mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay757
mod_vvisit_counterHôm Qua5693
mod_vvisit_counterTuần Này21478
mod_vvisit_counterTuần Trước36123
mod_vvisit_counterTháng Này85593
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8980673

We have: 98 guests online
Your IP: 54.225.16.58
 , 
Today: Aug 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
DAO TAO MON DE # 325 = DI RA VUNG NGOAI BIEN PDF Print E-mail

        - LÁ THƯ MỤC TỬ - Mời mở ND # 9 - Website ChiaseLoiChua.com
Vòng Tay Song Nguyền 12 - của GM Châu Ngọc Trí - Gp lạng Sơn-Cao Bằng

RA VÙNG NGOẠI BIÊN VỚI THÁNH PHANXICÔ XAVIÊ –
      * GIA ĐÌNH SỐNG CHƯƠNG TRÌNH TTHNGĐ *

"Đi Ra Vùng Ngoại Biên" đã trở thành câu nói quen thuộc trên cửa miệng của nhiều tín hữu, từ khi Đức Thánh Cha Phanxicô đề cập trong Tông huấn "Niềm Vui Tin Mừng". Ngài khuyến khích mọi người bước ra khỏi sự quen thuộc hằng ngày của mình để đi đến những nơi, với những người xa lạ ở vùng ven, vùng ngoại biên... Đây không chỉ là một lối sống thích ứng tích cực trong khuynh hướng toàn cầu hóa hiện nay, nhưng còn là một phương thế, một giải pháp để Tin Mừng Chúa Kitô được rao giảng rộng rãi hữu hiệu hơn.

"Vòng Tay Song Nguyền" của Chương trình TTHNGĐ đã nắm lấy cơ hội này trong số ra đầu Năm Phụng vụ mới 2017, nhân dịp lễ Thánh Phanxicô Xaviê, Quan Thầy các Xứ Truyền giáo, trong đó có Việt Nam.

1- Thánh Phanxicô Xaviê được mệnh danh là Phaolô của thế kỷ 16. Thánh nhân say mê việc ra đi truyền giáo. Càng hướng về Chúa, Ngài càng yêu mến các linh hồn. Từ Âu Châu, Ngài đã lặn lội mãi tận các nước Châu Á xa xôi, tìm đến với những dân tộc chưa biết Chúa. Ấn Ðộ, Nhật Bản, Trung Hoa, thậm chí cả Việt Nam là những điểm đến nằm trong tâm trí Ngài. Đặc biệt Thánh nhân hướng nhìn về đất nước Trung Hoa vĩ đại với sự ám ảnh, niềm khắc khoải và tình thương lai láng dành cho dân tộc ngoại giáo đông đúc này. Nhưng cuộc đời quá vắn vỏi so với tình yêu không biên giới của Ngài. Kiệt quệ vì lao tâm lao lực, Ngài qua đời khi vừa đặt chân đến cửa ngõ nước Trung Hoa vào ngày 02/12/1552. Những người đồng hành với Ngài kể lại, Ngài luôn tha thiết cầu nguyện, kể cả trong giấc mơ: "Còn nữa, Chúa ơi, còn nữa!"

2- Việc Chương trình TTHNGĐ lấy cảm hứng từ Thánh Phanxicô để chon lựa chủ đề "Đi Ra Vùng Ngoại Biên" làm ý lực sống và hoạt động cho các Song Nguyền trong những ngày này thực là thích hợp. Đặc biệt với Tông huấn "Niềm Vui Của Tình Yêu" đang được Giáo Hội khắp nơi quan tâm đặc biệt và nỗ lực đưa vào trong chương trình mục vụ gia đình trong những ngày này. Trong số 230 của Tông huấn, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc nhở: "Ngày nay, việc chăm sóc mục vụ cho các gia đình cần phải có tính truyền giáo từ trong căn bản, nghĩa là đi tới chỗ người ta đang hiện diện. Chúng ta không thể giống một xưởng chế tạo nữa, chuyên sản xuất những khóa học mà phần lớn không mấy được ai tham dự".

