mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2690
mod_vvisit_counterHôm Qua7508
mod_vvisit_counterTuần Này10198
mod_vvisit_counterTuần Trước55906
mod_vvisit_counterTháng Này168911
mod_vvisit_counterTháng Trước239272
mod_vvisit_counterTất cả11383600

We have: 80 guests online
Your IP: 54.81.244.248
 , 
Today: Jul 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM INH CHUA YEU TOI - YEU THUONG PDF Print E-mail

YÊU THƯƠNG LÀ MỘT CHUYẾN ĐI + GM GB. BÙI TUẦN

Tôi thấy yêu thương là một chuyến đi dài, nhiều nhọc nhằn, có nhiều bất ngờ, với những hậu quả khó lường. Vì thế, tôi luôn nép mình dưới bóng Mẹ Maria.
1.
Khi nhận chức Giám m ục ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi đã chọn cho tôi một Lời Chúa làm khẩu hiệu.
Tôi nhớ trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ của Người rằng: "Thầy trao ban cho anh em một giới răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy yêu thương anh em" (Ga 13, 34).
Có thể là tình hình lúc tôi thụ phong Giám mục là rất phức tạp, nên chính Chúa đã soi cho tôi chọn "Giới luật yêu thương" trích từ Lời Chúa trên đây làm khẩu hiệu, để ơn gọi Giám mục của tôi có phương hướng rõ ràng và chắc chắn.
2.
Tôi đã sống theo hướng đó. Qua 43 năm, bây giờ, tôi nhìn lại ơn gọi đó, tôi thấy yêu thương là một chuyến đi.
Tôi đi từ ngày này sang ngày khác, với niềm khao khát góp được phần nào trong việc xây dựng yêu thương cho những nơi tôi phục vụ. Tôi thấy thế này:
3.
Mỗi ngày là một ngày mới. Mỗi ngày của tôi bắt đầu từ thánh lễ bàn thờ. Trong thánh lễ bàn thờ, tôi được Chúa đốt lên trong tôi niềm khao khát Chúa. Tôi khao khát được gặp Chúa. Tôi khao khát tìm thấy Chúa. Tôi khao khát cho mọi người đều được gặp Chúa, để nhờ Chúa mà được cứu độ và được bình an.
4.
Sau thánh lễ bàn thờ là thánh lễ cuộc đời. Cuộc sống mỗi ngày của tôi được tôi coi là một thánh lễ cuộc đời. Trong thánh lễ cuộc đời, tôi cũng được Chúa đốt lên trong lòng niềm khao khát Chúa.
5.
Cứ thế, ngày nọ sang ngày kia, tôi trở thành con người khao khát Chúa.
Từ khao khát Chúa, tôi khao khát những giá trị đạo đức, trong đó có yêu thương như Chúa đã yêu thương.
Lòng khao khát đó chính là lời cầu nguyện. Chúa thương đến với tôi qua nhiều ngả, nhất là qua Lời Chúa và qua những con người sống yêu thương.
6.
Ngày nào, tôi cũng gặp được Lời Chúa và những người yêu thương. Tôi đón nhận những món quà đó, để đào tạo mình. Đón nhận như thế chính là một việc quan trọng để sống ơn gọi yêu thương.
Tôi cảm tạ Chúa cách riêng, vì nhiều người yêu thương không xa tôi. Họ là người yêu thương, trước khi làm việc yêu thương. Tôi tin họ có Chúa trong mình một cách nào đó.
Khi khiêm nhường đón nhận những gương sáng của họ, tôi cảm thấy mình được hạnh phúc, vì được trở nên tốt hơn, và vì thấy xã hội cũng được bình an hơn.
7.
Từ đón nhận tôi thực thi việc cho đi.
Cho đi của tôi là phục vụ. Tôi phục vụ mọi người, nhất là nhằm mục đích giúp cho họ gặp được Chúa là tình yêu cứu độ giầu lòng thương xót.
