mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7260
mod_vvisit_counterHôm Qua10602
mod_vvisit_counterTuần Này64892
mod_vvisit_counterTuần Trước122203
mod_vvisit_counterTháng Này337534
mod_vvisit_counterTháng Trước303578
mod_vvisit_counterTất cả21809992

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Ngày Trở Về Nhà Cha
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - TA CÒN LẠI GÌ? PDF Print E-mail

Kim Vu
> "ĐI HẾT CUỘC ĐỜI, TA CÒN LẠI GÌ?"
>
>
>
> Chia sẻ của một nữ tu tình nguyện:
>
>
>
> Đã quá nửa đêm, chị em chúng tôi đang lau dọn sàn nhà, một chị điều dưỡng chạy tới giọng hối hả: "Các Sơ ơi, có người mới qua đời. Các Sơ vào cầu nguyện cho ông đi!"
>
>
>
> Hai chị em bỏ dở công việc, chạy vội vào góc phòng. Các điều dưỡng đang gỡ máy móc, dây ống ra khỏi cơ thể đã bất động. Tôi nhìn gương mặt ông tím tái rồi nhạt dần. Vị bác sĩ trẻ vẫn chưa rời khỏi, cô lộ rõ nét buồn vì không giữ được sự sống cho ông sau một hồi cấp cứu. Cô đưa tay vuốt mắt cho ông rồi lặng lẽ quay đi. Các điều dưỡng nhanh chóng bọc ông cụ vào bao đựng tử thi rồi điện thoại cho nhân viên nhà xác mang xác đi. Tất cả diễn ra trong tích tắc khi chị em chúng tôi còn chưa đọc xong những lời kinh phó linh hồn.
>
>
>
> Từ lúc vào giúp ở khoa ICU này, ngày nào cũng thế. Cảnh tượng ấy dần rồi quen thuộc. Lúc đầu, tôi vô cùng ngạc nhiên, thậm chí là hơi sốc. Ở gia đình, trong nhà dòng, tôi đã quen với việc nhìn thấy phút lâm chung của một người có biết bao người thân vây quanh. Người mất được tắm xác, mặc quần áo chỉnh tề, được tẩn liệm với bao nhiêu nghi thức, bao nhiêu hương hoa, nhang nến, khăn tang, tiếng khóc thương đưa tiễn... Còn đây là những cơn hấp hối và cái chết hoàn toàn trong cô đơn, lặng lẽ, chẳng có gì. Thật sự là không còn gì! Chẳng qua, chỉ vì trong trận đại dịch, trong hoàn cảnh lây nhiễm nên nhiều người phải từ giã cõi đời trong cái đau thương ấy! Nếu như tôi không ở đây, không tận mắt chứng kiến những cảnh tượng này, chắc tôi sẽ không có được cảm nghiệm sâu sắc về sự mong manh của phận người. Những ngày qua, tôi cứ suy nghĩ mãi: "Đi hết cuộc đời, ta còn lại gì?"
>
>
>
> Những bệnh nhân trong khoa ICU này phần lớn đã hôn mê. Ngày nào tôi cũng đi từng phòng thăm và cầu nguyện cho họ. Họ là những người dân của Thành phố này. Nam có, nữ có, già có, trẻ có, mập có, ốm có... có đủ tất cả. Con virus này chẳng chừa ai. Chúng tấn công đủ mọi thành phần trong xã hội: có những người da dẻ trắng trẻo, mịn màng, trên người còn đeo nhiều trang sức, và cũng có những người da nhăn nheo, khắc khổ; có những người giàu có, địa vị, tài giỏi, cũng có những người dân nghèo, bình dị, kém cỏi... Thế mà giờ đây, trong phòng Hồi sức Cấp cứu này, tất cả đều bình đẳng, tất cả những sự phân biệt đều quay về con số 0... Mọi người dù là ai đi nữa, chỉ còn là một sự trần trụi trên giường bệnh với nhưng hơi thở khó khăn, thoi thóp. Và cái chết tinh thần đôi khi còn đến trước cái chết thể lý. Đó chính là sự cô đơn, sợ hãi khi không có lấy một người thân bên cạnh. Đi hết cuộc đời, làm bao nhiêu việc, tìm kiếm bao điều, bao mối tương quan... giờ chỉ còn một mình đối diện với cái chết cận kề. Cảm giác ấy thật không dễ dàng gì đón nhận!
>
>
>
> Có lẽ nhiều người trong số các bệnh nhân đã cảm nhận được thân phận bụi tro của mình nên ra đi trong bình an. Nhưng tôi cũng thấy có người vẫn vùng vẫy trong hơi thở cuối cùng như còn điều gì chưa thỏa. Như hôm, tôi chứng kiến cơn hấp hối của một cô độ 60 tuổi: Khi các bác sĩ vẫn đang nỗ lực cấp cứu, cô mở mắt ra lần cuối, đưa mắt nhìn quanh như tìm kiếm một người thân nào đó vì mới hôm trước, tôi nghe cô tâm sự: cả nhà đều bị nhiễm, mỗi người cách ly một nơi, cô rất lo vì mất liên lạc với mọi người. Thế nhưng xung quanh cô, giờ đây chỉ là những bức tường trắng xóa, những gương mặt xa lạ trong bộ đồ bảo hộ. Tôi thấy rõ ánh mắt đầy thất vọng và đượm buồn của cô. Máy thở đã không còn tín hiệu, cô ra đi mà mắt vẫn mở đầy thao thức. Thật không thể diễn tả được bao nỗi xót xa đau đớn. Mong manh quá, một kiếp người!
>
>
>
> Nơi đây, tôi thấy ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ như một cái nháy mắt. Có người hôm nay còn thấy ngày mai đã không còn nữa. Tất cả đều ra đi với đôi tay trắng như khi vào đời. Một cuộc đời còn lại gì? Không kèn trống, hương hoa, không một người thân đưa tiễn. Tất cả những bon chen giành giật, tìm kiếm danh vọng, địa vị, tiền bạc, sắc đẹp... không một điều gì có thể theo chúng ta vào cõi vĩnh hằng.
>
>
>
> Lời Chúa vang lên soi sáng cho tôi: "Hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời..." (Mt 6,20).
>
>
>
> Quả thật, khi cánh cửa thời gian khép lại, nguồn hy vọng duy nhất đời tôi chỉ còn là Lòng Thương Xót Chúa. Mọi sự thế gian đều phải bỏ lại thế gian. Chỉ có những công việc bác ái mà hàng ngày tôi tích góp mới trở nên kho tàng đích thực cho tôi, là người bạn duy nhất theo tôi đến trước tòa Chúa. "Đi hết cuộc đời còn lại gì?" Bài học này thật quý giá cho tôi, để ngay lúc này, khi tôi còn hơi thở, tôi kịp thời chọn cho mình kho tàng không bao giờ hư mất.
>
>
>
> Đồng Hồ Cát
>
> Nguồn: Nguyen Dao
---------------------------------------------

