mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4011
mod_vvisit_counterHôm Qua6243
mod_vvisit_counterTuần Này21062
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này197837
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8686880

We have: 106 guests online
Your IP: 54.198.139.134
 , 
Today: Jun 28, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
DAO TAO MON DE # 292 = CN21TN-C- VAO CUA HEP PDF Print E-mail

Chúa Nhật XXI Thường Niên C
CỬA HẸP VÀO NƯỚC TRỜI
Is 66,18-21; Dt 12,5-7.11-13; Lc 13,22-30

(BÀI CẦN NGẮN GỌN-XUC TICH VÀ TRONG SÁNG - GM VŨ THIÊN)
Trong nhiều bộ lạc Da đỏ Mỹ châu họ hay có nghi thức huấn luyện và thu nhận thiếu
niên vào hàng ngũ trai tráng trong làng, người ta tổ chức như sau : Khi mặt trời sắp lặn, người bố
sẽ dắt đứa con của mình vào sâu trong một cánh rừng. Đứa bé được trao cho một cây lao với lời
nhắn nhủ :"Con sẽ ở một mình trong rừng đêm nay". Sau đó người bố rút lui.
Màn đêm buông xuống rất nhanh. Không gian chập chờn với bao tiếng gầm rú rùng rợn.
Người ta dễ có cảm tưởng đang bị thú dữ rình chờ tấn công. Thỉnh thoảng, vài tiếng vỗ cánh của
chim ăn đêm cũng có thể làm cho người yếu vía giật mình. Thời gian chậm chạp trôi qua. Mỗi
giây phút là cả một khoảng dài vô định.
Nhưng cuối cùng, màn đêm cũng rút lui. Bầu trời từ từ hừng sáng. Nỗi sợ hãi trong đứa
bé cũng phai mờ theo. Từ trong một lùm cây, một bóng người xuất hiện : cha của đứa bé. Đứa bé
nhận ra và vui mừng chạy đến ôm chầm lấy bố, reo lên :"Bố đã trở lại". Người cha hãnh diện khi
thấy con mình trải qua đêm đen như một người trưởng thành. Đứa bé không hề biết rằng suốt
đêm qua cha nó không ngừng trông chừng nó.
Để trưởng thành em đã phải phấn đấu...
Tin mừng Luca 13,23-30, cụ thể lời của Chúa Giêsu vang vọng bên tai chúng ta: "Hãy
chiến đấu để qua cửa hẹp" (Lc 13,24) chính "cửa hẹp dẫn đến sự sống" (Mt 7,14), lời Chúa
Giêsu khẳng định.
Chiến đấu đi qua cửa hẹp, đời là cố gắng, cố gắng như một cuộc chiến đấu không ngừng
để vể quê Trời, Cho nên Tin mừng nói đến hình ảnh: "Chỉ những ai mạnh sức mới chiếm được
Nước Trời" (Mt 11,12; Lc 16,16).
Thiên Chúa không tính toán từng tấc đất trên nước trời nên làm cửa hẹp như chúng ta
thường tính toán ở thế gian vì "một tấc đất là một tấc vàng" nên phải tận dụng tối đa. Thiên Chúa
giàu lòng thương xót và tình yêu, hơn nữa Ngài muốn cứu độ hết mọi dân tộc, ngôn sứ Isaia đã
tuyên bố về Vương quốc tập hợp hết mọi dân tộc (x. Is 66,18-21), Chúa Giêsu cũng xác nhận:
"người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa" và chính Ngài
đã tuyên bố Nước Trời cho tất cả: "Cha các ngươi Đấng ngự trên trời, không hề có ý để hư đi
một người nào trong những kẻ bé mọn này" (Mt 18,14). Thánh Phaolô đã chia sẻ về ý định cứu
độ phổ quát của Thiên Chúa: "Thiên Chúa, Đấng cứu độ chúng ta muốn cho mọi người được cứu
rỗi" (1Tm 2,4). Ngài vẫn mở rộng cửa cho hết mọi người, và cửa có hẹp là do chúng ta quá kồng
kềnh, nặng nề vì những vun vén cá nhân, phình to vì tự hào, vì tham vọng... vì lòng tôi hạn
hẹp...
Chúa Giêsu kêu gọi tôi và bạn chiến đấu đi qua cửa hẹp. Chiến đấu với chính mình, làm
cho bớt cái tôi cồng kềnh của mình để lọt qua được cửa hẹp. Vì nếu quá cồng kềnh không qua
được cửa, chúng ta sẽ không vào được, cho nên có nhiều người phải bước sang một bên nhường
bước và nhìn người khác đi qua cửa hẹp...
