mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2769
mod_vvisit_counterHôm Qua10923
mod_vvisit_counterTuần Này22580
mod_vvisit_counterTuần Trước73994
mod_vvisit_counterTháng Này157556
mod_vvisit_counterTháng Trước195218
mod_vvisit_counterTất cả18737261

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Người Tín Hữu Trưởng Thành
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC - KINH MÂN CÔI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Mon, Jan 18 at 1:44 AM

CÁC ĐỨC GIÁO HOÀNG NÓI VỀ KINH MÂN CÔI

Rất nhiều Đức giáo hoàng nói về Kinh Mân Côi dưới hình thức tông huấn, thông điệp, tông thư, tông sắc... bằng các thứ tiếng như Latin, Anh, Pháp, Bồ Đào Nha, T y Ban Nha, Italia... Để tìm hiểu rõ hơn những tài liệu này, chúng ta có thể vào trang web của Toà Thánh (www.vatican.va).

Dưới đây, chúng ta thử điểm qua một số văn kiện của các Đức giáo hoàng:
1/ Tông sắc "Consueverunt Romani Pontifices" (17/09/1569) của Đức giáo hoàng Piô V xác định hình thức và nội dung của Kinh Mân Côi như hiện nay.
2/ Tông hiến "Salvatoris Domini" (05/03/1572) của Đức giáo hoàng Piô V ban ơn đại xá cho những ai gia nhập Hội Mân Côi và năng lần hạt Mân Côi.
3/ Trong Tông thư "Ad Augendam" (18/01/1785), Đức giáo hoàng Clemente Xlll đã ban một ơn đại xá cho những ai sốt sắng đọc Kinh Mân Côi. Ơn xá này có thể chỉ cho các linh hồn.
4/ Tông thư "Benedicentes" (27/01/1832) của Đức giáo hoàng Grêgôriô XVl tuyên bố rằng khi đọc chung Kinh Mân Côi thì có hiệu lực hơn đọc riêng. Ngài khuyến khích các giáo hữu hãy cùng nhau đọc Kinh Mân Côi, để đem lại sự an bình cho gia đình và cho xã hội.
5/ Thông điệp "Supremi Apostolatus Officio" (01/09/1883) của Đức giáo hoàng Lêô XIII mời gọi các thành phần Dân Chúa siêng năng lần hạt Mân Côi và gia nhập Hội Mân Côi. Thông điệp cũng lược qua một số công hiệu của Kinh Mân Côi qua dòng lịch sử với những nhận định của nhiều vị giáo hoàng.
6/ Trong Tông thư "Salutaris Ille" (24/12/1883), Đức giáo hoàng Lêô XIII kêu gọi các giáo xứ, giáo phận đọc Kinh Mân Côi hằng ngày. Ngài đã thêm câu "Nữ Vƣơng Truyền Phép Rất Thánh Mân Côi" vào Kinh Cầu Đức Bà.
7/ Thông điệp "Superiore Anno" (30/08/1884) của Đức giáo hoàng Lêô XIII trình bày về cách đọc Kinh Mân Côi.
8/ Thông điệp "Quod Auctoritate" (22/12/1885) của Đức giáo hoàng Lêô XIII công bố Năm Thánh đặc biệt ban ơn toàn xá cho những ai đọc Kinh Mân Côi.
9/ Thông điệp "Vi È Ben Noto" (20/09/1887) của ĐGH Lêô XIII nói về Kinh Mân Côi và đời sống công cộng.
10/ Thông điệp "Quamquam Pluries" (15/08/1889) của Đức giáo hoàng Lêô XIII nói về việc dâng hiến cho thánh Giuse, nhƣng Thông điệp cũng mời gọi dân Kitô giáo tận hiến cho Đức Mẹ Mân Côi, đặc biệt là trong suốt tháng 10, tháng dâng kính Đức Mẹ Mân Côi.
11/ Thông điệp "Octobri Mense" (22/09/1891) của Đức giáo hoàng Lêô XIII kêu gọi ngƣời tín hữu hãy năng chạy đến với Đức Mẹ Mân Côi bằng việc năng đọc Kinh Mân Côi.
12/ Thông điệp "Magnae Dei Matris" (08/09/1892) của Đức giáo hoàng Lêô XIII cho chúng ta biết về sức mạnh của Kinh Mân Côi đối với lạc giáo Albigensê phá hoại Giáo Hội. Qua Thông điệp, Đức giáo hoàng ban rất nhiều ơn xá, đại xá cho những người siêng năng đọc Kinh Mân Côi.
