mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5507
mod_vvisit_counterHôm Qua7492
mod_vvisit_counterTuần Này29374
mod_vvisit_counterTuần Trước42709
mod_vvisit_counterTháng Này109227
mod_vvisit_counterTháng Trước214058
mod_vvisit_counterTất cả11783112

We have: 95 guests, 1 members online
Your IP: 54.156.51.193
 , 
Today: Sep 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 20 = DOI DIEN TOI HIEP NHAT PDF Print E-mail

Từ Ðối Diện đến Hiệp Nhất
Linh Mục Nguyễn Công Ðoan, SJ, Việt Nam
Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan

Lạy Chúa Giêsu,
Xin cho con thấy Chúa thật to,
để mọi sự khác, với con, thành bé nhỏ.
Xin cho con thấy Chúa thật bao la,
để cả mặt đất, với con, cũng là chật hẹp.
Xin cho con thấy Chúa thật cao sâu,
để con dễ nhận cả nỗi đau như vực thẳm.
Xin Chúa cho con đầy sức mạnh,
để không thất vọng nào chạm được tới con
Xin Chúa ở trong con, cho đầy ắp,
để không trống khoảng nào dù cho một thoáng ước mong.
Xin Chúa cho con nên trầm lắng,
để chỉ loan truyền Danh Thánh Chúa thôi.
Lạy Chúa Giêsu, xin ngự trong con cho sống động,
để không phải con mà là Chúa sống bên trong. (Gal 2,20)

Ba lời cầu xin đầu là ở tư thế đối diện với Chúa, nhìn Chúa để rồi nhìn mọi sự trước mặt Chúa. Ðó là qui luật của phối ảnh (perspective) trong tầm nhìn thị giác và trí tuệ của con người. Ðứa bé có thể thấy mình to lắm khi nó chơi với bạn bè cùng lứa tuổi, nhưng đứng trước cha mẹ nó thấy mình thật bé nhỏ; có thể thấy chiếc xe bằng nhựa của nó là to, nhưng khi thấy chiếc xe thật thì nó thấy xe của nó là nhỏ. Nhìn cái xe đậu trước nhà, thì thấy xe nhỏ nhà to, nhưng nhìn cái nhà trước dãy núi thì lại thấy cái nhà chẳng thấm gì... Tầm nhìn của trí tuệ cũng chịu qui luật ấy. Kẻ mới biết dăm ba chữ thì hay khoe khoang, làm như mình là nhà thông thái, nhưng nhà bác học thì biết mình dốt nát vô cùng!

Khi ta thấy Chúa thật to lớn thì đặt mọi sự trước mặt Chúa, ta sẽ thấy tất cả đều bé nhỏ. Khi ta thấy Chúa thật bao la như lúc ngắm bầu trời đêm lấp lánh, ta thấy được mặt đất này chẳng thấm tháp gì! Và khi ta thấy Chúa thật cao sâu, thì dù nỗi đau có nhận chìm ta vào vực thẳm, ta vẫn thấy mình còn trong lòng bàn tay của Chúa, bởi chẳng có vực thẳm nào sâu hơn lòng Chúa.

Lời tiếp theo là xin Chúa tác động vào ta bằng quyền năng của Chúa. Khi ta được đầy sức mạnh của Chúa thì không có gì có thể làm ta chán nản, thất vọng được nữa.

Lời thứ năm xin Chúa hiện diện trong ta, chiếm đoạt ta trọn vẹn, để không còn thọ sinh nào, không còn cái gì khác có thể làm ta mong ước, thèm thuồng nữa, vì Chúa làm ta hoàn toàn no thỏa rồi. Chúa là gia nghiệp đời con, là hạnh phúc của con.

Lời cầu xin thứ sáu là hậu quả của sự hiện diện đầy ắp. Khi Chúa là tất cả và là hạnh phúc của ta, thì ta chẳng còn thấy gì khác đáng cho ta nói đến hơn là Chúa. Như khi hai người yêu nhau say đắm thì người ta khó nói chuyện gì ngoài người yêu của mình, hay khi người mẹ đang nuôi con, thì khó nói chuyện gì mà không nhắc tới con. Sự im lặng của ta không phải là sự trống rỗng, mà là sự đầy ắp, thùng rỗng kêu to.

