mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5588
mod_vvisit_counterHôm Qua6358
mod_vvisit_counterTuần Này11946
mod_vvisit_counterTuần Trước58891
mod_vvisit_counterTháng Này156857
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10661113

We have: 104 guests online
Your IP: 54.80.103.120
 , 
Today: Apr 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 156 = CON CHIEN NGOAN DAO PDF Print E-mail

Con Chiên Ngoan Đạo :  GIOAN 1, 29-34

"Con van xin yêu Ngài làm con chiên ngoan đạo,
Con van xin yêu Ngài dù năm tháng phôi pha,
Con van xin yêu Ngài dù đời bao giông tố,
Thương tin yêu nguyện cầu, nguyện dâng Cha đời con."
Trong bài hát này, tác giả mong muốn được trở thành"con chiên ngoan đạo." Một con chiên ngoan, một con chiên biết yêu thương, một con chiên biết vâng lời, một con chiên biết dâng hiến đời mình cho Thiên Chúa và tha nhân. Hình ảnh con chiên dễ thương, hiền lành và ngoan ngoãn. Con chiên là biểu tượng có nhiều ý nghĩa trong Kinh Thánh và trong phụng vụ mà chúng ta cần tìm hiểu trong bài Tin Mừng hôm nay.
Con chiên là loài gia súc phổ biến tại vùng Trung Đông. Chiên được ghi nhận là một trong những loài vật được nuôi làm gia súc đầu tiên (St 4,4). Trong văn hóa Do Thái, chiên rất gần gũi với người (II Samuen 12,1-6).Thánh Kinh Cựu Ước không dùng thành ngữ Con Chiên Thiên Chúa, nhưng hình ảnh chiên con được dùng làm vật hy tế rất quen thuộc đối với người Do Thái. A-ben là người đầu tiên đã dâng chiên làm lễ vật cho Thiên Chúa. A-ben đã dâng chiên để bày tỏ lòng biết ơn Chúa. Thiên Chúa đoái nhìn đến A-ben và lễ vật của ông, vì ông dâng lên Thiên Chúa với lòng thành kính, còn Ca-in và lễ vật của ông thì Thiên Chúa chối từ. Ca-in giận dữ, sa sầm nét mặt, vì lòng ganh tỵ, Ca-in đã giết chết A-ben người em của mình (St 4,4). Trong sách Khải Huyền 13,8, thành ngữ "Chiên Con bị giết từ buổi sáng thế" liên hệ đến câu chuyện này. Tác giả sách Khải Huyền đã dùng thành ngữ đó để chỉ về Chúa Giê-su. Ngài là Chiên Con bị giết từ buổi sáng thế để giải quyết hậu quả của tội lỗi mà tổ phụ loài người đã gây ra.
Trong Thánh Lễ, chúng ta đọc,"Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian." Đây là lời của thánh Gioan Tẩy Giả giới thiệu Chúa Giêsu cho dân Do Thái. Chiên Thiên Chúa là một danh hiệu được dùng để chỉ về Chúa Giê-su. Con Chiên được dùng làm hy tế cho Thiên Chúa. Hơn nữa, đặc tính của con chiên còn là biểu tượng cho những người hiền lành, vâng lời và đạo đức.Trong dụ ngôn về ngày phán xét, Chúa đã tách chiên ra khỏi dê. Chiên ở bên phải, dê ở bên trái. Chiên còn có một ý nghĩa sâu xa hơn, đó là vào Lễ Vượt Qua của người Do Thái, mỗi gia đình có tục lệ ăn thịt một con chiên. Phải lựa con chiên non dưới một năm tuổi, tốt đẹp, không tì vết.

