mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5853
mod_vvisit_counterHôm Qua10151
mod_vvisit_counterTuần Này16004
mod_vvisit_counterTuần Trước52811
mod_vvisit_counterTháng Này115588
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12311821

We have: 71 guests online
Your IP: 54.164.198.240
 , 
Today: Dec 17, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 90 = SUY TU LE LA PDF Print E-mail

Suy tư Tin Mừng Chúa nhật Lễ Lá năm A - 13.4.2014

"Ta chỉ xin em một chút tình,"

"Cho lòng thắm lại với ngày xanh."

(Dẫn thơ Lưu Trọng Lư)

Mt 26-14 – 27: 66

Tình ta xin em, cũng vẫn chỉ một chút. Dù có cho hay không, lòng ta vẫn "thắm lại với ngày xanh". Tình Chúa cho đi, thật rất nhiều. Ta có nhận tình Ngài cho không, người người ở đời, bằng cách nào đó, vẫn hân hoan chào đón Tình Ngài về với thánh thánh Giêrusalem, rất Vượt Qua.

Trình thuật thánh-sử nay kể về một "Vượt Qua" của Chúa có kiệu có lá, có nhiều người chào đón Chúa rất hân hoan, rộn rã để rồi ngày ấy Chúa kết tận bằng một thống khổ, lại nhiều tâm tình hơn nữa. Chào đón Chúa buổi Vượt Qua, dân con mọi người vẫn cứ chào cứ đón, hầu hy vọng Ngài lại sẽ chinh-phục thế-giới, lật đổ đám quan hèn của đế quốc. Họ là những người yếu kém nên đã chỉ trông chờ yếu tố chính-trị nhằm lật đổ nhóm cầm quyền bách hại dân thường mọn hèn.

Dân con Do thái và đồ đệ Ngài mong ngóng Giavê Thiên Chúa giúp họ giành lại vương-quyền khi xưa từng được hứa, qua ngôn sứ. Lời hứa xưa, khiến họ trông đợi Chúa tái-lâm cải-biến mọi thứ, mọi người. Họ vốn nghĩ: Chúa có thói quen làm chuyện lạ chẳng ai ngờ, nên cứ hiểu: đây là thời-khắc Ngài làm chuyện lạ tuy có chút hiểm nghèo vì vào dịp nghỉ Lễ, và ở chốn miền đầy những hiểm nguy. Nói cho cùng, dân con người Do thái lại cứ trông chờ Giavê Đấng tác tạo phong ba, bão táp cả vào địa-hạt chính-trị lẫn cuộc đời người.

Ba yếu tố trổi trang: vinh quang, quyền lực và chiến thắng hợp cùng với an-bình hiền-hoà lại đã đi chung với chiến thuật mọi địa hạt, đã làm dân thường người Do thái nhận ra được khó khăn vẫn còn đó, nên đã nản lòng. Cộng thêm vào đó, là lập trường về Đấng Mêsia của Chúa rất khác biệt, nên họ bị bất ngờ và nghĩ rằng: phong ba/bão táp phải đánh vào hệ-thống đối-kháng đến cực độ. Và, khi nhận ra sự khác biệt về tinh-thần Mêsia nơi Chúa đã khiến họ nản lòng, rất thất vọng.

Chỉ mỗi Đức Giêsu là không nản lòng, nhụt chí trước cơn "phong ba bão táp" đang xảy đến. Ngài biết rõ mộng ước chính-trị của dân Do-thái sẽ không thành hiện-thực. Ngài biết rõ Vương quốc đích-thực Cha đưa ra, sẽ không xảy đến như người Do thái từng nghĩ. Biết rõ ý-định của Cha, nên Đức Giêsu đã không thoả mãn ý nguyện của dân con Do-thái về Đức Mêsia chính-trị. Và, Ngài buồn lòng đến chết được buổi hôm ấy, là vì dân con Ngài không hiểu nổi vai trò của Đấng Mêsia đích-thực. Thật ra, Mêsia đích-thực không bạo-lực tàn ác về tính chính-trị, nhưng rất bé nhỏ theo ý-định Cha Ngài muốn.

Mêsia theo ý Cha, là Đấng sẽ trỗi dậy nâng nhấc mọi người cùng đứng dậy theo Ngài vào cuộc sống rất mới nơi Vương Quốc Nước Trời. Nên, phong-ba/bãotáp đã ụp xuống làm Ngài âu sầu, trầm thống như thánh-sử diễn-tả qua Thương khó. Thương-khó, đem mọi người vào Vương Quốc Nước Trời để ở với Thày, qua chặng đường thập-giá khá khổ ải. Thương khó, là bằng-chứng nói lên tình Ngài ở với dân con nơi Vương Quốc Mới, nhưng họ không hiểu. Vương Quốc mới, sẽ gồm toàn những người nghèo khó, thấp bé, bị chèn ép. Vương quốc ấy, nay thể-hiện ở đây, lúc này bằng Vượt Qua thần thánh có Chúa hiện-diện.

Con dân Do thái vốn không thể hiểu ý-nghĩa và vai trò của Đấng Mêsia đích-thực, nên cũng không thể hiểu được ý-nghĩa và vai-trò đích-thực của Vương Quốc mới Chúa đem lại. Thế nên, trước công-nghị, cả quan toà lẫn chúng dân đều không thể hiểu được ngôn-ngữ Chúa dùng để diễn-tả về Vương Quốc mới.

Cả đến Philatô, tay đồ tể từng giết hại hàng ngàn người Do thái mà chẳng cần xét xử, cũng không hiểu những điều Chúa nói. Ông không cần mở phiên xử công khai có chúng dân Do thái tham dự, cũng chẳng muốn làm vừa lòng các thượng-tế Do thái, nhưng cuối cùng vẫn tự mình ra lệnh đóng đinh Đức Giêsu, cho chết. Điều này cũng chẳng có gì lạ đối với quan quân dưới trướng từng chứng kiến nhiều thập niên, trước sau ngày Chúa tử nạn. Bởi đây là cách-thức của quan lại chuyên hành tội người dân hầu phế-bỏ người nào đó, bằng cách cho họ một bài học để đời, không còn dám chống đối nữa.

