mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2033
mod_vvisit_counterHôm Qua11016
mod_vvisit_counterTuần Này13049
mod_vvisit_counterTuần Trước62493
mod_vvisit_counterTháng Này192644
mod_vvisit_counterTháng Trước256467
mod_vvisit_counterTất cả13562821

We have: 369 guests online
Your IP: 54.234.227.202
 , 
Today: May 21, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH # 144: THỨC NHANH CHO TÂM HỒN PDF Print E-mail

Số 144: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of March 17, 2019

HỌC LẮNG NGHE, ĐỂ CÓ THỂ NÓI ĐÚNG

“Ông Phêrô không biết mình đang nói gì.” (Lk 9: 34)

Chuyện kể rằng một lần kia lên núi cầu nguyện, Chúa Giêsu đem theo với Ngài ba đồ đệ thân tín là Phêrô, Giacôbê và Gioan. Đang khi cầu nguyện thì Chúa Giêsu biến hình, và có ông Moisen và Elia hiện ra đàm đạo với Chúa Giêsu. Thấy cảnh đó thì ba môn đệ đang ngái ngủ liền bừng tỉnh giấc. Sau đó, đang lúc Moisen và Elia từ biệt Chúa Giêsu thì ông Phêrô nói nhảm: sẽ làm ba cái lều cho các đấng... và tác giả Tin Mừng viết “ông Phêrô không biết ông đang nói gì.”

Tại sao ông Phêrô không hiểu mình đang nói gì? Có nhiều cách suy diễn khác nhau. Người viết đơn giản nghĩ rằng ông không nghe được những gì Chúa Giêsu cùng với Moisen và Elia đàm đạo, nên ông không hiểu, không đi vào câu chuyện ba đấng đang nói. Nói theo ngôn ngữ chúng ta vẫn nói: ông nói gà, bà nói vịt. Nghĩa là Phêrô đang đối thoại với Chúa Giêsu mà không ăn nhập gì với đề tài của Chúa Giêsu vừa bàn luận.

Theo y khoa thì thường một người bị điếc sẽ dẫn đến bị câm, chứ không phải một người bị câm sẽ dẫn đến bị điếc: điếc câm chứ không phải câm điếc. Điếc đi trước câm theo sau. Điều này phần nào được chứng thực bằng việc học các ngôn ngữ nước ngoài (và có lẽ, cả tiếng mẹ đẻ cũng vậy: bằng chứng có nhiều vùng nói L và N trong tiếng Việt, vì có lẽ khi sinh ra đã nghe nói vậy nên tự dưng...) dạy cho chúng ta biết rằng, nếu nghe được thì sẽ nói được, nếu nghe chuẩn thì sẽ nói chuẩn.

Để không nói nhảm, nói mà không hiểu mình đang nói gì thì chúng ta cần phải tập nghe. Trong một thế giới phẳng, với các phương tiện thông tin tràn ngập từ nơi riêng tư nhất ra đến công cộng, đến xã hội...lúc nào cũng ra rả những dòng thông tin chằng chịt... ta nghe gì đây?

Ta nghe tiếng Chúa Giêsu: “Từ trong đám mây có tiếng phán rằng: Đây là Con Ta, Người đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người!” (Lk 9: 35).

Ta nghe thế nào? Để Chúa Giêsu dẫn ta lên núi và cầu nguyện với Người như Người đã làm với Phêrô, Giacôbê và Gioan.

Làm thế nào để “lên núi” trong đời sống thường ngày của ta giữa những ôn ào, bổn phận của cuộc sống ? Núi là nơi vắng vẻ, thanh vắng. Hãy tìm thời gian thinh lặng cho lòng mình (mấy phút trước khi ra khỏi giường, mấy phút trước khi đi ngủ, ngồi nhắm mặt lại, định tâm trí lại, để nghe Chúa nói qua tiếng lương tâm). Nhìn sâu vào lòng mình thì sẽ nghe được tiếng Chúa muốn ta làm gì, hành động ra sao.

Lên núi để làm gì? Lên núi để cầu nguyện.

Cầu nguyện thế nào? Cha Anthony de Mello, một linh mục Dòng Tên, đã viết:

Một ông cụ già có thói quen ngồi bất động hàng giờ ở ghế phía cuối của nhà thờ. Ngày kia, cha sở đến hỏi xem Chúa nói với ông cụ. Ông cụ trả lời:

- “Chúa không nói gì cả, Ngài chỉ nghe.”

