/home/content/51/8374851/html/chiaseloichua/administrator/components/com_vvisit_counter/helpersPlease reinstall [Vinaora Visitors Counter] component53

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH # 151 PDF Print E-mail

Số 151: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Thurday of June 13, 2019

XÁC BÉO MÀ HỒN TEO

“Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì” (Lc 9:25)

Triết gia Aristotle đã phân chia sự sống thành ba cấp độ: thực vật, động vật, và con người. Sở dĩ ông phân biệt ba cấp độ sự sống như thế vì ông tin rằng ba cấp độ này ẩn chứa bên trong, bên dưới những nguyên lý về sự sống khác nhau: thực vật có sinh hồn (vegetative soul), động vật có giác hồn (sensitive animal soul), và con người có linh hồn (rational human soul).

Theo niềm tin Công Giáo con người bao gồm hai phần: xác và hồn. Hai yếu tố vật chất và tinh thần cùng tôn tại và phát triển như một thực thể duy nhất cái được gọi là con người. Đây là một sự hyền nhiệm của con người. Con người khác mọi sự vật khác ở chỗ biết suy tư (reason), nhờ có lý tính nên con người có linh hồn bất tử, thiêng liêng. (Bài này không biện giải về các đặc tính của linh hồn). Nhờ linh hồn của mình mà con người linh thiêng hơn hết mọi loài và là trung tâm cho mọi sự trong vũ trụ này nên ta vẫn nghe “nhân linh ư vạn vật.”

Con người có lình hồn mà nhiều người dường như sống không có linh hồn.

Chuyện quan sát được: một ngày nọ (mới đây), tôi cùng một cha bạn đi thăm viếng mục vụ một cặp vợ chồng đã già cả, trên tám mươi tuổi rồi, lầu ngày không thấy đi đến nhà thờ, ở một giáo xứ miền quê của nước Mỹ.

VỀ BÀ: Bà thuộc típ người thích đứng trước gương. Chân thì sơn màu! Tay thì tỉa tót các móng đủ kiểu! Mặt thì “chà nồi” ngày đêm! Tóc thì quăn lên quăn xuống suốt! Áo quần thì đủ kiểu!!! Trên 80 tuổi mà bà không cho người khác gọi mình là bà (già), chỉ được phép gọi bằng cô, bằng dì...! Nếu ai mà lỡ miệng gọi bằng bà, mà thêm chữ già vào nữa thì bà nghỉ chơi luôn. Bà sống như mình không phải là già và không bào giờ chết! Bà tự khoe biết đường đi đến mọi trung tâm mua sắm chung quanh thành phố nơi mình sinh sống, và cả những trang mạng (web) bán đồ online. Nhưng bà lại không biết đường đến nhà thờ, không biết Lời Chúa, không biết gì về niềm tin tôn giáo của bà. Không biết cha xứ đã về coi xứ bà 7 năm là ai, tên là gì! Buồn dùm cha bạn!

VỀ ÔNG: Ông khi tiễn chúng tôi ra khỏi nhà: mời hai cha xem cái xe của con nè! Mercedes-Benz, G-class, hơn trăm ngàn đô là Mỹ đó! [Ông giải thích đủ loại xe... Tôi rối cả đầu và không hiểu biết gì...] Con phải làm cho nó một cái lều che mưa chắn nắng! Con không cho ai chảy thử bào giờ! Họ chạy ẩu, nhìn mà xót cái xe! Các cha thấy không, con mua hơn ba năm rồi, mà vẫn còn như mới mua hôm qua. Không trầy, không xước chỗ nào! Thi thoảng con mới chay đi chỗ này chỗ nọ! Nhưng, ngày nào con cũng lau chùi, và rồ máy mấy phút để máy không bị hư!!!!

Cùng suy nghĩ và hành động: Trên đường về, cha xứ than thở: Giá mà ông cũng quan tâm săn sóc linh hồn ông như quan tâm cái xe Mercedes-Benz G-class thì hay biết mấy? Giá mà bà biết nhà thờ, biết các web về đạo như biết các trang mua săm thì hay biết mấy?
Tôi có đang sống trong tình trạng XÁC BÉO mà HỒN TEO không? Tôi đã bao giờ nghĩ đến một ngày tôi sẽ chết, và bỏ lại sau lưng tất cả không? Tôi có bao giờ nghĩ: được lời lãi cả và thế gian mà mất linh hồn nào ích gì không? Tôi có đang quan tâm tới việc làm đẹp thân xác quá đáng mà bỏ lơ linh hồn không? Tôi có dính bén tới của cải vật chất nhiều đến mức quên cả linh hồn không?

