mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2226
mod_vvisit_counterHôm Qua11016
mod_vvisit_counterTuần Này13242
mod_vvisit_counterTuần Trước62493
mod_vvisit_counterTháng Này192837
mod_vvisit_counterTháng Trước256467
mod_vvisit_counterTất cả13563014

We have: 155 guests online
Your IP: 54.234.227.202
 , 
Today: May 21, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - 4 CHUYỆN TỈNH THỨC LƯƠNG TÂM PDF Print E-mail

4 chuyện rất ngắn làm thức tỉnh lương tâm người đọc

20. März 2019

Cuộc sống là triết lý để ta suy ngẫm...

PHÓ TẾ KỶ CHUYỄN 22-3-2O19

*Chuyện thứ nhất: Duyên nợ đời người.*

Xưa, có một chàng tên Thư Sinh, anh và bạn gái đã đính ước và chuẩn bị hôn
lễ. Thế nhưng trước đó ít ngày, cô gái lại lấy người khác.Thư Sinh bị lâm
bệnh nặng. Vừa khi đó, một du khách đưa Thư Sinh chiếc gương soi.

Thư Sinh nhìn thấy xác một cô gái trôi dạt vào bờ biển, trên người cô ta
không một mảnh vải che thân. Người đầu tiên đi qua chỉ thoáng nhìn, lắc đầu
rồi...đi. Người thứ 2 đi qua cởi chiếc áo khoác đắp lên người cô gái. Người
thứ 3 đi qua bèn đào hố và xây mộ cho cô gái và cho biết cô gái xấu số đó
chính là bạn gái anh ta trong kiếp trước. “Anh là người qua đường thứ 2 đã
đắp áo cho cô gái. Đến nay, cô gái gặp chỉ là để trả..nợ lòng tốt của anh
thôi! Còn người mà cô ấy phải báo đáp cả đời đó chính là người thứ 3 đã
chôn cất cô cẩn thận, người đó chính là chồng hiện tại của cô gái“.. Thư
Sinh nghe xong liền tỉnh ngộ mọi chuyện.

*Chuyện thứ 2: Tấm lòng trẻ thơ.*

Một bà mẹ đơn thân vừa chuyển nhà, bà phát giác hàng xóm là một gia đình
nghèo với bà góa và hai con. Một hôm bị cúp điện, bà đành thắp nến cho
sáng. Lúc sau, có tiếng người gõ cửa, bà mở cửa ra...thì chính là con của
hàng xóm. Đứa bé nói: “Kính chào Dì, Dì có thêm cây nến nào không?” Bà ta
thầm nghĩ: “Gia đình này nghèo đến nỗi cả nến cũng không có? Tốt nhất không
cho,vì cứ cho như thế họ sẽ ỷ lại không chịu mua”. Bà liền trả lời : “Không
có!”. Đúng lúc bà ta đang đóng cửa, đứa bé cười và nói: “Con biết là nhà dì
không nhiều nến..”. Nói xong, nó lấy trong túi 2 cây nến và thưa: “Mẹ con
sợ dì sống một mình thiếu nến..và sai con đem tặng dì 2 cây vì cúp điện
lâu lắm”... Bà ta vừa tự trách vừa cảm động rơi nước mắt ôm chặt đứa bé!

*3- Chuyện thứ ba: Chúng ta chỉ bất tiện khoảng 3 giờ thôi!*

Ngày nọ...tôi may mắn mua được vé về quê ngoại cùng chồng, nhưng khi lên xe
thì nhìn thấy một cô đang ngồi ở ghế của chúng tôi. Chồng tôi bảo tôi ngồi
ở cạnh cô đó và chàng thì đứng. Tôi phát giác chân phải của cô này bị tật
có chút trở ngại, lúc đó tôi hiểu ra tại sao chồng tôi làm như thế. Chồng
tôi đứng như vậy từ Đà Nẵng ra Huế mà không hề đòi lại chỗ của mình. Khi
đến nơi tôi nói với giọng điệu buồn xót xa: “Nhường ghế là việc nên làm,
thế nhưng đường quá xa... sao anh không nói cô này luôn phiên đổi chỗ đứng và
anh ngồi một lúc chứ?”. Chồng tôi nhẹ nhàng nói: Cô này bị tật sẽ chịu cả
đời.. còn anh chỉ mỏi chân có 3 tiếng thôi mà em! Nghe chồng nói vậy, tôi
quá xúc động tự nghĩ:” Được chồng vừa tốt bụng vừa lương thiện là mãn
nguyện lắm rồi!”.. và lòng tôi trở nên ấm áp thêm nhiều.