Phương-cách phế-bỏ tử-tội vào thời Philatô là giao cho đội hành hình đánh đập bằng roi vọt cho tử tội yếu dần tạo khổ hình để không còn sức mà quật-khởi. Lề-lối này được áp-dụng đối với cả chục ngàn người trên toàn đế quốc La Mã, vào thời đó.

Trên đường phố đầy khách hành hương và dân chúng từ trong nhà hoặc quán xá nhìn ra ngoài đã khiến đội lính hành hình càng đánh đập người tử tội để dương oai và cũng để dẹp đường cho tử tội mau đến "Đồi Sọ". Trước cảnh tượng diễn ra thường ngày như cơm bữa, dân thường ở đây đều đã biết những chuyện gì đã và đang xảy đến với "Vua" của người Do-thái. Và đóng đinh, là biện pháp để cảnh-giác những ai muốn tạo nội-loạn chống lại quan quyền như Đức Giêsu, sẽ lãnh hậu quả thảm-khốc đến như thế. Với sức mòn còn lại, có lẽ Đức Giêsu chỉ có thể khiêng mỗi thanh ngang của cây thập-tự hiện quá nặng vì bị đập đáng rất quá tay.

Đội hình đưa Ngài lên đồi trống vắng đầy những đá nhọn như sọ người gọi là Gôn-gô-tha. Và, treo Ngài lên thanh ngang thập-tự vốn được sử-dụng nhiều lần trước đó dành cho các tội-phạm bị án tử. Chỉ một số nhỏ tò mò đi theo xem nhưng vẫn bị đám quân hành-hình chặn giữ, sợ Ngài đào thoát. Và, Thương Khó hành hình kết thúc ở đó vào ngày Thứ Sáu trong tuần. Và Ngài trút hơi thở vào giữa trưa hoặc buổi xế hôm ấy, kết thúc hành-trình của Ngài nơi dương thế.

Nói cho cùng, Thương Khó là con đường khổ ải Chúa phải "Vượt Qua" để thực-hiện ý-định cứu-rỗi do Cha ủy-thác. Không cuộc "Vượt Qua" nào lại có thể tránh đuợc con đường khổ-ải, khổ-hình hoặc khổ-nhục. Thế nên, Thương khó hoặc thống-khổ là đường lối "chẳng đặng đừng" đặt ra cho Đức Giêsu ngay vào lúc Ngài chấp-nhận thân-phận làm người, như người phàm. Có chấp-nhận thân-phận rất khổ của người phàm, Thiên-Chúa-Làm-Người mới có được ân huệ Cha ban là có quyền năng trên cả sự sống lẫn sự chết.

Khổ đau và cái chết của Đức Giêsu còn mang tính-chất rất quan-trọng có liên-quan đến toàn vũ-trụ và con người. Có chấp-nhận Thương khó/thống khổ đến độ chết đi, thì Thiên-Chúa-làm-Người mới giải-thoát cứu độ mọi người để đưa toàn vũ-trụ về với Chúa, và với Cha. Khổ đau và cái chết của Thiên-Chúa-Làm-Người kết-cuộc bằng tiếng kêu rất lớn "Êli Êli lêma sabakthani!, tức: Lạy Thiên Chúa tôi, Lạy Thiên-Chúa của tôi! Cớ sao Người lại bỏ tôi". Tiếng kêu vọng lại lời Thánh vịnh 22 tượng-trưng cho lời Tạ ơn Cha đã đổi-thay thân-phận của con người thành lời ngợi khen không thất-vọng nhưng đầy tràn ý-nghĩa của cuộc Vượt-Qua mọi khổ ải hầu thực-hiện ý-định cao cả của Thiên Chúa.

Cảm-nghiệm nôi thống-khổ của Đức-Chúa-làm-người, cũng nên ngâm lại lời thơ trên, rằng:

"Ta chỉ xin em một chút tình,"

Cho lòng thắm lại với ngày xanh.

Sao em quên cả khi chào đón,

Tình ái, chiều xuân, đến trước mành. "

(Lưu Trọng Lư – Một Chút Tình)

Tình Chúa thương mọi người, nay được diễn-tả bằng thứ "Tình ái, chiều xuân, đến trước mành", có anh có em và có tất cả mọi người cảm thông nỗi thống-khổ của Đức-Chúa-làm-người vượt mọi khổ-ải rất "Vượt Qua", là để cho ta và cho mọi người ở vũ trụ trần-thế rất đáng thương yêu.

Lm Kevin O'Shea, CSsR

Mai Tá lược dịch

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 89 = LONG THUONG XOT CHUA PDF Print E-mail

DTC Phanxico - Huan Tu TTCN va Qua Tang
Tinh Cao
Apr 6-14 at 7:22 PM - Chúa nhật 5 Mùa chay

"Lòng Thương Xót Chúa vô hạn đối với tất cả mọi người!"

Anh chị em thân mến,

Bài Phúc Âm của Chúa Nhật Thứ V Mùa Chay kể cho chúng ta về việc hồi sinh của Lazarô. Nó là tột đỉnh của "những dấu lạ" diệu kỳ Chúa Giêsu thực hiện: một tác động quá cả thể, quá ư là thần linh một cách hiển nhiên mà các vị thượng tế không thể chối cãi, thành phần biết được sự kiện ấy nên đã quyết định sát hại Chúa Giêsu (xem Gioan 11:53).

