mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2796
mod_vvisit_counterHôm Qua7440
mod_vvisit_counterTuần Này26152
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này174283
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11138876

We have: 79 guests online
Your IP: 54.81.105.205
 , 
Today: Jun 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
DAO TAO MON DE - CHU CHAN GIAO PHAN THANH HOA PDF Print E-mail

Giáo phận Thanh Hóa có vị chủ chăn mới

Cha Giuse Nguyễn Đức Cường trở thành tân giám mục của giáo phận được coi là cái nôi của Công giáo ở miền Bắc Việt Nam

Ngày 26 tháng 4 năm 2018
Giáo phận Thanh Hóa có vị chủ chăn mới

Một linh mục sắp được trở lại quê hương của mình để làm giám mục của giáo phận được coi là cái nôi của đạo Công giáo ở miền Bắc Việt Nam.

Tòa Thánh đã bổ nhiệm Cha Giuse Nguyễn Đức Cường làm giám mục chính tòa giáo phận Thanh Hóa hôm 25-4, Đức Tổng giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh, chủ tịch Hội đồng giám mục Việt Nam, nói trong một thông báo.

Tất cả các nhà thờ trong giáo phận 86 tuổi đều kéo chuông để đón nhận tin vui này ngay khi Tòa Thánh công bố việc bổ nhiệm. Giáo phận đã trống tòa trong hai năm qua kể từ khi Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh được bổ nhiệm làm tổng giám mục của Tổng giáo phận Huế năm 2016. Trước tin bổ nhiệm này, ngài làm giám quản của giáo phận.

Đức tổng giám mục cho biết việc bổ nhiệm Đức cha tân cử Nguyễn Đức Cường là một "tin vui" cho giáo hội địa phương.

Đức giám mục tân cử sinh năm 1953 tại tỉnh Thanh Hóa. Một năm sau, ngài và gia đình có 10 người con di cư vào tỉnh Lâm Đồng ở tây nguyên Việt Nam.

Các vị tiền nhiệm của ngài – Đức cha cố Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm và Đức Tổng giám mục Nguyễn Chí Linh đều có quê quán ở giáo phận Thanh Hóa, nơi mà các nhà thừa sai dòng Tên là Cha Đắc Lộ (Alexandre de Rhode) và Pedro Marquez đã đặt chân tới đầu tiên bắt đầu công cuộc truyền giáo ở Đàng Ngoài ngày 19-3-1627.

Các bổ nhiệm giám mục

Việc bổ nhiệm giám mục cho các giáo phận ở Việt Nam cần có sự chấp thuận của chính quyền cộng sản. Sau khi giáo phận gửi danh sách ba ứng viên giám mục cho Tòa Thánh, các viên chức Tòa Thánh sẽ đàm phán với phía Việt Nam tìm ra ứng viên thích hợp.

Đây là một tiến trình mất nhiều thời gian trước khi hai bên đạt được sự đồng thuận về ứng viên.

Trong những năm qua, hầu hết các ứng viên giám mục cho các giáo phận miền bắc đều từ các giáo phận ở miền Nam nơi mà các giáo sĩ được học hành bài bản từ các trường ở nước ngoài. Nhiều người trong số họ, chẳng hạn như Đức cha tân cử Nguyễn Đức Cường, cũng có quê quán ở các giáo phận miền bắc mà họ đã ra đi trong cuộc di cư năm 1954 để tránh đàn áp tôn giáo.

Nhiều người Công giáo từ giáo phận Thanh Hóa đã tái định cư tại giáo phận Đà Lạt và hình thành nên ít nhất là sáu giáo xứ và một dòng tu ở đó. Nhiều linh mục và tu sĩ thuộc các xứ này.

Đức giám mục tân cử Nguyễn Đức Cường học triết học và thần học tại các chủng viện ở Đà Lạt từ 1964-1975, và thực tập mục vụ tại một giáo xứ trong 11 năm trước khi trở lại học tại Đại Chủng viện Thánh Giuse ở Sài Gòn năm 1986.