- “Vậy ông nói gì với Chúa?”

- “Con cũng chẳng nói gì, con cũng chỉ nghe.”

Bốn cấp độ của cầu nguyện:

1. Tôi nói Chúa nghe.

2. Chúa nói, tôi nghe.

3. Không ai nói, cả hai đều nghe.

4. Không ai nói, chẳng ai nghe: Thinh lặng.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Có phải tôi đang nghe Radio, TV, Computer, Laptop, Ipad, phone quá nhiều không? Có phải tôi đang nói nhiều hơn nghe những người xung quanh không? Có phải tôi đang lơ là, không nghe tiếng Chúa nói trong tâm trí tôi không? Từ bây giờ tôi có muốn mỗi ngày dành ra mấy phút để nghe tiếng Chúa trong thinh lặng không?

-------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - HÀNH ĐỘNG ĂN CHAY PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 177 - Website ChiaseLoiChua.com

               LỜI GỌI HÀNH ĐỘNG MÙA CHAY

Kinh Thánh nhắn nhủ: “Con ơi, nếu con muốn dấn thân phụng sự Đức Chúa thì con hãy chuẩn bị tâm hồn để ĐÓN CHỊU THỬ THÁCH. Hãy giữ lòng cho ngay thẳng và cứ kiên trì, đừng bấn loạn khi con gặp khốn khổ” (Huấn ca đoạn 2: câu 1-2). Thử thách đó không chỉ là những nỗi khổ niềm đau, mà còn là những cơn cám dỗ như sóng xô không ngừng.

1/Phàm nhân là cát bụi, tro bụi, vì được Thiên Chúa tạo nên từ đất, thế nên rất yếu đuối, dễ dàng sa ngã, nhưng khốn nạn là vẫn kiêu căng, và tất nhiên cũng luôn cần nhận diện mình mà ăn năn sám hối.

2/Sám hối liên quan cầu nguyện và ăn chay. Ăn chay không chỉ là nhịn đói và từ khước thói quen vui thú nào đó, mà còn liên quan thực tế đời sống. Kinh Thánh đặt ra vấn đề thực tế: “Nếu ngươi loại khỏi nơi ngươi ở gông cùm, cử chỉ đe dọa và lời nói hại người, nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục, ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ” (Sách Isaia 58: 9b-10).

3/LỜI THƠ SAU ĐÂY NHẮC NHỞ BẠN VÀ TÔI:

  Mùa Chay – dịp tốt ăn năn  - Bụi tro nhắc nhớ chớ quên phận mình!

  Ăn chay, sám hối, hy sinh  - Yêu thương, bác ái, công bình, thứ tha.

4/ MẦU TÍM LÀ BIỂU HIỆU Mùa Chay hành động cụ thể – làm thật chứ không chỉ mong ước hoặc nói suông. Mùa Chay nhắc nhớ về thân phận bụi tro, yếu đuối và tội lỗi, chắc chắn như vậy, nhưng quan trọng là nhớ đến cái chết: Memento Mori – Hãy nhớ mình sẽ chết. Màu Tím phủ đầy: Tím cõi lòng, tím ăn năn, tím sám hối, tím khiêm nhường, tím yêu thương, tím chia sẻ, tím cầu nguyện, tím nghĩ suy, tím tin kính, tím thú tội... Màu Tím tươi đẹp sắc thánh đức chứ không buồn sầu thảm não.

5/ Ai cũng sa ngã, nhưng quan trọng hơn là can đảm đứng dậy. Thánh François de Sales động viên: “Sau khi đã sa ngã, hãy hướng tâm hồn lên một cách dịu dàng và êm đềm. Hãy sấp mình trước thánh nhan Thiên Chúa trong sự ý thức về nỗi khốn cùng của mình. Đừng ngạc nhiên trước sự yếu đuối của mình, bởi vì chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, sự yếu đuối thì phải yếu đuối thôi.”

NHỜ ƠN CHÚA BẠN VÀ TÔI QUYẾT TÂM TRỞ VỀ:

Trở về không chỉ cần thiết mà còn cấp bách, vì đó là bước khởi đầu để được Thiên Chúa xót thương. Vả lại, chính Đức Kitô đã khuyến cáo: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mat-thêu 3:2; Mt 4:17).

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia Sẻ Lời Chúa.

