Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3521
mod_vvisit_counterHôm Qua8254
mod_vvisit_counterTuần Này26677
mod_vvisit_counterTuần Trước50260
mod_vvisit_counterTháng Này104159
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11556245

We have: 141 guests online
Your IP: 54.196.73.22
 , 
Today: Aug 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH - GUONG SONG DAO PDF Print E-mail

 Gương Sống Đạo
Đức tin và lòng tốt của Ryan Holet, cảnh sát nhận nuôi con của người nghiện
27-12-2017 Hồng Thủy OP.

Ryan Holet là một cảnh sát trẻ ở Albuquerque, bang New Mexico, Hoa kỳ. Ông đã lập gia đình và có 4 đứa con, đứa bé nhất mới được 10 tháng. Ngày 23 tháng 9 vừa qua (năm 2017), như thường lệ, khi nhân được cuộc gọi báo rằng một tiệm tạp hóa có thể đã bị trộm, Ryan đã đến nơi để điều tra. Khi rời cửa tiệm, cảnh sát Ryan nhận thấy Crystal Champ, 35 tuổi, và bạn trai của bà, Tom Key, đang ngồi dựa lưng vào tường trước cửa tiệm và đang chích ma túy vào cánh tay của họ, cách công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Ryan đã mở camera quan sát đang gắn trên người mình, rồi tiến lại gần và bắt đầu nói chuyện với đôi nam nữ này. Ông nhận ra người phụ nữ đang có thai và thai đã khá lớn. Ryan hỏi Crystal xem bà đã mang thai bao lâu rồi và ông khuyên bà ngừng dùng ma túy. Ryan nói với bà: "Tại sao bà làm điều này với con của bà? Bà đang giết con của bà đó."

Từ khi còn là một thiếu nữ tuổi teen, Crystal đã bắt đầu sử dụng ma túy. Từ hai năm nay, bà sống như người vô gia cư, không nhà cửa. Từng giây phút trong cuộc sống của bà đều bị ma túy điều khiển. Mỗi ngày bà tiêu tốn đến 50 đô la cho ma túy để có thể cảm thấy khỏe. Nhiều lần bà muốn bỏ ma túy nhưng bà đã thất bại. Những lời của cảnh sát Ryan khiến cho bà Crystal xúc động đau đớn, vì dù là người ủng hộ việc phá thai hợp pháp, nhưng bà lại chưa vao giờ có ý định phá thai. Bà trả lời trong tiếng khóc. Bà đã mang thai được 7 hay 8 tháng rồi và bà hy vọng cách tuyệt vọng là có ai đó sẽ nhận nuôi đứa bé sau khi nó được sinh ra.

Những lời của bà Crystal đã ảnh hưởng trên Ryan. Ông rút ra tấm ảnh chụp với vợ và 4 đứa con, trong đó có đứa trẻ 10 tháng, và cho bà Crystal xem. Ryan nhận ra rằng bà Crystal thật sự đang hy vọng con của bà sẽ được nhận nuôi. Nên mặc dù chưa hỏi ý vợ của mình, ông liền cho bà Crystal biết là ông sẽ nhận nuôi đứa bé của bà. Ryan biết là vợ ông cũng như ông đang nghĩ, trong vòng một hay hai năm tới, khi đứa con nhỏ nhất lớn thêm một tí, sẽ nhận nuôi một đứa bé. Ông liền lái xe chạy thẳng đi gặp Rebecca vợ ông, và kể cho bà biết điều ông đã nói với bà Crystal. Tuy ngạc nhiên, nhưng bà Rebecca hoàn toàn đồng ý với kế hoạch của chồng mình. Sau này bà Rebecca đã nói: "Chúng tôi cảm thấy rằng Chúa đã gọi chúng tôi làm điều này."

3 tuần sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, ngày 12 tháng 10, Crystal đến ngày sinh nở. Vợ chồng Ryan đã có mặt ở bệnh viện khi Crystal cho chào đời một bé gái và vợ chồng Ryan và Rebecca đã đón nhận cháu bé. Vợ chồng Ryan còn tiếp tục ở bên người phụ nữ này khi đứa trẻ sơ sinh được trị liệu để loại bỏ những chất độc của ma túy trong cơ thể do người mẹ đã chích trong khi mang thai đứa con. Sau đó Ryan và vợ đã đưa cháu bé về nuôi và hiện nay đứa trẻ đang lên cân và phát triển đều đặn. Hàng tuần, vợ chồng Ryan đưa cháu bé đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Tuy bà mẹ Crystal vẫn tiếp tục dùng ma túy, nhưng bà vẫn giữ liên lạc với gia đình cảnh sát Ryan. Ryan đã cho bà một máy tình bảng để chia sẻ với bà những hình ảnh của cháu bé. Ryan đã đặt tên cho đứa trẻ là Hope, nghĩa là Hy vọng.

