mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4768
mod_vvisit_counterHôm Qua6351
mod_vvisit_counterTuần Này4768
mod_vvisit_counterTuần Trước43828
mod_vvisit_counterTháng Này107126
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12140338

We have: 83 guests online
Your IP: 54.163.20.57
 , 
Today: Nov 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - THU TU NGÀY 04-7-18 PDF Print E-mail

Sống đức tin với lòng biết ơn hân hoan, chứ không phải theo bổn phận như nô lệ

Đức Thánh cha gửi sứ điệp hy vọng cho các đại diện tham dự Olympic Đặc biệt

Ngày 4 tháng 7 năm 2018

Chúa luôn yêu thương và rộng lượng trao ban trước, trước khi yêu cầu chúng ta tuân giữ các giới răn của Ngài, là lời dạy của người cha yêu thương chỉ cho mọi người cách sống đúng đắn, Đức Thánh cha Phanxicô nói.

"Đời sống Kitô hữu trước hết là lòng biết ơn dành cho người cha rộng lượng", không phải là đau khổ, ép buộc tuân giữ một loạt các bổn phận, Đức Thánh cha nói hôm 27-6 tại buổi tiếp kiến chung ở Quảng trường Thánh Phêrô. Đây là buổi tiếp kiến chung cuối cùng trước khi bước sang tháng 7.

Trước khi đi xe qua quảng trường chào khách hành hương, Đức Thánh cha gặp gỡ những người bệnh tật đau yếu được cho ngồi trong hội trường Phaolô VI có trang bị máy lạnh, để họ có thể thoải mái theo dõi bài chia sẻ giáo lý trong quảng trường qua các màn hình video lớn.

Sau khi chào đám đông, ngài nói với một nhóm hành hương đến Rôma do nhóm Sáng kiến Giới trẻ Công giáo Khiếm thính châu Mỹ tổ chức rằng mọi giáo hoàng và "Chúa dành một nơi đặc biệt trong tim cho những người khuyết tật".

Ngài còn chào các đại diện tham dự Olympic Đặc biệt, đốt đuốc từ ngọn lửa Olympic Đặc biệt và nói: "Tôi cầu nguyện xin cho ngọn lửa Olympic này trở thành dấu chỉ hân hoan và hy vọng trong Chúa, là Người ban ơn hiệp nhất và hòa bình cho con cái của Ngài".

Sau đó, Đức Thánh cha tiếp tục loạt bài nói chuyện nói về 10 Điều răn, suy niệm về việc Chúa giải thoát dân ngài khỏi ách nô lệ ở Ai Cập trước, rồi ban các điều răn cho ông Môsê.

"Chúa không hề đòi hỏi mà không trao ban trước. Không bao giờ. Ngài cứu trước, sau đó mới yêu cầu" chúng ta tuân giữ giới răn của ngài, vốn là "những lời yêu thương của một người cha" dành cho con cái để con cái có thể bước đi trên con đường đúng đắn trong đời.

Đây là "bí quyết" trong cách tiếp cận của Kitô hữu, vốn là phương pháp của Chúa Giêsu – để nhận biết một người được người cha yêu thương và đáp lại bằng cách yêu thương tha nhân, Đức Thánh cha giải thích. Chúa Giêsu "không bắt đầu từ chính mình, nhưng từ Chúa Cha", ngài nói thêm.

Các dự án hay nỗ lực bị thất bại khi xuất phát từ tính ích kỷ, không phải từ "lòng biết ơn" dành cho Chúa, Đức Thánh cha khẳng định.

Nền tảng của mọi việc Kitô hữu làm không dựa trên ý thức trách nhiệm: "Tôi phải làm việc này, việc này, việc này ...".

"Không. Nền tảng của bổn phận này là tình yêu Chúa, Người Cha trao ban trước rồi mới ra lệnh", đó là một tình huống dựa trên mối quan hệ và trải nghiệm bản thân giữa người cha và người con.

