mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3436
mod_vvisit_counterHôm Qua6347
mod_vvisit_counterTuần Này50770
mod_vvisit_counterTuần Trước32859
mod_vvisit_counterTháng Này106785
mod_vvisit_counterTháng Trước195176
mod_vvisit_counterTất cả12501729

We have: 90 guests, 1 members online
Your IP: 52.87.253.202
 , 
Today: Jan 19, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THAT NHANH # 138 : THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN PDF Print E-mail

Số 138: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of January 14, 2019

“Hôm sau, ông Gioan Tẩy Giả thấy Đức Giêsu tiến về phía mình, liền nói: Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian” (Ga 1:29)

SỰ LIÊN ĐỚI

Ta hiểu thế nào về việc Chúa Giêsu, Chiên Thiên Chúa là Đấng xoá tội cho trần gian?

Đối với người Công Giáo, tham dự Thánh Lễ với việc hiệp thông Thánh Thể (rước lễ) là vô cùng quan trọng. Việc hiệp thông này như là của ăn nuôi dưỡng linh hồn người lãnh nhận. Niềm tin rằng nhờ hiệp thông Thánh Thể giúp sức đẩy lui mọi bóng đêm tội lỗi, các căn bệnh tâm hồn. Mỗi khi đi tham dự thánh lễ, trước khi lên rước lễ và sau phần trao ban bình an, cộng đoàn dân Chúa, người tham dự thánh lễ cùng nhau tung hô:

Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian, xin thương xót chúng con.

Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian, xin thương xót chúng con.

Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian, xin ban bình an cho chúng con.

Thì liền sau đó, linh mục, vị chủ tế nâng bánh hoặc cả bánh và rượu lên và đọc rõ ràng:

Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian.

Phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa.

Vậy, hoá ra trước khi rước Mình Thánh Chúa Kitô (nơi điều kiện thì được rước Chúa dưới cả hai hình: bánh và rượu, tuy nhiên rước một hình Bánh cũng đã đủ hiệp thông trọn vẹn) người tín hữu xác tín và tin rằng việc rước Mình Máu Thánh Chúa Kitô chính là phương dược chữa lành tâm hồn. Vậy, ta hiểu thế nào về việc HIỆP THÔNG, LIÊN ĐỚI với Chúa Giêsu Kitô hầu giúp ta được tẩy trừ sạch tội lỗi?

Trước tiên, chúng ta nên thận trọng không bị hiểu nhầm việc Chúa Giêsu chịu đau khổ, chết như một hình thức để TRẢ NỢ cho Thiên Chúa. Không được coi việc Chúa Giêsu chịu đau khổ như sự đền bù, việc bồi thường vì tội của chúng ta! Nếu xem việc Chúa Giêsu chịu đau khổ như SỰ ĐỀN BÙ vì tội chúng ta, thì hoá ra Thiên Chúa đã sống trong sự tức giận, vì tội Nguyên Tổ, và phải đợi có một người bồi thường, trả giá tương xứng thì tội nhân loại mới được tha thứ. Hơn nữa, nếu Thiên Chúa phải đền bù, bồi thường vì tội Nguyên Tổ (Adam’sin) và tội của cá nhân mỗi người chúng ta thì Thiên Chúa bồi thường cho ai? Ma quỷ ư? Thiên Chúa CHẲNG phải bồi thường cho ai! Vậy, đâu là ý nghĩa của việc Đức Giêsu Kitô, Chiên Thiên Chúa, là Đấng xoá tội trần gian?

