mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay285
mod_vvisit_counterHôm Qua7964
mod_vvisit_counterTuần Này285
mod_vvisit_counterTuần Trước48712
mod_vvisit_counterTháng Này128248
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10269561

We have: 62 guests online
Your IP: 54.227.104.53
 , 
Today: Feb 19, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 47 = MOI DOC CHO VUI PDF Print E-mail

On Tuesday, December 9, 2014 9:43 PM, " This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it " wrote:

Chúa Nhật 3B Mùa Vọng Màu Hồng :
Anh em hãy vui mừng lên vì Gioan đã loan báo :
"Tôi là tiếng kêu trong hoang địa: Hãy sửa cho ngay đường Chúa đi, như tiên tri Isaia đã loan báo".
"Tôi làm phép rửa trong nước; nhưng giữa các ngươi, có Ðấng mà các ngươi không biết. Ðấng ấy sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng ấy đã có trước tôi và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người".

------------------------------------------------------------------------------------------------
Mời các bạn đọc chuyện ngắn cho zui !!!:
Jb nhan

Một thanh niên muốn kết hôn với bạn gái là người Công giáo.

Tuy tôn trọng tự do tín ngưỡng, nhưng bố mẹ cô gái quyết tâm thuyết phục cậu ta nên theo Đạo để hạnh phúc hơn trong đời sống gia đình sau này.
Tuy miễn cưỡng, nhưng vì quá yêu thương người con gái ấy nên cậu ta đành theo học khóa giáo lý Công giáo.
Sáu tháng sau, khi bất chợt vào phòng, mẹ cô gái thấy con mình đang nức nở úp mặt xuống nệm, nước mắt đầm đìa. Bà sốt ruột hỏi :
- Chuyện gì vậy con ?
- Anh ...anh ấy...quyết định không lấy con nữa!
- Sao vậy ? Nó không yêu con nữa hay là không thích học giáo lý ?
- Không phải vậy.
Tại ba mẹ đòi hỏi quá đáng, bắt người ta Phải học Đạo.
Bây giờ người ta chỉ muốn làm ...
L...i...n...h M...u...c ....

Linh Mục thôi !

Huhuhu !!!!!!!!!!

--------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 46 = SUA DUONG TAM HON PDF Print E-mail

193. CN Vọng 2 - năm B.

Ngày 07.12 . 2014

TIN MỪNG MAC 1, 1-8 : Chắp vá chằng chịt con đường cũ !!!

Lung Linh

Mùa vọng lại tới rồi, biết bao tiếng hô vang vang trên tòa giảng, râm ran trong các buổi chia sẻ Lời Chúa. Người người hô, nhóm nhóm hô. Tiếng hô lan tỏa khắp nơi. Tiếng hô thúc giục mọi người:

Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi.

Nhưng nghe thật kỹ, dường như đại đa số là những tiếng hô phát ra từ những cuộn băng casette vô hồn.

Dựa vào đâu mà chúng ta dám nói như vậy?

Chỉ cần một vài cú click chuột, hàng chục bài giảng về mùa Vọng hiện ra, được dọn sẵn theo kiểu mì ăn liền. Chúng tôi chỉ cần lướt qua xem bài nào hay hay, in ra một bản, cứ thế mà chia sẻ cho thiên hạ.

Siêng hơn, chúng tôi có thể trích trong mỗi bài chia sẻ một vài ý rồi xào đi nấu lại thành một bài hỗn hợp mang nhiều mùi vị đặc biệt rồi huyên thuyên chia sẻ với anh em. Thỉnh thoảng lại còn trích dẫn một vài tư tưởng cao siêu của các nhà thần học nổi tiếng trên thế giới chắn chắn sẽ làm cho người nghe phục sát đất!!

Quả thực chúng tôi là những người sửa đường chắp vá "chính hiệu con nai vàng ngơ ngác"!!

Chúng tôi cho rằng việc sửa đường đơn giản là sống cho đàng hòang hơn: không ăn gian nói dối, không buôn bán lừa đảo...chứng tỏ mình là người ngay thẳng.

Nhưng rồi lại bê bối, mùa vọng năm sau lại cố gắng sống đàng hòang hơn!!! Cứ như đèn kéo quân tít mù!!

Vì thế, có rất nhiều người đã từng sửa đường cho có vẻ thẳng, nhưng mùa Vọng năm nào cũng phải sửa đi sửa lại con đường mấp mô đầy những ổ gà, ổ vịt, thỉnh thoảng chen lẫn ổ voi...và khúc quanh nguy hiểm chết người.

Rõ ràng việc sửa đường của chúng tôi chỉ là những chắp vá chằng chịt, mang tính hình thức, theo phong trào, làm qua lần chiếu lệ.

Nhưng nếu ai chê cười, chúng tôi có cả một khối vĩ đại ủng hộ sau lưng với lập luận kiểu cả vú lấp miệng em:

Này, đứng có mà cười. Đây là tâm tình mùa Vọng mà tất cả mọi người trong Giáo hội đang sống... từ giáo dân cho tới Giám mục, Giáo hoàng...

Xét mình lại, chúng tôi chưa phải là người có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường. Do đó, tiếng hô của chúng tôi không có sức cuốn hút từ bên trong. Chúng tôi chỉ lải nhải những gì chúng tôi nghe được như những tiếng loa phóng thanh ồn ào giữa chợ đời hỗn lọan, bát nháo.

Ngay cả khi chúng tôi nổi tiếng là đạo đức trong cộng đoàn, thế nhưng mỗi lần mùa Vọng trở về, chúng tôi lại phải khốn khổ chắp vá đi chắp vá lại... con đường cũ đầy khúc khủy, gập ghềnh và những khúc quanh co bên bờ vực thẳm không đáy.

Cuối cùng thì.. con đường tâm linh mùa Vọng của chúng tôi cứ mãi mãi đầy những chỗ chắp vá chằng chịt!!!!...

Chúa sửa đường tâm hồn tôi

Mong Manh

Chỉ vì những bài giảng Tin Mừng viết sẵn như thứ mì ăn liền, những bài chia sẻ, những bài hát trong Mùa Vọng này nên tôi phải tuyên xưng đức tin. Không tuyên xưng sao được khi mà lòng tôi nó nhức nhối vì một thứ đạo thuộc lòng, sáo mòn, thói quen, trống rỗng và nhai đi nhai lại mãi một điệp khúc ấy.

