDF Print E-mail

Đức Thánh cha kêu gọi đừng quên các vị tử đạo tiên khởi
Ngài nói những thách thức hiện nay khiến cho việc truyền giáo của Giáo hội Nhật Bản cấp bách hơn bao giờ hết

September 22, 2017

Nhiều thách thức ở Nhật Bản làm cho hoạt động truyền giáo của Giáo hội ở nước này trở thành lời kêu gọi làm "muối và ánh sáng" hy vọng và mang tính cấp bách hơn bao giờ hết, Đức Thánh cha Phanxicô nói với các giám mục Nhật Bản.

Thực ra lịch sử anh dũng tử đạo lâu dài của quốc gia này thể hiện "sức mạnh truyền giáo thực sự của Giáo hội Nhật Bản", và đó là kho báu khổng lồ cần luôn ghi nhớ, ấp ủ và trông cậy, ngài nói.

Đức Thánh cha bình luận trong thư gửi tất cả các giám mục ở Nhật Bản, thông qua Đức Hồng y Fernando Filoni, Tổng trưởng Thánh bộ Truyền giáo đang viếng thăm Nhật Bản từ ngày 17-26/9.

Nhiều vấn đề đáng lo lắng mà quốc gia này đối mặt bao gồm tỷ lệ ly dị cao, tự tử, thái độ lạnh nhạt với tôn giáo và "nỗi ám ảnh về việc làm và thu nhập", Đức Thánh cha nói trong thư đề ngày 14-9, lễ Suy Tôn Thánh Giá.

Một quốc gia phát triển cao có thể tạo ra của cải vật chất, nhưng cũng tạo ra sự loại trừ và nghèo nàn về vật chất, tinh thần và đạo đức, ngài viết.

Đó là lý do Giáo hội Nhật Bản cần tiếp tục "trở thành muối và ánh sáng" trên thế giới, ngài nói.

Giống như muối thật, Giáo hội phải ngăn ngừa "sự thối rữa và tạo hương vị" và như ánh sáng "xua tan bóng tối", ngài kêu gọi.

Giống như hạt cải bé xíu, Giáo hội Công giáo thiểu số ở Nhật Bản được giao phó sứ mạng trọng đại, và tình trạng thiếu linh mục và tu sĩ ở đó không bao giờ có thể cản trở tiếng gọi truyền giáo, ngài nói. Đúng hơn là nó truyền cảm hứng cho họ không ngừng tìm kiếm người làm mới cho vườn nho của Chúa.

UCAN VN

---------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - THA THU CHO NGUOI LA COI TROI PDF Print E-mail

Cựu Tổng Thống Nam Phi: Tha Thứ Cho Người Khác Là Cởi Trói Cho Chính Mình
Đăng trong Tháng Chín 18, 2017 bởi
‎Kimtrong Lam‎ to Lương Văn Can 75.

