mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7269
mod_vvisit_counterHôm Qua7509
mod_vvisit_counterTuần Này51610
mod_vvisit_counterTuần Trước52699
mod_vvisit_counterTháng Này119598
mod_vvisit_counterTháng Trước193615
mod_vvisit_counterTất cả12713521

We have: 118 guests online
Your IP: 3.84.243.246
 , 
Today: Feb 15, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
DAO TAO MON DE - KHUYEN DAY CON CAI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
NĂM LỜI KHUYÊN CỦA CHA MẸ THÁNH TÊRÊXA ĐỂ NUÔI DẠY CON CÁI

Thời buổi bây giờ, chúng ta thường dễ dàng bỏ con mình trước màn hình và không khi nào chơi với chúng. Dù vậy, trẻ con cần sự chú ý của chúng ta, ngay cả trong lúc chơi.

Con của bạn không vâng lời? Nó có năng khiếu bắt chước rất giỏi, nhất là các thói quen xấu? Bạn lo lắng vì tác phong của con mình? Bạn đừng lo, vì không phải chỉ một mình bạn lo, hai vợ chồng Thánh Lu-i và Zélie, cha mẹ của Thánh Têrêxa Lisiơ cũng gặp khó khăn như bạn.

Được phong thánh ngày 18 tháng 10 – 2015, hai ông bà thân sinh Thánh Têrêxa Lisiơ đã có cùng tâm trạng với các bạn dù bạn và họ sống cách nhau cả thế kỷ. Cả hai vừa làm việc vừa nuôi dạy con, cũng như chúng ta, họ cũng chạy theo đồng hồ, cũng có niềm vui và nỗi buồn (bốn đứa con còn nhỏ, mẹ bị ung thư qua đời sớm, ông ở vậy nuôi con, rồi sau đó bị lẫn...), tóm lại, một gia đình bình thường như chúng ta. Nhưng điều làm cho hai ông bà trở nên thánh thiện, đó là đức tin và lòng tin tưởng của hai ông bà vào Chúa, lòng tin này đã hướng dẫn hai ông bà và họ đã truyền đức tin này qua cho bốn cô gái. Tình yêu của Chúa là nguồn sống và là mục đích của hai ông bà. Chính sống trong tình yêu này mà họ đã nuôi dạy các con để ngày qua ngày, họ xây dựng bầu khí thương yêu và nhân lành trong gia đình. Sau đây là năm lời khuyên của ông bà Martin.

1- Giao phó con mình cho Chúa từ khi chúng mới sinh
Bà Zélie thường có thói quen giao phó con mình cho Chúa từ khi chúng mới sinh. Bà có lời cầu nguyện như sau: "Lạy Chúa, xin cho con ơn, xin cho đứa bé này thuộc về Chúa và không có gì làm ô uế tâm hồn của nó". Nếu hoa quả của lời cầu nguyện này không thấy được ngay nhưng trong lòng, bà Zélie muốn con mình trở nên thánh. Bà hiểu và không chờ đợi, từ khi con sinh ra, bà đã bắt đầu nuôi dạy con hướng về Chúa. Bà thổ lộ: "Khi chúng tôi có con, chúng tôi chỉ sống cho chúng, đó là hạnh phúc của chúng tôi. Với tôi, đó là một phần thưởng rất lớn, tôi muốn có nhiều con để nuôi dạy các con hướng về Chúa (...). Miễn là tôi lên thiên đàng với chồng và tôi thấy các con được tốt là tôi hạnh phúc".

