mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2233
mod_vvisit_counterHôm Qua9006
mod_vvisit_counterTuần Này2233
mod_vvisit_counterTuần Trước64276
mod_vvisit_counterTháng Này153006
mod_vvisit_counterTháng Trước108912
mod_vvisit_counterTất cả14236662

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH - MON AN NHANH # 119 PDF Print E-mail

Số 119: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, April 9, 2018

"Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái" (Ga 20:19).

TẬP BỎ THÓI KHÔN LÓI VÀ TÍNH ĂN MẢNH

Chuyện kể rằng sau khi Chúa Giêsu chết, trong 12 tông đồ thì Giuđa đi thắt cổ tự tử chết, mười ông thì sợ quá ru rú với nhau trong một căn phòng, chỉ có mình Tôma Điđymô thì lang thang đâu đó.

Có người nói rằng mười môn đệ đúng là 'ngố' hết chỗ nói. Đã sợ người Do thái bắt mà lại ở chung với nhau: "nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái" (Ga 20:19). Chết chùm cả lũ! Ở chung như thế nếu bị phát hiện thì cả nhóm bị tiêu tùng. Nếu ở riêng lẻ, trong trường hợp bị bắt người này, còn kẻ khác. Khốn nỗi đàng này MƯỜI ĐẤNG lại ở chung một chỗ với nhau, nếu bị phát hiện thì cả nhóm bị tóm gọn. Tiền đồ của Thầy Giêsu gầy dựng tan thành mây khói. Nếu cả MƯỜI ĐẤNG bị bắt cùng một lúc thì đúng là hư bột hư đường hết. Thật là không biết tiên liệu!

Nếu nói MƯỜI môn đệ ru rú chung trong một căn phòng cửa đóng kín là 'ngố', nghĩa là việc Tông Đồ Tôma Điđymô bỏ nhóm trốn, lang thang một mình nơi nào đấy là không 'ngố', là khôn.

Có người nó rằng Toma bỏ nhóm đi riêng lẻ một mình là không tốt, là khôn lỏi. Có oan cho Toma lắm không? Biết đâu được Toma đang phải một mình hy sinh vì một sứ vụ đặc biệt nào đó, mà số đồng là điều không nên, và không thể hoàn thành! Ta không biết Toma đi đâu, làm gì! Tuy nhiên, ta biết rằng Thầy Giêsu trước kia mỗi lần sai các môn đệ đi đâu Ngài không bao giờ sai một người đi riêng lẻ. Ít nhất là hai người! "Đức Giêsu gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một" (Mc 6: 7).

Khôn lỏi và tính ăn mảnh hình như nằm cố hữu trong bản tính của con người thì phải? Khôn lỏi và ăn mảnh là tìm lợi ích riêng cho bản thân của mình. Khôn lỏi và ăn mảnh là tìm lợi ích của mình mà không quan tâm, để ý đến lợi ích chung của tập thể, của hệ thống, của xã hội... Và hình như với văn hoá và tư duy nông nghiệp nên thói ăn mảnh và khôn lỏi là cái gì đó thường thấy nơi người Việt thì phải! Thế nên ta vẫn nghe "bè ai người ấy chống/ Ruộng ai người ấy đắp bờ." Họ chỉ vun quén và lo cho riêng mình, nhóm mình, và không lấy lợi ích lâu dài làm mục đích, không tìm lợi ích chung để phát triển bền vững.

Học giả nghiên cứu về Văn Hoá, Bùi Trọng Hiền nhận xét "khôn lỏi là thể hiện tầm phát triển của dân trí xã hội còn chứa đựng nhiều bản năng tự nhiên." Trong một xã hội văn minh và hiện đại để kiểm soát và hạn chế "bản năng tự nhiên", và để xã hội phát triển bền vững lâu dài thì bản năng 'hoang dã' của mỗi cá nhân cần được kiểm soát bởi hệ thống luân lý, đạo đức và pháp luật. Đừng khôn lỏi dành giật cho mình cái lợi trước mắt, hay nghĩ mình đi tắt là thông minh – thông manh thì đúng hơn.