*Chuyện thứ 4: Luật nhân quả.*

Một đêm khuya đầu Xuân, lúc mọi người đều ngủ say thì đôi vợ chồng tuổi đã
cao bước vào khách sạn, đáng buồn là khách sạn hết phòng. Nhân viên tiếp
tân không đành lòng để cặp vợ chồng này phải lủi thủi tìm khách sạn khác,
anh liền dẫn họ vào căn phòng và thưa: “Đây không phải là phòng tốt nhất
nhưng ít nhất 2 bác cũng không phải đi tìm nơi khác nữa”. Cặp vợ chồng thấy
căn phòng tuy nhỏ nhưng sạch nên quyết định ở lại.

Hôm sau, khi trả tiền phòng thì anh nói: “Hai Bác không cần trả tiền... vì
phòng đó là phòng của cháu! Xin chúc hai Bác có cuộc du lịch vui vẻ”. Thì
ra, anh ta đã ngủ qua đêm tại quầy tiếp tân và nhường phòng cho họ. Cặp vợ
chồng cảm động và nói: “Chàng trẻ à, cậu là nhân viên khách sạn tốt nhất mà
chúng tôi gặp...Cậu sẽ được đền đáp”. Chàng trai cười rồi tiễn cặp vợ chồng..
và nhanh chóng quên chuyện này. Bỗng một ngày, anh ta nhận được bức thư,
trong đó có tấm vé đi du lịch New York, chàng xin phép chủ và đi. Khi đến
đúng địa chỉ ghi trong thiệp là căn biệt thự to lớn sơn mầu xanh.

À thì ra... 2 người mà anh ta tiếp đón trong đêm khuya đó chính là vợ chồng
nhà tỷ phú! Ông bà này còn mua tặng một tiệm rượu lớn giao cho anh làm quản
lý.

Kết luận: NHÂN-QUẢ đều do mỗi người nắm giữ, khi chưa xác định được mục
tiêu của đời.. thì hãy dùng tấm lòng của mình để làm việc gì đó. Mỗi một
cá nhân đều là một nhân viên phục vụ, những điều lớn lao đều bắt nguồn từ
việc ta phục vụ cho người khác: Phục vụ người khác nhiều bao nhiêu thì kết
quả chúng ta nhận được càng nhiều bấy nhiêu!

Trên đường đời, có lúc ta cười sảng khoái, nhưng cũng có khi buồn đến nhỏ
lệ!. Vui lúc thành công.. thì xin đừng tuyệt vọng khi gặp thất bại. Giàu
sang phú quý đến thì vui nhưng xin đừng khổ đau, buồn chán khi thất bại
nghèo túng! Trên đời không cần điều quá cao, chỉ cần làm việc bằng sự chân
thật là đủ:

– Nếu muốn có bạn tốt, thì ta phải đối tốt với người khác.

– Nếu muốn vui vẻ và hạnh phúc, xin hãy cố gắng làm việc thiện giúp người
khác, không lâu bạn sẽ nhận ra mình cũng đầy đủ và sung sướng! Yêu người,
yêu đời, cho đi yêu thương thì nhận lại thương yêu và rồi “nhắm mắt ra đi”
trong thương tiếc của nhiều người....

*-Theo Blogtamsu*-.

----------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - QUÀ TẶNG CỦA SỰ KHÔN NGOAN PDF Print E-mail

QUÀ TẶNG CỦA SỰ KHÔN NGOAN

Thiên Chúa, Đấng trao ban món quà là khôn ngoan,

Và tôi là kẻ kiếm tìm.

