mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5380
mod_vvisit_counterHôm Qua7843
mod_vvisit_counterTuần Này58203
mod_vvisit_counterTuần Trước49998
mod_vvisit_counterTháng Này197151
mod_vvisit_counterTháng Trước205194
mod_vvisit_counterTất cả10912653

We have: 162 guests online
Your IP: 54.224.91.58
 , 
Today: May 26, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI -THIEN DANG LA CUNG DICH PDF Print E-mail

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ NIỀM TIN TƯỞNG CẬY TRÔNG

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 25-10-2017

Bài 38

Thiên Đàng là cùng đích cho niềm tin tưởng cậy trông của chúng ta

Xin chào anh chị em thân mến!

Đây là bài giáo lý cuối cùng về đề tài niềm tin tưởng cậy trông Kitô giáo, một đề tài về niềm hy vọng cậy trông đã đồng hành với chúng ta từ khi bắt đầu Phụng Niên này. Tôi sẽ kết thúc bằng việc nói về Thiên Đàng là cùng đích cho niềm tin tưởng cậy trông của chúng ta.

"Thiên đàng" là một trong những lời nói sau hết của Chúa Giêsu trên cây thập tự giá, được ngỏ cùng người trộm lành. Chúng ta hãy dừng lại trong giây lát trước cảnh tượng ấy. Chúa Giêsu không lẻ loi một mình ở trên cây thập tự giá. Ngay bên Người, ở bên phải và ở bên trái, là hai tay làm việc gian ác. Có lẽ, khi đi ngang qua 3 cây thập tự giá ở trên Núi Sọ này, người ta đã cảm thấy thỏa mãn khi nghĩ rằng sau cùng thì công lý đã được thực hiện bằng cách xử tử những con người như thế.

Ở bên cạnh Chúa Giêsu cũng có một người tử tội tự thú: một con người nhận biết mình đáng bị hành hạ kinh khủng như vậy. Chúng ta gọi anh ta là "người trộm lành", người đã chống lại người trộm khác mà rằng: chúng ta đang chịu đựng xứng với các việc làm của chúng ta (xem Luca 23:41).

Trên Đồi Canvê, vào Ngày Thứ Sáu thê lương và thánh hảo này, Chúa Giêsu đạt đến tột đỉnh của việc Người Nhập Thể, của tình Người liên kết với loài người tội lỗi chúng ta. Như thế là hiện thực những gì được Tiên Tri Isaia nói về người Tôi Tớ Khổ Đau: "Người đã bị liệt vào hạng phạm nhân" (53:12; xem Luca 22:37).

Chính ở đó, trên Đồi Canvê, Chúa Giêsu đã có được cuộc gặp gỡ lần cuối với một tội nhân, cũng là để mở ra cho anh ta cánh cửa Nước Trời. Thật là hay: chỉ lúc ấy mới xuất hiện chữ "Thiên đàng" ở trong các Phúc Âm. Chúa Giêsu hứa thiên đàng cho "một tên quỉ đáng thương - a poor devil", kẻ mà trên thập tự giá, đã can đảm ngỏ cùng Ngài lời yêu cầu khiêm hạ nhất: "Ngài Giêsu ơi, xin Ngài nhớ đến tôi khi Ngài về vương quốc của Ngài nhé" (Luca 23:42). Anh ta không có các việc lành để nêu lên mà chỉ phó mình cho Chúa Giêsu, Đấng anh ta nhìn nhận là vô tội, lành thánh, rất khác với bản thân của anh ta (câu 41). Lời nói thống hối khiêm hạ ấy đã đủ đánh động lòng của Chúa Giêsu.

