mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6277
mod_vvisit_counterHôm Qua6723
mod_vvisit_counterTuần Này36356
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này184487
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11149080

We have: 89 guests online
Your IP: 54.166.141.12
 , 
Today: Jun 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
DAO TAO MON DE # THU GOI DGH PHANXICO PDF Print E-mail

THƯ GỞI ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ

CHA THÌ THẾ-CON THÌ KHÔNG

"Hãy luôn luôn tín thác nơi lòng thương xót của Chúa

và đừng sợ hãi là Kitô hữu và sống như Kitô hữu"

Thưa cha,

Đáng lý ra con phải viết là "Kính thưa Đức Thánh Cha" hoặc "Trọng kính Đức Thánh Cha" nếu không sẽ bị mắng là "vô phép vô tắc" vì thưa chuyện với vị lãnh đạo tinh thần tối cao của hơn 1 tỷ người Công Giáo trên toàn cầu mà dám hỗn hào gọi trống là "thưa cha".

Ai mắng thì mắng, nhưng con biết chắc khi đọc lá thư này cha sẽ không mắng con, vì khi còn là Hoàng y Jorge Mario Bergoglio, Tổng Giáo mục Giáo phận Buenos Aires, cha vẫn thích được gọi là "anh Jorge" hay "cha Jorge". Đơn giản thế thôi, vậy mà rất thân thương và gần gũi đấy cha ạ!

Thông thường khi có được một chức vụ nào, người ta hãnh diện và thích gọi bằng chức vụ hơn là gọi bằng tên, hoặc phải đề chức vụ đó trước cái tên của mình trong danh thiếp. Ngoài đời như thế và trong đạo cũng vậy. Nào là "Tổng Giám Đốc NVX", "Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị TDM". Rồi "Ông Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Xứ TDN...", "Bà Trưởng Hội Các Bà Mẹ CG NTX...", "Cha Tổng Thư Ký MTL" "Chị Bề Trên Giám Tỉnh VTC"... Con cũng thích như vậy lắm chứ. Máu háo danh mà! Có lẽ Chúa thấy con ham hố quá cho nên Chúa chỉ cho con suốt đời là lính trơn, muốn đặt một chức vụ nào trước cái tên cúng cơm mà tìm mãi không ra!

Con đến thăm nhà một giáo dân. Đứa bé chạy ra ôm lấy con và nói "chào cha Long". Mẹ nó mắng ngay "Con gọi là cha được rồi. Con không được hỗn gọi tên cha! Nếu muốn gọi tên thì con phải gọi tên thánh là cha Giuse!" Ô kìa. Cái tên do cha mẹ đặt cho mình sẽ theo mình suốt đời lại không được gọi, hay không muốn người khác gọi trống không như thế, còn chức vụ được người ta ban cho hay bầu bán, chạy chọt lo lót, là cái nay còn mai mất, "quan nhất thời, dân vạn đại" lại là cái mình cứ khư khư muốn giữ lấy, muốn người ta gọi cái chức danh thay vì gọi tên. Hơn nữa còn tự xưng chức vụ của mình thay vì xưng tên. Lạ thật ! Chính vì thấy lạ như thế cho nên khi được bầu làm Giáo Hoàng với ba con số 3: ngày 13 tháng 3 năm 2013, cha vẫn cứ bình dân giản dị, cứ sống như cha đã sống, không quan tâm đến chức tước địa vị, và nhất là không để cho bả danh vọng chức vụ làm biến chất con người thật của cha, làm mất nét hồn nhiên của "anh Jorge" hay "cha Jorge".

Bà nội trợ 64 tuổi, Maria Elena Bergoglio ở thành phố Ituzaingó của Argentina, là người em gái duy nhất còn sống của cha, khi được hỏi bà đã nói chuyện với anh trai bà mấy lần từ ngày cha làm giáo hoàng, bà cho biết : "Ngài điện thoại ngay khi có thể sau khi được bầu, và đó là cuộc nói chuyện rất xúc động. Tôi không thể nào giải thích được xúc cảm của mình lúc đó. Sau lần đó, ngài còn gọi một lần nữa, và lần này, chúng tôi nói chuyện với nhau thân tình như anh trai nói với em gái. Một cuộc tán gẫu rất bình thường như vẫn thường xẩy ra. Thí dụ, ngài muốn biết tôi đang nấu món gì!"

Khi được hỏi vậy bà vẫn gọi ngài là "Jorge" hay đã gọi là "Phanxicô" hay "Đức Thánh Cha". Bà hồn nhiên đáp : "Tôi vẫn gọi là Jorge, Jorge! Bao lâu tôi còn biết đó là tên anh trai tôi thì tôi còn gọi ngài là Jorge!... Về căn bản, tôi muốn ngài vẫn là anh Jorge, vẫn làm những cử chỉ nhỏ mọn như lúc còn làm hồng y ở đây, như đi cử hành Thánh Lễ cho người trẻ vào Thứ Năm Tuần Thánh. Ngài vẫn giảng dạy và ban hành các sứ điệp mục vụ theo cách ngài vốn được dạy phải làm, tức là bằng gương sáng. Không phải nói bài nói, mà là bước đường bước."

Người em gái của cha tin chắc rằng "những hoành tráng và nghi lễ của Vatican" sẽ không làm sứt mẻ sự khiêm nhường mà cha theo đuổi suốt đời. Cha xin những người Argentina đừng chi tiêu tốn kém cho các chuyến đi đến Rome để dự lễ tấn phong của cha, mà dành tiền đó cho các tổ chức từ thiện, là một dấu hiệu mạnh mẽ chứng tỏ cha sẽ không thay đổi. Bà nói trong một cuộc phỏng vấn tại nhà, ở phía tây thành phố Buenos Aires. "Tin nhắn đó... làm cho tôi cảm thấy như ngài vẫn còn đi trên cùng một con đường, và ít ra là ngài đã không bị ảnh hưởng vào lúc này. Không có chất độc nào tồi tệ hơn là quyền lực !"

Bà nói thêm rằng tình cảm của cha "là dành cho người nghèo, người yếu đuối nhất, trẻ nhỏ. Cha có sự nghiêng chiều về người nghèo. Cha cũng không bao giờ mong muốn trở thành giáo hoàng. Bà nói. "Chúng tôi đã chọc anh ấy về chuyện đó, và anh ấy nói, 'Ồ, xin vui lòng!' ('Oh, please!')"

Cha ơi,

Nghe em gái của cha nhận định về anh của mình như thế làm con thấy "nhột" quá! Con lúc nào cũng khao khát được "thăng quan tiến chức". Con tìm mọi cách để leo lên chức này chức nọ. Tu mãi mà cứ làm lính quèn thì chán chết được! Nếu "mèo mù vớ cá rán", được "lên chức" thì con sẽ mời cả xứ, cả họ, cả giáo phận, cả nước đến trong ngày con "vinh quy bái tổ". Con sẽ cố gắng mời càng nhiều càng tốt các đấng bậc vị vọng, các đại gia, tiểu gia, thiếu gia, các ân nhân đặc biệt, các doanh nghiệp để chứng tỏ cho mọi người thấy "đẳng cấp" của con. Thiệp mời được gởi đến từng gia đình. Ai không đi được thế nào họ chẳng gởi phong bì, thế là con...có lời! Còn những người nghèo, những người yếu đuối bệnh tật con sẽ tặng họ tấm hình của con phóng thật lớn, photoshop làm thật đẹp để nhà nhà cùng treo tấm hình ấy mà...nhớ đến con, chứ không phải nhớ đến Thầy Giêsu!