3- Theo tinh thần Tông huấn, nếu xem gia đình là đối tượng đặc biệt của Chương trình TTHNGĐ trong việc truyền giáo, thì việc "đi ra" có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Chúng ta đã quen với những "khóa học" mang nặng tính "đào tạo", nên khi đã có đủ "quân số" cũng như muốn bảo toàn quân số đó, chúng ta phải biết "đi tới chỗ người ta hiện diện". Những buổi họp liên gia cần được thay đổi địa chỉ, và không nhất thiết phải là tại nhà của các Song Nguyền. Khung cảnh những buổi họp liên gia lặp đi lặp lại không thêm những yếu tố mới nhiều khi cũng làm cho các Song Nguyền xuống tinh thần. Chính việc "đi ra" này sẽ đem lại cho những cuộc hội họp liên gia những nét mới mẻ khi có những địa chỉ mới, mục tiêu mới, những nhân tố mới, và khả năng là có những kết quả mới, thành viên mới.

4- Tại Á Châu, Giáo Hội Hàn Quốc phát triển mạnh mẽ một phần không nhỏ nhờ vào việc các gia đình hăng say làm tông đồ. Những gia đình Công giáo đã không ngần ngại "đi ra" kết bạn với những gia đình lương dân, tìm hiểu những thao thức và nhu cầu của họ, trở nên những người bạn thân và thông truyền những giá trị đạo đức, tôn giáo...

5- Vì thế, các Song Nguyền không chỉ "đi ra" khỏi nội vi Chương trình, đến với những người đồng đạo ngoài Chương trình, mà còn có thể đến với những gia đình không Công giáo nữa. Ai cũng có một gia đình cần được chăm nom bảo vệ, nhưng nhiều khi đang phải đối đầu với những thử thách đổ vỡ cần được nâng đỡ mà không biết trông chờ vào ai... Tại đây, các Song Nguyền sẽ tìm thấy lối mở cho việc tông đồ song đôi của mình, khi biết cùng nhau đem hơi ấm của gia đình mình đến sưởi ấm các gia đình đang lạnh lẻo.

Ý tưởng chủ động "đi tới chỗ người ta hiện diện" còn thôi thúc các Song Nguyền biết chăm chú lắng nghe những "động tĩnh" của những gia đình đang sống chung quanh mình với một trái tim biết thổn thức và đôi tay luôn rộng mở. Lý tưởng của việc "tông đồ song đôi" là chỉ hạnh phúc khi biết góp nắng góp gió làm cho những đôi bạn chung quanh mình cũng biết trân trọng hôn nhân và nỗ lực xây dựng gia đình hạnh phúc.

Kính chúc Cha Sáng lập, quý Cha Tuyên úy, tất cả các Song Nguyền cùng nắm tay nhau lên dường một Mùa Giáng Sinh thánh thiện, và Một Năm Mới với nỗ lực mới để "đi ra", theo linh đạo đã hấp thụ của Chương trình.

* TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG LỜI TÔI CẦU NGUYỆN: Nguyện xin Thánh Gia tuôn đỗ trên các Song Nguyền muôn ơn lành để trở nên những tông đồ trong đời sống gia đình hôm nay.

+ Giuse Châu Ngọc Tri
Giám mục Lạng Sơn & Cao Bằng.

-------

VÒNG TAY SONG NGUYỀN - CT TTHNGĐ

Thông tin nối kết phục vụ các gia đình

E-mail: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

---------------------

 
DAO TAO MON DE # 324 = CAN AN SUNG HON TIEN BAC PDF Print E-mail

Ân sủng, chứ không phải tiền bạc, chỉ dẫn chọn lựa cuộc sống
Thói giả hình của những giáo sĩ 'sống như người giàu sang làm tổn thương lương tâm tín hữu'

November 30, 2016

Cindy Wooden của Catholic News Service

Ân sủng, chứ không phải tiền bạc, chỉ dẫn chọn lựa cuộc sống .
Đức Thánh cha Phanxicô trong một dịp gặp gỡ các tu sĩ.

Bởi vì "chiếc áo dòng không làm nên thầy tu", nên khấn khó nghèo không đương nhiên có nghĩa là một người tận hiến sống vô tư với của cải vật chất và liên đới với người nghèo được, CNS trích lời Đức Giáo hoàng Phanxicô.

Thực vậy, "thói giả hình của những người nam nữ tận hiến sống như người giàu sang sẽ làm tổn thương lương tâm của tín hữu và gây thiệt hại cho Giáo hội", Đức Giáo hoàng nói trong thư gửi cho những người quản lý các dòng tu.