Để đạt được mục đích đó, tôi luôn chia sẻ Lời Chúa và luôn đề cao yêu thương.
Yêu thương, nên tôi coi cầu nguyện và hy sinh cho những người mình phục vụ, là điều cần thiết.
Yêu thương, nên tôi coi những việc lành nhỏ bé phục vụ, là một chọn lựa thích hợp cho tôi.
Yêu thương, nên tôi coi thái độ mà Chúa Giêsu đã nói trong dụ ngôn người Samaria tốt lành (x. Lc 10, 29- 37) là điều rất phải quan tâm. Những người bị trọng thương nằm ở vệ đường như được tả trong dụ ngôn, hiện nay là vô số, dưới nhiều hình thức khác nhau. Ai có trái tim yêu thương, sẽ nhận ra họ, để mà cứu họ, không cách này thì cách khác.
8.
Tôi nhớ có lần, ai đó đã nói: Cứu người thì phải cụ thể và quảng đại. Tôi muốn thêm "và cũng phải khôn ngoan". Nếu không khôn ngoan, thì không chừng việc cứu sẽ không có hiệu quả, thậm chí còn có thể trở thành nguy hại cho người mình muốn cứu.
9.
Nói đến khôn ngoan, tôi nghĩ đến khôn ngoan của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần hiện nay đang ban ơn khôn ngoan cho nhiều người, nhiều nhóm, để họ biết cách cứu người theo thánh ý Chúa.
Chỉ có điều là chúng ta có xin vâng sự chỉ dẫn của Chúa Thánh thần hay không.
Rất nhiều lần, khi xét mình, tôi thấy tôi tưởng mình xin vâng Chúa Thánh Thần, nhưng đó là tưởng làm. Tôi phải sửa lại. Cũng Chúa Thánh Thần giúp tôi sửa lại.
10.
Với sự biết mình có nhiều điều cần sửa lại, tôi càng ngày càng nhận ra điều này: "Yêu thương là một chuyến đi. Chuyến đi của yêu thương là rất dài, rất phức tạp. Học mãi vẫn chưa đủ, nhận lãnh mãi vẫn chưa đủ, cho đi mãi vẫn chưa đủ.
11.
Nhưng được chút nào vẫn là hạnh phúc. Tôi cần cảm tạ Chúa vì hạnh phúc đó. Còn phần chưa đủ, thì tôi cậy trông ở Chúa. Như vậy, tôi được bình an, để bước thêm mãi, cho dù chuyến đi sẽ còn dài.
12.
Tôi thấy yêu thương là một chuyến đi dài, nhiều nhọc nhằn, có nhiều bất ngờ, với những hậu quả khó lường. Vì thế, tôi luôn nép mình dưới bóng Mẹ Maria. Xin Mẹ dắt dìu tôi như đứa con bé nhỏ của Mẹ.
13.
Có Mẹ ở bên, tôi thấy trong suốt chuyến đi này, tôi rất cần tỉnh thức và cầu nguyện, để nghe được Chúa Thánh Thần soi đường chỉ lối.
14.
Ngay chính lúc này, khi tình hình đang tăng thêm nhiều bất ổn ngấm ngầm, tôi càng được Mẹ khuyên hãy tỉnh thức và cầu nguyện nhiều hơn, bởi vì yêu thương sẽ gặp rất nhiều trắc trở, do ngoại cảnh và do nội bộ. Nếu chẳng may trắc trở lại do chủ quan của người môn đệ Chúa gây nên, thì sẽ rất nguy hiểm. Nỗi sợ của tôi là chính đáng. Biết sợ chính là một ơn Chúa ban.
15.
Trong một tình hình, mà rất nhiều người không còn sợ Chúa, thì nỗi sợ của tôi được coi là hữu ích cho chuyến đi yêu thương. Tôi sợ, nên tôi bám vào Chúa, tôi tìm đến Chúa, tôi xin Chúa cứu.

Và khi chắc chắn mình được Chúa thương, thì tôi chắc chắn đó là hạnh phúc và hy vọng cho tôi. Hạnh phúc và hy vọng đó theo tôi suốt hành trình yêu thương. Đi về cõi sau, sẽ ở bên Chúa đời đời vô cùng vô tận.

