mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4192
mod_vvisit_counterHôm Qua9230
mod_vvisit_counterTuần Này4192
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này180967
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8670010

We have: 65 guests online
Your IP: 54.92.178.105
 , 
Today: Jun 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - KHO KHAN NAO ? PDF Print E-mail

KHÓ KHĂN NÀO CẢN BƯỚC CHÂN CON ?

Thùy Như
Một nửa chặng đường Mùa Chay, một nửa con đường thập giá, một nửa cõi lòng biến đổi, một nửa tình yêu cho Ngài... Ôi, sao chỉ mới có "một nửa", con đã muốn dừng chân! Chúa ơi! Một nửa thời gian trong hoang địa của Ngài sẽ không đủ để cho con cảm được hết cái đói mà Ngài phải chịu đựng, và sức mạnh vượt thắng cảm dỗ mà Ngài đã dạy cho con. Một nửa con đường lên đồi Golgotha không thể cho con thấy hết khổ đau của Ngài và càng không thể giúp con hiểu được tình yêu sâu thẳm của Ngài... Thế mà, con lại sẵn sàng dừng lại khi cõi lòng chưa kịp biến đổi và tình yêu chưa kịp trao ban. Chúa ơi! Con muốn đi tiếp với Ngài, nhưng sao nhiều khó khăn quá!

Chẳng khác gì các tông đồ ngày xưa, lúc cuộc sống của con tươi sáng huy hoàng như khung cảnh rực rỡ của thời khắc Ngài biến hình trên núi, con mới thấy đức tin của mình mạnh mẽ làm sao! Con sẵn sàng trong mọi sự để bước theo Ngài, bất chấp mọi gian nguy. Dường như cái sẵn sàng ấy chỉ mạnh mẽ trên môi miệng con, còn trái tim con thì xuôi theo chiều gió. Khó khăn ư? Con phải tìm hết cách để đừng gặp phải khó khăn nữa, kể cả việc biến khó khăn nên sự sung sướng an nhàn. Đau khổ ư? Con luôn đòi hỏi Chúa phải cho con được thoát cái đau khổ ấy, mà đôi khi chẳng nhận ra ý nghĩa đích thực của nó. Không lối thoát ư? Bằng mọi cách, con tìm cho được một lối đi nhẹ nhàng thênh thang, mà chẳng cần sự hiện diện của Ngài hay chung bước với tha nhân. Con đã rất hăng hái khi lên núi với Ngài; nhưng khi xuống núi, con thích tìm cho mình một ngã rẻ khác, dễ đi hơn, thuận lợi hơn, nhiều thú vui hơn và không bị gò bó trong những khuôn khổ của người môn đệ Ngài. Chúa ơi! Con cứ nửa vời như thế đó!

Đã bao nhiêu lần con nhìn lại mình, vẫn còn đó sự giằng co của tâm hồn! Những giờ phút bên Chúa, con như ngụp lặn trong hạnh phúc khi nhận ra tình Ngài yêu con quá đỗi tuyệt vời, con chẳng mong ước gì hơn được làm tất cả cho Ngài, sẵn sàng đánh đổi mọi sự vì Ngài, và cùng sống chết với Ngài. Thế nhưng, những khoản thời gian phải đối diện với cuộc sống thực tại, con mới thấy mình thật yếu đuối! Con chẳng thể làm gì cho Ngài vì con phải vật lộn với việc mưu sinh, lắm khi phải dùng đến kế sách khôn ngoan người đời; làm sao con có thể đánh đổi tất cả những gì con đang có để làm chứng cho Ngài được: một địa vị mà con phải mất một thời gian dài để gầy dựng nó, một sự nghiệp với bao mồ hôi và nước mắt, một gia sản phải tích góp bằng mọi cố gắng... Cuộc sống của con là một sự giằng co không ngừng! Con muốn yêu Chúa hết lòng mà con chẳng thể buông được những giá trị trần gian. Vẫn là một sự "nửa vời" phải không Chúa?

