mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3473
mod_vvisit_counterHôm Qua5687
mod_vvisit_counterTuần Này9160
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này185935
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8674978

We have: 128 guests online
Your IP: 54.166.158.73
 , 
Today: Jun 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Ngày Trở Về Nhà Cha
NGÀY TRỞ VỀ NHA CHA # 105 CUOC DOI HU VO PDF Print E-mail

Hành Trang Cuộc Đời: Hư Vô

Một người hấp-hối chết, nhìn thấy Chúa ưu-ái trao cho chiếc va-li.
Chúa nói : Đến giờ con ra đi rồi !
Ngạc- nhiên người này hỏi : Bây giờ sao ? Sớm quá, con còn nhiều việc chưa làm !
Chúa nói : Rất tiếc vì tới giờ con ra đi thôi !
Người này hỏi : Có gì trong va-li hở Chúa ?
Chúa đáp : Hành trang của con đó .
Sở hữu của con, y phục, tiền-bạc ?
Chúa đáp : Các vật đó không phải của con, chúng thuôc về trái đất !
Vậy có phải ký ức của con ?
Chúa đáp : Không phải của con, của thời gian !
Phải chăng tài năng của con ?
Chúa nói : Không phải của con, của hoàn cảnh
Có phải bạn bè hay gia đình con ?
Chúa nói : Rất tiếc cũng không phải của con, chỉ là tiến trình cuộc đời.
Phải chăng vợ con của con ?
Chúa nói: Không phải của con, mà là tâm-tư con
Có phải là thân xác của con ?
Chúa nói : Cũng không phải của con, nó là cát bụi!
Phải chăng tâm linh con ?
Chúa nói : Không, của ta!
Phập phồng người chết nhận chiếc va-li Chúa trao,
Liền mở ra xem,bên trong không có gì cả, trống rổng!
Bàng hoàng người chết nói không có cái gì là cúa tôi cả !
Chúa nói : Đúng thế, tất cả thời gian con sống là của riêng con.

Đời sống là thời gian đó của riêng mình !
Bởi thế,nên tận hưởng thời gian đó,khi mình có !
Đừng để những gì mình có qua đi
Sống đi, vui sống đời mình
Đừng bỏ qua nguồn vui khi có, vì chính đó là sở hữu của mình !
Tất cả mọi thứ mình có hiện tại là của riêng mình, và bạn không thể mang theo được gì cả khi ra đi !!!

Nếu Biết Thế!

Nếu biết thế xin đừng ham cố
Bởi không ai mang được xuống mồ
Một mai khi về cõi hư vô
Của trần gian dù là vô số

Nếu biết thế màng chi danh lợi
Lợi danh như bọt biển phù vân
Có gì tồn tại mãi cõi trần
Mà mê muội dốc lòng đeo đuổi

Nếu biết thế xin dừng nghiệp chướng
Hãy biết đủ làm kẻ thiện lương

__._,_.___

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 104 = CHA LE XUAN THUONG PDF Print E-mail

On Sunday, January 18, 2015 2:11 PM, Lieu wrote:

Khóc Đức Ông PHILIPPE LÊ XUÂN THƯỢNG

Chánh xứ Giáo xứ Đức Ki-tô Ngôi Lời Nhập Thể -Houston -Texas- USA


Đột ngột CHA đi quá bất ngờ
Bàng hoàng, thương tiếc đến vô bờ
CHA ơi ! Dân Chúa buồn ly biệt
Giáo Xứ bao người mắt lệ mờ !
Hôm qua CHA vẫn còn dâng lễ
Khỏe mạnh, cười vui với giáo dân
Đâu có ai ngờ CHA lặng lẽ
Một mình nhắm mắt...thật bình an !
NGÔI LỜI Giáo xứ chúng con đây
Mười sáu năm qua, CHA dựng xây
Tất cả giáo dân cùng hiệp lực
Làm nên NHÀ CHÚA lạ lùng thay !
Nhiều năm bệnh nặng, thân già yếu
CHA vẫn kiên trì lo dựng xây
Giáo xứ đi lên và vững mạnh
CHA đi, bỏ lại thế gian nầy
Bốn mươi bốn năm làm linh mục
CHA đã hy sinh, đã sẳn sàng
Phục vụ tha nhân và NƯỚC CHÚA
Vô cùng cao đẹp đến hơi tàn...!
Chúa gọi rồi ai cũng phải đi
Nhưng sao ly biệt vẫn sầu bi
Chúc CHA yên nghỉ trong tay Chúa
Ơn nghĩa, công CHA mãi khắc ghi...

Houston, 16 - 01 - 2015
Lê Hữu Liệu
(Giáo dân GXĐKTNLNT)

---------------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 103= KHONG SO CAI CHET PDF Print E-mail

KHÔNG SỢ CÁI CHẾT
Vicky quy van vu
Thánh Kinh nói rằng, "Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét" ( Do thai 9:27).

Mỗi người trong chúng ta đều đã phạm tội - chúng ta tất cả đều thiếu mất sự công bình và tiêu chuẩn thánh thiện của Thien Chua.

Tội lỗi đó cuối cùng dẫn đến sự chết và địa ngục - sự chia rẽ đời đời khỏi Thien Chua.