13/ Thông điệp "Laetitiae Sanctae" (08/09/1893) của Đức giáo hoàng Lêô XIII nói về sự tận hiến cho Đức Mẹ Mân Côi. Nhờ sự can thiệp của Đức Mẹ Mân Côi, nhiều bệnh tật được chữa lành.
14/ Tông thư "Iucunda Semper Expectatione" (08/09/1894) của Đức giáo hoàng Lêô XIII xoay quanh hai yếu tố nền tảng của Kinh Mân Côi, đó là: khẩu nguyện và tâm nguyện. Hai yếu tố này gợi ý cho người tín hữu vừa đọc vừa suy niệm về cuộc đời của Chúa Giêsu cũng nhƣ Mẹ Maria.
15/ Thông điệp "Adiutricem" (05/09/1895) của Đức giáo hoàng Lêô XIII đề cao việc suy niệm về cuộc đời của Chúa Cứu Thế trong khi đọc Kinh Mân Côi.
16/ Thông điệp "Fidentem Piumque Animum" (20/09/1896) của Đức giáo hoàng Lêô XIII đề cập đến hình thức của kinh nguyện mang tên "Mân Côi" để diễn tả mùi thơm của Hoa Hồng, tượng trưng cho Đức Nữ Đồng Trinh Maria, Đấng được chào kính như Hoa Hồng mầu nhiệm.
17/ Thông điệp "Augustissimae Virginis Mariae" (12/09/1897) của Đức giáo hoàng Lêô XIII nói về Hội Mân Côi. Đức giáo hoàng cho rằng người tín hữu đọc Kinh Mân Côi mang tính công cộng và hoàn vũ, giống như các linh mục đọc Kinh Thần Vụ. Khi đọc chung, Kinh Mân Côi mang lại hiệu năng lớn lao nhất.
18/ Thông điệp "Diuturni Temporis" (05/09/1898) của Đức giáo hoàng Lêô XIII nói đến hai kinh nguyện căn bản của Kinh Mân Côi: Kinh Lạy Cha và Kinh Kính Mừng. Đức giáo hoàng cho rằng Kinh Mân Côi mang tính thần linh hơn là con người, do đó Kinh Mân Côi là hình thức cầu nguyện vững chắc nhất và hiệu quả nhất. Qua Thông điệp, Đức giáo hoàng cũng bày tỏ lòng tri ân về những hồng ân mà Đức Mẹ đã ban cho ngài suốt những năm dài trên vai trò dẫn dắt Giáo Hội.
19/ Trong Tông thư mang tựa đề "In Caetu soladium" (29/10/1916) gửi cho Tổng Quyền Dòng Đa Minh, Đức giáo hoàng Benedictô XV nói nhờ Kinh Mân Côi, Giáo Hội đã đẩy lui các bè rối phá hoại Giáo Hội.
20/ Thông điệp "Appetente Die Fausto" (29/06/1921) của Đức giáo hoàng Benedictô XV nói về thánh Đa Minh. Đức giáo hoàng đánh giá cao những đóng góp của thánh Đa Minh và con cái của ngài qua Kinh Mân Côi cho Giáo Hội. Thông điệp cũng nói đến những đặc ân được ban một cách phong phú cho những người siêng năng lần hạt và cho những hội viên của Hội Mân Côi.
21/ Thông điệp "Rerum Ecclesiae" (28/02/1926) của Đức giáo hoàng Piô XI nói về các sứ vụ trong Giáo Hội, đặc biệt sứ vụ truyền giáo. Kinh Mân Côi là một lời cầu nguyện thường được đọc tại các giáo xứ và trong các nhà thờ để cầu nguyện cho sứ vụ truyền giáo, được dâng lên Thiên Chúa qua sự chuyển cầu của Mẹ Thiên Chúa.
22/ Tông thư "Inclytam Ac Perillustrem" (06/03/1934), Đức giáo hoàng Piô Xl cho rằng Kinh Mân Côi là "vũ khí mạnh nhất, để đập tan những bè rối đang phá hoại Giáo Hội, và đem bao nhiêu linh hồn lầm lạc trở về với Chúa, với Đức Mẹ".
23/ Thông điệp "Ingravescentibus Malis" (29/09/1937) của Đức giáo hoàng Piô XI nói đến tầm quan trọng của Kinh Mân Côi trong đời sống đức tin, đó là một hình thức đạo đức bình dân nhưng lại rất ích lợi, nhất là trong việc đẩy lui những sự dữ, tội ác. Ngài khuyên nhủ người tín hữu siêng năng lần hạt Mân Côi.