Lazarô đã chết 3 ngày rồi Chúa Giêsu mới đến; và Chúa Giêsu đã nói cùng chị em Matta và Maria những lời muôn đời in ấn nơi ký ức của cộng đồng Kitô hữu. Chúa Giêsu đã nói thế này: "Thày là sự sống lại và là sự sống; ai tin Thày cho dù có chết cũng sẽ được sống, và ai đang sống mà tin Thày sẽ chẳng bao giờ chết" (Gioan 11:25). Căn cứ vào Lời này của Chúa, chúng ta tin rằng sự sống của những ai tin tưởng vào Chúa Giêsu và tuân theo các giới răn của Người thì sau khi chết sẽ được biến đổi thành một sự sống mới, một sự sống trọn vẹn và bất tử. Như Chúa Giêsu sống lại nơi thân thể của Người, nhưng không trở về với sự sống trần gian nữa, chúng ta cũng sẽ sống lại nơi thân xác của chúng ta, được biến đổi thành thân xác hiển vinh như thế. Người đang đợi chờ chúng ta ở bên Chúa Cha và quyền năng của Thánh Linh, Đấng đã phục sinh Người cũng sẽ phục sinh những ai liên kết với Người.

Trước ngôi hầm mộ được đóng kín của bạn mình là Lazarô, Chúa Giêsu "đã kêu lớn tiếng rằng 'Lazarô, hãy bước ra'. Người chết đã tiến ra ngoài, chân tay còn bị ràng buộc bởi các thứ khăn liệm và mặt anh ta còn bị phủ khăn (các câu 43-44). Tiếng kêu cưỡng bách này được ngỏ với hết mọi người, vì tất cả chúng ta đều mang dấu tích chết chóc, tất cả chúng ta; chính tiếng của Đấng là chủ sự sống, Đấng muốn cho tất cả mọi người "được sự sống viên mãn hơn" (Gioan 10:10). Chúa Kitô không đầu hàng trước các hầm mộ chúng ta dựng nên bằng việc chúng ta chọn sự dữ và sự chết, bằng những lỗi lầm của chúng ta, bằng những tội lỗi của chúng ta. Người không chịu thua chúng! Người mời gọi chúng ta, hầu như truyền lệnh cho chúng ta, hãy tiến ra khỏi những ngôi mộ mà tội lỗi của chúng ta đã dìm chúng ta xuống đó. Người cương quyết gọi chúng ta hãy ra khỏi tối tăm ngục tù là nơi chúng ta thu mình lại, lấy làm mãn nguyện với một đời sống sai lầm, vị kỷ và tầm thường. Người nói "Hãy tiến lên! Hãy tiến lên!" Đó là một lời mời gọi tuyệt vời tiến đến tự do đích thực, trong việc để cho mình được chộp bắt bởi những lời Chúa Giêsu lập lại với mỗi người chúng ta hôm nay đây, một lời mời gọi giúp chúng ta có thể thoát khỏi "những ràng buộc", khỏi những ràng buộc của kiêu hãnh. Vì kiêu hãnh biến chúng ta thành nô lệ, nô lệ chính mình, nô lệ cho rất nhiều thứ ngẫu tượng, nô lệ cho rất nhiều thứ. Việc phục sinh của chúng ta bắt đầu ở ngay chỗ này, đó là khi chúng ta quyết định tuân giữ các lệnh truyền của Chúa Giêsu để tiến vào ánh sáng, tiến đến với sự sống; khi những cái mặt nạ rơi khỏi gương mặt của chúng ta - rất nhiều lần chúng ta ngụy trang bởi tội lỗi, những chiếc mặt nạ ấy cần phải được lột bỏ! - và chúng ta tái khám phá ra lòng can đảm của gương mặt nguyên thủy của chúng ta, gương mặt được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và tương tự như Thiên Chúa.

Tác động Chúa Giêsu hồi sinh Lazarô cho thấy một đầu là quyền năng Ân Sủng của Thiên Chúa, còn đầu kia chúng ta nhờ đó thực hiện việc hoán cải và đổi thay. Thế nhưng, anh chị em hãy lắng nghe cho kỹ: không có giới hạn nào đối với Lòng Thương Xót Chúa được cống hiến cho tất cả mọi người! Không có giới hạn nào đối với Lòng Thương Xót Chúa được cống hiến cho tất cả mọi người! Hãy nhớ câu ấy. Và chúng ta tất cả có thể cùng nhau nói: "Lòng Thương Xót Chúa vô hạn đối với tất cả mọi người!" Chúng ta hãy cùng nhau nói: "Lòng Thương Xót Chúa vô hạn đối với tất cả mọi người!" Chúa bao giờ cũng sẵn sàng lấy đi tảng đá mồ tội lỗi chúng ta, những gì phân cách chúng ta với Ngài là ánh sáng của kẻ sống.

Sau khi nguyện kinh Truyền Tin:

Giờ đây tôi muốn thực hiện một cử chỉ đơn thành đối với anh chị em. Chúa Nhật tuần vừa rồi tôi đã gợi ý là tất cả anh chị em cần phải có một cuốn sách Phúc Âm nho nhỏ để mang theo mình trong ngày, nhờ đó có thể thường xuyên mở ra mà đọc. Bấy giờ tôi đã nghĩ về truyền thống xa xưa của Giáo Hội, về việc cống hiến một cuốn Phúc Âm trong Mùa Chay cho thành phần Dự Tòng, cho những ai sửa soạn lãnh nhận Phép Rửa. Bởi thế, hôm nay, tôi muốn cống hiến cho anh chị em đang ở Quảng Trường này - như dấu hiệu đại diện cho hết mọi người - một cuốn Phúc Âm bỏ túi. Cuốn này được phân phát cho anh chị em hoàn toàn miễn phí. Có những nơi phân phối ở Quảng Trường này... Tôi thấy ở chỗ đó... đó... đó, đó, đó. Anh chị em hãy đến các nơi đó để lấy cuốn Phúc Âm. Hãy nhận lấy cuốn sách này, hãy mang sách ấy theo anh chị em và hãy đọc sách này hằng ngày: Chính Chúa Giêsu là Đấng đang nói với anh chị em. Đó là Lời của Chúa Giêsu: đó là Lời của Chúa Giêsu.