Trong một cuộc phỏng vấn trên đài truyền hình CNN của Mỹ, cảnh sát Ryan chia sẻ: "Tôi được Chúa dẫn đưa đến cơ hội này. Chúa đã đưa chúng tôi đến với nhau. Tôi thật sự là không có một lý do nào khác để giải thích cho sự kiện này." Rồi cảnh sát Ryan chia sẻ: "Không phải là ngày nào tôi cũng nhìn thấy cảnh này và nó làm tôi thật sự cảm thấy buồn. Tôi trở nên mệt mỏi khi nhìn thấy quá nhiều tình cảnh, khi mà tôi muốn giúp đỡ nhưng tôi lại không thể làm được gì. Và trong phút giây đó tôi nhận ra rằng tôi đã có cơ hội để giúp đỡ. Tôi chỉ cảm thấy Chúa đang nói với tôi, 'Hãy nói với cô ta rằng con sẽ làm điều đó. Bởi vì con có thể. Con có thể.'" (Aleteia 11/12/2017)

ĐẠO BINH ĐỨC MẸ CHUYỂN

-------------------------------------

 
TIN GAP CHUA THAT NHANH - NOEL-TRAI TIM MO RA PDF Print E-mail

Lễ Giáng Sinh
NOEL – CHO TRÁI TIM MỞ RA
Lc 2,11-14; 2,15-20; Ga 1,1-18
Năm 1985, khi đến đặt vòng hoa tại đài tưởng niệm các chiến sĩ Ðức đã bỏ mình trong trận thế chiến thứ hai. Tổng thống R. Reagan của Hoa Kỳ có kể một câu chuyện như sau:
Người ta có thể hy vọng loé lên ngay cả trong giờ phút đen tối nhất của chiến tranh. Tôi nhớ đến câu chuyện của một người mẹ và một người con trai nhỏ sống trong một căn nhà tồi tàn giữa rừng trong thời chiến tranh.
Ngày nọ, một cuộc đụng độ giữa quân đồng minh và Ðức quốc xã diễn ra không xa khu rừng mấy. Sau một hồi giao tranh, 3 người lính Mỹ bị lạc mất đồng đội của mình và rơi vào vòng kiểm soát của quân Ðức quốc xã. Trong 3 người lính trẻ có một người bị thương run lập cập vì lạnh, cả 3 rón rén đến bên cửa nhà của một người đàn bà. Mặc dù biết rằng cho kẻ thù tá túc là một việc phạm pháp, người đàn bà vẫn mở cửa cho 3 người lính Mỹ vào nhà và vội vàng dọn thức ăn cho họ. Ðó là phần thức ăn cuối cùng của bà và đứa con trai nhỏ. Nhưng cũng vừa lúc người đàn bà dọn thức ăn lên bàn thì họ nghe có tiếng gõ cửa. Lần này bà thấy có 4 người lính Ðức đứng trước cửa nhà bà. Sợ hãi nhưng người đàn bà ra lệnh một cách cương quyết như sau:
- Yêu cầu mấy người đừng có bắn giết nhau trong nhà của tôi".
Nói xong bà mở cửa cho mấy người lính Ðức vào nhà. Những người lính Ðức ngoan ngoãn bỏ súng xuống, ngồi vào bàn ăn bên cạnh những người lính Mỹ. Một người lính Ðức trước kia là sinh viên y khoa đã băng bó vết thương cho người lính Mỹ. Cậu con trai nhỏ của bà sau này đã ghi lại những giây phút cảm động ấy như sau:
- Khi mẹ tôi vừa bắt đầu đọc kinh trước bữa ăn, tôi thấy nước mắt của người chảy ràn rụa trên gò má, liếc nhìn những người lính, tôi thấy nước mắt cũng bắt đầu lăn trên gò má của họ.
Tổng Thống R. Reagan kể tiếp:
Ðêm đó, mặc dù tiếng súng vẫn còn gầm thét trên khắp thế giới, 3 người lính Mỹ và 4 người lính Ðức đã ký kết cuộc ngưng chiến cho riêng họ. Ngày hôm sau, những người lính Ðức đã chỉ đường cho những người lính Mỹ trở về với đơn vị của họ, họ chia tay nhau bằng những cái siết tay tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt. Ðó là rạng sáng ngày lễ Giáng Sinh năm 1944. Sự việc xảy ra như loan báo hòa bình: Vài tháng sau đó chấm dứt chiến tranh, hòa bình được lập lại trên tòan lục địa Châu Âu...