Lời cuối cùng là tột đỉnh mà thánh Phaolô (Gal 2,20) diễn tả: "Tôi sống, nhưng không phải là tôi, mà là Chúa Kitô sống trong tôi".

Bảy lời cầu xin này đưa ta từ đối diện tới hiệp nhất nên một với Chúa: Chúa ở trước mặt ta, Chúa tác động trong ta, Chúa ở trong ta và cho ta nên một với Chúa.

Lm Nguyễn Công Đoan, SJ

Kính chuyển

Hồng

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 19 = THA THU LA MON QUA PDF Print E-mail

Feb 17 at 11:42 AM

THA THỨ LÀ MỘT MÓN QUÀ

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Nếu một lần có ai đó làm tổn thương chúng ta và làm hại đến sinh hoạt cộng đoàn, chúng ta sẽ làm gì?
Chúng ta sẽ hận thù, tẩy chay, loại trừ họ một cách vĩnh viễn? Chúng ta sẽ cô lập họ trong cô độc suốt đời?
Có lẽ đây không phải là giải pháp hay. Loại trừ một người thì dễ nhưng cứu chữa một người mới khó. Kinh nghiệm cho thấy, sức mạnh của con người nằm ở sự tha thứ, giúp nhau sửa đổi, chứ không phải là trả thù, trả đũa nhau. Hơn nữa, khi chúng ta sống và làm việc cùng với nhau, chắc chắn sẽ có những lúc làm buồn lòng nhau, và đôi khi những người thân thiết nhất lại dễ làm tổn thương đến nhau. Có khi chính chúng ta cũng làm tổn thương họ vì biết bao lời nói, việc làm của mình. Mặc dù chúng ta dễ làm tổn thương đến nhau nhưng chúng ta vẫn phải sống bên nhau, có khi phải sống suốt đời như những đôi vợ chồng với nhau. . . Thế nên, để sống bên nhau điều kiên quyết chính là phải sống tha thứ và hòa giải với nhau.
Có một nhóm học trò cũng từng nghĩ rằng mình không thể tha thứ cho kẻ đã làm hại mình. Mình sẽ ôm hận và tìm cơ hội trả thù. Thầy giáo đã yêu cầu mỗi một học sinh mang một túi nilông sạch và một bao tải khoai tây đến lớp. Sau đó, thầy bảo cứ khi nào mà trò không tha thứ lỗi lầm cho người nào đó thì hãy chọn ra một củ khoai tây viết tên người đó và ngày tháng lên rồi bỏ nó vào túi nilông. Sau vài ngày, có nhiều túi trở nên vô cùng nặng.
Sau đó, thầy lại yêu cầu hoc sinh phải luôn mang cái túi theo bên mình dù đi bất cứ đâu, tối ngủ phải để túi bên cạnh, làm việc thì đặt trên bàn. Sự phiền phức khi phải mang vác cái túi khiến họ cảm nhận rõ ràng gánh nặng tinh thần mà mình đang chịu đựng. Không những thế, họ còn phải luôn để tâm đến nó, nhớ đến nó và nhiều khi đặt nó ở những chỗ chẳng tế nhị chút nào. Qua thời gian, khoai tây bắt đầu phân huỷ thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa và các học trò dường như chỉ muốn vứt đi và không muốn mang nó trong người nữa.
Lúc này, thầy giáo mới nói: Các trò thấy không? sự bực tức giận dữ một ai đó chỉ là gánh nặng thêm cho bản thân mình, nó làm cho chúng ta mất thời gian suy nghĩ; để tâm; nhiều khi lại làm cho người khác bực dọc nữa...
Ai cũng biết rằng sự tha thứ chính là một cách để xoa dịu tâm hồn, là tự tìm cho chính mình sự thanh thản và giải thoát về mặt tinh thần, qua đó giúp cho cuộc sống mình trở nên bình yên hơn. Tha thứ chính là món quà mang đến cho chúng ta niềm vui và hạnh phúc. Thế nhưng, nói thì dễ nhưng làm thì thật không dễ. Vì tự ái, vì thiếu lòng quảng đại nên chúng ta đã từng nuôi dưỡng hận thù và tự đầy đọa mình trong bất an, tức giận.
Lời Chúa hôm nay là một bài học của sự tha thứ. Chúa bảo rằng tha thứ quan trọng hơn lễ vật. Tha thứ hòa giải là cách sống đạo mà Chúa đòi buộc người tín hữu phải tuân giữ. Tình thương tha thứ đó đòi hỏi chúng ta không chỉ chớ giết người mà còn không giận dỗi nhau, không chửi rủa nhau, không mắng nhiếc nhau. Tình thương tha thứ đó đòi hỏi chúng ta phải thu xếp làm hòa với nhau trước khi đến bàn thờ và trước khi thời gian không còn nữa.
Có một cách để giúp cho chúng ta sống tha thứ là hãy cầu nguyện cho người làm tổn thương chúng ta. Cầu xin ơn Chúa giúp họ thay đổi đời sống. Qua đó, chúng ta cũng có được một đời sống không có cay đắng và buồn giận. Sự buồn giận làm tổn hại cho chúng ta và gia đình chúng ta nhiều hơn là cho người mà chúng ta giận ghét. Tha thứ giúp chúng ta hết mệt mỏi khi cứ luôn mang trong mình cái bao nặng những cay đắng hận thù.
Tóm lại, để sự tha thứ có thể xảy ra, chúng ta hãy ngưng suy nghĩ về nó, nói chuyện với nhau một cách thẳng thắn và rõ ràng, sẵn sàng xin lỗi phần sai trật của mình, sẵn sàng tha thứ để chúng ta có thể sống vui vẻ, thoải mái.
Chính Chúa Giê-su đã luôn tha thứ cho các tội nhân. Ngài không trừng phạt họ nhưng luôn tạo cơ hội để họ sửa đổi canh tân. Ngài còn tha thứ cho cả kẻ đã làm hại mình. Trên cậy thập giá Ngài đã xin Chúa Cha tha thứ cho "họ vì họ không biết việc họ làm".
Hôm nay, Ngài cũng mọi chúng ta hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường. Xin cho chúng ta luôn mặc lấy tâm tình của Chúa để sống với nhau trong tha thứ và bình an. Amen

