mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay11248
mod_vvisit_counterHôm Qua8065
mod_vvisit_counterTuần Này31868
mod_vvisit_counterTuần Trước40695
mod_vvisit_counterTháng Này129792
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9392886

We have: 141 guests online
Your IP: 54.224.13.210
 , 
Today: Oct 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Kỷ niệm ngày nhận Phó Tế
KY NIEM NGAY NHAN PHO TE - THE WORD BECAME FLESH PDF Print E-mail

"The Word became flesh and dwelt among us"

Kính Mời qúi thân hữu ghé xem Audio movie qua trang Facebook.com/loanbaotinmungconggiao hay tìm đọc trên Website www. chiaseloichua.com sẽ thấy có nhiều mục chia sẻ hữu ích hằng ngày của Thày Phó Tế John Nguyễn văn Định người đã công phu gầy dựng mấy mươi năm nay để chuyển tải Lời Chúa cho anh em xa quê cũng như tại quê nhà.

Chân Kính đến qúi vị

Phó tế vĩnh viễn Vũ quang Minh Canada

---------------

"The Word became flesh and dwelt among us" .Scripture: John 1:1-18

Deacon Dominic Vu preached today at OLPH Church in Diocese of London, Canada.

The "word of God" was a common expression among the Jews.

God's word in the Old Testament Scriptures is an active, creative, and dynamic word. Psalm 33:6 tells us:"By the word of the Lord the heavens were made".

The Book of Wisdom describes "wisdom" as God's eternal, creative, and illuminating power. Both "word" and "wisdom" are seen as one and the same. Deutero-Canonical Book of Wisdom 18:14-16 tells us: "For while gentle silence enveloped all things, and night in its swift course was now half gone, your all-powerful word leaped from heaven, from the royal throne, into the midst of the land that was doomed, a stern warrior carrying the sharp sword of your authentic command".

John 3:16 describes Jesus as God's creative, life-giving and light-giving Word that has come to earth in human form: "God so loved the world that he gave his only Son, that whoever believes in him should not perish but have eternal life" . Jesus is the wisdom and power of God which created the world and sustains it who assumed a human nature in order to accomplish our salvation in it.

Jesus became truly man while remaining truly God. From an early Church antiphon for Morning Prayer: "What he was, he remained, and what he was not he assumed". Jesus Christ is truly the Son of God who, without ceasing to be God and Lord, became a man and our brother.

St John in his Gospel (1 John 4:2), He also reminded us: "From the time of the Apostles the Christian faith has insisted on the incarnation of God's Son "who has come in the flesh".

Gregory of Nyssa, one of the great early church fathers (330-395 AD) wrote:

Sick, our nature demanded to be healed; fallen, to be raised up; dead, to rise again. We had lost the possession of the good; it was necessary for it to be given back to us. Closed in darkness, it was necessary to bring us the light; captives, we awaited a Savior; prisoners, help; slaves, a liberator.

Christians never cease proclaiming anew the wonder of the Incarnation. Gaudium et Spes told us: "He acted with a human will, and with a human heart he loved. Born of the Virgin Mary, he has truly been made one of us, like to us in all things except sin"

If we are going to behold the glory of God we will do it through Jesus Christ. Jesus became the partaker of our humanity so we could be partakers of his divinity (2 Peter 1:4). God's purpose for us, even from the beginning of his creation, is that we would be fully united with Him. When Jesus comes God is made known as the God and Father of our Lord Jesus Christ. By our being united in Jesus, God becomes our Father and we become his sons and daughters.

Thus the Lord wants us to bring him glory in the way we treat others and use the gifts he has graciously given to us. God, in turn, blesses us with his gracious presence and fills us with joy. Amen.

------------------------

 
KY NIEM NGÀY NHAN PHO TE -- PHO TE VIET NAM PDF Print E-mail

Lời Ngỏ - Phó tế Vĩnh viễn

Trong khoảng thời gian ba thập niên gần đây, giáo dân Việt Nam đã bỡ ngỡ khi thấy xuất hiện trên cung thánh một giáo sĩ được gọi là phó tế vĩnh viễn. Trước đây, và nhất là ở Việt Nam hiện nay, hầu như không có loại giáo sĩ này. Họ chỉ thấy các thầy có chức sáu và sau đó một thời gian ngắn, các vị này được thụ phong linh mục. Phó tế vĩnh viễn là gì?

Tổng quát đó là một chức thánh được tái thiết lập trong Hội Thánh Công Giáo sau Công Đồng Vatican II, hành động này được coi có tính cách tiên tri, bởi vì ngay tự thập niên 1960, các giáo phụ trong Vatican II đã nhìn thấy tương lai của Hội Thánh Công Giáo mà ngày nay chúng ta đang chứng kiến – thiếu các linh mục, sẽ cần đến nhiều người phụ giúp trong các công tác mục vụ. Hơn thế nữa, chức phó tế là một trong ba chức thánh của Hội Thánh, và nhờ ân sủng bí tích bồi dưỡng, các phó tế hiệp thông với đức giám mục và các linh mục, để phục vụ Dân Chúa qua việc phụng tự, giảng dạy và bác ái.

