mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3699
mod_vvisit_counterHôm Qua9918
mod_vvisit_counterTuần Này30111
mod_vvisit_counterTuần Trước51955
mod_vvisit_counterTháng Này177802
mod_vvisit_counterTháng Trước299691
mod_vvisit_counterTất cả18036646

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CN26TN-A PDF Print E-mail

Không Kịp Sám Hối - Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật XXVI Thường Niên A

Ed 18,25-28 ; Pl 2,1-11 ; Mt 21: 28-32

Đức Giêsu nói với các thượng tế và kỳ mục trong bài Tin Mừng hôm nay: "Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. Vì ông Gioan đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu sám hối mà tin ông ấy."

Vậy sám hối là gì? Sám hối trong Kitô giáo gồm bởi hai từ: ăn năn và thống hối

- Ăn năn là nghiền nát, chà đạp, tan thành miếng nhỏ.

- Thống hối là châm, đâm.

Vào một lúc nào đó, con tim chúng ta bị tổn thương, bị đâm thủng, một cõi lòng tan nát.

Và Sám Hối được chia làm ba giai đoạn.

- Giai đoạn thứ nhất: biết mình sa ngã phạm tội

- kế đó là quyết tâm trở lại với Chúa.

- sau cùng là tiến lên đi tìm sự trọn lành.

Thực tế thì không đơn giản cũng không phức tạp như vậy vì ân sủng là chính sự đơn giản. Khó khăn ở chỗ là đời sống trong Chúa Thánh Thần đâu dễ gì nhìn thấy, chúng đan chéo vào nhau không ngừng, đến nỗi không phải lúc nào cũng dễ phân biệt được những con đường đó. Quả vậy, tội lỗi, sám hối, và ân sủng đâu phải chỉ là ba giai đoạn nối đuôi nhau. Trong cuộc sống thường nhật, chúng rối rắm, đôi khi khó gỡ. Chúng lớn lên chung với nhau. Tôi không bao giờ hoàn toàn ở bên này hay bên kia. Tôi không ngừng ở trong cả ba.

Tội lỗi, sám hối và ân sủng là cơm gạo và thân phận hằng ngày của tôi. Thậm chí cả trong Nước Trời, như chính Đức Giêsu đã nói, nơi đó những người tội lỗi cũng không thiếu vắng và có khi những người thu thuế và gái điếm lại vào trước và dẫn đầu những người khác (Mt 21,28-32).

Ba giai đoạn này không phải là ba bậc thang giá trị, chúng ta không bước từ bậc này lên bậc kia như thể bước lên bậc tam cấp. Cũng không phải là ba quân hàm chúng ta gắn trên vai áo.

Không, trước giờ chết, chúng ta sẽ không bao giờ vĩnh biệt hẳn trạng thái này hay trạng thái kia trong ba trang thái đó.

Chúng ta luôn luôn là những người tội lỗi không ngừng đang sám hối, và trong sự sám hối đó chúng ta đang không ngừng được Thần Khí của Thiên Chúa thánh hoá. Thật là ảo tưởng khi nghĩ rằng chỉ cần sám hối một lần là đủ. Không, muôn đời chúng ta luôn là những con người tội lỗi, nhưng là những người tội lỗi được thứ tha, đang sám hối.

Thật vậy, sám hối luôn là vấn đề thời gian, con người cần thời gian và Thiên Chúa cũng cần thời gian với chúng ta. Thật là sai lầm nếu chúng ta nghĩ rằng, những chuyện đại sự trong cuộc sống con người có thể thực hiện ngay và một lần là đủ. Không, con người chúng ta là như thế đó, phải có thời gian để lớn lên, để chín mùi và để triển khai tất cả những khả năng của mình.

Ngày hôm nay, thời gian được ban cho chúng ta để mỗi ngày biết Thiên Chúa hơn, đó luôn là thời gian sám hối và ân sủng, quà tặng của lòng từ bi nhân hậu của Thiên Chúa. Ngài chờ đợi và lúc nào cũng chờ đợi, nhưng chúng ta nên nhớ: cái gì cũng có những giới hạn của nó như câu chuyện " Mãi Mãi Tuổi 17" như sau:

Cái ngày tôi từ giã cõi đời là một ngày đi học bình thường như bao ngày khác. Chao ôi, ước gì lúc ấy tôi đã chịu đi xe buýt! Tôi nhớ là mình đã làm mình làm mẩy với mẹ để lấy xe hơi đi cho bằng được.