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - LỄ AN TÁNG PDF Print E-mail

BACH NGUYEN
To: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Sun, May 23 at 5:05 PM
Sau khi gặp cha Thụ, Xin chia sẻ về thánh lễ an táng linh hồn Anna Trần Thị Huyên, phụ nhân của thầy Định lúc 11:00AM Thứ Tư tại giáo xứ Ngôi Lời Nhập Thể:
1. Tôi xin phép cho tôi phụ lễ an táng. Ngài đồng ý và ngài nói:
2. Mời các phó tế đến cầu nguyện cho phu nhân của thầy Định. Tôi cám ơn ngài và tôi xin tiếp:
3. Vậy xin cha cho các phó tế đến dự được mặc áo phó tế lên quỳ bên hàng ghế cạnh bàn thờ. Ngài đã đồng ý.
VẬY XIN QUÝ THẦY-nếu đến được- mang theo áo alba và stola màu trắng. Nơi ngồi là hàng ghế thứ hai(hàng thứ nhất dành cho các cha) bên phải từ dưới nhìn lên cũng thánh (bên bục đọc Sách Thánh)
# Nghi thức cầu nguyện và Phát Tang ngày Thứ Hai 5/24/21 tại nhà quàn Vĩnh Cửu lúc 6:PM

Xin quý thầy chuyển lời mời các phu nhân thân dự Nghi Thức Phát Tang và Thánh Lễ An Táng vì phu nhân Anna Trần thị Huyên là một người nâng đỡ ơn gọi phó tế cũng như sống vai trò người vợ của phó tế cách gương mẫu.