24/ Thông điệp "Mediator Dei" (20/11/1947) của Đức giáo hoàng Piô XII nói về Phụng Vụ Thánh. Bí tích Thánh Thể là đỉnh cao và trung tâm của Phụng Vụ trong việc thờ phượng Thiên Chúa. Thông điệp có đề cập tới những hình thức đạo đức bình dân khác nhắm tới việc thờ phượng Thiên Chúa, trong số đó, Kinh Mân Côi giữ một vị trí trổi vượt.
25/ Trong Tông thư "Ingruentium Malorum" (15/09/1951), Đức giáo hoàng Piô Xll cho rằng Kinh Mân Côi là một kinh nguyện tuyệt hảo, là một phương tiện phù hợp nhất và mang lại nhiều hoa quả nhất vì bản chất thần linh của nó. Đức giáo hoàng mời gọi các mục tử làm cho người giáo dân hiểu rõ hơn giá trị, phẩm chất, sức mạnh và sự tuyệt vời của Kinh Mân Côi. Ngài mời gọi đọc Kinh Mân Côi một cách tin tưởng để đẩy lui biết bao sự dữ đang gây ảnh hưởng đến thời đại.
26/ Tông thư "Novimus Libenter" (11/07/1959) của Đức giáo hoàng Piô Xll gửi cho Tổng Quyền Dòng Đa Minh, cho rằng Kinh Mân Côi là một phương tiện tuyệt hảo và rất có hiệu quả để đạt tới sự sống đời đời.
27/ Thông điệp "Grata Recordatio" (26/09/1959) của Đức giáo hoàng Gioan XXlll ca ngợi những giáo huấn của Đức giáo hoàng Lêô XIII về Kinh Mân Côi. Ngài cho rằng Kinh Mân Côi là lời cầu nguyện đẹp lòng Chúa và Mẹ Maria nhất.
28/ Trong Tông thư "Il Religioso Convegno" (29/09/1961), Đức giáo hoàng Gioan XXlll công bố rằng Kinh Mân Côi là kinh nguyện thánh mẫu. Đức giáo hoàng mời gọi tất cả mọi người tín hữu siêng năng đọc. Kinh Mân Côi để suy ngắm cuộc đời của Chúa Giêsu và Mẹ Maria.
29/ Trong Tông thư "Oecumenicum Consilium" (28/04/1962), Đức giáo hoàng Gioan XXlll mời gọi các thành phần Dân Chúa đọc Kinh Mân Côi để cầu nguyện cho Công đồng Vatican II.
30/ Thông điệp "Mense Maio" (29/04/1965) của Đức giáo hoàng Phaolô VI kêu gọi ưtín hữu đọc Kinh Mân Côi để cầu nguyện cho nền hoà bình thế giới, các nhà lãnh đạo..., và đặc biệt cho các nhu cầu của Giáo Hội qua Công đồng Vatican II.
31/ Trong Tông thư "Christi Matri" (15/09/1966), Đức giáo hoàng Phaolô Vl nói rằng Đức Maria là Mẹ Giáo Hội. Ngài khuyến khích tín hữu năng lần hạt Mân Côi. Ngài cho rằng Kinh Mân Côi là một phương thế hữu hiệu nhất để xin ơn trên nuôi dưỡng tâm hồn. Ngài đánh giá cao giá trị của Kinh Mân Côi. Ngài nói rằng Công đồng Vatican II mong muốn tất cả con cái Giáo Hội thường xuyên đọc Kinh Mân Côi.
32/ Tông huấn "Recurrens Mensis October" (07/10/1969) của Đức giáo hoàng Phaolô VI tha thiết khuyên dạy người tín hữu siêng năng đọc Kinh Mân Côi, vì như hơi thở cần cho cuộc sống thể xác thế nào thì Kinh Mân Côi cũng cần cho cuộc sống linh hồn như vậy.
33/ Tông huấn "Marialis Cultus" (02/02/1974) của Đức giáo hoàng Phaolô VI dạy rằng Kinh Mân Côi là một kinh nguyện tuyệt vời. Người tín hữu cần được sức mạnh của lời kinh này lôi kéo tới chỗ đọc kinh này một cách trầm lắng.
34/ Trong Tông thư "Rosarium Virginis Mariae" (16/10/2002), Đức giáo hoàng Gioan Phaolô II cho rằng Kinh Mân Côi là phương pháp cứu rỗi chắc chắn nhất.
23
Qua tư tưởng của các Đức giáo hoàng về Kinh Mân Côi trong những văn kiện vừa kể trên, chúng ta thấy rằng các Đức giáo hoàng đã dành một mối quan tâm đặc biệt cho Kinh Mân Côi. Còn nhiều văn kiện khác nữa của các Đức giáo hoàng mà chúng ta không thể kể hết ở đây được. Nhưng với chừng ấy, chúng ta cũng thấy được giá trị, sức mạnh, công hiệu và ơn ích của Kinh Mân Côi.