- Cho con lái đi mà mẹ - tôi nài nỉ - Bạn con đứa nào cũng đi xe hơi cả mà có sao đâu.

Khi chuông reng lúc 2 giờ 30 phút chiều, tôi quẳng vội sách vào ngăn tủ và tự nhủ: "mình được tự do đến sáng mai!"

Rồi tôi ngồi lên xe, phóng như bay và chẳng bao lâu sau đó, tôi nghe một tiếng va chạm thật lớn,

người tôi bị chao đảo khủng khiếp. Kiếng và sắt thép văng ra khắp nơi. Toàn thân tôi như bị lộn nhào cả lên. Tôi nghe một tiếng thét kinh hoàng từ chính miệng tôi và rồi tôi không còn biết gì nữa.

Bỗng nhiên tôi tỉnh dậy, chung quanh hoàn toàn im lặng. Một nhân viên cảnh sát đang đứng bên cạnh một bác sĩ. Toàn thân tôi đầy thương tích. Cả người tôi đẫm máu. Những mảnh kiếng vụn nhọn hoắt găm khắp toàn thân tôi. Điều lạ lùng là tôi không cảm thấy đau đớn gì cả.

Này, đừng kéo tấm vải phú kín mặt tôi như vậy chứ! Tôi không thể chết. Tôi chỉ mới 17 tuổi.

Rồi người ta đặt tôi vào trong một chiếc quan tài. Gia đình đến nhận dạng tôi.

Tại sao người thân phải chứng kiến tình trạng thê thảm như thế này? Tại sao tôi phải nhìn vào mắt của mẹ khi mẹ đang phải đương đầu với nỗi đau khủng khiếp nhất trong cuộc đời mình?

Cha tôi trông già sọm hẳn đi. Cha tôi nói với người đàn ông trực ở đấy:

- Vâng! Đó chính là con trai chúng tôi.

Rồi đám tang cũng thật kỳ lạ. Tôi thấy tất cả họ hàng và bạn bè đi về phía quan tài. Họ nhìn tôi bằng đôi mắt buồn bã nhất mà tôi từng thấy. Một vài đứa bạn khóc sụt sùi. Vài cô gái sờ vào tay tôi và nức nở quay đi. Ai đó làm ơn hãy đánh thức tôi dậy! Tôi xin các người. Hãy đem tôi ra khỏi chỗ này. Tôi không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy cha và mẹ đau khổ như thế.

Ông bà tôi suy sụp, bước đi không vững. Anh chị em tôi thơ thẩn như những bóng ma và cử động như những cỗ người máy. Mọi người đều bàng hoàng. Không ai tin được chuyện này. Chính tôi cũng không tin. Làm ơn đừng chôn tôi! Tôi không chết! Tôi có nhiều chuyện phải làm! Tôi muốn cười đùa và chạy nhảy trở lại. Tôi muốn ca hát và nhảy múa. Làm ơn đừng chôn tôi dưới lớp đất kia!

"Con hứa nếu Thượng Đế cho con thêm một cơ hội nữa, con sẽ là người lái xe cẩn thận nhất trên trần gian này." Tất cả những điều tôi muốn là hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa.

"Làm ơn đi Thượng Đế, con chỉ mới 17 tuổi thôi."

Tất cả đều không thể, vì em bé 17 tuổi đã chết bất ngờ trong một vụ tai nạn giao thông và em bé đã không kịp ăn năn sám hối.

Lm. Giuse Đỗ Văn Thụy
Kính chuyển:
Hồng

---------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CẦU CHO CAC LINH MỤC PDF Print E-mail

Lucy Thao
Sat, Sep 19 at 1:57 AM

CẦU NGUYỆN CHO TU SĨ, LINH MỤC

Là một linh mục của Chúa, con cảm nhận rất rõ những cám dỗ mà ma quỷ giăng mắc. Từ tình cảm, tiền bạc đến quyền lực.

Trên thực tế đã có rất nhiều tu sĩ linh mục, cả trẻ tuổi lẫn lớn tuổi đã không đứng vững được trước những sóng gió của cuộc sống. Vì thế đã sa ngã.

