mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay390
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này10985
mod_vvisit_counterTuần Trước56369
mod_vvisit_counterTháng Này197858
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7998256

We have: 138 guests online
Your IP: 54.147.232.40
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 277=NGUON THUONG XOT PDF Print E-mail

 

NGUỒN THƯƠNG XÓT

(Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, năm C)

Trong thời gian từ 1968-1969 , Chúa Giêsu đã mặc khải cho Mẹ Carmel tại Milan (Ý). Ngày 20-4-1968, Mẹ Carmel hỏi Ngài: "Lạy Chúa Giêsu, Chúa muốn con làm gì?". Chúa Giêsu nói: "Hỡi con gái của Cha, con hãy viết. Con sẽ làm Tông đồ Tình Yêu Đầy Thương Xót của Cha. Cha sẽ chúc lành cho con. Và Cha sẽ đổ xuống trên con muôn vàn ơn Thánh, và những ân thưởng lớn lao. Cha cám ơn con đã phổ biến Thánh Nhan của Ta. Ta sẽ chúc lành cho các gia đình trưng bày hình ảnh của Ta, và Ta sẽ cải hoán những kẻ tội lỗi sống trong các gia đình đó. Ta sẽ giúp kẻ lành tự cải tiến thêm, và những kẻ nguội lạnh trở nên sốt sắng hơn. Ta sẽ để mắt đến các nhu cầu của họ, và sẽ giúp họ trong mọi sự cần thiết, vật chất cũng như siêu nhiên". Rồi Ngài đã xác định: "TA LÀ GIÊSU ĐẦY LÒNG THƯƠNG XÓT".

Khi mặc khải Thánh Tâm cho Thánh nữ Margaritta Maria Alacoque (Marguerite Marie Alacoque, 1647-1690), một nữ tu khiêm nhường của Dòng Thăm Viếng ở Paray-le-Monial (Pháp quốc), Chúa Giêsu đã cho thánh nữ thấy Thánh Tâm Ngài có lửa cháy, bị vòng gai quấn quanh và bị lưỡi gươm đâm thâu. Lần hiện ra quan trọng xảy ra trong tuần bát nhật lễ Mình Máu Thánh Chúa Giêsu (Corpus Christi) năm 1675 – có thể là ngày 16 tháng Sáu, Chúa Giêsu tha thiết mời gọi: "Hãy ngắm nhìn Thánh Tâm Ta yêu thương nhân loại biết bao... Nhưng thay vì được lòng biết ơn, Ta chỉ nhận được sự vô ơn...". Chúa Giêsu đã yêu cầu Thánh nữ vận động thiết lập lễ kính Thánh Tâm vào Thứ Sáu sau lễ kính Mình Máu Thánh. Và ngày 11-6-1899, theo lệnh của ĐGH Lêô XIII, cả thế giới đã được tận hiến cho Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Thánh Tâm Chúa Giêsu là Trung Tâm Thương Xót, nơi tuôn chảy Nguồn Tình với hai dòng Máu và Nước – như đã được mặc khải cho Thánh nữ Maria Faustina Kowalska (còn gọi là Thánh Faustina Thánh Thể, OLM, 1905-1938).

Ai cũng có tim nhưng không ai thấy tim. Mặc dù tim không nhìn thấy nhưng khả dĩ cảm nhận, và tim là một cơ phận rất quan trọng, vì tim là trung tâm phân phối sự sống. Tim còn đập là còn sống. Tim hoạt động âm thầm nhưng nuôi sống cả cơ thể. Mặc dù não là trung tâm điều khiển – ví như bộ tổng tham mưu, nhưng vẫn phải nhờ tim bơm máu. Người ta có thể chết lâm sàng chứ chưa chết thật bởi vì tim còn hoạt động, dù nhịp đập rất yếu. Những người bị chứng bại não, sống đời thực vật, không biết phân biệt điều gì, nhưng họ vẫn sống nhờ tim vẫn hoạt động. Chừng nào tim ngừng đập thì sự sống mới chấm dứt!

Thánh Tâm Chúa Giêsu là nguồn mọi hồng ân, là nguồn cứu độ, là mạch thương xót, là suối yêu thương, vì chính Thánh Tâm đã tuôn trào Nước và Máu để tẩy rửa và cứu độ các tội nhân – trong đó có mỗi người chúng ta. Chính Chúa Giêsu đã nhắn nhủ: "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng" (Mt 11:28-30). Không ai lại không đau khổ, yếu đuối, mệt nhọc, tội lỗi,... thế nên không thể không cần Thánh Tâm Chúa Giêsu và Lòng Chúa Thương Xót.

Đừng bao giờ quên rằng Chúa Giêsu luôn mong muốn chúng ta trú ngụ nơi Thánh Tâm Ngài, không chỉ ghé thăm mà ở lại đó mãi mãi: "Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được" (Ga 15:5). Ước gì mỗi chúng ta biết tìm về nghỉ ngơi nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu – Cao Nguyên Yêu Thương và Đại Dương Thương Xót!

Ơn cha mẹ mà chúng ta đáp đền cả đời còn chưa cân xứng huống chi Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa. Nhưng thật là diễm phúc cho chúng ta vì Chúa Giêsu đã xác nhận: "Tôi không đến để kêu gọi người công chính mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn" (Lc 5:32). Ngài đến thế gian để TÌM và CỨU những gì đã mất (Lc 19:10), chỉ cần chúng ta tin vào tình yêu cao cả của Thiên Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ không thất vọng. Chỉ có chúng ta rời bỏ Chúa chứ Chúa không bao giờ rời xa chúng ta!

Thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã dùng miệng lưỡi ngôn sứ Êdêkien để mặc khải Thánh Ước: "Đây, chính Ta sẽ chăm sóc chiên của Ta và thân hành kiểm điểm. Như mục tử kiểm điểm đàn vật của mình vào ngày nó ở giữa đàn chiên bị tản mác thế nào, Ta cũng sẽ kiểm điểm chiên của Ta như vậy. Ta sẽ kéo chúng ra khỏi mọi nơi chúng đã bị tản mác, vào ngày mây đen mù mịt. Ta sẽ đem chúng ra khỏi các dân, tập hợp chúng lại từ các nước và đưa chúng vào đất của chúng. Ta sẽ chăn dắt chúng trên các núi Ít-ra-en, trong các thung lũng và tại mọi nơi trong xứ có thể ở được" (Ed 34:11-13). Đó là lời hứa chắc chắn, vì Thiên Chúa là Đấng luôn trung tín trong mọi lời nói và mọi việc làm. Thật tuyệt vời!

Hồng ân nối tiếp hồng ân, Ngài lại tiếp tục thề hứa: "Ta sẽ chăn dắt chúng trong đồng cỏ tốt tươi và chuồng của chúng sẽ ở trên các núi cao Ít-ra-en. Tại đó chúng sẽ nằm nghỉ trong chuồng êm ái, sẽ đi ăn trong đồng cỏ mầu mỡ trên núi non Ít-ra-en. Chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta, chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ. Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó; con nào bệnh tật, Ta sẽ làm cho mạnh; con nào béo mập, con nào khoẻ mạnh, Ta sẽ canh chừng. Ta sẽ theo lẽ chính trực mà chăn dắt chúng" (Ed 34:14-16). Thật hạnh phúc khi được nương bóng cánh của vị mục tử như vậy! Nhưng lại thật bất hạnh nếu chúng ta cố chấp, như Chúa đã cảnh báo: "Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu (Mt 23:37; Lc 13:34).

