mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay398
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này10993
mod_vvisit_counterTuần Trước56369
mod_vvisit_counterTháng Này197866
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7998264

We have: 145 guests online
Your IP: 54.147.232.40
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI #280- PDF Print E-mail

Jun 29 at 12:10 AM

Kính gởi:

Bài Chia Sẻ: "Thư Gửi Thánh Phêrô và Thánh Phaolô"

Nhân ngày Lễ Kính Trọng Thể 29-06-206

để cùng đọc, suy niệm, chia sẻ, hiệp thông cầu nguyện cho nhau,

Vui lòng chuyển cho người khác cùng đọc

Và mở web muoichodoi.info để cầu nguyện và nghe Lời Chúa mỗi ngày.

Kính chúc tràn đầy Ân Sủng và Bình An nơi Lòng Chúa Thương Xót, qua lời chuyển cầu của 2 thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô.

Lm. Giuse Trần Đình Long

Giáo Điểm Tin Mừng Nhà Bè

Đức Thánh Cha Phanxicô:

- "Cha muốn xin các con, vì tình yêu Chúa Giêsu Kitô: đừng bao giờ mệt mỏi thương xót! Các con hãy có khả năng tha thứ như Chúa, là Đấng không đến để lên án, nhưng để tha thứ! Các con hãy thương xót thật nhiều! ...Cha đau lòng lắm, khi thấy giáo dân không đến xưng tội vì họ đã từng bị quất bằng gậy, bị la mắng trong tòa giải tội. Thật là xấu. Họ đã cảm thấy cửa nhà thờ đóng sầm trước mặt họ. Cha xin các con, chớ làm như vậy! Thương xót! Thương xót! Mục Tử Nhân Lành vào qua cửa, và cửa của lòng xót thương là các vết thương của Chúa: nếu các con không bước vào chức thừa tác của các con qua các vết thương của Chúa, thì các con sẽ không phải là các mục tử tốt lành...Hãy kiên trì đọc và suy niệm Thánh Kinh, hãy dậy điều đã học trong đức tin và sống điều mình dậy dỗ người khác. Hãy luôn có trước mắt gương của vị Mục Tử Nhân Lành, tới không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ và cứu vớt những gì đã hư mất".

- "Ngày nay cũng như vào thời của Chúa Giêsu, có nhiều người tự đề nghị mình là chủ chăn của cuộc sống chúng ta, nhưng chỉ có Chúa Phục Sinh là Mục Tử đích thật duy nhất, là Đấng ban cho chúng ta sự sống tràn đầy...Noi gương Chúa Giêsu, mỗi chủ chăn đôi khi phải đi trước để chỉ đường và nâng đỡ niềm hy vọng của dân chúng, những lần khác phải ở giữa tất cả với sự gần gũi đơn sơ và lòng thương xót, và trong vài hoàn cảnh phải bước đi đàng sau dân chúng, để trợ giúp những ai ở lại đàng sau."

- "Trong tư cách là các thừa tác viên của Giáo Hội, chúng ta có nhiệm vụ giữ cho sứ điệp về lòng thương xót của Chúa được luôn sinh động, nhất là trong các bài giảng, các cử chỉ và các quyết định mục vụ... Theo hình ảnh vị Mục Tử Nhân Lành, linh mục là người từ bi và thương xót, gần gũi dân chúng và phục vụ tất cả mọi người. Bất cứ ai bị thương tổn trong cuộc sống một cách nào đó, có thể tìm thấy nơi vị linh mục sự quan tâm và lắng nghe...Chúng ta có thể nghĩ Giáo Hội ngày nay như một bệnh viện dã chiến săn sóc những người bị thương. Và có bao nhiêu người bị thương vì những vấn đề vật chất, vì gương mù gương xấu, kể cả trong Giáo Hội, những người bị thương vì những ảo tưởng của trần thế".

------------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 284=CON THUYEN DOI CON PDF Print E-mail

Jun 27 at 6:05 PM
THỨ BA TUẦN XIII TN - 2016 : Mt 8, 23-27

CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI : Con thuyền đời con

Lời Chúa hôm nay cho con một sự thật: Chúa là Đấng quyền năng vô cùng. Điều này tưởng chừng như rất bình thường, nhưng lại rất quan trọng, vì khi con nhận ra quyền năng của Chúa đang hành động trong cuộc đời của con thì con sẽ hoàn toàn phó thác vào Chúa. Còn nếu con không nhận thấy quyền năng của Chúa thì con chỉ tin thờ Chúa ngang hàng với những thế lực đang chi phối cuộc đời con.