2- Yêu thương chúng với một tình thương dồi dào
Chúng ta thường quên các con cần tình thương đến như thế nào. Ông Lu-i và bà Zélie yêu con cái với một tình yêu tràn đầy, và các con biết cha mẹ yêu mình. Céline, người con gái thứ năm của ông bà đã vẽ chân dung cha mình trong quyển sách Các cha mẹ thánh thiện của tôi: "Cha tôi luôn nghiêm khắc với chính mình, nhưng cha luôn yêu thương chúng tôi. Với chúng tôi, quả tim của ông đặc biệt dịu hiền. Ông chỉ sống cho chúng tôi. Không có tâm hồn người mẹ nào có thể bì kịp tâm hồn của ông". Ông Lu-i biểu lộ tình thương của mình bằng cách ông đặt cho các con mỗi đứa một tên riêng. Maria là "kim cương"; Pauline là "hạt ngọc xinh"; Céline là "dũng cảm"; Léonie là "quả tim hiền" và Têrêxa là "nữ hoàng nhỏ". Têrêxa mô tả tình dịu dàng của cha mẹ mình như sau: "Chúa Nhân lành cho tôi được bao phủ bởi Tình yêu, các kỷ niệm đầu tiên của tôi in dấu của nụ cười và các vuốt ve dịu hiền nhất".

3- Không bao giờ buông bỏ dù gặp khó khăn
Zélie khuyến khích em trai mình, em trai của bà lo lắng cho một trong các con của mình khó uốn nắn: "Đừng lo khi em thấy bé Jeanne có tính khí như vậy. Jeanne lớn lên và sau này sẽ là một đứa bé xuất sắc. Jeanne sẽ là nguồn an ủi của em. Chị nhớ lại, Pauline cũng khó khăn như vậy khi Pauline hai tuổi, khó đến mức mà chị rất lo, bây giờ Pauline là đứa ngoan nhất trong mấy đứa. Nhưng chị phải nói với em, chị không làm hư Pauline, chị không bao giờ để cho Pauline muốn làm gì thì làm". Pauline không phải là em bé duy nhất làm cho ông bà Martin lo lắng. Têrêxa và chị là Léonie cũng làm cho ông bà lo nhiều. Tuy nhiên hai ông bà không bao giờ buông tay, dù họ phải kiên nhẫn chờ lâu trước khi thấy thành quả các cố gắng của mình.

4- Hãy là gương mẫu của đức bác ái
Các con của bạn thấm đậm từng cử chỉ của bạn, dù tốt hay xấu. Hai ông bà Lu-i và Zélie làm hết sức mình để các cô con gái mình tôn trọng tha nhân. Céline mô tả lòng kiên nhẫn của cha mình với người khác, dù những người này cư xử không tốt với ông: "Một ngày nọ, tôi đi theo cha đến một trong các người thuê nhà để thu tiền nhà ở một con đường lớn ở Lisiơ. Người đàn bà không trả tiền nhà, bà nhào tới mắng nhiếc cha tôi. Tôi hoảng sợ, nhưng cha tôi bình tĩnh. Ông không nói gì, ông cũng không bao giờ than phiền về người đàn bà này". Thánh Têrêxa sau này kể về cách cha mình sống theo tinh thần Phúc Âm: "Điều tôi để ý nhất, đó là cha tôi tiến bộ trên con đường trọn hảo theo gương Thánh Phanxicô Salê, ông làm chủ được sức sống tự nhiên của mình, đến mức có vẻ như ông có được bản chất dịu hiền nhất này... Những chuyện thế gian như khó chạm được đến ông, ông vượt qua dễ dàng các nghịch cảnh của cuộc đời". Làm sao hy vọng con mình có lòng tốt và kiên nhẫn nếu mình không làm gương cho chúng?

5- Chơi đùa với các con
Thời buổi bây giờ, chúng ta thường dễ dàng bỏ con mình trước màn hình và không khi nào chơi với chúng. Dù vậy, trẻ con cần sự chú ý của chúng ta, ngay cả trong lúc chơi. Céline kể làm thế nào mẹ của mình đã cùng chơi với các con: "Mẹ rất vui khi chơi với chúng tôi dù mẹ tôi phải kéo dài công việc của bà đến khuya, có khi còn hơn". Ông Lu-i cũng chơi với các con, ông làm đồ chơi cho con, ông bày ra các trò chơi và nhất là ông thích cùng hát với con mình!

Marta An Nguyễn dịch (phanxico.vn)

-----------------------------

 
DAO TAO MON DE - TRO NEN TRE NHO PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tinh thần trẻ nhỏ.