Long Xuyên, ngày 13.4.2018

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI -DUONG VE EMAU PDF Print E-mail

ĐƯỜNG VỀ EMMAU

Trần Mỹ Duyệt

Trong những hình ảnh sau biến cố Phục Sinh, có lẽ đối tôi hình ảnh hai môn đệ trên đường về Emmau gợi lại nhiều suy tư với ứng dụng trong đời sống đạo nhất. Hành trình cuộc sống của tôi cũng giống như những gì đã xảy ra trên con đường Emmau buổi chiều hôm ấy. Có bóng dáng của hy vọng, nhưng cũng có bóng dáng của thất vọng. Có bóng dáng của niềm tin, nhưng cũng có bóng dáng của thử thách.

Tin Mừng theo Luca (Lc 24:13-35) kể lại sau những giờ phút huy hoàng được rước vào thánh thánh Giêrusalem, Chúa Giêsu đã bị môn đệ phản bội, bị bắt, bị đánh đòn, đội mão gai, và bị xử tử hình trên thập giá tại đồi Golgotha. Nhưng rồi tin đồn Ngài đã sống lại càng tạo thêm hoang mang không chỉ đối với dân cư quanh vùng lúc bấy giờ mà còn ảnh hưởng cả đến những kẻ đã tin theo Ngài, trong đó có người như Tông Đồ Tôma, như Cleopas và bạn ông. Thất vọng và hoang mang, hai ông này đã bỏ giấc mộng theo thầy và trở về làng cũ.

Có lẽ cảm tình họ dành cho Chúa là những cảm tình chân thành, và lòng yêu mến của họ là sự liên kết chặt chẽ với Đấng mà họ vẫn hàng trông đợi sẽ có một ngày vinh quang, để họ cũng được hưởng nhờ. Và do đó, sự thất vọng, buồn bã của họ có căn bản và mang tính nhân bản. Cũng chính vì thế mà Chúa Giêsu đã không phiền trách họ, ngược lại đã tìm cách nâng đỡ niềm tin của họ. Ngài đã khai tâm mối nghi ngờ của họ.

Với Tôma, Chúa Giêsu đã củng cố đức tin ông bằng cách cho xem và đụng chạm vào các dấu thương tích của cuộc tử nạn. Ngài đã cho ông mãn nguyện: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây và nhìn vào tay Thầy. Hãy đưa tay ra và thọc vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng tin nữa." (Gioan 20:27). Điều này đã khiến cho Tôma thổn thức: "Lạy Chúa. Lạy Thiên Chúa của con" (28).

Với Cleopas và bạn ông, Ngài đã nhập bọn đồng hành với họ, nhẫn nại hướng dẫn họ về Kinh Thánh, đã nhận lời mời ghé lại nhà họ trong lúc chiều tối hôm đó, và đã cùng họ bẻ bánh. Cũng như Tôma, mắt họ đã bừng tỉnh nhận ra Chúa, để rồi, "Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó" (Luc 24:33). Đã xác nhận sự thật Chúa sống lại: "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simôn" (34). Và "hai ông thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh" (35).

Trên hành trình cuộc sống, trong những buổi chiều về ủ ê, chất chứa những phiền não, những hoang mang cuộc đời, cảm giác con người ai cũng có đôi khi thất vọng, đôi khi nghi ngờ sự hiện diện của Chúa. Ngài có thật và có trong cuộc đời tôi không? Nhưng chỉ khi nào chúng ta dám thách thức Chúa với lòng khiêm tốn tìm Ngài như Tôma: "Trừ khi tôi nhìn thấy dấu đanh nơi tay Ngài, và thọc ngón tay tôi vào những vết đanh ấy, thọc tay tôi vào cạnh sườn Ngài, tôi không tin" (Gioan 20:25). Hoặc chân thành, khẩn khoản mời Ngài ghé thăm nhà mình như hai môn đệ Emmau: "Họ nài ép Người rằng: Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn" (Luca 24:29), lúc đó chúng ta sẽ nhận ra Ngài. Vì Ngài luôn ở bên và ở với chúng ta.