Giáo Hội Hoa Kỳ đã tiên phong trong việc tái thiết lập chức thánh này với các lớp huấn luyện phó tế vĩnh viễn trong các giáo phận ở Hoa Kỳ từ đó đến giờ. Kết quả là hiện nay (2013), số phó tế vĩnh viễn người Việt Nam đang hoạt động trong các giáo xứ, cộng đoàn CGVN ở Hoa Kỳ là gần 100 người! Con số này chắc chắn sẽ gia tăng – và rất có thể trong số những tân phó tế đó có quý vị, người đang đọc những dòng chữ này. Để biết thêm chi tiết về chức phó tế vĩnh viễn, xin đọc bài của Pt. Gioan Vũ Ngọc Hiến bằng Việt Ngữ, hay Anh Ngữ.

Trang web Phó Tế Việt Nam tại Hoa Kỳ là một phương tiện truyền thông của tập thể phó tế Việt Nam, qua đó, các phó tế chia sẻ những kinh nghiệm mục vụ, những kiến thức mới mẻ để nâng đỡ nhau trên con đường phục vụ tha nhân và Hội Thánh.


Phó Tế Đầu Tiên của Hội Thánh

Th. Têphanô

Theo sách Công Vụ Tông Đồ chương 6 & 7, vì nhu cầu rao giảng Lời Chúa và nhu cầu chăm sóc cộng đoàn tín hữu, Nhóm Mười Hai đã triệu tập toàn thể các môn đệ và nói, "Chúng tôi mà bỏ việc rao giảng Lời Thiên Chúa để lo việc ăn uống, là điều không phải. Vậy, anh em hãy tìm trong cộng đoàn bảy người được tiếng tốt, đầy thần khí và khôn ngoan, rồi chúng tôi sẽ cắt đặt họ làm công việc đó. Còn chúng tôi, chúng tôi sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Thiên Chúa.' Ðề nghị trên được mọi người tán thành. Họ chọn ông Stêphanô, một người đầy lòng tin và đầy Thánh Thần,..." (CVTÐ 6:1-5)

Sách Công Vụ kể tiếp, Stêphanô là một người đầy ơn sủng và sức mạnh, đã làm nhiều việc phi thường trong dân chúng. Một vài người Do Thái thời ấy, là thành viên của hội đường nhóm nô lệ được giải phóng, tranh luận với Stêphanô nhưng không thể địch nổi sự khôn ngoan và thần khí của ngài. Họ xúi giục người khác lên án ngài là lộng ngôn, xúc phạm đến Thiên Chúa. Ngài bị bắt và bị đưa ra trước Thượng Hội Ðồng.

Trong phần trình bày, ngài nhắc lại sự dẫn dắt của Thiên Chúa trong lịch sử dân Do Thái, cũng như việc thờ tà thần và bất tuân phục Thiên Chúa của dân này. Sau đó ngài cho rằng những người bách hại ngài cũng giống như vậy. "Cha ông các ông thế nào, thì các ông cũng vậy" (CVTÐ 7:51b).

Lời ngài nói đã làm họ tức giận. "Nhưng [Stêphanô], tràn đầy Thánh Thần, đăm đăm nhìn lên trời và thấy vinh hiển của Thiên Chúa và Ðức Giêsu Kitô đứng bên hữu Thiên Chúa, và thánh nhân nói, 'Kìa, tôi nhìn thấy thiên đàng mở ra và Con Người đang đứng bên hữu Thiên Chúa.'... Họ đưa ngài ra ngoài thành và bắt đầu ném đá ngài... Trong khi họ ném đá ngài, thánh nhân kêu lớn, 'Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con... Lạy Chúa, xin đừng nhớ tội của họ'" (CVTÐ 7:55-56, 58a, 59, 60b).

Thánh Stêphanô là phó tế đầu tiên và đã chịu chết vì đạo Chúa.

---------------------------
Cách Xưng Hô

Trước đây, người Việt Nam có thói quen dùng chữ "thầy" để gọi những người đi tu (brother, seminarian) và những người có chức nhỏ (minor orders), như chức giữ cửa, chức đọc sách, chức trừ quỷ, chức giúp lễ (thầy năm), chức phó tế (thầy sáu), trước khi chịu chức linh mục (chức bẩy).

Nhưng sau Công Đồng Vatican II, với tự sắc Ministeria quaedam mà ĐGH Phaolô VI ban hành năm 1972, các chức nhỏ nói trên đã bị huỷ bỏ và được thay thế bằng các thừa tác vụ (ministries), ngoại trừ "Acolyte" (giúp trong thánh lễ), và giáo dân được khuyến khích tham dự các tác vụ này, chứ không chỉ giới hạn cho các đại chủng sinh như trước đây. Bởi đó, ngày nay chúng ta thấy có các giáo dân là thừa tác viên, như ttv đọc sách, ttv Thánh Thể. "Acolyte" là một "institution" (quy định) chứ không phải là một "minor order" (chức nhỏ). Do đó, bây giờ người ta không còn gọi là "thầy giúp lễ" hay "chức giúp lễ" nữa.

Đối với phó tế, nhiều người dùng chữ "thầy" trong cách xưng hô với một phó tế, nhưng chữ "thầy" quá rộng để diễn tả đúng vai trò của một phó tế. Chữ "thầy" có thể là thầy giáo, thầy tu, thầy dòng, v.v. Và người Việt Nam để phân biệt phó tế với các thầy khác, họ dùng chữ "thầy sáu", hoặc "thầy phó tế", những chữ này cũng không được đúng lắm.