Nếu như cuộc sống nơi trần thế có những cảnh bảo lãnh để đi vào một lối khác dù không
thể qua cửa hẹp... Nước trời sẽ không có cảnh bảo lãnh do quen biết hay đi đường hậu, đường
vòng... Chỉ có đi qua cửa hẹp: Phải cố gắng, phải chiến đấu...
Những người mong muốn vào nước Chúa mà không chiến đấu được tượng trưng bằng
những người đứng trước cửa kì kèo với gia chủ trong Tin Mừng: "Chúng tôi đã ăn uống trước
mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi" (Lc 13,26). Nhưng Đức Kitô dứt
khoát "Ta không biết các ngươi từ đâu tới'' (Lc 13,25.27). Thật thế, Nước Trời chỉ có một cửa
duy nhất, sẽ không có cửa hậu hay cửa ngoài luồng. Một khi đã không vào được cửa hẹp thì sẽ
mãi mãi đứng ngoài cổng cửa vương quốc Nước Trời.
Kiên cường chiến đấu để qua được cửa hẹp là sứ điệp của Chúa Giêsu mời gọi tôi và bạn,
Thánh Phaolô đã chia sẻ kinh nghiệm tranh đấu của Ngài: "Tôi đã chiến đấu trong cuộc chiến
chính nghĩa; đã chạy đến cùng đường; kiên vững trong lòng tin. Giờ đây, triều thiên công chính
được dành sẵn cho tôi, và Thiên Chúa, Đấng phán xét chí công, sẽ hoàn lại cho tôi trong ngày ấy,
không chỉ cho tôi mà thôi, nhưng còn cho hết mọi người đã đầy lòng mến yêu trông đợi Ngài
xuất hiện" (2Tm 4,6-8). Kiên cường đến hơi thở cuối cùng, dù trong cuộc chiến đấu để qua được
cửa hẹp để lại những thương tích nơi tâm hồn và thân xác, chiến đấu như tác giả thư Do thái
khuyên nhủ: "Anh em hãy chịu đựng những gian nan thử thách như người môn đệ của Thiên
Chúa, Đấng đối xử với anh em như con cái... Vậy anh em hãy kiên cường lên bàn tay rụng rời
của mình và đầu gối bại nhược của anh em" (Dt 12,7.12).
Vâng, hãy chiến đấu, chiến đấu trong chính con người mình và thức tỉnh như "lính canh
mong đợi hừng đông" (Tv 129,6) với cả ngoại cảnh bên ngoài đưa đến, để giữ mình "khỏi mọi
thứ tham lam", cái tham lam đó làm tôi phình to cồng kềnh không thể qua cửa hẹp:
 Với chính mình: làm nhỏ cái tôi cồng kềnh bằng tâm hồn rộng mở chia sẻ, nếu tâm hồn
càng hạn hẹp với anh em, cái tôi càng lớn khiến tôi không lọt qua cửa. Vâng, hãy chiến
đấu với những tư tưởng tiêu cực, chia rẽ, những ham muốn bất chính nuôi dưỡng cái tôi
như chất béo cho cơ thể.
 Với ngoại cảnh: đời là một cuộc lữ hành, tất cả những gì gặp trên cuộc lữ hành khiến con
người có thể lưu luyến nặng nề tâm hồn, lòng tham chỗi dậy, cái gì cũng muốn khiến tôi
tham lam ôm lấy tất cả: vật chất, tiền tài danh vọng... làm hành lý tâm hồn tôi thêm nặng
nề. Tôi đến cổng nhưng không thể bước qua vì tôi "quá khổ" so với cửa, nên cửa trở nên
hẹp so với tôi. Vâng, tất cả những ngoại cảnh trong cuộc sống, tôi cần chiến đấu để tự do
với nó, không để nó ràng buộc, càng không để tâm tư nặng nề với chính nó, để cho tôi
được nhẹ nhàng cất bước về nhà cha, để tôi nhỏ lại so với cửa Hằng sống.
Nếu tôi và bạn mặc lấy tinh thần chiến đấu theo lời kêu gọi của Đức Kitô, dù cửa có hẹp
vẫn cứ rộng cho chính mình như thánh Gioan Kim khẩu suy tư về cổng hẹp, dù hẹp nhưng cửa
vẫn rộng rãi với chúng ta, vì tôi và bạn đã thanh thoát được mọi sự cồng kềnh của tâm hồn, cho
nên thánh nhân khẳng định: "Cánh cửa hẹp này sẽ cho lối vào cuộc sống vĩnh cửu, mặc dù hẹp,
chúng ta tìm thấy sự rộng rãi của nó khi chúng ta đi qua".
Thật thế, hãy bước qua cửa hẹp vì
"Cửa hẹp đường thiêng mở lạ lùng..."
(Vân Uyên, Tấm Mồ Không)
Lm. Vinh Sơn SCJ, Sài Gòn 20/08/2016