Một thứ đạo chỉ với những lời khuyên luân lý là chúng ta phải, ông bà phải, anh chị em phải, các con phải... trong những lời giảng trên tòa, và những bài chia sẻ viết sẵn hầu như giống nhau.

Thung lũng lấp cho đầy, núi đồi phải bạt xuống, đường quanh co phải sửa ngay thẳng... và cứ thế là bốc phét ra!!! đến nỗi tôi phải nổi quạu và buồn cho 'ông Giêsu' của mình:

Ông Giêsu ơi! ông là cái khỉ khô gì mà bắt tôi phải dọn đường thẳng băng trơn tru cho ông đến?

Bắt tôi phải trải chiếu hoa hay thảm nhung đỏ mượt mà cho ông bước đi à?

Ông đòi hỏi hơi bị quá đấy và Ông được tiếp đãi như thế thì ông có đến rồi lại đi thôi !!! Vô tích sự.

Ông Giêsu ơi! ông là cái đinh gì mà bắt tôi đào đường cuốc đất lấp hố sâu, bạt núi đồi, uốn thẳng đường quanh co...

với sức con người giới hạn của tôi làm sao mà thực hiện được. Tức là ý muốn bắt tôi gồng mình khử trừ tội lỗi hả! Còn khuya nhá! Càng khử càng chết sớm đấy!

Đấy, những sách soạn sẵn những bài giảng, bài chia sẻ, bài hát...

Nói rằng nhân vật "trầm trọng" đến sau, vì Mác-cô muốn nói với người Rôma, nên phải có người đi trước hô hào quát tháo dọn dẹp đường phố, quét rác hút bụi các vỉa hè, giăng cờ quạt biểu ngữ tung bay lộng gió, đèn xanh đỏ vàng nhay nháy chí choé, hoa lá cành đủ màu muôn sắc muôn hương... chuẩn bị cho một vị vua... cóc chết thối, oai hùng quyền thế hét ra lửa sắp đến.

Sự thật Đức Giêsu có cần phải hay đòi hỏi phải như thế không?

Trong Tin Mừng nói là

"Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng" (Mt 12,19-20)

Ngài đến quá nhẹ nhàng có bài hát diễn tả nhẹ nhàng như 'hạt sương rơi trên biển lặng' bởi vì con người, ở thời đại nào cũng thế, vẫn đang chìm vào trong giấc ngủ cuộc sống trần gian.

Người nhẹ nhàng lặng lẽ và vẫn cứ nhẹ nhàng lặng lẽ mãi đấy... chẳng ngờ đâu!

Mỗi con người phải tự gồng sức mình lên lấp hố sâu tham vọng, bạt núi đồi kiêu căng, san phẳng lối quanh co lắt léo... cho mình ra 'ngon lành' và như thế tôi cóc cần ông Giêsu đến,

bởi đến để làm gì vì mọi chuyện tôi đã tự làm được rồi!!!.

Ngược lại đấy, tôi rất hạnh phúc, tôi sung sướng khóc lên được vì Người thương tôi, đến với tôi khi mà tội lỗi của tôi chất chồng, yêu tôi ngay khi tôi là tội nhân cơ mà

"Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi ; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta" (Rm 5,8)

Thằng con hoang đàng trở về, ông bố đã chạy ra ôm hôn, hôn lấy hôn để, hôn bịt mồm nó lại để nó khỏi cần kể lể tội nó ra.

Đức Giêsu vào đền thờ xua đuổi những người buôn bán, đổi tiền bạc... thì đền thờ là chính tôi chẳng lẽ Người không xua đuổi cho tôi sao ?

Nên nhớ là Chúa làm nhé !

Con người tôi có làm được cái khỉ khô gì đâu !

Bởi nếu có làm được tí gì thì lại hay vênh vang lắm

"Quả vậy, chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ :

đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa ;

cũng không phải bởi việc anh em làm, để không ai có thể hãnh diện" (Ep 2,8-9)

Hố sâu, núi đồi, đường quanh co... Đức Giêsu vượt qua được hết, tội lỗi trần gian ngập tràn thế mà Người vẫn cứ đến.

Giả như trong tương quan yêu thương hạnh phúc với Người thế mà có thứ giống tội tôi không sao chừa được, tôi đã cố gắng chừa lắm, thì tôi tin Người cùng đồng lao cộng khổ gánh vác tội với tôi và Người sẽ rất thương cảm tôi vì tôi đã phải oằn vai gánh vác tội lỗi của tôi.

"...và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu,

vì Chúa Cha ở với Thầy" (Ga 16,32)

Đời sống Kitô hữu, điều quan trọng cần thiết là nói đến tình thương yêu âu yếm chứ không phải gồng mình xua đuổi khử trừ tội lỗi.

Tội lỗi cứ xếp lại đó,

điều bận tâm lớn hơn là làm sao gặp gỡ được, nhận ra được tình yêu có một không hai.

Tình Yêu còn lớn hơn tội lỗi cơ mà !

Một khi đã gặp gỡ, đã cảm nhận được Tình Yêu thì chính Chúa sẽ sắp đặt lại trật tự cho đâu ra đấy !

Một câu chuyện lạ ở một giáo xứ kia, chuẩn bị một lễ lớn, có đấng bậc tới... những vị có trách nhiệm bắt con chiên, đặc biệt là chiên non, mặc quần áo đẹp, xếp hàng chờ đón trước cả tiếng đồng hồ.

Các chiên non phải cầm hoa, cầm cờ, cầm dây vải dài từ cổng vào... các chiên non đứng lâu mỏi chân tê cẳng, người uốn éo đứng không vững, trông rất là thảm thương.

Chiên già tôi đây thấy vị có trách nhiệm, lâu quá không gặp, mới tiến tới có mấy bước, thấy vị có trách nhiệm mặt mũi đanh lại, nhíu mày, bộ mặt căng thẳng vì chờ đợi nên chiên già tôi phải tụt lùi lại, sợ quá !

Ô, cả một bầu khí chờ đợi, hồi hộp đăm chiêu, căng thẳng...

Mục tử có đến sớm thật nhưng lại sì tốp ở gần đó, chờ đúng giờ mới tới và tới vù một cái trong tích tắc vào phòng mặc áo... thế là chiên già chiên non hoàn thành nhiệm vụ.

