mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay658
mod_vvisit_counterHôm Qua8281
mod_vvisit_counterTuần Này40698
mod_vvisit_counterTuần Trước55817
mod_vvisit_counterTháng Này153020
mod_vvisit_counterTháng Trước157742
mod_vvisit_counterTất cả9211327

We have: 44 guests online
Your IP: 54.156.42.165
 , 
Today: Sep 23, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 33= LE GIO DHY NGUYEN VAN THUAN PDF Print E-mail

Kính chuyển
Hồng

LỄ GIỖ LẦN XI ĐHY FX NGUYỄN VĂN THUẬN TẠI GIÁO XỨ TÂY NINH

Một Tặng Phẩm: Vui Như Hy Vọng

Hôm nay, chúng ta cùng hiệp dâng Thánh lễ giỗ lần XI ĐHY Fx Nguyễn Văn Thuận, trùng vào ngày Chúa Nhật 24 Thường niên Năm C. Nên toàn bộ Bài Đọc đều thuộc về lễ Chúa Nhật.

Ban tiệc Lời Chúa hôm nay được Chúa ban phát như là một món qùa quý gía cho chúng ta. Đó chính là Niềm Vui và Hy Vọng.

Ba dụ ngôn từ trình thuật Tin Mừng thánh Luca (Lc 15, 1-32) kể rằng: Bỏ lại chín mươi chín con chiên, Chủ Chăn hy vọng tìm lại một con chiên đi lạc. Người vui mừng tìm thấy, vác lên vai đem về chung vui với bạn bè hàng xóm. Người đàn bà hy vọng tìm kiếm đồng tiền rơi mất, đã vui mừng tìm thấy cùng người thân, lối xóm. Người Cha Nhân Từ bao ngày hy vọng gặp lại đứa con hoang đàng, đã rơi lệ vui mừng thấy con trở về. Tức thì cho mở tiệc đại trà ăn mừng! Và Phúc Âm còn nói rõ: "Ở Thiên Đàng không có niềm vui nào lớn hơn"!

Nhung khi chúng ta đang ở trong cơn buồn phiền, lo âu, đau đớn, mất niềm tin, nhưng khi chúng ta tưởng rằng đã mất mát, thua thiệt, thất bại, ngã lòng suy sụp buông xuôi đến độ nghĩ rằng thà làm nô lệ còn sướng hơn, thà chết di cho nó khỏe, Chúa đến khơi nguồn sống lại, đem tin vui, gieo niềm hy vọng và tỏ lòng thương xót. Chúa chúng ta là thế!

Tưởng nhớ lại, chúng ta cũng thấy cuộc đời ĐHY Fx tràn trề tinh thần này. Ngài hấp thụ nơi Chúa tình thương, niềm vui và hy vọng. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, kể cả khi mất tự do, chịu tù đầy, khổ sở, nhục hình, bệnh hoạn, đau yếu, thậm chí đối diện với cái chết, ngài vẫn không hề đánh mất đi niềm hy vọng. Niềm hy vọng càng cao bao nhiêu, thì niềm vui càng lớn bấy nhiêu. Tinh thần đó chính là di sản đồ sộ ngài muốn gửi gắm trao lại cho chúng ta kế thừa.

Mỗi khi kể câu chuyện dí dỏm, thú vị, minh họa cho bài giảng, hay giáo huấn, ngài đều quen miệng kết thúc một câu bất hủ: "Vui quá sức!" Niềm vui của ngài được tỏa sáng nơi khuôn mặt, cách sống và lời chia sẻ hoặc giảng huấn, vì ngài tin tưởng vào đức hy vọng.

Ba dụ ngôn mà Phúc Âm kể lại hôm nay cũng được chính ĐHY Phanxicô Xaviê dí dỏm ví von qua nhiều dip giảng huấn ở các nơi. Ngài nói Chúa Giêsu không biết toán học, không biết làm kinh tế, không biết làm kế toán. Bình thường, thì con chiên lạc, đồng tiền bị dánh mất, người con hoang đàng như chúng ta thì chắc là không có vé, không có cửa đối với tình thương của Chúa.