Thượng Đế đã lập nên một cách cho chúng ta để được hàn gắn lại với chính Người - Gioan 3:16 "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời."

Chúa Giê-xu đã thế chổ của chúng ta. Ngài đã chết trên thập tự giá để thay cho hình phạt của tội lỗi chúng ta.

Gioan 11:25-26, Ngài đã hứa rằng, " Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin ta thì không hề chết "

Khi bị treo trên thập tự giá, Chúa Giê-xu đã kêu lớn rằng, " Hỡi Cha, Con giao linh hồn lại trong tay Cha" (Lu-ca 23:46).

Ngài đã làm nó xảy ra cho chúng ta có thể làm giống như vậy. Khi thời điểm đến. Chúng ta có thể nhìn về phía trước của quê hương tương lai của chúng ta trên thiên đàng.

Thay vì khiếp kinh và sợ hãi, cái chết trở thành con đường qua đi của chúng ta để tới một thế giới vinh hiển mới. Kinh Thánh nói với chúng ta rằng, "Song le, như có chép rằng: Ấy là sự mắt chưa thấy, tai chưa nghe, và lòng người chưa nghĩ đến, nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu mến Ngài" (1 Cô-rinh-tô 2:9).

Nếu bạn chưa nhận Chúa Giê-xu vào như là Đấng Cứu Rỗi của bạn. Hãy thú nhận những tội lỗi của bạn. Hãy nhận sự tha thứ của Ngài và món quà của cuộc sống đời đời.

Bạn có thể cầu nguyện vài điều như vầy:

Thưa Chúa Giê-xu, con biết rằng con là một tội nhân đang cần một Đấng Cứu Rỗi. Ngay bây giờ con từ bỏ những tội lỗi của con và nhân Ngài vào cuộc đời con. Cám ơn Ngài cho sự hy sinh cuộc đời của Ngài để cứu con, rồi sống lại để con có thể sống đời đời trên thiên đàng với Ngài. Hãy giúp con sống cuộc đời trong cách mà làm vui lòng Ngài, trong bất cứ khoảng thời gian nào mà Ngài cho con nơi đây trên thế gian. A-men.

Chuyển ngữ: Ngô Ngọc Di

-----------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 102 = LINH HON NOI LUYEN NGUC PDF Print E-mail

Đặc biệt về ĐỘT QUỴ ?

Gần đây rất nhiều người chết vì đột quỵ. Chia sẻ với mọi người một thông tin hay về triệu chứng đột quỵ hãy dành chút thời gian đọc nhé biết đâu có thể nhận biết và cứu những người xung quanh mình kịp thời. Cục máu đông/Đột quỵ - Người ta vừa tìm ra triệu chứng thứ tư, đó là biểu hiện của lưỡi.Trong bữa tiệc nướng, một phụ nữ tên Jane vấp ngã – rồi cô bảo mọi người rằng cô không sao (vì mọi người khuyên nên gọi bác sỹ)... cô nói cô vấp vào viên gạch vì đôi giày mới.Mọi người giúp cô gột rửa quần áo và lấy đĩa thức ăn mới cho cô. Còn 1 chút run run, nhưng cô vẫn đi lại ăn uống cùng mọi người suốt bữa tiệc.Rồi sau đó chồng cô gọi điện bảo mọi người rằng vợ anh đã phải đưa đi viện (Jane đã mất lúc 6h00 tối). Cô bị đột quỵ tại buổi tiệc. Nếu mọi người biết cách nhận biết các dấu hiệu của đột quỵ thì có lẽ hôm nay Jane vẫn còn ở lại với chúng ta. Có thể nói rằng một số người không chết, mà họ chỉ kết thúc trong tình trạng không ai giúp đỡ, không ai có khả năng giúp đỡ.Chỉ mất một phút để đọc phần sau.Một bác sỹ về thần kinh nói nếu ông có thể gặp bệnh nhân đột quỵ trong vòng 3 tiếng thì ông có thể hoàn toàn đảo ngược tình thế. Ông nói, bí quyết chỉ là nhận biết triệu chứng đột quỵ, chẩn đoán, và sau đó chăm sóc y tế cho bệnh nhân trong vòng 3 giờ. Song bí quyết này không phải ai cũng dễ dàng biết.CÁCH NHẬN BIẾT BỆNH ĐỘT QUỴ: Đôi khi các triệu chứng đột quỵ rất khó nhận biết. Thật vậy, việc không nhận diện được triệu chứng đó có nghĩa là hiểm họa. Nạn nhân đột quỵ có thể bị tổn thương não nghiêm trọng nếu mọi người xung quanh không nhận biết được các triệu chứng đột quỵ.Bạn hãy đọc và Nhớ '3' bước gọi tắt là CNG bằng cách hỏi bệnh nhân 3 câu đơn giản sau:C *Bảo người đó CƯỜI.N *Bảo người đó NÓI chuyện và NÓI CHỮ A. NÓI CÂU ĐƠN GIẢN (một cách mạch lạc)(Ví dụ: Canh cua cà, Món súp gà)G *Bảo người đó GIƠ CẢ HAI TAY LÊN.Nếu bệnh nhân gặp khó khăn với BẤT KỲ MỘT ĐIỀU NÀO trong số 3 điều đó, hãy gọi cấp cứu ngay và mô tả các triệu chứng cho người điều động cấp cứu.Biểu hiện mới của Đột quỵ -------- Hãy lè lưỡi raHãy bảo người bệnh lè lưỡi ra. Nếu lưỡi bị 'cong', hoặc vẹo bên này vẹo bên kia thì đó cũng là dấu hiệu đột quỵ.Một bác sỹ chuyên khoa tim nói, nếu mỗi người gửi thông tin này cho 10 người thì đảm bảo rằng ít nhất sẽ cứu được 1 người.Tôi đã làm phần việc của tôi. Còn bạn?(beat.vn)

