mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4066
mod_vvisit_counterHôm Qua6095
mod_vvisit_counterTuần Này33780
mod_vvisit_counterTuần Trước42721
mod_vvisit_counterTháng Này124593
mod_vvisit_counterTháng Trước198908
mod_vvisit_counterTất cả8823778

We have: 177 guests online
Your IP: 23.20.218.77
 , 
Today: Jul 21, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 106 = DUNG XET DOAN PDF Print E-mail

Số 70: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, August 31, 2015.

"Đừng xét đoán, để khỏi bị đoán xét" (Mt 7:1)

XÉT ĐOÁN, ĐOÁN XÉT

Đoán xét là đoán rồi mới xem xét nó thế nào. Xét đoán là xem xét rồi mới đoán xem nó thế nào. Đoán xét hay xét đoán có thể là không tốt không xấu. Vì nhiều việc ta phải dung lý trí của mình để suy xét, để đưa ra những hướng đi, những tiên liệu... mặc dầu ta chưa hội đủ 100% sự chắc chắn. Xét đoán, đoán xét theo hướng tích cực khi ta khát khao đi khám phá, tìm hiểu một điều gì đó để rồi đưa ra một kết luận chính xác. Điều này là tốt. Đoán xét và xét đoán như thế là cần thiết trong cuộc sống, là hữu ích.

Nhưng xét đoán không dựa trên việc tìm hiểu, nghiên cứu mà "cứ phán" mọi chuyện theo cái nhìn chủ quan, cái định kiến của mình VỀ NGƯỜI KHÁC là điều mà Chúa Giêsu lên án. "Anh em đừng xét đoán để khỏi bị đoán xét" (Mt 7:1). Tại sao chúng ta không nên xét đoán NGƯỜI KHÁC?

Vì lẽ:

(1) ta không biết được toàn bộ sự kiện, câu chuyện của vấn đề hay hoàn cảnh của người khác.

(2) với thân phận con người, nó là không thể cho chúng ta có một xét đoán công bằng (nếu người ta thương mến bao giờ cũng được thiên vị, người ta ghét bao giờ cũng bị ác cảm).

(3) không ai trong chúng ta đủ tốt lành, đủ thánh thiện để xét đoán người khác (chỉ mình Thiên Chúa).

Thế nên, Chúa mới bảo ta không nên xét đoán. Xét đoán về người khác luôn đi kèm với những phê bình chỉ trích, mà thường không đi với đối thoại. Khí đó ta là Chúa "Đấng ra lề luật" bắt người khác phải theo.

Không ai trong chúng ta muốn bản thân mình bị người khác xét đoán một cách bất công, thiếu công bằng: "tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta như vậy, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó" (Mt 7: 12).

Đừng xét đoán, để khỏi bị xét đoán!

Chuyện kể rằng:

Trong một buổi chiều tại một thư viện, trong lúc mọi sinh viên đang ngồi yên tĩnh, chăm chú học bài. Họ chìm mình vào những trang sách, những suy tư, phân tích, tổng hợp mà họ đang tìm kiếm.

Một chàng trai tiến đến hỏi một cô gái: "Mình ngồi kế bạn có được không?"

Bỗng nhiên cô gái hết toáng lên "Tôi không phải gái điếm. Đồ hư hỏng!!!"

Tất cả mọi người trong thư viện nhìn anh ta với ánh mắt chằm chằm và anh ta cảm thấy xấu hổ. Một lát sau, cô gái lặng lẽ đi lại bàn chàng trai và thì thầm "Tôi học chuyên ngành tâm lý. Vừa rồi là bải test của tôi. Anh thứ lỗi nhé!!!".

Bổng nhiên chàng trai hét toáng lên: "500 đô một đêm hả? Cô đâu có giá cao như vậy???"

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô gái một cách kinh ngạc và chàng trai thì thầm vào tai cô gái: "Cô có thể là một chuyên gia Tâm lý học nhưng tôi là Luật sư. Tôi có khả năng biến một người vô tội thành có tội".

Cùng suy nghĩ và hành động: Có lẽ hầu hết mọi người trong căn phòng của thư viện đều cho rằng cô gái là gái điếm và chàng trai là một dân làng chơi. Tại vì họ chỉ biết sự kiện bên ngoài mà không nghe, không biết được những lời thì thầm mà hai người nói vào tai nhau, không biết được dụng ý của hai người.