Không hiểu ai đã đặt ra truyền thống nghi thức đón tiếp 'long trọng đại' này nhỉ ?

Ai bắt chúng ta phải hành hạ nhau như thế nhỉ ?

Tại sao chúng ta phải làm khổ mình nhỉ ?

Mục tử đúng lý ra, khi đi đến đâu là chăm sóc đoàn chiên đến đó, từng con một, con nào đau yếu thì cho thuốc thang, con nào bị thương thì băng bó lại, con nào đói khát thì cho của ăn thức uống, con nào hay đánh nhau thì dẫn về chuồng, con nào còn đang nhậu nhoẹt say xỉn thì dìu về ràn chiên, con nào lạc lối thì tìm về cho bằng đđược, chiên con thì ôm ấp vào lòng và chiên mẹ thì tận tình săn sóc.

Nhưng mọi sự đều ngược lại, chiên to chiên bé đều phải sắp hàng ngăn nắp, chỉnh tề khăn áo, đèn đuốc cờ quạt... căng mặt trợn mắt tim hồi hộp để đón rước mục tử.

Thật buồn... cười !

Câu chuyện giáo xứ này cũng chỉ muốn phụ họa thêm cái tâm tình đã trình bày ở trên với những bài chia sẻ theo kiểu mì ăn liền. Dập khuôn, sáo mòn trong những Mùa Vọng năm này tới năm khác.

Điều ông Gioan Tẩy giả nói thế mà không phải thế,

tôi dọn con đường tức là tôi mở cửa đời tôi ra để cho Người vào,

đón nhận Người, cho phép Người vào nhà tôi, tôi gặp gỡ Người.

Tôi dọn con đường là lòng khát vọng, kiếm tìm, khám phá ra Người đang cận kề ngay bên trong cuộc sống của tôi như ông Gioan đã gặp gỡ và cảm nhận ngay còn trong bụng mẹ, để rồi ông đã được sai đi.

Lời ông kêu gọi con người chuẩn bị gặp gỡ Đấng là Tinh Yêu đến để cứu độ, đến để cho chiên sống và sống dồi dào...

Hiểu tốt cho ông nhé ! Vì ông là vị ngôn sứ Cựu Ước cuối cùng nên ông vẫn còn đưa những hình ảnh làm cho thính giả hoang mang sợ hãi như rìu đã kề gốc cây, thóc lúa đã nằm trên nia sàng...

Lý lẽ của những bài chia sẻ soạn sẵn là đưa hình ảnh những con đường ở trần gian, việc quan trọng và cần thiết của một con đường đối với một quốc gia, một châu lục... để rồi áp dụng vào đời sống tâm linh nhưng hẳn nhiên ta sẽ thấy nó rất là khập khiễng bởi nó đi ngược lại tình yêu thương âu yếm của Chúa.

Yêu nhưng-không, yêu đi bước trước, yêu xóa bỏ tội lỗi...

Đọc hai câu Tin Mừng dưới đây để kết luận :

- Các ông Pharisêu, kinh sư, luật sĩ, tư tế tự phong cho mình là những người công chính, đường lối thẳng băng :

"Toàn dân đang nghe, thì Người nói với các môn đệ :

"Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. Họ nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn." (Lc 20,45-47)

- Các người thu thế, đĩ điếm và quân bị xếp vào hạng tội lỗi thì quanh co, thung lũng hố sâu, gò nổng núi đồi gồ ghề :

"Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha ?"

Họ trả lời : "Người thứ nhất."

Đức Giê-su nói với họ : "Tôi bảo thật các ông : những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông" (Mt 21,31)

Tôi tin. Tôi tin Chúa thương tôi vì Người thương tôi nên tôi buông lỏng toàn thân cuộc sống để Người thực hiện những điều tốt đẹp cho tôi theo ý muốn của Người và vì đó cũng là bình an hạnh phúc của tôi.

---------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 45 = THANH NHAN VA TOI LOI PDF Print E-mail

Thánh nhân và quá khứ tội lỗi - TRẦM THIÊN THU (2)

Thánh nhân và quá khứ tội lỗi

Trước mặt Thiên Chúa chí thánh, chẳng có ai nhân lành, "chỉ một mình Thiên Chúa nhân lành" (Mc 10:18). Ngoài ra, ai cũng lần mò tìm về Nhà Cha qua con đường tội lỗi và thứ tha: "Nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng?" (Tv 130:3). Các thánh là những "anh hùng đức tin". Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, và về con đường nên thánh cũng vậy, mỗi người mỗi cách. Có các vị thánh sống đạo đức từ nhỏ, nhưng cũng có các thánh đã từng sống tội lỗi một thời, nhưng rồi họ đã hoán cải và họ đã nên thánh. Đừng nản chí, thất vọng, hãy tin tưởng và cố gắng để nên thánh bằng cách vươn lên từ đống xà bần tội lỗi!

1- Thánh Augustinô: Ăn chơi phóng đãng

Chẳng ai "xa lạ" với vị thánh đã từng "ngang ngược" này. Có thể nói rằng Thánh Augustinô (354-430) là người "nổi tiếng" nhất về quá khứ tội lỗi, nhưng "phúc đức tại mẫu", ngài có được người mẹ đạo đức là Thánh Monica. Thánh Augustinô giỏi giang, thông minh, nhưng từ bỏ sự giáo dục Kitô giáo để sống buông tuồng, ăn chơi trụy lạc, có con ngoại hôn với một phụ nữ trẻ, nhưng lại kết hôn với một phụ nữ giàu sang, vì phụ nữ này có của hồi môn. Nhờ người mẹ kiên trì cầu nguyện, theo con tới mọi nơi, và người mẹ đã được Thiên Chúa cho mãn nguyện. Augustinô đã hoán cải, trở thành linh mục, rồi làm giám mục GP Hippo. Ngài viết cuốn "Confessions" (Tự Thuật hoặc Tự Thú) nổi tiếng cho tới ngày nay. Ngài đã từng cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin ban cho con đức khiết tịnh, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con". Và ngài hối tiếc: "Con yêu Chúa quá muộn màng". Với kinh nghiệm bản thân, Thánh Augustinô nhận định: "Không thành nhân nào không có quá khứ, không tội nhân nào không có tương lai". Thánh Augustinô được Giáo hội tôn phong là tiến sĩ Giáo hội và là bổn mạng của "dân ăn chơi" (vì ngài đã từng ăn chơi xả láng), lễ ngày 28 tháng Tám.