-------------------

Nov 10 at 6:31 PM - NGÀY TRỞ VỀ NHA CHA
Bà Maria Simma và các linh hồn nơi luyện ngục

Có một phụ nữ người Áo, qua đời hồi tháng 3-2004 ở tuổi 90, đã được nói chuyện với các linh hồn và bà giúp họ vơi đi các nỗi thống khổ mà họ phải gánh chịu. Đọc bài này, có thể bạn biết thêm nhiều điều bất ngờ và thú vị, nhờ đó mà thêm tín thác vào Lòng Chúa Thương Xót và hằng ngày tích cực cầu nguyện nhiều cho các linh hồn, nhất là trong Tháng Mưới Một này.

Phụ nữ đó là bà Maria Simma. Bà đã được nữ tu Emmanuel ở Medjugorje (Mễ Du) phỏng vấn năm 1997. Lúc đó, bà Maria 82 tuổi. Bà được ơn lạ là "tâm sự" với các linh hồn nơi Luyện ngục từ khi bà 25 tuổi, và từ đó bà thường xuyên được các linh hồn "ghé thăm" cho bà biết nhiều thông tin về Luyện hình.

Bà Maria Simma là ai?

Bà Maria Simma là một phụ nữ giản dị, sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngôi làng Sonntag nhỏ bé thuộc miền sơn cước tại Áo quốc. Cả cuộc đời, bà sống đạo đức, nghèo khó và khiêm nhường.

Những câu hỏi và trả lời dưới đây đã được chọn lọc và tóm gọn từ cuốn sách về cuộc phỏng vấn giữa nữ tu Emmanuel và bà Maria Simma, có cả nhận xét của nữ tu Emmanuel về Luyện hình.

Làm sao bà có đặc sủng này?

Đó là năm 1940, khi mà Maria Simma 25 tuổi. Một đêm nọ, khoảng 3 hoặc 4 giờ sáng, bà thức giấc và thấy một người đàn ông lạ đi tới đi lui trong phòng của bà. Bà không sợ, và hỏi: "Ông là ai? Ông cần gì?". Không có tiếng trả lời. Người đàn ông vẫn đi tới đi lui. Bà la to: "Đi khỏi đây!". Vẫn im lặng. Bà bật dậy ra khỏi giường túm lấy ông ta nhưng chỉ nắm vào không khí. Người đàn ông vẫn bước đi, bà túm lấy ông ta nhưng vô ích. Cuối cùng, người đàn ông bỏ đi.

Đêm hôm sau, ông ta trở lại, bà Maria hỏi: "Ông muốn gì ở tôi?". Ông ta đáp: "Hãy xin cho tôi 3 Thánh lễ và tôi sẽ được giải thoát". Bà Maria hiểu đó là một linh hồn trong Luyện hình. Bà đã xin 3 Thánh lễ cho linh hồn đó, và người đó không còn trở lại nữa. Từ đó, bà thường được các linh hồn khác "ghé thăm" để xin bà cầu nguyện cho họ. Bà biết nhiều điều khác về Luyện hình nhờ các linh hồn.

Các linh hồn cần những lời cầu nguyện nào?

Trong hầu hết các trường hợp, các linh hồn đều xin có Thánh lễ cầu cho họ. Họ cũng xin cầu nguyện cho họ bằng Chuỗi Mân Côi và Chặng Đàng Thánh Giá. Họ cần lời cầu nguyện của chúng ta để họ có thể rút ngắn thời gian ở trong Luyện hình và được đưa vào Thiên đàng.

Điều gì giải thoát các linh hồn khỏi Luyện hình một cách hiệu quả nhất?

Chính Thánh lễ, vì Đức Kitô tự hiến mình vì yêu thương chúng ta. Đó là chính Đức Kitô dâng lên Thiên Chúa, vì Ngài là Của Lễ đẹp lòng Thiên Chúa nhất. Ngoài Thánh lễ và những cách cầu nguyện nói trên, các cách cầu nguyện khác cũng là những phương cách hiệu quả, đó là dâng cho Chúa những đau khổ của chúng ta, việc đền tội, ăn chay, hy sinh và nhịn nhục. Những cách này không chỉ giúp các linh hồn nơi Luyện hình mà còn có thể giảm hình phạt nơi Luyện hình cho chính chúng ta, nghĩa là chúng ta "đền tội" trước để chúng ta có thể tiến thẳng vào Thiên đàng, hay ít ra cũng giảm thời gian thanh luyện cho chúng ta.

