mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay11426
mod_vvisit_counterHôm Qua29541
mod_vvisit_counterTuần Này75726
mod_vvisit_counterTuần Trước121802
mod_vvisit_counterTháng Này432593
mod_vvisit_counterTháng Trước514768
mod_vvisit_counterTất cả25214236

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Ngày Trở Về Nhà Cha
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - CHẾT AN VUI TRONG CHÚA PDF Print E-mail

Chi Tran

Chết an vui

"Linh hồn những người công-chính ở trong tay Thiên Chúa và các khổ hình không đụng đến họ. Trước mặt những phường gian-ác, dường như họ đã chết... Nhưng kỳ thực họ ở trong sự an-bình." (Khôn ngoan 3:1-3).

Trước mặt kẻ gian-ác, người lành thánh hình như chết tức-tưởi. Nhưng không, Thiên-Chúa biết rõ sẽ nâng-đỡ các con cái Người ra sao trong giờ chết. Dầu phải chịu những đau khổ lúc chết, nhưng Người cũng làm cho họ thấy một ít sự ngọt ngào không thể so sánh được, như được nếm trước hạnh-phúc Thiên-đàng, mà họ sẽ được đời đời vui hưởng.

Khi mà những người dữ chết trong tội-lỗi, đang nếm thử trên giường chết một số hình khổ hoả-ngục như sự khiếp-sợ, nỗi lương-tâm bị cắn rứt, thì người lành thánh được an-ủi, được yên vui nếm cảnh thiên-đàng. Đối với người lành, chết không phải là một hình phạt, mà là một phần thưởng. Cái chết của người lành không gọi là chết, mà là yên nghỉ.
Gương các Thánh

Cha Su-a-rê từ trần an lành đến nỗi, ngay chính giờ chết, Ngài thốt lên: "Không bao giờ tôi có thể tưởng tượng giờ chết đến với tôi quá ngọt ngào!"

Đức Hồng y Ba-rô-ni-ô được bác-sĩ căn-dặn đừng nghĩ quá nhiều về sự chết, đã kêu lên: "Sao lại không? Tôi không sợ chết. Trái lại, tôi yêu mến sự chết."

Ông Sôndơ kể lại: "Đức Hồng y Phit-Sơ (Fisher) đã mặc bộ đồ đẹp nhất trong giờ chết, như khi Ngài đi dự tiệc. Trên đường đi đến nơi hành quyết, khi thấy đoạn đầu đài, Ngài liệng ngay chiếc gậy và nói: "Nhanh lên, nhanh lên, chúng ta không còn xa thiên đàng bao nhiêu nữa."

Trước lúc chết Ngài ca lên bài Tạ Ơn Chúa (Te Deum) đã cho Ngài được chết tử vì đạo làm chứng đức tin.

Thánh Phanxicô thành At-xi-di đã ca hát và mời mọi người cùng hát. Sư-huynh Ê-li-a thưa với Thánh nhân: "Thưa cha, chúng ta phải sầu-khổ lúc từ trần, sao lại hát?"

Thánh-nhân trả lời: "Cha không thể không reo mầng ca hát lên, khi cha biết rằng, trong chốc lát nữa, cha sẽ được vui mầng với Chúa."

Nữ tu Têrêsian chết lúc còn thanh xuân, đã nói với các nữ-tu bạn đang sầu-khổ khóc than quanh chị: "Lạy Chúa tôi! Sao các chị lại khóc? Em đi tìm Chúa Giêsu, bạn trăm năm của em. Các chị hãy vui mừng với em, nếu các chị cũng yêu mến Người."

Cha Gờ-ra-na- đa kể rằng, một người đi săn gặp một vị ẩn tu phung cùi, sống cô-độc đang ca hát khi sắp sinh thì, bèn hỏi: "Này bạn, bạn có thể ca hát khi bạn đang ở trong tình trạng quá tồi-tệ đó sao?"

Vị ẩn-tu trả lời: "Bạn ạ, giữa tôi và Thiên-Chúa chỉ cách nhau vỏn vẹn có một bức tường, đó là thân xác tôi. Bây giờ tôi nhìn thấy bức tường đó đổ nát ra từng mảnh. Cái nhà tù tôi đang bị giam-hãm sắp bị tiêu-tan và tôi sẽ thấy tận mắt Thiên-Chúa. Tôi không vui mầng và ca hát lên hay sao?"