Nếu thực sự có niềm tín thác tuyệt đối vào Thiên Chúa, chúng ta khả dĩ tự nhủ và xác định với mọi người điều này: "Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi" (Tv 23:1), và có thể tự hào nói: "Chúa là gia nghiệp đời tôi" (Tv 16:5). Đó cũng là một cách tuyên xưng Lòng Chúa Thương Xót.

Nói về đức tin, Thánh Phaolô giải thích rạch ròi: "Vì chúng ta tin, nên Đức Giêsu đã mở lối cho chúng ta vào hưởng ân sủng của Thiên Chúa, như chúng ta đang được hiện nay; chúng ta lại còn tự hào về niềm hy vọng được hưởng vinh quang của Thiên Chúa. Nhưng không phải chỉ có thế; chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng ai gặp gian truân thì quen chịu đựng; ai quen chịu đựng thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên thì có quyền trông cậy (Rm 5:2-4). Quả thật, đây là một chuỗi hệ lụy vô cùng kỳ diệu!

Còn nữa, và cũng để cho chúng ta an tâm, thánh nhân tiếp tục giải thích "dài hơi" thêm một chút: "Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. Quả vậy, khi chúng ta không có sức làm được gì vì còn là hạng người vô đạo thì theo đúng kỳ hạn, Đức Kitô đã chết vì chúng ta. Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng. Thế mà Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Phương chi bây giờ chúng ta đã được nên công chính nhờ Máu Đức Kitô đổ ra, hẳn chúng ta sẽ được Người cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa" (Rm 5:5-9).

Chúa Giêsu là Đấng giàu lòng thương xót, hết lòng yêu thương muôn loài, đặc biệt là những kẻ xấu xa nhất, thậm chí Ngài còn chết vì họ – tức là chúng ta. Theo thế gian, cách yêu như vậy bị coi là mù quáng, ngu xuẩn, điên rồ,... Chắc hẳn chỉ có người điên mới hành động như thế. Vậy mà Chúa Giêsu đã yêu như thế. Nếu Ngài không "yêu điên rồ" như vậy thì chúng ta làm sao có được ngày nay?

Quả nhiên là vậy, "nếu ngay khi chúng ta còn thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Ngài, phương chi bây giờ chúng ta đã được hoà giải rồi, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ sự sống của Người Con ấy" (Rm 5:10). Mà không phải chỉ có thế, Thánh Phaolô xác định: "Chúng ta còn có Thiên Chúa là niềm tự hào, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Đấng nay đã hoà giải chúng ta với Thiên Chúa" (Rm 5:11).

Trình thuật Tin Mừng hôm nay (Lc 15:3-7) khá ngắn gọn, chỉ có 128 từ (theo bản dịch Việt ngữ, bản của VietCatholic). Đoạn Tin Mừng này là một trong các dụ ngôn về Lòng Chúa Thương Xót.

Một hôm, nhóm Pharisêu và các kinh sư xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng". Những người Pharisêu và các kinh sư là ai? Đó là những nhà thông luật, giữ luật nghiêm túc hơn người, giỏi giang hơn người, đạo đức hơn người, nói năng lưu loát hơn người, sang trọng hơn người, địa vị hơn người, quyền lực hơn người,... thậm chí có thể có ngoại hình "dễ nhìn" hơn người và giàu có hơn người, nhưng cũng hợm hĩnh, ỷ lại, hống hách và kiêu ngạo hơn người. Ngày nay người ta gọi dạng đó là "chảnh". Nói chung, cái gì ở họ cũng hơn người ráo trọi!

Nhóm Pharisêu và các kinh sư kia cũng chẳng ai xa lạ, tức là chính chúng ta ngày nay, chứ chẳng ai trồng khoai đất này đâu!

Thấy vậy, Đức Giêsu mới kể cho dụ ngôn này: Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất? Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó". Vậy, tôi nói cho các ông hay: "Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn".

Người ta luôn thấy những "cái lạ" ở Chúa Giêsu, và người ta cảm thấy khó chịu. Vâng, Ngài lại gây "sốc" vì nói điều "nghịch nhĩ" quá! Ngài "điên" thật rồi! Có 99 con chiên béo tốt mà dám bỏ để cố gắng đi tìm duy nhất con chiên yếu đuối, bệnh hoạn, xấu xí,... Quả thật, chúng ta không thể nào hiểu nổi! Nhưng cũng chính nhờ cách "yêu điên" ấy của Chúa Giêsu mà chúng ta mới được phục hồi cương vị làm con và đồng hưởng thừa kế gia sản Nước Trời đấy!

Mẹ Teresa Calcutta (1910-1997, MC – Missionaries of Charity, Thừa Sai Bác Ái, sẽ được tuyên hiển thánh ngày 4-9-2016) xác định "chuỗi hệ lụy" rất kỳ diệu: "Kết quả của IM LẶNG là CẦU NGUYỆN, kết quả của CẦU NGUYỆN là ĐỨC TIN, kết quả của ĐỨC TIN là TÌNH YÊU, kết quả của TÌNH YÊU là PHỤC VỤ, kết quả của PHỤC VỤ là BÌNH AN".

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, nguồn êm ái dịu dàng, con thành tâm xin lỗi Ngài vì con đã thường xuyên quên Ngài, thế nhưng Ngài vẫn không ngừng thương xót con, mặc dù con chẳng là gì và hoàn toàn bất xứng. Xin giúp con nhận biết Chúa và nhận biết chính con, nhờ đó con có thể yêu mến Ngài trọn vẹn. Xin ân thương và tha thứ những thiếu sót của con, lạy Đấng giàu lòng thương xót, và xin dạy con biết cách "yêu điên" của Ngài. Xin Nước và Máu Thánh Ngài tẩy rửa cuộc đời con, và xin cho con cũng được vĩnh cư nơi Thánh Tâm Ngài, hôm nay và mãi mãi. Ngài là Đấng hằng sống, hiển trị cùng Chúa Cha và hiệp nhất với Chúa Thánh Thần muôn đời. Amen.
TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

----------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 276 =TINH YEU THUONG XOT PDF Print E-mail

CC Vp CTTTHNGĐ
May 30 at 9:36 AM

TRỞ THÀNH DỤNG CỤ CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG XÓT

1. Càng về già, tôi càng rút vắn cách cầu nguyện. Bởi vì sức khoẻ của tôi mỗi ngày mỗi giảm sút. Khó tập trung. Dễ căng thẳng.

Cầu nguyện, nếu là gặp gỡ Chúa, thì cầu nguyện của tôi vẫn dài. Nhưng, nếu cầu nguyện là đọc kinh, thì đọc kinh của tôi bây giờ thường rất vắn.

Tôi thường đọc lời kinh sau đây: "Lạy Chúa, xin thương xót con".

2. Mỗi ngày, tôi cầu nguyện với Chúa bằng lời kinh vắn tắt đó rất nhiều lần. Lần nào cũng là gặp gỡ Chúa. Lần nào gặp gỡ Chúa cũng là như mới.

3. Chủ yếu của gặp gỡ Chúa là đón nhận Thiên Chúa giầu tình yêu thương xót. Tôi càng nghéo khó, bé nhỏ, hèn mọn, thì càng dễ đón nhận tình yêu xót thương của Chúa.

4. Một dấu chỉ giúp tôi nhận ra tôi được đón nhận tình yêu Chúa xót thương là tôi thấy mình được thay đổi sâu sắc. Thay đổi đó có thể gọi là đổi mới. Tôi được đổi mới một cách lạ lùng.

Tôi được đổi mới thế nào?