Chữ "thầy sáu" thì sai với hệ thống phẩm trật trong Giáo Hội hiện nay, vì bây giờ bí tích chức thánh chỉ còn chức giám mục, linh mục, và phó tế, chứ không còn đi theo thứ tự từ một đến bẩy.

Chữ "thầy phó tế" thì lập lại hai lần cùng một nghĩa, tương tự như "cha linh mục". Hoặc là cha, hoặc là linh mục chứ không ai dùng cả hai. Hoặc là thấy, hoặc là phó tế. Ngoài ra, phó tế vĩnh viễn thì có vợ, nhiều người Việt Nam khi gọi một phó tế "thầy sáu" thì tự động họ gọi vợ của phó tế là "cô sáu" – vì thói quen dùng chữ "thầy cô" để gọi những giáo chức – và như vậy sẽ không đúng với sự thật, bởi vì trong Hội Thánh Công Giáo hiện thời không có nữ phó tế hay "cô sáu"!

Vì sự thay đổi của Giáo Hội về bí tích chức thánh, người Việt chúng ta nên gọi là "phó tế" thay cho "thầy sáu", và với vợ chồng phó tế, danh xưng đúng sẽ là "phó tế T. và phu nhân," hoặc bình dân hơn, "phó tế và bà T...", "phó tế và chị T...", hay "phó tế và cô T...", nhưng đừng bao giờ dùng chữ "thầy cô sáu".

Về danh xưng "cụ sáu", người Việt trước thời Vatican II thường dùng danh xưng này với tính cách mỉa mai các thầy sáu bị đầy đọa không được làm linh mục mà ở chức sáu rất lâu. Theo sự giải thích ở trên, chúng ta cũng nên bãi bỏ.

Thay đổi thói quen là một khó khăn – dù bất cứ điều gì – nhưng nếu không thay đổi, vô tình chúng ta đã tạo thành một tiền lệ không đúng mà sau này còn khó sửa hơn nữa.

Pt Giuse Trần Văn Nhật
Liên Lạc & Bài Đóng Góp

Quý vị có thể liên lạc với Ban Điều Hành đương nhiệm của CĐPTVN tại HK ở địa chỉ email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it .

Chúng tôi hân hoan đón nhận các bài viết đóng góp để trang web thêm phong phú, tuy nhiên, để tôn trọng tác quyền và để giúp cho trang web giữ được tính cách độc đáo, chúng tôi đưa ra các quy tắc sau:

1. Các bài vở đóng góp cho trang web phó tế Việt Nam thì đừng lấy từ các nơi khác (ngoại trừ thông tin của hàng giáo phẩm Việt Nam cũng như Hoa Kỳ).

2. Bài đã gửi cho trang web Phó Tế Việt Nam thì đừng gửi cho nơi khác.

3. Ban Biên Tập có quyền cân nhắc việc đăng tải các bài trên mạng photevnusa.org, miễn tranh cãi.

4. Nếu trích dẫn bài từ trang web Phó Tế Việt Nam, xin ghi rõ xuất xứ và tác giả.

Copyright by PhoTeVNUSA.org

 
KY NIEM NGÀY NHAN PHO TE - KHI DA VE HUU PDF Print E-mail

CHIA SẺ PHÓ TẾ SAN ĐÃ VỀ HƯU

Dec 14 at 10:25 PM
Thưa chị Thúy:

