mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3325
mod_vvisit_counterHôm Qua5614
mod_vvisit_counterTuần Này26553
mod_vvisit_counterTuần Trước39065
mod_vvisit_counterTháng Này85083
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12118295

We have: 42 guests online
Your IP: 54.196.190.32
 , 
Today: Nov 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
DAO TAO MOM DE - TOI CHỈ LÀ DAY TO VO DUNG PDF Print E-mail

13/11 – Thứ ba tuần 32 thường niên.

"Chúng tôi là đầy tớ vô dụng: vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm".

Lời Chúa: Lc 17, 7-10

Khi ấy, Chúa Giêsu phán: "Ai trong các con có người đầy tớ cày bừa hay chăn súc vật ngoài đồng trở về liền bảo nó rằng: "Mau lên, hãy vào bàn dùng bữa", mà trái lại không bảo nó rằng: "Hãy lo dọn bữa tối cho ta, hãy thắt lưng và hầu hạ ta cho đến khi ta ăn uống đã, sau đó ngươi mới ăn uống"? Chớ thì chủ nhà có phải mang ơn người đầy tớ, vì nó đã làm theo lệnh ông dạy không? Thầy nghĩ rằng không.

"Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong mọi điều đã truyền dạy các con, thì các con hãy nói rằng: "Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm".

Suy Niệm : Tinh Thần Phục Vụ Ðích Thực

Nhân vật nổi tiếng trong Giáo Hội hiện nay được thế giới nhắc nhớ và thương mến nhất, hẳn phải là Mẹ Terêsa Calcutta, một người đã được nhiều giải thưởng nhất: giải Magsaysay do chính phủ Phi Luật Tân dạo thập niên 60; đầu năm 1971, Mẹ lại được Ðức Phaolô VI trao giải Gioan XXIII vì hòa bình; giải thưởng Kenedy do chính phủ Hoa Kỳ tặng, tất cả số tiền nhận được, Mẹ đã dùng để xây dựng trung tâm Kenedy tại một khu ổ chuột ở ngoại ô Calcutta; tháng 12/1972 chính phủ Ấn nhìn nhận sự đóng góp của Mẹ và trao tặng Mẹ giải Nêru; nhưng đáng kể hơn nữa là giải Nobel Hoà bình năm 1979, đây là giải thưởng đã làm cho tên tuổi Mẹ Têrêsa được cả thế giới biết đến, cũng như những lần khác, khi một viên chức chính phủ Ấn gọi điện thoại để chúc mừng, Mẹ đã trả lời: "Tất cả vì vinh quang Chúa".

"Tất cả vì vinh quang Chúa", đó là động lực đã thúc đẩy Mẹ Têrêsa dấn thân phục vụ người nghèo trên khắp thế giới. Với bao nhiêu danh vọng và tiền bạc do các giải thưởng mang lại, Mẹ vẫn tiếp tục là một nữ tu khiêm tốn, nghèo khó, làm việc âm thầm giữa những người nghèo khổ nhất. Thông thường, các giải thưởng cho một người nào đó như một sự nhìn nhận vào cuối một cuộc đời phục vụ làm việc hay một công trình nghiên cứu; nhưng đối với Mẹ Têrêsa, mỗi giải thưởng là một bàn đạp mới, một khởi đầu cho một công trình phục vụ to lớn hơn và làm cho nhiều người biết đến và ngợi khen Thiên Chúa nhiều hơn.

Qua cuộc đời của Mẹ Têrêsa, chắc chắn thế giới sẽ hiểu hơn thế nào là tinh thần phục vụ đích thực trong Giáo Hội. Một Giáo Hội càng phục vụ thì bộ mặt của Chúa Kitô phục vụ càng sáng tỏ hơn; trái lại, khuôn mặt Chúa Kitô sẽ lu mờ đi, nếu Giáo Hội chưa thể hiện được tinh thần phục vụ đích thực của Ngài.

Tin Mừng mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay mời gọi chúng ta nhìn nhận những thiếu sót của chúng ta: có lẽ dung mạo của một Chúa Kitô phục vụ và phục vụ cho đến chết chưa được phản ảnh trên gương mặt của các Kitô hữu; tinh thần phục vụ đích thực của Kitô giáo vẫn chưa được sáng tỏ và thể hiện qua cách sống của các Kitô hữu. Chúa Giêsu đã khẳng định: "Khi làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi chỉ làm những việc bổn phận mà thôi". Ðầy tớ là người làm tất cả những mọi sự vì chủ, đầy tớ là người hoàn toàn sống cho chủ. Dĩ nhiên, ở đây, Chúa Giêsu không có ý đề cao quan hệ chủ tớ trong xã hội. Ngài đã xem quan hệ trong xã hội con người và Thiên Chúa như một quan hệ chủ tớ; Ngài đã chẳng mạc khải cho chúng ta Thiên Chúa như một người Cha và mời gọi chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha đó sao?

Như vậy, ở đây, Chúa Giêsu chỉ muốn dùng hình ảnh người đầy tớ vốn có trước mắt người Do thái, để nói lên tương quan đích thực giữa con người và Thiên Chúa, đó là con người chỉ sống thực sự khi nó sống cho Thiên Chúa mà thôi. Cái nghịch lý lớn nhất mà Kitô giáo đề ra là càng tìm kiếm bản thân, càng sống cho riêng mình, con người càng đánh mất chính mình; trái lại, càng sống cho Thiên Chúa, càng tìm kiếm vinh danh Thiên Chúa, nghĩa là càng phục vụ vô vị lợi, con người càng lớn lên và càng tìm lại được bản thân; giá trị đích thực của con người như Chúa Giêsu đã dạy và đã sống chính là phục vụ một cách vô vị lợi.

Công Ðồng Vaticanô II trong Hiến Chế "Vui Mừng và Hy Vọng" đã để lại một châm ngôn đáng được chúng ta suy niệm và đem ra thực hành: "Con người chỉ tìm gặp lại bản thân bằng sự hiến thân vô vị lợi mà thôi".

