mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1294
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này11889
mod_vvisit_counterTuần Trước56369
mod_vvisit_counterTháng Này198762
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7999160

We have: 97 guests online
Your IP: 54.211.56.110
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 92 = CHUA CHUA LANH PDF Print E-mail

Chữa lành (Chúa Nhật XIII TN, năm B) - TRẦM THIÊN THU

TIN MỪNG MAC-CÔ 5, 21-43 : Chúa Chữa lành

(Chúa Nhật XIII TN, năm B)

Kiếp phàm nhân có rất nhiều nỗi khổ, đủ kiểu và đủ mức độ, tóm tắt trong bốn lĩnh vực chính: Sinh, Bệnh, Lão, Tử. Trong tứ khổ đó, cái "đệ nhị khổ" là thứ khổ dai dẳng nhất: Bệnh tật. Bệnh thể lý là cái khổ rõ ràng rồi, nhưng còn cái khổ còn "dữ dội" hơn, đó là "tâm bệnh" và "bệnh tâm linh".

Trước mắt Thiên Chúa, chúng ta thật quý giá, luôn được Ngài trân trọng và mến thương (Is 43:4). Có bệnh thì vái tứ phương, còn nước còn tát. Thể bệnh còn vậy, huống chi tâm bệnh. Thiên Chúa sẽ chữa lành chúng ta ngay nếu chúng ta sám hối. Vua Đa-vít phạm "lưỡng tội" (gián tiếp giết Urigia và cướp vợ của Urigia), nhưng ông đã sám hối nên được Thiên Chúa "chữa lành" – tha thứ và không kết án tử (2 Sm 12:13); tướng cướp Dismas (cùng bị đóng đinh với Chúa Giêsu) chỉ xin lỗi một lời liền được Chúa Giêsu "chữa lành" tâm bệnh và cho theo vô Thiên Đàng ngay đêm hôm đó (Lc 23:42-43). Và còn rất nhiều trường hợp như vậy mà chúng ta không biết!

Chúng ta cũng đã bao lần được Thiên Chúa "chữa lành" qua Bí Tích Thương Xót – Bí Tích Hòa Giải. Càng sống lâu càng được chữa lành nhiều. Vì thế, chúng ta phải biết chúc tụng và tạ ơn: "Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài, vì đã thương cứu vớt, không để quân thù đắc chí nhạo cười con" (Tv 30:2). Với trí óc phàm nhân, chúng ta không thể nào hiểu nổi việc Chúa thực hiện vì yêu thương chúng ta: "Lạy Chúa, từ âm phủ Ngài đã kéo con lên, tưởng đã xuống mồ mà Ngài thương cứu sống" (Tv 30:4).

Trình thuật Mc 5:21-43 cho chúng ta biết Chúa Giêsu chữa lành hai con người, một lớn và một nhỏ.

Hôm đó, Đức Giêsu vừa từ thuyền lên bờ Biển Hồ, một đám người rất đông liền tụ lại quanh Ngài. Lúc đó, có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia tới sụp xuống dưới chân Ngài và khẩn khoản nài xin Ngài đến đặt tay cứu sống con gái nhỏ của ông, vì nó gần chết. Khi Ngài theo ông về nhà ông, một đám rất đông kéo theo và chen lấn Ngài.

Trong đám đông đó có một bà bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Bà nghe đồn về Đức Giêsu nên cố lách qua đám đông để đến phía sau và sờ vào áo Ngài. Bà chỉ mong sờ được vào áo Ngài thôi thì sẽ được chữa lành ngay. Quả thật, vừa chạm vào áo Ngài thì máu trong bà liền cầm lại, bà cảm thấy trong mình được khỏi bệnh.

Lúc đó, Đức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Ngài liền quay lại giữa đám đông mà hỏi xem ai đã sờ vào áo Ngài. Các môn đệ vừa ngạc nhiên vừa mắc cười, đám đông chen lấn như thế, ai đã sờ vào Ngài thì có trời mới biết. Đúng, phàm nhân không thể biết, và chỉ có trời biết. Trời là Thiên Chúa, mà Thiên Chúa chính là Thầy Giêsu đấy thôi. Vâng, Ngài biết rõ nên Ngài ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Có tật giật mình. Bà này sợ phát run lên vì bà biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Ngài, và thú thật ngọn nguồn. Ngài cười và nhẹ nhàng nói: "Này bà Hai, chính LÒNG TIN của bà đã cứu chữa bà đấy. Bà hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh. An tâm nhé, bà Hai!".