Nelson Mandela, cha già dân tộc Nam Phi, không chỉ là chính khách nổi tiếng vì sự đấu tranh không mệt mỏi để loại bỏ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, mà còn là một người có tấm lòng khoan dung, có thể tha thứ cho cả "kẻ thù" của mình.
Có thể nói, ông Nelson Mandela là nhân vật quan trọng trong giới chính trị quốc tế. Cả đời ông đều tận sức phản đối chính sách kỳ thị, phân biệt chủng tộc, đẩy mạnh đấu tranh vì dân chủ ở Nam Phi. Cũng bởi vì thế mà ông bị bắt giữ và bị cầm tù suốt 27 năm. Ngày 10/2/1990, ông Nelson Mandela được chính phủ Nam Phi phóng thích vô điều kiện.
72 tuổi với mái tóc hoa râm, ông Mandela bước ra khỏi nhà tù. Ngay ngày hôm sau, ông Mandela lại bước vào con đường mà ông đã chọn – đấu tranh giải phóng dân tộc. Tháng 12-1993, ông Mandela và Tổng thống Willem de Klerk được trao giải Nobel Hòa bình "vì những nỗ lực để chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc trong hòa bình, đồng thời đặt nền móng cho nền dân chủ Nam Phi mới".
Năm tháng sau đó, lần đầu tiên trong lịch sử Nam Phi, cử tri mọi chủng tộc nô nức đi bỏ phiếu trong một cuộc bầu cử dân chủ. Kết quả, ông Mandela được bầu làm Tổng thống với số phiếu áp đảo, trở thành vị Tổng thống da đen đầu tiên của Nam Phi sau hơn ba thập kỉ do người da trắng thống trị.
Trong lễ nhậm chức của ông Nelson Mandela có 50.000 người đã tham gia. Sau lễ nhậm chức, ông Mandela cũng tổ chức yến tiệc chiêu đãi đặc phái viên các nước và khách mời. Mandela đã mời cả các cai ngục ở đảo Robben và công tố viên đã đòi ông phải bị kết án tù chung thân tham dự lễ nhậm chức tổng thống của ông.
Trong yến tiệc, đầu tiên, ông hoan nghênh các vị quan khách đã dành thời gian tới tham dự. Ông nói, ông cảm thấy vô cùng vinh hạnh vì được tiếp đãi nhiều vị khách tôn quý như vậy. Nhưng điều khiến ông hài lòng nhất là sự xuất hiện của ba người quản ngục ở nhà tù Đảo Robben, nơi ông từng bị giam giữ.
Sau đó ông mời ba người quản ngục cũ này đứng lên và giới thiệu từng người một với tất cả mọi người. Khi Mandela đứng dậy cung kính chào 3 người này thì tất cả những người có mặt ở đó, thậm chí cả thế giới đều phải tĩnh lặng.
Những người có mặt tại buổi lễ đều vô cùng cảm động. Trong số những người tham dự này, có một người là thành viên phái đoàn đặc phái viên Mỹ, thân là đệ nhất phu nhân tổng thống – bà Hillary Clinton.
Bởi vì đang phải chịu tiếp nhận điều tra vụ Whitewater và thường xuyên bị báo giới công kích, bà Hillary đã hỏi ông Mandela rằng vì sao trong dòng chảy nguy hiểm, trong cuộc đấu tranh biến động liên tục như vậy mà ông vẫn bảo trì được một tấm lòng quảng đại, khoan dung và tha thứ?
Ông Mandela nhìn bà Hillary, rồi dùng tâm thái mà mình thu hoạch được trong ngày ra tù trả lời bà. Ông nói: "Khi tôi bước ra khỏi phòng giam của mình, đi qua cánh cổng nhà tù để được tự do, tôi đã hiểu rõ ràng rằng, nếu tôi không thể để nỗi đau và sự oán hận của mình ở lại đằng sau, thì thực sự chính là tôi vẫn còn đang ở trong tù".
Ông Mandela cũng nói với bà Hillary rằng: "Lòng biết ơn và khoan dung thường có nguồn gốc từ sự đau khổ và hoạn nạn, chúng ta phải dùng nghị lực thật to lớn để huấn luyện. Bản thân tôi lúc còn trẻ tính tình rất nóng nảy, ở trong tù phải học cách kiểm soát, kiềm chế cảm xúc mới tồn tại được đến hôm nay.
Những năm tháng ở trong tù đã cho tôi thời gian và sự khích lệ, có thể thâm nhập được vào nội tâm của chính mình, học được cách xử lý những đau khổ mà bản thân gặp phải".
Sự khoan dung, độ lượng của ông Mandela và tinh thần lạc quan hướng về phía trước của ông đã làm cảm động sâu sắc đến tất cả mọi người.
Trong cuộc sống, vui vẻ và thống khổ thường thường luân phiên xuất hiện và hoán đổi tác dụng. Cho nên, khi thống khổ đến, hãy làm giống như Mandela, bỏ lại thống khổ và oán hận ở đằng sau, vui vẻ bước về phía trước. Chúng ta làm điều đó, không phải vì người khác mà là vì chính bản thân mình.
Bởi vì, tâm con người, trái tim con người cũng được ví là một nhà tù, nếu như để oán hận chôn sâu trong đó, thì chúng ta sẽ trở thành tù nhân của chính mình. Lúc ấy, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng, như thế mới là thống khổ nhất!
Học trò của Khổng Tử là Tử Cống từng hỏi ông rằng: "Thưa thầy! Có hay không có một chữ mà có thể làm nguyên tắc khiến con người cả đời làm theo?"
Khổng Tử nói: "Chính là chữ "Thứ". Chữ "Thứ" này chính là mang ý nghĩa khoan dung, độ lượng"
Một vị học trò khác của Khổng Tử là Nhan Hồi cũng từng nói: "Người đối tốt với ta, ta cũng đối tốt với người. Người không đối tốt với ta, ta vẫn đối tốt với người".
Cho nên, tha thứ cho người khác chính là giải thoát cho chính mình, cũng là cách yêu thương chính mình!