Lửa ước muốn được hưởng nhan thánh Chúa bừng chay đến nỗi thánh tử đạo I-nha-ti-ô đã kêu lên rằng: "Nếu các dã thú không giết chết thánh nhân, thì thánh nhân cũng khiêu-khích chúng, để chúng xé nát thánh nhân ra từng mảnh."

Thánh nữ Ca-tha-ri-na thành Gờ-noa không thể chịu được, nếu ai cho rằng chết là một bất hạnh. Thánh nhân nói: "Cái chết đáng yêu quý dường nào! Sao bạn có cái nhìn sai lạc thế? Tôi mời gọi đêm ngày, sao sự chết lại không đến với tôi?"

Thánh nữ Têrêxa ước ao chết đến nỗi bà không gọi sự chết là chết nữa. Trong ý tưởng phấn-khởi đó, bà đã sáng tác bài ca nổi danh: "Tôi chết, nhưng tôi không chết."

Các quan niệm về sự chết của các thánh như thế đó.
LỜI NGUYỆN YÊU THƯƠNG

Lạy Chúa, xin Chúa cho con biết Chúa muốn con làm gì, con sẽ làm tất cả theo ý Chúa.

Con đã xúc-phạm đến Chúa quá nhiều. Để đền bù lại, con QUYẾT TÂM dành cuộc đời còn lại của con để làm đẹp lòng Chúa. Đã bao năm qua, con đáng chịu cực hình trong biển lửa hỏa-ngục, nhưng vì lòng thương, Chúa đã cứu thoát con.

Lạy Chúa, con mến Chúa vì Chúa tốt lành vô biên. Con sẽ làm tất cả những gì Chúa muốn con làm. Được yêu Chúa và được Chúa yêu là thoả mãn cho con lắm rồi.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ của con, xin Mẹ giúp con và bầu-cử với Chúa Giêsu cho con.
(Thánh An-Phong Ligouri do Phêrô Bùi Đắc Hữu chuyển ngữ)

--------------------------------------

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - NHỮNG AI CHẾT TRONG CHÚA PDF Print E-mail

Chi Tran

NHỮNG NGƯỜI CHẾT TRONG CHÚA
I. Ước ao chết

Thánh Bê-na-đô nói: "Sự chết không phải chỉ hết lao tác, mà còn là cửa vào kiếp hằng sống."

Ai muốn hưởng nhan Thánh Chúa đều phải qua đó.

" Này đây cửa nhà Giavê, những kẻ công-chính sẽ được bước vào." (Thánh Vịnh 118 : 20 ).

Thánh Giê-rô-ni-mô (Jêrome) gọi sự chết và nói: "Này chị, hãy mở cho tôi vào."

Sự chết, chị tôi ơi, nếu chị không mở cửa cho tôi, tôi không thể nào vào hưởng hoan-lạc với Chúa được. Thánh Bo-ro-mê-ô, lúc thấy trên nhà mình có một bức tranh vẽ một bộ xương người và một cái lưỡi hái, đã cho gọi hoa-sĩ bảo bôi bỏ hình lưỡi hái, và vẽ thay vào đó hình chìa khoá bằng vàng, để thánh nhân ngày càng ước ao sự chết, vì qua sự chết, ngài được vào với Chúa.

Thánh Gioan Cờ-rit-dô-tôm đã nói: "Đặt giả-thuyết một ông vua đã sửa-soạn mấy căn phòng sang trọng cho một người trong cung điện nhà vua, nhưng hiện nay nhà vua bắt người ấy sống tạm chờ đợi trong một túp lều xiêu vẹo, hỏi người đó ao ước biết bao được rời bỏ túp lều để vào toạ-hưởng cung-điện nhà vua!"

Vua Thánh Đavid đã than thở: "Xin đưa hồn con ra khỏi cảnh tù đày này. (Thánh Vịnh 141: 10 )

Ông già Simêông, khi ẳm Chúa Hài-Đồng trong tay, đã không xin đặc-ân nào khác ngoài việc xin được ra khỏi cuộc sống trần gian: "Lạy Chúa, bây giờ xin Chúa cho tôi tớ Chúa chết bằng an." (Luca 2 : 29).

Thánh Am-brô-si-ô giải thích: "Ông già Xi-mê-ong nài xin được chết, nếu không quá cần thiết phải giữ ông lại nữa."

