mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2926
mod_vvisit_counterHôm Qua3528
mod_vvisit_counterTuần Này12875
mod_vvisit_counterTuần Trước23895
mod_vvisit_counterTháng Này6454
mod_vvisit_counterTháng Trước142348
mod_vvisit_counterTất cả16638594

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Người Tín Hữu Trưởng Thành
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH- DOI VOI NGUOI NGHEO PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 30 at 10:14 AM

NHU CẦU PHẢI CHIA SẺ SỰ GIÀU CÓ CỦA MÌNH VỚI NGƯỜI NGHÈO

Các bạn luôn luôn, cần phải cho đi của cải của mình để có thể sống lành mạnh. Người nghèo cần ta, nhưng ta cũng cần họ nữa.

Chúng ta cần phải cho đi của cải của mình để có thể sống lành mạnh. Của cải tích trữ luôn luôn làm hủ bại những người khư khư giữ nó. Bất kỳ tặng vật nào không được chia sẻ đều sẽ lên men chua thối. Nếu chúng ta không quãng đại với những ơn ích của mình thì rồi chúng ta sẽ trở nên ghen tỵ trong cay đắng và cuối cùng là trở nên chua chát và đố kỵ.

Những châm ngôn trên đều nói lên cùng một lời cảnh báo là chúng ta chỉ có thể lành mạnh nếu biết chia sẻ của cải giàu có của mình với người khác. Điều này nhắc cho chúng ta biết mình phải biết trao tặng cho người nghèo, không phải vì lý do đơn giản là họ cần chúng, dù họ cần thật, nhưng là nếu không làm thế, chúng ta sẽ không thể sống lành mạnh được. Khi trao tặng cho người nghèo, thì đó là lúc chúng ta thực thi cả lòng nhân lẫn công lý, nhưng đó cũng mang lại lợi ích riêng lành mạnh cho mình, cụ thể chúng ta sẽ không sống lành mạnh hay hạnh phúc nếu không chia sẻ sự giàu có, dưới mọi hình thức, của chúng ta với người nghèo. Sự thật này ghi đậm bên trong cảm nghiệm của mỗi người và trong tất cả mọi truyền thống đức tin và đạo đức đích thực.

Ví dụ: Từ kinh nghiệm, chúng ta biết rằng khi trao tặng những gì mình có cho người khác, chúng ta cảm nghiệm được một niềm vui trong cuộc sống, còn khi ích kỷ thu tích hay canh giữ các sở hữu của mình thì chúng ta sẽ ngày càng lo lắng và bồn chồn đến hoang tưởng. Văn hóa của người da đỏ ở Mỹ luôn luôn đề cao nhận thức này, thể hiện trong lễ Potlatch của họ, nghĩa là dù họ tin rằng tất cả mọi người đều có quyền tư hữu, nhưng có một giới hạn thực tế cho mức độ tư hữu đó. Một khi tài sản của mình đạt đến một mức độ nhất định, chúng ta cần phải bắt đầu trao tặng nó đi, không phải vì người khác cần nó, nhưng vì sự lành mạnh và hạnh phúc của chúng ta sẽ bắt đầu lụi tàn nếu chúng ta cứ khư khư tích trữ tất cả của cải đó cho riêng mình.

Linh đạo Do Thái giáo cũng có quan niệm tương tự: Nhiều lần lặp đi lặp lại trong Thánh Kinh Do Thái, nói rằng khi một lãnh đạo tôn giáo hay một ngôn sứ nói cho dân Do Thái biết rằng họ là dân được chọn, là một quốc gia được chúc phúc đặc biệt, thì đều luôn luôn đi kèm lời nhắc nhở rằng, phúc lành này không chỉ cho riêng dân Do Thái mà thôi, nhưng là, qua họ, mà cho tất cả mọi dân trên mặt đất nữa. Trong linh đạo Do Thái, phúc lành luôn luôn là để tuôn đổ qua người nhận mà làm phong phú cho những người khác nữa. Đạo Hindu, Phật giáo, và Hồi giáo, theo cách riêng của mình, cũng xác nhận quan niệm này, cụ thể là chỉ khi trao tặng một số ơn ban của mình, chúng ta mới có thể giữ cho mình được lành mạnh.