Em gái của cha vẫn muốn cha là "anh Jorge" ngày nào dù bây giờ cha đã là người quyền lực nhất. Phần con khi còn là giáo lý viên, các em gọi con là "anh", nhưng khi con lên làm thầy xứ rồi mà không chịu gọi con là "thầy" thì con khó chịu lắm. Rồi khi con may mắn được thụ phong linh mục rồi mà ai lỡ miệng gọi con là "thầy" thì con không muốn nhìn mặt nữa. Thậm chí những người ruột thịt trong gia đình cũng không dám gọi con như là một thành viên trong gia đình mà cũng phải gọi con là cha, là thầy, là sơ...

Con là thế mà cha thì không!

Có ai khi đã lên đến đỉnh cao danh vọng mà còn nhớ đến những người nghèo hèn, còn chủ động gọi điện cảm ơn người đã giao báo cho mình như cha không. Hôm 18-3, khoảng 1g30 chiều giờ địa phương, Daniel Del Regno là con trai của chủ sạp báo, đã nhận được một cú điện thoại với giọng quen thuộc "Chào Daniel, đây là Jorge Bergoglio. Cha gọi từ Rôma",

Del Regno kể với toà báo La Nacion của Argentina : "Tôi đã bị sốc. Tôi bỗng oà khóc và không biết phải nói gì. Ngài cảm ơn tôi đã giao báo từ bấy lâu nay và gửi lời chúc tốt đẹp nhất cho gia đình tôi. Trước khi ngưng cuộc điện đàm, Đức Giáo Hoàng xin tôi cầu nguyện cho ngài."

Bố của Daniel, nổi da gà bất cứ khi nào ông nghĩ về sự đơn giản của cha. Ông kể : "Vào những ngày chủ nhật, Đức Hồng Y ghé qua sạp báo vào lúc 5:30 sáng và mua tờ nhật báo La Nacion. Ngài trò chuyện với chúng tôi trong chốc lát và sau đó đi xe buýt đến Lugano, nơi ngài sẽ phục vụ trà cho những người trẻ và người bị bệnh. Vào cuối tháng, Đức Hồng Y luôn mang những sợi giây thun mà ông buộc quanh các tờ báo để giữ cho chúng khỏi bị gió thổi bay khi giao báo. Ngài mang lại cho chúng tôi. Đủ cả 30 sợi! Tôi biết con người ngài như thế nào. Ngài là một con người có một không hai!"

Cha đã làm như thế. Con thì không.

Có được chức vị là con quên ngay quá khứ của mình, không muốn liên hệ với những người nghèo ngày xưa nữa sợ họ nhờ vả làm phiền. Con bắt đầu lưu số fone của những người "tai to mặt lớn", quan hệ rộng rãi mật thiết với những thành phần "con ông cháu cha", chịu khó qua lại với những người có máu mặt. Con quên phéng những người ngày xưa cùng nằm gai nếm mật với con, chẳng nhớ gì đến những người bạn cũ thuở hàn vi.

Con chẳng làm được gì, hoặc có làm cũng chẳng ra hồn, nhưng lại thích chức tước địa vị cho nó oai. Con thật là lố bịch phải không cha? Con chỉ là "hữu danh vô thực". Còn cha đúng là "hữu thực vô danh".

Cha thì thế-Con thì không!

Khi có chức vị nào đó, người ta thay chức danh đó vào tên của mình, đồng thời cũng thay đổi cách sống, thay đổi y phục, nhà ở, xe cộ, phương tiện... Khi được lên chức, con sẽ ăn mặc cho sang trọng lịch lãm kẻo "người ta coi thường mình". Con sẽ sắm xe hơi đời mới để đi lại với lý do là để "bảo vệ sức khoẻ", "có sức khoẻ để phục vụ". Con sẽ dọn vào ở trong những toà nhà nguy nga lộng lẫy, máy lạnh, kín cổng cao tường để "cho có bề thế, dễ dàng làm việc". Con sẽ mua sắm những phương tiện văn minh hiện đại và tốn kém nhất để "theo kịp với thời đại". Tất cả sự thay đổi "lên đời" ấy con đều có lý lẽ để biện minh, con đều lấy "mục đích biện minh cho phương tiện", nhưng thực ra con đã "biến phương tiện thành mục đích". Con thay đổi mẫu mã dáng vẻ bên ngoài, nhưng đời sống nội tâm, đời sống dấn thân phục vụ lại tỷ lệ nghịch với nấc thang danh vọng của con.

Con thì thế-Cha thì không !

Được biết ngay khi là Hồng Y Tổng Giám mục, cha đã nổi tiếng với sự khiêm tốn và khó nghèo, mạnh mẽ bảo vệ các học thuyết Giáo Hội và dấn thân cho công bằng xã hội. Cha sống trong một căn nhà nhỏ, chứ không phải tại nơi cư trú nguy nga của Toà Giám Mục. Dù là Hồng Y, cha thường sử dụng các phương tiện giao thông công cộng chứ không đi xe hơi riêng có tài xế lái, và tự nấu ăn cho mình chứ không có kẻ hầu người hạ.

Khi làm Giáo Hoàng, cha từ chối sử dụng xe hơi dành cho giáo hoàng mang bảng số CV1 (Cité du Vatican 1), mà di chuyển bằng xe buýt nhỏ (minibus) cùng các vị hồng y khác. Cuối thánh lễ sáng ngày 26-3 với các giám chức và linh mục, qua những lời rất đơn sơ, cha cho biết - ít là trong giai đoạn hiện nay - cha muốn tiếp tục ở lại với họ trong nhà trọ thánh Marta. Nhà trọ này có 131 căn hộ và phòng đơn dùng làm nơi cho các Hồng Y cử tri và những người phụ giúp. Ngoài thời gian đó, các phòng trong nhà trọ được dành cho các Giám Mục, Giám chức hoặc linh mục làm việc tại Tòa Thánh, hoặc cho các giáo sĩ vãng lai. Bây giờ cha đã chịu chuyển sang căn hộ số 201 trong nhà trọ thánh Marta. Đây là một nơi rộng rãi hơn, dành cho vị hồng y ngay sau khi đắc cử Giáo Hoàng hoặc cho các khách vị vọng. Trong thời gian qua, cha đã từ chối dọn vào đây. Nay cha đồng ý dọn vào để có thể tiếp nhiều người một cách dễ dàng hơn mà thôi. Hàng ngày cha vẫn ăn cơm với các Hồng Y và với các nhân viên đang trú ngụ tại nhà trọ Thánh Mattha. Cha vẫn dâng lễ mỗi sáng cho các nhân viên đang phục vụ cùng tham dự.