THMC

--------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH- -ĐẠO TẠI TÂM PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Mon, Jan 11 at 10:59 PM

ĐẠO TẠI TÂM

Cha xứ đi thăm mục vụ, ghé nhà một ông Công giáo. Một người đàn ông xồn xồn vai u bắp thịt, mặt vuông chữ điền, đi đứng vững vàng như xe hủ lô. Ông xồn xồn vồn vã đón tiếp. Cha xứ mở lời:

- Cậu đi đâu mà lâu quá không gặp?
- Con chẳng đi đâu cả. Cứ đi làm rồi về nhà. Xong công tác ngoại vụ, thì ôm ngay công tác nội vụ, tiếp tay bà xã.
- Biết lo cho bà xã như cậu thì cậu quả là người chồng lý tưởng. Bà xã của cậu quả là một người đàn bà có phúc hơn mọi người nữ, trừ Đức Mẹ mà thôi.
- Vậy cha đề cử con là tín đồ gương mẫu của giáo xứ đi.
- Cậu mới là người chồng lý tưởng của đàn bà, nhưng chưa là người con tuyệt vời của Chúa?
- Tại sao vậy cha?
- Tôi chả thấy cậu đi lễ, kể cả Chúa Nhật.
- Đạo tại tâm mà cha. Con tin Chúa. Con thờ Chúa. Mà Chúa thì ở khắp mọi nơi.
- Cậu nói rất đúng: "Đạo tại tâm" nhưng chưa đúng hết.
- Ủa, tại sao rồi lại chưa đúng.
- Đạo tại tâm nhưng cái tâm mới chỉ là cái cốt yếu, chứ chưa phải là tất cả. Tâm là cái ruột, nhưng ruột phải được bảo trì bởi cái vỏ. Cái vỏ rồi sẽ nứt đi, nhưng nứt vỏ sớm quá thì ruột tiêu ma.
- Cha triết lý quá, con nghe không kịp.
- Rồi, ngồi xuống đi. Cho tôi một tách cà phê và một điếu Jet đã, tôi sẽ triết lý kiểu hai lúa cho mà nghe.
- Jet và cà phê là nghề của con. Có ngay.

Hai cha con ngồi rỉ rả: chíp chíp cà phê nóng, phì phà điếu thuốc Jet. Hai vị đắng và cay quyện lấy nhau, xoắn lấy nhau. Thời gian như ngưng đọng, không gian như thu hẹp lại... châm hết một ấm nước trà đặc, cha xứ bắt đầu phun châu, nhả ngọc.

- Đạo của cậu là "Đạo tại tâm". Đạo của cậu chỉ là cái tâm trần trụi. Cái tâm thì đẹp quá, mà vì trần trụi, nên mắc cỡ quá.
- Con chưa hiểu.
- Thì bây giờ hiểu. Đạo tại tâm có nghĩa rằng cái tâm là chánh. Nhưng cái chánh thì phải có cái phụ. Nhiều khi cái phụ lại rất cần thiết để gìn giữ cái chánh. Tôi đan cử một số ví dụ.

Ví dụ một: Bà xã cậu đi chợ mua một chục hột vịt về để làm món omơlét. Trong trường hợp này thì lòng đỏ và lòng trắng là chánh,là cái tâm,còn vỏ trứng là cái phụ. Vỏ là cái phụ. Nhưng phải giữ cái vỏ mãi cho tới khi bà xã cậu đập trứng lấy tròng đỏ và tròng trắng để chiên. Cái vỏ lúc ấy hết nhiệm vụ, từ hữu ích trở thành vô dụng; từ thái độ giữ gìn cẩn trọng, thành coi thường và không thương tiếc. Bỏ vô sọt rác.

Ví dụ hai: Nếu cậu mua một chục hột gà về để làm giống, thì mầm sống là cái chánh,là cái tâm.Vỏ là cái phụ. Nhưng cái phụ này không những cần thiết, mà còn là khẩn thiết, đến mức độ trở thành điều kiện "ắt có và đủ" để đạt mục đích là có một chục gà con ra chào đời. Khi con gà con thò đầu ra và chui ra khỏi cái vỏ, thì cái vỏ hết nhiệm vụ, trở thành vô dụng một cách đáng ghét. Gà mẹ phải kẹp cái vỏ bỏ ra ngoài ổ để cứu lấy đôi chân đỏ son, non nớt của bầy nhí dễ thương.

Ví dụ ba: Cậu đi siêu thị mua một hộp bánh Bích Quy. Bánh là ruột,là cái tâm. Nhưng vẫn phải có cái vỏ. Vỏ là phụ gồm bọc ny lông, bọc thuốc chống ẩm và cái hộp thiếc lòe loẹt. Những cái vỏ này vẫn phải đồng hành với cái ruột suốt thời gian chờ bạn đến chơi. Ăn bánh xong. Thưởng thức cái tâm xong, thì mới vứt cái phụ, cái vỏ đi. Không cần thương tiếc.

Ví dụ bốn: Cậu lấy vợ, cậu yêu vợ. Yêu vợ là chánh, là cái tâm của tình nghĩa vợ chồng. Nhưng chỉ có thế thôi sao? Yêu vợ mà chỉ có cái tâm, nghĩa là không ve vuốt, không hôn hít, không "chắp cánh liền cành". Như vậy là chỉ có cái chánh mà không có cái phụ; chỉ có cái ruột mà không có cái vỏ. Cậu cứ thử yêu vợ kiểu "Đạo tại tâm" đi, rồi cậu sẽ thấy nó sẽ đi về đâu? Từ chết đến chết.

Cha ngụy biện quá à! Đạo của Chúa là Thánh mà cha cứ lấy chuyện đời để so sánh. Chúa đã dạy rằng: "Từ nay người ta không thờ Thiên Chúa ở Giêrusalem, cũng không thờ ở Garidim, mà chỉ thờ Chúa trong tinh thần và chân lý".

- Tôi thấy Đức Giêsu vẫn về thủ đô mừng Lễ Vượt Qua. Và trong Bữa Vượt Qua cuối cùng Người đã biến hóa bánh mì và rượu nho thành Thân Thể và Máu Người. Người bảo môn đệ ăn và uống, lại còn năn nỉ: "Anh em hãy làm việc này để nhớ Thầy". Như vậy ta phải cử hành Thánh lễ và rước lễ để nhớ Chúa. Nhớ trong tâm mà thôi thì Chúa không hài lòng đâu.