Ai là kẻ kiếm tìm? Đó là kẻ thành tâm khao khát được biết, được triển nở, và được dư đầy. Và tôi, tôi đang tìm kiếm điều gì? Điều cao quí nhất tôi đang tìm là sự KHÔN NGOAN. Khôn ngoan là dạng thức cao nhất của tri thức, vốn được nảy sinh không chỉ từ trí năng, nhưng còn từ kinh nghiệm sâu xa của con người. Mẫu thức cao nhất của tri thức là chính THIÊN CHÚA.

Vua Salômôn yêu mến sự khôn ngoan. Ông diễn tả sự khôn ngoan như sau:

Từ thời trai trẻ, tôi đã yêu quí và kiếm tìm Đức Khôn Ngoan làm bạn đời; và vẻ đẹp của Đức Khôn Ngoan làm tôi say đắm... Đức Khôn Ngoan đã được truyền thụ những hiểu biết về Thiên Chúa, và chính Đức Khôn Ngoan quyết định về những công trình của Người (Kn 8: 2-4).

Ngay lúc này, tôi có đang kiếm tìm THIÊN CHÚA trong đời sống của tôi chăng? Nếu tôi tìm kiếm Thiên Chúa, Ngài sẽ tìm thấy tôi (không phải tôi tìm được Ngài). Và đó là một huyền nhiệm. Ngài đã ban cho tôi sự khôn ngoan. Và sự khôn ngoan, một món quà đặc biệt, được thông ban qua những cơ hội, những kinh nghiệm, và thậm chí qua cả những lỗi lầm, thiếu sót. Món quà khôn ngoan đặc trưng ở chỗ nó chỉ xuất hiện khi tôi nhận ra bài học từ những lỗi lầm, thất bại, hay khi nhận ra một cơ hội nào đó đang được trao cho tôi, hay khi tôi nhận ra một biến cố trong đời khiến tôi phải tiến tới với thái độ phản tỉnh sâu sắc hơn.

Chúng ta đang sống trong thời đại “bùng nổ thông tin” – có quá nhiều thông tin đến nỗi chúng ta không biết phải chọn cái nào cho hợp lẽ. Cùng với chuyện mạng Internet trở nên thứ nằm trong tầm tay mỗi người, thì một cuộc cách mạng công nghệ thông tin gần đây đã làm đổi thay cả địa cầu. Nhiều người thừa nhận rằng trẻ em trong thời đại của chúng ta “am hiểu” nhiều hơn cả người lớn. Thế nhưng, có thể nói được rằng sự KHÔN NGOAN đang dần biến mất trong một viễn ảnh như thế – cũng chẳng khác gì việc nhiều loại ngôn ngữ và chữ viết đang dần biến mất trên đất nước này (tác giả đang muốn nói về đất nước Ấn Độ)! Phàm ai là cha mẹ, người ấy hiển nhiên cần sự khôn ngoan. Điều mà bằng bất cứ giá nào cha mẹ cần hướng đến chính là một tương lai rạng ngời cho con cái.

Chúng ta đang hướng con cái đến một tương lai tốt đẹp trong khi chúng ta (những người lớn) lại hành động cách vô trách nghiệm đối với những nguồn tài nguyên mà những người trưởng thành của tương lai cần đến!!! Người ta bận tâm, lo lắng nhiều cho hiện tại, nhưng hầu như chẳng làm gì để đảm bảo một tương lai tốt đẹp. Những giá trị đạo đức và cảm thức nhân loại dường như bị hạ thấp và nhấn chìm trong một thế giới cạnh tranh “khốc liệt.” Những ai được xem là khôn ngoan thì đã quyết không tham gia vào cuộc chạy đua điên khùng này.

Có một sự giảm trừ đáng kể về mối quan tâm đến sự khôn ngoan. Chúng ta cần trở nên những kẻ kiếm tìm và chỉ qua đó, chúng ta mới có thể trở nên tương hợp với sự khôn ngoan. Kẻ kiếm tìm không thuộc loại người chỉ biết vun vén cho mình. Kẻ ấy nỗ lực không ngừng hầu đặt mình trong tâm thế tìm kiếm Thiên Chúa, đấng ban phát sự khôn ngoan.