Kính chuyển

Hồng

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 18 = NIEM TIN BI THU THACH PDF Print E-mail

NIỀM TIN BỊ THỬ THÁCH - Lm Giuse Hoàng Kim Toan
Hong Nguyen
To Me
Feb 16 at 9:15 PM
NIỀM TIN BỊ THỬ THÁCH

Không thể sống nếu thiếu niềm tin. Nhưng niềm tin chịu thử thách và có thể bị đánh cắp. Cuộc đời buồn như hũ nút nhưng cũng có thể tươi vui.

Ta tin vào điều tốt lành nhưng điều tốt lành luôn bị điều xấu tước đoạt. Hằng ngày, ta tin ở những điều tốt đẹp sẽ đè bẹp cái xấu; nhưng cuối ngày ta lại đắng họng, đau xót khi cái xấu đè bẹp điều tốt. Cái xấu hằng ngày nhan nhản, có muốn sống tốt lại phải xem chừng có sống được không? Ta chẳng còn biết cái tốt có thật sự là tốt, khi cái xấu luôn luôn thắng thế.

Chúa bảo Phêrô và các môn đệ: "Thầy đây, đừng sợ", nhưng cùng lúc ấy sóng gió vẫn không ngừng phá tan yên tĩnh. Chúa nói với Phêrô: "Cứ đến! " Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su" (Mt 14, 29), nhưng cũng lúc ấy, "thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với! " (Mt 14, 30). Niềm tin sao khó quá, muốn tin nhưng cứ mỗi lần xác tín lại chịu sự lay động, thử thách trực chờ. Cái xấu luôn chờ đợi dập tắt niềm tin mới được thắp lên, nhưng "tim đèn leo lét Chúa không nỡ thổi tắt" (Is 42, 3).

Niềm tin bị mất cắp, một tay vừa ôm chặt lấy niềm tin, một tay kia đã làm rơi mất. Ta còn biết tin ai, ngay cả chính ta, nói vậy nhưng không làm thế. Ngay cả chính ta quyết tâm rồi lại rơi ngã. Niềm tin bị đánh cắp ngay trong chính ta. Ta vẫn buồn chán về chính ta. Ta đau khổ về chính ta, tự đánh cắp niềm tin của mình mỗi ngày. Niềm tin của ta non kém và dại khờ để rồi Chúa vẫn trách: "Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi? " (Mt 14, 31).