2- Thánh Maria Ai Cập: Gái điếm nổi tiếng

Thánh nữ Maria (344-421) làm gái mại dâm từ lúc mới 12 tuổi, và "hành nghề" này 17 năm. Một lần hành hương tới Giêrusalem dịp lễ Suy Tôn Thánh Giá. Thật ra bà không có ý tốt, mà chỉ muốn đi với đoàn hành hương để kiếm khách thôi. Nhưng rồi bà đã hoán cải khi thấy Thánh tích Thánh Giá mà đoàn hành hương kính viếng. Khi đó, bà muốn vào nhà thờ nhưng người quá đông, và có sức mạnh bí ẩn giữ chân bà ở ngoài nhà thờ. Nhìn thấy tượng Đức Mẹ, bà xin ơn tha thứ và hứa từ bỏ cuộc sống tội lỗi nếu bà vào được trong nhà thờ. Và bà đã vào được, từ đó bà quyết tâm trở về với Chúa. Bà sống ẩn dật, ăn chay, hãm mình và cầu nguyện suốt 47 năm. Thánh Maria Ai Cập là bổn mạng của những người chống lại cám dỗ về tình dục, lễ ngày 1 tháng Tư.

3- Thánh Angela Foligno: Kiêu ngạo và ngoại tình

Thánh Angela (1248-1309) được ghi tên vào sổ bộ các thánh năm 2013, không cần qua các thủ tục thông thường. Bà sinh tại Foligno, miền Trung Ý, không xa Assisi. Cuộc đời bà luôn đi tìm sự giàu sang, vật chất và niềm vui. Bà sinh trưởng trong một gia đình giàu có, kết hôn với người thượng lưu, có vài đứa con. Lúc 40 tuổi, dù giàu có nhưng bà cảm thấy cuộc sống trống rỗng, nên bà quyết tâm tu thân tích đức. Ba năm sau, chồng và các con đều chết hết, bà bán hết gia sản và gia nhập Dòng Ba Phanxicô. Bà thành lập một nhóm phụ nữ làm từ thiện và phục vụ người nghèo. Thánh Angela là bổn mạng các bà góa, lễ ngày 8 tháng Một.

4- Chân phước Bartolo Longo: Linh mục của quỷ

Sinh trưởng trong một gia đình Công giáo đạo đức, Bartolo Longo (1841-1926) vẫn lần Chuỗi Mân Côi với gia đình mỗi buổi tối. Nhưng tuổi trẻ ham vui, ngài xa rời đức tin trong những năm học đại học. Ngài quan tâm những điều huyền bí nên đã trở thành linh mục của giáo phái Satanist (tôn thờ ma quỷ). Gia đình và bạn bè luôn cầu nguyện cho Bartolo trở lại, và Thiên Chúa đã nhậm lời họ. Để chấn chỉnh đời sống tội lỗi, Bartolo xin gia nhập Dòng Ba Đa-minh và giúp các sinh viên nhận biết cái xấu của giáo phái này mà tránh, đồng thời mở các trại mồ côi, trường học và viện tế bần.

Hồi trẻ, Bartolo theo ngành Luật, bỏ đức tin và theo giáo phái Satanist. Bartolo nhiệt thành đến mức tự phong mình là linh mục của Satan. Ông hầu như đánh mất chính mình, chỉ còn như chiếc bóng của mình. Một người bạn Công giáo thấy ông đáng thương về tâm linh, tâm lý và thể lý, đã xin ông đến gặp Lm Radente, một tu sĩ khôn ngoan của Dòng Đa-minh. Sau một thời gian, Bartolo đã xưng thú tội lỗi và được linh mục này linh hướng. Bartolo hoán cải, gia nhập Dòng Ba Đa-minh, lấy tên là Brother Rosario.

CP Bartolo viết: "Ơn gọi của tôi là gì? Viết về Đức Mẹ, ca tụng Đức Mẹ, yêu mến Đức Mẹ". CP Bartolo đến với người nghèo, người bị bỏ rơi, và người khốn khổ nhất trong thành phố Pompei. Ngài dạy họ cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi. Nhờ sự giúp đỡ của nữ bá tước Countess Mariana de Fusco, Bartolo đảm nhận việc xây Đền thờ Đức Mẹ Mân Côi tại Pompei. Và rồi thành phố này đã trở nên Thành Phố Kinh Mân Côi.

Thấy các nữ tu Dòng Đa-minh chăm sóc người nghèo, CP Bartolo đã mở trường cho các em trai. CP Bartolo viết rất nhiều để ca tụng Đức Mẹ Mân Côi. Lời cầu nguyện của CP Bartolo với Đức Mẹ Mân Côi đã được dịch sang nhiều ngôn ngữ. Ngày 7-10-2003, khi đến Pompei để bế mạc Năm Mân Côi, ĐGH Gioan Phaolô đã dùng lời cầu nguyện của CP Bartolo. Tại Ý, hằng năm vào Chúa Nhật đầu tiên của tháng Mười, mọi hoạt động như tạm ngưng vào buổi trưa, mọi người già hoặc trẻ, giàu hoặc nghèo, khỏe mạnh hoặc đau yếu, đều dùng lời cầu nguyện của CP Bartolo để dâng lên Đức Mẹ Mân Côi. CP Bartolo qua đời ngày 5-10-1926, trong Tháng Mân Côi.

Trong lễ tuyên chân phước cho Tông Đồ Kinh Mân Côi Bartolo tại Longo năm 1980, ĐGH Gioan Phaolô II đã gọi ngài là "l'uomo della Madonna" (Người của Đức Mẹ) và nói: "Tay cầm Chuỗi Mân Côi, CP Bartolo muốn nói với chúng ta rằng: Hãy đánh thức niềm tin của chúng ta vào Đức Mẹ". Lễ CP Bartolo Longo ngày 5 tháng Mười.

TRẦM THIÊN THU

Hồng chuyển

-------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 44 = LINH HON BI LANG QUEN PDF Print E-mail

Những Linh Hồn Bị Lãng Quên
-Forgotten Souls-

Bernard Nguyên-Ðăng

Bắt đầu vào tháng mười một, trời bên ngoài trở lạnh, không khí oi bức của mùa hè đã đi xa, còn lại chăng trước mặt những hình ảnh nơi phố chợ trưng bày hàng hoá chuẩn bị mùa lễ Tạ Ơn, Giáng sinh, rồi Tết. Trong những dịp nầy, con người có cảm giác muốn quay về với gia đình, với tổ ấm, với người thân, với tình người, để chan đầy khoảng lòng còn lưng cạn, tâm tư còn loang lỗ, ước vọng vẫn chưa tròn.