Người trộm lành này nhắc nhở chúng ta về thân phận thật sự của chúng ta trước nhan Thiên Chúa: chúng ta là con cái của Ngài, Ngài đã tỏ lòng cảm thương chúng ta, Ngài đã thôi giận mỗi khi chúng ta bày tỏ cùng Ngài niềm tưởng nhớ của chúng ta về tình yêu thương của Ngài. Ở những căn phòng của rất nhiều bệnh viện hay ở những gian ngục tù, phép lạ này đang được tái diễn vô số lần: nơi bất cứ một con người nào, cho dù họ đã sống xấu xa đến đâu chăng nữa, chỉ còn thất vọng và cản trở ân sủng. Tất cả chúng ta đều ra trước nhan Thiên Chúa với hai bàn tay trắng, giống như người thu thuế trong dụ ngôn phục xuống nguyện xin ở cuối Đền Thờ (xem Luca 18:13). Mỗi lần con người nào đó, khi xét lại lương tâm lần cuối trong đời mình, thấy được những hư hỏng thiếu sót nhiều hơn cả các việc lành mình làm, thì họ không được chán nản, trái lại, hãy phó mình cho lòng thương xót của Thiên Chúa. Có thế chúng ta mới có hy vọng; có thế lòng chúng ta mới mở ra!

Thiên Chúa là Cha, và Ngài chờ đợi chúng ta trở về cho tới giây phút cuối cùng. Đối với Người Con Phung Phá trở về, người con bắt đầu xưng thú lỗi lầm của mình, người cha liền chặn nó lại bằng việc ôm chầm lấy nó (xem Luca 15:20). Thiên Chúa là thế đó: đó là cách thức Thiên Chúa yêu thương chúng ta!

Thiên Đàng không phải là một chốn mơ màng hay là một khu vườn thú vị. Thiên Đàng là được hiệp thông nên một với Thiên Chúa là Tình Yêu vô cùng, và chúng ta được tham phần nhờ Chúa Giêsu, Đấng đã chết trên thập tự giá vì chúng ta. Chúa Giêsu ở đâu thì ở đó có lòng thương xót và hạnh phúc; không có Người chỉ là những gì lạnh lẽo và tối tăm. Vào trong giờ lâm tử, Kitô hữu hãy lập lại cùng Chúa Giêsu rằng: "Xin nhớ đến con". Nếu không có bất cứ ai nhớ đến chúng ta thì Chúa Giêsu vẫn có đó, ở bên chúng ta. Người muốn đưa chúng ta đến một nơi đang hiện hữu tuyệt vời nhất. Người muốn đưa chúng ta tới đó kèm theo một ít hay nhiều điều lành ở trong đời chúng ta, nhờ đó những gì đã được Người cứu chuộc không bị mất đi. Người sẽ mang về Nhà Cha của Người tất cả những gì ở nơi chúng ta vẫn còn cần được cứu chuộc: những thất bại và các lầm lỗi của cả một cuộc đời. Đó là đích điểm của cuộc đời chúng ta: khi mà hết mọi sự được nên trọn và được biến đổi trong yêu thương.

Nếu chúng ta tin như thế thì chết chóc không còn làm cho chúng ta sợ hãi nữa, và chúng ta cũng có thể hy vọng ra khỏi đời này một cách thanh thản an bình và đầy lòng tin tưởng. Ai đã nhận biết Chúa Giêsu thì không còn cảm thấy gì nữa. Chúng ta cũng có thể lập lại những lời của vị lão thành Simêon, vị cũng đã được chúc phúc nhờ cuộc gặp gỡ Chúa Kitô, sau cả một cuộc đời nóng lòng đợi trông: "Giờ đây Lạy Chúa, xin cho tôi tớ của Chúa ra đi bình an theo như lời của Ngài, vì mắt con đã thấy ơn cứu độ của Ngài" (Luca 2:29-30).