Người Do Thái ăn thịt Chiên Vượt Qua, để kỷ niệm ngày Chúa giải phóng họ khỏi ách nô lệ Ai Cập. Người Do Thái nhớ đến con chiên. Con chiên đã chết cho họ được sống. Máu chiên đã đưa họ ra khỏi nô lệ và tăm tối. Máu chiên đã giúp họ khỏi phải chết và đưa họ về miền Đất Hứa. Chúa Giêsu đã chịu tử hình vào dịp Lễ Vượt Qua của người Do Thái. Bữa tiệc hy tế đời mình để chuộc tội cho nhân loại, Chúa Giêsu chính là Con Chiên của Thiên Chúa. Chúa Giêsu là con chiên hiền lành.Người đã hy sinh gánh lấy tội lỗi cho nhân loại. Điều này đã được hoạch định theo thánh ý của Thiên Chúa Cha và được mặc khải nơi Đức Giêsu. Ngài đã đến thế gian để thực hiện chương trình cứu rỗi cách đây hai ngàn năm. Người tin vào Chúa hãy biết tri ân sự hy sinh cứu chuộc của Chúa Giê-su và trông mong ngày gặp lại Con Chiên Thiên Chúa lần thứ hai trên thiên đàng.
* BẠN VÀ TÔI có thể là những con chiên đi hoang đàng vì bao năm cách xa Chúa, chạy theo dòng đời, bỏ quên tình Chúa, đánh mất niềm tin, thì hôm nay chúng ta biết quay trở về đoàn chiên của Chúa, trở thành con chiên hiền lành, khiêm tốn, và biết lắng nghe tiếng gọi Chủ Chăn, chính là Chúa Giêsu: "Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong,và không ai cướp chúng khỏi tay tôi.
* TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết tự hiến đời mình, như một của lễ dâng lên Thiên Chúa, để mọi người chúng con biết sống yêu thương, hiệp nhất, chia sẻ trong cùng một đoàn chiên của Chúa.
Lm. John Nguyễn.

-------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 155 = CHUA HIEN LINH PDF Print E-mail

TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH : Chúa Hiển Linh

TIN MỪNG MT 2, 1-12 : Hãy Đi Tìm Kiếm Thiên Chúa

Với nhịp sống như hiện nay, chúng ta nhận thấy rằng, mọi người phải chạy theo thời gian, lo cho công việc và cuộc sống là mối quan tâm hàng đầu. Người ta ít có thời gian để nghĩ đến những giá trị thiêng liêng, hay ước muốn đi tìm kiếm Thiên Chúa trong đời sống của mình và trong công việc. Do đó, đời sống tinh thần thường trở nên bế tắt, không có lối thoát, không có điểm tựa và cũng không biết đâu là đích điểm. Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta sẽ nhận diện được những con người khác nhau, họ đón nhận hay loại trừ Con Thiên Chúa khi Ngài xuống thế làm người và ở cùng chúng ta. Chúng ta cùng nhau phân tích các nhân vật trong đoạn Tin Mừng này, trong ngày lễ mừng Chúa Hiển Linh.

Con người ganh tỵ và gian ác, chính là Hoàng Đế vua Hêrôđê. Ông này không phải là người Dothái, nhưng là nguời I-du-min, được làm vua xứ Giuđêa do triều đại La-mã năm 40 trước Công Nguyên và trị vì năm 37. Vua Hêrôđê là một kẻ gian ác, giết vợ, ba người con, mẹ vợ và các trẻ thơ tại Bê-lem. Tin Mừng thuật lại, bấy giờ Hêrôđê triệu tập các nhà đạo sĩ lại và dặn cặn kẽ rằng, thấy vua dân Do thái sinh ra ở đâu thì hãy về báo lại cho nhà vua. Nhưng khi gặp Chúa Giê-su, các nhà Đạo Sĩ đi đường khác, ông ta tức giận, kêu quân lính đi giết tất cả các trẻ thơ.Vì lòng ganh tỵ, sợ mất ngôi vua, Hêrôđê đã ra tay giết chết các trẻ thơ vô tội. Lòng ganh tỵ của con người thật là tàn nhẫn, họ đánh mất lương tri và làm những điều gian ác.

Con người thờ ơ và vô cảm, chính là các Thượng tế, Kinh sư và cả dân Do thái. Họ vẫn biết Đấng Cứu Thế đến thế gian nhưng họ vẫn làm ngơ trước sự kiện vĩ đại xẩy ra. Có kẻ đã xua đuổi thánh Giuse và Mẹ Maria không cho vào trọ vì lòng ích kỷ, vì các ngài không có đủ tiền để vào nhà trọ, họ coi trọng đồng tiền hơn là đón nhận Con Thiên Chúa. Cánh cửa lòng của họ bị đóng lại, chính vì thế họ không đón tiếp Chúa. Thánh Giuse và Đức Mẹ phải ra đi và tìm đến chuồng bò để trọ và Hài Nhi Giêsu ra đời nằm trong máng cỏ. Ngày nay, chúng ta cũng dễ dàng vứt bỏ Chúa để chạy theo đồng tiền và danh vọng. Chúng ta cũng chẳng khác gì người dân Do thái, các Kinh sư, Thượng tế, họ là các nhà làm luật, học giả, giảng thuyết, biết rất nhiều điều, nhưng họ vẫn thờ ơ và vô tâm, không đi tìm kiếm Chúa, dù Ngôi sao đã xuất hiện và các nhà Đạo Sĩ đã cho biết Đấng Cứu Thế đã sinh ra.