Nhưng Chúa chúng ta lại khác. Lòng thương xót của Chúa vượt qua mọi tính toán, cân đo đong đếm của con người. Nói cách khác, tình yêu của Chúa siêu việt hơn cả sự công bằng, nền công lý của loài người. Qủa nhiên sẽ không vọng ngữ để nói Chúa chúng ta chính là "Người Cha hoang đàng." Chúa chúng ta là thế!

Do vậy, có thể nói, hôm nay Thiên Chúa đã ban cho chúng ta một tặng phẩm cao quý tuyệt vời, chính là Vui Mừng và Hy Vọng.

Cũng vì thế mà trong đời sống đạo, hay trong sứ vụ Rao Giảng Tin Mừng, làm chứng cho Tin Mừng, nếu chúng ta mang bộ mặt buồn thảm, nói lời bi quan, sống trong tuyệt vọng thì chắc chắn không những không có hiệu qủa, mà trái lại còn tác hại đền Tin Mừng của Chúa. Niềm vui, tinh thần lạc quan hy vọng là những đức tinh luôn cần thiết để dựng xây gia dình của Chúa.

Mới đây, khi Đức Giáo Hoàng Phanxicô mới được bầu chọn làm đấng kế vị thánh Phêrô, các ký giả khắp nơi đều cố gắng tìm hiểu tư tưởng, các sinh hoạt quá khứ trước đây, để có thể dự đoán được đường đi nước bước của ngài trong ngôi vị mới.

Có người tìm hiểu tủ sách thiêng liêng của ngài tại Achentina, và tìm thấy một cuốn sách của ĐHY Fx Nguyễn Văn Thuận. Có lẽ đó là cuốn "Chứng Nhân Hy Vọng," in lại những bài giảng của ĐHY Phanxicô Xaviê cho Giáo triều Roma vào Mùa Chay Đại Năm Thánh 2000.

Trong bài suy niệm thứ mười hai, cũng là bài cuối cùng trong tuần tĩnh tâm, ngài đã công khai tuyên xưng: "Tôi tin Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo, tông truyền và vui tươi."

Có lẽ nét vui tươi là dấu ấn khá đậm nét tinh thần của ĐHY Phanxicô Xaviê, đã không bị phai nhạt với Đức Tân Giáo Hoàng Phanxicô. Nên những ngày tháng dầu tiên ờ ngôi vị Giáo Hoàng, ngài tỏ lộ vẻ đơn sơ, nét thân thiện, sự ân cần vui tươi với toàn thể dân Chúa. Ngài thân mật với mọi thành phần xã hội, không phân biệt sang hèn, nhất là đối với giới trẻ và các thành phần dễ bi bỏ rơi. Tinh thần ấy còn giúp ngài thật rạng rỡ, vui vẻ, hòa đồng, nhờ đó đã lôi cuốn được ba triệu thanh niên tham dự Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới vừa qua, tại Brasil.

ĐHY Phanxicô Xaviê lấy khẩu hiệu Vui mừng và Hy Vọng (Gaudium et Spes) từ hai chữ đầu của một Hiến Chế của Công Đồng Vaticanô II, khi ngài nhận chức Giám Mục năm 1967. Ngài chọn phương châm này, không những vì trong trái tim ngài luôn có niềm vui và hy vọng trong mọi chuyện xảy ra đến ngài, nhưng cũng vì ngài muốn nói rằng, ngài thấy giáo huấn của Công Đồng Vatican II chứng tỏ Giáo Hội đang mở cửa ra để đến với thế giới loài người với tinh thần "Vui mừng và Hy vọng."

Đúc kết đời sống thiêng liêng cùng với những kinh nghiệm mục vụ, nhất là "những kinh nghiệm khổ đau trong cảnh ngục tù", ĐHY Phanxicô Xaviê đã viết thành những tác phẩm như "Đường Hy Vọng", "Năm Chiếc Bánh Và Hai Con Cá", "Niềm Vui Sống Đạo", "Cầu Nguyện Hy Vọng", "Chứng Nhân Hy Vọng"... Đây là di sản tinh thần qúy gía mà vị mục tử "dễ thương mến" đã để lại cho chúng ta và toàn thể Giáo Hội.

