mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3655
mod_vvisit_counterHôm Qua9553
mod_vvisit_counterTuần Này28857
mod_vvisit_counterTuần Trước55886
mod_vvisit_counterTháng Này154147
mod_vvisit_counterTháng Trước262420
mod_vvisit_counterTất cả14509315

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH # 158 THỨC ĂN NHANH TÂM HỒN PDF Print E-mail

CHI TRẦN CHUYỂN
Sep 16 at 4:33 AM

Số 158: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of September 16, 2019

ĐỪNG MẮC BỆNH ĐỂ Ý TỘI CỦA NGƯỜI KHÁC

"Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em,

nhưng lại không ý thức về cái xà trong con mắt của chính mình?" (Lc 6: 41)

Trong cuốn Đạo Đức Học Nicomachean, triết gia cổ đại Hy Lạp, ông Arisotle từng nói rằng "đức hạnh (virtue) là một thói quen cần phải được tập luyện," và phải ra công tập luyện đến mức "thói quen trở thành bản tính thứ hai của chúng ta," nhưng không thấy ông bàn luận về 'thói xấu' (vice) cần phải khổ công rèn luyện để trở nên thành thạo.

Thói xấu dễ làm, không cần phải tập luyện chăng? Có lẽ vì thế nên Mẹ Têrêsa thành Calcutta (1910-1997) đã từng nói: việc dễ làm nhất mà không cần phải học đó là phạm tội. Lời Chúa Giêsu nói "sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, nhưng lại không ý thức về cái xà trong con mắt của chính mình" là rất thật, thường xảy ra trong cuộc sống. Ta rất dễ nhìn thấy những lỗi nhỏ của người khác trong khi đó lại thất bại để ý thức, để nhìn thấy những lỗi trầm trọng của chính mình. Không dừng lại ở nhìn thấy những lỗi nhỏ của người khác trong khi lơ đi những lỗi trầm trọng của mình, mà chúng ta lại còn nhớ dai, ghim lâu những lỗi lầm của người khác đến nỗi tự cho mình là "quân tử trả thù mười năm chưa muộn." Tại sao chúng ta thích bắt lỗi và nhớ dai về những sai sót của người khác và mau quên đi trọng tội của mình?

Triết gia cổ đại Hy Lạp Xenophon (431-354 BC) cùng với Aristophanes và Plato là ba học trò xuất sắc của ông tổ triết học Tây Phương Socrates. Xenophon kể rằng (sau này đã được Jean de La Fontaine cải biên):

Theo truyền thuyết cổ xưa, khi thần Jupiter làm ra con người, thần Jupiter đã đeo vào cổ mỗi người hai cái túi: cái túi lớn trước ngực và cái túi nhỏ sau lưng. Cái túi lớn trước ngực chứa những lỗi lầm của người khác. Cái túi nhỏ sau chứa những lỗi lầm của chính bản thân mình. Cái túi về lỗi lầm của người khác đã lớn, lại còn ở trước ngực nên con người nhanh chóng thấy lỗi lầm của tha nhân. Và vì cái túi lỗi lầm của người khác chềnh ềnh trước ngực nên ta hay nhớ dai. Trong khi đó cái túi lỗi lầm của mình đã nhỏ, lại còn để ở đằng sau nên ta rất dễ "mù" và mau quên đối với những sai lỗi của chính mình.

Khi Chúa Giêsu bảo "sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, nhưng lại không ý thức về cái xà trong con mắt của chính mình," Người muốn dạy chúng ta rằng chúng ta không có quyền để chỉ trích người khác trừ khi chính chúng ta là người không có lỗi lầm. Ai trong chúng ta không có lỗi lầm? Trong Tin Mừng Gioan kể về chuyện người phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình, bị những người Biệt Phái và Pharisêu dẫn đến trước mặt Chúa Giêsu để xin người xử ném đá chị. Chúa Giêsu không xử án chị mà đã bảo những người tố cáo chị rằng: "ai trong các bạn sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi" (Ga 8:7). Thế là "những người tố cáo chị bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi" (Ga 8:9).