"Áp đặt lề luật trước mối quan hệ như thế không giúp ích gì cho hành trình đức tin. Làm sao một người trẻ lại có thể muốn trở thành Kitô hữu nếu chúng ta bắt đầu bằng những bổn phận, nhiệm vụ, cứng nhắc mà lại không bắt đầu từ sự giải thoát?"

"Trở thành Kitô hữu là một hành trình giải thoát. Các giới răn giải thoát anh chị em khỏi tính ích kỷ, và giải thoát anh chị em vì có tình yêu Chúa thăng tiến anh chị em".

Đào tạo Kitô hữu không phải là nói về quyết tâm, nhưng là về mở rộng vòng tay đón nhận ơn cứu chuộc và để mình được mọi người yêu mến.

Đức Thánh cha nói mọi người cần tự hỏi: "Chúa đã làm bao nhiêu điều tốt đẹp cho tôi?" Nhận ra tất cả những ơn huệ này sẽ "giải thoát chúng ta".

Nhưng cũng có thể nhiều người chưa có trải nghiệm giải thoát này, và họ vẫn sống đức tin theo ý thức trách nhiệm – một lối sống đạo đức "giống như nô lệ" không giống như con cái của Chúa.

Khi đó người ta lại kêu gào xin Chúa giải thoát họ.

"Chúng ta không tự cứu mình được, nhưng chúng ta có thể bắt đầu bằng cách cầu xin: 'Lạy Chúa xin hãy cứu con. Lạy Chúa hãy chỉ lối cho con. Lạy Chúa xin thương con. Lạy Chúa xin cho con một ít niềm vui'".

Tùy từng cá nhân cầu xin cứu giúp, cầu xin giải thoát khỏi tính ích kỷ, tội lỗi và sự ràng buộc của ách nô lệ. "Lời kêu cầu này rất quan trọng; đó là lời cầu nguyện, sự nhận thức về những gì vẫn còn bị áp bức và chưa được giải thoát trong con người chúng ta".

Chúa đang đợi nghe tiếng kêu cầu giải thoát và cứu rỗi của mọi người; "Ngài muốn phá bỏ xiềng xích cho chúng ta. Chúa không kêu gọi chúng ta sống trong sự áp bức, nhưng trong tự do và sống với lòng biết ơn, vui vẻ vâng lời" Chúa là Người đã ban nhiều hơn bất kỳ người nào có thể đền đáp, Đức Thánh cha giải thích.
UCAN Vietnam

--------------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YRU TOI- CN13TN-B 01-7-18 PDF Print E-mail

CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI

ĐỨC TIN SẼ CỨU CHỮA CON : TIN MỪNG MC 5, 21-43

"Ai tin vào Ta sẽ có sự sống đời đời." Chúa Giêsu bảo chúng ta như thế, nhưng không phải ai cũng tin và đón nhận lời nói này. Đối với kém lòng tin và không tin vào Thiên Chúa thì câu nói này trở nên vô nghĩa.

Một người vô thần giàu có, rất thích leo núi. Ngày kia, ông leo lên ngọn núi cao, bị trượt chân té ngã lăn từ đỉnh núi xuống. Nhưng may mắn, ông ta bám được một cành cây nằm chơ vơ giữa đỉnh cao và vực thẳm. Nếu ông buông tay ra, thì ông sẽ chết. Trong lúc chỉ còn chờ chết, một ý nghĩ chợt đến với ông, ông nghĩ đến Chúa và nhờ Chusa cứu giúp. Thế là ông ta kêu lớn tiếng: "Lạy Chúa, xin cứu con." Không gian vẫn thinh lặng, ông sợ hãi và kêu xin Chúa tha thiết hơn: "Lạy Chúa, nếu quả thật Chúa hiện hữu, thì xin Chúa hãy cứu con. Con hứa sẽ tin Chúa và nói cho những người khác tin Chúa".

