mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay799
mod_vvisit_counterHôm Qua5693
mod_vvisit_counterTuần Này21520
mod_vvisit_counterTuần Trước36123
mod_vvisit_counterTháng Này85635
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8980715

We have: 125 guests online
Your IP: 54.225.16.58
 , 
Today: Aug 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TÌNH CHÚA YEU TOI THANH SCOLASTICA PDF Print E-mail

>THÁNH SCOLASTICA
Thánh Scolastica là em gái thánh Bênêđictô, tổ phụ của những đời sống khổ tu bên Tây phương. Ngài còn được nối kết với thánh nhân như người em sinh đôi, nhưng không chắc chắn lắm. Chúng ta biết được chút ít về đời sống của thánh nữ là do cuốn Dialogue, tập hai, của thánh Grêgôriô cả, cuốn sách ghi lại đời sống thánh Bênêdictô và các phép lạ của Ngài.
Như anh của Ngài, thánh nữ Scolastica đã sinh ra tại quận Sabina miền Nursia và cha mẹ Ngài được giả thuyết cho là những người dòng dõi quí phái tại miền quê.
Vào một lúc nào đó, có lẽ khi còn rất trẻ, Scolastica đã tu kín và trong những năm cuối cùng đời Ngài, chúng ta thấy Ngài sống gần Montê Cassinô, để có thể gặp được anh mình mỗi năm một lần.
Khi thánh Bênêđictô thiết lập tu viện tại Montê Cassinô, Scolastica cùng với các trinh nữ quây quần bên Ngài đã đến ở bên núi, lập thành tu viện Palumbariola, Ngài đặt mình dưới sự hướng dẫn của anh, vì Ngài biết rằng: không ai có thể hướng dẫn các linh hồn về trời cách chắc chắn hơn. Nhưng Ngài không muốn quấy rầy anh mình nhiều và chỉ gặp anh mỗi năm một lần vào trước mùa Chay, trong một trang trại của tu viện ở miền núi. Một nguyện đường đã được dựng lên tại đây để ghi nhớ những giây phút khôn tả mà thánh Bênêdictô thông cho em mình ánh sáng thần linh. Ngài thụ lãnh được và dạy dỗ em mình đường trọn lành của tu sĩ trong thống hối và yêu thương.
Nhưng lần ấy họ đã trải qua một ngày để khen ngợi Chúa và cầu xin hạnh phúc trên trời, bên ngoài khí trời tươi mát vì đã vào xuân, bầu trời trong sáng lạ thường, thánh Scolastica say sưa cảm nếm hương vị của câu chuyện đàm thoại trong khi màn đêm buông xuống dần... lúc đó thánh Scolastica nói với thánh Bênêđictô:
- Anh ơi trời khuya rồi, làm sao anh về được. Thôi mình tiếp tục nói chuyện tới sáng về niềm vui cuộc sống trên trời đi. Thánh Bênêđictô trả lời:
- Em nói gì vậy, anh không thể nhận lời em được. Anh không thể ở qua đêm ngoài nhà dòng được đâu.
Thánh Scolastica dấu mặt vào lòng bàn tay và khóc nức nở. Ngài nói với Chúa ước muốn êm ái của lòng mình. Và Thiên Chúa là đấng đã chúc phúc cho cả một cuộc sống hiến dâng, lại sắp gọi thánh nữ về với mình, nên như người cha chiều con, Chúa đã muốn ban cho thánh nữ niềm an ủi dịu dàng cuối cùng. Một trận cuồng phong nổi lên. Mưa đổ xuống như thác lũ với sấm sét dữ dằn. Chẳng ai còn có thể nghĩ tới việc ra đi nữa. Thánh Bênêđictô bối rối, Ngài nói:
- Này em, em làm gì vậy ?
Thánh Scolastica êm ái trả lời:
- Em đã xin anh, nhưng anh chẳng muốn nghe em. Em đã cầu xin Chúa và Ngài đã nhận lời. Bây giờ nếu có thể được, anh hãy về nhà dòng đi.
Lúc ấy thánh Bênêđictô cảm tạ lòng thương xót Chúa, Ngài tiếp tục nói chuyện về hạnh phúc đang chờ đón những người Chúa chọn. Lời Ngài dâng cao như những chùm ánh sáng.
Đến sáng cơn giông ngừng. Anh em mỗi người một ngả và không còn gặp nhau trên trần gian này lần nào nữa.
Ba ngày sau, khi thánh Bênêđictô đang đứng bên cửa sổ đã thấy linh hồn em mình bay lên như cánh chim câu, phủ đầy ánh sáng thiên đàng. Say mê với thị kiến này, Ngài cất cao giọng hát bài thánh ca. Đó chính là lúc thánh Scolastica êm ái tắt hơi trong tu viện mình. Thánh Bênêđictô sai các tu sĩ đi tìm xác em để chôn trong ngôi mộ dọn sẵn cho mình.
Một tháng sau nhà ẩn tu vĩ đại cũng từ giã cõi thế để hợp với thánh Scolastica trong hạnh phúc của các thánh nhân mà họ đã tha thiết khơi dậy.
Mừng lễ thánh Scolastica, xin Chúa cho chúng con theo gương thánh nữ để lại, biết hết lòng yêu mến phụng thờ Chúa và cảm nghiệm tình thương của Ngài.

