mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5536
mod_vvisit_counterHôm Qua8283
mod_vvisit_counterTuần Này59561
mod_vvisit_counterTuần Trước63979
mod_vvisit_counterTháng Này40019
mod_vvisit_counterTháng Trước249791
mod_vvisit_counterTất cả18424506

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Ngày Trở Về Nhà Cha
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - ĐỨC TIN V2 GIỜ HẤP HỐI PDF Print E-mail

Kim Vu
>> ĐỨC TIN VÀ GIỜ HẤP HỐI
>>
>> Chúng ta thường nuôi dưỡng một sự ngây ngô nào đó về ý nghĩa của đức tin khi đối diện với cái chết. Chung chung, tín hữu Kitô chúng ta cho rằng ai có đức tin vững mạnh thì đứng trước cái chết họ không sợ hãi và không nghi ngờ. Hàm ý rằng nếu sợ hãi và nghi ngờ khi sắp chết là dấu hiệu của một đức tin yếu đuối. Dù đúng là có nhiều người có đức tin mạnh đã không sợ và bình thản trước cái chết, nhưng không phải ai cũng được như vậy và cũng không nhất thiết điều đó là chuẩn mực.
>>
>>
>>
>> Chúng ta có thể bắt đầu với Chúa Giêsu. Chắc chắn Ngài có một đức tin vững mạnh, nhưng trước khi chết, Ngài đã kêu lên trong hãi sợ và nghi ngờ. Tiếng kêu khóc thống khổ của Chúa, "Lạy Chúa, Lạy Chúa, sao Chúa bỏ con" đến từ một nỗi thống khổ thực sự, chứ không phải để tạo hiệu ứng thần linh gì đó như đôi khi chúng ta mặc định theo lòng sùng đạo. Tiếng kêu đó không hẳn hướng về chúng ta, nhưng là một điều chúng ta nên nghe. Một vài phút trước khi chết, Đức Giêsu đã sống giây phút thực sự sợ hãi và nghi ngờ. Đức tin của Ngài đâu mất rồi? Điều này tùy thuộc vào cách chúng ta nghĩ về đức tin và phương cách cụ thể mà nó có thể diễn ra khi chúng ta sắp chết.
>>
>>
>>
>> Trong nghiên cứu nổi tiếng của mình về các giai đoạn chết, nữ bác sĩ tâm thần Mỹ Elizabeth Kubler-Ross (1926-2004) đưa ra năm giai đoạn trong tiến trình chết: phủ nhận, giận dữ, mặc cả, trầm cảm, chấp nhận. Phản ứng đầu tiên của chúng ta khi nhận chẩn đoán cuối cùng là phủ nhận – chuyện này không thể xảy ra được! Sau đó khi phải chấp nhận thì phản ứng kế tiếp là giận dữ – vì sao là mình! Và giận dữ nhường chỗ cho mặc cả – tôi còn bao nhiêu thời gian nữa để sống? Rồi đến trầm cảm, và khi không làm gì được, chúng ta mới chấp nhận – tôi sắp chết. Tất cả các điều này đều đúng.
>>
>>
>>
>> Nhưng trong một quyển sách sâu sắc, Ơn sủng khi hấp hối (The Grace in Dying), bà Kathleen Dowling Singh dựa trên kinh nghiệm khi ở bên đầu giường của những người sắp chết, bà đưa ra các giai đoạn khác: nghi ngờ, cự lại và ngây ngất. Các giai đoạn giúp chúng ta hiểu Chúa Giêsu khi Ngài đối diện với cái chết.
>>
>>
>>