Cuối cùng, trong giây phút ấy, chúng ta sẽ chẳng còn cần bất cứ một sự gì nữa, sẽ chẳng còn thấy một cách lẫn lộn nữa. Chúng ta sẽ chẳng còn kêu khóc một cách vô bổ nữa, vì hết mọi sự đã qua đi, cùng với những lời tiên tri, những kiến thức, ngoại trừ tình yêu thương thì vẫn còn, vì "tình yêu thương chẳng bao giờ cùng" (xem 1Corintô 13:8).

https://zenit.org/articles/pop es-general-audience-on-heaven- the-goal-of-our-hope/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và những chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu

----------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - TIN THAC PDF Print E-mail

TÍN THÁC THÀNH TÂM

Lạy Thiên Chúa, mỗi khi con kinh ngạc

Vì ngắm nhìn mọi vật Ngài tạo thành

Kìa sấm chớp, kìa sao sáng lung linh

Tỏ quyền năng Ngài bao trùm hoàn vũ

Con tuyên xưng Ngài chính là Thiên Chúa

Vĩ đại thay, Đấng Cứu Độ của con!

Ngài là Chúa duy nhất và từ nhân

Suốt đời con, xin trọn niềm tín thác

Khi đi qua những cánh rừng xanh biếc

Chim líu lo bao giai điệu hòa âm

Con nhìn xuống từ trên đỉnh núi non

Nhạc suối reo cùng hiu hiu làn gió

Lời xưng tụng, con xin dâng lên Chúa

Vĩ đại thay, Đấng Cứu Độ của con!

Ngài là Chúa duy nhất và từ nhân

Suốt đời con, xin trọn niềm tín thác

CARL GUSTAV BOBERG (1859-1940)

TRẦM THIÊN THU

(Việt thi hóa từ nguyên tác "How Great Thou Art")

Đêm 25-10-2017

Kính chuyển: Hồng

--------------------

 

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - CN28TN-A PDF Print E-mail

CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA -  SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật 28 thường niên năm A

Lời Chúa : Mt 22,1-14

QUÝ VỊ suy nghĩ về một dụ ngôn có tính tranh luận nữa, vì những Chúa Nhật trước chúng ta đã suy nghĩ về những dụ ngôn có tính cách tranh luận như thế nầy. Lần nầy Chúa Giêsu nhấn mạnh đến sự từ chối của những đầu mục Do thái đối với lời mời gọi của Thiên Chúa. Đây chính là một dụ ngôn gây "sốc" và có thể nói là lạ thường, và chính vì lạ thường mà nó gây sốc cho người nghe.

Vua kia mở tiệc cưới cho con mình, tức là đám cưới của hoàng tử. Một biến cố lớn cho gia đình nhà vua và cũng là một biến cố quan trọng vào bậc nhất đối với toàn dân. Thế nhưng, mọi sự đã sẵn, mà khách mới không đến dự. Đám cưới của hoàng tử, thì khách mời phải là những bậc vị vọng trong nước, và ai cũng hăm hở đi dự, vì đó là danh dự lớn cho khách mời. Nhưng không ai đến dự. Họ lấy đủ thứ lý do, những lý do không chính đáng. Nhà vua cử đầy tớ của mình đi mời các khách mời, nhưng họ lại sĩ nhục và bắt giết những đầy tớ của vua. Một sự xúc phạm không thể tha thứ !

Bạn có thấy thái độ của những khách mời có đáng trừng phạt không ? Thế nhưng, việc nầy vẫn xay ra ngay hôm nay, trong hoàn cảnh hiện tại của chúng ta. Bàn tiệc yêu thương của Chúa đã bị chúng ta khinh bỉ, không đến dự. Rất nhiều người nại đủ lý do để không đến dự, những lý do không chính đáng. Bàn tiệc của Vua Trời hôm nay không chỉ đãi với thịt bò bê béo tốt mà bằng chính thịt máu của Con Vua Trời. Nhưng nhiều người vẫn không coi trọng và từ chối. Sự xúc phạm càng nặng nề và đáng trừng phạt biết bao ! Có cái gì có thể so sánh được với bàn tiệc nầy không ? Chúa Giêsu trờ thành của ăn cho chúng ta. Chúng ta có biết là gì không ?