Không ai trong chúng ta là người công chính ngoại trừ Thiên Chúa nên chúng ta KHÔNG CÓ QUYỀN để chỉ trích người khác. Bổn phận của mỗi người chúng ta là phải xưng thú tội lỗi của chính mình trước Thiên Chúa giàu lòng xót thương và hướng về Ngài để nài xin sự tha thứ. "Lạy Chúa, chúng con biết tội lỗi của mình bởi vì chúng con đã phạm tội chống lại Ngài." Chúng ta hướng về Thiên Chúa xin sự tha thứ từ nơi Ngài, còn ta đâu có hơn gì người khác mà chỉ trích họ. "Hãy lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người thân cận" (Lc 6:42).

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tôi có đang mắc "bệnh" hay nói về người vắng mặt không? Tôi có hay gọi điện thoại, FaceTime... để kể về chuyện của người thứ ba không? Xét lại mình, khi nói về người vắng mặt bao nhiêu % là tôi nói xấu, và bao nhiêu % là tôi nói tốt về họ? Tôi có ý thức rằng "mỗi phút tôi để tâm đến chuyện không tốt, thì tôi đang mất đi một phút vui vẻ không thể lấy lại."

-------------------------------

 

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CN24TN-C PDF Print E-mail

CN 24C - Cả con lẫn "cha" đều "hoang đàng"

Linh mục Jude Siciliano OP, viết suy niệm trong bài "Cuộc trở về an toàn" như sau : "Nếu từ 'hoang đàng' có nghĩa là phung phí thái quá, thì chúng ta có thể gọi cả hai cha con trong dụ ngôn hôm nay là hoang đàng, tuy mỗi người một kiểu. Người cha thì hoang phí về tình thương, và người con thì hoang phí về tiền bạc vật chất."

1/ Người con hoang phí

Người con thứ hoang phí, hoang đàng như thế nào thì dụ ngôn đã nói rõ. Nó đòi cha chia gia tài. Với tiền bạc, nó bỏ đi và ăn chơi trác táng. Hết tiền, nó đi chăn heo và muốn ăn thức ăn của heo. Khi trở về, nó chẳng còn gì cả. Tiền bạc, sức khoẻ, danh dự, lòng tự trọng... mọi thứ đã bị nó tiêu xài cực kỳ hoang phí.

2/ Người cha hoang phí

Người cha mòn mỏi đợi chờ con trở về. Kể từ ngày con cất bước ra đi, cha ngong ngóng mong con về. Đứa con đã trở về thật rồi. Nó về vì chẳng có chỗ nào đón nhận, chẳng còn chỗ nào nuôi dưỡng, chẳng còn người bạn nào tiếp đón. Không sao cả, con trở về là cha mừng vui.

Nếu chúng ta là người cha, người cha không hoang phí, thì người cha sẽ xử theo 1 trong 3 cách này :

1. Ông có thể đuổi ngay đứa con vừa mới trở về và nói với nó: "Hãy cút đi, hãy xéo cho khỏi mặt tao. Mày đã chẳng đem lại gì ngoài sự nhục nhã đến cho gia đình. Đồ khốn nạn, đồ mất dạy.. Mày coi cả xứ này đang bàn tán về gia đình tao (và cũng là gia đình mày); vì mày mà tao chẳng dám vác mặt đi tới đâu."

2) Ông có thể làm thinh, không thèm để ý đến nó. Cách này là một hình phạt nặng nề đối với đứa con trở về.

3) Ông có thể thử thách đứa con một thời gian, và đây là điều mà bất cứ người con nào đã bỏ nhà ra đi, khi trở về đều mong được hưởng: "Xin hãy xử với con như một người làm thuê trong gia đình."

Nhưng người cha đã chẳng chọn một cách nào trong ba cách nói trên, thay vào đó, ông sung sướng như một đứa trẻ khi thấy cha mẹ đi xa trở về. Ông còn trút như mưa trên đứa con những dấu chỉ mạnh mẽ để chứng tỏ tình yêu khoan dung ông dành cho con. Trong một thoáng, khi đứa con chưa có một động tác nào thì người cha đã có 4 động tác: nhìn thấy, chạnh lòng thương, chạy đến, ôm hôn.

Trong một thoáng ngắn ngủi, khi chàng trai tuổi trẻ còn bất động thì ông lão già nua đã thực hiện 4 động tác rất nhanh nhẹn. Ông thật là người cha phung phí.

