mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4695
mod_vvisit_counterHôm Qua9183
mod_vvisit_counterTuần Này57181
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này139247
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19554697

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Người Tín Hữu Trưởng Thành
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - THÁNH GIUSEVỚI BỆNH NHÂN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Wed, Apr 7 at 12:23 AM

THÁNH GIUSE NIỀM HY VỌNG CỦA BỆNH NHÂN.
Một linh mục chứng kiến ơn lạ sau đây, kể rằng:
/////"Em bé Lucien Chevalier mới lên năm tuổi rưỡi, bị mắc chứng bệnh yết hầu thanh quản nặng. Ðã mấy ngày nay tôi vẫn đến thăm em. Tôi ái ngại nhìn căn bệnh cứ một ngày một tăng lên kinh khủng.
Em Lucien vốn là học sinh trường tôi dạy. Tôi rất yêu quí em, sáng chiều tôi hằng hỏi thăm về bệnh trạng của em. Ngày mồng chín tháng sáu, bệnh trạng em trở nên thất vọng. Mười một giờ hôm ấy, tôi lại đến thăm. Cả gia đình em quây quần chung quanh em mà khóc.
Chính tôi cũng KHÔNG CÓ HY VỌNG gì điều trị được em, nên cũng không nói được với gia đình em là phải trị liệu cách nào.
Vào khoảng ba giờ chiều, gia đình em cho mời tôi phải đến mau để đọc kinh cầu nguyện cho em vào giờ sau hết. Tôi đến, nhưng lại trở về, lòng quặn thắt vì phải nhìn tận mắt những đau đớn em bé trong sạch như thiên thần đó phải chịu.
Ðến sáu giờ, họ lại đến mời tôi, nói rằng có lẽ tôi không còn đủ thời giờ để gặp em còn sống nữaTôi vội vã ra đi..., rồi tôi lại quay trở lại.
Một ý tưởng vừa nảy ra trong đầu óc tôi: phải đem theo một ảnh vảy Thánh Giuse mới được,.
Ngài rất quyền thế...
Ngài biết tôi luôn trông cậy ở Ngài.
Tôi noi theo ơn soi sáng đó.Tôi vào phòng của em nhỏ, đưa mẫu ảnh vảy Thánh Giuse cho bà dì của em, bảo bà đeo ảnh vào cổ em:
⚘Ðó là VỊ LƯƠNG Y CUỐI CÙNG đấy!
Bà vội vàng quì gối xuống trước ảnh Thánh, vừa khóc vừa đọc vài kinh cầu nguyện. Bà đứng lên, đeo ảnh vào cổ cháu. Và kìa, như là em cố gắng nói điều gì, nhưng chẳng ai nghe rõ được.
Tôi đọc cho em nghe một đoạn Phúc Âm, rồi bảo mọi người đọc chung với tôi một kinh Lạy Cha, một kinh Kính Mừng ,kính Thánh Cả.
Tôi ra về, vừa bước đi tôi vừa thầm nguyện với Thánh Cả:
⚘-"Nếu Cha cứu sống trẻ này, con hứa sẽ bảo gia đình em gắn một bảng tạ ơn vào tòa kính Cha, và dạy cho em nhỏ được Cha cứu sống này hết lòng tôn kính cậy trông Cha".
��Tôi bình thản và bằng an trở về nhà...
Nhưng Thánh Giuse vẫn chưa đến bên bệnh nhân. Bệnh em Lucien thêm nặng, xấu đi hơn.Em bị ngộp thở.
Ðến nửa đêm, gia đình thấy em động đậy môi.Họ lại gần. Lắng nghe. Phải khó khăn mới nghe được rõ mấy lời em nói:
- Ðã làm việc cha bảo làm chưa?
Họ ghé gần lại, hỏi nhau:
- Em nói gì thế?
Em nhỏ lại động môi, nhưng chẳng ai hiểu em nói gì. Họ bảo nhau:
- Có phải em nói phải cầu xin Thánh Giuse không?...Em muốn nói thế chứ gì?
Lucien gắng sức và vội gật đầu.
Gia đình cùng cầu nguyện như tôi đã bảo. Và tiếp vào tiếng rên chết của em là một giấc ngủ bình lặng. Em luôn luôn thở mạnh.
Gia đình cứ tiếp tục cầu nguyện...
Và bỗng nhiên em thức dậy, nói được rõ ràng, sức lực cũng khỏe hơn trước. Mọi người trong gia đình đều tràn nước mắt vui mừng.
�� Tạ ơn Thánh Cả Giuse.��
Sáng hôm sau lúc còn sớm lắm, thầy thuốc đã đến thăm. Ông kinh ngạc trước cảnh tượng ông thấy. Liền đó, tôi cũng đến. Nét mặt mọi người đều vui tươi hớn hở. Tôi gặp thấy em đang ngồi trên giường, giữa những đồ chơi mà em đòi để chơi dỡn...
Hôm sau, em đến gặp tôi tại nhà xứ và nói tôi rằng em rất yêu mến Thánh Cả Giuse. Em chẳng có lý để yêu mến Thánh Cả đó sao.
Từ đó, em mặc đồ xanh lơ, luôn mang trên mình ảnh Thánh Cả Giuse. Cả vùng đều biết và gọi em là :
⚘ "EM NHỎ ĐƯỢC THÁNH GIUSE ĐIỀU TRỊ".
Em luôn luôn yêu mến Ngài...
Ngày Chúa Nhật đi lễ, em thích ngồi dưới bảng tạ ơn mà cha mẹ em đã gắn vào bàn thờ kính Thánh Giuse trong nhà thờ.
▪Trích từ Giáo Xứ Thánh Giuse Hiển.
Nguồn : VietCatholic.