Ngược lại, các nhà Đạo Sĩ, họ là những người dân ngoại, nhưng họ lại khao khát đi tìm kiếm Đức Giêsu mới sinh. Họ vội vã lên đường và muốn tìm ra sự thật về Đấng Cứu thế sinh ra ở đâu. Khi chúng ta phân tích bối cảnh mầu nhiệm Con Thiên Chúa xuống thế làm người và ở cùng chúng ta, chúng ta thấy một sự khác biệt thật đau lòng giữa các nhà Tư tế, Kinh sư, dân Do thái, họ tự cho mình là người hiểu biết sùng đạo với các nhà Đạo Sĩ, mục đồng là những con người dân ngoại đơn sơ, chất phác lại là những người đến gặp Hài Nhi Giêsu đầu tiên. Lời Chúa nhắc nhớ chúng ta rằng, "Người đến thế gian mà thế gian không thèm biết đến Người. Người ở giữa chúng ta mà chúng ta không tiếp đón Người." Chỉ có các mục đồng với đàn chiên bò đón nhận Người. Tình nhân gian thật là tồi tệ, không cho Chúa một chỗ để dung thân trong một đêm đông lạnh lẽo. Hôm nay, chúng ta cũng có thể tự hỏi mình chúng ta yêu Chúa như thế nào và yêu Chúa được bao nhiêu? Hay đó chỉ là lời nói chót lưỡi đầu môi. Chúng ta thường chỉ biết cầu xin mà không có thực hành trong đời sống.
Mùa Giáng Sinh đến, chúng ta ước muốn làm những hang đá thật đẹp và lộng lẫy, có đủ ánh đèn màu để cho mọi người ngắm nhìn, nhưng trong tâm hồn ta thì lại không có chỗ cho Chúa Giêsu trú ngụ, nên mùa Giáng Sinh vẫn lạnh lẽo, tâm hồn cảm thấy cô đơn, trống vắng.

* BẠN VÀ TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN :

Ước gì, chúng ta biết nhanh chân lên đường và tìm kiếm Chúa, như các nhà Đạo sĩ đến thờ lạy và dâng lễ vật cho Chúa Giêsu. Lễ vật đó chính ta tấm lòng bác ái, yêu thương của ta với Chúa và tha nhân.
Ước gì, chúng ta biết trở nên như các mục đồng đến bên Chúa chiêm ngắm Hài Nhi Giêsu để tôn vinh và cám tạ Thiên Chúa cùng các Thiên thần ca hát: "Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm".

Lm. John Nguyễn.

-------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 154 = CAC TRUONG TE PDF Print E-mail

 LTHN Thứ Ba 13-12-2016

Các trưởng tế và người Pha-ri-sêu cần tin tưởng như thành phần thu thuế và gái điếm

Bài Phúc Âm cho Thứ Ba Mùa Vọng trong Tuần Thứ Ba hôm nay, tiếp theo ngay sau Bài Phúc Âm hôm qua, vẫn liên quan đến Vị Tiền Hô Gioan Tẩy Giả và vẫn với thành phần lãnh đạo dân do Thái.

Nếu trong Bài Phúc Âm hôm qua, Chúa Giêsu mới đặt vấn đề với thành phần lãnh đạo trong dân này, như để gợi ý cho họ suy nghĩ, một thành phần trả lời lập lửng nửa vời như chối từ sự thật được Người gợi lên trong câu trả lời mang tính cách chất vấn của Người, và chính câu trả lời "chúng tôi không biết" của họ đã cho thấy niềm tin của họ tới đâu và ra sao.

Bởi thế không lạ gị Chúa Giêsu đã phải sử dụng đến một dụ ngôn nữa ám chỉ về chính họ, hy vọng họ sẽ không còn chạy quanh chối cãi về tình trạng quanh quéo giả hình của họ nữa, đó là dụ ngôn 2 người con trước ý muốn của người cha mong đứa nào của ông cũng đi làm vườn nho cho ông.

