mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5195
mod_vvisit_counterHôm Qua8485
mod_vvisit_counterTuần Này13680
mod_vvisit_counterTuần Trước32590
mod_vvisit_counterTháng Này71631
mod_vvisit_counterTháng Trước182520
mod_vvisit_counterTất cả11934272

We have: 84 guests online
Your IP: 54.156.39.245
 , 
Today: Oct 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 107 = CHI MERIAM YEHYA DUOC TRA TU DO PDF Print E-mail

Chị Meriam Yehya Ibrahim lại được trả tự do nhưng chưa rời khỏi Sudan được
Đặng Tự Do6/27/2014
Sáng thứ Năm 26 tháng 6, nhà cầm quyền Hồi Giáo Sudan đã trả tự do cho người phụ nữ đã bị kết án treo cổ vì tội bỏ Hồi Giáo sang Kitô Giáo. Theo thông tấn xã AP, cô Meriam Yehya Ibrahim đã không bước nổi ra khỏi đồn cảnh sát. Có lẽ vì bị đánh đập trong thời gian bị tạm giam tại đây.

Cô Meriam đang được các nữ tu Thừa Sai Bác Ái

chăm sóc tại Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ
Hôm 16 tháng 5, một tòa án Sudan đã đưa ra một phán quyết tàn bạo là treo cổ chị Meriam Yehya Ibrahim, là một người phụ nữ đang mang thai vì phạm tội bỏ Hồi giáo để gia nhập Kitô Giáo.

Cô Meriam Yehya Ibrahim, 27 tuổi, có cha là một người Hồi Giáo đã bỏ rơi mẹ cô là một tín hữu Chính Thống Giáo nghi lễ Êthiôpia. Từ nhỏ, cô đã được mẹ nuôi dạy trong đức tin Kitô và chưa một ngày nào là người Hồi Giáo.

Cô đã kết hôn với một tín hữu Kitô là anh Daniel Wani, một công dân Hoa Kỳ và có một cháu bé gần 2 tuổi. Người em trai cùng cha khác mẹ với cô đã tố cáo cô bỏ đạo Hồi để theo Kitô Giáo. Trước tòa, Meriam luôn kiên quyết cho rằng mình theo đạo mẹ và đã là một Kitô hữu từ nhỏ.

Tòa án khăng khăng cho rằng Meriam đã phạm tội bội giáo và vì thế cô phải bị treo cổ. Luật lệ Hồi Giáo cũng không cho phép một người phụ nữ kết hôn với một Kitô hữu nên tòa cũng không công nhận hôn nhân giữa cô và anh Daniel Wani và truyền đánh Meriam 100 hèo vì tội ngoại tình.

Trong thời gian bị giam trong tù, cô đã hạ sinh cháu bé thứ hai vào ngày 27 tháng 5 vừa qua. Tòa truyền rằng khi cháu gái mới sinh được dứt sữa thì cô sẽ phải thi hành án.

Nhiều phong trào cầu nguyện cho cô và phản kháng bản án bất nhân đã nổ ra trên khắp thế giới.

Hôm thứ Hai 23 tháng Sáu, thông tấn xã chính thức của nhà nước Sudan cho biết chị Meriam Yehya Ibrahim đã được tự do sau khi một toà án đã đưa ra phán quyết hủy bỏ bản án trước đó. Cô Meriam đã được ra khỏi tù và được đưa đến một điạ điểm bí mật vì nhiều người Hồi Giáo vẫn muốn cô phải chết.

Sáng thứ Ba, gia đình chị chị Meriam ra phi trường quốc tế Khartoum để đi Hoa Kỳ. Tuy nhiên, họ lại bị bắt tại sân bay. Cảnh sát nói họ bị bắt vì xài giấy tờ giả (Những bọn cầm quyền bất nhân trên thế giới này, dù là Hà Nội hay Khartoum, đều có cùng một cách hành xử ti tiện như nhau nên những lý do chúng đưa ra đều rất bất ngờ và đầy kịch tính.)

Trong khi cô Meriam bị bắt lần thứ hai thì đứa em cùng cha khác mẹ đã tố cáo cô lên tiếng chống đối với quyết định tha bổng cô Meriam của tòa sau và cho rằng phán quyết đó vi phạm giáo lý đạo Hồi.