Có hai vấn đề ngày nay chúng ta phải đối diện trong việc tìm kiếm Thiên Chúa:

Những sao nhãng

Khi tâm trí trở nên yếu đuối, chúng ta dễ dàng bị sao nhãng. Thế giới bên ngoài thực là quyến rũ và thu hút, chính vì vậy chúng ta đôi khi trở nên gắn bó với thế giới ấy, mà chẳng có một nỗ lực gì để nhận ra. Tâm trí chúng ta xem đó là điều tốt và vì vậy cứ bám chặt lấy nó. Ngay cả những lo âu cũng là một sự gắn bó hay một sự quyến luyến tồn tại trong ta! Đó là một sự gắn bó với điều vốn bao trùm lên cả cái người ta chỉ có thể làm chủ một phần, và cả cái mà người ta không điều khiển được chút nào.

Tình trạng bão hòa

“Tôi biết đủ rồi,” “tôi đã học đủ rồi,” hay “Thiên Chúa đã nghe lời tôi cầu xin rồi,” hay “tôi và Chúa đã có một tương quan gần gũi vừa đủ rồi!” – tất cả những thái độ như thế chỉ cho thấy rằng đang có tình trạng bão hòa nào đó khởi đi từ sự nhàm chán hay một cảm giác dư thừa. Tình trạng bão hòa như thế cũng có thể đến từ lý do tuổi tác. Khá thường xuyên, chúng ta nghĩ rằng bởi vì đến độ tuổi nào đó, chúng ta biết được về nhiều thứ rồi, hoặc đã đạt được một vị trí nào đó rồi, nên chúng ta có thể khẳng quyết những am hiểu và cả sự khôn ngoan, ngay cả đối với những chủ đề chúng ta không biết rõ. Với cả cái bão hòa đến từ sự nhàm chán và lý do tuổi tác, chúng ta sẽ ngừng lại trên hành trình tìm kiếm Thiên Chúa.

Tôi có đang tìm kiếm Thiên Chúa, Đấng ban cho tôi quà tặng sự khôn ngoan, hay chẳng còn ham hở kiếm tìm Ngài nữa rồi?

Kinh Thánh nói

Thánh Vịnh 111:10

Kẻ kính sợ Chúa là đầu mối khôn ngoan. Sáng suốt thay kẻ thực hành như vậy. Mãi đến thiên thu còn vang tiếng ngợi khen Ngài.

Gia-cô-bê 1:5

Nếu ai trong anh em thiếu đức khôn ngoan, thì hãy cầu xin Thiên Chúa, Người sẽ ban cho. Vì Thiên Chúa ban cho mọi người cách rộng rãi, không quở trách.

Châm Ngôn 16:16

Được khôn ngoan tốt hơn được vàng, được hiểu biết tốt hơn được bạc.

Đa-ni-en 2:23

Lạy Ngài là Chúa của tổ tiên chúng con, con cảm tạ và ngợi khen Ngài, vì Ngài đã cho con sự khôn ngoan và sức mạnh. Và giờ đây, Ngài đã cho con biết chuyện của nhà vua.

Người ta nói

“Đời sống là quà tặng của tự nhiên, nhưng sống đẹp là quà tặng của sự khôn ngoan.” – Greek Adage

“Khôn ngoan là hồng ân đặc biệt vốn cho phép con người có khả năng nhìn mọi sự với cặp mắt yêu thương của Thiên Chúa. Một cách mộc mạc và đơn sơ, khôn ngoan là chiêm ngắm những cảnh huống, những những tình thế, những vấn nạn, và mọi sự thuộc về thế giới dưới ánh nhìn của Thiên Chúa. Khôn ngoan là thế đó. Chúng ta thường nhìn điều này điều nọ theo cách chúng ta muốn hay theo con tim nhân loại vốn gắn liền với cả những thiện cảm và ác cảm, với cả những đố kỵ, ghen tương. Không! Đó không phải là ánh mắt của Thiên Chúa. Khôn ngoan là chính hoạt động của Chúa Thánh Thần trong ta, và nhờ đó mỗi người có thể nhìn mọi sự dưới ánh nhìn của Thiên Chúa. Và đó chính là món quà sự khôn ngoan.” – Đức Thánh Cha Phan-xi-cô

“Biết mình là căn nguyên của mọi lẽ khôn ngoan.” – Aristotle

“Ta khả dĩ học được điều khôn trong ba cách này: Thứ nhất là qua việc suy tư phản tỉnh, vốn được xem là cao quí nhất; Thứ hai là noi gương bắt chước, cách này xem ra là dễ nhất. Và thứ ba là qua kinh nghiệm, ở cách này, người ta sẽ phải nếm vị đắng cay nhất.” – Khổng Tử

Robin Seelan, S.J. - Chuyển ngữ: Đaminh Phan Quỳnh, S.J.