Khi chính thức chấp nhận việc mở hồ sơ phong chân phước cho ĐHY Fx Nguyễn Văn Thuận, ĐTC Benedict XVI đã nói:"Đức Hồng y Thuận là một con người của Hy Vọng, Ngài sống bằng Hy Vọng, Ngài phổ biến Hy Vọng cho tất cả những ai Ngài gặp. Chính nhờ năng lực thiêng liêng này mà Ngài đã chống lại được tất cả những khó khăn thể lý và luân lý."

Chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa, cũng như biết ơn ĐHY Fx đã trao lại Niềm Vui và Hy Vọng, như một tặng phẩm, như một di sản, một hành trang thiết yếu cho chúng ta đang phải bươn chải tiến bước trên Đường Hy Vọng. Cho chúng ta, ngài đã và đang là một chứng nhân "Vui mừng và Hy vọng", một con đường linh đạo sống động để nhận biết Chúa và chọn Chúa.

Hãy vui mừng với hy vọng,

Vui mừng để hy vọng,

Vui mừng vì hy vọng,

Vui mừng như hy vọng.

Tạ Ơn Chúa.

(Lược ghi bài giảng của Lm Giuse Trần Kim Thiện tại nhà thờ Gx Tây Ninh, ngày 15/9/2013)

AM Trần Bình An

--

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 32 = LÒNG CHUA THUONG XOT PDF Print E-mail


DTC Phanxico - Huan Tu Truyen Tin ve LTXC

Tràn đầy khách hành hương dưới một rừng dù che mưa ở Quảng Trường Thánh Phêrô trưa Chúa Nhật 15/9/2013, Chúa Nhật 24 Thường Niên Năm C cũng là ngày được phụng vụ tưởng kính Lễ Mẹ Đau Thương hằng năm, ĐTC Phanxicô đã ban huấn từ Truyền Tin theo ý nghĩa của bài Phúc Âm theo ngày, bài Phúc Âm cho Chúa Nhật 24 Thường Niên Năm C của Thánh Ký Luca về 3 dụ ngôn về Lòng Thương Xót Chúa: con chiên lạc, đồng bạc mất, con hoang đàng. Sau đây là nguyên văn những trích đoạn chính yếu tiêu biểu trong bài huấn dụ của ngài (những chỗ in nghiêng và mầu là do người dịch tự ý nhấn mạnh):

"Tất cả 3 dụ ngôn này đều nói về niềm vui của Thiên Chúa. Thiên Chúa là Đấng hân hoan vui vẻ! Niềm vui của Thiên Chúa là niềm vui của sự thứ tha... Nó là niềm vui của vị mục tử tìm thấy con chiên lạc của mình; niềm vui của người đàn bà tìm thấy đồng bạc cắc thất lạc của mình; niềm vui của người cha đón nhận đứa con hoang của mình trở về... Tất cả Phúc Âm là ở chỗ đó; Kitô giáo là thế! Tuy nhiên, đó không phải là một thứ đa cảm hay cảm xúc tốt lành vậy thôi; ... trái lại, tình thương là một năng lực thực sự có thể cứu con người và thế giới khỏi chứng 'ung thư' tội lỗi, khỏi tình trạng phiền muộn về luân lý và tâm linh. Chỉ có tình yêu mới phủ đầy những khoảng cách, những vực thẳm tiêu cực do sự dữ tạo nên trong tâm can của chúng ta cũng như trong giòng lịch sử. Chỉ duy tình yêu mới có thể làm điều ấy, và đó là niềm vui của Thiên Chúa... Mỗi một người chúng ta là con chiên lạc ấy, là đồng bạc cắc thất lạc ấy; mỗi một người chúng ta là người con hoang đàng đã phung phí tự do của mình cho những thứ ngẫu tượng, những hình ảnh và những thứ hạnh phúc giả tạo, và đã bị mất đi tất cả mọi sự".

"Thế nhưng Thiên Chúa không quên chúng ta, Cha của chúng ta không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ngài là một người cha nhẫn nại, Ngài bao giờ cũng đợi chờ chúng ta! Ngài tôn trọng tự do của chúng ta, nhưng luôn tỏ ra trung thành. Khi chúng ta quay về với Ngài thì Ngài đón nhận chúng ta như con cái của Ngài, vào nhà của Ngài, vì Ngài không bao giờ thôi yêu thương chờ đợi chúng ta, cho dù chỉ trong giây lát. Và tâm can của Ngài hân hoan đối với hết mọi người con trở về. Nó là một cuộc mừng rỡ, vì nó là một niềm vui. Thiên Chúa hân hoan khi từng tội nhân trở về với Ngài và xin Ngài thứ tha".