Nếu thầy nào thấy trong danh sách nhắn tin này sai điện thoại của ai thì xin giúp. Vì automatically cho biết có 4 số bị sai

Bach Si Nguyen

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - ĐỪNG TRÌ HOÃN NGÀY MAI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, May 9 at 1:19 AM

 

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
ĐỪNG TRÌ HOÃN NGÀY MAI
Sao lại để đến phút chót mới sửa soạn cho số phận đời đời
Đến giờ chết, đức tin của mọi người được thể hiện cách rõ ràng. Những người suốt đời đã sống bê-tha sẽ phải đau khổ khôn lường. Họ sẽ suy nghĩ và thốt lên: "Lạy Chúa, bao lần tôi đã được các kẻ khác cảnh-cáo, nhưng cuộc sống của tôi ngày càng tệ hơn. Tôi sẽ lìa khỏi thế gian này mang theo lòng kiêu-ngạo, các vui thú giả trá và lòng mê tham trần thế!".
Càng nghĩ, họ càng bị lương-tâm dày vò, vì đã lãng-phí bao cơ-hội tốt đẹp để làm tôi thờ phượng Chúa. "Điều ác nhân mong muốn sẽ phải tiêu ma. (Thánh-vịnh 112: 10).
Làm sao họ lấy lại được các thì giờ đã hoang phí! Thánh Grêgoriô đã kể lại chuyện một nhà phú-hộ kia tên là Chri-dăng-tiô, sống cuộc đời truỵ-lạc, lúc gần chết đã kêu lên: "Hãy đợi tôi, hãy đợi tôi với, cho đến ngày mai!"
Nhưng nào đâu có thì giờ chờ đợi nữa, ông ta đã lãng phí biết bao thì giờ để ăn chơi trác-táng. Ông van nài đứa con trai ông, một vị ẩn-tu tên Mat-xi-nô giúp. Trong lúc đó, mặt ông nóng bừng như lửa, lăn lộn khắp giường với những lời thất vọng cho đến chết.
Than ôi! Bao người đã lao đầu vào các thú vui trần thế, lúc gần chết mới mở mắt nhìn thấy sự thật phũ-phàng, nỗi lo sợ càng lâu càng tăng và chết đi trong nỗi lo sợ đó. Phần rỗi họ thật đáng ngại!
Này bạn, nếu bạn lúc đọc những giòng chữ nầy, bạn cũng kêu lên: "Tôi cũng vây." Tất nhiên bạn không muốn những nỗi lo-lắng, u-buồn trong giờ chết về số phận đời đời của bạn. Điều tốt nhất là bạn hãy hối-cải, làm lại cuộc đời ngay, đừng trấn-át lương-tâm, trì-hoãn đến giờ chết mới làm.
Cần có quãng thời giờ tĩnh tâm cầu nguyện
Can đảm lên, hỡi bạn! Khi bạn còn có đủ thời giờ để tránh cho bạn một giờ chết đau buồn khổ-nảo, bạn hãy làm lại ngay cuộc đời, kẻo lỡ ra sau này không còn đủ thời giờ hối-cải chăng? Đừng đợi đến tháng sau, tuần sau. Biết đâu ánh sáng của Chúa chiếu dõi lần này, tiếng Chúa kêu gọi lần này là lần sau cùng? Thật dại-dột biết bao, số phận đời đời của mình lại để đến phút chót là giờ chết mới lo, không kịp thì sao? Hãy lo chuẩn-bị ngay từ bây giờ, vì sống lành sẽ chết thánh.
Một viên-chức đệ đơn từ chức trong triều đình vua Charles V. Ngạc nhiên, nhà vua vặn hỏi, viên-chức đó trả lời: "Muốn được cứu-rỗi, cần phải có thời gian cầu-nguyện, hãm-mình đền-tội, sống ẩn-dật kết hợp với Chúa giữa khoảng đời bê-tha và giờ chết."
• LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG
Lạy Chúa! Con không dám lạm-dụng lòng từ-bi của Chúa. Con cảm tạ Chúa đã soi dẫn cho con con đường theo Chúa. Con thề hứa sẽ làm lại cuộc đời.
Con biết rằng Chúa không thể chịu-đựng con lâu hơn nữa. Con có thể đợi đến lúc sa hỏa-ngục mới nghĩ đến việc trở lại với Chúa sao? Để đến lúc Chúa bỏ rơi và con kéo lê cuộc sống bê tha, đó là một hình phạt nặng nề đối với con, hơn cả chính sự chết.
Lạy Chúa! Con sấp mình xuống dưới chân Chúa, xin Chúa đoái nhận lòng thống-hối của con. Xưa Chúa đã phán: "Tội ác của con người tội-lỗi không làm cho chúng ngã quỵ vào ngày chúng bỏ đàng tội-lỗi mà trở lại." (Ê-dê-ki-en 33:12 ).
Lạy Chúa! Con đã sống những ngày xúc phạm đến Chúa, con hết lòng thống-hối và con hy-vọng được Chúa thứ tha. Con sẽ nói như thánh An-Xem xưa: "Xin Chúa đừng để linh hồn con phải hư mất, vì Chúa đã dùng giá máu Chúa mà chuộc lại."
Xin Chúa đừng nhìn đến những bất nhân của con, một nhìn đến tình yêu bao la của Chúa, đến nỗi Chúa đã chết vì con.
Nếu con có mất ơn Chúa đi nữa, thì Chúa có bao giờ mất uy quyền để sửa chữa cho con. Lạy Đấng cứu-chuộc con! Xin dủ lòng thương xót con. Từ này về sau, con chỉ yêu một mình Chúa mà thôi.
Chúa đã chọn con giữa muôn vàn tạo vật khác, để con yêu Chúa. Vì thế, con xin chọn Chúa, đấng tốt lành của con, để con yêu Chúa trên hết mọi sự. Chúa vác thánh-giá đi trước con, con xin tiếp tục vác thánh-giá theo Chúa, không mất ơn Chúa là đủ cho con lắm rồi.
Lạy Mẹ Maria, nguồn hy-vọng của con, xin ban cho con ơn bền-đỗ và tình yêu Chúa, con không còn ước mong gì hơn.
Có thể là hình ảnh về 1 người