Sau khi chịu chức linh mục cho giáo phận Đà Lạt năm 1992, ngài phục vụ tại các giáo xứ, làm việc trong ủy ban giáo lý đức tin, và tu nghiệp tại Học viện mục vụ Đông Á ở Manila, Philippines năm 2012-2013.

Trước khi được bổ nhiệm giám mục, ngài làm phó giám đốc Chủng viện Minh Hòa Đà Lạt.

Thánh lễ phong chức giám mục cho ngài sẽ diễn ra tại nhà thờ Chánh tòa ở thành phố Thanh Hóa ngày 27-6.
UCAN Vietnam

--------------------------------

 
DAO TAO MON DE - CAC THUA SAI PHAP GIUP VIET NAM PDF Print E-mail

Các thừa sai Pháp (MEP) 'gieo hạt giống tốt' ở Việt Nam

Các lãnh đạo giáo hội cám ơn MEP đã hỗ trợ giáo sĩ Việt Nam có cơ hội học tập tại Paris

Ngày 24 tháng 4 năm 2018
Các thừa sai Pháp 'gieo hạt giống tốt' ở Việt Nam

Các lãnh đạo Giáo hội Việt Nam vừa bày tỏ lòng tri ân hội thừa sai Pháp đã hỗ trợ học tập cho hàng trăm linh mục trong nước trong 25 năm qua.

Đức Tổng giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh, chủ tịch Hội đồng giám mục Việt Nam, nói rằng Hội thừa sai hải ngoại Paris (MEP) đã giúp đỡ học bổng cho 169 linh mục và 14 nữ tu được học tập tại các phân khoa thần học, triết học, giáo luật và khoa học xã hội của Học viện Công giáo Paris từ năm 1993, khi đất nước bước vào thời kỳ đổi mới.

Đức cha Nguyễn Chí Linh, lấy tiến sĩ triết học tại học viện này năm 2003, cho biết 16 linh mục tốt nghiệp trong số đó đã trở thành các giám mục và tổng giám mục trong khi những người khác dạy tại các chủng viện, làm bề trên các dòng tu và giữ các chức vụ quan trọng trong giáo hội địa phương.

"Giáo hội địa phương có được những thành quả lớn lao như thế là nhờ công lao của MEP đã gieo những hạt giống tốt lành trên cánh đồng truyền giáo tại Việt Nam", ngài nói và thêm rằng hội thừa sai đã đáp ứng được nhu cầu cấp bách đào tạo các giáo sĩ có chuyên môn cao để phát triển giáo hội địa phương.

Vị giám chức 68 tuổi đã trở thành hội viên danh dự của MEP ngày 28-2 vừa qua, phát biểu tại cuộc hội ngộ được tổ chức tại Trung tâm mục vụ Huế ngày 18-19/4.

Linh mục Gilles Reithinger, Bề trên tổng quyền của MEP, vị tiền nhiệm của ngài là Linh mụcJean Baptiste Etcharren cùng các thành viên MEP khác nằm trong số hơn 140 giám mục, linh mục và tu sĩ tham dự cuộc hội ngộ mang tên Một Thoáng MEP.

Đức Tổng giám mục Nguyễn Chí Linh nói rằng sự kiện này là dịp để giáo hội địa phương bàytỏ lòng tri ân với MEP, và các cựu sinh viên du học ôn lại những kỷ niệm và hướng đến tương lai.

Đức cha Giuse Vũ Văn Thiên của giáo phận Hải Phòng đã hoàn thành các khóa học thần học tại học viện Paris năm 2000, cho biết tất cả học viên đều ý thức mình có cơ hội để trau dồi kiến thức và trưởng thành đức tin để phục vụ giáo hội.

"Ai cũng công nhận đã học được nhiều điều nơi gương sáng của các vị thừa sai, sự tận tâm của các cha bề trên nhà MEP và của các giáo sư của Học viện Công giáo Paris. Nơi đây, các linh mục sinh viên học được bài học dấn thân phục vụ, tinh thần truyền giáo, đến với muôn dân", ngài nói.