--
Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

----------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CẦN SỰ THA THỨ PDF Print E-mail

Hung Dao chuyển

>
> SỰ THA THỨ
>
> Tại một quán ăn ở San Jose, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non.
> Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rơi xuống chiếc cặp của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng, tôi muốn nhảy dựng lên, nộ khí xung thiên. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì thì đứa con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”.
>
> Cô hầu bàn vô cùng ngạc nhiên, luống cuống kiểm tra chiếc cặp của tôi, nói với giọng lúng túng: “Tôi... để tôi đi lấy khăn lau ... ”.
> Không thể ngờ rằng, con gái tôi bỗng nói: “Không sao, mang về nhà rửa là sạch thôi. Chị đi làm việc của chị đi, thật mà, không sao đâu.”
> Khẩu khí của con gái tôi thật là nhẹ nhàng, cho dù người làm sai là cô hầu bàn.
> Tôi trừng mắt nhìn con gái, cảm thấy bản thân mình như một quả khí cầu, bơm đầy khí trong đó, muốn phát nổ nhưng không nổ được, thật là khốn khổ.
> Con gái bình tĩnh nói với tôi, dưới ánh đèn sáng lung linh của quán ăn, tôi nhìn thấy rất rõ, con mắt của nó mở to, long lanh như được mạ một lớp nước mắt.
>
> Tối hôm đó, sau khi quay trở về khách sạn, lúc hai mẹ con nằm lên giường, nó mới dốc bầu tâm sự...
> Con gái tôi phải đi học ở London 3 năm và để huấn luyện tính tự lập cho nó, chồng tôi quyết định không cho nó về nhà vào kỳ nghỉ, anh ấy muốn nó tự lập kế hoạch để đi du lịch, đồng thời cũng muốn nó thử trải nghiệm tự đi làm ở Anh Quốc.
> Con gái tôi hoạt bát nhanh nhẹn. Khi ở nhà, mười đầu ngón tay không phải chạm vào nước. Những công việc từ nhỏ tới lớn cũng không đến lượt nó làm. Vậy mà khi rơi vào cuộc sống lạ lẫm tại Anh Quốc, nó lại phải đi làm bồi bàn để thể nghiệm cuộc sống.
>
> Ngày đầu tiên đi làm, nó đã gặp phải rắc rối.
> Con gái tôi bị điều đến rửa cốc rượu trong nhà bếp. Ở đó có những chiếc cốc thủy tinh cao chân trong suốt, mỏng như cánh ve, chỉ cần dùng một chút lực nhỏ là có thể khiến chiếc cốc bị vỡ, biến thành một đống vụn thủy tinh.
> Con gái tôi thận trọng dè dặt, như bước đi trên băng, không dễ dàng gì mà rửa sạch hết một đống lớn cốc rượu. Vừa mới thả lỏng không chú ý, nó nghiêng người một chút, va vào một chiếc cốc, chiếc cốc liền rơi xuống đất, “xoảng, xoảng” liên tục những âm thanh vang lên. Chiếc cốc hoàn toàn biến thành đống thủy tinh vụn lấp lánh trên mặt đất.
>
> “Mẹ ơi, vào thời khắc đó, con có cảm giác bị rơi xuống địa ngục.”... giọng nói của con gái tôi vẫn còn đọng lại sự hồi hộp lo lắng.
> “Thế nhưng, mẹ có biết người quản lý ca trực đó phản ứng thế nào không? Cô ấy không hề vội vàng mà bình tĩnh đi tới, kéo con lên và nói: “Em gái, em không sao chứ?”
> Sau đó, cô ấy quay đầu lại nói với những người khác: “Các bạn mau đến giúp cô gái này dọn dẹp sạch đống thủy tinh nhé!”
> Đối với con, ngay đến cả nửa câu trách móc cũng không có!”
>
> Lại một lần nữa, khi con rót rượu, không cẩn thận, làm đổ rượu vang nho lên chiếc váy trắng của khách, khiến cho chiếc váy trở nên loang lổ. Cứ tưởng vị khách đó sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ cô ấy lại an ủi con: “không sao đâu, rượu ấy mà, không khó giặt.”. Vừa nói, vừa đứng lên, nhẹ nhàng vỗ vào vai con, rồi từ từ đi vào phòng vệ sinh, không nói toang lên, cũng không làm ầm ĩ, khiến con tròn mắt như con chim yến nhỏ vì quá đỗi ngạc nhiên.
> Giọng nói của con gái tôi, mang đầy tình cảm: “Mẹ à, bởi vì người khác có thể tha thứ lỗi lầm của con trước đây, nên mẹ hãy coi những người phạm sai lầm kia như con gái của mẹ, mà tha thứ cho họ nhé!”
> Lúc này, không khí trở nên tĩnh lặng như màn đêm. Tròng mắt của tôi ướt đẫm lệ...
>
> Tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình. Như tác giả nổi tiếng Andrew Matthews từng viết:
> “Bạn tha thứ cho mọi người vì chính lợi ích thân thiết của bạn. Nó sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn.”
> .....
> Các bạn thân mến của tôi,
> Chúng ta cảm động khi được người khác tha thứ. Điều đó khiến ta có thể thay đổi hành vi và lời nói của chính mình. Hãy để những thiện ý này lưu truyền mãi về sau ... như thế, mỗi ngày của BẠN VÀ TÔI, sẽ là mỗi ngày hạnh phúc và may mắn!
> THA THỨ, không dễ lắm đâu, nhưng hãy cố gắng bạn nhé!