 
DAO TAO MON DE # 291= THANH LAURENSO PHO TE PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 43 -Website ChiaseLoiChua.com

Lễ Thánh Lôrensô, Phó Tế, Tử Ðạo - NGÀY 10-8-2016

Thư 2 Corinto 9, 6-10

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, ai gieo ít thì gặt ít; ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho theo như lòng đã định, không phải cách buồn rầu, hoặc vì miễn cưỡng: Thiên Chúa yêu thương kẻ cho cách vui lòng. Thiên Chúa có quyền cho anh em được dư tràn mọi ân phúc: để anh em vừa luôn luôn sung túc mọi mặt, vừa còn được dư dật để làm các thứ việc phúc đức, như đã chép rằng: "Người đã rộng tay bố thí cho kẻ nghèo khó, đức công chính của Người sẽ tồn tại muôn đời". Ðấng đã cung cấp hạt giống cho kẻ gieo và bánh để nuôi mình, thì cũng sẽ cung cấp cho anh em hạt giống dư đầy, và sẽ làm phát triển hoa quả sự công chính của anh em.

Phúc Âm: Gioan 12, 24-26

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó".

SUY NIỆM

Thánh Laurensô phó tế mà chúng ta mừng kính hôm nay là một mẫu gương sống theo Lời Chúa dạy. Ngài là con người hết lòng vì Chúa và vì anh em.

Hết lòng vì Chúa để dâng hiến cuộc đời nơi đất khách, phục vụ Hội Thánh trong chức vụ phó tế. Ngài thực hiện lời Chúa:"Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó". Kết quả của việc phụng sự này là ngài bị nướng trên giường sắt cho đến chết, để thuộc trọn về Chúa trong vinh quang thiên quốc.

Hết lòng vì anh em. Ngài thực thi chức vụ phó tế để phục vụ người nghèo. Coi người nghèo là tài sản của Giáo Hội. Khi bị buộc phải dâng nộp tài sản của Giáo Hội, ngài dẫn đến cho nhà cầm quyền đám người què quặt, mù lòa, bị bỏ rơi.

Nhờ cuộc đời vì Chúa và vì anh em, Ngài trở nên như "hạt lúa mì rơi xuống đất và thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt". Khi chịu khổ hình, Ngài đã cầu nguyện cho thành phố Rôma được trở lại với Ðức Kitô và cho Ðức Tin Công Giáo được lan tràn khắp thế giới. Lời cầu xin này đã được Chúa nhậm lời.

Đầy tớ : Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

-------------------------------

 

-----------------------

 
DAO TAO MON DE # 291= THANH LAURENSO PHO TE PDF Print E-mail

Aug 9 at 9:24 AM

THÔNG BÁO TIN VUI # 43

Lễ Thánh Lôrensô, Phó Tế, Tử Ðạo - THỨ TƯ NGÀY 10-8-2016

Bài Ðọc I: 2 Cr 9, 6-10

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, ai gieo ít thì gặt ít; ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho theo như lòng đã định, không phải cách buồn rầu, hoặc vì miễn cưỡng: Thiên Chúa yêu thương kẻ cho cách vui lòng. Thiên Chúa có quyền cho anh em được dư tràn mọi ân phúc: để anh em vừa luôn luôn sung túc mọi mặt, vừa còn được dư dật để làm các thứ việc phúc đức, như đã chép rằng: "Người đã rộng tay bố thí cho kẻ nghèo khó, đức công chính của Người sẽ tồn tại muôn đời". Ðấng đã cung cấp hạt giống cho kẻ gieo và bánh để nuôi mình, thì cũng sẽ cung cấp cho anh em hạt giống dư đầy, và sẽ làm phát triển hoa quả sự công chính của anh em.

Phúc Âm: Ga 12, 24-26

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó".