Thứ đến, chúng ta nên đặt việc Đức Giêsu Kitô, Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian trong các nền văn hoá cổ đại, trước khi Kitô giáo ra đời, để hiểu một cách đầy đủ hơn sự Liên Đới trong việc tẩy trừ tội lỗi nhân loại ngang qua sự đau khổ của Ngài ý nghĩa như thế nào? Thời đó, để thanh tẩy các sự tội như: hận thù, chia rẽ, hiềm khích, ghen tị, chiến tranh, trộm cướp, giết người... ra khỏi cộng đoàn địa phương, người ta lấy một con dê (scapegoat) và phủ lên nó một vài biểu tưởng như: khoắc lên mình nó tấm vải tím, đặt trên đầu nó một vòng gai... Rồi con dê này bị dẫn vào trong sa mạc để chết. Khi làm như thế, với ý nghĩ rằng con dê đã gánh lấy tội lỗi của cộng đoàn đi cùng với nó (x. Sách Levi 16). Nghi thức này, cách nào đấy có những hiệu quả tích cực nhất định, vì khoảng thời gian sau đó cộng đoàn trở nên hiệp nhất và yêu thương hơn.

Tuy nhiên, một thực tế các tội lỗi vẫn còn đó, mặc dầu cộng đoàn có thể sống hoà hợp, yêu thương hơn. Vì lẽ, không có sự biến đổi đích thật nào được thay thế. Con dê bị dẫn vào sa mạc để chết không thể lấy đi tội lỗi của một cộng đoàn nào đó. Làm thế nào Đức Giêsu, như một con chiên bị sát tế, có thể gánh lấy, xoá đi tội lỗi của nhân loại?

Cuối cùng, Chúa Giêsu, Chiên Thiên Chúa, cũng không lấy tội lỗi ra khỏi thế gian, cũng không làm biến mất tội lỗi khỏi hiện hữu ở trong nhân loại nữa, nhưng Ngài xoá tội trần gian bằng việc biến đổi nó, mang nó vào trong chính Ngài và biến hoá nó.

Để hiểu được việc Chúa Giêsu gánh lấy tội lỗi trần gian thì chúng ta phải đồng ý và công nhận với nhau rằng Đức Giêsu vừa là Thiên Chúa thật và vừa là người thật. Về phương diện con người, Ngài giống chúng ta hoàn toàn, ngoại trừ tội lỗi: “Đức Giêsu đã chịu thử thách về mọi phương diện như chúng ta, nhưng không phạm tội” (Hebrew 4:15). Mặc dầu không phạm tội, nhưng Ngài “đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta, còn chúng ta, chúng ta lại tưởng Người bị phạt, bị Thiên Chúa giáng hoạ, phải nhục nhã ê chề” (Isaia 53:4). Một cách cụ thể hơn, Đức Giêsu gánh lấy tội lỗi nhân loại vào nơi Ngài bằng cách: lấy đi hận thù và cho lại tình thương, lấy đi sự giận dữ và trao ban sự hiền hoà, lấy sự cay đắng và trao ban sự nồng ấm, lấy đi sự hiềm khích và trao ban phúc lành, lấy đi sự oán hờn và trao lại lòng chạnh thương; lấy đi chiến tranh chia rẽ và trao ban bình an, đặc biệt mang lấy tội và trao lại sự thứ tha. Tóm lại, Ngài vô tội, vô tì vết, những đã LIÊN ĐỚI với chúng ta trong mọi sự, để làm cho chúng ta “lây nhiễm” DNA của Ngài.