Ôi! Vì thiếu không thông hiểu toàn bộ câu chuyện, toàn bộ vấn đề bên dưới của câu chuyện mà có thể những người trong thư viện đã đưa ra phán xét đoán sai!
Mời bạn: Tôi làm gì trước khi xét đoán người khác? Và làm sao để bớt xét đoán cách bất công người khác?

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R

Mission Church, Boston

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
--------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 105 = THAM KICH TY NAN PDF Print E-mail


Đài Vatican
tiếng nói của Đức Giáo Hoàng và của Giáo Hội đối thoại với thế giới

Thế giới \ Xã hội
ĐGH lo âu trước thảm kịch di dân tỵ nạn

Tàu đầy thuyền nhân - ANSA
29/08/2015 11:22

ĐTC Phanxicô rất lo âu theo dõi thảm kịch của những người đang phải bỏ nhà cửa quê hương trốn chạy đi nơi khác.

Đây là một cuộc xuất hành vĩ đại với bao nhiêu gia đình lâm vào cảng mất mát mọi của cải nhà cửa, liều mình ra đi với hai bàn tay trắng mong thoát khỏi chiến tranh, đói khổ và bạo lực đủ kiểu để tìm kiếm tương lai. Trong một tweet, ĐTC kêu gọi mọi người hãy mở con tim cho những ai đang phải đau khổ. Ngài viết: Lạy Chúa, xin hãy giúp chúng con biết tỏ ra quảng đại hơn và luôn gần gũi hơn những gia đình nghèo khó.

Trong khi đó, con số người di dân thiệt mạng ngày càng lên cao. Vài ngày trước đây, thi hài của 71 người bị chết ngạt chồng chất lên nhau, trong đó có cả 8 phụ nữ và 4 trẻ em, đã được khám phá trong một chiếc xe tải nhỏ đậu ven một xa lộ bên Áo. Hôm sau đó, 200 người khác chết trong hai vụ đắm tàu ngoài khơi Lybia. Trong một phóng sự gửi về đài Vatican, ký giả Benedetta Capelli nói: Xác người lềnh bềnh trong nước, tiếng người còn sống van xin cầu cứu, màn đêm dày đặc khiến cho công cuộc cứu vớt gặp nhiều khó khăn. Đó là cảnh tượng người ta phải chứng kiến ngoài khơi duyên hải Zuwara nước Libia hôm qua, khi hai con tàu đầy chật người di dân tỵ nạn bị đắm. Phải ghi thêm con số những người chết này vào danh sách 2.500 người di dân thiệt mạng trên đường vượt Địa Trung Hải vừa được LHQ công bố hôm nay. 10 tên lái tàu đã bị nhận diện và bắt giữ trên con tàu chở 600 người di dân cặp bến Palermo thủ phủ đảo Sicilia Nam Italia, trong đó có 52 người chết ngạt trong hầm tàu. 3 người khác bị chính quyền Áo bắt giam trong vụ khám phá xe tải đầy xác người.                                                                                            Nhiều vụ đụng độ cũng xảy ra tại biên giới Hy Lạp và Macedonia. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho đài Vatican, đặc phái viên Nello Scavo của báo Avvenire Tương Lai, tại vùng Pristina Macedonia cho biết "các cuộc kiểm soát của cảnh sát ngày càng trở nên chặt chẽ hơn và thường xuyên hơn. Người tỵ nạn từ Thổ Nhĩ Kỳ và Bulgari đến chỉ có được ba ngày để đi qua lãnh thổ Macedonia tìm đường vào Âu châu. Trong những tháng vừa qua đã có trên 100 ngàn người đến đây. Chỉ trong những ngày vừa qua, đã có 4000. Họ gặp nhiều khó khăn trong việc vượt qua bức tường mới được chính quyền Orban dựng lên, nhưng không có gì ngăn cản được họ. Sống chết gì thì họ cũng sẽ tìm ra những con đường khác để vào Âu châu.