KRISTIE PHAN CHUYỂN

-------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - HAY THEO TA PDF Print E-mail

Chúa Giêsu gọi chúng ta đi theo người. "Hãy theo ta."

Cho những ai phụng sự Người, Chúa Giêsu phán: John 12:26, "Ai phụng sự ta, người ấy phải theo ta; ta ở đâu thì những ai phụng sự ta cũng ở đó; ai phụng sự ta thì Cha ta sẽ vinh danh người đó."

Với đoàn chiên của Người cũng vậy, Chúa Giêsu phán: John 10:27, "Chiên ta thì nghe tiếng ta, ta biết chúng, và chúng theo ta."

Còn với các tông đồ thì Người phán: Matthew 16:24, Rồi Chúa Giêsu nói với các môn đệ của người, "Ai muốn đến với ta, người ấy phải từ bỏ chính mình và vác thập tự của mình mà theo ta."

...............................

Tóm lại, đi theo Chúa Giêsu là đi sau lưng Người, sau lưng Giáo Hội mà Người thành lập; LÀ bạn và tôi, là mỗi Tín hữu (theo CĐ Vatican 2). Người đi đâu thì ta đi đó, và nhất là phải đi theo, bền đỗ cho tới cùng.

Thân ái kính chào trong Chúa và Mẹ Maria,
Giuse Phạm Văn Tuyến

-------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - SUA LOI ANH EM THE NAO? PDF Print E-mail

* Nhật ký thiêng liêng (522)

Con Hư Tại Mẹ
"Nếu người anh em của anh
trót phạm tội, thì anh
hãy đi sửa lỗi nó..."
(Mát-thêu 18:15)