Hiểu một cách đơn giản hơn về sự LIÊN ĐỚI này: chuyện kể rằng có một linh mục Công Giáo nọ, lấy làm khó hiểu ý nghĩa của“Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian” và cứ khắc khoải hoài. Tình cờ một ngày kia cha ấy vào bệnh viện. Có một cậu bé bị té, và bị gẫy chân. Khi chuẩn bị phẫu thuật, các bác sĩ đã tiêm thuốc tê... mọi sự sẵn sàng. Cậu bé cứ khóc và nằng nặc đòi mẹ của cậu ngồi bên khi các bác sĩ đang phẫu thuật. Đội ngũ bác sĩ đồng ý, và cho vời mẹ của cậu vào ngồi trong phòng mổ. Vì đã được tiêm thuốc tê nên suốt quá trình thực hiện ca phẫu thuật chân, cầu bé không cảm thấy đau đớn, vẫn nói cười được. Tuy nhiên, sự lạ lùng ở chỗ, sau khi cậu bé phẫu thuật xong người ta phải đưa bà mẹ sang phòng cấp cứu. Mổ xẻ trên chân cậu bé, nhưng sự đau cũng xảy ra đối với bà mẹ nghĩa là làm sao? Từ đó vị linh mục này hiểu SỰ LIÊN ĐỚI của Chúa Giêsu, Chiên Thiên Chúa Đấng xoá tội trần gian.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Bạn có ý thức tầm quan trọng và giá trị của việc rước Mình Thánh Chúa thường xuyên không? Bạn đã khi nào kinh nghiệm bị LIÊN LUỴ vì tội, hay sự xấu của một ai đó trong gia đình, trong tập thể... làm mà bạn bị ảnh hưởng XẤU chưa? Bạn đã khi nào kinh nghiệm về niềm vui, hạnh phúc của những người thân... lây lan sang bạn chưa? Bạn cảm thấy thế nào khi bạn làm một việc THIỆN, dù không ai biết đến?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.

-----------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 137: THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN PDF Print E-mail

Số 137: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of January 7, 2019

“Trông thấy ngôi sao, bà nhà đạo sĩ mừng rỡ vô cùng. Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là trinh nữ Maria, liền sấp mình thờ lạy Hài Nhi” (Mt 2: 10 -11)

                                                            SAO CHIẾU MỆNH?

Tin Mừng kể lại rằng khi Đức Giêsu ra đời có mấy nhà chiêm tinh ở Phương Đông thấy vì sao “chiếu mệnh” của Ngài nên đã đi tìm kiếm và thờ lạy Ngài (x. Mt 2: 1- 17).

Về phương diện vật lý, theo nhà đại thiên văn người Đức, Johannes Kepler (1571-1630) khám phá ra rằng vào năm Chúa Giêsu giáng sinh, có một hiện tượng bất bình thường xảy ra giữa các vì sao. Ông nói về hai ngôi sao Jupiter và Saturn rằng: bình thường chúng vẫn quay cách đều nhau. Năm đó chúng sáp lại gần nhau đến độ ánh sáng của ngôi sao này cộng hưởng với ánh sáng của ngôi sao kia, tạo ra một luồng sáng khác thường và kéo dài đến cả mấy tháng.

Về phương diện chú giải Kinh Thánh, William Barclay (1907-1978) một nhà chú giải Kinh Thánh nổi tiếng của Tin Lành đã giải thích “vào thời đó mọi người đều tin vào khoa chiêm tinh. Họ tin rằng, dựa vào vì sao họ có thể tiên đoán tương lai. Họ cũng tin rằng số mệnh một người được an bài bởi ngôi sao đã xuất hiện lúc người ấy sinh ra. Điều này cũng dễ hiểu, vì các ngôi sao đi theo một đường cố định, chúng tượng trưng cho trật tự vũ trụ. Nếu thình lình có một vì sao sáng xuất hiện, nếu trật tự của từng trời bị dao động bởi một hiện tượng đặc biệt, thì dường như Thiên Chúa đang can thiệp vào chính trật tự của Ngài để loan báo một sự việc nào đó.”

Tóm lại, khi Chúa Giêsu chào đời theo Tin Mừng ghi lại thì có một vì sao xuất hiện. Vậy, vì sao này có được tin là vì sao chiếu mệnh như quan niệm dân gian vẫn tin không? Và ta hiểu thế nào về sao chiếu mệnh? Đâu là cái nhìn, quan niệm, sự hiểu biết ĐÚNG ĐẮN của người Kitô Hữu về vấn đề này?