Thánh Phao-lồ cũng ước muốn đặc ân đó khi ông than thở: "Tôi ước ao chết để được ở với Chúa Kitô." ( Phi-lip-phê. 1: 23 )

Ông quan hầu cận vua Pha-ra-ông đã vui mừng biết bao, khi ông Giuse giải cơn mộng cho ông và nói rằng nay mai ông sẽ rời khỏi cảnh tù đày này và được phục chức! Sao một linh hồn hằng mến Chúa lại không hớn hở khi hay tin không bao lâu nữa sẽ được lìa khỏi thế gian này về hưởng dung nhan Chúa?

"Chúng ta hãy vững lòng tin tưởng, vì chúng ta biết rằng, bao lâu chúng ta còn sống trong thân xác, chúng ta còn xa cách Chúa." (2 Cô-rin-tô 5 :6 )
II. Qua sự chết vào cõi hằng sống

Bao lâu hồn chúng ta còn ở trong thân xác, chúng ta còn sống xa cách Chúa, trong một miền đất lạ, chưa được vào quê thật. Vì thế, thánh Brunô nói: "Không được gọi là chết, mà chính là bắt đầu cuộc sống mới."

Cái chết của các Thánh gọi là ngày giờ khai-sinh, vì qua cái chết, các Ngài được sinh lại trong cuộc sống hạnh-phúc muôn đời bất diệt. Thánh Athanasiô nói:"Người công-chính không chết, nhưng được hoán chuyển."

Cái chết của người công-chính chỉ là một cuộc chuyển qua cuộc sống đời đời. Thánh Augustinô nói: "Cái chết đáng yêu quí biết bao, vì chết là hết nỗi âu-lo, hết lao-tác và bắt đầu cuộc an nghỉ đời đời."

Vì thế, Thánh nhân nguyện cầu: "Lạy Chúa, xin cho con chết để hưởng nhan thánh Chúa!"

Thánh Xi-pờ-ri-ăng nói: "Người tội-lỗi kinh hãi sự chết, vì họ qua cái chết họ phải hư mất đời đời."

Trái lại, người lành thánh lại qua cái chết vào cõi hằng sống. Thánh Gioan Almonê kể chuyện một nhà phú-hộ kia bảo đứa con trai một cầu nguyện với các Thánh cho con ông được sống lâu trong ơn nghĩa Chúa, nhưng rủi thay, đứa con trai yêu quí của ông chết sớm. Khi đang than khóc về cái chết bất hạnh của con, Chúa cho một thiên-thần đến nói với ông: "Ông xin cho con được sống lâu, nhưng ông hãy vui lên vì con ông đang được hưởng hạnh-phúc đời đời trên Thiên-đàng."

Đó cũng là hồng-ân Chúa đã dành cho chúng ta khi Ngài đã hứa với Ôsê: "Ta sẽ chuộc chúng khỏi tay âm phủ." (Hô-sê 13.14).

Chúa Giêsu chết vì chúng ta, để ban cho chúng ta sự sống. Khi bị lôi đi hành quyết, thánh tử đạo Piôniô vui mừng hớn hở. Tên đao-phủ hỏi ông về thái-độ khác thường đó, Thánh nhân trả lời: "Ông lầm to. Tôi không đi đến chỗ chết, nhưng tôi đang đi đến cõi sống."

Thánh trẻ Xim-phô-ri-ăng được bà mẹ khuyến-khích đi đến giờ tử hình: "Con yêu quí của mẹ, sự sống của con không mất đâu, nó chỉ biến đổi sang sự sống khác tốt đẹp hơn mà thôi."
LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG

Lạy Chúa! Con đã xúc phạm đến Chúa bằng cách quay lưng lại với Chúa, nhưng Con Chúa lại làm vinh-danh Chúa bằng hy-sinh cuộc sống trên thập-giá. Vì Đức Giêsu, con yêu dấu Chúa, xin Chúa thứ tha các lỗi lầm cho con. Con xin hứa từ rày về sau sẽ yêu một mình Chúa mà thôi.

Con biết rằng những sự tốt lành con có bây giờ là do lòng thương yêu vô cùng của Chúa. Trước đây con đã làm cực lòng Chúa, nay con xin làm vui lòng Chúa mãi mãi.

