mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4028
mod_vvisit_counterHôm Qua7693
mod_vvisit_counterTuần Này42965
mod_vvisit_counterTuần Trước62721
mod_vvisit_counterTháng Này173674
mod_vvisit_counterTháng Trước193615
mod_vvisit_counterTất cả12767597

We have: 100 guests online
Your IP: 3.82.52.91
 , 
Today: Feb 22, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GAP CHUA THAT NHANH - TAT ME AN UONG PDF Print E-mail

Bài giảng của thánh Vianney - Bài 7

MÊ ĂN UỐNG

Thói xấu này... hạ thấp chúng ta xuống hơn cả súc vật. Loài vật không giờ ăn uống nhiều hơn nhu cầu: chúng ăn vừa no; uống vừa đủ.

Thánh Gioan Maria Vianney

Mê ăn uống là sự yêu thích quá mức về ăn uống. Mê ăn là khi chúng ta ăn phung phí thừa thãi, hay ăn cố ăn ráng mặc dù đã thấy mình no đủ; mê uống là khi chúng ta uống (những chất có men như rượu, bia...) quá lượng đến độ mất cả cảm giác và lý trí.

Thói xấu này thật đáng xấu hổ vì nó khiến chúng ta ra thoái hóa và sa đọa! Nó hạ thấp chúng ta xuống hơn cả súc vật. Loài vật không giờ ăn uống nhiều hơn nhu cầu: chúng ăn vừa no; uống vừa đủ. Còn chúng ta, khi muốn thỏa mãn đam mê, khi thân xác không thể chứa đựng thêm nữa, chúng ta vẫn bị mê hoặc bởi những cao lương mỹ vị; cứ ăn thật no, uống thật say! Khi say rồi, đôi chân lảo đảo, chúng ta té nhào, lăn mình xuống vũng bùn dơ dáy, làm trò cười cho mọi người kể cả trẻ em.

Nếu giờ chết đến bất ngờ với chúng ta trong tình trạng như vậy, chúng ta sẽ không còn thời gian để mà hồi tâm sám hối nữa; nếu đến gặp Thiên Chúa trong tình trạng đó thì thật là khốn nạn! Linh hồn chúng ta sẽ bàng hoàng sợ hãi khi nhìn thấy những linh hồn trong Hỏa Ngục. Đừng để mình đam mê rượu chè vì chúng sẽ hủy hoại sức khỏe, thậm chí sẽđánh mất linh hồn chúng ta. Sự vô độ và trụy lạc chỉ làm giàu cho các bác sĩ, nhà thương, chúng ta nuôi sống họ và tạo cơ hội cho họ có nhiều khác hàng. Chúng ta nghe kể mỗi ngày, có người say sưa bị té gãy giò; người khác đi qua cầu bị té xuống nước chết đuối. Sự nghiện ngập và ăn uống vô độ là bạn tri kỷ của người tội lỗi. Một chút vui thú ở đời này sẽ phải trả giá đắt cho đời sau. Nơi đó, những người tội lỗi này sẽ bị giày vò vì cơn đói khát dữ dội; thậm chí chẳng có một giọt nước để làm mát đôi môi khô cháy của mình; lưỡi và thân xác họ sẽ bị thiêu đối đời đời bởi ngọn lửa không bao giờ tắt.

Chúng ta đừng bao giờ nghĩ đến nó, và cũng đừng để nó xảy đến với mình. Thánh Phaolô đã khẳng định những người mê ăn uống sẽ không được vào nước Thiên Chúa. Hãy nhìn xem các thánh cả đời ăn năn khóc lóc, trong khi chúng ta lại buông mình trong sự tự do hưởng lạc ăn chơi. Thánh Elizabeth, nữ hoàng nước Bồ Đào Nha, ăn chay suốt những ngày mùa vọng, và từ ngày lễ thánh John Tẩy Giả đến lễ Đức Mẹ hồn xác lên Trời. Sau đó, ngài bắt đầu ăn chay lại từ mùa Chay kéo dài đến lễ Tổng Lãnh Thiên Thần Michael. Ngài chỉ dùng bánh mì và nước lã trong những ngày thứ Sáu, thứ Bảy, và những ngày lễ vọng kính Đức Mẹ và các thánh Tông Đồ. Người ta còn nói rằng Thánh Bernard uống dầu thay rượu. Thánh Isidore không bao giờ ăn gì mà không khóc. Nếu thật sự là những tín hữu tốt lành, chúng ta phải noi gương những gì các thánh đã làm.