Từ việc nhận ra quyền năng của Chúa, con nhìn lại thái độ tin tưởng vào Chúa của con. Như các môn đệ ngày xưa xuống thuyền với Chúa, con cũng đang ở trong con thuyền Giáo Hội. Con thuyền chở Chúa và các môn đệ ngày xưa có lúc an bình, nhưng cũng có lúc bão tố nổi lên. Con thuyền Giáo Hội hôm nay có lúc rất bình an, nhưng cũng có lúc gian nan xảy đến. Có những lúc con phấn khởi với những thành quả mà Giáo Hội đạt được, nhưng cũng có lúc con cảm thấy chán nản vì những gương mù, gương xấu của những thành phần trong Giáo Hội, nhất là cho những tâm hồn còn non trẻ... Nhưng lạy Chúa, con thuyền của các môn đệ ngày xưa dù gặp bão tố, nhưng có Chúa thuyền vẫn bình an. Con thuyền Giáo Hội hôm nay dù cho gặp những trái ngang thử thách, nhưng nếu biết bám víu vào Chúa thì tin chắc sẽ về bến an bình. Con đừng nhìn đến những "bão tố" trong Giáo Hội, vì nó chỉ làm cho con thêm lo lắng hoảng sợ, nhưng con hãy nhìn đến hành động của Chúa để nâng đỡ con thuyền Giáo Hội, nó sẽ làm cho con tin tưởng vào quyền năng của Chúa hơn.

Con cũng nhìn đến con thuyền cuộc đời con. Qua lời Chúa hôm nay cho con thấy cuộc đời chắc chắn không thể tránh khỏi những bão tố, phong ba, thậm chí có những lúc gặp "siêu bão" tưởng chừng như làm cho tan tành tất cả. Những lúc đó Chúa lại đến và nói với con: "Sao nhát thế, hỡi những kẻ kém tin" (Mt 8,26). Chúa muốn nói với con dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, cũng hãy biết tin tưởng, phó thác vào Chúa. Nhưng Chúa ơi, có những lúc phong ba ập đến mà con chẳng thấy Chúa đâu thì làm sao mà con không hốt hoảng được. Có những lúc con cảm nhận mọi người chung quanh dường như bỏ con, con chạy tìm đến Chúa, cũng chẳng thấy Chúa đâu. Bơ vơ! Lạc loài! Chẳng thấy bến bờ, chẳng thấy tương lai. Con nhớ lại ông Môsê ngày xưa trên đường chạy trốn vua Ai Cập, ông chạy vào một vùng hoang địa, mất tất cả không còn gì để bám víu. Ông muốn chết đi nhưng không được. Quá kiệt sức, ông đã ngất. Nhưng khi mở mắt ra ông thấy phía trước là chân trơi mới. Điều đó cho con nhận ra rằng, những thử thách, những khó khăn trong cuộc đời là để Chúa thanh luyện con, cho đến khi nào con không còn bám víu vào bất cứ điều gì nữa thì Chúa sẽ hành động.

Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin cho con để con có thể nhận ra hành động quyền năng của Chúa. Xin ban thêm đức cậy để con có thể kiên trì trước những phong ba bão táp. Và nhất là xin cho con tình mến đủ để con chấp nhận những thử thách, gian nan trong cuộc đời. Amen.

Kính chuyển:

Hồng

---------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 283=KIET TAC THIEN CHUA PDF Print E-mail

Chén Cơm Trong Ngày
Kiệt tác của Thiên Chúa

Kristie phan chuyển
"Thân Xác" bạn là một tiểu vũ trụ vì được tạo thành từ những chất liệu của vũ trụ. Vũ trụ bên ngoài đã là một kỳ công của Thiên Chúa, Ðấng Tạo Hóa; vũ trụ bé nhỏ của thân xác bạn lại là một kiệt tác của Ngài - nó không chỉ là phần vật chất mà còn được thông chia "một phần sự sống của Thiên Chúa". Bạn hãy cảm tạ Chúa vì Ngài đã ban hai tác phẩm tuyệt vời như vậy. Người ta chưa thể khám phá hết vũ trụ thì cũng chưa thể khám phá hết về con người.


