mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay749
mod_vvisit_counterHôm Qua9317
mod_vvisit_counterTuần Này19427
mod_vvisit_counterTuần Trước34717
mod_vvisit_counterTháng Này83204
mod_vvisit_counterTháng Trước195176
mod_vvisit_counterTất cả12478148

We have: 97 guests, 1 members online
Your IP: 54.172.221.7
 , 
Today: Jan 16, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 78= MON AN NHANH PDF Print E-mail

Số 55: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, March 23, 2015.

"Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác" (Ga 12: 24)

MÓN ĂN NHANH : GIOAN 12, 20-33 = NGHỊCH LÝ CỦA SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT

Trong cuộc sống đời thường ta vẫn nghe nói: Mọi sự thất bại đều đang ẩn chứa sự thành công, và ngược lại mọi sự thành công đang ẩn chứa sự thất bại. Điều này có vẻ nghịch lý, nhưng ngẫm lại kinh nghiệm cuộc đời mà xem ta thấy nó đúng thật.

Chính vì thế, nhìn vào sự đối nghịch nhau của các cặp sự vật hiện hữu trên đời như: đẹp và xấu, đúng và sai, lớn và nhỏ, mạnh và yếu, nhanh và chậm, công bằng và bất công, thức và ngủ, ánh sáng và bóng tối...nên Plato, trong Phaedo của tác phẩm Dialogues, đã đưa ra kết luận rằng đã: có sự sống ắt phải có sự chết, và sau cái chết phải là sự sống.[1] Đó là suy luận logic tự nhiên của người có lý trí thông thường, nhưng NIỀM TIN (faith) vào sự sống sau khi chết của người Kitô hữu vượt lên trên suy luận logic tự nhiên mà dựa vào SỰ KIỆN PHỤC SINH của Chúa Giêsu. Ngài chính là hạt lúa mà Thiên Chúa Cha đã gieo vào trong thế gian, để nhờ hạt giống "Chúa – Người" mà thế gian được tham dự vào sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa.

Hành vi của người trung niên can thiệp, chống lại ba tên cướp có vẻ thua thiệt khi anh bị đánh đau, bị chính cô tài xế mà anh bênh vực bỏ lại giữa đường, không cho lên xe. Nhưng không ngờ nó lại là dịp cứu anh khỏi bị chết trong vụ cố tình tại nạn sau đó. Trái lại, hành vi của những vị hành khách khác vì an toàn bản thân, vì bảo vệ mạng sống của họ, vô cảm trước bất công...Đó lại là duyên cơ để cô tài xế cố tình lao xe xuống vực, chết chúng...

Sự sống luôn tiềm ẩn sau mọi hy sinh... Mời mọi người cùng đọc câu chuyện sau:

Người ta kể rằng: Ở bên Trung Quốc, có một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Trên xe, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô tài xế xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn "vui vẻ" với cô. Tất nhiên là cô tài xế kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng. Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay, nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.

Một giờ sau, ba tên du côn và cô tài xế tơi tả trở về xe để tiếp tục lên đường... "Này ông kia, ông xuống xe đi!" cô tài xế la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.

Người đàn ông sững sờ, nói:

"Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?" Cô gái nhăn mặt nói: "Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy."

Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe. Thậm chí một vài hành khách khỏe hơn đã lôi người đàn ông xuống xe.

Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ. Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.

Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô tài xế:

"Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?"

Cô tài xế không nói tiếng nào nhưng xe chạy ngày càng nhanh hơn. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài, rơi xuống vực như mũi tên bật khỏi cây cung.

Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng "Phục Hổ Sơn". Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.

Trong thành phố, có một người đàn ông đọc bản tin trên báo đã khóc!

Cùng suy nghĩ và hành động: Đã bao giờ tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc, cẩn thận: đằng sau nắp quan tài của người chết là cái gì? Nếu chưa, giờ là lúc đặt câu hỏi này cũng chưa muộn. Tôi đã có kinh nghiệm thế nào về sự thất bài, khó khăn trong cuộc sống của tôi là nguyên nhân dẫn tôi đến thành công? Và ngược lại, sự may mắn, thành công là nguyện cớ cho sự thất bại nào đấy của tôi không?

