mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay368
mod_vvisit_counterHôm Qua5412
mod_vvisit_counterTuần Này11673
mod_vvisit_counterTuần Trước42988
mod_vvisit_counterTháng Này72601
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9852360

We have: 130 guests online
Your IP: 54.234.247.118
 , 
Today: Dec 13, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Ngày Trở Về Nhà Cha
NGAY TRO VE NHA CHA # 109 = THANG CAC LINH HON PDF Print E-mail

NHẬN ƠN ĐẠI XÁ -THÁNG CÁC LINH HỒN.


Ngày 1 và ngày 2 của tháng 11, những tín hữu Công giáo đến bât cứ Thánh Đường Công giáo nào, sau khi tham dự Thánh Lễ, ở lại và quỳ đọc một kinh Lạy Cha, một kinh Tin Kính, hợp với ý chỉ của ĐGH, sẽ được lãnh một ơn đại xá. Phải nhường ơn đại xá cho các đẳng linh hồn.

Và kể từ ngày 1 cho đến hết ngày 8 của tháng 11, những tín hữu Công giáo nào đến viếng nghiã trang Công giáo, đọc một kinh Lạy Cha, một kinh Tin Kính, và hợp ý với ý chỉ của ĐGH, sẽ nhận được một ơn đại xá. Nhớ phải nhường ơn đại xá cho các linh hồn luyện ngục.

PT - dựa theo bản tin của Nhà Thờ Công Giáo -

---------------------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 108= GIAI THIACH CAI CHET PDF Print E-mail

 Conggiaodanthan.com - Cái chết: giải thích bởi một em bé bị ung thư ở
Cái chết: giải thích bởi một em bé bị ung thư ở giai đoạn cuối

Dr. Rogério Brandão, bác sĩ chuyên gia ung thư, 3-3-2015

Élisabeth de Lavigne chuyển từ tiếng Bồ Đào Nha Marta An Nguyễn chuyển dịch

Là chuyên gia về bệnh ung thư với 29 năm kinh nghiệm nghề nghiệp, tôi có thể khẳng định là tôi đã lớn lên và đã thay đổi qua các thảm trạng mà các bệnh nhân của tôi đã trải qua. Chúng tôi thật sự không ở tầm mức của mình nếu không chạm trán với nghịch cảnh và chúng tôi cũng không biết là mình có thể đi xa như vậy. Tôi không thể nén xúc động khi nhớ lại những ngày làm việc ở Bệnh viện Ung thư Pernambuco (HCP) ở Ba Tây, nơi tôi mới vào nghề... Tôi bắt đầu làm việc ở khoa nhi và tôi thật sự đam mê khoa ung thư nhi.                                                                                                                                                                       Tôi cùng sống với thảm kịch của các bệnh nhân nhỏ của tôi, các nạn nhân vô tội của căn bệnh ung thư. Khi đứa con đầu tiên của tôi được sinh ra, tôi bắt đầu run khi thấy cơn đau của các em bé. Cho đến một ngày có một thiên thần bay đến gần tôi! Thiên thần của tôi là một em bé gái 11 tuổi, đau đớn qua những năm thàng dài chữa trị đủ các phương pháp, xạ trị, hóa trị, thuốc chích, thuốc uống đủ loại. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy thiên thần của tôi nao núng. Tôi hay thấy em khóc, tôi thấy nỗi sợ trên mắt em; nhưng cũng bình thường thôi, em là người mà! Một ngày nọ, tôi đến bệnh viện rất sớm, tôi thấy thiên thần của tôi ngồi một mình trong phòng. Tôi hỏi mẹ em đâu. cho đến hôm nay, tôi không thể nào kể lại câu trả lời của em mà không cảm thấy xúc động sâu xa trong lòng. - Bác sĩ biết không, em nói với tôi, đôi khi mẹ con rời phòng để ra ngoài hành lang khóc, không cho con thấy ... Khi con chết, mẹ con sẽ rất buồn, sẽ nhớ con. Nhưng con không sợ chết. Con không sinh ra để ở thế giới này! - Vậy thì cái chết, vậy thì nó là cái gì của con, con yêu quý? - Bác sĩ biết không, khi chúng ta còn nhỏ, thỉnh thoảng chúng ta được ngủ trong giường bố mẹ nhưng sáng mai ngủ dậy thì mình thấy mình ở trong giường của mình, đúng không? (Tôi vẫn làm như vậy với hai đứa con gái của tôi, lúc đó chúng 6 tuổi và 2 tuổi.) Thì cũng y hệt như vậy. Sẽ có một ngày con đi ngủ và Cha con sẽ đến tìm con. Con thức dậy là đã thấy mình ở Nhà của Cha, ở đời sống thật của con! Tôi bàng hoàng, tôi không biết mình nên nói gì. Tôi bị xáo động trước sự trưởng thành quá sớm, một sự trưởng thành được tôi luyện qua nỗi đau đớn, trước tầm nhìn và thiêng liêng tính của em bé này. -Còn mẹ con thì bà sẽ rất buồn, rất nhớ, em nói lại. Quá dao động, tôi kềm nước mắt lại và hỏi em: - Vậy nhớ là gì con? - Nhớ là những gì còn lại của tình yêu! Bây giờ tôi 53 tuổi, tôi thách ai có thể có một định nghĩa hay hơn của chữ nhớ: là cái gì còn lại của tình yêu! Thiên thần nhỏ của tôi đã ra đi từ nhiều năm nay. Nhưng em đã để lại cho tôi một bài học rất lớn, đã góp phần cải thiện cuộc sống của tôi, tôi cố gắng sống nhân bản hơn, quan tâm đến các bệnh nhân của tôi hơn, suy nghĩ lại các giá trị của tôi.                                                                              Ban đêm xuống, khi trời trong và khi tôi nhìn thấy một ngôi sao nào đó, tôi gọi đó là "thiên thần của tôi", thiên thần đang bừng sáng rạng rỡ trên bầu trời. Tôi hình dung em là một ngôi sao trong cuộc sống mới và trong căn nhà mới của em. Cám ơn thiên thần nhỏ, cám ơn cuộc sống đẹp mà em đã có, cám ơn bài học em mang lại, cám ơn em đã giúp. Cám ơn cho nỗi nhớ vẫn còn! Tình yêu vẫn là vĩnh viễn. Marta An Nguyễn chuyển dịch