Cuộc sống làm cho ta hoài nghi rất nhiều, khi bên ngoài người ta nói thân mật với nhau nhưng trong tâm khảm lại muốn cấu xé nhau, người ta thường bảo: "Khẩu phật tâm xà". Khi bên ngoài người ta lịch sự với nhau nhưng lại muốn gài bẫy nhau. Có bao nhiêu thứ giả dối thay phiên nhau cất tiếng mỗi ngày, sang sảng khắp nơi về lý tưởng cao đẹp, nhưng việc làm lại như đống rác. Có bao điều tốt đẹp được nói đến nhưng sẽ đạt được bao nhiêu. Hoài nghi trong ta cứ lớn lên theo từng ngày trong một xã hội thiếu thành thật và minh bạch. Chúa vẫn trách ta hoài nghi, ngay cả khi cầm tay đi bên Chúa. Xin Chúa hiểu cho cái hoàn cảnh cuộc sống, nó làm nên trong con người thái độ phòng thủ là hoài nghi là như thế.

Socrates lại nói "hoài nghi là khởi điểm của chân lý". Theo Chúa, ta vẫn theo Chúa từng ngày, bước đi trong các sự kiện cuộc đời của ta và quanh ta. Ta vẫn hoài nghi về mọi thứ và ta vẫn quy chiếu niềm tin về Chúa, để rồi cũng tự nhủ, thân thưa với Chúa: "Xin ban thêm niềm tin cho con" (Lc 17, 5). Qua nhưng lần lay động, ta xin được gia tăng niềm tin và niềm tin ấy chắc thắng. Bởi vì, chính Chúa đã chiến thắng sự dữ cuối cùng để niềm tin được cháy sáng.

Ta vẫn trên con đường đi tìm đến chân lý, vẫn còn gặp nhiều người đau khổ vì chân lý, vì sự thiện. Ta vẫn còn gặp nhiều nước mắt và ly biệt vì nhiều người còn hùa theo cái xấu làm hại người công chính.

Ta vẫn bước đi qua thử thách mỗi ngày bởi tay ta còn nắm chặt bàn tay Chúa, Đấng bảo đảm chân lý, sự thiện, tình yêu cuối cùng sẽ chiến thắng. Đó là bàn tay cần thiết dìu dắt ta đi giữa biển đời còn sóng gió.

Xin bàn tay Chúa luôn nắm chặt một tay chúng con, để chúng con còn có một điểm tựa vượt qua những thử thách và không để niềm tin bị đánh cắp. Từ đó, niềm tin lớn lên mỗi ngày.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan

conggiaovietnam.net

Kính chuyển

Hồng

 
TIM GẶP CHUA THAT NHANH # 17 = THA THU PDF Print E-mail

Today Feb. 5-14 at 1:20 PM

Nước Mắt và Hạnh Phúc

(Những bài Suy Niệm Và Cầu Nguyện

của Linh Mục Nguyễn Tầm Thường, SJ.)

Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia

- 21 -

Tha Thứ

Có hai thứ mùa xuân, mùa xuân của đất trời và mùa xuân của tâm hồn. Mùa xuân nào thì cũng cần đổi mới. Mới của mùa xuân đất trời là mầm non nẩy lộc. Mới của mùa xuân tâm hồn là sự tha thứ. Tha thứ làm cho mối giây liên hệ đã khô héo hồi sinh, nẩy mầm. Từ đó, cuộc sống thành tươi mát.

Trong khi đi tìm mùa xuân, tôi nghe chung quanh tôi có nhiều tiếng than. Khổ cực của nghèo túng. Dằn vặt của hận thù. Có nhiều loại cay đắng. Ðắng cay vì thất bại làm ăn, vì chuyện gia đình, vì chuyện tình duyên. Ai cũng muốn tránh né nghịch cảnh. Muốn có cuộc sống êm đềm, muốn có một mùa xuân.

Trong các thứ khổ hạnh, giữa những thứ đắng cay, có một thứ rất cay đắng đó là thiếu vắng niềm thông cảm, là một trái tim phải mang hận thù, hận thù người và lo âu người thù hận lại. Khi tôi ghét ai, tâm hồn tôi không còn phẳng lặng nữa. Khi tôi bị người khác ghét, tôi sống trong đề phòng sợ hãi. Cả hai đều là ngục tối. Cả hai đều đánh mất bình an. Người ta đã chẳng thường nói: Thà nghèo nhưng yêu thương nhau thì vẫn hạnh phúc. Vì thế, yêu thương là con đường duy nhất tạo nên bình an và làm cho cuộc sống tươi mát. "Này đây Ta ban cho các con một giới răn mới: các con hãy thương mến nhau" (Yn 13,33).