Giữa lúc đó, có ít nhất trên hai (2) triệu người hiện đang sống dằn vật, sống trong khao khát, sống trong giấc mơ, hơn là một sự thật; mơ về một mái ấm gia đình, một cuộc sống bình thường, hay đúng hơn, ước vọng được tiếp tục cuộc sống làm người, người được sống tự do, không bị ràng buộc bởi bốn bức tường lạnh, không bị rào cản bởi lớp lớp hàng rào kẻm gai, có điếm canh, có lính ôm súng tuần tra, quan sát từng phút.

Người viết muốn nói đến những linh hồn bị lãng quên trong [khám, tù,] những linh hồn với trái tim còn nhịp, còn hơi thở, nhưng đang sống dằn vật, đau khổ, trăn trở, sám hối; sống với những giờ phút đền tội (punishment,) sống với những tháng ngày ăn năn hối lỗ. Nhưng, những linh hồn nầy còn biết hy vọng vào một ngày mai, quay về lại căn nhà cũ, hội nhập lại xã hội mà họ đã đánh rơi, tình người mà đã vô tình đánh mất.

Chuyện thăm tù:

Bên trong bốn bức tường của nhà tù, những tù nhân gồm đàn ông, đàn bà, hoặc ngay cả những trẻ em vị thành niên dường như bị xã hội khước từ, lãng quên, không muốn nhắc đến, không muốn gần gũi, không muốn quan hệ hay liên lạc.

May mắn thay, trong số những tù nhân nầy, có nhiều người vẫn còn may mắn được người thân bền bĩ, âm thầm lặng lội đi thăm. Họ là những người cha, mẹ, vợ, chồng, anh, chị em, hoặc người thân. Và lạ thay, lại cũng có hàng ngàn người từ khắp nơi trên đất Mỹ, họ không quan hệ gì với tù nhân, có thể chưa giờ nghe biết đến danh tánh, lý lịch, hoặc ngay đến lý do tại sao họ đang bị giam hãm trong khung trời khe thắt, xa lià khối xã hội khổng lồ 300 triệu người đang lặng yên sống trên đất Mỹ, lại đi thăm, thăm trong âm thầm, với cả một trái tim con người. Trong bài nầy, người viết xin cô đọng lại góc độ, cái nhìn, cảm giác, cảm tưởng, suy tư và kinh nghiệm của những người thăm tù, nhưng không một chút quan hệ mật thiết, máu mủ hoặc tình thân ha gia đình, đó là những [Tuyên Úy Khám-Tù-Jail-Prison Chaplain.]

Nhiều người tranh luận rằng, nhốt tù nhân không giúp cải thiện xã hội gì hết, không khác gì vất một cái TV hư vào gara, rồi ít lâu sau đem vô nhà sử dụng lại. Tù nhân phải được thay đổi từ bên trong ý thức, tâm thức, cỏi lòng của họ.

Vài thống kê nho nhỏ như, hiện nay tại California, có ít nhất trên 165 ngàn tù nhân, giam trong 32 trại tù, trên 93 phần trăm là đàn ông và 7 phàn trăm là đàn bà/phụ nữ; tuổi trung bình là 36. Mức học vấn trung bình là lớp 7. Trên 30 ngàn người mang bảng án chung thân và trên 600 người lãnh án tử hình. Không phải chỉ có những tiểu bang lớn như Texas, hoặc New York mới đối diện những khủng hoảng về nơi ăn chốn ở cho can phạm nhưng chính ngay tiểu bang California cũng đang trong tình trạng khủng hoảng trầm trọng vì không đủ chỗ chứa, không có giường cho tù nhân nằm.

Trung bình mỗi trại tù tốn khoảng 250 triệu đô la và trên 3 năm để xây dựng. Cái khó là trên 60 phần trăm những người được trả tự do, lại bị bắt, nhốt lại; có thể là chỉ do vị phạm án treo, luật quản chế, hoặc lại phạm những tội mới.

Tuy nhiên, có những điểm đáng chú ý là đại đa số những người được tiếp tục hướng dẫn, thăm viếng, cố vấn bởi những vị tuyên úy của các tôn giáo, thì rất ít vi phạm hoặc bị bắt nhốt lại. Văn phòng tuyên úy của tiểu bang than rằng, với số lượng hơn 4,700 tuyên úy tù, vẫn không đủ.

Có những tù nhân mắc phải những chứng bệnh nan y, chờ chết, Hội Hospice, gồm những bác sĩ, y tá, tuyên uý, xã hội viên, những người thiện nguyện, chuyên viên giúp giãm đau, được phép đến để giúp những tù nhân sống những giây phút cuối một cách có nhân phẩm và bớt đau đớn.

Tuy các giáo phái Kitô giáo như công giáo, tin lành hoặc Do thái giáo, Hồi Giáo, Ấn độ giáo luôn có tuyên uý trong các trung tâm tạm giam hoặc tù; nhưng hiện nay cũng có vài trung tâm Phật giáo của Mỹ, như Lama Yehse Wisdom Archive (www.lamayeshe.com,) thường luôn trao đổi thư từ, tiếp tay giúp những ai muốn nhận được sách vở, kinh nguyện miễn phí bằng tiếng anh, để họ có thể tiếp tục sống theo tín ngưởng tâm linh riêng của ho.

Ngoài ra cũng còn một vài nơi luôn quan tâm đến tù nhân, như:
The Liberation Prison Project: www.liberationprisonproject.org, hoặc một nơi khác có trang web: www.thubtenchodron.org .

Linh mục Sandro Sprino đã tuyên bố: "Tại Mỹ, ngục tù là nơi nơi chứa những kẻ nghèo!" Theo ông, Mỹ là nước bỏ tù người dân nhiều hơn bất cứ quốc gia văn minh tiến bộ ngang hàng nào khác. Vì cứ mỗi 150 người dân thì đã có một (1) người ngồi tù (theo thống kê của Bộ Tư Pháp.) Nhiều nhà xã hội học đồng ý rằng rất nhiều người nghèo phải vương vấn vào tù đày, và họ bị mang án phạt hơn là được cải huấn và chuẩn bị cho họ được hội nhập lại vào xã hội mà họ đã bị tách rời, sống cô lập từ 5, 10, 15 năm hoặc lâu hơn nữa.