Xin Chúa cứ tiếp tục thương giúp con, và con hy-vọng rằng từ đây con hoàn toàn thuộc về Chúa. Con xin khước-từ các cuộc vui giả-trá trần gian và chỉ chú tâm vào việc làm đẹp lòng Chúa, Đấng rất đáng mến yêu và đã thương yêu con vô vàn. Con chỉ xin Chúa tình yêu, và được yêu Chúa mãi mãi cho đến khi chiếm được nước tình yêu.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ con, Mẹ đã yêu Chúa thật nhiều, và Mẹ cũng muốn loài người kính mến Chúa, xin Mẹ giúp con mến Chúa thật nhiều ở đời này, để sau này con cũng yêu mến Chúa thật nhiều trên Thiên đàng.
(Thánh An-Phong Ligouri do Phêrô Bùi Đắc Hữu chuyển ngữ)

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - LM NGUYỄN TẦM THƯỜNG PDF Print E-mail

Chi Tran CHUYỂN
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA

SỰ CHẾT

LM Nguyễn Tầm Thường, sj.

Khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi bắt đầu đi về cõi chết. Làm gì có sự chết nếu không có sự sống. Làm gì có ngày người ta chôn tôi nếu không có ngày tôi chào đời. Như thế, cuộc sống của tôi là chuẩn bị cho ngày tôi chết.

Ngay từ trong bào thai của mẹ, bắt đầu có sự sống là tôi đã cưu mang sự chết rồi. Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau. Trong lớn lên đã có mầm tan rã. Khi vũ trụ chào đón tôi, thì cùng một lúc, tôi bắt đầu từ giã vũ trụ từng ngày, từng giờ.

Mỗi ngày là một bước tôi đi dần về sự chết. Bình minh mọc lên, nhắc nhở cho tôi một bước cận kề. Hoàng hôn buông xuống, thầm nói cho tôi sự vĩnh biệt đang đến.

Không muốn nghĩ về sự chết tôi cũng chẳng tránh đuợc sự chết.

Tôi có thể không muốn nghĩ về sự chết nhưng tôi có ghét sự chết được không? Tôi ghét sự chết là tôi ghét chính tôi. Chết ở trong tôi. Tôi đang đi về cõi chết nên ngay bây giờ sự chết đã thuộc về tôi rồi. Sự sống của tôi hàm chứa sự chết, nên tôi yêu sự sống thì tôi cũng phải yêu sự chết. Vì vậy, cuộc đời có ý nghĩa vẫn chỉ là cuộc đời chuẩn bị cho ngày chết.

Trong dòng đời, tôi không sống một mình. Cuộc sống của tôi là tấm thảm mà mỗi liên hệ yêu thương là một sợi tơ, mỗi gắn bó quen biết là một sợi chỉ, anh em, cha mẹ, người yêu. Sự chết xé rách tung tất cả để tôi ra đi một mình. Chẳng ai đi với tôi. Vì thế, chết mang mầu ly biệt.

Sống là hướng về tương lai. Tương lai là cái tôi không nắm chắc trong tay, vì vậy, tôi hay nhìn về tương lai bằng nỗi sợ bấp bênh. Càng bấp bênh thì tôi càng tìm kiếm vững chãi, càng tích lũy. Nhưng tích lũy xong, xây đắp xong, vất vả ngược xuôi để rồi ra đi trắng đôi tay thì đời tôi thành đáng thương hại. Nếu tôi không đem theo được những gì tôi tích lũy, thì những gì tôi ôm ấp hôm nay chỉ làm tôi thêm đau đớn, nuối tiếc. Nếu không muốn vậy thì chúng phải là phương tiện để chuẩn bị cho giờ ra đi của tôi.

Tích lũy cho tương lai có thể là dấu hiệu khôn ngoan đề phòng những bất trắc có thể xẩy ra. Mà cũng có thể là một thứ nô lệ. Nếu suốt đời tôi lo âu tìm kiếm danh vọng, quá tham lam tiền bạc, lúc nào cũng bị vây khốn, băn khoăn thì đâu là niềm vui, tận hưởng.

Mà tận hưởng là gì? Ðâu là ý nghĩa của sự tìm kiếm? Tích lũy?

Kinh Thánh kể:

Có người trong đám dân chúng nói với Ðức Kitô: "Thưa Thầy, Thầy bảo anh tôi chia gia tài với tôi".

Ngài đã nói cùng họ: "Hãy coi chừng! hãy lo giữ mình tránh mọi thứ gian tham, vì không phải ai được sung túc, là đời sống người ấy chắc chắn nhờ của cải".

