mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7897
mod_vvisit_counterHôm Qua6723
mod_vvisit_counterTuần Này37976
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này186107
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11150700

We have: 103 guests online
Your IP: 54.225.31.188
 , 
Today: Jun 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TIM GAP CHUA THAT NHANH - NGÀY 02-5-2018 PDF Print E-mail

Vị linh mục bị bắn chết sau khi dâng lễ ở miền bắc Philippines

Cha Mark Anthony Yuaga Ventura là vị linh mục Philippines thứ hai bị giết trong vòng 4 tháng

Ngày 1 tháng 5 năm 2018
Vị linh mục bị bắn chết sau khi dâng lễ ở miền bắc Philippines

Một vị linh mục bị bắn chết sau khi dâng Thánh lễ ở thị xã Gattaran, tỉnh Cagayan, miền bắc Philippines hôm 29-4.

Cảnh sát cho biết cha Mark Anthony Yuaga Ventura, 37 tuổi, bị một tay súng bắn hai phát vào người.

Vị linh mục đang ban phép lành cho trẻ em tham dự Thánh lễ và nói chuyện với các ca viên thì một tay súng đội mũ bảo hiểm đi vào tấn công ngài.

Cha Ventura bị trúng đạn ở đầu và ngực và chết ngay tại chỗ, theo cảnh sát.

Kẻ tấn công bước ra khỏi phòng tập thể dục, nơi cử hành Thánh lễ, và lên xe môtô bỏ chạy cùng với một tòng phạm.

Vài phút sau vụ nổ súng, trên mạng xã hội xuất hiện các bức ảnh chụp thi thể vị linh mục nằm trên nền nhà gần bàn thờ.

Cha Ventura nổi tiếng chống khai thác mỏ và làm việc với người bộ lạc trong tỉnh Cagayan. Ngài được thụ phong linh mục năm 2011.

Ngài trông coi giáo điểm San Isidro Labrador có trụ sở ở làng Mabuno gần đó, và từng làm giám đốc Đại Chủng viện Thánh Thomas Aquinas ở thị xã Aparri.

Các giám mục và nhà hoạt động lên án 'hành động xấu xa'

Các giám mục Công giáo Philippines lên án vụ giết hại cha Ventura và nói các ngài "bị sốc kinh khủng và hoàn toàn không tin khi nghe nói về vụ giết hại tàn bạo này".

"Chúng tôi lên án hành động xấu xa này", theo thông cáo do Đức Tổng Giám mục Romulo Valles của Davao, chủ tịch hội đồng giám mục ký.

Các vị giám chức kêu gọi chính quyền "hành động nhanh chóng truy bắt thủ phạm ... và đưa bọn chúng ra trước công lý".

Vụ giết hại vị linh mục "cho thấy tình trạng không bị trừng phạt và hành động dã man leo thang mạnh trong quốc gia này", theo thông cáo của nhóm hoạt động Makabayan.

Đảng Tự do thuộc phe đối lập cũng lên án vụ giết hại và kêu gọi chính quyền "truy bắt và truy tố" những kẻ sát nhân và không nên xem cái chết của vị linh mục "chỉ là một cái chết nữa đang được điều tra".

"Chúng tôi hy vọng cái chết của cha Ventura không phải là sự phản ánh đặc trưng của quốc gia chúng ta sau những hành động chống lại nữ tu Patricia Fox gần đây của chính quyền", thông cáo của đảng viết.

Sơ Fox, nữ tu thừa sai người Úc làm việc trong các cộng đồng nghèo ở Philippines trong 27 năm qua, được ra lệnh rời khỏi đất nước này hồi tuần trước vì tham gia các cuộc tập trung biểu tình phản đối.

Nhóm giới trẻ Anakbayan đổi lỗi cho chính quyền của Tổng thống Rodrigo Duterte về vụ giết hại vị linh mục do cái được nhóm này miêu tả là "ách thống trị phát xít, bạo ngược theo kiểu mafia".