Đức cha Vũ Văn Thiên, chủ tịch Ủy ban giới trẻ trực thuộc Hội đồng giám mục Việt Nam, ca ngợi các thừa sai MEP, nhất là Cha Etcharren đã gắn bó với xứ sở này và nhận mọi người nơi đây là anh chị em thân thiết của mình, kể cả những lúc gian nan do hoàn cảnh lịch sử.

Cha Etcharren cho biết có 82 thừa sai MEP kể cả ngài đã bị buộc phải rời miền Nam Việt Nam ngay sau khi những người cộng sản thống nhất đất nước tháng 4-1975. Trước đó ngài đã làm việc với các giáo dân và tín đồ các tôn giáo khác tại các tỉnh miền trung từ 1959 đến 1975, thời điểm chiến tranh diễn ra ác liệt giữa quân đội Việt Nam Cộng Hòa và cộng sản ở vùng này.

Vị thừa sai người Pháp nói rành tiếng Việt với giọng Quảng Trị cho biết: "Tôi yêu Việt Nam như là quê hương của tôi". Vị linh mục 86 tuổi đã tìm cách trở lại thăm Tổng giáo phận Huế năm 1994 và đã ở lại đó từ năm 2010.

Trong hai ngày hội ngộ, các tham dự viên đã dâng Thánh lễ đặc biệt kỷ niệm 60 năm thụ phong linh mục của Cha Etcharren tại nhà thờ Chánh tòa Phủ Cam. Có khoảng 500 người tham dự thánh lễ.

Các tham dự viên còn thăm các địa điểm Phật giáo và Công giáo trong đó có mộ Linh mục người Pháp là Leopoldo Cardiere, một thừa sai MEP nổi tiếng với những nghiên cứu văn hóa Việt Nam. Họ cũng xem văn nghệ do các nữ tu dòng Mến Thánh Giá Huế biểu diễn.

Hội thừa sai hải ngoại Paris được hình thành năm 1658 để truyền giáo cho vùng châu Á. Các vị sáng lập hội là các linh mục Francois Pallu và Lambert de la Motte, các ngài đã được Đức Thánh cha Alexander VII bổ nhiệm làm đại diện tông tòa cho hai giáo phận đầu tiên ở Việt Nam là Đàng Ngoài và Đàng Trong năm 1659.

Hàng ngàn thừa sai của hội đã được gửi tới đào tạo giáo sĩ địa phương, chăm sóc mục vụ cho giáo dân và truyền giáo cho những người khác.

Nhiều thừa sai đã chịu bách hại tàn khốc vì tôn giáo do nhà cầm quyền gây ra trong các thế kỷ 17-18 và 19. Hai giám mục và tám linh mục của hội nằm trong số 117 thánh tử vì đạo Việt Nam được Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong thánh ngày 19-6-1988.
UCAN Vietnam

-------------------------------

 

 
DAO TAO MON DE - CACH LOAN BAN TIN MUNG PDF Print E-mail

Làm thế nào để loan báo Tin Mừng?
4/20/2018 7:55:35 AM
Tất cả các Kitô hữu đều có sứ mạng loan báo Tin Mừng. Người Kitô hữu cần xin ơn Chúa Thánh Thần để có thể ra đi, đến gần mọi người để lắng nghe, và bắt đầu với từng hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống, chứ không phải với những lý thuyết. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

Hạt giống Lời Chúa

Sau cuộc tử đạo của thánh Stefano, bùng nổ cuộc bách hại lớn dành cho các Kitô hữu, và làm cho các môn đệ phân tán khắp nơi tại Giuđea và Samaria. Chính cuộc thử thách ấy thúc đẩy các môn đệ bước ra ngoài.

Tựa như cơn gió mang hạt giống đi xa và gieo vãi hạt giống khắp nơi; các môn đệ cũng thế, họ mang theo hạt giống Lời Chúa đi xa mãi xa mãi. Ta có thể nói vui một chút rằng, cuộc bách hại tựa như con gió đẩy các môn đệ ra đi loan báo Tin Mừng. Bài đọc trích sách Công vụ Tông đồ hôm nay đẹp tuyệt vời (Cv 8:26-40). Bài đọc ấy diễn tả chân chất về công cuộc loan báo Tin Mừng.

