mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1075
mod_vvisit_counterHôm Qua5303
mod_vvisit_counterTuần Này16103
mod_vvisit_counterTuần Trước36123
mod_vvisit_counterTháng Này80218
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8975298

We have: 116 guests online
Your IP: 54.158.252.131
 , 
Today: Aug 17, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Người Tín Hữu Trưởng Thành
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH -3 CON KHI TRUOC CONG CHUA PDF Print E-mail

>>> Câu chuyện về 3 con khỉ trước cổng chùa
>>>
>>> (PGVN)
>>> Hiện nay, ở một số chùa có trưng bày tượng ba con khỉ trong sân chùa. Nhưng không phải ai cũng biết về nguồn gốc cũng như hiểu đầy đủ ý nghĩa sâu xa mà người xưa muốn truyền dạy lại cho thế hệ sau qua bức tượng tưởng chừng như vô tri đó.
>>> Thoạt đầu khi mới nhìn qua bức tượng này có lẽ ai trong chúng ta cũng tưởng như đã hiểu được ẩn ý của nó. Đó là: "không nói, không thấy, không nghe". Nhiều người cho rằng bức tượng ấy muốn dạy chúng ta hãy ở yên và sống cuộc sống của mình, đừng quan tâm đến chuyện của người khác hay những gì đang xảy ra xung quanh. Nhưng nếu hiểu như vậy thì thiếu chính xác và chưa đầy đủ.
>>>
>>> Thực ra, nguồn gốc xuất xứ của bức tượng này bắt nguồn từ Ấn Độ vài ngàn năm về trước. Lúc đầu, đó là bức tượng về một vị thần, là thần Vajrakilaya. Đây là vị thần có sáu tay, mỗi đôi tay dùng để bịt hai mắt, hai tai và miệng. Theo đó bức tượng được khắc nhằm để răn dạy mỗi người: không được nói bậy, không nhìn bậy và không nghe bậy.
>>>
>>> Tư tưởng "ba không" đó theo các nhà tu Phật giáo đi qua Trung Quốc không rõ vào thời kì nào. Sau đó vào khoảng thế kỷ thứ 9 (có tài liệu ghi năm 838), một thiền sư người Nhật trong chuyến đi làm phật sự ở Trung Quốc đã mang theo về Nhật tư tưởng này.
>>>
>>> Tại Nhật Bản, vùng Nikko (cách Tokyo chừng 140 cây số về hướng Bắc) trong đền Toshogu hiện nay còn lưu giữ một bức điêu khắc cổ (tổng cộng có tám bức khác nhau) có tượng ba con khỉ tên là Kikazaru, Mizaru và Iwazaru: bịt tai, bịt mắt và bịt miệng bằng gỗ của nghệ nhân Hidari Jingoro rất nổi tiếng từ thế kỉ XVII.
>>>
>>> Vì từ "zaru" gần âm với "saru" có nghĩa là con khỉ, nên người ta khắc hình ba con khỉ bịt miệng, bịt mắt, bịt tai với vẻ mặt ngộ nghĩnh để biểu đạt triết lý này.
>>>
>>> Bức tượng cũng mang đậm tư tưởng của Đức Khổng Tử trong Luận Ngữ. Khi Nhan Uyên hỏi về đức nhân và những điều gì cần phải làm, Khổng Tử đã đáp: "Phi lễ vật thi, phi lễ vật thính, phi lễ vật ngôn, phi lễ vật động". Nghĩa là không nhìn điều sai, không nghe điều tầm bậy, không nói điều trái, không làm điều quấy".
>>>
>>> Người Nhật còn có thâm ý sâu xa hơn nhiều khi họ muốn: "bịt mắt để dùng tâm mà nhìn, bịt tai để dùng tâm mà nghe, bịt miệng để dùng tâm mà nói". Khi tâm ở trạng thái tịnh, không bị quấy rầy bởi những điều xấu thì từ tâm mới phát sinh những điều thiện.
>>>