Facebook

630Teresa Lieu và 629 người khác
17 bình luận
30 lượt chia sẻ
Thích
Bình luận
Chia sẻ

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - ĐỨC TIN V2 GIỜ HẤP HỐI PDF Print E-mail

Kim Vu
>> ĐỨC TIN VÀ GIỜ HẤP HỐI
>>
>> Chúng ta thường nuôi dưỡng một sự ngây ngô nào đó về ý nghĩa của đức tin khi đối diện với cái chết. Chung chung, tín hữu Kitô chúng ta cho rằng ai có đức tin vững mạnh thì đứng trước cái chết họ không sợ hãi và không nghi ngờ. Hàm ý rằng nếu sợ hãi và nghi ngờ khi sắp chết là dấu hiệu của một đức tin yếu đuối. Dù đúng là có nhiều người có đức tin mạnh đã không sợ và bình thản trước cái chết, nhưng không phải ai cũng được như vậy và cũng không nhất thiết điều đó là chuẩn mực.
>>
>>
>>
>> Chúng ta có thể bắt đầu với Chúa Giêsu. Chắc chắn Ngài có một đức tin vững mạnh, nhưng trước khi chết, Ngài đã kêu lên trong hãi sợ và nghi ngờ. Tiếng kêu khóc thống khổ của Chúa, "Lạy Chúa, Lạy Chúa, sao Chúa bỏ con" đến từ một nỗi thống khổ thực sự, chứ không phải để tạo hiệu ứng thần linh gì đó như đôi khi chúng ta mặc định theo lòng sùng đạo. Tiếng kêu đó không hẳn hướng về chúng ta, nhưng là một điều chúng ta nên nghe. Một vài phút trước khi chết, Đức Giêsu đã sống giây phút thực sự sợ hãi và nghi ngờ. Đức tin của Ngài đâu mất rồi? Điều này tùy thuộc vào cách chúng ta nghĩ về đức tin và phương cách cụ thể mà nó có thể diễn ra khi chúng ta sắp chết.
>>
>>
>>
>> Trong nghiên cứu nổi tiếng của mình về các giai đoạn chết, nữ bác sĩ tâm thần Mỹ Elizabeth Kubler-Ross (1926-2004) đưa ra năm giai đoạn trong tiến trình chết: phủ nhận, giận dữ, mặc cả, trầm cảm, chấp nhận. Phản ứng đầu tiên của chúng ta khi nhận chẩn đoán cuối cùng là phủ nhận – chuyện này không thể xảy ra được! Sau đó khi phải chấp nhận thì phản ứng kế tiếp là giận dữ – vì sao là mình! Và giận dữ nhường chỗ cho mặc cả – tôi còn bao nhiêu thời gian nữa để sống? Rồi đến trầm cảm, và khi không làm gì được, chúng ta mới chấp nhận – tôi sắp chết. Tất cả các điều này đều đúng.
>>
>>
>>
>> Nhưng trong một quyển sách sâu sắc, Ơn sủng khi hấp hối (The Grace in Dying), bà Kathleen Dowling Singh dựa trên kinh nghiệm khi ở bên đầu giường của những người sắp chết, bà đưa ra các giai đoạn khác: nghi ngờ, cự lại và ngây ngất. Các giai đoạn giúp chúng ta hiểu Chúa Giêsu khi Ngài đối diện với cái chết.
>>
>>
>>