Đặc phái viên báo Tương Lai nhận xét thêm rằng "sự hiện diện của người di dân tỵ nạn đã đẩy mạnh guồng máy của bọn buôn người, vốn đã rất thịnh hành tại đây. Các nhóm tội phạm mafia vùng Kossovo, liên kết với mafia Serbi và macedoni đang tổ chức những lối thoát mới để vượt qua bức tường Hungari, chẳng hạn qua ngõ Rumani hay các nước vùng Balkans vào Sloveni và Croat, rồi từ đó vào Áo hay Italia, tuy với nhiều hiểm nguy hơn, như chúng ta vừa thấy trong vụ chiếc xe tải ở Áo. Nguy hiểm cao hơn, thì giá cả cũng cao hơn và đem lại lợi nhuận nhiều hơn cho bọn bất lương. Vì thế, tình hình hiện nay rất rắc rối và nhiều khó khăn. Người di dân và tỵ nạn phải chịu bao nhiêu đau khổ vì đường đi và cũng vì thái độ đối xử của các lực lượng cảnh sát, nhất là cảnh sát macedoni.                                                 Bù lại, nhiều nơi, họ đã được người dân địa phương tận tình giúp đỡ. Chẳng hạn như tại Veles, gần Skopje, một số dân chúng địa phương, nhất là một phụ nữ, đã tổ chức được một cơ cấu đón tiếp và trợ giúp hơn 50 ngàn người trong vòng 2 năm gần đây mà hoàn toàn không cậy nhờ đến thẩm quyền chức trách địa phương. Và thật là phi thường khi chứng kiến thiện chí và lòng quảng đại của từng cá nhân có thể vượt thắng những chướng ngại mà các chính quyền không muốn đương đầu. (RG 280815)

Mai Anh

di dân và tị nạn

-------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 104 = CHON LUA - QUYET TAM PDF Print E-mail

Số 69: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, August 24, 2015.

(FAST FOOD số này hơi dài, vì LÁ THƯ của tổng thống Mỹ Abraham Lincoln)

LỰA CHỌN – CHỌN LỰA

Vậy Đức Giêsu hỏi Nhóm Mười Hai: "Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?" (Ga 6: 67) - CON QUYẾT TÂM THEO THẦY.

Trong cuộc đời, nếu Chúa cho chúng ta là những con người bình thương (những người không bình thương là những người không hoặc thiếu khả năng chọn lựa, ví dụ bị bệnh thần kính...) thì chúng ta phải chịu trách nhiệm về những hành vi, lời nói và hành động của mình. Khi nói đến chịu trách nhiệm về những gì mình làm hoặc mình gây ra giả thiết chúng ta có khả năng lựa chọn, chọn lựa.

Lựa chọn là lựa rồi mới chọn. Còn chọn lựa là chọn rồi mới lựa. Học trò không biết trong hai từ này từ nào đúng hơn nên đành dùng cả hai (quý vị nào có cao kiến, học trò xin thỉnh giáo). Chọn lựa, hay lựa chọn giả thiết ta có nhiều giờ đây ta lấy ít lại, và trong số ít ấy ta lại lấy ít hơn. Và nếu như thế, mỗi khi ta đã đưa ra lựa chọn, chọn lựa của mình, nó bao hàm sự hy sinh nào đấy.

Khi Chúa Giêsu nói với dân chúng rằng "ai ăn thịt và uống máu Ngài, thì được sống muôn đời" (Ga 6; 54a) thì nhiều người phản đối và bỏ đi. Thế nên, Chúa Giêsu mới hỏi Nhóm Mười Hai tông đồ rằng "Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?" (Ga 6: 67). Khi hỏi các ông như thế là Chúa Giêsu đặt các ông phải có lập trường, phải đưa ra chọn lựa của mình.

Chọn lựa hay lựa chọn xảy ra mọi nơi, mọi lúc trong cuộc đời ta. Nhiều khi chỉ vì một chọn lựa sai nho nhỏ, đời ta rẽ sang một lối khác. NHỮNG NGÀY TỰU TRƯỜNG ĐÃ ĐẾN, học trò mời mọi người cùng đọc và suy nghĩ về việc lựa chọn, chọn lựa VIỆC HỌC của MÌNH hay của CON CHO CHÁU. Đâu là thái độ, và suy nghĩ của ta khi chọn ngành học, trường học, và quan trọng hơn HỌC LÀ NGƯỜI thế nào!

Đây là LÁ THƯ của tổng thống Lincoln gửi thầy giáo dạy con trai ông:

"Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực, cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ gặp một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng mỗi một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho cháu tránh xa sự đố kị. Xin hãy dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất.

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách, nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng đối với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn thận trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng.

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Những điều trên đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi."