Ở Mỹ này, ai trong chúng ta cũng có rất nhiều Membership card (thẻ thành viên). Costco có thẻ membership của Costco, Shop&Stop có thẻ membership của Shop&Stop, Best Buy có thẻ membership của Best Buy... Hình như siêu thị mua bán nào cũng làm thẻ thành viên cho khách hàng của họ thì phải! Lợi ích của thẻ thành viên là mỗi lần chúng ta mua sản phẩm của họ, chúng ta được rẻ hơn so với người không có thẻ thành viên. Tuy nhiên, đây cũng là cách trói người mua không đi mua chỗ khác.

Có hai mẹ con kia đi mua đồ trong một siêu thị nọ. Khi thanh toán tiền, bà mẹ chìa thẻ thành viên của mình cho nhân viên tính tiền để được giảm giá. Nhân viên tính tiền cà thẻ, rồi nói thẻ thành viên này bị hết hạn (expire) và cần phải làm mới lại (renew). Miễn phí cho lần đầu làm thẻ thành viên, đến khi hết hạn phải đóng phí $5 để gia hạn. $ 5 này là tiền trả cho việc làm cái thẻ.

Người mẹ không giỏi tiếng Anh, quay sang đứa con gái nhờ nó thông dịch với nhân viên rằng: huỷ tư cách thành viên của bà đi, rồi sau đó làm một chiếc thẻ mới khác. Như thế, bà không phải tốn phí gia hạn.

Trước tình huống lạ lùng, oái oăm này, nhân viên siêu thì bối rồi, không biết giải quyết thế nào. Đành bảo hai mẹ con đợi cô gọi hỏi cấp trên. Vì thấy quê, và để không mất thời gian... nên người con gái đã trả thay cho mẹ $5 tiền gia hạn.

Trên đường về bà mẹ luôn miệng nói cô con gái: mày đúng là khôn nhà dại chợ. Tao không thiếu $5, nhưng tại sao phải trả cho bọn siêu thị.

Cô con gái lớn lên ở Mỹ, không giỏi tiếng Việt như mẹ, chỉ trả lời: Nếu ai cũng có cách hành động, suy nghĩ như mẹ thì siêu thị này sẽ bị đóng cửa sớm.

*Cùng suy nghĩ và hành động: Các Tông Đồ khác nói với Toma "Chúng tôi đã được thấy Chúa" (Ga 20: 25). Toma ở lại với các Tông Đồ, để rồi "tám ngày sau, các môn đệ Đức Giêsu lại có mặt trong nhà, có cả ông Toma ở đó với các ông. Cửa đống kín, Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: Bình an cho anh em." (Ga 20: 26). Có thể vì xuất thân trong một đất nước chiến tranh, nghèo đói... nên tôi phái "khéo ăn thì nó, khéo co thì ấm" nhưng nếu vì tư lợi của tôi mà làm tổn hại đến tập thể, thì liệu tôi giống như Toma, cần trở về với tập thể, hiện diện chung với các Tông Đồ khác trong cùng một căn phòng, để được bình an của Chúa không? Đâu là tính khôn lỏi, thói ăn mảnh của tôi đang làm hại cộng đoàn, xã hội nơi tôi đang sinh hoạt, đang sống mà tôi cần bỏ?

--
Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
----------------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - CON XIN GAP CHUA ! PDF Print E-mail

ALO ... CON XIN GẬP CHÚA !!!

1. Đừng bấm số cách vội vàng; một chút thinh lặng có thể rất hạnh phúc; nó cắt đứt với những ồn ào bên ngoài.

2. Nói chuyện với Thiên Chúa không phải là một sự độc thoại; đừng có nói không ngưng nghỉ; hãy chịu khó lắng nghe Người đang nói ở đầu dây bên kia. Điều đó rất quan trọng.