Con không thể chịu đựng được khi biết mình chỉ yêu Chúa có một nửa, còn một nửa thì dành cho biết bao thứ khác. Mặc dù không chịu đựng được, nhưng con vẫn chưa can đảm để giũ bỏ những thứ còn lại mà dành trọn tâm tình cho Chúa. Trong con là một nỗi lo sợ: Nếu một ngày nào đó, con mất tất cả, con sẽ ra sao? Chúa vẫn luôn có câu trả lời cho con về sự đảm bảo của Ngài, nhưng con vẫn cứ sợ! Chúa ơi! Con vẫn chưa tin Ngài đủ, chưa phó thác đủ để Ngài dẫn con đi. Con chẳng thấy khó khăn khi đi với Ngài trong suốt hành trình rao giảng, chứng kiến biết bao phép lạ vĩ đại, được mọi người reo hò tung hô; nhưng con lại quá khó khăn khi bước theo Ngài trên con đường thập giá, vì ở nơi đó, con sẽ bị người ta xem là học trò của Người Điên Vì Tình Yêu, là môn đệ của Người Mất Trí Vì Vâng Phục, là bạn hữu của Người Tự Hủy Ra Không... Nếu Ngài đã yêu con đến thế, tại sao con phải lo sợ? Nếu Ngài đã vâng phục Chúa Cha đến thế, tại sao con không thể bắt chước Ngài? Nếu Ngài đã tự hạ mình đến thế, tại sao con còn do dự, chùn bước?

Chúa ơi! Con không hề muốn mình sống nửa vời, nhưng lại không thoát được lưới dây của lối sống nửa vời ấy. Cám ơn Ngài đã cho con kịp nhìn lại, để bắt đầu bước tiếp một nửa còn lại trong tâm tình của Ngài. Xin Ngài đừng để những cơn cám dỗ về nhu cầu vật chất hằng ngày khiến con chẳng thể đi trọn mùa chay, hay những khổ đau làm con quỵ ngã chẳng thể gượng dậy trên con đường thập giá. Con ao ước cõi lòng con được hòa quyện trong Ngài, để con được biến đổi tinh tuyền; nhờ đó, tình yêu con dâng hiến cho Ngài được trọn vẹn xinh đẹp như thuở ban đầu nó đã được dựng nên như thế!
-------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI -THIEN CHUA KHOC THUONG PDF Print E-mail

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO
Thiên Chúa khóc thương
khi chúng ta quay lưng lại tình yêu của Ngài

Chúng ta thử nghĩ mà xem, khi chúng ta theo đuổi những thần tượng giả dối, thì chỉ có Thiên Chúa là Cha yêu thương và chờ đợi chúng ta. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ ngày 30/03/2017 tại nhà nguyện Marta.

Con người luôn bị cám dỗ sống bất trung

Trong bài đọc trích sách Xuất Hành, khi Môsê lên núi để gặp Thiên Chúa, dân chúng không đủ kiên nhẫn, 40 ngày là quá lâu đối với họ. Khi Môsê xuống núi, dân chúng đã đúc một con bê vàng để thờ. Dân chúng lãng quên Thiên Chúa, Đấng cứu họ. Bởi thế, ngôn sứ Baruc có nói: Chúng đã lãng quên Đấng dẫn đưa chúng.

Quên đi Thiên Chúa, Đấng tạo nên đất trời, Đấng làm cho muôn vật sinh trưởng, Đấng đồng hành trong cuộc sống chúng ta. Khi quên đi như thế, chúng ta rơi vào ảo tưởng. Nhiều lần trong các dụ ngôn, Chúa Giêsu kể về người chủ giao vườn nho cho người làm công chăm sóc, nhưng rồi thất bại, vì các tá điền muốn chiếm đoạt vườn nho. Trong trái tim con người luôn có cám dỗ ấy, luôn có sự bất an ấy. Con người không hài lòng với tình yêu trung thành đặt nơi Thiên Chúa. Trái tim con người luôn có xu hướng bị đưa đẩy tới chỗ không chung thủy.

Thiên Chúa buồn lòng khi con người bất trung

Có ngôn sứ đã trách rằng: đây là một dân không biết kiên trì, không thể chờ đợi, một dân đã ra hư hỏng, vì chúng rời xa Thiên Chúa chân thật mà chạy theo các thần tượng giả dối.

Và như thế, đứng trước sự bất trung của dân, Thiên Chúa buồn lòng và thất vọng... Chúng ta hôm nay cũng là dân của Chúa. Chúng ta biết rất rõ điều gì đang diễn ra trong trái tim mình. Và chúng ta phải lên đường trở về; để không bị trượt dài, không bị lôi cuốn, không chạy theo các thần tượng giả trá của thế gian, không bị lún dần vào con đường bất trung. Hôm nay thật là tốt để nghĩ về sự nỗi buồn của Thiên Chúa. Bản thân mỗi người thử hỏi Chúa rằng: "Lạy Chúa, xin nói cho con biết, Chúa có buồn về con không, có thất vọng về con không?". Trong chừng mừng nào đó, có thể Chúa sẽ nói là có. Nhưng hãy cứ nghĩ và hỏi Chúa câu hỏi ấy.