Thưa cha,

Khi Đức Hồng Y Louis Tauran đứng ở ban công để công bố "Habemus Papam". Chúng con thấy cha xuất hiện trong bộ áo chùng trắng đơn giản, treân ngöïc vẫn đeo caây thaùnh giaù bằng bạc khi coøn laø Toång Giaùm Muïc Buenos Aires, không dây stola, không giầy đỏ. Với cử chỉ đơn giản, thái độ tự nhiên quay qua quay lại ngay trên bancông đầy nghi lễ của Vatican trước hàng nửa triệu tín hữu chào mừng phía dưới, cha giơ cao một tay như để ban phép lành. Ai cũng cúi xuống chuẩn bị lãnh phép lành, nhưng không phải thế, cha nói : "Ta muốn xin các con một ân huệ, trước khi cha ban phép lành, cha xin các con đọc kinh thay cho lời chúc lành của cộng đoàn dân Chúa cho vị tân giám mục Roma" rồi cha cúi đầu để nhận sự chúc lành của các tín hữu. Mọi người nhôn nhao cả lên. Một Giáo Hoàng khiêm tốn cúi đầu xin tín hữu cầu sự chúc lành cho mình trước khi chúc lành cho họ. Cha làm việc này một cách bình thường như cha vẫn xin những người trong khu ổ chuột ở Argentina cầu Chúa ban phép lành cho cha trước khi cha chúc lành cho họ. Ấy vậy lại là một điều chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử Giáo Hội.

Trước khi tạm biệt đám đông, các chức sắc nghi lễ nhắc cha rời khỏi khán đài, nhưng cha quay sang xin người phụ tá mang micro tới để cha chúc mọi người ngủ ngon và hứa cầu nguyện cho họ vào ngày hôm sau. Con tâm đắc nhất là phần cầu nguyện của cha kéo dài hơn cả phần diễn văn. Thú thật với cha là chúng con rất sợ và rất ngán những bài diễn văn dài lê thê, những nghi lễ rườm rà. Dường như càng làm lớn người ta càng thích nói dài, uốn éo cung giọng cho trang trọng mất hết tự nhiên, cử chỉ cũng tỏ vẻ bệ vệ khác người. Họ quá chú trọng đến hình thức mà đánh mất hết nội dung.

Con thì thế-Cha thì không.

Lần xuất hiện đầu tiên của cha đã gây một ấn tượng rất mạnh. Cha đã loại bỏ nhiều điều rườm rà không cần thiết để đi vào trọng tâm sứ vụ của cha, đó là : "Bây giờ, giám mục và giáo dân, chúng ta bắt đầu cuộc hành trình huynh đệ, đầy yêu thương và tin cậy." Vâng thưa cha, đó phải là hành trình huynh đệ đầy yêu thương và tin cậy. Cha là thế, chứ con mà có chức có quyền trong tay thì lại là cuộc độc diễn của quyền hành, có "quyền" trong tay thì tha hồ "hành" người thuộc quyền.

Với các hồng y, cha đối xử như những người anh em với nhau chứ không như "bề trên với bề dưới". Cha đứng dậy để nhận sự "thần phục" của các hồng y anh em, chứ không ngồi chễm chệ trên ngai tại Nhà Nguyện Sistine cho các hồng y đến cúi mình hôn nhẫn. Cha như muốn ôm choàng lấy từng người anh em, không muốn họ hôn nhẫn của mình mà thậm chí cha còn cúi xuống hôn nhẫn của anh em hồng y nữa.

Không phải lên làm lớn rồi lúc nào mặt cũng phải lạnh như tiền hoặc mang bộ mặt hình sự nghiêm trang đạo mạo để người dưới phải khiếp sợ mà tránh xa. Cha có máu hài hước dí dỏm. Cha "bông đùa" trên bancông Vatican về việc các hồng y anh em "ñaõ ñi ñeán taän cuøng traùi ñaát ñeå choïn ngöôøi... vaø chuùng ta ñaõ coù ñöôïc ngöôøi aáy." Chuyện còn vui hơn nữa là lúc trở lại nhà trọ Thánh Marta, cha đi bằng xe minibus quen dùng lúc dự cơ mật viện chứ không phải bằng xe đặc chủng "limousine" của giáo hoàng. Cha hài hước với các hồng y như anh em trong nhà : "Xin Chúa tha tội cho anh em vì đã dại dột chọn tôi làm giáo hoàng!" Cha thật là dễ thương, gần gũi.

Năm 20 tuổi, cha phải giải phẫu vì bị nhiễm trùng đường hô hấp. Từ đó cha chỉ còn một lá phổi. Mặc dù vậy, cha có thói quen dậy lúc 4 giờ 30 sáng, suốt ngày cặm cụi làm việc. 9 giờ 50 sáng ngày 14/03/2013 lần đầu tiên rời Vatican trong tư cách giáo hoàng, cha vẫn không dùng xe "limousine" dành riêng cho giáo hoàng, mà dùng một trong các xe của cảnh sát Vatican để kính viếng Đền Thờ Đức Bà Cả. Thầy Giuseppe, một trong 15 chủng sinh, tu sĩ và giám chức tháp tùng cho biết cha vẫn mặc áo trắng, đi giầy đen (thay vì giầy đỏ giáo hoàng), đeo nhẫn hồng y và đeo thánh giá bằng bạc, không kèn không trống, không hàng rào danh dự. Khi đến nơi, cửa chính chưa mở, cha đi vào cửa phòng áo, rất thoải mái, không bực mình khó chịu vì người ta chưa kịp mở cửa chào đón. Tự tay cha cầm một bó hoa hết sức tầm thường, tới đặt trước tượng Đức Mẹ, bằng một nhịp bước không cần chờ ai. Trước khi ra về, cha bắt tay từng người và luôn xin mỗi người cầu nguyện cho cha.

Trên đường trở về, cha dừng lại Domus Internationalis Paulus VI, gần Piazza Navona, nơi cha cư ngụ trước khi tham dự cơ mật viện, để lấy hành lý còn gửi tại đó và nhất là trả tiền trọ! Cha bắt tay hỏi thăm và cảm ơn những người đang làm việc ở đây.

Cha thì thế- con thì không.

Cha hay thật đấy. Tại sao cha lại phải vất vả như thế? Nếu con ở chức vụ cao như thế, đi đến đâu cũng phải có người đưa kẻ đón, phải có hàng rào danh dự, có cờ quạt trống phách tưng bừng chào đón con. Cửa nhà thờ phải mở sẵn, chuông nhà thờ phải giật inh ỏi lên, phải có người xách cặp, có kẻ hộ tống, có bó hoa rõ to rõ đẹp cung kính dâng lên con. Nếu con đến mà cửa chưa mở, không có người tiếp đón thì con giận bỏ về ngay. Có đâu nhân vật quan trọng số một mà phải đi cửa sau, tự tay cầm bó hoa quèn và một mình đi đến đài Đức Mẹ. Hơn nữa việc lấy đồ và trả tiền khách sạn hay những chuyện lặt vặt khác có khi nào một người quyền cao chức trọng như con phải đụng ngón tay vào. Tất cả đã có người "cơm bưng nước rót" làm hết cho con rồi. Con chỉ việc đứng "chỉ tay năm ngón" thôi!