Chúa Giêsu và Tin Mừng, tất nhiên cũng dạy chân lý này, hết lần này đến lần khác và không nhân nhượng. Ví dụ như trong Tin mừng theo thánh Luca, với lời dạy của Chúa Giêsu là con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời, Ngài cũng khen ngợi những người giàu biết sống quãng đại và chỉ lên án những người giàu bủn xỉn. Với thánh Luca, lòng quãng đại là mấu chốt để sống lành mạnh và là chìa khóa vào thiên đàng. Trong Tin Mừng theo thánh Matthêu, khi đưa ra các câu hỏi trong cuộc phán xét cuối cùng, Chúa Giêsu đã cho chúng ta một tiêu chuẩn trọn vẹn về những gì chúng ta phải trao ban cho người nghèo: Con có cho kẻ đói ăn? Con có cho kẻ khát uống?

Con có cho kẻ trần truồng áo mặc? Cuối cùng, và thậm chí còn mạnh mẽ hơn nữa, trong chuyện bà góa bỏ hai đồng cuối cùng của mình vào hòm tiền, Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta không chỉ đem cho người nghèo những của dư thừa, nhưng là cho những gì là thiết yếu sinh nhai của chúng ta. Các Tin Mừng và trọn cả Thánh Kinh đều mạnh mẽ lên tiếng đòi hỏi chúng phải trao tặng cho người nghèo, không phải vì họ cần của từ thiện của chúng ta, dù họ cần thật, nhưng là vì trao tặng là cách duy nhất để chúng ta giữ mình được lành mạnh.

Chúng ta cũng thấy cùng một thông điệp này, kiên quyết và lặp đi lặp lại, trong huấn giáo xã hội của Giáo hội Công giáo.

Từ Tông thư Tân Sự (Rerum Novarum) của giáo hoàng Lêô XIII năm 1891, cho đến tông thư Niềm vui Tin mừng (Evangelii Gaudium) mới đây của giáo hoàng Phanxicô, chúng ta đều nghe cùng một điệp khúc. Trong khi chúng ta có quyền về mặt luân lý để tư hữu, thì quyền đó không phải là tuyệt đối và nó chịu ảnh hưởng bởi một số điều khác, cụ thể là, chúng ta chỉ có quyền dư dả khi tất cả mọi người khác đều có được những gì thiết yếu cho cuộc sống. Vì thế, khi nhìn đến người nghèo luôn luôn phải đi kèm với nhìn lại của dư dả của chúng ta.

Hơn nữa, Huấn giáo Xã hội Công giáo cũng cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa tạo thành địa cầu cho tất cả mọi người và sự thật này cũng giới hạn cách chúng ta xác định những gì thực sự là của sở hữu riêng của mình. Nói cho đúng, chúng ta là những người quản lý của cải của mình, hơn là chủ nhân của chúng. Và tất nhiên, ẩn bên trong tất cả những điều này là một nhận thức rằng chúng ta có thể sống đạo đức và lành mạnh chỉ khi biết đặt quyền tư hữu của mình liên đới với bức tranh lớn hơn bao gồm cả những người nghèo nữa.

CAC BẠN luôn luôn, cần phải cho đi của cải của mình để có thể sống lành mạnh. Người nghèo cần ta, nhưng ta cũng cần họ nữa. Và như Chúa Giêsu đã nói rất rõ ràng rằng chúng ta sẽ được phán xét dựa theo những gì đã làm với người nghèo, thì như thế họ chính là giấy thông hành cho chúng ta vào thiên đàng. Và họ cũng là giấy thông hành cho chúng ta có được sự lành mạnh. Sự lành mạnh của chúng ta phụ thuộc vào việc chúng ta chia sẻ của sung túc của mình như thế nào.
Ronald Rolheiser,
J.B. Thái Hòa dịch

-------------------------------

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH - LIVING IN SIN PDF Print E-mail

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
May 27 at 11:46 PM


Living in Sin

Đôi giòng tiểu sử

John Shelby "Jack" Spong sinh ngày 16 tháng 6 năm 1931. Ông là vị Giám mục người Mỹ thuộc Giáo hội Anh giáo Êpiscôpan Hoa Kỳ. Từ 1979 đến năm 2000, ông làm Giám mục Địa phận Newark , thuộc tiểu bang New Jersey . Là thần-học-gia phóng-khoáng, đồng thời lại là bình-luận-gia và tác-giả viết nhiều sách về Đạo Chúa, ông kêu gọi mọi người hãy suy-tư trở về lại với niềm tin Kitô-giáo vốn xa rời chủ-thuyết hữu-thần và các tín-điều rải rác trong truyền-thống Đạo mình (*1).