Nguồn: Robin Seelan, S.J., The Gifts, (Banglore, India: Asian Trading Corporation, 2016), 26-31.

-------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TAM LINH - CHÚA NHẮC NHỞ TÔI PDF Print E-mail

Lo sợ trước nỗi đau buồn của chúa Giêsu

 SỐNG TỈNH THỨC - ĐỜI SỐNG TÂM LINH

1-Từ vài tháng nay, tôi nghe trong lòng một Lời Chúa vang lên da diết, khiến tôi lo sợ. Lời đó là thế này:

“Ðã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập họp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu” (Mt 23, 37).

Lời đó Chúa Giêsu đã vừa nói vừa khóc, khi nhìn thành Giêrusalem. Người diễn tả nỗi đau buồn của Người trước cảnh Giêrusalem đã không đón nhận tình yêu thương xót của Người. Không đón nhận như thế sẽ khiến Giêrusalem rơi vào cảnh khổ ghê gớm.

2. Ðược nghe Chúa nhắc lại trong tôi lời xưa nhuốm lệ của Người, tôi hiểu Chúa muốn nhắn gởi tôi tâm tình của Người về Hội Thánh hôm nay. Tâm tình của Chúa là nỗi đau buồn của Người, trước cảnh nhiều con cái Chúa không chịu đón nhận tình yêu thương xót của Chúa, để rồi, sẽ không tránh được một chuỗi dài thảm họa đang tới.

3. Với tâm tình sám hối, liên đới trong trách nhiệm, tôi xin được kể ra đây một số những hình thức không chịu đón nhận tình yêu thương xót Chúa đang lan tràn hiện nay như:

Hình thức dửng dưng, - Hình thức tránh né, - Hình thức bất cần, - Hình thức chống đối, - Hình thức thách thức.

4. Nhận biết sai về mình là điều rất phổ biến. Chúa cảnh báo điều đó nhiều lần nhiều cách. Thí dụ trong sách Khải Huyền, Chúa cho thấy hạng người chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng, thường ảo tưởng cho mình là chẳng thiếu thốn chi. Nhưng trước mặt Chúa, họ là kẻ khốn nạn, nghèo khổ, đui mù (Kh 3, 15- 17)..

5. - Nhận biết sai về Chúa cũng là điều rất phổ biến, Chúa cũng cảnh báo nhiều lần nhiều cách. Thí dụ trong sách Khải Huyền, Chúa ví Mình như một kẻ lữ hành đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Chúa và mở cửa ra, thì Chúa sẽ vào và ở lại với người đó (Kh 3, 20).

6. - Thú thực là nhiều người chúng ta, nếu không tỉnh thức và có ơn Chúa giúp, đều có thể không nhận ra Chúa gõ cửa lòng mình, nên đã khóa cửa lòng mình lại. Ðó là một cách chối từ tình yêu thương xót, đôi khi cũng trở thành thách thức và chống đối tình yêu thương xót Chúa.

7. Thực sự, Chúa đã và đang cứu những ai để cho Chúa cứu, bằng sự họ tỏ ra một chút khiêm nhường.

Tới đây, tôi nhớ lại dụ ngôn người Pharisêu và người thu thuế. Phúc âm Thánh Luca kể:

“Ðức Giêsu kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác.

Tôi nói cho các người biết: Người này khi trở về, thì đã được nên công chính, còn người kia thì không. Phàm ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống. Còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 18, 9- 14).

8. Với dụ ngôn trên đây, Chúa Giêsu cho thấy chỉ những ai khiêm nhường mới đón nhận được ơn Chúa xót thương cứu độ. Còn những ai kiêu ngạo thì không. Có những kẻ giàu sang mà vẫn khiêm nhường. Có những kẻ nghèo túng mà lại kiêu căng.