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại định hướng cơ bản trong cuộc sống chúng ta: đâu là mục đích và ý nghĩa cuộc sống chúng ta? đâu là giá trị đích thực mà chúng ta đang tìm kiếm và xây dựng trong cuộc sống hiện tại.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

GP Long Xuyên

Kính chuyển: - Hồng

-----------------------------

 
DAO TAO MON DE - DTC DON DOC HON BAO GIO HET PDF Print E-mail

vuisongtrendoi


Đức Phanxicô đơn độc hơn bao giờ hết

Ở Dinh Tông Tòa uy thế của Vatican, Đức Phanxicô tiếp các nguyên thủ Quốc gia và các vị khách quý khác. Eric Vandeville

Từ bình diện thánh hiến cho các ông đã lập gia đình sắp tới đến làn sóng những người di dân, bây giờ Đức Phanxicô là mục tiêu của những người tiến bộ... và những người bảo thủ, ngài đơn độc hơn bao giờ hết.

Chiếc xe Ford Focus cũ màu xanh lên đường đến đan viện Mẹ Giáo hội. Ra khỏi xe là bóng dáng người mặc áo trắng với dáng đi đầy năng lực. Đức Phanxicô sẽ đến thăm Đức Bênêđictô XVI danh dự. Chắc chắn Đức Phanxicô muốn tìm một chút thanh thản bên Đức Bênêđictô XVI, vì ngoài ngày 14 tháng 10, khi nữ hoàng Tây Ban Nha Sofia, khi nhiều nguyên thủ Quốc gia và các nhà cầm quyền trong đó có bộ trưởng Ngoại giao Pháp Jean-Yves Le Drian và 70 000 giáo hữu về Rôma dự lễ phong thánh Đức Phaolô-VI, Tổng Giám mục Romero và năm thánh khác thì những dịp hân hoan vui mừng trở thành hiếm ở Vatican. Có phải đây là năm kinh khủng của Đức Phanxicô không?

Trong những tháng qua, các vụ tai tiếng lạm dụng tình dục trong hàng giáo sĩ, có một số vụ có từ những năm 1950 đã liên kết nhau, dẫn đến các vụ từ chức hàng loạt. Của toàn tòa giám mục Chi-lê, của hồng y uy quyền và Tổng Giám mục danh dự của bang Washington McCarrick và bao nhiêu người khác ở Úc, Đức, Ai Len...

Chưa kể đến bức thư của cựu sứ thần Vigano ở Mỹ, tại chức từ năm 2011 đến năm 2016, được công bố ngày 26 tháng 8 – 2018 khi Đức Phanxicô đang đi Ai Len. Tố cáo mạng lưới đồng tính, bức thư xấc xược yêu cầu giáo hoàng từ nhiệm!

Một kiểu “Tôi tố cáo” thật kinh ngạc, mà đó chỉ là tiếng kêu giận dữ của một giám mục bị tổn thương vì không được cả Đức Bênêđictô XVI, lẫn Đức Phanxicô nâng lên hàng hồng y.

Tất cả các sự việc này đã thúc đẩy Đức Giáo hoàng công bố một bức thư ăn năn, gởi đến các tín hữu công giáo toàn cầu: “Những người vi phạm hoặc che giấu các tội ác tình dục đã tàn phá sự toàn vẹn của con người, cuộc sống riêng tư tâm lý của hàng ngàn trẻ em bị các linh mục, giám mục vi phạm. [...] Tầm mức quy mô và nặng nề đòi hỏi chúng ta phải hành động một cách toàn cầu và cộng đoàn.” Những chữ với một mức độ nghiêm trọng vô song.

Tại Vatican, các người khinh phụ nữ và các giám chức đầy tham vọng coi thường phụ nữ

Theo bà Lucetta Scaraffia, giáo sư và là chủ bút phụ trương “Phụ nữ, Giáo hội, Thế giới” của báo L’Osservatore Romano cho biết: “vấn đề là cho đến bây giờ, các giám mục cực mạnh không dưới sự kiểm soát của ai. Và khi một trong họ hay một trong các linh mục của họ lạm dụng người trẻ, giỏi nhất là họ tố cáo ở tòa án Vatican và các thủ tục ngừng ở đó. Nếu trong môi trường khép kín này, phụ nữ không phải là kẻ thù thì vấn đề sẽ được tự nhiên hơn, sẽ bớt căng thẳng, bớt xung đột hơn...

Nhưng ở Vatican, những người ghét phụ nữ và các giám chức đầy tham vọng coi thường phụ nữ. Nhất là họ không muốn cạnh tranh với phụ nữ.”

Các thảm kịch này đã làm cho đại học thế giá Gregoria – giáo hoàng học viện được các linh mục Dòng Tên thành lập năm 1556 – cách đây vài năm phải mở Trung tâm Bảo vệ Trẻ vị thành niên và các tu sĩ Dòng Tên gần đây đã mở chứng chỉ “phao cứu” nhắm giúp các nam nữ tu sĩ, các linh mục và giáo dân.

Chưa từng có trước đây: Đức Giáo hoàng và các hồng y cùng đi xe buýt.

Tất cả đã thúc dục giáo hoàng Argentina phải giữ phản xạ của người trên thục địa để cai quản, một hồng y cao siêu lỗi lạc buông ra:

“Bây giờ là một con cáo giữa bầy sói”.

Tháng 2 – 2019, ngài sẽ họp với tất cả chủ tịch các hội đồng giám mục trên thế giới, có nghĩa là họp với các “giám mục sếp” để “làm việc” về việc bảo vệ trẻ vị thành niên.

Ngài cũng buộc phải suy nghĩ lại về “chính quyền song song” của mình, Hội đồng các hồng y được gọi là C9, thành lập cách đây năm năm để đẽo gọt một hiến pháp tông đồ mới.