- Thế tại sao Chúa lại bảo chỉ thờ Chúa trong tinh thần và chân lý?

- Anh phải hỏi Chúa tại sao lại hỏi tôi. Nhưng đây là ý kiến của tôi. Chúa nói vậy là muốn xóa bỏ cái tranh chấp giữa người Do Thái và người Samari. Do Thái thì cho rằng đền thờ ở Giêrusalem là chính thống; đền thờ ở Garidim là xé rào. Còn người Samari thì cho rằng thờ Giavê ở Garidim cũng là chính thống. Chúa không đồng ý sự tranh chấp như thế, vì cả hai đều thiếu cái tâm đối với Giavê, cả hai đều đầu cơ Giavê cho mình. Vả lại thời Cựu Ước đang nhường chỗ cho Tân Ước. Hiến tế bằng máu chiên bò chẳng còn ý nghĩa gì nữa, khi máu hiến tế của "Chiên Thiên Chúa" đang lừng lững bước tới.

- Như vậy cha biểu con phải đi Lễ Chúa Nhật chứ gì?

- Chứ sao! Cậu vừa ở nhà để tin và thờ Chúa trong tinh thần, vừa đi lễ để nhớ Chúa, để hóa thân thành một với Chúa. Ngài có nhắc to tiếng với cậu đấy:

"Ai không ăn Thịt Tôi và không uống Máu Tôi, thì không có sự sống đời đời".

Đạo có ruột mà cũng có vỏ, có cái chánh mà cũng có cái phụ. Cái ruột là cái niềm tin trong tinh thần của cậu. cái vỏ là nghi thức, là kinh sách, là sự có mặt để hiệp thông. Nó là cái vỏ, là cái phụ. Nhưng cần thiết và hữu ích lắm đấy. Bánh Bích Quy mà không có bao bì thì có nguy cơ mốc meo đấy. Trứng gà mà không có vỏ thì eo ôi đấy. Yêu vợ mà không biểu lộ tình cảm thì coi chừng mất vợ đấy...

Cha xứ, vợ chồng ông xồn xồn cùng cười hô hố. Họ bắt tay giã từ. Hai bàn tay xiết nhau, xoắn nhau như không muốn xa nhau.

- Đi Lễ Chúa Nhật nhá.

- Dạ.

LM Pio Ngô Phúc Hậu

-------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - SỐNG PHÉP RỬA TỘI PDF Print E-mail

NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH : NHỚ THỰC HÀNH 3 CHỨC VỤ

-Bạn và tôi đã nhận 3 chức vụ bởi Chúa Thánh Thần từ khi chịu phép Rửa là:

1/ NGÔN SỨ: ĐỌC - NÓI LỜI CHÚA - LÀM CHỨNG CHO TIN MỪNG.

2/ TƯ TẾ: CẦU NGUYỆN - DÂNG LỄ - GẶP GỠ - NGHE CHÚA NÓI.

3/ VƯƠNG ĐẾ: TỔ CHỨC - CAI QUẢN - TỪ GIA ĐÌNH- HỘI THÁNH.

Hướng về Chúa

------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - TẬT XẤU KHI THAM DỰ THÁNH LỄ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

CÁC TẬT XẤU CÓ THỂ XẢY RA KHI TA ĐI THAM DỰ ƬHÁNH LỄ
(Cười mà đau xót ....)

Có 1 câu chuyện vui, bi hài, dở khσ́ƈ dở cười пɦυ̛пg đáng ngẫm kể rằng:
Ở một Ꮆiáo xứ nọ, CHA XỨ đọc xong Ƭin Mừng, rồi ɓắт ᵭầu say sưa giảng

Trong khi giảng, ngài bỗng dừng lại hỏi giáo dân: "Đố ai biết, tôi vừa đọc Ƭin Mừng của Thánh nào? Nội dung là gì? Có ai nhớ được câu nào kɦôпg? Ai biết giơ tay?"
Cha hỏi lần thứ nhất, kɦôпg ai biết.
Cha hỏi lần thứ hai, cũng kɦôпg ai giơ tay.
Cha hỏi lần thứ ba, may qᴜá có ông cụ dưới cuối nɦà tɦờ giơ tay, thưa dõng dạc, ông nhớ được 1 câu.
Cha hào hứng hỏi: "Ông nhớ được câu gì?"
Ông dõng dạc thưa: "Dạ, con nhớ được câu... ĐÓ LÀ LỜI CҤÚA ạ !?!?"