Con có đang xa cách Chúa không?

Thiên Chúa là người Cha nhân hiền với trái tim nhân hậu. Chúng ta hãy nhớ về cảnh Chúa Giêsu khóc thương thành Giêrusalem. Và chúng ta tự hỏi: Chúa có đang khóc vì tôi không? Chúa có đang buồn vì tôi không? Tôi có đang chạy theo các thần tượng giả mà sống xa cách Chúa không? Nếu chúng ta đang làm nô lệ cho các ngẫu tượng giả dối, thì Thiên Chúa đang khóc thương cho ta.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Hôm nay chúng ta nghĩ về nỗi buồn của Thiên Chúa. Ngài buồn, vì dù Ngài yêu mến , dù Ngài kiếm tìm tình yêu, mà TÔI không đáp lại, không yêu mến Ngài. TÔI chạy xa Thiên Chúa, Đấng tác thành TÔI. BẠN nên nghĩ về điều ấy trong Mùa Chay này. Đó là điều chúng ta nên làm hằng ngày khi xét mình hồi tâm. BẠN thưa lên với Chúa: "Lạy Chúa, Chúa đã có rất nhiều ước mơ dành cho con, nhưng con lại rời xa Ngài, xin nói cho con biết ở đâu và cách nào để con bắt đầu con đường trở về..." Điều luôn làm cho ta ngạc nhiên, là Ngài luôn đợi chờ TÔI, như người cha nhân hậu đợi chờ đứa con hoang đàng trở về. Khi đứa con trở về, người cha đã đợi chờ anh từ lâu và nhìn thấy anh ngay từ đàng xa.

Tứ Quyết SJ. - http://vi.radiovaticana.va

Kính chuyển:

Hồng

----------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - THA THU PDF Print E-mail

THA THỨ
Chuyện kể :Có một phụ nữ Mỹ gốc Do Thái tên là Ross Price đã bị Đức Quốc Xã giam giữ tại trại Robincaz và sau đó chuyển đến trại Darkham. Năm 1945, khi quân đội đồng minh giải phóng Âu Châu, Ross Price được may mắn còn sống sót và định cư tại Hoa Kỳ. Bà Ross Price vẫn luôn nhớ đến những năm tháng đầy kinh hoàng ở trại tập trung.
Một đêm Giáng Sinh nọ, bà không thể tưởng tượng được rằng, chính những người lính Đức và các cai ngục mừng lễ Giáng Sinh một cách vui vẻ trong những bài hát của họ có tên của Đấng Cứu Thế mà dân Do Thái hằng mong đợi. Bà tự nghĩ, vị cứu tinh mà Thiên Chúa đã hứa cho dân tộc bà, Ngài đang ở đâu, sao Ngài không đến tiêu diệt quân tàn bạo dã man kia?
Thế rồi năm 1980, người ta mời bà đến Berlin để phát biểu nhân một cuộc tập họp để lên án Đức Quốc xã. Sau khi qùy gối cầu nguyện lâu giờ, người đàn bà đã nhận lời. Năm 1981, bà đã có mặt tại chính sân vận động Berlin. Trước một cử toạ gồm 40 ngàn người, bà Ross Price đã kể lại chuỗi ngày của bà trong các trại tập trung. Kết thúc chứng từ, bà trích đọc lời tiên tri Isaia 53: "Đẹp thay những bước chân người sứ giả đã loan báo Tin Mừng... Chính những nỗi khổ đau của chúng tôi mà Người đã gánh chịu, và Ngài đã hiến thân chiu chết và đã bầu cử cho những tội nhân."
Ba Ross Price thuật lại rằng khi bà trở về chỗ ngồi thì có một số người đến gần bà bằng một giọng rất cảm động van xin bà như sau:
- "Chúng tôi chính là những người canh tù tại các trại tập trung. Bà có thể tha thứ cho chúng tôi không?"
Bà Ross Price trả lời trong nước mắt:
- "Nếu Thiên Chúa đã tha thứ cho tôi bằng cái chết con Ngài, tại sao tôi lại không tha thứ cho các ông?"
Một người đàn ông đã quì khóc dưới chân bà. Từ lúc đó, bà Ross Price không còn nghi ngờ gì về Chúa Kitô nữa.
***
Tha thứ là thể hiện cao cả nhất của tình yêu. Yêu thương đồng nghĩa với trao ban. Con người có thể cho đi của cải mình, con người cũng có thể trao ban chính mạng sống mình vì người mình yêu. Nhưng tha thứ còn hơn cả trao ban chính mình, vì tha thứ là trao ban cho kẻ thù của mình. Tha thứ quả thật là trao ban hai lần. Spaak có nhận xét rằng: "Dưới mắt tôi, tha thứ là nhân đức cao đẹp nhất trong các nhân đức" thánh Gandhi cũng khuyên chúng ta: "Luật vàng của xử thế là biết tha thứ cho nhau."
Khi tự hiến trên thập giá Chúa Giesu đã thể hiện trọn vẹn tình yêu của Thiên Chúa đối với con người. Ngài đã tha thứ cho những kẻ hành hạ Ngài. Đó là nét cao cả nhất trong dung mạo của Chúa Giêsu. Con người sẽ cảm thấy gần gũi với Ngài khi họ sống yêu thương. Nhưng con người sẽ nhận ra được dung mạo đích thực của Ngài khi họ biết tha thứ.
*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG :Qua cử chỉ tha thứ, con người như cảm thấy mình được lớn lên, được tái tạo trong cuộc sống mới. Đó là ơn cao trọng nhất mà Đ��ng cứu thế mang lại. Ngài là Đấng Cứu Độ nhân loại vì Người đã tha thứ cho con người và mang lại cho con người một cơ hội để đổi mới. Mỗi một hành động tha thứ là một cuộc Phục sinh.
***
TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa, tha thứ là điều khó khăn nhất trong cuộc sống; Không có ơn Chúa con không thể tha thứ cho anh em con. Xin ban cho con luôn biết vượt qua những trở ngại để thực thi sự tha thứ, và không ngừng cảm nhận được ơn tha thứ của Chúa. Amen!
Thiên Phúc
Ngọc Nga sưu tầm