"Chiến dịch phát xít của họ xem những người thuộc khu vực tôn giáo là những mục tiêu giết hại, đe dọa và quấy rối hợp pháp vì lên tiếng chống lại cuộc chiến chống ma túy đẫm máu của kẻ điên rồ và còn chống lại những hành động bất công xã hội và chính trị do chế độ này gây ra", theo thông cáo của nhóm.

Cảnh sát Quốc gia Philippines đã ra lệnh thành lập một nhóm điều tra đặc biệt điều tra vụ giết hại cha Ventura.

Vị linh mục là thành viên thứ hai trong giới giáo sĩ bị bắn chết trong vòng 4 tháng qua tại Philippines.

Tháng 12-2017, các tay súng không rõ danh tánh đã phục kích giết chết cha Marcelito Paez, 72 tuổi, tại thị xã Jaen, tỉnh Nueva Ecija.
UCAN Vietnam

------------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - NGÀY 21-4-2018 PDF Print E-mail

Cựu binh Hoa Kỳ tặng xe đạp cho trẻ em nghèo Việt Nam

Các cựu binh Công giáo tặng gần 500 xe đạp cho học sinh tại các tỉnh vẫn còn bị ảnh hưởng bởi chiến tranh

Ngày 19 tháng 4 năm 2018
Cựu binh Hoa Kỳ tặng xe đạp cho trẻ em nghèo Việt Nam

Các cựu chiến binh Hoa Kỳ từng tham gia Cuộc chiến Việt Nam đang phân phát hàng trăm xe đạp cho trẻ em nghèo để xoa dịu nỗi đau của người dân tại những vùng vẫn còn phải gánh chịu hậu quả của cuộc chiến.

"Chúng tôi muốn giúp các em học sinh nghèo ở các vùng sâu xa có chiếc xe đạp để đến trường", ông Michael Shuman, một cựu thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, nói.

Ông Shuman, 69 tuổi, đã ghé thăm chiến trường xưa tại Khe Sanh, một căn cứ cũ của Hoa Kỳ ở tỉnh Quảng Trị năm 2014, và ông chứng kiến nhiều trẻ em từ 6-14 tuổi phải lao động vất vả để hỗ trợ gia đình hoặc để có tiền ăn học.

Một số may mắn hơn thì có xe đạp để đi lại nhưng nhiều chiếc xe đạp đã quá cũ kỹ đến nỗi người ta dùng vỏ của một loại cây quấn quanh lốp xe để đi.

Ông Shuman cùng hai cựu chiến binh khác cũng là người Công giáo đã phát 32 xe đạp cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn tại Phòng khám từ thiện Kim Long ở Huế hôm 8-4.

Họ cũng phát xe đạp cho 110 học sinh ở huyện A Lưới thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế tại Ủy ban nhân dân huyện ngày 15-4.

"Chúng tôi muốn dành thời gian về hưu này để làm một việc có ích cho các học sinh nghèo Việt Nam để làm nguôi ngoai nỗi đau thể lý và tình cảm phần nào do cuộc chiến kinh hoàng gây ra", ông nói.

Ông Shuman từng đóng quân tại Khe Sanh từ năm 1967-1968, cho biết nhiều thường dân vô tội đã bị thiệt mạng trong các cuộc không kích của Hoa Kỳ nhằm vào quân du kích tại các ngôi làng ở hai tỉnh Thừa Thiên Huế và Quảng Trị.

Hồi tháng 5-2017, Đức cha Kang U-il của Hàn Quốc kêu gọi điều tra thêm các cáo buộc về tội ác chiến tranh xảy ra trong cuộc chiến này.

Em Đỗ Thị Thanh Lương, một học sinh lớp tám được nhận xe đạp, nói rằng "Giờ em có xe đạp để đi học rồi. Em rất biết ơn các vị ân nhân Mỹ đã cho món quà này".

Cô gái 15 tuổi nói thêm rằng trước đây em phải đi nhờ xe đạp của bạn chở hoặc đi bộ từ nhà đến trường hơn ba cây số mỗi ngày, nhiều khi em đến lớp trễ giờ.