>> Đêm trước đó ở vườn Giếtsêmani, rõ ràng Chúa Giêsu đã chấp nhận mình sẽ chết. Nhưng sự chấp nhận này chưa phải là cự lại hoàn toàn. Nó chỉ xảy ra ngày hôm sau trên thập giá, trong khi trút hơi thở cuối cùng như các Phúc âm tường thuật, Ngài gục đầu xuống và trút hơi thở cuối cùng. Ngay trước đó, Ngài đã trải qua cơn hãi sợ khủng khiếp, rằng những gì Ngài luôn tin và được dạy về Chúa có thể là không phải. Có lẽ thiên đàng trống rỗng, có lẽ những gì chúng ta xem là các hứa hẹn của Chúa chỉ là một mơ ước sốt sắng.
>>
>>
>>
>> Nhưng như chúng ta biết, Ngài đã không nhường bước trước các nghi ngờ đó, đúng hơn là bên trong các bóng tối này. Chúa Giêsu đã chết trong đức tin – nhưng không trong những gì chúng ta ngây thơ nghĩ về đức tin. Chết trong đức tin không phải lúc nào cũng chết bình thản, không sợ, không nghi ngờ.
>>
>>
>> Chẳng hạn linh mục học giả Kinh Thánh nổi tiếng Raymond E. Brown (1928-1998) đã bình giải về nỗi sợ cái chết trong cộng đoàn của Người môn đệ Yêu dấu: "Cùng đích của cái chết và sự bấp bênh của nó đã làm cho những người suốt đời tin vào Chúa Kitô run rẩy. Thật vậy, không hiếm khi trong cộng đoàn nhỏ các Môn đệ Thánh Gioan đã thú nhận mình nghi ngờ khi trong đầu nghĩ đến cái chết... Câu chuyện của ông Ladarô trong phần cuối đời sống hoạt động của Chúa Giêsu trong Phúc âm Thánh Gioan là để dạy chúng ta đối diện với thực tế hữu hình, đó là nấm mồ, tất cả chúng ta đều cần nghe, cần nắm lấy thông điệp táo bạo mà Chúa Giêsu đã tuyên bố: "Ta là sự sống..." Đối với Thánh Gioan, cho dù chúng ta có tuyên xưng lại đức tin bao nhiêu lần, thì thử thách tối hậu vẫn là cái chết. Dù đó là cái chết của người thân hay của chính mình, đó là giây phút mà chúng ta nhận ra, tất cả đều tùy thuộc vào Chúa. Trong suốt cuộc đời, chúng ta đã bảo vệ mình trước sự thật phũ phàng này. Nhưng đứng trước cái chết, tất cả mọi phòng thủ đều rơi rụng."
>>
>>
>>
>> Đôi khi những người có đức tin sâu đậm bình thản và yên bình đối diện với cái chết. Nhưng thỉnh thoảng cũng có người không làm được, nỗi sợ và các nghi ngờ đe đọa họ không nhất thiết đó là dấu hiệu của một đức tin yếu đuối hoặc chùn bước. Điều này có thể ngược lại, như chúng ta thấy trong trường hợp Chúa Giêsu. Bên trong tâm hồn của một người có đức tin, nỗi sợ và nghi ngờ khi đứng trước cái chết, điều mà các nhà thần nghiệm gọi là "đêm tối tâm hồn..." và những gì xảy ra bên trong kinh nghiệm này là: sợ và nghi ngờ non nớt mà chúng ta cảm nhận lúc này là chúng ta không thể nhầm lẫn chính mình với nguồn sinh lực của chúng ta cho Chúa. Khi chúng ta phải chấp nhận chết với niềm tin tưởng bên trong với những gì có vẻ như là sự phủ nhận tuyệt đối, và chúng ta chỉ có thể kêu lên trong thống khổ với một sự trống rỗng rõ ràng, thì không còn có thể nhầm lẫn Chúa với cảm xúc và bản ngã của chính chúng ta.