Ông đã phung phí sức lực trong cuộc gặp gỡ với đứa con trở về. Ông đã phung phí tiền bạc khi chia gia tài một cách dễ dãi. Ông đã phung phí khi đem áo mới, giày mới, nhẫn vàng, lại còn tổ chức một bữa tiệc mừng có bê béo, có cả đàn hát múa nhảy để đón đứa con đi hoang trở về. Làm thế chẳng sợ hàng xóm cười cho sao! Tắt một lời, ông đã phung phí tình yêu thương. Yêu thương quá độ. Yêu thương đến vô lý. Tin Mừng Gioan 3,16 ghi : "Thiên Chúa yêu thế gian quá sức đến nỗi đã tặng ban luôn người Con Một..." Yêu gì mà đến nỗi đem con, mà là con một, tặng cho người khác ? Giải thích nổi không? Mà có lý lẽ nào giải nghĩa được yêu thương ? Chỉ có tình yêu thương mới giải nghĩa được những điều vô lý đó.

Nhiều người không chấp nhận lối hành xử phung phí (*) lòng tốt của Thiên Chúa theo dụ ngôn "Người Cha nhân hậu". Kiểu cách suy tư và thái độ của người anh cả là một biểu trưng. Người anh cả tưởng rằng, Thiên Chúa chỉ có nhiệm vụ thưởng người có công, phạt kẻ có tội. Người anh cả không hiểu rằng, Thiên Chúa không thể đứng yên nhìn cảnh con người bị hư mất, chịu thất bại trong ơn gọi làm người do chính Ngài tạo dựng nên; Ngài không có quyền gìn giữ, yêu thương quí mến, nâng niu trong bàn tay nhân hiền của Ngài hay sao? Ðể cứu rỗi loài người khỏi hư mất, khỏi thất bại trong ơn gọi cao cả ấy, Thiên Chúa đã nhập thể làm người, làm anh, làm cha, làm mẹ để đem người con trở về trong vòng tay yêu thương của Ngài.

Một hội từ thiện kia xây dựng một trung tâm nhằm giúp cho những thiếu niên hư hỏng hoán cải. Khi bàn đến những chi tiết trong việc điều hành trung tâm, như mua sắm phương tiện, thuê mướn giáo viên v.v. một hội viên phát biểu : "Chúng ta đừng ngại tốn kém. Chỉ cần hoán cải được một thiếu niên thôi thì tốn bao nhiêu cũng đáng". Một người khác hỏi tại sao thì ông này đáp : "Bởi vì một trong các thiếu niên hư hỏng ấy là con của tôi".

Người Con hoang phí

Anh Piere Marie người sáng lập Huynh Đoàn Giêrusalem, một cộng đoàn các tu sĩ sống trong thành phố, đã suy niệm về Chúa Giêsu như người con phung phí hoang đàng theo Phúc Âm một cách thú vị :

"Sau khi đã hạ mình xuống ở giữa những con cái hư mất của nhà Israel, Ngôi Con đã phung phí thời giờ của Ngài với những người đau ốm tật nguyền, với những người tội lỗi. Ngay cả với những gái điếm, Ngài cũng hứa cho họ vào Nước của Cha Ngài. Sau khi đã bị đối xử như một tên tham ăn, như một bợm nhậu, như một người bạn của bọn thu thuế và tội lỗi, như một người Samaria, một người bị quỷ ám, một kẻ phạm thượng; sau khi đã phung phí tất cả mọi sự, ngay cả thân xác và máu Ngài; và khi linh hồn Ngài cảm thấy một nỗi buồn sâu xa, hấp hối, phiền sầu; sau khi đã đi tới đáy của sự tuyệt vọng, Ngôi Con muốn mặc lấy nơi mình sự bị bỏ rơi bởi Ngôi Cha, khi đã phung phí hết đến cạn kiệt để phải thốt lên trên thập giá : 'Ta khát'. Ngôi Con đã yên nghỉ trong bụi đất và bóng đêm sự chết. Ba ngày sau Ngài Phục Sinh, trỗi dậy từ chiều sâu ngục tối nơi Ngài đã xuống, Ngài đã mang lấy tội lỗi của chúng ta, Ngài đã gánh hết những đau thương của chúng ta. Đứng thẳng, Ngài kêu lên: 'Phải, Ta lên Trời với Cha Ta cũng là Cha của các con, là Thiên Chúa Ta cũng là Thiên Chúa các con'. Và Ngài đã trở lại Thiên Đàng (như người con hoang đàng trở về nhà cha trong dụ ngôn).