--------------------------------

 

 

 

Biết ăn năn sám hối là điều tốt, nhưng coi chừng thói hợm mình và ỷ lại, rồi tự nhủ: “Tôi đã phạm tội nhưng nào có sao? Bởi vì Đức Chúa nhẫn nại! Đừng ỷ được tha thứ mà khinh thường, rồi cứ chồng chất tội này lên tội khác” (Hc 5:4-5). Đừng lần lữa hoặc chần chừ, mà hãy nghe lời nhắn nhủ của Đức Chúa: “Các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta, hãy ăn chay, khóc lóc, và thống thiết than van”(Ge 2:12). Tuy nhiên, vấn đề là “ĐỪNG xé áo, nhưng HÃY xé lòng” và “TRỞ VỀ cùng Đức Chúa là Thiên Chúa, bởi vì Người từ bi và nhân hậu, chậm giận và giàu tình thương, Người hối tiếc vì đã giáng họa” (Ge 2:13). Vì thế, nếu chúng ta thành tâm sám hối, nhận biết sự khốn nạn của mình, Thiên Chúa sẽ “nghĩ lại và hối tiếc mà để lại phúc lành, hầu chúng ta có lễ phẩm và lễ tưới rượu dâng lên Đức Chúa là Thiên Chúa của chúng ta” (Ge 2:14). Thiên Chúa luôn kiên nhẫn chờ đợi tội nhân ăn năn.

Từ xưa, qua miệng ngôn sứ Giô-en, Thiên Chúa đã tuyên ngôn: “Hãy rúc tù và tại Sion, ra lệnh giữ chay thánh, công bố mở cuộc họp long trọng; hãy tụ tập chúng dân, mời dự đại hội thánh, triệu tập các cụ già, tụ họp đám thiếu nhi cũng như trẻ thơ còn đang bú. Tân lang hãy ra khỏi loan phòng, tân nương hãy rời bỏ phòng khuê!” (Ge 2:16). Ai cũng đã từng phạm tội nên cũng phải sám hối: “Giữa tiền đình và tế đàn, các tư tế phụng sự Đức Chúa hãy than khóc và thân thưa: Lạy Đức Chúa, xin dủ lòng thương xót dân Ngài! Xin đừng để gia nghiệp của Ngài phải nhục nhã và nên trò cười cho dân ngoại!” (Ge 2:17). Quả thật, “Đức Chúa đã nồng nhiệt yêu thương đất của Người, đã tỏ lòng khoan dung đối với dân Người. Tai ương chấm dứt và dân được giải thoát” (Ge 2:18). Thiên Chúa không muốn ai phải hư mất, bởi vì ai cũng là tác phẩm do Ngài tạo nên, ai cũng là con cái của Ngài.

Mới được hình thành, chưa được sinh ra, chúng ta đã mắc tội rồi: Tội Tổ Tông. Rồi lớn khôn, càng sống lâu càng nhiều tội. Như vậy, không ai lại không có tội, cho nên không ai lại không phải khẩn khoản cầu xin Lòng Chúa Thương Xót: “Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy” (Tv 51:3-4). Phạm tội là lầm đường lạc lối, vì lầm lạc mà phải trở về.

Trở về là từ bỏ con đường cũ, là sám hối, là ăn năn. Nhưng để có thể trở về thì phải khiêm nhường nhận ra sự đốn hèn của mình: “Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa, dám làm điều dữ trái mắt Ngài. Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án, liêm chính khi xét xử” (Tv 51:5-6). Và rồi lại phải tiếp tục van xin: “Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ. Xin đừng nỡ đuổi con không cho gần Nhan Thánh, đừng cất khỏi lòng con thần khí thánh của Ngài. Xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ, và lấy tinh thần quảng đại đỡ nâng con” (Tv 51:12-14). Chắc chắn Thiên Chúa sẽ mủi lòng mà động lòng trắc ẩn.

Thiên Chúa kêu gọi: “Hãy RỬA cho sạch, TẨY cho hết, và VỨT BỎ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta. ĐỪNG làm điều ác nữa!” (Is 1:16). S ám hối và cầu nguyện không chỉ phải thực hiện trong Mùa Chay, mà phải thực hiện suốt đời – bao lâu còn thở, như Giáo Hội vẫn cầu xin hằng ngày: “Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con, cho con cất tiếng ngợi khen Ngài” (Tv 51:17). Đời sống tâm linh lúc nào cũng cấp bách: “Đừng trì hoãn, hãy trở về với Đức Chúa đi; đừng lần lữa hết ngày này qua ngày khác, vì thình lình Đức Chúa sẽ nổi cơn thịnh nộ, và trong thời trừng phạt, con sẽ phải tiêu vong” (Hc 5:7).