Sr: aleteia.org

--------------------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 107 = VINH BIET CUOC DOI PDF Print E-mail

Bài giảng tại Santa Marta: Kitô hữu phải luôn nghĩ đến ngày vĩnh biệt cuộc đời
Đặng Tự Do5/21/2015
Trong bài giảng thánh lễ tại nhà nguyện Santa Marta sáng thứ Ba 19 tháng Năm, Đức Thánh Cha nói nhiều người dân Rohingya ở Miến Điện, các tín hữu Kitô và người Yazidis tại Iraq đã buộc phải nói lời chia tay với những ngôi nhà của họ. Cuộc đời của chúng ta đều được đánh dấu bằng những lời tạm biệt và vĩnh biệt có tầm quan trọng khác nhau. Mỗi người chúng ta phải suy nghĩ về sự vĩnh biệt cuối cùng của chúng ta khỏi cuộc sống này và ý nghĩa của sự phó thác trong tay Chúa.

Bài giảng Đức Thánh Cha Phanxicô được cảm hứng từ những lời chia tay của Chúa Giêsu trước khi bước vào cuộc thương khó và cái chết, và tiếng khóc của Thánh Phalô trên bãi biển với những người tiễn ngài lên Giêrusalem.

Dựa trên hai sự kiện này, Đức Thánh Cha đã nói về những lời tạm biệt và vĩnh biệt ghi dấu trong cuộc đời mỗi người chúng ta ra sao, và chúng ta nên đối diện với những biến cố này như thế nào.

Cuộc sống của chúng ta trong cõi nhân sinh này được tạo thành bởi cơ man những lời tạm biệt và vĩnh biệt lớn nhỏ, trong đó không thiếu những chia tay đẫm lệ và tan nát tâm can.

Đức Thánh Cha nói:

"Ngày hôm nay đây, chúng ta hãy nghĩ đến những người Rohingya tội nghiệp ở Miến Điện. Khi rời bỏ vùng đất của mình để trốn chạy sự đàn áp, họ không biết điều gì sẽ xảy ra với họ. Và họ đã phải ở trên thuyền hàng tháng trời. Họ đến một thị trấn, người ta cho họ thực phẩm và nước uống và bảo họ đi chỗ khác đi. Đó là một lời từ biệt. Lời chia tay hiện sinh này đang diễn ra trong thời đại chúng ta. Chúng ta cũng hãy suy nghĩ về những lời chia tay của các Kitô hữu và người Yazidis Iraq, là những người tin rằng họ không còn có thể quay trở lại vùng đất của họ vì họ đã bị đuổi khỏi những ngôi nhà thân yêu của mình. Điều này đang xảy ra ngay bây giờ."

Đức Giáo Hoàng nói có những chia tay nhỏ như khi một người mẹ ôm đứa con trai sắp ra chiến trường và rồi có cái vĩnh biệt sau cùng khi một người rời khỏi thế giới này. Ngài nhận xét rằng chia tay là một chủ đề được khám phá nhiều trong nghệ thuật và trong những bài hát.