Trong điểm này, chúng ta trải nghiệm một sự thanh lọc cuối cùng của tâm hồn. Chúng ta có thể có một đức tin sâu đậm nhưng vẫn cảm thấy nghi ngờ và sợ hãi trước cái chết. Cứ nhìn vào Chúa Giêsu là thấy.
>>
ĐỨC TIN VÀ GIỜ HẤP HỐI.docx
388.3kB

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - LỄ CAC ĐẲNG LINH HỒN PDF Print E-mail

Lễ Các Đẳng Linh Hồn - Thứ Hai Tuần XXXI Thường Niên A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 23: 33.39-43)

Khi đến nơi gọi là "Đồi Sọ", họ đóng đinh Đức Giê-su vào thập giá, cùng lúc với hai tên gian phi, một tên bên phải, một tên bên trái. Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người: "Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với!" Nhưng tên kia mắng nó: "Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ! Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái!" Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: "Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!" Và Người nói với anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng".

SUY NIỆM/SỐNG VÀ CHIA SẺ

Trong kinh Tin Kính, chúng ta vẫn tuyên xưng mầu nhiệm các thánh cùng thông công. Đó là sự hiệp thông mật thiết giữa 3 thành phần của Hội Thánh, bao gồm Hội Thánh thiên quốc, Hội Thánh lữ hành, và Hội Thánh thanh luyện.

Vì thế, thật là hợp lý khi mà hôm qua, Hội Thánh lữ hành chúng ta đã hân hoan chia sẻ niềm vui và cảm tạ Chúa với các thánh trên trời; còn hôm nay, chúng ta lại cùng nhau hiệp thông cầu nguyện cho Hội Thánh thanh luyện là các linh hồn ở trong luyện ngục.

Các linh hồn là những người đã ra đi trước chúng ta, trong đó có cha mẹ, ông bà tổ tiên nội ngoại, bạn bè của chúng ta, v.v. Nhằm mục đích tỏ tình liên đới với những người đã khuất, người Công Giáo có nhiều cách thức để thể hiện. Chẳng hạn ở Philiphin, vào ngày lễ giỗ, đặc biệt là ngày lễ Các đẳng, cả gia đình cùng ra nghĩa trang, ăn uống, sinh hoạt và sống bên mộ người thân trọn cả ngày. Ở Việt Nam chúng ta, thì có tập tục trang hoàng bông hoa, đèn nến nơi lăng mộ, viếng nghĩa trang, sửa sang bàn thờ, thắp nén hương, trưng hoa quả, v.v. Đây là những cách thế biểu lộ nét nghĩa tình rất cao đẹp đối với những người đã khuất.

Thánh nữ Mônica khi đang hấp hối trên giường, đã nhắn nhủ con ngài là Augustinô như sau: "Mẹ chỉ xin con một điều là hãy nhớ đến mẹ khi tới bàn tiệc thánh". Nhớ thì nhớ tới lúc nào cũng được, tại sao thánh nữ chỉ xin thánh Augustinô nhớ đến mình nơi bàn tiệc thánh? Giáo lý Hội Thánh Công Giáo trình bày cho chúng ta biết, trong mỗi thánh lễ, ơn cứu độ qua sự hy sinh chịu chết của Chúa Giêsu trên thánh giá luôn hiện diện; đồng thời, ơn cứu độ ấy mang đến cho các linh hồn ơn tha thứ tội lỗi mà khi xưa đã vấp phạm. Và nhờ đó, các linh hồn tìm được sự sống vĩnh cửu nơi Thiên Chúa. Vậy nên thánh nữ Mônica đã thấy rõ hiệu quả lớn lao của thánh lễ, nơi đó: Thiên Chúa nhớ đến con người, Giáo Hội nhớ đến con cái mình, mọi Kitô hữu nhớ nhau, và chúng ta nhớ đến những người đã khuất.

Và trong bài Tin Mừng hôm nay, anh "trộm lành" đã cho chúng ta thấy một niềm xác tín mạnh mẽ. Anh đã diễn tả lòng tin của mình vào Chúa Giêsu bằng một lời thỉnh cầu: "Ông Giêsu ơi, khi ông vào nước của ông, xin nhớ đến tôi!". Nếu để ý chúng ta sẽ nhận ra anh ta không xin Chúa Giêsu cứu mình khỏi chết, vì anh chấp nhận cái chết như là hình phạt xứng đáng. Nhưng anh xác tín rằng Chúa Giêsu không chấm dứt cuộc đời với cái chết, mà qua cái chết, Người sẽ đi vào vương quốc của Người. Như vậy, Chúa Giêsu cũng không cứu người ta khỏi cái chết, nhưng là đưa người ta sang bên kia cái chết. Người đi vào vương quốc của Người và đưa vào đó tất cả những ai tín thác vào Người. Kết quả thật bất ngờ, Chúa Giêsu đã trả lời cho anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng". Với lời tuyên bố này, Chúa Giêsu cho thấy, với cái chết, Người sẽ đi vào trong sự hiệp thông vĩnh hằng với Thiên Chúa; đồng thời, Người sẽ bố trí để đưa người ta đi vào sự hiệp thông trọn vẹn ngày. Đó chẳng phải là niềm tin tưởng và là niềm hy vọng của chúng ta hôm nay, khi chúng ta dâng thánh lễ để cầu nguyện cho những người thân yêu đã ra đi trước chúng ta hay sao?

Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã từng nghe những lời van xin tương tự như thánh Mônica, những lời phát ra từ môi miệng của những người thân yêu trước khi họ từ giã cõi đời. Nhưng xa mặt cách lòng, có thể nhiều người trong chúng ta đã lãng quên những lời van xin thống thiết ấy.

Vậy thì hôm nay và trong mỗi ngày sống, chúng ta hãy cố gắng kết hiệp với hy tế của Chúa Giêsu trên bàn thánh, để cầu nguyện cho những người thân yêu của chúng ta sớm được hưởng kiến tôn nhan Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn ý thức được giá trị của hy tế thập giá mà Chúa đã gánh chịu để cứu lấy chúng con; hầu chúng con có thể sống tương quan mật thiết đối với những người đã qua đời. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - RA ĐI CŨNG LÀ TRỞ VỀ PDF Print E-mail

Ra đi cũng là trở về

ANHLE CHUYỂN
(Suy niệm Tin Mừng Gioan (14, 1-4) trích đọc vào Lễ các đẳng linh hồn)

Đối với những ai không tin có sự sống đời sau thì cái chết là thảm hoạ khủng khiếp nhất trên đời, vì khi chết đến, nó sẽ cướp đi tất cả, không những là tất cả tài sản, của cải tiền bạc, công danh sự nghiệp của một đời người, mà còn cướp luôn mạng sống của họ.
Tuy nhiên, đối với các Ki-tô hữu, cái chết không còn bi đát hãi hùng, không phải là một mất mát, nhưng là một sự trở về: chết là về nhà Cha.
Xin mượn câu chuyện sau đây để minh họa cho chân lý nầy :
Năm người con đưa tiễn người mẹ yêu quý xuống tàu vượt biển đến một bến bờ xa cách vạn dặm nằm bên kia bờ đại dương bát ngát.
Tàu rời bến, họ vẫy tay tiễn biệt mẹ mà lòng tê tái buồn đau. Họ đứng lặng trên bờ, đăm đăm nhìn con tàu rẽ sóng đưa mẹ ra khơi cho đến khi con tàu chỉ còn là một đốm trắng li ti và mất hút ở cuối chân trời. Mắt mỗi người đều ngấn lệ vì mẹ đã đi xa, tưởng như không bao giờ trở lại.

Mấy ngày sau đó, ở bờ bên kia của đại dương, ông bà ngoại, cậu, dì và nhiều người thân yêu đang tụ tập trên bến chờ đón mẹ về. Và khi thấy thấp thoáng từ xa con tàu buồm trắng mà họ tin là có mẹ trên đó, thì họ cảm thấy tâm hồn nao nức mừng vui. Đến khi mẹ vừa ra khỏi tàu, thì ông bà ngoại, cậu dì chạy ra ôm choàng lấy mẹ, mọi người rất vui mừng hân hoan vì đã chờ đợi mẹ rất lâu mà mãi tới hôm nay mới có ngày sum họp.
Thế là việc ra đi của mẹ ở bờ bên nầy lại là sự trở về của mẹ ở bờ bên kia. Sự vĩnh biệt đau thương bên nầy được tiếp nối với cuộc đoàn tụ hân hoan hạnh phúc ở bờ bến khác.