Cuộc sống và sự-nghiệp ban đầu

John Shelby Spong sinh ra tại làng Charlotte , nằm ở mạn Bắc Carolina; và từ hồi còn trẻ đã theo học tại Trường Tiểu học Công-lập Charlotte . Lớn lên, ông gia-nhập Đại học miền Bắc Carolina ở Chapel Hill và không lâu sau đó được bầu vào nhóm danh-dự có tên là Phi Beta Kappa rồi tốt-nghiệp cử-nhân Văn Khoa năm 1952.

Sau đó, ông đậu Thạc-sĩ Thần-Học tại Học-viện Virginia vào năm 1955. Ông tốt-nghiệp Tiến-sĩ môn Thần-tính Chúa tại Trường Cao-Đẳng thánh Phaolô ở Virginia với học vị Tiến-sĩ Văn Chương do Trường Muhlenberg, Pennsylvania cấp.

Năm 2005, ông viết lên lời trần-tình hầu khẳng-định:

"Tôi đắm mình vào các môn uyên-thâm về Kinh thánh tại các học-viện như: Chủng-viện Hiệp-nhất ở New York City , Phân-khoa Thần tại Đại học Yale, Trường Thần-học Harvard và các Đại-học cao-cấp khác như Edinburg , Oxford và Cambridge ." (*2)

Giáo sư John Spong từng phục-vụ Giáo hội qua tư-cách Mục-sư Nhà thờ thánh Giuse ở Durham, miền Bắc Carolina suốt 2 năm liền từ 1955 đến 1957. Ông còn là Mục-sư trưởng Giáo xứ Calvary, thủ-phủ Tarboro, miền Bắc Carolina suốt từ năm 1957 đến 1965. Là, Mục-sư Nhà thờ thánh Gioan ở Lynchburg Virginia từ năm 1965 đến 1969, rồi làm Mục-sư Trưởng Nhà thờ Saint Paul ở Richmond Virginia từ năm 1969 đến 1976. Sau đó, ông làm Giáo sư thỉnh-giảng chuyên đứng lớp thần-học tại các cơ-quan, hội-quán thần-học tại các viện Triết/thần nổi tiếng của Hoa Kỳ, phần lớn thời-gian là Phân Khoa Thần học Trường Harvard đến năm 2000 thì về hưu. Là Giám mục hồi-hưu, ông còn là thành-viên Hội-đồng Giám-mục thuộc Giáo-hội Êpiscôpan của Hoa Kỳ (*3).

Gm John Spong mô-tả cuộc sống của chính ông như một hành-trình khởi từ chủ-thuyết phóng-khoáng và thần-học bảo-thủ vào thời trẻ cho đến tầm nhìn mở rộng của Đạo Chúa. Trong cuộc phỏng-vấn diễn ra hồi 2013, Gm John Spong được Đức cố Giám mục Anh-giáo là John Robinson dùng làm cố-vấn của ngài trong hành trình này và đã đọc các bài gây tranh-luận của tác-giả Robinson hồi thập-niên 1960s khiến ông trở thành người bạn rất thân lại có tương-quan mật-thiết với ngài trong nhiều năm dài. (*4)

Tác-giả John Spong cũng vinh-danh Gs Robinson như bậc thày từng mở nhiều trang giấy trong cuốn do ông viết vào năm 2002 có tên là A New Christianity for a New World.

Là người từng nhận nhiều giải-thưởng trong đó có giải Nhà Nhân-bản trong năm (*5), Gm John Spong là người đóng góp nhiều công-sức cho chương trình DVD Living the Question và từng là khách diễn-giải trên nhiều bang tần Truyền hình Quốc gia trong đó có chương trình Today Show, Politically Incorrect hợp-tác với Bill Maher, Dateline, 60 Minutes, và Larry King Live. Lịch-trình thỉnh-giảng đã khiến ông phải đi khắp nơi trên thế-giới để hướng-dẫn và giảng-dạy. (*6)

Gm John Spong là họ hàng với cựu Nghị sĩ Đảng Dân chủ ở Virginia là William B. Spong, Jr. một chính-trị-gia từng đánh bại đương-kim Absalom Willis Robertson, cha đẻ của diễn-giả Tin Mừng trên truyền-hình Pat Robertson.

