mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1299
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này11894
mod_vvisit_counterTuần Trước56369
mod_vvisit_counterTháng Này198767
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7999165

We have: 101 guests online
Your IP: 54.211.56.110
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 128 = HAY MAU TRO VE PDF Print E-mail

Hãy mau trở về cùng Chúa
03-03-2016 Lm. Inhaxiô Trần Ngà

Vì xích mích với gia đình hàng xóm, anh Năm bị một tên côn đồ, thuộc diện xã hội đen do người hàng xóm thuê mướn, xông đến gây sự và chặt đứt cánh tay. Anh kinh hoàng tột độ, vô cùng đau đớn và tiếc nuối. Anh ngã xuống và ngất đi. Thế là từ đây, anh bị mất đi một phần thân thể quan trọng, từ đây anh trở thành người cụt tay, một người tàn phế...

Thiên Chúa rất đau lòng khi ta phạm tội

Nỗi đau thương của anh Năm, người bị cắt đứt mất cánh tay trong vụ xung đột trên đây, nói lên phần nào nỗi đau thương khôn nguôi của Thiên Chúa khi Người đánh mất chúng ta là một chi thể rất yêu quý của Người.

Từ ngày lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, chúng ta được tháp nhập vào Thân Thể Chúa Giê-su và trở nên một chi thể của Người. (giáo lý công giáo số 1267)

Thánh Phao-lô cũng nhắc nhở chúng ta nhìn nhận sự thật quan trọng nầy: "Nào anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là phần thân thể của Đức Ki-tô sao?" (I Cr 6, 15)

Thế nhưng tội trọng như một nhát dao ác nghiệt cắt lìa chúng ta khỏi thân mình Chúa, gây ra một hậu quả kép rất đau thương: Về phía mình, chúng ta trở nên như cành nho lìa cành, như bàn tay đứt lìa cơ thể; về phần Chúa, Người trở thành "khuyết tật" vì mất một phần cơ thể rất thân thương!

Như bàn tay lìa thân thì phải hư thối và phải chết thế nào thì Người tội lỗi tách lìa Thiên Chúa cũng gánh lấy hậu quả tương tự: họ trở nên hư hỏng, mất đi phẩm chất cao đẹp và đánh mất sự sống thiêng liêng được Thiên Chúa thông ban từ ngày lãnh bí tích Thánh Tẩy.

Hậu quả nầy được Chúa Giê-su minh họa bằng hình ảnh đứa con út hoang đàng trong tình trạng đói rách thảm hại, ngày ngày sống giữa đàn heo bẩn thỉu và cầu mong được ăn bớt phần của heo nhưng chẳng ai cho. (Lc 15, 14-16)

Như bàn tay bị cắt lìa thân không thể hoạt động và không mang lại lợi ích gì cho thân thể thì người tội lỗi cũng không thể lập được công đức gì, cho dù có làm được những việc to tát lớn lao. Theo thánh Phao-lô thì khi ở trong tình trạng tội lỗi, dù có nói được các thứ tiếng của loài người và thiên thần, có nói tiên tri và biết nhiều điều bí nhiệm, có chuyển núi dời non hay đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí hoặc nộp cả thân xác để chịu thiêu đốt... thì cũng chẳng đạt được ơn phúc gì. (Cô-rinh-tô 13, 1-3)

Thiên Chúa rất mừng vui khi người tội lỗi trở lại với Người

Trở lại phần cuối câu chuyện anh Năm bị cắt đứt lìa cánh tay trên đây.

Khi phát hiện ra anh Năm nằm bất tỉnh bên cạnh cánh tay đứt lìa, những người hàng xóm tốt bụng vội chạy đến cứu anh. Người thì tìm cách cầm máu và khử trùng các vết thương; người khác cấp tốc gọi xe cấp cứu chuyển anh đến bệnh viện chuyên khoa tận Sài gòn, với hy vọng là nếu đến kịp bệnh viện trong vòng 7 tiếng đồng hồ thì các bác sĩ có thể ráp nối lại cánh tay cho anh được.