Sáng thứ Năm, cô Meriam lại được tha, chắc chắn một phần là nhờ những áp lực quốc tế mạnh mẽ. Cô đã được cho tá túc trong một toà nhà thuộc Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ ở ngoại ô Khartoum.

Sudan trước đây đã từng là một quốc gia lớn nhất Phi Châu và đã từng có thời là quốc gia Kitô Giáo khi các Vua miền Nubia theo đạo Công Giáo vào thế kỷ thứ Tư. Sau đó quốc gia này bị quân Hồi Giáo chiếm được. Tuy bị cai trị, các tín hữu Kitô Sudan vẫn tiếp tục là nhóm đa số trong xã hội cho đến khi người Ả rập di dân sang vùng này.

Đầu thập niên 1980, tên độc tài Jaafar Nimeiri, áp đặt luật Hồi Giáo Sharia và tiến hành cuộc chiến tranh diệt chủng với sự trợ lực của các sư đoàn quân Trung quốc đánh thuê nhằm tiêu diệt người Kitô Giáo. Cuộc chiến tàn khốc đã dẫn đến can thiệp quốc tế buộc chia quốc gia này thành hai quốc gia là Sudan và Nam Sudan vào năm 2011. 97% dân trong tổng số 35.5 triệu dân Sudan theo Hồi Giáo trong đó 70% dân số là người Ả rập di dân sang.

Miền Nam Sudan chỉ có 11.5 triệu dân trong đó tuyệt đại đa số là các Kitô hữu và là người châu Phi.

Tổng thống Bắc Sudan là Omar Bashir, là kẻ đã lên nắm quyền từ năm 1989 sau một cuộc đảo chính nói rằng luật lệ Hồi Giáo sẽ được thắt chặt hơn nữa vì nay người không Hồi Giáo đã di cư về phía Nam.

Trong các năm qua nhiều người đã bị đưa ra tòa và bị kết án tử hình về tội bội giáo nhưng hầu hết đều không bị tử hình vì họ sợ quá nên đã quay lại Hồi Giáo. Một trường hợp đã bị tử hình là trường hợp của triết gia Mahmoud Mohammed Taha. Ông là một chính trị gia đối lập với tên độc tài Jaafar Nimeiri và có một quan điểm rất khác với quan điểm chính thống của Hồi Giáo về luật Sharia. Ông bị tử hình năm 1985 ở tuổi 76 vì tội bội giáo mặc dù ông không thực sự theo một tôn giáo khác.

Cô Meriam là người Sudan đầu tiên dám nói "không" trước áp lực buộc cô phải theo Hồi Giáo của bọn cầm quyền Hồi Giáo Sudan.

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 106 = KHOAN DUNG VA TICH CUC PDF Print E-mail

Tình yêu của Thiên Chúa khoan dung và tích cực
Dinh Xuan Quang
To This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Jun 27 at 5:22 PM

Tình yêu của Thiên Chúa khoan dung và tích cực, DTC Phanxico phát biểu

by Elise Harris

Vatican City, Jun 27, 2014 / 08:18 am (EWTN News/CNA)

Hôm nay Đức Thánh Cha Phanxico tập trung bài giảng vào tình yêu của Chúa với dân của Người, kể rằng tình yêu ấy phát triển khi được ban ra, và chúng ta phải tự hạ chính mình như một đứa bé để đón nhận tình yêu ấy.

"Co hai khía cạnh đối với tình yêu này. Thứ nhất tình yêu là ban cho nhiều hơn và đón nhận nhiều hơn. Thứ hai yêu là hành động nhiều hơn là nói" Đức Thánh Cha nhận xét trong bài giảng Thánh lễ ngày 27-06 của Người tại nhà khách Thánh Martha, Vatican.

Chú ý ngày 27-06 là ngày lễ kính Trái Tim Cực Thánh Chúa Giê-su, Đức giáo hoàng trình bày lễ này mừng tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta trong con của Người là Đức Giê-su Ki-tô.

Liên quan đến tình yêu này được diễn tả qua những hành động của ta cũng như những gì mà ta trao cho tha nhân, Đức Thánh cha dẫn giải "Khi nào ta nói cho đi nhiều hơn là nhận lại, bởi vì tình yêu hiệp thông, nó luôn luôn hiệp thông. Và được đón nhận bởi một người được yêu thương."