"Vì con đã thấy Thầy, con đã tin; phúc cho những ai không thấy mà tin" (Gioan 20:29). Đường về Emmau là con đường của những ai đang đi tìm sự thật, tìm chân lý. Nhưng rồi ra có mấy lần ta đã thấy Chúa, đã được Chúa đồng hành với mình?

Bỗng lời ca của bài "Trên Đường Emmau" của linh mục nhạc sỹ Thành Tâm đã đem tôi về với những thực tế cuộc đời, cái thực tế mà tôi nhìn trước, nhìn sau, nhìn qua bên phải, nhìn qua bên trái đâu đâu tôi cũng thấy bóng dáng người Lữ Hành Emmau đang cùng đồng hành với tôi.

Trên đường Em-mau, hai người lữ khách bước đi bên nhau. Mộng vàng tan mây, nhọc nhằn lê gót chân buồn đường dài. Này ngài tiến đến, về Em-mau tiến bước theo ngay bên. Họ không trông ai, người lữ khách đó chính là Ngài.

1: Biết mấy lúc chúng ta đi trong cuộc sống mọi ngày, đã gặp Ngài nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc mắt ta không trông không thấy được Ngài: Trong những kẻ nghèo đói.

2: Có những phút thảnh thơi rong chơi ta đã gặp ngài trên vỉa hè nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc chúng ta vô tâm không để ý Ngài: Người ăn xin hèn yếu.

3: Có những buổi sát vai nhanh chân ta bước bên Ngài trên đường về nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc chúng ta vô tâm không để ý Ngài: Người lao công cùng đi.

4: Có những buổi nắng phai rong chơi ta đã gặp Ngài khắp phố phường nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc chúng ta vô tâm không để ý Ngài: Người phu xe gầy vai.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Bài hát đã thức tỉnh tôi là trong mọi biến cố cuộc đời, ngay trong những giờ phút cô đơn, buồn phiền, và cả khi tôi mang nặng mặc cảm tội lỗi, thì Chúa vẫn đang tiến lại gần và Ngài hỏi tôi như đã hỏi hai môn đệ làng Emmau: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?" (17). Và hy vọng tôi không dừng lại ở đó với vẻ mặt buồn rầu, nhưng hãy mở rộng cõi lòng để đón nhận Ngài.

Phục sinh 2018

-------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - NGAY THU CHIN PDF Print E-mail

> TUẦN CỬU NHẬT LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA NGÀY THỨ 9
>
> Thứ Bảy Phục Sinh: Cầu cho những linh hồn nguội lạnh
>
> Ý chỉ cầu nguyện ngày thứ chín:
>
> "Hôm nay, chúng con hãy dâng lên Cha các linh hồn nguội lạnh. Hãy nhận chìm họ vào vực thẳm của lòng thương xót Cha. Những linh hồn này làm Cha đau đớn nhất. Linh hồn Cha tan nát khủng khiếp trong vườn cây dầu cũng vì những linh hồn nguội lạnh này. Họ là lý do Cha phải kêu lên: Lạy Cha xin cất chén đắng này cho Con, nhưng đừng xin theo ý Con mà theo ý Cha. Hy vọng cuối cùng để họ được cứu vớt là biết chạy đến kêu xin lòng thương xót Cha".
>
> Lạy Chúa Giêsu đầy tình thương xót, xin Trái tim Chúa che chở các linh hồn nguội lạnh. Mặc dù họ đã làm cho Chúa ngao ngán nhưng xin Chúa ban ơn cho họ trở lên ngọn lửa sốt mến. Ôi lạy Chúa Giêsu đầy nhân hậu, hãy dủ lòng thương xót bao la để lôi kéo họ trở về tình yêu nồng cháy của Chúa, và xin Chúa ban cho họ tình yêu thánh thiện cậy vì công nghiệp Chúa.
>
> "Happy moment, seek God.
>
> Quiet moment, worship God.
>
> Painful moment, trust God.
>
> Every moment, thank God."
>
> Tuyet Van
> --
> You received this message because you are subscribed to the Google Groups "Linh Thao Tin Yeu" group.
---------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI-LONG CHUA TX PDF Print E-mail

Long Tran

Kính gởi:

Tập San: "Nhờ Mẹ đến với Chúa"

Số tháng 4 -2018 - Chủ đề "Lòng Chúa Thương Xót"

để cùng đọc, suy niệm, chia sẻ, hiệp thông cầu nguyện cho nhau,

Vui lòng chuyển cho người khác cùng đọc

Và mở trang web tinthac.net để cầu nguyện LCTX và nghe Lời Chúa mỗi ngày.