Bằng nỗ-lực riêng-tư của mình, ông liên-đới chặt chẽ với Giáo-hội Hiệp-nhất (*7).

Theo tin từ Giáo-phận Êpiscôpan Newark cho biết, thì Gm John Spong đã bị trụy tim mạch trước hôm ông tham-gia diễn-thuyết tại Marquette , Michigan vào Thứ Bảy 10/9/2016 (*8).

------------------------------

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH - PDF Print E-mail

Thánh GIOAN I Giáo Hoàng Tử Đạo (526) – Ngày 18/5
Thánh Gioan sinh tại Tuscia. Ngài được chọn làm giám mục Rôma ngày 13 tháng 8 năm 523. Người ta không biết gì về đời thơ ấu của thánh nhân, nhưng từ ngày lên kế vị thánh Phêrô Ngài đã nhiệt thành sống khẩu hiệu "tất cả vì danh Chúa". Ngài đã có công hoàn thành nhạc bình ca mà các vị tiền nhiệm của Ngài là Đức Celestinô I, Leo Cả và Galesiô khởi xướng.
Năm 524, vua Justinô I bên Tiểu Á muốn hiệp nhất Giáo hội cũng như nhằm mục đích chính trị đã đàn áp nhóm theo lạc giáo Ariô. Tại Rôma vua Theodôricô là người theo lạc giáo Ariô đã tức giận bắt đức giáo hoàng Gioan dẫn đầu phái đoàn đi thương thuyết. Sau nhiều lần phản đối, Ngài đã chấp nhận lên đường. Đây là lần đầu tiên có một vị giáo hoàng rời khỏi nước Ý. Vua Justinô và toàn dân Constantinopole hân hoan vui mừng đón tiếp Đức Giáo hoàng. Ngài đã cử hành lễ phục sinh tại thánh đường thánh nữ Sôphia và phong vương cho vua Justinô.
Trở lại Rôma, Ngài bị vua Thêđôricô cho là đã hành động phản nghịch với mình. Tức giận, ông tính xử tử Ngài, nhưng lại sợ dân chúng nổi loạn, nên bắt giam Ngài tại Ravenna. Tại đây đức giáo hoàng đã từ trần ngày 18 tháng 5 năm 526.
Ngày 27 tháng 5 năm 530 xác Ngài được dời về Roma. Niên lịch phụng vụ cử kính nhớ Ngài vào ngày này.

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

--------------------------------

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH - LOAN BAO TIN MUNG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 12 at 8:00 AM
Làm thế nào để loan báo Tin Mừng?
Thánh lễ tại nhà nguyện Marta, 19.04.2018
19/04/2018 12:06
PHẦN:
Tất cả các Kitô hữu đều có sứ mạng loan báo Tin Mừng. Người Kitô hữu cần xin ơn Chúa Thánh Thần để có thể ra đi, đến gần mọi người để lắng nghe, và bắt đầu với từng hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống, chứ không phải với những lý thuyết. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.
Hạt giống Lời Chúa
Sau cuộc tử đạo của thánh Stefano, bùng nổ cuộc bách hại lớn dành cho các Kitô hữu, và làm cho các môn đệ phân tán khắp nơi tại Giuđea và Samaria. Chính cuộc thử thách ấy thúc đẩy các môn đệ bước ra ngoài.
Tựa như cơn gió mang hạt giống đi xa và gieo vãi hạt giống khắp nơi; các môn đệ cũng thế, họ mang theo hạt giống Lời Chúa đi xa mãi xa mãi. Ta có thể nói vui một chút rằng, cuộc bách hại tựa như con gió đẩy các môn đệ ra đi loan báo Tin Mừng. Bài đọc trích sách Công vụ Tông đồ hôm nay đẹp tuyệt vời (Cv 8:26-40). Bài đọc ấy diễn tả chân chất về công cuộc loan báo Tin Mừng.