Tôi được ăn lấy Thiên Chúa của mình ! Một điều vượt xa tất cả sự tưởng tượng của chúng ta, nhưng lại là một sự thật. Thiên Chúa mời gọi chúng ta vào bàn tiệc yêu thương của Chúa. "Thiên Chúa đã yêu thương trần gian đến nỗi ban Con Một mình cho trần gian" và Người Con Một đó đã yêu thương trần gian đến nỗi ban chính bản thân mình làm của ăn cho con người : " Hãy cầm lấy mà ăn, nầy là mình Thầy sẽ bị nộp vì các con". Tình yêu đã được nâng lên đến tột đỉnh. Những gì con người không thể tưởng tượng và cũng không làm được, Thiên Chúa đã làm. Thế nhưng có mấy người đã hiểu được tình yêu tuyệt đỉnh đó ? Chúng ta từ chối vì những lý do không đâu. Sự từ chối đó là đắc tội.

Nhưng Thiên Chúa là Tình Yêu. Ngài không xua quân tiêu diệt ngay những người khinh rẻ Ngài. Ngài nhẫn nại chờ đợi và không ngừng sai các đầy tớ đi mời gọi khách mời. Giáo Hội luôn mời gọi con cái mình đến dự tiệc. Có lẽ chúng ta không đến nỗi tàn nhẫn đến mực độ giết các đầy tớ của Chúa, nhưng chúng ta làm ngơ vì những mối lợi trần gian cuốn hút chúng ta đến nỗi chúng ta không để ý gì đến những lời mời gọi tha thiết của Chúa, chúng ta không muốn đi vào bàn tiệc yêu thương của Chúa.

Dân Do thái xưa đã từ chối sứ điệp yêu thương của Chúa.Giêrusalem bị tàn phá. Chúa xóa sổ dân Do thái để mời gọi tất cả các dân tộc khác vào bàn tiệc đã dọn sẵn. Một dân mới được quy tụ vào bàn tiệc của vua. Giáo Hội được khai sinh. Mọi người được mời gọi vào hưởng ân lộc sung mãn của Chúa : kẻ giàu người nghèo, người mạnh cũng như người bệnh, mọi người vẫn được quyền đến dự. Nhưng, cần phải có áo cưới. Đây chỉ là một dụ ngôn, vì thế chúng ta có thể hiểu rằng mọi người được mời vào bàn tiệc của vua, nhưng cần phải xứng đáng chứ. Mọi người đều mặc áo cưới chỉ trừ một người không mặc áo cưới. Một hành động xúc phạm khác đối với vua. Áo cưới đây chính là lòng trong sạch, ý muốn ngay lành, và tâm tình yêu mến chân thành.

Nhiều người đến bàn tiệc Thánh Thể mà tâm hồn chỉ như một cái chợ.

Có chỗ nào cho Chúa hien5 diện ? Chúa đến với chúng ta với tất cả tình yêu của Ngài, nhưng chúng ta không yêu mến Ngài, làm sao tình yêu Chúa có thể ngự trị trong chúng ta ? Làm thế nào tình yêu sinh hoa kết quả trong một tâm hồn chai cứng vì nết xấu, vì đam mê vật chất ? Vì thế, biết bao nhiêu lần chúng ta rước Chúa, tâm hồn chúng ta vẫn trơ trơ như đá, đời sống chúng ta không được đổi mới.

