Đào Tạo Môn Đệ
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3680
mod_vvisit_counterHôm Qua6776
mod_vvisit_counterTuần Này10456
mod_vvisit_counterTuần Trước54749
mod_vvisit_counterTháng Này142687
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11594773

We have: 145 guests, 1 members online
Your IP: 54.196.42.8
 , 
Today: Aug 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
DAO TAO MON DE # NOI VA LAM - TRACH KINH SU PDF Print E-mail

NÓI và LÀM

Càng về cuối năm Phụng vụ, Giáo hội càng dùng những đoạn Phúc Âm mang màu sắc "tím" hơn và khiển trách "mạnh mẽ" hơn: GIẢ HÌNH!

Khi đọc đoạn Phúc Âm Mt 23:1-12, chắc hẳn nhiều người không chỉ không thích mà còn... "khó chịu" – nhất là những người có quyền "ăn trên, ngồi trước" (đạo cũng như đời): "Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên toà ông Môsê mà giảng dạy" (Mt 23:2). Tại sao? Vì Lời Chúa nói thẳng quá, nói rõ quá, nói "toạc móng heo" quá. Đó là chuyện minh nhiên: Thuận ngôn, nghịch nhĩ! Có lẽ đây là một trong những đoạn Phúc Âm người ta không thích đọc nhất, có đọc thì chắc sẽ tìm cách "nói lái" hoặc "né tránh" sao đó, khó tránh chút gì đó miễn cưỡng vì... lúng túng.

Nói dễ, làm khó. Người ta hay "xác định" như vậy. Nhưng người ta vẫn nói, dù biết là "nói trước, bước không qua". Thế mới lạ. Có lẽ họ là những "siêu nhân". Cố Hồng y P.X. Nguyễn Văn Thuận có cách diễn tả rất hay: "Đạo nhãn hiệu". Vâng, thời nay cái "mác" quan trọng lắm: Made in USA hoặc Made in Japan khiến người ta tin tưởng hơn Made in Vietnam, dù chất lượng chưa chắc hơn, và hiện nay Made in China lại khiến người ta "rởn tóc gáy".

Tiền nhân có câu: "Trăm voi không được bát nước xáo". Ý nói người ta chỉ nói suông mà không làm. Quả thật, tới trời chỉ có vài cm. Có những người không chỉ nói suông mà còn "chỉ tay năm ngón", đùn đẩy trách nhiệm, hạt muối cắn đôi nhưng hạt đường ăn cả: "Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào" (Mt 23:4). Vậy đó, "sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi". Họ không muốn nhận trách nhiệm nhưng lại đòi nhiều quyền lợi. Thánh Phaolô khuyên: "Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau" (Gl 6:2), còn Chúa Giêsu dạy: "Ai làm lớn phải phục vụ" (x. Mt 20:24-28; Mc 10:40-45), và "người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em" (Mt 23:11), nhưng việc Chúa nói thì cứ nói, việc tôi làm thì cứ làm – dù Chúa nói rất rõ, không hề "bóng gió". Đôi khi Chúa bị hàm oan, vì người ta lợi dụng lòng tốt của Chúa, cái gì cũng nói là "ý Chúa", rất có thể người ta cả gan nhân danh Chúa mà đàn áp người khác. Cờ đến tay ai thì người đó phất!

Với những người có chức, có quyền, tỏ ra mình tốt lành, Chúa Giêsu "mách nước" cho chúng ta: "Tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm" (Mt 23:3). Rất nhiều khi chúng ta tỏ ra nghiêm túc, nói chuyện đạo đức, đi tới nơi này nơi nọ để làm việc từ thiện bằng vài bao quần áo cũ, vài thùng mì ăn liền, cho người ta ít tiền, dăm ba đồ lặt vặt,... và thế là tưởng mình "ngon ăn", nhưng thực chất chưa chắc vì thấy chính Chúa nơi những con người nghèo khổ, những con người sa cơ lỡ vận kia, mà có thể là "họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi chỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là Thầy" (Mt 23:4-7).