18/08 – Thứ bảy tuần 19 thường niên.
"Đừng ngăn cấm các trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời là của những người giống như chúng".

Lời Chúa: Mt 19, 13-15
Khi ấy, người ta đem những trẻ nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Các môn đệ liền quở trách chúng, nhưng chúa Giêsu bảo: "Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng". Sau khi Người đặt tay trên chúng, thì Người đi khỏi nơi đó.

SUY NIỆM : Chúa Giêsu Với Trẻ Nhỏ
Các trẻ nhỏ được Chúa Giêsu yêu thương và đưa ra làm mẫu mực cho những ai muốn bước vào Nước Trời: "Nếu các con không hóa nên như trẻ nhỏ, các con không được vào Nước Trời. Ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ, đó là kẻ lớn nhất trong Nước Trời". Tinh thần tu đức trẻ thơ là đơn sơ, phó thác, không cậy dựa vào sức riêng, nhưng đặt trọn tin tưởng vào Chúa.


Tin Mừng Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay đề cập đến trẻ nhỏ trong một hoàn cảnh khác, với những lời của Chúa Giêsu: "Cứ để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì những ai giống như chúng mới được vào Nước Trời". Người ta dẫn các trẻ em đến với Chúa Giêsu để Ngài đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Ðặt tay và cầu nguyện cho một người là nghi thức tôn giáo quen thuộc trong Do thái giáo thời Chúa Giêsu. Những vị lãnh đạo tôn giáo và các Rabbi thường đặt tay và cầu nguyện cho những ai đến xin được chúc lành; họ cũng đặt tay trên trẻ nhỏ và cầu nguyện cho chúng, mặc dù theo phong tục người Do thái thời đó, những trẻ nhỏ không có địa vị, không có giá trị gì, chỉ khi nào trẻ đến tuổi 12, nó mới được nhìn nhận có chỗ đứng trong cộng đoàn. Các môn đệ Chúa Giêsu lúc đó chưa thay đổi tâm thức, họ còn ngăn cản không cho người ta đem các trẻ nhỏ đến với Chúa.


Thái độ và lời dạy của Chúa Giêsu nhắc cho các môn đệ lúc đó và cho chúng ta ngày hôm nay rằng trong cộng đoàn Giáo Hội, mọi người không tùy thuộc hạng tuổi, đều có quyền đến với Chúa để Chúa đặt tay, cầu nguyện và chúc lành cho; không ai bị loại khỏi tình yêu và ân sủng của Chúa, dù là một đức trẻ. Các nhà chú giải đã xem đoạn Tin Mừng này như là căn bản cho việc rửa tội trẻ nhỏ được cộng đoàn tiên khởi thực hiện.
"Cứ để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng". Chúng ta có thái độ kỳ thị, ngăn cản các trẻ nhỏ đến với Chúa không? Có những người lớn, những bậc cha mẹ rơi vào tâm thức của các môn đệ ngày xưa: họ không đem con cái đến với Chúa Giêsu, họ không nêu gương sống đức tin cho con cái, cũng không muốn cho con cái lãnh nhận Bí tích Rửa tội, nại lý do tôn trọng tự do của con cái, đợi chúng lớn lên và tự quyết định muốn rửa tội hay không. Ðây là thái độ sai lầm về ơn cứu rỗi của Chúa: Ơn Chúa được ban nhưng không cho mọi người, chúng ta là ai mà dám xét đoán về điều kiện tuổi tác để được Chúa chúc lành và ban ơn cứu rỗi.