3. Nếu cuộc đàm thoại bị đứt, hãy kiểm tra xem có phải chính bạn đã cúp máy hay không.

4. Đừng tập thói quen chỉ gọi Chúa trong trường hợp khẩn cấp.

5. Đừng có phôn cho Chúa chỉ trong những thời gian khuyến mãi. Những cuộc gọi cho dù là ngắn ngủi, lúc ban ngày cũng rất quý báu.

6. Hãy lưu ý, những cuộc gọi cho Chúa đều miễn phí! Đừng bỏ lỡ.

7. Hãy nhớ gọi lại cho Chúa khi Người để lại tin nhắn trong máy của bạn.

Ghi chú :

Nếu tuân thủ bảy chỉ dẫn trên mà vẫn khó liên lạc với Thiên Chúa, đừng quên rằng Thiên Chúa có ba đường dây để liên lạc: Đường dây Chúa Cha, đường dây Chúa Con và đường dây Chúa Thánh Thần. Đường dây sau cùng này thường không bị kẹt. Nó rất chất lượng.

Nếu máy của bạn vẫn không hoạt động, hãy nối nó vào cục sạc của bí tích hoà giải; nó sẽ hoạt động trở lại cách nhanh chóng. Những thiết bị này được bảo hành trọn đời.

Sưu tầm

----------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - THIEN CHUA ĐANG KHOC PDF Print E-mail


ĐTC CHIA SẺ: Hôm nay Thiên Chúa đang khóc trước thiên tai và chiến tranh

Ngày nay, khi đứng trước các thiên tai, đứng trước những cuộc chiến tranh gây ra bởi những kẻ "thờ thần tiền", trước việc trẻ em bị giết hại, ngay cả Thiên Chúa cũng khóc. Đức Thánh Cha đã chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện thánh Marta. "Hôm nay Thiên Chúa đang khóc" vì con người không hiểu "bình an mà Người đã trao tặng cho chúng ta, bình an của tình yêu mến".


Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu gọi Herode là "con cáo" khi những người biệt phái đến báo tin cho Chúa rằng Herode muốn giết Chúa. Tiếp đó Chúa nói về những gì sắp xảy đến, khi mà giờ tử nạn đang tới gần. Chúa Giêsu nhìn về thành Giêrusalem, nơi đã giết hại các vị ngôn sứ được sai đến.


Chúa Giêsu nói với cung giọng hiền từ của Thiên Chúa. Chúa nhìn vào dân Ngài, nhìn vào thành Giêrusalem. Ngày hôm đó Chúa đã khóc cho thành Giêrusalem. Chúa Cha đang khóc trong Con Người Giêsu, khóc cho thành Giêrusalem: "Đã bao lần Ta muốn tụ họp con cái ngươi, như gà mẹ ấp ủ gà con dưới cánh, thế mà người không muốn!". Có người nói rằng, Thiên Chúa làm người để mà khóc, khóc cho những gì người ta làm cho Con của Ngài. Chúa Giêsu cũng khóc khi đứng trước mộ Ladaro, đây là tiếng khóc của một người bạn. Đây là tiếng khóc của Chúa Cha.


Có tiếng khóc của người cha, của Chúa Cha. Khi đứa con thứ hỏi người cha về chuyện thừa kế gia tài và anh ta muốn bỏ đi khỏi nhà. Có lẽ người cha đi gặp hàng xóm mà nói: "Hãy nhìn xem những gì đang xảy ra cho tôi. Những bất hạnh mà thằng con này làm cho tôi! Thằng con đáng nguyền rủa này..." Nhưng không, có lẽ người cha không làm thế, người cha khóc một mình trong phòng. Tin Mừng không nói gì về những điều này, nhưng Tin Mừng nói rằng, khi đứa con thứ trở về, người cha nhìn thấy anh từ đằng xa. Điều ấy có nghĩa là người cha lên tận mái nhà để nhìn để thấy con đường trở về của đứa con. Người cha làm điều này vì ông sống với niềm hy vọng, chờ đợi con trai của mình trở về. Đây là nước mắt của Chúa Cha. Là nước mắt của Cha nơi Con của Ngài và nơi tạo vật.