"Trong sự thinh lặng chiêm ngắm tất cả con cái trong Người Con (Ngôi Con) từ khi Người Con trở thành tất cả cho mọi người, Người Cha nói với các tôi tớ: 'Nhanh lên, hãy mang áo đẹp nhất mặc cho cậu, hãy xỏ nhẫn vào tay cậu, giày vào chân cậu. Chúng ta hãy mở tiệc ăn mừng, vì con Ta đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy.... Người 'Con Hoang Đàng' của Ta đã mang tất cả mọi ngươì trở về...

"Và tất cả họ bắt đầu dự tiệc, mang trên mình chiếc áo trắng dài đã được giặt sạch trong máu của Con Chiên..."

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Chúng ta nhắc lại câu nói của hội viên : "đừng ngại phí tổn gì hết, bởi một trong những thiếu niên hư hỏng đó là con tôi"

Chúa Cha rất hoang phí lòng thương xót miễn là cứu được đứa con hoang đàng là chúng ta trở về. Hãy trở về với Cha đấng hoang phí lòng thương xót, và nhất là hãy bắt chước Cha, hoang phí lòng thương xót đối với anh chị em khác, nhất là đó lại là những người thân yêu trong gia đình đang gặp khó khăn.

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm
(lấy ý từ Lm Nguyễn Hữu An)

_________________________________

Phung phí, chỉ ít hạt mới rơi vào đất. Ta mà (*) Ta nhớ lại dụ ngôn người gieo giống, cũng phung phí quá sức. Ông tung gieo hạt giống, hạt xuống vệ đường, hạt kẹt bụi gai, hạt rải trên sỏi đá, rất phóng khoáng, pgieo giống thì không phung phí như vậy !

Anphong Nguyễn Công Minh
Phanxicô.ofm

------------------------------

 

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH # 157 THỨC ĂN NHANH PDF Print E-mail

Số 157: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of September 9, 2019

ĐỨC TRINH NỮ MARIA, MẸ HẰNG CỨU GIÚP

"Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, dành Người thật chí thánh chí tôn"

(Lc 1:49)

Tại Vương Cung Thánh Đường Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Boston, mỗi thứ tư hàng tuần có các giờ Hành Hương (Novena) kính Đức Mẹ: ban sáng (sau lễ 7AM), trưa (sau lễ 12:10PM), chiều (5:30 PM), 7PM của người Haitian, và cũng 7PM còn có giờ Hành Hương cho người nói tiếng Spanish (Tây Ban Nha) trong nguyện đường của Tu Viện. Tại bàn thờ, nơi đặt để linh ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, người viết thấy để lại hai bó nạng ở hai bên. Khi tìm hiểu thì được biết rằng những chiếc nạng này chỉ là số ít ỏi, mang tính tượng trưng, do những người được chữa lành đã để lại. Vui mừng quá nên "tặng lại" Đức Mẹ những chiếc nạng đã song hành với những người bệnh nhân nhiều năm? Tặng lại Đức Mẹ như biểu tỏ lòng biết ơn, Mẹ đã cất đi bệnh tật cho người bệnh nhưng cũng để minh chứng Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Thời gian đầu, người viết nghĩ rằng các giờ Hành Hương của các cha, các thầy Dòng Chúa Cứu Thế ở đâu mà chẳng giống nhau.

Các giờ Hành Hương kính Đức Mẹ sẽ lần lượt đọc Kinh Tuần Cửu Nhật Kính Đức Mẹ, và với những lời cầu nguyện khúc đầu và khúc cuối được lặp đi lặp lại. Tuy nhiên, dần dà người viết khám phá ra, ở nơi đền thánh này, trong các giờ Hành Hương, ngoài việc các lời kinh của tuần cửu nhật được đọc vòng tròn thì các lời nguyện vào các giờ sáng, trưa, chiều, tối cũng có Description: C:\Users\User\AppData\Local\Microsoft\Windows\INetCache\Content.MSO\25C9A13C.tmpphần khác nhau. Người viết rất thích lời nguyện Xin Ơn Chữa Lành vào ban sáng, khi vị chủ sự tay cầm bức linh ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp chúc lành cho mọi người tham dự trước khi họ hối hả ra khỏi nhà thờ để vội vàng đến các công sở nơi mình bắt đầu ngày làm việc mới.