>> Đêm trước đó ở vườn Giếtsêmani, rõ ràng Chúa Giêsu đã chấp nhận mình sẽ chết. Nhưng sự chấp nhận này chưa phải là cự lại hoàn toàn. Nó chỉ xảy ra ngày hôm sau trên thập giá, trong khi trút hơi thở cuối cùng như các Phúc âm tường thuật, Ngài gục đầu xuống và trút hơi thở cuối cùng. Ngay trước đó, Ngài đã trải qua cơn hãi sợ khủng khiếp, rằng những gì Ngài luôn tin và được dạy về Chúa có thể là không phải. Có lẽ thiên đàng trống rỗng, có lẽ những gì chúng ta xem là các hứa hẹn của Chúa chỉ là một mơ ước sốt sắng.
>>
>>
>>
>> Nhưng như chúng ta biết, Ngài đã không nhường bước trước các nghi ngờ đó, đúng hơn là bên trong các bóng tối này. Chúa Giêsu đã chết trong đức tin – nhưng không trong những gì chúng ta ngây thơ nghĩ về đức tin. Chết trong đức tin không phải lúc nào cũng chết bình thản, không sợ, không nghi ngờ.
>>
>>
>> Chẳng hạn linh mục học giả Kinh Thánh nổi tiếng Raymond E. Brown (1928-1998) đã bình giải về nỗi sợ cái chết trong cộng đoàn của Người môn đệ Yêu dấu: "Cùng đích của cái chết và sự bấp bênh của nó đã làm cho những người suốt đời tin vào Chúa Kitô run rẩy. Thật vậy, không hiếm khi trong cộng đoàn nhỏ các Môn đệ Thánh Gioan đã thú nhận mình nghi ngờ khi trong đầu nghĩ đến cái chết... Câu chuyện của ông Ladarô trong phần cuối đời sống hoạt động của Chúa Giêsu trong Phúc âm Thánh Gioan là để dạy chúng ta đối diện với thực tế hữu hình, đó là nấm mồ, tất cả chúng ta đều cần nghe, cần nắm lấy thông điệp táo bạo mà Chúa Giêsu đã tuyên bố: "Ta là sự sống..." Đối với Thánh Gioan, cho dù chúng ta có tuyên xưng lại đức tin bao nhiêu lần, thì thử thách tối hậu vẫn là cái chết. Dù đó là cái chết của người thân hay của chính mình, đó là giây phút mà chúng ta nhận ra, tất cả đều tùy thuộc vào Chúa. Trong suốt cuộc đời, chúng ta đã bảo vệ mình trước sự thật phũ phàng này. Nhưng đứng trước cái chết, tất cả mọi phòng thủ đều rơi rụng."
>>
>>
>>
>> Đôi khi những người có đức tin sâu đậm bình thản và yên bình đối diện với cái chết. Nhưng thỉnh thoảng cũng có người không làm được, nỗi sợ và các nghi ngờ đe đọa họ không nhất thiết đó là dấu hiệu của một đức tin yếu đuối hoặc chùn bước. Điều này có thể ngược lại, như chúng ta thấy trong trường hợp Chúa Giêsu. Bên trong tâm hồn của một người có đức tin, nỗi sợ và nghi ngờ khi đứng trước cái chết, điều mà các nhà thần nghiệm gọi là "đêm tối tâm hồn..." và những gì xảy ra bên trong kinh nghiệm này là: sợ và nghi ngờ non nớt mà chúng ta cảm nhận lúc này là chúng ta không thể nhầm lẫn chính mình với nguồn sinh lực của chúng ta cho Chúa. Khi chúng ta phải chấp nhận chết với niềm tin tưởng bên trong với những gì có vẻ như là sự phủ nhận tuyệt đối, và chúng ta chỉ có thể kêu lên trong thống khổ với một sự trống rỗng rõ ràng, thì không còn có thể nhầm lẫn Chúa với cảm xúc và bản ngã của chính chúng ta.