Và như Người nói, tôi cũng nói nữa: "Anh em đã lãnh nhận nhưng không thì anh em cũng hãy cho đi nhưng không!" Hãy mang sứ điệp Phúc Âm đi cống hiến! Thế nhưng có lẽ trong anh chị em có người không tin như thế là hoàn toàn cho không. "Vậy thì cuốn sách này bao nhiêu tiền vậy? Tôi cần phải trả cho Cha cái gì đây?" Vậy thì chúng ta hãy làm một điều gì đó để trao đổi về món quà tặng này, chẳng hạn ở chỗ hãy thực hành một tác động bác ái nào đó, một cử chỉ yêu thương hoàn toàn tự nguyện nào đó, một lời cầu cho kẻ thù, một việc hòa giải, một điều gì đó. Hôm nay anh chị em cũng có thể đọc Phúc Âm bằng rất nhiều bộ phận kỹ thuật khác nhau. Anh chị em có thể mang cả một cuốn Thánh Kinh bên mình ở trong một cái điện thoại, ở một phiến ảnh điện tử (a tablet). Điều quan trọng ở đây đó là đọc Lời Chúa, qua bất cứ phương tiện nào, hãy đọc Lời Chúa: Chính Chúa Giêsu là Đấng đang nói với chúng ta ở đó. Hãy đón nhận Lời Chúa bằng một con tim cởi mở. Để rồi hạt giống tốt sẽ trổ sinh hoa trái!

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ

http://www.news.va/en/news/pope-francis-there-is-no-limit-to-the-divine-mercy

Quà Tặng:

Thật vậy, sau Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật V Mùa Chay hôm nay, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tặng cho mỗi người ở Quảng Trường Thánh Phêrô một cuốn Phúc Âm bỏ túi bằng Ý ngữ, vì đã số là người Ý. Việc trao tặng do Văn Phòng Phát Chẩn (Almoner) của Đức Thánh Cha phụ trách và được phụ giúp bởi nhiều thiện nguyện viên, trong đó có 150 hướng đạo viên, các chủng sinh, chị em Dòng Thừa Sai Bác Ái của Mẹ Chân Phước Têrêsa Calcutta, cùng với các tu sĩ và giáo dân khác.

Cuốn Phúc Âm này được in bởi the Vatican Typography (chỉ in cho dịp này mà thôi, hoàn toàn không bán), trong đó có 4 cuốn Phúc Âm và sách Tông Vụ, mở đầu bằng những lời của ĐTC Phanxicô trong Tông Huấn Niềm vui Phúc Âm: "Niềm Vui Phúc Âm tràn đầy tâm hồn và đời sống của tất cả những ai gặp gỡ Chúa Giêsu". Ở bên trong bìa trước có những lời hướng dẫn về cách thức lần Chuỗi Thương Xót, và ở trong bìa cuối có lời cầu nguyện của Chân Phước John H. Newman: "Chúa Giêsu ơi..." là lời nguyện cầu được Mẹ Chân Phước Têrêsa Calcutta khuyên các nữ tu dòng của mẹ đọc hằng ngày.

Ý muốn của Đức Thánh Cha trong việc trao tặng tận tay cho mỗi người một cuốn Phúc Âm bỏ túi như vậy là vì, như ngài đã kêu gọi trong huấn từ truyền tin Chúa Nhật II Mùa Vọng ngày 10/3/2014 rằng:

"Đừng quên nhé: tuần này, hãy lắng nghe Chúa Giêsu! Và hãy nghĩ về điều này, về Phúc Âm. Anh chị em có sẽ làm thế hay chăng? Anh chị em có làm điều này hay chăng? Chúa Nhật tuần tới anh chị em sẽ nói cho tôi biết anh chị em có làm hay chăng, đó là có một cuốn Phúc Âm nho nhỏ trong túi hay trong bị của anh chị em để đọc một đoạn ngắn trong ngày".

Việc trao tặng Phúc Âm này, tương tự như việc phân phát phương dược xót thương là "Misericordinas medicine" sau huấn từ truyền tin ngày 17/11/2013, tức việc trao tặng Chuỗi Mân Côi để lần hạt Lòng Thương Xót Chúa. Bên ngoài giống như một hộp thuốc với hàng chữ "59 intracordial pellets", và bên trong có một tràng chuỗi, một tấm ảnh Lòng Thương Xót Chúa có hàng chữ "Giêsu ơi, con tin nơi Chúa!", cùng với một bản hướng dẫn lần Chuỗi Thương Xót.

Ngài nói: "Giờ đây tôi khuyến dụ anh chị em một thứ phương dược. Có người trong anh chị em ngẫm nghĩ rằng: 'Thì ra vị Giáo Hoàng này là một dược sĩ hay sao?' Nó là một thứ phương dược đặc biệt sẽ giúp cho anh chị em hưởng lợi từ Năm Đức Tin, một năm sắp chấm dứt. Nó là một phương thuốc bao gồm 59 xâu hạt; một 'phương thuốc thiêng liêng được gọi là Misericordina. Nó là một cái hộp có 59 xâu hạt được thắt giây. Cái hộp nhỏ này chứa đựng phương thuốc ấy, và sẽ được phân phối cho anh chị em từ một số tình nguyện viên khi anh chị em ra khỏi quảng trường này. Anh chị em hãy nhận lấy nó! Đó là một chuỗi Mân Côi để anh chị em có thể sử dụng mà lần 'Chuỗi Thương Xót', một thứ trợ giúp thiêng liêng cho linh hồn của anh chị em và truyền đạt tình yêu, lòng tha thứ và tình huynh đệ ở khắp mọi nơi. Đừng quên nhận lấy nó nhé, vì nó bổ ích cho chúng ta. Nó bổ ích cho tâm can, linh hồn, nói chung cho cuộc đời của chúng ta!"