May thay, anh đã được cứu chữa kịp thời. Các bác sĩ giỏi đã ráp nối lại cánh tay cho anh, ghép lại xương, nối lại mạch máu và chăm sóc chu đáo.

Sau hai tháng điều trị, anh xuất viện và cánh tay anh có thể hoạt động bình thường. Bấy giờ anh Năm cảm thấy rằng chẳng có niềm vui nào trong đời lớn hơn niềm vui có lại cánh tay tưởng như đã mất.

Niềm vui có lại được cánh tay của anh Năm cũng diễn tả đúng niềm vui của Thiên Chúa khi có người tội lỗi ăn năn hối cải trở lại với Người.

Niềm vui đó được Chúa Giê-su diễn tả qua Tin Mừng hôm nay như sau: Người cha sai bảo các tôi tớ: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng."

Lạy Chúa Giê-su,

Chúa vô cùng đau đớn khi chúng con phạm tội trọng xa lìa Chúa và Chúa quá đỗi mừng vui một khi chúng con sám hối, ăn năn trở lại với Ngài.

Khi phạm tội xa lìa Chúa, xin giúp chúng con mau mau quay lại với Ngài như cánh tay đứt lìa phải được cấp tốc tháp nối lại với thân mình để Chúa khỏi đau buồn tiếc nuối vì mất đi một chi thể thân thương và để chúng con không trở thành "cánh tay chết" vì phải xa lìa Chúa là nguồn ban sự sống thiêng liêng cho chúng con.
Chuyên Mục: Chúa Nhật Năm C Từ khóa: Chúa Nhật 4 Mùa Chay Năm C

ĐẠO BINH ĐỨC MẸ

---------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 127 = KHONG CAN TIEN BAN PDF Print E-mail

Đức Giáo hoàng nói Giáo hội không cần 'tiền bẩn'
'Hãy kiểm tra và đốt đi' – Đức Phanxicô nói với những nhà hảo tâm
Tags: bóc lột, nhà hảo tâm

March 4, 2016

Tin Giáo hội

Đức Giáo hoàng nói Giáo hội không cần 'tiền bẩn' thumbnail
Đức Thánh cha Phanxicô giữa đám đông tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Nói về nạn bóc lột và trả lương không công bằng cho công nhân, Đức Thánh cha Phanxicô bảo các nhà hảo tâm hãy quên chuyện đóng góp tài chính cho Giáo hội đi nếu đồng tiền kiếm được của họ là do lừa gạt người khác.

"Làm ơn kiểm tra và đốt hết những đồng tiền đó đi" – ngài nói trong tiếng vỗ tay hoan hô.

"Dân Chúa – là Giáo hội – không cần đến những đồng tiền dơ bẩn. Họ cần những tấm lòng mở ra đón nhận lòng thương xót của Chúa" – Đức Giáo hoàng nói trong buổi tiếp kiến chung hôm 2 tháng Ba tại Quảng trường Thánh Phêrô, Catholic News Service đưa tin.

Thiên Chúa muốn con người quay lưng với ma quỷ và làm những gì là công bằng, không che đậy tội lỗi bằng những cử chỉ hy sinh, ngài nói.

"Tôi nghĩ đến một số nhà hảo tâm dâng cúng một món quà cho Giáo hội – ngài nói – và đôi khi món quà ấy "là kết quả của nước mắt và máu của nhiều người bị bóc lột, ngược đãi, nô lệ hóa bởi công việc được trả lương ba cọc ba đồng".

Ngài nói ngài sẽ bảo những nhà tài trợ đó hãy đi đi bởi Thiên Chúa cần những người dù tội lỗi "có bàn tay được thanh tẩy" đã thay đổi lối sống, tránh xa ma quỷ và làm việc vì những điều thiện hảo và công bằng như giúp đỡ người bị áp bức và bảo vệ kẻ yếu hèn.