Cha thích đi bộ những khoảng cách ngắn trong Thành phố Vatican và chỉ thích phương tiện đi lại bình thường đến nơi muốn đến. Cha không thích dùng xe riêng nhưng di chuyển cùng với đoàn tuỳ tùng bằng xe chung, vẫn tấm áo dài trắng nhưng ngồi chung với anh em, không có sự cách biệt. Nếu đi xe giáo hoàng mui trần, cha không ngần ngại dừng xe giữa chừng để bước ra ngoài, hôn và ban phép lành cho một người bại liệt giữa đám đông. Giám Đốc Tin Tức của EWTN cho biết cha muốn đi đâu, đi thế nào thì đi. Cha là người của chính cha, không lệ thuộc vào nghi lễ quan cách, cũng chẳng sợ an ninh cho bản thân. Thấy điều đúng và cần làm thì cha làm vì "chính tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi."

Cha đến thăm và cử hành Thánh lễ chiều thứ Năm Tuần Thánh tại nhà tù dành cho các trẻ em vị thành niên ở Roma. Con rất xúc động khi thấy cha chẳng ngại ngùng cúi xuống rửa và hôn chân mười hai phạm nhân, trong đó có hai phạm nhân nữ người Hồi Giáo. Cha dám vượt qua hàng rào của những tục lệ, những truyền thống lâu đời để có những sáng tạo, những thay đổi đầy ý nghĩa trong các nghi lễ. Có mấy nhà thờ ngày Thứ Năm Tuần Thánh mà linh mục chủ sự dám rửa chân rồi hôn chân các tù nhân, nữ giới và nhất là người không cùng tôn giáo ?

Cha thì thế-con thì không.

Bài Huấn Từ đầu tiên của cha trong thánh lễ với các Hồng Y tại Nguyện Đường Sistine ngày thứ năm 14-03-2013 càng làm cho con thấy rõ con đường cha đã chọn : "Khi chúng ta đi mà không có Thánh Giá, khi chúng ta xây dựng mà không có Thánh Giá, và khi chúng ta tuyên xưng Đức Kitô mà không có Thánh Giá, chúng ta không phải là môn đệ của Chúa, chúng ta thuộc về thế gian. Chúng ta là Giám Mục, Linh Mục, Hồng Y, Giáo Hoàng, nhưng không phải là môn đệ của Chúa."

Trong bài giảng ngày lễ kính thánh Giuse 19-03-2013 cha nhắc con nhớ quyền bính đích thực là để phục vụ chứ không phải bắt người khác phục vụ : "Hôm nay, cùng với lễ Thánh Giuse, chúng ta cử hành khởi đầu sứ vụ của tân Giám Mục Roma, người kế vị Thánh Phêrô, cũng bao gồm một quyền bính... Chúng ta không bao giờ được quên rằng quyền bính đích thực là phục vụ... Giáo Hoàng phải nhìn đến sự phục vụ khiêm tốn, cụ thể, đầy đức tin của thánh Giuse, và như thánh nhân, giáo hoàng cũng phải mở rộng vòng tay để giữ gìn toàn thể Dân Chúa và yêu thương, dịu dàng, đón nhận toàn thể nhân loại, nhất là những người nghèo nhất, yếu đuối nhất, những người nhỏ bé nhất..."

Trong cuộc gặp gỡ giới báo chí ngày 16-03-2013 tại hội trường Phaolô VI, cha đã muốn đi xa hơn, quyết liệt hơn, sát với Tin Mừng hơn, khi bày tỏ : "Tôi mong muốn biết bao một Giáo Hội nghèo..." Giáo hội không chỉ là giáo hội của người nghèo mà người nghèo chính là giáo hội. Ôi! Cha làm con sợ quá! Như vậy là con phải sống nghèo. Con phải là người nghèo, chứ không phải chỉ là người đi phục vụ người nghèo, trong khi con vẫn có thể...giầu!

Thưa cha,

Thư của con cũng khá dài rồi. Tuy nhiên còn một điểm đặc biệt nữa nơi cha mà con không thể bỏ qua vì đó là điều con đã, đang và sẽ đeo đuổi suốt đời dù gặp rất nhiều khó khăn trở ngại. Đó là lòng thương xót của Chúa. Lòng Thương Xót là chủ đề đặc biệt của cha trong những bài giảng và suy niệm.

Trong giờ kinh Truyền Tin ngày Chúa Nhật 17-03-2013, khi nói về lòng thương xót, cha nhắc nhở đám đông rằng:

"Gương mặt của Thiên Chúa là gương mặt của người cha đầy lòng thương xót, Ngài luôn kiên nhẫn với chúng ta... đây chính là lòng thương xót của Thiên Chúa. Ngài luôn kiên nhẫn để hiểu, chờ đợi và không mệt mỏi tha thứ cho chúng ta nếu chúng ta biết quay lại với Ngài với tất cả con tim. Như lời Thánh vịnh có chép rằng: 'Lòng thương xót của Thiên Chúa vĩ đại dường bao!'.

"Lòng thương xót có thể làm cho thế giới trở nên ấm áp hơn và công bằng hơn. Do đó, chúng ta cần hiểu lòng thương xót của Thiên Chúa. Ngài là một người cha đầy lòng thương xót đối với mỗi người chúng ta. Hãy nhớ lại lời của ngôn sứ Isaia: "Tội các ngươi dầu có đỏ như son cũng ra trắng như tuyết, có thắm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông" (Is 1,18). Lòng thương xót đẹp biết bao!...Thiên Chúa là người cha yêu thương luôn tha thứ. Ngài có một trái tim đầy lòng thương xót dành cho tất cả chúng ta. Và chúng ta cũng cần học và thương xót người khác."

"Hãy luôn luôn tín thác nơi lòng thương xót của Chúa và đừng sợ hãi là Kitô hữu và sống như Kitô hữu" Cha đã nói như trên với hơn 100.000 tín hữu và du khách hành hương tụ tập tại quảng trường thánh Phêrô để đọc Kinh Nữ Vương Thiên Đàng với cha vào trưa Chúa Nhật lòng Thương Xót Chúa 7-4-2013. Mọi người đã vỗ tay thật to khi cha nhắc tới ngày lễ Lòng Thương Xót Chúa do Đức Chân Phước Gioan Phaolô II thiết lập, và người đã nhắm mắt lìa trần cách đây 8 năm vào chiều hôm trước ngày lễ. Cha nhấn mạnh :

"Cả chúng ta nữa cũng hãy can đảm hơn để làm chứng cho đức tin nơi Chúa Kitô Phục Sinh! Chúng ta không được sợ hãi là tín hữu Kitô và sống như Kitô hữu! Chúng ta phải có lòng can đảm ra đi loan báo Chúa Kitô Phục Sinh, bởi vì Ngài là sự bình an của chúng ta. Ngài đã trao ban cho chúng ta sự bình an với tình yêu thương cùng với sự tha thứ của Ngài, với máu và với lòng thương xót của Ngài."