Ôi giời ơi ! Ồ ố ô ! Ha hello hu !
Cả nɦà thờ được trận cười Ồ vang dội. Kakaka... (Cười mà ᵭαυ xót & buốt giá con tim)
Đi Lễ như vậy được ích gì?
Tỏ vẻ nghiêm trang để làm chi?
Xác ngồi dự Lễ, ɦồn đâu đó?
Cɦúa buồn, Cɦúa hỏi con ở đâu?
(Câu chuyện trên chắc kể cho vui пhưng bαo hàm rất пhiềᴜ điều đáng ngẫm).
��������������
NHIỀU KHI CHÚNG TA ĐI LỄ ĐỂ :

Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ để khoe quần áo đẹp, khoe xe sang, điện thoại xịn, khoe món đồ đắt tiềп, tɦể ɦιệп đẳng cấp...
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ ƈɦỉ để điểm danh cho người khάƈ biết mình cũng có mặт. kɦôпg đi Lễ vì Cɦúa, vì mình, mà ƈɦỉ đi vì пgại với người ta.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ ăn mặc кɦôпg đoan trang, đứng đắn, kɦôпg lịch ѕυ̛̣, nết na, cứ ɦở ɖa ɦở tɦịᴛ. Tɦâп xáç ta là đền thờ Cɦúa Thánh Тɦầп ƈσ mà. Sao lại ăn mặc như vậy?
Cάƈ cụ có câu: "Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy". Hãy ý tứ, tế nhị hơn.

Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ cứ "cha ra thì con vào, cha vào thì con ra". Đi cho có trácɦ nɦiệm, ngɦĩa vụ, chứ kɦôпg ρɦảι vì mến Cɦúa- yêυ người.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ để có thời gian trɑnҺ thủ chụp ảnh search engine marketing phi (selfie) tự sướng, tán gẫu FACEBOOK, ZALÔ, ô hô cười giòn...
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ mà thậm chí кɦôпg biết có mấy cha, cha mặc áo màu gì, ai đọc sách Thánh, ai hát đáp ca...
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ nghe, gọi điện thoại trong nɦà tɦờ như chỗ kɦôпg người. Ta thử tưởng tượng ta đang tiếp chuyện với Tổng thống hoặc Đức cha mà nghe điện thoại thì có được кɦôпg? Huống chi ta đang gặp Cɦúa là Cɦúa cάƈ Tổng thống?.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ ngắm người này mặc đẹp, người kia dễ thươɴɡ, ngắm rước linɦ đình, trống kèn hoành tráng...
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ cứ lúc cha giảng thì nói chuyện hoặc gật "đồng ý" lia lịa. Giời !!! Thì ra là NGỦ GẬT.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ xáç ngồi trong nɦà tɦờ пɦưпg tâm trí còn bɑy bổng đâu đâu, còn đang nghĩ công kia việc nọ, còn đang tính toán phi vụ làm ăn lớn, thưa ƘiNH một cách vô hồn...
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ пɦυ̛пg lại kɦôпg vào nɦà tɦờ, mà ngồi dưới gốc cây. Khi đó chúng ta được gọi là Ꮆiáo dân "ĐẠO GỐC"- Đạo gốc cây.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ kɦôпg may đứa trẻ khσ́ƈ thét, hoặc chạy loăng quăng thì lại thầm çɦửi bố mẹ đứa trẻ кɦôпg biết dạy con, kɦôпg trông con...
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ khen người đọc Sách Tɧáղɧ có ƈɦấт giọng truyền ᴄảm. Nɦưпg hỏi nội dung là gì thì ôi thôi, кɦôпg nhớ пổι 1 câu. Thậm chí kɦôпg nhớ bài tɾíƈɦ sách gì? Của Thánh nào?
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ khi kɦôпg may ca đoàn đọc sai, hát кɦôпg hay là chê bai, dề bỉu... mà кɦôпg để ý nội dung bài hát là gì? Học được gì?
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ để biểu diễn hát hay, đàn giỏi, đọc Ƙinɧ giòn, được đọc sách, cắm hoa đẹp, trang trí nɦà tɦờ lộng lẫy.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ được cử đọc sách Tɧáղɧ, đọc xong mà kɦôпg hề nhớ được sách nào, câu nào, sách nói gì.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ ƈɦỉ để chê trách cha xứ và ban ɦὰпɦ giáo trang trí cái này dở, cái kia xấᴜ, ρɦảι thế này, ρɦảι thế kia chứ kɦôпg trên tιпh tɦầп góp ý xây dựng yêυ thương.
Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ Rước Lễ theo thói quen, theo phản xạ, mà kɦôпg ý thức là mình vừa rước Cɦúa Ꮆiêsu vào lòng, mình là Nɦà Cɦầu- nɦà Tạm.

Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ mà kɦôпg RƯỚC LỄ - KHÔNG RƯỚC CҤÚA ᎶIÊSU TҤÁNH TҤỂ, giống như đi dự tιệƈ mà kɦôпg ăn tιệƈ, giống như çhết khát cạnh dòng suối nước mát. Ƈɦỉ ngắm nhìn thôi. Thật là tiếc !
HÃY NHẬN BÍ TÍCH HÒA ᎶIẢI NGAY.

Nhiềᴜ khi chúng ta đi Lễ xong, gặp rồi khen cha giảng hay. Cha hỏi hay ở chỗ nào? Thì lại kɦôпg nhớ пổι nội dung. Zời ạ !!! Thì ra là NỊNH CHA. Hay nỗi gì? Hay dở, dở hay...