Bạn hỏi mình : Có kiếp trước hay không?
Sao mỗi con người sanh ra lại khác nhau đến thế?
Có kẻ đẹp, kẻ xấu. Có người khôn, người ngu. Có đứa sang, đứa hèn.
- Nhưng bạn ơi, xấu - đẹp, khôn - ngu, sang - hèn ... là do bạn nhìn nó như vậy.
Chứ bản thân mỗi người đều là mỗi tuyệt tác đấy thôi.
Máu ai cũng đỏ.
Nước mắt ai cũng trong.
Trái tim ai cũng đập.
Sự phân biệt đến là do bạn nhìn như vậy...

Bạn lại hỏi mình : Có kiếp sau hay không?
Mình mới hỏi lại : Bạn cần kiếp sau để làm gì?
- Để thấy người sống thiện được đền đáp,
người tội lỗi bị dầu sôi,
người tu đạo được giải thoát.
- Nhưng bạn ơi, đâu cần tới kiếp sau.
Nhân quả nhãn tiền.
Chỉ do bạn không thấy.


Bạn có bao giờ nhìn sâu vào cuộc sống.
Người có lòng Từ, khuôn mặt sẽ dịu nhẹ bao dung, vòng tay sẽ ân cần rộng mở.
Kẻ thủ ác, trong tim chứa đầy lửa dữ. Tự đốt mình, đâu cần địa ngục xa xôi.
Đôi mắt láo liên, hằn những đường gân máu. Luôn cau mày, luôn nhức nhối cau mày.
Ai xức nước hoa, người sẽ thoang thoảng hương thơm.
Trái tim ai đẹp sẽ lung linh như vầng trăng ấy.

Và bạn ơi, phút giây này hạnh phúc.
Được mỉm cười, được chiêm ngắm đổi thay.
Tìm cầu chi nữa quá khứ vị lai.
Chẳng nơi nào đẹp như bây giờ, hiện tại.

Sưu Tầm

-----------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 282=LONG THUONG XOT PDF Print E-mail

Một linh mục dòng Salêdiêng ở miền tây Ấn Độ đang dùng mạng xã hội thực hiện sứ mạng của mình trong Năm Thánh Lòng Thương Xót.

Cha Leon Cruz, một linh mục dòng Salêdiêng ở Ấn Độ được gọi là nhà Thừa Sai Lòng Thương Xót, gửi cho khoảng 2.000 người thuộc mọi lứa tuổi và tôn giáo trên thế giới những bài suy nhiệm Tin Mừng nhấn mạnh đến thông điệp lòng thương xót thông qua Facebook của mình.

Ngài cũng quản lý hai nhóm Facebook nhằm kết nối với nhiều người hơn trong Năm Thánh Lòng Thương Xót mà Đức Giáo hoàng Phanxicô khai mạc hồi tháng 12 và sẽ kết thúc vào tháng 11 năm nay.

Một nhóm ứng dụng Whatsapp ngài lập nên cách đây ba năm cũng giúp ngài củng cố hai nhóm của ngài bằng các tin nhắn về lòng thương xót, cha Cruz cho biết.

Qua Năm Thánh Lòng Thương Xót, Đức Thánh cha thúc đẩy người Công giáo sống năm thánh bằng các việc làm bác ái để cảm nghiệm lòng tha thứ và tình yêu vô biên của Thiên Chúa.

Cha Cruz cũng tham gia tổ chức các cuộc tĩnh tâm cho giới trẻ và thành lập một nhóm nhạc có tên là Ban Nhạc Lòng Thương Xót.

"Họ là một nhóm các sinh viên đầy năng lượng hát thánh ca, những bài hát nhịp điệu ... tất cả có liên quan đến chủ đề lòng thương xót" – ngài cho biết.

Thừa Sai Lòng Thương Xót

Cha Cruz nộp đơn xin làm Thừa Sai Lòng Thương Xót với một thư giới thiệu của giám tỉnh tỉnh dòng Mumbai đến Tòa Thánh hồi tháng Tám năm ngoái.

"Lúc đầu tôi không có biết những điều gì cần phải làm để trở thành một Thừa Sai Lòng Thương Xót cả", ngài nói.

Khoảng 1.000 linh mục đã được sai đi làm Thừa Sai Lòng Thương Xót trên khắp thế giới. Mỗi người trong họ nhận một lệnh truyền đặc biệt của Đức Giáo hoàng để làm nên dấu chỉ duy nhất của Lòng Thương Xót Chúa. Các ngài cũng có quyền tha các tội nặng đáng phải chịu các hình phạt mà chỉ có Tòa Thánh mới có thể tha.