"Và khi nào ta nói hành động nhiều hơn là nói, bởi vì tình yêu luôn luôn sinh ra đời sống và làm cho ta lớn lên."

Đức Thánh Cha nêu ra rằng một mối quan hệ mà Thiên Chúa muốn cùng chúng ta tương tự như giữa người bố và đứa con của ông ta, nói cho hiểu rõ tình yêu này chúng ta phải trở nên như những đứa trẻ con, nhỏ bé như trẻ con, như vậy Chúa mới có thể nâng niu, vuốt ve ta và nói với ta rằng Người hằng ở kề bên ta.

"Đây là sự dịu dàng của Chúa chúng ta và về tình yêu thương của Người , đây là điều Chúa nói với ta và ban cho ta sức mạnh để trở nên dịu dàng, dễ mến" Đức Thánh Cha nhận xét, dẫn giải rằng " nếu như chúng ta cảm thấy mình khỏe mạnh, ta sẽ không bao giờ cảm nghiệm sự vuốt ve, âu yếm ấy của Chúa, những sự âu yếm ấy từ Thiên Chúa thật là khác thường, diệu kỳ."

"Đừng sợ hãi, vì Ta ở bên con và nắm giữ bàn tay con'... 'Đây là những lời đã được nói ra bởi Chúa, lời ấy giúp cho ta hiểu biết mầu nhiệm thương yêu ấy mà Chúa ban cho ta"" DTC nói tiếp

"Và khi nào Đức Chúa Giê-su nói về Người, Người nói "Ta hiền lành và khiêm nhường trong long' ngay cả Người, là Con Thiên Chúa, tự hạ mình xuống thấp hơn để đón nhận tình thương yêu của Đức Chúa Cha."

Kết luận những suy niệm , Đức Thánh Cha ghi chú rằng Thiên Chúa luôn luôn ở đàng trước ta, chờ đợi ta và đứng ra can thiệp, như vậy chúng ta nhận được ân sủng để đi vào trong mầu nhiệm tình thương của Người.

"Khi nào ta tói, Co Chúa ở đấy, Khi nào ta tìm kiếm Người, Người luôn luôn đã đang tìm kiếm ta. Người luôn luôn ở trước mặt ta, đang chờ đợi đón nhận ta vào Trái tim của Người, bằng tình yêu thương của Người" DTC ghi chú, bảo rằng những sự kiện bên ngoài về sự ban cho và đặt tình yêu của ta vào hành động có thể "giúp cho ta để nhận biết mầu nhiệm tình Chúa thương yêu ta."

"Để hiệp thông điều này, Chúa cần ta trở nên bé như những đứa trẻ con, tự hạ chính bản thân ta. Và đồng thời, Người cần sự sửng sốt của ta khi nào ta tìm kiếm Người và tìm thấy Người ở đấy, đang chờ đợi ta."

Phần kế tiếp Thánh lễ của Người, Đức Thánh Cha đi thăm bệnh viện Agostino Gemeli ở Roma lúc 3:30pm, dính liền với trương Đại học Thánh Tâm Chúa, kỷ niệm 50 năm thành lập.

Sau khi một Linh mục dòng Phan-xi-cô xây dựng và đặt tên như vậy, bệnh viện dung như một trường dậy y khoa của Đại học Milan, và là bệnh viện thuộc về Đức Giáo Hoàng, Người có một phòng dành riêng ở đấy.

Sau khi đến nơi theo lịch trình sắp đặt sẵn , cử hành Thánh lễ tại quảng trường bên ngoài học viện, Người là vị giáo hoàng thứ năm thăm bệnh viện, đã giữ sư liên hệ gần gũi này suốt hơn 30 năm nay.

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 105 = CHÚA CHAM SOC TOI PDF Print E-mail

CHÚA HẰNG CHĂM SÓC CHÚNG TA

"Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không ? Thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em... /Hai con chim sẻ há chẳng từng bị bán một đồng tiền sao? Và ví không theo ý muốn Cha các ngươi, thì không hề một con nào rơi xuống đất..."
(Mt 10:29-31)

Dù cho co rat nhieu chim se nhung, chẳng giây phút nào Đức Chúa Trời tỏ ra quên chúng, hay ngừng chăm nom chúng, hay bỏ mặc chúng trôi theo dòng đời, hay chẳng có chương trình gì cho "cuộc đời" của chúng. "Ðức Chúa Trời không quên một con nào hết" (Luca 12:6), "Và ví không theo ý muốn Cha các ngươi, thì không hề một con nào rơi xuống đất (Mt 10:29).