Trên đường Chúa Giêsu vác thập giá lên đồi Calvario, các phụ nữ đạo đức đã khóc, nhưng Chúa nói rằng, họ đừng khóc cho Chúa mà hãy khóc cho con cháu của họ. Cũng thế, ngày nay nước mắt tình cha nước mắt tình mẹ của Thiên Chúa vẫn tiếp tục rơi.


Đứng trước thiên tai, đứng trước chiến tranh vì thờ thần tiền, trước cái chết của bao nhiêu người dân vô tội vì bom đạn của những kẻ thờ thần tiền, trước tất cả những điều ấy, hôm nay Chúa Cha khóc. Thậm chí hôm nay Ngài nói: "Ôi Giêrusalem, Giêrusalem ơi, hỡi những người con của Ta, ngươi đang làm gì?" Ngài cũng nói với những nạn nhân nghèo khổ, nói với những kẻ buôn bán vũ khí, với những kẻ buôn bán cuộc sống của người dân.
Sẽ tốt cho chúng ta khi nghĩ rằng, Thiên Chúa là Cha chúng ta đã trở nên người phàm để có thể khóc, và cũng tốt cho chúng ta khi nghĩ rằng, Thiên Chúa là Cha chúng ta hôm nay đang khóc. Ngài khóc vì loài người không hiểu bình an mà Ngài đã tặng trao, hòa bình của tình yêu thương.
Tứ Quyết SJ

-------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH -THUC AN NHANH# 118 PDF Print E-mail

Số 118: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, April 2, 2018

"Các chị em đừng sợ! Hãy về báo cho các anh em của Thầy để họ đến GALILÊ. Họ sẽ được gặp thầy ở ĐÓ" (Mt 28:10)

PHỤC SINH LÀ KHỞI ĐẦU SỰ SỐNG MỚI

Vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, có mấy người phụ nữ đến viếng mồ Chúa Giêsu. Họ được gặp gỡ Đấng Phục Sinh và Đấng Phục Sinh đã an ủi, nâng đỡ họ. Ngài hẹn gặp họ cũng như các môn đệ của Người ở GALILÊ. "Các chị em đừng sợ! Hãy về báo cho các anh em của Thầy để họ đến GALILÊ. Họ sẽ được gặp thầy ở ĐÓ" (Mt 28:10).

Sau khi Chúa Giêsu Phục Sinh, tại sao Ngài không hẹn gặp các môn đệ ở chỗ nào đấy mà lại PHẢI là Galilê? Ví dụ như Giêrusalem hay một nào gần chỗ Ngài chết, vì các môn đệ của Ngài vẫn con đang lảng vảng gần Giêrusalem...

Sở dĩ, Đức Giêsu hẹn gặp các môn đệ ở GALILÊ, vì nói tới Galilê là nói tới ĐIỂM KHỞI ĐẦU của những cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và các người môn đệ của Ngài. Chúa Giêsu lần đầu tiên gặp gỡ, gọi các môn đệ là ở Galilê. Ngài kéo các ông ra khỏi cuộc sống thường ngày. Ngài đưa các ông vào sứ vụ mới. "Đức Giêsu đang đi dọc theo bở biền hồ GALILÊ, thì thấy ông Simon với người em là ông Andre, đang quăng lưới xuống biển, vì họ làm nghề đánh cá. Ngài bảo các ông: các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá" (Mk 1: 16 -17). Đức Giêsu khởi đầu sứ vụ công khai của Ngài từ Galilê.