Thay vì đạt tới Thiên Đàng trong những bữa ăn bằng cách loại trừ những thứ có hại cho sức khỏe để làm đẹp lòng Thiên Chúa, chúng ta lại chọn chẳng thà ăn uống say sưa còn hơn làm vui lòng Thiên Chúa; chúng ta nhận chìm và giết chết linh hồn mình trong sự ăn uống. Trong ngày phán xét, Thiên Chúa sẽ không hỏi: “Thân xác của ngươi ra sao?”nhưng Ngài sẽ nói: “Hãy nói về linh hồn của ngươi, ngươi đã làm gì với nó?” Vậy chúng ta sẽ trả lời ra sao? Chúng ta có lo lắng chăm sóc cho linh hồn mình nhiều hơn lo cho thân xác không?”

Các con đừng để mình thỏa mãn trong sự ăn uống; hãy sống theo gương của các thánh; ăn chay, hãm mình, phạt xác. Các thánh không bao giờ tìm cách thỏa mãn trong sự ăn uống. Sự ham muốn và niềm vui của các ngài là được nuôi dưỡng bằng Mình Máu Thánh Chúa. Vậy chúng ta hãy theo gương các ngài khi đang còn ở thế gian này, để một ngày nào đó, chúng ta sẽ đạt được triều thiên của các thánh trên Thiên Đàng.

-------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH- # 136 THUC AN NHANH TAM HON PDF Print E-mail

Số 136: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Friday, Nov 23, 2018

“Anh ta sấp mình dưới chân Chúa Giêsu mà tạ ơn” (Lk 17:16)

TẠ ƠN / THANKSGIVING

Chuyện kể rằng một lần kia Chúa Giêsu cùng các môn đệ trên đường đi Giêsusalem, ngang qua một làng biên giới giữa hai miền Samari và Galilê, thì có mười người bệnh phong đón gặp Ngài. Ngài bảo họ đi trình diện với các vị tư tế. Đang trên đường đi trình diện với các tư tế, thấy mình được khỏi, một trong mười người quay lại cảm ơn Chúa Giêsu. “Anh ta sấp mình dưới chân Chúa Giêsu mà tạ ơn” (Lk 17:16). Chỉ có một người quay trở lại cảm ơn Chúa Giêsu. Thấy vậy, Chúa Giêsu đã thốt lên rằng “không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” (Lk 17:17-18)

Ta vẫn biết rằng TẠ ƠN không làm tăng thêm giá trị của người ban ơn, của người cho, mà làm tăng phẩm giá, giá trị người được nhận ơn. Đã biết như thế, nhưng tại sao lối sống của ta dường như vẫn diễn tả một thái độ vô ơn?

Nói theo kinh nghiệm của Albert Einstein (1879 - 1955), một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất của nhân loại, một người luôn cảm thấy mình được Thượng Đế chúc phúc, được nhiều hơn là mất, đã từng chiêm niệm về cuộc đời như sau: “There are two ways to live your life: one is as though nothing is a miracle; the other is as though everything is a miracle” (Có hai thái độ để sống cuộc đời của bạn: một là mọi sự trên đời này dường như chẳng có một phép lạ nào, hai là mọi sự dường như đều là một phép lạ).

Thế nên, có thể những người sống vô ơn, vì nghĩ rằng họ có nhận lãnh được cái gì đâu mà phải tạ ơn, mà phải cảm ơn ai. Mọi sự trên đời này chẳng có gì nhiệm mầu, chẳng có gì đáng để cảm ơn, tạ ơn. Trái lại, có những họ luôn sống trong tâm tình tạ ơn, vì họ thấy mọi sự trong đời sống thường ngày mà họ đang có được đã là một hồng ân quá lớn lao rồi. Ngoài sự hiểu biết, ngoài sự dự liệu, ước mong của họ. Bạn chọn thái độ, lối sống nào: vô ơn hay tạ ơn?