Những tội như thế bao gồm tội xúc phạm Mình Thánh Chúa, tấn công Đức Giáo hoàng, linh mục tha tội cho bạn tình phạm tội dâm dục khi xưng tội hoặc linh mục trực tiếp tiết lộ bí mật tòa giải tội. Thông thường, khi hối nhân xưng những tội này, linh mục giải tội phải xin phép Tòa Thánh để tha hình phạt nhằm có thể tha tội.

"Khi ban những năng quyền này cho các Thừa Sai Lòng Thương Xót, Đức Phanxicô về cơ bản đang mở đường cho những người mắc những tội này được thứ tha, để trong Năm Thánh Lòng Thương Xót những ai mang gánh nặng những tội lỗi và hình phạt này có thể được tha thứ và được hồi phục lại ơn thánh" – ngài nói.

Cha Cruz cho biết ưu tiên trước hết của ngài là bảo đảm rằng ngài luôn sẵn sàng để giải tội. Ngài đã nói với Đức Hồng y Oswald Gracias của Mumbai về sự sẵn sàng của ngài cho tổng giáo phận, một trong những tổng giáo phận lớn nhất quốc gia này, bao trùm cả Mumbai, thành phố lớn nhất Ấn Độ.

Khi được mời tới các giáo xứ, cha Cruz tổ chức "Đêm Lòng Thương Xót" với những suy niệm về lòng thương xót, hát thánh ca, cầu nguyện và xưng tội.

Trong những tháng tới, ngài cùng với nhóm của ngài dự định tổ chức các buổi giao lưu về chủ để lòng thương xót cho nhiều hội đoàn đạo đức và các nhóm giới trẻ trong tổng giáo phận.

UCAN VN

-------------------------------------

 
CAM NGHEM TINH CHUA YEU TOI - GIAO LY VE LONG THUONG XOT PDF Print E-mail

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ LÒNG THƯƠNG XÓT

TRONG NĂM THÁNH THƯƠNG XÓT

Bài 18

Phép Lạ Chữa Lành Người Mù Ăn Xin Bên Vệ Đường

"Việc Chúa băng ngang qua là một cuộc hội ngộ của lòng thương xót liên kết hết mọi sự chung quanh Người để giúp cho chúng ta có thể nhận ra người đang cần được giúp đỡ và an ủi".

Xin chào Anh Chị Em thân mến!
Ngày kia, khi đến gần thành Giêrico, Chúa Giêsu đã thực hiện phép lạ phục quang cho một người mù ngồi ăn xin ở bên vệ đường (xem Luca 18:35-43). Hôm nay chúng ta muốn nhận thức cái ý nghĩa của dấu lạ này, vì nó cũng trực tiếp chạm đến cả chúng ta nữa. Thánh ký Luca viết rằng người mù này đang ngồi ăn xin ở vệ đường (câu 35). Một người mù bấy giờ - nhưng cũng kéo dài cho tới không bao lâu trước đây - chỉ có thể sống nhờ những của bố thí. Hình ảnh về người mù này tiêu biểu cho nhiều người, cả hôm nay đây, cảm thấy mình sống ở bên lề xã hội, gây ra bởi một thứ yếu kém về thể lý hay về những phương diện nào khác. Anh ta bị tách khỏi đám đông; anh ta ngồi đó trước những con người bận bịu qua lại trước mặt, những con người đang suy nghĩ mông lung và bị cuốn hút vào nhiều sự... Nên con đường đi, có thể là một nơi gặp gỡ, đối với anh ta, trái lại, là một nơi cô quạnh. Một đám người qua lại như thế ... mà anh ta lại lẻ loi một mình.