Hai trong các thành viên của hội đồng này, hồng y người Úc Pell, Tổng trưởng Kinh tế, hồng y người Chi-lê Errazuriz, Tổng Giám mục danh dự giáo phận Santiago bị có vấn đề, vì thế đây là dịp để tái tổ chức lại phương pháp làm việc.

Trong tinh thần này, Đức Phanxicô đã bổ nhiệm Đức ông Marco Mellino làm phó tổng thư ký Hội đồng các hồng y. Nhưng một người thân cận với Đức Phanxicô cho biết, “Mong muốn thay đổi này luôn tạo thêm căng thẳng, thêm hụt hẫng. Một số người hiểu rằng, các dàn xếp với trời và các “phối hợp” khác không còn hợp thời.

Tái cấu trúc là một ván bài phức tạp. Ý thì tốt, nhưng liệu có phải đó là giải pháp tốt nhất khi gộp chung các ban bộ khác nhau cả về lịch sử lẫn kinh nghiệm không?

Không có gì là đơn giản!”

Như một giám chức ranh mãnh nói đùa: “Các hồng y là những người bạn vô ích, nhưng là các kẻ thù nguy hiểm.”

Ngoài sự đau đớn tạo ra do không biết bao nhiêu sự việc gây ra, Đức Giáo hoàng vẫn đảm trách trọn vẹn sứ vụ mục vụ của mình. Vừa về sau chuyến đi lần thứ hai mươi lăm ngoài nước Ý ở Lituani, Lettoni và Estoni, ngài chủ tọa thượng hội đồng các giám mục và chuẩn bị cho Ngày Thế giới Trẻ sẽ diễn ra ở Panama tháng 1 – 2019.

Một người bạn cho tôi biết, ngài có dự định đi ở Âu châu, đến Bulgaria và Rumania.

Về mặt ngoại giao, Vatican vừa ký một thỏa hiệp tạm thời với Bắc Kinh, thành quả của một mong chờ lâu dài.

Bây giờ các giám mục của Cộng hòa nhân dân Trung quốc sẽ được Rôma bổ nhiệm sau khi tham khảo với chính quyền Trung quốc.

Bậc độc thân của chức thánh không phải là một giáo điều, đó chỉ là một truyền thống giáo hội mà người ta có thể đặt câu hỏi

Linh mục Federico Lombardi bình luận: “Đây là một chiến thắng”, linh mục là tu sĩ Dòng Tên, người am tường vấn đề Trung quốc, ngài là người điều khiển văn phòng báo chí từ năm 2006 đến năm 2016 và làm việc lâu dài ở đài truyền thanh và truyền hình Vatican,

ngài cho biết: “Chính quyền Trung quốc nhận biết quyền uy thiêng liêng của Giáo hoàng, một quyền uy hiệp thông với Giáo hội hoàn vũ! Một thỏa hiệp tạm thời nhưng là bước đầu tiên quan trọng dù sự dàn xếp này làm bực lòng các người bảo thủ của nhiều nước, trước hết là nước Mỹ, họ lo lắng về mối quan hệ giữa Tòa Thánh và Trung quốc.”

Đồng nghiệp người Uruguay Hernán Reyes của tôi, ông biết cựu Tổng Giám mục Buenos Aires, theo ông phân tích thì “phái hữu Mỹ này căm ghét giáo hoàng vì ngài lên án sự hách dịch của tiền bạc, lên án tham nhũng không ngừng, chống án tử hình, bảo vệ người di dân một cách không điều kiện, xích lại gần Trung quốc theo cách của mình”.

Chắc chắn, qua rất nhiều hiệp hội gây quỹ, từ xa xưa, cánh hữu công giáo Mỹ đã rất hào phóng với Vatican.

Nhưng giáo hoàng Argentina không muốn vì bất cứ lý do nào mà phải xây dựng đường lối chính trị của mình trên đồng đola Mỹ.

Đức Giáo hoàng danh dự tiếp Đức Phanxicô ở Vatican. Sự tôn trọng lẫn nhau, đồng cảm sâu đậm đã nối kết hai người: một quan hệ duy nhất trong lịch sử Giáo hội. © Eric Vandeville

Chính trong bầu khí đặc biệt này mà thượng hội đồng giới trẻ được tổ chức trong gần một tháng, họp để tham khảo các vấn đề quan trọng, để đưa ra các đề nghị cụ thể cho giáo hoàng, người quyết định cải cách hay có các định hướng mới.

Kỳ họp thượng hội đồng này dưới sự chủ tọa của Đức Phanxicô, các giám mục trên các châu lục, trong đó có hai giám mục Trung quốc lần đầu tiên đến, các dự thính viên và các chuyên gia, tất cả gồm 350 thành viên họp ở Vatican để tranh luận về giới trẻ, đức tin và phân định ơn gọi.

Điều này có nghĩa, giữa các vấn đề khác, ngầm suy niệm về bậc độc thân của chức thánh.

Đó là hồng y Quốc Vụ Khanh Parolin diễn tả.

Ngày khai mạc, ngài nhắc lại,

“Bậc độc thân của chức thánh không phải là một giáo điều, đó chỉ là một truyền thống giáo hội mà người ta có thể đặt câu hỏi, không cần chờ một sự thay đổi triệt để nhưng một quá trình tiến hóa dần dần”, lời phúc âm?

Các lời tuyên bố của hồng y Quốc Vụ Khanh mở ra một con đường mới?

Có thể đây là đầu mối để đi tới vấn đề tế nhị này trong lần thượng hội đồng các giám mục tháng 10 năm 2019 dành cho vùng Amazzonia chăng?

Ở Rôma, những người táo bạo nhất nghĩ có một khả năng thánh hiến các ông đã lập gia đình. Trong tinh thần tiến bộ của họ, những người thận trọng nhất nghĩ, giáo hoàng này sẽ tạo thêm chỗ đứng và trách nhiệm cho các phó tế.