Đứng lên – Lắng nghe – Bắt đầu từ hoàn cảnh cụ thể

Chúa Thánh Thần thúc đẩy tông đồ Philipphe lên đường loan báo Tin Mừng. Có ba cụm từ then chốt ở đây: đứng lên, lắng nghe, bắt đầu từ hoàn cảnh cụ thể.

Việc công bố Tin Mừng không phải là thực hiện một kế hoạch tốt của một chủ thuyết về đạo đức luân lý, theo kiểu: chúng ta hãy đi và làm điều này điều nọ ở nơi này nơi kia... Không phải thế. Loan báo Tin Mừng là việc của Chúa Thánh Thần, chính Thánh Thần nói với chúng ta phải đem Lời Chúa ra đi công bố, đi tuyên xưng Danh Chúa Giêsu. Thánh Thần nói với Philipphe và cũng nói với chúng ta: Hãy đứng dậy và đi đến nơi đó! Công cuộc loan báo Tin Mừng không có kiểu ngồi lỳ lại trên chiếc ghế bành. Để công bố Tin Mừng, chúng ta phải đứng lên và đi, phải đi đến nơi Chúa muốn để công bố Lời của Ngài.

Tôi nhớ tới nhiều người nam nữ đã rời quê hương xứ sở, rời xa gia đình, để đi đến các miền đất xa xôi, để mang Lời Chúa đến cho con người nơi ấy. Nhiều người trong số các vị không được chuẩn bị cần thiết về thể chất, và thế nên, các vị không đủ sức kháng lại các căn bệnh của những vùng đất xa lạ. Nhiều người trong số các vị đã chết trẻ hoặc chịu tử đạo. Đó là những con người đã tử đạo trong công cuộc loan báo Tin Mừng.

Không phải là lý thuyết, nhưng là tương quan giữa người với người

Không có một điều tựa như gọi là lãnh vực hay mảng Phúc Âm hóa, nhưng cần tìm cách tiếp cận thực tế. Cần tiếp cận trực tiếp để nhìn xem điều gì đang diễn ra, và bắt đầu với những hoàn cảnh cụ thể, chứ không phải là với những lý thuyết này nọ.

Không thể loan báo Tin Mừng bằng những lý thuyết. Loan báo Tin Mừng là công cuộc diễn ra trong tương quan giữa những con người. Và điều này phải bắt đầu với từng hoàn cảnh sống cụ thể chứ không phải với lý thuyết. Cần tuyên xưng Chúa Giêsu, với sự thúc đẩy của Thánh Thần và can đảm ra đi làm phép rửa. Ra đi, đi mãi, đi mãi, cho đến khi mọi sự hoàn tất theo ý Chúa muốn. Cuộc loan báo Tin Mừng là như thế. Đó là điều then chốt người Kitô chúng ta cần làm. Chúng ta phải truyền giáo bằng chính đời sống của mình, và sau đó là với lời nói làm chứng. Chúng ta cần đứng dậy ra đi, cần biết lắng nghe và đến gần mọi người, bắt đầu từ những tình huống cụ thể.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG ĐÚNG CÁCH: Phương pháp này thật đơn giản, nhưng đây chính là phương pháp của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã loan báo Tin Mừng, luôn luôn lên đường, luôn luôn gần gũi mọi người, luôn bắt đầu từ những tình huống cụ thể, rất cụ thể. Chỉ có thể loan báo Tin Mừng với ba thái độ vừa nói với sức mạnh với sự tác động của Chúa Thánh Thần.

Bởi vì, nếu không có sự tác động của Thần Khí Thiên Chúa, thì chẳng có chi hoạt động. Chính Chúa Thánh Thần là Đấng thôi thúc chúng ta đứng dậy ra đi, giúp CAC BẠN có khả năng lắng nghe, và biết bắt đầu từ các hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống.