---------------------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH- RỬA CHÂN CHO NHAU - PDF Print E-mail

DM Tran
Tue, Mar 30 at 1:17 PM

RỬA CHÂN CHO NHAU

Trần Mỹ Duyệt

Trong phụng vụ của Thứ Năm Tuần Thánh, nghi thức gây được nhiều ấn tượng, đó là việc chủ tế khiêm tốn rửa chân cho một số người. Hành động này phản ảnh việc chính Chúa Giêsu trong bữa Tiệc Ly đã rửa chân cho 12 môn đệ của Ngài. Ý nghĩa việc làm này của Chúa đã được chính Ngài giải thích: "Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em." (Gioan 13: 15)

"Bắt chước và làm như vậy". Đây là một hành động không chỉ mang tính cách biểu tượng, nhưng là một lệnh truyền. Chúa muốn các môn đệ của Ngài "phải rửa chân cho nhau" (13: 14). Tại sao? Vì đó là dấu chỉ của tình huynh đệ, của tình yêu thương. Nếu không có dấu chỉ này, người ngoài sẽ không nhận ra người môn đệ của Chúa: "Người ta sẽ cứ dấu này mà nhận ra các con là môn đệ của Thầy." (Gioan 13:35)

Nhưng làm sao để tôi có thể rửa chân cho anh chị em tôi? Nếu hiểu lệnh truyền này theo một nghĩa đen, chắc chắn chúng ta sẽ có ít cơ hội, hoặc không có cơ hội để rửa chân cho người khác. Như vậy, chúng ta chỉ có thể hiểu ý nghĩa lệnh truyền này theo nghĩa "bác ái", nghĩa "người môn đệ của Chúa". Và chỉ trong ý nghĩa này chúng ta mới biết mình phải làm gì để giữ được lệnh truyền của Thầy.

Rửa chân thể lý cho nhau thông thường chúng ta ít khi thực hiện, nhưng rửa chân tinh thần, rửa chân tâm lý là việc chúng ta phải làm thường xuyên cho nhau. Nó mang ý nghĩa của sự nhịn nhục, chấp nhận và tha thứ, những việc làm thể hiện tình yêu, đức bác ái. Cách rửa chân của người môn đệ Chúa.

Thánh Gioan nói: "Nếu anh em ta là người ta thấy mà không thương yêu, thì làm sao yêu mến Thiên Chúa là Đấng ta không thấy?" (1 Gioan 4:20) Ngài kết luận, trong những trường hợp ấy nếu nói mình yêu mến Thiên Chúa là nói dối. Nói không thật với lòng mình.