Ngài nói cùng họ một ví dụ rằng: "Có người phú hộ, ruộng nương được mùa, nên suy tính với mình rằng: ta phải làm gì? Vì ta không còn chỗ nào mà tích trữ hoa mầu nữa. Ðoạn người ấy nói: Ta sẽ làm thế này: phá quách các lẫm đi, mà xây những lẫm lớn hơn, rồi chất cả lúa mạ, và của cải vào đó, rồi ta nhủ hồn ta: Hồn ơi! mày có dư thừa của cải, sẵn đó cho bao nhiêu năm; nghỉ đi! ăn uống đi! hưởng đi! Nhưng Thiên Chúa bảo nó: Ðồ ngốc! ngay đêm nay, người ta sẽ đòi ngươi trả lại hồn ngươi, mọi sự ngươi đã sắm sửa, tích góp kia sẽ về tay ai? (Lc 12,13-21).

Không ai sống hộ tôi. Không ai chết thay tôi. Không ai đi cùng tôi. Tôi sẽ ra đi lẻ loi. Họ sẽ quên tôi cũng như tôi đã quên bao người. Có thể đôi khi họ nhớ tôi. Cũng như đôi khi tôi nhớ người này, kẻ kia. Nhưng nỗi nhớ chỉ là của riêng tôi, còn kẻ đã ra đi vẫn ra đi miền miệt. Thì cũng thế, chẳng ai làm gì được cho tôi lúc tôi ra đi không trở lại.

Chết là mất tất cả. Nhưng thánh Phaolô lại tuyên tín rằng chết là chiến thắng (1Cor 15,54). Chết là đi về sự sống vĩnh cửu. Chết là gặp gỡ. Gặp Ðấng tạo nên mình. Như vậy, chết là cánh cửa im lìm được mở ra để tôi về với Ðấng thương tôi. Chết là điều kiện để sống.

Chúa ơi, chết là đi về với Chúa sao con vẫn lo âu?

Phải chăng nỗi lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con sợ con có thể không gặp Chúa. Vì sợ không gặp nên chết mới là bản án nặng nề. Mà tại sao con lại sợ không gặp Chúa? Chúa luôn mong mỏi, đợi chờ con cơ mà. Như thế, muốn gặp Chúa hay không là do ý của lòng con. Con có quyền quyết định cho hạnh phúc của mình.

Chúa ơi, vì biết mình sẽ chết nên con băn khoăn tự hỏi bao giờ thì chuyến tầu định mệnh đem con đi. Hôm nay hay ngày mai? Mùa thu này hay mùa xuân tới? Con âu lo. Nhưng vì sao phải lo âu?

Phải chăng lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con chưa chuẩn bị đủ, là hồn con còn ngổn ngang. Có xa Chúa thì mới sợ mất Chúa. Sợ mất Chúa thì mới xao xuyến băn khoăn. Con biết thế, con biết rằng vì không sẵn sàng, vì không chuẩn bị nên mới hồi hộp, mất bình an. Con biết thế, con biết sau khi chết là hạnh phúc hay gian nan, là núi cao với mây ngàn cứu rỗi, hay vực sâu phiền muộn với đau thương. Nhưng chuẩn bị cho giờ ra đi không đơn giản Chúa ơi. Chúa biết đó, con đi tìm Chúa nhưng là đi trong lao đao. Bởi yêu một vật hữu hình thì dễ hơn lắng nghe tiếng gọi từ nơi xa thẳm. Giầu có và danh vọng cho con hạnh phúc mà con có thể sờ được. Còn hạnh phúc của đức tin thì sâu thắm quá.

Chung quanh có biết bao mời mọc. Kinh nghiệm cho con thấy rằng đã nhiều lần con bỏ Chúa. Như vậy biết đâu con lại chẳng bỏ Chúa trong tương lai. Nếu lúc đó mà giờ chết đến thì sao?

Chúa có nghĩ rằng khi con phải phấn đấu chối từ những rung cảm bất chính để sống theo niềm tin là thánh giá của con không. Chối từ tiếng gọi của tội lỗi đã là một thánh giá. Nhưng có khi lo âu vì không biết mình có từ chối được không còn là một thánh giá khác nữa. Chính đấng thánh của Chúa mà còn phải kêu lên: "Ôi! những điều tôi muốn làm thì tôi chẳng làm, những gì tôi muốn trốn tránh thì tôi lại làm" (Rom 7,15-16). Chúa thấy đó, vị tông đồ lớn của Chúa mà còn như thế, huống chi con, một kẻ mang nhiều đam mê, yếu đuối thì đường về với Chúa gian nan biết bao.