Chúa Giê-su dạy ta biết sự chết như là con tàu buồm trắng trong câu chuyện trên đây, đưa người ta rời khỏi bến nầy để đưa họ sang bờ bến khác, giúp con người từ giã thế giới tạm bợ đời nầy để bước vào thế giới vĩnh cửu, để được đoàn tụ với Thiên Chúa, với ông bà tổ tiên và thân nhân đã lìa đời trên thiên quốc.

Chính vì thế, qua trích đoạn Lời Chúa trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giê-su an ủi những ai còn ở bờ bên nầy, nghĩa là những người còn sống trên dương gian rằng: "Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó" (Ga 14,1-3).
Như thế, ngày chết mà người ta gọi là ngày đại hoạ, ngày kinh hoàng, thì đối với người tin Chúa, đó lại là ngày đoàn tụ sum vầy. Ngày đó, chúng ta sẽ được "đồng hưởng sự sống đời cùng với Đức Trinh nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa; Thánh Giu-se bạn trăm năm Đức Trinh nữ; các Thánh Tông đồ và toàn thể các Thánh đã sống đẹp lòng Chúa qua mọi thời đại ", nếu hôm nay ta sống theo Lời Chúa dạy.

Lạy Chúa Giê-su,
Chúa đi trước để dọn chỗ cho đoàn con và mai đây Chúa sẽ trở lại để đưa đoàn con về với Chúa.
Xin cho anh chị em tín hữu đã ly trần nhưng còn đang được thanh luyện, sớm thoát khỏi chốn luyện hình để đến nơi Chúa đã dọn sẵn cho họ trên thiên quốc và được đồng hưởng hạnh phúc cùng với ba ngôi Thiên Chúa và triều thần thánh đến muôn đời. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tin mừng: Gioan 14, 1-4
1 Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi." (Ga 14,1)

----------------------------

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - THỂ XAC CON NGƯỜI PDF Print E-mail

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
THỂ XÁC CON NGƯỜI.

I. Cuộc sống theo những đòi hỏi thể xác.

Thánh Gio-an Chry-sô-tôm đã nói: "Hỡi các tín hữu, hãy đến các mồ mã, nhìn ngắm tro bụi và thấy rõ!"

Thi thể người qua đới thối nát: xương rơi từng mãnh, như lời Tiên-tri Đa-ni-en: "Tất cả ra như trấu trên sân lúa mùa hè bị gió cuốn đi, không còn dấu vết đâu nữa." (Đa-ni-en 2: 35).

Hỡi người thuộc dòng dõi quí-tộc, quí ngài được gọi vào đời. Bao người ước ao được địa-vị của quí ngài, nhưng hiện giờ quí ngài ở đâu? Vào phòng, quí ngài không còn ở đó nữa. Áo quần, vật dụng đã được phân chia cho người khác. Muốn thấy quí ngài chỉ còn cách ra nghĩa-địa. Hình-hài đẹp đẽ thuở nào ở đâu, mà nay vỏn-vẹn chỉ còn một nắm xương tàn nằm yên trong lòng đất.

Lạy Chúa, thể xác quí ngài đã được nếm đủ mùi cao-lương mĩ-vị, mặc đủ các thứ gấm-vóc lụa-là, kẻ hầu người hạ, nhưng mọi thứ đó hiện giờ còn ích gì!

II. Cuộc sống biết hãm dẹp thể xác.

Lạy các Thánh, các Ngài thật khôn ngoan vì biết hãm dẹp thể xác để tỏ lòng mến Chúa, vì chỉ một mình Chúa đáng mến yêu ngay ở trần thế. Bây giờ xương các Ngài được lưu giữ và tôn-kính ở trong các hộp bằng vàng, hồn thiêng xinh đẹp các Ngài đang sống trong hạnh-phúc chan hòa, chờ ngày thế mạt, hồn các Ngài hợp với xác để hát mừng Chúa trong đoàn người chiến-thắng khải-hoàn, vì đã chịu đau khổ với Chúa Giê-su tử-nạn suốt đời.