Từ xưa đến nay, trong các nền văn hoá, Phương Đông cũng như Phương Tây, người ta vẫn tin rằng con người là tổng hoà các mối tương quan: Thiên-Địa-Nhân (Trời-Đất-Con Người). Với niềm tin con người sinh ra trong cõi đời đều có ảnh hưởng hay bị ảnh hưởng hay bị chi phối từ thiên nhiên và xã hội. Con người được xem như một tiểu vũ trụ nằm trong tổng thể của đại vũ trụ, thế nên tiểu và đại vũ trụ có liên đới, gắn bó chặt chẽ với nhau. Ảnh hưởng lên nhau! Nhiều người còn cho rằng con người như là trung tâm của vũ trụ. Vì quan niệm con người có liên quan đến trời đất, thiên nhiên, nên người ta hay dựa vào những ngày tháng năm sinh của người này, người nọ mà nói xem bói, tính tử vi, coi tướng số... và cho rằng mỗi người ra đời đều bị chi phối bởi những vì sao chiếu mệnh. Tuy nhiên, đối với người Kitô hữu KHÔNG TIN vào sao chiếu mệnh, chúng ta tin rằng mọi loài thọ tạo Thiên Chúa dựng nên đều TỐT ĐẸP và cho chúng hiện hữu vì con người. Thế nên, ắt hẳn có sự tương quan giữa con người và vạn vật, nhưng vạn vật hiện hữu vì con người, không phải con người vì vạn vật.

Theo niềm tin và quan niệm của dân gian ở nhiều nơi (ngoại giáo, không phải Kitô giáo) rằng con người từ khi sinh ra trong trời đất đến khi khuất bóng luôn được/bị chiếu mệnh bởi 9 ngôi sao: Ba sao tốt: Thái Dương, Thái Âm, Mộc Đức; bà sao trung tính (không tốt không xấu): Vân Hán or Vân Hớn, Thổ Tú, Thuỷ Diệu; ba sao xấu: La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch. Mỗi năm, mỗi thời kỳ...mỗi con người có một ngôi sao chiếu mệnh xấu tốt khác nhau tuỳ vào tuổi (tí, sửu, dần, mão, thìn, tị, ngọ, mùi, thân, dậu, tuất, hợi), vào ngày tháng năm sinh... Theo quan niệm này, nếu người nào trong tử vi (dựa vào ngày tháng năm sinh để tính mỗi năm ứng với sao nào) mà bị sao xấu chiếu mạng, và để giải hạn, thoát xấu thì phải làm lễ sớ dâng sao giải hạn. Đối với Kitô hữu tin rằng Thiên Chúa dựng nên con người cho con người LÀM BÁ chủ, đành rằng chúng ta có tương quan với mọi loại thọ tạo, nhưng nếu có sao chiếu mệnh, hay sự thay đổi trong các loài thọ tạo đều vì hạnh phúc, ớn cứu độ của con người.

Trước tiên, đúng là con người là TRUNG TÂM (không phải ở giữa mà làm chủ) của vũ trụ vật chất này. “Thiên Chúa phán: chúng ta hãy làm ra con người theo HÌNH ẢNH chúng ta, và giống như chúng ta, để CON NGƯỜI làm BÁ CHỦ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú, tất cả mặt đất và mọi giống vật bò dưới đất” (St 1:26)

Con người LÀM CHỦ mọi loài Thiên Chúa dựng lên. Chẳng có loại thọ tạo nào trong trời đất này, ngoài trừ Thiên Chúa, chiếu mệnh chúng ta. Có chiếu mệnh cũng là do Thiên Chúa cho xảy ra vì chúng ta, vì con người. Thế nên, THAY VÌ HẠ MÌNH XUỐNG THẬP HƠN để tin vào tử vi (sinh năm con: chuột, trâu, cọp, mèo, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, gà, lợn) sẽ bị chiếu mệnh này nọ trong năm nay, chúng ta những người Kitô được mời gọi hãy NÂNG MÌNH LÊN hướng về Thiên Chúa, đặt mình dưới sự bảo trợ, chở che của Thiên Chúa. Chỉ mình Thiên Chúa mới làm chủ mọi loài: “khi vừa nghe danh thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: Đức Giêsu Kitô là Chúa” (Phl. 2: 10-11).