"Tôi đang nghĩ đến một điều đó là trung đoàn Alpini của Ý, khi sĩ quan chỉ huy tạm biệt những người lính của mình, đến di chúc của viên sĩ quan này. Tôi đang nghĩ đến cái chia tay lớn của tôi, khi tôi không nói 'hẹn gặp lại nhé', 'tạm biệt', nhưng là 'vĩnh biệt'. Hai bài đọc đều dùng chữ 'addio' (chia tay theo nghĩa cuối cùng). Thánh Phaolô phó thác mọi sự cho Thiên Chúa, và Chúa Giêsu trao phó các môn đệ Người vẫn còn trên dương thế này cho Chúa Cha. 'Họ không thuộc về thế gian này.. xin Cha gìn giữ họ'. Chúng ta chỉ nói 'vĩnh biệt' tại thời điểm của những chia tay sau cùng, khi chia tay cuộc sống này hay là vĩnh viễn không còn trông thấy nhau.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói tiếp rằng mỗi người chúng ta phải suy nghĩ về ngày vĩnh biệt cuối cùng của mình hay ngày mình qua đời và tự vấn lương tâm của chúng ta, như Chúa Giêsu và Thánh Phaolô đã làm.

"Tôi sẽ để lại cho đời cái gì? Cả Chúa Giêsu và thánh Phaolô trong hai bài đọc đều thực hiện một loại xét mình: 'Tôi đã làm điều này, điều nọ và điều kia ... Và tôi đã làm được những gì? Sẽ tốt cho tôi để tưởng tượng ra bản thân mình tại thời điểm đó. Chúng ta không biết khi đó sẽ xảy ra những gì, nhưng khi đó những thành ngữ như 'gặp lại sau nhé', 'mong sớm gặp lại', 'ngày mai gặp lại nhé', 'tạm biệt'... sẽ trở thành 'vĩnh biệt' – addio. Liệu tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để phó thác mọi sự cho Thiên Chúa, để tín thác nơi Ngài, để nói với Chúa những lời của đứa con đặt mình trong tay Cha?"

Đức Thánh Cha kết luận bài giảng của ngài với lời cầu nguyện xin Chúa Thánh Thần dạy chúng ta biết làm thế nào để nói lời vĩnh biệt và thật sự phó thác cho Thiên Chúa ở cuối cuộc đời của chúng ta.
---------------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 106= VAO DOI - RA KHOI PDF Print E-mail

VÀO ĐỜI, RA KHƠI

Hôm nay Con Chúa về Trời

Nghĩa là con phải vào đời từ đây

Vào đời một cách hăng say

Chứ không thụ động như ngày tháng qua

Sống yêu thương, sống thật thà

Sống như chính Chúa Giêsu đã truyền

Là luôn khiêm hạ, dịu hiền

Yêu thương, tha thứ, dấn thân suốt đời

Hôm nay Con Chúa về Trời

Nghĩa là con phải ra khơi lưới chài

Dù cho vất vả đêm ngày

Dù cho giông tố thuyền lay, sóng nhồi

Vững tin Chúa ở cạnh rồi

Con chèo chống vượt sóng đời sớm hôm

Xin thương cứu các linh hồn

Ban Chúa Thánh Thần, lạy Thầy Giêsu!

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển"

Hồng
-----------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 105 = TA NAN MAY BAY PDF Print E-mail

ĐTC Phanxicô chia buồn về tai nạn máy bay tại Pháp - AFP
25/03/2015 10:57

VATICAN. ĐTC Phanxicô chia buồn về vụ tai nạn máy bay tại Pháp làm cho 150 người thiệt mạng hôm 24-3 vừa qua.

Trong điện văn gửi đến Đức Cha Jean-Philippe Nault, GM giáo phận Digne nơi máy bay bị rớt, ĐHY Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, cho biết:

"Sau khi hay tin tai nạn thê thảm máy bay bị rớt ở vùng Digna, làm cho nhiều người thiệt mạng, trong đó có nhiều trẻ em, ĐTC Phanxicô chia buồn với các gia đình, bày tỏ sự gần gũi của ngài trong cảnh tang tóc này. Ngài cầu nguyện cho những người bị thiệt mạng được an nghỉ, phó thác họ cho lòng từ bi của Thiên Chúa, xin Chúa đón nhận họ vào nơi an nghỉ trong ánh sáng. ĐTC bày tỏ sự cảm thông sâu xa với tất cả những người bị thương tổn vì thảm trạng này, cũng như với các nhân viên cấp cứu đang can thiệp trong những hoành cảnh khó khăn. ĐTC cầu xin Chúa ban cho mọi người sức mạnh và ơn an ủi, và như bảo chứng sự khích lệ, Ngài cầu xin Chúa ban dồi dào phúc lành trên họ".

Máy bay Airbus 320 của hãng Germanwings gồm 142 hành khách và 8 người thuộc phi hành đoàn, khởi hành từ phi trường Barcelona, Tây Ban Nha, hướng về thành phố Duesseldorf bên Đức, bị rớt khoảng 11 giờ sáng ngày 24-3-2015 tại vùng Digne, một vùng núi hiểm trở thuộc tỉnh Haute Provence. Trong số các nạn nhân có 67 người Đức, hơn 40 người Tây Ban nha, phần còn lại là người Thổ nhĩ kỳ và vài nước khác.

Bộ nội vụ Pháp cho biết ưu tiên hiện nay là tìm thi hài các nạn nhân để trả lại cho gia đình họ. (SD 25-3-2015)

G. Trần Đức Anh OP

------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 Next > End >>

Page 3 of 5