"Các ông nghĩ sao? Người kia có hai người con. Ông đến với đứa con thứ nhất và bảo: 'Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn cho cha!' Nó thưa lại rằng: 'Con không đi'. Nhưng sau nó hối hận và đi làm. Ông đến gặp đứa con thứ hai và cũng nói như vậy. Nó thưa lại rằng: 'Thưa cha, vâng, con đi'. Nhưng nó lại không đi. Ai trong hai người con đã làm theo ý cha mình?'"

Nếu trong bài Phúc Âm hôm qua câu vừa trả lời vừa chất vấn của Chúa Giêsu với thành phần lãnh đạo trong dân chúng này liên quan đến phép rửa của Tiền Hô Gioan Tẩy Giả đã gián tiếp trả lời cho họ về thẩm quyền của Người được họ hạch hỏi Người họ không muốn trả lời, thì trong bài Phúc Âm hôm nay họ đã mắc bẫy Người khi lắng nghe dụ ngôn về 2 người con được cha sai đi làm vườn nho cho cha mình: "Họ đáp: 'Người con thứ nhất'".

Thấy họ đã rơi vào bẫy sự thật để nhờ đó sự thật mới có thể giải phóng họ (xem Gioan 8:32), "Chúa Giêsu bảo họ: 'Quả thật, Tôi bảo các ông hay, những người thu thuế và gái điếm sẽ vào nước Thiên Chúa trước các ông. Vì Gioan đã đến với các ông trong đường công chính, và các ông không tin ngài; nhưng những người thu thuế và gái điếm đã tin ngài. Còn các ông, sau khi xem thấy điều đó, các ông cũng không hối hận mà tin ngài'".

Ở đây, Chúa Giêsu như nhắc nhở thành phần lãnh đạo dân Do Thái này về hiện tượng Tiền Hô Gioan Tẩy Giả đã được chính Thánh ký Mathêu của bài Phúc Âm hôm nay thuật lại ở phần đầu Phúc Âm của ngài, liên quan đến chung dân chúng, trong đó bao gồm cả "những người thu thuế và gái điếm đã tin ngài" cũng như chính thành phần lãnh đạo này như sau:

"Hồi ấy, ông Gio-an Tẩy Giả đến rao giảng trong hoang địa miền Giu-đê rằng: 'Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần'. Ông chính là người đã được ngôn sứ I-sai-a nói tới: Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn. Bấy giờ, người ta từ Giê-ru-sa-lem và khắp miền Giu-đê, cùng khắp vùng ven sông Gio-đan, kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan. Thấy nhiều người thuộc phái Pha-ri-sêu và phái Xa-đốc đến chịu phép rửa, ông nói với họ rằng: "Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy? Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối...".

Căn cứ vào câu trả lời của thành phần lãnh đạo dân Do Thái cũng như vào câu xác nhận của Chúa Giêsu về câu trả lời đúng thật của họ, thì người con thứ nhất trong dụ ngôn hai người con được cha sai đi làm vườn nho cho ông là "những người thu thuế và gái điếm" (còn có thể bao gồm cả dân ngoại vốn bị chung dân Do Thái cho là tội lỗi - đồ bỏ), và người con thứ ám chỉ thành phần lãnh đạo dân Do Thái (bao gồm cả đa số thành phần biệt phái và luật sĩ giả hình đã bị Chúa Giêsu thậm tệ quở trách cho mà mở mắt ra - xem Mathêu nguyên đoạn 23).

Tuy Thánh ký Mathêu trong bài Phúc Âm hôm nay không cho biết phản ứng của thành phần lãnh đạo dân Do Thái khi bị Chúa Giêsu ghép cho họ là hạng người con thứ có vẻ làm theo ý cha của mình nơi việc giữ kỹ lề luật nhưng thật ra chỉ là giả hình, không theo tinh thần của lề luật, không đúng như ý cha mong muốn, nhưng khi họ nghe xong dụ ngôn thứ hai về thành phần tá điền gian ác bất trung ngay sau đó (xem Mathêu 21:33-44), họ mới thật sự có thái độ về cả 2 dụ ngôn như thế này: "Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pha-ri-sêu hiểu là Người nói về họ. Họ tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì dân chúng cho Người là một ngôn sứ" (câu 45-46). Có nghĩa là họ vẫn mù quáng và cứng lòng!