Thưa đổi mới nơi tôi là tôi cảm thấy mình thuộc về Chúa (Rm 14,8). Tôi cảm thấy mình trở thành của lễ hiến dâng lên Chúa (Rm 12,1). Tôi cảm thấy mình được làm con Thiên Chúa (Rm 8,16), một Thiên Chúa là tình yêu (Ga 4,8). Tôi cảm thấy mình được làm con Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu thương tôi (Ep 2,4).

5. Những đổi mới trên đây, mà Chúa cho tôi được cảm thấy trong tôi, cho dù còn mờ nhạt, nhưng đã mở ra cho tôi những con đường mới.

Những con đường mới đó là những gì?

Thưa là những con đường tình yêu mà Chúa đã dạy.

6. Ở đây tôi chỉ xin nói sơ qua về con đường tình yêu trong dụ ngôn "người Cha đón người con phung phá" (Lc 15,11-33).

Yêu của Chúa là đợi chờ người con phung phá trở về.

Yêu của Chúa là nhìn đứa con phung phá với tấm lòng xót thương âu yếm.

Yêu của Chúa là chạy ra đón người con trở về.

Yêu của Chúa là tha thứ mà không đòi điều kiện.

Yêu của Chúa là ăn mừng vì con trở về.

Yêu của Chúa là cứng rắn với đứa con kết án việc Chúa xót thương đứa con phung phá.

7. Đối với tôi, bài học tình yêu mà Chúa dạy trên đây là hãy đi bước trước, hãy bước xa hơn trong những liên đới với những con người, đặc biệt là những con người tội lỗi.

8. Đi bước trước và bước xa hơn về tình yêu thương xót trong những liên đới mục vụ, truyền giáo và xã hội, đó là điều tôi vui mừng nhận thấy nơi nhiều môn đệ Chúa Giêsu tại Việt Nam hôm nay.

Họ đi bước trước và bước xa hơn về tình yêu trong những điểm rất sát cuộc sống. Như: Trong tư duy, trong tư cách, trong việc làm, trong đối xử, trong tha thứ, trong hy sinh.

9. Trong Phúc âm, Chúa Giêsu dạy trong bất cứ lãnh vực nào của tình yêu, trên bất cứ con đường nào của tình yêu, luôn cần phải cụ thể. Như phải biết chào hỏi họ, phải biết cầu nguyện cho họ, phải biết làm mọi sự có thể, để đem lại bình an cho họ, phải giúp đỡ họ, phải tha thứ cho họ.

10. Yêu như Chúa dạy là rất khó. Nhưng Chúa quả quyết là khó, mà vẫn làm được, nhờ dựa vào ơn Chúa. Hãy tìm đến với Chúa Giêsu. Người sẽ bổ sức cho, Người sẽ làm cho gánh nặng trở nên nhẹ nhàng (x.Mt 11,30).

11. Nhiều môn đệ Chúa tại Việt Nam hôm nay, đã có kinh nghiệm quý giá đó. Khó mà vẫn làm được, nhờ ơn Chúa. Vì thế, họ quan tâm nhiều đến việc "Ở lại trong Chúa" (Ga 15,4). "Ai ở lại trong Thầy, và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái. Vì không có Thầy, các con chẳng làm gì được" (Ga 15,5).

12. Với những chia sẻ trên đây, tôi tha thiết cầu chúc cho mọi người con Chúa tại việt Nam hôm nay, mau được ơn Chúa đổi mới chính mình, nhờ đó sẽ trở thành nhân chứng của tình yêu Chúa giàu lòng thương xót, ngay tại môi trường mình sống.

13. Cách riêng, tôi tha thiết cầu chúc cho các tân linh mục, và các người đang được huấn luyện để lãnh chức linh mục, được thực sự đổi mới bản thân, nhờ đó sẽ mang nơi mình dấu ấn tình yêu thương xót của Chúa là Chúa Giêsu trên thánh giá.

Việt Nam đang rất cần một hàng tư tế mới như vậy.

14. Tôi hết lòng cảm tạ Chúa vì những đổi mới Chúa thực hiện trong tôi. Nhưng tôi vẫn ý thức sâu sắc về khả năng sụp đổ trong tôi. Bởi vì tôi luôn yếu đuối. Với sự tự do Chúa còn để lại trong tôi, tôi vẫn có thể từ chối và lạm dụng ơn Chúa. Và còn biết bao lực lượng phá hoại khác. Vì thế, tôi không ngừng xin Chúa xót thương tôi. Mỗi ngày tôi như phải bắt đầu lại. Xin anh chị em thương cầu nguyện rất nhiều cho tôi.

Tôi hết lòng phó thác mình cho Chúa giàu lòng thương xót. Xin đón nhận mọi sự, cho dù là thánh giá, vì vâng phục thánh ý Chúa. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, tôi luôn vững tin:

Tình yêu thương xót của Chúa là nguồn cứu độ tôi.

Xin Chúa xót thương con.

Long Xuyên, ngày 27.5.2016

+ Gm. GB Bùi Tuần

-----------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 275 = PDF Print E-mail

CHÚA đã làm trên tôi những việc kỳ diệu
Therese T C, FMV (Hoa Kỳ)
Tôi sinh ra trong một gia đình không Công Giáo. Mặc dầu gia đình không theo Đạo Chúa, nhưng bố mẹ tôi biết trường Công Giáo là nơi rất hoàn hảo về mặt giáo dục để gởi con cái mình. Ba tôi đã chở con cái đi đến Trường Thánh Têrêxa (phía sau Nhà Thờ Ngã Sáu) cho tất cả con mình theo học.
Tôi có 1 em trai, 3 em gái, tất cả đều được bố mẹ cho đi học trường Đạo, nhưng chỉ có mình tôi được Chúa thương ban ơn nhận ra Chúa mời gọi làm con cái Chúa. "Chúa đã mạc khải cho tôi biết được tình yêu của Thiên Chúa đã yêu thương loài người đến nỗi đã trở nên người phàm trần, sinh xuống làm người, sinh trong cảnh nghèo hèn nơi máng cỏ, để cùng chia sẻ thân phận với con người.."

Trường Đạo của tôi theo học rất Dân Chủ, không bắt buộc đọc kinh trong lớp, cũng chẳng ép ai phải theo Đạo. Tôi nhận biết Chúa qua việc phụ giúp thi đua trang trí máng cỏ, nhà trường vẫn tổ chức hàng năm để phát giải thưởng mừng Lễ Giáng Sinh. Lớp của tôi, chắc chắn thế nào cũng được một giải thưởng hàng năm. Có lần rất vinh dự đã đoạt được giải nhất vì nội dung cách trang trí nói lên được Thiên Chúa yêu thương nhân loại. Có một điều làm ngạc nhiên ban giám khảo là khi nhóm chúng tôi ra lãnh thưởng, toàn là những em học sinh không Công Giáo.