Chẳng có DANH nào ngoài DANH Thiên Chúa điều khiển và chúc lành cho chúng ta. Vì chính Thiên Chúa phán cùng Mosen rằng: “Hãy nói với Aharon và các con cái nó rằng: Khi chúc lành cho con cái Israel, anh em hãy nói thế này: Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em! Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em! Nguyện Đức Chúa ghé măt nhìn và ban bình an cho anh em! Chúc như thế là đặt con cái Israel dưới quyền bảo trợ của danh Ta, và Ta, Ta sẽ chúc lành cho chúng” (Dân Sô: 6:22-27).

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Bạn đã khi nào đi tính tử vi, xin cầu cơ, coi bói toán... không? Nếu có, bạn cần phải chấm dứt ngày, vì bạn đang KHÔNG tôn thờ MỘT THIÊN CHÚA – ĐẤNG làm chủ và điều khiển mọi loài. Bạn có cầu nguyện để xin Thiên Chúa chúc lành cho bạn không? Bạn cộng tác thế nào với Thiên Chúa để trở thành vì sao “chiếu mệnh” cho người khác như thi sĩ Éliot sẽ khích lệ chúng ta:

"Nếu bạn không thể là ngôi sao sáng giữa trời,

Thì hãy là ánh lửa non cao.

Nếu bạn không thể là ánh lửa non cao,

Xin hãy làm ánh nến toả sáng trong gia đình."

--------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - DGH TUYEN BO MANH ME VE GS LAM DUNGTINH DUC PDF Print E-mail

VietCatholic News

ĐGH đưa ra lời tuyên bố rất mạnh mẽ về vụ giáo sĩ lạm dụng tình dục
Nguyễn Long Thao
21/Dec/2018
ĐGH đưa ra lời tuyên bố rất mạnh mẽ về vụ giáo sĩ lạm dụng tình dục

Hôm thứ Sáu 21/12/2018, trong môt bài diễn văn đọc trước Giáo Triều Roma vào dịp lễ Giáng Sinh Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã đưa ra một lời phát biểu mạnh mẽ chưa từng thấy về vấn đế giáo sĩ lạm dụng tình dục.

Trước các vị Hồng Y, tại Giáo Triều Roma, Ngài nói : Với những ai đã từng xâm hại tình dục trẻ vị thành niên, hãy cải tà quy chánh, hãy tự thú với công lý của con người và chuẩn bị cho công lý thánh thần “To those who abuse minors I would say this: convert and hand yourself over to human justice, and prepare for divine justice,

Đây là một trong những phát biểu mạnh mẽ và trực tiếp nhất của Đức Giáo Hoàng về cuộc khủng hoảng giáo sĩ lạm dụng tình dục xảy ra ở nhiều nơi trong Giáo Hội Công Giáo .

Điều người ta cũng chú ý là lời phát biểu của Giáo hoàng Phanxicô được đưa ra hai tháng trước hội nghị thượng đỉnh bất thường của các vị Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục các quốc gia và các chuyên gia về vấn đề giáo sĩ lạm dụng tình dục.

Tưởng cũng nên nhắc lại, các bài diễn văn vào dịp trước lễ Giáng Sinh, Đức Giáo Hoàng thường đề cập đến những vấn đề hành chính tại Vatican như vấn đế quản lý yếu kém, tham nhũng. Nhưng lần này ĐGH Phanxicô chú ý tớí cuộc khủng hoảng xâm hại tình dục của các giáo sĩ trên toàn thế giới.

Ngài đưa ra lời tuyên bố quyết liệt như sau: Phải nói rõ rằng, đối với những hành vi đồi bại đó, Giáo hội sẽ nỗ lực tối đa và làm mọi điều cần thiết để đưa ra công lý bất cứ ai đã phạm tội như vậy. Giáo hội sẽ không bao giờ tìm cách che giấu hoặc xem nhẹ bất kỳ trường hợp nào”.