>>> Hình ảnh "Bộ khỉ tam không" còn nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của "Tâm viên ý mã" trong phép thiền. Chúng ta phải biết kiểm soát cái tâm vọng động, chẳng khác gì con khỉ chạy lăng xăng. "Tâm viên là vượn tâm, là tâm tán loạn như vượn khỉ. Loài khỉ thường hay nhảy nhót, khọt khẹt, đứng ngồi không yên, thường chuyền hết từ cành này sang cành cây khác, lại hay phá phách, bắt chước nên người đời có câu "liếng khỉ".
>>>
>>> Tâm người ta cũng thế, không khi nào được yên, cứ lăng xăng, lộn xộn, suy nghĩ, nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác, từ quá khứ, hiện tại đến tương lai, đó là tâm viên. Tâm này sẽ đưa con nguời đến loạn động, phát sinh ra đủ thứ phiền não, cấu uế... Bởi vậy tâm chúng sinh bị vô minh che lấp nên phần nhiều hướng ác nhiều hơn thiện."
>>>
>>> Trong xã hội hiện nay bức tượng ba con khỉ càng có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Bởi tôi thấy mỗi người đều đang tự làm khổ chính mình. Khổ vì nghe chuyện thiên hạ, khổ vì nói chuyện thế gian và khổ vì nhìn lỗi người khác.
>>>
>>> Bản chất của con người vốn là sự tò mò nên bất cứ câu chuyện nào, về bất cứ ai dù không liên quan thì cũng cố gắng nghe hết để có chuyện kể lại cho người khác. Trước đây, tôi cũng là một người hay để ý lỗi của người. Tôi luôn cố tìm ra khuyết điểm của người khác để chờ có dịp có thể nói lại họ để giành phần thắng cho mình. Nhưng rồi tôi thấy việc ghét bỏ và để ý người khác thật mất thời gian và tự khiến bản thân mình trở nên xấu xí. Xấu ở đây là ở cái tâm, không chịu nghĩ điều tốt đẹp cho người mà chỉ nhìn thấy những thói hư, tật xấu ở những người xung quanh.
>>>
>>> Bởi vậy, nếu biết tu sửa thân tâm, nhìn lỗi của người khác như lời nhắc nhở để ta không phạm phải những sai lầm đó. Lúc nào cũng phải nhắc nhở bản thân, tất cả mọi người quanh ta đều là Bồ tát chỉ có ta là kẻ phàm phu nên còn rất nhiều lỗi cần phải sửa chữa. Cũng như vậy, tai nghe thấy những việc phiền não cũng đừng giữ trong lòng. Nên nghĩ đó là lúc Đức Phật đang dạy ta chữ "Nhẫn", không được sân hận trước những lời nói của người khác, lúc nào cũng giữ cho mình tâm bình lặng trước mọi việc:
>>>
>>> "Nhẫn một chút sóng yên gió lặng
>>> Lùi một bước biển rộng trời cao"
>>>
>>> Từng bước, từng bước như vậy chúng ta sẽ dần hoàn thiện được con người của mình. Không phải nhờ năng lực siêu nhiên nào khiến bản thân mình thay đổi mà chính sự nhận thức sâu sắc từ trong tâm sẽ giúp ta quán chiếu được mọi vấn đề một cách vẹn toàn nhất. Hình ảnh "Bộ khỉ tam không" tưởng như đơn giản mà lại mang những giáo lý vô cùng sâu sắc.
>>>
>>> Lúc nào đó, khi đi dạo trong khuôn viên của chùa, nhìn thấy hình ảnh những chú khỉ ấy ta vừa thấy thích thú trước một hình ảnh ngộ nghĩnh vừa là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thâm thúy của các bậc thiện tri thức muốn truyền đạt lại cho thế hệ mai sau.
>>>
>>> Diệu Âm Minh Tâm
>>>
-----------------------------------

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH - CUA HEP-HY SINH PDF Print E-mail

CỬA HẸP: CỬA HỒN, CỬA HY SINH

"Hãy chiến đấu để vào qua cửa hẹp". Muốn vào Nước Trời thì phải chiến đấu, phải qua cửa hẹp. Lời Chúa có vẻ ngược với tâm lí tự nhiên của con người. Thường ta thích chọn đường rộng rãi, dễ dàng để đi cho nó khoái chứ dại gì mà chọn đường hẹp cho nó khổ!