----------------------

*FORGIVENESS IS HEALING  -  THA THỨ LÀ ĐƯỢC CHỮA LÀNH ( LÀ CÓ BÌNH AN ).

----------------------------
>

 
T2M GẶP CHÚA THẬT NHANH-# 150 MÓN ANH NHANH PDF Print E-mail

Số 150: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of May 27, 2019

NGƯU TẦM NGƯU, MÃ TẦM MÃ

“Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước. Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó.” (Ga 15: 18-9)

Trong cuốn Đạo Đức Học Nicomachean của mình, Aristotle đã giải thích rằng có cấp độ trong tình bạn: tình bạn vì lợi ích (useful), tình bạn vì vui thú (pleasant), và tình bạn vì đức hạnh (virtue/excellence). Tuy nhiên, cả ba mức độ tình bạn này đều được xây dựng bởi một định nghĩa chung. Tình bạn hình thành vì có “một sự tương hợp nào đấy về sự giống nhau giữa những con người. Hình thành tình bạn vì có những điểm giống như nhau, tương đồng... nên mới có thành ngữ ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’ (like to like)” (Book VIII, 1. 30-4 hoặc 1155a).

Ở đây không tìm hiểu, phân tích ba cấp độ của tình bạn, nhưng chỉ nhìn tình bạn vì tìm thấy những điểm giống nhau: cùng sở thích, cùng những khoái khẩu, cùng những đam mê... Làm bạn với nhau vì có những điểm giống nhau. Vậy, một khi bị GHÉT xảy đến thì điều này giả thiết vì KHÔNG có những điểm giống nhau. Chúa Giêsu nói với các môn đệ “nếu thế gian GHÉT anh em, anh em hãy biết rằng nó đã GHÉT thầy.”

Tại sao thế gian GHÉT anh em? Thưa “giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc thế gian... nên thế gian GHÉT anh em” (Ga 15: 19). Thế gian không làm bạn với chúng ta, vì chúng ta không thuộc về chúng, không có những điểm giống như chúng, không tương tự như chúng, không toa rập theo đường lối của chúng...

Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta cần thận trọng, để ý đến việc người ta GHÉT ta vì lý do gì?

Nếu người ta GHÉT chúng ta vì chúng ta thuộc về Đức Kitô, mà Đức Kitô là ánh sáng thì bóng tối GHÉT ánh sáng là điều dễ hiểu. Họ GHÉT chúng ta vì chúng ta HƠN NGƯỜI:

sống ngay thẳng trong một xã hội gian dối,

sống chân chính trong những lừa đảo,

sống tha thứ giữa những hận thù...

thì ta bị những kẻ gian dối GHÉT là chuyện dễ hiểu.

Ghét vì lối sống của họ tự nhiên bị lối sống của ta lên án.

Ghen ghét vì đố kỵ!

Ghét vì lối sống của ta tố cáo lối sống của họ.

Nếu bị GHÉT vì ta HƠN NGƯỜI thì lập trường của ta là: “chó sủa mặc chó, người lữ hành vẫn đi...”