Tối thứ tư (thứ năm là ngày lễ Tạ Ơn/Thanksgiving), ngày 21 tháng 11 năm 2018, sau khi rời trường Boston College tôi chạy thẳng đến tiệm Phở 2000 (ở Dorchester), để ăn tối cùng một cặp vợ chồng nọ. Tôi đến trễ khoảng chừng 5-7 phút so với lịch hẹn (xấu hổ!). Khi tôi vào bàn, cặp vợ chồng này đã đặt một con cá nướng cuốn bánh tráng...

Sau khi đã chào hỏi, đã xin Chúa thánh hoá của ăn... và khi bắt đầu ăn, người vợ kêu người phục vụ bàn cho thêm một tô nước để nhúng bánh tráng cho tiện, khỏi với tay qua trước mặt người chồng (tôi ngồi đối diện với hai vợ chồng họ). Khi cô phục vụ tới, người chồng nhanh nhảu nói: thôi chúng tôi không cần nữa. Cảm ơn nhiều!

Khi cô phục vụ đã quay bước đi vào trong, người chồng mới nói với người vợ: Em không quan sát ah! Tiệm này tối nay đông người ăn, mà ko có nhiều người phục vụ. Nét mặt cô nhân viên này mệt mỏi! Giờ này mọi người đã rời công sở đi ăn uống trong tinh thần bắt đầu những ngày nghĩ ngơi của kỳ Thanksgiving, trong khi cô ta vì miếng cơm manh áo, vẫn phải làm việc. Chúng ta không nên đòi hỏi quá, đành rằng chúng ta có quyền được hưởng sự đòi hỏi này. Hơn nữa, chúng ta chỉ có 3 người ăn, nều cần chúng ta chỉ để tô nước vào giữa là em đâu cần phải với. Ta chỉ cần điều chỉnh một tí, người khác bớt vất vả một chút. Và tại sao em không nhờ anh nhúng bánh tráng giúp để em thấy rằng chúng ta có nhau.

Nói thể rồi anh tiếp tục chia sẻ: chúng ta có đồ ăn ngon như này, có tiền, có buổi tối vui vẻ như này đã là một hồng ân lớn rồi. Biết bao nhiều người muốn cũng không có. Hồi ở Việt nam, có khi nào tưởng tượng ra được như vầy đâu? Chúa cho chúng ta quá nhiều! Suốt đời, chúng ta trả mỗi phần lời không cho Ngài cũng chưa đủ, đứng nói trả vốn (tôi đoán, ý anh là những thứ Thiên Chúa ban cho như là những khoản tiền họ vay ngân hàng).

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Chúa, Đức Mẹ, Các Thánh, Các Thiên Thần... chẳng hiện ra cho tôi những điều Lớn Lao như đi trên mặt nước, nói tiên tri, hô mưa gọi gió... nhưng Ngài đã ban cho tôi: SỨC KHOẺ, NHÀ CỬA, CƠM ĂN, ÁO MẶC, TÌNH GIA ĐÌNH, TÌNH BẠN BÈ, ƠN ĐỨC TIN... có khi nào tôi tạ ơn về những điều đó không?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
-------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH- KHI SA NGA PHAM TOI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Nov 17 at 12:43 AM

Truyện Nhà Đạo

"Cho đến khi cái chết thấy con đứng thẳng."