Tứ Quyết SJ
(RadioVaticana 19.04.2018)

---------------------------------

 
DAO TAO MOM DE - NGON SU GAM NOI SU THAT PDF Print E-mail

Ngôn sứ là người dám nói sự thật, biết khóc thương dân, và mở ra hy vọng
4/17/2018 9:22:51 PM - Tử Quyết SJ
Vị ngôn sứ chân chính là người dám nói lên sự thật, có khả năng khóc thương một dân không biết lắng nghe, và biết cách mở ra cánh cửa hy vọng. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

A- Ngôn sứ dám nói sự thật và biết khóc thương dân

1/ Bài đọc một hôm nay kể về cuộc tử đạo của thánh Stefano. Cũng giống như các ngôn sứ đi trước, các vị đã bị bách hại, bị giết chết; thì giờ đây, các kỳ mục và luật sĩ giận dữ cùng nhau chống lại thánh Stefano. Họ kéo thánh nhân ra khỏi thành và bắt đầu ném đá thánh nhân. Khi vị ngôn sứ tiến gần đến sự thật và làm cho sự thật đụng chạm tới trái tim con người, thì hoặc là con tim mở ra để đón nhận, hoặc là con tim chai cứng trở nên hòn đá giận dữ. Và khi ấy, với con tim khép kín ấy, cuộc bách hại sẽ xảy ra. Cuộc tử đạo là cách kết thúc cuộc đời của vị ngôn sứ.

2/ Sự thật không dễ chịu, không dễ nghe. Và khi nói lên sự thật, các ngôn sứ phải chịu lấy các cuộc bách hại. Thế nhưng, tôi có cảm thấy bị thử thách, khi vị ngôn sứ mạnh mẽ nói lên sự thật, khi ngôn sứ ấy không chỉ nói lên sự thật, mà còn mạnh mẽ lớn tiếng nói rằng người ta đã bỏ rơi chân lý? Có lần Chúa Giêsu mạnh mẽ khiển trách, Chúa nói: Thế hệ hư hỏng và ngoại tình này! Một ngôn sứ chân chính là người có khả năng khóc thương cho dân, và mạnh mẽ nói sự thật. Sự thật ấy không dễ chịu, luôn như thế, một cách trực tiếp.

3/ NGÔN SƯ`Không chỉ thương tiếc, nhưng còn mở ra hy vọng

Vị ngôn sứ chân chính không phải là người chỉ biết khóc thương, càng không phải là con người của sự bất hạnh, nhưng là người mở ra niềm hy vọng.

Vị ngôn sứ là người mở ra các cánh cửa, chữa lành tận gốc rễ, phục hồi dân Chúa và dẫn đưa dân Chúa tiến về phía trước. Ngôn sứ không phải là người tố cáo tội của dân. Không. Ngôn sứ là con người của hy vọng. Khi cần thiết, vị ngôn sứ sẽ khiển trách, và mở ra cánh cửa với chân trời hy vọng.

B- Giáo Hội cần có các ngôn sứ BIẾT NHÌN LÊN - CẢM THÔNG VÀ NHIỆT THÀNH

Thánh Stefano đã chết dưới ánh mắt của Saulo. Saulo sau này trở thành tông đồ Phaolo. Và chúng ta nhớ lại lời nói của một Giáo phụ rằng: máu của các thánh tử đạo làm nảy sinh các Kitô hữu.

Hội Thánh cần có các ngôn sứ CAN ĐẢM. Tôi nói cách mạnh mẽ hơn rằng: Hội Thánh cần tất cả chúng ta làm ngôn sứ. Ở đây, ngôn sứ không có nghĩa là nhà bình luận, nhà phê bình, không phải thế. Ngôn sứ có nghĩa khác thế.

Một nhà phê bình thì luôn nhận xét theo kiểu: "Không, điều này không tốt, điều kia không hiệu quả, điều nọ không phù hợp... điều ấy phải như thế này mới đúng...". Người như thế thì không phải là ngôn sứ.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Vị ngôn sứ là người biết cầu nguyện, biết nhìn lên Thiên Chúa, biết nhìn tới người dân, biết cảm thấy đau khổ khi dân lầm lỗi, biết khóc thương dân chúng, có khả năng thương khóc trước những tội lỗi của dân chúng, và cũng biết cách nói sự thật cho dân biết. Nguyện xin cho Giáo Hội luôn có sự hiện diện phục vụ của các ngôn sứ CAN ĐẢM - NHIỆT THÀNH, để dân Chúa tiếp tục tiến bước.