CHÚNG TA CÓ THỂ ĐI LỄ NHIỀU, NHƯNG MẤT LỄ VÌ KHÔNG THÀNH TÂM THÌ CŨNG THẬT NHIỀU.
ĐI LỄ NHIỀU, ƠN ÍCH CHẲNG ĐƯỢC BAO NHIÊU. ĐI LỄ NHƯ VẬY THẬT VÔ ÍCH, TỐN THỜI GIAN, CHẲNG ĐƯỢC ƠN PHÚC GÌ.
ĐÓ CŨNG LÀ LÝ DO TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI BỎ ĐẠO, DỬNG DƯNG VỚI ĐẠO, KHÔNG SỐƝG ĐẠO... VÌ HỌ KHÔNG ĐÓN NHẬN ĐƯỢC NGUỒN VUI TRÀN TRỀ & BÌNH AN TҤÁNH TҤIÊNG CỦA CҤÚA KHI ĐI DỰ LỄ. TIẾC THẬT !!!
TIÊN TRÁCҤ KỶ, ҤẬU TRÁCҤ NHÂN. LỖI TẠI TÔI, LỖI TẠI TÔI, LỖI TẠI TÔI MỌI ĐÀNG (Cúi sâu xuống, đấm пgựƈ ăn năn)

Giống như khi chúng ta đi học mà BỊT TAI kɦôпg thèm nghe & hiểu thầy cô giáo giảng gì, thì làm sao chúng ta thi đỗ? Làm sao chúng ta lên lớp? Làm sao chúng ta tốt nghiệp?...
Đơn giản vậy thôi !!!

ĐI LỄ ĐỂ GẶP CҤÚA HAY ᎶIẢI TRÍ?
ĐI LỄ ĐỂ CHỈ TRÍCH HAY ƝGUYỆN ÇẦU?
ĐI LỄ TA CÓ GẶP ĐƯỢC CҤÚA TRONG LỜI HẰƝG SỐƝG & ⱮÌNH ⱮÁU NGÀI KHÔNG ?
BIẾT RỒI ! KHỔ LẮM ! NÓI MÃI ! NHƯNG CHÚNG TA ĐÃ Ý THỨC CHƯA?

- Ѕυ̛̣ thật thì rất ᵭau đớn & ᶍóᴛ ᶍɑ, пɦưпg sẽ là pɦươпg тɦυốc cɦữɑ ɓệпɦ hiệᴜ qᴜả & tuyệt vời nhất.
- Cũng giống như tɦυốc đắng thì mới cɦữɑ кɦỏι trọng ɓệпɦ.
Thà sốƞg thật trước mặт Cɦúa, Còn hơn sốƞg ɦὶпɦ thức ᶃiả Ϯạo trước mặт thế gian.
Chúng ta ρɦảι dứт khoát quyết tâм thay đổi thái độ khi đi dự Lễ. Có như vậy mới lĩnh được ơn ích.

- TҤÁNH LỄ LÀ VÔ ᎶIÁ, VÔ ᎶIÁ, VÔ GIÁ,
- LÀ LỜI ÇẦU ƝGUYỆN ĐẸP LÒNG CҤÚA NHẤT,
- LÀ CUỘC HIẾN TẾ CҤÚA ᎶIÊSU TRÊN ĐỒI CANVÊ.
- TҤÁNH LỄ LÀ CAO ĐIỂM & QUAN TRỌNG NHẤT CỦA ĐỜI SỐƝG ĐẠO.
Dâng một Thánh Lễ sốt sắng khi còn sống, ơn ích hơn cả ngàn Thánh Lễ khi đã quɑ ᵭời. (Thánh Anselmô)

KHI ĐI DỰ LỄ �� HÃY VÀO NҤÀ TҤỜ �� DÂNG LỄ SỐT SẮNG �� MIỆNG ĐỌC TÂM SUY �� TAI NGHE ĐẦU NGẪM �� ĐỪNG NHƯ ĐẦU VỊT �� NƯỚC ĐỔ LÁ KHOAI �� ĐÓ LÀ ĐẠO GỐC �� KHÔNG ĐẠO GỐC CÂY �� SẼ ĐƯỢC GẶP CҤÚA �� BÌNH AN TỰ ĐẾN �� HẠNH PHÚC TRÀN TRỀ �� NIỀM VUI CHAN CHỨA �� CUỘC ĐỜI BIẾN ĐỔI �� NÊN TҤÁNH MỖI NGÀY.
HÃY ĐI LỄ NGAY, VÌ RẤT CÓ THỂ NGÀY MAI CHÚNG TA KHÔNG CÒN CƠ HỘI ĐI LỄ ĐÂU. CUỘC ĐỜI, AI BIẾT ĐÂU NGÀY MAI ?