Nhưng việc nhận biết Chúa cũng chưa bằng việc "Cảm Nghiệm" được Tình Chúa Yêu Thương. Chúa đã bắt đầu làm trên tôi nhiều việc kỳ diệu qua nhiều biến cố lớn trong cuộc đời. Biến cố thập giá đầu tiên của tôi đã làm cho tôi cảm nghiệm được tình yêu CHÚA CHA Nhân Từ. Tạ ơn Chúa, Chúa đã phát giải thưởng cho con, không phải là quà sinh nhật hay quà Noel mà con đã thường được nhận trong những dịp Lễ Giáng Sinh, Mừng Sinh Nhật... nhưng là Quà Hồng Phúc của Chúa, đồng thời cũng chính là Ơn Cứu Độ, phần phúc cho con bắt đầu nếm được hương vị của sự sống đời đời, được "Cảm Nghiệm Tình CHA"
"Sự Sống Đời Đời chính là nhận biết Thiên Chúa là CHA" (Gioan 17, 3)
Tôi còn nhớ, năm đó là năm tốt nghiệp Tiểu Học, lúc đó tôi mới được 10 tuổi rưỡi (vì học nhảy lớp, nên số tuổi nhỏ hơn bình thường) Tôi rất hớn hở vui mừng, sau kỳ thi tốt nghiệp và chuẩn bị cho ngày mai vô trường để tham dự nghi lễ tốt nghiệp, phát bằng và cả lớp sẽ chụp hình lưu niệm với hiệu trưởng, toàn thể giáo viên cùng với ban điều hành của nhà trường. Trước ngày hôm đó, mẹ tôi đã sửa soạn đặt nồi lên bếp để hầm nước lèo nấu phở, đang khi hầm nồi nước lèo, thì mẹ tôi bỗng nhớ còn thiếu gì đó phải ra chợ mua thêm...Mẹ tôi đã dặn tôi phải ngồi trông chừng lửa, khi nào thấy nồi nước lèo sôi, thì phải gắp bớt than ra ngoài, chỉ để lửa nhỏ trong lò thôi! Nhưng tôi đã không để tâm tới sự quan trọng của lời dặn, tôi đã quên gắp bớt than hồng ra ngoài khi nồi nước phở sôi quá lâu. Cuối cùng, khi mẹ đi chợ về, phát hiện nồi nước phở đã ra đục ngầu, than hồng lại không gắp ra...thì lập tức, tính nóng giận của mẹ tôi lại một lần nữa như phát điên lên, và nện cho tôi một đòn chí tử bằng roi mây dài. Tôi không bao giờ quên được những tiếng gió vù vù của roi mây trước khi quất xuống thân tôi, nhất là tính đàn hồi của roi mây như vũ bão liên tục giáng xuống trên đầu trên mặt...
Tôi cũng không phải lần đầu tiên bị trận đòn chí tử này. Ở nhà, trong 5 chị em, tôi là người bị ăn đòn nhiều nhất; vì mẹ tôi là người chịu ảnh hưởng của nền văn hóa phong kiến, trọng nam khinh nữ, coi đó là việc bình thường, lại thêm vào việc mê tín dị đoan rất tai hại... Mẹ đã tin vào lời của thầy bói nói rằng: "Đứa con gái lớn sẽ mang đến sự xung khắc cho gia đình!" Thế là tôi đã trở thành nguyên do của mọi sự thất bại, xui xẻo, bệnh tật, xung khắc...trong gia đình dưới cái nhìn của mẹ tôi.
Tôi thường bị nguyền rủa, mắng nhiếc, bị đòn oan, hoặc tôi phải chịu đòn để mẹ tôi răn đe mấy đứa em khác, phải chịu bị nhục mạ trước hàng xóm, đám đông; vì có lần tôi bị đòn, mẹ tôi đã lôi tôi ra ngoài cột đèn đường phía sau nhà (thời Cụ Diệm, phía sau nhà là bãi đất trỗng gần Nhà Vệ Sinh Công Cộng) vừa đánh, vừa chửi rủa để thiên hạ bu đến xem. Ôi, thật xấu hổ, và thật xỉ nhục vô cùng!
Tôi nghĩ đến thân phận của minh sao mà thê lương, bi đát quá! Mỗi lần tôi nghĩ đến, thì tôi lại khóc. Lần này, tôi càng khóc nhiều hơn, và khóc lâu hơn vì tôi cứ nghĩ rằng: phen này, chắc mẹ thương mình lắm, nấu phở để ăn mừng ngày lễ tốt nghiệp của con, ai ngờ, trận đòn thảm khốc đó chính là món quà bất ngờ cho tôi. Ngày Lễ Tốt Nghiệp Tiểu Học, nhìn thấy ai ai cũng vui mừng. Tiếng cười vui, tiếng phụ huynh réo gọi con cái, tiếng hô lớn chuẩn bị của thợ chụp hình, tiếng loa của nhà trường để triệu tập toàn thể tốt nghiệp sinh đến chụp hình lưu niệm... Nhìn thấy các bạn có bố mẹ đến tham dự chung vui trong ngày lễ kỷ niệm, tôi lại rơi lệ và khóc nữa vì tủi thân, vì mặc cảm, vì hỗ thẹn với khuôn mặt xấu xí, tím bầm, chân tay thì đầy những vết sưng đỏ, nổi hạt của lằn roi. Cả thân mình từ đầu tới chân đau nhức, ê ẩm...nhưng cái đau nhất chính là trái tim của tôi. Nỗi đau mà ngôn ngữ loài người bị giới hạn, không thể diễn tả hết được, đó là trái tim bé nhỏ của tôi đang tuôn trào máu đào, đang đau như cắt như bị trăm ngàn vết dao đâm!
Diệu huyền thay, đang khi trái tim bé nhỏ của tôi tan nát, buồn tủi vì thiếu tình thương bố mẹ, thì Tinh Chúa Cha Yêu Thương đang ôm ấp, và sưởi ấm tôi vào lòng của Ngài thật sát, thật chặt, thật sâu, thật âu yếm...ngay tức khắc, tôi đã quên hết tất cả những tủi buồn mặc dầu nước mắt của tôi vẫn còn đọng trên mi, 2 dòng lệ vẫn chưa khô trên má. Tôi đã cảm thấy thật hạnh phúc, thật êm đềm, tôi được ngồi trong lòng Chúa Cha, lân lân như đang được bay bỏng lên, không sao diễn tả hết được. Ôi, Tình Cha sao quá mênh mông, bao la như biển khơi, còn tôi thì thật nhỏ bé giữa lòng biển, vô biên, vô bờ. Tôi chỉ như hạt muối tan dần, tan dần, và hòa lẫn trong đại dương.

Thường nhật, khi tôi chơi với lũ bạn cùng tuổi, hoặc mấy đứa hàng xóm, tôi thường hay bày trò chơi đánh giặc. Lấy dây thừng làm dây cương ngựa, tay trắng tay đen, rồi bao kéo búa đập...xem ai thua sẽ bị làm ngựa kéo chiến xa! Tôi cứ say mê chơi trò chơi chiến trận, vì tôi rất cảm phục các chiến sĩ đã hy sinh bỏ mình để bảo vệ tổ quốc. Người lớn thường hay hỏi: "Mai mốt lớn lên, con thích làm gì?" và tôi đã nhanh chóng trả lời: "Dạ thưa, con sẽ đi quân đội, con muốn trở nên một chiến sĩ oai hùng, xông pha trên chiến tuyến để bảo vệ tổ quốc." Từ ngày tôi nhận biết Chúa, nhất là được nghe và được đọc nhiều truyện kể về hạnh các thánh, thì tôi lại khấn xin với Chúa, ao ước muốn được Ơn Phúc Tử Đạo! Người ta lại hỏi tôi: "Con không sợ chết à? bị chặt đầu, thiêu sống đấy?" tôi thưa: "Chúa đã chết vì thương con, tại sao con lại không dám chết vì Chúa chứ?"
Thật đúng khi tâm hồn đơn sơ, trong trắng, không tỳ ố...thì dễ sống thánh tử đạo hơn!
Bây giờ tôi đã được phúc trở thành kitô hữu, trở thành con cái Chúa, và còn được Chúa mời gọi dâng hiến trọn đời theo Chúa nữa, thì tôi mới thấy 2 chữ "Tử Đạo" thật khủng khiếp, thấm thía, và nếm được hương vị Tử Đạo như thế nào? Tôi phải chết đi cái bản tính xác thịt, yếu đuối, xấu xa, ti tiện, khốn nạn, ươn hèn... của tôi hàng ngày, đôi khi nó còn lên cơn sốt hàng giờ nữa cơ!
Nhất là phải hãm mình khi gặp sự bất ưng, trái ngược hẳn ý mình vì Đức Tuân Phục. Nếu tử đạo trong thân xác, thì chỉ cần can đảm chết một lần khi đầu lìa khỏi thân xác là mọi sự đã hoàn tất. Còn tử đạo trong tinh thần, thì không chỉ một lần, mà bảy mươi lần bảy còn không biết mọi sự đã hoàn tất chưa nữa cơ? Tôi vẫn nhớ câu khôi hài nhưng đầy tính trung thực trong bài giảng phòng của Cha Gioan Nguyễn Văn Hinh: "Tên cám dỗ, nó chỉ chết sau mình vài phút!" (có nghĩa là: Sự cám dỗ luôn theo sát con người, cho tới giây phút khi ta nhắm mắt xuôi tay sau vài phút, thì nó mới chịu buông tha.)