Đồ từ thiện đó có phải là đồ do chính mình hy sinh hay là đồ thừa, thay vì vứt đi thì cho họ? Cho đồ thừa vậy có phải là bác ái đúng nghĩa? Thiết nghĩ, may ra thì chỉ ở mức bố thí hoặc công bằng. Mẹ Thánh Teresa Calcutta (28/8/1919 – 5/9/1997), sáng lập Dòng Truyền giáo Bác ái (Missionaries of Charity), có nguyên tắc sống: "Yêu là cho đi đến khi cảm thấy đau" (Love means giving until it hurts). Yêu vậy mới là bác ái đúng như Chúa dạy. Khó lắm, đừng tưởng cứ làm từ thiện tà tà mà bảo mình "ngon". Đó chỉ là ảo tưởng!

Thánh Phaolô cũng nói rõ: "Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa" (Rm 12:9-11).

Có lẽ kinh nghiệm nhiều nên người Pháp đã nhận định rất thẳng thắn: "Đừng vì kính mến Chúa mà chống đối kẻ khác". Giả hình vì trọng hình thức bề ngoài, vì ảo tưởng: "Ai tưởng mình là gì mà kỳ thực không là gì hết thì là lừa gạt chính mình" (Gl 6:3). Quả thật, "con cái đời này khôn ngoan hơn con cái sự sáng" (Lc 16:8).

Lại một điều "khó lọt tai" nữa: "Đừng để ai gọi mình là 'ráp-bi', vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Kitô" (Mt 23:8-10). Thế nhưng thực tế có vậy? Nhất là vì các đại từ trong Việt ngữ rất phức tạp! Chúng ta chê chế độ phong kiến vì cứ phải "kính, bẩm, thưa, trình", nhưng ai dám "nói thẳng, nói thật", không luồn cúi, thì bị "ghét", người ta không ưa. Ai bảo dám "săm soi" cái-ghế-toàn-năng làm gì? Đồng bạc đâm toạc tờ giấy. Chuyện đời xưa nay vẫn thế, và chuyện nhà đạo cũng chẳng khác!

Chúa luôn nói thẳng, nói thật, không "vòng vo tam quốc", không rào trước đón sau, rất ghét những người giả hình: "Các người như mồ mả không có gì làm dấu, người ta giẫm lên mà không hay" (Lc 11:44). Chúa Giêsu đã bị người ta giết chết thảm thương vì "tội" nói thẳng, dám "ý kiến, ý cò", dám "xây dựng" người khác, dám "chạm" vào chỗ "nhạy cảm" của "bề trên". Khủng khiếp quá! Con người dù yếu đuối mà vẫn kiêu ngạo, gật gù ra chiều "thâm ý" lúc nghe và rồi "tai này qua tai kia" mà thôi: "Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường" (Lc 1:52). Đó là điều chắc chắn: "Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên" (Mt 23:12).

Theo ABC News, đại tá Muammar Gaddafi (sinh 1942) là một trong những người đàn ông tàn nhẫn nhất thế giới. Ông đã lãnh đạo Lybia nhỏ bé suốt 42 năm, luôn có các nữ vệ sĩ sử dụng súng thành thạo và giỏi võ nghệ, nhưng cuối cùng cũng bị bắt giữ và vừa bị bắn chết thảm thương tại Sirte ngày 20-10-2011. Đó là số phận nghiệt ngã của những người cậy quyền, dựa thế, ỷ mình, kiêu căng, ảo tưởng, không thèm nghe ai, tưởng mình là "đệ nhất thiên hạ", là "cái rốn" của vũ trụ!

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH: Con đường dài nhất là con đường từ cái miệng tới bàn tay. Nói ít, làm nhiều – đó là điều đơn giản mà không hề đơn giản – nghĩa là phức tạp lắm!