"Thật là nguy hiểm khi chúng ta cho rằng chúng ta đúng và vì thế phán xét kẻ khác. Chúng ta cũng phán đoán cả Thiên Chúa nữa, khi chúng ta nghĩ rằng Ngài phải trừng phạt tội nhân và lên án chết cho họ thay vì tha thứ họ. Tỏ ra như thế là chúng ta có nguy cơ ở ngoài nhà của Cha chúng ta, như người anh trong dụ ngôn, thay vì hân hoan vì em mình trở về lại giận dữ với cha vì cha đón nhận nó và ăn mừng nó. Nếu tình thương không có ở trong lòng của chúng ta, nếu chúng ta không cảm nghiệm được niềm vui tha thứ, thì chúng ta không hiệp thông với Thiên Chúa, cho dù chúng ta có tuân giữ tất cả các giới luật, vì chính tình yêu mới cứu độ, chứ không phải chỉ là việc tuân giữ các thứ luật lệ. Các giới luật được hoàn trọn chỉ ở nơi tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân của chúng ta mà thôi".

"Nếu chúng ta sống theo luật 'mắt đền mắt, răng đền răng' chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cơn lốc sự dữ. Ma quỉ thì tinh quái; hắn dụ dẫm chúng ta rằng chúng ta có thể cứu mình và thế giới bằng công lý của loài người. Thực ra chỉ có công lý của Thiên Chúa mới có thể cứu chúng ta thôi! Công lý của Thiên Chúa là những gì được tỏ ra cho chúng ta trên Thánh Giá: Thánh Giá là phán xét của Thiên Chúa về chúng ta và về thế giới. Thế nhưng Thiên Chúa phán xét chúng ta ra sao? Bằng cách cống hiến cho chúng ta sự sống của Ngài! Đó là tác động tối thượng của công lý là những gì đánh bại tên Vương Chủ của thế giới này một lần vĩnh viễn; và tác động tối thượng này của công lý cũng chính là tác động tối cao của tình thương. Chúa Giêsu kêu gọi tất cả chúng ta hãy theo đường lối ấy: 'Các con hãy xót thương như Cha của các con là Đấng xót thương'".

Sau hết, để áp dụng thực hành ngay giáo huấn của Bài Phúc Âm về Lòng Thương Xót Chúa, ĐTC Phanxicô đã kêu gọi thành phần đang lắng nghe huấn từ Truyền Tin của ngài hãy nghĩ đến "một người chúng ta không hài lòng, một người nào đó chúng ta giận tức, một người nào đó chúng ta không thích. Chúng ta hãy nghĩ về người đó và trong thinh lặng trong giây lát chúng ta hãy cầu nguyện cho người ấy và tỏ lòng thương xót đối với họ".

Đaminh Maria Cao Tấn tĩnh, BVL, chuyển dịch theo VIS (Vatican Information Service ngày 16/9/2013)

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 31= HÔI THANH LA NGUOI ME PDF Print E-mail

 

Pope Francis: the Church nurtures, loves us as a mother

By Estefania Aguirre

Vatican City, Sep 11, 2013 / 12:18 pm (EWTN News/CNA

Related news:

Pope: welcome, celebration, mission the soul of Christian life
Variety gives Church its richness, Pope Francis teaches
'God is stronger,' Pope insists as he urges outreach
Pope stresses threats to human person on Environment Day

Pope Francis told thousands gathered for his weekly general audience that the Church is like our mother, who gives life to and nurtures the faithful. (song ngữ)

"Today I wish to continue our catechesis on the Church by reflecting on an image used by the early Fathers and the Second Vatican Council: the Church as our Mother," he said. "By reflecting on the human experience of maternity, we understand that the Church is like our own mothers."

During his Sept. 11 audience, Pope Francis stressed in his first point that as our mother, "the Church gives us the gift of life."

He emphasized the importance of remembering the day when one was baptized, because that is they day one enters the Church, telling those gathered, once home, to "go and look well what is the date of your baptism," and to "have it in your heart and celebrate it."