Tuy nhiên đối với công chúng, dù trước đây, Đức Giáo Hoàng đã đưa ra những cam kết giáo hội sẽ không khoan nhượng, nhưng các nhóm nạn nhân đã muốn rằng Giáo hội phải đưa ra một chính sách rõ rang, buộc các Giám Mục phải chịu trách nhiệm về việc xử lý không đến nơi đến chốn các vụ xâm hại.

Các nhóm nạn nhân nói rằng đó chính là việc mà hội nghị vào tháng 2 tới cần phải làm.

------------------------------

 

 
TÌM GAP CHUA THAT NHANH - TAT ME AN UONG PDF Print E-mail

Bài giảng của thánh Vianney - Bài 7

MÊ ĂN UỐNG

Thói xấu này... hạ thấp chúng ta xuống hơn cả súc vật. Loài vật không giờ ăn uống nhiều hơn nhu cầu: chúng ăn vừa no; uống vừa đủ.

Thánh Gioan Maria Vianney

Mê ăn uống là sự yêu thích quá mức về ăn uống. Mê ăn là khi chúng ta ăn phung phí thừa thãi, hay ăn cố ăn ráng mặc dù đã thấy mình no đủ; mê uống là khi chúng ta uống (những chất có men như rượu, bia...) quá lượng đến độ mất cả cảm giác và lý trí.

Thói xấu này thật đáng xấu hổ vì nó khiến chúng ta ra thoái hóa và sa đọa! Nó hạ thấp chúng ta xuống hơn cả súc vật. Loài vật không giờ ăn uống nhiều hơn nhu cầu: chúng ăn vừa no; uống vừa đủ. Còn chúng ta, khi muốn thỏa mãn đam mê, khi thân xác không thể chứa đựng thêm nữa, chúng ta vẫn bị mê hoặc bởi những cao lương mỹ vị; cứ ăn thật no, uống thật say! Khi say rồi, đôi chân lảo đảo, chúng ta té nhào, lăn mình xuống vũng bùn dơ dáy, làm trò cười cho mọi người kể cả trẻ em.

Nếu giờ chết đến bất ngờ với chúng ta trong tình trạng như vậy, chúng ta sẽ không còn thời gian để mà hồi tâm sám hối nữa; nếu đến gặp Thiên Chúa trong tình trạng đó thì thật là khốn nạn! Linh hồn chúng ta sẽ bàng hoàng sợ hãi khi nhìn thấy những linh hồn trong Hỏa Ngục. Đừng để mình đam mê rượu chè vì chúng sẽ hủy hoại sức khỏe, thậm chí sẽđánh mất linh hồn chúng ta. Sự vô độ và trụy lạc chỉ làm giàu cho các bác sĩ, nhà thương, chúng ta nuôi sống họ và tạo cơ hội cho họ có nhiều khác hàng. Chúng ta nghe kể mỗi ngày, có người say sưa bị té gãy giò; người khác đi qua cầu bị té xuống nước chết đuối. Sự nghiện ngập và ăn uống vô độ là bạn tri kỷ của người tội lỗi. Một chút vui thú ở đời này sẽ phải trả giá đắt cho đời sau. Nơi đó, những người tội lỗi này sẽ bị giày vò vì cơn đói khát dữ dội; thậm chí chẳng có một giọt nước để làm mát đôi môi khô cháy của mình; lưỡi và thân xác họ sẽ bị thiêu đối đời đời bởi ngọn lửa không bao giờ tắt.

