mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3108
mod_vvisit_counterHôm Qua5739
mod_vvisit_counterTuần Này14478
mod_vvisit_counterTuần Trước51888
mod_vvisit_counterTháng Này238122
mod_vvisit_counterTháng Trước192249
mod_vvisit_counterTất cả8474673

We have: 120 guests online
Your IP: 54.159.90.0
 , 
Today: May 30, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 116 = TIM GIUA DONG DOI PDF Print E-mail

Tìm gặp Thiên Chúa giữa lòng đời
01-01-2016 Lm. Inhaxiô Trần Ngà

Theo ánh sáng của ngôi sao lạ, ba nhà chiêm tinh đã tìm đến cung điện của vua Hê-rô-đê để thờ lạy kính bái, vì nghĩ rằng nếu có vị vua mới sinh thì ắt vua đó phải sinh ra nơi cung vàng điện ngọc, nơi chốn cao sang. Nhưng thực ra không phải thế. Khi ba vị đến ngay cung điện vua Hê-rô-đê và hỏi: "Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Ngài xuất hiện bên phương đông, nên chúng tôi đến bái lạy Ngài" thì vua Hê-rô-đê hết sức ngạc nhiên và bối rối. (Mt 2, 2)

Bấy giờ "nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu. Họ trả lời: "Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng: "Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời." (Mt 2, 4-6)

Thật bất ngờ, Chúa Cứu Thế không sinh ra trong cung vàng điện ngọc mà lại sinh ra trong nơi quê mùa heo hút, nơi làng Bê-lem là phần đất nhỏ bé của miền Giu-đa.

Như thế, nhờ ánh sáng từ Kinh Thánh soi chiếu mà vua Hê-rô-đê, cả triều thần của vua cũng như ba nhà chiêm tinh biết được nơi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Cũng nhờ ánh sáng nầy, ba nhà chiêm tinh tiếp tục đến tận nơi để thờ lạy và dâng lễ vật cho Ngài, tại một nơi nghèo nàn tầm thường mà ba vị không ngờ trước được.

Hôm nay, không có ngôi sao lạ nào xuất hiện trên bầu trời để soi đường cho chúng ta đi tìm Chúa, nhưng chúng ta có một ánh sáng khác rực rỡ hơn giúp ta tìm gặp Ngài. Đó là ánh sáng của Lời Chúa, như lời Thánh Vịnh: "Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi." (Thánh vịnh 119, câu 105)

Vậy ánh sáng Lời Chúa soi đường cho chúng ta tìm thấy Chúa nơi đâu?

Ơ nơi mà không mấy ai tin là có: Ở ngay trong nhà, trong xóm chúng ta. Thật quá bất ngờ!

Ba nhà chiêm tinh ngày xưa ban đầu cứ ngỡ rằng vua mới ra đời ắt phải sinh ra trong cung điện Hê-rô-đê, không ngờ Lời Chúa lại chỉ cho họ tìm gặp Đấng Cứu Thế mới sinh tại một làng quê Bê-lêm hẻo lánh, trong hình hài một trẻ sơ sinh yếu ớt, tại một túp lều nghèo nàn đơn sơ.

Hôm nay cũng thế, ban đầu chúng ta cứ tưởng Chúa chỉ ngự trên chốn trời cao, Chúa chỉ hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể, chỉ ngự trong các thánh đường... nào ngờ Chúa cũng hiện diện trong chính gia đình chúng ta, trong thôn xóm nghèo nàn của chúng ta.

Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, trong tâm thư gửi các gia đình đã viết: "Thiên Chúa đồng hoá với con người, với những người trong gia đình. Thiên Chúa là một với người cha, người mẹ, người bạn trăm năm, người con trong gia đình."