Những tuyên úy tù có gia đình, có con cái, thực là những người có kiến thức và kinh nghiệm về phương cách giúp tù nhân làm thế nào để gìn giữ gia đình, giáo dục và bảo vệ con cái, hơn là những vị chân tu, không biết gì đền bụi trần. Nhiều tù nhân nhìn người tuyên úy có gia đình, như là những người đóng vai trò làm cha, làm mẹ, là anh hoặc chị, em của họ.Nói thế không có nghĩa là khước từ khả năng và chức quyền về mọi nghi thức tôn giáo của họ.Chẳng hạn như bên công giáo, chí có linh mục mới được cử hành thánh lễ, cho xưng tội, hoặc các mục vụ hay bí tích tôn giáo khác.

Những tuyên úy chưa hoặc không được huấn luyện thì thường khó lấy được lòng tin của cán bộ tù. Ðương nhiên là những người nầy ít khi nào được phép vào thăm tù trong những khu tuyệt đối an ninh, những nơi tù nhân bị nhốt riêng, 23 giờ mỗi ngày.

Theo lời của nhiều tù nhân, chương trình tuyên úy tù là nơi duy nhất để tù nhân tìm sự ủi an. Không phải chỉ về phần hồn, thiêng liêng, nhưng cả về đời sống nội tâm, và lắm khi cả thể lý nữa. Chỉ những lúc nguyện cầu, là lúc tù nhân cảm thấy được bình yên, không bị đe doạ, trấn lột.Chỉ nơi nầy, họ tìm thấy chút hy vọng, và con đường phục thiện. Ðan cử như đến cuối năm nay, có rất nhiều ngàn tù nhân trong các trại tù liên bang và tiểu bang được trả tự do. Nhưng rồi trên 60 phần trăm lại va vào vòng phạm pháp, rồi lại trở vào tù. Chình vì thế, vấn đề tuyên úy là một nhu cầu rất cấp bách và thiết thực.

Thế nhưng, vì sự thiếu hụt của giáo hội công giáo Hoa kỳ, thành ra những linh mục quản xứ phải lo gánh vác các bí tích, những mục vụ nhu lo cho người bệnh, kẻ liệt, kẻ qua đời, người nghèo, những người vô gia cư, dân tỵ nạn, tín đồ, với những khủng hoảng tinh thần, thành ra mục vụ chăm sóc linh hồn cho người tù trở thành xa xí và hạ tầng của trật tự ưu tiên.

Lời tự tình của một vị tuyên úy:

Tại bệnh xá của trại giam của quận (county jail), trước mặt tôi là một người trẻ, trạt khoảng 40, tên Hải.Trông anh khoẻ, nhưng trên mặt và đầu có nhiều vết thẹo; và đáng chú ý nhất là chiếc áo tù rộng thùng thình để lộ vết khâu vá để lại cái thẹo thật to, kéo dài từ trên cổ xuống bụng.Anh nhìn tôi với ánh mắt mừng rở. Anh nói tứ tung, đủ chuyện. Chuyện anh giết vợ, anh tự tử, rồi được cứu sống! Sau vài câu hỏi thăm bâng quơ về tông tích và hoàn cảnh gia đình, anh chợt khựng lại, ngồi khép nép, liếc mắt về hướng một anh cai tù vừa đi băng qua và đang đứng cuối hành lang.

Hải nói: "Anh thấy không, anh chàng đó là con quỉ, anh ta có hai cái sừng!"

Vừa nói, Hải vừa đưa hai tay lên đầu với hai ngón tay thò lên như hai cái sừng mà anh muốn ra dấu chia sẻ với tôi. Ai đi qua lại, Hải cũng vẫy tay chào hỏi thân thiện. Ðang lúc trao đổi, nhưng Hải vẫn không để mắt ra khỏi anh chàng Mỹ đen đang nằm rên xiết trước mặt. Khi Hải thấy anh ta gượng đứng lên ngồi sang xe lăn, Hải đứng vọt lên đỡ anh chàng bệnh nhân kia một cách ân cần. Hải nói, "Không biết tại sao người ta bảo anh lên bệnh xá gặp bác sĩ. Có lẽ tại mấy người bị nhốt chung phòng thấy Hải bị hôn mê cả đêm này qua đên khác, la hét, vun tay chân đấm đá suốt đêm. Ban ngày lại ôm đầu la đau, chui vào phòng tắm cả chục lần mỗi ngày."

Hải tiếp chuyện, "Suốt ngày em cãi lộn với ông ta, ổng cứ nói em luôn hồi, bảo em giết người, bảo em tự tử. .Ổng bảo, nếu em muốn gặp mặt vợ em, em phải tự tử...Nhưng em cãi với ông ta, em nói, tôi đã tự tử rồi, đâu có chết. ." Hải muốn nói về những tiếng nói trong đầu lúc nào Hải cũng nghe khi thức giấc.

Thoạt nhiên, Hải thốt lên: "Em thích máu chi lạ. Khi nào mà em thấy ai ra máu, bị chảy máu là thấy say mê, thấy phát thèm. . .!" Tôi nghe rợn người.

Rồi Hải tiếp, "Ở trong nầy chẳng biết nói chuyện với ai, suốt ngày nằm ngồi một mình; nếu anh có sách báo gì tiếng Việt, xin cho em vài cuốn để đọc, sách kinh Phật càng tốt. Khi nào anh mời giùm em một thầy thật cao tay ấn, giúp em đuổi con quỉ ở trong em. Nhớ kiếm thầy nào cao tay ấn mới được, lơ tơ mơ là không xong đâu! Em nói với bác sĩ rồi, thuốc chỉ làm em buồn ngủ thôi. Khi nào tĩnh, em lại phải cải lộn với ông ta!"

Hải tiếp tục nói nhiều lắm.Khi nhắc về đời sống thường nhật, Hải quá là người tài giỏi trong công việc sinh nhai.Nhưng khi biến vào cái ảo ảnh, cái hư cấu, cái cơn bệnh thần kinh đang hoành hành dữ dội chế ngự con người thể lý của Hải, anh ta không còn là con người bình thường. Bác sĩ viết toa yêu cầu tôi đi tìm cho Hải một Thầy chùa và nhiều sách kinh để giúp anh ta đối phó với cơn bệnh.