Đây là lời của chính Chúa Giê-su phán ra. Xin chúng ta hãy dừng lại một chút để suy nghĩ đến điều này: Đức Chúa Trời hằng ngày không quên bất cứ một con chim sẻ nào hết, Đức Chúa Trời đã định ngày sinh ra và ngày chết đi của mỗi một con. Cha trên trời có chương trình hoàn hảo cho mỗi một con chim sẻ, dù đó chỉ là một con chim mới nở ngày hôm qua trong hàng chục tỷ con, hay dù đó chỉ là một con "chim sẻ hiu quạnh trên mái nhà" (Thánh vịnh/Thi Thiên 102:7).

Cho nên hỡi bạn là những Kito Hữu đang chịu cảnh thử thách, hỡi bạn là những con trai con gái đang cảm thấy mình hoàn toàn bị bỏ quên, hãy biết rằng Cha trên trời hoàn toàn không chút quên bạn.
Và chắc chắn những năm tháng đau đớn, buồn thảm, mất mát, tật bệnh, sỉ nhục, sầu nảo...và những giờ phút dường như hoàn toàn vô vọng của bạn, đều đã được Ba Ngôi Đức Chúa Trời tính toán, cân nhắc rất kỷ, từ rất lâu năm về trước. Chúng được tính trong số những ngày phước hạnh, những ngày vàng xâu bằng dây bạc của đời bạn. Thậm chí, kể cả nước mắt của bạn, vâng, đúng vậy, nước mắt của bạn cũng đã được giữ lại rất kỷ trong các chai lọ bằng ngọc của Chúa, chúng được tính từng giọt và đã được ghi chép cẩn thận vào sổ sách của thiên đàng.
Vậy, hỡi những con "chim sẻ hiu quạnh trên mái nhà", hãy reo vui lên đi. Hãy đổi giọng chiêm chiếp buồn thảm thành giọng vui ngợi khen. Đừng tưởng rằng không ai thấy, không ai nghe mình. Đức Chúa Trời và các thiên sứ Ngài đang lắng tai chờ đợi bạn đấy.

Quy Van

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 103 = TRUNG TAM THUONG XOT PDF Print E-mail

Trung tâm thương xót

(Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, năm A)

Thánh Tâm – Tình Yêu – Lòng Thương Xót chỉ là MỘT. Một mà Ba, Ba mà Một, tam bộ không thể tách rời. Thánh Tâm cũng gắn chặt với Thánh Thể, không thể tách rời.

Cả cơ thể con người là một khối tổng hòa kỳ diệu. Mỗi cơ phận đều là một thế giới diệu kỳ, nhưng trái tim là cơ phận đặc biệt nhất. Tim có nhiệm vụ phân phối máu đi khắp các mạch máu, kể cả trung tâm não bộ. Nếu mắc nối tiếp các mạch máu trong cơ thể sẽ thành một đường dài 96.559 km. Tim còn có điểm đăc biệt là tự đập nhịp, không nhờ sự giúp đỡ của não hoặc cột sống, vì khi lấy tim ra thì nó vẫn "nhảy nhịp". Và mỗi cơ tim đều tự đập được.

Tim đặc biệt cả về lý tính và hóa tính. Không chỉ vậy, tim còn là "trung tâm tình cảm" (yêu thương, ghen ghét, hờn giận, vui mừng, buồn bã,...). Tim là trung tâm sự sống, tim chết thì người ta chết. Não chỉ là trung tâm điều khiển. Vì thế, tim rất quan trọng, nó cần khỏe chứ không thể yếu. Tim mà đau thì cả thân xác rời rã. Cơn đau tim có thể xảy ra với bất kỳ ai, dù già hay trẻ, dù nam hay nữ, và cơn đau tim thường xảy ra vào buổi sáng (từ khoảng 6 giờ tới trưa). Khi lên cơn đau tim, người ta có thể tử vong trong vòng bốn giờ.