Đứng lên – Lắng nghe – Bắt đầu từ hoàn cảnh cụ thể
Chúa Thánh Thần thúc đẩy tông đồ Philipphe lên đường loan báo Tin Mừng. Có ba cụm từ then chốt ở đây: đứng lên, lắng nghe, bắt đầu từ hoàn cảnh cụ thể.
Việc công bố Tin Mừng không phải là thực hiện một kế hoạch tốt của một chủ thuyết về đạo đức luân lý, theo kiểu: chúng ta hãy đi và làm điều này điều nọ ở nơi này nơi kia... Không phải thế. Loan báo Tin Mừng là việc của Chúa Thánh Thần, chính Thánh Thần nói với chúng ta phải đem Lời Chúa ra đi công bố, đi tuyên xưng Danh Chúa Giêsu. Thánh Thần nói với Philipphe và cũng nói với chúng ta: Hãy đứng dậy và đi đến nơi đó! Công cuộc loan báo Tin Mừng không có kiểu ngồi lỳ lại trên chiếc ghế bành. Để công bố Tin Mừng, chúng ta phải đứng lên và đi, phải đi đến nơi Chúa muốn để công bố Lời của Ngài.


Tôi nhớ tới nhiều người nam nữ đã rời quê hương xứ sở, rời xa gia đình, để đi đến các miền đất xa xôi, để mang Lời Chúa đến cho con người nơi ấy. Nhiều người trong số các vị không được chuẩn bị cần thiết về thể chất, và thế nên, các vị không đủ sức kháng lại các căn bệnh của những vùng đất xa lạ. Nhiều người trong số các vị đã chết trẻ hoặc chịu tử đạo. Đó là những con người đã tử đạo trong công cuộc loan báo Tin Mừng.


Không phải là lý thuyết, nhưng là tương quan giữa người với người
Không có một điều tựa như gọi là lãnh vực hay mảng Phúc Âm hóa, nhưng cần tìm cách tiếp cận thực tế. Cần tiếp cận trực tiếp để nhìn xem điều gì đang diễn ra, và bắt đầu với những hoàn cảnh cụ thể, chứ không phải là với những lý thuyết này nọ.


Không thể loan báo Tin Mừng bằng những lý thuyết. Loan báo Tin Mừng là công cuộc diễn ra trong tương quan giữa những con người. Và điều này phải bắt đầu với từng hoàn cảnh sống cụ thể chứ không phải với lý thuyết. Cần tuyên xưng Chúa Giêsu, với sự thúc đẩy của Thánh Thần và can đảm ra đi làm phép rửa. Ra đi, đi mãi, đi mãi, cho đến khi mọi sự hoàn tất theo ý Chúa muốn. Cuộc loan báo Tin Mừng là như thế. Đó là điều then chốt người Kitô chúng ta cần làm. Chúng ta phải truyền giáo bằng chính đời sống của mình, và sau đó là với lời nói làm chứng. Chúng ta cần đứng dậy ra đi, cần biết lắng nghe và đến gần mọi người, bắt đầu từ những tình huống cụ thể.
Phương pháp này thật đơn giản, nhưng đây chính là phương pháp của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã loan báo Tin Mừng, luôn luôn lên đường, luôn luôn gần gũi mọi người, luôn bắt đầu từ những tình huống cụ thể, rất cụ thể. Chỉ có thể loan báo Tin Mừng với ba thái độ vừa nói với sức mạnh với sự tác động của Chúa Thánh Thần.

Bởi vì, nếu không có sự tác động của Thần Khí Thiên Chúa, thì chẳng có chi hoạt động. Chính Chúa Thánh Thần là Đấng thôi thúc chúng ta đứng dậy ra đi, giúp chúng ta có khả năng lắng nghe, và cho chúng ta biết bắt đầu từ các hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống.

---------------------------

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH - HIEP NHAT&BINH AN PDF Print E-mail

Hiệp nhất và bình an.
01/05 – Thứ Ba tuần 5 Phục Sinh.
"Thầy ban bình an của Thầy cho các con".