Chuyện kể : Có một đứa trẻ từ nhỏ đã thích ăn trộm. Một hôm, nó đi học về, trong cặp có thêm một chiếc bảng học sinh. Mẹ nó hỏi: "Sao con lại có tới hai chiếc bảng?"
Đứa con đáp: "Một cái là của bạn cùng lớp với con. Con đã lén lấy cho vào cặp đấy."
Bà mẹ vui mừng nói: "Con của mẹ thật thông minh. Hai cái bảng chắc chắn là tốt hơn một cái rồi."
Ít lâu sau, đứa con lại mang về một cái áo da, trị giá 50 quan tiền. Đứa con đưa chiếc áo da cho mẹ, mẹ nó khen: "Con trai của mẹ thật là giỏi, biết hiếu thảo với mẹ. Ra mẹ thơm một cái nào."
Đứa con trai lớn lên, càng ngày càng lấy trộm những thứ có giá trị hơn. Hôm nay ăn trộm bò, ngày mai ăn trộm ngựa, ngày hôm sau trộm vàng bạc châu báu. Bà mẹ luôn luôn khen ngợi con, trong nhà thiếu thứ gì, liền bảo với con trai để nó đi trộm về.
Có một lần, đứa con ăn trộm đồ bị người ta bắt quả tang, giải lên quan phủ. Vì hắn trộm quá nhiều thứ nên bị phạt tội chết. Tên trộm bị trói hai tay ra sau lưng, giải ra pháp trường. Mẹ hắn đi theo sau, khóc lóc thảm thiết. Tại pháp trường, tên trộm xin quan cho hắn được nói với mẹ vài lời. Khi bà mẹ bước tới gần, hắn liền cắn mạnh vào tai mẹ. Mẹ hắn đau quá kêu toáng lên, lớn tiếng mắng con: "Mày là đồ bất hiếu, tự mình phạm tội chết còn chưa đủ hay sao mà còn muốn làm mẹ thành tật à?"
Đứa con giận dữ nói với mẹ hắn: "Lần đầu tiên tôi ăn trộm cái bảng về, nếu bà đánh tôi một trận và dạy bảo tôi thì tôi không đến nỗi như ngày hôm nay và đã không bị xử tội chết."
Câu chuyện trên đây có thể chỉ là giả tưởng do linh mục Giuse Tạ Duy Tuyền viết trong suy niệm "Sửa Lỗi Cho Nhau" về bài Phúc Âm theo thánh sử Mát-thêu 18:15-20, Chúa nhật 23 thường niên – A, ngày 10 tháng Chín, 2017:
"Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: 'Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em...'" (c. 15).
Tuy rằng "nhân chi sơ tính bản thiện", đứa bé là mỗi một chúng ta lớn lên trong thế "gian" [gian dối, gian tham, gian tà, gian ác và... gian dâm v.v...] dần dà đánh mất "tính bản thiện" của mình!
Chúa Giêsu thấu rõ sự thực hiển nhiên này, nên đã dạy chúng ta "hãy đi sửa lỗi", và cách sửa lỗi của Ngài thật là hết sức đặc biệt với ba bước tuần tự:
1. Sửa lỗi anh em vì Đức Ái: Giúp người khác thay đổi đời sống hơn là áp dụng kỷ luật, Chúa muốn tôi kín đáo, dùng phương thức hay nhất là yêu thương, tìm gặp riêng, đừng vội đưa ra công khai.
2. Khi nào đưa ra công khai: Khi nào cần lắm sẽ mời vài người làm chứng; nhưng cũng vì Đức Ái chứ không phải đem ra pháp lý. Mục đích là khuyên nhủ nhau theo tình bạn hữu, mong người có lỗi đó chấp nhận và vui vẻ, mạnh dạn trở về đường ngay (x. Mt 18:16).
3. Nếu họ không nghe: Hãy dùng mọi cách vì Đức Ái, để chinh phục đương sự trở về. Tôi cần phải khai trừ một thành phần cố chấp, bất hảo cũng vì yêu thương để họ biết hồi tâm hối cải, tránh người khác hiểu sai về Chúa, rồi sinh nghi kỵ chia rẽ:
"Yêu nhau trăm sự chẳng nề
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng."
Bài Tin Mừng kết thúc với lời dạy quan trọng của Chúa Giêsu Cứu Thế:
"Thầy bảo thật anh em, nếu ở dưới đất anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì thì Cha Thầy sẽ ban cho. Vì ở đâu có hai ba người đồng tâm nhất trí nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ" (cc. 19-20).
Chúa Giêsu dạy chúng ta cách sửa lỗi tuyệt hảo nhất, đó là "cùng ngồi lại với nhau để cầu nguyện."
Vì thế, chúng ta cần ngồi lại với nhau để suy niệm Lời hằng sống của Chúa, để cầu nguyện nhắc bảo nhau là việc tốt nhất, hữu hiệu hơn cả, bởi/vì lúc này người "trót phạm tội" dễ lắng nghe và sửa chữa. Như ca dao Việt Nam mến thương:
"Yêu anh (em) gánh gạch về đây
Chẳng đắp lên núi cũng xây nên thành."
Bạn và tôi cùng chân thành cầu nguyện với Lời Chúa:
Lạy Cha, Đức Giêsu đã dạy: Nếu anh em của anh trót phạm tội, anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình nó với anh mà thôi.
Nhờ Thánh Thần giúp, con có đời sống tốt để sửa dạy anh em một cách khiêm tốn và khôn ngoan, vì yêu thương, để nhận ra lỗi lầm của mình.
Con noi gương Mẹ Maria khiêm tốn dùng đời sống của mình để để giúp nhau sống đạo. Amen.
(Viết theo nguồn: do Phó tế vĩnh viễn
hưu trí John Nguyễn Văn Định, Houston, TX, HK, chủ quản.)

* Joseph Nguyễn Thanh Sơn, DCCT
(San Jose, Thung lũng hoa vàng, CA, Sep. 13, 2017)

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 48