Khi diễn tả tình yêu, người ta thường dùng hình trái tim có lưỡi gươm đâm thâu. Điều đó cho thấy "yêu là khổ", vì yêu phải CHO nhiều hơn NHẬN. Như vậy, yêu không chỉ "khổ" mà còn "lỗ" to! Thế nhưng không ai lại không thích yêu. Đó là loại thuốc "đắng" vô cùng mà ai cũng thích sử dụng. Tim có lý lẽ riêng mà chính lý lẽ cũng không thể lý giải. Lạ quá! Và quả thật, Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta ngay khi chúng ta còn là tội nhân (Rm 5:8), Ngài còn si tình đến mức chịu khổ nạn và chịu chết để chứng minh tình yêu Ngài dành trọn cho chúng ta.

Khi mặc khải Thánh Tâm cho Thánh nữ Margaritta Maria Alacoque, một nữ tu khiêm nhường của Dòng Thăm Viếng ở Paray-le-Monial, Chúa Giêsu đã cho thánh nữ thấy Thánh Tâm Ngài có lửa cháy, bị vòng gai quấn quanh, và bị lưỡi gươm đâm thâu. Lần hiện ra quan trọng xảy ra trong tuần bát nhật lễ Mình Máu Thánh Chúa Giêsu (Corpus Christi) năm 1675, có thể vào ngày 16 tháng 6, Chúa Giêsu nói: "Hãy ngắm nhìn Thánh Tâm Ta yêu thương nhân loại biết bao... Nhưng thay vì được biết ơn, Ta chỉ nhận được sự vô ơn...". Ngài yêu cầu Thánh nữ vận động thành lập lễ kính Thánh Tâm vào Thứ Sáu sau lễ kính Mình Máu Thánh. Và ngày 11-6-1899, theo lệnh của ĐGH Lêô XIII, cả thế giới đã được tận hiến cho Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Thánh Tâm Chúa Giêsu là Trung Tâm Thương Xót, nơi tuôn chảy Nguồn Tình với hai dòng Máu và Nước. Dù chỉ là tội nhân, nhưng chúng ta được diễm phúc trở thành con cái của Thiên Chúa, là "dân riêng" của Ngài: "Anh (em) là một dân thánh hiến cho Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em). Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em) đã chọn anh (em) từ giữa muôn dân trên mặt đất, làm một dân thuộc quyền sở hữu của Người" (Đnl 7:6). Nhân loại không thể nào hiểu thấu Lòng Thương Xót. Đúng là Thiên Chúa si tình thực sự. Tại sao? Đây là lý do: "Đức Chúa đã đem lòng quyến luyến và chọn anh em, không phải vì anh em đông hơn mọi dân, thật ra anh em là dân nhỏ nhất trong các dân. Nhưng chính vì yêu thương anh em, và để giữ lời thề hứa với cha ông anh em, mà Đức Chúa đã ra tay uy quyền đưa anh em ra và giải thoát anh em khỏi cảnh nô lệ, khỏi tay Pha-ra-ô, vua Ai-cập" (Đnl 7:7-8). Tác giả Thánh Vịnh đã cảm nghiệm: "Thân phận con khốn khổ nghèo hèn, nhưng Chúa hằng nghĩ tới" (Tv 40:18).

Sách Đệ Nhị Luật phân tích tỉ mỉ hơn: "Anh (em) phải biết rằng Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), thật là Thiên Chúa, là Thiên Chúa trung thành: cho đến muôn ngàn thế hệ, Người vẫn giữ giao ước và tình thương đối với những ai yêu mến Người và giữ các mệnh lệnh của Người. Còn ai thù ghét Người thì Người nhằm chính bản thân nó mà trả đũa, khiến nó phải chết; với kẻ thù ghét Người, Người không trì hoãn, Người nhằm chính bản thân nó mà trả đũa" (Đnl 7:9-10). Chúng ta thấy cách nói của Cựu Ước có "tính hù dọa", nhưng thời đó là thời "mắt đền mắt, răng đền răng, tay đền tay, chân đền chân, chỗ gãy đền chỗ gãy" (Xh 21:24; Lv 24:20; Đnl 19:21) nên ngôn ngữ diễn tả "thô" và thẳng thắn như vậy thôi. Ông Mô-sê kết luận: "Vậy anh (em) phải tuân giữ các mệnh lệnh, thánh chỉ, quyết định mà hôm nay tôi truyền cho anh (em) đem ra thực hành" (Đnl 7:11). Và chắc chắn chúng ta không thể không thực hiện.