Các người lính dù đang trên hai chiến tuyến mang thù hận, nhưng đã sống ý nghĩa nhất của ngày Lễ Giáng Sinh – Lễ Noel, Noel chữ viết tắt của Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta. - Hài nhi Giêsu được sinh ra là Hoàng tử thái bình mà ngôn sứ Isaia đã loan báo, Ngài là bình minh tươi sáng của một giai đoạn lịch sử mới (x. Is 9,1-6). Ngày tuyệt vời, vĩ đại nhất kể từ khi vũ trụ được tạo dựng, ngày mà đất trời giao duyên qua sự Giáng Thế của Con Thiên Chúa: "Ngôi Lời đã mang thân xác và cư ngụ giữa chúng tôi" (Ga 1,14). Đó là tin vui cho tòan thể nhân lọai và vũ trụ vạn vật, chính vì thế máng cỏ hang đá luôn làm ta rung động và trào dâng lên vì vui sướng khi chiêm ngắm Hài Nhi dù đơn sơ bé nhỏ,nhưng mang một ý nghĩa cao vời của mầu nhiệm nhập thể: Ngài là người như chúng ta, vì thế chúng ta vui sướng, hạnh phúc bên Hang Đá Bêlem, nhưng còn đặc biệt hơn mang ý nghĩa cao trọng như Thánh Grégoire Naziance đã nói : "Thiên Chúa đã làm người để con người làm Chúa",
Hài Nhi Giêsu là ánh sáng tình yêu, ánh sáng cứu độ đã thắp sáng màn đêm u tối của trần gian bằng chính tình yêu cứu thế, tinh yêu vĩ đại xuyên qua mọi hận thù, tranh chấp, hiểu lầm để tỏa ánh yêu thương
Hài Nhi Giêsu - Đấng Hòa Bình, nơi Ngài chúng ta được an bình vì trong ngày Noel các thiên thần hoan ca: " bình an dưới thế cho người Chúa thương ". Thật thế, nơi Hài Nhi Giêsu, ngay từ ngàn xưa Thánh Vịnh đã nhìn thấy: "Toàn cõi đất này được xem thấy: Ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta " (Tv 97,3).
Ngày (đêm) Noel, chúng ta mừng Mầu nhiệm Nhập thể "Hoàng tử Hòa bình sinh ra" cho nhân lọai...
Đến bên máng cỏ Belem, chúng ta chiêm ngắm trong lời thì thầm với Hài Nhi Giêsu – hòang tử Hòa Bình:
• Mong ước sự bình an nơi mỗi tâm hồn như nụ cười tươi xinh của Hài nhi Giêsu nằm trong máng cỏ.Hãy nở nụ cười với mọi người để xua đi những bầu khí ảm đạm, buồn rầu của môi trường chung quanh bởi vì: "Niềm vui như là sự bình an được tính bằng từng centigramme" (Benjamin Peret).Đừng để con tim buồn vì tim buồn là tim héo hắt, nhưng hãy nở nụ cười xinh tươi như Hài nhi Giêsu – Hoàng tử thái bình".
• Le Giáng Sinh – Noel – Emmanuel- để những người xung quanh có thể thốt lên: Thiên Chúa vẫn mãi mãi là Ðấng Emmanuel, Ðấng hằng ở cùng con người. Thiên Chúa hằng luôn yêu thương con người, hãy san sẻ tình yêu hãy góp phần kiến tạo hòa bình bằng tình thương đồng loại như Victor Hugo đã đề nghị: "Bạn muốn xây dựng bình an, hãy gầy dựng tình yêu.
Noel tuy là lễ riêng của tín đồ Kitô Giáo, nhưng hầu nhưthế giới tràn ngập thương yêu dưới vầng ánh sáng lung linh ở khắp phố phường, với những gói quà dưới cây Noel, sao sáng lấp lánh nơi cửa sổ các gia đình, những cánh thiệp chúc tụng gửi đó đây, bữa ăn đoàn tụ gia đình bạn hữu tiếng cười nói hân hoan hạnh phúc, với tuyết trắng phủ kín sân... Cho nên ý nghĩa của lễ Giáng Sinh sống trong yêu thương, chia xẻ, bao dung, thương yêu và tiêu diệt sự hận thù.Tiểu thuyết gia Charles Dickens đồng ý với tinh thần của Noel: " Tôi luôn nghĩ Christmas như là thời gian vui thú ; một thời gian thân tình, tha thứ, độ lượng, thoải mái; thời gian mà nam cũng như nữ dường như tự do rộng mở trái tim..."
Từ câu chuyện về các người lính giữa hai trận tuyến trong ngày Noel, bỏ súng, băng bó vết thương cho nhau, chúng ta cảm nghiệm được tâm tình của tiểu thuyết gia Oren Arnold khi phát biểu ý nghĩa và gợi ý quà tặng Giáng Sinh : "Với kẻ thù, cho sự Tha thứ; với đối thủ cho sự Chịu đựng; với bạn bè cho Trái Tim; với khách hàng cho Phục Vụ Chu Đáo; với cháu bé thì làm Gương Sáng để cháu noi theo và với chính mình, cho niềm Tự Trọng".
Thật thế, Đêm (hôm) nay bên Hang đá Bêlem, chúng ta cùng cảm nghiệm:
Máng cỏ giờ đây rực sáng ngời,
Ðêm tàn, ngày mới đã lên ngôi;
Cho ngày khỏi bị đêm lấn lướt
Xin giãi niềm tin tựa mặt trời.
Lm. Vinh Sơn scj