Thánh Phaolô nói : "Hãy mặc lấy Chúa Kitô". Nhờ bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu thực hiện những điều kỳ diệu của Ngài nơi chúng ta, biến chúng ta thành của riêng Ngài. Cac bạn trở nên hiện thân của Ngài giữa trần gian, trở nên dấu hiệu hữu hình của Ngài giữa anh em, cũng như Ngài là hiện thân của Chúa Cha. Các bạn ần mặc áo cưới, xứng đáng với ân huệ vua trời ban cho là dự vào tiệc cưới hoàng tử. Hơn thế nữa, trong tiệc cưới nầy, không những chỉ là khách mời mà là nàng dâu yêu dấu của hoàng tử, Ngài sẽ dẫn bạn và tôi vào tình yêu và hạnh phúc thiên đàng.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển: Hồng

------------------------------------

 

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - CAU BE TIN LANH PDF Print E-mail

Một cậu bé 6 tuổi đạo Tin lành thường nghe các bạn Công giáo của cậu đọc kinh Kính mừng. Cậu bé rất thích Kinh này đến nỗi cậu đã chép nó, học thuộc và đọc mỗi ngày. Một ngày kia, cậu bé nói với mẹ của mình: "Mẹ à! Đây là một kinh thật là hay!"

Nghe đứa con nói thế, bà mẹ liền trả lời: "Đó là những lời cầu nguyện mê tín của người Công giáo. Họ cầu nguyện với các ngẫu tượng và nghĩ rằng bà Maria là một nữ thần.Nhưng mà bà ta cũng chỉ là một phụ nữ như các phụ nữ khác thôi. Nào, con hãy cầm lấy sách Kinh Thánh mà đọc đi. Trong sách Kinh Thánh chứa đựng mọi điều mà chúng ta buộc phải làm." Từ hôm đó, cậu bé không còn đọc kinh Kính mừng nữa, nhưng trái lại, cậu bé danh thời gian để đọc Kinh Thánh.

Một ngày nọ, trong khi đang đọc Tin mừng, cậu bé đọc đến đoạn Thiên thần truyền tin cho Đức Mẹ. Lòng tràn đầy vui mừng, cậu bé chạy đến với mẹ của mình và nói: "Mẹ a! Con đã tìm thấy kinh Kính mừng trong sách Kinh Thánh. Sách Thánh viêt: "Kính mừng bà đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng bà, bà được chúc phúc giữa các phụ nữ." Tại sao mẹ lại nói đây là một lời cầu nguyện mê tín?"

Một dịp khác, cậu bé tìm thấy lời chào tuyệt vời của bà Elizabét dành cho Đức Mẹ và cả kinh Magnificat (Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa) mà Đức Maria đã nói tiên tri là "mọi đời sẽ khen Mẹ có phúc." Cậu bé không nói thêm gì với mẹ của mình nhưng bắt đầu lại đọc kinh Kính mừng mỗi ngày như trước đây cậu vẫn làm. Cậu bé cảm thấy thích thú khi dâng những lời đầy yêu thương dịu dàng đó cho Mẹ của Chúa Giêsu, Đấng Cứu thế. (xem tiếp bên dưới)

Photo: Sept 30/2017 Nhà thờ chính toà Đức Mẹ lên trời - San Francisco, CA, St. Mary the Assumption cathedral San Francisco, CA

Một ngày khi cậu bé lên 14 tuổi, cậu nghe các thành viên trong gia đình thảo luận về Đức Mẹ. Mọi người nói là Đức Maria là một người bình thường như mọi phụ nữ khác. Sau khi nghe những lý luận sai lầm của họ, không thể chịu đựng thêm, cậu bé bực tức và cắt ngang cuộc tranh luận của họ. Cậu nói: "Đức Maria không giống như mọi con cái của Adam, bị mang tội tổ tông. Không! Thiên thần đã gọi mẹ là đầy ơn phúc và được chúc phúc giữa các người nữ. Đức Maria là Mẹ của Chúa Giêsu Kitô và là Mẹ Thiên Chúa. Không còn phẩm giá nào cao hơn nữa mà một thụ tạo có thể được tôn phong. Tin mừng nói rằng các thế hệ sẽ khen Mẹ được chúc phúc và mọi người ở đây đang khinh chê Mẹ và dìm Mẹ Xuống. Thần khí của mọi người không phải là Thần khí của Tin mừng hay của Kinh Thánh mà mọi người tuyên xưng là nền tảng của Kitô giáo."