Nay sau khi Phục Sinh, Ngài cũng hẹn gặp các ông ở Galilê. GALILÊ là điểm khởi đầu cho mọi việc GẶP GỠ giữa Đức Giêsu và các môn đệ. Giờ sau Phục Sinh, GALILÊ VẪN LẠI LÀ điểm khởi đầu cho một gặp gỡ mới. Chúa Giêsu Phục Sinh mời gọi các kẻ tin theo Ngài không sống thoát ly khỏi môi trường sống của đời thường GALILÊ. Nhưng, chính trong môi trường sống bình thường GALILÊ ấy, họ được mời gọi thực thi một lối sống mới, một lối sống có sự hiện diện của Đức Phục Sinh. Làm thế nào để tôi có lối sống mới, có sự hiện diện mới trong công việc đời thường của tôi? Hãy khám phá Ngài trước tiên trong những cử chỉ đẹp của đời thường!

Cách đây mấy hôm, học trò đi nha sĩ. Vì nha sĩ là giáo dân, và cũng là chỗ thân quen, nên mỗi lần đến đây học trò thường vào thẳng chỗ của các nhân viên ngồi đợi. Đây có thể là lý do nhiều lần học trò đã bị nghĩ nhầm là một nhân viên cho văn phòng của nha sĩ (mặc dầu mỗi lần đến đây học trò đều mặc áo linh mục).

Hôm đó, đang ngồi đợi thì một bà cụ già được người con gái đưa đến gặp nha sĩ. Lắng nghe câu chuyện, học trò biết đây là lần đầu tiên bà cụ được đưa đến văn phòng nha sĩ này. Người con gái nói với nha sĩ thay cho mẹ cô bộ hàm răng giả khác vì bà ham rẻ nên đã về Việt Nam làm.Tuy nhiên, hình như có cái gì đó không ổn nên mỗi khi bà ăn thức ăn lại bị đau.

Sau khi đo đạc, tính toán... nha sĩ đưa ra một loạt những bộ hàm răng giả với những chất liệu khác nhau, và dĩ nhiên mỗi loại giá cả khác nhau.

Bà cụ với giáng vẻ bề ngoài khắc khổ, chần chừ nói với nha sĩ: Nhà sĩ làm cho tôi bộ nào cũng được, MIỄN LÀ RẺ NHẤT.

Nha sĩ nói: rẻ con cũng làm, nhưng con sợ nó không được bền...!!!

Cô con gái dáng vẻ hội tụ đầy đủ những điều kiện: sang-chảnh-điệu, mặc hàng hiệu, tay đeo nhẫn nạm kim cương, mang túi LV (Louis Vuitton) thứ thiệt... liền nói thêm: nha sĩ cứ làm theo mẹ tôi đi! Mẹ tội không cần đồ mắc tiền đâu! Bà chắc gì đã sống được cho đến khi bộ răng giả này bị hư!

Sau khi đã thoả thuận là làm bộ rẻ nhất, bà già móc trong túi áo ra những đồng tiền được xếp rất ngay ngắn với đủ những loại mệnh giá khác nhau. Bà đếm đi đếm lại và đưa cho nha sĩ số tiền phải trả cho bộ hàm răng giả rẻ nhất. Rồi, nha sĩ hen cô con gái bà ngày đến lấy bộ hàm răng giả về cho bà. Cô con gái dìu bà ra xe, nhìn ra xe, học trò thấy cô con gái đi chiếc xe BMW!

Như đọc được những ý nghĩ trong đầu học trò, cô nhân viên nhìn học trò và nói rất tự nhiên: Cha ạh! Tuổi trẻ bây giờ là thế! Ích kỷ lăm! Chỉ bo bo lo cho mình! Còn bố mẹ già chúng không quan tâm lắm đâu! Sắm sửa cho mình đủ thứ. Đắp trên mình toàn những đồ tốt, hàng hiệu, nhưng cha mẹ già tiêu xài một tí là chúng kêu ca! Kể cũng tội các ông bà già, sang bên này tiếng anh tiếng em không biết. Không làm gì được, cứ ru rú ở nhà và ăn được vài trăm tiền trợ cấp của chính phủ thôi! Cái gì cũng phải lệ thuộc vào con cái.