Lạy Thiên Chúa giàu Lòng Thương Xót, NHỜ THẦN KHÍ CHÚA thêm đức tin cho con (Lc 17:5), xin xót thương con là kẻ tội lỗi (Lc 18:13), con can đảm thay đổi não trạng đúng Ý Chúa và thực hiện ngôn hành song song. Con NÓI VÀ LÀM nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển: Hồng

----------------------------------

 
DAO TAO MON DE- CAU CHO A CHAU PDF Print E-mail

Qua video, Đức Thánh cha kêu gọi tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau giữa Kitô hữu và tín đồ của các tôn giáo khác

---------------------------------

THÔNG  BÁO TIN VUI # 107 - Website ChiaseLoiChua.com

Ngày 7 tháng 11 năm 2017
Đức Thánh cha Phanxicô kêu gọi người Công giáo cầu nguyện cho châu Á

Đức Thánh cha Phanxicô phát hành sứ điệp được quay video kêu gọi người Công giáo cầu nguyện cho châu Á, một châu lục rộng lớn trong đó Kitô hữu chỉ chiếm thiểu số.

"Đặc điểm nổi bật nhất của châu Á là tính đa dạng dân tộc vốn thừa kế các truyền thống, tôn giáo và văn hóa cổ", Đức Thánh cha nói trong thông điệp được quay video theo ý nguyện hàng tháng của ngài trong tháng 11.

"Trên châu lục này, Giáo hội chúng ta chỉ là một nhóm thiểu số vốn chịu thách thức. Chúng ta cần phải cổ võ đối thoại nơi các tôn giáo và văn hóa", Đức Thánh cha kêu gọi.

"Đối thoại là một phần thiết yếu trong sứ mạng của Giáo hội tại Á châu".

"Chúng ta hãy cầu nguyện cho các Kitô hữu ở châu Á có thể cổ võ đối thoại, hòa bình và hiểu biết lẫn nhau, đặc biệt là với tín đồ của các tôn giáo khác".

Có hơn 141 triệu người Công giáo trong 48 quốc gia của châu Á có nguy cơ bị ngược đãi.

Đức Thánh cha Phanxicô sẽ thăm 2 quốc gia châu Á – Myanmar và Bangladesh – vào cuối tháng này.

Ý nguyện trong tháng này là Truyền giáo: Làm chứng cho Phúc âm tại Á châu.

Ý nguyện hàng tháng được chuyển cho Mạng lưới Cầu nguyện Toàn Thế giới của Đức Thánh cha và Video Đức Thánh cha phát hành video này với sự cộng tác của Trung tâm Truyền hình Vatican. Các video này tập trung vào những thách thức của nhân loại.

Đầy tớ Định Nuyễn - Mời thăm: Website ChiaseLoiChua, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

----------------------------------------

 
DAO TAO MON DE-NGUOI TIN HUU T. T.- CN31TN-A PDF Print E-mail

ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ - Chúa Nhật 31 thường niên năm A

Lời Chúa : Mt 23,1-12

Đây là những lời mạnh mẽ và quyết liệt nhất của Chúa Giêsu với những ông Pharisêu. Thực ra, thánh Matthêu đã tập trung những lời Chúa nói đây đó, chứ không chỉ một lúc, nhưng đây là những lời có tính cách cảnh báo vì họ đang đi lệch đường. Những lúc khác, Chúa cũng dùng những lời lẽ tương tự để cảnh báo họ. Ngài không thể chấp nhận thái độ kiêu căng và giả hình của họ. Ngài là sự thật, Ngài đòi hỏi phải sống trong sự thật, không dối trá : " Có thì nói có, không thì nói không..."

Vào thời Chúa Giêsu, nhóm Pharisêu là nhóm đông nhất, có đến 60.000 người, trong đó có một số tư tế và ký lục, và là nhóm lãnh đạo trong Do thái giáo. Họ là những người chủ trương giữ luật Chúa một cách tỉ mỉ, cũng có những người rất thành tâm, nhưng dần dà, họ trở thành quá khích, chỉ lo giữ luật bên ngoài mà không nghĩ đến nội tâm. Chúa không phủ nhận quyền giảng dạy của họ : " Những người Pharisêu, ngồi trên tòa Môsê mà giảng dạy. Vậy những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm..." Thái độ dối trá nầy đã bị các tiên tri chống đối từ xa xưa : " Dân nầy thờ Ta bằng môi bằng miệng mà lòng nó xa Ta muôn trùng". Đối với Chúa Giêsu thì : " Không phải ai nói : lạy Chúa, lạy Chúa mà được vào Nước Trời đâu, nhưng là những kẻ tin và vâng giữ lời Ta..."