Mỗi ngày thứ năm, ngày kỷ niệm Chúa thiết lập Bí tích Truyền Chức Thánh, mỗi người chúng ta được mời gọi cầu nguyện cho các linh mục của Chúa:

1. Lạy Chúa, xin Chúa cho các Linh mục sống theo ánh sáng Đức Tin chỉ dẫn và bất cứ trong cảnh ngộ nào hằng tin vào quyền năng vô cùng của Chúa, biết sống nội tâm, siêng năng cầu nguyện, lấy Mình Máu Thánh Chúa và Phúc Âm làm của ăn nuôi sống hằng ngày.

2. Lạy Chúa, xin cho các Linh mục thật lòng mến Chúa, và yêu thương mọi người, hy sinh đời sống mình vì kẻ khác, luôn luôn nêu gương mẫu khiêm nhường, khó nghèo, hiền hòa và trong sạch, để mọi người nhìn thấy Chúa Giêsu trong các Linh mục.

3. Lạy Chúa, xin cho các Linh mục trìu mến và vâng phục Cha chung là Đức Giáo Hoàng, thành tâm cộng tác với Đức Giám mục là đấng kế vị các Thánh Tông Đồ, luôn luôn đoàn kết với các anh em Linh mục trong việc mở mang nước Chúa.

4. Lạy Chúa, xin cho các Linh mục là những chủ chăn nhiệt thành săn sóc đoàn chiên Chúa tìm kiếm những chiên thất lạc chăm nom những chiên bệnh hoạn chữa lành những chiên đau yếu nuôi dưỡng chiên trong đồng cỏ xanh tươi của Chúa.

5. Lạy Chúa, xin cho các Linh mục là cha chung đáng quý mến của mọi gia đình Cộng đoàn hướng dẫn giáo dân trong tình phụ tử lấy Phụng vụ và Lời Chúa làm của ăn nuôi dưỡng Cộng đoàn, để mọi người trong Cộng đoàn hăng say công tác xây dựng nước Chúa.

Vâng lạy Chúa, chúng con cầu nguyện cho các Linh Mục trung kiên và nhiệt thành của Chúa; cho các Linh Mục bất trung và nguội lạnh của Chúa; cho các Linh Mục đang phục vụ trong và ngoài nước và những miền truyền giáo xa xôi; cho các Linh Mục của Chúa đang bị cám dỗ; cho các Linh Mục đang bị bắt bớ và giam cầm vì đạo thánh Chúa; cho các Linh Mục cô đơn, sầu tủi của Chúa; cho các Linh Mục trẻ tuổi của Chúa; cho các Linh Mục đang hấp hối của Chúa; cho linh hồn các linh mục đang trong chốn luyện hình.

Nhưng trên hết con xin đặc biệt cho các linh mục con thương mến nhất, linh mục đã rửa tội cho con, các linh mục đã ban Bí Tích Hòa Giải cho con; cho các linh mục đã cho con rước Mình và Máu Thánh Chúa trong các Thánh Lễ con tham dự; cho các linh mục chỉ dạy và hướng dẫn con; cho tất cả các Linh Mục đã làm ơn cho con cách này hay cách khác; và cho linh hồn các Linh Mục của Chúa đã qua đời.

Lạy MẸ MARIA, là Mẹ hàng giáo sĩ xin cho hàng giáo sĩ hằng yêu mến Mẹ. NHỜ ƠN CHÚA nâng đỡ Linh mục khi có ai yếu đuối ủi an khi sầu khổ khuyến khích khi thua buồn, để các ngài luôn luôn phấn khởi làm tròn nghĩa vụ Linh mục. Amen.

-----
Tổng hợp các kinh từ Internet
Lm. Mar - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

--------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - ĐAM MÊ CỦA THÁNH AUGUSTINO PDF Print E-mail