Không một ai hy vọng ngài sẽ tạo các nữ phó tế, thậm chí cho phép phụ nữ bầu trong kỳ thượng hội đồng sắp tới.

Vì cho đến giờ này, trong hội đồng trang nghiêm này, chỉ có các giám mục hay bề trên dòng ở thứ hạng giám mục mới có quyền ưu tiên này.

Linh mục Dòng Tên Mỹ có ảnh hưởng Thomas Reese, người ủng hộ hôn nhân cho các linh mục phân tích phương pháp tinh tế “bergoglio”:

“Theo tôi, điểm thực dụng và đường lối chính trị của Đức Phanxicô có thể làm cho các thành viên thượng hội đồng xây dựng trên các vấn đề của trường hợp Amazzonia. Trong các vùng đất này, có rất ít linh mục. Do đó người dân hoàn toàn một mình. Nếu có một linh mục đến làm mục vụ cùng với gia đình sẽ trở nên lành mạnh và dễ dàng hơn. Một ý tưởng xuất phát một cách chính thức từ giám mục đoàn hiện diện chứ không phải của Giáo hoàng...”

Thêm nữa, tại thượng hội đồng vừa kết thúc, Thượng phụ maronit Bechara Boutros Raï của tòa thượng phụ Antioche và của toàn vùng Đông phương, vì chức vụ cao của ngài, theo nghi thức, ngài được xếp ngồi bên cạnh Đức Phanxicô, ngài ủng hộ cho việc phong chức các ông đã lập gia đình:

“Tôi có một kinh nghiệm tốt, vì ở Giáo hội maronit chúng tôi, chúng tôi có thể lập gia đình. Làm thế nào hình dung một người, dù họ hiến đời mình cho Chúa, hàng ngày họ lại sống trong bốn bức tường?

Họ cần yêu thương, hay ít nhất họ cần ở với một người trong gia đình! Các linh mục của chúng ta được đào tạo trong những gia đình rất tốt, những gia đình cho thế hệ sau các nam nữ tu sĩ, các giám mục, các thượng phụ.

Đó là một lựa chọn tự do, nhưng phải được thực hiện trước, trước khi dâng hiến cho Chúa: hoặc giữ bậc độc thân, hoặc có hợp đồng hôn nhân; bằng không, giống như tôi, tôi vào nhà dòng. Tôi thuộc về giáo phái Mariamit và tôi sống cho đến khi tôi được bầu làm thượng phụ trong cộng đồng. Hơn một nửa số linh mục chúng tôi ở trong trường hợp này, và chúng tôi không có tai tiếng, chỉ có các kinh nghiệm tích cực. Từ năm năm nay, nhờ quyết định được Đức Giáo hoàng chấp thuận, một số các linh mục lập gia đình của chúng tôi làm mục vụ bên ngoài lãnh vực của tòa thượng phụ. Vì thế ở Pháp có các linh mục maronit kết hôn.”

Nhưng đây không phải là những người duy nhất trong tình trạng này. Ở Âu châu và nhất là ở Pháp có một số các cựu linh mục anh giáo lập gia đình và trở lại đạo công giáo, họ là các linh mục có vợ có con của Giáo hội công giáo.

Và nếu đó là chìa khóa? Hồi tiếp ở thượng hội đồng sắp tới...

Marta An Nguyễn dịch

-------------------------------------

girl_fr.gif
40.3kB

 
ĐÀO TAO MON DE - CAN LAM CHO GIOI TRE PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 158 - Website ChiaseLoiChua.com

Giáo Hội cần làm những việc thiết thực cho giới trẻ.
Ngày 18 tháng 10 năm 2018

Một trong những đại biểu của Hội đồng Giám mục về giới trẻ nói rằng Giáo hội ở Châu Phi phải phấn đấu để sống thực tế hơn theo cái nhìn của giới trẻ.
Đức Giám Mục Andrew Nkea đang cai quản Giáo phận Mamfe ở Cameroon cho hay rằng những người trẻ châu Phi phải đối diện với những thách thức nghiêm trọng, đang mong ước có các giải pháp khẩn cấp và thực tế.

Giáo Hội cần phải tham gia vào cuộc sống của những người trẻ

Đức Giám Mục Nkea nói: “Một trong những vấn đề lớn nhất chúng tôi đang đối diện trong Giáo hội tại Châu Phi là hầu hết những người trẻ đều thất nghiệp; họ nhìn thấy tài nguyên thiên nhiên của các quốc gia của họ bị các nơi khác chiếm hữu mà họ chẳng được thừa hưởng một chút nào trong đó; họ thất vọng vì chiến tranh, họ chán nản vì những bất ổn và trước tình trạng chính quyền không biết quản trị đất nước. Trong hoàn cảnh này, Giáo hội nên nhấn mạnh đến sự dấn thân vào xã hội qua các chương trình phát triển”.

Giáo Hội không thể đơn thuần phó mặc tất cả cho chính phủ.
Giới trẻ là những người lãnh đạo của ngày mai; nhưng bây giờ chúng ta cần đồng hành với họ trong Giáo Hội.
Đức Giám Mục Nkea nói với hãng tin Vatican rằng: “Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ của Chúa 'hãy cho dân chúng cái gì để ăn.' Đây là thực tại mà chúng ta thấy ở Châu Phi. Chúng ta không thể nói rằng thanh thiếu niên đông quá mà chính phủ không tạo công ăn việc làm gì cho họ. Chính chúng ta nên bắt đầu làm một cái gì đó cho họ”.


Đức cha Nkea cho hay ngài thật cảm động trước sự thừa nhận mạnh mẽ của các Nghị Phụ rằng giới trẻ là tương lai của Giáo Hội. Ngài nhấn mạnh: “Thanh thiếu niên là một phần của Giáo Hội bây giờ. Chúng ta cùng đồng hành với họ trong Giáo Hội. Mai sau chính họ sẽ là những người lãnh đạo! Nhưng bây giờ giới trẻ đang ở đâu trong Giáo hội?”.