Quá bị ấn tượng bởi những gì cậu bé nói, bà mẹ của cậu đã nhiều lần kêu lên cách đau khổ "Lạy Chúa con! Con sợ rằng thằng con này ngày nào đó sẽ theo đạo Công giáo, đạo của các Giáo hoàng!" Và thật vậy, không lâu sau đó, sau khi đã học hành nghiêm túc về đạo Tin lành và Công giáo, cậu trai đã tìm thấy Công giáo là tôn giáo thật duy nhất, cậu đã yêu mến và trở thành một trong những tông đồ nhiệt thành nhất của Công giáo.

Một thời gian sau khi cậu trở lại Công giáo, người chị đã lập gia đình của cậu đã quở trách cậu thậm tệ. Cô chị nói: "Thằng nhỏ này có biết chị thương con của chị thế nào không. Nếu mà bất cứ đứa nào theo đạo Công giáo, chị thà đâm nó một nhát dao còn hơn để nó theo đạo của các giáo hoàng!" Chị ta cũng giận dữ và ghét đạo như thánh Phaolô trước khi hoán cải. Nhưng khi một đứa con của chị bị ốm nặng và các bác sĩ bó tay, không còn hy vọng, thì cậu em đã đến với chị và nói với chị cách thân thương: "Chị yêu quý của em, cách tự nhiên, chị muốn cho con của chị được lành bệnh.

Tốt lắm! vậy hãy làm những gì em yêu cầu chị làm. Hãy theo em! Chúng ta hẫy đọc một kinh Kính mừng và hứa với Chúa rằng, nếu con của chị khỏe lại, chị sẽ nghiêm túc học hỏi đạo Công giáo và chị sẽ kết luận rằng Công giáo là đạo thật duy nhất, chị sẽ yêu đạo cho dù phải hy sinh điều gì. Ban đầu người chị hơi lưỡng lự, nhưng vì muốn con mình được bình phục, đã chấp nhận đề nghị của cậu em và đã đọc Kinh Kính mừng với em mình, Ngày hôm sau, đứa con của chị được khỏi bệnh hoàn toàn. Người mẹ giữ lời hứa, đã học giáo lý Công giáo. Sau thời gian dài chuẩn bị, người chị và cả gia đình đã lãnh nhận bí tích rửa tội và cám ơn cậu em đã là tông đồ Kinh Kính mừng.

Câu chuyện đã được cha Tuckwell kể trong một bài giảng. Cha chính là cậu bé đó. Cha nói: "Tôi là linh mục ngày hôm nay là nhờ Đức Mẹ. Anh chị em cũng vậy, hãy dâng hiến hoàn toàn cho Đức Mẹ và đừng để một ngày qua đi mà không đọc lời kinh Kính mừng tốt đẹp và chuỗi Mân Côi." (ST)

Hồng Thủy

-------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI - ĐI VÀ LAM NHU VAY PDF Print E-mail

ĐÂY CŨNG LÀ BÀI HỌC CHO NHỮNG NGƯỜI 'VÔ TÂM-VÔ CẢM"
XIN CHO MỖI NGƯỜI CHÚNG CON BIẾT NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH.
LẠY CHÚA XIN GIÚP CON ĐỂ CON ĐỪNG VÔ TÂM VỚI NHỮNG NGƯỜI CHUNG QUANH CON.
CHO CON BIẾT YÊU HỌ NHƯ CHÚA YÊU CON...