Tôi ra về mà lòng thấy xót xa. Xót xa vì không phải Hải là người Việt mang bệnh tâm thần đầu tiên tôi gặp trong khám, tù, nhưng là Hải không có một người thân, bạn bè, ngay cả đến những người trong cùng tôn giáo, người đồng hương Việt cũng lãng quyên anh luôn. Xót xa vì không ai giúp anh để trao đổi với bác sĩ hay luật sư.

Trước mặt tôi, Hải không phải là một can phạm, một tù nhân, một người đáng oán phạt; nhưng Hải chỉ là bệnh nhân, một tù nhân của chính xác thịt mình, mà bên trong chất chứa đầy ắp những cơn bệnh; bệnh về thể lý, bệnh về tinh thần, bệnh về tâm thần, và những chứng bệnh khác mà Hải không tự mình chuốc vào thân, không tự do chọn căn bệnh khủng khiếp để rồi gây tử vong chính người vợ mà Hải đã yêu thương, gây tổn thương đến những đứa con đang sống chìm trong khủng hoảng vừa mất mẹ, lại vừa bị tướt đoạt cha. Họ hàng nội ngoại chia lìa chẳng còn nhìn mặt nhau.

Tâm tình người viết: Trong các trung tâm tạm giữ củng như tù, có khá nhiều đồng hương Việt không may mắn nói được tiếng Anh, không thường xuyên có họ hàng, bạn hữu thăm viếng, không có ai chịu khó tình nguyện viết thư thăm hỏi, thành ra hình phạt đối với họ chồng chất nặng nề gấp trăm lần những tù nhân Mỹ.

Những tù nhân Việt nầy đã phạm luật của chính quyền Mỹ, hay có tội với đất trời, hoặc có thể đáng bị luận phạt bởi những thiệt hại cho nạn nhân mà họ đã trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra. Ðối với chúng ta, không phải là chính quyền, công tố viện, không phải là nạn nhân; nhưng là những người không ít thì nhiều vẫn còn cơ hội sống đạo, đi chùa, nhà thờ hoặc tự do sống đời tín ngưỡng tâm linh trong mọi hoàn cảnh tiện nghi. Ước gì chúng ta biết dành lại đôi phút suy tư về thân phận khốn cùng của những người mang giòng máu Việt. Họ không mong chờ gì nơi chúng ta, ngoài tình người, ngoài sự chia sẻ những viếng thăm hoặc san sẻ những sách báo, kinh kệ hoặc bất cứ những gì trong tầm tay để giúp họ cải thiên. Rồi một ngày mai đây, họ sẽ quay về lại nơi cộng đồng của chúng ta đang sống, họ sẽ trở thành những công dân có ý thức, có trách nhiệm,và biết hội nhập một cách xuôi thuận vào nhịp sống tha hương của những người cùng màu da, cùng văn hoá, cùng ngôn ngữ, cùng tôn giáo, và trên hết mọi sự, cùng khát vọng làm người như chúng ta.

BND

Mọi thắc mắc hoặc ý kiến, xin email về: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 43 = TOI PHAI LAM GI ? PDF Print E-mail

Thứ Hai Tuần 27 TN2, Năm Chẵn.

Bài đọc: Gal 1:6-12; Lk 10:25-37.

1/ Bài đọc I: Tôi lấy làm ngạc nhiên, khi thấy anh em trở mặt mau lẹ như thế với Đấng đã kêu gọi anh em nhờ ân sủng của Đức Ki-tô, để theo một Tin Mừng khác. Không có Tin Mừng nào khác đâu, mà chỉ có một vài kẻ phá rối anh em, và muốn làm xáo trộn Tin Mừng của Đức Ki-tô đó thôi.

Nhưng nếu có ai, kể cả chúng tôi, hoặc một thiên thần nào từ trời xuống, loan báo cho anh em Tin Mừng khác với Tin Mừng chúng tôi đã loan báo cho anh em, thì xin Thiên Chúa loại trừ kẻ ấy đi! Như tôi đã nói, và nay tôi xin nói lại: nếu có ai loan báo cho anh em một Tin Mừng khác với Tin Mừng anh em đã lãnh nhận, thì xin Thiên Chúa loại trừ kẻ ấy đi! Vậy, giờ đây tôi tìm cách lấy lòng người đời, hay lấy lòng Thiên Chúa? Phải chăng tôi tìm cách làm đẹp lòng người đời? Nếu tôi còn muốn làm đẹp lòng người đời, thì tôi không phải là tôi tớ của Đức Ki-tô.

Thật vậy, thưa anh em, tôi xin nói cho anh em biết: Tin Mừng tôi loan báo không phải là do loài người. Vì không có ai trong loài người đã truyền lại hay dạy cho tôi Tin Mừng ấy, nhưng là chính Đức Giê-su Ki-tô đã mặc khải.

2/ Phúc Âm: Và này có người thông luật kia đứng lên hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?" Người đáp: "Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào? " Ông ấy thưa: "Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình." Đức Giê-su bảo ông ta: "Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống."

Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giê-su rằng: "Nhưng ai là người thân cận của tôi?" Đức Giê-su đáp: "Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Sa-ma-ri-a kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: "Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác."

Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp? " Người thông luật trả lời: "Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy." Đức Giê-su bảo ông ta: "Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy."

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Tin Mừng đích thực

Con người thường hay lầm lẫn giữa cái đích thực với cái giả mạo và ngược lại. Để khỏi bị lầm lẫn, con người cần phải học hỏi và nhiều khi phải trả giá đắt qua kinh nghiệm mới có thể phân biệt giữa thực và giả. Trong Bài đọc I, cộng đòan tín hữu ở Galat lầm lẫn vì họ tin có nhiều Tin Mừng khác nhau; thánh Phaolô chỉ cho họ thấy đâu là Tin Mừng đích thực. Trong Phúc Âm, thầy thông luật tuy có biết phải làm gì để được sự sống đời đời nhưng không biết ai là người thân cận để giúp họ.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Chỉ có một Tin Mừng đích thực.