Lời Chúa thúc đẩy Bạn và tôi: Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp của anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời". (Tin mừng Mat-thêu 5, 16)

Đầy tớ: Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

----------------------------------

 
DAO TAO MON DE - CHU NGHIA GIAO QUYÊN LA GI? PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Oct 25 at 1:23 AM

Chủ nghĩa giáo quyền là gì?

28 Tháng Tám, 2018

Đức Phanxicô dành một phần lớn trong triều giáo hoàng của mình để tố cáo nạn giáo quyền trong Giáo hội. Nhưng chính xác chủ nghĩa giáo quyền là gì?

Sau các vụ lạm dụng của các giáo sĩ bị tai tiếng nặng nề, chúng ta thấy rất nhiều câu trả lời cũng như suy nghĩ của giáo sĩ cũng như giáo dân, kể cả của Đức Giáo hoàng.

Trong thư gởi Dân Chúa về cơn khủng hoảng hiện nay, thêm một lần nữa, Đức Phanxicô tố cáo một trong các yếu tố chính của cơn khủng hoảng này: nạn chủ nghĩa giáo quyền. Đây là một trong những từ mà trong các câu chuyện ở nhà thờ người ta hay nhắc đến.

Chủ nghĩa giáo quyền là cách nhìn giới tu sĩ một cách lệch lạc, một sự tôn kính thái quá và một khuynh hướng trao cho hàng giáo sĩ một quyền uy đạo đức tối thượng. Đức Phanxicô đã có một mô tả ngắn về hiện tượng này: “Các linh mục cảm thấy mình ở bậc trên, họ rất xa với giáo dân”. Ngài nói thêm, chủ nghĩa giáo quyền có thể “được chính các linh mục hoặc các giáo dân làm thuận lợi thêm”. Trên thực tế, giáo dân cũng có thể rơi vào nạn giáo quyền! Họ nghĩ sự đóng góp của họ vào giáo hội chỉ là thứ yếu, hoặc dù sao thì “linh mục chắc chắn cũng biết nhiều hơn”. Vì vậy chúng ta phải tôn trọng các thành viên của hàng giáo sĩ. Họ được Chúa gọi để làm lãnh đạo chúng ta, để làm người hướng dẫn, người thánh hiến trong đời sống Kitô và chúng ta tôn kính họ là vì vậy. Thánh I-Nhã Antioche còn tuyên bố, chúng ta phải tôn kính các thầy trợ tế như tôn kính Chúa Kitô vậy, và giám mục là hình ảnh của Chúa Cha. Ngài còn nói rằng, “nơi nào có giám mục, nơi đó là Giáo hội Công giáo”.

Người linh mục tham dự vào sức mạnh tông đồ được chính Chúa Kitô trao truyền. Họ được chỉ định là người chủ chăn của chúng ta. Họ có quyền lực này bởi bí tích Phong chức dù họ cư xử xấu.

Một linh mục đang mắc tội trọng cũng có thể dâng lễ, giải tội và ban phép giải dù chính bản thân họ đang “đắm mình trong tội”.

Qua chức thánh, các linh mục nhận “dấu ấn không xóa mờ” cho họ hành động trong “tư cách Chúa Kitô” (persona Christi) và không một tội nào xóa được dấu ấn và ơn này. Đúng vậy, dù một linh mục bị lên án sa hỏa ngục, linh mục đó vẫn giữ dấu thánh này, điều này có nghĩa sự đau khổ đời đời của họ còn đau khổ hơn bất cứ ai khác.

Tuy nhiên, đương nhiên quyền lực thánh này không làm cho linh mục sẽ khôn ngoan hơn, nhận định tốt hơn, và điều quan trọng phải nhớ, họ không nhất thiết phải đạo đức hơn người khác. Các linh mục vẫn là con người, mà đã là người thì có tất cả lỗi lầm (và tội) mà người bình thường nào cũng có thể phạm.

Chính các tông đồ cũng có đủ loại sai lầm, họ không hiểu đúng Lời Chúa, họ phản bội Chúa, chúng ta đừng nghĩ các hậu duệ của các thánh tông đồ sẽ tránh được các lỗi lầm này.

Ngoài ra nếu nghĩ rằng ơn gọi cao cả của các linh mục, các tu sĩ được Chúa ban thì cũng nên hình dung nỗ lực của ma quỷ làm cho họ rơi rụng. Đó là một trong các lý do chúng ta phải gia tăng lời cầu nguyện cho các tu sĩ, ý thức sự việc đời sống của họ trên quả đất này là một cuộc chiến thiêng liêng.

Tìm con đường ngay chính

Trong một lời nói trở thành danh tiếng, triết gia Aristote thời cổ đại đã nói: “Đức hạnh là sự thăng bằng giữa các thái cực”.

Vì thế khi cố gắng tránh nạn giáo quyền thì cũng phải cẩn thận để không rơi vào trường hợp thái quá ngược lại: bài-giáo quyền.

Dù chúng ta không được để linh mục lên bệ thờ, thì cũng không hạ thấp họ quá. Cũng không được sỉ nhục hay hạ giá ơn gọi đi tu. Như thế, chúng ta không tâng bốc cũng không phỉ nhổ.

Ngay từ đầu, Chúa Giêsu đã tạo một quân bình đúng cho các tông đồ của Ngài. Sau khi mẹ của Thánh Gioan và Giacôbê hỏi các con trai của mình có thể ngồi bên trái, bên phải của ngài trên Nước Trời không và các tông đồ khác đang than phiền vì sao hai người này lại có vinh dự hơn họ, thì Chúa Giêsu trả lời:

“Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy:

Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.

Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.

Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20, 20-28).