9. Thánh Phêrô quả quyết: “Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường” (1Pr 5, 5).

Như vậy đã rõ kẻ kiêu căng sẽ không đón nhận được tình yêu xót thương của Chúa. Giờ đây, câu hỏi đặt ra cho tôi và cho mỗi người chúng ta là: Tôi là kẻ khiêm nhường hay kẻ kiêu ngạo?

10. Vì thế, khiêm nhường là một đức tính tôi cần rèn luyện thường xuyên một cách kiên trì, dựa vào ơn Chúa.

11. Tôi tin ở Chúa, tôi cầu xin Chúa cho tôi biết sống khiêm nhường. Cùng với việc cầu nguyện, tôi cũng phải để mình được đào tạo bởi Hội Thánh, bởi cộng đoàn, bởi những người của Chúa sai đến.

12. Mấy ngày nay, khi suy nghĩ về khiêm nhường, tôi thường được Ðức Mẹ nhắn nhủ chỉ một điều này: “Con hãy noi gương Mẹ”.

13. Ðức Mẹ có lúc đã nói với tôi: “Mẹ đang khóc. Chúa Giêsu cũng đang khóc. Vì bao người hôm nay vẫn không chịu đón nhận tình yêu thương xót Chúa”. Nghe vậy, tôi xót xa và lo sợ khác thường.

14.-Tôi lo sợ cho tôi và cho Hội Thánh của tôi. Biết đâu, chúng ta không những thiếu khiêm nhường, mà còn lạm dụng ơn Chúa, để tự hào về những quyền nọ chức kia trong lãnh vực thiêng liêng, coi kẻ khác là hèn kém hơn mình.

Lạy Chúa, con xin sám hối. Xin Chúa thương cứu chúng con.
ĐGM GB BÙI TUẦN
“Theo Báo Công giáo và Dân tộc, website: cgvdt.vn”.

-------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CÂU NÓI: "MĂC KỆ ĐI- HAY NÓ PDF Print E-mail

'MẶC KỆ ĐI', CÂU THẦN CHÚ GIẢI THOÁT BẢN THÂN

KHỎI GUỒNG QUAY TIỀN BẠC, QUAN HỆ, CÔNG DANH

Đứng trước những khó khăn trong cuộc sống, những mẫu thuẫn, cãi vã trong xã hội hay gia đình, đã bao nhiêu lần bạn “mặc kệ đi”? Liệu đó có phải là cách giải quyết tốt nhất hay không?

Bạn mặc kệ không phải bạn sợ hãi, nhút nhát, mà khi đó bạn tự tìm cho mình một lối thoát, một chút thời gian để thả lỏng bản thân, để chuẩn bị đối diện với cơn bão lớn trước mắt. Học được cách mặc kệ cũng chính là khi bạn hiểu được nghệ thuật không quan tâm.

Mặc kệ, không phải là tức giận, mà đó là quên đi.

Mặc kệ, không phải là oán trách, mà đó là thay đổi.

Mặc kệ, không phải là oan ức, mà đó là tha thứ.

Mặc kệ, không phải là diễn kịch, mà đó là khoan dung.

Khi bạn tổn thương, hãy nói với chính mình rằng: “Mặc kệ đi, coi tổn thương đó là bài học, lần sau sẽ cẩn thận hơn”.

Khi bạn tranh cãi với người khác, hãy nhắc nhở bản thân: “Mặc kệ đi, cãi tới cãi lui lãng phí thời gian, hao tổn tâm sức”.

Khi bạn đối diện với thất bại, hãy thuyết phục chính mình: “Mặc kệ đi, đạt được chưa chắc đã là phúc, mất đi chưa chắc đã là họa, tất cả là duyên trời định”.

Khi bạn chịu tủi thân, hãy an ủi bản thân rằng: “Mặc kệ đi, nhẫn nhịn được đó là chí khí, nhượng bộ được đó là trí tuệ, chịu tủi bây giờ, sau này may mắn sẽ tới”.

Một câu đơn giản “Mặc kệ đi” kỳ thực chẳng đơn giản chút nào, cần phải nỗ lực buông bỏ, cần phải thực lòng giải thoát, cần một tấm lòng khoan dung rộng lượng, cần đủ dũng khí để đối diện.