SUY NIỆM

Thánh Laurensô phó tế mà chúng ta mừng kính hôm nay là một mẫu gương sống theo Lời Chúa dạy. Ngài là con người hết lòng vì Chúa và vì anh em.

Hết lòng vì Chúa để dâng hiến cuộc đời nơi đất khách, phục vụ Hội Thánh trong chức vụ phó tế. Ngài thực hiện lời Chúa:"Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó". Kết quả của việc phụng sự này là ngài bị nướng trên giường sắt cho đến chết, để thuộc trọn về Chúa trong vinh quang thiên quốc.

Hết lòng vì anh em. Ngài thực thi chức vụ phó tế để phục vụ người nghèo. Coi người nghèo là tài sản của Giáo Hội. Khi bị buộc phải dâng nộp tài sản của Giáo Hội, ngài dẫn đến cho nhà cầm quyền đám người què quặt, mù lòa, bị bỏ rơi.

Nhờ cuộc đời vì Chúa và vì anh em, Ngài trở nên như "hạt lúa mì rơi xuống đất và thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt". Khi chịu khổ hình, Ngài đã cầu nguyện cho thành phố Rôma được trở lại với Ðức Kitô và cho Ðức Tin Công Giáo được lan tràn khắp thế giới. Lời cầu xin này đã được Chúa nhậm lời.
Lạy Chúa Giêsu, con là môn đệ, người đi theo Chúa và Chúa muốn con đi theo Chúa bất cứ nơi đâu. Xin cho đời con đừng dừng lại ở một địa chỉ nào; nhưng luôn nhịp bước để phụng sự Chúa và hết tình vì tha nhân, nhằm sinh nhiều hoa trái cho Chúa. Amen.

Đầy tớ : Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

-------------------------------

 

-----------------------

 
DAO TAO MON DE # 290 =TU DAO VI LONG THUONG XOT PDF Print E-mail

Tổng Giáo phận Seoul tưởng nhớ nạn nhân bị bách hại năm 1886
Qua nghệ thuật, người Công giáo sẽ tưởng nhớ hàng ngàn người đã bị giết vì đức tin trong những sự kiện được tổ chức trong Năm Thánh Lòng Thương Xót và tưởng niệm 150 năm bách hại đức tin thời kỳ Byeongin năm 1886.

Chủ đề là "Tử vì đạo và Lòng thương xót", Ủy ban Văn hóa của thành phố Seoul sẽ lên lịch sắp xếp các sự kiện từ ngày 24 tháng 8 đến ngày 30 tháng 10 xung quanh Nhà thờ Chính tòa Myeong-dong và ở tòa nhà giáo triều Tổng Giáo phận Seoul.

Trong ngày 24 tháng 8, Hiệp hội Nghệ sĩ Công giáo của Seoul khai mạc các sự kiện văn hóa bằng triển lãm và hội thảo. Khoảng 60 bức tranh nghệ thuật chủ đề, "Tử vì đạo và Lòng thương xót" sẽ được trình bày từ ngày 24 đến 30 tháng 8.

Hội Kịch nghệ Công giáo của Seoul sẽ trình diễn vở kịch về vị tử đạo "Joseph Im Chi-baeg" từ ngày 4 đến ngày 9 tháng 9.

Vào ngày 29 tháng 9, hai dàn Hợp xướng tên Thánh Aquinas và Thánh Kim Tae-gon sẽ trình diễn nhạc kịch "Cha Thomas Choi Yang-eop, Tông đồ của Tình yêu!" và nhạc phẩm của Mozart viết cho phụng vụ ở thánh đường "Vesperae Solennes de Confessore".

Thứ Ba, Liên hoan Phim Công giáo được Hội Phim ảnh Công giáo Seoul tổ chức và đây cũng là chương trình cuối cùng. Liên hoan phim, "Sống Với nhau", bắt đầu từ ngày 27 đến 30 tháng 10. Khoảng 50 phim truyền hình, tài liệu và hoạt họa ngắn và dài trong nước và quốc tế.

Trong suốt thời kỳ bách hại Byeongin năm 1886 có khoảng 9000 người, hơn một nửa số Giáo dân Công giáo Hàn Quốc thời kỳ đó, bị giết vì đức tin.