"Chúng ta hãy cùng cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, để Mẹ giúp chúng ta, Giám Mục và Dân Chúa, tiến bước trong đức tin và trong tình mến, luôn luôn tin tưởng nơi lòng thương xót của Chúa, là Đấng luôn chờ đợi chúng ta, yêu thương chúng ta, tha thứ cho chúng ta với máu của Ngài và tha thứ cho chúng ta mỗi khi chúng ta đến gặp gỡ Ngài và xin ơn tha thứ. Chúng ta hãy tin tưởng nơi Lòng Thương Xót của Ngài."

Trong bài giảng thánh lễ nhận nhà thờ chính tòa, cha đã kêu gọi chúng con đừng bao giờ đánh mất đi sự tin tưởng nơi lòng thương xót nhẫn nại của Thiên Chúa, là Đấng luôn luôn yêu thương, dịu hiền, chờ đợi và tha thứ cho chúng con. Cha nhắc nhở chúng con hãy để cho mình đươc bao bọc bởi lòng thương xót của Thiên Chúa, hãy để cho Chúa yêu thương và gặp gỡ Chúa trong các Bí Tích để cảm nhận được sự dịu hiền và vòng tay yêu thương của Chúa hầu chúng con có thể xót thương, kiên nhẫn, tha thứ và yêu thương như Ngài.

Cha kính mến,

Chỉ mới đúng một tháng cha nhận lãnh nhiệm vụ chăm sóc đoàn chiên Chúa mà cha đã cho chúng con thấy cha quả là "mục tử như lòng Chúa mong ước" và "như lòng dân mong đợi" qua những gì cha đã làm, đã sống, đã giảng dạy. Soi chiếu vào cuộc sống khó nghèo, hồn nhiên, đơn sơ, khiêm tốn của cha càng làm con thấy hổ thẹn so với cuộc sống trưởng giả, quan liêu, quyền hành, cao ngạo của con. Đúng là cha thì thế-con thì không!

Xin cha thương cầu nguyện cho đứa con khốn khổ đang cần được xót thương này để con cảm nghiệm được lòng thương xót của Chúa qua tấm lòng xót thương của cha, của những người có chức có quyền trên những con người hèn kém thấp cổ bé miệng.

Con sẽ luôn ghi nhớ lời cha dạy là "Hãy luôn luôn tín thác nơi lòng thương xót của Chúa và đừng sợ hãi là Kitô hữu và sống như Kitô hữu". Con mà làm được như thế thì chắc cha sẽ vui lắm, vì đúng là "cha nào-con nấy"!

Người con đang cần được xót thương

Lm. Giuse Trần Đình Long

Dòng Thánh Thể

 
DAO TAO MON DE # CHUA CHIEN LANH PDF Print E-mail

 

CHÚA CHIÊN LÀNH

HY Nguyễn Văn Thuận

Ngày 21-04-1991 – Chúa Nhật IV Phục Sinh

Cv 4, 8-12; 1Ga 3, 1-2; Ga 10, 11-18

Trước đây, Giáo Hội gọi lễ Chúa Nhật này là Lễ Đấng Chăn Chiên Lành, vì bài Phúc Âm hôm nay luôn đề cập đến Chúa Giêsu là Đấng chăn chiên nhân lành. Nhưng gần đây, Giáo Hội gọi ngày lễ Chúa Nhật này là Chúa Nhật Cầu Cho Ơn Thiên Triệu. Cả hai ý đó đều liên quan với nhau. Vì cầu cho ơn thiên triệu nghĩa là cầu cho có nhiều mục tử tốt lành như Chúa Giêsu là Đấng Chăn Chiên Lành.

Tại sao Giáo Hội phải đề cao ơn thiên triệu? Vì càng ngày ơn gọi làm linh mục, tu sĩ trong Giáo Hội càng giảm sút, nhất là ở tại các nước Âu Mỹ. Nhiều quốc gia ở những nơi này đang gặp cơn khủng hoảng thiếu hụt linh mục và tu sĩ trầm trọng.

Nhưng tại sao bây giờ ơn thiên triệu lại giảm sút? Có nhiều lý do, nhưng ở đây Cha chỉ đề cập tới một vài lý do căn bản.

Trước hết, vì ở Âu Mỹ bây giờ, đời sống gia đình và xã hội đã thay đổi nhiều. Trước thời Đệ Nhị Thế Chiến, gia đình nào cũng có nhiều con cái. Nhưng bây giờ, đa số các gia đình chỉ có một hay nhiều lắm là hai con. Con số trung bình hiện nay là cứ hai gia đình mới có một con. Vì thế, ít có cha mẹ nào khuyến khích con cái mình đi tu. Hơn nữa, chính những người con này cũng không muốn đi tu vì được cha mẹ nuông chiều, và đời sống vật chất quá đầy đủ.

Lý do thứ hai là đời sống vật chất, hưởng thụ tại các quốc gia này. Mọi tiện nghi, ăn uống, di chuyển, giải trí... đều có sẵn. Bước ra khỏi cửa nhà đã thấy tiệm ăn, quán cà phê, rạp hát chiếu phim. Nhưng phim tốt thì ít, phim xấu thì nhiều. Từ bé đến lớn luôn sống trong bầu khí hưởng thụ, nên khó có thể chấp nhận cuộc sống hy sinh, phục vụ của ơn gọi tu trì. Hơn nữa, đã quen sống ồn ào, bận rộn với đủ thứ chuyện bên ngoài thì làm gì có thời gian dành cho sự cầu nguyện và phản tĩnh về cuộc sống. Học hành, mua sắm thời trang, ăn uống, bạn bè, giải trí cuối tuần như cái vòng luẩn quẩn chiếm hết thời gian. Rồi đến dịp nghỉ mùa hè hoặc mùa đông, lại lo tính chuyện đi biển, lên núi, trượt tuyết. Chẳng còn chút thời giờ dành cho Chúa.

Sống trong hoàn cảnh ấy, các đấng chăn chiên cần phải có một tinh thần hy sinh và dấn thân quyết liệt hơn. Các Ngài cũng phải vận dụng óc sáng tạo để lôi kéo con chiên trở về với Chúa. Và trên hết, các Ngài phải là những chủ chăn nhân lành luôn yêu thương và gần gũi với con chiên. Luôn sẵn sàng phục vụ và hy sinh mình vì đoàn chiên. Nói cách khác, đời sống gương mẫu của người chủ chăn sẽ là động lực lôi kéo con chiên và huấn luyện họ thành những con chiên tốt. Gương sáng bao giờ cũng có hiệu quả hơn lời nói suông.