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - SUY NIEM MUA VỌNG PDF Print E-mail

Bài suy niệm đầu tiên trong Mùa Vọng 2017 của Linh mục Cantalamessa
By phanxicovn
fr.zenit.org, Anne Kurian, 2017-12-15
Ngày thứ sáu 15 tháng 12-2017, Linh mục Raniero Cantalamessa, linh mục giảng phòng của nhà giáo hoàng đã có bài suy niệm Mùa Vọng đầu tiên với sự tham dự của Đức Phanxicô và các giám chức trong giáo triều.
Linh mục nhắc lại, Chúa Kitô "bằng lòng" sinh ra trong máng cỏ hang lừa, vì thế lễ Giáng Sinh là lời mời gọi sống trong tinh thần giản dị tiết độ.


Trang mạng của Radio Vatican cho biết, trong bài suy niệm đầu tiên được giảng ở Nhà Mẹ Cứu Thế ở Dinh Tông tòa, Linh mục Cantalamessa đã tập trung đề tài suy niệm vào Chúa Giêsu Kitô và Tạo dựng, Chính vì thế, lễ Giáng Sinh là là "lời kêu gọi mạnh mẽ" để chúng ta sống trong tinh thần thanh đạm và dè sẻn.


Linh mục Cantalamessa ghi nhận, khi hành động trên con người và trên toàn Tạo dựng, Chúa Kitô đã có các câu trả lời cho các "vấn đề cụ thể" của sự gìn giữ thiên nhiên. Qua giới răn về tình yêu cho người thân cận, Ngài giảng dạy cho con người "ý nghĩa đích thực của sự thống trị trên Tạo dựng". Quả vậy, con người vừa được phục vụ vừa phục vụ, có nghĩa là "vừa tôn trọng, vừa bảo vệ và vừa gìn giữ tạo dựng khỏi mọi khai thác lạm dụng".


Linh mục Raniero Cantalamessa giải thích: "Những người thân cận là những người ở gần chúng ta, đầu tiên là trẻ em và những người trẻ ngày hôm nay, những người mà chúng ta đang lấy đi khả năng để các em có thể sống trong một hành tinh có thể ở được, để các em có thể đi dạo mà không mang khẩu trang hay phải 'xây chỗ ở trên các hành tinh khác'".


Linh mục nói tiếp: "Vì thế chúng ta phải đặt Chúa Kitô vào trọng tâm của đời sống riêng của mình cũng như vào tầm nhìn của thế giới, đặt thiên tính-nhân tính của Chúa Kitô vào trọng tâm của hai yếu tố mà đặt chung với nhau sẽ trở thành "thực tế", có nghĩa là vũ trụ và lịch sử, không gian và thời gian, tạo dựng và con người.