[1] Edith Hamilton and Hamilton Cairns (trans), Plato's Phaedo, (Princeton University Press, 2009,) 70c, p.53.

[1]
--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church

Emal: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
----------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 77 = MOT CUA HY VONG PDF Print E-mail

Mar 15 at 7:29 PM
Một Cửa Hy Vọng Nơi Thung Lũng Của Tai Họa

Con trai của Cạt-mi là: A-ca người đem tai họa cho It-ra-el bởì vi phạm lệnh cấm lấy những vật chiếm đoạt được – (I Sử Ký 2:7, bản NIV)

Khi chúng ta tự chuốc lấy tai họa qua các lựa chọn sai lầm của chính mình, thì tại đó dường như không có lối thoát. Trong khi một số người cố gắng che giấu hoặc lơ là với tội lỗi của họ, thì điều tốt hơn cả là thú nhận với Đức Chúa Trời và xin Ngài chỉ cho chúng ta một cái cửa hy vọng trong thung lũng tai họa của mình.

Biên chép của A-ca trong sử ký của dân tộc Do Thái rằng ông đã "mang lại tai họa cho người Itrael " do vi phạm lệnh cấm lấy những vật chiếm đoạt từ thành Giê-ri-cô (1 Sử Ký 2: 7). Đức Chúa Trời đã đòi hỏi dân sự Ngài tiêu diệt một số thành phố mà không được lấy bất cứ vật tước đoạt nào cho mình.

Nhưng một người đàn ông đã không vâng lời. Tất cả bắt đầu với "nhu cầu tham lam" của A-ca. Ông đã nhìn thấy, đã thèm muốn, và đã lấy đi (Giô-suê 7:21). A-ca cố gắng chôn vùi những hậu quả của hành động mình, nhưng tội lỗi của ông đã phát hiện ra ông. Hành động sai lầm của ông làm hại đến chính ông, đến gia đình ông, và đến người It-ra-el, và kết quả là cái chết trong thung lũng A-cô, hay thung lũng của tai họa -vì "A-cô" có nghĩa là tai họa.

Chúng ta có thể chắc chắn rằng bất cứ sự bất tuân nào mà chúng ta cố gắng che giấu đều đã bị phát hiện bởi Đức Chúa Trời. Chỉ còn là vấn đề của thời gian cho đến khi tội lỗi chúng ta làm hại đến những người khác.

Tuy nhiên, Đức Chúa Trời là Thiên Chúa của sự tha thứ và hòa giải.

Ngài đã hứa: "Ta sẽ. . . biến đổi thung lũng Tai Họa thành một cửa ngõ của hy vọng" (Ô-sê 2:15).

Khi chúng ta thừa nhận và đối phó với tội lỗi che giấu của mình, thì Đức Chúa Trời sẽ mở ra một cái cửa hy vọng ngay giữa thung lũng tai họa của chúng ta. Sau đó, sự lựa chọn là của chúng ta, để đi xuyên qua cổng đó vào trong phước lành của tình yêu và sự tha thứ của Ngài.

Hình của tôi chụi đáng với tội tôi làm !

Nhưng Thiên Chúa giàu lòng thương xót , CHUA KHÔNG đãi tôi theo sự gian ác tôi, mà theo Uy Danh Ngài.

Vicky Vu
--------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 76 = HAU QUA THAM TIEN PDF Print E-mail

Mar 15 at 7:24 PM

Hậu Quả của Lòng Tham Tiền bạc

II Các Vua 5:19b-27

"Vậy, người giám mục cần phải không chỗ trách được,... lại đừng ham mê tiền bạc" (1 Ti-mô-thê 3:2, 3).

Câu hỏi suy ngẫm: Động cơ nào khiến ông Ghê-ha-xi tính toán phương cách để có được lễ vật từ ông Na-a-man? Ông đã phạm vào những tội nào khi tìm cách chiếm đoạt lễ vật đó? Hậu quả là gì?

Câu chuyện ông Na-a-man được chữa lành bệnh phong hủi là một câu chuyện đẹp, nhưng tiếp theo sau đó là một chuyện đáng buồn. Khi người đầy tớ của Tiên tri Ê-li-sê là ông Ghê-ha-xi thấy thầy mình cho ông Na-a-man ra về mà không nhận lễ vật thì ông nghĩ ngay một kế hoạch để làm giàu cho mình (câu 20).