Thứ Hai XXVII Thường Niên – Năm Lẻ –09-10-2017
Thực Hành Ý kiến
Luca 10:25-37 = ANH HÃY ĐI VÀ LÀM NHƯ VẬY (cấu 37)
25 Và này có người thông luật kia đứng lên hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp26 Người đáp: "Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?"27 Ông ấy thưa: "Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình."28 Đức Giê-su bảo ông ta: "Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống."29 Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giê-su rằng: "Nhưng ai là người thân cận của tôi?"30 Đức Giê-su đáp: "Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết.31 Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia m�� đi.32 Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi.33 Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương.34 Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc.35 Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: "Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác."36 Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?"37 Người thông luật trả lời: "Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy." Đức Giê-su bảo ông ta: "Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy."
(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô. net/kinhthanh/ta n%20uoc.htm)


Gợi ý cầu nguyện VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN:
1. Câu hỏi của người thông luật hôm nay có thể làm tôi suy nghĩ về chính tôi chăng? Người thông luật đã là một người rất tốt, giữ đúng những gì luật buộc, thế nhưng ông ta vẫn không cảm thấy những điều ông giữ có thể đảm bảo cho ông sự s��ng đời đời. Còn tôi thì sao? Có lẽ chưa giữ luật bằng ông này, ấy vậy mà tôi có thể an phận cho rằng đọc ba câu kinh mỗi tối, tuần đi xem lễ được một lần, chứ chưa chắc đã tham dự thánh lễ, đã đủ để cho tôi lên thiên đàng "cả giường lẫn chiếu"! Hoàn toàn không đảm bảo tí nào. Một trong những điều kiện để vào thiên đàng có lẽ là phải biết rõ tôi vào đó sống với ai. Thiên Chúa. Tôi có thể biết Ngài hơn ngay từ giây phút này, cầu nguyện bằng cách tâm sự với Ngài, đi vào trong tương quan mang tính cá vị mật thiết với Ngài ngay từ bây giờ. Tôi muốn nói chuyện với Chúa ngay bây giờ.
2. Du ngôn Chúa Giêsu kể đã trở thành rất nổi tiếng mà tựa đề của nó đã được đưa vào tự điển Anh ngữ. Chưa hết tên của dụ ngôn này đã được đưa vào hệ thống luật pháp của Mỹ, trong đó có một khoản luật gọi là luật Bảo vệ Người Samaritano Nhân hậu, tức bảo vệ những người làm việc thiện. Trong dụ ngôn này Chúa Giêsu đưa ra điều kiện thứ hai để vào thiên đàng đó là phải biết rõ những người mình sẽ sống chung trong thiên đàng, những người túng thiếu lân cận.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Tôi muốn đọc lại dụ ngôn trên và tự hỏi ai là những người lân cận của tôi? Người nào đó hư hỏng trong gia đ��nh hay cộng đoàn của tôi chăng? Người nào đó mang thai ngoài hôn nhân chăng? Người đồng tính nào đó trong gia đình hay cộng đồng tôi chăng? Người nào đó có những chứng bệnh hay lối sống trái với tiêu chuẩn của tôi chăng? Tôi biết họ đến mức nào? Họ có những nhu cầu gì? Tôi giúp họ được chăng hay dửng dưng? Nếu tôi không tập sống quan tâm đến những người xung quanh tôi ngay trong lúc này, thì dù có lên thiên đàng tôi cũng sẽ bỏ ra vì không thể sống với họ mãi mãi.
Phạm Đức Hạnh, SJ
*******************
Chúng ta chưa biết Yêu hay là Yêu chưa đủ hay là Yêu với đầy điều kiện? Which one?
Hãy tập Yêu như Chúa Yêu chúng ta một cách vô điều kiện; hãy học Yêu Thánh Giá a/c/e ơi !!!

Roadmap về Đời Sống Cầu Nguyện (7 Cơ Sở từ Thánh Teresa of Avila) là "con đường" tập Yêu đấy nhé. Hãy "chew" on sách Lâu Đài Nội Tâm cho kỷ đi, đầy "công thức" tuyệt vời mà Chúa Thánh Thần dạy chúng ta đó.
Học Yêu Thánh Giá:
https://www.youtube.com/watch? v=UPaKouRH7C0

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 47