Chúng ta đừng bao giờ nghĩ đến nó, và cũng đừng để nó xảy đến với mình. Thánh Phaolô đã khẳng định những người mê ăn uống sẽ không được vào nước Thiên Chúa. Hãy nhìn xem các thánh cả đời ăn năn khóc lóc, trong khi chúng ta lại buông mình trong sự tự do hưởng lạc ăn chơi. Thánh Elizabeth, nữ hoàng nước Bồ Đào Nha, ăn chay suốt những ngày mùa vọng, và từ ngày lễ thánh John Tẩy Giả đến lễ Đức Mẹ hồn xác lên Trời. Sau đó, ngài bắt đầu ăn chay lại từ mùa Chay kéo dài đến lễ Tổng Lãnh Thiên Thần Michael. Ngài chỉ dùng bánh mì và nước lã trong những ngày thứ Sáu, thứ Bảy, và những ngày lễ vọng kính Đức Mẹ và các thánh Tông Đồ. Người ta còn nói rằng Thánh Bernard uống dầu thay rượu. Thánh Isidore không bao giờ ăn gì mà không khóc. Nếu thật sự là những tín hữu tốt lành, chúng ta phải noi gương những gì các thánh đã làm.

Thay vì đạt tới Thiên Đàng trong những bữa ăn bằng cách loại trừ những thứ có hại cho sức khỏe để làm đẹp lòng Thiên Chúa, chúng ta lại chọn chẳng thà ăn uống say sưa còn hơn làm vui lòng Thiên Chúa; chúng ta nhận chìm và giết chết linh hồn mình trong sự ăn uống. Trong ngày phán xét, Thiên Chúa sẽ không hỏi: “Thân xác của ngươi ra sao?”nhưng Ngài sẽ nói: “Hãy nói về linh hồn của ngươi, ngươi đã làm gì với nó?” Vậy chúng ta sẽ trả lời ra sao? Chúng ta có lo lắng chăm sóc cho linh hồn mình nhiều hơn lo cho thân xác không?”

Các con đừng để mình thỏa mãn trong sự ăn uống; hãy sống theo gương của các thánh; ăn chay, hãm mình, phạt xác. Các thánh không bao giờ tìm cách thỏa mãn trong sự ăn uống. Sự ham muốn và niềm vui của các ngài là được nuôi dưỡng bằng Mình Máu Thánh Chúa. Vậy chúng ta hãy theo gương các ngài khi đang còn ở thế gian này, để một ngày nào đó, chúng ta sẽ đạt được triều thiên của các thánh trên Thiên Đàng.

-------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH- # 136 THUC AN NHANH TAM HON PDF Print E-mail

Số 136: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Friday, Nov 23, 2018

“Anh ta sấp mình dưới chân Chúa Giêsu mà tạ ơn” (Lk 17:16)

TẠ ƠN / THANKSGIVING

Chuyện kể rằng một lần kia Chúa Giêsu cùng các môn đệ trên đường đi Giêsusalem, ngang qua một làng biên giới giữa hai miền Samari và Galilê, thì có mười người bệnh phong đón gặp Ngài. Ngài bảo họ đi trình diện với các vị tư tế. Đang trên đường đi trình diện với các tư tế, thấy mình được khỏi, một trong mười người quay lại cảm ơn Chúa Giêsu. “Anh ta sấp mình dưới chân Chúa Giêsu mà tạ ơn” (Lk 17:16). Chỉ có một người quay trở lại cảm ơn Chúa Giêsu. Thấy vậy, Chúa Giêsu đã thốt lên rằng “không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” (Lk 17:17-18)

Ta vẫn biết rằng TẠ ƠN không làm tăng thêm giá trị của người ban ơn, của người cho, mà làm tăng phẩm giá, giá trị người được nhận ơn. Đã biết như thế, nhưng tại sao lối sống của ta dường như vẫn diễn tả một thái độ vô ơn?

Nói theo kinh nghiệm của Albert Einstein (1879 - 1955), một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất của nhân loại, một người luôn cảm thấy mình được Thượng Đế chúc phúc, được nhiều hơn là mất, đã từng chiêm niệm về cuộc đời như sau: “There are two ways to live your life: one is as though nothing is a miracle; the other is as though everything is a miracle” (Có hai thái độ để sống cuộc đời của bạn: một là mọi sự trên đời này dường như chẳng có một phép lạ nào, hai là mọi sự dường như đều là một phép lạ).