Tuy nhiên, nhiều khi họ GHÉT chúng ta không phải vì chúng ta HƠN NGƯỜI, mà vì chúng ta KHÁC NGƯỜI, KHÔN LỎI. Nếu bị GHÉT vì lý do KHÁC NGƯỜI (khác người ở đây là một lối sống lập dị, không hợp lý, không bình thường...) và KHÔN LỎI thì chúng ta cần phải xem xét lại lối sống, hành vi của mình.

Mấy tuần này chiến tranh thương mại giữa một cường quốc kinh tế đã ổn định và một cường quốc đang nổi: Mỹ - Trung, đã đang diễn ra hết sức căng thẳng. Chiến tranh này theo nhiều nhà phân tích còn nguy hiểm, và gây thiệt hại cho người dân nhiều hơn chiến tranh lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Xô mấy chục năm về trước. Thắng thua khó lường! Thiệt hại cũng không tính trước được!

Người viết không khảo sát, bàn luận liên quan tới chính trị, kinh tế của cuộc chiến tranh này, nhưng chỉ đưa ra một trong những lý do đưa tới cuộc chiến tranh này, mà phía Mỹ đưa ra, là Trung Cộng “ăn sổi ở thì, KHÔN LỎI, đi lấy thành quả sáng tạo về công nghệ khoa học, kỹ thuật... của các nước khác hầu làm lợi cho mình mà không tốn công sức...” Thế nên, nhiều nước, nhiều người trên khắp thế giới, không thích, nếu không muốn nói là GHÉT chính sách, chiến lược của Trung Cộng vì KHÔN LỎI. Dùng mọi thủ đoạn, phương tiện để đạt được mục đích. GHÉT vì anh KHÔN LỎI, THỦ ĐOẠN chứ không phải vì anh HƠN NGƯỜI.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Lối sống của tôi đang bị GHÉT vì tôi HƠN NGƯƠI hay KHÁC NGƯỜI và KHÔN LỎI? Tôi đã khi nào cảm thấy mình bị GHÉT vì dám sống theo GIỚI RĂN của Thiên Chúa chưa? Ví dụ: không gian tham, không làm chứng gian... Tôi cảm thấy thế nào khi phải đối diện với những kẻ sống KHÁC NGƯỜI và KHÔN LỎI? Tôi có đối sách nào đối với những kẻ thủ đoạn, khôn lỏi để làm lợi cho họ? Những người khôn lỏi đáng thương hay đáng trách?

-----------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - ĐỘNG ĐẤT KHẮP NƠI PDF Print E-mail

Đời Sống Tâm Linh # 23
CHÚA NÓI VỚI TÔI QUA HAITI

* Lại chuyện động đất: Câu chuyện động đất tại Hait xảy ra đầu năm ngày 12-1-2010, trong tích rắc đã phá huỷ tất cả nhà cửa và hàng trăm ngàn người chết một lúc mà ai cũng thấy rõ . Làm tôi nhớ lại câu Kinh Thánh: “Anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra năng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo ngày ấy như chiêc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em. (Lc 21 34)


Chuyện kể tại Tô Châu bên Tầu có một nhà sư tên là Viên Thủ Trung, nổi tiếng là tu hành đắc đạo. Ông để một cái quan tài nhỏ trước chỗ ngồi làm việc, khách tới chơi tò mò hỏi, nhà sư trả lời: “Người ta có sống tất phải có chết, mà chết thì vào ngay cái này...Mỗi khi có việc gì không vừa ý, khó chịu, tôi cầm lấy cái qian tài mà ngắm, tức khắc tôi cảm thấy bình an trong tâm hồn ngay.”