Tuy nhiên, nhìn kỹ thì thấy cuộc sống có nhiều cửa hẹp. Đoạt được huy chương Olympic là cửa hẹp; học hành, kinh doanh thành đạt cũng là những cửa hẹp, phải đổ nhiều mồ hôi công sức. Cửa hẹp là cửa hy sinh.


Đi máy bay lên bầu trời xanh cũng phải qua cửa hẹp. Hành lý phải gọn gàng mới lên được chứ tay xách nách mang đủ thứ lỉnh kỉnh, lại gồng gánh cả gà vịt nữa thì không thể lên được.


Thế nên, cửa Nước Trời luôn rộng mở nhưng nó trở nên hẹp khi mà cái tôi của mình trở nên cồng kềnh quá. Phải chấp nhận từ bỏ cái tôi cồng kềnh, phải sống tinh thần siêu thoát thì mới vào được. Cửa hẹp là từ bỏ mình. Rộng là cứ dễ dãi theo ý mình, hẹp là hy sinh làm theo ý Chúa. Cửa hẹp là cửa hồn.


Việc hy sinh, từ bỏ không dễ, tuy nhiên quan trọng là ở cái lòng của mình. Lòng mình có muốn không, lòng mình có quyết tâm không? Người ta nói: "đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông".
Cái tôi to lớn thì bị vướng, nhưng tấm lòng lớn, đức tin lớn thì lại qua được cửa hẹp để vào Nước Trời hưởng phúc muôn đời.

KRISTIE PHAN CHUYỂN

​-------------------------------

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH -CN21TN-C- VAO CUA HEP PDF Print E-mail