Chúa Kitô, làm việc qua Thần Khí của Ngài, là yếu tố chính yếu cho một môi sinh kitô lành mạnh và thực tế vì Ngài có chức năng quyết định trên các vấn đề cụ thể trong việc gìn giữ tạo dựng, Ngài làm việc một cách gián tiếp qua con người và qua con người là trên tạo dựng. Ngài làm với Tin Mừng của mình và Thần Khí nhắc 'nhắc' cho tín hữu, làm sống động và tích cực Tin Mừng này trong lịch sử, cho đến ngày tận thế".

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch.

--------------
Jesus said to them, "If you fast, you will give rise to sin for yourselves; and if you pray, you will be condemned; and if you give alms, you will do harm to your spirits. When you go into any land and walk about in the districts, if they receive you, eat what they will set before you, and heal the sick among them. For what goes into your mouth will not defile you, but that which issues from your mouth, it is that which will defile you."
Tin Mừng Đức Giêsu theo Thánh Tô-ma (14/114)

PHAN ĐÌNH DIỆM GỞI

-----------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - PHU NU NGOAI TINH PDF Print E-mail

NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH

„Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. Lúc đó các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Người : "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-Sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?". Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: „Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi". Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất. Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Đức Giêsu, và người phụ nữ thì đứng ở giữa. Người ngẩng lên và nói: „Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?" Người đàn bà đáp: "Thưa ông, không có ai cả". Đức Giêsu nói: "Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi và từ nay đừng phạm tội nữa!". (Ga 8, 2-11)

Khi những vị kinh sư và pha-ri-sêu lôi người phụ nữ đến trước mặt Chúa Giêsu. Đám dân chúng tò mò đi theo, vây quanh Chúa Giêsu và người phụ nữ phạm tội, người nào trên tay cũng lăm lăm một hoặc hai cục đá, có cục bằng nắm tay, có cục lớn hơn, có cục bằng cả bàn tay xòe ra.

Họ chỉ chờ Chúa Giêsu nói một lời đồng ý với Luật Mô-Sê là những cục đá sắc nhọn kia sẽ bay tới tấp vào người phụ nữ khốn khổ, khốn nạn đang khổ sở, thẹn thùng nhục nhã, cúi gục mặt nhìn xuống đất, quần áo xốc xếch, mái tóc rối bời che phủ hết khuôn mặt, đứng giữa đám đông.

Chúa Giêsu thương cảm nhìn chị ta, xót xa người đàn bà tội lỗi. Ngài đã có kinh nghiệm về sự hận thù, sự nổi giận của đám kinh sư và pha-ri-sêu này khi Ngài tranh luận với họ về lời chứng của Ngài liên quan đến bản thân Ngài, "Họ liền lượm đá để ném Người, nhưng Đức Giêsu lánh đi và ra khỏi Đền Thờ" (Ga 8,59) nên Ngài thương xót cho người đàn bà tội lỗi đứng đó.

Ngài nhìn đám đông ồ ạt, hỗn độn, ồn ào, tức giận bừng bừng. Ngài không nói gì, chỉ lẳng lặng điềm đạm khoan thai ngồi xuống đất. Chúa Giêsu đọc được lòng độc địa thâm sâu của những vị kinh sư, tư tế và pharisêu này. Đối tượng họ muốn ném đá chính là Ngài, „Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người" vì thế Ngài rất đau buồn, vì biết chắc những người đó chỉ muốn hại mình. Ngài cúi mặt xuống, cũng có thể Ngài thương hại kẻ phạm tội nên không nhìn thẳng chị tránh cho chị sự xấu hổ, Ngài lấy tay vẽ ngoằn ngoèo trên đất.

Ngài biết rằng theo luật Mose:
Trong ba tội nặng phải chịu chết là 1. Phạm thượng. 2. Gian dâm. 3. Thờ ngẫu tượng.
• Nếu Ngài nói: „Theo luật Mose thì các ông cứ ném đá đi thì chính những gì Ngài đã làm khi đi rao giảng: như Ngài đã từng xưng mình là Con Thiên Chúa. Ngài ngồi đồng bàn với kẻ thu thuế, Ngài đụng vào chữa lành những người họ cho là tội lỗi như người cùi, người ăn xin, người mù, câm, điếc....
• Nếu Ngài nói không được ném đá là Ngài phá luật Mose thì đàng nào cũng chính Ngài là người sẽ bị những cục đá kia lao vào người mình.
Họ cứ hỏi mãi nên Ngài ngẩng đầu lên và nói: „Ai trong các ông sạch tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi".