Bổn phận của chúng ta không chỉ có vậy, một trong các bổn phận quan trọng khác là chúc tụng và tạ ơn Chúa. Tác giả Thánh Vịnh tự nhủ: "Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, toàn thân tôi, hãy chúc tụng Thánh Danh! Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, chớ khá quên mọi ân huệ của Người" (Tv 103:1-2). Chúng ta phải làm vậy vì nhiều lý do: "Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi, thương chữa lành các bệnh tật ngươi. Cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt, bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà, ban cho đời ngươi chứa chan hạnh phúc, khiến tuổi xuân ngươi mạnh mẽ tựa chim bằng. Chúa phân xử công minh,bênh quyền lợi những ai bị áp bức, mặc khải cho Mô-sê biết đường lối của Người, cho con cái nhà Ít-ra-en thấy những kỳ công Người thực hiện" (Tv 103:3-7). Chúng ta được chữa lành quá nhiều, không tạ ơn sao được!

Bản chất Thiên Chúa là tình yêu, là thương xót, luôn chạnh lòng và động lòng trắc ẩn với những kẻ khốn cùng: "Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương, chẳng trách cứ luôn luôn, không oán hờn mãi mãi. Người không cứ tội ta mà xét xử, không trả báo ta xứng với lỗi lầm" (Tv 103:8 và 10). Kẻ khốn cùng đó là ai? Còn ai trồng khoai đất này ngoài chúng ta chứ? Và rồi Ngài còn "chắc cú" để chúng ta được an toàn bằng cách "ném tội lỗi thật xa chúng ta" (x. Tv 103:12). Chúng ta sướng sơn rồi còn gì!

Là tình yêu, Thiên Chúa không chỉ mong muốn mà còn bắt buộc chúng ta phải yêu thương nhau. Cũng là hợp lý thôi. Tông đồ Tình yêu Gioan lý luận: "Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa.8 Ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu" (1 Ga 4:7-8).

Người-môn-đệ-Chúa-yêu giải thích: "Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta" (1 Ga 4:9-10). Và tông đồ trẻ đưa ra cái "nếu" khiến chúng ta phải "đau đầu", nhưng đây cũng là lời mời gọi: "Anh em thân mến, nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau. Thiên Chúa chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ. Nếu chúng ta yêu thương nhau thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo. Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta: đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta. Phần chúng tôi, chúng tôi đã chiêm ngưỡng và làm chứng rằng: Chúa Cha đã sai Con của Người đến làm Đấng cứu độ thế gian" (1 Ga 4:11-14).

Hệ lụy lô-gích và minh nhiên: "Hễ ai tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa thì Thiên Chúa ở lại trong người ấy, và người ấy ở lại trong Thiên Chúa. Còn chúng ta, chúng ta đã biết tình yêu của Thiên Chúa nơi chúng ta, và đã tin vào tình yêu đó. Thiên Chúa là tình yêu: ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở lại trong người ấy" (1 Ga 4:15-16). Tin vào tình yêu Thiên Chúa là tín thác vào lòng thương xót của Ngài, tin bằng cả con người của chúng ta chứ không bằng môi miệng hoặc theo phong trào – qua việc tham gia các hội đoàn.

Sau khi quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Ngài đã làm mà không sám hối, Chúa Giêsu thưa với Chúa Cha: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha" (Mt 11:25). Và Ngài nói với họ: "Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho" (Mt 11:27). Họ là ai? Là những người "chứng kiến phép lạ mà không sám hối". Và họ cũng chính là chúng ta, vì chúng ta cũng đã chứng kiến nhiều phép lạ trong đời thường mà đức tin vẫn xơ cứng, tệ hơn nữa là lại cứ "đua nhau" tìm kiếm các "sự lạ" ở nơi kia hoặc nơi nọ. Hãy cẩn trọng!