Kính chúc tràn đầy Ân Sủng và Bình An nơi Lòng Chúa Thương Xót, qua lời chuyển cầu của Đức Maria, Mẹ của lòng xót thương.

Lm. Giuse Trần Đình Long

Giáo Điểm Tin Mừng-Nhà Bè

"Tình yêu không phân biệt con người. Chỉ có con người phân biệt tình yêu.

Vì thế, yêu thương là hành vi tự do nhất"

(Đức cố TGM Phaolô Bùi Văn Đọc- Ông nội của Giáo Điểm Tin Mừng)

MỘT NGÀY, MỘT NĂM VÀ ĐỜI NGƯỜI !!!

- Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.

- Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.

- Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.

- Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại ...

- Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại.

- Sau 20 tuổi, thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.

- Sau 30 tuổi, thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.

- Sau 40 tuổi, thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau, học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.

- Sau 50 tuổi, thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang.

- Sau 60 tuổi, thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.

- Sau 70 tuổi, thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi.

- Sau 80 tuổi, thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.

- CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU...

- NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC, THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ ...

- TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ ...

Tap San Nho Me thang 4-2018.pdf
2MB

-------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI -QUY LUAT SU SONG PDF Print E-mail

Cảm nghiệm Tình Chúa Yêu Tôi :

> QUY LUẬT SỰ SỐNG
>
> Cái chết của ông Y Rabin, Thủ Tướng Israel ngày 3/11/1995 đã làm cả thế giới chấn động. Những người Do Thái quá khích giết ông, vì họ không chấp nhận công trình hòa bình ông đang kiến tạo với Palestine và các nước vùng Trung Đông. Cái chết của ông Rabin làm cho thế giới nhớ lại cái chết của Mahatma Gandhi 50 năm trước đây: một người thanh niên Ấn Giáo quá khích đã sát hại vị Cha già của dân tộc Ấn, vì anh không thể chấp nhận việc ngài tha thứ và dạy tha thứ cho người Hồi Giáo. Người ta cũng không thể quên cái chết của Mục sư Martin Luther King năm 1968, vì đã tranh đấu cho quyền bình đẳng của người da đen bằng phương pháp ôn hòa và bất bạo động. Lịch sử nhân loại đã được viết bằng máu của biết bao gương mặt kiến tạo hòa bình như thế.