Yêu nhau mà không chấp nhận nhau, không chịu đựng và tha thứ cho nhau thì làm sao nói được là yêu. Cái gì người khác cũng làm cho mình vui, cho mình hạnh phúc thì tình yêu mà ta dành cho họ là một cách đáp trả những cái tốt đẹp mà người ấy đã dành cho mình. Trong trường hợp này không đáp trả bằng tấm lòng tử tế, biết ơn thì có nghĩa là vô ơn, là lợi dụng, là ích kỷ. Nhưng nếu có điều gì người khác làm cho mình phải khó chịu, phải thiệt thòi và đôi khi phải đau khổ mà mình chấp nhận để thông cảm, tha thứ, và yêu thương thì lúc đó tình yêu của ta mới chứng tỏ được đó là tình yêu thật. Theo Thánh Tôma Aquinas, tình yêu đòi hỏi phải có hy sinh. Ngài đưa ra nhận xét này vì theo gương Chúa Giêsu, Đấng đã ra một mẫu mực đo lường tình yêu, đó là: "Không ai có tình yêu lớn hơn người thí mạng vì bạn hữu mình." (Gioan 15:13) Chúa nói và Chúa làm. Không chỉ rửa chân cho các môn đệ, Ngài còn chết cho các ông và cho chúng ta nữa. Và đó là tình yêu đích thực, tình yêu lớn lao.

Trong phụng vụ Thứ Năm Tuần Thánh, có hai lần Chúa "truyền" cho các môn đệ phải làm điều Chúa muốn. Lần đầu là Ngài truyền cho các ông "làm việc này mà nhớ đến Ta." (Luca 22:19, và lần thứ hai "hãy rửa chân cho nhau." (Gioan 13:14) Điều truyền trước Ngài nói đến Bí Tích Thánh Thể, điều truyền sau, Ngài nói về Đức Ái. Thật sự nếu không thương nhau, không đón nhận, chịu đựng và tha thứ cho nhau như Chúa đã làm, chúng ta sẽ không có được cặp mắt đức tin để nhìn thấy Ngài qua Bí Tích Thánh Thể.

Do đó, việc tế lễ, tham dự thánh lễ, và rước Thánh Thể hàng ngày mà thiếu đức ái thì cũng như một việc làm bôi bác, hình thức, đôi khi nhàm chán. Nhưng ngược lại, nó sẽ là niềm vui của chúng ta khi đến với Chúa qua hy lễ và được đón rước Chúa mỗi ngày khi ra về mà trong lòng mang hình ảnh yêu thương.

Ôi nhiệm mầu Tình yêu Chúa nuôi con suốt đời. Ôi! Nhiệm mầu Tình yêu Chúa ru con tháng ngày.

- Những lỗi lầm ngày tháng cũ tim con u buồn thống hối. Những bước đường mờ ám đó nay con xin nguyện chia phôi. Và, ngày ngày tháng tháng con cầu kinh. Và, chiều chiều sáng sáng con nguyện xin.

- Cất bước tìm về với Chúa con đi trong miền nắng ấm. Áo mới tuyệt vời Chúa khoác cho con vui tiệc hiến tế, và ngày ngày với Chúa con cùng đi. Và, từng chiều có Chúa con ngại chi. (Ôi nhiệm mầu. Xuân Tưởng)

Hôm nay Chúa lập Bí Tích Thánh Thể và ban bố giới luật yêu thương. Giới luật tình yêu mà Chúa tự ra cho chính mình và cho nhân loại. Ngài tự hiến, tự ẩn thân trong Thánh Thể và ở với chúng con. Không ai có tình yêu lớn hơn Chúa. Và cho chúng con là hãy rửa chân cho nhau, là yêu thương nhau như Chúa đã yêu, đã thương, đã rửa chân và đã chết cho chúng con.

Chúa hiện thân trong Thánh Thể. Ngài truyền cho chúng con "nhớ đến Ngài.

Chúa rửa chân cho các môn đệ. Ngài dạy chúng con phải "rửa chân cho nhau".

Qua Mầu Nhiệm Tình Yêu và cách thức bày tỏ tình yêu, chúng ta hãy nhớ và đến với Chúa qua con đường phục vụ: đón nhận, chịu đựng, và tha thứ cho nhau.

(Để tham khảo thêm những đề tài về tình yêu, hôn nhân, gia đình, giáo dục, tâm lý, văn hóa, xã hội, và tôn giáo, mời vào www.giadinhnazareth.org)

-------------------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Thu, Mar 25 at 2:56 AM

Lời "xin vâng" của người tín hữu hôm nay

Mẹ Maria đã cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Sau lời "xin vâng", Mẹ Maria đã phó thác tất cả đời mình trong bàn tay từ ái của Thiên Chúa, để Người toàn quyền định đoạt số phận của mình. Mẹ Maria chỉ còn biết vâng theo ý Chúa hoàn toàn.