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - THU BAY TUAN4TN-A PDF Print E-mail

 Thứ Bảy 4-2-2017

"Như đàn chiên không người chăn"

Hôm nay, Thứ Bảy, ngày cuối cùng trong Tuần 4 Thường Niên hậu Giáng Sinh, chủ đề "Người Con duy nhất đến từ Cha... đầy ân sủng và chân lý" của chung thời điểm phụng vụ kéo dài cho tới Mùa Chay này, vẫn tiếp tục với phụng vụ lời Chúa hôm nay nói chung và bài Phúc Âm nói riêng, ở câu"Lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều".

Đúng thế, là Đấng được sai đến và thực sự đã "đến cho chiên được sự sống và là sự sống viên mãn" (Gioan 10:10), Chúa Giêsu không động lòng thương"họ như đàn chiên không người chăn" sao được! Đó là lý do, trong bài Phúc Âm Thứ Năm vừa rồi, Người đã sai cả các tông đồ của Người đi đến với họ để đáp ứng nhu cầu mục vụ của họ nữa, ở chỗ: "Các ngài trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân".

Cũng có thể vì thế, vì ảnh hưởng thành công của cuộc truyền giáo tiên khởi này của các tông đồ cho "các con chiên lạc nhà Yến Duyên / Israel" (Mathêu 15:24) mới xẩy ra hiện tượng "dân chúng đến tấp nập", ngay sau sự kiện "các tông đồ hội lại bên Chúa Giêsu và thuật lại với Người mọi việc các ông đã làm và đã giảng dạy", càng lúc càng đông "đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống", không tìm được một nơi kín đáo thuận lợi cho bản thân các vị sau chuyến đi mệt mỏi tuy đầy hứng thú, như chính Chúa Giêsu đã thông cảm và khuyên giục các vị: "Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút".

Thật là cảm động. Thật là dễ thương. Thật là đáng thương. Bởi thế, mới có chuyện "lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều".

Đối với Chúa Giêsu, vì "người ta sống không nguyên bởi bánh mà còn bởi mọi lời bởi miệng Thiên Chúa phán ra" (Matheu 4:4), và vì chỉ có "những lời Tôi nói với quí vị toàn là thần linh và là sự sống" (Gioan 6:63) mà trước khi Người làm phép lạ bánh hóa ra nhiều nuôi họ lần thứ nhất, như đoạn Phúc Âm tiếp theo sau bài Phúc Âm hôm nay cho thấy, "Người (đã) dạy dỗ họ nhiều điều".

"Nhiều điều" mà Chúa Giêsu đã muốn "dạy dỗ" cho dân chúng bấy giờ là những gì? Phải chăng về Nước Trời, bằng các dụ ngôn khác với những dụ ngôn Người đã được Người sử dụng trước đó?? Phải chăng là các mối Phúc Đức Trọn Lành như Người đã giảng dạy và được Thánh ký Mathêu ghi lại trong Phúc Âm của mình kéo dài đến 3 đoạn, từ đoạn 5 đến hết đoạn 7, hay cũng đã được Thánh ký Luca ghi lại trong Phúc Âm của ngài ở đoạn 6, những gì được cả 2 vị thánh ký này ghi lại hoàn toàn chưa hề có trong Phúc Âm của Thánh ký Marco???