Chúa Giêsu luôn mời gọi: "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng" (Mt 11:28-30). Hiền hậu và khiêm nhường liên quan chặt chẽ với nhau, êm ái và nhẹ nhàng cũng có liên quan lẫn nhau.

Chúa Giêsu vẫn tiếp tục mời gọi: "Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy" (Ga 15:9). Về sự "ở lại trong tình thương" đó, chính Ngài cũng đã giải thích: "Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người" (Ga 15:10). Không còn mơ hồ, và cũng không thể hiểu theo cách khác. Yêu ai thì "chiều" theo người đó, muốn làm vừa lòng người đó và muốn nên giống người đó.

Trong đời thường, chúng ta thấy có nhiều loại trung tâm để cứu vớt người ta về thể lý hoặc tinh thần. Các trung tâm đó được thành lập để "cấp cứu". Nhưng có lẽ Trung tâm Cấp cứu thể lý được chú ý nhiều. Mỗi khi nghe tiếng còi hú của xe cứu thương, chúng ta cảm thấy có điều gì đó sâu lắng. Tuy nhiên, có một Trung tâm Cấp cứu quan trọng nhất, và độc nhất vô nhị, đó là Thánh Tâm Chúa Giêsu, Trung Tâm Thương Xót. Đến bất cứ trung tâm nào thì người ta cũng phải trả phí, thế mà người ta vẫn phải đến, còn ai đến Trung Tâm Thương Xót của Siêu Bác Sĩ Giêsu thì đều được miễn phí hoàn toàn. Vậy tại sao chúng ta không đến?

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, Máu và Nước là hai Dòng Tình tuôn trào vì chúng con, vết thương nơi Thánh Tâm là vết đâm của lưỡi giáo nhưng là Dấu Tình và là Cửa Lòng Thương Xót đối với chúng con. Xin giúp chúng con biết vào Cửa Lòng Thương Xót của Ngài để chúng con được ngụp lặn trong Dòng Tình của Ngài. Ngài là Đấng cứu độ chúng con, là Đấng hằng sinh và hiển trị với Chúa Cha, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 103 = CHUA BIEN DOI DOI SONG PDF Print E-mail

Tình yêu không thể đo lường của Chúa biên đổi đời sống, DTC nhấn mạnh.

By Kerri Lenartowick - Vatican City ngày 22 – 06- 2014/ 08:25am

Trong buổi đọc kinh Thiên Thần truyền tin ngày Chúa nhật hôm nay của Đức Thánh Cha Phanxico, người nhấn mạnh đến bản chất không giới hạn tình yêu của Chúa biến đổi tâm hồn và đời sống từng người giáo hữu Ki-tô.

"Người ta không có thể đo lường tình yêu của Chúa, điều ấy không có sự đo lường. Và vì vậy chúng ta trờ nên có kha năng yêu mến ngay đến cả những ai không yêu thương ta: và điều này không phải là dễ," Đức Thánh Cha trình bày với những người tập trung trong Quảng trường Thanh Phê-rô ngày 22 tháng Sáu.

Sự suy niệm của người theo như bài đọc ngày Chúa nhật theo Phúc âm Thánh Gioan (6:51-58) Đức Chúa Gie-su công bố chính Người là "bánh hằng sống từ trời xuống"

Sự liên kết của cộng đồng Công giáo với Chúa Giê-su trong phép Thánh Thể, Đức Thánh Cha Phanxico nhấn mạnh, "Giúp đỡ ta, những môn đệ của người, noi theo gương người, làm cho sự hiện hữu của ta với những thái độ của ta,bẻ bánh cho tha nhân, như Thầy đã bẻ bánh đó là chính thật thịt của Người."
"Chúa Giê-su nhấn mạnh rằng Người không đến thế gian để ban cho một vật nào đó, nhưng ban chính Người, đời sống Người, để nuôi dưỡng những ai tin vào Người," Đức Thánh Cha Phanxico dẫn giải.

"Bản thân Đức Ki-tô là Tặng phẩm trong phép Thánh Thể không chỉ là một gương mẫu cho đời sống Công giáo,mà những hành động để biến đổi tính chất ở bên trong ta, Đức Thánh Cha ghi chú

"Mỗi lần chúng ta tham dự Thánh lễ Missa, và chúng ta được nuôi dưỡng bởi Thánh Thể Đức Ki-tô, sự hiện diện của Đức Chúa Giê-su và Chúa Thánh Thần hành động trong ta, sự tạo ảnh hưởng tâm hồn ta, truyền đạt những thái độ bên trong cho ta, biến thành những thái độ, tư cách đạo đức theo như Phúc âm dậy."