Có nhiều yếu tố để duy trì một mối liên hệ nhưng yếu tố căn bản vẫn là tha thứ. Người ta chẳng thể yêu nếu không tha thứ, vì tha thứ là ngưỡng cửa mời gọi và tái sinh tình yêu khi mối liên hệ giữa hai người bị sứt mẻ.

Ðã nhiều lần tôi đoan hứa với Chúa, nhưng mỗi lần tôi đoan hứa thì lại như một lời báo trước một sự vấp ngã. Tôi đoan hứa hoài, tôi lỗi lời thề mãi. Nhưng cái lạ lùng trong mối liên hệ giữa tôi và Chúa là Chúa chẳng bao giờ nói rằng Ngài quá mệt mỏi vì tha thứ cho tôi. Nếu Chúa không tha thứ cho tôi được thì tôi cũng chẳng thể yêu Ngài được, bởi tha thứ là lời mời gọi dẫn vào khung trời yêu mến.

Nhìn vào cách đối xử của Chúa, tôi có phải tha thứ cho ai xúc phạm đến tôi không? Câu trả lời có thể là không. Tôi lý luận rằng bởi Chúa là tình yêu vô biên nên Ngài mới tha thứ được. Tôi là con người làm sao có thể tha thứ như Chúa. Xem ra câu nói có vẻ lý luận. Nhưng nếu lắng nghe cõi lòng thì câu trả lời chẳng có vẻ lý luận chút nào cả.

Lý do đơn giản mà tôi phải tha thứ là vì tôi cần được thứ tha.

Chính trong tôi cũng có hai con người: một con người lỗi phạm và một con người công chính. Tôi là một người có nhiều khuyết điểm. Tôi không thể chối từ được điều đó. Tôi được cưu mang trong ảnh hưởng của bao khiếm khuyết. Cuộc đời là nối tiếp những những ý nghĩ bất chính, những hành động sai lạc. Tôi phải chấp nhận thực tại tôi là thế. Chối từ thực tại này là từ chối chính tôi. Chẳng ai có thể từ chối được chính mình, vì sống là nhìn nhận sự hiện hữu của họ. Sự hiện hữu của tôi là tất cả những gì tôi là: sự yếu đuối cũng như con tim biết yêu mến điều thiện hảo. Nếu tôi oán ghét tôi tức là tôi hủy diệt mình. Vì thế, tôi phải tha thứ cho tôi, phải rộng lượng và khoan nhân với mình. Tôi phải cho tôi có cơ hội để làm lại cuộc đời sau khi đã lầm lỗi, chứ không tạo nên trong tôi một bãi chiến trường.

Từ chính tôi, tôi đã hiểu rằng tôi cần được tha thứ. Tôi thương tôi mà tôi vẫn xử dụng tự do cách sai lạc để xúc phạm đến chính tôi, để làm tàn úa mùa xuân bình an trong hồn mình. Như vậy, đối với tha nhân, kẻ mà tôi thường không thông cảm đủ, không hiểu rõ họ thì làm sao tránh xúc phạm đến họ được?

Tôi xúc phạm đến họ thì tôi cần được tha thứ. Có khi tôi cần được tha thứ hơn là họ cần sự tha thứ của tôi.

Khi chối từ tha thứ cho người khác là bảo rằng tôi không cần sự thứ tha. Chỉ có kẻ nào không bao giờ lầm lỗi thì mới không cần được tha thứ. Nếu tôi tự cho mình chẳng bao giờ làm điều sai, khi nào cũng công chính, tôi chẳng cần ai tha thứ, thì tôi đã kiêu ngạo một cách đáng thương hại.

Tha thứ là lời mời gọi duy nhất để tình yêu lớn lên. Tha thứ là cửa ngõ để cho tôi, cho người tôi ghét có cơ hội làm lại mối giây liên hệ đã dập gẫy.