Sau nữa, về nội dung bài giảng của Chúa Giêsu, căn cứ vào Bài Phúc Âm của Thánh ký Gioan, đoạn 6, sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho dân chúng ăn no nê còn dư 12 thúng đầy, và sau khi trốn lên núi để tránh cảnh dân chúng tôn vương mình, cuối cùng dân chúng cũng tìm thấy thày trò của Người thì Chúa Giêsu đã giảng dạy họ về Bánh Sự Sống là chính bản thân Người nói chung và thân xác của Người nói riêng cho những ai tin vào Người là "Người Con duy nhất đến từ Cha... đầy ân sủng và chân lý": "Tôi chính là bánh sự sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ sống muôn đời. Bánh Tôi ban chính là thịt Tôi cho thế gian được sự sống" (Gioan 6:51).

Phải, chỉ có "những lời Tôi nói với quí vị toàn là thần linh và là sự sống", và những ai khao khát lời Người, theo đuổi Người cho đến cùng như đám đông dân chúng trong Bài Phúc Âm hôm nay mới được "Người dạy dỗ họ nhiều điều", về chính bản thân của Người, nhờ đó họ mới có thể khôn ngoan và sống trọn hảo theo đúng thân phận làm người phổ quát của họ cũng như ơn gọi riêng biệt trên đời của mỗi người trong họ.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

---------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 316=PHAT QUA XUAN PDF Print E-mail

January 25, 2017

Phóng viên ucanews.com từ Việt Nam

Tổ chức mừng Xuân Đinh Dậu cho người nhiễm HIV ở Việt Nam.
Các tình nguyện viên của Tổng Giáo phận Sài Gòn phát quà tại hội chợ xuân đặc biệt. 

Hàng trăm người bị mắc bệnh HIV cảm nhận được tình bằng hữu và nhận quà tại một hội chợ xuân do Tổng Giáo phận Sài Gòn tổ chức.

Chừng 500 người bị nhiễm HIV và con cái họ tham dự hội chợ xuân đặc biệt mừng Tết Nguyên đán tại khuôn viên nhà thờ Đồng Tiến hôm 21-1. Đức Tổng Giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc của Tổng Giáo phận cũng tới thăm và gửi lời chúc Tết tới mọi người.

Nhiều người nhận phiếu để chơi các trò chơi dân gian, nhận thực phẩm và quà tại hội chợ do các tình nguyện viên trong đó có các hướng đạo sinh, chủng sinh, tu sĩ và linh mục trao cho.

"Tết này tôi không lo đói nữa rồi", một người đàn ông tên Hòa cho biết. Ông nhận được gạo, mì ăn liền, bánh, xà phòng, sữa, đường và áo quần.

"Nhận được những thứ này là nhiều hơn những gì tôi mong chờ. Tôi vui lắm vì tôi không có tiền để mua đâu", ông Hòa, người chỉ kiếm được 50.000 đồng mỗi ngày từ việc khiêng đồ đạc tại một bến xe, cho biết. Ông cũng ngủ ở bến xe vì không có nhà.

Ông Hòa nói rằng nếu không có hội chợ này, thì ông và bạn bè sẽ chẳng có gì ăn trong thời gian nghỉ Tết từ 26-1 tới 1-2.

"Tôi biết ơn các nhân viên Công giáo đã đón nhận tôi, chăm sóc và cho tôi thuốc men khi những anh em tôi bỏ rơi tôi.

Cha Phaolô Nguyễn Như Hiếu, trưởng ban tổ chức, cho biết hội chợ nhằm mang lại lòng thương yêu, sự đồng cảm và chia sẻ vật chất cho người nhiễm HIV bị bỏ rơi. Tết là cơ hội chia sẻ lòng nhân ái và liên đới với tha nhân.

Tham dự viên nhận được những phần quà trị giá 600.000 đồng và thêm 50.000 đồng tiền lì xì. Hội chợ do các nhà hảo tâm đóng góp.

Thành phố này có tới 24.000 người bệnh HIV. Khoảng 30% không có giấy tờ tùy thân nên không nhận được thuốc men và chăm sóc y tế từ các tổ chức và bệnh viện công. Hầu hết người bệnh đối mặt với kỳ thị, nghèo đói và lao động chân tay như bán vé số, đánh giày và làm bảo vệ, Cha Hiếu nói thêm.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo các tỉnh thành trên cả nước không bắn pháo hoa đêm giao thừa và để dành tiền chăm sóc người nghèo ăn Tết.

Cho tới nay đã có 15 tỉnh xin 17.000 tấn gạo để phát cho người nghèo ăn Tết.