Mặc kệ đi! Đó không phải là thỏa hiệp, mà là một loại tâm thế.

Mặc kệ đi! Đây phải là bị khuất phục, đó là sẵn sàng từ bỏ.

Mặc kệ đi! Là an ủi, cũng là tha thứ, là dũng khi và cũng là sự kiên cường.

Cuộc sống này đâu phải lúc nào cũng vạn sự như ý, muốn sống thoải mái thì bạn phải suy nghĩ tích cực, muốn được vui vẻ thì bạn phải biết “đủ”. Khi bạn buông bỏ thứ tình cảm không thuộc về mình, buông bỏ những vật chất không phải của mình, chắn chắn bạn sẽ không còn bán mạng theo đuổi, cũng sẽ chẳng bao giờ cau mày phiền não.

Hãy học cách mặc kệ! Đừng so đo tính toán, đừng lo nghĩ quá nhiều. Lúc nào cũng phiền não há chẳng mệt mỏi sao? Lúc nào cũng giày vò vết thương há chẳng đau sao? So với việc than trời oán trách, chẳng thà mặc kệ mọi thứ, hãy sống cho mình.

Chỉ cần cuộc sống bình an, chỉ cần thân thể khỏe mạnh, chỉ cần ngày qua ngày lạc quan vui vẻ, gia đình hoà thuận, mất đi một chút thì có là gì, tiền tài không đủ thì có làm sao. An trú trong tâm hồn mới là điều quan trọng nhất.

ST

---------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH- QUÀ TẶNG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI PDF Print E-mail

QUÀ TẶNG CỦA GIÂY PHÚT HIỆN TẠI

Thiên Chúa, Đấng ban cho món quà hiện tại

phần tôi, tôi đắm chìm trong đó

PHUNG NGUYET VO CHUYỂN 19-2-19

Giây phút hiện tại cũng là một quà tặng. Ngày hôm qua đã trôi qua mất rồi..., và ngày mai có lẽ sẽ đến, nhưng điều ấy chẳng mấy rõ ràng. Cái chắc chắn là chính giây phút HIỆN TẠI và đó là tất cả những gì ta có. Thiên Chúa BAN CHO tôi phút giây hiện tại, Ngài mời gọi tôi thưởng nếm và sống giây phút ấy cách tròn đầy nhất. Chẳng dễ để sống như thế! Nhưng đồng thời, đó cũng chẳng là điều con người không sao vươn tới. Trong tiếng Anh, từ ‘present-hiện tại’ cũng mang nghĩa là “món quà.”

Để nhận lãnh món quà hiện tại,

Tôi cần thoát khỏi cả quá khứ lẫn tương lai

Quá khứ ĐÃ QUA ĐI rồi! Nhưng có người cứ sống mãi trong “những ký ức đau buồn.” Có những người lại thích sống trong một “thế giới mộng mơ.” Thế giới mộng mơ vốn thú vị, nó đóng vai trò như nguồn ủi an hay như mùi hương thơm ngát cho giây phút hiện tại – vốn có lúc chất chứa nỗi thương đau. Những tín đồ của chủ nghĩa khoái lạc cho rằng con người cần nỗ lực hết mình hầu giảm thiểu đau khổ và gia tăng niềm vui. Có nhiều người trở lại quá khứ hoặc trốn vào tương lại để “lẩn trốn” hiện tại. Nhưng nếu muốn đón nhận món quà hiện tại, thì điều thiết yếu ta phải làm là thoát ra khỏi tương lai, và đồng thời, thoát ra khỏi quá khứ.

Tôi cần trở nên “thức tỉnh” với hiện tại

“Thức tỉnh” là một khả năng để biết, để tri nhận, để cảm nghiệm và để nhận ra điều gì đang diễn đến trong tôi, quanh tôi, và cho tôi. Đây là bước đầu tiên cho một sự tăng trưởng thiêng liêng. Hôm nay tôi ở đâu? Điều gì đang xảy ra cho tôi lúc này? Thức tỉnh với giây phút hiện tại, người ta có thể nhận ra rằng hiện tại không phải là trống rỗng, nhưng nó được lấp đầy bởi những chọn lựa và những cơ hội.