Trước tiên xin lỗi chị, vì nay ở tuổi cao niên, lại có nhiều chuyện vẫn phải tư vấn cho tha nhân, mặc dù đã gặp chị trước kia mà nay cứ tưởng như chưa gặp lại chị. May sao chị nhắc lại mới nhớ ra. Có một điều tôi xin được giải thích để chị khỏi hiểu lầm trong vấn đế tín ngưỡng như chị nhận xét. Trong hàng ngũ giáo phẩm, mà Giáo Hội Công Giáo gọi là Phong Chức Thánh, thì chỉ có 3 lần duy nhất được Phong Chức Thánh (Ordain) cho Giám Mục, Linh Mục và Phó Tế (còn gọi là Thầy Sáu) mà thôi. Như vậy chức Phó Tế như tôi thuộc vào hàng ngũ thấp nhất trong hàng giáo phẩm, chứ hoàn toàn không đúng như lời chị nói: Trong nấc thang Tín Ngưỡng, chị cho tôi đang ở nấc thang cao chót vót, còn chị là kẻ Trần Gian. Thực ra nếu tôi là Giám Mục hay Linh Mục, chị nói thế có phần khá đúng tùy từng cá nhân của Giám Mục và Linh Mục, chứ tất cả các Phó Tế Mỹ cũng như Phó Tế Việt chỉ là những kẻ tình nguyện đi phục vụ giáo dân, chứ cá nhân tôi thấy chưa có Phó Tế nào lại được giáo dân phục vụ như nhiều các Giám Mục và Linh Mục được giáo dân phục vụ tận tình, vì một điều rất dễ hiểu đối với tục lệ hàng ngàn năm của người Công Giáo Việt Nam từ trước cho tới nay, là hầu hết các giáo dân chỉ biết kính trọng và tin tưởng vào các vị Giám Mục và Linh Mục mà thôi, vì các vị này sống độc thân, còn các Phó Tế dù có hy sinh phục vụ giáo dân thế mấy đi chăng nữa, thì dưới cái nhìn trực tiếp của họ, Phó Tế vẫn là những người có vợ con, nên giáo dân Việt Nam không cho rằng các Phó Tế hy sinh bản thân mình nhiều cho tha nhân bằng các vị Giám Mục hay Linh Mục. Tôi nói thế hoàn toàn 100% không mang tính cách so sánh, mà chỉ có tính cách giải thích rõ ràng (clear explanation), để chị Thúy hiểu rõ thêm mà thôi. Nhưng Thiên Chúa rất công bằng vô cùng, những ai hy sinh phục vụ tha nhân vô vụ lợi, bất kể là tu sĩ hay thường dân, đều được lãnh nhận nhiều ân sủng (Blessings) của Chúa ban cho ngay cả đời này và cho đến đời sau nữa, không bao giờ bị thiệt thòi hết và chỉ có người được lãnh nhận các ân sủng mới biết, mà họ không cần phải nói ra cho người khác nghe. Nói tóm lại, tôi luôn luôn hết lòng trân quý những bạn bè thân thuộc xử thế với tôi lúc nào cũng như lúc nào, xin đừng có thuộc hạng người Tiền Hậu Bất Nhất hay Giầu Đổi Bạn Sang Đổi Vợ. Chị vẫn coi tôi như thuở xa xưa, khi hai chị em chúng ta còn đang ở tuổi Thanh Xuân, thì là một điều quý báu vô cùng trên cõi đời phù du này. Merry Christmas to you. Dcn. San Nguyen.

2015-12-14 5:50 GMT-06:00

Anh San
Tối nay buồn buồn, tôi mở tất cả email của Anh ra đọc lại. Mới thấy trong lá thư này Anh gửi tôi, Anh nói trong đám tang Chú Hoàng Trọng, Anh có gặp chị Loan, mà không gặp tôi.
Thật ra Anh có gặp chị Loan hay không thì tôi không biết. Nhưng tôi và Anh đã gặp nhau trong đám tang Chú Trọng, và có nói chuyện với nhau. Tôi có viết bài Phóng Sự về Tang Lễ nhạc sĩ Hoàng Trọng đăng báo, và đã đưa cho cô Thu Tâm rất nhiều báo, để đưa cho họ hàng cùng đọc, không biết rằng khi ấy tờ báo có tới tay Anh không. Như vậy chúng ta đã được gặp lại nhau 1 lần, chỉ 1 lần duy nhất kể từ tuổi thanh xuân của chúng ta.
Trong lần gặp đó, tôi đã nói chuyện với Anh tự nhiên như hồi Anh còn trẻ, quên mất rằng Anh đã là 1 vị Phó Tế. Và bây giờ khi liên lạc với Anh qua email, tôi vẫn coi Anh như ngày xưa, gần gũi, thân mật từ tấm bé. Tôi không thể coi Anh như 1 Phó Tế, vì tôi không cảm nhận được điều đó. Nhìn Anh trong video, trong áo choàng Phó Tế, đã từng gặp Đức Giáo Hoàng, là vị Phó Tế Vĩnh Viễn, tôi thấy xa lạ, xin Anh tha lỗi. Trong lòng tôi vẫn chỉ cảm thấy đang nói chuyện với Anh, một Anh San thủa đó mà tôi biết từ thời mới lớn, xin lỗi Anh.
Coi những phim video các sinh hoạt của Gia Đình Anh, tôi rất cảm động. Cô Hoa xinh đẹp và nhân ái, bây giờ trông vẫn phúc hậu. Cô đang ở Nursing Home, tội nghiệp quá ! Phu Nhân của Anh trông rất hiền lành và duyên dáng. Các con của Anh thật là ngoan ngoãn và thành đạt. Các Cháu nhỏ thì rất thông minh và dễ thương. Anh đã có 1 gia đình hạnh phúc, đầm ấm, thật là quá tốt. Chúa đã ban cho Anh 1 đời sống thật tốt đẹp, để Anh yên tâm sống đời phục vụ Thiên Chúa và Tha Nhân.
Trong nấc thang Tín Ngưỡng, thì Anh đang ở trên nấc thang cao chót vót. Còn tôi thì thật là kẻ Trần Gian !
Tôi xem video mà ngưỡng mộ lòng say mê âm nhạc của Anh. Nghe tiếng đàn của Anh, tôi lại nhớ đến Ba tôi, với tiếng đàn violon thánh thót, tha thiết, mà tôi đã lớn lên quen thuộc trong tiếng đàn đó. Chúng mình cùng được sinh ra trong 1 Giòng Họ thiên về Âm Nhạc, riêng tôi thì Thơ là hơi thở của cuộc sống...
Thăm Anh San.
Hoàng ngọc Thuý

---------------------------

 
KY NIEM NGÀY NHAN PHO TE = THAY SAU SAN NGUYEN PDF Print E-mail

Xem cuốn Video : Những ngày tháng cuối cùng của Đức Giáo Hoàng Gioan Phao lô II (2)
San Nguyen
Nov 12 at 11:12 PM