Khấn khó nghèo và không có tài sản cá nhân sẽ không thực hiện được lời khấn này "nếu dòng tu của tôi cho phép tôi quản lý hoặc hưởng thụ tất cả mọi hàng hóa mà tôi ước muốn có được", ngài nói với các tu sĩ đang ở Rôma tham dự hội nghị về tài chính và đời sống tu trì.

Ân sủng nền tảng hay lý tưởng của một dòng tu không phải là "đứng yên hoặc cứng nhắc", Đức Thánh cha nói. Thay vào đó, các thành viên trong dòng phải liên tục nhìn vào thế giới và giáo hội và phân định cách mà Thiên Chúa muốn ân sủng nguyên thủy đó được sống trong thế giới ngày nay với các nguồn lực con người và vật chất mà nhà dòng sở hữu.

Trong thế giới nói chung, nhưng nhất là trong đời sống tu trì, ngài nói, những gì người ta làm với tiền bạc thì không bao giờ trung dung được về mặt đạo đức: "Hoặc là góp phần xây dựng quan hệ công lý và liên đới hoặc là tạo ra các tình huống loại trừ và bác bỏ".

UCAN VN

-----------------------------------

 
DAO TAO MON DE # 323 = TOI YEU CHU TAM PDF Print E-mail

TÔI YÊU CHỮ " TÂM "

Trong cuộc sống đời thường, chúng ta cũng hay dùng cụm từ " có tâm, có tầm" để chỉ những người vừa có tri thức, hiểu biết, lại vừa có đạo đức, có tấm lòng. Vậy "tâm" là gì?
Tại sao có người có tâm, có người lại không có tâm? Không có tâm có phải là vô tâm?

Trong mỗi con người "cái tâm" "nằm" ở đâu? Hình dáng nó ra làm sao ? Làm thế nào để có thể "nhận biết"nó,"điều khiển"hay"làm chủ"được nó ? Đó là những câu hỏi mà ai cũng muốn hỏi, nhưng không phải ai cũng có thể trả lời được.

Nhìn một cách chung chung và dễ "thấy" thì con người ta cấu tạo bởi hai thành phần: phần vật chất (thấy được, sờ được) gọi là "thân" hay xác và phần tinh thần (không thấy, không sờ được) gọi là phần hồn hay "tâm".

Cuộc sống đời thường với những con người bình thường như chúng ta, cái ý nghĩa gần gủi nhất mà ta được hiểu thì "tâm" chính là "tấm lòng", như Trịnh Công Sơn đã từng mong mỏi : " Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng..."Qủa là một lời khuyên đầy ý nghĩa, vì bất cứ việc gì xuất phát từ "tấm lòng" và thực hiện với tất cả "tấm lòng" đều có cơ may mang lại kết quả tốt đẹp, không chỉ cho riêng mình, cho xã hội mà còn cho cả cộng đồng rộng lớn hơn là thế giới, là nhân loại. Ngược lại, những việc làm không thực sự xuất phát từ cái "tâm" trong sáng, tâm thiện, mà lại từ cái "tâm" ác, tâm tham thì hậu quả sẽ thật khó lường. Hãy đặt ngược vấn đề và thử tưởng tượng : "Trong cuộc sống, nếu không một ai có tấm lòng ...điều gì sẽ xảy ra ?

Nếu cái tâm của bạn nó đủ lớn , thì dù cho bạn có sắm vai trò gì trong cuộc đời này đi nữa , bạn cứ vẫn sẽ là người tuyệt vời : Bạn sẽ là người con hiếu đễ , là người chị thương em , là người em nhường chị , là bà mẹ nhân từ , là " mụ "dì ghẻ coi con riêng của chồng như con ruột của mình , là người vợ yêu thương chung thủy , là cô bồ nhí biết dứt khoát mối tình ngang trái , là cô em chồng gần gũi thân ái với chị dâu , là con dâu thảo , là bà cô dễ chịu , là mẹ vợ lý tưởng , là mẹ chồng cưng con dâu , là người bà đáng kính , là bà chủ bao dung , là cô giáo hiền !!! Nếu cái tâm của bạn nó chật hẹp hơn, e rằng bạn sẽ chỉ đóng tốt một vài trong số những vai trò kể trên .Và đa số chúng ta là thế ! Còn có một số ít người , cái tâm của họ bị nghẹt , bị méo mó , bị biến dạng ...nhưng cái tâm của họ nó luôn luôn còn ở đấy , dù cho cả đời họ ngập trong lỗi lầm nhơ nhuốc , chỉ cần một lần đôi môi họ mấp máy , trái tim họ rung lên thổn thức : Xin thương xót , tôi đã sai rồi , tôi sẵn sàng chịu tội ... thì ánh sáng lại rạng rỡ trên họ , một thứ ánh sáng vĩnh cửu huy hoàng