* Cảm nghiệm Sống: Biến cố động đất lớn tại Haiti hay tất cả các thiên tai khác như khủng bố, sóng thần, chiến tranh đang xảy ra trên khắp thế giới từ 2001 đến nay, làm tôi tỉnh ngộ và hồi tâm:
Con người sở dĩ chạy theo tiền bạc, danh vọng, địa vị, sắc đẹp...gọi tắt là tham-sân-si, đến độ chà đạp lên người khác là vì họ không nghĩ đến cái chết đang rình rập sau lưng. Khi tử thần xuất hịện thì họ không còn mang theo bất cứ tài sản nào. Cái chết trở thành đáng sợ khi con người còn qúa nhiều dính bén với trần thế này.!
Hôm nay tôi đang nhìn thấy hàng trăm ngàn người chết tan xác ở Haiti, không phân biệt giầu nghèo, địa vị, tôn giáo, màu da, tiếng nói. Tử thần nó không có lòng từ bi, không có quân đội nào bắt được thần chết. Người giầu có nhất cũng không mua nổi ông ta, người khôn ngoan nhất cũng không mua nổi ông ta, trẻ già đều chết. Vì thế, tôi có thể làm đươc nhiều việc lành ngay hôm nay, đừng để ngày mai. “Giờ phút hiện tại là giờ phút qúy gía nhất:”
Tất cả thế giới đang đổ dồn tình yêu thương đồng loại của mình về Haiti. Tùy lòng bạn và tôi hãy là tấm bánh chia sẻ cho người anh em của mình, để sống màu nhiệm Thánh Thể như Chúa đã làm.


• Lời Chúa: Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại; nhưng cao trọng hơn cả là đức mến. (I Cor 13, 13)
Phó tế: Gioan B. Maria Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

--------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THAT NHANH # 149 THỨC ĂN NHANH PDF Print E-mail

Số 149: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of May 17, 2019

GIỚI RĂN CŨ – MỚI: GIỐNG và KHÁC Như Thế Nào?

“Thầy ban cho anh em một điều răn MỚI là anh em hãy yêu thương nhau;

anh em hãy yêu thương nhau NHƯ Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13: 34)

Yêu thương là cái gì đó cũ rích. Cũ rích vì yêu thương hay tình yêu là cái gì đó gắn liền với sự hiện hữu của con người. Tình yêu tồn tại cùng với con người từ thủa xa xăm nào đó và sẽ song hành cho đến mãi về sau. Có con người hiện hữu là có tình yêu. Do vậy, không phải đợi đến mãi Chúa Giêsu xuống trần gian này cách đây mới chừng 2000 năm thì tình yêu mới hiện hữu. Tuy nhiên, Chúa Giêsu khi nói về tình yêu, về yêu thương thì Ngài bảo: “Thầy ban cho anh em một điều răn MỚI là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau NHƯ Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13: 34). Tình yêu của Chúa Giêsu là một thứ tình yêu mới. Ta hiểu thế nào về thứ Tình Yêu MỚI này của Chúa Giêsu?

Khi nói đến một cái gì là MỚI thì ngầm hiểu nó được so sánh với cái CŨ. Giới răn MỚI và CŨ về tình yêu ở đây khác nhau thế nào? Để trả lời cho câu hỏi này, ta tìm hiểu sự khác biết về các CHỦ THỂ (subject) và các KHÁCH THỂ hay ĐỐI TƯỢNG (objects) giữa giới răn CŨ và MỚI.

+ CHỦ THỂ (subject) của giới răn CŨ: Trong Cựu Ước và trong tình yêu tự nhiện, chủ thể chính là TÔI, ngôi thứ nhất: “hãy yêu thương người khác như yêu thương CHÍNH MÌNH” hay “muốn người khác đối xử với tôi như thế nào, thì trước hết tôi hãy đối xử với họ như vậy.” Tôi là chủ thể. Tôi là thước đo cho mọi thứ tình cảm: yêu, ghét.

+ CHỦ THỂ (subject) của giới răn MỚI: Tuy nhiên, giới răn MỚI thì tôi vẫn là chủ thể, nhưng chủ thể tôi này được mời gọi rập theo tình yêu của Giêsu. Tình yêu ấy là: “hãy yêu thương nhau NHƯ Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13: 34). Chúa Giêsu trở thành tiêu chuẩn, trở thành thước đo cho tình yêu của tôi. Tình yêu của tôi bắt chước tình yêu mà Chúa Giêsu đã làm. Tình yêu của Chúa Giêsu trở thành khuân mẫu cho tôi noi theo.

Khi chủ thể thay đổi thì cũng kéo theo đối tượng cũng đổi thay giữa giới răn MỚI và CŨ:

+ ĐỐI TƯỢNG của giới răn CŨ: vì chủ thể của giới răn CŨ là TÔI và cái tôi tự nhiên của tôi là “hãy yêu thương đồng loại, và hãy ghét kẻ thù” (Mt 5: 43). Luật của công bằng giao hoán: có đi có lại. Đối tượng của giới răn cũ có GIỚI HẠN, có loại trừ: yêu những người yêu mình.