--------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TÔI - THU NAM TUAN1MC-A PDF Print E-mail

 LTHN Thứ Năm Tuần I Mùa Chay (2)

TIN MỪNG MT 7, 7-12 : HỄ AI XIN THÌ NHẬN DƯỢC

Phụng vụ Lời Chúa cho Thứ Năm Tuần 1 Mùa Chay hôm nay, bao gồm cả Bài Đọc 1 lẫn Bài Phúc Âm, đều liên quan đến việc cầu nguyện, đúng hơn và sát nghĩa hơn, liên quan đến việc cầu xin. Cầu xin là một trong những tác động chính yếu của việc cầu nguyện: chúc tụng, cảm tạ, đền tạ và van xin. Cầu xin là tác động cầu nguyện liên quan đến nhu cầu của bản thân chủ thể cầu xin.

Đó là lý do Chúa Giêsu đã không nói đến vấn đề cầu nguyện, như Người đã nói tới trong Bài Phúc Âm Thứ Ba tuần này về Kinh Lạy Cha, mà là vấn đề cầu xin "cùng các môn đệ" của Người như sau: "Hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho". Chẳng những thế, Người còn bảo đảm về thành quả mỹ mãn của việc cầu xin nữa: "Vì bất cứ ai xin thì sẽ nhận được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ cửa sẽ mở cho".(c. 9)

Thậm chí Người như thể sợ chúng ta không tin vào lời cam đoan bảo đảm bất khả sai lầm và lừa dối của mình, Người đã nêu lên một chứng cớ đầy thuyết phục bất khả chối cãi theo lập luận trần gian đó là:

"Nào ai trong các con thấy con mình xin bánh, mà lại đưa cho nó hòn đá ư? Hay là nó xin con cá mà lại trao cho nó con rắn ư? Vậy nếu các con, dù là kẻ xấu, còn biết lấy của tốt mà cho con cái, thì huống chi Cha các con, Ðấng ở trên trời, sẽ ban những sự lành biết bao cho kẻ cầu khẩn Người!"