Người giả hình đi vào ngõ cụt, họ dừng lại nơi bản thân họ, tô điểm, đánh bóng con người của họ để mọi người trông thấy và ca ngợi họ, đang lúc họ phải nhắm đến một đích điểm duy nhất là bước theo Chúa, thi hành thánh ý Ngài. Niềm hãnh diện của họ là được những vinh dự trần gian : ngồi chỗ nhất trong Hội đường, ngồi chỗ danh dự trong đám tiệc, thích được người ta chào hỏi ở ngoài đường phố, được người ta tôn là thầy". Họ trở nên thiển cận, không thể nhìn thấy những gì quan trọng hơn, họ khép kín vào chính con người của họ, quên cả Thiên Chúa là Đấng họ phải tôn thờ. Cái gì nơi họ cũng tốt, cũng hay. Có thể họ tôn thờ chính họ. Vì thế, chúng ta thấy Chúa Giêsu không khoan nhượng, Ngài chỉ thẳng mặt: " Hỡi những kẻ giả hình !"

Con đường của Chúa Giêsu thì khác hẳn, là con đường khiêm tốn phục vụ : " Trong anh em, người lớn hơn cả, phải là người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên". Hãy nhìn Chúa Giêsu. Ngài là Thiên Chúa, nhưng đã hủy bỏ mình đi, mặc lấy xác phàm, làm thân nô lệ, sống như người trần thế, vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá..." Có ai cao cả hơn Ngài ? Có ai quyền phép như Ngài ? Thế nhưng, Ngài đã hạ mình triệt để, Ngài đã chọn chỗ rốt hết đến nỗi không ai dành chỗ đó của Ngài.

Sự giả hình luôn là một cám dỗ cho nhiều người. Ai cũng ước mong được khen tặng, được vinh dự trước mặt người đời, có danh gì với núi sông, hay có một chỗ đứng trong mặt trời. Chúng ta không thích phục vụ mà chỉ thích làm cha thiên hạ. Vì thế Chúa bảo đừng gọi ai là cha vì chỉ có một Cha trên trời là nguồn mọi tình phụ tử trên trời dưới đất. Người cha dưới đất chỉ là tạm bợ, chóng qua. Đừng gọi ai là thầy, vì thầy dưới đất có thể sai lầm, chỉ có môt thầy duy nhất là Đức Kitô, vì Ngài là Sự Thật và là Sự Sống. Đừng gọi ai là người hướng đạo vì chỉ có Chúa Kitô là Đường mà thôi, đường dẫn tới sự sống vĩnh cửu.

Sự giả hình là một hiểm họa đe dọa mọi cộng đoàn, dù là giáo xứ hay dòng tu. Trong cộng đoàn nào cũng có những người đạo đức giả, nói khác làm khác, những người mù dẫn dắt người mù. Họ đi nhà thờ, dự lễ rất thường xuyên, nhưng họ chỉ mong người ta cho họ bằng cấp đạo đức và khinh khi những người khác, chỉ trích, phê bình mọi người không trừ ai, kể cả cha sở. Đó là hạng Pharisêu tân thời. Thời buổi nầy không thiếu những hạng Pharisêu đó. Họ chỉ tìm mình chứ không tìm Chúa, tìm vinh danh bản thân chứ không làm vinh danh Chúa.