Vẻ điềm đạm trong lời nói khôn ngoan uy quyền của Ngài có một mãnh lực to lớn khiến sự tức giận sùng sục của đám đông từ từ hạ xuống. „Ai trong các ông sạch tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi". Lời này Chúa Giêsu đánh thẳng vào tim óc của từng con người đầy tội lỗi mà vẫn cho rằng mình tốt lành, vẫn hiu hiu tự đắc cho là mình đạo đức, mình là kinh sư, tư tế hướng dẫn bao nhiêu giáo dân, mình là những tín hữu (Pha-Ri-Sêu). giữ lề luật nghiêm nhặt cơ mà.
Một lúc sau, tất cả các kinh sư, các người pha-ri-sêu và đám đông hiếu kỳ vây quanh người phụ nữ tội phạm lần lượt bỏ đi hết „chỉ còn lại một mình Đức Giêsu và người phụ nữ, người phụ nữ đứng ở giữa" (Ga.8,9b). Vâng, người phụ nữ phạm tội đang đứng giữa những cục đá mà đám đông đã để lại dưới chân họ.

Chúa Giêsu ngẩng đầu lên và lên tiếng với người phạm tội: „Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?". „-Thưa ông, không ai cả". „-Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi và từ nay đừng phạm tội nữa!" (Ga 8,11).
Trong ba năm đi rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu chỉ làm có hai việc chính yếu là thương yêu và tha thứ. Ngài tha thứ và khuyên răn đừng phạm tội nữa.

*
Tôi là một người trong đám đông, tôi chính là người bỏ hai cục đá trên tay xuống đất trước tiên và là người thứ nhất rời khỏi vòng tròn đám đông này. Lời nói của Chúa Giêsu khiến tôi giật mình, vội nhìn lại tâm hồn mình, thấy mình tội lỗi hơn ai cả, tội lỗi chất chồng theo năm tháng, bản thân chỉ là kẻ hèn mọn, xấu xa, tôi cũng đã có lần phạm tội như người phụ nữ này, sao tôi không tự ném đá tôi mà tôi lại lăm lăm trong tay hai cục đá to để sẵn sàng ném vào người phụ nữ chân yếu tay mềm kia?

Bao nhiêu tội lỗi, nào tham lam của cải, ưa chuộng vật chất, máy móc hiện đại, quần áo sang trọng, lúc nào cũng tích trữ mua thêm cái này, cái khác trong khi bao nhiêu người cần sự giúp đỡ của mình, mình vẫn làm ngơ. Các em bé mồ côi thiếu ăn thiếu mặc, những người cùi trong các trại phong thiếu thuốc men, quần áo và cần chăm sóc an ủi biết bao. Có một cái nhà để ở rồi mà vẫn còn cứ thu thu góp góp mua thêm nhà để cho thuê lấy thêm lợi nhuận và để phô trương. Tôi chỉ giao thiệp với những ai giàu có, nhiều bằng cấp, có địa vị, mới đáng cho tôi qụy lụy, kính trọng, trong khi thấy ai nghèo khó, quê mùa ít học thì tôi khinh khi không thèm nhìn đến. Thế thì đâu là bác ái theo Lời Chúa dạy.

Xét mình theo 10 Điều Răn Đức Chúa Trời và 6 Điều Răn Hội Thánh thì tội lỗi của tôi chồng chất vô vàn. Tội nào cũng là tội phạm đến Danh của Chúa; cũng đáng bị ném đá, chớ có phải chi tội ngoại tình mới bị ném đá đâu. Người phụ nữ phạm tội này nhiều khi vì hoàn cảnh ngang trái hay nghịch cảnh bị ép buộc, bị hiếp dâm v.v... thế mà chỉ người phụ nữ mới bị lên án? Còn người „nam nhi" cùng phạm tội thì sao? Sao luật của Do Thái thời đó và luật của Việt Nam giống nhau ở điểm thiên vị, trọng nam khinh nữ như thế ư !?