Qua dụ ngôn về ngày phán xét cuối cùng trong Tin Mừng Mát-thêu, Chúa Giê-su tỏ cho thấy những ai cho những người đói khát đầu đường xó chợ một bát cơm thì Chúa nói là họ cho Chúa ăn. Những ai cho người rách rưới hoặc mình trần một manh áo, thì Chúa nói là họ đã cho Ngài mặc. Những ai cho người sa cơ thất thế không nơi nương tựa được trú ngụ một thời gian thì Chúa nói là họ đã cho Chúa trọ nhà... Nói như thế, Chúa Giê-su tự đồng hoá mình với mọi người chung quanh. Nói khác đi, Chúa Giê-su khẳng định rằng Ngài là một với mỗi người chung quanh; Ta làm gì cho họ là làm cho chính Ngài. (xem Mt 25, 31-46)

Khi chưa nhận biết Đức Giê-su là Thiên Chúa, Phao-lô ra tay bách hại các môn đệ của Ngài dữ dội. Vì thế, ông đã bị quật ngã trên đường Đa-mát và có tiếng Chúa Giê-su vang lên giữa thinh không: "Sao-lô, tại sao ngươi bắt bớ Ta?" Phao-lô hết sức kinh hoàng: "Thưa Ngài, Ngài là ai?" Có tiếng từ trời đáp: "Ta là Giê-su mà ngươi đang bắt bớ". (Cv 22, 6-9). Chính từ hôm đó, Sao-lô (tức thánh Phao-lô tông đồ) mới giác ngộ rằng các tín hữu cũng chính là Chúa Giê-su, bắt bớ họ là bắt bớ chính Chúa.

Chính những Lời Chúa dạy trên đây là ánh sao sáng, còn sáng hơn sao Bê-lem năm xưa, soi sáng cho chúng ta biết Chúa đang ở ngay trong gia đình, trong làng xóm của chúng ta, để chúng ta đến hầu hạ phục vụ và dâng lễ vật cho Ngài.

Lễ vật của chúng ta không phải là vàng, nhũ hương và mộc dược nhưng là một tấm áo cho cha, một bát cơm cho mẹ, là sách vở bút mực cho con cái học hành, là sự ân cần săn sóc cho những người đau khổ chung quanh chúng ta.

Đó là những lễ vật quý báu mà Chúa Giê-su đang thiết tha chờ đợi. Ước gì chúng ta mau mắn và quảng đại hiến dâng cho Ngài.

Linh Mục Inhaxiô Trần Ngà

 

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 115 = SONG MAU NHIEM GS PDF Print E-mail

Số 74: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Wednesday, December 24, 2015.

Quảng Trần C.Ss.R

SỐNG MẦU NHIỆM GIÁNG SINH GIỮA ĐỜI THƯỜNG

"Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa Thương" (Lk 2: 14)

Ngày nay, lễ Thiên Chúa Giáng sinh không đơn thuần là một lễ chỉ dành riêng cho người Kitô giáo, mà nó trở thành lễ cho toàn thể nhân loại. Vì thế chúng ta không lấy làm ngạc nhiên đi đâu cũng nghe nói: Happy Holidays (những ngày nghỉ hạnh phúc – Holiday – được ghép bởi: Holy – Day: ngày thánh), hoặc Merry Christmas (chúc mừng lễ Giáng Sinh). Nhưng thử đặt câu hỏi: những người nói và chúc nhau Merry Christmas nhưng trong lòng đã có Christ – Đức Kitô chưa?

Biên cố Thiên Chúa giáng sinh là một biến cố của sự thinh lặng, của ẩn dật, của chiêm ngắm tình thương Thiên Chúa ở giữa con người: "Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa Thương" (Lk 2: 14). Thế nên, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã chia sẻ "Christmas celebrations are often full of sound. It would be good for us to make room for silence, to hear the voice of Love" (Các buổi lễ Giáng Sinh thường đầy tiếng ồn ào. Thật là tốt cho chúng ta nếu tạo ra không gian thinh lặng, để nghe được lời gọi của Yêu Thương).