Chúa Giêsu dạy TÔI một bài học duy nhất : " Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng". Chỉ một lần duy nhất, Chúa bảo chúng ta phải học với Ngài. Thường Ngài chỉ mời gọi thôi. Nhưng ở đây, Chúa bảo chúng ta phải học với Ngài. Chúng ta thấy tầm quan trọng của nhân đức hiền lành và khiêm nhượng như thế nào. Mỗi ngày chúng ta hãy học bài học quí báu nầy để có thể lớn lên trong tình yêu của Chúa. Thánh Phaolô đã học được bài học quí báu nầy khi ngài đối xử với giáo dân của ngài : " Khi ở giữa anh em, chúng tôi đã cư xử thật dịu dàng, khác nào mẹ hiền ấp ủ con thơ. Chúng tôi đã quí mến anh em, đến nỗi sẵn sàng hiến cho anh em, không những Tin Mừng của Thiên Chúa, mà cả mạng sống của chúng tôi nữa, vì anh em đã trở nên người thân yêu của chúng tôi".

Yêu thương nhau để chúng ta được hiệp thông với Chúa Tình Yêu. Ngài đã thí mạng cho chúng ta hằng ngày trong Bí Tích Tình Yêu, để chúng ta cũng dám thí mạng cho anh em mình, càng ngày càng sâu đậm hơn, bằng những việc tầm thường nhất nhưng với tất cả tình yêu. Thiên Chúa chỉ được yêu khi chúng ta sống thật trong tình yêu thương nhau.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển: Hồng

--------------------------------------

 
DAO TAO MON DE # 366- PHONG TRAO CURSILLO VN PDF Print E-mail

Người Công giáo thăng tiến đức tin nhờ Phong trào Cursillo

Tham dự viên cho biết đại hội toàn quốc giúp củng cố đời sống đức tin

Ngày 2 tháng 11 năm 2017
Người Công giáo thăng tiến đức tin nhờ Phong trào Cursillo

Hàng ngàn thành viên của một phong trào tông đồ giáo dân quốc tế được mời gọi làm chứng cho Tin Mừng tại đại hội toàn quốc.

Khoảng 2.000 người tham dự đại hội mừng 50 năm thành lập Phong trào Cursillo Việt Nam tại Thánh địa La Vang ở tỉnh Quảng Trị từ ngày 19-21 tháng 10.

Bốn giám mục và 40 linh mục cũng tham dự sự kiện này.

"Phong trào Cursillo là con đường tu đức giúp giáo dân sống sứ vụ làm muối, men và ánh sáng cho trần gian", Đức cha Giuse Trần Văn Toản, giám mục phó của giáo phận Long Xuyên, cho biết. Ngài kêu gọi các tham dự viên hãy yêu thương và phục vụ những người gặp khó khăn trong đời sống thường nhật của họ.

Đức cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản của giáo phận Ban Mê Thuột chia sẻ kinh nghiệm sống Phúc âm giữa lòng xã hội. Khi còn học ở Pháp từ năm 1996-2005, Đức cha tham gia phong trào Cursillo và đã hướng dẫn một cô gái được ơn hoán cải, từ bỏ ma túy và sau đó tham gia phong trào này.

"Anh chị em đừng ngã lòng trước những thất bại vì những đại hội thế này là cơ hội chúng ta lên đường gặp gỡ Chúa và anh chị em", ngài nói.

Trong đại hội ba ngày, các tham dự viên chia sẻ đời sống đức tin, lần chuỗi, tham dự Thánh lễ, diễn văn nghệ, và nhận nghi thức lên đường.

Bà Têrêsa Vũ Thị Kim Loan thuộc giáo phận Long Xuyên, cho biết Chúa đã biến đổi đời sống đức tin của bà sau khi bà tham dự khóa học ba ngày của Cursillo trước đây.

Phong trào Cursillo được một nhóm giáo dân thành lập tại Mallorca, Tây Ban Nha năm 1944. Phong trào nhằm đào tạo giáo dân trở thành những lãnh đạo Kitô giáo thực thụ.

Đức cố Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã phát triển phong trào Công giáo này năm 1967 tại Sài Gòn.

Sau năm 1975 phong trào bị cấm hoạt động cho đến năm 2006 khi một số thành viên người Việt Nam ở hải ngoại trở về khởi động lại phong trào.