Thời gian trôi qua, tôi cứ sống trong sự êm đềm của tình thương Chúa mặc dù thân phận của tôi vẫn chưa thoát khỏi cảnh đòn roi. Chúa đã chăm sóc và dạy dỗ tôi nhận biết về tình yêu của Thiên Chúa qua cuộc đời của Thánh Nữ Têrêxa mà tôi đã có nhiều dịp được đọc biết cuộc đời của chị thánh trên bảng bích báo của nhà trường mà hàng năm khi đến ngày Lễ Mừng Kính Chị Thánh Têrêxa, Lễ Bổn Mạng của Trường. Chúa cũng soi dẫn tôi qua vị nữ tu thân thương và đáng kính của Dòng Tiểu Muội Đài Loan, Sister Veronica Wang, phụ trách thư viện và là giáo sư Anh ngữ tại Trường St.John High School tọa lạc trên đường Nguyễn Trãi, Quận 5, gần Nhà Thờ Cha Tam, Chợ Lớn. Tôi đã bắt đầu xin học giáo lý, đi dự Thánh Lễ ngày thứ Bảy, và ngày Chúa Nhật hằng tuần, tham dự các buổi giảng phòng của Mùa Chay, Tuần Thánh, Lễ Phục Sinh, Mùa Vọng, Lễ Giáng Sinh...đi cùng với các bà sơ, ai ai cũng coi mình là đệ tử của Nhà Dòng. Chính vì thế, Cha Trịnh, Dòng St.John Đài Loan coi Xứ tại Nhà Thờ Nữ Vương Hòa Bình (mục vụ cho giáo dân người Việt gốc Hoa) Sài Gòn Quân1, Cha Trịnh đã nhờ tôi cùng với một Thầy của Chủng Viện St.John Đài Loan giúp giáo lý thiếu nhi vào dịp Hè, để chuẩn bị cho các em rước lễ lần đầu và thêm sức. Tôi đã rất ngạc nhiên, vừa lo sợ, và vừa băn khoăn ... thú thật với Cha Trịnh rằng: "Thưa Cha, con chưa chịu phép Bí Tích Thánh Tẩy, làm sao con có thể dạy giáo lý được?" Nhưng Cha lại trả lời: "Cha tin tưởng ở nơi con!" Ôi, có phải Chúa đang mời gọi con qua lời của Cha Trịnh không? Lạy Chúa, con xin vâng theo Thánh Ý Chúa. Thật là một điều không thể tưởng tượng được, chưa rửa tội mà đã giúp dạy giáo lý rồi! Chúc tụng ngợi khen Chúa, cảm tạ Chúa đã mời con vào Vườn Nho làm việc cho Ngài.