CN21TN-C : Cửa hẹp là cửa nào? -TIN MỪNG LUCA 13, 22-30

(BÀI CẦN NGẮN GỌN - XUC TICH VÀ TRONG SÁNG - GM VŨ THIÊN)
Phúc âm cho thấy; kẻ đặt vấn nạn cho Đức Giêsu có thể là một người Do Thái bất kỳ,
vì Cựu Ước đã dạy cho toàn dân xác tín rằng: vương quốc vẻ vang của Đấng Thiên Sai
(Messiah) sẽ chỉ dành cho những ai trung thành nắm giữ lề luật. Trước nội dung những lời
rao giảng của Đức Giêsu về một Tin Mừng cứu độ phổ quát, mọi người Do Thái chân
chính đều cảm thấy khó chịu; học thuyết mới này có nguy cơ tiêu diệt mọi nỗ lực giữ cặn
kẽ luật pháp Môsê, mở đường cho lối sống buông thả về mặt chính trị cũng như tôn giáo.
Chính câu hỏi được đặt ra tự nó đã hàm ý khảng định con đường luật pháp truyền thống
mới thực sự là đúng đắn, là đáng khích lệ.
Câu trả lời của Đức Giêsu có vẻ chủ yếu nhắm thẳng vào tư duy này của người Do
thái, vì Người cho thấy: họ đã không nắm bắt được tư tưởng nòng cốt của Cựu Ước, cũng
như niềm tin đích thực của Abraham, Isasac, Giacop và tất cả các ngôn sứ: toàn bộ nội
dung Cựu Ước phải hướng tới việc đón nhận Tình Yêu cứu độ của đấng Mêsia. Đơn giản
là người Do Thái đã hiểu sai, khi đồng hóa sự cứu rỗi với trung thành giữ lề luật; "Bấy giờ
anh em sẽ khóc lóc nghiến răng, khi thấy các ông Abraham, Isasac, và Giacop cùng tất cả
các ngôn sứ được ở trong Nước Thiên Chúa, còn mình lại bị đuổi ra ngoài"; nếu quả là
như thế, nếu không phải những kẻ giữ lề luật được vào thiên đàng, thì 'ai' mới là những
người được vào thiêng đàng? Câu hỏi này, cũng như các câu hỏi tương tự: "Thưa Ngài,
những người được cứu thoát thì ít, có phải không? "Thưa Thầy, vậy thì ai mới được cứu
rỗi?"; cho tới nay câu hỏi này vẫn còn là vấn nạn rất phổ thông của nhiều Kitô hữu chúng
ta; và nó sẽ còn tiếp tục tiềm tàng trong thâm tâm của hầu hết mọi người.
Về vấn nạn này, câu trả lời của Đức Giêsu cũng rất thẳng thắn: "Hãy chiến đấu để qua
được cửa hẹp mà vào!" Hình ảnh tuy đã rõ ràng, nhưng nội dung thì chưa mấy sáng tỏ. Ta
phải hiểu'cửa hẹp' theo nghĩa nào đây, cửa hẹp là cửa nào?
Ta vẫn thường nghe giải thích: cửa hẹp là ăn ngay ở lành, là sống lương thiện, là tuân
giữ cặn kẽ các qui định luân lý đạo đức... Một nếp sống như thế chắc chắn đòi phải phấn
đấu, phải chế ngự các tính mê nết xấu v.v..., và vì vậy chỉ những ai cặn kẽ giữ các điều đó
mới xứng đáng được vào qua 'cửa hẹp' này, tức là được vào thiên đàng. Nói như thế nghe
rất có vẻ hợp lý theo lý luận thông thường. Tuy nhiên ta vẫn cần khảng định rằng: Đức
Giêsu đang đầ cập tới Tin Mừng cứu rỗi. Tương tự, nếu ta giải thích cửa hẹp là: trung
thành giữ đạo, là năng đi nhà thờ, là đọc kinh tối sớm..., thì làm sao giải thích được điều
Đức Giêsu không ngừng khảng định: 'cửa hẹp' này không hề khép lại để ngăn cản nhiều
người muốn được vào: "Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong nước Thiên
Chúa". Ngược lại, cửa hẹp này lại đóng lại trước nhiều người đã từng lên tiếng: "Chúng
tôi đã từng được ăn uống trước mặt Ngài, và Ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường
phố của chúng tôi". Họ chưa chắc sẽ được lọt vào! Theo Đức Giêsu thì chính hạng người
sau này lại rất dễ bị gạt ra ngoài: "Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt
ta!"