Ngài cũng đồng thời tóm gọn một số trường hợp cần đến thứ phương dược này, chẳng hạn như "Khi chúng ta muốn tội nhân ăn năn hoán cải... chúng ta cảm thấy cần đến ơn trợ giúp để thực hiện một quyết định khó khăn" hay khi chúng ta không cảm thấy mạnh đủ để chống trả chước cám dỗ, hoặc khi chúng ta không thể thứ tha cho người khác, hay "chúng ta muốn xin ơn xót thương cho một người đang hấp hối".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 88 =BIET MINH PDF Print E-mail

BIẾT MÌNH ĐỂ HÒA VỚI MÌNH - Thiên Triệu - Sống ơn gọi Kito Hữu - Giáo
Today at 12:47 PM

BIẾT MÌNH ĐỂ HÒA VỚI MÌNH

"Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình" (Mt 22,39)

"Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình". Nói rõ hơn: Ngươi phải yêu người thân cận như yêu chính mình. Như thế, Chúa Giêsu có dạy các môn đệ "ghét" bản thân họ đâu. Đúng hơn, phải yêu mình, hơn nữa, yêu mình còn là chuẩn mực để so sánh: yêu người thân cận như yêu chính mình. Phải nhấn mạnh như thế vì xem ra một số Kitô hữu hiểu lầm rằng Chúa dạy phải yêu thương tha nhân và phải ghét chính mình!

Lại thêm một hiểu lầm nữa khi nghĩ rằng, tưởng cái gì khó khăn chứ còn yêu mình thì quá dễ! Thực ra suy nghĩ đó chỉ là cái nhìn ở bề mặt chứ không phản ánh hoàn toàn thực tế. Biết bao lần trong cuộc đời, xuất hiện trong tâm trí ta những tiếc nuối: Giá mà mình có được chiều cao lý tưởng của anh chàng kia! Giá mà mình có được nước da trắng hồng của cô hoa khôi nọ! Giá mà mình được sinh ra trong gia đình danh giá đó! Giá mà mình được nổi tiếng như thế!... Rất nhiều và rất nhiều những thứ "giá mà". Và hàm ẩn bên trong những "giá mà" đó là gì? Lại chẳng phải là sự phủ nhận chính mình, không chấp nhận con người thật của mình hay sao? Rồi từ đó là đủ thứ mặc cảm tự ti xen lẫn tự tôn, rồi ghen tị, giận dỗi, oán hờn, trách móc, có khi cả cuộc đời không thoát ra được.

Vậy phải hiểu thế nào về lời kêu gọi của Chúa Giêsu: "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo" (Mt 16,24)? Như đã trình bày trong bài trước, khi trở về trong thinh lặng và cô tịch, chúng ta khám phá và nhìn nhận những hình ảnh giả tạo về bản thân. Khi đó lời mời gọi của Chúa Giêsu cũng được đón nhận trong một ánh sáng mới: Hãy từ bỏ cái tôi ích kỷ, cái tôi xác thịt đi. Sự từ bỏ ấy là đòi hỏi hết sức khó khăn, cho nên được sánh với việc vác thập giá hằng ngày.

Tóm lại, yêu mình, sống hài hòa với chính mình, hóa ra không phải là chuyện dễ dàng và đơn giản. Để thực sự sống hài hòa với bản thân, phải nhận ra sự độc đáo của chính mình, khám phá tình yêu vô điều kiện nơi Thiên Chúa, nhờ đó biết chấp nhận chính mình và yêu chính mình.

1. Nhận ra sự độc đáo của mình

Mỗi người là một nhân vị độc đáo. Đã và sẽ không bao giờ có một người khác giống như bạn hoặc tôi. Chúng ta không cao trọng hơn, cũng chẳng thấp kém hơn bất cứ ai, nhưng mỗi chúng ta là chính mình, một con người độc đáo, không thể thay thế. Mỗi người có một vai trò riêng trong vận hành huyền nhiệm của vũ trụ và kế hoạch của Thiên Chúa. Điều quan trọng không hệ tại ở địa vị lớn hay nhỏ, nhưng là chính mình, trong vai trò của mình.

Trong thực tế của lịch sử, nhân loại thường rơi vào một trong hai thái cực, cả hai thái cực đều phản bội tính độc đáo của nhân vị. Thái cực thứ nhất là chủ nghĩa cá nhân ích kỷ. Chủ nghĩa này đề cao tính độc đáo của mỗi cá nhân nhưng lại hiểu tính độc đáo như là sự tách biệt khỏi mọi người và biến mình thành cái rốn của vũ trụ. Từ đó, tha nhân trở thành hỏa ngục, vật cản đường tiến bộ của cái tôi ích kỷ và ngạo mạn. Lối sống đó xem ra đề cao cái gọi là tính độc đáo nhưng thực ra chỉ đề cao cái tôi ích kỷ và hủy diệt tính độc đáo của tha nhân. Thái cực thứ hai là chủ nghĩa tập thể, ở đó người ta hủy diệt sự độc đáo của mỗi cá nhân, biến mọi người thành những con số, nhân danh lợi ích của tập thể và tương lai của một nhân loại mới. Thế nhưng một khi cá nhân không được tôn trọng đúng phẩm giá của họ thì làm sao có được tương lai của nhân loại mới, có chăng là tương lai của nhà tù!

Một câu truyện mang chất thiền có khả năng diễn tả phong phú hơn những lý luận:

"Một vị vua trồng cạnh lâu đài mình đủ thứ cây và vườn cây của nhà vua có cảnh sắc tuyệt đẹp. Cảnh sắc ấy cũng là nguồn vui và thư giãn cho nhà vua mỗi khi đi dạo. Rồi một ngày kia vua phải đi xa. Khi trở về, ông vội vã ra thăm vườn và hết sức đau lòng khi thấy cỏ cây trơ trụi.

Ông đến gần cây hoa hồng vốn cung cấp những cánh hoa nhan sắc tuyệt vời, hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra. Cây hoa hồng tâm sự: "Tôi nhìn thấy cây táo kia và tự nhủ chẳng bao giờ mình sinh sản được những trái ngon như thế, rồi tôi chán nản và khô héo".