Mùa Hè năm ấy 1972, Chúa lại ban thưởng cho tôi một Thập Giá khác. Tôi đã ao ước xin được rửa tội, nhưng bố mẹ tôi đã phản đối vì cho rằng: "theo Đạo là chống lại Tổ Tiên, quay lưng lại và phủ nhận những công ơn sinh thành của cha mẹ, và hơn nữa dòng họ nhà mình chẳng có ai theo Đạo bao giờ?" Tôi đã rất thất vọng vì sự phản đối của gia đình, và cũng rất buồn, vì các Cha không ai dám làm phép rửa tội cho tôi, lý do là chưa được sự chấp thuận của cha mẹ mà làm phép rửa tội cho một người dưới tuổi trưởng thành (vị thành niên) là phạm pháp. Tôi rất buồn và chạy đến tâm sự với Chúa trước Thánh Thể:
Tâm hồn tôi rất buồn khổ như cảm thấy bị khước từ không được làm con cái trong nhà Giáo Hội. Một lần nữa, tôi lại khóc sướt mướt như đứa trẻ bị thất lạc, bị bỏ rơi, không tìm được người thân trong phiên chợ đông người qua lại... "Lạy Chúa, con rất ao ước được chịu phép Bí Tích Thánh Tẩy để trở thành con cái Chúa, sao Chúa lại từ chối con? sao Chúa lại bỏ rơi con? hu...hu..." Lúc đó tôi lại được nghe tiếng Chúa trả lời và an ủi: "Con yêu của Cha, con không biết rằng Cha đã dựng nên con sao? con không nhớ Cha hằng chăm sóc và yêu thương con sao?" Tôi thưa lại: "Cha ơi, nhưng con muốn được rước Mình Máu Thánh Chúa vào lòng con cơ! Con chưa chịu phép rửa, thì không được phép lên rước lễ. Con muốn được lên rước Chúa cơ! hu...hu..." Tôi cứ như một đứa trẻ nhỏ đòi cho bằng được bố mẹ cho bánh kẹo vậy. Kỳ này, Chúa lại xiêu lòng và bầy cho tôi một điều bí mật, là cho phép tôi được "Rước Lễ Thiêng Liêng" sau lời kết của vị linh mục chủ tế: "...Phúc cho những ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa."
Lập tức, tôi đã ngưng không còn khóc nữa, mặc dù nước mắt của tôi vẫn còn dàn dụa trên mặt. À ha ! Cha đã mời con đến dự tiệc rồi, con cảm tạ đội ơn Cha. Hôm đó, là ngày thứ Năm Tuần Thánh, kỷ niệm Chúa Giêsu lập Phép Bí Tích Thánh Thể và Bí Tích Truyền Chức Thánh. Tôi còn nhớ, tôi đang đứng cùng với các Sơ tham dự các nghi thức Tuần Thánh ở phía sau sân Nhà Thờ Cha Tam. Khi nghe cha chủ tế đọc đến câu: "Thầy để lại Bình An cho các con, Thầy ban Binh An của Thầy cho các con..." ngay tức khắc, lòng tôi tràn ngập sự Bình An, một sự Bình An thật khôn tả, và tôi đã nghe được tiếng của Thầy. Lần đầu tiên, Thầy đang mời gọi tôi đi theo Ngài: "Hãy theo Ta! Hãy đến cùng Ta!" thật êm ái, thật nhẹ nhàng... Tôi đang tập trung lắng nghe linh mục chủ tế đọc đến câu lời kết...thì... đó là giây phút linh thiêng nhất, Chúa đã làm thỏa lòng sự ao ước của tôi, cho phép tôi được rước Mình Máu Thánh Chúa Giêsu, được kết hiệp nên một với Ngài trong thần linh thánh ái. Ôi, Chúa Giêsu Thánh Thể, dịu ngọt hơn sương mai, êm đềm hơn võng đu, nồng cháy hơn lửa thiêng...Tôi đã thật hồi hộp, trái tim tôi nóng rang lên như bị lửa thiêu bên trong, và đập thình thịch thật nhanh, thật nhanh, nó như muốn nhảy tọt ra khỏi lòng ngực vậy.
Ôi, Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin ở lại với con luôn mãi, Chúa ơi! Xin cho con được hoàn toàn thuộc về Chúa, cho con được tan biến trong Chúa, để từ đây, không phải con sống nữa, mà chính Chúa sống trong con.
Được cảm nghiệm những giây phút thật êm đềm với Chúa Giêsu Thánh Thể cho dù chỉ được rước Mình Máu Thánh Ngài trong thiêng liêng, cũng là hồng ân vô cùng cao quý, ban cho không (vô diều kiện), là nguồn an ủi, nâng đỡ tôi mỗi khi tham dự thánh lễ, và nhất là được lãnh nhận nguồn sức sống luôn trợ lực, canh tân, củng cố đức tin, cậy, mến của tôi trong Chúa. Thời gian lại trôi nhanh theo năm tháng, nhanh đến nỗi giờ vui vẻ, sum vầy bên nhau chưa được bao lâu với các Sơ Dòng Tiểu Muội, nay lại phải xa cách nhau vì thời cuộc đất nước trong Biến Cố 1975, miền Nam Việt Nam rơi vào tay chính quyền miền Bắc Cộng Sản.
Các giáo sĩ tu sĩ không mang quốc tịch Việt Nam của các Dòng Truyền Giáo buộc phải ra khỏi Việt Nam trong vòng 72 tiếng. Các bà sơ rất muốn mang tôi đi cùng với Nhà Dòng về bên Đài Loan, nhưng các sơ lại ngại bố mẹ tôi không bằng lòng, nên không dám ngỏ lời. Lại một lần nữa, tôi lại rơi vào trong hoàn cảnh như bị người thân bỏ lại ngoài ý muốn. Chiến tranh, thời cuộc đã gây ra thật nhiều cảnh tàn khốc, và thương tâm...đã làm cho biết bao gia đình phải tan nát, thân nhân buộc phải phân tán, xa cách ly hương, thậm chí phải bỏ mạng trên đường tỵ nạn để mong tìm được bến bờ tự do.
Biến cố 1975 đã làm cho lòng tôi thật đau buồn, bơ vơ như đứa trẻ lạc loài không nơi nương tựa vì phải lìa xa các nữ tu Dòng Tiểu Muội, nhất là phải xa bà sơ Veronica Wang như người mẹ tinh thần của tôi vậy. Nỗi buồn thương nhớ sơ Veronica luôn làm tôi cảm thấy cô đơn và buồn nản. Tôi đã bị sa chước cám dỗ, đã giải sầu bằng những cuộc vui chơi của thế gian, sa đọa... Lúc đó, tôi thật sự cảm được câu nói của ông thánh Phaolô: "Điều tốt tôi biết, tôi không làm, điều xấu tôi biết là tội lỗi, nhưng tôi lại cứ làm...khốn cho tôi, ai sẽ cứu tôi thoát ra khỏi tình trạng này." (Rm 7, 19+24)
Tạ ơn Chúa, qua một chị đồng nghiệp, tôi đã được biết có nhiều lớp giáo lý tại Dòng Chúa Cứu Thế, Kỳ Đồng, SàiGòn. các khóa học giáo lý Sống Đức Tin, Tông Đồ Giáo Dân, Cầu Nguyện Thánh Linh, Khóa Chí Tâm, Giáo Lý Hôn Nhân, khóa Chú Giải Tin Mừng Nhất Lãm và Tin Mừng theo Thánh Gioan, Khóa Học về các Văn Kiện của Công Đồng Vaticano II... Lại một lần nữa, Chúa đã thương xót và cứu vớt tôi ra khỏi tình trạng vũng lầy tội lỗi và soi sáng cho tôi ghi danh vào lớp Cầu Nguyện Thánh Linh. Tôi đã học được nhiều lớp Thánh Linh qua Cha Tiệu, Cha Bạch Văn Lộc, và Cha Đào Hữu Thọ...quyền năng của Chúa Thánh Thần đã hoạt động và biến đổi trong tâm trí tôi, tôi không còn tin yêu Chúa một cách rụt rè, dửng dưng nữa. Nhất là trong ngày mãn khóa lớp Chí Tâm do cố linh mục Giacôbê Đào Hữu Thọ phụ trách, trong thánh lễ tạ ơn, có nghi thức Đầu Phục Chúa Kitô đã đánh động tôi vô cùng. Ngọn lửa mến từ nơi rất thánh Trái Tim Chúa Giêsu là Lò Lửa Mến Hằng Cháy. Lửa đang bừng cháy và ngọn lửa tình yêu của Ngài đang lan tràn qua trái tim tôi. Tôi như đang bị thiêu đốt, đang lao đao say men tình và như bị cuống hút vào cơn khao khát... Ôi, Giêsu! con cần Chúa, con yêu Chúa, con không thể sống mà không có Ngài. Con yêu Ngài, con không còn chịu đựng phải xa Ngài được nữa! Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến! Xin cho con được thật sự kết hợp cả xác hồn nên một trong Ngài. Ôi Giêsu của lòng con! Nơi Trái Tim dịu dàng êm ái của Chúa, Ngài đã dành sẵn một chỗ cho con được nghỉ ngơi.