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:Tạ ơn Chúa, qua đoạn Phúc Âm này Chúa cho con nhận ra, khi mọi người phán đoán, lên án mình thế nào thì sau cùng chỉ còn mình với Chúa. Chỉ còn mình với tội lỗi mình gây ra thì mình phải có trách nhiệm với chính mình, với mọi người chung quanh mình, với chính Chúa mà thôi. Nếu mình cứ sống theo thói đời thì mình sẽ đi nghịch lại với mình, vì mình hay hùa theo đám đông và chỉ sống trong dư luận. Như thế tự mình sẽ đánh mất chính mình. Chúa tha tội và khuyên „đừng phạm tội nữa", nhưng mà mình vẫn yếu đuối, vẫn có thể phạm tội hoài.

*CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin dạy con biết dừng lại khi con có ý muốn xét đoán một ai. Xin dạy con biết nhìn lại mình dưới ánh sáng của Thánh Thần Chúa để con biết tránh xa tội lỗi. Xin giúp con can đảm vượt thắng chính mình để con biết sống bác ái, xứng đáng làm chứng nhân cho Chúa ở thế gian này. Amen.
Elisabeth Nguyễn (mùa chay 2017)

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - CN1MV-B-PHẢI CANH THUC PDF Print E-mail

Phải Canh Thức! Một Mệnh Lệnh

 CHÚA NHẬT 1 MÙA VỌNG-B

TIN MỪNG MAC 13, 33-37
03-12-2017 P. Trần Đình Phan Tiến

Thưa quý vị , thưa các bạn, nội dung Đoan Lời Chúa Chúa Nhật I MV ( B ) hôm nay cho chúng ta một Dụ Ngôn rõ ràng về "sự canh thức". Chúng ta sống trong thân xác hữ hình trong trần thế như một sự "chờ mong" ngày giờ Thiên Chúa xuất hiện. Tâm trang nầy theo nghĩa đen là tâm tarng "chờ mong " Đấng Cứu Thế của dân Israel ngày xưa, họ mong đợi một Đấng Cứu Tinh xuất hiện , để giải thoát họ khỏi những "nô lệ" của sự hữu hình.

Thánh Vịnh 79 hôm nay cho chúng ta một hình ảnh rõ nét về "sự mong đợi" Ơn Cứu Thế đến với họ. Không gì lớn lao và mạnh mẽ, uy quyền và dũng lực tuyệt đối từ Thiên Chúa, mà dân Israel mong đợi. Một sự mong đợi đúng nghĩa, mãnh liệt, tha thiết .

Vâng, sự mong đợi nầy là tâm tarng phải có dành cho tất cả những ai mong đợi Thiên Chúa đến với họ. Tâm trang mong chờ như một người lính canh mong trời sáng, con thơ mong mẹ hiền. Vâng, tâm trang mong chờ thiên Chúa đến để giải thoát, là một tâm tarng khao khát, tâm trang tình thức, tâm trạng vừa vui, vừa lo, vừa sợ hãi, vừa bồn chồn.

Như vậy tâm trạng nầy, hôm nay Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta trong Đoan Lời Chúa , Chúa Nhật I Mùa Vọng ( Mc 13, 33 -37), chỉ có 05 câu, rất dễ hiểu , dễ nhớ : " Như một Ông Chủ trẩy đi phương xa, chia cắt công việc cho gia nhân, và nhắn nhủ, khi trở về bất thình linh ,Ông Chủ phải thấy tất cả đều tỉnh thức.Như vậy họ mới được chúc phúc." Vâng, đấy là tất cả những gì mà Sứ Điệp Lời Chúa hôm nay nhắc nhớ cho chúng ta.

Sự tỉnh thức là một trang thái sẵn sàng, nói lên sự trung thành với chủ, mà như có lần Chúa Giêsu nói : " Các ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, thì Ta sẽ giao việc lớn cho các ngươi. Nếu các người không trung tín trong việc nhỏ, thì ai giao việc lớn cho các ngươi."

Như vậy, Mùa Vọng là "mùa canh thức", sự canh thức trong Thành Kinh dường như là sự đòi hỏi bắt buộc, bởi vì, nó nói lên tâm tư luôn sẵn sang chờ Chúa đến, không phải chỉ là sự chết, bởi vì bước qua sự chết là đến sự sống đời đời. Sự sống nơi Thiên Chúa mới chính là "mục đích sống". Bởi vì, sự sống viên mãn là sự sống bên cạnh Thiên Chúa. Trở về nguyên thủy của sự sống mà không có "kẻ cướp" nào cướp nổi.