UCAN VN

----------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 126 = LAM VIEC THIEN PDF Print E-mail

       TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH

Số 80: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Rev. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, Feb 29, 2016.

Ông chủ bảo người làm vườn: "Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất?" (Lk 13: 7)

HÃY LÀM VIỆC THIỆN VÌ ĐÓ LÀ VIỆC THIỆN

Là con người có lý trí bình thường thì ai trong chúng ta làm bất cứ việc gì cũng đều ẩn chứa bên dưới đó một mục đích. Nuôi một con vật hay trông một cây nào đó cũng đều có những mục đích. Có loại cây trồng để lấy lá làm vị thuốc, có loại trồng để lấy gỗ, có loại cây trồng để lấy quả, lấy trái. Ông chủ trong dụ ngôn của Luke 13: 6 – 9 đã trồng cây vả trong vườn nho và mong nó có trái. Vì thế, khi cây đã lớn, theo lẽ thông thường đã đến thời đơm hoa kết trái thì ông chủ đã "ra, tìm và không thấy trái" (Lk 13: 6b). Tiếc thay cây vả không đáp ứng được nguyện vọng của ông chủ: SINH TRÁI.

Việc cây vả cành lá sum suê, tươi tốt không có gì là sai. Tuy nhiên, điều ông chủ muốn và cần là TRÁI của cây vả. Đó là lẽ cây vả được trồng, được hiện hữu trong vườn của ông. Vì cây vả không có TRÁI nên ông chủ nói với người làm vườn: "Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất?" (Lk 13: 7).

Đời mỗi người chúng ta cũng thế. Ta vẫn thường nói và nghĩ tôi đâu có làm gì sai. Tôi chu toàn mọi bổn phận của một người chồng, một người cha, một người con, hay của một người mẹ, một người vợ, một người con...một người giáo dân, một người công dân...Tôi không phạm lỗi gì. Tuy nhiên, mục đích của chúng ta sống trên đời không chỉ dừng lại ở chỗ đúng sai, tránh những tội, mà vượt lên trên đó là GIEO TRỒNG CÁI TỐT, CÁI THIỆN, SỰ YÊU THƯƠNG cho đời.

Thiên Chúa không từ khước ban nước trời cho những ai biết ăn năn sám hối. Vì lẽ đó, những sự dữ, những tội lỗi chúng ta trót làm, trót phạm chắc chắn Thiên Chúa sẽ tha thứ nếu chúng ta thực sự sám hối. Tuy nhiên, những gì tốt chúng ta đã LỠ KHÔNG LÀM, ĐÃ LÀM NGƠ sẽ mãi mãi trở thành một vết thương khó lành.

Chuyện kể rằng: Vào một đêm đông, trời đã khuya, bão tuyết rơi lạnh lẽo, gió thổi mạnh rít từng cơn. Bỗng dưng có tiếng gõ cửa. Ông chủ của tiệm cầm đồ cổ cảm thấy khó chịu vì bị quấy rầy giữa đêm khuya. Khi cánh cửa vừa mở, một người thanh niên dáng bụi đời đang run rẩy với một bàn tay xoè ra van xin, một bàn tay đỡ cây gậy trên vai treo ít đồ đạc cá nhân.

Thấy hoàn cảnh đáng thương, ông chủ đưa tay với lấy ít bánh mì, vài đồng bạc lẻ trao cho hành khách. Nhận được của bố thí, người thanh niên quay gót trở đi không nói lời cám ơn giã từ.

Khi đó chợt một ý tưởng đến trong đầu ông chủ nhà là nên mời người đó vào nghỉ đỡ một đêm, nhà vẫn còn phòng khách trống, còn chăn nệm ấm êm. Tuy nhiên ông lại nghĩ nếu để cho người này ở lại thì căn nhà sạch sẽ của mình sẽ bị ẩm ướt, bị dơ bẩn. Thế rồi ông vội vàng đóng kín cửa.