Lương cho biết ông nội từng là lính dù miền Nam bị chết năm 1973. Cha em, 40 tuổi, bị mù hai mắt năm 2006 do mảnh bom bi trong khi đào tìm phế liệu. Lương có hai anh chị em nữa.

Em Huỳnh Thị Hương Ngát, học lớp Sáu, nói rằng gia đình không có khả năng mua xe đạp cho em.

Ngát, 12 tuổi, cho biết ông ngoại em là một thương binh bộ đội miền Bắc, trong khi bố em bỏ nhà đi sau khi mẹ em bị mù năm 2008 do đục thủy tinh thể.

Em cho biết chị gái em 19 tuổi đã nghỉ học từ năm lớp 10 và hiện giúp việc cho cửa hàng tạp hóa để nuôi gia đình.

Trong chuyến thăm các tỉnh miền Trung từ ngày 8-25/4, đoàn các cựu chiến binh Hoa Kỳ còn thăm và tặng xe đạp cho các em học sinh tại các tỉnh Quảng Trị và Quảng Nam vào các ngày 19 và 23 tháng Tư.

Ông Mark O'Connor, một trong ba cựu binh, cho biết họ bắt đầu gây quỹ cho dự án này từ các cựu binh khác ở Hoa Kỳ năm 2014. Họ đã tặng gói 60 xe đạp đầu tiên cho trẻ em ở Khe Xanh năm 2015.

Ông cho biết từ đó đến nay năm nào họ cũng về thăm vùng này và tặng gần 500 xe đạp cho trẻ em trong vùng. Mỗi xe trị giá 65 Mỹ kim.

Họ nhờ các linh mục dòng Chúa Cứu Thế cho họ danh sách những em có nhu cầu cần xe đạp nhất.

Ông O'Connor, 69 tuổi, cho biết nhiều cựu binh khác cũng gây quỹ để cấp xe lăn, gậy đi bộ và thiết bị y tế cho người nghèo ở Việt Nam.
UCAN Vietnam

----------------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 120 PDF Print E-mail

Số 120: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, April 16, 2018

"Các Tông Đồ còn đang nói, thì chính Đức Giêsu đứng giữa và bảo: Bình an cho anh em! Thầy đây, đừng sợ! " (Lk 24: 36)

TÍN THÁC ĐỜI TA VÀO TAY THIÊN CHÚA

Thánh Kinh kể lại rằng, sau khi Đức Giêsu từ cõi chết sống lại, khi Ngài hiện ra với các Tông Đồ, lúc đầu "các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma" (Lk 24:37). Tại sao các Tông Đồ lại kinh hoàng khiếp sợ, và tưởng là thấy ma?

Trước tiên, vì lẽ việc một người từ cõi chết sống lại là một điều không hợp với quý luật tự nhiên của vật lý. Chúa Giêsu rõ ràng đã chết trên cây thập tự, giờ hiện ra với các Tông Đồ. Hiển nhiên, các ông phải cho rằng hình bóng của Thầy mình PHẢI là thằng ma cái quỷ làm.

Thứ đến, các Tông Đồ đã đánh cược đời mình vào Thầy Giêsu, với hy vọng được giữ địa vị này, địa vị nọ sau khi Ngài làm cuộc cách mạng giải phóng dân của các ông khỏi ách nộ lệ Roma thời đó. Các ông đặt tất cả hy vọng, lẽ sống của các ông vào Thầy Giêsu vì tin rằng không thế lực trần gian nào có thể đụng đến chân lông kẽ tóc của Ngài được. Các ông đã từng chứng kiến Thầy Giêsu làm những phép lạ phi thường: hoá bánh ra nhiều, chữa nhiều bệnh tật, xua trừ ma quỷ, và đặc biệt đã cho một vài người từ cõi chết sống lại như Lazaro (x. Ga 11: 1- 43), con gái ông viên đội trưởng hội đường (x. Lk 8: 49 - 56) và con trai bà goá thành Nain (Lk 7: 11 - 17).