Chân thành khuyên nhủ, Thánh Phaolô cho biết: “Chúng tôi là sứ giả thay mặt Đức Kitô, như thể chính Thiên Chúa dùng chúng tôi mà khuyên dạy. Vậy, nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa. Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người” (2 Cr 5:20-21). Chúng ta không thể hiểu thấu và không thể dùng trí thông minh của phàm nhân mà lý luận về cách hành động “ngược đời” như vậy của Chúa Giêsu. Chúng ta chỉ có thể cúi đầu mà cảm phục và tạ ơn Ngài mà thôi, đồng thời tín nhân chúng ta cũng phải không ngừng cố gắng sống “ngược đời” như Ngài.

Và rồi Thánh Phaolô còn cho biết thêm: “Vì được cộng tác với Thiên Chúa, chúng tôi khuyên nhủ anh em: anh em đã lãnh nhận ân huệ của Thiên Chúa thì đừng để trở nên vô hiệu. Quả thế, Chúa phán rằng: Ta đã nhận lời ngươi vào thời Ta thi ân, phù trợ ngươi trong ngày Ta cứu độ. Vậy, đây là thời Thiên Chúa thi ân, đây là ngày Thiên Chúa cứu độ” (2 Cr 6:2). Sám hối lúc nào cũng cần đối với loài người chúng ta, nhưng sám hối càng cần hơn vào các thời điểm đặc biệt như cuối ngày, đặc biệt là Mùa Chay.

Mục Đích Trở Về

Làm gì cũng đều có mục đích. Học hỏi để thành nhân. Kiêng cữ để giảm cân hoặc chữa bệnh. Ăn chay để kiềm chế xác thịt – vì “ăn no rửng mỡ.” Trở về để gặp gỡ Thiên Chúa, để được Ngài xót thương, tha thứ và cứu độ. Thế nhưng trở về cũng phải biết cách: Ăn chay đúng cách, sám hối đúng cách, làm việc lành đúng cách. Chúa Giêsu hướng dẫn cụ thể: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng”(Mt 6:1). Chúa Giêsu sống khiêm nhường nên Ngài rất thích những người khiêm nhường. Và Ngài tiếp tục khuyến cáo: “Khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi” (Mt 6:2). Những mệnh lệnh phủ định mang thông điệp mạnh mẽ về cách thực hiện: Đừng và Chớ.

Cách thức của Chúa Giêsu luôn khác cách thức của chúng ta, chắc hẳn đôi khi chúng ta cũng thực sự cảm thấy “khó chịu”, bởi vì những gì mình làm không được ai biết đến – nhất là những điều hay, điều tốt. Chỉ trong một đám tiệc nhỏ, chẳng nhiều người, vậy mà người ta cũng muốn thể hiện “tài năng” của mình bằng cách giành nhau hát, giành nhau nói. Thế nhưng Chúa Giêsu lại bảo chúng ta phải âm thầm và kín đáo, không được phô trương hoặc khoe khoang. Thật vậy, chính Ngài kề tai nhắn nhủ mỗi chúng ta: “Khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc bố thí được kín đáo. Và Cha của bạn, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho bạn” (Mt 6:3-4).

Để chúng ta có thể nhận thức rõ ràng hơn, Chúa Giêsu đưa ra ví dụ rất cụ thể: “Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn bạn, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của bạn, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của bạn, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho bạn” (Mt 6:5-6). Im lặng là khôn ngoan, im lặng là mạnh mẽ, không phải ai cũng có thể làm được như vậy!

Mùa Chay có một chuỗi hoạt động liên kết chặt chẽ với nhau: sám hối – ăn chay – cầu nguyện – bác ái. Đó là quy trình cần thiết trong Hành Trình Mùa Chay. Hành trình đó không là 40 ngày hoặc 40 năm, mà là hành trình cả đời, không được lơ đãng bất kỳ một giây phút nào. Tịnh tâm rất cần để hồi phục, cả về thể lý lẫn tinh thần. Trai tịnh nghĩa là ăn chay cả thể lý lẫn tinh thần.

Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin biến đổi chúng con, xin giúp chúng con biết chân thành trở về với Ngài và trở về với tha nhân bằng hành động cụ thể là yêu thương và tha thứ cho nhau, để chúng con xứng đáng được thông phần đau khổ với Con Một Ngài, tràn trề hy vọng được sống lại với Đấng-Tử-Nạn-và-Phục-Sinh. Xin biến đổi các tội nhân và nâng đỡ những người đau khổ. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen!

Trầm Thiên Thu

-----------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH # 143 : THỨC ĂN NHANH PDF Print E-mail

Số 143: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of March 11, 2019

ĐỪNG ĂN CHAY NỬA VỜI

“Ta bảo thật các người: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25: 40)

Đâu đó, mỗi khi tụm năm nhóm bảy để ăn - uống, chơi - bời, nhậu – nhẹt[1]... với nhóm này nhóm nọ... khi nghe bàn luận đến vấn đề ăn chay, cầu nguyện thì nhiều lần người viết đã được nghe các đấng mày râu cao hứng: tôi cố gắng BỎ 50% hay ½ tính hư nết xấu. ‘Rượu chè’ thì tôi bỏ chè. ‘Cờ bac’ thì tôi bỏ cờ. ‘Trai gái’ thì tôi bỏ trai... Có lẽ đây chỉ là những ý nghĩ cao hứng nơi chỗ đông người cho có câu chuyện để nói? Nhưng, người viết tự giật mình với thái độ chay tịnh nửa vời vẫn đang diễn ra rất nhiều trong cung cách, trong lối sống của nhiều người Kitô hữu được gọi là đạo đức.

Người viết biết một người. Anh này ngày nào trên đường đi từ nhà đến sở làm, đều phải ghé vào tiệm Cafe Starbucks để mua một ly Cafe. Nếu không có ly Cafe thì anh như người mất hồn. Mùa chay về, anh quyết tâm chay tịnh bằng việc không uống cafe. Tốt!

Người viết hỏi: này, anh không uống cafe trong suốt mùa chay thánh, vậy tiền dùng để mua cafe giờ anh làm gì?

Anh trả lời: Thì tiết kiệm được một khoản tiền chứ sao!

Anh chay tịnh nửa vời! Mới 50%! Mới ½! Chay tịnh như anh mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình tâm linh cho cá nhân anh. Anh mới hướng về sự tốt lành cho mình. Chưa hướng tới tha nhân. Anh tiết kiệm tiền cho mình, mà KHÔNG dùng số tiền đó để bố thí cho tha nhân, hay cho xã hội. Anh mới chay tịnh để mình tốt hơn, mà chưa tạo ra sự thay đổi TỐT cho thế giới xung quanh anh đang sống.

Kitô giáo không phải tôn giáo chăm chú lo cho riêng mình, mà phải sống cho người khác (live out). Tin Mừng thánh Matthew chương 25, Chúa Giêsu đã nói vơi những người sống cho người khác “Ta bảo thật các người: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25: 40).

Chay tịnh là từ bỏ những thói hư tật xấu của mình là tốt, nhưng chưa đủ, nếu không hướng tới tha nhân.

Người viết quan sát được: Stephen, anh chàng người Mỹ da màu, người làm việc cho nhà thờ, nơi người viết đang sinh sống. Sáng hôm qua, Boston có tuyết rơi. Sau khi Stephen đã cào tuyết trên những khu vực đường xung quanh nhà thờ, nhà xứ... những chỗ thuộc bổn phận anh phải cào. Sau đó, thấy anh đẩy xe cạo tuyết đi cào tuyết cho một nhà dân gần nhà thờ.

Người viết hỏi: sao anh lại cào tuyết cho nhà đó? Họ mướn anh hay sao?

Stephen trả lời: Không! Nhà đó của hai vợ chồng đã già lắm rồi. Họ đi lại rất khó khăn. Mỗi lần xúc tuyết nhìn họ làm cực nhọc lắm. Họ không mướn, cũng chẳng nhờ vả gì! Tôi là người trẻ, sức khoẻ có nhiều. Mùa chay thánh! Đẩy thêm cho họ vài đường đâu có chết chóc gì! Làm việc tốt mùa chay ấy mà!

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tôi có đưa quyết tâm bỏ một thói hư, tật xấu nào trong mùa chay này không? Tên quyết tâm đó là gì? Tôi có đang rơi vào tình trạng chay tịnh nửa vời không? Tôi có thể làm việc gì cụ thể giúp đỡ ai đó trong mùa chay này? Tên việc cụ thể đó là gì?