Ðể khỏi chết khi con chết, thì con phải chết trước khi con chết.
Cái chết đó là đóng đinh đời con vào thập giá. Con không biết con can đảm đến đâu. Con chỉ xin sao cho con tiếp tục đi mãi. Ði xiêu vẹo vì yếu đuối của con, nhưng vẫn tiếp tục đi.

Thập giá nào thì cũng có đau thương.

Con không muốn thập giá. Vì thập giá làm con mang thương tích. Chúa cũng đã ngã. Nhưng nếu sự sống của con mang mầm sự chết, thì trong cái chết của thập tự nẩy sinh sự sống. Chúa đã chết. Chúa hiểu nỗi sợ hãi của sự chết. Con vẫn nhớ lời Chúa cầu nguyện: "Lạy Cha, con xin phó hồn con trong tay Cha" (Lc 23,46). Hôm nay con cũng muốn nói như vậy đó, với Chúa. Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa dạy con rằng chẳng có sự sống nào mà không phải qua sự chết. Chết thì sợ hãi, nhưng nếu con yêu sự sống thì con phải yêu sự chết.

Con muốn chết để được sống.

Con sẽ đóng đinh đời con vào thập tự. Chúa ơi, Chúa có cho những lo âu của con là dấu chỉ tình yêu của một tâm hồn yếu đuối, đang thao thức đi tìm Chúa vì sợ mất Chúa không.

Lạy Cha, trong tay Cha con xin phó thác đời con.

LM Nguyễn Tầm Thường, SJ -
Trích trong Nước Mắt và Hạnh Phúc

---------------------------------------------------

 
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - SỰ CHẾT -LM TẦM THƯỜNG PDF Print E-mail

phung phung chuyển
Wed, Jan 5 at 6:06 PM

 

SỰ CHẾT

LM Nguyễn Tầm Thường, sj.

Khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi bắt đầu đi về cõi chết. Làm gì có sự chết nếu không có sự sống. Làm gì có ngày người ta chôn tôi nếu không có ngày tôi chào đời. Như thế, cuộc sống của tôi là chuẩn bị cho ngày tôi chết.

Ngay từ trong bào thai của mẹ, bắt đầu có sự sống là tôi đã cưu mang sự chết rồi. Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau. Trong lớn lên đã có mầm tan rã. Khi vũ trụ chào đón tôi, thì cùng một lúc, tôi bắt đầu từ giã vũ trụ từng ngày, từng giờ.

Mỗi ngày là một bước tôi đi dần về sự chết. Bình minh mọc lên, nhắc nhở cho tôi một bước cận kề. Hoàng hôn buông xuống, thầm nói cho tôi sự vĩnh biệt đang đến.

Không muốn nghĩ về sự chết tôi cũng chẳng tránh đuợc sự chết.

Tôi có thể không muốn nghĩ về sự chết nhưng tôi có ghét sự chết được không? Tôi ghét sự chết là tôi ghét chính tôi. Chết ở trong tôi. Tôi đang đi về cõi chết nên ngay bây giờ sự chết đã thuộc về tôi rồi. Sự sống của tôi hàm chứa sự chết, nên tôi yêu sự sống thì tôi cũng phải yêu sự chết. Vì vậy, cuộc đời có ý nghĩa vẫn chỉ là cuộc đời chuẩn bị cho ngày chết.

Trong dòng đời, tôi không sống một mình. Cuộc sống của tôi là tấm thảm mà mỗi liên hệ yêu thương là một sợi tơ, mỗi gắn bó quen biết là một sợi chỉ, anh em, cha mẹ, người yêu. Sự chết xé rách tung tất cả để tôi ra đi một mình. Chẳng ai đi với tôi. Vì thế, chết mang mầu ly biệt.

Sống là hướng về tương lai. Tương lai là cái tôi không nắm chắc trong tay, vì vậy, tôi hay nhìn về tương lai bằng nỗi sợ bấp bênh. Càng bấp bênh thì tôi càng tìm kiếm vững chãi, càng tích lũy. Nhưng tích lũy xong, xây đắp xong, vất vả ngược xuôi để rồi ra đi trắng đôi tay thì đời tôi thành đáng thương hại. Nếu tôi không đem theo được những gì tôi tích lũy, thì những gì tôi ôm ấp hôm nay chỉ làm tôi thêm đau đớn, nuối tiếc. Nếu không muốn vậy thì chúng phải là phương tiện để chuẩn bị cho giờ ra đi của tôi.