Chúa Giêsu không tranh cãi sự việc các tông đồ tranh quyền nhau, nhưng Ngài dạy cho họ hiểu và chứng tỏ cho họ thấy, quyền lực là dùng để phục vụ. Cũng như khi cha mẹ nhờ người bảo mẫu giữ con cho mình, người bảo mẫu có “trách nhiệm” trên con cái của họ. Người bảo mẫu có quyền trên trẻ em, không phải bắt trẻ con đi ngủ sớm để sau đó thanh thản ngồi xem phim hay có thì giờ trên Snapchat, nhưng người bảo mẫu đó chăm sóc trẻ con đúng, đi ngủ sớm có lợi cho sức khỏe. Có trách nhiệm, có nghĩa trẻ con là “trách nhiệm của người bảo mẫu”.

Thánh Phêrô, giáo hoàng đầu tiên là một trong các môn đệ lớn của Chúa Giêsu. Ngài đã lặp lại lời Chúa Giêsu trong bức thư đầu tiên của ngài khi ngài viết: “Đừng lấy quyền mà thống trị những người Thiên Chúa đã giao phó cho anh em, nhưng hãy nêu gương sáng cho đoàn chiên” (1 P 5, 3).

Từ thời thánh Gregoria Cả, nhiều giáo hoàng đã dùng tước hiệu của mình là “tôi tớ của những tôi tớ Chúa” (servus servorum Dei).

Các thành viên hàng giáo sĩ không phải là thầy của chúng ta,

họ là những người giúp đỡ chúng ta.

Như Đức Phanxicô đã viết:

“Các giáo dân thuộc thành phần tín hữu trung thành của Chúa.

Và vì thế họ là nhân vật chính của Giáo hội và của thế giới này;

chúng ta (linh mục) được gọi để phục vụ họ,

chứ không phải để họ phục vụ chúng ta”.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm (dịch)
Nguồn: phanxico.vn

Nguồn https://tramtubensuoi.blogspot.com/2018/10/chu-nghia-giao-quyen-la-gi.html

-------------------------------------------

 
DAO TAO MON DE - 7 BENH TIN HUU CAN LOẠI BỎ PDF Print E-mail

CHI TRAN

7 CĂN BỆNH XÃ HỘI MỖI KITÔ HỮU ĐƯỢC MỜI GỌI ĐỂ CHỮA LÀNH

Nếu suy xét về 7 căn bệnh của xã hội hiện nay, ta có thể rắc gieo hạt mầm yêu thương nơi thế giới quanh ta. Dưới đây, chúng tôi gọi tên từng căn bệnh ấy, đồng thời, chỉ ra những trích đoạn Kinh Thánh như phương dược chữa trị.

Nhiều người cho rằng xã hội ngày nay đã hoàn toàn thay đổi. Từ những cuộc hôn nhân truyền thống, nay con người chuyển sang những hình thức hợp đồng dân sự (trường hợp của hôn nhân đồng tính chẳng hạn), từ vấn đề bảo vệ sự sống sang quyền được phá thai, và từ tự do ngôn luận đến sự chỉ trích công khai, và thậm chí là bỏ tù. Đành rằng con người không ngừng biến chuyển, nhưng liệu người ta có thể biến xã hội này ra dửng dưng như vậy chỉ trong vài năm chăng ?

Tuy thế, với mỗi Kitô hữu – hãy hy vọng – chúng ta vẫn còn thì giờ ! Nếu suy xét về 7 căn bệnh của xã hội hiện nay, ta có thể rắc gieo hạt mầm yêu thương nơi thế giới quanh ta. Dưới đây, chúng tôi gọi tên từng căn bệnh ấy, đồng thời, chỉ ra những trích đoạn Kinh Thánh như phương dược chữa trị.
1. “Rộng Lượng Cách Bủn Xỉn”

Khi ta đang đi trên phố, hễ có ai đó đến xin vài xu, ta dễ dàng trao tặng; nếu có người cần trợ giúp hay một phụ nữ lớn tuổi nhờ dẫn qua đường, ta sẵn sàng giúp đỡ. Tuy nhiên, nếu cũng chuyện như thế diễn ra nhưng trong thinh lặng, không ở nơi công cộng, không ai nói đến, liệu ta có sẵn sàng hành động theo cùng một cách thức trên đây? Ta trao tặng một cách thiên tư như thể để giải khuây, song chẳng hề lưu tâm đến chính người đang thực sự cần giúp đỡ. C

ho vay mượn, nhưng ta chẳng thấy được điều gì xa hơn việc mình vừa làm. Hành động của ta chỉ dừng lại nơi chính khoảnh khắc đó mà thôi. Có thể nói rằng xã hội ngày nay tằn tiện trong việc sẻ chia, hoặc có thể nói xã hội này “rộng lượng một cách bủn xỉn”, bởi vì khi trao tặng, ta lại không làm theo cách lẽ ra ta phải làm. Phải chăng ta đã lắng nghe Lời Chúa nói: “Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho tùy theo quyết định của mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến thì được Thiên Chúa yêu thương. Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện!” (2Cr 9, 6-8)
2. “Chủ Nghĩa Cá Nhân Hòa Đồng”