Thấy lời nguyện này ý nghĩa, muốn chia sẻ cùng mọi người và biết đâu nhờ việc đọc lời nguyện này mỗi sáng chúng ta ngoài việc thêm lòng yêu mến Đức Trinh Nữ Maria, lại còn được Mẹ cầu thay nguyện giúp cho chúng ta trước Thiên Chúa, để ta có thể đẩy lui mọi bóng đêm tội lỗi nơi tâm hồn và tăng thêm sức mạnh nơi thân xác:

LỜI CẦU NGUYỆN XIN ƠN CHỮA LÀNH

VỚI LINH ẢNH MẸ HẰNG CỨU GIÚP

Lạy Thiên Chúa Toàn Năng,

xin ban Thánh Thần Chúa ở lại với con,

hầu tăng thêm sức mạnh cho con.

Xin Ngài đi bước trước để dẫn lối mở đường,

đi đằng sau để khuyến khích đỡ nâng,

đi hai bên tả hữu để bảo vệ giữ gìn,

ở bên trên để thống suốt chở che,

ngự bên trong để sở hữu và hướng dẫn con.

Hầu đẩy lui mọi bóng đêm tội lỗi trong tâm hồn con,

Và thương chữa lành, tiễu trừ những căn bệnh nơi thân xác con.

Nhờ công nghiệp của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con,

qua lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Hằng Cứu Giúp,

nhờ lời nguyện cầu của cha thánh An-phong-sô,

Xin phúc lành của Thiên Chúa Toàn Năng,

là Chúa Cha (+) và Chúa Con và Chúa Thánh Thần

Ngự xuống trên con và ở lại với con luôn mãi. Amen.

* Đọc đến chỗ: là Chúa Cha (+) thì làm dấu thánh giá.

(Học trò đã dựa vào bản tiếng Anh, để phóng tác.)

Fr. Quảng Trần, C.Ss.R, Boston, ngày 4 tháng 9 năm 2019.

Suy nghĩ và hành động: Ông Pascal nói: Muốn tin hãy quỳ xuống cầu nguyện. Tôi có siêng năng quỳ gối xuống cầu nguyện hay chỉ tin ở trong lý trí? Tội biểu tỏ đời sống cầu nguyện thế nào trong khi ứng xử với anh chị em tôi?

---------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - NẾU MUỒN LÀM MÔN ĐỆ PDF Print E-mail

Theo Chúa Giesu/TÌM GẶP CHÚA CẦN BỎ HẾT
"Ai không bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được"

Một bạn trẻ hỏi rằng, tại sao tôi phải theo đạo Công giáo, đi đạo thì có được lợi ích gì? Câu hỏi này thường xẩy ra với nhiều người trẻ, họ bị chất vấn giữa cái lợi và cái mất khi phải theo đạo, mà con người ngày nay thường đề cao giá trị vật chất lên trên hàng đầu. Người ta đi tìm hạnh phúc, sự giàu có và hưởng thụ, chẳng ai dại gì bỏ đi tiền bạc, của cải, và quyền lợi những thứ mình đang có và sở hữu.


Câu chuyện của chàng thanh niên giàu trong Tin mừng có thể là câu trả lời cho tất cả chúng ta lý do tại sao chúng ta đi theo Chúa. Một hôm anh ta đến gặp Chúa Giêsu và hỏi: "Tôi phải làm gì để được sống đời đời". Chúa bảo: "Hãy bán hết của cải, phân phát cho người nghèo, rồi anh hãy đi theo tôi". Anh ta buồn rầu, thất vọng và bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.

Mặc dù, anh ta biết chỉ có Chúa Giêsu mới ban cho anh ta hạnh phúc đời đời, nhưng của cải đã kéo ghì và chiếm lấy linh hồn anh ta, anh ta khước từ đi theo Chúa. Cũng như đám đông người theo Chúa trong Tin mừng hôm nay, họ cũng đi theo Chúa. Họ muốn đi tìm chân lý và sự sống đời đời, đó là động lực thúc đẩy để họ bước theo Chúa.