Kim Vu
>
> ĐAM MÊ CỦA THÁNH AUGUSTINO
>
>
>
> O. Wide đã khẳng định: "Mỗi vị Thánh có một quá khứ, mỗi tội nhân có một tương lai." Câu nói này được áp dụng triệt để cho cuộc đời của Thánh Augustino, một con người sống với nhiều nỗi đam mê. Có những đam mê đã kéo theo một đời sống lệch lạc và truỵ lạc, cũng có những đam mê giúp ngài sống thật và sống thánh. Tất cả được bộc bạch trong cuốn Tự Thuật, một trước tác của ngài.
>
>
>
> Lược qua tác phẩm, chúng ta ghi nhận hai điểm nổi bật nơi đam mê của thánh nhân: danh vọng và sắc dục. Thông thường, chỉ có những đau khổ hay mất mát lớn lao cách nào đó mới khiến con người giảm trừ hay chấm dứt đam mê quá đà hoặc bất chính; thánh nhân cũng không phải trường hợp ngoại lệ. Nhưng với ơn Chúa, ngài đã "lột xác" trải qua một cuộc biến đổi ngoạn mục mà đó cũng là một phần thao thức ngài muốn trình bày trong tác phẩm Tự thú này.
>
>
>
> Trước tiên, chúng ta bàn đến đam mê danh vọng nơi ngài. Đam mê này được chính thánh Augustino nhìn nhận, thích trổi vượt hơn người khác, vì vậy vinh dự của ngài là làm đẹp lòng người khác[i] . Thật ra, nếu ngài có trí khôn và tài giỏi thì việc trổi vượt hơn người hay được người khác khen ngợi, đó là điều chính đáng. Nhưng ngài đã lừa dối giáo sư, giấu giếm cha mẹ vì ham chơi, say mê những vở kịch nhảm nhí, điên cuồng; bắt chước các trình diễn đó rồi sinh ra kiêu hãnh, tìm tiếng khen... Chúng ta nghe chính ngài tự thú: "Về các loại cám dỗ khác, còn có một cách nào đó dò xét được mình, còn về loại này (đam mê danh vọng), thì hầu như không có cách nào cả"[ii]. Nói như thế, ngài tỏ ra bất lực nhưng kỳ thực với ơn Chúa, ngài nỗ lực rất nhiều. Ngài ý thức đam mê này quá quy về bản thân nên ngài hướng ra tha nhân, ngài viết: "Con thấy rõ là các tiếng khen của người ta đã làm cho con chăm chú đến lợi ích của con"[iii] . Điều này được chứng thực qua việc ngài dùng tài hùng biện để thuyết phục người khác tìm đến chân lý.
>
>
>
> Quả thật, với vinh dự sinh viên thủ khoa môn này, ngài nhanh chóng trở thành nhà hùng biện. Đam mê này đã khiến ngài tìm đến Cicéron là tác giả cuốn Hortensius. Chính tác phẩm này làm thay đổi nguyện vọng và ước muốn của thánh nhân, muốn quay về sự khôn ngoan bất tử. Bắt đầu ngài tìm đọc Kinh Thánh nhưng cảm giác vô vị. Có thể nói, đây chỉ là một cảm xúc nhất thời vụt tắt. Nhưng dù sao, ngài cũng biểu hiện một cảm thức đam mê đi tìm Chân, Thiện, Mỹ.
>
>
>
> Đam mê chân lý là một điều đáng ước ao nhưng chân lý là một thực tại không dễ thủ đắc vì lý trí đã ra tối tăm vì "vết thương tội lỗi." Một khi lý trí sai lầm, chân lý ấy biến thành một loại nguỵ biện. Do đam mê hiếu tri đi tìm chân lý, thánh Augustino vương phải bè rối mà ngài ví như người có cặp mắt mù tối vướng phải cạm bẫy giăng trên đường. Bè rối ấy âm mưu đẩy khoa học lên đến đỉnh điểm để loại tôn giáo khỏi đời sống con người. Sự thể càng thêm trầm trọng khi một Giám Mục tên là Faustus cũng theo bè rối này. Với tài hùng biện và lối nói dí dỏm đã làm say mê thánh nhân khiến ngài càng xác tín về những "chân lý" sai lầm; dầu là những gì thánh nhân tiếp xúc chỉ là nguỵ biện. Nhưng điều tệ hại là một khi nhổ hết cỏ mọc hoang, mảnh đất tâm hồn trở nên trống rỗng vì không có một giáo lý lành mạnh khác trồng vào cho đến khi ngài gặp được Giám mục Ambrôsiô, từ những bài giảng hùng hồn và không kém phần hùng biện của Đức Cha này, ngài đã nhận ra được chân lý mình phải tin nhận.
>
>
>