[1] Tiếng Việt thật hay và tinh tế: nếu các tính từ mang hàm ý xấu hay tốt luôn được ghép lại bằng 2 tiếng or hai từ... để diễn tả sự xấu hơn hay tốt hơn được ghép vào với nhau: ghen thì đi với ghét, hận thì đi với thù... tươi thì đi với tốt, giỏi thì đi với giang...

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CHIẾN THẮNG CÁM DỖ PDF Print E-mail

CHIẾN THẮNG CÁM DỖ

Con người sống trên đời luôn bị quay cuồng bởi nhiều cám dỗ. Nhà thơ Trần Tế Xương đã gọi mặt đặt tên những cám dỗ ấy thành “ba thứ lăng nhăng nó quấy ta,” đó là trà, rượu và đàn bà. Người ta vẫy vùng muốn thoát khỏi những cám dỗ, nhưng không dễ dàng, vì cám dỗ như chiếc lưới bủa vây ràng buộc, càng vùng vẫy càng mắc sâu hơn.
Với cuộc sống tiện nghi của thời đại hôm nay, cám dỗ không dừng lại ở “ba cái lăng nhăng" như thời Cụ Tú Xương, nhưng đa dạng và nguy hiểm hơn nhiều. Một trong những cám dỗ nghiêm trọng nhất lôi kéo chúng ta, đó là chối bỏ Thiên Chúa, tự cho mình có thể thay thế Ngài trong đời sống hằng ngày.
Thực ra, đây không phải là một cơn cám dỗ mới. Chính Chúa Giêsu cũng đã bị ma quỷ cám dỗ. Mỗi khi Mùa Chay về, chúng ta lại được chiêm ngưỡng hình ảnh Chúa Giêsu cầu nguyện và ăn chay trong sa mạc. Nơi đây, Người đã chiến đấu với ma quỷ đang dụ dỗ Người từ bỏ sứ mạng thiên sai mà Chúa Cha trao phó. Ma quỷ còn hứa cho Chúa tất cả vinh hoa phú quý ở đời, miễn là sấp mình thờ lạy nó. Chúa Giêsu đã chiến thắng ma quỷ.
Cám dỗ phủ nhận Thiên Chúa và muốn thay thế Ngài, đó cũng là cám dỗ của ông bà Nguyên tổ ở khởi đầu của lịch sử. Ông Ađam và bà Evà đã nghe con rắn dụ dỗ, muốn được thông minh và quyền năng như Thiên Chúa. Ông bà đã muốn đổi ngôi, từ thân phận thụ tạo thành vị trí “đấng sáng tạo.” Cơn cám dỗ ở đầu lịch sử vẫn luôn hoành hành và gặm nhấm mỗi người chúng ta, nhất là trong xã hội hiện đại hôm nay, khi con người cậy dựa vào những phát minh của khoa học và tự cho rằng kỹ nghệ sẽ đem lại hạnh phúc cho con người. Nhiều phong trào xã hội mượn danh “dân chủ”, “văn minh” đã muốn loại bỏ Thiên Chúa và giáo huấn của Ngài và thay thế vào đó là những ý thức hệ vô thần, hoặc nền văn hóa sự chết. Có những cơn cám dỗ mang khuôn mặt khả ái, những chức danh mỹ miều hoặc nhân danh lòng đạo đức, nhưng thực ra nó chứa nọc độc, nhằm lôi kéo con người xa Chúa. Khi chối bỏ Thiên Chúa, nhiều người muốn tôn thờ vinh hoa phú quý như một thứ thần linh. Họ coi của cải, giàu có là mục đích tối thượng của cuộc đời. Họ quên rằng, tiền bạc không phải bao giờ cũng đem lại cho con người hạnh phúc. Một khi vắng bóng Thiên Chúa, cuộc đời này sẽ thiếu vắng tình yêu và tràn lan những hận thù.
Trong Sứ điệp Mùa Chay năm 2016 này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói về tình trạng sự mù lòa của con người thời nay trước nỗi khổ của tha nhân, và do đó, họ ảo tưởng trong những quan điểm về cuộc sống. Ngài viết: “Lời ma quỷ nói với Bà Evà: Bà sẽ nên giống Thiên Chúa” (St 3, 5), là gốc rễ của mọi tội lỗi. Ảo tưởng này có thể mang những hình thức xã hội và chính trị, được biểu lộ nơi hệ thống độc tài toàn trị của thế kỷ XX, và trong thời đại của chúng ta, nơi những ý thức hệ độc quyền về tư tưởng và khoa học công nghệ, loại trừ Thiên Chúa và giảm thiểu con người thành thứ vật chất đơn thuần để khai thác bóc lột. Ảo tưởng này cũng có thể được thấy trong những cơ cấu tội lỗi liên quan đến mô hình phát triển sai lầm đặt nền trên việc tôn thờ tiền tài, dẫn đến việc thiếu quan tâm về thân phận người nghèo nơi một số cá nhân và xã hội giàu có hơn; họ đóng chặt cửa mà chẳng thèm đếm xỉa đến người nghèo.”
Mùa Chay giúp chúng ta nhìn nhận thân phận mình, với biết bao yếu đuối và lỗi lầm, rất cần được Chúa tha thứ và đỡ nâng. Ông Môi-sen đã chỉ dẫn cho người Do Thái, khi đến dâng của lễ, hãy thưa với Chúa về nguồn gốc du mục của mình và nhớ lại những điều tốt lành Ngài đã làm với tổ phụ họ (Bài đọc I), nhờ đó, họ dâng của lễ với lòng tri ân chân thành và đáng được Chúa chấp nhận. Nhìn nhận thân phận mình sẽ giúp chúng ta khiêm tốn và sám hối sửa mình, và nhờ đó, chúng ta được đón nhận lòng Chúa xót thương.
“Đã có lời chép: ‘Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.” Chúa Giêsu đã tuyên bố với tên cám dỗ như vậy. Đây cũng là lời giáo huấn dành cho chúng ta, là những tín hữu. Như Chúa Giêsu đã trung thành với sứ mạng, dù phải chấp nhận thập giá, mỗi chúng ta được kêu mời kiên vững trong Đức tin, dù phải trải qua phong ba bão táp của cuộc đời.
Lửa thử vàng, gian nan thử đức. Những cám dỗ chúng ta gặp trong đời là thước đo sự trưởng thành của chúng ta trong Đức tin và sự tín thác vào Chúa. Thánh Phaolô nói với chúng ta về một Đức tin đích thực: “Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ” (Bài đọc II).

*CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lời cầu nguyện của Phụng vụ khi bước vào Mùa Chay: “Hôm nay, chúng con bước vào mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng...” đã nói lên mục đích của mùa Phụng vụ này. NHỜ THÁNH THẦN THUC ĐẨY cho Mùa Chay thánh này giúp CHÚNG CON tìm được sức mạnh, sự bình an và niềm vui thánh thiện. Amen!
Gm. Giuse Vũ Văn Thiên

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH # 142 THỨC ĂN NHANH PDF Print E-mail

Số 142: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of Feb 25, 2019

THA THỨ: Đòi Hỏi MỘT TIẾN TRÌNH

“Anh em hãy CÓ LÒNG NHÂN TỪ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em ĐỪNG XÉT ĐOÁN, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em ĐỪNG LÊN ÁN, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy THA THỨ, thì sẽ được Thiên Chúa THA THỨ” (Lk 6: 36-7)

Trước tiên chúng ta phải nói với nhau rằng, trên đời này thứ khó khăn và dai dẳng nhất đó là sự tha thứ. Phạm lỗi, gây hận thù đến từ phía con người. Tuy nhiên, sự tha thứ được lại phải đến từ phía Thiên Chúa. Phạm tội, gây hận thù đến từ bản chất tự nhiên yếu đuối của con người, còn sự tha thứ đến từ ơn thánh của Thiên Chúa.

Để có thể nhận được ơn thánh của Thiên Chúa, và để có được sức mạnh đến từ Thiên Chúa, chúng ta phải sống lời mời gọi của Chúa Giêsu: “Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha” (Lk 6: 36-7).

Để có thể tha lỗi cho người khác, điều đầu tiên chúng ta cần phải tập đó là có lòng nhân từ. Chúng ta cần có lòng nhân từ, vì Cha Trên Trời là Đấng nhân từ, Ngài “cho mặt trời của Ngài mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính” (Mt 5: 45).

Khi có lòng nhân từ sẽ giúp chúng ta bớt xét đoán.

Chúng ta thích XÉT ĐOÁN người khác không?