The pontiff specified also that although faith is a personal act, it also comes to us through others, through our "families and communities who teach us how to believe."

Pope Francis then reflected that "the Church nourishes us, helps us to grow, teaches us the path to follow, and accompanies us in life."

He highlighted that the Church is close to her children "especially in our illnesses and sufferings, through the Sacraments and the Word of God."

Pope Francis also told the pilgrims that a Christian should not live in isolation, saying "A Christian is not an island!"

"We do not become Christians in the laboratory, we do not become Christians alone, and with our own strength, but faith is a gift, it is a gift of God that is given to us in the Church and through the Church."

The layperson's role "is not something external and formal," he said, it "is not filing a card that they give us."

"It is an act of inner life," he said, stating that Christians do not belong to the Church in the same was as to "a company, to a party or any other organization."

He then commissioned those present to take an active part in evangelization, telling them that "it is also our mission to go forth and share in the maternity of the Church by bringing others to a life of faith."

"And so we ask ourselves, do we love the Church as our Mother, who helps us to grow as Christians? And how do we go beyond ourselves in order to bring Christ to others?"

"As faithful children, let us bring the light of Christ to the ends of the earth."

 

HỘI THÁNH NUÔI NẤNG DƯỠNG DUC YÊU MẾN TA NHƯ MỘT NGƯỜI MẸ
ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

Estefania Aguirre - Vatican City, 09112013 / 12:18pm

ĐỨC Thánh Cha Phanxicô nói với hàng ngàn người tập họp để nghe Người nói rằng Hội Thánh giống như một người mẹ của chung ta, hỘI THÁNH ban cho người tín hữu đời sống và nuôi nấng dưỡng dục.

Hôm nay, Cha ước mong tíêp tục bài giáo lý của chúng ta vè Hội Thánh bằng sự suy nịêm về một hình ảnh đã xử dụng bởi bởi quý Cha trước đây và Công Đồng Vatican II : Hội Thánh như một người Mẹ của chúng ta." Người nói. " Bởi suy nịêm rừ kinh nghịêm tình mẫu tử nhân lọai, chúng ta nhận bíêt rằng Hội Thánh giống như những người mẹ riêng của chúng ta."

Cùng với khán thính giả ngày 11 tháng 9, Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh đỉêm thứ nhất của Người đó là mẻ đẻ của ta, "Hội thánh ban cho chúng ta ơn sủng cho đời sống."

Người nhấn mạnh một sự quan trọng là nhớ đến cái ngày khi một người được rửa tội, bởi vì ngày ấy là ngày mà một người gia nhập Hội Thánh, nói về những ai nhóm họp,ở trong gia đình, đến nơi và nhìn xem ngày anh em chịu phép thánh tẩy." và "ngày ấy nhớ ở trong long và mừng ngày kỷ nịêm ấy.."

Đức Thánh Cha cũng nói rõ rằng mặc dù đức tin là một hành động cá nhân, đức tin cũng đến với ta qua những người khác, qua gia đình minh', qua những cộng dồng là người chỉ dậy chúng ta tin thế nào.

Sau đó Đức Thánh Cha phản ánh rằng "Hội Thánh nuôi dưỡng ta, giúp đỡ cho ta lớn lên, dậy bảo ta con đường phải đi, và cùng tháp tùng ta đi trong đời sống.

Người đã làm nổi bật là Hội thánh gần gũi với con cái " cách đặc bịêt khi ta ốm đau bệnh tật hay đau khổ, nhờ những Bí tích và Lời Thiên Chúa."

Đức Thánh Cha cũng nói với những nguời hành hương không nên sống cô lập, tục ngữ :"người Kitô hữu không là một hòn đảo."

"Chúng ta không trở nên những người Kitô hữu từ trong phòng thí nghịêm, chúng ta không trở nên những Kitô hữu một minh', và với nghị lực riêng của ta, nhưng đức tin là một ân hụê, một ân hụê của Thiên Chúa đã ban cho ta ở trong Hội Thánh và qua Hội Thánh."

Vai trò của một giáo dân "không phải là một cái gì ở ngòai, và hình thức," người nói, đìêu đó "không phải là như đìên vào một cái thẻ người ta đưa cho ta."