Trong Bài Đọc 1 hôm nay, Thiên Chúa cũng đã dùng miệng Tiên Tri Xôphônia để nói trước về dụ ngôn 2 người con được Chúa Giêsu nói đến trong bài Phúc Âm hôm nay.

Trước hết, về người con thứ mù quáng bất tuân: "Khốn cho thành phản nghịch và ô uế, cho thành làm sự hung bạo. Nó không nghe lời, không chịu sửa dạy, không tin tưởng vào Thiên Chúa, không đến gần Chúa mình". Sau đó về người con trưởng: "Bấy giờ Ta sẽ cho dân Ta môi miệng thanh sạch để mọi người kêu cầu danh Chúa và nhất tâm phụng sự Người. Từ phía bên kia các sông xứ Ethiôpi, con cái những kẻ tha hương kêu cầu Ta, đem lễ vật đến dâng cho Ta".

Bài Đọc 1 hôm nay còn cho thấy một Vị Thiên Chúa cứu độ qua Chúa Kitô là "Con Người đến để tìm kiếm và cứu với những gì hư hoại" (Luca 19:10) là những ai thuộc thành phần người con trưởng hoang đàng nhưng biết thống hối trở về với Ngài, "một dân tộc nghèo khó và thiếu thốn và họ sẽ tin tưởng vào danh Chúa. Những người Israel còn sót lại" như sau:

"Ngày đó, ngươi sẽ không còn phải xấu hổ vì các lỗi lầm của ngươi đã phạm đến Ta. Vì Ta sẽ cất xa khỏi ngươi những kẻ chiến thắng kiêu căng và từ đây, ngươi sẽ mãi mãi được vinh quang trên núi thánh Ta. Ta sẽ để lại giữa ngươi một dân tộc nghèo khó và thiếu thốn và họ sẽ tin tưởng vào danh Chúa. Những người Israel còn sót lại sẽ không làm điều gian ác, không nói dối, người ta không thấy chúng nói lời phỉnh gạt. Chúng sẽ như đàn chiên ăn cỏ và nghỉ ngơi, và sẽ không ai làm phiền chúng".

Bài Đáp Ca hôm nay chất chứa tâm tình hân hoan vui sướng của những con người cảm nghiệm thần linh về một Vị Thiên Chúa cứu độ của mình như sau:

1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc; miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Ngài. Trong Chúa, linh hồn tôi hãnh diện. Bạn nghèo hãy nghe và hãy vui mừng.

2) Hãy nhìn về Chúa, để các bạn sẽ vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Ngài đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn.

3) Thiên Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Ngài cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo.

4) Thiên Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương tan nát. Thiên Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Ngài, và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Ngài, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 153 = SU CUNG NHAC PDF Print E-mail

Sự cứng nhắc và tinh thần thế gian là thảm họa cho các linh mục
Tứ Quyết SJ12/10/2016

Các linh mục là những người làm trung gian cho tình yêu Thiên Chúa, chứ không làm trung gian cho những bận tâm của riêng mình. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta. Ngài tập trung vào những cám dỗ gây nguy hiểm cho đời phục vụ của các linh mục.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về những người luôn bất mãn. Ngày nay có những Kitô hữu cũng thế, họ không bao giờ thỏa mãn, không hiểu được những gì Chúa dạy, không hiểu được mặc khải của Tin Mừng. Cũng thế, có nhiều linh mục không bao giờ thỏa mãn, mà luôn đi tìm những dự án mới, vì lòng các vị ấy ở xa đường lối của Chúa Giêsu. Do đó, các vị than phiền và sống cách khổ sở.

Các linh mục làm trung gian cho tình yêu Thiên Chúa

Chúa Giêsu làm trung gian giữa Thiên Chúa và con người. Chúng ta phải đi theo con đường của Đấng trung gian là Chúa Giêsu. Trong đời thường, có những người làm trung gian, đó là họ làm một nghề và nhận lại thù lao cho nghề ấy. Nhưng ở đây, người trung gian có nghĩa hoàn toàn khác.