Cùng suy nghĩ và hành động: Trên là thư của tổng thống Mỹ Abraham Lincoln đã gửi thầy giáo nơi con trai ông theo học. Lá thư này đã được viết ra gần 200 năm trước, nhưng chắc nó không lỗi thời, và vẫn là ước mong của mọi nền giáo dục. Vậy trong dịp này, ta tự vấn lòng mình: Đâu là CHỌN LỰA giáo dục của tôi, cũng như cho những người tôi có bổn phận? Đâu là thứ ưu tiên trước hết của tôi cho vấn đề giáo dục?

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R

Mission Church, Boston

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
--------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 103 = QUET TQM THEO THẦY PDF Print E-mail

Chúa Nhật XXI Thường Niên B
TỪ BỎ HAY CHỌN LỰA - Quyết Tâm theo Chúa.
Gs 24,1-2a.15-17.18b; Ep 5,21-32; Ga 6,54a.60-69

Sau khi Maisen qua đời, Giosuê lãnh nhận trách nhiệm lãnh đạo dân chúng và đưa họ vào Đất Hứa. Khi đã chinh phục được miền đất "sữa và mật ong" như lời Giavê hứa và chia phần đất cho từng chi tộc, ông Giosuê tập họp dân chúng lại tại Sikem và đòi họ phải tuyên bố dứt khoát lập trường :
- Hôm nay các ngươi hãy lựa chọn, một là thờ phượng Đức Giavê, hai là thờ phượng các thần của dân ngoại. Riêng phần tôi và gia đình, chúng tôi nhất quyết chỉ thờ phượng một mình Đức Giavê mà thôi.
Bấy giờ dân chúng trả lời rằng:
- Không hề có chuyện chúng tôi lìa bỏ Đức Giavê mà tôn thờ những thần dân ngoại. Đức Giavê là Thiên Chúa của chúng tôi, chính Ngài đã dẫn chúng tôi ra khỏi đất Ai Cập, đã làm những việc kỳ diệu trước mặt chúng tôi và đã gìn giữ chúng tôi suốt những con đường chúng tôi đã đi qua. Chúng tôi chỉ phụng thờ Đức Giavê vì chỉ mình Ngài là Thiên Chúa chúng tôi.
Với sự quyết tâm chọn lựa Chúa, kể từ đó Dân Do Thái trở thành dân riêng của Đức Chúa, trung thành thi hành giao uớc đã ký kết với Ngài, và từ nay sự hiệp nhất của quốc gia Do Thái phát xuất từ một niềm tin chung vào Giavê Thiên Chúa.
Hình ảnh chọn lựa Chúa của toàn dân Israel làm chúng ta nhớ lại sự quyết tâm ở lại với Chúa của Phêrô và nhóm mười hai: Sau diễn từ về Bánh trường sinh - Thứ lương thực lạ lùng: Bánh và Máu Ngài, Đức Giêsu tóm lược chung quy về Thánh Thể - bản thân Người: "Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi, thì được sống muôn đời" (Ga 6,54a). Nhiều người theo và tán dương Chúa trước đây đã bỏ đi. Các môn đệ cũng phản ứng lại các lời của Đức Giêsu; họ bị đặt trước một chọn lựa là tin hoặc không tin vào Người. Đỉnh cao của cuộc "khủng hoảng": là các môn đệ của Người chia rẽ: một số lớn bỏ đi vì không thể chấp nhận các lời Đức Giêsu nói, một số ở lại với Người, vì tin rằng chỉ Người mới có "những lời đem lại sự sống đời đời".
Những môn đệ bỏ đi (Ga 6,60-66): Một số lớn các môn đệ thiếu đức tin và theo cảm xúc và hời hợt, lý trí của con người trước mặc khải mầu nhiệm Thánh Thể, nên không thể chấp nhận được các lời Đức Giêsu. Trong lúc Ngài Giêsu luôn nhắc các môn đệ là Ngài không đến, không nói như một người thường, nhưng là Người đến từ Thiên Chúa và sẽ trở về với Thiên Chúa. Trong bài Diễn từ về Bánh trường sinh, Đức Giêsu đã nhiều lần nêu bật Con Người - Người được Thiên Chúa cử đến và có sự sống phát xuất từ Thiên Chúa (x. Ga 6,27.57). Điều kiện tiên quyết để hiểu được các lời của Đức Giêsu, trên sự hiểu và nhìn nhận bản thân Người. Nhưng đám đông dân chúng trong số có các môn đệ đáp lại bằng sự thiếu lòng tin, sự từ khước, sự ngờ vực đối với Ngài và đối với lời Ngài. Vì thế nhiều môn đệ "rút lui, không còn ở với Người nữa" (Ga 6,66).
Tuy nhiên, nhóm Mười Hai quyết tâm ở lại (Ga 6,67-69: ) Nhóm Mười Hai – các môn đệ gần gũi với Chúa Giêsu, cũng bị cám dỗ, bị lay động, bị thách thức bởi mầu nhiệm của mạc khải Thánh Thể và những lời đòi hỏi của Ngài. Trước những thử thách cao độ, Chúa Giêsu đặt câu hỏi với họ: "Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?" (Ga 6,67). Simôn Phêrô đã nhân danh nhóm khi tuyên xưng "chúng con": "Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa" (Ga 6,68-69). Qua lời tuyên tín chọn Chúa, Phêrô nêu ra ba lý do khiến các ông và các bạn ở lại với Đức Giêsu chứ không rút lui bỏ Ngài như đa số:
• Lý do thứ nhất "bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai" nghĩa là chúng con không thể bỏ đi kiểu mù quáng, hơn hớt niềm tin. Khi bỏ đi, chúng con cần phải biết chúng con muốn bỏ ai, và gặp được điều gì tốt hơn và thuyết phục hơn Ngài, điều này không có gì bảo đảm chắn chắn khi bỏ Ngài. Suy tư sáng suốt khi tránh những quyết định vội vã, theo tình cảm. Bởi vì không tìm được một vị thầy nào dứt khoát khá hơn, cho nên khôn ngoan là ở lại với Đức Giêsu.
• Lý do thứ hai "Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời" lời tuyên tín nhắc lại đặc tính của các lời Đức Giêsu như chính Người đã nói: "Lời Thầy nói với anh em là Thần Khí và là sự sống" (Ga 6,63). Phêrô chấp nhận lời Thầy mang Thần Khí và sự sống nên tuyên tín: "Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời" (Ga 6,68). Dù ông vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa trọn vẹn những lời Đức Giêsu, nhưng ông đã tin tưởng vào điều chính yếu nhất: sứ điệp của Đức Giêsu đem đến sự sống đời đời. Đức Giêsu không chỉ nói về điều đó, Người còn mang sứ điệp chắc chắn về sự sống đời đời và mở đường vào sự sống đó. Đó là ân ban cao trọng nhất của Đức Giêsu như Ngài nhấn mạnh thường xuyên trong diễn từ Thánh Thể.
• Lý do thứ ba mà Phêrô xác tín chọn Chúa: "chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa". Phêrô và nhóm Mười Hai hiểu và nhận biết Đức Giêsu là "Đấng Thánh của Thiên Chúa" (Ga 6,69). "Thánh" chính là điều thuộc về Thiên Chúa. Nếu Đức Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa, có nghĩa là Người hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa và được kết nối với Thiên Chúa trọn vẹn. Phêrô lập lại danh hiệu này theo thánh vịnh 16: ca tụng tình thân mật sâu xa giữa Thiên Chúa và người cầu nguyện, trong đó có nói đến danh hiệu "Đấng Thánh của Ngài", theo bản dịch Bảy mươi (x. Cv 2,27) như Đức Giêsu đã công bố sự kết hợp giữa Ngài với Chúa Cha (x. Ga 5,19-30), Ngài còn loan báo mình đã được "Thiên Chúa thánh hiến" (Ga 10,6;17,19). Danh hiệu "Đấng Thánh Của Thiên Chúa" cao vượt hơn danh hiệu "Thiên Sai" rất nhiều và thích hợp với danh hiệu "Con Thiên Chúa" mà Simon-Phêrô tuyên xưng trong Mátthêu 16,16". Cho nên, chính vì Đức Giêsu có một tương quan đặc biệt với Thiên Chúa, Người hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa, mà Người có những lời ban sự sống vĩnh cửu. Chính vì thế các ông đã ký thác và tín nhiệm hoàn toàn vào Đức Giêsu.
Theo bước chân của Phêrô và các môn đệ chúng ta xác tín: "Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời" (Ga 6,68). Chọn và sống theo Chúa Kitô là cùng Ngài đi trong ban ngày của bình yên cuộc sống hay giữa đêm tối của phong ba thử thách như Phêrô và các môn đệ. Sống với niềm tin vào Ngài là khước từ cách hiểu biết, giác quan và lý luận thông thường, hơn hớt bên ngoài, nhưng là tin mà không thấy (Ga 20,29) là vững bước với sự chọn lựa và xác tín theo Thầy.
M. Toliver, một nhà truyền giáo ở miền tây Trung Hoa, có lần gặp hai viên chức cao cấp đồng thời cũng là những Kitô-hữu nhiệt thành. Một trong hai người kể rằng: trong một cuộc oanh kích, ông ta, bà vợ và đứa con gái nhỏ 6 tuổi không tìm được nơi trú ẩn, nên phải nấp dưới gầm bàn ăn. Bom nổ ngay bên, nên họ chỉ còn biết cúi đầu cầu nguyện. Khi qua cơn nguy biến, đức bé nhìn lên thấy ảnh Chúa Giêsu, em nói: "Ba ơi, Chúa Giêsu là nơi trú ẩn an toàn nhất, phải không ba ?"
"Lạy Thiên Chúa, Ngài là nơi con náu ẩn,
là đồn lũy chở che, con tin tưởng vào Ngài"
(Tv (91,2).