"Nó là một hành động bên trong đời sống," Người nói, nói rõ ràng những người Kitô hữu không thuộc về Hội thánh như cùng thể thức như một công ty, hay đảng phái hoặc bất cứ lọai tổ chức nào khác."

Rồi người giao phó cho những ai hịên dịên nhận phần họat động trong công cuộc phúc âm hóa,và nói với họ rằng "Đìêu ấy cũng là sứ mệnh của ta đi ra và chia sẻ với tư cách như người mẹ của Hội thánh bằng cách mang cho những người khác có được dời sống đức tin."

Và vì vậy chính chúng tôi tự hỏi, chúng tôi có yêu mến Hội thánh như yêu mến mẹ minh', là người giúp đỡ chúng ta lớn lên thành những Kitô hữu không? Và tự chúng ta có di vượt qua chính minh' để đem Đức Kitô đến cho những người khác , tha nhân không?"

"Là những con cái trung thành, chúng ta hãy mang ánh sáng Đức Kitô đi đến tận cùng thế giới."

QQ lược dịch 09122013/ 11:45pm

__._,_.___

 
CẢM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 31 = PHAT MINH HAY NHAT PDF Print E-mail

 

Phát Minh Hay Nhất = Thánh vịnh 138

Nhân lúc rảnh rỗi công việc đồng áng, ba nông dân cùng vừa uống trà vừa bàn chuyện với nhau. Một người trong nhóm bỗng hỏi:

- Này các anh, theo ý các anh thì hiện nay phát minh nào hay nhất thế giới?

Không chút do dự, anh nông dân lớn tuổi nhất trả lời:

- Theo ý tôi, thì phát minh hay nhất thế giới là phát minh ra máy in cách đây nhiều trăm năm. Vì nhờ máy in mà con người khắp nơi trên mặt đất này có sách báo để đọc. Nhờ máy in mà trí thức con người từ thế hệ này có thể truyền thông qua thế hệ khác.

Anh nông dân này chưa hết lời khen ngợi những công tác bổ ích của chiếc máy in thì người thứ hai vội ngắt lời:

- Nhưng theo ý tôi thì phát minh hay nhất thế giới là phát minh ra điện lực. Vì nhờ điện lực mà con người có ánh sáng soi ban đêm. Có thể sử dụng điện lực để chạy các thứ máy, phát triển kỹ nghệ. Tất cả mọi máy móc kỹ thuật đều cần điện để hoạt động. Nếu không có điện thì mọi sự sẽ như chết tại chỗ.

Nhưng người thứ ba, kẻ đã có sáng kiến đặt ra câu hỏi, liền góp ý:

- Ðành rằng điện là nguồn năng lượng cần thiết cho tất cả mọi người, mọi máy thứ máy móc. Nhưng theo tôi nghĩ thì đó không phải là phát minh hay nhất. Phát minh hay nhất đối với tôi là cái bình thủy. Ðể đồ ăn nóng vào thì nó biết giữ lấy sức nóng. Mà hễ bỏ đồ lạnh vào thì nó cũng biết giữ lạnh hoài. Ðó không phải là phát minh hay nhất sao?

*

* *

Mỗi người chúng ta có thể tham dự vào cuộc trao đổi với ba nông dân trên. Mỗi người chúng ta có thể biện hộ cho một thứ phát minh nào đó hay nhất thế giới theo quan điểm của mình. Và cuộc bàn cãi có thể kéo dài vô tận.

Chúng ta cũng có thể dừng lại suy nghĩ thêm và cho rằng phát minh hay nhất thế giới và có thể nói được là cổ nhất thế giới chính là phát minh ra con người, chính là sự tạo dựng con người giống hình ảnh Thiên Chúa để con người được hiệp thông với Thiên Chúa, chia sẻ đời sống vĩnh cửu với Ngài.

Ðầu óc thông minh của con người đã phát minh ra tất cả mọi thứ máy móc, mọi kỹ thuật đang sử dụng, và sẽ còn phát minh ra nhiều kỹ thuật tối tân hơn nữa trong tương lai. Vậy thì việc tạo dựng con người không phải là một phát minh hay ho nhất sao? Và Ðấng Tạo Hóa, đấng đã ban cho con người một bộ óc thông minh như vậy, một bộ óc không ngừng sáng tạo ra những điều tốt đẹp để phục vụ đời sống con người, đấng đó lại không đáng chúng ta kính phục, tôn thờ sao?