Dựa trên toàn bộ nội dung Tin Mừng thì khiêm cung thống hối để đón nhận lòng
thương xót thứ tha của Thiên Chúa mới đích thực là cánh của hẹp và thấp mà mọi người
cần phấn đấu vào cho bằng được. Gioan Tiền Hô đã kêu gọi dân chúng thống hối như điều
kiện thiết yếu để chuẩn bị đón đấng Mêsia..., nhưng nhiều người Do-Thái đã không chấp
nhận lời rao giảng của Gioan, cho dầu không ít người trong số họ thực tình mong đợi
Đấng Thiên Sai đến; "Có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được". Đức Giêsu
khi rao giảng nội dung này cách quyết liệt, thì chính nhóm Biệt Phái, luật sĩ, Sa-đốc và
Hê-rốt đã tìm cách chống lại. Họ là những hạng người vốn tự coi mình có địa vị cao trọng
trong xã hội hơn nhiều kẻ khác, kể cả về diện vật chất như giầu sang chức quyền, lẫn về
diện tinh thần - tôn giáo như công chính đạo đức. Ngược lại, những người vốn dĩ bị coi là
tội lỗi, thấp hèn (hạng thu thuế, gái điếm, tật nguyền...) mới là những kẻ thực thi lời mời
gọi sám hối của Gioan, và rộng mở đón nhận Tin Mừng thương xót của Đức Giêsu. Toàn
bộ các tường thuật Tin mừng đều đã không ngừng xác minh thực tế này; do đó, thật dễ
hiểu khi Đức Giêsu đưa ra kết luận: "Và kìa có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và có
những kẻ đứng hàng đầu sẽ xuống hàng chót".
Như vậy 'cửa hẹp' đối với Tin Mừng phải là: lòng khiêm nhường thống hối; điều này
Kitô hữu chúng ta luôn xác tín: không ai sẽ được cứu rỗi nếu không vào Nước Trời qua
cánh cửa hẹp này, đơn giản là vì không một ai là cao trọng, là trong sạch trước mặt Thiên
Chúa. Kitô hữu chúng ta đã chính thức bước qua cửa hẹp này ngày chịu phép Thánh Tẩy,
ngày mà mỗi người chúng ta chân thành thống hối và xưng thú các tội lỗi mình trước toàn
thể cộng đoàn Giáo Hội; rồi chúng ta còn tiếp tục bước qua ngưỡng cửa đó trong suốt đời
sống mình mỗi khi đi xưng tội, để khiêm tốn nhìn nhận những yếu hèn của mình và rộng
mở cõi lòng đón nhận ơn cứu rỗi; bước qua 'cửa hẹp' này là điều kiện thiết yếu mà tất cả
mọi người chúng ta - không trừ một ai, cho dầu có được nâng lên tới địa vị cao trọng tới
mấy - đều phải thực hiện.
Lạy Chúa, xin cho con luôn mãi duy trì được nơi mình lòng khiêm cung thống hối; đó
chính là điều kiện tiên quyết để con đón nhận hồng ân thương xót cứu độ của Chúa. Cho
dầu con có đạt được bất cứ điều tốt lành, thánh thiện nào trong cuộc sống, xin hãy cho
con vẫn cứ khiêm nhường cúi mình chui qua cửa hẹp Tin Mừng. Xin Mẹ Maria, người nữ
tì khiêm hạ của Giavê, gìn giữ xác hồn con luôn thấp hèn, để như Mẹ, con biết luôn rộng
mở tâm hồn đón lấy lòng từ nhân của Thiên Chúa cứu độ. Amen
Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB
----------------------------------

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH - THU BA-16-8 PDF Print E-mail

16 Tháng Tám
Anh Ấy Chưa Bao Giờ Trưởng Thành

Ngày 16/8 kỷ niệm ngày qua đời của Elvis Presley, ca sĩ được xem như là thần tượng của nhạc Rock tại Hoa Kỳ trong thập niên 70.

Xuất thân từ một gia đình nghèo, lại mang tính nhút nhát, Elvis thường trở thành trò cười cho bạn bè trong lớp. Nhưng luôn ôm ấp trong mình giấc mơ trở thành ca sĩ, Elvis đã thắng được tính nhút nhát của mình để trở thành một ngôi sao sáng chói trong nền âm nhạc Mỹ quốc...

Danh vọng và tiền bạc đến quá nhanh khiến Elvis không kịp chuẩn bị cho mình một triết lý sống vững chắc. Anh mua cho người mẹ một ngôi biệt thự lộng lẫy xa hoa. Cá nhân anh thì lại vung vãi tiền bạc trong không biết bao nhiêu thú vui phù phiếm. Cuộc hôn nhân đầu tiên đã đổ vỡ, chỉ để lại cho anh cay đắng buồn phiền...

Sự ái mộ của dân chúng dường như không đủ để lấp đầy khoảng trống vắng quá lớn trong tâm hồn anh. Ma túy và các thứ thuốc an thần cũng không đủ hiệu lực để xoa dịu bao nỗi khắc khoải trong anh...

Buổi sáng ngày 16/8/1977, sau một đêm thức trắng để đọc sách, Elvis đã được tìm thấy trong phòng tắm của anh, mặt úp xuống sàn nhà, sau một cơn chống trả mãnh liệt với tử thần... Anh đã tắt thở ngay sau khi được trở vào bệnh viện.