Xét đoán người khác là một việc rất dễ làm và chúng ta thường làm. Đôi khi vừa gặp một người ngay lập tức chúng ta đưa ra những lời xét đoán về họ. Có lẽ ngay lúc ban đầu vì họ không hoà nhã như chúng ta nghĩ, và như một hệ quả, chúng ta lập tức đưa ra một xét đoán về họ. Dĩ nhiên, điều này xảy ra mọi lúc, thậm chí trước khi chúng ta gặp, tiếp xúc với người đó. Hay, xét đoán xảy ra vì do các tương quan mà đã in hằn trong chúng ta từ thủa xa xăm nào đó.

Chúng ta có hay LÊN ÁN người khác không?

Lên an xảy ra dưới hai hình thức. Trước tiên, trong trường hợp chúng ta đã đưa ra một xét đoán không đúng về người khác và điều này dẫn đến một lên án sai lệch. Thứ đến, chúng ta có thể đưa ra xét đoán đúng trong một tình huống khi một ai đó đã phạm một vài sai lỗi nào đấy. Khi đó chúng ta hành động dường như chúng ta có quyền để lên án. Chúng ta sẽ đưa ra can thiệp cụ thể, nếu chúng ta có quyền để ngăn cản sự sai trái đó.

Cả XÉT ĐOÁN và LÊN ÁN đều không phải là các nhân đức Kitô giáo. Cả hai hành vi này thường không đưa đến sự tốt lành thánh thiện. Vì thế, cách thức để chúng ta lướt thắng tính hay xét đoán và hay lên án là đổ đầy tâm hồn chúng ta sự nhân từ và tha thứ.

Chúng ta có tha thứ cho người khác không?

Tha thứ là điều khó làm nhất. Để có thể tha thứ, ta cần thay đổi ngay từ trong các khuynh hướng của chúng ta qua việc thích xét đoán và lên án người khác.

Trước tiên, muốn có sự tha thứ đích thật thì phải chữa trị thói thích lên án. Nói cụ thể tha thứ nghĩa là không đòi hỏi bất cứ hình phạt nào dành cho người xúc phạm. Tuy nhiên, cần hiểu rõ rằng tha thứ không đồng nghĩa với sự xúc phạm là không tồn tại, không tổn hại gì. Trái lại, tha thứ trong trường hợp này hiểu rất rõ rằng một tội đích thị là gì. Nhưng, chấp nhận nó và tha thứ cho tội đó. Điều này rất hệ trọng khi thực hiện hành vi tha thứ trong một tương quan thân thiết nào đó. Thật là nguy hại nếu giả vờ rằng những điều tổn hại, hay tội lỗi chưa bao giờ xảy ra. Tha thứ chỉ có ý nghĩa đích thật khi biết rõ tổn hại đó đang hiện diện, tổn thương đó là có thật, nhưng tôi tha thứ.

Thứ đến, muốn có sự tha thứ đích thật thì phải trì hoãn thói hay xét đoán, xét nét người khác. Sự tha thứ sẽ vượt xa, tiến sâu hơn hành vi tha thứ một tội của ai đó khi tập luyện thói quen tri hoãn sự xét nét. Sự tha thứ phải kéo chúng ta đến một điểm là không hình thành một thói quen săm soi về lỗi lầm của người khác. Chúng ta phải tập trì hoãn việc vội vàng đưa ra lời xét đoán. Điều này chúng ta thấy rất rõ lời của Chúa Giêsu trên Thánh Giá khi Ngài nói: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm.” Chúa Giêsu đã không cho phép chính bản thân Ngài đưa ra một sự xét đoán đối với những người lên án giết chết Ngài. Ngài không đưa ra bất cứ sự chống đối nào đối với họ, và còn tìm cách biện hộ cho những ý định của họ. “Họ không biết việc họ làm.” Điều này đòi hỏi một tình yêu và lòng nhân hậu thẳm sâu.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tôi có hay xét nét và coi mình hơn người khác không? Trong các công việc chung tôi có tôn trọng ý kiến của người khác? Hãy tìm ra một người mà tôi hay xét đoán, lên án vì quá khứ tôi và người đó bất bình.

Thực hành: mỗi khi nghĩ tới người đó để bớt xét đoán, lên án, tôi dâng lời cầu nguyện cho họ.

Bonus:

Weak people revenge/ Kẻ yếu mới trả thù.

Strong people forgive/ Người mạnh thì tha thứ.

Intelligent people ignore/ Người thông minh thì bỏ qua.

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.

--------------------------------
---

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 37