> Nhưng cuộc trở về của ngài không phải một sớm một chiều. Chúng ta nghe ngài tâm sự: "Sự xấu kinh niên có sức mạnh trên con hơn là sự lành mới mẻ đối với con. Cái giây phút mà con sẽ được thay đổi càng gần tới, thì làm cho con càng sợ hãi; nó không làm cho con lùi bước, cũng chẳng đổi chiều, nhưng là lưỡng lự." Đây là một cuộc chiến giằng co nội tâm nhưng "giờ Chúa đã đến." Ngài tỏ ý muốn bằng chính dấu chỉ bên ngoài. Ngài viết: "Việc dạy học quá vất vả đã làm cho phổi con yếu đi, con khó thở và sự đau ngực chứng tỏ có vết thương" [iv]. Nỗi đau này đồng nghĩa với việc từ bỏ nỗi đam mê hùng biện là mối cản trở lớn khiến ngài không thể hợp nhất với Giáo Hội. Thêm một dấu lạ khác nữa, "Chúa hành hạ con với cái bệnh đau răng nguy kịch đến nỗi làm cho con không nói được nữa. Trong lòng con nảy ra ý nghĩ là kêu gọi các bạn có mặt tại nhà, cầu xin Chúa cho con... Nhưng chúng con vừa quỳ gối để khẩn khoản cầu xin thì cơn đau biến mất... Và tự đáy lòng, con cảm thấy một sự khuyến cáo của Chúa và vui vẻ trong đức tin"[v].
>
>
>
> Từ những lời tự thuật trên, chúng ta có thể xác tín rằng đức tin là hồng ân Chúa ban và "giờ Chúa đến" thì không ai có thể ngăn cản được! Vì ý muốn của Chúa là ý muốn quyền năng, nghĩa là muốn gì thì được vậy!
>
>
>
> Hành trình đi đến đức tin của thánh nhân còn nếm trải một nỗi đam mê chết người là đam mê sắc dục. Có thể nói, nó chi phối toàn bộ cuộc sống của ngài. Augustino đã tự thú: "Con không biết phân biệt sự sáng sủa của tình yêu và sự tối tăm của nhục dục. Cả hai tình yêu đều bốc cháy lẫn lộn trong con, lôi kéo tuổi xuân khờ dại của con qua những ghềnh dốc đam mê và dìm con xuống vực thẳm các nết xấu... Sự dâm đãng đã làm con dao động và xiêu té, phung phí và tiêu tan sức lực" [vi]. Ngài và các bạn của ngài ganh đua nhau không phải tập tành nhân đức hay nghiên cứu tri thức mà lại so kè xem ai làm chuyện xấu xa đồi bại hơn. Có lúc, vì muốn hơn chúng bạn, ngài phải nói dối, ngài tâm sự: "Con sợ bị khinh thị vì vô tội, bị coi hèn hạ hơn vì trong sạch"[vii].
>
>
>
> Ngài mô tả đam mê nhục dục: "Chúng xuất hiện lờ mờ trước mặt khi con tỉnh thức, nhưng trong giấc ngủ, chúng gợi lên không những cảm giác thú vui, mà còn sự ưng thuận và như có cả hành động nữa"[viii]. Ở đây, có sự can dự của tiềm thức; những hình ảnh đập vào mắt, chúng ám ảnh toàn diện con người nên dịp tội và ưng thuận là khoảng cách mong manh. Đến nỗi, khi nghĩ về những điều này, ngài thốt lên: "Trước thánh nhan Chúa, con là một bí mật cho con và đó chính là sự yếu đuối của con" [ix]. Quả thật, đam mê nào cũng đi kèm với khoái lạc, mà đam mê nhục dục chi phối toàn bộ sinh hoạt con người nên khi muốn từ bỏ ngay đối tượng đam mê, khoái lạc lại khuấy động, cảm xúc trào dâng, giác quan dễ tìm lại cảm giác cũ. Với những nguy hiểm rình chờ, ngài chỉ còn cách kêu cầu Chúa: "Con đã nói cho Chúa nhân lành biết hiện trạng yếu đuối của con: con vui mừng mà run sợ về những ơn Chúa đã ban, con khóc lóc về những thiếu sót trong con, con hy vọng Chúa sẽ hoàn tất nơi con lòng thương xót của Chúa, cho tới sự bình an trọn vẹn, mà mọi quan năng bề trong bề ngoài của con được hưởng nơi Chúa"[x].
>
>
>
> Chúng ta vừa lược qua những đam mê của thánh Augustino, xem ra rất con người xác thịt nhưng nhờ ơn Chúa, ngài đã chuyển hướng biến nó thành phương tiện mang ơn cứu độ. Chắc hẳn, đây sẽ là sứ điệp về niềm hy vọng cho mỗi chúng ta, rằng: chúng ta vẫn sống hoài nỗi đam mê mà không làm nguôi ngoai khát vọng nên thánh. Một hành trình đến đức tin, một hành trình dài nên thánh đòi buộc ngài phải xét mình luôn, ngài tâm sự: "Con thường xuyên kiểm điểm về cái yếu đuối tội lỗi của con dưới những hình thức đam mê"[xi]. Và xác tín như thánh Phao lô: chính lúc tôi yếu là lúc tôi mạnh.
>
>
>
> Phải chăng chính khi ngài trải qua những đêm tối lầm lạc, đam mê nhiều phen mà Giáo hội đã có một hướng nhìn đúng đắn và cởi mở từ học thuyết đam mê của ngài?
>
>
>
> EYMARD An Mai Đỗ O. Cist.
>
>
>
> [i] X. Thánh Augustino, Tự Thuật, QI, XIX, 30.
>
> [ii] Sđd, QX, XXXVII, 60.
>
> [iii] Sđd, Q X, XXXVII, 62.
>
> [iv] Sđd, Q IX, II, 4.
>
> [v] Sđd, Q IX, IV, 12.
>
> [vi] Sđd, Q II, II.
>
> [vii] Sđd, Q II, III,7.
>
> [viii] Sđd, Q X, XXX, 4.
>
> [ix] Sđd, Q X, XXXIV, 50.
>
> [x] Sđd, Q X, XXX, 42.
>
> [xi] Sđd, Q X, XLI, 66.
>
ĐAM MÊ CỦA THÁNH AUGUSTINO.docx
19.3kB