Lời Chúa: Ga 14, 27-31a
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng. Lòng các con đừng xao xuyến và đừng sợ hãi. Các con đã nghe Thầy nói với các con rằng: Thầy đi, rồi Thầy sẽ trở lại với các con. Nếu các con yêu mến Thầy, thì các con hãy vui mừng vì Thầy về với Cha, bởi lẽ Cha trọng hơn Thầy. Giờ đây Thầy nói với các con trước khi việc xảy ra, để khi việc xảy ra, thì các con tin. Thầy không còn nói nhiều với các con nữa, vì thủ lãnh thế gian đã đến. Nó không có quyền lực gì đối với Thầy. Nhưng để cho thế gian biết rằng Thầy yêu mến Cha, thì Thầy làm như Cha đã truyền dạy".

SUY NIỆM : Hiệp nhất và bình an
Các môn đệ ngày xưa đã được nghe Chúa Giêsu chia sẻ tâm tình của Ngài khi Ngài cùng với các ông ngồi bên cạnh nhau trong bữa tiệc ly. Chúng ta cũng đã nghe lại những lời thân thương đó mỗi khi chúng ta cùng với Ngài và với nhau dâng Thánh Lễ.

Giáo Hội đặt để những lời thân thương ấy sau kinh Lạy Cha và trước khi chúng ta đón nhận Mình Máu Thánh Chúa Kitô. Chúng ta chứng minh được bao bọc trong bình an của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, nhất là chúng ta đã dọn lòng mình đủ để có Chúa ngự trong lòng chúng ta.
Dĩ nhiên, Chúa Giêsu thực sự tin rằng Thiên Chúa qua Chúa Giêsu Kitô không chấp nhất gì tội lỗi của chúng ta mà dựa trên đức tin của Giáo Hội, của cộng đoàn dân Chúa đã ban cho chúng ta, cho Giáo Hội được ơn hiệp nhất và bình an. Chắc chắn là Giáo Hội rất rõ điều Chúa Giêsu nói với các môn đệ: "Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng". Và chúng ta cũng phải hiểu được điều đó để hân hoan với bình an mà Chúa ban cho chúng ta. Thế gian là gì trong nhãn quan của thánh Gioan.
Thế gian là ma quỉ, là mãnh lực của ma quỉ, là thế giới của ma quỉ, là tất cả những con người và những sinh hoạt đồng lõa với ma quỉ. Bình an của thế gian này ban tặng là bình an có được do vũ lực, do đàn áp, do chiến tranh, do mưu mô xảo quyệt, do tội ác, do chiếm đoạt và đe dọa, mong manh biết bao sự bình an tạm bợ này, chỉ cần một vài thay đổi rất ư là đơn giản thì cũng đủ để cho người ta mất đi bình an và lại rơi vào hoảng sợ, vào dằn vặt. Ma quỉ và đồng lõa của ma quỉ vốn dĩ rất quen thuộc với chiến lược trở mặt như trở bàn tay, và vì thế không ít những người trở thành nạn nhân của sự bình an do chúng tạo nênCòn bình an của Chúa ban cho lại là sự bình an của những người được tha thứ tất cả.

Bình an của một con người thấy thanh thản trong thân xác và nhẹ nhàng trong tâm hồn. Bình an của một cuộc đời có Thiên Chúa. Sự bình an bất chấp những khó khăn, bất chấp mọi thử thách. Sự bình an của một con người không thấy hổ thẹn gì khi ngước mắt nhìn lên trời, đưa mắt nhìn chung quanh và nhắm mắt lại nhìn vào chính mình.
Lạy Cha chí thánh, là con người ai cũng khao khát bình an và có rất nhiều người thấy hãnh diện vì sự an toàn nhất thời họ có được ở trần gian này, khi họ dựa cậy vào quyền lực hoặc là do một con người hay của một nhóm người, thực tế cho thấy bình an ấy quá mong manh. Các con cảm tạ Cha vì sự bình an ban cho chúng con qua Chúa Giêsu và với tác động của Chúa Thánh Thần. Sự bình an của Ðấng bị bắt, bị tra tấn, bị bỏ mặc, bị coi là điên khùng và bị treo lên giữa những tử tội trộm cướp, ngày thứ ba Ngài đã sống lại. Chúng ta thật hạnh phúc vì có được sự bình an ấy.
(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui')

GPLONGXUYEN

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 47