Lẽ thường trong cuộc sống, càng hy vọng nhiều, khi không đạt, khi thất bại thì đau khổ cảng thảm khốc bấy nhiêu. Nay, hy vọng của đời các ông đặt vào Thầy Giêsu tan thành mây khói. Các ông đang chìm trong tột cùng của thất vọng, của bi thương, của đau khổ... thì Chúa Giêsu Phục Sinh hiện đến nói: "Bình an cho anh em" (Lk 24: 36). Làm sao bình an được! Làm sao tin được đó là thầy Giêsu!

Nếu một ai đó đang dãy dụa, đang ngụp lăn trong vũng lầy đau khổ triền miên giờ ta đến bảo họ vui lên, cơn đâu khổ đó sẽ tan biến. Tin nổi không? Ví dụ như một người vợ đã sống với một ông chồng mấy chục năm ngụp lăn trong cờ bạc, xi ke ma tuý... giờ ta bảo bà hãy vui lên, chồng bà sẽ ra khỏi con đường nghiện ngập. Vui sao nổi? Ai dám tin? Hay một ai đó đã mang một căn bệnh kinh niên trên thân xác họ, giờ bảo sẽ hết bệnh. Vui lên! Ai dám tin?

Thế nên, giữa cơn thất vọng ê chề về cái chết của Thầy Giêsu, giờ đột nhiên Chúa Giêsu Phục Sinh hiện đến với các Tông Đồ, các ông không dễ tin, và nghi ngờ là chuyện đương nhiên, và dễ hiểu.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu Phục Sinh nhắc cho chúng ta rằng: hãy tín thác vào Thiên Chúa. Vì Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của sự sống, của sự tôt lành. Bóng tối, sự dữ, đau khổ không phải là nguyên lý tối hậu của đời sống trong Thiên Chúa. Tất cả chúng sẽ bị đẩy lui. Vấn đề là chúng ta trong lúc trầy trụa với đau khổ, thất vọng có bám lấy Chúa hay không?

Chuyện kể rằng:

Một cô bé và người bố đi ngang qua cây cầu trong lúc trời mưa to gió lớn. Cầu ướt, bùn lầy và dễ trơn trượt. Cô bé sợ nên nói với người bố: Bố ơi! Bố cho con năm tay của bố đi qua cầu để con không bị ngã hay bị rớt xuống sông?

Người bố liền đáp: KHÔNG ĐƯỢC đâu con gái yêu bé bỏng của bố! Bố KHÔNG cho con nắm tay của bố! Tuy nhiên, chính bố sẽ dùng bàn tay to, khoẻ, chắc chăn của bố nắm lấy bàn tay bé bỏng của con và dắt con đi.

Cô bé tròn xoe đôi mắt hỏi: Giữa việc con năm lấy tay bố HAY bố năm lấy tay con có khác nhau gì đâu?

Người bố đáp: Sao lại không khác con gái yêu! Rất khác nhau con ạh! Nếu con nắm lấy tay bố, khi có điều gì bất trắc, hay quá sức con sẽ tự buông tay bố ra. NHƯNG, nếu bố nắm tay con, con biết mà dù có phong ba bão táp xảy trên đời con, dù đường đời có chồng chềnh chao đảo của kiếp nhân sinh, bố sẽ không bao giờ buông tay con ra.

Mời bạn cùng suy nghĩ và hành động: Thiên Chúa là Nguyên Lý (Principle) của sự sống, sự thiện, chính Ngài sẽ đập tan mọi bóng tối, mọi sự dữ trên thế gian này. Vấn đề: ta có tin vào một bàn tay vẫn luôn luôn nắm chặt, dìu dắt, dẫn ta bước đi trên con đường dù chông gai dăng bủa để dẫn tới BINH AN không? Ta có tin vào bàn tay của Chúa đủ sức kéo ta về nẻo chính đường ngay mỗi khi ta lạc lối và đưa ta vào con đường tình yêu và hy vọng không?