Lời mời gọi yêu thương không đến từ những sự thay đổi đột ngột, hay những can thiệp lạ lùng của Thiên Chúa vào đời sống thường nhật của chúng ta, điều này có nhưng rất hiếm khi. Lời mời gọi yêu thương của Thiên Chúa phát xuất từ lối sống, sự cố gắng trao ban mỗi ngày của ta. Đời sống của ta chỉ là ánh sáng khi mỗi ngày sống của ta không ngừng đẩy lui bóng tối, và xây dựng yêu thương. Vì "điều đã được tạo thành nơi Ngôi Lời là sự và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. Ánh sáng chiếu soi bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng" (Ga 1: 4-5).

Chuyện kể rằng: có một nữ công nhân làm việc trong nhà máy chế biến thịt đông lạnh, vì là tổ trưởng nên hàng ngày sau khi tan làm, cô đều đi vào kho đông lạnh để kiểm tra cần thận trước khi về.

Hôm đó, cũng như thường lệ, cô đi vào đó và đột nhiên, cửa phòng đóng sầm lại. Vì giờ tan làm nên không còn một ai ở lại và không ai biết cô bị nhốt bên trong.

Cô sợ hãi đập cửa, hét khản cổ họng để vớt vát chút hy vọng mong manh. Thế nhưng, cô càng hét lên, nhà máy càng tĩnh lặng và không ai đáp lại cô. Cô rơi vào tuyệt vọng, cả người cô đông cứng vì lạnh, đang dần đuối sức thì bất ngờ, cánh cửa mở ra, bác bảo vệ đã cứu cô ra ngoài.

Cô ra ngoài an toàn. Hôm sau, cô đến để nói lời cảm ơn với bác, cô hỏi:

"Bác ơi, cháu đang thắc mắc là tại sao hôm qua, mọi người đã tan làm về hết mà bác vẫn biết cháu bị mắc kẹt bên trong rồi vào cứu cháu ạ!".

Bác bảo vệ mỉm cười trả lời:

"Tôi làm việc ở đây là 40 năm rồi. Hàng ngày đều có hàng trăm công nhân ra ra vào vào nhưng chỉ có cô là người duy nhất chào hỏi tôi mỗi sáng sớm và chiều về lại chào tạm biệt tôi.

Sáng hôm qua, khi đi làm cô vẫn chào hỏi tôi nhưng sau khi tan làm, tôi không nghe thấy tiếng cô chào:"Tạm biệt bác, hẹn gặp bác vào ngày mai!".

Chờ một lúc lâu không thấy cô ra, tôi quyết định vào trong xưởng tìm xem thế nào. Tìm mãi, tìm mãi, cuối cùng tôi nghe thấy có tiếng khóc trong này, thế là tôi mở cửa".

Nữ công nhân cười tươi, rối rít cảm ơn và chào bác bảo vệ rồi ra về.!!!

Suy nghĩ và hành động: Lời mời gọi yêu thương không nhất thiết phải đến từ những hành động, cử chỉ vĩ đại. Nó khởi đi từ những hành động cử chỉ nhân bản hết sức cụ thể, nhỏ bé trong đời thường. Bạn chỉ có thể đẩy lui bóng tối sự dữ thế gian khi ban đang là ánh sáng cho những người xung quanh với những công việc thường ngày của bạn. Ước mong cầu chúc Merry Christmas của bạn đến những người khác trong mùa Ân Thánh này có Christ – Chúa Kitô. Amen.