Một thanh niên kia đến thú thật với một linh mục đầy kinh nghiệm:
- "Thưa cha, con phải làm gì khi con sa ngã phạm tội?"
- "Con hãy chỗi dậy và đứng lên."
- "Thưa cha, con đã từng chỗi dậy, nhưng rồi con cứ sa ngã lại."
Linh mục này kết thúc một câu đầy thông cảm:
- "Mỗi lần ngã xuống, là con hãy cố gắng đứng dậy ngay, cho đến khi cái chết...thấy con đứng thẳng và thấy con không còn ngã xuống nữa."

gpvinhlong

----------------------------

 
TÌM GAP CHUA THAT NHANH - HOA HOAN LON TAI CALI PDF Print E-mail

Tích trữ chi tiền bạc đồ vật gía trị gặp hỏa hoạn tính mạng cũng chẳng còn
14/11/2018 Tuyết Mai
Nhân chuyện hiện tại ở tiểu bang California cả hai miền nam và bắc đều đang gặp nạn hỏa hoạn lớn nhất trong lịch sử của bang Cali (bắt đầu từ thứ Năm tuần rồi) mà hiện giờ chỉ mới có 20% là được chữa cháy vì lý do gặp gió to đến nỗi mà bụi lửa của nó có thể bay xa đến mấy dặm (miles) và bắt cháy tiếp nên khó lòng mà kiểm soát theo dự tính cho được – Mà đó là đã có sự góp tay của các binh sĩ chữa lửa từ tiểu bang Arizona cạnh bên qua để phụ giúp.

Hầu như ai ở Cali cũng đều nghe tiếng thành phố Malibu, nơi có nhiều minh tinh đóng phim nổi tiếng, nhiều ca sĩ hạng A như cô Lady Gaga có biệt thự và sống ở đó. Mà lần lượt mấy ngày hôm nay chúng tôi nghe thấy trên TV những minh tinh, những ca sĩ có biệt thự bị cháy rụi họ cũng lên TV để thông báo cho mọi người được biết là họ bình an vô sự. Có điều lạ mà chúng tôi ít thấy có đó là một dãy nhà giàu có, sang trọng ở ngay sát bờ biển thế mà cũng bị cháy rụi; ai lại nghĩ rằng nhà ở sát biển mà bị cháy bao giờ đâu nhỉ?.

Ở đất Cali thì hầu hết năm nào cũng có xảy ra những vụ cháy rừng nhưng năm nay là tệ nhất vì Cali gặp hạn hán suốt mấy năm ròng, cây cối trên núi khô cằn lại gặp phải gió to thì lẽ đương nhiên và tất nhiên chúng bắt cháy cách rất dễ dàng. Cho đến ngày hôm nay thì chúng tôi được biết đã có 48 người bị chết cháy thành than và đã có con số phỏng đoán là 228 người bị mất tích mà người nhà không thể liên lạc được với họ qua phone (con số này là được sở cảnh sát cho biết).

Mà lý do chính những người này bị chết cháy là vì họ không dời đi khi có lệnh bắt buộc, mà chọn ở lại cho đến giờ phút chót; họ ráng canh nhà của họ hy vọng là với sự cố gắng tưới nhà cho thật ướt thì lửa không dễ bén mà bắt cháy cho được nhưng đã không lường được sức gió mạnh và sức cháy lây lan quá nhanh chóng. Người thì chết trên xe vì khói lửa mịt mù không còn thấy đường xá để đi nữa. Người thì chết trong nhà vì già yếu, bệnh tật không đi đứng được, v.v...

Mà thưa nếu có chọn ở lại và được bình an vô sự thì cũng không có điện đóm; đường xá thì bị những cây cột điện, cây cối ngả ngổn ngang trên đường; đá trên sườn đồi rớt xuống chận lối đi; thức ăn thì không có mà không ai ở ngoài có thể đi vào mà giúp cho được. Nên người có thẩm quyền tại địa phương đã lên đài Radio và TV để kêu gọi tất cả phải di dời đi ngay khỏi đó mà không được chần chờ vì sự bảo toàn tánh mạng của từng người là quan trọng hơn của cải.

Qua sự việc này và qua cái chết thật thê thảm rất đáng thương của những người đã chết (chúng ta hãy cầu nguyện nhiều cho linh hồn của họ), chúng ta học được bài học là mọi thứ ở trần gian này chỉ là tạm bợ mà linh hồn sống đời của chúng ta mới quý trọng làm sao và thời giờ của từng người thì có hạn nên chúng ta hãy biết mà sống trong sự chuẩn bị cho nơi mà chúng ta muốn đến và được đến nhé.