Priscilla, người vợ đầu tiên của Elvis đã thốt lên như sau: "Cái chết của Elvis khiến tôi nghĩ nhiều về chính cái chết của tôi... Tôi chợt nhận ra rằng tôi cần phải chia sẻ với người khác nhiều hơn. Khi trở thành một ngôi sao trong nền âm nhạc, Elvis còn quá trẻ để có thể biết cách sử dụng tiền tài, danh vọng đang đến với anh. Anh chỉ là một nạn nhân. Anh bị hủy diệt bởi chính những người ái mộ anh. Anh cũng là nạn nhân của chính hình ảnh mà anh đã tự tạo ra. Anh chưa bao giờ sống như một người thực sự, anh chưa bao giờ trưởng thành, anh chưa bao giờ ra khỏi cái vỏ ốc ấm áp của anh để cảm nghiệm được thế giới bên ngoài".

Bảo rằng tiền bạc, danh vọng không làm cho con người hạnh phúc có lẽ cũng bằng thừa. Biết bao nhiêu người đã đi tìm hạnh phúc trong của cải chóng qua ở đời này, rốt cục, họ chỉ gặp thất vọng, chán nản ê chề... Thánh Augustinô đã được coi như là một hiện thân của một cuộc tìm kiếm không ngừng. Tìm kiếm hạnh phúc trong hiểu biết, tìm kiếm hạnh phúc trong khoái lạc v.v..., tất cả chỉ để lại trong tâm hồn ngài nỗi trống vắng ê chề. Cuối cùng ngài đã tìm ra chân lý: "Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho chính Chúa, tâm hồn con chỉ ngơi nghỉ khi được yên nghỉ trong Chúa...".

Phải, chỉ có Chúa mới có thể lấp đầy nỗi khao khát hạnh phúc trong lòng người... Người Kitô chúng ta luôn được mời gọi để tìm kiếm Chúa trong những cái chóng qua ở đời này. Giá trị cao cả nhất để chúng ta đeo đuổi không phải là tiền của, danh vọng, nhưng chính là Chúa và những giá trị của Nước Trời.

Trích sách Lẽ Sống.