Cô nhân viên đang chia sẻ với học trò thì con gái của bà già hớt hả chạy vào lại trong văn phòng nha sĩ.

Cô nói: Em để mẹ em ngồi lên xe, và nói quên đồ nên vào lấy. Nha sĩ ơi! Nha sĩ làm cho mẹ em bộ hàm răng giả MẮC NHẤT NHÉ! Bao nhiêu em trả hết! Đừng cho mẹ em biết là được.!

Nha sĩ nhìn và hỏi lại: Sao lúc nãy em đồng ý với mẹ em là bộ RẺ NHẤT mà?

Cô gái nói: Nha sĩ ah! Mẹ em ở Việt nam mới qua! Sống trong cảnh nghèo khó quen rồi! Bà không bao giờ xai tiền cho mình! Ky góp được đồng nào gửi về Việt Nam cho người này người kia hết! Ăn uống, mua cái gì bà cũng quy sang tiền Việt và kêu mắc mỏ! Nên lúc nãy em nói là làm cái rẻ nhất cho bà ân tâm, khỏi nghĩ ngợi xài tiền của con cái. Nha sĩ làm cái MẮC NHẤT cho mẹ em! Bao nhiêu cũng được! Em trả!

Nói rồi, cô gái hớt hả chạy ra xe, vì mẹ cô đang ngồi đợi!

Cùng suy nghĩ và hành động: Qua hình ảnh, của cô gái và bà mẹ trên, những điều tôi thấy tận mắt là xấu, chưa chắc đã là thật, vậy đâu là sự thật ẩn chứa tôi cần khám phá? Phục Sinh là đổi mới thái độ sống, tôi cần làm gì để điều chỉnh đôi tai, đôi mắt, cái miệng, và nhất là cách suy nghĩ của tôi, để khám phá SỰ SỐNG nơi những người thân yêu xung quanh tôi? Tôi đã bao giờ vội xét đoán người khác qua bề ngoài không?


Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
----------------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - MON AN NHANH CHO TAM HON #117 PDF Print E-mail

Số 117: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, March 26, 2018

"Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu của Ngài, chị của thân mẫu, bà Maria vợ ông Colopat, cùng với bà Maria Macdala" (Ga 19: 25)

TÔI THUỘC NHÓM NGƯỜI NÀO ?

Trong cõi nhân gian này từ xưa đến này, và từ nay cho đến tận thế, chắc chắn không có vụ án nào hao tổn giấy mực, được nói đến, được đưa ra tìm hiểu nhiều như vụ án giết Đức Giêsu, Người thành Nazaret. Vụ án này không đơn thuần chỉ là một vụ oan sai, không được xét xử theo đúng tiến trình, không có luật sư... mà vượt lên trên đó, mỗi người trong cõi nhân gian, cách nào đấy, đều dính dự đến vụ án này. Vì lẽ, "ngoài Đức Giêsu không có ơn cứu độ," Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất cho toàn thể nhân loại, dù ta tin hay không tin.

Vì Đức Giêsu là Đấng cứu độ duy nhất cho thế gian này, nên dù thế nào mỗi người chúng ta cũng PHẢI dính dự vào vụ án giết Giêsu. Nếu dính dự vào vụ án này thì ta thuộc nhóm nào? Khi Đức Giêsu bị đóng đinh trên thập giá có hai nhóm người chứng kiến. Nhóm người LĂNG NHỤC, THOÁ MẠ và nhóm người LẶNG THINH, HIỆN DIỆN BÊN CẠNH. Tôi thuộc nhóm nào? Thuộc nhóm làm cho những lằn roi, những vết thương, cơn hấp hối của Ngài dài hơn, hay thuộc nhóm đứng đó, hiện diện với Ngài hầu làm cho những lằn roi bớt đau hơn, những vết thương bớt rỉ máu, và cơn hấp hối nhẹ nhàng hơn.