Trong điểm này, chúng ta trải nghiệm một sự thanh lọc cuối cùng của tâm hồn. Chúng ta có thể có một đức tin sâu đậm nhưng vẫn cảm thấy nghi ngờ và sợ hãi trước cái chết. Cứ nhìn vào Chúa Giêsu là thấy.
>>
ĐỨC TIN VÀ GIỜ HẤP HỐI.docx
388.3kB

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - LỄ CAC ĐẲNG LINH HỒN PDF Print E-mail

Lễ Các Đẳng Linh Hồn - Thứ Hai Tuần XXXI Thường Niên A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 23: 33.39-43)

Khi đến nơi gọi là "Đồi Sọ", họ đóng đinh Đức Giê-su vào thập giá, cùng lúc với hai tên gian phi, một tên bên phải, một tên bên trái. Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người: "Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với!" Nhưng tên kia mắng nó: "Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ! Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái!" Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: "Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!" Và Người nói với anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng".

SUY NIỆM/SỐNG VÀ CHIA SẺ

Trong kinh Tin Kính, chúng ta vẫn tuyên xưng mầu nhiệm các thánh cùng thông công. Đó là sự hiệp thông mật thiết giữa 3 thành phần của Hội Thánh, bao gồm Hội Thánh thiên quốc, Hội Thánh lữ hành, và Hội Thánh thanh luyện.

Vì thế, thật là hợp lý khi mà hôm qua, Hội Thánh lữ hành chúng ta đã hân hoan chia sẻ niềm vui và cảm tạ Chúa với các thánh trên trời; còn hôm nay, chúng ta lại cùng nhau hiệp thông cầu nguyện cho Hội Thánh thanh luyện là các linh hồn ở trong luyện ngục.