-------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI# 290 = TIN TUONG PDF Print E-mail

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ NIỀM TIN TƯỞNG CẬY TRÔNG

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 18-1-2017

Bài 7

"Niềm hy vọng khi phải đối diện với hiểm nguy và chết chóc, được bày tỏ bằng việc nguyện cầu... Cái kinh hoàng theo bản năng về chết chóc làm bừng lên nhu cầu cần phải tin tưởng cậy trông vào Vị Thiên Chúa của sự sống".

Xin chào Anh Chị Em thân mến. Trong số các tiên tri của dân Do Thái, nổi bật trong Thánh Kinh là một nhân vật có vẻ dị thường, một vị tiên tri tìm cách tránh thoát tiếng gọi của Chúa, không chịu dấn thân phục vụ dự án cứu độ thần linh. Đó là tiên tri Giona, với câu truyện được kể ở trong một tập sách ngắn chỉ có 4 chương, chất chứa một giáo huấn cao cả về lòng thương xót Chúa là Đấng tha thứ.

Giona là một vị tiên tri "hướng ngoại", và cũng là một vị tiên tri bỏ chạy! Ông là vị tiên tri hướng ngoại được Chúa sai "đến vùng ngoại biên", đến Ninive, để hoán cải cư dân ở thành phố lớn này. Tuy nhiên, đối với một người Do Thái như Giona thì Ninive tiêu biểu cho một thực tại đáng sợ, một kẻ thù đã gây nguy hiểm cho chính Giêrusalem, và vì thế cần phải bị hủy diệt, thật sự là không thể nào được cứu độ. Bởi thế khi Thiên Chúa sai Giona đến giảng dạy ở thành đó thì vị tiên tri này, vị nhận biết lòng thiện hảo của Chúa và ý muốn cứu độ của Ngài, đã cố gắng rút lui cho thoát khỏi làm phận vụ ấy.

Trong việc tháo chạy của mình, vị tiên tri tiến tới chỗ giao tiếp với những người dân ngoại, những thủy thủ của một con tầu ông quá giang để thoát khỏi Chúa và khỏi sứ vụ của ông. Và ông thoát chạy cho xa, vì Ninive thuộc miền đất Iraq và ông tẩu thoát tới Tây Ban Nha, ông tẩu thoát một cách nghiêm chỉnh. Thật sự là chính hành vi cử chỉ của những con người dân ngoại ấy, như sẽ được thấy sau này nơi những cư dân của Thành Ninive, giúp chúng ta hôm nay có thể suy niệm về niềm hy vọng một cách nào đó, một niềm hy vọng khi phải đối diện với hiểm nguy và chết chóc, được bày tỏ bằng việc nguyện cầu.

Thật thế, trong khi ông vượt biển khơi thì xẩy ra một cơn bảo tố dữ dội và Giona đã đi xuống khoang tầu mà nằm ngủ. Trái lại, những người thủy thủ cảm thấy nguy hiểm nên "mỗi người đã kêu lên với thần linh của mình": họ đều là dân ngoại (Giona 1:5). Vị thuyền trưởng đã đánh thức Giona dậy mà nói cùng ông rằng: "Làm sao ông có thể ngủ được chứ? Hãy chỗi dậy mà cầu cùng thần linh của ông. Có thể vị thần linh ấy sẽ nghĩ đến chúng ta nhờ đó chúng ta mới khỏi bị chết" (Giona 1:6)...

Khi Giona, nhìn nhận trách nhiệm của mình, đã tự gieo mình xuống biển để cứu những đồng bạn hành trình của mình thì cơn bão tố đã trở nên lắng đọng. Cái chết trước mắt đã khiến những con người dân ngoại đó cầu nguyện, và bất chấp hết mọi sự, đã làm cho vị tiên tri này sống ơn gọi của mình trong việc phục vụ người khác, chấp nhận hy sinh bản thân mình cho họ, và bấy giờ dẫn những kẻ sống sót nhận biết vị Chúa chân thực mà dâng lời ngợi khen chúc tụng. Những người thủy thủ, vì sợ hãi, đã hướng về các vị thần của mình để cầu nguyện, bấy giờ, với lòng thành kính sợ Chúa, nhìn nhận vị Thiên Chúa chân thật mà dâng hiến các lễ vật cùng những lời thề nguyền. Niềm tin tưởng cậy trông là những gì khiến họ cầu nguyện để họ khỏi bị chết bấy giờ đã trở nên quyền năng hơn nữa và thực hiện một thực tại vượt lên trên cả những gì họ tin tưởng cậy trông, ở chỗ họ không bị chết trong bão tố mà còn nhận biết Vị Chúa chân thật duy nhất của Trời đất.