Lm. Vinh Sơn, Sài Gòn 22/08/2015.

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 102 = TRAO TANG SU SONG PDF Print E-mail

Số 68: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, August 10, 2015.

"Thiên Thần Chúa trở lại đánh thức ông lần thứ hai và bảo: "Hãy chỗi dậy mà ăn: vì đường ngươi phải đi còn xa". Ông liền chỗi dậy ăn uống, và nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn mươi ngày bốn mươi đêm mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa" (1 V 19: 7 - 8).

Trao Tặng Sự Sống

Bạn cần ăn để sống, nhưng những lúc bị rơi vào tình trạng đau yếu bệnh tật không muốn ăn. Bạn vẫn ráng ăn để có sức mong mau phục hồi sức khỏe.

Nhiều khi vì bận mải công việc chúng ta quên ăn, hoặc ăn uống như một cái máy. Tệ hơn nữa, có những lúc nếu ta rơi vào thất vọng, rơi vào chán nản, chúng ta không muốn ăn, chúng ta chỉ muốn chết quách cho rồi. Đó là về phương diện vật lý, nhưng trong lối suy nghĩ, lối hành động của chúng ta cũng thế, nhiều khi ta hành động như một cái máy. Hành động vì người khác làm thế, vì những thói quen từ bao giờ ta không biết. Những lúc ấy ta cần lắm một 'thiên thần' đánh thức để ta sống có ý nghĩa hơn, trọn ven hơn trong hanh trình làm người: "Hãy chỗi dậy mà ăn: vì đường ngươi phải đi còn xa". Elia liền chỗi dậy ăn uống, và nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn mươi ngày bốn mươi đêm mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa" (1 V 19: 7 - 8).

Học trò mời mọi người cùng đọc:

Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe BMW sang trọng dừng lại. Người tài xế tiến lại người giữ cổng và nói: xin anh giúp một tay cho người đàn bà này xuống xe vì bà ta yếu quá không đi được nữa.

Vừa ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người giữ cổng nghĩa trang:

- Từ hai năm qua, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô-la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng, tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôi đến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi.

Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời như sau:

- Thưa bà, tôi lấy làm tiếc rằng bà đã làm công việc ấy!

Người đàn bà cảm thấy như bị ai đó vả vào mặt. Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:

- Tại sao lại lấy làm tiếc về cử chỉ đẹp như thế?

Người thanh niên giải thích:

- Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết, như con trai bà, họ không cần những cánh hoa ấy.

Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng:

- Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không?

Người thanh niên bình tĩnh trả lời:

- Thưa bà, tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng có rất nhiều người đang sống, họ cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, các bệnh viện. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửi được cánh hoa ấy.

Nghe thế, người đàn bà ngồi bất động trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế mở máy.

Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang. Nhưng lần này không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:

- Chú đã có lý, tôi mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật. Quả thật, điều đó đã làm cho họ được hạnh phúc. Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi. Các bác sỹ không biết được bí quyết làm tôi khỏe mạnh lại. Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống.

Cùng suy nghĩ và hành động: Để thế gian có được sự sống, có được ơn cứu độ đời đời, Chúa Giêsu đã phải trao ban Mình và Máu ngài cho chúng ta. Hy sinh là dấu chỉ của tình yêu. Trao ban, giúp đỡ cho người khác, chính là đang giúp đỡ mình. Đâu là điều tạo nên sự sống của tôi? Tôi đang trao ban hay tôi giữ lại cho chính tôi?
--
Francis Quảng Trần C.Ss.R

Mission Church, Boston

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
--------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 23