Mục đích của họ rất rõ ràng, nhưng khi thực hiện được mục đích đó thì con người dễ bị buông xuôi để chạy theo phú quý, vinh hoa của thế gian, mà quên đi giá trị trường tồn vĩnh cửu. Đến khi nghe Chúa Giê-su nói: "Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được.", thì họ bỏ đi.
Lời Chúa nói thường đi ngược lại với ý nghĩ và hành động của con người. Tại sao tôi phải hy sinh và từ bỏ.? Lời kêu gọi hy sinh và từ bỏ để vác thập giá mình có ý nghĩa đối với chúng ta?. Từ kinh nghiệm cuộc sống và qua những biến cố xẩy ra trong đời sống hằng ngày, chúng ta sẽ rút ra điều gì khi Chúa Giêsu công bố trong Tin mừng hôm nay. Ngài bảo họ: "Ai đến với toi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được."


Khởi đi từ đám đông, họ rất hăng hái đi theo Chúa Giêsu, nhiệt thành làm việc phục vụ tông đồ, nhưng sau đó họ đã thối lui và bỏ cuộc. Họ bỏ cuộc vì họ không đạt được ước vọng và mong muốn. Ở đời chẳng ai muốn mình thua thiệt và mất mát. Chẳng ai bỏ hết mọi sự để làm phúc đức và cho người khác, nếu như họ không nhận được từ cái khác. Chính vì thế, Chúa Giê-su cần có những con người dám dấn thân và dứt khoát hơn, người theo Chúa cần phải đi ra cái tôi chật hẹp và ích kỷ của con người, họ cần có tầm nhìn một thế giới rộng lớn hơn, thế giới của những con người biết siêu thoát trước những cám dỗ của thế gian, thì mới có thể là người mục tử chính hiệu.


Từ bỏ là không bám víu vào cái bụi trần, những thứ làm cho con người xa lìa Thiên Chúa, ta chỉ biết cái thực tại trước mắt mà quên đi cái vĩnh cửu trường tồn. Những thánh nhân lỗi lạc luôn là những người sống thanh cao, siêu thoát hướng về chân thiện mỹ, bởi vì họ nhận ra giá trị đích thực không phải là những gì thuộc về thế gian ban tặng. Vì không có cái gì của thế gian là trường tồn vĩnh cửu, nó sẽ tan biến theo thời gian, đó là quy luật của sinh tồn. Cho nên, vác thập giá đi theo Chúa cũng có nghĩa là chấp nhận từ bỏ những cái không cần thiết, những thứ có thể làm cho ta mất đức tin. Thập giá của Chúa Giê-su là biểu tượng của đau khổ và vinh quang. Ai muốn được vinh quang thì phải đi qua con đường của thập giá.


Thập giá đời thường có thể là gánh nặng của kiếp nghèo, ốm đau bệnh tật, nỗi đau mất đi người thân, bị kẻ gian ác đàn áp, vết thương của sự hận thù.., mà đời người, ai cũng phải trải qua. Cũng vậy, nếu tôi đi theo Chúa, làm môn đệ của Chúa Giêsu, thì tôi sẽ chấp nhận con đường của thập giá, bắt chước, học hỏi và làm theo lời của Ngài, đó là con đường của Chúa Giêsu.


Tóm lại, điều quan trọng nhất lời giáo huấn của Chúa Giêsu là dành cho những ai đi tìm chân lý và sự sống vĩnh cửu nơi Thiên Chúa. Giống như nhà vua phải biết tính toán để đi giao chiến với vua khác, phải đương đầu với đối phương. Nếu không đủ sức thì sẽ thua.


*CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, cuộc sống thế gian có biết bao thứ cám dỗ đang rình rập và chiếm lấy linh hồn của chúng con vào những đam mê, lạc thú, giàu có, tiền bạc và danh vọng, đang làm chúng con chạy theo và kiếm tìm, NHỜ THÁNH THẦN DẪN DĂT chúng con biết nhận ra chính mình để thức tỉnh, từ bỏ, và chấp nhận vác thập giá hằng ngày đi theo Chúa. Cho dẫu chúng con có phải chịu đau đớn và thua thiệt, nhưng có Chúa nâng đỡ và dẫn dắt chúng con mọi nẻo đường, vì Chúa là ánh sáng, con đường, sự thật và sự sống cho chúng con đạt tới hạnh phúc mai sau. Amen.
Lm. John Nguyễn.