------------------------------

Lạc đà qua lỗ kim
Lời Chúa: Mt 19, 23-30 - THỨ BA-CN20TN-C
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ của Người: "Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời. Thầy còn nói cho anh em biết: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa." Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói: "Thế thì ai có thể được cứu?" Ðức Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: "Ðối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được." Bấy giờ ông Phêrô lên tiếng thưa Người: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?" Ðức Giêsu đáp: "Thầy bảo thật anh em: anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự tòa vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai tòa mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống đời đời làm gia nghiệp. Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu."
Suy niệm:
Người thanh niên giàu có đã bỏ đi
khi Thầy Giêsu mời anh bán tài sản và cho người nghèo.
Của cải đã trói buộc anh, dù anh là người có thiện chí.
Anh tìm sự sống đời sau, nhưng lại bị vướng bởi vật chất đời này.
"Người giàu có thật khó vào Nước Trời" (c. 23).
Câu nói này của Thầy Giêsu khiến các môn đệ rất đỗi ngạc nhiên (c. 25),
vì vào thời đó, giàu sang thường được coi là dấu hiệu Chúa chúc lành.
Thầy Giêsu dùng một hình ảnh ngoa dụ, cường điệu,
để diễn tả việc người giàu khó vào Nước Trời,
khó hơn con lạc đà rất to chui qua lỗ kim rất nhỏ.
Dĩ nhiên lạc đà thì chẳng thể nào chui qua lỗ kim được,
nhưng người giàu thì vẫn có thể được vào Nước Trời, dù rất khó khăn,
"vì đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được" (c. 26).
Đã có những người giàu tốt bụng đi theo Thầy Giêsu.
Họ là Giuse Arimathia, Nicôđêmô, Dakêu, là các phụ nữ.
Giuse và Nicôđêmô đã lo mộ phần và việc tẩm liệm Thầy Giêsu.
Dakêu đã tự nguyện chia nửa phần tài sản mình cho người nghèo khó.
Các phụ nữ theo Thầy từ Galilê đã giúp đỡ vật chất cho Thầy (Lc 8, 3).
Có vẻ họ được tự do với của cải trần thế.
Của cải không ngăn cản họ trở thành người môn đệ Thầy Giêsu.
Nhưng cũng phải nhìn nhận của cải vật chất có sức mạnh của nó.
Như người ta hay nói: có tiền mua tiên cũng được.
Tiền bạc của cải có vẻ đem lại chỗ dựa vững chắc cho chủ nhân,
chính vì thế người ta thích thu tích của cải một cách vô độ (Lc 12, 21).
Của cải làm chúng ta phải bận tâm:
"Kho tàng anh em ở đâu, trái tim anh em ở đó" (Mt 6, 21),
kho tàng dưới đất sẽ giữ tim ta dưới đất.
Ham mê của cải có thể bóp nghẹt hạt giống lời Chúa trong tim ta (Mt 13, 22).
Nó làm chúng ta dễ trở nên nô lệ:
"Anh em không thể làm tôi hai chủ, vì sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia...
Anh em không thể làm tôi Thiên Chúa lẫn tiền tài" (Mt 6, 24).
Như thế nó có khả năng đẩy Thiên Chúa xuống hàng thứ yếu.
Quả thực của cải dễ làm ta khép lòng lại trước Thiên Chúa và tha nhân,
và làm cái tôi của ta trở nên cứng cỏi, tự mãn.
vì biết mình được Đức Kitô và ở lại trong Ngài (Pl 3, 8-9).
Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,
sống cho Chúa thật là điều khó.
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.
Chúa đòi con cho Chúa tất cả
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.
Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

 

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH-CN20TN-C PDF Print E-mail

Số 278. Chủ nhật 20 Thường niên- năm C.

Chúng tôi tự bịt mắt mình

và bịt mắt người khác

Tamlinhvaodoi

Trích Tin Mừng Luca 12: 49-53

(Bài cần ngắn gọn-xuc tich va trong sáng - GM Vũ Thiên)

49 "Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất,

và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên !

50 Thầy còn một phép rửa phải chịu,

và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất !

51 "Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao ?

Thầy bảo cho anh em biết :

không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ.

52 Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau,

ba chống lại hai, hai chống lại ba.

53 Họ sẽ chia rẽ nhau :

cha chống lại con trai, con trai chống lại cha ;

mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ ;

mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng."

1. Chúng tôi thường nghĩ rằng

Bình an chỉ có thể đạt được bằng giá của chiến đấu liên lỉ chống lại tư lợi và khuynh hướng xấu trong con người.

"Nếu muốn có hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh".

Nếu muốn có bình an trong tâm hồn,

hãy chuẩn bị đương đầu với những cạm bẫy và sức mạnh của ác thần luôn bủa vây lôi kéo chúng ta đến tội lỗi.

CẢM NHẬN:

Nghe có vẻ có lý

Nhưng vì một mình ta chiến đấu với nhân tánh băng hoại ...chết tiệt...

Thì 10 trận đương đầu với những cạm bẫy và sức mạnh của ác thần

thua tới 9 trận !!!!

2. Chúng tôi cũng có thể hiểu rằng

Chúa Giêsu đến thế gian để phân rẽ nhân loại làm 2 loại người:

Một bên trung thành giữ giáo huấn của Chúa,

còn bên đối phương thì chống lại để đi theo thần dữ!...

Trong gia đình, hay cộng đồng nhân loại, luôn luôn chia ra 2 phe:

Phe chánh và phe tà.

Phe tà thường đông đảo hơn, vì dễ dàng và hợp theo bản tính của xác thịt hơn!

CẢM NHẬN:

Khổ một nỗi, tôi theo phe chánh hay phe tà đây???