Cuộc sống quanh ta trong xã hội hiện nay cần lắm những con người có tấm lòng. Những "tấm lòng vàng" dang rộng vòng tay giúp đỡ những con người khốn khó bất hạnh. Xã hội cũng đang cần lắm những "tấm lòng son" để xử sự với nhau tử tế hơn, nhân bản hơn, công bằng hơn trong ước mong "hãy sống với nhau thật thà" như một lời trăn trối của nhạc sĩ họ Trịnh ngày nào mà nay vẫn còn văng vẵng bên tai !

Cầu mong cho tất cả chúng ta, ai cũng có được một "cái tâm" an, để mọi gia đình đều được hạnh phúc, xã hội yên vui và thế giới thanh bình.

VMS: Nguyễn Anh Việt

----------------------------------

 
DAO TAO MON DE # 322 = XIN GIANG NGAN BOT PDF Print E-mail

Nov 24 at 6:28 PM
Xin giảng ngắn bớt
Đức Giáo hoàng Phanxicô nhắn nhủ các linh mục

Trong khi cử hành nghi thức tấn phong tân giám mục, Đức Giáo hoàng Phanxicô khuyến khích các linh mục hãy dùng những lời lẽ đơn giản khi giảng dạy, và hãy rút gọn bớt bài giảng của mình trong thánh lễ ngày chúa nhật.

Đức Phanxicô thúc các linh mục hãy nghĩ lại về thời thơ ấu của mình, và nhớ xem giáo dân mừng thế nào khi các linh mục giảng những bài ngắn gọn.

'Hãy nhớ cha của các cha, và thấy ông hạnh phúc thế nào khi biết có một linh mục gần đó cử hành thánh lễ mà không có bài giảng!'

Các bài giảng phải là sự thông truyền ơn Chúa,

và phải đơn sơ để tất cả mọi người đều hiểu được,

và khi ra về ai cũng mang theo một khát khao muốn sống tốt hơn.'

Các bài giảng ngắn gọn cũng là chủ đề mà Đức Phanxicô đã lặp lại nhiều lần.

Tháng 4 năm ngoái, Đức Giáo hoàng truyền chức cho 19 linh mục, và thúc giục họ hãy phục vụ hơn là điều hành đàn chiên, và hãy cho dân Chúa của ăn với những bài giảng từ trái tim hơn là những bài thuyết đáng chán.

'Hãy để bài giảng là nguồn nuôi dưỡng Dân Chúa,

để cho bài giảng của các cha không đáng chán,

để cho bài giảng của các cha vươn đến tâm hồn mọi người,

bởi bài giảng đó xuất phát từ tâm hồn các cha,

bởi các cha nói ra những gì các cha mang trong tim mình.'

Đức Giáo hoàng cũng thúc giục các tân linh mục hãy thực hành những gì mình giảng, để làm gương lành, làm chứng cho sự thật trong những lời mình nói.

'Một gương lành làm cho mọi người phấn chấn,

lời nói mà không có hành động thì là những lời vô nghĩa,

chúng là những khái niệm không bao giờ đến được tâm hồn mọi người,

và sẽ gây hại hơn là tốt.'

Trong thánh lễ ngày thường ở Nhà nguyện nhà trọ thánh Marta, nơi ngài sống,

Đức Giáo hoàng Phanxicô thường giảng các bài ngắn gọn,

không bao giờ vượt quá 10 phút, và thường là ngắn hơn nhiều.