​Thưa quý thân hữu:

Xem cuốn video này, làm tôi nhớ lại ngày 20 tháng 6 năm 1988, tôi được phép vào Tòa Thánh Vatican, để được yết kiến Đức Giáo Hoàng John Paul II và được phép Phó Tế Lễ với Ngài trong Nhà Nguyện riêng của Ngài tại Tòa Thánh. Trong cuộc đời phục vụ tha nhân của tôi, mà Thiên Chúa đã ban cho riêng tôi 2 ân sủng quí giá nhất trên trần gian này: Đó là ngày tôi được yết kiến và Phó Tế Lễ với Đức Giáo Hoàng John Paul II​ tại Tòa Thánh Vatican và ngày tôi được mời đến hòa giải cuộc nổi loạn của 200 tù nhân, trong trại tù Jefferson County Jail tại tiểu bang Oklahoma với thành quả tốt đẹp; đồng thời tôi tổ chức tiệc văn nghệ mừng Tết Nguyên Đáng Kỷ Mão 1999 cho tất cả anh em tù nhân trong trại tù này, cũng như mấy tháng tiếp theo sau đó, tôi đã trình lên Quan Tòa Liên Bang Hoa Kỳ ký án lệnh thả 95% anh em tù nhân được quyền trở về nhà với đời sống bình thường, sau khi anh em đã thi hành xong những bản án hình sự (Criminal), mà đáng nhẽ anh em vẫn bị giam giữ trong tù vô thời hạn, để chờ đợi cho đến ngày bị trục xuất trả về nguyên quán nếu quốc gia đó chấp nhận đương sự bị trả về.    - Phó tế  NMSan.

Subject: Những ngày tháng cuối cùng của Đức Giáo Hoàng Gioan Phao lô II

Nov 13 at 9:00 AM
Alleluia! Ngợi khen Chúa !!! Kính chuyển Quý Thầy Cô
Hiện nay cũng đang có nhiều PT VN dấn thân làm việc như Thầy San, đó là nhiệm vụ chính của PT như trại tù, nhà thương, Nursing home, nhà quàn, người thấp cổ, bé miệng, sau việc Phục vụ Lời Chúa, Bí tich, Á bí tích và bàn thờ.
Có các Pt một tháng đi thăm 4 Nurshing home, Chia Sẻ Lời Chúa ở nhiều Nhóm, Hội Đoàn, người nghèo, đau khổ, Hội đồng Liên tôn...
Có Pt chuyên đi Nhà Thương, Hội Bác ái khắp nơi...Thật vui mừng!

Subject: Những ngày tháng cuối cùng của Đức Giáo Hoàng Gioan Phao lô II

http://youtu.be/cOIlkB3qAjc

-----------------------------

 
KY NIEM NGAY NHAN PHO TE - CUA VU QUANG MINH PDF Print E-mail

Dominic Vu
Nov 13 at 12:26 PM

KY NIEM NGÀY NHẬN PHÓ TẾ  CỦA VŨ QUANG MINH - .

Mỗi năm cứ độ thu về, đất trời giao hòa với những cơn gió man mát mang những chiếc lá vàng rơi rụng từ những hàng cây bên đường phất phơ theo chiều gió và tản mát khắp nơi. Lòng người cũng rộn ràng với nhiều cảm xúc trước cảnh vật thiên nhiên thay đổi. Một trong những xúc cảm đầy ý nghĩa nhất trong mùa thu là sự cảm nhận của lòng biết ơn trong mối tương đồng với nhau qua tình nhân loại. Mùa thu là mùa Tạ Ơn. Chúng ta tạ ơn Thượng Đế và cùng tri ân nhau.
Trong tâm tình tri ân và ngưỡng mộ, Trang Loan Báo Tin Mừng Công Giáo xin tri ân Thấy Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh, Anh Niên Trưởng đáng kính, đã được Thiên Chúa mời gọi Thầy vào Thiên Chức Phó Tế để cùng đồng hành với các Giáo Sĩ Công Giáo tiếp tục công việc truyền bá Tin Mừng của Chúa đến muôn dân. Trang Facebook. com/Loan Báo Tin Mừng Công Giáo được Thầy chia sẻ hàng tuần với những bài thuyết giảng thật thâm thúy và bổ ích cho giáo hữu Công Giáo trong đời sống. Nhân ngày kỷ niệm Hồng Ân hai năm Thầy Phó Tế Vinh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh nhận Thiên Chức Phó tế. Trang Loan Báo Tin Mừng Công Giáo cùng toàn thể gia đình Công Giáo Facebook xin chúc mừng và chia vui Ngày Kỷ Niệm của Thầy.(16/11/2013 - 16/11/2015). Kính xin Thiên Chúa Toàn Năng ban nhiều Hồng Ân trên Thầy và gia đình Thầy luôn mãi. Nguyện xin Chúa Thánh Thần luôn đổ tràn Ơn Khôn Ngoan và Ngọn Lửa Hăng Say trên Thầy mỗi ngày trong suốt đoạn đường Rao Giảng Tin Mừng. Kính chúc Thấy luôn an khang, vui tươi và tràn đầy nghị lực trong cuộc sống.