Bên ngoài tôi có vẻ theo phe chánh vì mác người công giáo – dân có đạo.

Nhưng bên trong, tôi chắc là đã âm thầm, lén lút đầu quân trong phe tà...

vì dễ dàng và hợp theo bản tính của xác thịt hơn!

Rõ ràng là hầu như ai cũng cảm nhận mình đầy những tà tâm, tà ý...

Và còn ra sức ghi khắc vào đầu óc thế hệ trẻ:

Chúa chí tôn, chí thánh, chí thiện. Tôi phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi...

Tôi chỉ là bụi tro, rồi sẽ trở về tro bụi.

Vậy Thầy đến để ban bình an hay gây chia rẽ ????

Xét về hiện tượng bên ngoài: Thầy gây chia rẽ.

Vì ông lo cho cộng đoàn...hay vắng nhà.

Bà phản đối: chia rẽ.!!!

Bà hay đi đọc kinh, yên ủi kẻ liệt...

Ông khó chịu: chia rẽ..!!!

Cha phó cuốn hút giới trẻ lẫn giới già...

cha chánh cảm thấy mất uy tín, gây khó dễ cha phó: chia rẽ !!

Và hàng trăm tình huống khác...chia rẽ và chia rẽ....

Nhưng xét về mặt bản chất nội tâm: Thầy ban bình an...

Ngay khúc nhạc dạo trong biến cố Giáng sinh: Bình an dưới thế.

Sau khi phục sinh, trong lúc các môn đệ sợ hãi

Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói :

"Bình an cho anh em." (Ga 20:26)

Trước khi lên đường chịu nạn, Thầy đã nhắn nhủ các môn đệ như một lời di chúc

Thầy để lại bình an cho anh em,

Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. (Ga 14:27)

Và đây mới chính là NỀN TẢNG của bình an

để trong Thầy anh em được bình an. (Ga 16:33)

và đây cũng chính là ĐIỂU KIỆN của bình an.

Thực vậy, điều kiện đó chính là TRONG THẦY...

Mà điều kiện này, nền tảng này Chúa đã dọn sẵn cho chúng ta từ khuya rồi...

Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế (Mattheu 28:20)

Ấy thế mà chúng tôi lại không nhận ra..

Chúng tôi tự bịt mắt mình và bịt mắt người khác bằng chiếc khăn đen ngòm, dày đặc và cột cho thật chặt:

Chúa cao sang, tôi thấp hèn

Chúa thánh thiện, tôi tội lỗi

Dù tôi rước lễ cả ngàn lần...Chúa vẫn ở ngoài tôi...tôi vẫn ở ngoài Chúa.

Kết quả tai hại là tôi cảm thấy mình bủa vây tứ bề bởi những những cạm bẫy và sức mạnh của ác thần

Và MỘT MÌNH TÔI chiến đấu trong CÔ ĐỘC tuyệt vọng...

nắm chắc phần thua...

Thành thử tôi bị mất bình an là phải rồi...

Cũng chỉ vì Chúng tôi tự bịt mắt mình

và bịt mắt người khác bằng chiếc khăn đen ngòm, dày đặc và cột cho thật chặt

bằng những tư tưởng dở hơi, đầy nọc độc chết người :

Chúa cao sang, tôi thấp hèn

Chúa thánh thiện, tôi tội lỗi

Dù tôi rước lễ cả ngàn lần...Chúa vẫn ở ngoài tôi...tôi vẫn ở ngoài Chúa.

Mặc Chúa, Chúa sống

Mặc tôi, tôi sống

Châm ngôn của Phaolô... chúng tôi vất xuống biến từ lâu rồi :

Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi,

mà là Đức Ki-tô sống trong tôi (Gl 2:20)

Vâng... cuối cùng thì kết luận đen kịt như bầu trời đêm ba mươi tết:

Chúng tôi tự bịt mắt mình

và bịt mắt người khác bằng chiếc khăn đen ngòm, dày đặc và cột cho thật chặt...

----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 38