Hãy để các trẻ nhỏ đến với Chúa Giêsu, đừng ngăn cản chúng. Xin Chúa giúp chúng ta chu toàn trách nhiệm cao cả này, với ý thức rằng ân sủng và chúc lành của Chúa là kho tàng quí giá mà chúng ta có thể trao lại cho con cái chúng ta.
(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui')

------------------------------------

 
DAO TAO MON DE -THONG BAO TIN VUI -KINH THANH PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 147 - Website ChiaseLoiChua.com

                *KINH THÁNH LÀ BỨC THƯ TÌNH *
Giáo Hội rất biết ơnThánh Giêrônimô, đặc biệt về lòng yêu mến Lời Chúa và tác phẩm nghiên cứu của ngài. Có điều quan trọng là ngài đã hoàn tất bản dịch Kinh Thánh từ tiếng Hy Lạp sang tiếng Latin – chúng ta gọi là "Vulgate" (bản phổ thông), và từ bản phổ thông này, Kinh Thánh đã tiếp tục được chuyển dịch sang nhiều ngôn ngữ khác – tiếng Anh, Đức, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Việt Nam,... Kinh Thánh là sách được dịch ra nhiều ngôn ngữ nhất, khoảng 2.500 ngôn ngữ. Tất cả đều nhờ công việc khó nhọc của Thánh Giêrônimô.
1- Đúng vậy! Nếu chúng ta không đọc Kinh Thánh, đặc biệt là các Phúc Âm, chúng ta không thể biết Chúa Giêsu là ai, không biết Ngài thì không thể yêu mến Ngài, do đó mà khó có thể đi theo Ngài và làm môn đệ của Ngài được. Vì thế, chúng ta phải dành cho Chúa tâm hồn mình, yêu mến và quý trọng Lời Chúa, bằng cách thực hiện ít nhất vài điều trong số các điều này:
2. SỞ HỮU KINH THÁNH – Kinh Thánh có nhiều cuốn và đa dạng, nhưng bạn nên có được cuốn Kinh Thánh của Giáo Hội Công giáo. Với điện thoại thông minh, bạn có thể sử dụng các Apps liên quan Kinh Thánh, nhưng phải cẩn trọng và chọn đúng Kinh Thánh Công giáo!
3. TRAO TẶNG KINH THÁNH – Các dịp đám cưới, sinh nhật, kỷ niệm ngày rửa tội, thêm sức, ngân khánh, kim khánh,... Thật là rất ý nghĩa nếu chúng ta tặng nhau một cuốn Kinh Thánh.
4. YÊU MẾN KINH THÁNH – Hãy đặt cuốn Kinh Thánh ở nơi trang trọng, đừng bao giờ bất kính. Điều đó có nghĩa là đừng bao giờ để sách Kinh Thánh ở nơi bất xứng – để trên nền nhà, ghế ngồi,... Kinh Thánh là Lời Chúa, chúng ta phải nâng niu, trân quý.
5. ĐỌC VÀ SUY NIỆM – Kinh Thánh không là phần trang trí hoặc bộ sưu tập của lễ Giáng Sinh, cũng chẳng là vật kỷ niệm. Kinh Thánh là để đọc và suy niệm không ngừng. Hãy khắc dạ ghi tâm lời Thánh Vịnh: "Phúc thay người chẳng nghe theo lời bọn ác nhân, chẳng bước vào đường quân tội lỗi, không nhập bọn với phường ngạo mạn kiêu căng, nhưng vui thú với lề luật Chúa, nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày" (Thánh vịnh 1:1-2). Ước gì chúng ta cũng thích đọc Kinh Thánh và suy niệm Lời Chúa suốt ngày đêm!
*** LỜI CHÚA TÔI GHI NHỚ:– Chúa Giêsu là gương mẫu CHO BẠN VÀ TÔI! KHI Ngài ăn chay 40 đêm ngày, ma quỷ cám dỗ Ngài. Cơn cám dỗ thứ nhất nó xúi giục Chúa Giêsu biến đá thành bánh mà ăn. Ngài nói thẳng với nó: "Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra" (Mat-thêu đoạn 4:4).
***. BẠN VÀ TÔI CÙNG THỰC HÀNH LỜI CHÚA – Thánh Phaolô nói rằng Lời Chúa như gươm hai lưỡi tách xương và tủy. Ngài có ý nói rằng Lời Chúa mạnh mẽ, nên được dùng làm linh khí để TÔI chiến đấu với THẾ GIAN, MA QUỶ VÀ XAC THỊT HAY TAM ĐỘC LÀ: THAM - SÂN - SI.