Ngay khi Đức Giêsu còn đang nói với bà Hai như vậy, có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo rằng con gái ông chết rồi, đừng làm phiền Thầy nữa. Đức Giêsu nghe được nói vậy liền bảo ông trưởng hội đường: "Ông đừng sợ, chỉ cần TIN thôi!". Rồi Ngài không cho ai đi theo mình, trừ ba đệ tử ruột (Phêrô, Giacôbê và Gioan). Đến nhà ông trưởng hội đường, Đức Giêsu thấy người ta khóc lóc thảm thiết, Ngài bảo họ: "Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!". Họ chế nhạo Ngài. Đúng là người trần, mắt thịt. Chả biết quái gì còn chảnh!

Chuyện nhỏ! Chúa Giêsu bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi vào nơi con bé đang nằm. Ngài cầm lấy tay nó và nói: "Ta-li-tha Kum" (Ταλιθά κούμ[ι]) – nghĩa là "Bé ơi, bé trỗi dậy đi!" (ta-li-tha là "con bé" hoặc "bé gái"). Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Ai nấy kinh ngạc sững sờ, mắt chữ O, miệng chữ A, há hốc nhìn nhau, như kiểu ngày nay người ta thường nói: "Bó tay!". Chứ còn gì nữa! Tuy nhiên, Đức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn. Tiếng khóc trở thành tiếng cười, hạnh phúc ngập tràn...

Chúa Giêsu chữa lành thể bệnh, nhưng Ngài muốn chúng ta quan tâm tâm bệnh. Được yêu thương thì phải biết yêu thương, được chữa lành thì cũng phải biết chữa lành: "Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành! Nó chẳng biết thương người đồng loại, mà lại dám xin tha tội cho mình! Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận thì ai sẽ xin tha tội cho nó? Hãy nhớ đến ngày tận số mà chấm dứt hận thù, nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết mà trung thành giữ các điều răn" (Hc 28:2-6). Đọc mấy câu này mà thấy "nhột gáy" hết sức. Vì thế, rất có thể người ta "ngại" nhắc tới đoạn Kinh Thánh này!

Để được chữa lành, chúng ta cùng chữa lành lẫn nhau bằng cách noi gương tác giả Thiên Chúa cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin đoái thương, này con đang kiệt sức, chữa lành cho, vì gân cốt rã rời (Tv 6:3); xin thương xót và chữa lành con, quả thật con đắc tội với Ngài" (Tv 41:5). Và hãy ghi nhớ câu này: "Lành dữ, sống chết, giàu nghèo, tất cả đều do Đức Chúa" (Hc 11:14).

Ai cũng bị bệnh, cả thể bệnh và tâm bệnh, nên luôn cần được chữa lành. Muốn được chữa lành thì phải thành tâm cầu xin ơn chữa lành (*).

Lạy Thiên Chúa, xin thêm đức tin cho chúng con và giúp chúng con biết mau mắn đến với Ngài để được chữa lành cả hồn và xác, đồng thời cũng thúc giục chúng con luôn mau mắn chữa lành cho nhau. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

-------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # THU THACH MOI BIET PDF Print E-mail

Số 64: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, May June 22, 2015.

LÚC THỬ THÁCH MỚI BIẾT ĐỨC TIN Ở MỨC NÀO

"Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi mà Thầy chẳng lo gì sao?" (Mk 4: 38)

Nếu có ai đó nói rằng không sợ hãi, không lo lắng trước các vấn đề khó khăn, nguy hiểm của cuộc sống thì e rằng người đó đang nói không thật lòng. Lo lắng và sợ hãi là chuyện phải có và đương nhiên trong đời sống của chúng ta. Nhưng nếu lo lắng và sợ hãi quá mức mà quên đi sự giới hạn, bất lực của con người trước các vấn đề, các thực tại của đời sống là không tốt; và quên đi sự kêu cầu trợ giúp từ Thiên Chúa thì lo lắng, sợ hãi đó là đáng trách.