Ông đã chạy theo ông Na-a-man và nói dối với ông để nhận lễ vật đem về cất giấu trong nhà mình (câu 21-24). Sau đó, ông quay trở về và một lần nữa lại nói dối với thầy (câu 25). Hậu quả là ông phải nhận lãnh bệnh phong hủi của ông Na-a-man (câu 26, 27).

Là một đầy tớ của tiên tri, một người phục vụ Chúa nhưng ông Ghê-ha-xi đã để cho lòng tham tiền bạc chiếm ngự. Chính lòng tham đã khiến ông toan tính trong lòng để tìm cách bắt ông Na-a-man phải tặng quà cho mình. Và tệ hại hơn nữa là trong sự toan tính đó ông đã lấy Danh Chúa làm chơi khi chỉ Đức Giave Hằng Sống mà thề! Bởi lòng tham, ông Ghê-ha-xi liên tục nói dối. Ông nói dối với ông Na-a-man là có hai học trò của tiên tri mới đến thăm, cần có quà cho họ.

Với chiêu lừa đảo tinh vi này, ông đã nhận được quà cáp hậu hĩ từ ông Na-a-man đem về cất giấu trong nhà mình. Khi quay trở lại với Tiên tri Ê-li-sê, ông lại tiếp tục nói dối với thầy mình cách trắng trợn, mặc dù ông từng biết thầy mình luôn được thần của Đức Giave soi sáng. Câu 27 là một câu đáng sợ, ngoài việc ông bị phong hủi trắng như tuyết.

Kinh Thánh ghi: "Ghê-ha-xi đi ra khỏi Ê-li-sê." Ông Na-a-man, một Dân Ngoại đã được chữa lành bệnh phong hủi và ra về với tấm lòng thờ phượng, tôn kính Chúa Hằng Hữu; ngược lại, ông Ghê-ha-xi, một người phục vụ Đức Chúa Trời phải ra đi với căn bệnh và chìm sâu vào bóng tối của cuộc đời.

Tiền bạc thu trữ được bằng sự lừa lọc bởi lòng tham không giúp gì cho ông Ghê-ha-xi mà ngược lại, đã làm cho ông đau đớn thân thể, nhục nhã tâm linh, và mất cả cơ hội phục vụ Đức Chúa Trời. Thánh Phao-lô đã khuyên học trò mình là Ti-mô-thê nên dạy người giám mục, hay người phục vụ Chúa nói chung, đừng ham mê tiền bạc. Lời dạy này cũng nhắc nhở và cảnh tỉnh mỗi chúng ta.

Tiền bạc đã tấn công bạn như thế nào? Bạn đã chiến thắng hay thất bại?

Lạy Chúa, xin giúp con sống thỏa lòng với sự ban cho của Chúa để con không rơi vào cạm bẫy của lòng tham mà hủy hoại cuộc đời.

Kính chuyển Vicky Vu


----------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 75 = NIEM KHUC MUA CHAY PDF Print E-mail

Mar 10 at 11:29 AM

NIỆM KHÚC MÙA CHAY

Chúa ăn chay bốn mươi ngày

Tĩnh tâm chuẩn bị phút giây nhục hình

Nhưng là sứ vụ hoàn thành

Cứu dân thoát ách tội tình trần gian

Ngài vâng lời, chẳng kêu than

Lại xin tha kẻ đang tâm giết mình

Xin cho con biết hy sinh

Vì chính tội mình mà dám chết đi

Quyết tâm xa tránh gian tà

Quyết tâm từ bỏ đam mê con người

Xin cho con chết với Ngài

Để được vui ngày cùng Chúa phục sinh

Giúp con cầu nguyện chân thành

Mỗi khi chuẩn bị việc mình làm đây

Chính là trách nhiệm Chúa sai

Giúp con hoàn tất vì Ngài mà thôi

Không vì danh giá ở đời

Không vì thiên hạ nức lời ca khen

Chúa ơi! Con quá yếu hèn

Xin thương nâng đỡ ngày đêm trọn đời

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng
-------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 74 = MON AN TAM HON PDF Print E-mail

· Số 55: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, March 09, 2015.