Thế nên, có thể những người sống vô ơn, vì nghĩ rằng họ có nhận lãnh được cái gì đâu mà phải tạ ơn, mà phải cảm ơn ai. Mọi sự trên đời này chẳng có gì nhiệm mầu, chẳng có gì đáng để cảm ơn, tạ ơn. Trái lại, có những họ luôn sống trong tâm tình tạ ơn, vì họ thấy mọi sự trong đời sống thường ngày mà họ đang có được đã là một hồng ân quá lớn lao rồi. Ngoài sự hiểu biết, ngoài sự dự liệu, ước mong của họ. Bạn chọn thái độ, lối sống nào: vô ơn hay tạ ơn?

Tối thứ tư (thứ năm là ngày lễ Tạ Ơn/Thanksgiving), ngày 21 tháng 11 năm 2018, sau khi rời trường Boston College tôi chạy thẳng đến tiệm Phở 2000 (ở Dorchester), để ăn tối cùng một cặp vợ chồng nọ. Tôi đến trễ khoảng chừng 5-7 phút so với lịch hẹn (xấu hổ!). Khi tôi vào bàn, cặp vợ chồng này đã đặt một con cá nướng cuốn bánh tráng...

Sau khi đã chào hỏi, đã xin Chúa thánh hoá của ăn... và khi bắt đầu ăn, người vợ kêu người phục vụ bàn cho thêm một tô nước để nhúng bánh tráng cho tiện, khỏi với tay qua trước mặt người chồng (tôi ngồi đối diện với hai vợ chồng họ). Khi cô phục vụ tới, người chồng nhanh nhảu nói: thôi chúng tôi không cần nữa. Cảm ơn nhiều!

Khi cô phục vụ đã quay bước đi vào trong, người chồng mới nói với người vợ: Em không quan sát ah! Tiệm này tối nay đông người ăn, mà ko có nhiều người phục vụ. Nét mặt cô nhân viên này mệt mỏi! Giờ này mọi người đã rời công sở đi ăn uống trong tinh thần bắt đầu những ngày nghĩ ngơi của kỳ Thanksgiving, trong khi cô ta vì miếng cơm manh áo, vẫn phải làm việc. Chúng ta không nên đòi hỏi quá, đành rằng chúng ta có quyền được hưởng sự đòi hỏi này. Hơn nữa, chúng ta chỉ có 3 người ăn, nều cần chúng ta chỉ để tô nước vào giữa là em đâu cần phải với. Ta chỉ cần điều chỉnh một tí, người khác bớt vất vả một chút. Và tại sao em không nhờ anh nhúng bánh tráng giúp để em thấy rằng chúng ta có nhau.

Nói thể rồi anh tiếp tục chia sẻ: chúng ta có đồ ăn ngon như này, có tiền, có buổi tối vui vẻ như này đã là một hồng ân lớn rồi. Biết bao nhiều người muốn cũng không có. Hồi ở Việt nam, có khi nào tưởng tượng ra được như vầy đâu? Chúa cho chúng ta quá nhiều! Suốt đời, chúng ta trả mỗi phần lời không cho Ngài cũng chưa đủ, đứng nói trả vốn (tôi đoán, ý anh là những thứ Thiên Chúa ban cho như là những khoản tiền họ vay ngân hàng).

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Chúa, Đức Mẹ, Các Thánh, Các Thiên Thần... chẳng hiện ra cho tôi những điều Lớn Lao như đi trên mặt nước, nói tiên tri, hô mưa gọi gió... nhưng Ngài đã ban cho tôi: SỨC KHOẺ, NHÀ CỬA, CƠM ĂN, ÁO MẶC, TÌNH GIA ĐÌNH, TÌNH BẠN BÈ, ƠN ĐỨC TIN... có khi nào tôi tạ ơn về những điều đó không?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 34