Có bao giờ chúng ta dâng lời cảm tạ Ngài vì đã tạo dựng sự sống, vì đã tạo dựng con người, vì đã ban cho chúng ta được sống trên trần gian này không?

Hết lòng thán phục, biết ơn và yêu mến, chúng ta hãy cùng tác giả "Thánh Vịnh 138" thân thưa Ngài:

"Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng,

Công trình Ngài kỳ diệu xiết bao!"

(TV 138)

Kính chuyển

Hồng

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 30 = CHUNG NHAN LONG CHUA PDF Print E-mail

 

Chứng Nhân Lòng Thương xót Chúa

Maria Kim Nhung

Đã từ lâu, tôi có nghe nói đến Lòng Thương Xót Chúa. Chuyện kể về Nữ tu Faustina được thị kiến và mạc khải bởi Chúa Giêsu. Kinh Lòng Thương Xót Chúa và Tuần Cửu Nhật Kính Lòng Thương Xót Chúa cũng đã được phổ biến. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II đã dành Chúa Nhật thứ nhất sau lễ Phục Sinh để Kính Lòng Thương Xót Chúa.

Kinh Lòng Thương Xót Chúa chưa được phổ biến rộng rãi, nên nhiều người trong chúng ta chưa quan tâm đúng mức và cũng chưa biết rõ lắm. Tôi cũng nằm trong thành phần đó. Quyển sách Nhật ký Lòng Thương Xót Chúa của Thánh Nữ Faustina tôi cũng đã mua, Kinh Lòng Thương Xót Chúa tôi cũng sẵn có, còn đọc... thì từ từ, khi nào người ta đọc thì mình đọc theo! Sách thì dầy quá, ngại đọc lắm! Tôi cũng đã đọc nhiều chuyện kể về những chứng nhân Lòng Thương Xót Chúa, nhưng đọc thì đọc, tôi cũng chẳng quan tâm gì lắm! Ngay cả chị bạn gần nhà, kể tôi nghe rằng: Má chị và chị chiều nào cũng vậy, khoảng 3 giờ chiều, hai mẹ con cùng nhau đọc Kinh Lòng Thương Xót Chúa. Kết quả thật bất ngờ: Má chị đã đi lại được sau 6 tháng nằm liệt giường! Nghe cho biết vậy thôi, chứ thực sự tôi cũng chảng mấy quan tâm đến việc mà chị bạn tôi cho là một phép lạ!

Cho đến gần đây, chính tôi được Chúa chữa lành, việc này đã là một bước ngoặt trong niềm tin của tôi, một ngã rẽ trong cuộc đời tôi, khiến tôi không thể không tin, tôi viết lại những lời chia sẻ này như là một lời tạ tội với Chúa , đồng thời để ngợi khen Lòng Thương Xót Chúa mà tôi chính là người đã được Chúa đoái thương. Bây giờ thì tôi đã hiểu câu "Jesus, I Trust In You" dòng chữ dưới tấm ảnh, tạm dịch "Lạy Chúa Giêsu, con tin cậy Chúa". Hiểu rất rõ và cũng vô cùng thấm thía!