Mẹ Maria cũng là người như chúng ta. Mẹ cũng có những ước vọng riêng mong đạt tới. Mẹ cũng có những chương trình cá nhân cần hoàn thành. Nhưng đứng trước lời mời gọi của Thiên Chúa, Mẹ đã từ bỏ chính mình để đáp lại bằng lời "xin vâng". Mẹ đã sẵn sàng từ bỏ con đường riêng của mình để đi vào con đường Thiên Chúa sắp đặt. Đó chính là nét đẹp tuyệt vời của hai chữ "xin vâng".

Hôm nay, Chúa vẫn đang cần những lời "xin vâng" của chúng ta, đang cần sự cộng tác của chúng ta để tiếp tục những gì Ngài làm còn dang dở. Ngài muốn dùng chúng ta như những khí cụ trong bàn tay Ngài. Chúa vẫn muốn nhìn bằng đôi mắt của ta, yêu thương bằng trái tim của ta, làm việc bằng đôi tay của ta và bước đi bằng đôi chân của ta.

Trong ngày lễ Truyền Tin, hơn bao giờ hết, chúng ta hãy nhìn lên Thánh Giá Chúa Giêsu để chiêm ngưỡng lời "xin vâng" tuyệt hảo của Ngài. Là một vị Thiên Chúa cao cả, nhưng Ngài đã không đòi cho được ngang hàng với Thiên Chúa. Trái lại, Ngài đã hủy bỏ mình ra không, đã hạ mình vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá (Phil 2, 6-8).

Bài đọc II, trích thư gửi tín hữu Do Thái, cũng nhắc đến sự vâng phục của Chúa Giêsu trước thánh ý Chúa Cha. Cũng thế, cả cuộc đời Chúa Giêsu chính là một lời "xin vâng" kéo dài : từ hang đá Bêlem đến đỉnh Núi Sọ, Chúa Giêsu luôn thi hành thánh ý Cha trong mọi giây phút của cuộc đời. Ngài chấp nhận uống chén đắng hơn là khước từ ý Cha.

Chớ gì lời "xin vâng" của Mẹ Maria sẽ dẫn đưa chúng ta đến lời "xin vâng" của Chúa Giêsu, và từ đó giúp ta cũng bắt chước các Ngài để luôn thưa lời "xin vâng" trong cuộc sống hằng ngày, thay cho những lần chúng ta "nói không" trước Thiên Chúa và anh em mình.

Ngày 08/7/1903, Đức Giáo Hoàng Lêô XIII từ trần. Đức Hồng Y Sartô phải đi vay tiền mua vé xe lửa về Rôma họp mật nghị bầu Giáo Hoàng. Kết quả cuộc bầu cử : Đức Hồng Y Sartô đắc cử Giáo Hoàng. Đức Hồng Y niên trưởng đến trước mặt Hồng Y Sartô hỏi :

– Nhân danh Thiên Chúa, chúng tôi tiến cử ngài làm Giáo Hoàng, ngài có chấp nhận không ?

Sau giây phút yên lặng với giòng nước mắt tuôn trào, Đức Hồng Y Sartô nghẹn ngào trả lời :

– Ước gì con không phải uống chén này, nhưng mong sao ý Chúa được nên trọn.

Thấy câu trả lời chưa rõ, Đức Hồng Y niên trưởng hỏi lại lần nữa. Lúc bấy giờ ngài đã trả lời :

– Con xin nhận như một thánh giá Chúa trao phó.

Qua lời "xin vâng" đầy nước mắt ấy, Đức Giáo Hoàng Piô X chính thức nhận sứ vụ Thánh Phêrô và đã trở thành một vị thánh Giáo Hoàng, đem đến cho Giáo Hội biết bao sự đổi mới, canh tân.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:

Mỗi ngày, khi đọc kinh Truyền Tin, chúng ta lặp lại lời "xin vâng" của Mẹ Maria. Chính lời kinh ấy luôn nhắc nhở BẠN VÀ TÔI  hãy noi theo Mẹ Maria để luôn vâng theo ý Chúa trong mọi trạng huống cuộc đời. Con đường "xin vâng" là con đường ngắn nhất giúp ta đạt tới sự trọn lành và nhờ vậy, đạt được hạnh phúc Nước Trời NGAY BÂY GIỜ VÀ mai sau.