Xin tri ân Thầy.
Loan Báo Tin Mừng Công Giáo

----------------------

CHÚA NHẬT 33 MÙA THƯỜNG NIÊN B
LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM

Bài thuyết giảng Phó Tế Vĩnh Viễn Vũ Quang Minh

CON ĐƯỜNG YÊSU- CON ĐƯỜNG TA ĐI - THEO CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM.

...Em không nghe MùaThu,
Dưới trăng mờ thổn thức.
Em không nghe rạo rực ,
Hình ảnh kẻ Chinh Phu .
Trong lòng người Cô Phụ...
Thưa anh chị em, đó là con đường chất chứa Tiếng Thu, gieo vào lòng thi sĩ Lưu trọng Lư, làm nên một thể, như Cô Phụ trông ngóng đức Lang quân sau bao năm chiến chinh chiến mà sao chẳng thấy về. Trong cái da diết của buổi chiều con nai vàng ngơ ngác, Lưu thi nhân gởi trọn cung lòng vào âm thanh lao xao xào xạc mà nghiệm ra dưới đáy 4 gót chân di dệt nên 8 vần thơ Thu vàng lãng mạn vang bóng một thời. Vần thơ ấy làm tôi nhớ về những con đường nổi tiếng trên đất Hà Thành 11 năm về trước. Mùa Thu dạo năm xưa ấy thật lãng mạn vương vấn lòng tôi với mùi bông hoa sữa trong khung cảnh cổ điển tuyệt vời trên con đường Phan đình Phùng, rồi bất chợt như được rửa mắt trước cảnh những chiếc gối ôm biết di động, hay lác đác đây vài cặp đang thỏ thẻ dưới gốc cây; kia ít đôi đang ươm tơ tình trên bãi cỏ xanh trên đường Kim Mã; hoặc ở cuối góc điểm hẹn của đường Thanh Niên, người ta có thể thấy tình yêu lên ngôi khi mà hai mái đầu xanh ngụp lặn kề nhau than thở...Vâng, các con đường Hà Nội dạo Thu ấy đem gió thơm quyến dũ phong tình và nắng thuỷ tinh đem đến cho đủ hạng người vội yêu và vội sống quay cuồng và đó là những con đường nhân loại đầy cạm bẫy xót xa.

Từ những cảm nghiệm ấy về các con đường nhân loại. Hôm nay qua bài tin mừng rồi tưởng nhớ về lễ Các Thánh Tử đạo Việt Nam, làm cho tôi nhớ đến con đường nên thánh của các ngài, làm nên đức tin cho chúng ta từ 300 cấm đạo. Ba trăm năm ấy là con đường thanh thoát như một giấc mơ, nhưng hạt giống tin mừng tắm máu đào của các ngài đã tạo nên gần 8 triêu người công giáo Việt nam ngày nay, trong đo có anh chị em và tôi đây. Từ vài thế kỷ nay, qua Giáo Hội Việt Nam, người ta biết có một con đường thật danh tiếng và luôn luôn nổi tiếng. Con đường ấy mở ra bằng một tình thương và kết thúc bằng Một hạnh Phúc trong 8 Phúc là chết vì đức tin cho gia đình, cho giáo hội, và đó là chết vì theo Chúa. Con đường ấy trải dài tin yêu để lâng lâng vươn lên sự sống. Con đường ấy thắp sáng hy vọng để dẫn tới Nhà Cha trên trời của 118 Thánh Tử Đạo Việt Nam đã là hiển thánh. Đường mở về sự sống miên viễn cho tất cả chúng ta là con cháu các ngài mà chúng ta có thể bảo là con đường chúng con đi. Dù là đường các ngài đi hay đường chúng ta đi thì cả hai đều dẫn đới Con Đường vinh quang vĩnh hằng. Đó là đường mang tên Yêsu: chết cho công lý, bình an và sự thật.

1, Con Đường Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, Con đường Tin Yêu hy vọng.
Khi nói đến mừng lễ117 Thánh Tử Đạo được gọi là Lễ Thánh An-rê Dũng Lạc và các Bạn Tử Đạo. Các ngài được Giáo Hội phong Hiển Thánh gồmc 96 Thánh Việt Nam (37 linh mục, 14 thầy giảng, một chủng sinh và 44 giáo dân); 11 Thánh người Tây Ban Nha (6 giám mục và 5 linh mục), 10 Thánh người Pháp (2 giám mục và 8 linh mục). Chúng ta có thể kể thêm Chân Phước An-rê Phú Yên (Vị tử đạo đầu tiên) vào hàng ngũ các Thánh Tử Đạo Việt Nam nên con số sẽ là 118 Vị.