Sau một hồi lặng thinh, bỗng nghe tiếng vang vội từ vực thẳm đến núi cao: "Khi gặp hoạn nạn, thì ai cũng cầu xin Ta như thế". Người vô thần đáp: "Không, Lạy Chúa, nghìn lần không, con không giống như những người khác. Chúa không thấy sao, con đã tin từ khi con nghe tiếng Chúa phán. Xin Chúa hãy cứu con đi, con sẽ ca ngợi quyền năng Thiên Chúa cho đến tận cùng trái đất". Chúa đáp: "Con hay lắm, Ta sẽ cứu con. Vậy con hãy buông tay ra đi". Người vô thần lại la to hơn: "Chúa tưởng tôi điên sao?"

Một thông điệp cho ta thấy, người vô thần này, muốn được cứu sống lúc gặp hiểm nguy, khi không còn gì để tự cứu lấy mình. Nhưng ông ta không tin vào lời Chúa nói. Đức tin của ông còn yếu kém. Một điều nữa cho thấy, con người chỉ đến với Chúa khi mình không còn gì để bám khi cái chết gần kề.Trái ngược với ông trưởng hội đường, tên là Giairô, ông ta đến sụp lạy và van xin Chúa Giê-su cứu con gái ông ta vì con gái ông ta đang hấp hối. Trước nỗi đau khổ người cha sắp mất đi đứa con gái yêu quý. Người nhà đến báo cho ông trưởng hội đường: "Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?"

Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, Người bảo ông trưởng hội đường rằng: "Ông đừng sợ, hãy cứ tin". Chúa Giêsu đến nhà ông trưởng hội đường, và Ngài thấy người ta khóc lóc kêu la. Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: "Talitha, Koumi", nghĩa là: "Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!" Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay. Mọi người sửng sốt kinh ngạc. Còn hạnh phúc nào hơn khi nhìn thấy đứa con gái sống lại, nhờ lời cầu xin của người cha.


Cùng trong bối cảnh đó, người đàn bà bị bệnh băng huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người. Lập tức, huyết cầm lại và bà đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu quay lại đám đông mà hỏi: "Ai đã chạm đến áo Ta?". Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự việc đã xảy ra nơi mình, bà đến sụp lạy và thú nhận với Người sự thật. Người bảo bà: "Hỡi con, đức tin của con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh".

Hai câu chuyện xẩy ra cùng một cảnh, đó là việc Chúa Giêsu chữa lành bệnh cho một em bé 12 tuổi được sống lại, và người phụ nữ bị băng huyết 12 năm đã nói với chúng ta điều gì? Bài học lớn nhất cho chúng ta đó là "đức tin." Để được chữa lành bệnh, Chúa đòi hỏi chúng ta phải có lòng tin vào Ngài. Chúa cần sự cộng tác và ước muốn của chúng ta. Sự phó thác và tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa. Nghe ra có vẻ dễ dàng, nhưng khi mang căn bệnh ác tính, chúng ta có đủ can đảm để tin tưởng vào Thiên Chúa không? Chẳng hạn một người bị bệnh ung thư giai đoạn cuối, nỗi đau đớn và lo sợ thường làm cho bệnh nhân mất niềm tin. Câu hỏi lớn nhất chính là đức tin.

Chúng ta hay đặt câu hỏi có Thiên Chúa không? Tại sao tôi phải chịu bệnh tật thế này? Trước đau khổ và cái chết, Chúa Giê-su không giải thích hay giáo huấn họ phải làm gì? Nhưng Ngài đối diện với đau khổ bằng cách là cứu chữa và giải phóng đau khổ. Cụ thể Ngài cho con gái ông Giairo sống lại và chữa lành bệnh cho người đàn bà bị băng huyết.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH: Đời phù sinh, kiếp người phải trải qua bể khổ. Khổ vì nghèo, khổ vì bệnh tật, khổ vì mất đi người cha, người mẹ, người con. Đó là quy luật kiếp người. Có sinh ắt có tử. Không ai sống mãi trên thế gian này. Kiếp người là vô thường. Vạn vật đều đổi thay thì con người cũng phải đi theo vòng xoay của trời đất. Ngay cả Chúa Giê-su, Ngài cũng đã trải qua đau khổ, trải qua cái chết, để bước vào sự sống đời đời, bước vào sự phục sinh vinh quang. Đau khổ thì không trường tồn, nó sẽ qua đi. Chết không phải là hết, nhưng là bước vào sự sống mới cho ai tin vào Chúa. Chính đức tin sẽ cứu chữa chúng ta. Amen.
Lm. John Nguyễn.