Sự sống nguyên tuyền nơi Thiên Chúa, mới là sự sống đích thực chứ không phải như là người ta nói , nơi nầy , nơi kia là thành phố đáng sống, như : " Đà Nẵng là thành phố đáng sống".

Sự sống nơi Thiên Chúa là "sự sống đích thực", bởi vì, nơi Thiên Chúa không có sự chết. Hướng về Mùa Vọng là hướng về nơi không có sự chết.Một Mùa Vọng đích thực là một Mùa Vọng phải biết "tình thức".

Vậy thế nào là tình thức ?

Vâng, theo thánh Phao-lô thì : "Không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đảng". Như vậy, là phải canh tân đời sống chúng ta.

Như vậy, sự "canh thức " mà Chúa Giêsu nói trong trang Tin Mừng hôm nay phải chăng là một "lối sống " lành mạnh. Một sự thay đổi tích cực trong cuộc sống.

Vậy, muốn sống "canh thức" không gì khác hơn là lối sống "cập nhật " Lời Chúa. "Nén bạc", hoặc sự " cắt cử" công việc cho từng gia nhân chính là "trách nhiệm " bổn phận hằng ngày chúng ta đã lãnh nhận. Lời Chúa, làm cho chúng ta "tỉnh thức", bởi vì, Lời Chúa là sự "răn dạy" chúng ta , nhắc nhở chúng ta, giáo huấn chúng ta, hầu dẫn đưa chúng ta đến sự sống , và sống đời đời. Một sự sống mà chỉ có nơi Thiên Chúa, vì vậy, Lời Chúa là "Lời hằng Sống".

Chính Chúa Giêsu là "MẠCH SỐNG TRƯỜNG SINH ", bởi vì, Người đã lãnh nhận từ Chúa Cha, Đấng là chân lý của sự sống, nguồn sống vĩnh cửu. Như vậy, há chẳng phải chúng ta "muốn sống" và mong sống đời đời sao ? Vậy, chúng ta mong chờ sự sống là mong chờ Chúa đến mang lại nguồn sống vĩnh cửu cho chúng ta. Vâng, đó là ý nghĩa "đích thực của Mùa Vọng vậy.

Vâng, đó là ý nghĩa chung của Mùa Vọng, còn ý nghĩa riêng là "giờ chết" của từng người. Không ai mong cái chết, nhưng quy luật của sự sống chính là " cái chết". Bởi vì, không có sự chết thì sự sống không tồn tại. Sự chết là một sự "yên nghĩ" của thân xác, để đưa đến sự sống vĩnh cửu, mọi sinh vật đều phải chết, để có sự sống tồn tại.

Sự sống tồn tại chính là "sự chết" nơi thân xác. Sự bất toàn nơi thân xác chính là sự dẫn đưa đến sự sống vĩnh cửu. Nhưng, nếu sự sống vĩnh cửu ở đâu, nếu như không có Thiên Chúa? Dù khôn ngoan , hay ngu dốt, sang hèn, hay trung lưu. Con người, phải có sự sống đời đời. Nhưng, sự sống đời đời ấy , con người được sống với ai? Ai là nơi họ nương tựa vũng chắc vững bền, há chẳng phải là Thiên Chúa sao?!

SUY TƯ-CẦU NGUYỆN VỚI QUYẾT TÂM THỰC HÀNH: Vậy, tâm tình của Mùa Vọng là Mùa chuẩn bị tâm tình đón mừng Mầu Nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa đến lần thứ I, và chuẩn bị tâm hồn để được gọi về trong đời sống bất diệt của mỗi người. Chúng CON MỞ LÒNG ĐỂ THÁNH THẦN CHỈ DẪN biết chuẩn bị một tâm hồn tích cực để xứng đáng đón mừng Mầu Nhiệm Giáng Sinh.

Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng, Cha đã ban cho chúng con một Ngôi Lời làm Người, để cứu những ai sa ngã trở về cuộc sống vĩnh hằng. Xin cho mọi người nhận lãnh biết tỉnh thức chờ đợi ngày Con Cha Giáng Trần, đồng thời nhờ Người chúng con được kêu gọi vào cuộc sống vĩnh cửu nơi Cha. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con ./. Amen

ĐẠO BINH ĐỨC MẸ CHUYỂN

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 31