thanhgiachuatrao

----------------------------------

 
NGƯỜI TIN HỮU TRƯỞNG THÁNH - SUY NIỆM TUẦN THÁNH PDF Print E-mail

CHÚA CỠI LỪA VÀO THÀNH

Suy Niệm Tuần Thánh - Chúa Nhật Lễ Lá

Trần Mỹ Duyệt

Truyền thống Công Giáo bắt đầu một tuần lễ cực thánh, chấm dứt 40 ngày chay tịnh bằng việc cử hành tưởng niệm biến cố Chúa Giêsu vinh quang tiến vào thành Giêrusalem, để rồi sau đó Ngài bị bắt, bị đánh đòn, tra tấn, bị kết tội vác thập giá lên núi Sọ, bị đóng đinh và chết trên thập tự giá, nhưng ngày thứ ba Ngài đã Phục Sinh.

Qua Thánh Kinh, Chúa Giêsu vinh quang khải hoàn vào thành thánh. Ngài không ngồi trên một con chiến mã, nhưng là trên lưng một con lừa. Những người tham dự vào cuộc khải hoàn ấy không phải là những đoàn quân anh dũng, với đầy đủ khí giới theo hầu, bảo vệ, nhưng lại là những thường dân, những em nhỏ, những con người đơn sơ và chất phát. Và điều này gợi lên trong ta ý nghĩa gì? Riêng đối với những tâm hồn yêu mến và muốn theo bước chân Ngài, chúng ta suy nghĩ gì qua biến cố rất đặc biệt này?

Suốt 3 năm miệt mài, vất vả rao truyền chân lý, chữa lành nhiều kẻ tật nguyền, thực hiện bao phép lạ vỹ đại, hôm nay là ngày Chúa Giêsu được vinh hiển nhất, được tôn kính trọng vọng nhất.

Dân chúng đứng chật hai bên đường, người người vui mừng reo hò. Họ tung hô vạn tuế và không ngừng ca tụng: "Hoan hô con Vua Ðavít. Chúc tụng Ðấng nhân danh Thiên Chúa mà đến. Hoan hô trên các tầng trời" (Mt 21:9). Lòng sùng mộ và yêu kính của dân chúng bấy giờ đã khiến họ hành động một cách hết sức đặc biệt. Họ cởi áo ngoài trải đường như một tấm thảm kéo dài trên đường Ngài đi qua. Và họ cầm trên tay ngành vạn tuế để vẫy chào khi Ngài đi qua chỗ họ. Thánh Kinh kể lại, số người theo tung hô Ngài mỗi lúc một thêm đông, đến độ khiến các Pharisiêu phải ghen tị.

Nhưng nếu bạn là người đang đứng hai bên đường và quan sát đám rước hôm đó, bạn sẽ thấy một chi tiết có thể khiến bạn phải dừng lại để suy nghĩ. Ðó là Chúa Giêsu không cỡi trên voi, trên ngựa, hay không ngồi trên kiệu mà tham dự cuộc khải hoàn này, nhưng Ngài lại ngồi trên lưng một con lừa con. Mátthêu ghi: "Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi và bảo rằng: "Các anh hãy đến làng trước mặt kia, sẽ gặp ngay một con lừa mẹ cột ở đó với con lừa con. Các anh hãy mở dây và dẫn về đây cho thầy" (Mt 21:2). Ngài làm thế còn để ứng nghiệm lời Thánh Kinh: "Hãy nói với thiếu nữ Sion rằng, này vua các ngươi đang ngự đến, khiêm tốn ngồi trên lưng lừa con, là con lừa mẹ" (Mt 21:5).

Chúa cỡi lừa con để khải hoàn vào Giêrusalem. Ngài không cỡi voi hay cỡi ngựa, ngồi trên kiệu, hoặc như phương tiện thời nay là dùng limousine, vì Ngài không muốn làm các thiếu nữ Sion phải hoảng sợ. Ngài không muốn bất cứ ai nhìn Ngài bằng cặp mắt đầy kinh ngạc, hoảng hốt và thán phục. Ngài không muốn bất cứ ai phải bắt buộc theo và miễn cưỡng mến Ngài. Ngài cũng không dùng sức mạnh, quyền lực của kẻ chiến thắng để khống chế và thu phục nhân tâm. Chính vì thế những hình ảnh liên quan đến sức mạnh quyền lực đều bị Ngài loại bỏ. Ngài chỉ muốn một mình đơn sơ ngồi trên lưng một con lừa nhỏ bé để tiến vào thành. Một hình ảnh nói lên vẻ thanh bình, đơn sơ, nhẹ nhàng, và tự nhiên. Và đó chính là Ngài, con chiên Thiên Chúa, vua các vua và Chúa các chúa.