Sau bao nghi ngờ và nghi ngại xin cho ta biết trọn niềm tin nơi Thiên Chúa và luôn thưa lên rằng: Lay Chúa Giêsu lòng con mến yêu, con tin thác nơi Ngài! Jesus, I trust in You! Amen!

--
Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
FastFood 120.m4a
3.5MB

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - SONG CAU NGUYEN PDF Print E-mail

CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN

Hiến Trần chuyển
Lạy Chúa,
xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin
để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày,
nơi khuôn mặt khốn khổ
của tất cả những người bị thử thách :
những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn,
nhưng vì thiếu Lời Chúa;


những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước,
nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương;
những kẻ vô gia cư,
không chỉ tìm kiếm một mái nhà,
nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương;
những kẻ bệnh hoạn và hấp hối,


không chỉ trong thân xác,
nhưng còn trong tinh thần nữa,
bằng cách thực thi lời hy vọng này :
"Điều mà ngươi làm
cho người bé mọn nhất trong anh em
là làm cho chính Ta". Amen. (Thánh Têrêxa Calcutta)

---------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - MON AN NHANH # 119 PDF Print E-mail

Số 119: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, April 9, 2018

"Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái" (Ga 20:19).

TẬP BỎ THÓI KHÔN LÓI VÀ TÍNH ĂN MẢNH

Chuyện kể rằng sau khi Chúa Giêsu chết, trong 12 tông đồ thì Giuđa đi thắt cổ tự tử chết, mười ông thì sợ quá ru rú với nhau trong một căn phòng, chỉ có mình Tôma Điđymô thì lang thang đâu đó.

Có người nói rằng mười môn đệ đúng là 'ngố' hết chỗ nói. Đã sợ người Do thái bắt mà lại ở chung với nhau: "nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái" (Ga 20:19). Chết chùm cả lũ! Ở chung như thế nếu bị phát hiện thì cả nhóm bị tiêu tùng. Nếu ở riêng lẻ, trong trường hợp bị bắt người này, còn kẻ khác. Khốn nỗi đàng này MƯỜI ĐẤNG lại ở chung một chỗ với nhau, nếu bị phát hiện thì cả nhóm bị tóm gọn. Tiền đồ của Thầy Giêsu gầy dựng tan thành mây khói. Nếu cả MƯỜI ĐẤNG bị bắt cùng một lúc thì đúng là hư bột hư đường hết. Thật là không biết tiên liệu!

Nếu nói MƯỜI môn đệ ru rú chung trong một căn phòng cửa đóng kín là 'ngố', nghĩa là việc Tông Đồ Tôma Điđymô bỏ nhóm trốn, lang thang một mình nơi nào đấy là không 'ngố', là khôn.

Có người nó rằng Toma bỏ nhóm đi riêng lẻ một mình là không tốt, là khôn lỏi. Có oan cho Toma lắm không? Biết đâu được Toma đang phải một mình hy sinh vì một sứ vụ đặc biệt nào đó, mà số đồng là điều không nên, và không thể hoàn thành! Ta không biết Toma đi đâu, làm gì! Tuy nhiên, ta biết rằng Thầy Giêsu trước kia mỗi lần sai các môn đệ đi đâu Ngài không bao giờ sai một người đi riêng lẻ. Ít nhất là hai người! "Đức Giêsu gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một" (Mc 6: 7).

Khôn lỏi và tính ăn mảnh hình như nằm cố hữu trong bản tính của con người thì phải? Khôn lỏi và ăn mảnh là tìm lợi ích riêng cho bản thân của mình. Khôn lỏi và ăn mảnh là tìm lợi ích của mình mà không quan tâm, để ý đến lợi ích chung của tập thể, của hệ thống, của xã hội... Và hình như với văn hoá và tư duy nông nghiệp nên thói ăn mảnh và khôn lỏi là cái gì đó thường thấy nơi người Việt thì phải! Thế nên ta vẫn nghe "bè ai người ấy chống/ Ruộng ai người ấy đắp bờ." Họ chỉ vun quén và lo cho riêng mình, nhóm mình, và không lấy lợi ích lâu dài làm mục đích, không tìm lợi ích chung để phát triển bền vững.