J.B. Thái Hòa chuyển dịch

Nguồn: http://phanxico.vn/2015/11/12/xin-giang-ngan-bot-duc-giao-hoang-phanxico-nhan-nhu-cac-linh-muc/

------------------------------

 
DAO TAO MON DE # 321 = LM BS NGUYEN VIET CHUNG PDF Print E-mail


> Từ bác sĩ trở thành Linh mục để phục vụ hết mình cho người phong cùi
> Câu chuyện về bác sĩ Nguyễn Viết Chung trở thành Linh mục của Chúa ở tuổi 48.
> Một ngày vào năm 1973, các báo ở Sài gòn đồng loạt đưa tin về cái chết của Jean Cassaigne, một người Pháp, nguyên là Giám Mục Sài gòn nhưng lại qua đời tại một trại phong ở Di Linh, một nơi đèo heo hút gió trên đường từ Sài gòn đi Đà Lạt. Nguyễn Viết Chung đọc tiểu sử của vị cố Giám Mục trên báo và không hiểu do đâu anh lại mong muốn được nên giống ngài ở chỗ phục vụ người cùng khổ cho đến hơi thở cuối cùng. Anh chẳng biết gì về Đạo Công giáo, thế mà Đức Cha Cassaigne lại là thần tượng của anh.
> Năm 1974. Chung học Y Khoa Đại Học Sài gòn. Tại đây anh gặp người công giáo đầu tiên trong đời anh, giáo sư bác sĩ Lichtenberger người Bỉ, dạy môn Mô phôi học. Chung ngưởng mộ sự uyên bác khoa học vô song của ông. Các bài giảng vô cùng sinh động và phong phú của nhà khoa học uyên thâm một cách lạ lùng làm cho Chung mê mẫn. Chung kinh ngạc khám phá vị giáo sư khả kính này là một Linh Mục dòng tên. Anh thường cùng các bạn trường Y đến nhà thờ để xem Giáo sư Lichtenberger dâng lễ.
>
> Những năm học Y khoa không phải là dễ dàng đối với Nguyễn Viết Chung anh phải làm thêm nhiều việc nặng nhọc kể cả đạp xích lô để kiếm tiền ăn học và phụ giúp gia đình.
>
> Năm 1984, bác sĩ Chung khi đó 29 tuổi, xin được bổ nhiệm lên trại phong Di Linh để thực hiện giấc mơ lớn nhất của đời anh. Nhưng theo đúng thủ tục hành chánh thì anh phải trình diện và chịu sự điều động của Sở Y tế Lâm Đồng. Bà trưởng phòng ngạc nhiên hỏi:
>
> - Anh có điên không hay là anh bị cùi?
>
> - Nếu tôi cùi thì bà đã thấy rồi.Còn có điên hay không thì tôi không biết, nhưng điều tôi biết là tôi mong muốn phục vụ những người cùi.
>
> Từ ngày 01-7-1986 anh về làm việc tại phòng chống sốt rét của tỉnh Đồng Nai cho tới năm 1989. Từ năm 1990-1992 đổi về làm tại phòng xét nghiệm của bịnh viện da liễu Sài gòn. Ở đây anh xin học thêm chuyên khoa da liễu, vì anh không bao giờ anh quên mộng ước của mình.
>
> Năm 1993 Bác sĩ Chung tình nguyện lên công tác tại trại Phong Bến Sắn, Bình Dương. Tại đây, anh làm việc hăng say như để đạt được tâm nguyện của mình giống như Đức Giám Mục Cassaigne trong việc phục vụ bịnh phong cùi. Anh hết sức tận tụy không nề hà. Nhưng dù như thế anh vẫn thấy mình thua xa các nữ tu nữ tử Bác ái trong việc yêu thương phục vụ người bịnh. Các nữ tu luôn nhẫn nại lắng nghe phục vụ người bịnh hết lòng, không bao giờ làm họ buồn tủi. Tinh thần hy sinh, quảng đại đó khiến cho anh cảm phục. Anh cho rằng muốn có được tinh thần yêu thương người nghèo khổ như thế, anh phải trở thành một người giống như các nữ tu. Anh chưa phải là người công giáo, nên anh không thể hiểu được tinh thần làm việc của các Sơ. Anh cũng muốn được phục vụ với tinh thần giống như các Sơ.
>