2Chúng ta là những hữu thể mang tính xã hội. Ngay cả khi ước mong điều đó chẳng là sự thật thì ta vẫn cần đến những cá thể khác hầu được sinh tồn. Chỉ cần nghĩ đến sự phổ biến của “mạng xã hội” – tự nhiên, ta bị lôi cuốn vào những cách kết nối như thế. Sự “hiện hữu mang tính xã hội” này đòi hỏi những hành động cụ thể từ mỗi người vốn là những thành viên đơn lẻ trong một tập thể con người (xã hội). Nhưng thực tế, chúng ta dành bao nhiêu sự quan tâm cho những thành viên khác trong xã hội này ? Chỉ cần nhìn vào các mối tương quan hiện tại giữa những người hàng xóm hoặc giữa các bạn học sinh, sinh viên với nhau, ta có thể thấy rằng con người dần trở nên xa lạ với nhau hơn. Thực vậy, chúng ta đang sống trong tình trạng của chủ nghĩa cá nhân nhưng được che phủ bằng một lớp mặt nạ. Thử quan sát và ta sẽ thấy : trên một chiếc xe buýt của 20 năm về trước, mọi người nói chuyện với nhau ngay cả khi không biết nhau từ trước, rốt cuộc họ làm cho chuyến đi trở nên thú vị hơn nhiều. Còn ngày nay, ta thấy một khung cảnh hoàn toàn khác biệt : từ trẻ em, thanh thiếu niên cho đến người lớn, tất cả đều dán mắt vào màn hình điện thoại ; tai họ gắn liền với head-phone ; và tâm trí họ chỉ dành cho chính họ mà thôi. Nhưng Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta (những gì chúng ta cần biết qua trực giác) : “Ai không chăm sóc cho người thân, nhất là người sống trong cùng một nhà, thì đã chối bỏ đức tin, và còn tệ hơn người không có đức tin.” (1Tm 5,8)
3. “Sâu Sắc Một Cách Hời Hợt ”

3Việc bảo vệ nhân quyền và đấu tranh cho các mục đích chính trị, xã hội đã trở nên mạnh mẽ nhất trong thời gian gần đây. Rõ ràng lá cờ tự do được nâng cao. Nhưng khi nghĩ về nó, liệu bạn có thực sự liều mình bảo vệ cho một mục đích chung, hay chỉ là đi tìm hạnh phúc cho riêng mình ? Có lẽ ta nghĩ rằng sự thúc đẩy hầu khẳng định “quyền lợi” của mình khiến ta yêu mến con người hơn và trở nên người nhân ái hơn. Lại một lần nữa, ta đã chẳng nhận ra rằng phần lớn người ta chỉ muốn thỏa mãn quyền lợi của riêng họ mà thôi. Con người muốn bám víu vào thứ gì đó sâu xa hơn như quyền được tự do quyết định chẳng hạn. Tuy thế, điều này chỉ tổn làm cho khoảng cách giữa họ thêm phần nới rộng và nó đẩy họ rơi vào sự nông cạn dù cho có diện mạo siêu việt bên ngoài. Sự chiều sâu đích thực của con người chỉ có thể tìm thấy nơi Thiên Chúa. Ngài là Đấng duy nhất có thể lấp đầy con tim chúng ta. Ta cứ đi tìm điều được gọi là sâu sắc ở những nơi khác như Nhân Điện, Yoga, hay Thái Cực Quyền, nhưng trong Chúa, ta có thể tìm thấy tất cả. Thánh Âu-tinh đã phải thốt lên :“Lạy Chúa ! Chúa tạo dựng con cho Chúa, và lòng con những khắc khoải, cho tới khi được an nghỉ trong Chúa.” (Tự Thú, 1.1) Hãy đặt để niềm tín thác sâu xa của người con trong Thiên Chúa. Tâm hồn ta kiếm tìm Ngài, và chỉ nơi Ngài, ta mới đạt đến sự tròn hảo nơi chính mình. “Tôi đã tìm kiếm Chúa, và Người đáp lại, giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.” (Tv 34,5)
4. “Hạnh Phúc Thất Vọng”

4 (1)Mỗi khi một thành tựu mới của “sự tiến bộ” được luật pháp thông qua, chẳng hạn như quyền được ly hôn hay phá thai, xã hội (may mắn thay không phải tất cả) như cảm thấy vui mừng phấn khởi. Chẳng mấy chốc, đám đông đã tuôn ra khắp các nẻo đường để ăn mừng chiến thắng của họ. Nhưng chỉ vài ngày sau, niềm khao khát vốn chưa được khỏa lấp lại trở về với tâm hồn họ. Vấn đề là, khi một điều luật được thông qua, một ý thích chợt nảy ra được phê chuẩn, hoặc một khao khát được thỏa mãn, tất cả đều không đem lại cho con người niềm hạnh phúc lâu bền. Người Kitô hữu chúng ta biết rõ hạnh phúc chỉ tồn tại khi cuộc sống con người đặt nền trên điều gì đó vô hạn. Liệu có thể có thứ gì lớn hơn Thiên Chúa chăng ? Không ! Đó là lý do tại sao nếu cuộc sống của chúng ta đặt nền tảng trên những thứ vật chất, ngay cả trên những mục đích và “sự tiến bộ” xã hội, thì chúng ta vẫn là người vô vọng. “Thật thế, cây vả không còn đơm bông nữa, cả vườn nho không được trái nào. Quả ô-liu, đợi hoài không thấy, ruộng đất chẳng đem lại gì ăn. Bầy chiên dê biến mất khỏi ràn, ngó vào chuồng, bò bê hết sạch. Nhưng phần tôi, tôi nhảy mừng vì Đức Chúa, hoan hỷ vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Đức Chúa là Chúa Thượng làm, làm cho tôi mạnh sức, cho đôi chân này lanh lẹ tựa chân nai, và dẫn tôi đi trên đỉnh núi cao vời.” (Kb 3, 17-19)
5. “Lạc Quan Vô Định”