Không tha thứ là tôi đóng chặt cửa ngõ đó để kẻ tôi giận không còn có cơ hội nói rằng họ cũng cùng thân phận yếu đuối, họ cũng cần sự nâng đỡ của tôi. Cái gian nan của con người là sự bất toàn của họ. Tôi bất toàn. Cha mẹ tôi có khuyết điểm. Người yêu tôi không hoàn hảo. Cha xứ bất toàn. Người trong họ đạo bất toàn. Thầy dạy của tôi bất toàn. Bởi bất toàn nên mới có lầm lỗi. Nếu tôi khẳng định chối từ tha thứ cho họ. Tôi đóng chặt tâm hồn mình thì tôi thiệt thòi bởi vì tôi chối từ một tình mến kẻ khác trao tặng, và tôi lại gây thêm một sứt mẻ vì kẻ muốn làm hòa với tôi phải đau khổ vì bị tôi chối từ. Lúc đó, tôi chối từ sự kiên kết trong cùng một thân thể Ðức Kitô. Khi tôi đóng chặt cõi lòng, không chấp nhận tha nhân để họ không đến với tôi được, là tôi tự xây nên một bức tường cao. Ánh nắng thông cảm chẳng thể lọt qua. Tôi sẽ chẳng bao giờ có mùa xuân ấm và hồn tôi sẽ lên rêu ẩm mốc.

Tình thương và mọi mối giây liên hệ trong gia đình, giữa cha mẹ và con cái, giữa vợ chồng, giữa cha xứ và giáo dân, giữa những phần tử trong một nhóm, được phong phú hóa bởi tha thứ. Những tình yêu, những mối giây liên hệ tái sinh sau khi được tha thứ thì thường bao giờ cũng rất khác biệt, cũng rực rỡ vô cùng. Nếu Chúa Yêsu không tha thứ cho Phêrô thì họ đã chẳng gắn bó với nhau và Phêrô chắc cũng chẳng sống chết với sứ mạng của Chúa. Sau khi lỗi phạm và được tha thứ, tình yêu của Phêrô đã bừng cháy. Phaolô cũng thế, bởi vì hận thù tôn giáo của Ðức Kitô quá nhiều nên khi được ơn gọi, được tha thứ, Phaolô đã trở nên điên dại trong sứ vụ rao truyền danh Ðức Kitô cho thế giới. Mai Ðệ Liên đã là người tình muôn thuở của Yêsu vì nàng đã cảm nghiệm được yêu thương trong khoan dung.

*

* *

Tôi gặp X một cô bé 15 tuổi học lớp 8 trong lớp giáo lý của tôi. X qua Mỹ với mẹ cách đây mấy năm về trước. Ba của X kẹt lại, nhưng bây giờ đã tới trại tỵ nạn Thailand, tuy nhiên ông lại sống với một người đàn ba khác. Ðiều đó làm X vô cùng đau khổ. Em nói với tôi là em thấy xấu hổ nếu bạn bè của em biết được. Trong buổi nói chuyện đó, X đã khóc. Khi nói với X rằng mùa này là mùa Giáng Sinh, mùa của yêu thương, của biết ơn và tha thứ. Tôi tiếp tục tâm sự với X. Tôi càng nói về yêu thương thì X càng khóc. Chủ nhật sau, X đưa cho tôi một lá thư nhờ tôi xem. Em hỏi tôi nên viết như thế nào. Tôi đọc lá thư và tôi không cầm được nước mắt. Và X cũng khóc theo. Ðây là một đoạn trong lá thư của em.

... con thương Ba. Con mong muốn Ba về với con. Dù Ba đi đâu, nếu Ba bỏ con, thì con cũng vẫn thương Ba. Xin Ba đừng nghĩ rằng con không thích Ba. Nếu Ba chẳng bao giờ gặp con nữa thì con cũng vẫn là con của Ba. Ba đã vất vả để nuôi con từ khi con còn bé. Nên con muốn biết ơn Ba. Con đau khổ vì con chưa bao giờ express cho ba biết là how much con care cho Ba...

Trong lá thư đó, X không viết, nhưng X nói với tôi là có thể Ba của X cũng không hạnh phúc gì ở bên trại, có thể Ba của X cũng có những đau khổ dày vò khác, nên nghĩ tới đó X lại càng thương Ba chứ không oán trách Ba. Ðọc thư, tôi bùi ngùi khôn tả. Tôi không thể góp ý kiến gì với X được nữa, vì đó là tình yêu tuyệt vời rồi.