Tích lũy cho tương lai có thể là dấu hiệu khôn ngoan đề phòng những bất trắc có thể xẩy ra. Mà cũng có thể là một thứ nô lệ. Nếu suốt đời tôi lo âu tìm kiếm danh vọng, quá tham lam tiền bạc, lúc nào cũng bị vây khốn, băn khoăn thì đâu là niềm vui, tận hưởng.

Mà tận hưởng là gì? Ðâu là ý nghĩa của sự tìm kiếm? Tích lũy?

Kinh Thánh kể:

Có người trong đám dân chúng nói với Ðức Kitô: "Thưa Thầy, Thầy bảo anh tôi chia gia tài với tôi".

Ngài đã nói cùng họ: "Hãy coi chừng! hãy lo giữ mình tránh mọi thứ gian tham, vì không phải ai được sung túc, là đời sống người ấy chắc chắn nhờ của cải".

Ngài nói cùng họ một ví dụ rằng: "Có người phú hộ, ruộng nương được mùa, nên suy tính với mình rằng: ta phải làm gì? Vì ta không còn chỗ nào mà tích trữ hoa mầu nữa. Ðoạn người ấy nói: Ta sẽ làm thế này: phá quách các lẫm đi, mà xây những lẫm lớn hơn, rồi chất cả lúa mạ, và của cải vào đó, rồi ta nhủ hồn ta: Hồn ơi! mày có dư thừa của cải, sẵn đó cho bao nhiêu năm; nghỉ đi! ăn uống đi! hưởng đi! Nhưng Thiên Chúa bảo nó: Ðồ ngốc! ngay đêm nay, người ta sẽ đòi ngươi trả lại hồn ngươi, mọi sự ngươi đã sắm sửa, tích góp kia sẽ về tay ai? (Lc 12,13-21).

Không ai sống hộ tôi. Không ai chết thay tôi. Không ai đi cùng tôi. Tôi sẽ ra đi lẻ loi. Họ sẽ quên tôi cũng như tôi đã quên bao người. Có thể đôi khi họ nhớ tôi. Cũng như đôi khi tôi nhớ người này, kẻ kia. Nhưng nỗi nhớ chỉ là của riêng tôi, còn kẻ đã ra đi vẫn ra đi miền miệt. Thì cũng thế, chẳng ai làm gì được cho tôi lúc tôi ra đi không trở lại.

Chết là mất tất cả. Nhưng thánh Phaolô lại tuyên tín rằng chết là chiến thắng (1Cor 15,54). Chết là đi về sự sống vĩnh cửu. Chết là gặp gỡ. Gặp Ðấng tạo nên mình. Như vậy, chết là cánh cửa im lìm được mở ra để tôi về với Ðấng thương tôi. Chết là điều kiện để sống.

Chúa ơi, chết là đi về với Chúa sao con vẫn lo âu?

Phải chăng nỗi lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con sợ con có thể không gặp Chúa. Vì sợ không gặp nên chết mới là bản án nặng nề. Mà tại sao con lại sợ không gặp Chúa? Chúa luôn mong mỏi, đợi chờ con cơ mà. Như thế, muốn gặp Chúa hay không là do ý của lòng con. Con có quyền quyết định cho hạnh phúc của mình.

Chúa ơi, vì biết mình sẽ chết nên con băn khoăn tự hỏi bao giờ thì chuyến tầu định mệnh đem con đi. Hôm nay hay ngày mai? Mùa thu này hay mùa xuân tới? Con âu lo. Nhưng vì sao phải lo âu?

Phải chăng lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con chưa chuẩn bị đủ, là hồn con còn ngổn ngang. Có xa Chúa thì mới sợ mất Chúa. Sợ mất Chúa thì mới xao xuyến băn khoăn. Con biết thế, con biết rằng vì không sẵn sàng, vì không chuẩn bị nên mới hồi hộp, mất bình an. Con biết thế, con biết sau khi chết là hạnh phúc hay gian nan, là núi cao với mây ngàn cứu rỗi, hay vực sâu phiền muộn với đau thương. Nhưng chuẩn bị cho giờ ra đi không đơn giản Chúa ơi. Chúa biết đó, con đi tìm Chúa nhưng là đi trong lao đao. Bởi yêu một vật hữu hình thì dễ hơn lắng nghe tiếng gọi từ nơi xa thẳm. Giầu có và danh vọng cho con hạnh phúc mà con có thể sờ được. Còn hạnh phúc của đức tin thì sâu thắm quá.