Đau khổ nơi Luyện hình có cực khổ hơn những đau khổ dữ dội nhất trên thế gian? Các linh hồn có vui và hy vọng giữa khổ hình?

Có. Đau khổ đó hơn những đau khổ dữ dội nhất trên thế gian này. Thật vậy, đau khổ đó cũng tương tự đau khổ trong Hỏa ngục, nhưng khác trong Hỏa ngục, vì trong Hỏa ngục vĩnh viễn không còn hy vọng được cứu thoát, các linh hồn trong Luyện hình biết rằng thời gian sẽ đến khi sự thanh luyện của họ chấm dứt và họ sẽ được vào Thiên quốc. Niềm hy vọng đó cho họ niềm vui mà giảm bớt đau khổ.

Tại sao các linh hồn nơi Luyện hình không thể tự cầu nguyện cho mình?

Các linh hồn nơi Luyện hình không thể tự cầu nguyện cho mình vì việc cầu nguyện phải được thực hiện khi còn sống. Ở Luyện hình, thời gian và lòng thương xót đã qua, đó là thời gian của công lý. Tuy nhiên, Thiên Chúa quá nhân từ và thương xót, nên Ngài vẫn lắng nghe lời cầu nguyện nếu chúng ta cầu thay nguyện giúp các linh hồn. Đồng thời, các thánh trên trời cũng luôn cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện hình.

Tại sao cần Luyện hình?

Nếu chúng ta sống trong ân sủng và sạch tội, chúng ta có thể tránh được Luyện hình và tiến thẳng vào Thiên đàng. Những người chết trong tội trọng, không muốn giải hòa với Thiên Chúa và không chịu ăn năn trong giờ sau hết thì sẽ vào thẳng Hỏa ngục. Những người không chết trong tội trọng nhưng không sạch tội nhẹ hoặc còn vướng mắc tội nhẹ thì cũng sẽ được vào Thiên đàng nhưng họ cần phải được thanh luyện trước khi xứng đáng diện kiến Tôn Nhan Thiên Chúa.

Nữ tu Emmanuel có cách hay để giải thích về Luyện hình: Chúng ta hãy nghĩ rằng một ngày nào đó cửa mở ra, và một người lộng lẫy xuất hiện nổi bật và có vẻ đẹp chưa từng có trên thế gian này, tràn ngập ánh sáng chói lọi. Điều ngạc nhiên đó cho thấy rằng người đó vô cùng yêu thương bạn bằng một tình yêu mà bạn chưa hề biết đến. Và bạn cảm thấy rằng người đó rất muốn đến gần bạn. Cùng lúc đó, bạn cũng rất muốn đến gần người đó và ngả vào vòng tay của người đó. Nhưng bất ngờ bạn nhận ra mình chưa tắm rửa mấy ngày qua, cơ thể bốc mùi hôi, tóc bết vào nhau và quần áo dính đầy bụi bẩn. Lúc đó, bạn tự nhủ: "Không, mình không thể như thế này mà đến với người ấy. Mình phải tắm rửa, tắm thật kỹ, thay đổi quần áo, rồi mình sẽ trở lại và đến với người ấy".

Luyện hình chính xác như thế đó. Đó là sự trì hoãn vì chúng ta chưa tinh tuyền, trì hoãn trước vòng tay yêu thương của Thiên Chúa khiến chúng ta rất đau khổ. Nghĩa là khi chết, cuộc đời bạn sẽ được hiện rõ trước mặt bạn như trong một cuộn phim, và bạn sẽ kinh ngạc khi bạn nhận ra mình bất xứng. Đột nhiên, chính bạn sẽ vội chạy vào Luyện hình để thanh luyện vì bạn không muốn trì hoãn chút nào nữa. Chính linh hồn nhận ra mình bất xứng nên vội vào Luyện hình mà tẩy rửa để có thể mau được Thiên Chúa ôm vào lòng trong thời gian sớm nhất.

Chúa Giêsu có đến thăm Luyện hình? Còn Đức Mẹ và các thiên thần?

Theo bà Maria Simma, không linh hồn nào nói với bà về việc Chúa Giêsu có ghé vào Luyện hình hay không. Tuy nhiên, Đức Mẹ có tới thăm Luyện hình. Các thiên thần hộ thủ của các linh hồn cũng đến đó, có cả Tổng lãnh thiên thần Micae đến an ủi các linh hồn. Ngoài ra, không có thánh nào khác đến đó.

Có cách nào trên thế gian để chúng ta có thể tránh vào Luyện hình và đi thẳng vào Thiên đàng?

Hãy sống trong ơn nghĩa với Chúa và xa tránh mọi tội lỗi. Nếu chúng ta lỡ phạm tội, hãy mau lãnh nhận Bí tích Hòa giải và thành tâm ăn năn sám hối. Hãy tuân giữ các Giới răn của Chúa và các Giáo huấn của giáo hội, nhất là phải luôn MẾN CHÚA và YÊU NGƯỜI. Chúng ta được Thiên Chúa trao cho những khí cụ để được cứu độ như các Bí tích, lời cầu nguyện và việc đền tội. Chúng ta phải thực hành các nhân đức, nhất là các nhân đức BÁC ÁI và KHIÊM NHƯỜNG.