Lần này, tôi không còn do dự, sợ sệt, hoặc ngại đến xin bố mẹ cho phép tôi rửa tội nữa. Cho dù tôi phải đối diện với bao đau khổ, thử thách cam go, tôi cũng chẳng sợ gì, vì Chúa là Đấng chăn dắt tôi và là Đấng Cứu Độ tôi. Quả thật, lần này khi tôi về xin cùng ba má cho phép tôi được rửa tội, thì mẹ tôi rất bực mình và lớn tiếng dọa nạt rằng: "Nếu mày muốn tin theo Chúa, thì mày sẽ không còn là con trong gia đình này nữa. Mày đừng có gọi chúng tôi là bố mẹ nữa và tao sẽ đuổi mày ra khỏi nhà này có nghe chửa? thứ đố mất dạy, bất hiếu, con quỉ cái! Tôi đã đứng lặng người đi khi nghe những lời nạt nộ đó. Ôi đó có phải là mẹ tôi không? Sao mẹ tôi lại thốt ra những lời làm tôi quá đau lòng như vậy! Tôi có phải là người con thật sự trong gia đình này không? Hay tôi chỉ là đứa trẻ mồ côi không được ai dạy bảo, lăn lốc giữa chợ, và phá phách giữa đời?
Nhờ nhiều người (quý cụ, quý bác, và quý ông bà) trong nhà thờ cầu nguyện, và nhất là nhờ các cha và các anh chị em trong Phong Trào Canh Tân Đặc Sủng đặt tay cầu nguyện, Chúa đã thương xót, ban thêm lòng tin vững vàng, lòng trông cậy tín thác, và lòng mến sốt sắng trong tôi. Bây giờ tôi không còn sợ hãi, buồn sầu, hoặc than thân trách phận nữa, lòng tôi thật bình an, vững lòng tin thác nơi Chúa. Tôi đã quyết tâm đi theo Ngài, và đã được Cha Giacôbê Đào Hữu Thọ, DCCT rửa tội và linh hướng cho tôi. Chúa là lẽ sống, là hạnh phúc và là gia nghiệp của đời tôi. Tôi đã bị đánh đòn, bị gia đình đuổi ra khỏi nhà, bị họ hàng chê ghét, lên án tôi là đứa con bất hiếu, không vâng lời cha mẹ, thậm chí kể cả cô bạn tri kỷ của tôi (chị H. Bình) cũng khuyên tôi nên vâng lời, thuận theo ý của gia đình để làm hài lòng cha mẹ, mới là con có hiếu: "Nếu chị không vâng lời, bất hiếu với cha mẹ, chị là con cả trong gia đình mà làm gương mù, gương xấu cho các em, thì làm sao làm chứng cho Chúa được?" Tôi đã thật bình tâm trả lời: "Cám ơn chị đã thương em, quan tâm, và có lời khuyên cho em. Vâng, chị nói đúng, theo lẽ đạo lý thường tình của con người là phải luôn có hiếu với cha mẹ, nhưng nếu đặt chữ hiếu trước mặt một vị chiến sĩ, thì chữ Hiếu phải nhường chỗ cho chữ Trung. Đó là vai trò trách nhiệm thiêng liêng của người chiến sĩ luôn ý thức phải hy sinh hạnh phúc gia đình để trung kiên bảo vệ tổ quốc. Hy sinh bổn phận gia đình riêng tư của bản thân để hoàn thành nghĩa vụ cao đẹp chung cho đất nước. Nước mất thì nhà tan, vì thế cho dù đạo làm con phải có bổn phận phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già yếu, nhưng cũng không làm chùng bước tâm hồn cao cả của người chiến sĩ xông pha ngoài chiến tuyến để gìn giữ sơn hà, bảo vệ đồng bào tổ quốc, cho dù có vị quốc vong thân, vẫn một lòng trung dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Hơn nữa, sự quyết định của mình chọn đi theo Chúa là việc chính đáng, trọng đại, và cao cả hơn gấp trăm lần của chữ Trung vì Chúa là Đấng Cứu Độ đã cứu chúng ta thoát khỏi sự chết, là Chúa Tể Càn Khôn đã tạo dựng nên vũ trụ muôn loài. Chúa là Đấng Hằng Sống, Ngài là nguồn mạch của mọi sự sống sinh linh. Chúa là Đấng Hằng Hữu, là CHA Toàn Năng, theo Đạo là được phúc làm con cái của Đức Chúa Trời, vậy nếu chúng ta biết giữ đạo hiếu để phụng dưỡng cha mẹ, thì tại sao lại không chọn sự ưu tiên tối thượng để đi theo Chúa và phụng sự Ngài. Đối với Chúa quyền năng, không có gì là không thể thực hiện được, vậy tại sao chúng ta lại không yên tâm giao bố mẹ của chúng ta cho Chúa gìn giữ lo liệu trong cảnh xế chiều. Hơn nữa, sinh ký tử qui đó là định luật của vũ trụ, không ai trong chúng ta có thể cản ngăn được, đồng thời đó cũng là niềm tin Kitô Giáo, con người được trở về Nhà Cha, được sum họp với tất cả mọi người trong đại gia đình, và được về với Cha Nhân Từ, được hưởng kiến Nhan Thánh Chúa, Đấng hằng yêu thương chúng ta."
Mặc dầu tôi bị gia đình đuổi ra khỏi nhà vì không bằng lòng tôi theo đạo, nhưng tôi cũng không thù ghét cha mẹ và còn liên tục cầu nguyện cho cha mẹ của tôi nữa. Cầu xin Chúa xót thương cha mẹ con để hai ông bà cũng sớm được hưởng phúc làm con cái Chúa. Chúa đã soi sáng, trợ sức, và ban cho tôi nhiều đặc sủng trong Chúa Thánh Thần để giúp tôi sống chứng nhân giữa đời nhất là trong gia đình. Sau hơn 20 năm kiên trì làm chứng trong gia đình qua những việc làm cụ thể như: quan tâm, lắng nghe, cảm thông, chia sẻ, phục vụ, đối thoại, tha thứ, yêu thương, giải thích, hướng dẫn...Tạ ơn Chúa, hiện nay, hai cụ thân sinh của tôi rất tán thành việc tôi theo đạo và cảm thấy hãnh diện vì có người con dâng mình phụng sự Chúa, và tích cực hoạt động nhằm xây dựng, phục vụ trong Hội Thánh Chúa Kitô. Họ hàng xưa kia chê ghét, giờ đây đã thán phục vì có người cháu chọn con đường cứu nhân độ thế (kiểu nói theo Phật Học)
Chúc tụng, ngợi khen, tôn vinh, cảm tạ Chúa muôn muôn đời vì Ngài đã làm trên tôi nhiều việc kỳ diệu. Hiện nay, Chúa vần còn đang tiếp tục thanh luyện tôi và gửi đến nhiều thập giá trong cuộc đời. Tôi luôn xác tín rằng, qua thập giá sẽ đạt đến ơn cứu độ, ai cùng chết với Đức Kitô thì sẽ được cùng sống lại với Ngài (Rm 6,8). Hơn nữa, Chúa là Cha Nhân Từ của chúng ta, CHA luôn yêu thương, chăm sóc, và trông mong con cái được tận hưởng sự sống sung mãn trong Tình Yêu Ngài. Nhìn lại những biến cố thập giá đã xảy ra trong kinh nghiệm quá khứ, luôn nhắc nhở tôi phải trung thành bền đỗ theo Ngài đến cùng, luôn giữ vững tay chèo trước sóng gió, cho dù cuồng phong bão tố, Chúa đang đồng hành với chúng ta, Chúa đang ở chung chiếc thuyền (Giáo Hội) với chúng ta. "Thầy đây, đừng sợ!" Thầy sẽ lo liệu mọi sự./.