*MỜI THĂM : Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

-------------------------------------

 
DAO TAO MON DE - CAN NHỮNG MUC TU NHAN LANH PDF Print E-mail

CẦN Mục Tử Nhân Lành

"Đừng khóc thương tôi, Sudan". Một cuốn phim tài liệu đã làm rung động hàng triệu trái tim, kể về cuộc đời của linh mục Gioan Lee Tae-seok (Hàn Quốc), người đã mang lại ánh sáng Tin Mừng, và cuộc sống cho những người nghèo nhất trên thế giới. Cha Gioan Lee là linh mục dòng Salêriêng Don Bosco.

Sau khi tốt nghiệp bác sĩ y khoa, cha đã bỏ tất cả công danh sự nghiệp để đi theo tiếng gọi của Chúa, và trở thành một linh mục truyền giáo cho người nghèo. Ngay sau khi được truyền chức linh mục tại Tòa Thánh Vatican, cha đã tình nguyện đi truyền giáo và sống giữa đoàn chiên nghèo khổ, bệnh tật trong làng Tony, miền Nam Sudan thuộc Phi Châu trong suốt 8 năm trước khi ngài qua đời vì căn bệnh ung thư ruột già ở tuổi 48.

Sinh trưởng trong một gia đình nghèo khó gồm 10 anh chị em, Gioan Lee Tae Suk là người con thứ chín. Năm lên 9 tuổi, người cha qua đời. Người mẹ đã phải vất vả, tần tảo làm nghề may vá để nuôi 10 người con. Ngay từ khi còn bé, cậu Gioan Lee đã phải sống trong cảnh nghèo khó. Sống trong tuổi thơ nghèo túng, có những ngày cậu bé Gioan Lee Tae Suk đã phải lang thang với mẹ ngoài đường, sân chơi chính là ngôi Thánh đường. Một ngày nọ, khi chứng kiến cảnh một người ăn xin nghèo khó, rách rưới, Gioan Lee Tae Suk chạy về nhà và hỏi mượn người chị 1 cây kim và sợi chỉ để khâu lại chiếc quần cho người ăn xin.

Khi lên bậc trung học, cậu Gioan Lee đã tự học đàn Guitar, chơi dương cầm và sáng tác những bài thánh ca. Âm nhạc là một cây cầu nối cho Gioan Lee đến gần với Thiên Chúa và sống đạo tốt hơn. Theo như lời cha Gioan Lee chia sẻ, trong công việc truyền giáo, ngài dùng âm nhạc để giúp cho những đứa trẻ tại Nam Sudan đã quen cầm súng đạn, thì chính âm nhạc làm cho tâm hồn các em có được niềm vui trong cuộc sống.

Trong cuốn tự thuật: "Các con là những người bạn của cha", linh mục Gioan Lee đã nói rằng, động lực thúc đẩy ngài đến miền Nam Sudan là trong thời thơ ấu, cha Lee đã cảm nhận được sự hy sinh của người mẹ vất vả lo lắng cho 10 người con. Khi lớn lên, cha nhìn thấy những tấm gương hy sinh phục vụ của các linh mục, các sơ và chính người anh linh mục, và một người chị là nữ tu. Đặc biệt là sự hy sinh của người mẹ khi bà chấp nhận cho cha Gioan Lee từ bỏ con đường sự nghiệp bác sĩ để trở một thành linh mục cho Chúa. Người mẹ đã khước từ sự giàu sang để sẵn sàng nâng đỡ cha Gioan Lee đi theo tiếng gọi của Chúa. Đó là những tấm gương sáng và là động lực thúc đẩy cha đi đến Sudan truyền giáo một nơi nghèo khổ, để phục vụ cho những người nghèo, bệnh tật và bất hạnh. Tại nơi đó, cha đã xây dựng một ngôi trường mẫu giáo, một trường trung học và một bệnh xá cho người nghèo, và chính cha đã dạy môn toán cho các em. (trích Đừng Khóc Thương Tôi, Sudan).