+ ĐỐI TƯỢNG của giới răn MỚI: Vì chủ thể vẫn là tôi, nhưng được mời gọi theo cách thức MỚI của CHÚA GIÊSU: “hãy yêu thương kẻ thù, và cầu nguyện cho những người ngược đãi anh em” (Mt 5: 44). Đối tương yêu thương của giới răn MỚI là HẾT MỌI NGƯỜI, không loại trừ ai. Yêu thương không dựa trên tiêu chí, tiêu chuẩn nào từ đối tượng. Ta phải yêu thương hết mọi người, vì Chúa Giêsu đã yêu thương hết mọi người. Thiên Chúa không loại trừ, nếu Ngài loại trừ thì tôi đã bị loại trừ lâu rồi. Vì Ngài không loại trừ tôi, cũng không loại trừ ai, đối tượng của Ngài là hết mọi người, thì đến lân tôi cũng thế: không được loại trừ ai, mà phải yêu thương hết mọi người.

Làm thế nào để SỐNG giới RĂN MỚI?

Yêu thương hết mọi người, và không loại trừa ai, hay cụ thể: “hãy yêu thương kẻ thù, và cầu nguyện cho những người ngược đãi anh em” (Mt 5: 44) luôn là một thách đố, nếu không nói là KHÔNG THỂ, là ẢO TƯỞNG theo bản chất tự nhiên của con người. Nếu hiện thời ta chưa thể yêu thương hết mọi người đươc thì xin cho chúng ta ĐỪNG HẬN THÙ, ĐỪNG LOẠI TRỪ ai (nghĩa là ta cố gắng được 50% đòi buộc của giới răn MỚI). Ta chưa thực thi được HÀNH VI yêu thương thì ít ra cũng KHÔNG THỰC THI HÀNH VI gây tổn hại cho mình (và người khác). Ta chưa yêu được kẻ thù thì cũng ĐỪNG để chính ta bị THÙ HẬN thống trị, ám ảnh, bủa vây. Kinh nghiệm đời thường cho ta thấy rằng ta mất ăn mất ngủ, bị suy sụp đời sống KHÔNG phải vì CHƯA THA THỨ, mà ta bị SUY SỤP vì bị ÁM ẢNH BỞI KẺ THÙ. Đời sống của ta không tràn ngập yêu thương của Thiên Chúa mà bị đè nặng, bủa vây bởi sự hận thù mà ta mang trong lòng. Ta không sống bởi Tình Yêu của Thiên Chúa mà sống do lòng hận thù. Ta không để tình yêu thương của Thiên Chúa thống trị mà để cho Hận Thù nhấn chìm đời ta.

Vậy, nếu CHƯA yêu thương kẻ thù được, CHƯA yêu thương hết mọi người được thì chí ít, ta cũng PHẢI cố gắng sống mà không bị kẻ thù ÁM ẢNH, không để kẻ thù làm tổn thương ta. Để không bị kẻ thù ám ảnh ngày đêm, một cách đơn giản và hữu hiệu là THAY THẾ hận thù trong tâm trí ta bằng yêu thương của Thiên Chúa. Xin Thiên Chúa ngự trị vào trong tâm hồn ta để chính Ngài đẩy lui những ám ảnh hận thù trong tâm hồn ta và THAY THẾ bằng sự bình an của Ngài. Khi đó, ta sống bằng sự bình an của Thiên Chúa chứ không phải bằng sự hận thù. Đời sống của ta là tình yêu của Thiên Chúa chứ không phải hận thù. Đời sống ta được nuôi dưỡng bằng bình an chứ không phải bằng ám ảnh của thù hận.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Hiện tại tôi có bị ám ảnh vì những kẻ thù mà giờ đây tôi không biết họ còn sống hay đã chết, tôi không biết họ hiện tại ra sao, nhưng lại luôn bị vật vã, giày vò vì lời nói, hành vi của họ cách đây nhiều năm không? Thay vì bị ám ảnh bởi họ đã chiếm hết tâm trí tôi, tôi có muốn THAY THẾ ám ảnh đó bằng bình an, bằng sức sống của Thiên Chúa không? Đâu là cách cụ thể trong đời sống của tôi để thay thế hận thù bằng yêu thương của Thiên Chua? Ví dụ như: ít nói ít bàn tán về kẻ thù chẳng hạn...-

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 37