Cách đây hai năm, tôi bị đau cổ tay và các ngón tay ở bàn tay phải. Tôi đi khám Bác sĩ gia đình, Bác sĩ cho tôi uống nhiều loại thuốc Tây, kể cả tôi được gửi đi vật lý trị liệu. Cơn đau vẫn không thuyên giảm. Hàng đêm tôi phải vật vã với cơn đau. Tây y không kết quả, tôi tìm đến Đông y. Tôi phải uống những chén thuốc đen quánh, đặc sệt, đắng nghét, mà tôi rất ghét! Nhưng vì những cơn đau hành hạ từng đêm, tôi phải nhắm mắt, nhắm mũi mà ực từng ngụm. Hết thang thuốc này tới thang thuốc kia, mà cơn đau vẫn không thuyên giảm! Tôi cũng tìm đến các nhà châm cứu, Tây, Ta, Tàu đũ hết. Cũng chẳng bớt chút nào! Cuối cùng Bác sĩ đề nghị giải pháp cuối cùng: mổ! Nghe đến giải pháp này, tôi rùng mình, ớn lạnh! Vì thú thật tôi rất sợ mổ. Thà đau, chết bỏ chứ mổ thì... cho tôi cám ơn! Nhưng, nhiều khi cơn đau hành hạ, chịu không nỗi, đã có lúc tôi định liều một phen, chịu mổ để khỏi chịu đau! Nhưng rồi lại ngần ngại, cuối cùng thì, thà chịu đau hơn bị mổ! Cơn đau vẫn làm khổ tôi từng đêm. Cơn đau cũng hạn chế mọi khả năng xử dụng bàn tay phải, ảnh hưởng đến viêc làm của tôi trong hảng... Tôi sút giảm thể lực và bi quan vô cùng. Trong tận cùng nỗi đau, tôi chợt nhớ đến Chúa, nhớ lại chuyện của bà mẹ chị bạn được Chúa chữa lành bệnh bại liệt... Tôi tự nghĩ, sao mình không chạy đến Chúa? Bại liệt Chúa còn chữa lành huống chi tay đau, "chuyện nhỏ"? Bảy, tám Bác sĩ ngoài đời, tốn bao nhiêu tiền mà cũng không chữa được tay mình, sao không chạy đến Bác sĩ Giêsu, có tốn đồng xu cắc bạc nào đâu, Bác sĩ Giêsu chỉ cần mình có Lòng Tin thôi! Còn chờ gì nữa!

Từ hôm ấy, tôi bắt đầu đọc Kinh Lòng Thương Xót Chúa mỗi ngày. Cứ khoảng 3 giờ chiều, dù ở nhà hay tại nơi làm việc, tôi cũng đọc kinh. Sau đó, tôi mời gọi chồng, con tôi cùng đọc chung với tôi trong những ngày nghỉ, đọc kinh tại nhà. Khoảng hai tháng sau thì đến Tuần Cửu Nhật kính Lòng Thương Xót Chúa (tuần Cửu Nhật bắt đầu từ Thứ Sáu Tuần Thánh, kết thúc vào Chúa Nhật thứ nhất sau Lễ Phục Sinh, tức là Chúa Nhật kính Lòng Thương Xót Chúa) Tôi gia tăng lòng Tin và khẩn thiết nài xin Chúa chữa lành tay tôi. Kết quả thật khả quan: tay tôi bớt đau, cử động nhẹ nhàng, xoay trở dễ dàng và không còn bị đau về đêm như trước đây nữa! Bác sĩ Giêsu thật tuyệt vời! Ngài đã nghe lời tôi kêu xin, Ngài đã chữa lành cho tôi - cơn đau mà tôi đã phải khốn khổ vì nó suốt hai năm qua - không phải uống thuốc, không phải tốn tiền, không bận tâm gì cả! Thật ra tôi chỉ bỏ ra MƯỜI PHÚT mỗi ngày, cùng với LÒNG TIN vào Tình Yêu của Chúa. Thế thôi!

Alleluia! Alleluia! Bây giờ thì tôi tin, tin tuyệt đối! Và tôi cũng cầu mong mọi người cùng có lòng tin như tôi! Tôi xin là một nhân chứng sống cho Chúa qua sự kiện Chúa đã chữa lành tay tôi! Bây giờ thì tôi thấm thía lời một bài Thánh Ca nào đó "Có Thần Linh nào như là Gia-vê? Mỗi khi khẩn cầu, có Ngài ngay bên..." Thật vậy, Chúa ở ngay bên cạnh chúng ta, sẵn sàng nghe lời ta kêu xin, vậy mà chúng ta thật vô tâm. Chúng có một nguồn hổ trợ vô cùng phong phú, vậy mà chúng ta không biết, không xử dụng trong cuộc sống của mình!

Qua "câu chuyện thật đời tôi" mà tôi vừa chia sẻ, tôi ước mong mọi người hãy hưởng ứng đọc kinh Lòng Thương Xót Chúa mỗi ngày, với niềm tin rằng Chúa hiện diện bên cạnh chúng ta, luôn mở rộng vòng tay chờ đón tất cả các con tìm về bên Trái Tim Yêu Thương vô bờ của Người!

Kính chuyển,

Hồng

 
<< Start < Prev 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 Next > End >>

Page 38 of 41