1- Kẻ qua người lại đều nhục mạ Ngài, vừa lắc đầu vưa nói: "Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi! Nếu mí là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào!" (Mt 27: 39-40). Những kẻ qua đường thấy một tử tội mà ko biết rõ người đó có tội hay ko, vậy mà họ còn đổ thêm dầu vào lửa. Họ như thêm những nhát giáo đâm vào thân thể đang quằn quại đau đớn. Không cần tìm hiều! Họ không biết sự thật thế nào mà cũng vào hùa nhục mạ anh em mình.

2 – Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Ngài mà nói: "Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là Vua Israel! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngày bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền! Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Thiên Chúa cứu hắn đi, nếu quả thật Ngài thương hắn! Vì hắn đã nói: Ta là Con Thiên Chúa!" (Mt 27: 41- 44). Khi tôi có quyền bính, giữ vài trò nào đó... tôi có thái độ nào đối với anh em tôi? Tôi có dùng quyền được trao phó để hành hạ, gây khó khăn cho người cấp dưới tôi không?

3 – Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Đức Giêsu cũng sỉ vả Ngài như thế (Mt 27: 44). Đã bao lần tôi cũng có tội nhưng khi nhìn vào những khó khăn, lầm lỗi của anh chị em tôi, thay vì động lòng trắc ẩn, tôi lại đi kết an tội lỗi của anh em mình?

4 – Dân chúng đứng nhìn: "một vài người đứng đó liền nói: Hắn ta gọi ông Elia!" (Mt 27: 47). Dân chúng có thể là những người đã từng được Chúa Giêsu chữa bệnh, hoá bành ra nhiều để nuôi họ, họ từng nuốt những lời giảng của Ngài, từng tung hô và muốn đưa Ngài lên làm vua. Nay thấy Chúa bị xử án thì đứng nhìn, dửng dưng. Sao họ không đồng thanh hô phản đối vụ án hay viết những bảng hiệu bênh vực Chúa? Sức mạnh quần chúng có thể làm đảo lộn mọi cán cân trong xã hội mà! Tôi có dửng dưng với những người từng làm ơn cho tôi khi họ oan sai không?

5 – Lính tráng: "Một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy giấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống" (Mt 27: 48). Những người lính phải làm việc bổn phận, tuy nhiên, họ đã không chạnh lòng trước nỗi đau không thể tránh khỏi mà người khác đang quằn quại mang vác. Họ lại đem nỗi đau của người khác ra làm trò hề để mua vui. Đã bao lần tôi mua vui trước cơn cùng khốn của anh chị em tôi?

Năm loại người trên: kẻ qua đường, giới lãnh đạo, những tên cướp, dân chúng và cả những người lính đã cùng nhau nhục mạ, chất thêm những đau đớn cho Chúa Giêsu. Họ cùng nhau đóng đinh Chúa vào thập giá. Làm cho giờ treo trên thập giá dài hơn, dường như vô tận.

Trong khi đó, Mẹ Maria, chị của thân mẫu, bà Maria vợ ông Colopat, cùng với bà Maria Macdala và Người Môn Đệ Chúa Yêu chỉ đứng lặng yên bên thập giá, hiện diện ở đó. Không nói gì! Một sự cảm thông! Sự hiện diện của Mẹ, và những người nữ này là một sự ỦI AN rất lớn, làm nhẹ đi những cực hình Chúa Giêsu phải chịu. Làm những lằn roi bớt đau hơn, cơn hấp hối trở nên nhẹ nhàng hơn, thời gian bị treo trên thập giá của Chúa được cắt ngắn lại.

Cùng suy nghĩ và hành động: Trong Tuần Thánh này, mời bạn tìm cho mình một không gian yên lặng (nếu không có không gian địa lý thì không gian tâm hồn), và dành ra một khoảng thời gian nhìn lại chính mình. Tôi đang thuộc nhóm nào? Nhóm buông những lời sỉ nhủc, hay những hành động làm cho anh chị em tôi thêm đau khổ? Hoặc nhóm những người hiện diện, để cảm thông, để chia sẻ với những đau khổ của anh chị em tôi?

--
Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 37