----------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI -CONG TAC VOI ON CHUA PDF Print E-mail

Kristie Phan

CỘNG TÁC VỚI ƠN CHÚA

Chuyện kể rằng một bà già bị đau răng, bà đã làm Tuần chín ngày để kính thánh Antôn, vì người ta nói: Thánh Antôn "chuyên trách" về bệnh này.
Hết tuần chín ngày bà vẫn còn đau. Lúc đó một vị linh mục đến thăm. Bà liền hỏi:
- Xin cha nói cho con biết: có phải thánh Antôn chuyên trách bệnh đau răng không?
Vị linh mục nói:
- Bà hãy nghe tôi: Đây là địa chỉ của nha sĩ. Hãy đến đó và nói là tôi giới thiệu, họ sẽ làm không công cho bà.
Bà già la lên:
- Trời đất ơi, một ông linh mục vô thần.
Thánh Antôn tự nhủ:
- Kể ra cũng đau lòng, để nhận lời cầu nguyện của bà, chính ta đã gởi đến cho bà vị linh mục này. Thế mà...!
****************************** ****
Nếu bà già trong câu chuyện suy niệm bài Tin Mừng hôm nay, chắc bà sẽ không làm cho thánh Antôn phải thất vọng. Người phụ nữ xuất huyết trong bài Tin Mừng và bà già đau răng trong câu chuyện trên, cả hai đều tin tưởng vào Chúa. Nhưng niềm tin của họ có sự khác biệt rất lớn. Người phụ nữ xuất huyết nghĩ mình phải làm điều gì đó chứ không chỉ tin suông. Bà đến với Chúa chứ không chờ Chúa đến với mình. Bà già đau răng thì cầu nguyện rồi chờ phép lạ. Bà không chịu làm gì nữa.

Ông Giairô cũng tin rằng Chúa có thể cứu sống con gái ông. Ông làm hết sức mình. Con gái ông hấp hối không thể đến với Chúa được, nên ông đã xin Chúa đến chữa cho con gái ông.

Cộng tác với ơn Chúa là điều kiện để Chúa ban ơn. Chúng ta không thể chỉ thụ động chờ Chúa làm phép lạ, nhưng hãy sử dụng hết những phương tiện bình thường Chúa ban. Phần còn lại tùy Chúa định liệu cho ta. Thánh Ignatio de Loyola đã cho chúng ta lời khuyên bất hủ này: "Hãy làm như thể mọi việc tùy thuộc chúng ta, và hãy cầu nguyện như thể mọi việc tùy thuộc Thiên Chúa." Mc Kenzie nói: "Khi ta cố gắng làm những gì có thể, Thiên Chúa sẽ làm những điều ta không thể."

Thiên Chúa ban cho chúng ta quyền tự do, Người không thể thúc ép, nhưng để chúng ta toàn quyền sử dụng tự do của mình. Thiên Chúa không đối xử với chúng ta như những con bù nhìn, nhưng luôn coi trọng chúng ta như những cộng tác viên của Người.

Trong các phép lạ Chúa làm, Người đều cần sự cộng tác của con người.

- Trong tiệc cưới Cana, Chúa chỉ làm phép lạ khi người ta đã "múc nước đổ đầy các chum" (Ga 2,7).
- Trong phép lạ về bánh, Người chỉ làm cho bánh hóa nhiều khi "có 5 chiếc bánh và 2 con cá" (Mc 6,35-43).
- Khi chữa mắt cho người mù, Người chỉ thoa bùn vào mắt anh, còn phần anh phải đi rửa ở hồ Silôê mới được sáng mắt (Ga 9,1-40).