Hai ngày sau, có người thợ đem đến một cây gậy làm bằng gỗ quý. Khi đã thương lượng giá cả, người bán gậy cho biết, anh ta là người thợ chuyên đào mộ ở nghĩa trang. Anh vừa chôn một người thanh niên mới chết, người thanh niên này vô gia cư, không tiền bạc, không người thân. Tài sản anh ta chỉ là cây gậy, người thanh niên chết vì bị lạnh cóng, máu đông lại khi ngủ trên tuyết.

Nghe đến đây ông chủ tiệm cảm thấy hối hận và xấu hổ. Ông hối hận không phải vì đã làm điều xấu mà vì điều tốt ông có thể làm cho người thanh niên nhưng ông đã không làm khiến cho anh phải chết rét.

Ông chủ tiệm kết thúc câu chuyện với nỗi thao thức: điều tôi ao ước là những sự dữ chúng ta trót làm có lẽ Thiên Chúa sẽ tha thứ, nhưng có lẽ những gì tốt chúng ta đã lỡ không làm sẽ mãi mãi không được tha thứ.

Cùng suy nghĩ và hành động: Đã bao lần tôi làm ngơ trước sự khốn khó của người khác và tự an ủi rằng đó không phải là trách nhiệm của tôi? Đã bao nhiêu lần tôi muốn giúp người khác, nhưng lại có những nghi ngại bên dưới đã làm tôi rút lui? Tôi đã làm một việc nào đó mà đơn giản chỉ vì đó là việc thiện mà không cần truy tìm lý do chưa? Cây vả đời tôi sẽ thế nào vào năm tới: sinh trái hay sẽ bị chặt đi?

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R

Mission Church, Boston

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
-------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 125 PDF Print E-mail

THỨ NĂM TUẦN 1 MC - 18-2-2016

TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH : Mt 7,7-12

CẦU NGUYỆN  CẦN CÓ LÒNG KIÊN NHẪN VÀ THA THỨ CHO NHAU.

"Cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ được mở cho." (Mt 7,7)

Suy niệm: Chúng ta bị ảnh hưởng bởi cơ chế xin-cho ngoài xã hội, nên trong lãnh vực tôn giáo, nhiều lúc đâm ra nghi ngờ: Xin gì? Điều này có đáng xin không? Xin với ai? Liệu có được không? Chúa Giêsu dạy ta khác: "Cứ xin, cứ tìm, cứ gõ," và kết quả là: "sẽ được, sẽ thấy, sẽ được mở cho"; bởi vì Đấng mà ta khấn xin là Chúa, hơn thế nữa, là Cha ta. Chúa nói với ta cầu nguyện không phải với quan hệ trên-dưới, có quyền-không có quyền, cho-không cho..., mà là trong quan hệ thân thiết cha-con. Ngài chỉ mong chúng ta cầu nguyện với cả tấm lòng, với trọn niềm tín thác.

Mời Bạn: Bạn có nhận thấy rằng đã bao lần mình cầu xin mà không được không phải tại Chúa hẹp hòi, mà vì chúng ta thiếu niềm tin-cậy-mến, và hơn nữa chúng ta đã không cầu nguyện với tư cách người con "xin cho ý Cha được thể hiện"?

Chia sẻ: Bạn hãy duyệt lại cách cầu nguyện qua việc đọc kinh có thật là "khẩu niệm tâm suy", "trí-lòng hòa hợp" chưa? Hay bạn đọc cách máy móc, kiểu "dân này thờ kính ta ngoài môi miệng, còn lòng trí chúng thì xa ta" (Mt 15,8)?