KHI NÀO NÓNG GIẬN LÀ MỘT NHÂN ĐỨC?

(When does anger become a virtue?)

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà Tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2: 17b)

Chúa Giêsu luôn dạy chúng ta noi gương bắt chước Ngài, vì "Ngài hiền lành và khiêm nhường trong lòng". Nhưng, nếu nhìn bề ngoài, trên bình diện sự kiện thì Tin Mừng của Gioan 2, 13-25 lại cho chúng ta thấy một hình ảnh khác, nếu không muốn nói là trái ngược với những lời khẳng định luôn thấy nơi Chúa Giêsu: "Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả chiên cũng như bò, ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ" (Ga 2,15).

Lẽ thông thường, chúng ta phải khẳng định với nhau rằng: nóng giận (anger) chắc chắn là điều không tốt. Nhưng Aristotle, một triết gia vĩ đại, và có thể nói nhờ ông mà dòng lịch sử tư tưởng của nhận loại chuyển sang một khúc quanh mới, đã viết trong kiệt tác Đạo Đức Học (Nicomanchean Ethics) như sau: nóng giận đúng nơi, đúng thời điểm, đúng đối tượng là tốt. Nhưng thử hỏi với thân phận người phàm, có khi nào nóng giận mà ta không mất bình tĩnh, mất kiểm soát tiếng nói và hành động không? (thưa: KHÔNG, điều này chỉ duy Thiên Chúa mới có thể). Người phàm hiếm khi nóng giận mà không sai lầm.

Nếu ai đó vừa động đến "cái tôi" (I-ness) của ta thì một biển trời giận dữ đùng đùng nổi lên. Ta giận giữ là vì cái tôi của ta quá lớn, che kín bầu trời sự thật.

Còn Đức Giêsu nóng giận trong hoàn cảnh này là vì sửa dạy, vì các tư tế đang "biến nhà Cha Ngài thành nơi buôn bán, trộm cướp". Khi sửa dạy họ, chính Ngài phải bị thiệt thân, nhưng Ngài đã mở ra một chân trời mới về sự thật. Sự thật Ngài mở ra cho những người Do thái đương thời của Ngài và cho mọi thế hệ là: Đứng biến mục đích THỜ PHƯỢNG Thiên Chúa của người khác, của dân nghèo THÀNH PHƯƠNG TIỆN KIẾM TIỀN, THÀNH THƯƠNG MẠI (thờ NGẪU TƯỢNG).

Đã bao giờ ta nóng giận mà mở ra SỰ THẬT, mở ra YÊU THƯƠNG, và đưa đến SỰ LỚN LÊN chưa? Hay LUÔN LUÔN nóng giận vì CÁI TÔI của ta quá lớn:

Câu chuyện nổi tiếng ở Rôma về Thánh Philip Nêri. Thánh nhân biết có một nữ tu rất đạo đức ở một nhà dòng nọ. Bà nổi tiếng khắp thành phố về sự thánh thiện của bà. Thánh Philip Neri quyết định tìm đến để xem bà thánh thiện ra sao. Chọn một ngày trời mưa tầm tã, Ngài đến nhà dòng vào đúng lúc vị nữ tu kia vừa lau xong sàn nhà. Ngài bước vào và dẫm đôi giầy đầy bùn của mình lên sàn nhà để đến ghế ngồi...

Không cần phải nói, vị nữ tu nổi giận và trách móc nhiều vì thái độ thiếu tế nhị ấy của thành Philip Neri. Ngài ra về và nói rằng: "Bà ta không phải là Thánh!"

Cùng suy nghĩ và hành động: THÁNH THIỆN và ĐẠO ĐỨC khác nhau ở chỗ nào? (Đạo đức giả thiết là những gì ta nhìn bên ngoài của một ai đó, còn thánh thiện là những gì sâu thẳm từ bên trong tâm hồn được bộc lộ ra bên ngoài). Đã bao giờ trong cuộc đời của ta mà nóng giận là tốt, là đúng chưa? Hay toàn là nóng giận đem lại những tiêu cực? Nếu thế, đâu là quết tâm và phương pháp của ta để làm hạn chế các cơn nóng giận?

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church

Emal: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
----------------

 
<< Start < Prev 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Next > End >>

Page 25 of 34