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R

Mission Church, Boston

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
-----------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # # 114 = VE LUA HOA NGUC PDF Print E-mail

Nov 28 at 7:36 PM
ĐƯỜNG RỖI LINH HỒN: Bài thứ hai mươi sáu- Về Lửa Hỏa Ngục

I. Hình khổ dữ tợn nhất kẻ dữ hằng chịu cho đến đời đời là hình khổ lửa thiêu, mà lửa đó chính là Hỏa ngục.

Ngay ở đời này cũng không có hình khổ nào sợ hãi và dữ dằn cho bằng hình khổ lửa thiêu. Nhưng lửa Hỏa ngục nung đốt kẻ dữ lại còn mạnh mẽ, rát rúa gấp nghìn lần lửa ở đời này, vì Chúa đã dùng nó để phạt kẻ dữ đã xúc phạm đến Người!
"Hỡi phường bị chúc dữ, hãy xéo đi xa ta, mà vào lửa đời đời" (Mt 25,41). Đó là án của Chúa phạt kẻ dữ.
Vì sao án ghê sợ này lại chỉ nói riêng đến lửa? Vì ngũ quan con người cho thấy, không hình khổ nào dữ tợn và ghê sợ cho bằng hình khổ lửa thiêu.
Ôi lạy Chúa, đáng lẽ con phải bị thiêu đốt trong lửa này từ bao năm rồi! Nhưng Chúa vẫn thương chờ đợi, chờ đợi để con đốt lửa kính mến Chúa vốn là lửa êm ái trong lòng con, cho con khỏi bị lửa ghê gớm của Hỏa ngục thiêu đốt. Lạy Chúa là Đấng tốt lành vô cùng, con xin kính mến Chúa và ước ao được kính mến Chúa đời đời.

II. Lửa thế gian chỉ làm khổ thân xác chứ không làm khổ linh hồn được. Còn trong lửa Hỏa ngục, linh hồn kẻ dữ phải chịu thiêu đốt rát rúa vô cùng. Này bạn, một tàn lửa ở lò bật ra bạn không chịu nổi, vào một cái phòng nơi nóng, bạn thấy khó chịu, gặp những ánh nắng gay gắt, bạn đủ kêu váng đầu, váng óc thì bạn chịu sao được lửa Hỏa ngục. Mà ở Hỏa ngục, hình khổ ấy sẽ kéo dài đời đời!
Ôi lạy Chúa là Đức Chúa Cha, xin đừng để cho Máu Thánh châu báu Chúa đã đổ ra trở thành vô ích đối với con. Xin cho con biết ăn năn đau đớn các tội lỗi con đã phạm và biết kính mến Chúa.

III. "Ai trong chúng ta ở gần được ngọn lửa thiêu? Ai trong chúng ta ở gần được lửa lò muôn kiếp?" (Is 33,14).
Con dê con bị con ác thú cấu xé thế nào thì kẻ dữ trong Hỏa ngục cũng bị cấu xé, và hun đúc dữ tợn như vậy. Lửa Hỏa ngục thiêu đốt kẻ dữ luôn mãi, nhưng không bao giờ làm nó chết đi cả.
Thánh Phêrô Đamianô kêu lên rằng: "Hỡi kẻ tội lỗi, hỡi quân ăn ở buông tuồng, các ngươi cứ làm cho vui thỏa xác thịt đi! Nhưng hãy biết rằng một ngày kia, những việc ô uế xấu xa, tội lỗi các ngươi đã làm sẽ trở thành những thứ nhựa cháy, càng làm tăng sự nóng nảy, và khủng khiếp hơn nữa cho đến đời đời".
Ôi lạy chúa, biết bao lần con đã khinh dể và quên mất Chúa! Xin Chúa tha thứ, và từ nay đừng để con xa lạc Chúa nữa. Con rất đau đớn vì đã xúc phạm đến Chúa. Bây giờ con xin hứa luôn kính mến Chúa. Xin Chúa hãy thương ban cho con được ơn nghĩa cùng Người.

Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, xin hãy cứu con khỏi sa Hỏa ngục.

http://editor.wix.com/html/editor/web/renderer/edit/9c28eedd-b1cc-4a70-b99b-d806fbf74093?metaSiteId=12d9aef4-5259-b6b5-6419-d0560438e0e3&editorSessionId=A99DB16D-25EB-4ECF-9D38-BB0829ADEB43

Kinh chuyen,QPGod bless you!www.tonghoimancoi.org

--------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH #113= HANG RAO KEM GAI CUA TOI PDF Print E-mail

Hàng rào kẽm gai của tôi (TÔI CẦN DẸP HÀNG RÀO NÀY)
21-11-2015 HY. Nguyễn Văn Thuận

Những trại tập trung ở Dachau, ở Auschwitz vô kinh khủng, nhưng người ta có thể nhìn thấy được, trên bản đồ có chỉ nó nằm ở vùng nào, nước nào.

Giờ đây còn những trại tập trung,những Dachau mới, Auschwitz mới, rộng hơn thế giới này, cái thế giới được gọi là tự do, của con người.

Nhưng phân nửa có thể trông thấy, và phân nửa không thấy được.

Nạn nhân là những người bị giam cầm khốn khổ, bởi bất công, bởi áp bức bóc lột.

Ai lưu ý mới trông thấy được,dù chiến tranh chấm dứt, nó vẫn còn. Có hàng rào kẽm gai bao bọc họ, "dây kẽm gai" của bất công do người áp bức, bóc lột dựng lên, "dây kẽm gai" do sự hững hờ của con tạo ra.

Mỗi ngày bao nhiêu anh em con ở Châu Á, Châu Phi, Châu Mỹ Latinh,ở Việt Nam, Trung Quốc, Cuba,ở Nam Tư, bao nhiêu anh em đang lê bước trên đường tử nạn, lên núi Calvariô của họ.

Họ là Chúa Giêsu bị bỏ rơi, bị lãng quên, bị kỳ thị cách bất công độc ác.

Vì con sợ bẩn tay, sợ liên lụy đến bản thân con.

Vì con tiếc nuối đời xa hoa, tiêu thụ, sung sướng của con.

Nên con không muốn nhớ, không muốn biết đến họ, nhưng thật sự vẫn sờ sờ đó, trách nhiệm vẫn đè nặng lương tâm con.

Xin Chúa cho con can đảm phả tan cái "hàng rào kẽm gai" của ích kỷ, hèn nhát, kỳ thị, vụ lợi đang siết chặt thế giới trong vòng vây của nó, mà con là một trong những đồng lõa đã được dựng lên nó.

ĐBĐM chuyển

------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 112= ONG DA KEU GAP CHUA PDF Print E-mail

Nov 16 at 10:53 PM
Xuống mau đi (17.11.2015 – Thứ ba Tuần 33 Thường niên)

Giakêu dạy cho chúng ta biết cách tìm kiếm Chúa trong đời. Phải ước ao cho mãnh liệt, rồi ta sẽ được soi sáng để tìm ra con đường...

ÔNG DA-KÊU : Xuống mau đi !

Lời Chúa: Lc 19, 1-10

Sau khi vào Giêrikhô, Ðức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Và kìa, có một người tên là Giakêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Ðức Giêsu là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Ðức Giêsu, vì Người sắp đi qua đó. Khi Ðức Giêsu tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: "Này ông Giakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!" Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ!" Còn ông Giakêu thì đứng mà thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, này đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã cưỡng đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn." Ðức Giêsu nói về ông ta rằng: "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Ápraham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất."

Suy niệm:

Ở thành phố Giêricô không chỉ có anh mù Báctimê ngồi ăn xin,

mà còn có ông Giakêu, đứng đầu các người thu thuế.

Ông là người giàu có, nhưng thật ra ông là người nghèo,

vì ông bị mọi người khinh rẻ bởi cái nghề thu thuế của ông.

Giakêu đi chung với đám đông, theo sau Đức Giêsu.

Ông có một khao khát mãnh liệt là được thấy mặt Ngài,

vì chắc ông đã nghe nhiều người nói về vị ngôn sứ khác thường ấy.

Giêsu không khinh giới thu thuế, trái lại còn kết bè kết bạn với họ.