Sống Lời Chúa: Nghiền ngẫm Lời Chúa trong thư Gia-cô-bê: "Anh em phải cầu xin với lòng tin không chút do dự, vì kẻ do dự thì giống như sóng biển bị gió đẩy lên vật xuống. Người ấy đừng tưởng mình sẽ nhận được cái gì của Chúa: họ là kẻ hai lòng, hay thay đổi trong mọi việc họ làm" (Gc 1,6-8).

Cầu nguyện: Mượn lời viên đại đội trưởng Rôma cầu nguyện với Chúa: "Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa vào nhà con, nhưng xin Chúa chỉ nói một lời là tôi tớ Chúa được lành mạnh" (Mt 8,8).

Lời Chúa hôm nay
«----------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # !23= CON CAM DO PDF Print E-mail

Feb 14 at 8:56 PM

Số 79: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Rev. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, Feb 14, 2016.

"Sau khi chịu phép rửa, Đức Giêsu được đầy Thánh Thần, từ sông Gio đan trở về. Suốt bốn mươi ngày, Chúa Giêsu được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ" (Lk 4: 2)

CƠN CÁM DỖ

Để khởi đầu sứ vụ của mình, Chúa Giêsu đã vào trong sa mạc, tĩnh tâm 40 ngày. Ở đó Ngài bị quỷ (devil) cám dỗ (tempted).

Cám dỗ là gì?

Một cha giáo của học trò đã định nghĩa cách nôm na, không mang tính thần học cao siêu, đơn giản nhưng rất rõ ràng rằng: "cám dỗ là công việc của Satan nhằm kéo bạn xuống Hoả Ngục nên đừng nghe theo lời xúi bậy của Satan." Còn định nghĩa một cách hàn lâm như sách giáo lý của Mẹ Hội Thánh thì "cám dỗ là một sự lôi cuốn hoặc là đến từ bên ngoài hoặc là từ chính bên trong con người đưa đến hành động trái với lý trí đúng đắn (right reason) và lỗi các giới răn của Thiên Chúa" (x. CCC 538).

Trong Kinh Thánh, hạn từ được dùng cho cám dỗ là nasah (tiếng Do Thái) và peirazò (tiếng Hylạp). Cả hai hạn từ trên đều mang nghĩa là cám dỗ nhưng cũng có nghĩa là thử thách, kiểm tra. Như thế theo nghĩa đầu tiên thì cảm dỗ là sự lôi kéo để ta làm điều xấu, nhưng nếu theo nghĩa thứ hai thì cám dỗ là dịp thuận lợi để kiểm tra, kiểm chứng (test) lòng tín trung của ta với Thiên Chúa. Vì thế, cám dỗ không chỉ là một điều xấu, nhưng nó như là một bài kiểm tra, một cuộc thi để kiểm chứng sực mạnh lòng tin của chúng ta, đồng thời cũng là một dịp thanh luyện để hun đúc đức tin của chúng ta thêm lớn mạnh nhờ ân sủng của Thiên Chúa.

Tại sao Thiên Chúa lại để cám dỗ xảy ra?

Vì yêu thương, Thiên Chúa dựng nên con người giống hình ảnh Ngài và ban cho con người SỰ TỰ DO. Cám dỗ chính là kết quả cần thiết của sự tự do. Như những con người tự do chúng ta có quyền nói YES or NO trước ý định của Thiên Chúa. Chúng ta hoàn toàn tự do để đưa ra những chọn lựa của mình. Nếu Thiên Chúa ép buộc chúng ta phải nói YES hay nói NO thì việc nói YES hay nói NO của chúng ta không có ý nghĩa gì hết. Lúc đó ta đang thực thi một mệnh lệnh!

Nếu Thiên Chúa không để ta đưa ra những chọn lựa của riêng ta thì việc nói YES or NO của chúng ta mất đi ý nghĩa, chúng ta bị ép buộc. Vì thế, cám dỗ đưa đến sự chọn lựa có tính tự do, và chúng ta được tự do đáp lại tình thương của Thiên Chúa hay không.