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm : Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.
------------------------------------

 
DAO TAO MON DE - THA THU RAT CAN CHO TIN HUU PDF Print E-mail

Phụng Vụ Lời Chúa

Bài Ðọc I: (Năm II) Ed 12, 1-12

"Ngươi sẽ di cư giữa ban ngày trước mặt chúng".

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Có lời Chúa phán cùng tôi rằng: "Hỡi con người, ngươi đang ở giữa dòng giống phản loạn, chúng có mắt để thấy mà không thấy, có tai để nghe mà không nghe, vì đó là dòng giống phản loạn. Phần ngươi, hỡi con người, hãy sửa soạn hành trang và hãy dời đi, giữa ban ngày, trước mặt chúng. Ngươi sẽ đi từ nơi đang ở đến một nơi khác, trước mặt chúng, để hoạ may chúng xem thấy, vì chúng là dòng giống phản loạn. Ngươi sẽ phô trương hành lý của ngươi như hành lý của người di cư giữa ban ngày trước mặt chúng, rồi ban chiều, ngươi sẽ ra đi trước mặt chúng như người di cư. Trước mắt chúng, ngươi hãy khoét tường mà chui ra. Trước mắt chúng, ngươi sẽ mang hành trang trên vai và đi ra trong bóng tối, Ngươi sẽ che mặt ngươi để đừng thấy xứ sở, vì Ta đã làm cho ngươi thành biểu hiệu cho nhà Israel".

Vậy tôi đã thi hành như Chúa đã truyền cho tôi, tôi phô trương hành trang của tôi như hành trang của kẻ di cư, giữa ban ngày, và ban chiều, tôi lấy tay khoét một cái lỗ trong tường, vai mang hành trang, và ra đi trước mặt chúng trong đêm tối.

Và ban sáng có lời Chúa phán cùng tôi rằng: "Hỡi con người, nào nhà Israel, dòng giống phản loạn, đã chẳng hỏi ngươi rằng: 'Ông làm gì vậy?' Hãy bảo chúng: 'Chúa là Thiên Chúa phán rằng: Sấm ngôn này chỉ về thủ lãnh ở Giêrusalem và cả nhà Israel ở đó'. Hãy nói: 'Tôi là biểu hiệu cho các ngươi. Tôi đã làm thế nào thì việc sẽ xảy ra như vậy'. Chúng sẽ phải di cư và đi làm tôi. Và ai là thủ lãnh các chúng, người đó sẽ mang hành trang trên vai ra đi trong bóng tối, và chúng sẽ khoét tường mà đem ông ra. Mặt ông bị che kín để mắt khỏi thấy xứ sở".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 77, 56-57. 58-59. 61-62

Ðáp: Các ngươi đừng quên lãng những kỳ công của Chúa (c. 7c).

Xướng: 1) Họ đã thử thách và phản nghịch Thiên Chúa Tối Cao, và họ không tuân giữ các huấn lệnh của Người. Họ lùi bước và bội tín cũng như tổ tiên họ, họ lầm lạc như cánh cung trật đường giây. - Ðáp.

2) Họ chọc giận Người vì những nơi "thờ tự" trên cao, họ khiêu khích lòng ghen Người vì bao thần tượng. Thiên Chúa nghe biết và bừng cơn thịnh nộ, Người đã từ bỏ Israel một cách đắng cay. - Ðáp.

3) Người trao nạp sức mạnh mình cho thiên hạ bắt bớ, và vinh quang mình trong tay kẻ nghịch thù. Người bỏ mặc dân tộc Người cho cảnh gươm đao, và Người đã xung giận phần gia nghiệp của Người. - Ðáp.

Alleluia: Tv 110, 8ab

Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, mọi giới răn Chúa được lập ra cho tới muôn ngàn đời. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 18, 21 - 19, 1

"Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?" Chúa Giêsu đáp: "Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.

"Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả". Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y.

"Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: "Hãy trả nợ cho ta". Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh". Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: "Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?" Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ.

"Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình".

Khi Chúa Giêsu nói những lời đó xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông Giođan.

Ðó là lời Chúa.

Cảm Nghiệm -SỐNG VÀ CHIA SẺ : THA THỨ CHO NHAU

Từ trách nhiệm sửa lỗi cho nhau trong bài Phúc Âm hôm qua sang đến bổn phận tha thứ cho nhau trong bài Phúc Âm hôm nay, hai bài Phúc Âm liên tục ở cuối đoạn 18 của Phúc Âm Thánh ký Mathêu.

Thật vậy, bài Phúc Âm hôm nay bao gồm câu trả lời của Chúa Giêsu cho câu hỏi của Tông Đồ Phêrô: "'Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?' Chúa Giêsu đáp: 'Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy'".

Nghĩa là bao giờ cũng tha, không bao giờ chấp nhất, dù có thế nào chăng nữa, dù có nhiều đến đâu chăng nữa, dù có nặng đến mấy chăng nữa, thậm chí dù có cố tình chăng nữa, chứ không phải chỉ tha khi đương sự vô tình, không có ý gì. Và còn phải tự động tha nữa, chứ không cần phải được xin lỗi mới tha, như Người đã dạy trong bài giảng Phúc Đức Trọn Lành đối với những ai phạm đến chúng ta trước khi chúng ta dâng của lễ cho Thiên Chúa (xem Mathêu 5:24).

Tất cả tinh thần nhân hậu và thái độ bao dung của chúng ta như thế mới trung thực phản ảnh Đấng được Chúa Giêsu kêu gọi "hãy thương xót như Cha là Đấng xót thương" (Luca 6:36), một Đấng được Người ám chỉ trong dụ ngôn về vị vương chủ tha nợ cho người bầy tôi của mình trong bài Phúc Âm hôm nay:

"Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả'. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y".

Ở đây chúng ta thấy vị vương chủ này quảng đại bao dung đến độ chỉ cần người bầy tôi van xin ông, không phải là van xin tha nợ mà chỉ van xin khất nợ để rồi từ từ trả sau, cho dù không biết phải trả đến bao giờ mới hết món nợ kếch sù ấy và cũng chẳng biết có thể trả nổi món nợ ấy hay chăng, nhưng vị vương chủ vẫn "động lòng thương" tự tha hết món nợ khổng lồ ấy cho người bầy tôi khốn khổ van xin của mình.

Thế nhưng, cho dù được tha bổng món nợ khổng lồ ấy, đến độ giá trị của món nợ này bằng cả nhà của người bầy tôi mắc nợ: "Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ", vẫn còn nguyên đó, chứ chưa hoàn toàn được xóa sổ, tùy theo thái độ của con nợ bầy tôi này với chính con nợ của hắn.

Thật vậy, con nợ bầy tôi này đã đối xử hoàn toàn ngược lại với những gì hắn được hưởng từ vị vương chủ của hắn, như dụ ngôn Chúa tiếp tục cho biết như sau:

"Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: 'Hãy trả nợ cho ta'. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh'. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong".

Con nợ của người bầy tôi này cũng có cùng một cử chỉ và lời van xin khất nợ như hắn đã tỏ ra với vị vương chủ của hắn, nhưng hắn vẫn không tha cho con nợ của hắn là người chỉ nợ hắn chẳng là bao so với món nợ kếch sù của hắn với vị vương chủ của hắn, đến độ, trong khi hắn được vị vương chủ này tha hẳn cho cả món nợ, không phải trả nữa, thì hắn lại "bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong", nghĩa là lòng của hắn vẫn thù hắn chấp nhất con nợ của hắn cho đến khi hắn trả thù cho bằng được, cho đến khi hắn lấy lại công bằng, "mắt đền mắt, răng đền răng" (Mathêu 5:38).