Chung quanh có biết bao mời mọc. Kinh nghiệm cho con thấy rằng đã nhiều lần con bỏ Chúa. Như vậy biết đâu con lại chẳng bỏ Chúa trong tương lai. Nếu lúc đó mà giờ chết đến thì sao?

Chúa có nghĩ rằng khi con phải phấn đấu chối từ những rung cảm bất chính để sống theo niềm tin là thánh giá của con không. Chối từ tiếng gọi của tội lỗi đã là một thánh giá. Nhưng có khi lo âu vì không biết mình có từ chối được không còn là một thánh giá khác nữa. Chính đấng thánh của Chúa mà còn phải kêu lên: "Ôi! những điều tôi muốn làm thì tôi chẳng làm, những gì tôi muốn trốn tránh thì tôi lại làm" (Rom 7,15-16). Chúa thấy đó, vị tông đồ lớn của Chúa mà còn như thế, huống chi con, một kẻ mang nhiều đam mê, yếu đuối thì đường về với Chúa gian nan biết bao.

Ðể khỏi chết khi con chết, thì con phải chết trước khi con chết.
Cái chết đó là đóng đinh đời con vào thập giá. Con không biết con can đảm đến đâu. Con chỉ xin sao cho con tiếp tục đi mãi. Ði xiêu vẹo vì yếu đuối của con, nhưng vẫn tiếp tục đi.

Thập giá nào thì cũng có đau thương.

Con không muốn thập giá. Vì thập giá làm con mang thương tích. Chúa cũng đã ngã. Nhưng nếu sự sống của con mang mầm sự chết, thì trong cái chết của thập tự nẩy sinh sự sống. Chúa đã chết. Chúa hiểu nỗi sợ hãi của sự chết. Con vẫn nhớ lời Chúa cầu nguyện: "Lạy Cha, con xin phó hồn con trong tay Cha" (Lc 23,46). Hôm nay con cũng muốn nói như vậy đó, với Chúa. Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa dạy con rằng chẳng có sự sống nào mà không phải qua sự chết. Chết thì sợ hãi, nhưng nếu con yêu sự sống thì con phải yêu sự chết.

Con muốn chết để được sống.

Con sẽ đóng đinh đời con vào thập tự. Chúa ơi, Chúa có cho những lo âu của con là dấu chỉ tình yêu của một tâm hồn yếu đuối, đang thao thức đi tìm Chúa vì sợ mất Chúa không.

Lạy Cha, trong tay Cha con xin phó thác đời con.

LM Nguyễn Tầm Thường, SJ -
Trích trong Nước Mắt và Hạnh Phúc

 
NGÀY TRỞ VẾ NHÀ CHA - LM QUẢNG TRẦN PDF Print E-mail

Quang Tran
Tue, Nov 2 at 3:32 AM
Quý ông bà và anh chị em Kitô hữu xa gần quý mến,

Tháng 11 lại về!
Đối với những người sống vùng ôn đới, như Đông Bắc Hoa Kỳ,
thì thiên nhiên, đất trời dần dần ĐƯỢC khoác trên mình MÀU ÁO của MÙA ĐÔNG: cây cối chuyển lá sang màu vàng.... và rụng khỏi cây....
MÙA ĐÔNG cách nào đấy cũng diễn tả MÙA ĐÔNG ngủ dài.
Ngủ dài của thân xác dưới lòng đất của những người đã ra đi.
Chờ đợi MÙA XUÂN là ngày QUANG LÂM của CHÚA KITÔ đến ĐÁNH THỨC HỌ.

Đây là dịp thuận tiện để chúng ta NGHĨ VỀ CÙNG ĐÍCH của đời mình.
NGHĨ VỀ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ RA ĐI!
Học trò xin mời mọi người để TÂM LẮNG ĐỌNG, nghe bài: XIN HÃY NHỚ TÔI qua đường link dưới đây:
https://www.youtube.com/watch?v=TDgX4RStQ3A&t=516s

Quý mến
Linh mục Francis Xavie Quảng Trần CSsR.

--

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 Next > End >>

Page 1 of 9