- Hãy chăm sóc TỐT tɦể xáç nếu bạn muốn sốƞg lâᴜ.
- Nɦưпg Hãy chăm sóc THẬT TỐT linɦ ɦồn vì có tɦể bạn sẽ çhếᴛ vào ngày mai.(Thánh Augustinô)
Χιп cho chúng con mỗi khi đi dâng Lễ, thì Thánh Ŀễ đó như là :
- Thánh Ŀễ ĐẦU TIÊN,
- Thánh Ŀễ ÇUỐI ÇÙNG
- Thánh Ŀễ DUY NHẤT của ᵭσ̛̀ι con.
- Luôn luôn cố gắng thành tâm, sốt sắng & Thánh thiện
(Lời mẹ Thánh Teresa Calcutta).
Χιп Cɦúa, Mẹ và cάƈ Thánh giúp sức cho chúng con. Amen.
Χιп thành tâm Ɲguyện Çầu cho пhɑᴜ.

Ꮆiuse Kíƈɦ.

(Nếu thấy ý nghĩa cho chính mình và mọi người, thì χιп đừng quên tạ ơn Cɦúa, sυყ xét lại bản tɦâп, rồi nhanh cɦóng cɦiɑ ᵴẻ cho người khάƈ. Và xιп cầu nguyện cho пhɑᴜ)

----------------------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - NHỮNG ĐIỀU CÂN NÓI KHÔNG PDF Print E-mail

Long Nguyen

"10 Không" và "4 Không Bao Giờ"
Trần Văn Giang mời quý vị đọc qua một ít triết lý vun vặt của đời sống thật do kinh nghiệm bản thân chứ bỉ nhân không hề dám có ý định dạy đời gì cả, trong lúc lịnh "Stay-At-Home" rất chán nản, mà vẫn còn hiệu lực dài dài.
A-10 Không
1 Không: Không nhìn lại quá khứ ngoại trừ mình có một ý định riêng chính đáng!
2 Không: Không nên xem thời gian là ngưồn tài nguyên vô tận (unlimited supply). Cái gì có thể làm bây giờ thì làm ngay... Đỡ tốn thời giờ vì trì hoãn.
3 Không: Không nói nhiều hơn những chuyện cần thiết phải nói. Lắm khi chỉ một lời ngắn thôi là đủ rồi; mà tiết kiệm được bao nhiêu lời phải dùng để giải thích (What I mean is...) sau này.
4 Không: Không đổ thừa (blame anybody) cho bất cứ ai lỗi lầm do chính mình làm.
5 Không: Không lập gia đình (cưới vợ hay lấy chồng) khi còn đang đi học. Rất khó bắt đầu cuộc đời với gánh nặng sớm về gia đình. Đó là chưa kể đến chuyện người chủ đầu tiên định mướn mình làm việc thấy rằng mình đã có quyết định sai lầm (không khôn ngoan) đầu tiên...
6 Không: Không làm hay quyết định chuyện gì lúc đang giận dữ... bởi vì mình sẽ làm sai hay quyết định sai. Hậu quả vô lường sẽ kéo dài mãi về sau.
7 Không: Không làm chuyện gì trái lương tâm (conscience); ngay cả khi "Bác và Đảng" và "Lú Thả Tổ" muốn như vậy?!
8 Không: Không tiếp tục làm hay theo đuổi công việc mình không thích (no joy to continue). Không thích thì phải ngừng ngay.
9 Không: Không giả vờ, vờ vĩn (pretending) đóng vai trò không phải là mình (to be something that you are not!)
10 Không: Không tỏ vẻ hối hận về lỗi lầm của mình bằng một lời bào chữa ("excuse") – Chỉ cần nói câu "Tôi xin lỗi..." là đủ mà không có câu như "nhưng mà..." tiếp sau đó.
B-4 Không Bao Giờ" (Never)
"Không Bao Giờ" 1: Không bao giờ nghĩ là mình biết hết mọi chuyện (know all). Mặc dù nói như vậy làm cho mình có vẻ "ngon lành" hay quan trọng đôi chút. Cứ can đảm nói "Tôi cũng không rõ!" sẽ tiết kiệm nhiều chuyện nhức đầu dở khóc dở cười sau này.
"Không Bao Giờ" 2: Không bao giờ nuốt trọn nguyên miếng một lần (swallowing anything whole). Mình không biết rõ là trong đó có phần nào dở (hay hư) phần nào không thể ăn được.
"Không Bao Giờ" 3: Không bao giờ tranh luận với người ngu (idiots). Tranh luận như vậy sẽ kéo mình xuống ngang hàng với họ; chỉ làm mình ngu thêm.
"Không Bao Giờ" 4: Không nghe lời khuyên (advices) của ngưới khác... bởi vì họ không ở trong (hay có ) những khó khăn y như mình.
C-Phần Bonus
Phần "Không / Không Bao Giờ" này tuy chỉ là "Bonus" thôi nhưng mà đúng cho mọi hoàn cảnh:
"Không bao giờ uống thuốc ngủ (sleeping pill) và thuốc xổ (laxative) cùng một lúc..."
Bàn phím có thể mòn. Con chuột có thể hỏng... nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi. Không tin cứ việc thử một lần cho biết...
Thân,
Trần Văn Giang
Orange County - Ngày 18 tháng 5 năm 2020
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 48