Viết về tiểu sử các ngài, cha Nguyễn ngọc Lan vào năm 1990 kết luận cuối trang bìa rằng: "... Cá nhân ông thày đời của tôi không thể nào biết chính xác tất cả những người được nêu tên lên đã chết trong hoàn cảnh như thế nào là quyền của ông. Nhưng tiên quyết cho rằng sau khi để ra hàng 50 năm, 100 năm cứu xét Lịch sử Giaó Hội Việt Nam thì nói chung và hồ sơ của 1,285 vị tử đạo được đề cử nói riêng, cuối cùng phong Chân Phước rồi phong Thánh cho chỉ 117 Vị mà Toà Thánh Vatican cũng không thể nào biết đích xác v.v... và hoạ chăng tư liệu còn lại cho phép biết rõ trường hợp một vài người thì qủa là lấy trên dưới 1,000 gam chất xám của mình mà cân khả năng hiểu biết của toàn thể nhân loại hay nói theo dân gian: quả thừa dũng cảm để coi trời bằng vung ..."
Như thế đây là câu trả lời của học gỉa Linh Mục Nguyễn ngọc Lan cho Nguyễn khắc Viện, một trí thức cộng sản Việt Nam thắc mắc đã là tấm lòng thành không chỉ với cha Lan, mà là cho giáo hội VN chúng ta cái nhìn ngắn gọn đầy dí dỏm nhưng cực mạnh cái cốt yếu về thân thế của từng Vị Thánh.

Hôm nay mừng kính các ngài trong tháng các Linh Hồn, thiết tưởng chúng ta không phải bận tâm về nơi chốn, ngày giờ hành tử các ngài, bởi vì trong suốt 300 năm cấm cách, các ngài đã bám sát cuộc đời theo Chúa, các ngài luôn được dẫn vào những cuộc hành trình, mà cuộc hành trình cuối cùng là tiến về thành thánh Yêrusalem trên trời, khi mà các ngài thực đã nhìn, nghe, học cho hiểu biết về Thầy mình chịu chết. Tất cả các ngài đã coi đây không phải là con đường thất bại của Chúa, nên đã trở thành con đường không thất vọng của họ. các ngài ít hay nhiều năm dài miệt mài theo Chúa, đã anh dũng tiến ra pháp trường. Các ngài không bị đóng đinh như tên tử tội nhưng bị tùng xẻo, bị bá đao, bị lăng trì, bị đòn vọt như bà thánh Lê thị thành còn gọi là bà Đê, ngài đã anh dũng hiên ngang vui cười bảo các con cầu nguyện cho mình. Chết đến nơi mà không sợ, lại còn khuyên các con đừng đi theo mà hãy về đi đừng lo cho mẹ, sao lại khóc khi mẹ sắp về với chúa. Phải vui lên với mẹ chứ vì phần thưởng chúa sắp ban cho mẹ.

Trong các vị thánh bị giam tại Hà Nội chờ ngày trảm quyết, Thánh Vẹn Theophan Venard đã viết nhiều bức thư chuyển về gia đình. Trong số các thư ấy có mấy dòng được thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Yêsu bảo trợ tinh thần cho thánh nhân, chị thánh chọn như là của chính mình: " Thế gian chẳng có gì làm vui sướng đời con nữa. Tâm hồn con đã được cởi mở rộng rãi. Những cái người ta gọi là hạnh phúc trên đời, con cho là rơm rác hết. Lòng trí con đang bay về cõi thiên thai. Thời gian sắp mãn cuộc. Hồn con bình lặng như mặt hồ lặng lẽ, như vòm trời thanh dịu. Chẳng tiếc xót gì ở kiếp phù trần, chỉ khát khao mong mỏi về uống nước trường sinh cõi phúc...Không lâu đâu, Linh hồn con sắp từ giã thế gian rồi, những ngày giao chiến sắp hết. Con lên Thiên Đàng, con đi đến chốn an nghỉ đời đời của các Thánh...Con không dám cậy sức riêng, một chỉ cậy sức Đấng đã đứng trên thánh giá mà chiến thắng mọi quyền hành hoả ngục".

2. Con Đường mang tên Yêsu.
Đức Giám Mục Vũ duy Thống đã thuyết giảng về thần học thật thâm sâu rằng: Khi trả lời cho Tôma: "Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống", thì cùng lúc Chúa Yêsu để lộ rõ chỉ có một con đường duy nhất được mở ra trong ơn cứu độ, và tên gọi con đường ấy là Chính Ngài.

Ngài là Đường Sự Thật bởi Người là Chân Lý, một chân lý sống động khả tín làm nền tảng và hướng đi cho mọi cuộc đời, một thực tại năng động đầy Thần Khí làm sức mạnh giải thoát cho mọi kẻ tin. Đường Sự Thật không phải là một hệ thống tín điều do Chúa Yêsu thiết định, nhưng là toàn thể cuộc sống lời nói việc làm của Ngài trong ý nghĩa cứu độ. Nhưng đâu phải ai cũng nhận ra? Giữa phiên tòa dịp lễ Vượt Qua, trước mặt Chúa Yêsu, Philatô đã hỏi một câu ngớ ngẩn: "Sự Thật là chi? Chúa Yêsu không trả lời, vì Sự Thật hiện thân chính là Người đứng đótrước mặt ông, Philatô đâu có hiểu chính câu ông hỏi đã là câu trả lời cho ông ta rồi.