Thiên Chúa muốn chúng ta sử dụng hết các khả năng của mình, và Người sẵn sàng can thiệp khi cần. Ngạn ngữ Tây phương có câu: "Hãy tự giúp mình trước rồi Trời sẽ giúp sau."

***********************
*CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa yêu thương chúng con với trái tim của người cha người mẹ, Chúa để chúng con hoàn toàn tự do đáp lại tình yêu Chúa. NHỜ THÁNH THẦN cho chúng con luôn biết sống ngoan ngoãn, thảo hiếu, đẹp lòng Chúa. CON QUYẾT TÂM cộng tác với ơn Chúa, để được Chúa ban thêm ơn trợ giúp trong những cơn gian nan khốn khó. Amen!

Thiên Phúc - Trích trong "Như Thầy Đã Yêu"

---------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - 19-6-2018 PDF Print E-mail

Kim Vu < This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

On Jun 18, 2018, at 10:06 AM, 'Van Vu' via Linh Thao Tin Yeu wrote:

>
> Thi sĩ Lamartine của Pháp có kể lại một giai thoại như sau: Một hôm, tình cờ đi qua một khu rừng, ông nghe một âm thanh kỳ lạ. Cứ sau mỗi tiếng búa gõ vào đá lại vang lên một tiếng "Cám ơn". Ðến gần nơi phát ra âm thanh, thi sĩ mới nhận thấy một người thợ đang miệt mài làm việc. Cứ mỗi lần gõ vào phiến đá, ông lại thốt lên "Cám ơn'.
>
>
> Thi sĩ Lamartine mới nấn ná đến trò chuuyện, người thợ đập đá giải thích: "Tôi cảm ơn Chúa". Ngạc nhiên về lòng tin của một con người mà cuộc sống hẳn phải lầm than lam lũ, thi sĩ mới nói: "Giả như bác được giàu có, thì tôi hiểu tại sao bác không ngừng thốt lên hai tiếng cám ơn. Ðằng này, Thiên Chúa chỉ nghĩ tới bác có mỗi một lần duy nhất đó là lúc Ngài tạo nên bác. Sau đó, Ngài ban cho bác có mỗi cái búa này để rồi không còn ngó ngàng gì đến bác nữa. Thế thì tại sao bác lại mỏi miệng để cám ơn Ngài?".
>
> Nghe thế, người đập đá mới hỏi vặn lại thi sĩ: "Ngài cho rằng Chúa chỉ nghĩ đến tôi có một lần thôi sao". Thi sĩ Lamartine bèn thách thức: "Dĩ nhiên, Chúa chỉ nghĩ đến bác có mỗi một lần mà thôi".
>
> Người thợ đá nghèo, nhưng đầy lòng tin, mới mếu máo thốt lên: "Tôi nghĩ rằng điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả. Ngài nghĩ rằng Thiên Chúa đã đoái thương đến một người thợ đá thấp hèn như tôi, dù chỉ một lần thôi. Vậy không đủ cho tôi cám ơn Ngài sao? Vâng, cám ơn Chúa, cám ơn Chúa". Nói xong, ông bỏ mặc cho thi sĩ đứng đó và tiếp tục điệp khúc quen thuộc của ông, vừa đục đá vừa tạ ơn Chúa.
>
> Thiên Chúa yêu thương con người. Ðó là bài ca mà chúng ta không chỉ hát lên trong mùa Giáng Sinh, mà phải được lập lại trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Nhưng khi chúng ta nói: Thiên Chúa yêu thương con người, điều đó trước hết phải có nghĩa là Ngài yêu thương tôi. Thiên Chúa không yêu thương con người bằng một cách chung. Thiên Chúa yêu thương mỗi người bằng một tình yêu cá biệt, riêng rẽ. Ðiều đó cũng có nghĩa là mỗi người là một chương trình trong trái tim của Thiên Chúa.
>
> Ðối với Thiên Chúa, không có đám đông vô danh, cũng không có những con số. Ngài gọi mỗi người bằng tên gọi riêng... Chúng ta không thể đo lường Tình Yêu của Thiên Chúa bằng thước đo hẹp hòi, thiển cận của chúng ta. Trong Tình Yêu Quan Phòng của Ngài, mỗi một con người là một chương trình và mỗi một chương trình đều cao cả.