Hình ảnh ấy về một con người sống bên lề xã hội là một hình ảnh buồn, nhất là nơi bối cảnh của thành phố Giêrico, một ốc đảo đồ sộ và xa hoa trong sa mạc. Thật vậy, chúng ta biết rằng ở vào cuối cuộc xuất hành dài của mình từ Ai Cập, dân Do Thái đã tiến đến thành Giêricô này: một thành đô tiêu biểu như cửa ngỏ vào Đất Hứa. Chúng ta nhớ lại những lời được Moisen nói đến trong khung cảnh ấy: "Nếu trong anh em có một người nghèo, một trong những người anh em của mình, ở bất cứ thành thị nào trong mảnh đất của anh em mà Chúa là Thiên Chúa của anh em ban cho anh em, thì anh em không được tỏ ra cứng lòng hay nắm bàn tay anh em lại trước người anh em nghèo khổ của anh em... Vì sẽ không bao giờ thiếu người nghèo ở mảnh đất này; bởi thế, tôi truyền cho anh em hãy mở rộng bàn tay của mình ra cho anh em của mình, cho người thiếu thốn và người nghèo khổ trong mảnh đất ấy" (Đệ Nhị Luật 15:7,11). Cái tương phản giữa lời khuyên này trong Lề Luật của Thiên Chúa và tình trạng được Phúc Âm diễn tả là những gì đáng nói, ở chỗ, trong khi người mù la lên, kêu xin Chúa Giêsu, thì dân chúng lại mắng trách anh ta để bịt miệng anh ta lại, như thể anh ta không có quyền lên tiếng vậy. Họ không cảm thương anh ta gì hết; trái lại, việc la to của anh ta khiến họ cảm thấy khó chịu. Biết bao lần chúng ta tỏ ra khó chịu khi thấy quá nhiều người trên đường xá - thành phần thiếu thốn, bệnh nạn không có gì để ăn. Biết bao lần chúng ta khó chịu khi chúng ta chạm trán với quá nhều người tị nạn. Đó là một chước cám dỗ mà tất cả chúng ta đều có - tôi cũng thế! Chính vì thế mà Lời Chúa đã trách cứ chúng ta, khi nhắc nhở chúng ta rằng thái độ dửng dưng lạnh lùng và thù hận là những gì làm cho chúng ta trở thành mù điếc, chúng cản trở không cho chúng ta thấy những người anh em của chúng ta và không cho phép chúng ta có thể nhận ra Chúa ở nơi chúng - thái độ lãnh đạm và thù hận. Và đôi khi cái lãnh đạm và thù hận này còn trở nên hung hăng và xỉ nhục nữa; "hãy tống tất cả họ đi"; "hãy đưa chúng đi chỗ khác chơi". Thái độ hung hăng này là những gì dân chúng đã tỏ ra khi người mù la lên: "tên kia, hãy xéo đi, hãy đi đi, đừng có nói, đừng có mà la lối".

Ở đây chúng ta còn nhận thấy một điểm đặc biệt hay hay. Vị Thánh ký nói có ai đó trong đám đông đã giải thích cho người mù này lý do tại sao tất cả dân chúng bấy giờ qui tụ lại mà rằng: "Giêsu Nazarét đang đi ngang qua!" (câu 37). Việc Chúa Giêsu đi ngang qua được sử dụng bằng cùng một động từ trong Sách Xuất Hành về việc đi ngang qua của vị Thiên Thần đang đi tận diệt, vị cứu dân Do Thái trong đất Ai Cập (xem 12;23). Đó là "cái vượt qua" của Phục Sinh, mở màn cho một cuộc giải phóng, ở chỗ khi nào Chúa Giêsu thì ở đó bao giờ cũng xẩy ra một cuộc giải phóng, bao giờ cũng có ơn cứu độ! Bởi thế, đối với người mù này, việc Người băng ngang qua chẳng khác nào như lời loan báo lễ Phục Sinh của anh ta. Bất chấp đe dọa, người mù này càng la to hơn cùng Chúa Giêsu, tuyên xưng Người là Con Vua Đavít, Đấng Thiên Sai hằng được đợi trông, Đấng theo tiên tri Isaia, mở mắt cho kẻ đui mù (xem Isaia 35:5). Trái hẳn với đám đông dân chúng, người mù này thấy bằng con mắt đức tin. Nhờ thế mà lời van xin của anh ta cò một hiệu năng mãnh liệt. Thật vậy, nghe thấy tiếng của anh ta, "Chúa Giêsu đã dừng lại và truyền mang anh ta tới với Người" (câu 40). Làm như thế, Chúa Giêsu đưa người mù ra khỏi vệ đường, khiến anh ta trở thành trọng tâm chú ý của các môn đệ Người và đám đông. Chúng ta cũng nghĩ đến những lúc khi chúng ta được ở trong những trường hợp lạ lùng, bao gồm cả những trường hợp tội lỗi, chúng ta thật sự được Chúa Giêsu dùng tay của Người đưa chúng ta ra khỏi vệ đường mà cống hiến cho chúng ta ơn cứu độ. Như thế thì tỏ hiện một sứ điệp lưỡng diện như thế này. Trước hết, dân chúng đã loan báo tin mừng cho người mù này, nhưng họ không muốn dính dáng gì với anh ta; thế rồi Chúa Giêsu lại buộc tất cả họ phải nhận thức rằng tin mừng bao gồm cả việc lấy làm chính yếu nơi đường lối của mình con người bị loại ra khỏi đó. Sau nữa, về phần mình, con người mù lòa này không thể nhìn thấy, nhưng đức tin của anh ta đã mở ra con đường cứu độ, và anh ta thấy được mình ở giữa tất cả những ai đã chặn đường để trông thấy Chúa Giêsu.