Yêu thể xác thật sự là bắt nó hãm dẹp những gì bất chính để được hạnh-phúc đời đời, là biết từ bỏ những thú vui tội-lỗi, vì nó làm cho ta đau khổ ở cuộc sống vĩnh-viễn đời sau.

LỜI NGUYỆN MẾN YÊU.

Lạy Chúa, thể xác con đã bao phen làm mất lòng Chúa sẽ làm mồi cho giòi bọ. Con không đau buồn vì thể xác này sẽ hư nát, trái lại con đau đớn vì con đã dùng thể xác xúc-phạm đến Chúa.

Con không thất vọng vì lượng từ-bi hải-hà của Chúa, vì Chúa hằng chờ đợi con, hằng tha thứ cho con. "Chúa hằng chờ đợi để tha-thứ gia-ân cho các ngươi." (I-sai-a 30 : 18)

Chúa sẵn sàng tha thứ, nếu con biết hối-cải. Lạy Chúa rộng lượng từ-bi, con hết lòng ăn-năn vì đã bao phen xúc phạm đến Chúa. Như Thánh Catharina Gênoa, con xin thưa với Chúa: "Lạy Chúa Giêsu, con sẽ không phạm tội nữa, không bao giờ con dám phạm tội nữa."

Không bao giờ con dám lợi-dụng lòng kiên-nhẫn chờ đợi của Chúa. Lạy Chúa, Chúa chết tất-tưởi trên Thánh-giá vì lòng yêu con. Sao con dám chờ đợi đến phút chót mới đáp lại lòng thương yêu của Chúa.

Con không dám đợi đến giờ chết mới hôn ẳm Chúa. Ngay từ bây giờ, từ giờ phút này, con xin trở lại với Chúa.

Đã bao năm con sống ở trần gian xa cách tình yêu Chúa. Xin Chúa chiếu-dõi ánh sáng trên con và ban sức mạnh cho con, để con yêu Chúa suốt cuộc đời còn lại của con.

Con sẽ không chờ đến giờ chết mới yêu Chúa, nhưng ngay từ giờ phút này con xin yêu Chúa, con hôn ẳm Chúa, con kết-hợp chặt chẽ với Chúa và thề-hứa sẽ không bao giờ con dám xa lìa Chúa.

Lạy Mẹ trinh-khiết vẹn tuyền, xin Mẹ thắt-chặt con với Chúa Giêsu, con Mẹ, để đừng bao giờ con xa lìa Người.
Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

----------------------------------------

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA- SỰ BÌNH AN TÂM HỒN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Thu, Oct 29 at 1:44 AM

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
CÁC THÚ VUI TRẦN GIAN.
Chúa phán: "Người gian-ác không thể có sự bằng an." (I-sai-a 48 : 22).
"Bình an chan chứa trên kẻ yêu mến lề luật Người." (Thánh Vịnh 119: 165).

I. Càng có càng đòi hỏi thêm.

Con người sống ở trần gian làm việc để kiếm sự an vui. Người lái buôn, quân đội v.v.. làm việc để kiếm tìm của-cải, chức-quyền, tức là tìm những gì thoả-mãn cho họ. Nhưng những người chỉ tìm những thú vui trần gian không thể có an vui tâm-hồn.

Mọi sự giàu-sang, chức-quyền ở trần gian không thể làm thoả-mãn lòng mọi người, vì con người sinh ra không phải để tìm kiếm các thứ đó, mà để tìm kiếm Chúa, và chỉ có Chúa mới thoả-mãn được con người mà thôi.

Loài vật tìm những gì thỏa-mãn thể xác chúng, và chúng thỏa-mãn khi đạt được các đòi hỏi đó. Cho con ngựa một bó cỏ, cho con chó một miếng thịt, chúng lấy làm thỏa-mãn và không đòi hỏi gì thêm. Nhưng linh hồn con người được dựng nên chỉ để yêu-mến và kết hợp với Chúa, nên không bao giờ thỏa-mãn và an vui với những thú vui thế-tục; chỉ một mình Chúa mới làm họ hoàn toàn thỏa-mãn mà thôi.