Lạy Thiên Chúa chí công và chí thiện, xin dủ lòng thương xót và tha thứ cho các linh hồn và chúng con, vì chúng con biết tội mình rồi. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ All-About-The-Virgin-Mary.com)
Kính chuyển:
Hồng

MariaSimma & CacLinhHon

-----------------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 101 = NUOC TROI - SONG CHET PDF Print E-mail

Chuyện Nước Trời
Ai muốn vào Nước Trời? Nếu bạn là Kitô hữu mà "bị" hỏi như vậy, hẳn là bạn sẽ thấy "ngứa tai" hoặc "xốn bụng". Có thể bạn sẽ "hỏi ngược" lại: "Có ai lại không muốn vào Nước Trời chứ?". Thế nhưng có thể cũng chẳng oan đâu!
Ví dụ: Người ta cảnh báo "hút mỗi điếu thuốc lá sẽ tổn thọ 4 phút". Thử làm toán nhân thì "ớn" thật. Hoặc lấy chất nicotine có trong một điếu thuốc mà chích vào cơ thể thì người ta chết ngay lập tức. Thế mà người ta vẫn hút, cứ "điếu này vừa hạ rộng, điếu kia đã động quan". Vì người ta không chết ngay nên vẫn "phớt tỉnh Ăng-lê".
Cũng vậy, người ta biết nghiện ma túy là chết chắc, thế mà người ta vẫn "chơi", hít chưa "đã" nên chích thẳng vào máu mới "phê". Tử Thần đối với họ chẳng là cái quái gì cả!
Về ý nghĩa tâm linh cũng tương tự. Rõ ràng là dù Nước Trời vô cùng quý giá, đáng mơ ước, đáng khao khát, không gì sánh bằng, thế mà vẫn có những người thẳng thừng từ chối bước vào Nước Trời!
Vào một ngày Sabát, Đức Giêsu đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa. Khi đề cập việc tổ chức tiệc tùng, Chúa Giêsu nói: "Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù" (Lc 14:12-13).
Nghe kỳ quá! Rất sốc! Chắc hẳn lúc đó ông ta rất "ngứa óc" và khó chịu lắm, nhưng lại không nói được gì! Và rồi Đức Giêsu nói luôn lý do: "Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại" (Lc 14:14). Lúc này không còn là "kỳ cục" mà "kỳ lạ". Đúng là quá kỳ lạ, dù có vẻ rất ngược đời!
Thường thì khi tổ chức các loại đám tiệc, người ta muốn mời những người "tai to, mặt lớn" để hãnh diện, mời những "đại gia" để có lời, thậm chí mời ai cũng "nhắm chừng" trước, chứ chuyện "tình nghĩa" có đáng gì! Thế nên người ta vẫn thích "đùa dai" với câu: "Tình cảm là chín (chính), tiền bạc là mười". Quả thật, nếu đãi tiệc gì mà đi mời mấy người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù thì có nước mà... ăn mày!
Chúng ta không hiểu hay cố tình không hiểu ý Chúa? Sao chỉ thấy ít người làm như Chúa dạy? Cũng có thể chúng ta cho rằng Chúa "nói bóng" hoặc "nói cho vui" thôi. Tuy nhiên, thiết tưởng Chúa Giêsu hoàn toàn nói theo nghĩa đen chứ chẳng bóng gió gì cả. Trong lịch sử Giáo hội, đã có nhiều vị thánh sống đúng nghĩa đen của tinh thần khó nghèo theo Phúc Âm đủ chứng minh cho chúng ta thấy rõ: Thánh Phanxicô Assisi (mệnh danh là Phanxicô khó nghèo), Thánh Gioan Maria Vianney, Chân phước Têrêsa Calcutta,...
Khi nghe Chúa Giêsu nói về cách đãi tiệc "kỳ cục" như vậy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giêsu: "Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!" (Lc 14:15). Nói được như vậy chứng tỏ ông này biết Chúa Giêsu muốn nói đến Tiệc Nước Trời, Thiên Đàng, Vương Quốc Thiên Chúa. Thế nhưng cũng có thể ông này nói mỉa mai chứ chưa hẳn thật lòng!
Chúa Giêsu trả lời ông ta bằng một dụ ngôn: Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người. Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: "Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn" (Lc 14:17). Được mời đích danh, nhưng mọi người đồng loạt bắt đầu xin kiếu với đủ lý do, ai cũng có "cớ"... chính đáng!
Người thứ nhất thản nhiên nói: "Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu" (Lc 14:18). Người khác phân bua: "Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu" (Lc 14:19). Người khác lại viện cớ: "Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được" (Lc 14:20). Ai cũng có lý do chính đáng riêng để từ chối đi dự tiệc. Rõ ràng HỌ KHÔNG MUỐN VÀO NƯỚC TRỜI.
Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Chủ nhà liền nổi cơn thịnh nộ và bảo người đầy tớ: "Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây" (Lc 14:21). Đầy tớ chân thật trình bày: "Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ" (Lc 14:22). Ông chủ ôn tồn bảo người đầy tớ: "Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta" (Lc 14:23). Cuối cùng, Ông Chủ Giêsu quyết định: "Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi" (Lc 14:24).
Những lý do họ đưa ra để từ chối dự tiệc đều là những lý do rất "quen thuộc", liên quan vật chất và thực tế, chẳng khác ngày nay, có điều là ngày nay chúng ta từ chối "khéo" hơn nhiều. Quả thật, chính chúng ta cũng đã và đang có những lúc là Pharisêu nhưng lại khoác chiếc-áo-nhân-nghĩa, rất khó có thể phát hiện. Miệng nói muốn vào Nước Trời nhưng cách sống lại trái ngược!
Các lối dẫn vào những nơi ăn chơi hoặc các khu nhà cao cấp đều rộng thênh thang, bóng láng, trơn tru, mượt mà và sang trọng, ai thấy cũng ham; còn những con hẻm nhỏ vào những khu dân cư nghèo thì nhỏ bé, gồ ghề, lầy lội, hôi tanh, chẳng ai thèm nhìn chứ đừng nói bước chân vào.
Đường vào Nước Trời cũng tương tự. Nếu thật lòng muốn vào Nước Trời thì phải làm sao? Hẳn là ai cũng biết!
Chúa Giêsu đã từng sống trong ngôi làng nhỏ bé, lao động cực khổ, nên Ngài khuyên thực tế lắm: "Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy" (Mt 7:13-14). Đáng lưu ý cách Chúa nói về tỷ lệ chênh lệch nhau: "Nhiều người" đối với "cửa rộng" và "đường thênh thang", còn "ít người" đối với "cửa hẹp" và "đường chật".
Muốn vào Nước Trời thì phải tuân phục Thánh Ý Chúa. Chắc chắn không còn cách khác. Điều đó thể hiện qua dụ ngôn hai người con, đứa nhận lời thì không làm, đứa cãi lời thì lại làm (x. Mt 21:28-30), nhưng vấn đề là tuân phục hay bất tuân: Chính đứa đi làm mới là đứa hiếu thảo và biết vâng lời cha, vì biết cãi lệnh là sai nên nó hối hận.
Chúa Giêsu đã cảnh báo nhóm Pharisêu nhưng cũng chính là cảnh báo mỗi chúng ta: "Những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước quý vị" (Mt 21:31). Một sự thật trắng trợn, quá phũ phàng, nhưng sự thật luôn là sự thật. Nước Trời không có chỗ cho những người giả hình hoặc ảo tưởng!
Như vậy, vào Nước Trời dễ hay khó?
Dễ, vì ai cũng có thể vào; nhưng cũng khó, vì phải nghiêm túc thực hiện Thánh Ý Chúa. Vả lại, phàm điều gì dễ thì ít giá trị, điều gì khó mới thực sự giá trị cao: "Phải trải qua nhiều nỗi khó khăn mới vào được Nước Thiên Chúa" (Cv 14:22), thậm chí còn phải từ bỏ chính mình (x. Mt 16:24; Mc 8:34; Lc 9:23).
Muốn vào Nước Trời còn phải có động thái dứt khoát, không được chần chừ hoặc lần lữa: "Vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta" (Kh 3:16). Động thái dứt khoát rất quan trọng đối với việc "vào Nước Trời". Dứt khoát còn đòi hỏi phải thực sự can đảm. Một là "vào Nước Trời qua cửa hẹp", hai là "vào Hỏa ngục qua đại lộ". Chỉ có hai con đường, nhưng phải chọn một trong hai. Không thể sống hai mặt, lơ lửng con cá vàng, bắt cá hai tay, hoặc "chân trong, chân ngoài".
Chúa Giêsu nói rõ ràng: "Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa" (Lc 9:62). Không ai có thể tự biện hộ, và cũng chẳng ai có thể biện hộ giúp, bằng bất cứ lý do gì nữa!
Người Pháp nói: "Vouloir, c'est pouvoir! – Muốn là được". Vấn đề là có thực sự muốn và quyết tâm thực hiện để biến ước mơ thành hiện thực hay không mà thôi. Điều đó tùy vào mỗi người, vì Chúa không hề ép buộc, Ngài hoàn toàn cho mọi người tự do!
Thánh tiến sĩ Augustinô nói: "Chúa dựng nên con, Chúa không cần con; nhưng Chúa cứu độ con, Chúa cần con". Nghĩa là phải có sự hợp tác của chúng ta, và Chúa coi sự hợp tác nhỏ bé đó là công trạng đáng giá riêng của mỗi chúng ta.
Lạy Thiên Chúa chí minh, chí công và chí thiện, xin thương tha thứ chúng con về những ước muốn chủ quan hoặc ích kỷ, những ý tưởng không đẹp lòng Chúa. Nhờ Cha ban Thánh Thần, chúng con luôn mau mắn tuân phục Thánh Ý Ngài. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU


Chuyện sống, chết
ß Chiếc quan tài giản dị của con người vĩ đại Gioan-Phaolô II.