Cần nhất là chúng ta chớ có kiêu ngạo nghĩ rằng mình đã sống quá tốt, rất xứng đáng để được hưởng Nước Thiên Đàng vì không dễ đâu ... Khi chúng ta đang sống thiếu đức Công Bằng, lấy của người làm của mình, bạo hành trong lời ăn tiếng nói, bo bo ôm của mà không rộng rãi chia sẻ cho người rồi luôn có tư tưởng muốn hại người bằng nhiều cách; từ lời nói cho đến hành động thiếu đức bác ái và còn nhiều thiếu sót .

Ở đây chúng ta không nói đến Hỏa Ngục vì Thiên Chúa của yêu thương luôn muốn cho hết thảy chúng ta lên Trời ở với Người Nhưng thời gian ở Luyện Ngục bao lâu mới là vấn đề, thưa có phải?. Ước gì nếu chúng ta chẳng có gì để chia sẻ, để cho thì xin lấy lời lành mà cho người – có thế thì yêu thương sẽ được lan tỏa ở khắp nơi và hòa bình ắt sẽ có ở nơi đó. Amen.

Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
13 tháng 11, 2018

-------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH -# 135 - THUC AN CHO TAM HON PDF Print E-mail

Số 135: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, Nov 12, 2018

“Mọi người đều lấy tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào thùng dâng cúng cho đền thờ; còn bà goá nghèo này đã túng thiếu, lại còn bỏ vào đó tất cả những gì bà có, tất cả những gì để nuôi thân” (Mk 12:44)

CON CHÓ, CON MÈO... TUY DỄ THƯƠNG, ĐẸP,

NHƯNG KHÔNG CÓ HÀNH VI NHÂN LINH

Chuyện kể rằng một hôm Chúa Giêsu đang ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng trong đền thờ và quan sát những người bỏ tiền vào đó. Có những người giàu bỏ vào thùng tiền số lượng lớn, trong khi ấy, lại có một bà goá bỏ vào đó rất ít (bà goá, lại nghèo thì làm sao dâng cúng nhiều được). Chúa Giêsu khen ngợi bà goá này, vì bà cho những gì dùng để nuôi thân, trong khi đó những người người giàu chỉ bỏ vào đó tiền dư thừa của họ mà thôi (x. Mk 12:41-44).

Tại sao Chúa Giêsu lại khen ngợi cộng việc dâng cúng số tiền ít ỏi của bà goá nghèo?

Ở đâu đó tôi đã đọc được rằng: Làm người bất kể xinh đẹp ra sao, học vấn cao cỡ nào, nhiệt tình, hài hước với người ta đến đâu; nếu không có CÁI TÂM LƯƠNG THIỆN, tất cả đều không đáng nói đến. Vì LƯƠNG THIỆN quan trọng hơn tất cả.

Hình như nếu không muốn nói là chắc chắn, việc Chúa Giêsu khen ngợi hành vi dâng cúng số tiền ít ỏi của bà goá, vì lẽ bà đã làm việc này với một thái độ, một tâm hồn thuần khiết, lương thiện. Bà đã thực thì hành vi dâng cúng vì bà nghĩ rằng bà nên san sẻ, hy sinh những gì mình có cho nhu cầu của đền thờ. Bà thực hiện hành vi này vì nhu cầu của đền thờ, chứ không phải để đánh bóng thương hiệu, đánh bóng tên tuổi của bà. Đã là thân phận người phụ nữ, mà lại là phụ nữ già nua goá bụa thì còn gì mà đánh bóng, con gì mà gây sự chú ý. Hành vi dâng cúng của bà đơn thuần là làm theo tiếng gọi của con tim, tôi thực hiện hành vi tốt vì ai đó, nhu cầu của cộng đoàn. Chứ chẳng vì cái tôi của tôi!