Chính vì thế, món nợ kếch sù của hắn với vị vương chủ của hắn vẫn chưa hoàn toàn xóa sổ là như thế. Tóm lại, vấn đề xóa sổ nợ của chúng ta với Thiên Chúa là ở chúng ta hơn là ở nơi Thiên Chúa, Đấng lúc nào cũng tha cho chúng ta và mong chúng ta cũng tha cho nhau như Ngài tha cho chúng ta, bằng không, tự chúng ta làm khổ mình, ở chỗ bị chính bản thân mình là "lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ".

Chúng ta không tha cho nhau nghĩa là chúng ta mặc nhiên không muốn được Thiên Chúa tha nợ cho chúng ta, không chấp nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa, ở chỗ chúng ta muốn lấy được vài đồng bạc nợ nần của nhau chẳng đáng là bao để trả nợ cả tỉ bạc với Thiên Chúa hay sao. Tại sao chúng ta điên khùng đến như thế nhỉ?! Bài Phúc Âm hôm nay đã kết thúc dụ ngôn với những lời của chính vị vương chủ cũng là lời của Chúa Giêsu sau đó như thế này:

"Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: 'Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?' Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình".

"Tên đầy tớ ác độc kia" trong Bài Phúc Âm hôm nay phải chăng là hình ảnh của một dân tộc Do Thái, thành phần liên lỉ được Thiên Chúa thứ tha cho họ về những hành động gian dâm ngoại tình với các tà thần của dân ngoại cũng như với các ngẫu tượng của họ, mà họ vẫn cứ tiếp tục sống bất xứng với tình yêu thương vô cùng bật tận của Ngài, họ quả thực đúng như lời Chúa phán với tiên tri Êzêkiên trong Bài Đọc 1 hôm nay "chúng có mắt để thấy mà không thấy, có tai để nghe mà không nghe, vì đó là dòng giống phản loạn".

Và, như hậu quả bất hạnh "Tên đầy tớ ác độc kia" phải chịu trong Bài Phúc Âm thế nào, ở chỗ: "Chủ trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ", thì thành phần "dân phản loạn" của Chúa cũng đã bị Ngài trừng trị, với mục đích duy nhất là để đánh động họ hơn là đầy đọa họ, như được nói đến trong Bài Đáp Ca hôm nay, trong đó, mỉa mai nhất và xót xa nhất là ở câu xướng thứ ba cuối cùng:

1) Họ đã thử thách và phản nghịch Thiên Chúa Tối Cao, và họ không tuân giữ các huấn lệnh của Người. Họ lùi bước và bội tín cũng như tổ tiên họ, họ lầm lạc như cánh cung trật đường giây.

2) Họ chọc giận Người vì những nơi "thờ tự" trên cao, họ khiêu khích lòng ghen Người vì bao thần tượng. Thiên Chúa nghe biết và bừng cơn thịnh nộ, Người đã từ bỏ Israel một cách đắng cay.

3) Người trao nạp sức mạnh mình cho thiên hạ bắt bớ, và vinh quang mình trong tay kẻ nghịch thù. Người bỏ mặc dân tộc Người cho cảnh gươm đao, và Người đã xung giận phần gia nghiệp của Người.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.

---------------------------------

 
DAO TAO MON DE - THANH LAURENSO TU DAO PDF Print E-mail

Hạt lúa thối đi, sinh nhiều bông hạt.
10/08 – Thứ sáu tuần 18 thường niên – THÁNH LÔRENXÔ PHÓ TẾ, TỬ ĐẠO. Lễ kính.
"Ai phụng sự Ta thì Cha Ta sẽ tôn vinh nó".

* Phó tế Lôrenxô chịu tử đạo tại Rôma ngày 10 tháng 8 năm 258, sau đức Xít-tô II bốn ngày. Chuyện kể rằng người phải chịu cực hình lửa thiêu trên một chiếc giường sắt sau khi người đã phân phát cho người nghèo tài sản của cộng đoàn. Ngay từ thế kỷ IV, lòng tôn kính người đã phổ biến trong Hội Thánh.

Lời Chúa: Ga 12, 24-26
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó".