"Nhờ ở Chúa Giê-su và nhờ ở Thánh Thần của Người, ngay đén đời sống ta hóa ra'miếng bánh bẻ ra' cho anh em ta," Đức Thánh Cha nói.
Đức Thánh Cha Phanxico đã công nhận rằng những thái độ (cử chỉ) và những hành động của người Ki-tô hữu có thể gặp khó khan để thực hành "Yêu thương một người không yêu thương mình...Điều đó thật khó! Bởi vì nếu ta nhận ra rằng một người không thích ta lắm, thì ta cũng mang trong long sự ác ý."

Tuy nhiên, "Ta phải yêu thương người ngay cả người ấy không yêu thương ta! Đối nghịch với điều ác bằng điều thiện, bằng sự tha thứ, bằng sự chia sẻ, bằng sự chào đón niềm nở."

"Những Ki-tô hữu giành được "tính trưởng thành" trong khi theo Đức Ki-tô bằng sự Rước Mình Thánh Chúa, gồm có "ngoan ngoãn đối với lời của Chúa, tình huynh đệ trong chính chúng ta, can đảm làm chứng nhân công giáo, có năng lực hành thiện, có khả năng đem sự hy vọng cho người ngã long, tiếp đón kẻ bị khai trừ."

Đứng như cuộc đời của Đức Chúa Giê-su, chính bản thân Người là tất cả một tặng phẩm, cho nên cả những người theo Chúa được mời gọi để làm cho đời họ trở nên tặng phẩm cho tha nhân."

"Cuộc đời ta, bằng sự tiếp nhận tình yêu thương của Chúa Giê-su trong phép Thánh Thể, được làm một tặng phẩm –khi đã trở nên cuộc đời Đức Chúa Giê-su," người dẫn giải. Sự tự hiến này đem "niềm vui chân thật" trong "sự trao đổi lẫn nhau món quà trọng thể ấy chúng ta đã tiếp nhận lần đầu (thứ nhất), không có công trạng của riêng ta."

Đức Thánh Cha suy niệm rằng Đức Chúa Giê-su "đã làm người nhờ ở đức tin của Mẹ Rât Thánh Maria," đấng không chỉ đã sinh ra Người, mà còn theo Người cách trung thành cho đến khi Người bị treo trên Thập giá và đền Người sống lại."

"Chúng ta hãy cầu xin Đức Mẹ giúp ta tái khám phá ra vẻ đẹp của phép Thánh Thể, làm cho Phép Thánh Thể thành một trung tâm của cuộc đời ta, cách đạc biệt trong thánh lễ ngày Chúa nhật, trong giờ thờ phụng," người nói, hướng dẫn đám đông đọc kinh Thiên thần Truyền tin.
Theo sau kinh cầu nguyện, Đức Thánh Cha Phanxico ghi chú ngày 26 tháng Sáu là ngày Quốc tế nâng đỡ nạn nhân bị tra tấn. "Trong hoàn cảnh này Cha nhắc đi nhắc lại sự kết án vững chắc của mỗi hình thức tra tấn và mời gọi những Ki-tô hữu tự bó buộc chính họ cùng nhau làm việc cho sự bãi bỏ ấy và để nâng đỡ những nạn nhân và gia đình họ."

"Sự tra tân người ta là một tội trọng!" Đức Thánh Cha nhấn mạnh. "Điều ấy là một tội rất nghiêm trọng!"

Đức Thánh Cha bế mạc giờ đọc kinh Thiên Thần Truyền tin bằng sự chào mừng những nhóm hành hương đã đi du lịch đến Vatican, và cầu xin cho mọi người một ngày Chúa nhật tốt lành và bữa ăn trưa ngon miệng."

"Hãy cầu nguyện cho Cha" Người nói thêm.

Quang Đinh - Học hỏi Kinh Thánh

__._,_.__

 
<< Start < Prev 41 42 43 44 45 46 47 48 49 Next > End >>

Page 41 of 49