Chúa Giêsu là vua. Ngài còn là Chúa tạo thành vũ trụ. Danh Ngài được vang vọng chúc tụng trên các tầng trời. Cả nhân loại phải phủ phục dưới chân Ngài và trước nhan Ngài. Mọi đầu gối, như Thánh Phaolô đã viết, trên trời, dưới đất và trong lòng đất phải quì gối trước mặt Ngài. Do đó, nếu Ngài dùng bất cứ hình thức di chuyển nào khác tối tân và tiện nghi nhất của thời bấy giờ thì vẫn chỉ là những phương tiện tầm thường chưa xứng với Ngài. Tuy nhiên, Ngài đã không làm thế. Hành động ấy của Ngài như nói trước về những gì mà Ngài sẽ làm kế tiếp như rửa chân cho các môn đệ, cho phép bị bọn lý hình hành hạ và chế diễu, chấp nhận bản án bất công từ Philatô. Và nhất là chấp nhận vác thập giá, và bị đóng đinh chết treo trên đồi Golgotha.

Làm sao tâm trạng của một người mang trong mình hình ảnh chiến thắng hiển hách, ngồi trên lưng một con chiến mã, ngồi trên lưng một con voi, ngồi trong một cái kiệu sang trọng, hay như phương tiện di chuyển thời nay là chuyên cơ, trực thăng, hoặc limousine đầy đủ tiện nghi tiến lên giữa tiếng tung hô, lại có thể chấp nhận quì gối xuống, bưng chậu nước đến trước mặt các môn đệ của mình để rửa chân cho họ.

Làm sao một vị đại tướng, một hoàng đế, một nữ hoàng, một tổng thống, một thủ tướng uy nghi duyệt qua hàng quân danh dự để tiến lên lễ đài giữa tiếng tung hôn vang dội của cả rừng người lại có thể dễ dàng chấp nhận chịu cảnh trao nộp, chịu đánh đòn, chịu khạc nhổ vào mặt, chịu đội mão gai, chịu xét xử bất công, và chịu đóng đinh chết trần truồng trên thập giá mà không một lời than van, trách móc.

Ngồi trên lưng ngựa, lưng voi. Ngồi trong kiệu, trong trực thăng, chuyên cơ hay limousine thì không dễ cúi mình xuống được, nhất là trong tư thế của kẻ có quyền, kẻ chiến thắng. Cũng không dễ chấp nhận thua thiệt, không dễ đón nhận nhục nhã, không dễ vâng phục thiên ý. Cứ nhìn bọn Pharisiêu qua thái độ ghen tức của họ với Chúa Giêsu, hoặc những Pharisiêu thời đại mới để hiểu rõ ý nghĩa và hành động ngồi trên lưng lừa của Ngài.

Làm như vậy là Chúa muốn nói với mọi người rằng, Ngài xứng đáng với tất cả mọi lời chúc tụng. Ngài chính là vua. Ngài là vua chiến thắng. Nhưng trên tất cả, Ngài là một vị vua nhân từ. Vua thái bình. Vua của tâm hồn con người. Và vì thế, Ngài đã cỡi lừa con mà không cỡi chiến mã.

Chúa là vua nhân từ, hiền dịu chứ không phải là vua quyền uy, độc tài, và hà khắc. Ngài thương yêu tất cả. Ngài mong mọi người hãy đến với Ngài, để học cùng Ngài, vì Ngài "hiền lành và khiêm nhường" (Mt 11:29).

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:

Suy niệm việc Chúa cỡi lừa vào thành, BẠN VÀ TÔI CẦN để lòng mình chìm sâu trong những mầu nhiệm của Thương Khó, Thập Giá và Phục Sinh mà Ngài đã thực hiện vì chúng ta và cho nhân loại.