Các linh hồn là những người đã ra đi trước chúng ta, trong đó có cha mẹ, ông bà tổ tiên nội ngoại, bạn bè của chúng ta, v.v. Nhằm mục đích tỏ tình liên đới với những người đã khuất, người Công Giáo có nhiều cách thức để thể hiện. Chẳng hạn ở Philiphin, vào ngày lễ giỗ, đặc biệt là ngày lễ Các đẳng, cả gia đình cùng ra nghĩa trang, ăn uống, sinh hoạt và sống bên mộ người thân trọn cả ngày. Ở Việt Nam chúng ta, thì có tập tục trang hoàng bông hoa, đèn nến nơi lăng mộ, viếng nghĩa trang, sửa sang bàn thờ, thắp nén hương, trưng hoa quả, v.v. Đây là những cách thế biểu lộ nét nghĩa tình rất cao đẹp đối với những người đã khuất.

Thánh nữ Mônica khi đang hấp hối trên giường, đã nhắn nhủ con ngài là Augustinô như sau: "Mẹ chỉ xin con một điều là hãy nhớ đến mẹ khi tới bàn tiệc thánh". Nhớ thì nhớ tới lúc nào cũng được, tại sao thánh nữ chỉ xin thánh Augustinô nhớ đến mình nơi bàn tiệc thánh? Giáo lý Hội Thánh Công Giáo trình bày cho chúng ta biết, trong mỗi thánh lễ, ơn cứu độ qua sự hy sinh chịu chết của Chúa Giêsu trên thánh giá luôn hiện diện; đồng thời, ơn cứu độ ấy mang đến cho các linh hồn ơn tha thứ tội lỗi mà khi xưa đã vấp phạm. Và nhờ đó, các linh hồn tìm được sự sống vĩnh cửu nơi Thiên Chúa. Vậy nên thánh nữ Mônica đã thấy rõ hiệu quả lớn lao của thánh lễ, nơi đó: Thiên Chúa nhớ đến con người, Giáo Hội nhớ đến con cái mình, mọi Kitô hữu nhớ nhau, và chúng ta nhớ đến những người đã khuất.

Và trong bài Tin Mừng hôm nay, anh "trộm lành" đã cho chúng ta thấy một niềm xác tín mạnh mẽ. Anh đã diễn tả lòng tin của mình vào Chúa Giêsu bằng một lời thỉnh cầu: "Ông Giêsu ơi, khi ông vào nước của ông, xin nhớ đến tôi!". Nếu để ý chúng ta sẽ nhận ra anh ta không xin Chúa Giêsu cứu mình khỏi chết, vì anh chấp nhận cái chết như là hình phạt xứng đáng. Nhưng anh xác tín rằng Chúa Giêsu không chấm dứt cuộc đời với cái chết, mà qua cái chết, Người sẽ đi vào vương quốc của Người. Như vậy, Chúa Giêsu cũng không cứu người ta khỏi cái chết, nhưng là đưa người ta sang bên kia cái chết. Người đi vào vương quốc của Người và đưa vào đó tất cả những ai tín thác vào Người. Kết quả thật bất ngờ, Chúa Giêsu đã trả lời cho anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng". Với lời tuyên bố này, Chúa Giêsu cho thấy, với cái chết, Người sẽ đi vào trong sự hiệp thông vĩnh hằng với Thiên Chúa; đồng thời, Người sẽ bố trí để đưa người ta đi vào sự hiệp thông trọn vẹn ngày. Đó chẳng phải là niềm tin tưởng và là niềm hy vọng của chúng ta hôm nay, khi chúng ta dâng thánh lễ để cầu nguyện cho những người thân yêu đã ra đi trước chúng ta hay sao?

Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã từng nghe những lời van xin tương tự như thánh Mônica, những lời phát ra từ môi miệng của những người thân yêu trước khi họ từ giã cõi đời. Nhưng xa mặt cách lòng, có thể nhiều người trong chúng ta đã lãng quên những lời van xin thống thiết ấy.

Vậy thì hôm nay và trong mỗi ngày sống, chúng ta hãy cố gắng kết hiệp với hy tế của Chúa Giêsu trên bàn thánh, để cầu nguyện cho những người thân yêu của chúng ta sớm được hưởng kiến tôn nhan Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn ý thức được giá trị của hy tế thập giá mà Chúa đã gánh chịu để cứu lấy chúng con; hầu chúng con có thể sống tương quan mật thiết đối với những người đã qua đời. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 Next > End >>

Page 1 of 8