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH- ANHLE - CN20TN-A PDF Print E-mail

 

TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - TIN MỪNG MAT 15, 21-28:

NGƯỜI ĐÀN BÀ CANANAN TIN CHÚA CỨU CON GÁI MÌNH

Lòng Lòng Tin Kiên Nhẫn Của Mẹ Đã Cứu Con

Tình mẹ đó là tình bao la và cao với nhất. Bởi vì mẹ chỉ biết cho mà không so đo tính toán, chỉ biết hy sinh mà không đòi đền đáp, nên cha ông ta mới nói rằng: "Ôm con mẹ đếm sao trời. Đếm hoài không hết một đời long đong". Chính tình yêu cao vời ấy mà con người mới học được bài học yêu thương, mới hiểu được tình yêu cần lòng hy sinh như trong ca dao đã nói:

Đố ai đếm được lá rừng,

Đố ai đếm được mấy từng trời cao,

Đố ai đếm được những vì sao,

Đố ai đếm được, công lao mẫu từ.

Cuộc sống chúng ta có thể thiếu nhiều thứ nhưng tình mẹ nếu thiếu đi là một bất hạnh cho cuộc đời chúng ta. Vì chỉ cần có mẹ là ta có tất cả. Chỉ cần có mẹ thì mẹ sẽ lo cho ta mọi sự như ai đó đã nói: "Mẹ là người có thể thay thế tất cả những ai khác, nhưng không có ai có thể thay được vị trí của mẹ".

Tình hiền mẫu ấy hôm nay đã được bà mẹ Canaan bộc lộ thật xúc động. Bà quá yêu thương cô con gái yếu đuối bị quỷ ám. Bà đã can đảm vượt qua cái hố ngăn cách bất thân thiện, thậm chí thù hận giữa dân Chúa và dân ngoại, hớt hải nhanh chân tìm đến với Chúa. Bà hoàn toàn tín thác, trông cậy, khẩn cầu, năn nỉ Chúa đoái thương cứu giúp.

Bà công khai tuyên xưng đức tin, khi xướng lên thánh danh Đấng Messia. Rồi kể sự tình, không phải cầu xin cho bà, mà thành tâm khẩn khoản xin cho con gái đáng thương: "Lạy Ngài là Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi. Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!"