Nhà phú-hộ mà Thánh Luca đã nhắc đến trong Phúc-âm (Luca 12:19), sau khi thu lượm được mùa màng dư dật, kho lẫm đầy ắp, nói với mình rằng: "Hồn tôi ơi, mày có của cải để dự phòng nhiều năm, mày hãy nghỉ ngơi, ăn uống và vui chơi cho thỏa?"

Nhưng Thiên-Chúa bảo ông: "Hỡi kẻ dại dột, chính hôm nay linh hồn ông bị đòi lại, thì những của-cải ông sắm sẽ về tay ai?"

Vì thế, Thánh Ba-li-xi-ô tự nói với mình: "Đồ khốn nạn! Mày tưởng hồn mày có thể thỏa-mãn được với các thức ăn uống và các thú vui thế-tục sao?"

II. Không thể thỏa mãn được.

Thánh Bê-na-đô nói: "Mọi người, dầu được của-cải, chức quyền cũng không bao giờ thỏa-mãn hoàn toàn."

Vì con người bao giờ cũng khao-khát tìm kiếm thêm: Kẻ tìm tiền của, người tìm chức-quyền, kẻ khác tìm thú vui thể xác. Thánh nhân giải thích thêm: Càng có càng đòi hỏi thêm, vì lòng người không bao giờ thoả mãn cả.

Thánh Au-gus-ti-nô nói: "Bình chứa các người tham lam, không bao giờ đầy, càng đổ vào càng thấy vơi."

Càng tìm thoả mãn những thú vui đê hèn, càng khao khát thêm. Vua Alexander Đại-Đế, sau khi chiếm-cứ thật nhiều nước, vẫn cảm thấy buồn sầu, vì không còn nước khác để chiếm-cứ nữa.

Nếu của-cải, chức-quyền ở trần gian làm thỏa-mãn con người, thì những nhà phú-hộ, những vua chúa đã hoàn toàn hạnh-phúc, nhưng kinh-nghiệm cho thấy trái ngược. Vua Sôlômon tuyên bố: "Tôi đã không từ-chối những gì mắt tôi đòi hỏi. Tôi đã không để mất một thú vui nào." (Giảng-viên 2 :10).

Nhưng, sau khi hưởng đủ mọi thứ, vua đã kêu lên: "Phù-vân, rất mực phù-vân, tất cả là phù-vân!" (Giảng-viên 1: 2)

Tất cả của-cải, chức-quyền, thú vui trần gian là thế đó.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, chạy theo trần gian, con xúc phạm đến Chúa và chuốc lấy khổ đau, con đáng phải phạt trong hỏa ngục. Con đau buồn vì những tội-lỗi đã phạm. Nhưng trái lại, con cảm thấy an-ủi vì Chúa đã tha thứ cho con, và đổ hồng-ân xuống trên con.

Điều đáng phàn-nàn là con đã xúc-phạm đến Đấng Cứu-chuộc con, là Đấng rất đáng mến yêu. Nhưng Chúa đã không từ bỏ con, trái lại đã tìm kiếm con và tha thứ cho con.

Lạy Chúa Giêsu, con tìm kiếm sự an vui tâm hồn và khao khát ơn lành của Chúa. Chúa chết khổ-nhục trên thập-giá để cứu-chuộc con, và cho con ẩn náu trong Trái Tim Chúa.

Xin Chúa thay đổi lòng con, để con yêu Chúa thật nhiều bù vào những xúc-phạm của con đối với Chúa. Để tỏ lòng yêu Chúa, con xin từ-bỏ mọi thú vui giả trá trần gian, con thà chết chẳng thà mất ơn nghĩa với Chúa.

Xin Chúa cho con biết: con phải làm những gì để đẹp lòng Chúa. Con chỉ ước muốn Chúa mà thôi, vì Chúa là nguồn vui, nguồn vinh-hiển, là nguồn tình yêu, là tất cả của con.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ con, xin Mẹ che chở con và hiến-dâng con lên Chúa Giêsu, con Mẹ.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dich

-----------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 Next > End >>

Page 1 of 7