Nhà vua lại đến thăm cây táo đang tàn úa và nghe nó kể lể: "Tôi nhìn cánh hồng kiêu sa đang tỏa hương và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ tôi được đẹp đẽ và dễ thương như thế, rồi tôi bắt đầu khô héo".

Thế rồi nhà vua phát hiện một cánh hoa bé bỏng vẫn tràn đầy sức sống. Khi được hỏi thăm, cánh hoa tâm sự: "Tôi cũng sắp úa tàn vì thấy mình không có vẻ đẹp của đóa hồng, cũng chẳng có trái ngon của cây táo, nhưng rồi tôi tự nhủ: Nếu nhà vua, vốn là người giàu có và quyền lực, không muốn tôi có mặt trong cánh vườn này, thì ông đã bứng tôi đi lâu rồi. Còn nếu nhà vua muốn giữ tôi lại, hẳn là vì ông muốn tôi là tôi chứ không là cái gì khác. Kể từ đó, tôi vui tươi và vươn cao sức sống hết sức có thể".

2. Tình yêu vô điều kiện

Theo kinh nghiệm tự nhiên, tình yêu nơi con người luôn luôn kèm theo điều kiện nào đó: tôi yêu người này vì họ đẹp, tôi yêu người kia vì họ giàu, tôi yêu người nọ vì họ hợp sở thích với mình. Nghĩa là hàm trong cái gọi là tình yêu, vẫn có bóng dáng của cái tôi ích kỷ, cái tôi xác thịt. Khó có thể hình dung một tình yêu hoàn toàn "vô điều kiện". Khởi đi từ kinh nghiệm cụ thể đó, khi nói đến tình yêu nơi Thiên Chúa, người ta cũng dễ hình dung một thứ tình yêu "có điều kiện", cho dù miệng vẫn nói đến từ "tình yêu nhưng không". Cũng vì thế, nhiều khi người ta đến với Chúa bằng những tính toán y như với người thế gian: Xin Chúa nhớ kỹ, con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con đấy! (x. Lc 18,12).

Đàng khác, phải chăng tự thâm sâu tâm hồn, chúng ta vẫn tin rằng có một tình yêu hoàn toàn vị tha và thanh khiết? Phải chăng vì thế chúng ta trầm trồ thán phục Mẹ Têrêxa Calcutta khi thấy bà yêu thương và phục vụ những con người không đáng yêu chút nào! Phải chăng vì thế mà cả thế giới ngỡ ngàng và khâm phục khi thấy Đức giáo hoàng Phanxicô ôm hôn "người mặt quỷ"?

Trực giác đó hoàn toàn chính xác. Vâng, có một tình yêu như thế. Thiên Chúa yêu thương chúng ta bằng tình yêu hoàn toàn "cho không", vô điều kiện. Ngài không yêu thương tôi và bạn với điều kiện là chúng ta phải thế này, thế khác. Chúng ta cũng chẳng chiếm được tình yêu của Chúa bằng cách này, cách khác. Tình yêu của Chúa là tình yêu của Đấng "cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương" (Mt 5,45). Một bài tình ca ngày xưa diễn tả rất chính xác: "Tình cho không, biếu không. Bạn không bán, cũng chẳng mua được tình yêu"(L'amour, c'est pour rien. Tu ne peux pas le vendre. Tu ne peux l'acheter). Erich Fromm hoàn toàn có lý khi ông phát biểu, "Tình yêu là một thái độ chung nhất đối với mọi người mọi vật, kể cả với chính mình".

Thiên Chúa yêu thương mỗi người như họ là, dù có tệ hại đến đâu. Thế nên cảm nghiệm của các nhà thần bí về việc Thiên Chúa yêu thương chúng ta hơn chúng ta yêu thương mình là điều hoàn toàn chính xác. Chính tình yêu đó khơi nguồn cho chúng ta để có thể tập sống tình yêu vô điều kiện trong cuộc đời.

3. Chấp nhận và yêu chính mình

Nhận ra sự độc đáo của mình và khám phá tình yêu vô điều kiện nơi Thiên Chúa, đây là những nền tảng giúp ta chấp nhận và yêu thương chính mình như mình là, bằng một tình yêu vô điều kiện.

Trước hết là yêu chính thân xác hiện có của mình. Xem ra hơi lạ, có ai lại không lo cho thân xác mình được khỏe mạnh và đẹp đẽ đâu, chỉ sợ không đủ điều kiện tài chính thôi! Đúng như thế. Nhưng cũng lại có một thực tế khác là nhiều khi chúng ta không chấp nhận thân xác của mình. Không chấp nhận vì nó già nua, xấu xí, tật nguyền, không đạt chuẩn của các hoa hậu! Có khi không chấp nhận vì lý do xem ra rất đạo đức: thân xác này là nguyên cớ gây ra tội lỗi trong đời, làm tôi xa cách Chúa! Ấy là chưa kể đến quan niệm nhị nguyên âm thầm chi phối đời sống thiêng liêng, với ý nghĩ rằng phải hủy diệt thân xác này đi thì linh hồn mới bay bổng lên với Chúa được!

Thế nên vẫn không phải là thừa khi nói rằng con người là một hữu thể toàn diện xác-hồn, thân xác không phải là cái gì tách biệt với tôi nhưng là chính tôi. Vì thế yêu mình là phải yêu thương chính thân xác của mình, chăm sóc và cư xử tốt với thân xác. Tình yêu ấy đòi hỏi ta quan tâm đến sức khỏe thân xác, ăn uống lành mạnh, tập thể thao, biết nghỉ ngơi. Cũng chính tình yêu ấy không cho phép ta hủy hoại thân xác, không những qua hành động tự sát, mà còn qua những thứ nghiện ngập gây hại cho thân xác.