Khi đã cố gắng hết sức bình sinh mà không giải quyết được các vấn đề nan giải của cuộc sống nếu ta rơi vào thất vọng là điều không thể chấp nhận được của những người có đức tin. Vì lẽ, Thiên Chúa của chúng ta là Đấng "mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người" (Mk 4: 41). Chúa luôn luôn hiện diện với ta, đôi khi Ngài im lặng đến nỗi ta tưởng Ngài vắng bóng, hay Ngài ngủ say. Bổn phận của chúng ta là có đủ niềm tin phó thác cho quyền năng và sự quan phong của Thiên Chúa không?

Chuyện kể rằng:

Một sĩ quan người Anh cùng gia đình xuống tầu đi tới một miền xa lạ. Đang lênh đênh trên biển thì bỗng có giông bão khủng khiếp ập tới. Hành khách trên tầu cuống cuồng lo sợ, nhất là bà vợ của viên sĩ quan. Bà thấy ông vẫn bình thản thì bực bội và trách ông không quan tâm đến nỗi lo lắng của bà và các con.

Ông này ra khỏi phòng một lát rồi trở lại, ông nghiêm nét mặt, rút kiếm ra dí vào ngực vợ.

Bà vợ hơi tái mặt, nhưng lát sau bà phá lên cười.

Viên sĩ quan hỏi: Thấy mũi kiếm sắp đâm vào người mà em không sợ sao?

Việc gì em phải sợ? Em biết anh vẫn thương em mà.

Thế tại sao em bắt anh phải sợ khi anh biết Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta? Và cơn bão này cũng ở trong bàn tay Thiên Chúa?

Cùng suy nghĩ và hành động: Có những lúc khó khăn ập đến nếu ta quên Chúa, sau đó ta có giật mình và nài xin Chúa ban thêm ĐỨC TIN cho ta không?
--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church

Emal: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
-----------------

 
TIM GAP CHUA TU NHANH # 91= TIN THAC NOI NGAI PDF Print E-mail

Jun 19 at 8:25 AM

LẠ

Nơi khoang thuyền, Chúa ngủ say

Mệt nhoài rong ruổi một ngày khắp nơi

Nói khô miệng biết bao lời

Chân cũng rã rời, bụng lại đói meo

Chỉ tranh thủ chợp mắt mau

Mà phàm nhân vẫn xôn xao quấy rầy:

"Thầy ơi, xin thức dậy ngay

Thuyền nan sóng vỗ bên này, bên kia

Thế này chết chắc thôi mà

Thầy ơi, mau dậy cứu nguy mọi người!"

Sóng xô dữ, Chúa vẫn cười:

"Cớ sao lòng dạ các người kém tin?"

Ngài truyền cho gió phải im

Và rồi sóng biển lặng yên như tờ

Nhìn nhau ai cũng ngẩn ngơ

Ôi chao, quyền phép diệu kỳ vậy sao?

Xin thương, lạy Đấng tối cao!

Đời con lắm lúc lao đao khốn cùng

Tưởng rằng đời thế là xong

Không còn xoay xở, hết phương cách rồi

Trời âm u bỗng sáng tươi

Đường cùng lại hóa đường dài thênh thang

Biển đời bỗng lặng như không

Thì ra Thiên Chúa quan phòng trước, sau

Thuyền đời con hết nghiêng chao

Bởi Ngài vẫn mãi thương yêu an bài

Xin thương tha thứ con đây

Bởi lòng tin đã lung lay, nghi ngờ

Tạ ơn Ngài dạy con lo

Dạy đừng mê muội, dại khờ, kém tin!

KHA ĐÔNG ANH

TÍN THÁC

Tai nghe, mắt thấy sự đời

Trong lòng suy niệm rạch ròi trước sau

Dẫu đời là cuộc bể dâu

Nhưng con tín thác Tình Yêu Chúa Trời

Noi gương Đức Mẹ mà thôi

Chứ con vẫn nặng một đời tội nhân

Ngày sai, tháng lạc, năm lầm

Sớm khuya trông cậy Hồng ân Chúa Trời

Nguyện xin Đức Mẹ giúp lời

Để con được Chúa mỉm cười ngày đêm

KHA ĐÔNG ANH

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 91= NIEM TIN THIEN CHUA PDF Print E-mail

Số 63: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, May June 15, 2015.