Dòng Don Bosco hiện là một dòng lớn trên thế giới. Ở Ba Lan, trong thời kỳ cấm cách, mỗi năm dòng nhận 100 người vào Nhà Thử. Đến khi được tự do, con số ơn gọi lại giảm xuống dần dần, chỉ còn 75, 70. Đây là một kinh nghiệm đáng cho chúng ta quan tâm. Rất có thể khi được cởi mở, Giáo Hội chúng ta cũng sẽ rơi vào tình trạng sa sút ơn gọi và đi đến khủng hoảng. Vì thế, ngay từ bây giờ, chúng ta phải cố gắng tập sống tinh thần hy sinh phục vụ và chuẩn bị cho những thế hệ trẻ đàn em cũng biết sống tinh thần này.

Ở Tiệp, cách đây không lâu, có một anh thợ hồ (nề) tên là Bengiamin. Anh sống rất đạo đức và gương mẫu nên được bạn bè yêu quý. Một bữa kia, đang khi đứng trên dàn cao để trét tường, dàn bị bốc cháy và anh bị rơi vào đống lửa bên dưới. Người ta đưa anh vào bệnh viện để chữa trị vết phỏng khắp người. Vết phỏng làm cho anh đau đớn nhức nhối, nhưng không bao giờ thấy anh than thở, rên la. Một tuần lễ sau, anh lìa trần. Bạn bè bùi ngùi tiếc thương anh. Trong lúc mặc niệm tiễn biệt anh, một linh mục già đến cạnh quan tài cầu nguyện. Và thật ngạc nhiên, vị linh mục này lấy dây Stola và đặt lên trên quan tài, một dấu hiệu dành riêng cho người linh mục quá cố. Tất cả những người bạn Cộng Sản của anh giờ đây biết được anh là một linh mục chui và càng quý trọng anh hơn, vì mặc dầu không ai biết mình là linh mục, anh thợ hồ quá cố này vẫn sống cuộc đời gương mẫu của một linh mục xứng danh. Anh chính là hình ảnh của người mục tử nhân lành.

Hiện nay ở Ý, có một phong trào rất nguy hại cho Giáo Hội. Một số giáo dân tụ họp thành một nhóm, tách rời khỏi Giáo Hội, tự động đi rao giảng Lời Chúa theo cách thức của họ. Giáo thuyết này hằng năm lôi cuốn hàng vạn người đi theo. Đứng trước tình hình đáng lo ngại ấy, Giáo Hội Ý tự nhận khuyết điểm của mình và tìm cách sửa đổi. Trong khi những người thuộc giáo thuyết sai lạc kia dấn thân đi đến từng gia đình để giảng dạy và chia sẻ cơm bánh, các mục tử của Giáo Hội chỉ sống trong nhà thờ, sợ hy sinh và xa cách với dân chúng. Và kết quả là nhiều người Công Giáo đã rời bỏ Giáo Hội để tìm đến với giáo phái kia. Sự kiện này cũng là một bài học giúp chúng ta nhìn lại cách sống của mỗi người chúng ta. Chúng ta có thật sự là những mục tử nhân lành luôn gần gũi với đàn chiên hay không?

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta cầu xin Chúa ban cho Hội Thánh có nhiều ơn gọi linh mục để chăn dắt đoàn chiên Chúa, nhất là có thêm nhiều mục tử tốt lành, luôn quan tâm săn sóc và sẵn sàng thí mạng sống mình vì lợi ích của đoàn chiên. Và chúng ta cũng cầu xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết luôn có tinh thần hy sinh, quan tâm đến người khác như Chúa Giêsu là Đấng Chăn Chiên Lành. Amen.

 
DAO TAO MON DE # NGUOI CONG GIAO COI CHUNG PDF Print E-mail

 

Người Công Giáo, hãy coi chừng "lối sống hai mặt"!

Bùi Hữu Thư4/13/2013

Đức Thánh Cha Phanxicô

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô

Rome, 12 tháng 4, 2013 (Le Monde vu de Rome)

Đức Thánh Cha Phanxicô lưu ý người Công Giáo phải coi chừng về "lối sống hai mặt": ngài mời gọi "vâng theo Thiên Chúa" và không dung hòa với thế gian.

Thực vậy, Đức Thánh Cha đã chủ tế Thánh Lễ 7 giờ sáng ngày thứ năm 11 tháng 4 tại nhà nguyện Thánh Mác-ta, với sự hiện diện của ban biên tập nhật báo L'Osservatore Romano.

Không thoả hiệp

Nhật báo Vatican cho hay Đức Thánh Cha đã nhắc đến tâm tình của Thánh Phêrô trong bài đọc một (CVTĐ 5,27-33): trước Thượng Hội Đồng, Phêrô đã được mời gọi phải "lấy một quyết định".

Thực vậy thánh tông đồ có nghe "những gì các người Pharisêu và thầy thượng tế nói", nhưng ngài cũng nghe được "những gì Chúa Giêsu nói trong tim ngài": làm sao để lựa chọn một trong hai lời nói? Phêrô đã chọn: "Tôi phải làm những gì Chúa Giêsu nói, thay vì nghe lời các ông bảo tôi phải làm".

Đức Thánh Cha cũng nhận xét: "Trong đời sống chúng ta, chúng ta cũng nghe thấy những đề nghị như vậy không đến từ Chúa Giêsu. Điều này dễ hiểu, vì đôi khi những yếu đuối lôi kéo chúng ta đi vào con đường này."

Theo Đức Thánh Cha Phanxicô, vẫn còn một "con đường khác nguy hiểm hơn": đó là con đường đề nghị chúng ta phải "thỏa hiệp: một phần cho Thiên Chúa, một phần cho chúng ta. Khi làm một sự thỏa hiệp là chúng ta bước vào cuộc sống có hai bề mặt: một chút đời sống do Chúa Giêsu chỉ định, và một chút đời sống do thế gian chỉ định, do các quyền lực của thế gian và của bao nhiêu điều khác nữa".

Đức Thánh Cha nhận xét: Tuy nhiên, đây là một lối sống "không tốt đẹp" và "không làm cho chúng ta hạnh phúc", ngài lưu ý chống lại chước cám dỗ này: "Nếu Phêrô đã có thể nói với các thượng tế: "Chúng ta hãy nói với nhau như những bạn hữu và hãy thiết lập một status vivendi", thì có thể mọi sự sẽ diễn tiến tốt đẹp." Nhưng như vậy thì không phải là một sự lựa chọn của "tình yêu".

Chính vì vậy, Đức Thánh Cha đã mời gọi "chọn lựa con đường của Chúa Giêsu" và không "nghe theo các đề nghị của thế gian, những đề nghị của tội lỗi hay những đề nghị nước đôi."

Vâng lời Thiên Chúa làm cho chúng ta được tự do

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha đã nhắc đến ba lần chữ "vâng lời". Nhất là khi Thánh Phêrô trả lời: "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm."

Đức Thánh Cha tự hỏi: "vâng lời Thiên Chúa" có nghĩa là gì? Như vậy có phải là chúng ta muốn trở thành những nô lệ không?" Không, vì chính những ai vâng theo Thiên Chúa lại được tự do! Tại sao ? Tôi vâng lời, tôi không làm theo ý tôi và tôi tự do ? Điều này có vẻ mâu thuẫn. Nhưng lại không mâu thuẫn."