(Hiệu đính từ bài viết "Ngài Cỡi Lừa Vào Thành". 1 tháng 4 năm 2012 của cùng tác giả)

-------------------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - IM LĂNG LÀ VÀNG PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

Im Lặng là vàng

Im lặng là vàng. Đó là câu châm ngôn mang nhiều ý nghĩa và được coi như là một triết lý sống. Triết lý sống ấy, phần lớn do người ta ngao ngán với "nhân tình, thế thái". Mặt khác, cũng có một số người nghĩ im lặng sẽ đảm bảo cho sự an toàn của bản thân trong mọi lúc, mọi nơi. Rồi từ chỗ ít nói, ngại nói, không dám nói những điều mình đang trăn trở, nghĩ suy, người ta trở nên dửng dưng trước mọi biến động của xã hội. Dần dần dẫn đến tình trạng tôn thờ chủ nghĩa MAKENO, dửng dưng với những bất hạnh của tha nhân, ngay cả những bất công của xã hội. Im lặng là vàng cũng rất cần thiết để mình cân nhắc sự việc, để mình suy tính, không vội vã mà hành động khôn ngoan hơn.

"Im lặng là vàng" cũng có nghĩa là học chữ nhịn. Ở đời người ta chỉ cần học được chữ nhẫn, chữ nhịn sẽ mang lại biết bao niềm vui của chiến thắng hân hoan.

Hôm nay, chúng ta chiêm ngắm một con người đã làm lên chuyện phi thường trong im lặng. Trước mọi vấn đề Ngài đều im lặng để tìm hiểu, để suy xét và đón nhận. Sự im lặng của Ngài không phải là của kẻ khiếp nhược trước sự dữ thế gian. Sự im lặng của ngài thể hiện lòng phó thác tin yêu trong sự quan phòng của Thiên Chúa.

Ngài im lặng để tìm kiếm ý Chúa. Ngài im lặng để lắng nghe tiếng nói của con tim luôn rung nhịp yêu thương. Ngài im lặng để cho tiếng Chúa vang lên trong tâm hồn của mình mà nhờ đó Ngài đã hết lòng phụng sự theo thánh ý Chúa.

Đó chính là thánh cả Giuse. Một vị đại thánh không để lại một lời huấn dụ nào nhưng lại được cả Giáo hội qua bao thế hệ yêu mến, tôn kính. Ngài không để lại di ngôn nhưng để lại một đời sống nội tâm thật phong phú.

Phúc âm ghi lại trước mỗi biến cố xảy đến ngài thường chọn im lặng để lắng nghe tiếng Chúa. Ngài đã im lặng khi biết tin Maria đã mang thai, nhờ đó mà ngài nghe được tiếng Chúa bảo ngài đón nhận Maria về nhà làm bạn mình. Ngài im lặng trước biết bao phong ba bão tố trong cuộc đời hài nhi, nhờ đó mà ngài đã dìu dắt, bảo vệ hài nhi Giê-su đi qua giông tố cuộc đời. Ngài đã im lặng khi tìm kiếm con bôn ba suốt ba ngày, để rồi thấy con trong đền thờ đang nói chuyện Kinh Thánh với các Thầy tư tế, nhờ đó mà ngài đã vâng theo thánh ý Chúa dù rằng ngài chưa hiểu hết những gì đang xảy ra.

Lý do cho sự im lặng của ngài không phải là do sợ hãi hay nhu nhược mà là ngài tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Thử hỏi, nếu ngài không tin vào Thiên Chúa có lẽ ngài đã ngã lòng trước biết bao biến cố xảy ra trong cuộc đời hài nhi Giê-su ? Từ khi nhập thể cho đến khi chào đời, khôn lớn phải trải qua biết bao sóng gió? Nhờ đức tin ấy mà ngài đã dìu dắt gia đình luôn bình an ngay khi sóng gió. Nhờ đức tin ấy mà ngài đã chu toàn mọi sự theo thánh ý Thiên Chúa.

Cuộc đời luôn có biết bao điều xảy ra ngoài dự định của chúng ta, và đôi khi còn vượt lên trên trí hiểu của chúng ta. Xin cho chúng ta biết im lặng để tìm ra ý Chúa trong từng biến cố cuộc đời. Xin cho chúng ta biết noi gương thánh Giu-se luôn tận tụy với bổn phận của mình trong niềm phó thác vào quyền năng của Thiên Chúa. Ước gì chúng ta cũng học bài học im lặng để khôn ngoan cân nhắc trước mọi biến cố xảy ra. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 49