Học giả nghiên cứu về Văn Hoá, Bùi Trọng Hiền nhận xét "khôn lỏi là thể hiện tầm phát triển của dân trí xã hội còn chứa đựng nhiều bản năng tự nhiên." Trong một xã hội văn minh và hiện đại để kiểm soát và hạn chế "bản năng tự nhiên", và để xã hội phát triển bền vững lâu dài thì bản năng 'hoang dã' của mỗi cá nhân cần được kiểm soát bởi hệ thống luân lý, đạo đức và pháp luật. Đừng khôn lỏi dành giật cho mình cái lợi trước mắt, hay nghĩ mình đi tắt là thông minh – thông manh thì đúng hơn.

Ở Mỹ này, ai trong chúng ta cũng có rất nhiều Membership card (thẻ thành viên). Costco có thẻ membership của Costco, Shop&Stop có thẻ membership của Shop&Stop, Best Buy có thẻ membership của Best Buy... Hình như siêu thị mua bán nào cũng làm thẻ thành viên cho khách hàng của họ thì phải! Lợi ích của thẻ thành viên là mỗi lần chúng ta mua sản phẩm của họ, chúng ta được rẻ hơn so với người không có thẻ thành viên. Tuy nhiên, đây cũng là cách trói người mua không đi mua chỗ khác.

Có hai mẹ con kia đi mua đồ trong một siêu thị nọ. Khi thanh toán tiền, bà mẹ chìa thẻ thành viên của mình cho nhân viên tính tiền để được giảm giá. Nhân viên tính tiền cà thẻ, rồi nói thẻ thành viên này bị hết hạn (expire) và cần phải làm mới lại (renew). Miễn phí cho lần đầu làm thẻ thành viên, đến khi hết hạn phải đóng phí $5 để gia hạn. $ 5 này là tiền trả cho việc làm cái thẻ.

Người mẹ không giỏi tiếng Anh, quay sang đứa con gái nhờ nó thông dịch với nhân viên rằng: huỷ tư cách thành viên của bà đi, rồi sau đó làm một chiếc thẻ mới khác. Như thế, bà không phải tốn phí gia hạn.

Trước tình huống lạ lùng, oái oăm này, nhân viên siêu thì bối rồi, không biết giải quyết thế nào. Đành bảo hai mẹ con đợi cô gọi hỏi cấp trên. Vì thấy quê, và để không mất thời gian... nên người con gái đã trả thay cho mẹ $5 tiền gia hạn.

Trên đường về bà mẹ luôn miệng nói cô con gái: mày đúng là khôn nhà dại chợ. Tao không thiếu $5, nhưng tại sao phải trả cho bọn siêu thị.

Cô con gái lớn lên ở Mỹ, không giỏi tiếng Việt như mẹ, chỉ trả lời: Nếu ai cũng có cách hành động, suy nghĩ như mẹ thì siêu thị này sẽ bị đóng cửa sớm.

*Cùng suy nghĩ và hành động: Các Tông Đồ khác nói với Toma "Chúng tôi đã được thấy Chúa" (Ga 20: 25). Toma ở lại với các Tông Đồ, để rồi "tám ngày sau, các môn đệ Đức Giêsu lại có mặt trong nhà, có cả ông Toma ở đó với các ông. Cửa đống kín, Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: Bình an cho anh em." (Ga 20: 26). Có thể vì xuất thân trong một đất nước chiến tranh, nghèo đói... nên tôi phái "khéo ăn thì nó, khéo co thì ấm" nhưng nếu vì tư lợi của tôi mà làm tổn hại đến tập thể, thì liệu tôi giống như Toma, cần trở về với tập thể, hiện diện chung với các Tông Đồ khác trong cùng một căn phòng, để được bình an của Chúa không? Đâu là tính khôn lỏi, thói ăn mảnh của tôi đang làm hại cộng đoàn, xã hội nơi tôi đang sinh hoạt, đang sống mà tôi cần bỏ?

--
Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
----------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 30