Thiên Chúa không tạo dựng chúng ta theo một khuôn mẫu, mà theo một chương trình riêng cho mỗi người. Mỗi một biến cố xảy đến đều được Ngài sử dụng để đem lại điều thiện hảo cho chúng ta. Nói như thánh Phaolô, Thiên Chúa quy mọi sự về điều thiện cho những kẻ Ngài yêu thương. Cũng chính vị thánh này nói: "Tất cả nọi sự đều là ân sủng của Chúa".
>
> Trích sách Lẽ Sống
>------------------------------

 
CAM NGHEM TINH CHUA YEU TOI- CN11TN-B PDF Print E-mail

Tin tưởng và hy vọng vào sức mạnh của Lời Chúa
17/06/2018 Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

TIN MỪNG (Mc 4, 26-34)

Bước vào Chúa nhật thứ XI thường niên B, Chúa Giêsu trình bày cho chúng ta hai hình ảnh tuyệt đẹp và giầu ý nghĩa về sức mạnh của Lời Chúa là : dụ ngôn hạt giống tự mình mọc lên và dụ ngôn hạt cải (x. Mc 4, 26 – 34).

Đây là những hình ảnh bình dân quen thuộc đối với người Do thái sống đời nhà nông, quen với việc gieo hạt, tưới nước và thu hoạch. Chúa Giêsu sử dụng những gì nhà nông biết được để giúp họ làm quen và hiểu mầu nhiệm Nước Trời, đồng thời mời gọi người ta hy vọng và tin tưởng và sức mạnh của Lời Chúa là Thiên Chúa quyền năng (x. Ed 17, 22 – 24).

Thật vậy, Chúa Giêsu mạc khải điều gì đó về nước thiêng liêng của Người. Trong ngụ ngôn thứ nhất, Chúa nói với họ: "Nước Thiên Chúa giống như người kia đã gieo hạt xuống đất" (Mc 4, 26). Sự chú ý được qui về sự kiện hạt giống, một khi được gieo trong lòng đất, tự nó nảy mầm và lớn lên, dù nông dân ngủ hay thức. Ông tin tưởng nơi tiềm năng ở trong chính hạt giống và sự màu mỡ của đất đai. Và Chúa dẫn vào dụ ngôn thứ hai, "Chúng ta sẽ lấy gì mà hình dung nước Thiên Chúa? (...) Nước đó giống như hạt cải" (Mc 4,30).

Phần lớn chúng ta hầu như không có điểm chung với những người sống đương thời với Chúa Giêsu. Tuy nhiên, những dụ ngôn này tiếp tục có một tiếng vang trong thời đại chúng ta, vì sau khi gieo giống, tưới nước và thu hoạch, chúng ta có được điều Chúa Giêsu nói với chúng ta: Thiên Chúa đã đặt để điều gì đó thiêng liêng trong lòng chúng ta .

Nước Thiên Chúa là gì? Thưa là chính Chúa Giêsu. Và tâm hồn chúng ta là nơi thiết yếu Nước Thiên Chúa ngự trị. Thiên Chúa muốn sống và lớn lên trong lòng chúng ta ! Hãy tìm kiếm sự khôn ngoan của Thiên Chúa và vâng theo sự khôn ngoan của Thiên Chúa ; nếu chúng ta làm, thì cuộc sống của chúng ta sẽ có được sức mạnh và cường độ khôn lường.

Nếu chúng ta đón nhận ân sủng của Thiên Chúa, sự sống thần linh sẽ triển nở trong ta như hạt giống lớn lên trên cánh đồng. Eckhart, vị thầy huyền bí thời Trung Cổ đã nói rất hay : "Hạt giống của Thiên Chúa ở trong chúng ta. Nếu nhà nông thông minh và cần cụ chịu khó, hạt giống sẽ lớn lên và trở thành Thiên Chúa. Hạt lê trở thành cây lê; hạt cau trở thành cây cau ; hạt giống của Thiên Chúa trở thành Thiên Chúa".