Việt Nam hiện có trên 4.200 thành viên Cursillo tại 12 giáo phận.

UCAN VN

---------------------------------------------

 
DAO TAO MON DE -# 365 - CAU NGUYEN VÀ HANH DONG PDF Print E-mail

Saturday, October 28, 2017
Cầu nguyện và hành động

Cầu nguyện và hành động

Trong đời sống Kitô hữu, việc cầu nguyện là việc không thể thiếu được. Có thể nói, người Kitô hữu nào không cầu nguyện, thì không phải là Kitô hữu đích thực. Cầu nguyện là kết hợp với Chúa, nguồn sức mạnh, nguồn hạnh phúc, nguồn ân sủng. Trong Tông thư Sứ vụ Đấng Cứu Thế, Đức Gioan-Phaolô II đã xác nhận: tương lai của Giáo Hội, của công cuộc truyền giáo, tùy thuộc phần lớn vào việc cầu nguyện hay chiêm niệm (xem số 91 : AAS 83 [1991], 338).

Nhưng, người cầu nguyện đích thực thì không thể chỉ cầu nguyện mà không hành động. Vì cầu nguyện là tiếp xúc với Thiên Chúa, nguồn sức mạnh và năng động, nên không thể nào khi tiếp xúc với Thiên Chúa đích thực mà con người lại không được Thiên Chúa biến đổi. Không thể nào một người tiếp xúc thật sự với Thiên Chúa, nguồn sức mạnh và năng động lại không được Thiên Chúa truyền sức mạnh cho, mà vẫn cứ ở trong tình trạng ù lì thụ động. Nếu thánh Giacôbê bảo: «Đức tin không có việc làm là đức tin chết» (Gc 2,17&26), thì một cách tương tự, cầu nguyện mà không hành động thì không phải là cầu nguyện thật. Thánh Giacôbê còn nói: «Nhờ hành động mà con người được nên công chính chứ không phải chỉ nhờ đức tin mà thôi» (Gc 2,24).

Ngài đưa ra một thí dụ cụ thể: «Giả như có người anh em hay chị em không có áo mặc che thân và không đủ của ăn hằng ngày, mà có ai trong anh em lại nói với họ: "hãy đi bình an, mặc cho ấm và ăn cho no nhé!" mà lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, thì nào có ích lợi gì?» (Gc 2,15-16). Cũng tương tự như thế đối với cầu nguyện và hành động.

Chính vì thế, trong tông huấn Giáo Hội tại Châu Á (Ecclesia in Asia), Đức Gioan-Phaolô II cũng nhấn mạnh đến tính cách song hành của cầu nguyện và hành động. Ngài viết: «Sứ mạng ấy là hoạt động trong chiêm niệm và chiêm niệm trong hoạt động» (Mission is contemplative action and active contemplation) (xem 23§1).

Thật vậy, cầu nguyện mà không có việc làm cụ thể, chúng ta dễ tưởng rằng mình đã làm xong bổn phận của người Kitô hữu, là đã yêu mến Thiên Chúa rồi, và cũng dễ bị cám dỗ nghĩ rằng mình đạo đức. Khi đọc kinh cáo mình đọc đầu thánh lễ, người ta thường nghĩ đến những hành động sai trái của mình, chứ ít nghĩ đến «những điều thiếu sót». Thiếu sót ở đây là những điều đáng lẽ mình phải làm mà đã không làm. Do đó, để quân bình hóa đời sống Kitô hữu, chúng ta cần cầu nguyện thật nhiều, mà cũng cần hành động thật sự theo như việc cầu nguyện đòi hỏi và soi sáng cho mình. Cầu nguyện và hành động phải tương xứng với nhau.

Cầu nguyện để được Chúa soi sáng và có sức mà hành động. Và hành động để biến cầu nguyện thành hiện thực, thành ích lợi đích thực cho bản thân và mọi người. Cầu nguyện chỉ trở thành hiện thực và có giá trị khi đi đến hành động thật sự.

NGUYỄN CHÍNH KẾT

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 52