NIỀM TIN THIÊN CHÚA ĐÃ ĐƯỢC GIEO SẴN NƠI LÒNG CON NGƯỜI

"Đêm hay ngay, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nảy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết." (Mk 4: 27)

Con người là gì? Có rất nhiều định nghĩa! Con người là động vật có lý trí? Với Pascal thì "con người là cây sậy biết đi" vì ông ý thức rõ thân phận mỏng manh yếu đuối của kiếp người. Nhưng có lẽ định nghĩa được nhiều người ưa thích nhất đó là CON NGƯỜI LÀ HƯU THỂ TÔN GIÁO. Những người ưa thích định nghĩa này không cần lý luận phức tạp mà chỉ giải thích đơn giản: đó là cái cốt lõi làm con người khác vạn vật hữu hình tồn tại trong cõi nhân gian này. Họ tin rằng nơi sâu thẳm con người được GIEO sẵn hạt giống tôn giáo. Đó là lý tại sao các tôn giáo vẫn tồn tại mãi cho dù mọi đế chế lên xuống muốn phò hay muốn diệt tôn giáo thì tôn giáo vẫn mãi còn đó.

Nhìn vào lịch sử Hội Thánh Công Giáo kéo dài gần 2000 năm rồi hầu như không lúc nào không bị bách hại. Ấy vậy "đêm hay ngay, thức hay ngủ của cõi nhân gian, hạt gống niềm tin vào Thiên Chúa vẫn nảy mầm và mọc lên".

Một ví dụ điển hình, thời cách mạng Pháp (1789-1799) không biết bao linh mục tu sĩ bị lưu đầy, bị tù tội bị xử trảm, xử giảo. Có những chiếc thuyền chở hàng trăm linh mục bị xiềng chân vào với nhau và cột chặt vào đáy thuyền. Thế rồi, các ngài bị chở ra giữa sông và đánh thủng thuyền để bị chết đuối chúng... Sau tất cả những bách hại, Hội Thánh vẫn đứng vững, con thuyền của Phêrô không vì đó mà sụp đổ. Đến khi Hoàng Đế Napoléon lên ngôi, chính ông đã sang Ý bắt Đức Giáo Hoàng Piô VII đem về giam giữ tại Fontainebleau, vì ngài đã phản đối việc ông ly dị Josephine để cưới Marie Louise, là điều luật Chúa không cho phép. Một hôm vì tức giận, Napoléon đã nói thẳng với Đức Hồng Y Consalvi, quốc vụ khanh Tòa Thánh: "Ông không biết sao? Tôi có thể tiêu diệt cả Hội Thánh!"

Đức Hồng Y Consalvi hóm hỉnh trả lời: "Thưa Hoàng Đế! Chính chúng tôi đây, những con cái của Hội Thánh đã bao lần muốn phá tan tành Hội Thánh mà không phá được. Bởi chúng tôi đã làm biết bao gương xấu, tội lỗi, chia rẽ, khuyết điểm...; và cũng có biết bao cuộc bách hại từ ngoài Hội Thánh suốt 19 thế kỷ đã qua mà Hội Thánh vẫn đứng vững và lớn mạnh, thì làm sao mình Hoàng Đế có thể phá nổi Hội Thánh được?"

Về cuối đời, chính Napoléon đã tuyên bố: "Các dân nước qua đi, các ngai vàng đổ sụp, Hội Thánh vẫn tồn tại." Bởi lẽ, Chúa Giêsu đã phán: "Ta sẽ ở với các con, mọi ngày cho đến tận thế." (Mt. 20,20).

Suy nghĩ và hành động: Tôi là người Kitô hữu. Tôi đã sống niềm tin được GIEO nơi tôi thế nào? Lối sống của tôi đang xây dựng hay phá Hội Thánh? Làm sao để hạt giống Chân – Thiện – Mỹ mà Thiên Chúa gieo nơi tôi được sinh hoa kết quả?

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church

Emal: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
-----------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 90 = CHAN LY TUYET DOI PDF Print E-mail

Số 62: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, May June 1, 2015.

TRUY TIM CHÂN LÝ TUYỆT ĐỐI

"Khi thấy Đức Giêsu, các ông phục lạy Ngài, nhưng có mấy ông vẫn còn hoài nghi" (Mt 28: 16)

Quý vị đang sống trong thời đại với tâm niệm mọi sự là tương đối, không có gì là tuyệt đối. Chủ thuyết tương đối (relativism) len lỏi vào mọi suy nghĩ và hành động của ta. Đến nỗi cả những chân lý hiển nhiên về LUÂN LÝ và TÔN GIÁO cũng bị coi như các giá trị tương đối.