UCAN VN

---------------------------------

 
DAO TAO MON DE # 289 = THANH DAMINH PDF Print E-mail

Vị Thánh Của Kinh Mân Côi

Kristie Phan chuyển


Ðaminh (St. Dominic), vị thánh Giáo Hội mừng kính hôm nay, mở mắt chào đời năm 1170 bên Tây Ban Nha trong một gia đình quý tộc, nhưng ngay từ nhỏ, Ðaminh đã tập quen sống hãm mình. Ngoài ra, Ðaminh có tính khẳng khái, thích làm việc có hệ thống và chú ý đến việc trau dồi kiến thức.
Khi làm linh mục, rồi kinh sĩ, Ðaminh nổi bật về lòng ngay thẳng, hăng hái và tinh thần hy sinh. Ngài cảm thấy như được Chúa gọi đi để loan báo Tin Mừng cho các bộ lạc bên nước Nga, nhưng Ðức Thánh Cha Innocentê thứ 3 lại cử ngài đến hoạt động tại Toulouse bên Pháp, nơi những làn sóng lạc giáo đang làm lung lay niềm tin của nhiều người.
Ðaminh xác tín rằng: Lời giảng dạy phải đi đôi với cuộc sống. Vì thế, ngài đã lập một hội dòng, quy tụ các tu sĩ sống khó nghèo theo tinh thần Phúc Âm để có thể rao giảng, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả cu��c sống của mình. Chính Ðaminh đã là người đầu tiên làm gương về nếp sống ấy bằng cách đi chân không, ngủ dưới đất, ăn chay và sống bằng của bố thí.
Vào năm 1216, Ðức Hônôriô thứ 3 đã phê chuẩn Luật Dòng do cha Ðaminh sáng lập mang tên "Dòng anh em giảng thuyết" theo quy luật của thánh Augustinô, tức là dòng Ðaminh ngày nay.
Thiên Chúa chỉ dành cho cha Ðaminh 5 năm vắn vỏi để chu toàn sứ mệnh của người gieo giống.
Suốt thời gian này ngài đã rảo qua các nước Pháp, Italia và Tây Ban Nha để rao giảng và đã đưa nhiều người ly giáo trở về với Giáo Hội.
Trong suốt cuộc sống, Ðaminh đã nêu cao gương hy sinh và cầu nguyện. Ngoài ra, ngài còn truyền bá lòng sùng kính Ðức Maria và kinh Mân Côi, vì thế, ngài đã thành lập một Dòng Nữ để giúp chị em sống theo tinh thần này.
Cha Ðaminh qua đời tại Bologna bên Italia ngày 06/8/1221 và chỉ 13 năm sau, vào năm 1234, Ðức Gregôriô thứ 9 tôn phong ngài lên bậc hiển thánh.

Có một câu chuyện thuật lại giấc mơ của thánh Ðaminh:
Ngài thấy thế gian sắp bị án công thẳng của Thiên Chúa luận phạt, nhưng được cứu thoát nhờ lời cầu bàu của Ðức Maria. Ðức Mẹ chỉ cho Chúa Giêsu hai hình ảnh: một hình ảnh là chính Ðaminh và hình ảnh kia là một người ăn mày quần áo rách tả tơi.
Ngày hôm sau, trong lúc cầu nguyện trong nhà thờ, Ðaminh thấy người ăn mày trong mộng xuất hiện, tiến đến gần, ôm chầm lấy Ðaminh và nói: "Anh là người đồng hành với tôi. Nếu chúng ta cùng sánh vai tiến bước, thì không quyền lực nào có thể thắng chúng ta". Nhìn kỹ, Ðaminh nhận ra người ăn mày đó chính là Phanxicô thành Assisi.
Cuộc gặp gỡ này của hai vị sáng lập dòng vẫn được các tu sĩ Ðaminh và Phanxicô mừng mỗi năm. Vào ngày lễ kính hai thánh nhân, họ cùng nhau dâng Thánh Lễ và sau đó ngồi vào bàn để chia sẻ với nhau những tấm bánh và những lý tưởng đã làm cho Giáo Hội trở nên phong phú trong việc sống theo tinh thần Phúc Âm trải qua 7 thế kỷ nay.
Lý tưởng mà dòng Ðaminh cũng như của các Dòng khác không phải chỉ để chúng ta kính phục, nhưng cũng là để chúng ta noi gương. Các tu sĩ là những người tự nguyện sống trọn những lời khuyên của Phúc Âm qua ba lời khấn:
1. khó nghèo,
2. thanh tịnh,
3. vâng lời.
Ðó cũng là ba nhân đức mà mỗi người Kitô cũng phải thực hành tùy sức, tùy hoàn cảnh và địa vị của mình.

Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 42