Về mặt tinh thần, cũng phải chấp nhận và yêu thương chính mình như mình là, cho dù trong quá khứ có những lầm lỗi lớn lao đến đâu. Phải học tha thứ cho chính mình. Đôi khi công việc này còn khó khăn hơn cả việc tha thứ cho người khác, vì ta cảm thấy chán nản và thất vọng về chính bản thân mình: Sao tôi lại có thể làm chuyện tệ hại như thế? Sao tôi lại để cho mình ra nông nỗi này? Chính vì thế khoa tâm lý chiều sâu nói đến việc đón nhận những mảng tối của cuộc đời. Đón nhận không có nghĩa là thỏa hiệp với cái xấu đã làm, nhưng là nhìn nhận sự thật về chính mình, rồi chấp nhận sự thật đó bằng tình yêu chứ không bằng thù ghét hoặc bất mãn với bản thân.

Đón nhận như thế giả thiết sự khiêm tốn đích thực. Humilitas veritas est, Khiêm tốn là sự thật. Khiêm tốn không phải là những cử chỉ nhún nhường bên ngoài để "đắc nhân tâm", nhưng là nhìn nhận sự thật về chính mình. Chính vì thế, có biết mình và yêu mình đúng nghĩa thì mới có thể sống hòa với chính mình. Niềm bình an nội tâm phát xuất từ đây và khơi nguồn cho đời sống hài hòa với Thiên Chúa và với tha nhân.

Thiên Triệu

Kính chuyển
Hồng

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 87 = BONG HONG THOI GIAN PDF Print E-mail

Bông Hồng Thời Gian
Linh Mục Nguyễn Công Ðoan, SJ, Việt Nam
Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan

Mỗi giây phút là bông hồng đang nở,
hãy lặng yên cho hoa nở thật xinh,
đừng vội vã kẻo hoa nhầu mất cánh,
cũng đừng buồn khi em chẳng chọn hoa.

Gặp bông nào cũng ngợi khen cảm tạ,
bởi Tình Yêu muốn được dâng tất cả,
rất tự do và luôn đầy mới lạ
như mặt trời ôm mặt đất bao la.

Lm Nguyễn Công Đoan, SJ

Kính chuyển

Hồng

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 86 = KHO NAN CUA CHUA PDF Print E-mail

Cuộc Khổ Nạn nội tâm của Chúa Giêsu - Trầm Thiên Thu
Hong Nguyen
Mar 20 at 9:08 PM

Cuộc Khổ Nạn nội tâm của Chúa Giêsu

ALEXANDRA REIS

Chúng ta được thánh hóa là nhờ Giá Máu cứu chuộc của Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa. Nhưng chúng ta thường chỉ "chăm chú" vào Cuộc Khổ Nạn của Chúa về phương diện thể lý chứ không đi sâu vào ý nghĩ và nỗi đau nội tâm mà Chúa Giêsu phải chịu đựng vì chúng ta. Suy tư của tác giả Alexandra Reis hay quá! Xin được giới thiệu với quý vị.

CHÚA GIÊSU TẠI VƯỜN DẦU

Một điểm để suy nghĩ là khi Chúa Giêsu phát hiện các đệ tử ngủ hết trơn. Ngài hỏi ông Phêrô: "Thế ra anh em không thể canh thức nổi với Thầy một giờ sao?" (Mt 26:40). Trong sự khôn ngoan vô cùng của Ngài, Chúa Giêsu không bao giờ muốn chúng ta nói: "Thầy không cảm thấy thế nào sao?". Do đó, Ngài vẫn để cho các môn đệ thân tín bỏ rơi Ngài. Ngài có thể làm cho họ tỉnh thức, nhưng Ngài muốn cho chúng ta thhấy rằng luôn có ai đó tỉnh thức trong đêm tối, người đó chia sẻ những nỗi đau của chúng ta và an ủi chúng ta trong mọi nỗi đau khổ hằng ngày. Ngài muốn nói rằng trong những lúc đen tối nhất và lầm lẫn nhất, Ngài luôn có ở đó, ngay cả khi cả thế giới đang ngủ yên.

CHÚA GIÊSU BỊ XÉT XỬ

"Sự thật là gì?" (Ga 18:38). Câu hỏi này được Phi-la-tô hỏi Chúa Giêsu khi xét xử Ngài. Lúc đó, Chúa Giêsu trả lời mọi câu hỏi dành cho Ngài, nhưng Ngài không trả lời câu hỏi này: "Ông là ai, là vua ư?". Tại sao? Vì Ngài là Sự Thật. Thiên Chúa biết chúng ta thường nghi ngờ chính Ngài và Ý Ngài, nên Ngài muốn cho chúng ta thấy cái gì đó hữu hình: Ngài sai Chúa Con tới thế gian. Có thể Ngài không trả lời vì biế tầm hiểu của Phi-la-tô có giới hạn. Cũng như sau khi chữa lành người mù, Chúa Giêsu nói: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!" (Ga 9:39). Ngài chỉ trao ban Sự Thật cho những ai xin được biết, chứ không ban cho những người co là mình biết rồi. Ngài im lặng để những người thấy mà tin.

CHÚA GIÊSU BỊ TRÓI VÀO CỘT ĐÁ VÀ BỊ ĐÁNH ĐÒN

Lúc này, "Vua các vua" bị hành hạ dữ dội khi hai tay bị trói chặt vào cột đá, nhưng Ngài nghĩ gì? Ngài bị giết chết vì chúng ta, tất nhiên Ngài nghĩ về chúng ta. Nhưng không chỉ là nhân loại nói chung, mà nghĩ một cách đặc biệt. Ngài vô thủy vô chung, nên Ngài cũng nghĩ tới riêng từng người sẽ xuất hiện trên thế gian này. Thánh Tâm Ngài bị đè nặng vì tội lỗi của cả thế giới, với thân thể trần truồng và yếu đuối bị treo trên Thập Giá, Ngài vẫn luôn nghĩ tới chúng ta, hy vọng một ngày ngày nào đó mỗi chúng ta đều trở thành đại thánh nhân. Với ý nghĩ này, Ngài không nề đổ máu đến giọt cuối cùng vì Ngài quá dỗi yêu thương chúng ta. Tại sao chúng ta sợ khi cuộc sống gặp trắc trở? Ngài vẫn đợi chúng ta ở đó để được nghe chúng ta kêu xin. Đừng để Ngài phải chờ đợi lâu! Chúng ta hãy cố gằng đáp lại tình yêu của Ngài luôn dành cho chúng ta!