Liệu người ta có thể xếp cái chết của Chúa Giêsu vào hạng những cái chết vì hòa bình không? Đâu là lý do khiến Chúa Giêsu phải chết, một cái chết cũng mang tính cách mạng như chính cuộc sống và sự điệp của Ngài?
>
> Chúa Giêsu đã chịu treo trên thập giá giữa hai tên trộm cướp. Thời Đế quốc Rôma cai trị Palestine có biết bao người đã chết như thế, nhưng cái chết của Chúa Giêsu có lý do sâu xa hơn bất cứ một cái chết nào. Chúa Giêsu đã có thể lẩn tránh được một cái chết như thế: Ngài đã làm cho kẻ chết sống lại được, thì việc thoát tay kẻ thù đối với Ngài không phải là chuyện khó. Ngài cũng có thể tránh được một cái chết như thế bằng cách thay đổi thái độ đối với những kẻ đang tìm cách hãm hại Ngài. Nhưng Chúa Giêsu đã không hành động như thế. Các sách Tin Mừng thuật lại rằng Ngài đã tự nộp mình cho kẻ thù. Ngài chết để giải phóng con người khỏi tội lỗi và sự chết. Một cuộc giải phóng vượt lên trên và bao trùm mọi thứ giải phóng khác. Từ nay, với cái chết của Chúa Giêsu, sự chết không còn là một thực tại đáng sợ nữa, nhưng nó là cửa ngõ dẫn vào cuộc sống vĩnh cửu.
>
> Thánh Gioan hôm nay đã dùng hình ảnh quen thuộc để diễn tả ý nghĩa đích thực của cái chết của Chúa Giêsu: hình ảnh của một hạt giống bị mục thối đi trong lòng đất để dẫn đến một mùa gặt phong phú. "Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình, còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều bông hạt khác." Cũng vậy, những đau thương Chúa Giêsu sắp trải qua sẽ không kết thúc ở một cái chết cằn cỗi mà sẽ dẫn đến sự phì nhiêu sung mãn của sự sống lại, một sự sống có khả năng tập họp mọi dân nước trong Nước Trời.
>
> Là quy luật, là chân lý Chúa Kitô mạc khải, làm sao con người chúng ta có thể tránh né? Mặc dầu biết rõ mình phải nứt nẻ, bứt phá, lột xác, phải chết đi, mới góp phần làm phát sinh sự sống. Thế nhưng chúng ta vẫn thường coi trọng và bảo vệ cái cũ, những gì là quen thuộc, dễ dãi, dễ chịu hơn là đổi mới. Sống giữa một xã hội đang chủ trương đổi mới, thế mà chỉ mới đặt lại vấn đề đổi mới một số tư tưởng, cách làm ăn, tổ chức đời sống xã hội... cũng đủ làm chúng ta e ngại, lo âu. Nói chi đến thay đổi cả nếp sống trước đây vẫn được tôn trọng. Định luật của sự sống là đổi mới. "Hat lúa phải mục nát đi trong lòng đất mới nảy sinh nhiều bông hạt." Chúa Giêsu đã nói đến cái chết của Ngài như một điều kiện cần thiết để đem lại sự sống mới cho mọi người. Ngài phải chết đi để các Kitô hữu được sống, để muôn dân trở thành tín hữu và tất cả đều được cứu chuộc.
>
> Còn bạn, được mời gọi theo Chúa Giêsu, đừng quên định luật căn bản của sự sống, đó là: "Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, còn ai bằng lòng mất sự sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho cuộc sống muôn đời" (Ga 12,25). Đi theo Chúa Giêsu đòi hỏi người môn đệ của Ngài phải chia sẻ cuộc sống và cả cái chết của Ngài. Bài học của thập giá đó là đã có những cái chết không uổng công mà trái lại còn nảy sinh nhiều hoa trái, đó là cái chết vì tình thương, vì hạnh phúc, vì sự cứu độ của kẻ khác, vì sự giải phóng con người đồng loại, vì những cái gì còn đáng quý hơn cả chính mạng sống của mình, vì chính nghĩa, vì công lý, vì hòa bình, vì đức tin...
>
> Ở đây, Chúa Giêsu đặt chúng ta trước một thang giá trị. Chính khi con người biết vượt ra khỏi cái vỏ ích kỷ để sống một cuộc sống quảng đại, vì người khác, dù có phải vì thế mà hy sinh cả mạng sống của mình, con người đã thực sự bước vào cuộc sống mới. Điều Chúa đòi hỏi nơi những kẻ muốn đi theo Ngài thì Ngài thực hiện nơi chính bản thân Ngài.
>
> Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy rõ ý nghĩa cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá. Ngài chết là để đi vào vinh quang của Chúa Cha và trở thành Đấng ban sự sống cho chúng ta. "Nếu ta cùng chết với Ngài, ta sẽ sống với Ngài. Nếu ta cùng đau khổ với Ngài, ta sẽ thống trị với Ngài" (x. Tin Mừng 2,8-12). Ai ham sống, sợ chết, sẽ đánh mất tất cả. Người dám theo Chúa Giêsu mà đánh đổi cuộc sống hiện tại, sẽ được cuộc sống muôn đời.
>
> Trích trong "Niềm Vui Chia Sẻ"
>---------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 48