Vị trung gian cần hy sinh chính bản thân mình để có thể nối kết con người với Đấng ban sự sống. Cái giá phải trả chính là toàn cuộc sống, là cả mạng sống, với tất cả sự cực nhọc, với công việc phục vụ và rất nhiều thứ khác. Đây chính là trường hợp của các linh mục coi xứ. Các vị sống như thế, để có thể kết nối với đoàn chiên, kết nối với người dân, và để dẫn đưa họ đến với Chúa Giêsu. Khi làm Đấng trung gian, Chúa Giêsu hoàn toàn trút bỏ chính mình, hoàn toàn khiêm nhường đến độ trở ra như không. Thư của thánh Phaolô gửi giáo đoàn Philipphê (2:7-8) nói rất rõ về điều này: "Người đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang... Người lại còn hạ mình, vâng lời đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự". Đây chính là con đường của Chúa, con đường của hy sinh và khiêm nhường đến tận cùng, của việc tự vét cạn chính mình, tự làm rỗng chính mình, tự hóa ra không.

Sự cứng nhắc dẫn đến việc xa lánh người dân

Một linh mục đích thực, là người trung gian và rất gần gũi với dân chúng. Vị linh mục ấy không làm việc để rồi được nhận lại cái gì đó theo kiểu một quan chức.

Thế nhưng, có những vị trung gian thích đi dạo quanh để được người ta nhìn thấy và tán thưởng. Để làm cho mình trở thành quan trọng, vị linh mục ấy đi theo con đường của cứng nhắc và xa lánh người dân. Vị ấy không biết đến nỗi khổ của con người. Vị ấy đánh mất những gì đã được hấp thụ nơi gia đình, nơi cha mẹ, nơi ông bà và anh chị em... Khi cứng nhắc như thế, các vị ấy chất gánh nặng lên người dân mà trong khi mình chẳng làm gì. Các vị nói với dân Chúa rằng: không thể thế này, không thể thế kia... Có nhiều người dân muốn tìm một chút an ủi, một chút hiểu biết, thế mà bị gạt đi.

Vị linh mục tốt cười vui với trẻ thơ

Khi xét mình, người linh mục có thể tự hỏi: Hôm nay tôi là một người trung gian của Chúa hay tôi chỉ là một quan chức? Tôi có sống phục vụ tha nhân không? Một vị linh mục tốt, thì có khả năng quan tâm, có khả năng vui chơi và mỉm cười với trẻ thơ... Vị ấy biết cách để gần gũi những gì là bé nhỏ, với những con người bé nhỏ. Có những vị luôn buồn rầu với vẻ mặt nghiêm trọng và sa sầm nét mặt, nhưng nếu là người trung gian của Chúa, vị linh mục tốt sẽ có những nụ cười, có sự thân thiện, sự thấu hiểu và lòng cảm thông.

Có ba vị thánh là mẫu gương cho đời linh mục.

Thứ nhất, thánh Policarpo giữ vững ơn gọi và đi lên giàn để chịu thiêu sống. Khi lửa cháy lên, các tín hữu xung quanh ngửi thấy mùi bánh mì. Ngài đã kết thúc cuộc đời của người trung gian của Chúa và trở thành "bánh cho các tín hữu".

Thứ hai, thánh Phanxicô Xaviê chết đang khi tuổi còn trẻ. Ngài chết trên bãi biển trong khi vẫn hướng về Trung Hoa, nơi ngài ao ước đi tới.

Thứ ba, thánh Phaolô Tre Fontane bị lính bắt và giải đi ngay từ sáng sớm. Ngài biết rằng có một số người trong cộng đoàn Kitô hữu đã phản bội. Ngài đã hiến dâng chính mạng sống mình như của lễ hy sinh lên Thiên Chúa.

Đó là ba mẫu gương mà chúng ta tìm thấy về cuộc đời của một linh mục. Đó là cái kết của người linh mục, của vị trung gian của Thiên Chúa, cái kết trên thập giá.
--------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 150 =SAM HOI CHAN THANH PDF Print E-mail

Sám Hối Chân Thành -CN2MV-A

TIN MỪNG MT 3, 1-12

"Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần"