5Nhiều người vẫn hô hào: “Tiến lên, chúng ta có thể làm được!” Cụm từ này chất chứa một sức mạnh truyền cảm hứng và thúc đẩy tinh thần. Nhưng với tất cả những gì đã được kể đến như sự thờ ơ, chủ nghĩa cá nhân, việc tìm kiếm sự hài lòng cá nhân, ..., tôi không chắc rằng chúng ta đang sống trong một thế giới đầy lạc quan. Tôi cho rằng nhiều người vẫn đang trải qua một đời sống vật vờ, không có phương hướng. Họ che đậy sự lạc quan giả tạo bằng những khẩu hiệu và những biểu ngữ xinh đẹp, quyến rũ để lẩn trốn thực tại. Loại lạc quan như thế thì thực là chóng qua. Như băng tuyết tan chảy dưới ánh nắng mặt trời, những thúc đẩy mang tính biểu ngữ ấy cũng sẽ biến tan mau. Ta thường sống theo những mục tiêu ngắn hạn. “Tôi sẽ được thăng chức”, “tôi sẽ lên ‘level’ trong ‘game’ này”, “bây giờ, tôi sẽ hoàn thành chương trình Tiến sĩ.” Và điều gì tiếp theo đó? Ta lại tìm kiếm một mục tiêu mới để nó thôi thúc ta tiếp tục sống. Ta sẽ tránh được những lo toan như thế một khi tin tưởng vào Thiên Chúa và chân nhận rằng Ngài chân thực, và Giáo hội của Ngài cũng chân thực. Đó là khi Đức Cậy Trông, như sách Giáo Lý nói rõ, tỏ lộ cho ta : “Đức Cậy là nhân đức đối thần, nhờ đó chúng ta khao khát Nước Trời là vinh phúc của chúng ta, khi đặt lòng tin tưởng của chúng ta vào các lời hứa của Đức Kitô và cậy dựa vào sự trợ giúp của ân sủng của Chúa Thánh Thần, chứ không dựa vào sức mạnh của chúng ta. ‘Chúng ta hãy tiếp tục tuyên xưng niềm hy vọng của chúng ta cách vững vàng, vì Đấng đã hứa là Đấng trung tín.’ (Dt 10, 23)” (Trích Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo số 1817).
6. “Tự Do Nô Dịch”

6Tội lỗi không biến con người thành nô lệ được chăng ? Thật rõ ràng trong Kinh Thánh : Ghen ghét sản sinh ghét ghen, chiến tranh lại tạo ra nhiều chiến tranh hơn, sự nô dịch làm ra nhiều sự nô dịch hơn, v.v. Không phải mọi sự ta muốn đều có thể giải phóng ta. Chỉ cần nhìn vào dòng người trên những con phố, ta thấy ngay hầu hết họ bước đi với chiếc điện thoại trên tay. Đó là một sự nghiện ngập, một sự nô dịch. Khi mà cái tôi đang sử dụng quay đầu chống lại tôi và khi nó xuất hiện, tôi bị nó sở hữu, đó là sự nô dịch mà ta đang nói đến. Ta không nói đến nạn buôn bán người theo nghĩa đen, bởi vì ngày nay ta có những hình thức nô dịch khác. Nếu mạng Internet, công nghệ, tiền bạc, hoặc chủ nghĩa tiêu dùng biến ta thành kẻ lệ thuộc thì ta đã là nô lệ của chúng rồi. Đây là thứ nô lệ mà thậm chí ngày nay nó được bảo vệ công khai : “Tôi có quyền...”, “Tôi muốn muốn điều này, điều kia”... Tôi có quyền lạm dụng mọi thứ và mọi người trong mức độ tôi sử dụng hay biến những thứ, những con người đó thành công cụ của tôi sao ? Tôi có quyền đánh mất tự do của mình trước những lạc thú, trước những điều “tôi muốn”, hay bất cứ thứ gì tôi ưa thích sao ? Hãy nghĩ về điều đó ... Có lẽ đã đến lúc ta phải để Chúa Giêsu chữa lành và ban cho ta sự tự do đích thực của con cái Thiên Chúa. Muôn loài “có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.” (Rm 8, 21)
7. “Dửng Dưng Bận Tâm”

7 (1)Ta chú ý đến mọi thứ, và do đó chúng ta bị mọi thứ làm cho phân tâm. Ta quan tâm đến chuyện một trang trại ở Úc bị cháy, một tên sát nhân ở Nhật đã tẩu thoát, một chiếc xe mới được trình làng ở Áo. Cùng với công nghệ, việc giao tiếp trở nên phổ biến hơn, nhanh hơn và dễ dàng hơn. Tuy nhiên, liệu chúng ta có thực sự lo lắng về những chuyện ấy hay đó đơn giản chỉ là một thứ nghiện ngập điều “mới lạ” ? Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên gì nếu câu trả lời là đáp án số 2, đơn giản chỉ là một thứ nghiện ngập. Việc hàng ngàn Kitô hữu đang chết dần ở Trung Đông ; sự thiếu hụt lương thực trầm trọng ở Châu Phi ; rồi chuyện Giáo hội đang bị đem ra tòa đời xét xử chỉ vì bảo vệ lập trường của mình..., những tin tức đó thì sao... liệu chúng có thu hút sự quan tâm lo lắng của ta không ? Chúng ta theo dõi những tin thuận với sự tò mò của mình hơn hay điều thực sự đáng chúng ta chú ý đến ? Trong khi các phương tiện truyền thông cho ta thấy “mặt tối” của cuộc sống, thì các vấn đề thực tế vốn đòi hỏi sự đáp trả của ta lại không có cách nào được vén mở. Ta sẽ mãi mãi dửng dưng, mãi mãi ơ hờ nếu chỉ biết quan tâm đến chính mình và đến những sở thích của riêng mình mà thôi. Khi quay cái nhìn qua anh chị em mình với tình yêu mến, đó là khi một cuộc sống mới sẽ bắt đầu. Thánh Gioan nói : “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm.” (1Ga 3, 18) Và trong một đoạn thánh thư của thánh Phaolô, chúng ta đọc thấy : “Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Kitô (...) Vậy bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những anh em trong cùng đai gia đình Đức tin.” (Gl 6, 2-10

Tác giả: Thầy Edgar Henríquez Carrasco, LC, Tây Ban Nha, viết cho website Catholic-Link.com

Chuyển ngữ: Đminh Phan Quỳnh, SJ

-----------------------------------------

Theo bản Anh ngữ do Maria Isabel Giraldo chuyển dịch từ bản Tây Ban Nha của tác giả.

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 55