----------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 274 =CHUA GIESU KITO PDF Print E-mail

Chúa Giêsu Kitô


Chúa Giêsu Kitô không đi tìm hạnh phúc và chỉ cho chúng ta đến nơi có hạnh phúc, mà Ngài là hạnh phúc vĩnh cửu của chúng ta.

Chúa Giêsu Kitô không đi tìm chân lý, rồi chỉ cho chúng ta đường đến chân lý, bởi Ngài là chân lý tuyệt đối.

Chúa Giêsu Kitô không đi tìm một người thầy, mà Ngài là Người Thầy của tât cả mọi người thầy; Ngài là Sự Khôn Ngoan trên tât cả mọi khôn ngoan; Ngài là Thánh trên tât cả mọi thần thánh; Ngài là Thượng Đế, là Ông Trời, là Đấng Tạo Hóa.

Jesus Christ
Jesus Christ does not have to go someplace to find happiness and to show us where there is happiness, because He is the eternal happiness for us.

Jesus Christ does not have to go to find the truth, and then show us the way to the truth, because He is the absolute truth.

Jesus Christ does not have to find a teacher, because He is the Teacher of all teachers; He is Wisdom above all wisdom; He is Holy above all holies. He is God, the Almighty, the Creator.

NguyễnHyVọng

------------------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 273 =MAU NHIEM BA NGOI PDF Print E-mail

Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi C.
MẦU NHIỆM BA NGÔI
Cn 8,22-31; Rm 5,1-5; Ga 16,12-15
Một linh mục ngồi trong phi trường đợi chuyến bay. Một người đàn ông đến ngồi bên
cạnh và đề cập về tôn giáo. Ông khoe rằng: "Tôi không chấp nhận điều gì tôi không hiểu, vấn
đề "ba Chúa trong một Chúa" hay bất cứ điều gì tương tự, không ai có thể giảng nghĩa cho
tôi, nên tôi không tin".
Chỉ vào luồng sáng qua cửa sổ, linh mục hỏi: "Bạn có tin mặt trời không?". Kẻ hoài
nghi trả lời: "Dĩ nhiên có chứ". Linh mục nói tiếp: "Được, ánh sáng bạn thấy qua cửa sổ, là từ
mặt trời cách đây 150 triệu km chiếu tới, sức nóng chúng ta cảm thấy phát xuất từ mặt trời và
ánh sáng. Chúa Ba Ngôi có phần tương tự như vậy: Mặt trời Thiên Chúa Cha. Mặt trời chiếu
sáng: ánh sáng là Thiên Chúa Con. Từ mặt trời và ánh sáng tỏa ra sức nóng: Từ Chúa Cha và
Chúa Con phát xuất Chúa Thánh Thần. Bạn có thể giải thích được mặt trời, ánh sáng và sức
nóng được không?" người hoài nghi im lặng.
Thánh Tôma đã nói: Sống trên trần gian, chúng ta chỉ biết rằng Thiên Chúa vượt lên
trên tất cả những gì trí khôn chúng ta có thể mường tượng ra.
Cao cả vượt trên mọi trí tuệ con người, nhưng Ba Ngôi Thiên Chúa luôn hiện hữu,
Ngài hiện diện ngay từ thửa ban đầu ngay khi Vũ trụ được tác thành: Thánh Thần bay là là
trên mặt nước, Chúa Cha phán một Lời (Ngôi Lời) thì vạn vật và con người được hoàn
thành... (x. St 1-2). Chính Ngài đã dựng nên vũ trụ và muôn loài, muôn vật và loài người.
Thiên Chúa hằng điều hành mọi sự theo tình thương và Sự Khôn ngoan tốt lành của Chúa
(x. Cn 8, 22-31). Ba Ngôi qua hình ảnh Ba Vị Thiên Thần đến viếng thăm tổ phụ Abraham
và Sara (x. St 18, 1-14), Ngài đồng hành và là niềm vui sống của con người qua nụ cười
thách thức cua Sara như loan báo về niềm vui được Thiên Chúa thi ân sau này qua lời hứa
mà Ba Vị : Isaac sẽ ra đời.
Trong Kinh Thánh Tân ước mặc khải Ba Ngôi: sự hợp nhất của Ba Ngôi trong sứ
mạng của ngôi thứ hai – Ngôi Con : Chúa Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan bắt đầu sứ
mạng, bầu trời mở ra với tiếng Chúa Cha phán cùng sự hiện diện của Chúa Thánh Thần
bằng hình ảnh của chim bồ câu (x. Mt 3, 16-17; Mc 1, 9-11; Lc 3, 22-22 ).
Đặc biệt, Tin Mừng Gioan đã nhiều lần đề cập Chúa Ba Ngôi mà Chúa Giêsu đã mặc
khải: "Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo trợ khác đến ở với
anh em luôn mãi"(Ga 14,16). Sự gắn bó giữa Chúa Cha và Chúa Con luôn khắng khít "Cha
ở trong Con và Con ở trong Cha" (Ga 14,10), gắn bó đến nỗi như Chúa Giêsu thổ lộ : "Ta
và Cha Ta là một "( Ga 10, 30 ), và "Ai thấy Thầy là thấy Cha" (Ga 14,9). Chính Thánh
Thần là Tình yêu khăng khít giữa Cha và Con, Thánh Thần làm chứng về Ngôi Lời : « ...
Thần Khí sự thật, từ nơi Cha xuất phát ra, Ngài sẽ làm chứng về Ta" (Ga 15, 26 ). Như Chúa
Giêsu sau đó loan báo : "Khi nào Thần Khí sự thật đến ... tất cả những gì Người đã nghe,
Người sẽ nói lại và loan báo cho anh em biết ... Người sẽ lấy những gì của Thầy mà loan
báo cho anh em" (Ga 16,13.14).
Sách Công vụ Tông đồ ghi lại bài giảng của Tông đồ Phêrô về Giáo huấn Thiên Chúa
Ba Ngôi trong công trình cứu độ và cả trong giây phút hiện tại:"Thiên Chúa Cha đã ra tay uy
quyền nâng Người lên trao cho Người Thánh Thần đã hứa, để Người đổ xuống. Đó là điều
anh em đang thấy đang nghe"(Cv 2,33).
Chúa Ba Ngôi hiện diện ở trong ta nếu như sống theo lời Chúa Giêsu dạy: "Ai yêu
mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy và Chúng Ta sẽ đến và cư ngụ
nơi người ấy" (Ga 14,23). Giữ Lời Thầy, Lời Cha Thầy và chúng ta như Chúa Giêsu nhấn
mạnh là Ba Ngôi Thiên Chúa đến ở cùng.
Thiên Chúa là Ba ngôi vị và là duy Một Đấng Toàn Năng cách lạ lùng, luôn hằng
hữu "Ta là An-pha và Ô-mê-ga, là Đấng hiện có, đã có và đang đến, là Đấng Toàn Năng."
(Kh 1, 8). Công đồng Florence (1442) tuyên xưng : "Chúa Cha trọn vẹn nơi Chúa Con, trọn
vẹn nơi Thánh Linh. Chúa Con trọn vẹn nơi Chúa Cha, trọn vẹn nơi Thánh Linh. Thánh
Linh trọn vẹn nơi Chúa Cha, trọn vẹn nơi Chúa Con".
Chúa Giêsu đã sai các môn đệ đi rao giảng và làm phép rửa cho nhân loại nhân danh
Chúa Ba Ngôi : « anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho
họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều
Thầy đã truyền cho anh em (Mt 28, 19-20).
Người Kitô hữu được rửa tội nhân danh Ba Ngôi Thiên Chúa, tin vào Thiên Chúa khi
tạo sự hiệp nhất theo sự gắn bó với nhau trong Ba ngôi. Ngay từ thời Tiên khởi Giáo hội luôn
học hỏi từ mẫu gương Ba Ngôi, sách Tông đồ Công Vụ nói rõ : « các tín hữu tiên khởi chuyên
chăm cầu nguyện, lắng nghe các tông đồ giảng dạy và dự lễ bẻ bánh (Cv 2, 42). Gắn bó với
Thiên Chúa như Đức Hồng y Henri de Lubac đã chia sẻ bằng hình ảnh: "Con người tìm Chúa
là một người bơi lội giữa đại dương. Mỗi lần tiến tới là đẩy lui một đợt sóng. Bơi lội giữa đại
dương làm cho con người khiếp đảm lo sợ không tới bến. Nhưng Thiên Chúa vừa là bên bờ
vừa là đại dương. Ai bơi lội trong đại dương là bơi lội trong Thiên Chúa. Hướng tới Chúa đã
là ở trong Chúa, tìm Chúa gặp Chúa là hướng về Chúa. Không có sự tìm kiếm nào mà không
phải phấn đấu, không gặp mâu thuẫn đau khổ. Nhưng chúng ta tin vào Thiên Chúa đang ở với
chúng ta trong Đức Kitô và lôi kéo chúng ta với sức mạnh Chúa Thánh Thần".
Thật thế, Chính trong Ba ngôi là nguồn chúc lành như Phaolô gửi nguồn bình an cho
các cộng đoàn tín hữu và lời đó vẫn còn được chúc cho nhau trong Giáo Hội : "Nguyện xin ân
sủng Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, và tình yêu của Chúa Cha, và ơn thông hiệp của Chúa
Thánh Thần ở cùng tất cả anh em. Amen" (2Cr 13, 13).
Vâng, lạy Chúa Ba Ngôi:
Dâng điệu hát, dâng cung đàn muôn thuở
Cho trọn niềm con thảo với Chúa Cha,
Với Chúa Con: tình huynh đệ mặn mà,
Và Thần Khí: lửa mến yêu tha thiết.
Lm. Vinh Sơn scj, Sài Gòn, ngày 20/05/2016

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 37