Hôm nay, cac bạn nghe lời thánh Gioan Tẩy Giả bảo rằng: "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần." Đây là lời rao giảng của Gioan Tẩy Giả trong hoang địa thuộc miền Giuđê cách đây hơn hai ngàn năm và hôm nay được lập lại trong Tin Mừng chủ nhật thứ hai Mùa Vọng. Lời kêu gọi sám hối là chủ đề chính trong đoạnTin Mừng này. Nhưng để sống với tâm tình Mùa Vọng đầy đủ, Giáo Hội đưa tin hữu vào một chuỗi liên kết qua các tuần lễ Mùa Vọng.
Chủ nhật thứ nhất Mùa Vọng, Chúa Giêsu bảo chúng ta phải tỉnh thức và sẵn sàng, Ngài miêu tả đại lụt hồng thủy thời ông Noê xẩy ra thế nào, thì ngày quang lâm cũng sẽ xẩy ra như vậy. Còn trong Tin Mừng chủ nhật thứ hai này, chúng ta được nghe lời vang vọng của Gioan Tẩy Giả, ngài kêu gọi mọi người chúng ta hãy sám hối. Nhưng tại sao Gioan kêu gọi dân chúng phải sám hối? Để trả lời cho vấn đề này, chúng ta cùng nhau khám phá 10 điều thánh Gioan Tẩy Giả đã thực hiện được ghi lại trong đoạn Tin Mừng hôm nay.

1/ Gioan đi rao giảng Tin Mừng trong sa mạc, thì ngày hôm nay ngài cũng mời gọi chúng ta hãy biết lắng nghe Lời Chúa trong thinh lặng và cầu nguyện.
2/ Gioan kêu gọi: "Hãy sám hối", thì hôm nay ngài muốn chúng ta hãy thay đổi tính hư tật xấu.
3/ Gioan thúc dục dân chúng Nước Trời đã đến gần, thì ngày hôm nay ngài cũng mời gọi chúng ta hãy sẵn sàng đón nhận Chúa đến trong mọi hoàn cảnh.
4/ Gioan nói: anh em hãy dọn đường cho Chúa đến, thì ngày hôm nay ngài kêu gọi chúng ta hãy biết mở cánh cửa lòng mình để cho Chúa ngự vào.
5/ Gioan mặc áo quần đơn sơ bằng da thú, thì hôm nay ngài cũng dạy cho chúng ta ăn mặc sao cho sạch sẽ, gọn gàng để đi đón Chúa, chứ không phải để khoe khoang hay kiêu hãnh.
6/ Gioan ăn châu chấu và uống mật ong rừng, thì ngày hôm nay ngài chỉ dạy chúng ta phải biết sống tiết kiệm, ăn uống vừa đủ để nuôi sống bản thân, chứ không phải để thỏa mãn tính xác thịt yếu hèn của con người.
7/ Gioan đã tố cáo nhóm Pha-ri-si-sêu và bọn Xa-đốc là đồ rắn độc, thì ngày hôm nay ngài cũng muốn chúng ta phải sống ngay thẳng thật thà, đừng sống giả hình, hai mặt, lừa gạt anh em.
8/ Gioan làm Phép rửa cho dân chúng bằng nước, thì ngày hôm nay ngài muốn chúng ta hãnh diện vì được làm con Thiên Chúa qua Bí tích Phép Rửa.
9/ Gioan rao giảng, dân chúng kéo đến, thì ngày hôm nay chúng ta cần siêng năn tham dự Thánh lễ và lắng nghe lời Chúa dạy.
10/ Dân chúng đến thú tội với Gioan, thì trong Mùa Vọng này chúng ta cũng cần đi xưng tội để được Chúa tha thứ và chữa lành.

Thưa quý ông bà anh chị em,
Sám hối là cuộc trở về với chính, là thú nhận tội lỗi, và được giao hòa với Thiên Chúa. Sám hối chân thành là lúc ta nhận ra khuyết điểm , là lúc ta biết khoan dung, đón nhận tha nhân hơn. Hơn nữa, khi ta sám hối là ta được mặc lấy ân sủng từ Thiên Chúa, Chúa cần nghe lời sám hối và giọt nước thống hối của chúng ta hơn là khoe khoan công đức của mình. Khi ta sám hối là lúc ta biết nhìn ra yếu đuối của mình, và cũng là lúc dọn lại con đường, dọn lại cõi lòng của chúng ta, vì còn có khúc quanh co bởi sự giả trá. Khúc quanh co đó làm cho chúng ta sa ngã, không quyết tâm để đi theo Chúa, khúc quanh co đó là bởi sự tham lam, dục vọng, kiêu căng và hận thù. Cho nên, lời kêu gọi sám hối của Gioan Tẩy Giả là điều rất cần thiết cho mọi người chúng ta, vì đó là con đường ngắn nhất để cho Chúa đến với chúng ta trong ngày lễ Giáng Sinh sắp tới.

Lm. John Nguyễn.

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 28