Ban tối, khi ngồi trong nhà nguyện một mình với Chúa, tôi thấy Chúa đã cho tôi gặp X, để X chỉ cho tôi con đường về yêu thương. Tình loài người bát ngát quá. Tôi thấy mình gần gũi với mọi người chung quanh hơn sau khi tôi gặp X. Bé X đã gặp gỡ Ba của bé trong yêu thương tha thứ, trong nhận thức được sự yếu đuối của con người.

Tôi nghĩ chính trong những yếu đuối, những lầm lỗi của nhau mà tôi gặp gỡ và gần tha nhân hơn là trong sức mạnh, tài năng và ngay cả trong lý tưởng.

Tối hôm đó, trong buổi cầu kinh, tôi nghe như Chúa nói với tôi giống như lời của X viết cho Ba: Cha thương con. Cha mong muốn con về với Cha. Cha không cần biết là bao nhiêu tội con đã phạm. Cha không cần biết con đã làm gì. Dù con bỏ Cha đơn côi một mình trên thập giá, Cha cũng vẫn yêu con. Dù con đẩy Cha vào góc tường và muốn giết Cha thì Cha cũng đành để con giết, chứ Cha sẽ không chiến đấu chống lại con vì Cha thương con.

Tôi thấy mình hạnh phúc quá vì có một Thiên Chúa nhân từ, luôn tha thứ. Trong tha thứ, tình yêu giữa tôi và Chúa rực rỡ hơn. Tôi băn khoăn tự hỏi mình: Làm sao tôi có thể chối từ một tình yêu bao la như thế? Ðây là động lực thúc đẩy tôi đi tới, tôi muốn bước lên cao hơn, muốn thuộc về Ngài nhiều hơn.

Lm Nguyễn Tầm Thường, SJ

Kính chuyển

Hồng

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 16 = DUNG NHO AI GO TOI PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] Noi gương vua Thánh Davit
Anthony Quang Dinh
Feb 3 at 11:08 PM

ĐỪNG NHỜ NGƯỜI KHÁC ĐỂ GỠ TỘI – ĐỨC THÁNH CHA LƯU Ý
By Elise Harris
Vatican City, ngày 03-02-2014/09:29 (EWTN News/CN A)

Trong bài giảng hàng ngày của Người, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói chuỵên về những thái độ riêng tư cá bịêt ta có khi ta đối dịên với những tình húông khó khăn, nói rõ ra rằng đìêu ấy quan trọng không phải để gỡ tội của ta, nhưng để than vãn, ăn năn và tín thác vào Chúa.

"Trong những trương hợp đời sống khó khăn xúât hịên có lẽ trong tuỵêt vọng người ta cố gắng tự bịên minh cho chính nó như nó có thể cũng dùng cả Chúa và dùng dân chúng nữa," Đức Thánh Cha đã giải nghĩa trong bài giảng Thánh lễ ngày 03-02-2014.

Tập trung nội dung bài giảng vào bài đọc thứ nhất, trích từ trong Quỷên thứ 2 Sách Samuen, Đức Thánh Cha thuýêt trình cho những người có mặt tại nhà khách Thanh Martha, ở Vatican, làm nổi bật thái độ của vua Davit trong ánh sáng của "sự phản bội nặng nề" của người con trai ông.

Hồi tưởng lại rằng Vua Davit chọn phương cách bỏ chạy khi nghe tin dân của ông đã hủy bỏ lòng trung trung thành với ông và chuỷên sang người con trai ông là Áp-sa-lom, Đức Thánh Cha đã kéo sự chú ý đến nỗi bùôn phìên của ông Davit khi có cảm nghĩ "giả như đứa con này" của ông "đã chết rồi."

Tuy nhiên, giữa sự bùôn sầu của ông, DTC đã hỏi, ông Davit phản ứng thế nào "trước sự phản bội này của con trai ông?" ghi nhận rằng ông ta có ba thái độ khác nhau trong hòan cảnh.

Theo như "một người cầm quỳên" nhà vua đã hỉêu rõ rằng giả như ông phát động cụôc chíên chống lại con ông thì nhìêu người sẽ chết, vì vậy ông "quýêt định chọn lựa không giết hại dân của ông," DTC nhận xét.