Giêsu là ai? Đó là người ông tìm cách gặp mặt (c. 3).

Có hai cản trở khiến cho cuộc gặp gỡ trở nên khó khăn.

Đám đông vây quanh Đức Giêsu khiến ông không thấy Ngài.

Hơn thế nữa, thân hình ông lại thấp bé.

Nhưng Giakêu không dễ nản lòng.

Ông chạy đón đàng trước và leo lên một cây sung để thấy Đức Giêsu,

vì ông biết thế nào Ngài cũng đi qua đó.

Như thế ông đã vượt qua được đám đông và sự thấp bé của mình.

Để vượt qua thì phải chạy chứ không đi từ từ,

và phải vất vả leo lên cao, vượt lên trên cái tôi nhỏ bé.

Giakêu khao khát đến mức nào mới dám nghĩ và dám làm như vậy.

Điều mà Giakêu không ngờ là Đức Giêsu đã dừng lại nơi cây sung,

và ngước mắt nhìn lên ông đang nằm bò trên cây như một đứa trẻ.

Ánh mắt của Ngài kéo theo hàng trăm cái nhìn khác của đám đông.

Giakêu chắc xấu hổ luống cuống, còn Đức Giêsu thì hạnh phúc tràn trề.

Dường như Ngài quên đám đông, để chỉ nghĩ đến con chiên lạc này.

"Giakêu, xuống nhanh đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông" (c. 5).

Đây là một lời hối thúc dịu dàng và một đề nghị bất ngờ.

Giakêu ngỡ ngàng kinh ngạc trước ánh mắt ấy, lời nói ấy.

Ông đã nhanh chóng leo xuống và dẫn Đức Giêsu về nhà mình.

Đường từ gốc sung về nhà ông bao xa, ta không biết,

nhưng chắc chắn đó là đoạn đường đầy niềm vui.

Giakêu bỗng thấy mình mất đi mặc cảm tự ti, lấy lại được danh dự,

vì Đức Giêsu sắp đến nhà ông, căn nhà ít ai muốn đến (c. 7).

Ông chỉ muốn thấy mặt Ngài, còn Ngài lại muốn vén mở lòng mình.

Cách cư xử của Ngài đối với một người tội lỗi như ông

đã làm lòng ông tan chảy và mời gọi ông đổi đời.

Những thứ ông từng say mê, bây giờ chẳng có gì hấp dẫn.

"Tôi xin cho người nghèo nửa tài sản của tôi..." (c. 8).

Giakêu đã hoán cải một cách bất ngờ, tự nguyện, sâu xa và cụ thể.

Cuộc đổi đời của Giakêu là kết quả của việc hai người đi tìm nhau.

Không phải chỉ Giakêu mới là người đi tìm.

"Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất" (c. 10).

Giakêu dạy cho chúng ta biết cách tìm kiếm Chúa trong đời.

Phải ước ao cho mãnh liệt, rồi ta sẽ được soi sáng để tìm ra con đường,

ngay cả khi ở trong tình huống tưởng như tuyệt vọng.

"Hôm nay ơn cứu độ đã đến cho nhà này" (c. 9).

Giakêu đã quảng đại và vui sướng mở lòng để đón lấy ơn cứu độ đó.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

sám hối không phải là điều dễ dàng,

bởi lẽ chúng con không đủ khiêm tốn

để nhận mình lầm lỗi.

Nhưng xin đừng quên ban cho chúng con

niềm vui của Giakêu,

hạnh phúc vì được tự do và được yêu mến.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org
HAIL MARY, full of grace, the Lord is with thee. Blessed art thou among women, and blessed is the fruit of thy womb, Jesus. Holy Mary, Mother of God, pray for us sinners, now and at the hour of our death, Amen.

GLORY BE to the Father, and to the Son, and to the Holy Spirit. As it was in the beginning is now, and ever shall be, world without end. Amen

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 22