Tuy không phê bình, không chê ra mặt đối với những người giàu có bỏ tiền dư bạc thưa vào thùng dâng cúng, nhưng việc khen ngợi bà goá nghèo cho chúng ta hiểu rẳng Chúa Giêsu không đánh giá cao, tán dương hành vi dâng cúng của những người giàu có. Tại sao vậy?

Thưa: con người hơn con vật ở chỗ, không chỉ dừng lại ở những hành vi bản năng (gọi là hành vi NHÂN SINH – acts of man) như đói ăn, khát uống... [những hành vi NHÂN SINH này KHÔNG liên quan đến TỘI – PHÚC;] mà còn có những hành vi mang tính NHÂN LINH. Hành vi NHÂN LINH (human acts) là những hành vi phát sinh từ ý muốn và ý thức tự do của con người. Vì những hành vi NHÂN LINH luôn có mục đích nên có trách nhiệm tội – phúc do hành vi đó gây ra.

[Các hành vi của con người được chia ra làm 4 loại: (1) hành vi NHÂN SINH, (2) hành vi NHÂN LINH, (3) hành vi LUÂN LY, (4) hành vi SIÊU NHIÊN].

Thế nên, Chúa Giêsu không đánh giá cao hành vi dâng cúng của những người giàu vì Ngài biết được “ý thức và ý muốn” bên dưới của hành vi dâng cúng của những người giàu này: “lấy tiền dư bạc thừa mà bỏ vào thùng tiền dâng cúng” (Mk 12:44). Hoá ra, một hành động của một con người được cho là có ý nghĩa hay không, nó không hệ tại ở ngay trong hành động đó, mà nó hệ tại ở “ý thức và ý muốn” nằm bên dưới của hành vi đó. Nói tắt một lời, mục đích của hành động đó nhắm đến là gì. Cái này thì các loài vật không có được! Một việc mà bề ngoài ta đang làm có vẻ là tốt, là hữu ích, nhưng không đến từ THIỆN TÂM, từ ước muốn tốt lành thì chưa chắc đã là việc tốt.

Tôi có biết trong một giáo xứ nhỏ nơi một vùng quê hẻo lánh nọ, trong giáo xứ có một ông trọc phú muốn dâng cúng cho giáo xứ một bàn thờ (altar) giá trị, đẹp, chi phí hết bao nhiêu cũng ông cũng dâng cúng. Nhưng, với một điều kiện, tên của ông phải được khắc, được ghi ở bên hông của bàn thờ, để mỗi lần tham dự thánh lễ mọi người có thể nhìn, và đọc được cái tên đó. Cha xứ đã từ chối thẳng thừng điều kiện này của ông. Vì sự từ chối khắc tên của ông vào hông bàn thờ của cha xứ mà đến mãi bây giờ nhà thờ của giáo xứ nghèo đó vẫn chưa có bàn thờ đẹp.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Mục đích của tôi khi thực hiện các hành vì dâng cúng cho nhà thờ, làm từ thiện, giúp đỡ người khác có đến từ ý thức và ước muốn tốt của tôi, từ tâm hồn Lương Thiện, Thiện Tâm không? Hay vì danh vọng, tư lợi của tôi? Đâu là những đối tượng, những người đang cần tôi trao ban? Tôi có thể không giàu có về tiền để “dâng cúng” cho Thiên Chúa và tha nhân, nhưng tôi có “dâng cúng” thời giờ, tài năng... của tôi không?

Tôi có ý thức:

Qua tặng ý nghĩa nhất cho kẻ thù đó là lòng THA THỨ.

Quà tặng giá trị nhất cho bạn bè đó là sự TRUNG THÀNH.

Quà tặng hữu hiệu nhất cho các em bé, chính là LỐI SỐNG GƯƠNG MẪU.

Quà tặng đẹp nhất cho một người cha đó là LÒNG TÔN KÍNH.

Quà tặng cao quý nhất dành cho một bà mẹ đó chính là trái tim YÊU THƯƠNG của ta.

Quà tặng sống động nhất cho người lân cận là đôi BÀN TAY HAY LÀM của ta,
ta có thể mở ra để giúp đỡ họ, phục vụ họ một điều gì đó....


Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 35