"Đây là thái độ thứ nhất của ông Davit, để tự bịên minh cho chính ông không nhờ đến Thiên Chúa và cũng không dùng đến thần dân, và đìêu này tỏ ra tình yêu của nhà vua với Chúa và với thần dân.

"Một ông vua tội lỗi – ta bíêt sự tích," Đức Thánh Cha nói rõ ra, nhưng chúng ta cũng thấy trong đọan văn này kể ông Davit là "một ông vua có một tình yêu thương cao cả: ông đã gắn bó với Chúa của ông như thế và đã gắn bó với thần dân như thế, nên ông đã không lấy hoặc Chúa hoặc thần dân để bào chữa cho ông."

Thường khi chúng ta bị cám dỗ để nhờ đến hoặc Thiên Chía hoặc người lân cận để bênh dỡ cho chính minh' trong lúc khó khăn, Đức Thánh Cha tíêp tục, nhưng với ông Davit thì không," người nói thêm rằng "thái độ thứ nhất là đây, không nhờ đến Chúa cũng như thần dân của ông."

Nhớ lại trong tâm trí rằng Ong Davit đã leo lên núi cùng với quần thần của ông, DTC ghi nhận rằng ông vừa đi vừa khóc" trên đầu che kín và chân đi không giầy vớ,(chân trần)." đó là dấu hịêu "ăn năn thống hối."

Vịêc leo lên núi này khíên cho ta nghĩ đến cụôc leo lên núi khác của Đức Chúa Giêsu," người "cũng đã đau bùôn, đi chân không," và "với cây thập giá Người đi lên núi," DTC suy nịêm.

Sự nổi bật với thái độ ăn năn, sám hối....ông Davit đã chấp nhận sự phìên mụôn và khóc lóc." Đức Thánh Cha đã làm cho người ta chú ý rằng "chúng ta, một khi có một cái gì xẩy ra trong cụôc đời luôn luôn hãy cố gắng...để tự minh oan cho chính minh."

"Dó là một bản năng ta có," người nói, nhận xét rằng "Ông Davit không tự bào chữa cho chính ông, ông là một người có óc thực tế, cố gắng bảo vệ Hòm Bia Thiên Chúa, thần dân của người và thực hịên ăn năn cho con đường ấy."

"Ông thật là vĩ đại, một tội nhân trầm trọng và là một vị thánh cao cả. Hai sự vịêc ấy nối kết với nhau làm thế nào... Thiên Chúa nhận bíêt!"

Nhớ lại rằng trên con đường của họ leo lên núi,, có một người tên là Simei bắt đầu nguỳên rủa và lấy đá ném vào ông Davit cùng các quần thần, gọi ông Davit một kẻ giết người, DTC kéo sự chú ý đến Ông Davit từ chối để cho bầy tôi giết người đàn ông.

Thay vì "chọn hành động trả thù chống lại bíêt bao đìêu sỉ nhục, lăng nhục" Ông Davit chọn: "tự phó thác chính ông cho Chúa," nói rằng "Chúa đã bảo anh ta" chửi mắng, và rằng "Có lẽ Chúa sẽ nhìn đến sự ưu sầu của tôi và làm cho tôi nên tốt lành thay cho sự sự lăng mạ của nó hôm nay."

Vì vậy, thái độ thứ ba ông Davit đối dịên vớisự phản bội, ông phải tín thác vào Chúa, Đức Thánh Cha đã tíêt lộ, giải thích rằng những thái độ này cũng có thể giúp cho chúng ta trong những tình húông khó khăn và cố gắng.

Thật là tốt đẹp để cảm nghịêm đìêu này và hãy xem ba thái độ này," DTC dĩên tả, "Một người yêu mến Thiên Chúa, yêu mến thần dân của minh' và không dàm phán, đìêu đình, một người nhận bíêt minh' là một tội nhân và thực hành ăn năn, sám hối, một người tin cậy Thiên Chúa và tín thác nơi Thiên Chúa."

"Ông Davit là người thánh thịên và chúng ta tôn kính người là một vị Thánh," DTC kết lụân, vì vậy "chúng ta xin người dậy bảo chúng ta những thái độ này khi gặp những tình trạng khó khăn trong cụôc đời của chúng ta." Amen!

QQ gõ xong 01032014/08:50pm

__._,_.___

 
<< Start < Prev 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Next > End >>

Page 30 of 32