Thưa anh chị em, việc Chúa băng ngang qua là một cuộc hội ngộ của lòng thương xót liên kết hết mọi sự chung quanh Người để giúp cho chúng ta có thể nhận ra người đang cần được giúp đỡ và an ủi. Chúa Giêsu cũng băng ngang qua đời sống của anh chị em; và khi Chúa Giêsu băng ngang qua mà tôi nhận ra nó, thì đó là một lời mời gọi hãy đến gần Người, để trở nên tốt hơn, để trở thành một Kitô hữu khá hơn, để theo Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu quay lại người mù mà hỏi: "Anh muốn Tôi làm gì cho anh?" (câu 41). Những lời Chúa Giêsu nói ấy là những gì đáng chú ý, ở chỗ, bấy giờ Con Thiên Chúa ở trước một người mù như là một người tôi tớ thấp hèn. Người, Chúa Giêsu, Thiên Chúa, phán: "Thế nhưng anh muốn tôi làm gì cho anh? Anh muốn tôi phục vụ anh như thế nào?" Thiên Chúa biến Bản Thân Mình thành một người đầy tớ của người mù này. Và người mù đã trả lời Chúa Giêsu, không còn gọi Người là "Con Vua Đavít" nữa, mà là "Chúa", một danh xưng mà ngay từ ban đầu Giáo Hội đã áp dụng vào Chúa Giêsu Phục Sinh. Người mù này xin được nhìn thấy và ước mong của anh ta đã được đáp ứng: "Hãy trông thấy; đức tin của anh đã chữa lành anh" (câu 42). Anh ta đã chứng tỏ đức tin của mình bằng việc kêu xin Chúa Giêsu và hoàn toàn muốn gặp Người, và điều này đã mang lại cho anh tặng ân cứu độ. Nhờ đức tin của mình mà giờ đây anh có thể trông thấy, và trên hết, anh cảm thấy rằng anh được Chúa Giêsu yêu thương.

Thế nên, trình thuật này được kết thúc ở chỗ người mù ấy "đã đi theo Người, tôn vinh Thiên Chúa" (câu 43) (câu 43): anh ta trở thành một người môn đệ. Từ một kẻ ăn xin đến thành một người môn đệ: đó cũng là đường lối của chúng ta. Tất cả chúng ta đều là những kẻ ăn mày ăn xin, tất cả chúng ta. Chúng ta bao giờ cũng cần ơn cứu độ. Tất cả chúng ta cần phải thực hiện bước đi này từng ngày: từ kẻ ăn xin đến làm môn đệ. Thế là người mù ấy lên đường theo sau Chúa và bắt đầu thuộc về cộng đoàn của Người. Kẻ mà họ muốn phải câm nín đi giờ đây, bằng một tiếng vang to, chứng kiến thấy cuộc gặp gỡ của anh ta với Chúa Giêsu Nazarét, và "tất cả dân chúng, khi thấy thế, đều ngợi khen chúc tụng Thiên Chúa" (câu 43). Một phép lạ thứ hai đã xẩy ra, ở chỗ, những gì đã xẩy ra cho người mù là để cho dân chúng cuối cùng thấy được. Cùng một ánh sáng đang chiếu soi họ, liên kết họ vào lời nguyện cầu chúc tụng. Bởi vậy Chúa Giêsu tuôn đổ lòng thương xót của Người xuống trên tất cả những ai Người gặp gỡ: Người kêu gọi họ, mang họ đến với Người, qui tụ họ lại, chữa lành và soi sáng họ, kiến tạo nên một con người mới để cử hành những diệu kỳ của tình yêu nhân hậu Người. Chúng ta hãy để cho mình được Chúa Giêsu kêu gọi, và hãy để cho Chúa Giêsu chữa lành, được Chúa Giêsu tha thứ, và chúng ta hãy theo sau Chúa Giêsu mà chúc tụng Thiên Chúa. Chớ gì được như thế!

https://zenit.org/articles/general-audience-on-the-healing-of-the-blind-man/
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 37