Điểm căn bản trong Thư gởi tín hữu Galat là Thiên Chúa trao ban ân sủng cách nhưng không cho con người. Thánh Phaolô xác tín rằng con người không thể làm bất cứ việc gì để xứng đáng được hưởng tình yêu Thiên Chúa. Chỉ có một điều con người có thể làm là đặt mình hòan tòan dưới lòng thương xót Chúa qua sự biểu tỏ của niềm tin. Điều quan trọng không phải ở chỗ con người đã làm gì nhưng ở chỗ Thiên Chúa đã làm cho con người.

1.1/ Chỉ có một Tin Mừng đích thực được mặc khải qua Đức Kitô. Sau khi thánh Phaolô đã rao giảng Tin Mừng và thành lập cộng đòan Galat, có những người đến sau ngài đã rao truyền một thứ Tin Mừng theo kiểu của Do-Thái. Họ rao truyền: Nếu con người muốn làm đẹp lòng Thiên Chúa, con người phải chịu cắt bì và giữ tất cả các luật lệ như người Do-Thái. Theo họ, con người có thể kiếm điểm với Thiên Chúa qua việc giữ cẩn thận các luật lệ. Thánh Phaolô sững sờ khi thấy niềm tin như thế nơi cộng đòan của ngài. Ngài viết cho họ: "Tôi lấy làm ngạc nhiên, khi thấy anh em trở mặt mau lẹ như thế với Đấng đã kêu gọi anh em nhờ ân sủng của Đức Kitô, để theo một Tin Mừng khác. Không có Tin Mừng nào khác đâu, mà chỉ có một vài kẻ phá rối anh em, và muốn làm xáo trộn Tin Mừng của Đức Kitô đó thôi."

1.2/ Sự kiêu ngạo và ghen tị làm con người phát minh ra một Tin Mừng khác: Những đối thủ của thánh Phaolô tố cáo: sở dĩ ngài đã loan báo một Tin Mừng không cần giữ luật là để làm đẹp lòng các tín hữu vì họ không thích bị ràng buộc bởi luật lệ. Ngài phản đối : Nếu việc giữ luật đủ để con người được hưởng ơn cứu độ thì việc giáng trần và chịu chết của Chúa Kitô là điều không cần thiết; và Tin Mừng ngài rao giảng không có lý do để tồn tại. Nhưng Đức Kitô thực sự đã chết cho con người; điều này chứng minh Lề Luật không đủ để mang lại ơn cứu độ. Thánh Phaolô cũng phản đối lời tố cáo ngài muốn làm đẹp lòng các tín hữu: "Vậy, giờ đây tôi tìm cách lấy lòng người đời, hay lấy lòng Thiên Chúa? Phải chăng tôi tìm cách làm đẹp lòng người đời? Nếu tôi còn muốn làm đẹp lòng người đời, thì tôi không phải là tôi tớ của Đức Kitô." Ngài đã mang những vết thương của Chúa Kitô trên thân thể như người nô lệ mang tên của chủ; và ngài chỉ trung thành và làm đẹp lòng Đức Kitô mà thôi.

1.3/ Tin Mừng đích thực là do Chúa Kitô mặc khải: Thánh Phaolô nhắc đi nhắc lại cho mọi người biết: tuy ngài không thuộc về Nhóm Mười Hai, nhưng ngài được sai đi trực tiếp từ Chúa Kitô Phục Sinh đến các Dân Ngọai, và Tin Mừng ngài rao giảng không do lòai người truyền lại cho ngài, nhưng được chính Chúa Kitô Phục Sinh mặc khải.

2/ Phúc Âm: Ai là người thân cận của tôi?

2.1/ Phải làm gì để được sự sống đời đời? Đây là câu hỏi rất quan trọng và thực tế của cuộc đời, nhưng người hỏi là thầy thông luật: tuy ông đã biết câu trả lời nhưng vẫn hỏi để thử Chúa Giêsu. Thay vì cho ông câu trả lời, Chúa Giêsu hỏi lại ông: "Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?" Ông ấy thưa: "Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi (Dt 6:5), và yêu mến người thân cận như chính mình (Lev 19:18)." Đức Giê-su bảo ông ta: "Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống."

2.2/ Ai là người thân cận của tôi? Tuy Jericho cách Jerusalem khỏang 20 dặm nhưng độ cao khác biệt là 3,600 ft. Đây là đọan đường rất nguy hiểm vì lối đi hẹp và có rất nhiều hang động, chỗ ẩn của trộm cướp. Rất ít ai dám đi một mình trên quãng đường này. Người bị đánh trọng thương rất có thể là người Do-Thái vì đi từ Jerusalem xuống. Chúa Giêsu liệt kê ra 3 lọai người và phản ứng của họ khi nhìn thấy người bị thương:

(1) Thầy tư tế: là người Do-Thái. Lý do tại sao ông tránh có thể vì sợ sẽ bị không sạch trong 7 ngày (Num 19:11) nếu động tay vào xác chết, và sẽ không được phục vụ trong Đền Thờ. Ông đặt việc tế tự trên lòng thương xót khi ông tránh qua bên kia mà đi.

(2) Thầy Lêvi: cũng là người Do-Thái. Nhiệm vụ của Levites là phục vụ cung điện nơi Hòm Bia của Thiên Chúa ngự. Giống như thầy tư tế, ông có lẽ cũng sợ bị không sạch, nên tuy cũng thấy người bị trọng thương, nhưng rồi cũng tránh qua bên kia mà đi.

(3) Người Samaria xem người Do-Thái như thù địch và không muốn chung chạ gì với họ. Nhưng khi thấy người bị trọng thương, người Samaria không để ý đến nạn nhân là người Do-Thái hay không, ông chạnh lòng thương nạn nhân đau khổ: một niềm thương xót giữa người với người.
Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: "Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác."

2.3/ Chúa Giêsu hỏi thầy thông luật: "Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp? " Người thông luật trả lời: "Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy." Đức Giê-su bảo ông ta: "Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy."

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- * Tôi cần phải học hỏi thì mới có thể biết cái chân chính và cái giả tạo; nếu không sẽ lầm lẫn đi trong bóng tối và dễ bị đánh lừa.
- Mến Chúa yêu người là phương thức để đạt được sự sống đời đời.
- * Tôi không chỉ mến Chúa yêu người bằng miệng, nhưng phải thể hiện bằng cuộc sống thờ phượng Thiên Chúa và thực hành các việc bác ái.


Kính chuyển:
Hồng

--------

 
<< Start < Prev 21 22 23 24 25 26 27 Next > End >>

Page 21 of 27