CHÚA GIÊSU CHỊU ĐỘI VÒNG GAI

Bao đau khổ vẫn chưa đủ với Chúa Giêsu. Ngài biết chúng ta không đủ can đảm khi bị người ta khinh miệt và vu khống, thế nên Ngài quyết định "bù lỗ" cho chúng ta. Đức cố TGM Fulton Sheen nói rằng không chỉ Thánh Thể hóa tiều tụy mà còn chịu tơi tả thảm thương, vòng gai nhọn đặt lên đầu Ngài, những chiếc gai sắc đâm thấu óc đến nỗi có thể chết ngay được. Không chỉ vậy, Ngài còn bị mỉa mai vì yêu thương chúng ta. Cứ tưởng tượng cũng thấy nổi gai óc, nổi da gà rồi! Ngài muốn cảnh báo chúng ta rằng chúng ta cũng sẽ bị mỉa mai nếu chúng ta bảo vệ Sự Thật và Công Lý, nhưng Ngài ban cho chúng ta niềm hy vọng (đức cậy) và mặc khải rằng thế gian này không phải là nơi ở của chúng ta.

CHÚA GIÊSU VÁC THẬP GIÁ

Sau khi bị lột áo, Ngài còn phải vác Thập Giá. Thập Giá này không chỉ để đóng đinh Ngài cho tới chết, mà Ngài còn vác thập giá của cả nhân loại, của mỗi chúng ta. Trên Thập Giá, Ngài hy sinh vì chúng ta, và qua đó, Ngài thánh hóa bổn phận hằng ngày của chúng ta, cho chúng ta biết con đường thập giá gian nan lắm. Ngài đã phải ngã ba lần, nhưng Ngài vẫn cố đứng dậy để chúng ta biết rằng chúng ta cũng nhiều lần quỵ ngã vì phạm tội, nhưng chúng ta phải đứng dậy ngay. Sức khỏe Ngài rất yếu khi Ngài vác Thập Giá, ông Simon (người Ky-rê-nê) bị bọn thủ ác "bắt cóc" vác đỡ Thập Giá cho Ngài. Điều này cho thấy rằng thập giá không bao giờ là quá nhiều để chúng ta không thể vác nổi, chúng ta vẫn luôn được vác đỡ. Qua đó, Ngài cho chúng ta thấy rằng chúng ta phải cố gắng sống kiên trì, hy vọng và yêu thương.

CHÚA GIÊSU BỊ ĐÓNG ĐINH

Cuối cùng là cao điểm của sự hành hạ. Bị treo trên Thập Giá rồi mà Ngài vẫn đại lượng: "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm (Lc 23:34). Chúng ta không thể nào tưởng tượng nổi điều này. Tình yêu phải rất lớn thì mới có thể tha thứ kẻ thù. Nhưng đó cũng là "tiêu chuẩn vào Nước Trời". Ngài tha thứ như vậy vì Ngài nghĩ tốt cho những người hành hạ và nguyền rủa Ngài, nghĩ tốt cho chúng ta, rằng họ đang ăn năn và đã lỡ "quá tay". Đây là lý do chính mà Chúa Giêsu chịu chết vì chúng ta, Ngài nghĩ về chúng ta, Ngài muốn thể hiện tình yêu trọn vẹn và sự tha thứ trọn vẹn cho những người thành tâm sám hối đền tội mình, Ngài cũng nói như vậy với chúng ta và chúc lành cho những người sám hối. Ngài bênh vực rằng chúng ta lầm mà thôi. Lạy Chúa của con!

CHÚA GIÊSU CHỊU CÔ ĐƠN

"Lạy Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?" (Mt 27:46; Mc 15:34). Đó là động thái cuối cùng của Lòng Thương Xót dành cho chúng ta trong Cuộc Khổ Nạn của Ngài. Qua đó, Ngài đền bù và sửa chữa mọi trái tim bị bỏ rơi trên thế giới. Ngài chịu cảm giác đơn độc đến nỗi chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Ngài cô độc và vô vọng để trao niềm hy vọng cho những người bị khinh miệt, không có bạn, bị bỏ rơi, bị mỉa mai, nhưng không ban niềm an ủi cho những người kiêu căng và tự phụ. Tại sao? Vì "họ đã được phần thưởng rồi" (Mt 6:2, 5 & 16). Chúng ta hãy hướng về Chúa trong những lúc đen tối nhất của cuộc đời và hãy cố gắng sống thánh thiện để đáp lại tình yêu của Ngài.

CHÚA GIÊSU TRÚT HƠI THỞ

Và thế là hoàn tất. Đỉnh cao của Cuộc Khổ Nạn là lúc Chúa Giêsu trút hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh vô hạn được Ngài dành cho chúng ta để cứu độ chúng ta. Vì thế, chúng ta phải cố gắng hy sinh để ngày mai xứng đáng vào Nước Trời, Vương quốc Vĩnh hằng. Bạn muốn nên thánh tới mức nào khi suy niệm Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu? Mùa Chay là dịp nhắc nhở chúng ta Về Quê Thật. Trước tiên, chúng ta phải đi xuyên suốt Hành Trình Khổ Nạn để đạt tới Đích Phục Sinh. Như vậy, chúng ta hãy cố gắng nên thánh trong Mùa Chay Thánh này. Hãy trao chính mình cho Thiên Chúa, đừng bắt Ngài chờ đợi trong Vườn Dầu Linh Hồn chúng ta.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta trong Mùa Chay Thánh này để hoàn thiện như Ngài!

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)

Kính chuyễn:

Hồng

 
<< Start < Prev 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 Next > End >>

Page 44 of 50