----------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH -THỨC ĂN NHANH # 15655 PDF Print E-mail

Số 156: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of August 19, 2019

TRÁNH GÂY CỚ VẤP PHẠM

"Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh hãy ra biển thả câu; con cá nào câu được trước tiên, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của thầy và phần của anh" (Mt 17: 27)

Chuyện Kinh Thánh kể lại rằng: Một lần kia, khi Chúa Giêsu và các môn đệ tới Caphacnaum thì những người thu thuế đền thờ* hỏi ông Phêrô về tiền thuế của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu hỏi ông Phêrô rằng: Vua chúa trần gian bắt người trong nhà hay người ngoài phải nộp thuế? Ông trả lời: người ngoài. Nghĩa là con cái thì không phải nộp, nhưng để khỏi gây ra cớ vấp phạm, làm gai mắt họ... Chúa Giêsu bảo ông Phêrô hãy ra biển thả câu; con cá nào câu được trước tiên, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: ông sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; ông lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Chúa Giêsu và phần của ông (x. Mt 17: 24-27).

Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, nghĩa là người trong nhà. Nếu cãi lý, giải thích, chứng minh... thì Người không phải nộp thuế đền thờ. Tuy nhiên, Người đã làm một phép lạ nho nhỏ để khỏi mất công đụng độ, tranh cãi, giải thích với nhân viên thu thuế đền thờ. Người đã sai Phêrô đi lấy một đồng xu bốn quan từ miệng một con cá.

Qua cách xử lý huống tình này, Chúa Giêsu dạy cho chúng ta một nguyên tắc căn bản trong cuộc sống: TRÁNH căng thẳng, cãi vã... đối với các vấn đề, các chuyện vụn vặt trong cuộc sống thường ngày. Nhìn lại đời sống thường ngày của chúng ta, chúng ta thường bực dọc, tức tối... vì những chuyện vụn vặt trong đời sống thường nhật.

Ví dụ 1:

Người vợ hỏi chồng: TRÊN TV có gì không anh?

Người chồng trả lời: Có! TRÊN đó rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau chùi.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau, mặt nặng mặt nhẹ, giận nhau cả tuần!

Ví dụ 2: Hai vợ chồng đi mua đồ cuối tuần.

Người chồng nói với vợ: Anh muốn mua thêm một thùng bia Heineken nữa. Giá $ 22.99.

Bà vợ kêu: Mắc quá thôi đừng mua thêm nữa anh!

Khi thấy bà vợ mua một lọ kem dưỡng da mặt cho đẹp giá: $ 9.99.

Ông chồng liền nói với vợ: Em biết không, sau mỗi lần anh uống một chai Heineken vào thì anh thấy em đẹp hơn rất nhiều. Khỏi cần trang điểm, mua kem dưỡng da!

Thế là vợ lấy làm tức tối, la toáng lên. Thế là hai vợ chồng cãi nhau!

KHIÊM TỐN và chút KHÔI HÀI sẽ giúp chúng ta tránh gây cớ "vấp phạm" cho những người khác, thậm chí chúng ta hoàn toàn không sai trong cảnh huống đó. Chúa Giêsu đã không tranh biện với nhân viên đền thờ không phải vì họ đúng, Người sai; nhưng vì vấn đề tiền thuế đền thờ không đáng để Người tốn thời gian tranh biện. Trong đời sống, chúng ta không nên nhún nhường, thỏa hiệp trước những bất công, phải chiến đấu đến cùng cho chân lý, cho sự thật. Tuy nhiên, chúng ta nên lờ đi những đòi hỏi vụn vặn của những người khác hơn là cho phép những chuyện nhỏ nhặt trong đời sống thường ngày đẩy tới những bất hòa, gây cớ vấp phạm không cần thiết.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tôi đã bao giờ chấp nhận những bất công nhỏ để vì hữu ích lớn hơn chưa (to accept small injustices at times for the sake of the bigger picture)? Tôi đã có những kinh nghiệm đau thương nào về việc những tranh biện đúng/sai không cần thiết đã đưa đến những bất hòa, những tổn thương như mất tình thân, mất tình bạn bè...?

* Thuế Đền Thờ (Didrakhma): Theo quy định của người Do Thai nếu mỗi người khi đến tuổi trưởng thành theo luật thì phải nộp thuế thường niên (niên liễm) cho những chi tiêu của Đền Thờ là Hai Quan Tiền.

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 38