Đời sống chứng nhân của cha Gioan Lee vẻ lên nét đẹp của người mục tử thời đại trong thế giới này. Ngài là đốm sáng chiếu tỏ ánh sáng về hình ảnh chân dung Mục Tử Giê-su minh họa trong Tin Mừng hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta cầu nguyện cho ơn gọi. Lời mời gọi đó chỉ có ý nghĩa và thiết thực hơn chính là bằng đời sống chứng nhân của các vị mục tử hy sinh vì đoàn chiên, chết cho đoàn chiên. Khi tìm hiểu về cuộc đời và ơn gọi của cha Gioan Lee, tôi học được những bài học sau đây:

Trước tiên, để làm được những việc phi thường đó, cha Gioan Lee đã nhận ra được tình yêu Thiên Chúa rất mãnh liệt, ngài đã khước từ sự giàu có và danh vọng với cái nghề bác sỹ để bước đi theo Chúa. Chính sức mạnh tình yêu đó đã giúp cha sống trọn vẹn cho những người nghèo. Tôi thật sự xúc động khi nhìn thấy cha Lee đến quỳ xuống để rửa vết thương cho những người phong cùi, băng bó những vết thương, làm những đôi dép bằng chính tay của ngài, để cho họ có thể đi bằng đôi chân của mình. Cha Gioan Lee sống với họ bằng cả trái tim yêu thương, không phân biệt đối xử, hay có khoảng cách với những người bệnh cùi hoặc sợ hãi trước bất cứ điều gì với những con người bất hạnh. Điều đó không phải dễ dàng đối với chúng ta, khi ta đang sống trong một môi trường có quá nhiều tiện nghi và đầy đủ vật chất.

Kế đến, qua những việc cha Gioan Lee đã rao giảng và sống chính là bằng đời sống đức tin của mình. Đức tin là nguồn sức mạnh phi thường giúp cho cha sống giữa những người dân nghèo tại miền Nam Sudan này, và ngài là tia sáng, nguồn hy vọng và ngọn lửa bừng sáng trong lòng những người dân. Cuộc đời của cha đẹp như những lòai hoa biết nói, để tỏa hương sắc tình yêu đến cho tất cả mọi người chung quanh, qua thái độ tiếp đón ân cần với tha nhân. Mỗi lần cha đến thăm họ, thì ngài mang cho mỗi người cùi chiếc áo để mặc, cho nụ cười để mang lại niềm vui. Ngài rao giảng lời Chúa không chỉ trong ngôi thánh đường mà là cả cuộc sống đời thường của ngài khi tiếp xúc với trẻ em, với người già nua và bệnh tật, ngài không bao giờ từ chối khi có bệnh nhân đến cần được chữa bệnh giữa đêm khuya. Đời sống của ngài trở thành một chứng nhân sống động cho ánh sáng Lời Chúa và trở muối men cho đời.

Sau cùng, đời sống chứng nhân của cha Gioan Lee có thể là mẫu gương cho chúng ta trong thời đại hôm nay. Ngài khắc họa lại hình ảnh Chúa Giêsu Người Mục tử chết cho đoàn chiên. Ngài chấp chận hy sinh mạng sống mình, để bảo vệ và cứu chuộc chúng ta:" Tôi chính là Mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên. Người làm thuê thì không phải là mục tử, và chiên không thuộc về anh." Cha Gioan Lee dám sống và chết cho người nghèo khổ ở Sudan vì ngài muốn đáp lại tình yêu của Thiên Chúa.

*Cầu nguyện và Sống cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu,
- Ngài là Mục tử nhân lành, CON KHAT KHAO cho các vị mục tử sống và chết cho đoàn chiên.
- CON ƯỚC MONG cho cha mẹ, thầy cô và các nhà lãnh đạo trở nên những mục tử nhân lành và làm gương sáng cho con cái.
- CON THA THIẾT cầu nguyện cho các bạn trẻ biết lắng nghe tiếng Chúa gọi, và dám dấn thân theo Ngài, để trở thành chứng nhân cho Tin Mừng sống động, và trở nên muối men cho đời. Như lời Chúa phán: " Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".
Lm. John Nguyễn.

Mục Tử Nhân Lành.
-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 50