Thực vậy, ngài đã giải thích: "vâng lời theo tiếng La Tinh có nghĩa là lắng nghe người khác. Vâng lời Thiên Chúa là lắng nghe Thiên Chúa, có tâm hồn cởi mở để bước theo con đường Thiên Chúa ấn định cho chúng ta. Và điều này làm cho chúng ta tự do."

Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh ở đây: "Thánh Thần" là nguồn trợ lực "giúp chúng ta có sức mạnh" để vâng lời và "Chúa Cha ban cho chúng Thần Khí vô ngần vô hạn (Ga 3, 31-36), hãy lắng nghe Chúa Giêsu, và đi theo con đường của Chúa Giêsu."

Can đảm theo Chúa Giêsu

Đức Thánh Cha nói: Việc chọn lựa để "bước theo con đường Chúa Kitô" đôi khi có nguy hiểm cho đời sống, vì "những kẻ đề nghị gì khác với Chúa Giêsu sẽ có thể thắng thế và con đường chấm dứt trong sự bị áp bức."

Đức Thánh Cha đã nhắc đến những những Kitô hữu đang bị đàn áp ngày nay trên thế giới: "vào lúc này, biết bao nhiêu người anh chị em chúng ta, vì họ lắng nghe và nghe theo lời Chúa Giêsu dậy, đang chịu đau khổ vì bị áp bức. Chúng ta hãy luôn luôn nhớ rằng những người anh chị em này đã trao phó tính mạng và họ nói với chúng ta bằng đời sống của họ: "Tôi muốn vâng lời, và đi theo con đường Chúa Giêsu ban cho tôi."

Đức Thánh Cha kết luận: Sự lựa chọn của Chúa Kitô đòi hỏi "phải can đảm": "Chúng ta hãy xin được ban ơn can đảm", nhất là lòng can đảm để nói: "Lạy Chúa, con là kẻ tội lỗi, đôi khi con nghe theo những điều trần tục nhưng con muốn vâng lời Chúa, con muốn đi theo con đường của Người." Chúng ta hãy cầu xin được ban ân sủng này để luôn luôn đi theo con đường Chúa Giêsu, và khi chúng ta không làm được như thế, chúng ta hãy xin lỗi: Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta, vì điều này quá tốt đẹp."

Báo L'Osservatore Romano cũng cho hay có sự hiện diện của nhiều vị đồng tế từ nhiều nơi trên thế giới: Hồng y người Ấn Telesphore Placidus Toppo, tổng giám mục Ranchi, Tổng giám mục Mario Aurelio Poli, người kế vị Hồng y Bergoglio tại Tổng Giáo Phận Buenos Aires, Linh mục Indunil Janakaratne Kodithuwakku Kankanamalage, phụ tá thư ký Hội Đồng Giáo Hoàng về Đối thoại liên tôn, Đức Cha Robinson Edward Wijesinghe, thuộc Hội Đồng Giáo Hoàng về Mục vụ di dân và người sơ tán, cũng như các giáo sĩ, tu sĩ Dòng Tên và Phanxicô.

Trong số tham dự viên cũng có sự hiện diện của Chủ tịch và Tổng thư ký Qũy Centesimus Annus Pro Pontifice, là hai ông Domingo Sugranyes Bickel và Massimo Gattamelata, và hai vị này cũng có buổi họp báo cùng ngày tại Vatican.

 
DAO TAO MON DE # 8 HONG Y CO VAN CHO DTC PDF Print E-mail

 

Đức Thánh Cha thành lập nhóm 8 Hồng Y cố vấn cho ngài

VATICAN. ĐTC Phanxicô thành lập một nhóm 8 Hồng y cố vấn cho ngài trong việc cai quản Giáo Hội hoàn vũ và duyệt lại Tông hiến về Giáo triều Roma.

Thông cáo do Phủ Quốc vụ khanh công bố hôm 13-4-2013, cho biết "ĐTC Phanxicô, - lấy lại đề nghị được đưa ra trong các khóa họp của các Hồng y trước mật nghị bầu Giáo Hoàng,- đã thành lập một nhóm các Hồng y để cố vấn cho ngài trong việc cai quản Giáo Hội hoàn vũ và nghiên cứu một dự án duyệt lại Tông Hiến "Mục tử nhân lành" (Pastor Bonus) về Giáo triều Roma.

Nhóm này gồm: ĐHY Giuseppe Bertello, Chủ tịch Phủ Thống đốc Quốc gia thành Vatican, ĐHY Francisco Javier Errazurris Ossa, nguyên TGM Santiago de Chile, ĐHY Oswald Gracis, TGM Bombay Ấn Độ, ĐHY Reinhard Marx, TGM giáo phận Munich bên Đức, ĐHY Laurent Monsengwo Pasinaya, TGM Kinshasa, Congo, ĐHY Sean Patrick O'Malley, dòng Capuchino, TGM Boston, Hoa Kỳ, ĐHY Georg Pell, TGM Sydney Australia, ĐHY Oscar Andrès Maradiaga Rodriguez, dòng Don Bosco, TGM Tegucigalpa Honduras, làm điều hợp viên của nhóm. Sau cùng, là Đức Cha Marcella Semeraro, GM giáo phận Albano làm thư ký.

Khóa họp chung đầu tiên của nhóm được ấn định từ ngày 1 đến 3-10 tới đây, nhưng ngay từ bây giờ, ĐTC tiếp xúc với các HY nói trên".

Trong cuộc họp báo, Cha Lombardi, Giám đốc Phòng báo chí Tòa Thánh cho biết nhóm 8 HY vừa nói chỉ có tính chất tư vấn chứ không có tính chất quyết định. Các cơ quan trung ương Tòa Thánh tiếp tục giúp ĐTC trong việc liên tục cai quản Giáo Hội, ngày qua ngày, qua các thẩm quyền được chỉ định.

Nói khác đi, các cơ quan trung ương Tòa Thánh, với các vị Tổng trưởng và Chủ tịch, vẫn giữ nguyên trách nhiệm của mình, trong khi nhóm 8 HY mới được thiết lập có nhiệm vụ góp ý kiến và cố vấn cho ĐTC trong những gì hữu ích trong việc cai quản Giáo Hội và dự án duyệt lại Tông Hiến Pastor Bonus (Mục Tử nhân lành), ban hành cách đây 25 năm về các cơ quan trung ương Tòa Thánh.

Cha Lombardi cũng nhận xét rằng 8 HY được chọn từ các đại lục khác nhau. Hiện nay, ĐTC đang làm quen và tìm hiểu các cơ quan trung ương Tòa Thánh, với các cộng sự viên, và qua các cuộc tiếp kiến các vị Tổng trưởng và chủ tịch các cơ quan Tòa Thánh. (SD 13-4-2013)

G. Trần Đức Anh OP

Pope Francis Bombshell Announcement - Intends Revision of Apostolic Constitution & Bureaucracy.,

AP - Pope taps cardinals to advise on governing, reform

VATICAN CITY (AP) — Pope Francis marked his first month as pontiff on Saturday by naming eight cardinals from around the globe to a permanent advisory group to counsel him on running the Catholic Church and reforming the Vatican bureaucracy — a bombshell announcement that indicates he intends a shift in how the papacy should function.