Sau đó, dân cư thành Ninive, trước viễn tượng bị hủy diệt, cũng đã cầu nguyện, được thúc đẩy bởi niềm tin tưởng cậy trông vào ơn tha thứ của Thiên Chúa. Họ đã thực hiện việc thống hối, kêu cầu Chúa và hoán cải về với Ngài, bắt đầu từ ông vua, vị như người thuyền trưởng, lên tiếng hy vọng mà rằng: "Biết đâu Thiên Chúa nghĩ lại mà nguôi cơn giận nhờ đó chúng ta khỏi bị chết?" (Giona 3:9). Cả đối với họ nữa, như đối với toán người trong cơn bão tố, đã đối diện với cái chết và cuối cùng đã được cứu độ khiến họ nhận biết sự thật. Vậy, theo lòng thương xót thần linh, và thậm chí còn hơn thế nữa theo chiều kích của Mầu Nhiệm Vượt Qua, thì cái chết trở thành, như đối với Thánh Phanxicô Assisi, "người chị em chết chóc của chúng ta", và đối với hết mọi người và từng người chúng ta, nó trở thành một cơ hội lạ lùng để có được niềm tin tưởng cậy trông và gặp gỡ Chúa.

Xin Chúa làm cho chúng ta hiểu được mối liên hệ giữa việc cầu nguyện và niềm tin tưởng cậy trông. Việc cầu nguyện dẫn con người ta tới niềm tin tưởng cậy trông và khi sự việc trở nên tăm tối thì càng cần phải cầu nguyện hơn nữa! Và sẽ càng tin tưởng cậy trông hơn. Xin cám ơn anh chị em.

https://zenit.org/articles/gen eral-audience-on-jonah-hope-an d-prayer/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch.

---------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 315 - CHA LONG PDF Print E-mail

Kính chúc Năm Mới tràn đầy Ân Sủng và Bình An nơi Lòng Chúa Thương Xót, qua lời chuyển cầu của Đức Maria, Mẹ của lòng xót.thương.

Lm. Giuse Trần Đình Long - MỜI GHÉ THĂM Website: muoichodoi.info

Giáo Điểm Tin Mừng Nhà Bè

"Tiếng gà gáy trong Phúc âm đã giúp thánh Phêrô thức tỉnh và sám hối về sự bất trung đối với Thầy. Hình ảnh biểu tượng con gà trống của năm nay cũng gợi ý để chúng ta suy tư và định hướng cho đời sống. Hai nét đẹp nổi bật nơi con gà là chữ Tín và chữ Nghĩa: cất tiếng gáy vang trong trẻo rất đúng giờ đúng canh vào mỗi sáng, đó là chữ Tín; mau mắn gọi đàn khi tìm được thức ăn, luôn nhường nhịn mà không tranh giành, đó là chữ Nghĩa.

Năm Đinh Dậu này mời gọi tất cả chúng ta hãy sống tín-nghĩa qua việc trung thành với bổn phận của mình và luôn nêu cao tinh thần liên đới chia sẻ. Nền tảng của những đức tính tốt lành ấy là sự Tín Trung và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Ước mong lối sống yêu thương phục vụ của mỗi người trong năm nay sẽ là lời tuyên xưng sống động rằng chúng ta được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa..."

(Thư Chúc Tết Đinh Dậu 2017 của Đức Tổng Giám Mục Giáo Phận Sài Gòn)

"Tất cả chúng ta đều mong muốn hoà bình. Nhiều người hằng kiến tạo hoà bình hết ngày này qua ngày khác khởi từ những cử chỉ và hành động nhỏ bé. Nhiều người đang chịu đau khổ, tuy nhiên, họ vẫn bền đỗ kiên nhẫn trong nỗ lực của mình để làm những người kiến tạo hoà bình." Trong năm 2017, ước chi chúng ta có thể tận hiến bản thân chúng ta một cách sốt sắng và chủ động cho việc loại trừ bạo lực khỏi tâm hồn chúng ta, khỏi lời nói và hành động của chúng ta, và cho việc chúng ta trở nên những người phi bạo lực và kiến tạo những cộng đồng phi bạo lực biết chăm lo cho ngôi nhà chung của chúng ta. "Không có gì là không thể nếu chúng ta hướng lên Thiên Chúa mà cầu xin. Mỗi người đều có thể là một người thợ kiến tạo hoà bình."

(Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô Ngày Hoà bình Thế giới 1 tháng 1 năm 2017)

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 40