******
Tháng Mười Một là khoảng thời gian cuối năm, vào mùa Đông, hơi sương phả trắng mờ ngọn cây, không khí lạnh làm lòng con người lắng xuống. Với người Công giáo, Tháng Mười Một là Mùa Cầu Hồn, mùa nhắc nhở mỗi người nhớ đến người đã "đi trước", và cũng nhắc nhở mỗi người: "Mai cũng sẽ đến lượt mình".
Nói đến sự chết, người ta cho là "xui", nghĩa là người ta sợ. Nhưng có ai trường sinh bất tử? Có chăng chỉ là trong truyện cổ tích thần thoại. Cũng có người cho là bi quan hoặc yếm thế khi nói đến sự chết. Thực ra nó có chiều kích tích cực giúp chúng ta sống tốt hơn, như Chúa Giêsu truyền: "Hãy hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng toàn thiện" (Mt 5:48).
Thường thì khi con người biết suy tư nhiều về cuộc đời là lúc người ta không còn trẻ, nghĩa là đã bắt đầu bước sang bên kia con-dốc-cuộc-đời: Có người 1 giờ chiều, có người 3 giờ chiều, có người 5 giờ chiều,... Nhưng có những người lại biết nghĩ đến cái chết từ rất sớm, có thể từ 7 hoặc 8 giờ sáng. Tôi nghĩ người đó có một đặc ân để hướng thiện!
Khoa học tiến bộ, hầu như người ta khả dĩ làm được mọi thứ, nhưng người ta vẫn không thể nào tạo được sự sống và ngăn chặn được lưỡi hái tử thần. Người ta không "bó tay" mà cũng như "bó tay", vì cứ phát hiện thuốc chữa bệnh này thì lại phát sinh bệnh khác, có chữa được bệnh nan y cũng chỉ là kéo dài sự sống thêm một thời gian, rồi cũng... chết. Các khoa học gia mới khám phá được vệ tinh này thì lại chợt phát hiện còn những "lỗ đen" xa trái đất hàng triệu năm ánh sáng. Chắc chắn con người phải "bó tay". Và cứ câu hỏi này chồng chất lên câu hỏi khác... Dự báo có bão tố sắp tới mà không làm gì được, chạy trước cũng không kịp. Vậy mà người ta vẫn muốn khoe mẽ, muốn làm ngơ Thượng Đế, muốn loại bỏ Tạo Hóa, thậm chí là không muốn tin có Thiên Chúa!
Mỗi người có một nhãn quan riêng. Mỗi người có một lối suy tư riêng. Mỗi người có cách cảm nhận riêng. Muôn người muôn vẻ, nhưng tất cả vẫn là suy tư về thân phận con người, nhất là cái chết, tại sao không ai tránh khỏi?