The panel includes only one current Vatican official; the rest are cardinals from North, Central and South America, Africa, Asia, Europe and Australia— a clear indication that Francis wants to reflect the universal nature of the church as he goes about governing. ......

In its announcement Saturday, the Vatican said Francis got the idea to form the advisory body from the pre-conclave meetings where such complaints were aired. "He has formed a group of cardinals to advise him in the governing of the universal church and to study a revision of the apostolic constitution Pastor Bonus on the Roman Curia," the statement said.

Yes, you read correctly. Revision of the Vaticans Apostolic CONSTITUTION and bureaucracy. Reform and revision. Pope Francis continues to take out the trash and to 'rebuild the church'. All but one of Pope Francis' advisory group are new. The euro-centric Vatican is being scrubbed ... and a new 'Universal' Vatican is taking it's place.

The article goes on to say that Pope Francis understands the problems of the curia and exactly what is wrong with the church's central bureaucratic machine .. and why it's wrong. He understand the scandals. His mission is to bring Jesus to everyone, especially the poor and to rebuild the church. Also, the article says that Cardinal Timothy Dolan of New York is really excited and hopeful about the reforms that are coming via Pope Francis.

I fear for the safety of Pope Francis. The old Euro-Curia Cardinals are NOT going to be happy campers! And recent history has shown that there are those in the Vatican who would murder a pope (Pope John Paul I was poisoned).

SOUTHERN ORDERS

Saturday, April 13, 2013

A BOMBSHELL THAT WE KNEW WAS COMING! POPE FRANCIS IS CONSULTING IN A COLLEGIAL WAY HOW AND WHEN HE WILL REFORM THE CURIA AND MAKE IT A "LEAN, MEAN, GRILLING MACHINE" TO ASSIST HIM AND THE CHURCH IN LIVING OUR CATHOLIC FAITH ! THIS IS GOOD NEWS INDEED!

MY COMMENT: The following makes clear who is in charge at the Vatican! Pope Francis is not going to water down his authority although he might water down his papal clothing! What a paradox and how disarming is that! He will be the most monarchical pope since Pope Pius X but without the trappings!:

Briefing press Saturday the Holy See Press Office Director, Fr. Federico Lombardi, noted that the communiqué comes exactly one month since Pope' Francis election to the Pontificate and shows that the Holy Father "listens attentively" to the suggestions of the College of Cardinals – his closest collaborators.

He also noted that the Group will have no legislative power and that its main function is to "help" and "advise" the Pope. Fr. Lombardi added that the Group will not in any way interfere in the normal functions of the Roman Curia, which helps the Pope in the daily governance of the Church.

1. POPE FRANCIS APPOINTS GROUP OF CARDINALS TO ADVISE HIM ON CHURCH GOVERNMENT AND REVISION PLAN OF APOSTOLIC CONSTITUTION ON ROMAN CURIA

Vatican City, 13 April 2013 (VIS) – Following is the full text of a communique issued today by the Secretariat of State.

"The Holy Father Francis, taking up a suggestion that emerged during the General Congregations preceding the Conclave, has established a group of cardinals to advise him in the government of the universal Church and to study a plan for revising the Apostolic Constitution on the Roman Curia, 'Pastor Bonus'. The group of Cardinals will be coordinated by Card. Oscar Andrés Maradiaga Rodríguez and is drawn from across the Universal Church.

The group consists of:

1. Cardinal Giuseppe Bertello, president of the Governorate of Vatican City State;

2. Cardinal Francisco Javier Errazuriz Ossa, archbishop emeritus of Santiago de Chile, Chile;

3. Cardinal Oswald Gracias, archbishop of Bombay, India;

4. Cardinal Reinhard Marx, archbishop of Munich and Freising, Germany;

5. Cardinal Laurent Monsengwo Pasinya, archbishop of Kinshasa, Democratic Republic of Congo;

6. Cardinal Sean Patrick O'Malley O.F.M., archbishop of Boston, USA;

7. Cardinal George Pell, archbishop of Sydney, Australia;

8. Cardinal Oscar Andres Rodriguez Maradiaga, S.D.B., archbishop of Tegucigalpa, Honduras, in the role of coordinator;

9. And Bishop Marcello Semeraro of Albano, Italy, in the role of secretary.

The group's first meeting has been scheduled for 1-3 October 2013. His Holiness is, however, currently in contact with the aforementioned cardinals."

Gioan 3:5-8

"Thật, tôi bảo thật ông biết nhé : không ai có thể vào Nước Thiên Chúa nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí ! Cái gì bởi xác thịt mà sinh ra thì vẫn là xác thịt ! Còn cái gì bởi Thần Khí mà sinh ra thì là Thần Khí ! Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói : "Các Ông phải được tái sinh từ ơn trên" !

HÃY HY VỌNG VÀ VUI LÊN : "GIÁO HỘI CỦA ĐỨC GIÊSU NAZARETH ĐANG TÁI SINH TỪ ƠN TRÊN"

 
DAO TAO MON DE # TAN GIAO HOANG MOT THANG PDF Print E-mail

 

MỘT NỤ CƯỜI MỘT BÁT NƯỚC LÃ MỘT BƯỚC VÀO NƯỚC TRỜI

Thế là đã một tháng trôi qua, sau ngày vị Giáo Hoàng thứ 266 của Giáo Hội Công giáo cất tiếng chào toàn thể thế giới tại quảng trường thánh Phê-rô. Chỉ với một thời gian ngắn, nhưng cái tên Đức Thánh Cha Phanxicô đã đi vào trái tim của nhiều người. Ngài đã làm rung động trái tim họ với sự đơn sơ, khiêm tốn và nhân hậu. Tất cả tín hữu Giáo Hội Công Giáo trên toàn thế giới vui mừng tạ ơn Thiên Chúa vì đã ban Đức Thánh Cha Phanxicô cho Giáo hội trong thời điểm khó khăn này. Ngay từ lần gặp đầu tiên, ngài để lại dấu ấn trong lòng mọi người khi xin những người hiện diện tại Quảng trường thánh Phê-rô cầu nguyện cho vị Giám Mục Rô-ma của họ, trước khi ban phép lành cho họ.

Đức Giêsu Nazareth ngỏ ý rằng :

 Hãy về học cho hết ý nghĩa của câu này : "Ta muốn nhân nghĩa chứ đâu cần lễ tế" (Mt 9:13)

 Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này : "Ta muốn nhân nghĩa chứ đâu cần lễ tế" (12:7)

Papa Phanxicô chủ sự "bí tích rửa chân" cực cao cực trọng như lời Đức Giêsu, Thầy Chí Thánh đã dạy bảo là phục vụ anh em...

 
<< Start < Prev 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 Next > End >>

Page 46 of 50