Nghĩa là Người cố ý phấn khích lòng tin tưởng của chúng ta khi chúng ta kêu xin hay cầu xin cùng Thiên Chúa là Cha của chúng ta ở trên trời, Đấng thấu biết chúng ta còn hơn chúng ta biết mình và yêu thương chăm sóc cho chúng ta còn hơn chúng ta tự lo cho mình, nên cũng chỉ có Ngài mới biết cái gì có lợi cho chúng ta nhất, chẳng những cho chúng ta mà còn cho cả anh chị em chúng ta nữa, cho chung xã hội và Giáo Hội, Ngài sẽ ban cho chúng ta, cho dù chúng ta không xin hay không biết mà xin.

Thậm chí kể cả những lúc chúng ta cầu xin mà không được như ý, thì ở một nghĩa nào đó Thiên Chúa là Cha chúng ta ở trên trời cũng đã nhận lời chúng ta xin Ngài rồi, ở chỗ không ban cho chúng ta được đúng như ý chúng ta cầu xin, nhưng thay vào đó Ngài ban cho chúng ta những ơn quan trọng hơn, cần thiết hơn, quí báu hơn, miễn là làm sao mang lại lợi ích tối đa cho cả chúng ta lẫn cộng đồng của chúng ta (gia đình, hội đoàn, giáo xứ, giáo phận, quốc gia, Giáo Hội, thế giới).

Phải chăng đó là lý do, kèm theo lời hứa: "bất cứ ai xin thì sẽ nhận được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ cửa sẽ mở cho", Chúa Giêsu còn nhắc nhở cho thành phần cầu xin cùng Thiên Chúa rằng Thiên Chúa là Cha phải biết lo cho con cái của mình những gì có lợi cho chúng chứ không phải cho chúng những cái tai hại, cho dù chúng có xin mình: "nếu các con, dù là kẻ xấu, còn biết lấy của tốt mà cho con cái, thì huống chi Cha các con, Ðấng ở trên trời, sẽ ban những sự lành biết bao cho kẻ cầu khẩn Người!".

Bởi thế, mỗi lần chúng ta cầu xin cùng Thiên Chúa là Cha chúng ta ở trên trời mà không được như ý thì chúng ta đừng cho rằng lời Chúa Giêsu phán "Hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho... Vì bất cứ ai xin thì sẽ nhận được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ cửa sẽ mở cho" là lời hứa hão huyền, lừa đảo, kẻo chúng ta phải trả lẽ trước mặt Chúa về những ý nghĩ lộng ngôn phạm thượng này.............

Trong Bài Đọc 1 hôm nay, được trích từ Sách Esther, chúng ta thấy hội tụ đầy đủ hai yếu tố tin tưởng và bác ái nơi lời cầu xin của hoàng hậu Esther người Do Thái trong cuộc khủng hoảng của dân tộc bà nơi chốn lưu đầy ở chỗ họ sắp sửa bị tru diệt bởi quyền lực ngoại bang mà chỉ còn duy có một mình bà là người duy nhất có thể cứu vãn tình thế. Đức tin của hoàng hậu Esther được bày tỏ trong lời cầu xin của bà như sau:

"Trong những ngày ấy, nữ hoàng Esther kinh hoàng vì lâm nguy, nên tìm nương tựa nơi Chúa. Bà nài xin Chúa là Thiên Chúa Israel rằng: 'Lạy Chúa con, chỉ mình Chúa là Vua chúng con, xin cứu giúp con đang sống cô độc, ngoài Chúa không có ai khác giúp đỡ con. Con đang lâm cơn nguy biến. Lạy Chúa, con nghe cha con nói rằng Chúa ưu đãi Israel hơn mọi dân tộc, ưu đãi cha ông chúng con hơn bậc tiền bối của các ngài, đã nhận các ngài làm phần cơ nghiệp muôn đời và đã thực thi lời hứa với các ngài".

Bà cầu xin không phải cho riêng bản thân bà cho bằng cho chung dân tộc của bà đang lầm cơn nguy biến hết sức kinh hoàng và khủng khiếp nơi đất khách quê người:

"Lạy Chúa, xin hãy nhớ (đến chúng con) và hãy tỏ mình ra cho chúng con trong cơn gian truân của chúng con. Lạy Chúa là Vua các thần minh và mọi bậc quyền bính, xin ban cho con lòng tin tưởng. Xin đặt trong miệng con những lời khôn khéo trước mặt sư tử, xin Chúa đổi lòng sư tử để nó ghét kẻ thù của chúng con, để kẻ thù ấy và những ai đồng loã với hắn sẽ phải chết. Nhưng phần chúng con, thì xin Chúa ra tay giải thoát chúng con và phù trợ con, vì lạy Chúa, ngoài Chúa là Ðấng thông suốt mọi sự, không ai giúp đỡ con".