Về mặt LUÂN LÝ, ví dụ: nam lấy nam hoặc nữ lấy nữ (thử hỏi các loài vật (animal) có giá trị thấp hơn con người xem nếu chúng muốn tồn tại mà không cần đời sống giao phối giữa con đực và con cái thì liệu có bị tuyệt chủng không?) nhiều người cho là chuyện bình thường, không thấy là sai trái và nhờm tởm. Còn chúng ta biết đó là chuyện sai, chuyện đáng nhờm tởm nhưng chúng ta lại bảo tôn trọng tự do của người khác. Chúng ta chấp nhận sự sai này của họ và sống chung với những sai trái này và coi như là một chuyện bình thường. Ta đã rơi vào lối sống và suy nghĩ tương đối về luân lý rồi đó.

Về mặt TÔN GIÁO, ví dụ: đã nhiều lần chính chúng ta, những người Kitô Hữu vẫn mở miệng nói "đạo nào cũng như đạo nào, đạo nào cũng dạy ăn ngay ở lành". Câu này không sai! Đạo nào cũng dạy sống tốt, nhưng khi nói câu này ở trên môi miêng ta quá thường xuyên thi ta đang rơi vào thái độ tương đối về tôn giáo rồi đó. Chúng ta biết chắc chắn rằng chỉ duy mình Đức Giêsu Kitô là Đấng cứu độ DUY NHẤT, và chỉ trong Kitô Giáo mới có MẶC KHẢI TRỌN VẸN về Thiên Chúa, về Thượng Đế. Thế nên, một khi ta coi mọi tôn giáo bằng nhau là ta đang coi Kitô Giáo cũng tương đôi như các tôn giáo khác rồi đó.

Đành rằng mọi con đường đều đổ về thành Roma, nhưng nếu trên thế gian này chỉ có duy nhất Một Người (Đức Giêsu Kitô) có thể dẫn đưa ta đến đó TRỰC TIẾP thì tại sao ta không tin theo sự chỉ dẫn của Ngài mà còn dùng dằng, ngả nghiêng bên này bên kia làm gì???

Hoài nghi là điều không tốt không xấu. Hoài nghi đẩy đến tìm kiếm. Hoài nghi chỉ trở nên tốt khi nó đẩy ta tới việc kiếm tìm chân lý vẹn toàn. Chuyện kể rằng:

Có một bà cụ đi xe lửa lần đầu tiên nên rất bỡ ngỡ sợ lầm tàu và lạc đường. Bà quay sang hỏi một hành khách ngồi bên cạnh:

- Thưa ông, tàu này có phải là tàu đi Roma không?

Ông ấy trả lời ngay:

- Vâng, đây là tàu đi Roma. Bà đừng lo, vì Roma là nhà của tôi, tôi phải về đó.

Nhưng bà ấy vẫn chưa thỏa lòng, cứ miên man nghĩ ngợi: Nhỡ ông kia cũng lầm tàu thì sao? Làm sao mà mình biết được? Vừa lúc ấy người tài công bước vào, bà hỏi:

- Bác tài công ơi, tàu này là tàu đi Roma phải không?

Người tài công trả lời:

- Vâng, tôi chính là người lái con tàu này. Đây chính là tàu đi Roma. Tàu sẽ chạy trong vài phút nữa. Bà cứ việc ngồi thoải mái đừng lo lắng gì cả, sẽ tới Roma an toàn.

Tới lúc ấy bà mới yên tâm, vì bà đã hỏi người có thẩm quyền trên tàu. Bà ấy đã nhận được câu trả lời từ một người có thẩm quyền nên không còn lo sợ nữa.

Suy nghĩ và hành động: Đức Giêsu Kitô đã đến mặc khải cho chúng ta trọn vẹn về Thiên Chúa và đem ơn cứu độ chứa chan cho ta rồi. Ta đang nắm giữ chân lý tuyệt đối rồi. Tại sao ta không đi chỉa sẻ Chân Lý Tuyệt Đối mình đang có cho người chưa có? Trái lại, tệ hại hơn ta "bị dụ theo" những thứ chân lý tương đối khác. Tại sao vậy? Ta chưa tìm hiểu đức tin Kitô giáo của mình đầy đủ. Làm thế nào để tăng thêm kiến thức về giáo lý, và đức tin Kitô giáo của tôi đây...???

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church

Emal: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
-------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 21