> Ngày 28-8-1993 bác sĩ Chung đến gặp Cha Hoàng văn Đoàn, dòng tên, tại Bình Dương xin học giáo lý tân tòng. Ngày 15 tháng 5 năm 1994 bác sĩ Chung được cha chính xứ Bến Sắn, Linh mục Trần Thế Thuận làm lễ rửa tội cho anh tại nhà nguyện trại phong Bến Sắn. Nhưng bác sĩ Chung không hài lòng khi chưa được trở nên giống các Sơ để có thể yêu thương phục vụ người nghèo. Ở tuổi tứ tuần theo đuổi ơn gọi tu sĩ là một điều quá khó khăn.
>
> Ngày 15.9.1994 bác sĩ Chung trở thành tập sinh lớn tuổi nhất của dòng Vinh Sơn nam số 40 đườngTrần Phú, Đà Lạt. Ngày lễ truyền tin 25.3.2003 Giáo hội trao tác vụ Linh mục cho thầy Augustinô Nguyễn Viết Chung qua lễ đặt tay của Giám mục Giuse Vũ Duy Thống tại nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài gòn.
>
> Ngày 3.4.2003, Linh Mục Nguyễn Viết Chung quay về trại phong Bến sắn dâng Thánh lễ tạ ơn trong sự hân hoan của các bịnh nhân phong với sự hiện diện của cha sở Bến sắn, người mà 9 năm trước đây đã làm lễ rửa tội cho cha. Vẫn thái độ khiêm nhường, yêu thương và cung kính với các người bịnh vẫn xưng mình là "con" khi nói chuyện với các bịnh nhân lớn tuổi.
>
> Tháng 3 năm 2009 tôi có về Sài gòn có dẫn người cháu đến thăm Linh mục Nguyễn Viết Chung, cha dong dõng cao, hơi ốm, nói năng nhỏ nhẹ: " "con" cũng chỉ là cái máng để hứng lấy tình yêu thương của mọi người để mang đến cho những người kém may mắn".
>
> Nhà văn Hương Vĩnh có viết: "Ba vị đã tác động mạnh mẻ trên ơn gọi của cha Chung là Giám mục Jean Cassaigne, Linh mục Lichetenberger và Dì hai Loan ( phục vụ trại phong Bến Sắn 17 năm, chết vì bịnh ung thư ở tại trại này). Cả ba cùng có mẫu số chung - như lời cha Chung - đó là họ đã rao giảng Tin Mừng cho cha bằng cuộc sống chứ không phải bằng lời nói.
>
> Trong bài "Nguyễn Viết Chung và tiếng gọi của Chân Thiện Mỹ" cố Giáo sư Trần Duy Nhiên đã viết trong đoạn kết của bài này như sau:
>
> "Thiên Chúa đã đến trong cuộc đời Nguyễn Viết Chung bằng những bước đi nhè nhẹ. Nhưng mỗi lần Ngài đến là Ngài để lại dấu ấn sâu sắc trong một tâm hồn biết lắng nghe. Giữa bao nhiêu thần tượng trên thế gian. Nguyễn Viết Chung biết chắc lọc một vài khuôn mẫu định hướng cho cuộc đời mình: Đức Cha Cassaigne, Cha Lichtenberger, Dì Hai Loan.. đấy là chưa kể đến nhiều người khác trong đó có thân mẫu của mình một người mẹ đã suốt đời âm thầm chịu đựng cho đến khi mù lòa. Giữa các gương mặt ấy có một nhân vật gần giống như Nguyễn Viết Chung: Linh Mục Bác sĩ Marcel Lichtenberger.

Thế nhưng con đường Chúa dẫn hai vị đi thì hoàn toàn trái ngược nhau. Năm 25 tuổi Cha Lichtenberger vì tình yêu Thiên Chúa thúc bách phải đến với những con người bất hạnh tại Trung Hoa. Và trước những thương tích của Chúa Kitô thể hiện trên hình hài các bịnh nhân, cha đã trở về ngồi lại trên ghế nhà trường để rồi trở thành bác sĩ năm 48 tuổi. Ngược lại, bác sĩ Nguyễn Viêt Chung tốt nghiệp bác sĩ năm 25 tuổi, thế rồi muốn chia sẻ trọn vẹn sự khốn cùng của bịnh nhân nên rốt cục đã gặp Chúa Kitô chiụ đóng đinh trong những con người bất hạnh. Và điều này khiến cho vị bác sĩ tận tâm kia từ bỏ mọi sự để trở thành Linh Mục của Chúa vào tuổi 48."
>----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 43