Mặc dù Người tảng lờ, như không nghe, không biết, không hề đáp lại, bà vẫn khiêm nhường, nhẫn nhục, vẫn không hề chao đảo, nhụt chí trước thái độ ghẻ lạnh của các môn đệ: "Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!" (Mt 15, 23)

Vượt qua thái độ từ khước công khai của Đức Giêsu, bà mẹ kính cẩn khấu đầu, quỳ sụp xuống, van lạy tha thiết khẩn cầu, càng mạnh dạn hơn nữa bà mẹ hoàn toàn tin cậy vào lòng thương xót vô biên của Đức Giêsu. Lời van xin đầy khiêm tốn của bà đến nỗi chỉ ao ước được tí bánh vụn của con cái vương vãi cũng đủ bà mãn nguyện.

Cuối cùng trái tim thắm tình mẫu tử được toại nguyện. Đức Giêsu cảm động nhận lời giải thoát quỷ dữ khỏi con gái bà và còn khen ngợi đức tin bền vững và mạnh mẽ của bà. "Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy." (Mt 15, 28)

Cuộc đời hôm nay vẫn còn đó những bà mẹ đã cạn kiệt nước mắt. Có biết bao bà mẹ đã khổ vì con cái hư hỏng. Có biết bao gia đình quá cơ cực vì một thành viên bước vào con đường truỵ lạc. Có biết bao cơn bệnh hiểm nghèo đang cướp dần sinh mạng của những người chúng ta thương. Nước mắt vẫn chảy cho những phận đời cơ cực, bị bỏ rơi, bị bội phản. Nước mắt vẫn tuôn chảy cho những trái ngang của cuộc đời, những bất hạnh, rủi ro trong cuộc sống.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta: hãy tin tưởng và cầu xin giữa những thử thách gian nan cuộc đời. Thiên Chúa vẫn hiện diện. Thiên Chúa vẫn đang chờ một lời kinh, một lời cầu của chúng ta. Thiên Chúa cần lòng tin nơi chúng ta. Ngài có thể làm mọi sự. Nhưng Ngài lại bất lực trước sự cứng lòng tin của chúng ta. Phép lạ Chúa làm không nhằm mục đích phô diễn quyền năng của Thiên Chúa. Ngài càng không làm phép lạ vì sự hiếu kỳ của con người. Ngài chỉ có thể làm phép lạ vì đức tin chân thành, kiên nhẫn và tin tưởng của chúng ta.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta luôn tin tưởng kêu cầu Chúa khi gặp những gian nan. Xin cho mỗi người chúng ta đừng đánh mất niềm tin khi gặp những thử thách trăm bề, nhưng luôn kiên nhẫn trong lời cầu xin. Vì sau đêm dài là ánh bình minh. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH- SỐ 186 THỨC ĂN NHANH TÂM HỒN PDF Print E-mail


Mon, Aug 10 at 10:09 AM

Số 186: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of August10, 2020.

THIÊN CHÚA/THIÊN CHỦ

"Chúa Giêsu thức dậy, ngăm đe sóng gió, sóng gió liền ngừng và biển lặng ngay... Vậy, Chúa Giêsu là ai mà ra lệnh cho cả sóng gió, và sóng gió phải tuân lệnh?" (Lc 8: 24-5)

Sách Tin Mừng kể lại: Một lần kia khi các tông đồ đang chèo chống giữa gió bão trên biển khơi, có nguy cơ chìm thuyền. Khi ấy Chúa Giêsu cũng đang trên thuyền, nhưng Người lại đang ngủ say. Các tông đồ đến đánh thức Người dậy, khi "Chúa Giêsu thức dậy, ngăm đe sóng gió, sóng gió liền ngừng và biển lặng ngay... Vậy, Chúa Giêsu là ai mà ra lệnh cho cả sóng gió, và sóng gió phải tuân lệnh?" (Lc 8: 24-5)

Chúa Giêsu là Chúa, là Chủ của sóng gió, của biển cả nên chúng mới nghe lời Người. Nói một cách đơn giản, Chúa Giêsu chính là Thiên Chúa, là Đấng Sáng Tạo nên Người là Chúa hay Chủ của vạn vật, có toàn quyền trên mọi sự.

Nói đến Thiên Chúa như là Chúa, là Chủ của vạn vật, tôi liên tưởng đến một chuyện cụ thể để dễ hiểu. Một lần kia, khi đi giảng Tĩnh Tâm Mùa Vọng ở San Diego, tôi được mời đến ăn cơm với một cụ ông trên 80 tuổi, từng có nhiều đóng góp cho cộng đoàn Việt nam ở nơi đây, và rất thân tình với các cha Dòng Chúa Cứu Thế ở VN trước 1975.