Thật vậy, hạt giống là biểu tượng Lời Chúa, và dụ ngôn này nhắc nhớ sự phong phú của Lời Chúa. Như hạt giống khiêm hạ phát triển trong lòng đất, Lời Chúa cũng hoạt động trong tâm hồn người lắng nghe nhờ sức mạnh của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã gieo Lời Ngài là hạt giống vào thửa đất là tâm hồn chúng ta, nếu Lời Chúa được đón nhận, thì chắc chắn sẽ mang lại hoa trái, vì chính Thiên Chúa làm cho Lời Ngài nảy mầm và tăng trưởng.

Dụ ngôn thứ hai dùng hình ảnh hạt cải. Tuy là hạt bé nhỏ nhất trong các thứ hạt, nhưng lại đầy sức sống và tăng trưởng đến độ trở thành cây cao lớn nhất trong các thứ cây trong vườn (x. Mc 4,32), trở thành nơi cho "chim trời" ẩn núp không có mục đích gì hơn là giúp cho chim trời sống thoải mái và bình an! Nước Thiên Chúa là như thế: một thực tại rất nhỏ bé nói theo kiểu phàm nhân và bề ngoài không có gì là đáng kể. Hình ảnh này nhấn mạnh đến Nước Thiên Chúa ở trong chúng ta, và hạt cải nhỏ bé sẽ trở thành một cái cây lớn, trong đó chim trời đến làm tổ, ám chỉ tình yêu vô cùng của Thiên Chúa được ban nhưng không cho chúng ta. Vương quốc của Thiên Chúa sẽ lan rộng đến tất cả các quốc gia trên khắp thế giới và người ta tìm đến trú ẩn nơi một Kitô giáo tốt lành.

Ơn gọi của Giáo Hội Chúa Giêsu Kitô không phải là để trở nên mạnh mẽ. Trở nên vĩ đại, không phải là ơn gọi của Chúa Kitô. Giáo hội không tìm cách trở thành bình đẳng của các vương quốc thế trần : đó không phải là sứ mạng của Giáo hội, càng không phải là chứng nhân mà Thiên Chúa mong muốn nơi Giáo hội. Dụ ngôn nói rằng chim trời đến ẩn núp. Đây không phải là sự bành trướng nhưng là sự hiếu khách. Nước Trời không đến để áp đặt lên con người, nhưng đón nhận họ. Trong cây sự sống hoặc cây mà cho phép loài chim đến đậu rồi bay đi và đôi khi được đón nhận ở đó cho đến ngày làm tổ, đẻ ấp trứng và sự sống bắt đầu hình thành.

*SUY TƯ VÀ QUYẾ TÂM HÀNH ĐỘNG: Trong bước đường thiêng liêng, TÔI thường có thói quen mơ tưởng những điều được coi là vĩ đại. Và rồi thất vọng. Không, TÔI phải tin tưởng và hy vọng. Niềm hy vọng nơi qua đức tin và lòng mến, cho phép TÔI khám phá ra Thiên Chúa bao bọc, khiến TÔI không nản lòng hay thất vọng trong việc truyền giáo, nhưng giữ vững niềm tin vào Thiên Chúa, Đấng sẽ dẫn dắt mọi sự đến thành toàn mà Ngài đã khởi đầu. Dù điều gì xảy ra  đi chăng nữa, thì đời BẠN VÀ TÔI đã được đồng hành bởi lời hứa đáng tin này: "Nếu ta cùng chết, ta sẽ cùng sống! Nếu ta chịu đựng, ta sẽ đồng trị. Nếu ta chối Ngài, Ngài sẽ chối ta" (2Tm 2, 11-12).

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là Ðấng đã đón nhận hạt giống Lời Chúa như một "thửa đất phì nhiêu".  Chúng con quyết tâm noi guong Mẹ yêu mến Chúa bằng cách đọc và sống LỜI CHÚA MỖI NGÀY. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 50