Thành quả của lời hoàng hậu Esther cầu xin với đầy đủ hai yếu tố chính yếu là đức tin và bác ái này đã được Thiên Chúa hoàn toàn đáp ứng, ở chỗ dân tộc của bà đã thoát nạn. Bài Đáp Ca hôm nay chất chứa tâm tình tri ân cảm tạ Thiên Chúa là Đấng luôn để ý đến con cái mình và đáp ứng nhu cầu của chúng khi chúng cầu xin cùng Ngài bằng tất cả lòng tin tưởng đầy yêu thương như Ngài mong muốn:

TÔI CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: 1) Lạy Chúa, con sẽ ca tụng Chúa hết lòng, vì Chúa đã nghe lời miệng con xin; trước mặt các Thiên Thần, con đàn ca mừng Chúa, con sấp mình thờ lạy bên thánh điện Ngài.

2) Và con sẽ ca tụng uy danh Chúa, vì lòng nhân hậu và trung thành của Chúa. Khi con kêu cầu, Chúa đã nhậm lời con, Chúa đã ban cho tâm hồn con nhiều sức mạnh.

3) Tay hữu Chúa khiến con được sống an lành. Chúa sẽ hoàn tất cho con những điều đã khởi sự, lạy Chúa, lòng nhân hậu Chúa tồn tại muôn đời, xin đừng bỏ rơi công cuộc tay Chúa.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

​----------------------------------------

 
CÁM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - TBTVUI CN8TN-A PDF Print E-mail

Sống và chia sẻ Lời Chúa CN8TN/A
---------------
THÔNG BÁO TIN VUI # 69- Website ChiaseLoiChua.com
"ĐỪNG LO LẮNG VỀ NGÀY MAI"
* Chuyển các Gia đình –Nhóm - Hội đoàn – Phong trào...
A- Cảm nghiệm Sống và chia sẻ dưới sự dẫn dắt của Thánh Linh:
* Bài đọc 1: Isaia: 49: 14-15 = Ta chẳng quên ngươi bao giờ. "Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau ? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ." (câu. 15)
1/ Chia sẻ những cảm nhận Chúa yêu bạn trong lúc khó khăn ?
2/ Thiên Chúa vẫn lo cho nhân loại những gì trong thế giới này?
3/ Tại sao tôi chưa nhận ra Chúa đang yêu thương tôi hôm nay?

* Bài Tin Mừng: Mt 6: 24-34 = Đừng lo lắng về ngày mai.
"Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống : lấy gì mà ăn ; cũng đừng lo cho thân thể : lấy gì mà mặc..." (câu 25)
1/ Chúa đã lo cho những loài vật Ngài dựng lên như thế nào?
2/ Những tại hại do bạn quá lo lắng cho cuộc sống hiện nay ?
3/ Tôi hay quá lo lắng về cơm ăn, áo mặc, tiền của . Tại sao ?
4/ Trước những biến cố hiện nay, tôi có cảm nghĩ gì về của cải?
5/ Thiên Chúa đang thức tỉnh bạn về địa vị và của cải thế nào?

B- Câu Kinh Thánh đánh động tôi chọn làm Châm ngôn Sống :
TRƯỚC HẾT HÃY TÌM KIẾM NƯỚC THIÊN CHÚA VÀ ĐỨC CÔNG CHÍNH CỦA NGƯỜI, CÒN TẤT CẢ NHỮNG THỨ KIA, NGƯỜI SẼ THÊM CHO. (Câu 33)
* Ngay bây giờ tôi phải làm gì? (So what am I doing/ for Action)
1/ Tôi bình tâm cầu nguyện với Lời Chúa khi gặp túng thiếu, ...
2/ Vợ chồng yên ủi nhau, tránh phàn nàn, kêu ca lúc thất nghiệp.

C - Bạn và tôi cầu nguyện với Lời Chúa và Sống Cầu nguyện:
Lạy Cha, Đức Giêsu đã nói: Đừng lo lắng về ngày mai, ngày mai cứ để ngày mai lo...Nhờ ơn Chúa Thánh Linh, con quyết thực hành Lời Cha dạy trong cuộc sống khó khăn hôm nay. Con noi gương Mẹ Maria thưa với Chúa : "Xin vâng" như lời thiên thần truyền.

Đầy tớ Nguyễn Định - Mời thăm Website: ChiseLoiChua.com

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 39