Một cụm từ xuất hiện trong tác phẩm ‘Self-Abandonment to Divine Provindence,” của tác giả Jean-Pierre De Caussade, S.J., cụm từ “Bí tích của giây phút hiện tại – Sacrament of the Present moment”, ngụ ý sự thánh thiêng và sự Hiện Hữu của Đấng Thần Linh ngay trong phút giây hiện tại. Và Thiên Chúa chia sẻ cuộc sống của Ngài với nhân loại qua GIÂY PHÚT ấy. Do vậy, thức tỉnh hơn với giây phút hiện tại cũng là thức tỉnh hơn với chính Thiên Chúa.

Tôi cần đón lấy hiện tại

Giây phút hiện tại có thể không hợp với những gì tôi đang hình dung, đang mong đợi, hay khao khát, v.v... Tôi có thể KHÁNG CỰ với những gì đang xảy ra cho tôi, nhưng SỰ THỰC – giây phút này cũng sẽ trôi qua. Đức Phật khi xưa đã nói cặn kẽ về cái gọi là vô thường, chóng qua. Tôi có thể đón nhận cái “vô thường” của giây phút hiện tại này không?

Đón nhận hiện tại là MỞ rộng cánh tay để ôm lấy chính giây phút NÀY với niềm HẠNH PHÚC chứa chan. Hiện tại có khi không phải là điều tôi muốn ôm trọn, nhưng đó lại là THỰC TẠI. Rất thường xuyên, tôi là chàng hề, đeo lấy nhiều thứ mặt nạ và trở thành ai đó chứ chẳng phải là chính mình nữa. Tôi có thể đánh thức chính mình để dám chấp nhận món quà hiện tại chăng?

Giây phút hiện tại trao tặng cho tôi điều gì? Và làm sao tôi có thể sống giây phút ấy cách tròn đầy? Điều gì đang xảy ra trong tôi lúc này: những cảm xúc dâng trào, những suy tưởng tức thời xuất hiện và ngập tràn trong tâm trí, những cảm xúc đến từ các giác quan, v.v... Tôi có thể nhẹ nhàng bước vào hiện tại, và trở nên tỉnh thức với từng giây phút trong đời sống của tôi – với cả niềm vui và nỗi buồn chăng?

Kinh Thánh nói

I-Sai-a 43:18-19

Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước. Này Ta sắp làm ra một việc mới, việc đó manh nha rồi, các ngươi không nhận thấy hay sao? Phải, Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc, khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn.

Thánh Vịnh 118: 24

Đây là ngày CHÚA đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ.

Gia-cô-bê 4: 13-14

Các người chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát, rồi lại tan biến đi. Hãy sống giây phút hiện tại, và chú tâm vào Chúa.

Mát-thêu 6: 25-34

Đừng lo lắng về ngày mai.

Người ta nói

“Giây phút hiện tại chẳng bao giờ là điều mà người ta không thể chấp nhận được. Chỉ điều sẽ xảy ra trong vòng 4 giờ nữa mới là điều người ta không thể chịu nổi. Đang hiện diện ở đây, lúc 8 giờ sáng, nhưng tâm trí lại ở 10 giờ 30 phút buổi tối, điều ấy mới là nguyên nhân làm ta đau khổ.” – Anthony de Mello, S.J.

“Trẻ em chẳng có quá khứ, cũng chẳng có tương lai. Nhờ đó, chúng vui hưởng giây phút hiện tại, và điều này thật hiếm xảy ra cho chúng ta.” – Jean de La Bruyère

“Hôm qua là lịch sử, ngày mai là mầu nhiệm, chỉ hôm nay mới là quà tặng Chúa ban, chính vì thế chúng ta gọi ‘hiện tại – present’ là món quà.” – Bil Keane

“Hãy thưởng thức một ly trà một cách chậm rãi và cung kính, cũng như trái đất tự quay quanh trái đất – chậm rãi, đều đặn, không vội vã cuốn vào tương lai.” – Thiền sư Thích Nhất Hạnh

Chuyển ngữ: Đaminh Phan Quỳnh, S.J.

Nguồn: Robin Seelan, S.J., The Gifts, (Banglore, India: Asian Trading Corporation, 2016), 22-25.

--------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 65