Tôi có địa chỉ nên cứ bật GPS (Global Positioning System = Hệ Thống Định Vị Toàn Cầu) lên mà chạy đến nhà ông cụ. Vì có hẹn trước nên cụ đã mở cổng sẵn. Tôi vừa mở cửa xe bước ra, một chú chó to lớn, ngổ ngáo lao đến như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Chắc không phải gan to mật lớn nên theo phản xạ tự nhiên, tôi nhảy lại vào xe đóng cửa, ngồi im thin thít.

Đứa cháu của ông cụ chừng 6-7 tuổi chạy ra. Cha ơi, cha cứ vào đi. Không sao đâu! Cô bé quay vào hướng con chó và quát mấy câu: "Titi! Titi! Vào ngay trong kia! Có đi không thì bảo!"

Chú chó to ngổ ngáo... liền quay đầu, đi vào chỗ gốc cây ngồi im không gầm gừ, đòi ăn tươi nuốt sống tôi nữa.

Tại sao con chó to, hung hãn lại nghe lời cô bé?

Vì nó biết ai là chủ, ai thân quen với nó.

Chúa Giêsu là Chúa, là Chủ trên sóng gió của biển cả nên khi Người ra lệnh: hãy im đi, tức thì gió yên biển lặng.

Nói đến Chúa là Chủ, có một chút 'gợn sóng' trong việc gọi tên ngày đầu tiên trong tuần của tiếng Việt. Người Công Giáo gọi là Ngày Chúa Nhật, còn các anh em vô thần cộng sản, thì gọi hay nói chính xác hơn họ đổi tên gọi ngày "Chúa Nhật" thành ngày "Chủ Nhật."

Ai đúng? Thưa cả hai đều đúng!

Dù gọi Chúa Nhật hay Chủ Nhật đều ám chỉ ngày của Chúa, của Chủ. Nguồn gốc của việc gọi tên Chúa Nhật hay Chủ Nhật trong tiếng Việt bắt nguồn từ ngôn ngữ nhà Đạo. Tên gọi ban đầu hình thành như sau: Nhật nghĩa là ngày; Chúa Nhật nghĩa là ngày của Chúa, của Chủ. Chữ Chúa và Chủ đều cùng một chữ "zhǔ" (主) trong tiếng Hán. Vì Kitô giáo khi bắt đầu được loan báo ở miền đất của Trung Quốc ngày nay, các thừa sai đã dùng hạn từ Thiên Chủ, để ám chỉ về Đấng tạo dựng, làm chủ muôn loài mà chúng ta tôn thờ. Đến đời nhà Mãn Thanh thì được gọi là Thiên Chúa cho trang trọng. Chúa và Chủ đều giống nhau. Nên có thể gọi là Chúa Nhật hoặc Chủ Nhật đều được.

Tuy nhiên, có chút 'gợn sóng' là vì sau 1975, anh em vô thần không tin vào những thực tại siêu nhiên, nên những gì liên quan đến tôn giáo, tâm linh... họ đều muốn "né" (Đã sống dưới vòm trời thì chạy đâu cho khỏi nắng mà né – Sunday là Ngày Chúa Nhật!). Thế nên họ đã cố tình thay thế việc gọi Chúa Nhật thành Chủ Nhật trong các văn bản hành chính... Ngôn ngữ có tính võ đoán, dùng nhiều thành quen, nên khi thấy người Kitô hữu dùng khác một tí, họ khó chịu. Nhưng họ quên rằng dù muốn dù không họ không thể phủ nhận những ảnh hưởng tốt về văn hoá, đạo đức của Kitô giáo soi chiếu vào mọi ngõ ngách của đời sống con người không phân biệt vùng miền, giới tính, dân tộc này nọ. Vì Thiên Chúa chính là Thiên Chủ.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Chúa chính là Chủ, tôi có TIN và PHÓ THÁC vào Người trong mọi hoàn cảnh không? Tại sao tôi có một vị Thiên Chúa toàn năng mà tôi không cậy nhờ? Trái lại hênh hoang tự chèo chống hay từ chối Người? Tôi có kinh nghiệm nào khi tôi bế tắc và cậy nhờ đến Thiên Chúa, Người vung cánh tay uy dũng của Người giúp tôi chưa?

* P.S: Quý vị có gì hay, muốn chia sẻ, xin cứ gửi cho học trò: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

------------------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 42