Ngài là Đường Sự Sống, bởi Ngài là Sự Sống của chính thượng nguồn phát sinh các sự sống khác trong công trình sáng tạo của ngài. Ngàii thông ban sự sống cho mọi sinh linh, và luôn đi bước trước để lôi kéo mọi người về với Sự Sống của Thiên Chúa. Ngài chịu chết để nhân loại được sống và được sống dồi dào. Mọi sự sống trần gian có thể đổi thay tan biến, nhưng Sự Sống Ngài là vĩnh cữu trường tồn. Ngài là Đường dẫn tới Nhà Cha bởi Ngài và Cha là một không thể tách lìa: Chúa Con ẩn mình trong Chúa Cha và Chúa Cha tỏ hiện trong Chúa Con. Thế nên Đường mang tên Yêsu tất yếu cũng là địa chỉ Nhà Cha mà các thánh tử đạo nối gót anh dũng tiến ra pháp trường.
3. Con Đường Những Người Lữ Hành.
Tôi thực nhìn ra hình ảnh thật đẹp về một Giáo Hội trẻ trung Việt Nam đang cựa mình vươn vai như Phù Đổng Thiên Vương. Dù ở nơi đệ tam thế giới hay đông đảo nơi quê nhà, thì chúng ta hãy tự mình phân công lấy riêng từng người chúng ta đi. Vâng, con người là con vật xã hội và tôn giáo cũng là một cộng đồng giáo hội trong một xã hội. Chúng ta được Chúa ban cho những tài năng khác nhau mà không ai hơn hẳn ai. Ngay cả những người bị cho là tàn tật mất năng lực, thì chúa cũng cho họ cách hoàn thành riêng của họ. Chả vậy mà có những người không tay không chân mà chỉ có một bàn chân nhỏ như cái đuôi, vậy mà là nhà bơi lội toàn tài, và là nhà rao giảng tuyệt tài hùng biện. Do đó có những phân công khác biệt: kẻ phục vụ bàn thánh, người phục vụ bàn ăn; kẻ chuyên chăm rao giảng Lời Chúa, người chuyên lo hạnh phúc anh em. Nhưng vẫn là nhịp bước đồng hành. Có thể nói được rằng: tình yêu và phục vụ là đôi chân của Giáo Hội lữ hành đặt bước chân mình trong dấu ấn trên cát của chính bước chân Chúa. Và cũng có thể hiểu được rằng cách nhìn như Đức thánh Giáo Hoàng Yoan Phaolô II: "con người là con đường của Giáo Hội" chính là tốc độ mới của tình yêu chan hòa phục vụ trên Đường Yêsu hôm nay.

Tất cả 118 Vị Thánh Tử đạo mừng kính hôm nay, chỉ vì kiên trung giữ vững đức Tin, quyết tâm không bỏ Chúa, không bỏ Giáo Hội, nên đã trải qua nhiều đau khổ, cơ cực, như bị tra tấn, bị đòn vọt đánh nát thịt da, bị kìm nung đỏ cặp vào chân tay, bị đói khát, bị mình trần phơi nắng nhiều ngày, bị gông cùm xiềng xích trong tù ngục nhiều tháng trời v.v.. và sau cùng hoặc bị chém đầu (án trảm), hoặc bị thiêu đốt (án thiêu sinh), hoặc bị xiết cổ đến chết (án giảo), hoặc bị cắt các chi thể rồi mới chém đầu (án lăng trì), hoặc bị cắt xẻ da thịt ra hằng trăm miếng (án bá đao). Cũng có vị, vì bị tra tấn quá dã man, bị đói khát, ngày đêm nhốt trong cũi chật hẹp, lại phải đeo xiềng xích, cùm chân tay, nên đã trút hơi thở cuối cùng, trước khi bị đem ra pháp trường.

Đi trên Đường Yêsu cũng là đi bằng niềm hy vọng bền vững. "Thầy đi dọn chổ cho các con". Vận mệnh tương lai của Giáo hội Việt Nam đã mở ra. Không còn xa xôi tít tắp nữa, nhưng đã châm rễ từ cuộc đời này. Sống hôm nay là chuẩn bị sống cho ngày mai, và ngày mai tại Nhà Cha đã được định hình ngay từ bây giờ trong bước đường lữ thứ của Hội Thánh ở giữa lòng đời mà nhiều Linh Mục, và một số Giám Mục Việt Nam cũng như nhiều thày giảng đang chịu bức bách bằng nhiều cách trong lao tù nghiệt ngã trên quê hương Việt Nam. Họ cũng là các anh hùng hiện sinh như anh hùng đã là Chân Phước Hồng Y Nguyễn văn Thuận và Cha Thánh Trương bửu Diệp... là những người mở ra chân trời hy vọng, giúp chúng ta những người lữ hành đi trong hy vọng, là nhận ra rằng con người được tạo dựng để hướng về một cứu cánh, được tái sinh trong giới hạn nhưng không ngừng hướng về vô hạn.

Nếu trong đời sống Ki-tô hữu, Chúa Yêsu thực sự là điểm quy chiếu, và là chuẩn cho chúng ta ngày nay trong xã hội, thì nó cũng sẽ trở thành lời chứng về những giá trị căn bản của Tin Mừng và trở nên dấu chỉ của niềm hạnh phúc Nước Trời, và như thế, việc mừng kính các thánh tử đaọ VN hôm nay thực có giá trị; bằng ngược lại, chúng ta không dám hiên ngang như các ngài và trở thành câm nín trước lang sói đang xé nát từng anh em đồng loại, thì qủa thật, hãy nghe theo lời Đức Phanxicô bảo là: Hãy từ chức mà về vườn qui ẩn đi, kẻo làm thiệt hại cho giáo hội chúa. Amen

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 Next > End >>

Page 2 of 5