SUY NIỆM: THANH LÔ-REN-XÔ PHÓ TẾ TỬ ĐẠO
Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ một vị thánh được tôn kính rất nhiều trong những thế kỷ đầu tiên của Kitô giáo: đó là thánh Lôrenxô. Thật ra, người ta biết rất ít về vị thánh này...
Theo tương truyền, thì Lôrenxô là một vị phó tế người Roma phục vụ Giáo Hội dưới thời Ðức Giáo Hoàng Sixtô II, và có lẽ cũng đã chịu tử đạo trong thời kỳ bách hại của Hoàng đế Velerianô vào thế kỷ thứ 3.
Chuyện kể lại rằng, cũng như các phó tế trong giai đoạn tiên khởi của Giáo Hội, Lôrenxô được giao phó trách nhiệm quản lý tài sản của Giáo Hội và trợ giúp người nghèo. Ngày nay chúng ta gọi là hoạt động xã hội của Giáo Hội.
Sau khi Ðức Sixtô II bị bắt giữ, phó tế Lôrenxô cũng đã nghĩ ngay đến số phận chờ đợi mình mà Giáo Hội phải trải qua. Ngài tập trung lại tất cả những người nghèo, các bà góa và các em cô nhi tại Roma. Tất cả tài sản của Giáo Hội, ngài phân phát cho họ. Ðể cung cấp đủ cho số người túng thiếu quá đông, ngài đã cho bán cả các chén thánh dùng trong phụng tự...
Hoạt động bác ái quá rầm rộ này không mấy chốc đến tai viên thị trưởng Roma. Ông cho rằng, Giáo Hội phải có rất nhiều kho tàng. Thế là Lôrenxô đã bị điệu đến để cung khai về tất cả tài sản của Giáo Hội. Vị phó tế khôn ngoan này đã xin hoãn lại một thời gian để xếp đặt mọi sự và lập danh sách của cải của Giáo Hội. Trong suốt ba ngày, ngài cho triệu tập những người tàn tật, đui mù, góa bụa, cô nhi... và cho họ xếp hàng đứng trước dinh viên thị trưởng. Rồi ngài dõng dạc tuyên bố: "Ðây là tất cả tài sản của Giáo Hội".
Viên thị trưởng đã cho lời tuyên bố này là một thách thức ngạo mạn. Ông truyền lệnh cho thiêu sống Lôrenxô trên một chiếc giường sắt được nung đỏ. Các lý hình thay phiên nhau để quay trở thân xác của thánh nhân như một con thú...
Câu chuyện trên đây có thể chỉ là sản phẩm của một lòng tôn kính cao độ mà các tín hữu thời sơ khai dành cho một vị thánh. Nhưng, dù không biết nhiều về vị thánh này, chúng ta vẫn có thể xác quyết một điều: ngài đã chết vì Ðức Kitô. Sự thánh thiện ở thời đại nào cũng được định nghĩa như một sự đáp trả hoàn toàn đối với lời mời gọi bước theo Ðức Kitô.
Sống và chết cho Ðức Kitô: đó là ơn gọi từng ngày của người Kitô. Có nhiều hình thức bắt đạo khác nhau: từ những sắc lệnh cấm đạo công khai cho đến những hạn chế tự do tín ngưỡng một cách tinh vi.
Có nhiều hình thức tử đạo khác nhau: từ cảnh đầu rơi, máu đổ cho đến những cái chết dần mòn trong nơi lao tù, cũng như những khước từ hy sinh từng ngày mà mỗi người Kitô đang phải trải qua.
Sống trọn vẹn ơn gọi của người Kitô cũng là một hình thức tử đạo từng ngày. Quyết trí trung thành lắng nghe tiếng nói của lương tâm để không chạy theo những cám dỗ của quyền lực, của tiền bạc, của gian dối, của lường gạt: đó cũng là một cuộc tử đạo dai dẳng.
Quyết trí trung thành với Giáo Hội dù phải chịu những phân biệt đối xử, dù phải bị tước đoạt quyền lợi: đó cũng là một cuộc tử đạo dai dẳng.
(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui')

-------------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 56