Đời người dài, ngắn, sang, hèn

Trăm năm gom đủ một lần đưa tang!
Với cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: "Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi? Ôi cát bụi mệt nhoài! Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi! Bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi. Lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày" (Cát Bụi). Con người luôn trăn trở về thân phận – dù là người có niềm tin tôn giáo, người không có niềm tin tôn giáo, hoặc người vô thần.
Và lúc khác, NS họ Trịnh lại suy tư: "Im lặng của đêm, tôi đã lắng nghe, im lặng của ngày, tôi đã lắng nghe, im lặng của đời, tôi đã lắng nghe. Tôi đã lắng nghe trái tim lạc loài, bao đêm đã qua, im lặng mặt người, tôi đã lắng nghe im lặng của tôi" (Im Lặng Thở Dài). Chắc hẳn ai cũng đã từng hơn một lần gục đầu ăn năn, suy tư, và muốn tìm ra ẩn số cuộc đời mình.
Suy đi nghĩ lại, tính tới tính lui, phân tích đủ kiểu, áp dụng mọi khoa học, nhưng vẫn không thể có đáp án thỏa mãn. Có những điều tưởng đơn giản mà lại nhiêu khê, và có những điều tưởng phức tạp mà lại đơn giản. Chuyện kể thế này:
Một chiếc xe tải chở hàng, tài xế không để ý nên bị kẹt dưới gầm cầu. Xe chạy tới không được mà lùi cũng không xong. Rất nhiều người đứng chung quanh trố mắt nhìn, bàn tán, chỉ trỏ, các xe phía sau phải dừng lại vì kẹt. Kỹ sư, cảnh sát và chủ hãng xe đều đến. Người thì bàn là đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe,... Cách nào cũng không ổn, mà tình trạng kẹt xe càng lúc càng tăng, xe nối đuôi nhau như rồng rắn vậy.
Lúc ấy, có một cậu bé chen vào, nói lớn với tài xế: "Bác tài, cháu chỉ cho bác một cách, bác xì bớt hơi mấy bánh xe đi, xe sẽ thấp xuống và có thể qua được". Ðám đông cười ồ lên. Còn những chuyên viên thì khó chịu, vì trẻ con mà tài lanh, dám dạy khôn người lớn. Bác tài cũng thế, nhưng cũng đành phải thử xem sao, và kết quả hơn cả tuyệt vời!
Cuộc đời chúng ta cũng vậy. Đừng để sự đời chi phối mình thái quá. Hãy tìm cách "xì" bớt hơi bon chen, đua đòi, kiêu ngạo, ghen ghét, đố kỵ, thù hận, tranh giành, ích kỷ, tham lam, phe cánh, xét đoán, bất mãn, chống đối, chua ngoa, nóng giận,... để có thể thoát ra khỏi "đường hầm cuộc đời". Cậu bé kia có cách giải quyết đơn giản, hợp lý và hiệu quả vì em đơn sơ và thật thà, không nghĩ cong queo hoặc cao xa như người lớn. Biết "xì hơi" cuộc sống là chúng ta đang hoàn thiện từng ngày, biết "chết" dần mỗi ngày vậy.
Cụ thi hào danh nhân văn hóa Nguyễn Du có cách kết luận: "Trăm năm một nấm cỏ khâu xanh rì" (Truyện Kiều). Nhắm mắt xuôi tay rồi thì ai cũng như ai: Trắng tay. Vậy mà người ta vẫn tranh giành nhau chi li. Khó hiểu quá! Có làm đám tang lớn, dùng áo quan đắt tiền, vòng hoa để chật nhà, dàn kèn tây hoành tráng,... chẳng qua là đẹp mặt người sống chứ người chết chẳng được lợi gì: Sống thì chẳng cho ăn, chết làm văn tế ruồi!
Còn nhạc sĩ Vũ Thành An (nay là phó tế vĩnh viễn) lại băn khoăn trong một ca khúc Bài Không Tên: "Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa". Nghĩa tử là nghĩa tận. Thế nhưng trong đám tang thiên tài âm nhạc Wolfgang Mozart (27/1/1756 – 4/12/1791) chỉ có vài người và một con chó đi tiễn đưa!
Chó chết là hết chuyện. Con người chết thì không thể hết chuyện: "Cọp chết để da, người ta chết để tiếng". Chữ "tiếng" ở đây có hai nghĩa: Tiếng tốt hay tiếng xấu. Khi ta sinh ra, người cười mà ta khóc, vậy hãy sống sao để khi ta chết, người khóc mà ta cười. Đáng quan ngại là Thiên Chúa cho chúng ta hoàn toàn tự do. Vì thế, việc chọn lựa cách sống rất quan trọng: "Ai làm điều lành thì sẽ sống lại để được sống, ai làm điều dữ sẽ sống lại để bị kết án" (Ga 5:29). Tuy nhiên, chính sự thật sẽ giải thoát chúng ta (x. Ga 8:32).
Mình chết có được người khác nhớ đến hay không là do cách sống của mình. Người ta nhớ mình hay không là "quyền" của người ta. Nhưng chính chúng ta có bổn phẩn phải nhớ đến người đã khuất, vì "quên người đã chết là làm cho họ chết thêm một lần nữa". Nhớ đến họ để cầu nguyện cho họ, vì họ là tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh chị em, họ hàng, bạn bè, thầy cô, ân nhân, người quen,... Mà dù họ là ai, dù mình không quen biết, chúng ta vẫn có bổn phận với họ trong tình liên đới và hiệp thông Kitô giáo trong Chúa. Muốn người khác nhớ đến mình thì mình đừng quên người khác: "Những gì anh em muốn người ta làm cho mình thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta" (Mt 7:12). Vả lại, với đức tin Công giáo thì "chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời" (Thánh Phanxicô Assisi), và giáo lý Công giáo đã dạy: "Tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau" (Kinh Tin Kính).
Tác giả Anon viết: "Tôi tin rằng chúng ta được sinh ra để chết, chết để có thể sống trọn vẹn hơn. Tôi tin rằng được sinh ra để chết, chết mỗi ngày một phần ích kỷ, một phần tự phụ, một phần tội lỗi". Một lối suy tư tuyệt vời! Quả thật, chúng ta đang sống nghĩa là chúng ta đang chết, khi chúng ta chết là lúc chúng ta bắt đầu sống. Một nghịch-lý-thuận. Đó là loại triết lý "hiện sinh" mà chỉ người có niềm tin Kitô giáo mới khả dĩ hiểu.
Hạ tuần tháng 10-2011, cư dân mạng xôn xao về vụ một em bé 2 tuổi ở Trung quốc bị xe cán nát 2 chân, người đi đường thấy mà làm ngơ, một chiếc xe tải khác chạy tới không tránh và lại tiếp tục cán lên chân em bé tội nghiệp kia, người qua kẻ lại vẫn hoàn toàn vô cảm. Mãi sau mới có một phụ nữ bế em vào lề đường. Thế nhưng em bé này cũng không "qua mắt" Tử Thần, và em đã qua đời ngày 21-10-2011. Có thể Chúa cho em từ giã cõi đời này quá sớm cũng là kết thúc tốt đẹp đối với em, nhưng sự vô tình nhẫn tâm của những người lớn sẽ là "vết chàm" của xã hội loài người ngày nay, coi con người không bằng con thú!
Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi (Lc 5:8), nhưng đừng bỏ mặc con trong cơn khốn khó. Con muốn thân thưa: "Lạy Chúa, này con đây, con xin đến để thực thi ý Ngài" (Dt 10:7 và 9). Nguyện xin Thiên Chúa nhân từ ân xá cho các linh hồn nơi luyện hình được sớm hưởng Tôn Nhan Chúa muôn đời. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

-----------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 Next > End >>

Page 3 of 5