Cám dỗ là dịp để biết lòng tin của chúng ta. Nhưng nên nhớ rằng Thiên Chúa không bao giờ gửi những con cám dỗ quá sức chịu đựng của chúng ta: "Không một cám dỗ nào đã xảy ra cho anh em mà lại không phải là của người phàm. Thiên Chúa là Đấng trung tín: Ngài sẽ không để anh em bị cám dỗ quá sức chịu đựng của anh em, nhưng cùng với cơn cám dỗ thì Thiên Chúa sẽ chừa một lối thoát, hầu anh em có thể chịu đựng nổi" (1 Cor 10: 13).

Thiên Chúa để cho cám dỗ xảy đến hầu thanh luyện lòng tin, tình yêu của chúng ta dành cho Ngài. Nhưng Thiên Chúa không phải là nguồn gốc của các cơn cám dỗ. Các cơn cám dỗ đến từ ba thù: Đó là Thế Gian (World - không phải thế ngay), Ma Quỷ (Devil) và Xác Thịt (flesh).

Khi đã biết được nguồn gốc của các cơn cám dỗ, làm thế nào để thoát được chúng?

Nhiều người nghĩ rằng để thắng các cơn cám dỗ chúng ta chỉ cần chiến đấu, chống lại cơn cám dỗ trong khi bị cám dỗ. Điều này đúng, nhưng chưa đủ. Để chiến thắng các cơn cám dỗ là một quá trình dài và nhiều cam go. Có nhiều công việc phải làm để phòng bị từ xa như tập luyện các nhân đức, đào sâu đời sống nội tâm, đời sống cầu nguyện để tạo mối tương quan thân thiết với Thiên Chúa, và tránh xa các dịp tội, đừng để lòng trí chúng ta bám quá sâu, quá nặng vào thế gian vật chất...

Theo kinh nghiệm của các thánh và các nha tu đức, để chiến thắng các cơn cám dỗ chúng ta đừng chiến đấu một mình. Chúng ta xin Thiên Chúa, Đức Mẹ, các thánh và thậm chỉ các các linh hồn trợ giúp. Khi lâm nguy trong các cơn cám dỗ, ta đừng hùng hục ra sức chống lại nó... cần nhờ mọi người cầu nguyện giúp, còn không thì tẩu vi (chạy) là thượng sách. Đừng đương đầu với ma quỷ, chúng ta sẽ bị nó dụ dỗ dần dần. Chuyện dân gian kể rằng:

Có một người nọ bị quỷ hiện lên chận đường. Quỷ bắt anh ta phải làm một trong ba điều sau đây:

- một là uống rượu thật say,

- hai là đốt nhà của mình,

- ba là giết chết vợ mình.

Quá hoảng sợ, người đàn ông đành chọn uống rượu thật say vì anh ta cho đó là việc làm đỡ nguy hại nhất. Nào ngờ, khi say rượu, anh ta mất hết lý trí, nổi lửa đốt nhà mình. Bà vợ ra can ngăn, anh ta điên tiết giết luôn vợ mình. Rốt cuộc là anh ta đã làm cả ba việc mà tên quỷ đã đề ra.

Suy nghĩ và hành động: Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã viết "Thân phận con người không bao giờ là hoàn toàn thoát khỏi sự cám dỗ... nhưng nhờ kiên nhẫn và khiêm nhường đích thực, chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn bất cứ kẻ thù nào" (Man is never wholly free from temptation... but with patience and true humility we become stronger than any enemy). Tôi có ý thức mình đang bị một cơn cám đỗ nào không? Tôi có khiêm nhường xin Chúa giúp vượt qua không? Đâu là điều tôi cần làm trong mùa chay này để lướt thắng một cơn cám dỗ?
--
Francis Quảng Trần C.Ss.R

Mission Church, Boston

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 21